Khác [JimmySea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
387099612-256-k156479.jpg

[Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
Tác giả: emiucuajimmy
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Giữa chúng ta là sinh tử, nơi hy sinh và tình yêu giao thoa, họ rời xa để bảo vệ, nhưng trái tim vẫn mãi hướng về nhau"



zombie​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giữa đêm tối, em là ánh sao
  • Giữa Hai Thằng Bạn Thân
  • Giữa một thế giới không gọi tên
  • Dấu Vết Giữa Làn Mây
  • [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 1: Cơn ác mộng bắt đầu


    Xin chào, tôi là một tác giả mới và muốn thử sức với tiểu thuyết.

    Lý do khiến bộ truyện này được hình thành là do tôi rất thích Jimmy Jitaraphol và Sea Tawinan, đồng thời tôi cũng rất hứng thú với chủ đề tận thế zombie, nên tôi đã kết hợp chúng lại.

    Do là một người mới, nên có thể tôi sẽ còn mắc lỗi chính tả, hoặc câu từ không được hay, cách sắp xếp chưa đúng thì mong mọi người thông cảm nhé.

    Mong mọi người ủng hộ.

    _____________________________

    Thành phố chìm trong màn sương xám xịt, những con đường sầm uất giờ đây chỉ còn lại những tiếng gió rít và những bước chân vô hồn.

    Tận thế không đến như một cơn bão đột ngột, mà là sự lặng lẽ ăn mòn mọi thứ - từng người, từng ngõ ngách.

    _

    Jimmy ngồi trong căn hộ tầng 15 của mình, bên cạch bàn làm việc đầy các linh kiện điện tử và công cụ.

    Anh đang chăm chú sửa chữa lại một thiết bị phát tín hiệu khẩn cấp, một phát minh nhỏ mà anh tự hào.

    Cuộc sống của Jimmy khá khép kín, anh ít khi ra ngoài trừ những lúc cần mua thực phẩm.

    Jimmy là một người nóng tính nhưng cực kỳ tỉ mỉ trong công việc, luôn tập trung cao độ trong công việc anh yêu thích.

    Anh đang làm việc thì nhận được cuộc gọi từ Ohm, cậu em thân thiết mà anh xem như người nhà.

    " Anh Jimmy, em vừa bị đuổi việc, chủ nhà cũng đuổi luôn rồi..

    Anh cho em ở nhờ vài hôm được không..

    "

    " Sao lại bị đuổi nữa rồi?

    Mày lại phá phách chuyện gì à?

    "

    Jimmy đáp với giọng điều bực bội, một phần vì bị làm phiền, một phần vì đây là lần thứ 3 trong tháng cậu bị đuổi việc lần này còn mất cả nhà

    " Thì..

    Họ thấy em không thích hợp nên đuổi em rồi, còn nhà thì em bị trễ tiền 2 tháng rồi "

    Ohm đáp, giọng điệu nhỏ dần

    " Được rồi, qua đây đi, nhưng phải đi mua đồ cho tao, tao sẽ nhắn những gì cần mua qua cho "

    Jimmy tuy cọc cằn nhưng lại rất thương Ohm mặc dù không nói ra nhưng Ohm cũng biết, họ đều có hoàng cảnh giống nhau, hai anh em đều mồ côi cha mẹ từ nhỏ, gặp được nhau trong trại trẻ và kết thân từ đó

    Sau 2 tiếng thì Ohm cũng đến được nhà Jimmy với lỉnh kỉnh đồ.

    Sau khi vào nhà thì Jimmy kiểm tra lại mới thấy Ohm mua thiếu

    " Mắt mày để dưới chân hả?

    Giấy vệ sinh đâu, nước tương đâu?

    "

    Anh cau có nhìn cậu em đang nằm dài trên sofa

    " Để mai em mua bù cho..

    Giờ mệt quá "

    Ohm lười biếng đáp

    " Đi mua liền!

    Xuống siêu thị dưới nhà mua nhanh lên "

    Jimmy đi lại Ohm đá vào mông cậu mấy cái thì mới chịu đứng dậy đi ra khỏi nhà

    " Thật là..

    Hết nói nổi thằng này mà "

    Anh ngao ngán lắc đầu, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười đã lâu không thấy.

    Ohm xuống đến siêu thị đối diện chung cư.

    Ban đầu, cậu không để ý đến sự khác lạ xung quanh, chỉ tập trung đi tìm đồ còn thiếu.

    Nhưng càng lúc, không khí càng kỳ lạ.

    Siêu thị yên tĩnh đến lạ thường, nhiều kệ hàng trống trơn.

    Một vài nhân viên siêu thị thì thầm với nhau, ánh mắt lo lắng nhìn ra ngoài.

    Nhưng cậu cũng không quan tâm lắm

    Ohm đang đứng ở quầy rau thì nghe tiếng hét lớn.

    Một người đàn ông bất ngờ lao vào cắn cổ một người khách hàng khác.

    Máu chảy tràn lan khắp trên sand, những người xung quang bỏ chạy tán loạn

    " Cái quái gì vậy!?

    "

    Ohm hét lên, tim đập thình thịch

    Cậu nhanh chóng vứt giỏ đồ và chạy về phía chung cư.

    Nhưng cậu không biết rằng một trong những kẻ tấn công đã đuổi theo

    Ohm chạy nhanh hết có thể lên đến nhà Jimmy, cậu đập cửa căn hộ anh với vẻ mặt hoảng loạn.

    Jimmy mở cửa, vẻ mặt cau có

    " Mày làm cái gì mà trông như vừa thấy ma vậy?"

    Ohm thở hổn hển kể lại sự ở siêu thị.

    Jimmy nhíu mày:

    " Zombie?

    Mày nghiêm túc đấy à?

    Đừng đọc nhiều truyện trên mạng nữa Ohm!

    "

    Tuy không tin nhưng Ohm vẫn một mực nói có zombie, Jimmy nhìn cậu không giống đùa nên anh đã bật camera giám sát mà anh tự lắp ở các tầng dưới cho cậu xem

    Khi nhìn vào màn hình, anh thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Một người hàng xóm bị một kẻ kỳ lạ tấn công, cắn xé.

    Người hàng xóm dần lảo đảo đứng dậy với ánh mắt trống rỗng và làn da nhợt nhạt.

    Jimmy và Ohm vội khóa cửa căn hộ, cố thủ bên trong và nghĩ cách đối phó.

    Tại siêu thị, không khí vẫn hỗn loạn.

    Một số khách hàng bị thương nằm rên rỉ trên sàn, trong khi những người khác đã bỏ chạy.

    Lúc này, tiếng còi xe cứu hộ vang lên, đội cứu hộ nhanh chóng tiếp cận hiện trường.

    Những người được điều động đến bao gồm lính cứu hỏa, cảnh sát và bác sĩ

    Cảnh sát Winny với khuôn mặt nghiêm nghị quan sát mọi thứ xung quanh

    " Tách đám đông ra, đừng để ai lại gần những người bị thường!

    "

    Winny hét lớn, ánh mắt quét qua hiện trường

    Lính cứu hỏa Satang dù giữ được sự bình tĩnh, nhưng ánh mắt cậu lộ rõ sự lo lắng khi thấy các vết thương kỳ lạ trên cơ thể nạn nhân

    " Những vết cắn này..

    Không giống với bất kỳ thứ gì tôi từng thấy "

    Satang thì thầm với Winny

    Lúc này, bác sĩ Sea vừa kiểm tra những người bị thương, Sea nhanh chóng đưa ra những chỉ dẫn y tế cho đồng đội

    " Họ đang sốt cao, mạch đập không đều.

    Có lẽ đây là một loại nhiễm trùng nhanh chóng.

    Mau chuyển họ đến bệnh viện ngay!

    "

    Khi kiểm tra kỹ, Sea phát hiện một điều bất thường.

    Một số nạn nhân có đôi mắt bắt đầu ngả sang màu đỏ và khóe môi co giật, như thế đang kìm chế một cơn khát mãnh liệt, và họ đều có những vết cắn trên cơ thể

    " Không lẽ..

    Là zombie sao..

    "

    Winny nghe thế thì liền nói lại

    " Đừng tào lao nữa Sea, zombie ở đâu ra chứ, chắc là một kẻ điên nào đó thôi "

    " Không đâu Winny, nếu chỉ là bị một người nào đó cắn thì tại sao lại sốt cao và ngất xỉu như vậy chứ?

    Người thường dù khỏe đến đâu cũng không thể nào gây ra được vết thương như thế này hết "

    Sea rất kiên định, chỉ ra những điểm bất thường cho Winny.

    Thì từ xa, một nhân viên siêu thị với gương mặt nhợt nhạt, đột ngột lao đến tấn công một nhân viên y tế khác trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người.

    Sau khi bị cắn người nhân viên đó cũng ngất xỉu và có những triệt chứng y hệt.

    Winny nhanh chóng rút súng bắn người tấn công và chĩa thằng vào người nhân viên y tế, nhưng Sea giơ tay cản lại

    " Khoan đã!

    Anh ta vẫn chưa hoàn toàn biến đổi!

    Biết đâu có thể cứu được "

    Winny nhíu mày nhưng vẫn hạ súng.

    Cảnh sát lập tức đưa những người này lên xe cấp cứu cùng những nạn nhân khác.

    Sea yêu cầu đưa tất cả các nạn nhân về bệnh viện để cách ly và điều trị, đây có lẽ là quết định cực kỳ sai lầm.

    Trong khi đó, Winny và Satang nhận được lệnh đến chung cư GMM, Sea cũng cùng hai người đến đó, nơi vừa báo cáo có sự việc tương tự.

    Và cũng là nơi Jimmy và Ohm đang lẩn trốn

    Khi đội cứu hộ đến chung cư GMM, đám đông dân cư đã tập trung ở tầng trệt, bàn tán sôi nổi về một vụ tấn công kỳ lạ.

    Một người dân hoảng loạn kể:

    " Tôi thấy một người đàn ông kỳ lạ chạy lên tầng trên..

    Hắn ta trông như một con thú hoang dã vậy!

    Làn da nhợt nhạt, ánh mắt đỉ rực.

    Hắn tấn công mọi người và cả bảo vệ!

    "

    Sau khi nghe được thông tin từ những dân cư.

    Winny, Satang, và Sea cùng nhau đi thanh máy lên tầng 15, nơi Jimmy và Ohm đang cố thủ trong căn hộ của mình.

    Khi họ gõ cửa, Jimmy mở cửa với ánh mắt cảnh giác:

    " Ai đấy?

    "

    Winny giơ thẻ thẻ cảnh sát

    " Chúng tôi đến để kiểm tra.

    Có báo cáo về vụ tấn công trên tầng này "

    Jimmy mời họ vào nhà.

    Ohm lập tức kể lại những gì cậu đã chứng kiến ở siêu thị và con zombie mà cậu vô tùng dẫn lên chung cư.

    Jimmy bổ sung bằng việc cho họ xem video từ hệ thống camera tự lắp

    Trong đoạn video, một người đan ông với làn da tái nhợt đang lảo đảo ở hành lang tầng 12.

    Sau đó, hắn tấn công một cư dân, hắn cắn vào vai cư dân đó trước khi biến mất vào bóng tối.

    Sea nghiêm nghị:

    " Chúng ta cần phải tìm ra người bị thường đó ngay lập tức.

    Nếu họ bị lây nghiễm, thời gian không còn nhiều đâu "

    Cả nhóm chia nhau kiểm tra các căn hộ lân cận ở tầng 12.

    Họ phát hiện một người đàn ông bị thương nằm thở hổn hển trên sàn nhà với vết cắn sâu ở tay

    Sea tiến đến kiểm tra:

    " Anh ta đang sốt cao, nhịp tim bất thường.

    Chúng ta cần đưa anh ấy đến bệnh viện ngay!

    "

    Nhưng người đàn ông lắc đầu, giọng yếu ớt:

    " Tôi..

    Tôi cảm thấy..

    Cái gì đó..

    Đang thay đổi..

    "

    Trước khi Sea kịp làm gì, người đàng ông bắt đầu co giật mạnh.

    Winny hét lên:

    " Lùi lại!

    Anh ta sắp biến đổi!

    "

    Jimmy nhanh chóng kéo Sea và Ohm ra sau, trong khi Satang cố dùng bình chữa cháy để cố gắng khống chế người đàn ông.

    Cuối cùng, cả nhóm quyết định trói người này lại và đưa xuống xe cấp cứu.

    Sea quyết định đi theo đến bệnh viện

    Trước khi rời đi thì, Sea nhận được một cuộc gọi khẩn từ bệnh viện

    Một trong những nạn nhân từ siêu thị đã biến đổi hoàn toàn và tấn công các bác sĩ khác.

    Zombie bắt đầu lây lan ngay trong bệnh viện

    " Không..

    Không thể nào!

    "

    Sea nói, giọng hoảng hốt

    " Phải cách ly họ ngay lập tức!

    "

    Nhưng đã quá trễ!

    Cảnh tượng tại bệnh viện đã trởi thành ổ dịch và nhóm ở chung cư nhận ra họ đang đối mặt với thảm họa thật sự.

    Cả nhóm đã trở về căn hộ của Jimmy, cố gắng nghĩ ra kế sách đối phó

    Jimmy nhìn ra cửa sổ từ căn hộ của mình.

    Anh thấy những chiếc xe cứu thương, cảnh sát và lính cứu hỏa đang dần rời đi, nhưng cũng nhìn thấy một vài người lảo đảo trong bống tối.

    Những kẻ không còn là con người!

    Jimmy thì thầm:

    " Ngày này..

    Chắc chắn không giống bất kỳ ngày nào!

    Chúng ta sẽ phải chiếm đầu, hoặc sẽ chết..

    "
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 2: Đêm đầu tiên


    Bầu trời bên ngoài chung cư GMM chìm trong bóng tối, nhưng bên trong, không khí căng thăng bao trùm mọi người.

    Sau khi trở về từ tầng 12, Jimmy, Ohm, Winny, Satang và Sea quay lại căn hộ của Jimmy để bàn bạc.

    Hiện tại, chung cư đã bị cúp điện, nhưng may mắn, căn hộ Jimmy có máy phát điện và anh cũng có những tấm pin năng lượng mặt trời mini

    Jimmy đứng tựa vào bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh.

    Trên bàn, thiết bị phát tín hiệu khẩn cấp mà anh đang sửa dở được đẩy sang một bên.

    Anh nhìn những người trong phòng, cố gắng giữ bình tĩnh.

    Winny ánh mắt nghiêm nghị:

    " chúng ta cần tập hợp những người dân còn sống xuống tần trệt.

    Phải kiểm tra xem còn ai bị thương không và cần cách ly họ ngay lập tức "

    Sea đồng tình:

    " Chúng ta không thể để thêm bất kỳ au bị lây nhiễm.

    Những vết cắn này không chỉ gây đau đớn mà còn biến nạn nhân thành..

    Những sinh vật kia "

    Ohm lo lắng chen vào:

    " Nhưng làm sao để biết chắc ai đã bị cắn?

    Họ có thể giấu vết thương để tránh bị cách ly thì sao?!

    "

    Jimmy lườm Ohm:

    " Cậu nói đúng.

    Chúng ta cần kiểm tra từng người.

    Nhưng trước hết, phải đảm bảo an toàn cho bản thân.

    Tôi sẽ tiếp tục sửa thiết bị phát tính hiệu này, hy vọng có thể giúp chúng ta "

    Winny nghi ngờ nhìn anh:

    " Sao cậu có thể làm được nó?

    Với lại, sao cậu có thể truy cập vào camera của chung cư thế?

    Cậu thật ra là ai vậy "

    " Tôi là nhân viên IT làm việc tại nhà và có niềm đam mê với sáng chế thôi, còn vì sao xem được camera vì tôi là người lắp nó mà "

    Jimmy tự hào đáp:

    Ohm lên tiếng:

    " Đúng vậy, Jimmy thật sự rất giỏi trong những việc sáng chế này, anh Jimmy còn làm được cả Drone nữa đấy!

    "

    Giọng điệu của cậu có vẻ rất tự hào

    " Đúng rồi!

    Chúng ta có thể dùng Drone để quan sát bên ngoài!

    "

    Satang đưa ý tưởng rất hay, tất cả đều đồng ý với ý tưởng này

    " Nhưng phải sạc nó đã, vì lâu không dùng nên nó hết pin rồi, sạc khá lâu đó "

    Jimmy vừa nói vừa đi tìm Drone để sạc

    " Nếu vậy trong khi chờ thì chúng ta gọi mọi người xuống tầng trệt để kiểm tra trước đi "

    Sea lên tiếng.

    Mọi người cũng đồng ý, tất cả cùng nhau xuống từng tần và gọi mọi người xuống.

    Cả nhóm cũng nhanh chóng đi xuống tầng trệt, nơi đám đông dân cư đang tụ tập.

    Tiếng khóc lóc, bàn tán không ngừng khiến khônh gian trở nên hỗn loạn.

    Satang cầm loa phóng thanh, cố gắng trấn an:

    " Xin mọi người giữ bình tĩnh!

    Chúng tôi ở đây để giúp các bạn "

    Winny bước lên, giơ thẻ cảnh sát

    " Chúng tôi sẽ kiểm tra từng người một.

    Nếu ai có vết thương lạ, hãy báo ngay.

    Đây khônh phải lúc để che giấu "

    Một vài người đâm bắt đầu hoảng loạn, nhưng Sea nhanh chóng lên tiếng:

    " Nếu ai bị thường, chúng tôi có thể sơ cứu và cách ly để đảm bảo an toàn.

    Xin hãy hợp tác, đây là cách duy nhất để sống sót!

    "

    Trong khi Winny và Sea kiểm tra, Jimmy đứng ở góc phòng, liên tục nhìn đồng hồ.

    Anh lo lắng khi nhận thấy thời gian trôi qua nhưng đám đông vẫn chưa ổn định

    Ohm bất ngờ kéo tay anh:

    " Anh Jimmy..

    Em nghĩ chúng ta có vấn đề rồi "

    Jimmy quay lại nhìn theo hướng tay Ohm, và ánh mắt anh sững lại khi thấy một người đàn ông đang lén lúc rời khỏi đám đông.

    Người này tay trái quấn băng, máu vẫn rỉ ra từ vết thương

    " Khoan đã!

    Ông đi đâu vậy?

    "

    Jimmy lớn tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người

    Người đàn ông giật mình, ánh mắt hoang mang:

    " Tôi..

    Tôi không sao.

    Chỉ là vết xước nhỏ thôi "

    Sea bước tới, kiểm tra vết thương và lập tức ra hiệu cho Winny:

    " Cách ly ngay!

    Đây là vết cắn!

    "

    Người đàn ông hoảng sợ, giãy giụa:

    " Không!

    Tôi không bị sao cả!

    Tôi chỉ muốn về nhà thôi!

    "

    Winny và Satang nhanh chóng khống chế ông ta.

    Đám đông bắt đầu la hét, một số người hoảng loạn đòi bỏ chạy.

    Sea cố gắng trấn an:

    " Bình tĩnh!

    Chúng tôi chỉ muốn đảm bảo an toàn cho mọi người "

    Sau khi kiểm tra xong mọi người thì Satang cầm loa nói:

    " Mọi người, bây giờ mọi người sẽ về căn hộ của mình và khóa toàn bộ các cửa chính của sổ, chúng tôi sẽ cố gắng khôi phục lại điện của tòa nhà!

    "

    Sau khi đám đông giải tán.

    Mọi người đem người đàn ông kia lên vào một phòng trống ở tầng 12.

    Sea quay lại căn hộ nơi nạn nhân đầu tiên bị phát hiện.

    Căn phòng tối tăm, chỉ còn lại vết máu và dấu chân lấm lem trên sàn.

    Jimmy về lại căn hộ của mình, mở camera lên xem và ngay lập tức chạy xuống chỗ mọi người:

    " Com zombie đó vẫn chưa bị khống chế.

    Nó đã chạy xuống tầng dưới!

    "

    Satang cầm chặt chiếc rìu chữa cháy, ánh mắt không rời khỏi hành lang:

    " Chúng ta cần tìm nó ngay lập tức.

    Nếu nó cắn thêm ai khác, chúng ta sẽ mất kiểm soát hoàn toàn "

    Winny đồng tình:

    " Sea, anh ở lại theo dõi ông ta đi.

    Tôi và Satang sẽ đi tìm con zombie đó.

    Jimmy, cậu có gì hỗ trợ không?

    "

    Jimmy đưa hai cây đèn pin tự chế với ánh sáng mạnh:

    " Dùng cái này đi, tôi nghĩ với ánh sáng mạnh có thể làm nó mất phương hướng trong vào giây "

    Winny và Satang cầm lấy, nhanh chóng chạy xuống tầng 11, nơi camera giám sát cho thấy dấu vết cuối cùng của con zombie đó

    Tầng 11 lúc này

    Không gian tối mờ, hành lang dài vắng lặng.

    Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí.

    Winny dẫn đầu, khẩu súng lăm lăm trên tay.

    Satang khẽ thì thầm:

    " Nếu nó xuất hiện, tôi sẽ làm nó mất phương hướng.

    Anh bắn dứt điểm "

    Winny gật đầu.

    Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ vang lên từ cuối hành lang.

    Con zombie bất ngờ lao ra, đôi mắt đỏ rực và hàm răng dính đầy máu lộ ra

    Satang bật đèn pin, ánh sáng chói lóa khiến con quái vật loạng choạng.

    Winny không do dự, nổ một phát súng vào đầu nó.

    Con zombie gục xuống, nhưng khi cả hai đã an toàn, tiếng động khác lại vang lên từ phía cầu thang.

    Winny quay ang Satang ánh mắt lo lắng:

    " Còn nữa.

    Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất!

    "

    Tại tầng trệt chung cư

    Một nhóm 3 người từ ngoài chạy vào, trên người họ ai cũng có những vết thương và cũng có những vết cắn.

    Họ bắt đầu biến đổi.

    Lúc này những dân cư cũng lần lượt đi xuống tầng trệt.

    Tình hình bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát.

    Một vài người bị tấn công với 3 người với vào kia mọi người chạy loạn hết lên, một số còn chạy ra ngoài.

    Sea cũng rất lo lắng và sợ sệt, nhưng cậu phải cố găng tình bĩnh trấn an mọi người, những cũng vô ích.

    Jimmy và Ohm thấy cảnh tượng hỗn loạn này thì nhanh chóng kéo Sea lên tầng 12 tìm Winny và Satang, 5 người lập tức chạy một mạch lên căn hộ của Jimmy

    " Tình hình mất kiểm soát rồi..

    Chúng ta phải sống sót trước đã "

    Jimmy mệt mỏi nói

    Ohm đứng bên cạch lên tiếng:

    " Nhưng cứ ở đây mãi chúng ta có thật sự an toàn không anh..

    "

    Jimmy hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định:

    " Đúng, chúng ta không không thể ở đây chờ chết được.

    Chúng ta phải tìm cách liên lạc với những người bên ngoài "

    Winny đáp lời:

    " Điện bị cắt rồi, số khẩn cấp không biết sao mà không thể gọi được "

    " Tôi sẽ cố gắng hoàn thành máy phát tính hiệu và hy vọng nó có thể liên lạc với bên ngoài.

    Nếu họ nhận được, có thể sẽ có đường sống "

    Jimmy cặm cụi tiếp tục sửa chữa cái máy phát tín hiệu khẩn cấp.

    Trong khi đó, tiếng gầm gừ từ các tầng dưới ngày càng lớn, báo hiệu một đêm dài đầy nguy hiểm đang đến gần..
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 3: Những mảnh ghép hỗn loạn


    Bên trong chung cư, tiếng gào thét vang vọng.

    Bên ngoài, thành phố ngập trong hỗn loạn.

    Cả hai nơi đều là địa ngục, chỉ khác ở cách chính nuốt chửng tất cả.

    -Nổi khiếp sợ ở trường học-

    Tại một ngôi trường trung học, Sky Wongravee và Nani Hirunkit đang trốn trong phòng thí nghiệm hóa học.

    Cả hai vốn đang tham gia câu lạc bộ và được giao nhiệm vụ ở lại dọn vệ sinh.

    Chiều muộn, khi cả hai chuẩn bị về, thì Nani nghe được những tiếng la hét từ phía dưới sân trường.

    Sky tò mò đi lại cửa sổ nhìn xuống dưới.

    Phía dưới, sân trường giở chỉ còn lại một khung cảnh kinh hoàng: một số học sinh nằm bất động, máu loang lổ trên khắp nền cỏ, một vài học sinh chưa bị nhiễm vẫn đang cố gắng bỏ chạy khỏi những người khác, tướng đi lảo đảo, đôi mắt đỏ ngầu và miệng rên rỉ vô hồn

    " Sky..

    Chúng ta làm gì bây giờ?

    "

    Nani thì thào, gường mặt xanh xao vì cơn hen của cậu đang trực chờ tái phát

    " Nani, bình tĩnh lại, ống hít của cậu đây, đừng lo lắng quá..

    Tôi sẽ tìm cách để chúng ta thoát ra khỏi đây!

    "

    Sky dịu dàng trấn an Nani

    Cả hai chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi đây, những vừa ra khỏi của phòng học, hai người đã bắt gặp được một người bạn cùng lớp của mình đã biến thành zombie đang lảo đảo chạy về phía hai người

    " Nani!

    Chạy mau!

    "

    Cả hai lao ra khỏi phòng học, cố gắng né tránh đám zombie.

    Tiếng bước chân dồn dập, tiếng tim đập thình thịch hòa lẫn với tiếng gầm gừ đằng sau

    Cả hai khó khăn vượt qua được sân trường đây những người bị biến đổi.

    Cả hai chạy tới được một nhà thuốc nhỏ, may mắn là không có con zombie nào.

    " Nani..

    Cậu không sao chứ?

    Chúng ta ở đây đi, ở đây có vẻ an toàn "

    Sky thở dốc quan tâm Nani

    Nani lúc này run rẩy tìm ống hít của mình, cậu thở dốc, cả người rung rẩy

    " Ống hít..

    Ống hít..

    "

    " Đây đây, ống hít đây "

    Sky giúp Nani lấy ống hít, sau khi được Sky giúp thì cậu đã trở lại bình thường.

    Cả hai quyết định ở lại đây nghỉ ngơi, mai sẽ tính tiếp

    -Cuộc gặp gỡ định mệnh-

    Trên một cin đường vắng cách trường học không xa, Fourth Nattawat đang chạy thục mạng, lòng ngập tràn sợ hãi.

    Trong tay cậu là một túi đồ nhỏ với vài món nhu yếu phẩm lấy được từ một cửa hàng.

    Phía sau, một đám zombie đuổi theo sát gót.

    " Tôi không muốn chết!

    Tôi không muốn chết đâu mà..

    Ai đó làm ơn cứu với "

    Fourth thều thào, nước mắt chực trào

    Ngay khi cậu tưởng rằng mình không thể chạy nổi nữa, một bàn tay kéo mạnh cậu vào một con hẻm nhỏ.

    Fourth ngã nhào, thở hổn hển

    " Im lặng!

    "

    Một giọng trầm ấp nhưng nhẹ nhàng vang lên

    Cậu ngước lên và thấy Gemini Norawit, một thanh niên trẻ tuổi với dáng vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt sắc bén.

    " Cậu là ai..

    "

    Fourth hỏi, giọng run run

    " Không quan trọng.

    Nếu cậu không muốn bị bọn chúng xé xác, hãy giữ im lặng và đi theo tôi "

    Gemini dẫn Fourth đến một tòa nhà bỏ hoang gần đó.

    Cả hai trèo lên tầng hai và chặng cửa lại bằng những vật nặng xung quanh

    " Chúng ta sẽ an toàn ở đây một lúc "

    Gemini nói, đôi mắt không rời khỏi cách cửa

    Fourth nhìn cậu, cảm giác vừa biết ơn vừa tò mò.

    Dù không quen biết từ trước, cậu cảm thấy được sự tử tế ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của Gemini

    -Liên minh bất đắc dĩ-

    Ở một khu công nghiệp bỏ hoang, Pond Naravit và Perth Tanapon đang cố gắng lẩn trốn.

    Cả hai vốn định vào đây để lẩn trốn cảnh sát, họ là những tên tội phạm đang bị truy đuổi.

    Nhưng không may cả hai bị kẹt luôn ở đây vì bên dưới chỗ hai người đang trốn toàn zombie

    " Perth, tao nghĩ chúng ta nên tìm cách đi ra khỏi đây.

    Khu vực này không an toàn "

    Pond nói, vừa kiểm tra lại quả bom xăng tự chế của mình

    " Tao biết, nhưng chúng ta cần vũ khí mạnh hơn "

    Đúng lúc đó, hai người nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau.

    Cả hai nhanh chóng nấp vào góc tối, vũ khí sẵn sàng

    Từ trong bóng tối, hai người lính Santa Pongsapak và Phuwin Tangsakyuen xuất hiện với súng trên tay

    " Không được nhúc nhích!

    "

    Santa quát lớn, súng chĩa thẳng vào hai kẻ lạ mặt

    " Khoan đã!

    Chúng tôi không phải zombie!

    "

    Perth giơ tay lên, cố gắng trấn an

    " Không phải zombie nhưng là tội phạm!

    "

    Phuwin vừa nói vừa chĩa súng vào hai người

    " Nhưng bây giờ chúng ta đều đang lẩn trốn khỏi đám quái vật kia "

    Perth cố gắng trấn an hai người

    Santa và Phuwin nghe vật mới hạ súng và đồng ý hợp tác với hai người họ

    " Được, chúng ta sẽ tạm hợp tác.

    Nhưng nếu hai người có bất kỳ hành động đáng ngờ nào, tôi sẽ không ngần ngại nổ súng "

    Santa nói, giọng nghiêm nghị

    Pond nhếch mép cười:

    " Yên tâm đi, chúng tôi còn muốn sống lâu lắm "

    Cả bốn người nhanh chóng lên kế hoạch rời khỏi khu công nghiệp và tìm một nơi an toàn hơn

    -Thảm kịch tại bệnh viện-

    Trong khi đó, tại bệnh viện trung tâm thành phố, Mark Pakin đang chờ kết quả kiểm tra vai sau một thời gian dài chấn thương.

    Anh không ngờ rằng mình đã đến nhầm nơi, vào đúng lúc nơi đây trở thành tâm điểm của thảm họa

    Tiếng la hét vang lên từ khu vực cấp cứu.

    Mark quay đầu lại và nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: các bác sĩ và y tá hoảng loạn bỏ chạy, trong khi một số bệnh nhân đang tấn công bất kỳ ai đến gần

    " Chuyện quái gì đang xấy ra vậy chứ "

    Mark hoảng hốt đứng dậy

    Một bác sĩ chạy ngang qua hét lớn

    " Chạy đi!

    Các bệnh nhân đang tấn công!

    Họ không còn là con người nữa!!

    "

    Mark vội lao về phái lối ra nhưng đám đông hỗn loạn kiến anh khônh thể thoát ra được.

    Trong khoảnh khắc, anh thấy một nhóm người lảo đảo lao về phía mình.

    Không còn lựa chọn nào khác, Mark nắm chặt cây gậy gỗ cố gắng phản công

    Nếu không chạy ra ngoài được, chỉ đành chạy ngược lại vào trong thôi!

    Mọi chuyện dần vượt khỏi sự kiểm soát, tất cả mọi nơi đều trong tình trạng hỗn loạn!
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 4: Sống sót


    Ánh sáng le lói của ánh bình minh bừng sáng cả một thành phố, nhưng vẻ đẹp ấy giờ đây chỉ khiến mọi người thêm hoảng sợ và lo lắng.

    Tiếng la hét vang lên trong vô vọng, ánh lửa từ các vụ nổ và những đám cháy rực sáng trên bầu trời

    Trong khi đó, tại nhà thuốc nhỏ, Sky lặng lẽ đóng chặt cửa và kiểm tra mọi ngóc ngách.

    Nani ngồi ở góc phòng, cố gắng giữ nhịp thở đều sau cơn hen suyễn vừa qua

    " Cậu nghĩ chính ta có thể ở đây bao lâu?

    "

    Nani thì thầm, ánh mắt đầu lo lắng

    " Không lâu đâu.

    Chúng ta cần tìm đồ ăn và nước uống.

    Nhưng trước hết, cậu phải hồi phục đã "

    Sky đáp, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ để quan sát tình hình

    Bấy chợt, tiếng đập cửa làm cả hai giật mình.

    Sky ra hiệu cho Nani im lặng, tay nắm chặt con dao nhỏ tìm được trong quầy thuốc

    " Có ai không?!

    Làm ơn..

    Chúng tôi không phải zombie..

    "

    Một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên ngoài

    Sky do dự, nhưng sau một hồi cân nhắc, cậu hé cửa.

    Hai người lạ mặt xuất hiện, một nam một nữ, trông bẩn thỉu và kiệt sức.

    Sky không biết đây là bạn hay thù, nhưng cậu không có thời gian để chần chừ

    " Vào đi.

    Nhưng nếu có gì bất thường, đừng trách tôi"

    Sky cảnh giác nói, ánh mắt sắc lạnh

    Lúc này ở căn nhà hoang nơi Gemini và Fourth đang trú ẩn, cả hai quyết định di chuyển vào ban đêm để trách bị phát hiện

    " Chúng ta cần tìm nguồn nước và thức ăn.

    Ở đây chẳng có gì cả, chúng ta sẽ không sống sót được lâu đâu "

    Gemini nói, ánh mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ

    Fourth in lặng gật đầu, nhưng sự sợ hãi vẫn hiện rõ trên khuôn mặt cậu.

    Cả hai cùng nhau xuống tầng dưới cố gắng không gây ra bất kì tiếng động nào

    Khi vừa bước ra khỏi tòa nhà họ đã gặp một đám zombie đang đứng gần đó.

    Gemini nhanh chóng kéo Fourth nấp vào một góc khuất

    " Cậu có thể chạy nhanh chứ?

    "

    Gemini thì thầm, ánh mắt không rời khỏi đám quái vật.

    " Tôi..

    Tôi sẽ cố "

    Fourth đáp, giọng run rẩy

    " Được rồi, chạy khi tôi ra hiệu "

    Chờ đúng khoảng khắc đám zombie quay lưng lại, Gemini và Fourth lao ra khỏi góc khuất chạy thục mạng về hướng khu dân cư gần đó

    Tại khu công nghiệp bỏ hoang lúc này, Santa và Phuwin vừa hoàn tất việc dựng rào chắn tạm thời cùng Pond và Perth.

    Dù không tin tưởng nhau, họ hiểu rằng lúc này chỉ có hợp tác mới mang lại cơ hội sống sót

    " Phía đông có một nhà kho lớn.

    Có thể tìm thấy được vũ khí và xe cộ ở đó "

    Perth lên tiếng, ánh mắt đầy quyết tâm

    " Nghe hợp lý.

    Nhưng nếu có gì bất thường, đừng trách tôi không nể mặt "

    Santa lạnh lùng đáp, súng vẫn cầm chặt trong tay

    Phuwin quay sang nhìn Pond, ánh mắt đầy cảnh giác

    " Chúng tôi sẽ tạm thời tin tưởng các anh, nhanh hãy nhớ, chúng tôi có súng "

    " Yên tâm đi, tôi không ngu đến mức gây chuyện với hai người lính có vũ khí đâu "

    Pond nhếch môi cười, nhưng không được vẻ căng thẳng

    Cả nhóm bắt đầu di chuyển trong bóng tối, tửng bước cẩn thận để tránh thu hút sự chú ý

    Tại bệnh viện trung tâm, nơi Mark đang ẩn náu.

    Anh đang cố gắng giữ bình tĩnh khi di chuyển qua các hành lanh đổ nát.

    Đám đông đã tan rã, nhưng những xác sống vẫn còn đó

    Anh tìm được một căn phòng đóng cửa và dựng rào chắn.

    Mark ngồi thụp xuống, mồ hôi thấm đẫm trán

    " Phải có ai đó sống sót..

    Mình không thể một mình trong chuyện này..

    "

    Anh lẩm bẩm, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn bừng lên hy vọng

    Giữa đêm tối, tiếng giải thét của zombie vẫn vang vọng, nhưng những con người nhỏ bẻ này không ngừng chiến đấu để tìm được chút ánh sáng trong màn đêm y uất

    Lúc này tại chung cư GMM.

    Sau một đêm cố gắng sửa chữa lại chiếc máy phát tín hiệu, Jimmy cũng thành công.

    Tuy nhiên nó cũng không liên lạc được với bên ngoài, anh tức tối đập bàn:

    " Mẹ nó!

    "

    Mọi người nghe tiếng động thì cũng từ từ tỉnh dậy, trong ai cũng đều mệt mỏi cả

    " Chuyện gì vậy Jimmy..

    "

    Sea mơ màng nói

    " Không thể liên lạc được rồi..

    Vô vọng rồi "

    Jimmy rối rắm vò đầu

    Mọi người ai cũng có vẻ mặt thất vọng nhưng cũng không ai trách gì Jimmy cả, anh đã thức cả đêm để cố gắng sửa chiếc máy này

    " Được rồi, không được thì tìm cách khác, anh đi nghỉ ngơi trước đi "

    Winny nhẹ giọng lên tiếng

    " Đúng đó, nghỉ ngơi đi anh "

    Ohm cũng lo lắng vỗ vai Jimmy

    " Còn chiếc Drone thì sao anh?

    Nó sạc xong chưa "

    Satang chỉ vào chiếc Drone trên bàn

    " Vẫn chưa, do dòng điện thấp nên sạc lâu lắm, chắc phải chờ tới mai cơ "

    Jimmy thở dài

    Niềm hy vọng nhỏ nhoi của họ cuối cùng cũng bị dập tắt, bây giờ tất cả chỉ biết trong chờ vào chiếc Drone nhỏ bé đó thôi

    Ánh chiều tà nhuộm đỏ các cung đường, mang lại chút hy vọng mong manh.

    Trong khi đó, Sky và Nani cùng hai người mới gặp, đang chuẩn bị rời khởi nhà thuốc để tìm kiếm thức ăn và nước uống.

    " Chính ta cần đến khu dân cư gần đó.

    Nếu may mắn, có thể tìm được đồ tiếp tế "

    Sky nói, ánh mắt dứt khoát

    " Nhưng sẽ rất nguy hiểm..

    Đám zombie có thể ở khắp mọi nơi "

    Một người lạ dè dặt lên tiếng

    " Vậy chú người muốn chết đói ở đây sao?

    "

    Sky lạnh lùng đáp

    " Nếu không hành động chúng ta sẽ không có cơ hội "

    Cả nhóm đồng ý và bắt đầu di chuyển.

    Họ đi qua những con hẻm nhỏ, cố gắng không gây tiếng động.

    Nhưng khi vừa đến ngã ba đường, một đám zombie bất ngờ xuất hiện, cả bốn người bỏ chạy tán loạn, Sky Nani và hai người kia cũng lạc nhau

    Trong lúc hoàn loạn, Sky và Nani chạy về phía một tòa nhà bỏ hoang.

    Khi đến nơi, họ bất ngờ chạm mặt Gemini và Fourth

    " Chúng tôi không phải zombie!

    "

    Sky vội giơ tay lên khi thấy Gemini chĩa dao về phía mình

    Gemini quan sát họ một lúc sau đó cũng hạ dao xuống

    " Các cậu cũng đang chạy trốn?

    "

    " Phải.

    Chúng tôi cần nơi trú ẩn "

    Sky đáp

    Dù còn dè dặt nhưng Gemini vẫn đồng ý cho họ ở lại.

    Cả nhóm nhanh chóng chặn cửa và thảo luận kế hoạch tiếp theo

    Ở khu vực phía đông, Santa, Phuwin, Pond và Perth đã thành công xâm nhập vào nhà kho lớn.

    Bên trong, họ tìm thấy một số vũ khí cầm tay, đạn dược và vài món nhu yếu phẩm

    " Đủ để chúng ta sống sót trong vài ngày.

    Nhưng chúng ta cần thêm đồng minh "

    Santa nói, ánh mắt nhìn xa xắm

    " Đồng minh?

    "

    Pond cười khẩy

    " Biết tin ai bây giờ?

    Còn chưa chắc mấy người có bắn sau lưng tôi không kìa "

    " Đừng khiêu khích, nếu không phải vì zombie, anh nghĩ tôi sẽ hợp tác với tội phạm sao?

    "

    Phuwin gằn giọng

    " Được rồi, đủ rồi!

    "

    Santa ngắt lời

    " Chúng ta bây giờ có chung một mục tiêu.

    Là sống sót, cố mà giữ mạng đi "

    Khi họ đang chuẩn bị rời khỏi nhà kho, tiếng động từ bên ngoài vang lên.

    Santa ra hiệu mọi người im lặng, súng chĩa về phía cửa

    " Có ai không..

    Tôi không phải zombie, giúp tôi với "

    Một giọng nam yếu ớt vang lên

    Santa thận trọng mở cửa, trước mặt họ là Mark, anh đang bám chặt vào cách của với vẻ mặt đầy kiệt sức

    " Giúp tôi..

    Tôi không còn nơi nào để đi hết "

    Mark thều thào, giọng run rẩy nói

    Sau một hồi do dự, Santa kéo anh vào trong.

    Mark nhanh chóng kể lại những gì đã xảy ra ở bệnh viện.

    Câu chuyện của anh khiến tất cả trầm ngâm

    " Chuyện này..

    Thật quá điên rồ rồi..

    "

    Mark nói

    " Chúng ta cần tìm cách thoát khỏi thành phố này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn "

    Santa nói, ánh mắt rực lên quyết tâm

    Sau nhiều giờ di chuyển, nhóm của Santa vô tình gặp được nhóm Sky khi họ vừa ra khỏi nhà hoang.

    Ban đầy, cả hai nhóm đều cảnh giác, nhưng khi nhận ra không còn lựa chọn nào khác, họ quyết định hợp nhất

    " Tất cả chúng ta đều có những thế mạnh riêng.

    Nếu biết phối hợp với nhau, chúng ta có thể sống sót "

    Santa nói giọng nhiên túc

    Pond nhếch môi:

    " Nghe hay đấy.

    Nhưng ai sẽ là người lãnh đạo?

    "

    " Không cần người lãnh đạo.

    Chúng ta chỉ cần làm việc như một đội "

    Sky đáp, ánh mắt tự tin

    Mọi người đồng ý và bắt đầu chia sẻ thông tin, vũ khí và kế hoạch

    Nhóm người xa lạ giờ đây đã trở thành một liên minh bất đắc dĩ.

    Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm, họ không còn phải chiến đấu một mình

    " Chúng ta sẽ tìm cách thoát ra khỏi đây.

    Và nếu có thể, mong ai đó sẽ tìn được ra nguyên nhân của thảm họa này "

    Santa nói, ánh mắt quét qua mọi người

    " Hy vọng, chúng ta sẽ không sao cả "

    Mark nói, giọng đầy u buồn

    Cả nhóm im lặng, mỗi người đều mang trong lòng mỗi nỗi sợ, một hy vọng, và một mục tiêu duy nhất.

    Đó là sống sót.
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 5: Tập hợp


    Ánh sáng mặt trời chiếu qua những lớn mây đen, tạo ra một khung cảnh heo hắt, những tòa nhà bị bỏ hoang, những con phố trống vắng và tiếng gào thét của zombie vang vọng khắp nơi.

    Sau một đêm dài chờ đợi, chiếc Drone đã được sạc đầy, lúc này chỉ còn Jimmy và Sea trong căn hộ, những người khác thì đi tìm các vật dụng còn sót lại trong chung cư cũng như tiêu diệt một số con zombie

    Jimmy ngồi trước bản điều khiển, đôi mắt tập trung vào màn hình nối với drone mà anh vừa phóng ra.

    Chiếc đon bay qua những con hẻm chật hẹp, len lỏi giữa các tòa nhà, ghi lại cảnh tượng đổ nát bên dưới

    " Thấy gì chưa Jimmy?

    "

    Sea đứng sau anh, giọng đầy lo lắng hỏi

    " Không có nhiều..

    Chỉ vài đám zombie rải rác "

    Jimmy đáp, nhưng ngay sao đó, hình ảnh trên màn hình thay đổi.

    Một nhóm người đang di chuyển cẩn thận qua một con phố vắng

    " Sea, lại đây nhìn này!

    Hình như họ còn sống!

    "

    Sea nhanh chónh nhìn vào màn hình.

    Nhóm người trông có vẻ mệt mỏi, nhưng không ai bị thương nghiêm trọng.

    Trong nhóm, có một vài người manh theo vũ khí tự chế, một số khác thì dìu nhau bước đi.

    " Họ cần giúp đỡ.

    Nhưng làm sau chúng ta xác nhận được họ không bị nhiễm?

    "

    Sea hỏi, ánh mắt nghi ngờ

    Jimmy trầm mặt:

    " Tôi cũng không biết nữa..

    Chúng ta cần thêm đồng minh, nhưng chúng ta lại không biết chắc họ có an toàn không..

    "

    Sea cất giọng

    " Cái drone này có thể trò chuyện qua lại không?

    "

    " Được "

    Jimmy đáp

    " Vậy mau nói chuyện với họ đi "

    Sea hối thúc anh

    Nhóm Santa vừa bước qua một ngã tư, họ nghe tiếng vo ve trên đầu

    " Đứng yên!

    " Santa giơ súng lên, ánh mắt sắt nhìn lên trời

    " Khoan đã, là một chiếc drone!

    "

    Fouth chỉ tay, ánh mắt ánh lên hy vọng

    Chiếc drone lơ lửng phía trên phát lên giọng nói

    " Xin chào.

    Chúng tôi là những người sống sót, các người..

    Không phải là zombie chứ..?

    "

    Mọi người nhìn nhau, nghi ngờ gà cảnh giác

    " Liệu có phải bẫy không?

    "

    Phuwin gặng hỏi, đôi mắt cảnh giác

    " Nhưng nếu không phải, đây là cơ hội duy nhất để chúng ta sống sót "

    Sky lên tiếng, giọng dứt khoác

    Jimmy qua màn hình, thấy nhóm người vẫn lưỡng lự, liền nói:

    " Chúng tôi cần thêm đồng minh..

    Chúng tôi không lừa các người đâu "

    " Vậy chỗ mấy người ở đâu?

    "

    Santa lên tiếng hỏi

    " 3 cây số về phía tây nam "

    Jimmy đáp

    " Vậy mấy người dẫn đường đi, nếu các người đi làm gì, tôi sẽ không nương tay đâu đó!

    "

    Phuwin nói, ánh mắt sắt lẹm

    " Mọi người yên tâm, đi theo chiếc drone đi "

    Jimmy vừa điển drone kiểm tra xung quanh vừa dẫn đường cho những người đó

    Đúng lúc đó thì nhóm kia cũng về tới, Sea nói lại mọi chuyện cho những người khác

    " Liệu có tin được họ không đấy?

    "

    Winny nói, giọng nghi hoặc

    " Tin được hay không phải đợi gặp mặt rồi nói chuyện mới biết được "

    Satang đáp

    Mọi người cũng gật gù đồng ý

    9 người nhóm Santa bám sát theo chiếc, vượt qua nhiều chướng ngại vật và đám zombie trên đường.

    Cả đám làm việc ăn ý, hỗ trọ lẫn nhau khi cần thiết

    Tại chung cư, Sea và mọi người đang chẩn bị sẵn sàng đón tiếp.

    Sea không quên chuẩn bị một khu vực cách ly tạm thời để kiểm tra họ có bị nhiễm hay không

    Khi nhóm người cuối cùng cũng đến được chung cư, cách cổng mở ra và Winny, Satang xuất hiện, người cầm súng người cầm rìu trên tay, cực kỳ cảnh giác

    " Mọi người vào đi.

    Nhưng trước hết, chúng tôi cần kiểm tra xem các bạn có ai bị nhiễm không "

    Winny nói, giọng thẳng thắn nhưng thiếu thân thiện

    Nhóm Santa ban đầu vẫn còn đề phòng họ, nhưng khi nhìn thấy cách tổ chức nơi trú ẩn, sự tin tưởng dần hình thành

    Sau khi khiển tra xong và đảm bảo không ai bị nhiễm, cả hai dẫn bọn họ lên tần trên.

    Trên đường đi thì họ gặp được một vài con zombie rải rác ở cầu thang, nhóm Santa khi thấy được sự ăn ý giữa Winny và Satang thì cực kỳ kinh ngạc

    " Hai cậu..

    Làm nghề gì vậy..

    "

    Mark lên tiếng hỏi dò

    " Tôi là cảnh sát "

    " Tôi lad lính cứu hỏa "

    " Hèn chi hai người ăn ý vậy "

    Mark cảm thán

    Mở cửa bước vào căn hộ của Jimmy, thì thấy mấy người còn lại đã tập trung ngồi vào bàn tròn, trên bàn còn có 9 ly mì nống hổi

    " A, mọi người đến rồi à, mau ngồi vào bàn ăn đi "

    Sea lên tiếng, bước ra cửa mời mọi người vào

    Mọi người lúc này còn dè chừng nhìn nhau, nhóm người Santa kia thận trọng bước vào

    " Ăn tí đi rồi chúng ta nói chuyện "

    Jimmy nhẹ giọng nói

    Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn, tuy vẫn còn nghi ngờ, nhưng chiếc bụng đói meo đã một hai ngày chưa được ăn gì, họ không còn nghĩ nhiều được đến vậy.

    " Nếu vẫn chưa no thì cứ nói, tôi sẽ lấy thêm cho các cậu "

    Jimmy lên tiếng

    Sau khi ăn xong, mọi người ngồi lại trò chuyện

    " Các bạn có thể chia sẻ điểm mạnh và nếu có bệnh gì thì nói cho để chúng tôi biết chúng tôi còn giúp "

    Jimmy đưa ra đề nghị

    " Tôi là Pongsapak Oudompoch, cứ gọi là Santa.

    Tôi là bộ đội được điều động đến đây khi dịch bệnh bắt đầu phát tán, sức khỏe tôi ổn "

    " Tôi là Phuwin Tangkyuen, cũng là bội đội, tôi và Santa cùng chung đơn vị, tôi không bị bệnh hay chấn thương gì hết "

    " Tôi là Mark, là cựu vận động viên..

    Tôi từng bị chấn thương vai, không vận động mạnh được "

    " Tôi là..

    Gemini, tôi không có việc làm.

    Nhưng tôi hiểu được đôi chút về súng, súng gì tôi cũng từng tiếp xúc qua rồi, nhưng tôi có vẫn đề về giao tiếp..

    "

    " Tôi là Fourth, tôi là..

    Tarot reader hay thầy bói gì đó.

    Tôi bị viêm mũi dị ứng nặng, mỗi lần đổi mùa hay thì tôi hay bị sốt và phát ban "

    " Em là Sky Wongravee, em là học sinh.

    Sức khỏe em ổn "

    " Em là Nani..

    Em bị hen suyễn, có lẽ mọi người sẽ khá vất vả với em..

    "

    " Tôi là Pond Naravit..

    Tôi là tội phạm..

    Nhưng tôi biết chế tạo bom xăng và nhưng thứ có thể gây ra vụ nổ, có thể không lớn nhưng đủ sài"

    " Tôi là Perth Tanapon..

    Là tội phạm bẻ khóa..

    "

    Khi nghe thấy có tội phạm ở đây, Winny bắt đầu cảnh giác hơn

    Nhưng Jimmy lên tiếng cắt ngang

    " Chúng tôi không quan tâm cậu là ai và đã làm gì, chỉ cần mọi người đừng phản bội chúng tôi "

    Jimmy cũng lên tiếng:

    " Ở đây chúng tôi có cảnh sát, lính cứu hỏa, và bác sĩ, tôi là nhân viên IT, tôi có thể sáng chế vũ khí và những đồ cần thiết.

    Còn cậu bạn này thì biết bắn cung "

    Jimmy giới thiệu về mọi người, sau khi nghe xong thì có vẻ ai cũng mừng rỡ vì vừa có bác sĩ vừa có thể chế tạo vũ khí

    " Có lẽ chúng ta chọn đúng rồi..

    "

    Santa nhỏ giọng cười mỉm

    " Có thể cho chúng tôi biết các cậu đã đi qua những đâu không?

    "

    " Tôi, Phuwin Pond và Perth từ một nhà kho đến đây, tôi gặp được Mark khi vừa định ra khỏi nhà kho "

    Santa nói

    " Còn tôi ở bệnh viện..

    Tôi đang đi kiểm tra định kỳ thì ở đó dịch bệnh bùng phát, tôi mang mắn trốn được và chạy đến nhà kho "

    " Em và Nani thoát ra được khỏi trường và ở một hiệu thuốc nhỏ "

    " Tôi là Gemini từ một căn nhà hoang đến "

    Sau khi nghe thì Jimmy và Sea đồng loạt lên tiếng

    " Nhà kho!

    "

    " Hiệu thuốc!

    "

    Mọi người cũng mừng khi nghe được tin này, Jimmy lên tiếng:

    " Hôm nay mọi người nghỉ ngơi đi, ngày mai, tôi sẽ phân công mọi người đi lấy ít đồ từ nhà kho và hiệu thuốc "

    " Sao lại phải quay lại đó?

    "

    Mark thắc mắc lên tiếng

    " Vì tôi cần vật liệu để chế tạo thêm vũ khí, và chúng tôi cũng cần thêm thuốc nữa "

    " Mọi người nghỉ ngơi đi "

    Jimmy nói

    " Để tôi chẩn bị chỗ ngủ cho mọi người "

    Ohm đứng dậy cùng mọi người dọn dẹp

    Ánh mặt trời nhạt nhòa chiếu qua cửa số, soi rọi những khuôn mặt mệt mỏi sau những ngày dài chạy trốn.

    Trong căn hộ nhỏ, hai nhóm mỗi người một góc vẫn còn dè chừng nhau

    Jimmy đang tập trung sửa lại chiếc máy bộ đàm, trong khi Pond lặng lẽ làm thêm vài quả bom xăng.

    Ở phái bên kia, Santa khoanh tay dựa vào tường, ánh mắt liếc qua nhóm Jimmy như để đánh giá

    " Xong rồi..

    Mọi người, tôi có chuyện muốn nói "

    Jimmy gọi mọi người lại chiếc bàn tròn để chia nhóm ra hành động:

    " Chúng ta sẽ chia ra ba nhóm, một nhóm ở lại chung cư, một nhóm đi tới nhà kho, một nhóm đi tới hiệu thuốc "

    " Tôi, Mark, Fourth, Gemini, Nani và Pond sẽ ở lại chung cư "

    " Sky, Winny, Phuwin và Sea sẽ đến hiệu thuốc "

    " Perth, Santa, Satang và Ohm sẽ đến nhà kho "

    Pond giơ tay lên cắt ngang, sao lại chia nhóm như vậy?

    Jimmy bình thản đáp:

    " Hiệu thuốc có vẻ gần trường học, mà trường học chỉ cách đây hai cây số thôi, còn nhà kho có vẻ gần bệnh viện, bệnh viện thì cách đây ba cây số, nên hiệu thuốc sẽ gần hơn và cũng không có gì quá nguy hiểm, nhà kho thì cách xa hơn và cũng có vẻ nguy hiểm hơn nên tôi chia như vậy, cậu còn thắc mắc gì không?

    "

    " Vậy còn nhóm ở chung cư thì sao?

    "

    Pond hỏi

    " Những người còn lại thì đều bị thương và bị bệnh, nên tốt nhất nên ở lại đây "

    " Còn tôi thì sao?

    Tôi đâu có bị thương hay bệnh gì đâu?

    "

    Pond mất kiên nhẫn

    " Cậu sẽ ở lại giúp tôi, cậu biết chế tạo bom, tôi và cậu có thể hỗ trợ lẫn nhau trong việc chế tạo vũ khí "

    " Nhưng chỉ có mọi người ở lại thì có sao không đấy?

    "

    Winny lo lắng hỏi

    Jimmy đáp:

    " Không sao đâu, chúng ta có chuyện gia về súng ở đâu mà "

    Jimmy nhìn qua phía Gemini

    Winny thấy thế thì đi dần lại phía Gemini, đặt tay lên vai cậu:

    " Tôi tin cậu, hãy dùng kỹ năng và sự hiểu biết của mình để bảo vệ mọi người nhé "

    Gemini vội gật đầu

    Winny nở nụ cười hài lòng, mọi người cũng bắt đầu sửa soạn chuẩn bị lên đường, Jimmy cũng đưa cho mỗi nhóm hai bộ đàm để tiện liên lạc

    Winny lúc này như nhớ ra gì đó:

    " Hình như..

    Sở cảnh sát của tôi cũng gần trường học đấy Jimmy..

    "

    Mọi người quay qua nhìn Winny và Jimmy

    " Thì sao?

    Cậu tính đi qua sở cảnh sát luôn à?

    "

    " Nếu đến được sở cảnh sát, chúng ta sẽ có thêm súng và đạn "

    Mọi người đều có mừng rỡ khi nghe vậy

    " Được không..

    Jimmy?

    "

    Winny dè dặt hỏi Jimmy

    " Được, nhưng nếu thấy không ổn thì cậu phải chạy ngay đấy!

    "

    Winny mừng rỡ khi nghe được câu trả lời.

    Cả hai nhóm cũng bắt đầu lên đường

    Lúc này Jimmy đang chỉ cho Nani điều drone để quan sát xung quanh và theo dõi hai nhóm kia, những người còn lại cũng chăm chú nhìn vào màn hình

    Còn Jimmy và Pond bắt đầu tập trung vào việc chế tạo một số món đồ

    Mong là, mọi chuyện đều sẽ ổn, hy vọng sẽ không ai bị thương cả..!

    ___________________________________________
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 6: Đối mặt


    Trong căn hộ chung cư, Jimmy đang chăm chú nhìn vào màn hình được nối với drone quan sát mọi thứ.

    Pond thì cặm cụi ở góc phòng, kiểm tra lại các nguyên liệu vừa tìm được để chế tạo thêm bom xăng.

    Mark, Fourth và Gemini cũng đang chăm chú xem Nani điều khiển drone, thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện ngắn để cua tan bầu không khí căng thẳng

    Trong khi đó, hai nhóm ở bên ngoài cũng đã gần tới nơi.

    Nhóm Sea, Winny, Phuwin và Sky đang trên đường đến hiệu thuốc.

    Họ di chuyển nhanh và cẩn thận, tránh xa những khu vực có nhiều zombie tụ tập.

    Winny giữ chặt bộ đàm trong tay, thi thoảng liên lạc kiểm tra với Jimmy

    " Chúng tôi đang tiến đến gần hiệu thuốc "

    Gượng Winny vang lên qua chiếc bộ đàm

    Jimmy đáp lại nhanh chóng, mắt vẫn gán chặt vào màn hình

    " Hiểu rồi, nếu có vấn đề gì, phải báo ngay lập tức "

    Ở hướng ngược lại, nhóm Perth, Santa, Satang và Ohm đang len lỏi qua những con hẻm chật hẹp để tới nhà kho.

    Satang cầm chắc cây rìu trên tay, sẵn sàng ứng phó với nấy kỳ nguy hiểm nào

    " Trong có vẻ yên tĩnh, nhưng đừng mất cảnh giác đấy "

    Santa nhắc nhở

    Ohm đi cuối hành, khẽ lầm bầm:

    " Yên tĩnh thế này..

    Đáng sợ thật đấy "

    Cad hạ nhóm vẫn tiến bước, mỗi người đều mang một hy vọng riêng

    Tại chung cư, Jimmy kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ drone

    " Nani, giữ tốc độ bay thế này, tốt lắm "

    Anh nhận xét, khẽ gật đầu tán thưởng

    Nani dù hơi lúng túng, vẫn cố gắng làm theo lời Jimmy.

    Cậu nhóc liếc nhìn màn hình và khẽ hỏi

    " Liệu họ có ổn không anh?

    "

    Jimmy đáp giọng đều đều:

    " Họ ổn, chúng ta phải tin tưởng vào họ "

    Pond lúc này cất tiếng từ góc phòng:

    " Này Jimmy, nguyên liệu sắp cạn rồi đấy.

    Cậu có sẽ làm gì nếu nhóm kia không mang đủ đồ về chứ?

    "

    Jimmy nhún vai:

    " Chúng ta làm được đến đâu thì làm.

    Chỉ càn thêm chút thời gian, tôi sẽ nghĩ ra giải pháp "

    Gemini ngồi gần đó ngập ngừng lên tiếng:

    " Em có thể kiểm tra cây súng đó trong lúc chờ không?

    Nếu cần, em sẽ sẵn sàng hỗ trợ..

    "

    Jimmy gật đầu, ánh mắt thoáng chút hài lòng:

    " Được, kiểm tra đi.

    Nhưng nhớ phải giữ an toàn đấy "

    Tại hiệu thuốc, nhóm của Sea đã đến nơi.

    Cánh của kính bị vỡ toang, bên trong tối om và mùi ẩm móc nồng nặc

    " Winny và Phuwin, hai cậu canh chừng ở ngoài "

    Sea ra lệnh, giọng đầy tự tin

    " Sky cậu vào theo tôi "

    Phuwin gật đầu, đứng cạnh Winny, mắt không rời khu vực xung quanh.

    Sky theo sát Sea, ánh mắt đảo liên tục để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào

    " Đây rồi, thuốc kháng sinh!

    "

    Sea khẽ reo lên, tay nhanh chóng gom những lọ thuộc còn nguyên, Sky giúp anh kiểm tra các kệ hàng, lục lọi tìn kiếm thêm băng gạc và dụng cụ y tế

    " Anh Sea..

    Anh nhớ lấy thêm thuốc cho Nani và Fourth nữa nhé "

    Sky vừa lục lọi vừa khẽ nói

    Sea cười mỉm:

    " Anh nhớ rồi, em mau chóng lấy thêm băng gạc bông gòn cồn và một số thứ để sơ cứu vết thương nhé "

    Khi Sky với lấy một thùng hàng ở trên cao, cậu không biết trên đó có một chiếc loa phát thanh và không may nó đã rơi xuống đất, cú rơi mạnh nên nó đã vô tình được khởi động.

    Tiếng động lớn nhanh chóng thu hút lũ zombie tới

    " Chuyện gì vậy?!

    Sea, nhanh lên.

    Zombie đang đến!

    "

    Winny nhanh chóng cảnh báo qua bộ đàm

    Tại nhà kho, ngóm Perth đang phải đối mặt với một vấn đề khác.

    Cánh cửa chính bị khóa chặt

    " Cửa hướng này bị khóa rồi, phải vòng lại qua bên kia thôi "

    Santa chỉ đạo mọi người

    Nhưng điều này không làm khó được Perth đây:

    " Để tôi "

    Anh nói, rút bộ dụng cụ bẻ khóa ra

    Santa và Sằng đứng canh khác xung quanh, trong khi Ohm cầm chắc vũ khí, ánh mắt luôn theo dõi mọi hướng

    " Xong rồi!

    "

    Perth nói, đẩy nhẹ cửa ra

    Cả nhóm bước vào, bên trong chấy đầy thùng hàng và vật liệu, Santa chỉ đạo:

    " Chúng ta cần dây thép, pin và bất cứ thứ gì có thể dùng để chế tạo vũ khí "

    " Jimmy, anh có cần vật dụng quan trong nào không?

    "

    Santa liên lạc qua bộ đàm với Jimmy

    " Nếu có, hãy lấy thật nhiều xăng cho Pond, và hãy tìm xem có máy hàn, máy cắt không, nếu có cứ mang về hết.

    Những vật liệu cơ khí cứ giao cho Ohm, cậu ta biết nên thứ gì "

    Jimmy đáp, ngắc kế nối với bộ đàm

    " Ohm, cậu đi tìm vật liệu cơ khí mà Jimmy sẽ cần đi, Satang cậu giúp tôi đi tìm xem có máy hàn hay máy cắt không, tôi sẽ đi tìm xăng.

    Còn Perth, hãy cang bên ngoài cửa đi "

    Sau Santa phân công xong, mọi người cũng bắt đầu đi tìm

    Ohm tìm được một thùng chứa đầy bật dụng cơ khí vui sướng mà reo lên:

    " Thứ này chắc chắn sẽ hữu ích cho Jimmy "

    Satang bên này cũng tìm được máy hàn và máy cắt, may mắn hơn cậu còn tìm được cả một chiếc cưa điện

    " Có vẻ chúng đều hỏng hóc cái gì đó rồi, làm sao đây "

    " Cứ mang chúng về đi, anh Jimmy sẽ sửa được hết "

    Ohm lên tiếng trấn an Satang

    Santa đi hết nhà kho nhưng chỉ tìm được dầu lửa, cậu đành lấy đại thôi

    Perth lúc canh chừng cũng tìm được một vài cây đèn pin có vẻ vẫn dùng được

    Nhưng khi mọi người chuẩn bị rời đi thì từ ngoài có một nhóm 7 người hùng hỗ bước vào

    " Tụi bây là ai mà dám đi vào địa bàn của tụi tao vậy hả?!

    "

    Tên to con nhất đám gào lên, có vẻ hắn ta là du côn

    Santa và Ohm thấy thế thì liền dơ vũ khí về phía họ, nhưng họ cũng không vừa cầm gậy cầm cây lên.

    Bọn họ khá đông, tuy có súng và cung nhưng nhóm Santa vẫn bị đám đảo bới số lượng

    Satang lên tiếng:

    " Chúng tôi không muốn khiêu chiến chúng tôi chỉ muốn lấy một số món đồ để có thể sống sót thôi "

    Tuy vậy nhưng bên kia có vẻ không muốn cho họ lấy chút nào cả

    Tên lúc nãy nói:

    " Tôi sẽ cho các người lấy chúng đi, nhưng với một điều kiện, phải để lại cây súng đó cho chúng tôi, nếu không đồng ý thì đừng hòng đem thứ gì ra khỏi đây hết "

    Mọi người hoang mang nhìn nhau, trời lúc này cũng nhá nhem chiều, họ biết rõ một khi tối xuống khì sẽ nguy hiểm như hết nào, Ohm đứng nấp phía sau đã lén liên lạc cho Jimmy nói rõ tình hình

    Jimmy sau khi nghe cũng bắt đầu rối trí, nếu chọn bỏ nguyên vật liệu ở lại thì anh và Pond không thể làm thêm vũ khí được, nhưng nếu bỏ lại súng nhóm Santa sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm, chỉ với cây chung của Ohm thì không thể bảo vệ tất cả mọi người

    Có người bên nhóm kia cũng đã thấy Ohm dùng bộ đàm, người đó lao tới chỗ định tấn công Ohm, nhưng may là Santa đã cản lại kịp

    " Có vẻ tụi bây vẫn còn đồng minh nhỉ, bây giờ, tao hỏi lại.

    Một là để lại súng, hai là để lại mấy món đồ mà tụi bây định lấy, mau chọn đi "

    " Chúng tôi không thể cho các người súng được, vì chỗ chúng tôi rất xa ở đây, và chúng tôi cũng rất cần những vật liệu này.

    Chúng tôi có thể đổi lấy những món đồ này bằng ba quả bom xăng chứ?

    "

    Perth chầm chậm lên tiếng

    " Bom xăng?

    Tụi bây còn biết làm cả thứ đó à?

    Nhưng không phải súng sẽ ngon hơn sao, tụi tao đâu có ngu "

    " Nhưng súng có chúng tôi chỉ còn lại 9 viên đạn thôi "

    Santa cũng nhanh chóng lên tiếng

    Sau một hồi suy nghĩ, bên kia cũng đã chịu lấy 3 qua bom xăng kia và để họ đi

    Nhưng sau khi đi được vài bước, Perth bỗng cười to:

    " Haha!!

    Đúng là lũ ngu mà "

    Mọi người thắc mắc quay lại nhìn anh, trong khi mọi người vẫn không hiểu chuyện gì thì nhà kho đằng sau đã vang lên tiếng nổ lớn và lửa bốc lên nghi ngút.

    Thì trước lúc đưa bom cho tên kia thì Perth đã rút ngòi nổ ra

    Mọi người đều há hống mồn nhìn Perth

    " Dám hăm dọa tụi tao sao, chúng mày..

    Đúng là không biết điều mà.

    Mau đi thôi, hồi tụi zombie kéo đến là xong cà lũ đấy "

    Tại hiệu thuốc thì lũ zombie đã bắt đầu kéo đến rất đông, tuy Sky đã kịp tắc chiếc loa nhưng tụi nó vẫn ùng ục kéo đến.

    Buộc Winny và Phuwin phải chạy ngược lại vào trong, mọi người dùng một chiếc tủ lớn chặc cánh cửa lại, Phuwin cố xả đạn vào lũ zombie để cố cản chúng lại

    " Không ổn rồi..

    Sea, anh lấy thuốc xong chưa đấy "

    Winny gấp gáp hối thúc Sea

    " Từ đã..

    Tôi cần tìm thuốc cho Fourth, ráng cầm cự một chút nữa "

    Sky lúc này đã nhanh trí cầm chiếc loa bật nó lên và vứt nó ra xa, bọn zombie cũng đi nhanh chóng điên cuồng chạy lại phía chiếc loa

    " Giỏi lắm Sky "

    Phuwin lên tiếng tán thưởng

    Sea cũng đã tìm được đủ thuốc và dụng cụ y tế, mọi người nhanh chóng thoát ra khỏi đó

    Winny liên lạc với Jimmy qua bộ đàm

    " Chúng tôi lấy được thuốc rồi, bây giờ chúng tôi sẽ đến sở cảnh sát "

    " Được, cẩn thận và nhanh chút, để trời tối thì nguy hiểm lắm đấy "

    Jimmy nói qua bộ đàm

    Nhóm bắt đầu di chuyển thận trọng đến sở cảnh sát, may là sở chỉ cách 500 mét nên rất nhanh đã tới nơi

    Vừa đến nơi thì Winny nhận ra cách cửa chính đã bị phá tung từ trước

    " Chắc chắn đã có người vào đây "

    Winny khẽ nói, ánh mắt lo lắng

    Sea bước tới, kiểm tra dấy vết trên mặt đất:

    " Nhìn dấu chân này..

    Có vẻ như họ vừa rời đi không lâu "

    Cả nhóm bước vào, vũ khí gương sẵn.

    Đồn cảnh sát hoang tàn, những dấu máu khô rải rác khắp nơi.

    Một vài cách cửa phòng làm việc vẫn khép hơ phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi có gió lùa qua

    " Tập trung tìm vũ khí và đạn nhanh lên "

    Winny ra lệnh

    Sky đang kiểm tra một chiếc tủ thì bất ngờ một cái xác nằm trong góc phòng động đậy.

    Cậu hét lên và ngay lập tức, Phuwin bắn trúng chân con zombie vừa bật dậy, nhưng ít lâu sao nó lại tiếp tục bò lại phía hai người, Phuwin lúc này mới bắn hạ nó bằng một viên ngay đầu

    " Cẩn thận!

    Có thể còn nhiều hơn "

    Sea cảnh báo

    Đột nhiên, từ phía hành lang, một người đàn ông lạ xuất hiện, ông ta cầm súng trên tay, có vẻ là tự chế

    " Đứng yên!

    Các người là ai?

    "

    Hắn ta quát lớn, khẩu súng trên tay nhắm thẳng vào Winny

    " Chính tôi không muốn gây rắc rối.

    Chúng tôi chỉ cần lấy một út đạn và rời ssi "

    Winny nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt khônh rời khỏi đối phương

    Gã ta nhìn chằm chằm một lúc, rồi nở nụ cười nham hiểm:

    " Không dễ thế đâu.

    Tất cả những gì ở đâu đều là của tao.

    Nếu tụi mày không biến đi ngay, đừng có tránh tao không khách sáo "

    Căng thẳng tăng cao, nhưng trước khi hình trở nên tồi tệ, Phuwin nhanh trí ném một quả phái sáng về phía gã đàn ông khiến hắn hoảnh loạn.

    Nhân cơ hội, cả nhóm chạy thẳng vào kho vũ khí, nhanh chóng lấy được mội vài khẩu súng ngắn và lấy được thêm đạn dược trước khi chạy ra khỏi chỗ đó

    Ở tại chung cư lúc này, Jimmy phụ giúp Pond làm cho xong vài quả bom nữa.

    Tuy nhiên, Nani đang điều khiển drone quay về thì cậu ấn nhần nút gì đấy khiến nó phát ra âm thanh chói tay.

    Ngay lập tức, zombie bắt đầu ồ ạt chạy về phía chung cư

    " Anh Jimmy, không ổn rồi!

    "

    Nani chỉ vào màn hình.

    Một đám zombie đông đúc đang chạy loạn về phía chung cư

    Jimmy giật mình, lập tức ra lệnh:

    " Pond, chuẩn bị sẵn vũ khí.

    Nani tắt drone ngay!

    "

    Gemini đang kiểm tra súng, giọng run run:

    " Chúng ta sẽ làm gì nếu chúng tấn công vào đây "

    Jimmy nhìn mọi người, ánh mắt cương quyết:

    " Chúng ta sẽ chiến đấu.

    Không thể để chúng vào được "

    Pond chạy đi đặc vài quả bom xăng đã được Jimmy nâng cấp ở cầu thanh và hành lang tần trệt, sẵn sàng chò tình huống xấu nhất.

    Bên ngoài, tiếng gào thiết của zombie ngày càng lớn, như báo hiệu một trận chiến đang đến gần.

    Liệu..

    Nhóm của Jimmy có cầm cự được đến lúc hai nhóm kia về hay không..

    Liệu Jimmy có thể bảo vệ được người của không..?

    ___________________________________________
     
    [Jimmysea] Giữa Chúng Ta Là Sinh Tử
    Chương 7: Tuyệt vọng và hy vọng


    Dưới tầng trệt chung cư, Jimmy và Pond đang tất bật chuẩn bị chiến đấu với lũ zombie đang chực chờ lao vào đây.

    Trong tay Pond là một túi đầy bom xăng tự chế, trong khi Jimmy kiểm tra lần cuối các bẫy tự động anh vừa cài đặt ở lối vào và hành lang.

    Tiếng zombie ngày một gần hơn, xen lẫn tiếng gào thét đáng sợ, khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạc

    " Sắp xong chưa Jimmy?

    "

    Pond hỏi, mắt không rời khỏi cánh cửa chính đang rung lắc nhẹ

    " Mau đem mấy cái tủ lớn lại chặng thêm đi.

    Nếu chúng vược qua được tầng trệt này, tầng 15 và cả cái chung cư này sẽ không còn an toàn nữa "

    Jimmy đáp, giọng căng thẳng nhưng đầy kiên quyết

    Tron khi đó, ở tầng 15, Nani, Fourth và Mark ngồi co cụm lại trong một góc.

    Nani cầm chắc chiếc drone trong tay, ánh mắt đầy lo lắng nhìn xuống cửa chung cư, zombie càng ngày càng kéo tới đông hơn.

    Fourth cố gắng giữ bình tĩnh nhưng những tiếng động lớn bên dưới khiến cậu không giấu được vẻ hoảng sợ.

    Mark ngồi cạch họ, đôi tay siết chặt lấy cây gậy bóng chày như một cách trấn an.

    Gemini đứng sau cửa chính, tay lăm lăm khẩu súng đã được kiểm tra kỹ lượng.

    Anh liếc nhìn ba người rồi quay lại

    " Đừng lo, tôi sẽ giữ an toàn cho mọi người "

    Nani khẽ run rẩy hỏi:

    " Anh nghĩ..

    Jimmy và Pond có ổn không?

    "

    Gemini quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhưng lại mang vẻ trấn an:

    " Họ sẽ ổn thôi..

    Jimmy luôn có kế hoạch kế hoạch.

    Và tôi sẽ bào vệ tầng này, không để bất kỳ con nào lên đây được "

    Fourth nắm lấy tay Mark, khẽ thì thầm:

    " Chúng ta phải tin tưởng vào họ "

    Mark gật đầu, nhưng khônh giấu được vẻ căng thẳng trên khuôn mặt,

    Trận chiến bên dưới sắp bắt đầu, và mọi người trên tầng 15 chỉ có thể hy vọng vào nỗ lực của Jimmy và Pond để ngăn chặng đám zombie trước khi chúng có thể gây nguy hiểm cho cả nhóm

    Tại ngã tư, hai nhóm gặp nhau Sea và Perth dẫn đầu, hai nhóm nhìn thấy nhau từ xa, nét mặt đầy lo lắng.

    Winny khẩn trương báo cáo:

    " Jimmy!

    Chúng tôi đã gặp nhóm Perth, chỉ còn một km nữa chúng tôi sẽ về đến.

    Mọi người vẫn ổn chứ?

    "

    Jimmy đáp lại qua bộ đàm, giọng đầy căng thẳng:

    " Lũ zombie đã vào được, nếu tầng trệt không cầm cự được, chúng tôi buộc phải cho nổ cầu thang "

    Nghe vậy, Sea hít sâu:

    " Cố giữ vị trí, chúng tôi đang chạy về "

    Tại chung cư, cuộc chiến căng thẳng

    Pond và Jimmy lùi dần về phía tầng một sau khi kích hoạt bom.

    Tiếng nổ lớn khiến lũ zombie tạm thời bị chặn, nhưng số lượng chúng quá đông, không có dấu hiệu dừng lại.

    Pond thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán:

    " Jimmy, chúng ta không cần cự được lâu đâu "

    Jimmy đưa ra quyết định táo bạo:

    " Không còn cách nào khác..

    Phải cho nổ cầu thanh thôi!

    "

    Gemini từ tầng 15 chạy xuống hỗ trợ, mang theo khẩu súng và một túi vũ khí nhỏ.

    Anh gật đầu với Jimmy ánh mắt đầy quyết tâm

    " Tôi sẽ ở đây cầm cự với hai anh.

    Không thể để chúng lên tầng trên được "

    Jimmy nhìn Gemini, gật đầu tán thưởng, rồi nhanh chóng kích hoạt bom ở cầu thang.

    Một tiếng nổ rền vang, những mãnh bê tông từ cầu thang cũng văng khắp nơi.

    Cầu thang chính sụp đổ trong tiếng gào thét của zombie.

    Nhưng điều đì cũng không ngăn được hoàn toàn một vài con tìm cách trèo qua đống đổ nát

    Khi hai nhóm đến nơi

    Nhóm của Sea và Perth hối hoảng khi thấy tầng trệt đầy ấp zombie, một vài đám cháy nhỏ và khói bao trùng lối vào.

    Họ không thể tiếp cận cửa chính.

    Perth bất lực lên tiếng:

    " Má nó.

    Điên thật chứ..

    Giờ làm sao để vào đây..

    "

    Winny nhanh chóng liên lạc với Jimmy qua bộ đàm:

    " Chúng tôi không vào được.

    Zombie đầy cả tầng trệt rồi, có cách nào không?

    "

    Jimmy trả lời, giọng khẩn cấp:

    " Chúng tôi đang ở tầng 15.

    Lũ zombie đã lên được tầng 2.

    Các cậu tàm thời tìm chỗ trú ẩn và chờ chúng tôi nghĩ cách nhé..

    Nhớ cẩn thận đấy "

    Cả nhóm chua nhau ra đi xung quanh phòng và cố nghĩ cách

    Fourth từ phòng ngủ đi ra, cậu đưa ra ý tưởng táo bạo

    Tại ban công tầng 15, Fourth nhình quanh rồi nói:

    " Chúng ta có thể dùng chăn, quần áo và dây để tạo một sợ dây cài thả.

    Họ có thể leo lên từ bên dưới "

    Jimmy ngẫm nghĩ, rồi đồng ý:

    " Được.

    Mọi người mau làm nhanh đi.

    À, hãy làn theo hình zic - zac, mỗi đoạn cách nhau khoản ba mươi cm, làm các lỗ sao cho vừa tay và chân.

    Mọi người khẩn trương lên!

    "

    Mọi người nhanh chóng gom chăn, màn, dây thừng có sẵn buộc chúng lại thành một sợi dây dài.

    Từ tầng 15, sợ dây được thả xuống đong đưa trong gió

    Nhóm bên dưới nhận được hiệu lệnh từ Jimmy, họ nhanh chóng tiếp cận sợ dây.

    Sky vì là người nhẹ cân nhất nên được yêu cầu leo lên trước.

    Nhưng khi vừa bám vào dây, một con zombie bất ngờ lao tới từ phía sau và vồ lấy Sky, nó cào một vết dài ở vai cậu.

    Sky đau đớn hét lên, may là cậu vẫn chưa bị cắn.

    Phuwin bắn hạ con zombie kịp thời, nhưng vết thương ở vai khiến việc leo lên trở nên cực kỳ khó khăn.

    " Sky!

    Cậu ổn chứ?!

    "

    Sea hét lên, ánh mắt đầy lo lắng

    " Mau leo lên đi!

    Tôi sẽ ở đây giúp Sky "

    Phuwin hét lên hối thúc mọi người

    " Em..

    Em không sao hết, mấy anh mau lên đó đi..

    "

    Sky nghiến răng, cố kìm nén cơn đau

    Người ở trên cũng ra sức hối thúc, những người khác cũng đành bỏ lại hai người kia leo lên, khi người cuối cùng lên tới nơi, Sky yêu cầu Phuwin lên đó trước nhưng Phuwin từ chối ngay

    " Cậu nghĩ sao vậy hả?

    Cậu bị thương nhưng vậy mà bảo tôi lên trước hả?

    "

    " Vậy một mình anh có thể làm gì đây?

    "

    Phuwin câm nín, cậu không biết nói gì thêm.

    Nani ở trên mất kiên nhẫn, cậu đang rất hoảng loạn và lo cho Sky

    " Anh Phuwin mau nghe theo Sky đi!

    Anh lên đây trước đi, sau đó để Sky bám vào sợi dây và kéo cậu ta lên là được "

    Cả nhóm bất ngờ nhìn Nani, cậu ấy đưa ra ý tưởng rất tuyệt, mọi người đều đồng ý với Nani

    Phuwin cũng nhanh chóng leo lên

    " Sky, cậu phải cố gắng bám thật chặt vào sợi dây đó đấy, chúng tôi trên đây sẽ kéo cậu lên được chứ?

    "

    Jimmy từ từ hướng dẫn cho Sky, nhưng bọn họ không có nhiều thời gian, lũ zombie đã chú ý tới Sky rồi

    Sky cũng cắn đăng chịu đau mà bám chặt lấy sợi dây

    Ở trên cũng bắt đầu kéo cậu lên

    " Kéo đi!!

    "

    Jimmy hét lớn, mọi người nhanh chóng kéo dây

    Winny và Santa giữ chặt sợi dây bên dưới để giữ ổn định, trong khi mọi người cố gắng dùng hết sức kéo Sky lên.

    Sau khi kéo được Sky lên, cả nhóm thở phào nhẹ nhõm.

    Sky nở một nụ cười yếu ớt và nói:

    " Cảm..

    Ơn mọi người..!

    "

    Nhưng ngay sau đó, cơ thể cậu từ từ lịm đi.

    Mắt cậu nhắm nghiền và hơi thở yếu dần

    " Sky!!

    "

    Nani hoảng hốt gào lên, cậy không nghĩ nhiều mà lao nhanh đến bên Sky, đôi mắt dần đỏ hoe

    " Không được..

    Mày đừng bỏ tao mà!!

    "

    Sea nhanh chóng kiểm tra mạch đập của Sky, rồi nghiêm giọng ra lệnh:

    " Cậu ấy ngất đi vì mất máu.

    Nhanh lên, chính ta cần sơ cứu ngay!

    "

    Sea Santa và Phuwin đang cố gắng sơ cứu cho Sky.

    Nhưng Nani, cậu ấy không ngừng khóc lóc và đầy hoảng loạn:

    " Anh làm ơn hãy cứu cậu ấy đi..

    Hãy cứu cậu ấy đi!

    "

    Sea nhìn Ohm và Fourth, ánh mắt đầy cương quyết:

    " Đưa Nani ra chỗ khác đi.

    Cậu ấy cứ khóc lóc mãi nhưng này tôi không thể tập trung được "

    Ohm cố gắng kéo Nani sang một phòng khác, nhưng Nani vùng vẫy, gào lên:

    " Không!

    Em không đi đâu hết!

    Em phải ở đây với Sky!!

    "

    Fourth nắm lấy tay Nani, nhẹ nhàng thuyết phụ:

    " Nani, anh Sea cần tập trung cứu Sky.

    Bây giờ chúng ta chỉ có thể tin tưởng vào anh ấy thôi "

    Nhưng Nani vẫn không chịu hợp tác, buộc Ohm và Fourth phải dùng sức giữ cậu lại.

    Sea ra hiệu cho Perth và Pond hỗ trợ.

    Với sự hỗ trợ của hai người họ thì cũng đã đưa được Nani ra ngoài

    Bên trong phòng, Sea bắt đầu xử lý tình hình.

    Sea nhanh chóng kiểm tra vết thương và mạch đập của Sky rồi cau mày

    " Cậu ấy mất máu quá nhiều.

    Nếu không truyền máu ngay, Sky sẽ không qua khỏi "

    Lúc này, Jimmy bước vào phòng nơi Nani đang nức nở.

    Anh ngồi xuống cạnh Nani, nhẹ nhàng nói

    " Nani, nghe anh.

    Sea là bác sĩ, cậu ấy biết phải làm gì.

    Nhưng nếu em cứ như thế này thì Sea sẽ không thể cứu Sky được "

    Nani ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt:

    " Nhưng..

    Nếu cậu ấy không qua khỏi thù sao..?

    Sky là người thân duy nhất còn lại của em..

    "

    Jimmy đặt tay lên vai Nani trấn an:

    " Sky sẽ không sao.

    Nhưng em phải bình tĩnh.

    Bọn anh cần sự hợp tác của em.

    Em muốn cậu ấy sống, đúng không?

    "

    Nani gật đầu, nước mắt vẫn rơi, nhưng cậu đã kìm chế được cảm xúc của mình.

    Cậu lí nhí xin lỗi mọi người

    Sea nhờ Satang vào phòng gọi mọi người ra:

    " Nani, em biết nhóm máu của Sky chứ?

    "

    Nani lắc đầu, giọng rung rẩy:

    " Em..

    Em không biết..

    "

    Sea cau mày, rõ ràng tình hình đang rất gấp rút.

    Lúc này, Mark bước tới từ góc phòng nói

    " Tôi là nhóm máu O.

    Tôi có thể truyền cho cậu ấy "

    Sea nhìn Mark, hỏi lại để chắc chắn:

    " Cậu chắc chứ?

    Sky có thể cần rất nhiều máu, và truyền máu có rủi ro "

    Mark gật đậu không chút do dự:

    " Tôi chắc chắn.

    Cứ làm đi, nếu chậm trễ cậy ấy sẽ mất mạng..

    "

    Sea không chần chừ nữa, anh nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ và tiến hành cắm ống truyền máu từ Mark sang Sky

    Cả nhóm hồi hộp chờ đợi.

    Thời gian trôi qua chậm rãi.

    Ai cũng nín thở chờ đợi, nhìn từng giọi máu chảy qua ống truyền.

    Mark hơi tái mặt vì mất náu

    Cuối cùng, Sky khẽ cử động ngón tay.

    Cậy từ từ mở mắt, yếu ớt nói:

    " Mọi người..

    Ổn hết chứ?

    "

    Nani lao đến ôm lấy Sky, bật khóc nức nở:

    " Mày làm tao sợ chết khiếp dấy!

    "

    Sky mỉm cười nhẹ, cố đưa tay vỗ nhẹ lưng Nani:

    " Tao không sao..

    Đừng khóc nữa "

    Mark ngồi phịch xuống sàn, thở phào nhẹ nhõm.

    Sea kiểm tra lại tình trạng của cả hai rồi quay qua nói với nhóm:

    " Sky đã qua khỏi nguy hiểm, nhưng cậu ấy cần nghỉ ngơi.

    Mark cũng cần phục hồi "

    Jimmy vỗ vai Mark, nói với giọng đầy cảm kích:

    " Cậu đã cứu mạng Sky.

    Cảm ơn cậu "

    Mark mỉm cười:

    " Tôi chỉ làm những gì cần làm thôi "

    Sky khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chỉ vài phút sau, cậu yếu ớt nói:

    " Nhóm máu của em..

    Là A "

    Cả nhóm sững lại, Sea lập tức nhìn quanh và hỏi:

    " Có ai trong đây nhóm máu A không?

    "

    Perth, đứng gần cửa, lên tiếng:

    " Tôi nhóm máu A "

    Sea nhìn Perth, ánh mắt như bừng sáng

    " Tối quá.

    Cậu còn đủ sức không?

    Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ lấy thêm một ít máu của cậu, chắc chỉ năm mươi cc máu của cậu truyền cho Sky.

    Mark cần được nghỉ ngơi ngay bây giờ "

    Perth không do dự, nhanh chóng tiến lại gần và dứt khoát nói:

    " Làm ngay đi, tôi khỏe lắm, khỏe như trâu luôn "

    Nghe vậy mọi người không khỏi bật cười.

    Sea lập tức chuẩn bị dụng cụ và cắm ống truyền từ Perth sang Sky.

    Trong khi đó, Mark được Winny và Satang đỡ ra một góc để nghỉ ngơi.

    Mark mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười:

    " May mà có Perth, tôi sắp gục rồi "

    Perth mỉm cười:

    " Anh nghỉ ngơi đi, còn lại để em li cho "

    Mọi người cũng vui vẻ lên một chút, Sea cẩn thận kiểm tra Sky, sau một lúc thì gương mặt nhợt nhạt của Sky dần hồng hào trở lại.

    Nhịp thở cũng đều hơn

    Sky từ từ mở mắt, nhìn Perth đang ngồi cạch mình, ống truyền máu nối giữ hai người.

    Cậu nói:

    " Cảm ơn anh..

    Perth "

    Perth cười nhẹ, giọng trêu đùa nhưng ấm áp:

    " Không có gì.

    Nhưng lần sau còn làm mọi người lo lắng như thế nữa thì mày chết với anh "

    Sea kiểm tra lại và tuyên bố với cả nhóm:

    " Ổn rồi.

    Sky sẽ nhanh chóng hồi phục.

    Perth nghỉ ngơi được rồi "

    Cả nhóm mừng rỡ.

    Jimmy đỡ Perth ra ngồi nghỉ cạnh Mark, rồi quay lại nhìn Sea, ánh mắt đầy cảm kích:

    " Cậu đúng là vị cứu tinh của chúng tôi "

    Mark và Perth ngồi nghỉ ngơi, trong khi Sky dần chìm vào giấc ngủ để hồi phục sức khỏe.

    Cảm nhóm tranh thủ bàn bạc kế hoạch sắp tới, với tinh thần gắn kết và hy vọng nhiều hơn bao giờ hết.

    Họ biết rằng mỗi người đều có một vai trò quan trọng trong cuộc chiến sinh tồn này, và nhờ sự đồng lòng, họ vượt qua được thêm một thử thách.
     
    Back
    Top Bottom