trong căn phòng tối đen, không đến nổi một tia sáng. một thân hình đang không ngừng run rẩy, nó ngồi ôm gối, gục mặt xuống cánh tay.
nó ghét sấm, ghét mưa.
những mảnh ký ức vụn vỡ dần ùa về, nó vĩnh viễn không quên được cái đêm đó. cái đêm gần như hủy hoại cả cuộc đời nó. nó mãi mãi chẳng thể xoá nhoà đi những ký ức như những con dao nhọn hoắt, cứa từng đường trên trái tim đầy vết thương của nó.
đêm đó, nó tận mắt chứng kiến. cha dượng cầm dao, đâm liên tục vào mẹ ruột nó. máu loang lổ khắp nơi, máu tươi thấm đẫm góc nhà, cửa kính. mẹ nó không vùng vẫy - nói cách khác là không có sức vùng vẫy. mẹ nó gầy đến trơ xương, chỉ có thể dưng mắt nhìn cha dượng nó đâm liên tục. nó không tưởng tượng nổi cơn đau thấu xương đấy ra sao, nhưng cũng chẳng xót xa. nói đúng hơn, nó không có cảm xúc. không có tình cảm gì với người mẹ này.
vì chính người mẹ này, là người đưa nó vào cuộc sống đầy ác mộng, những đêm dài miên man của những tiếng chửi rủa - đánh đập. mẹ nó đưa nó vào căn nhà của ác quỷ. là ác quỷ, là con ác quỷ mang sự tàn nhẫn nhất trên đời này.
người nó chi chít vết thương, trên gáy thậm chí có vết sẹo lớn do một lần bị cha dượng nó đẩy vào cạnh bàn. tay chân, cơ thể bầm tím, không nơi đâu là không có vết thương.
"mày!! mày và con mẹ mày đúng là ăn hại mà! chỉ ăn rồi chẳng làm được gì!! rượu của tao đâu. hai con điếm dơ bẩn!"
nó vĩnh viễn không quên được. những lời nói đó như những lời nguyền bủa vây sắp cuộc sống của nó, từ một đứa trẻ có tương lai đầy hào quang đang chờ phía trước. nó bị mẹ nó đưa vào con đường tội lỗi, cha dượng nó vấy bẩn một thiếu nữ thuần khiết, tươi sáng, biến nó trở thành một đứa trẻ bất hạnh với một quá khứ đầy sẹo, loang màu máu. nó không hận, chỉ là luôn không biết tại sao mình phải chịu đựng những thứ đó.
nó bật khóc, vùi đầu vào cánh tay. nhớ lại những trận bạo hành tàn nhẫn, những lời nói cay nghiệt. cơ thể nó lại run rẩy dữ dội hơn, cơn sợ hãi bao trùm lấy nó. nó như bị bóp nghẹt, chẳng thể thở nổi.
bỗng... có một vòng tay nhỏ nhắn ôm nó vào lòng.
"đình sao vậy? lại nhớ chuyện cũ hả?
đừng sợ, có mẫn ở đây rồi."
mẫn đình ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên, một cô gái nhỏ nhắn tươi cười, ôm nó vào lòng.
giây phút đó, nó được mặt trời nhỏ sưởi ấm lần đầu tiên. trong đôi mắt đầy u buồn, hoen lệ. bỗng dưng lại lấp lánh chút ánh sáng của hy vọng. mặt trời nhỏ đến ban ánh nắng ấm áp cho nó, là ông trời đang bù đắp cho quá khứ rách nát đầy vết thương của nó.
nó từng nhiều lần nghĩ quẩn, nhưng sau khi gặp mặt trời nhỏ. nó lại khao khát sống hơn bao giờ hết.
"mỗi người được đưa đến thế giới này, ắt hẳn đều có những giá trị riêng.
đình đừng nghĩ quẩn mà đòi quyên sinh được không? mẫn buồn lắm đó.
đình có bao giờ nghĩ chưa? cái cơ thể, cái quá khứ mà đình hận, cũng là bảo bối mà người khác nâng niu, muốn chữa lành mà? mẫn muốn cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ nhỏ của đình, khâu lại từng vết thương sâu thẫm, cắm vào da vào thịt của đình. muốn nhẹ nhàng thổi khi đình đau, muốn nhẹ nhàng hôn khi đình mếu. muốn dịu dàng ôm khi đình buồn. từng mảnh vỡ của đình bây giờ đều là của mẫn rồi, đừng nghĩ đến việc từ bỏ cuộc sống này nữa. mẫn sẽ ghép chúng lại, để nó ra riêng được không?"
mẫn đình nó lần đầu tiên được nghe người khác dỗ dành, vỗ về. lần đầu tiên được người khác dịu dàng ôm vào lòng xoa dịu từng vết thương. lần đầu tiên được cảm nhận cảm giác an toàn khi được hôn lên trán.
được xoa đầu khi làm tốt.
được khen khi giỏi về một việc gì đó.
được nhẹ nhàng, ân cần dạy dỗ.
được hỏi thăm, chăm sóc khi ốm đau.
được dịu dàng chỉ ra lỗi sai.
trí mẫn là bốn mùa của mẫn đình.
trí mẫn có thể không biết, nhưng trong vạn người. mẫn đình vẫn có thể nhận ra trí mẫn - vì họ đã tìm thấy nhau, giữa dòng người, giữa cuộc đời.
trí mẫn là nắng hạ, là gió xuân, là tuyết đông, là lá thu. là mỗi mùa mẫn đình trôi qua, trong mắt đều có hình bóng trí mẫn.
là hình ảnh trí mẫn đứng dưới tán cây, nắng cũng thiên vị nàng. từng đường nét nho nhã của nàng dưới nắng càng nổi bật, hiện rõ hình ảnh thiếu nữ đang tuổi xuân thì. những lúc ấy, mẫn đình lại thấy tim mình đập loạn.
là hình ảnh trí mẫn nghịch người tuyết giữa trời đông.
đến cả tuyết đông còn nuông chiều nàng, yêu chiều hôn lên mái tóc nàng những lọn tuyết nhỏ.
là hình ảnh trí mẫn ngồi trên ghế sân trường, tay đan từng chú cún bông để đem ra trêu chọc mẫn đình... giống cún, sẽ chỉ tay lên chóp mũi, lên môi, lên mắt. lên từng đường nét gương mặt mẫn đình. rồi bảo rất giống cún con, bảo gì nghe nấy. rất ngoan.
là hình ảnh trí mẫn hả hê nhìn mẫn đình dọn nhà cực nhọc, còn bản thân vì được mẫn đình chiều chuộng nên ngồi chơi. chỉ tay bảo mẫn đình làm việc. nhưng mẫn đình thấy nó rất đáng yêu. thậm chí còn rất muốn được trí mẫn sai bảo.
vì mẫn đình muốn trí mẫn được hạnh phúc. sống một đời an nhiên là được, sẽ giữ mãi nụ cười trên môi, sẽ vẫn mãi toả sáng như một mặt trời nhỏ.
mọi muộn phiền, tiêu cực của cuộc sống cứ để mẫn đình gánh là được. mẫn đình đã quen sống khổ, nhưng chỉ cần được giữ trí mẫn cạnh bên, được ngắm nụ cười của em suốt những năm tháng như gió lặng lẽ trôi qua.
cậu ấy là người nhiệt huyết nhất tôi từng thấy, không phải vì cậu ấy chăm chỉ hay quá cần cù làm gì đó. chỉ là cậu ấy quá đỗi rực rỡ, giống như mặt trời vậy.
đến cả cười cũng dịu dàng, dễ chịu. mỗi khi ngắm cậu ấy cười, hình như tôi thấy trong lòng ngực... hình như có một chút nắng.
ấm áp đến nỗi... không dứt được, không kiềm được muốn tiến lại gần cậu ấy hơn, hiểu cậu ấy hơn, muốn biết cậu ấy thích gì, muốn gì. giây phút đó tôi mới hiểu ra.
mình phải lòng mặt trời nhỏ rồi.
mặt trời nhỏ giống như thiên sứ trong sạch, thuần khiết vươn tay nắm lấy một linh hồn mục rữa, đầy tội lỗi giữa u minh đầy tội ác. tôi cảm giác như, mặt trời nhỏ mới khiến tôi cảm thấy được sống, được thương, được nhìn nhận như một con người. không phải một sản phẩm của cuộc vui.
và,
mẫn này, tôi nói mẫn nghe.
tôi muốn mẫn ở đây, với tôi.
dẫu mây vụt khỏi tầm tay, hay gió đêm phảng phất giữa đêm mùa hạ, mặc nắng tàn. tôi yêu mẫn.
yêu từ sự sống lại của một linh hồn mục rữa, nhưng tình yêu ấy. tôi dành cho mẫn tình yêu trong sạch nhất, dành cho mẫn mảnh vỡ hoàn hảo nhất trong tôi.
nên mẫn nhớ, đừng rời đi nhé.
mặt trời nhỏ đi rồi, thì hướng dương phải làm sao đây?
vậy nên, hướng dương ích kỷ muốn giữ mặt trời nhỏ ở mãi bên mình, ích kỷ giữ mặt trời nhỏ cho riêng. cho nên, hướng dương ích kỷ mong mặt trời nhỏ đừng giận, mà ngược lại cam tâm ở bên hướng dương ích kỷ.
được không?
"được. mẫn cả đời này chỉ thương đình thôi, có gả cũng gả cho đình thôi.
đình nhớ giữ lời, đừng bỏ mẫn nha!"
##