Hài Hước [JENSOO] - TIỂU MỸ NHÂN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
289311355-256-k758677.jpg

[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
Tác giả: Jenshin__b161
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Author: Mnbvcxz

TRUYỆN COVER

Edit: Mèo Xù

🔞🔞Đủ 18 tuổi hãy đọc truyện nhé.

Các chương bị đảo, mn đọc chú ý theo thứ tự dùm mình nha

Fic gốc: Đại tra công và tiểu mỹ nhân

Thể loại: Cổ trang, biệt nữu "râm rê" đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử

Giới thiệu ver mỹ miều:

Do từ nhỏ nàng đã sống ở vùng nông thôn có vẻ ngoài nhỏ xinh và đặc biệt yêu thích ẩm thực

Ngược lại hoàn toàn với nàng, cô được sinh ra trong gia đình giàu có là một đại tiểu thư xinh đẹp giàu có giỏi giang.

Lỡ một đêm say, nàng bước lên xe hoa theo cô về dinh làm vợ người

Những tưởng đôi ta từ đây hạnh phúc, nào ngờ lòng cô có một Bùi Châu Hiền thanh lãnh cao cao tại thượng;

Liệu rằng tình yêu giữa Lọ Lem thôn quê với cô tiểu thư giàu sang có thể xảy ra được không, khi giữa chúng ta cách biệt nhau quá nhiều, và trong lòng cô vẫn hoài nhung nhớ người thương?

Giới thiệu ver cục súc:

Thụ là một đứa ham ăn;

Công là một đứa dê biệt nữu;

Còn Bùi Châu Hiền trong lòng Kim Trí Tú?

Haizz, một lời khó nói hết.

Vậy câu chuyện về một người ham ăn gặp một người biệt nữu sẽ xảy ra như thế nào?

Liệu có một cái kết hạnh phúc cho hai người họ hay không.

29/12/2021-20/1/2022
#Jenshin__b161



jisoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Jensoo] Duyên Quê
  • [Jensoo] NGẪU
  • [Jensoo] Bến Tàu
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
  • [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    1


    Kim Trân Ni và Kim Trí Tú cùng uống say.

    Hôm sau, sắc mặt Kim Trí Tú tái mét: "Ngươi dám tống tình tống tiền* ta?"

    *Nguyên văn là 仙人跳, có nghĩa là trò tống tiền bằng cách giả vờ yêu đương lên giường, như mấy trò vờ làm gái mại dâm rồi lúc lên giường đột nhiên có một người đàn ông xông đến tự nhận mình là chồng cô gái đó, bắt người kia phải đưa tiền mới thả đi.

    Kim Trân Ni sợ đến mức bật khóc hu hu: "Không có mà hu hu..."

    Kim Trí Tú rất tức giận, nhưng cô có tức giận cũng vô dụng.

    Các trưởng lão trong gia tộc vây Kim Trí Tú lại, tận tình khuyên nhủ: "Người Kim gia chúng ta coi trọng nhất là trinh tiết, nếu cháu đã thất thân thì sẽ không có lựa chọn khác đâu."

    Kim Trí Tú đành bất đắc dĩ cưới Kim Trân Ni.

    Cả thôn Kim Trân Ni đều trồng trọt đánh cá, Kim Trí Tú ở trong thành rất không vừa lòng.

    Nhưng mà hết cách rồi, càng là tiểu thư trong gia đình giàu có thì càng coi trọng thanh danh.

    Đêm tân hôn, Kim Trí Tú nói một cách lạnh lùng: "Đừng tưởng rằng ngươi có được ta là có thể ngồi chắc canh ở vị trí phu nhân Kim gia!"

    Kim Trân Ni bị doạ đến mức ngây ngốc, nâng vạt áo đựng đậu phộng và táo đỏ: "Vậy...

    Vậy chị có muốn ăn không..."

    Kim Trí Tú nói: "Ta tuyệt đối sẽ không ăn cái thứ mà chỉ kẻ hạ đẳng mới ăn cùng với ngươi!"

    Kim Trân Ni oan ức vô cùng.

    Kim Trí Tú không chịu nổi dáng vẻ nhu nhược oan ức rưng rưng này của Kim Trân Ni, nổi giận đùng đùng đẩy cửa bỏ đi.

    Ở bên ngoài động phòng, mười bảy mười tám lão đầu cùng trách cứ nhìn Kim Trí Tú.

    Kim Trí Tú nói: "Lão tử có chuyện quan trọng, lẽ nào các ngài còn muốn thay cháu động phòng à?

    Vậy thì vào đi thôi, còn chờ gì nữa?"

    Kim Trân Ni đứng ở cửa, không dám tin mà nhìn phu quân của mình, nước mắt long lanh rưng rưng sắp rớt.

    Nhưng mà Kim Trí Tú vẫn đi tìm Bùi Châu Hiền của mình, nhẫn tâm để Kim Trân Ni một mình trông phòng trong đêm tân hôn.

    Kim Trân Ni khóc đến nấc cụt, tự mình ăn một cân táo đỏ, nửa cân* đậu phộng, no đến mức cái bụng nhỏ cũng phồng lên.

    *Cân này tính theo cân Trung Quốc, một cân bằng ½ kg

    Kim Trí Tú có một Bùi Châu Hiền, là một đoá danh hoa khuynh thế cao cao tại thượng.

    Từ lúc mười tuổi Kim Trí Tú bắt đầu cầu hôn, còn Bùi Châu Hiền thì từ khi tám tuổi bắt đầu cự tuyệt.

    Mỗi lần Kim Trí Tú cầu hôn, Bùi Châu Hiền đều sẽ nói: "Ta không muốn để ái tình thấp kém huỷ diệt tình cảm cao thượng giữa chúng ta."

    Kim Trí Tú không biết cái gì là ái tình thấp kém, cơ mà Bùi Châu Hiền đã nói đó là thấp kém thì nó không cao thượng.

    Cái đêm tân hôn ấy, Kim Trí Tú tới tìm Bùi Châu Hiền, Bùi Châu Hiền lạnh lùng ném cho cô một cuốn Đại Bi Chú, để cô quỳ trên ván giặt quần áo đọc một đêm.

    Ngày hôm sau Kim Trí Tú về nhà, Kim Trân Ni ngoan ngoãn khéo léo ngồi trước bàn ăn: "Tướng công, ăn cơm thôi."

    Kim Trí Tú rất đói, nhưng cô vẫn nói: "Ăn cơm với ngươi không thấy ngon miệng."

    Kim Trân Ni oan ức cúi thấp đầu, yên lặng bắt đầu tự mình ăn.

    Kim Trí Tú cau mày: "Sao ngươi ăn nhiều thế?"

    Kim Trân Ni rất oan ức: "Em...

    Em...

    Em đói..."

    Kim Trí Tú hừ lạnh: "Tục nhân."

    Kim Trân Ni kháng nghị: "Tiên nhân cũng phải ăn cơm mà!"

    Kim Trí Tú nhớ đến Bùi Châu Hiền, thong thả nói: "Ta thích tiên nhân, chỉ uống thanh phong ngọc lộ."

    Kim Trân Ni nháy mắt mấy cái: "Mẹ em kể, nếu như hoa màu trong nhà không tốt để thu hoạch, cả nhà chúng em cũng phải uống gió Tây Bắc."

    Lúc còn bé trong nhà Kim Trân Ni rất nghèo, gặp năm có nạn đói, cả nhà già trẻ cũng chỉ có thể uống cháo khoai lang ăn lá cây du* mà sống.

    Lá cây du

    Từ khi gả vào gia đình giàu có, rốt cuộc mỗi ngày Kim Trân Ni cũng có thể ăn no, ngồi phịch trên giường mềm mà nấc cụt.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    2


    Kim Trí Tú tan làm về nhà, nhìn món đồ chơi nhỏ trắng trắng mềm mềm nằm một cục trên giường này.

    Cô say khướt, nâng người dậy: "Quản gia, quản gia, sao trong phòng ta lại có một bé thỏ nhỏ chạy vào vậy?"

    Kim Trân Ni đập đập hai lần: "Không phải thỏ, là người!

    Là người!"

    Kim Trí Tú cau mày, chọc chọc cái bụng phình to của Kim Trân Ni, nhỏ giọng lầm bầm: “Lại còn là một bé thỏ nhỏ đang mang thai.”

    Kim Trân Ni thẹn thùng che bụng, hôm nay trong phủ làm gà hầm nấm hương*, mùi thơm phưng phức, nước hầm bóng nhẫy, chan với cơm ăn thực sự rất rất ngon.

    Nàng không để ý liền lén ăn luôn hai bát.

    Gà hầm canh hương

    Kim Trân Ni lôi kéo ống tay áo Kim Trí Tú, khẩn trương mà nháy mắt: “Phu…

    Phu quân…

    Nên ngủ thôi…”

    Kim Trí Tú nhào tới, hung ác ngủ một giấc với Kim Trân Ni.

    Ngày hôm sau Kim Trí Tú tinh thần phấn chấn ngồi bên giường, nhìn Kim Trân Ni bị chà đạp đến thoi thóp, ăn chưa hết thòm thèm mà sờ cằm.

    Ái tình thấp kém ăn cũng rất ngon.

    Cái ngày bất ngờ ấy, Kim Trí Tú uống say mèm, làm được một lần rồi ngủ thiếp đi.

    Nhưng đêm nay, Kim Trí Tú như say như tỉnh, tinh lực rất vượng, Kim Trân Ni bị bắt nạt đến muốn khóc cũng không khóc nổi, vừa ngủ cái là ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh.

    Mông nàng đau đau, chỗ đó cũng đau đau, ưỡn mông loạng choạng bước đi như một chú vịt nhỏ.

    Kim Trí Tú nghiêm mặt nói: "Ngươi là chính thất phu nhân của Kim Trí Tú ta, đi phải ưỡn ngực ngẩng đầu, phải có khí độ."

    Kim Trân Ni ngoan ngoãn ngẩng đầu ưỡn ngực, bụng nhỏ phẳng lì và vòng eo thon mảnh hấp dẫn chú ý của Kim Trí Tú.

    Kim Trí Tú nhíu mày lại: Cái bụng kia sao không còn nữa?

    Kim Trân Ni không rõ tại sao, cúi đầu nhìn bụng mình rồi ngại ngùng xoa xoa, chỗ đó phát ra âm thanh ùng ục khi đói bụng.

    Kim Trí Tú nói: "Không phải lúc sáng ngươi mới uống một bát cháo tôm nõn ăn hai cái bánh nướng lớn sao?"

    Kim Trân Ni oan ức: "Em...

    Em không biết...

    Phu quân...

    Hu hu hu...."

    Nàng thật sự oan, nàng cũng có muốn ùng ục vậy đâu...

    Cơ mà...

    Cơ mà nàng...

    Đói bụng quá....

    Kim Trí Tú nhìn vòng eo thon và cặp mông của Kim Trân Ni, nghĩ thầm: Vậy cứ cho nàng ta ăn nhiều chút đi, mông càng tròn càng đáng yêu.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    3


    Kim Trí Tú sa vào ái tình thấp kém với Kim Trân Ni, ban ngày cho Kim Trân Ni ăn cơm, buổi tối thì ăn Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ăn JJ, bụng mỗi ngày đều phình to.

    Bùi Châu Hiền bắt đầu khó chịu.

    Bắt đầu từ lúc mười tuổi, mỗi ngày Kim Trí Tú sẽ đến trước mặt cô quẹt thẻ, dâng lễ vật tìm mọi cách để lấy lòng.

    Nhưng mà từ lúc Kim Trí Tú cưới cái đồ giun dế nhỏ đê tiện kia vào cửa là bắt đầu trở nên lười biếng hơn rất nhiều, đã ba ngày liên tục không đến.

    Bùi Châu Hiền không vui.

    CÔ không vui, thì sẽ muốn khiến cả thế giới cũng phải không vui cùng mình.

    Nên Bùi Châu Hiền bị bệnh, bệnh rất nặng, lúc ăn điểm tâm hắt xì ba cái liên tục.

    Tin tức truyền đến tai Kim Trí Tú, Kim Trí Tú lập tức ném bát cơm đang cùng ăn với Kim Trân Ni, nhanh chóng đi nhìn Bùi Châu Hiền.

    Kim Trân Ni ngơ ngác mà cầm bát cơm, luống cuống gắp một đũa gà xào cay*, bị sặc đến ứa nước mắt.

    Gà xào cay

    Hạ nhân trong phủ khinh thường nguýt một cái: “Mới được sủng ái có hai ngày đã cho rằng tiểu thư thật sự yêu ngươi à?

    Nghĩ gì đẹp quá nhỉ.”

    Kim Trân Ni cúi đầu, nước mắt oan ức xuôi theo khuôn mặt trắng nõn nà rơi lộp bộp xuống bát cơm, đến gà xào cay cũng không ăn ngon nữa.

    Bùi Châu Hiền bị bệnh ba ngày, Kim Trí Tú ở bên đó ba ngày.

    Trong ba ngày này, bọn hạ nhân nhìn ra địa vị trong nhà của Kim Trân Ni, dồn dập lườm nguýt, đến thịt cũng không cho ăn.

    Kim Trân Ni uất ức đến mức nước mắt rưng rưng, chỉ có thể yên lặng ôm củ khoai nướng, gặm từng miếng từng miếng.

    Kim Trí Tú ở chỗ Bùi Châu Hiền tình thắm ý thiết khổ sở suốt ba ngày, đến tay nhỏ cũng không được sờ.

    Cô bắt đầu nhung nhớ Kim Trân Ni quê mùa cục mịch trong nhà, tiểu kiều thê này tuy vừa tục vừa quê lại còn ham ăn, nhưng lại mềm mại trắng nõn trắng nà, đúng là rất thơm rất ngọt.

    Kim Trí Tú tình thâm nghĩa dài cáo biệt Bùi Châu Hiền, khi ra ngoài liền giục ngựa lao nhanh gấp gáp đi về, muốn ôm vợ nhỏ vào ngực gặm một miếng.

    Vê đến nhà, Kim Trí Tú vọt vào phòng ngủ, không có ai.

    Vọt tới nhà ăn, không có ai.

    Vọt đến nhà bếp, cũng không bắt được bé Kim Trân Ni ham ăn kia.

    Kim Trí Tú cuống lên.

    Đồ ham ăn cả ngày trừ ngủ thì ăn kia rốt cuộc đã chạy đi đâu?

    Rốt cuộc chạy đâu rồi!
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    4


    Kim Trí Tú gấp đến mức xoay quanh, lúc này, một mùi thơm ngọt xông vào mũi, trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng kêu yếu ớt của Kim Trân Ni: "Tướng...

    Tướng công..."

    Kim Trí Tú ngẩng đầu lên.

    Cô vợ nhỏ quê mùa cục mịch của cô đang ngồi trên đầu tường, gặm một củ khoai nướng vàng ruộm nóng hổi thơm phưng phức, gặm đến mức mặt mày bẩn thỉu.

    Kim Trân Ni rất sợ.

    Kim Trí Tú giáo huấn nàng, nói nàng không có phong phạm khí độ của phu nhân thế gia, có lỗi với hào môn đại viện Kim gia.

    Kim Trân Ni ngồi trên đầu tường, sợ hãi co lại thành một cục, đối mặt với Kim Trí Tú.

    Mặt Kim Trí Tú trầm xuống.

    Kim Trân Ni yếu ớt run run như bé chim ướt nhẹp đang khẽ run rẩy lông.

    Kim Trí Tú nhìn khoai nướng trong tay Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni nuốt nước miếng, khẩn trương cầm khoai nướng cắn một miếng lớn.

    Kim Trí Tú: "...."

    Kim Trân Ni phát sợ vì sắc mặt xanh mét của cô, oan ức rưng rưng dùng hai tay dâng khoai nướng lên, khóc hu hu nói: "Còn dư lại đây...

    Hu hu...

    Đều cho chị hết...

    Còn không được sao..."

    Kim Trí Tú muốn nghĩa chính ngôn từ nói mình không muốn ăn đồ ăn thô thiển như vậy.

    Nhưng nhìn khoai nướng vàng ươm ruồm ruộm và Kim Trân Ni trắng nõn trắng nà, Kim Trí Tú lại nuốt nước miếng, nói một cách lạnh lùng: "Đi xuống."

    Cuối thu trời đẹp, vạn dặm không mây.

    Kim Trí Tú một miếng khoai nướng một Kim Trân Ni, ăn no đến mức không thoải mái.

    Kim Trí Tú là một tra tra thuần tuý.

    Cô ăn sạch sành sanh Kim Trân Ni, bắt nạt người ta oà khóc, còn cướp đi khoai nướng của Kim Trân Ni.

    Đêm khuya, trên giường.

    Kim Trí Tú say sưa gặm nửa miếng khoai nướng giành lấy từ trong miệng Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni nằm trên giường mê man ngủ, trong mộng oan ức rưng rưng khóc, lẩm bẩm: "Thịt...

    Hu hu...

    Ăn thịt...

    Nấm hương hầm gà chan cơm...

    Muốn...

    Muốn gà non...

    Mềm thật mềm... hu hu..."

    Kim Trí Tú mất hứng.

    Cô hao hết khí lực bắt nạt Kim Trân Ni đến lên trời, tại sao trong mơ cô vợ nhỏ này lại chỉ lo nghĩ đến nấm hương hầm gà chan cơm hả?

    Kim Trí Tú rất tức giận, toàn bộ Kim gia sợ đến run rẩy.

    Kim Trí Tú ra lệnh, sau này không được ai cho phu nhân ăn thịt, thịt gì cũng không được.

    Kim Trân Ni ngày ngày đối diện với súp cải thảo mà lấy nước mắt rửa mặt, hu hu hu uống nước canh và mò rau.

    Kim Trí Tú càng tức giận, bát súp cải thảo*này là món ăn nổi tiếng, nước canh phải nhờ lão đầu bếp có tay nghề ba mươi năm trở lên mới hầm ra được.

    *Tên của nó là清水白菜, là một món ăn nổi tiếng ở Tứ Xuyên.

    Cải thảo được nấu với nước dùng gà và có một chút mỡ gà được đổ thêm vào sau khi súp nấu gần chín.

    Không biết Việt Nam mình cái món này được gọi sao nên tui để vậy luôn, edit word-by-word

    Cái tên tiểu thổ mạo* này sao lại khôngbiết tốt xấu vậy chứ, chỉ biết có ăn thịt thôi, chỉ biết có ăn thịt thôi.

    *Một khái niệm chỉ những người nông dân thô lỗ và có đầu óc đơn giản.

    Tục chết đi được!
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    5


    Kim Trân Ni quê mùa cục mịch bị ba ngày ăn uống đơn giản làm cho váng đầu hoa mắt, lúc nhìn bắp thịt trên tay Kim Trí Tú chỉ muốn ngoạm hai cái.

    Kim Trí Tú bị ánh mắt oan ức rưng rưng của cậu nhìn đến mức chột dạ, ho nhẹ một tiếng, nói: "Thịt mà ăn nhiều sẽ bất lợi cho gan thận.

    Em cứ ngoan ngoãn đi, mỗi ngày tướng công sẽ cho em ăn một bữa thịt, chịu không?"

    Kim Trân Ni nghĩ, rốt cuộc tướng công vẫn thương mình, không nỡ để mình chịu oan ức.

    Kim Trân Ni vui hẳn lên, đôi mắt sáng rỡ.

    Nàng ngoan ngoãn ôm lấy cổ Kim Trí Tú, mềm nhũn treo trên người Kim Trí Tú: "Có...

    Có thật không, em có thể ăn thịt ư!"

    Kim Trí Tú được lợi, nhướn mày: "Điều kiện tiên quyết là em phải nghe lời."

    Kim Trân Ni dùng sức gật đầu: "Em cực – kỳ – nghe – lời – luôn!"

    Kim Trân Ni rất rất ngoan.

    Bảo nàng đi đông nàng tuyệt đối không đi tây, bảo nàng nằm xuống nàng sẽ ngoan ngoãn ăn gà.

    Kim Trí Tú vui mừng vuốt ve bụng nhỏ đang phình lên của Kim Trân Ni, trong lòng bỗng thấy sung sướng hơn nhiều.

    Cô vợ nhỏ mà cô bị ép lấy về tuy quê mùa cục mịch lại còn ham ăn, thế nhưng...

    Thế nhưng nhìn kỹ một chút, người ấy da mềm thịt non, lại còn rất xinh xẻo.

    Kim Trân Ni ôm đùi gà lớn gặm đến mặt dính đầy dầu, đôi mắt long lanh phát sáng.

    Đôi mắt Kim Trí Tú cũng sáng xanh lập loè.

    Kim Trân Ni bị ánh mắt đói bụng của sói hoang nhìn đến mức run lẩy bẩy, vừa căng thẳng vừa tủi thân nhịn đau hiến tế đùi gà bự của mình: "Tướng công...

    Chị...

    Chị cũng muốn ăn ư..."

    Kim Trí Tú không ăn gà, cô muốn ăn cái thứ trắng nõn nà và mềm mìn mịn.

    Lúc này, hạ nhân lại chạy vào: "Tiểu thư, Bùi tiểu thư đến rồi!"
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    6


    Kim Trí Tú chật vật thu hồi ánh mắt tựa như sói đói của mình, đẩy Kim Trân Ni rồi lao ra.

    Cô bị ái tình thấp kém làm choáng váng đầu óc, nên muốn ở cùng Bùi Châu Hiền cao cao tại thượng để yên tĩnh một chút.

    Kim Trân Ni luống cuống tay chân cầm đùi gà bự, nước mắt lạch tạch tuôn xuống.

    Là...

    Là nàng đã làm gì sai ư...

    Hay là đùi gà ăn không ngon...

    Kim Trân Ni rất khổ sở, khổ sở đến mức thịt cũng không còn thơm nữa.

    Kim Trí Tú đối xử với nàng tốt như vậy, Kim Trân Ni tưởng cả đời này mình sẽ có thể ăn no nê, sung sướng như thế.

    Nhưng mà Kim Trí Tú yêu Bùi Châu Hiền, không yêu nàng.

    Kim Trân Ni uất ức bật khóc.

    Kim Trí Tú gặp được Bùi Châu Hiền tiều tuỵ.

    Trên gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Bùi Châu Hiền đẫm nước mắt thống khổ.

    Tim Kim Trí Tú run lên: "Sao vậy?"

    Bùi Châu Hiền trầm mặc rất lâu rồi mới nói bằng thanh âm buồn bã bi thương: "Trí Tú!"

    Tim Kim Trí Tú nát rồi: "Xảy ra chuyện gì?

    Bùi Châu Hiền nghẹn ngào nói: "Trong nhà của ta...

    Trong nhà...

    Có rất nhiều con chuột...

    Rất nhiều...."

    Kim Trí Tú: "....."
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    7


    Bùi Châu Hiền hoảng rồi.

    Phản ứng của Kim Trí Tú hoàn toàn khác so với tưởng tượng của cô.

    Theo thiết lập của Kim Trí Tú, hẳn lúc này chị phải quỳ một chân xuống, chân thành mời Bùi Châu Hiền cô ở lại nhà chứ???

    Bùi Châu Hiền là một người thanh cao, đời nào chịu được khuất nhục này.

    Cô chật vật nghiêng đầu, nói: "Ta...

    Ta nghe nói đồng liêu của em trai của huynh đệ của thông gia của nhà mẹ đẻ thím Bảy của tỷ có nuôi một con mèo, muốn....

    Muốn mượn để dùng một lát..."

    Rốt cuộc Kim Trí Tú cũng hồi hồn, ngượng ngùng nói: "Nói gì vậy nói gì vậy, để ta phái người đến chỗ ngươi bắt chuột.

    Trước mắt mấy ngày này ngươi cứ ở lại chỗ ta đi."

    Toàn bộ Kim gia đều biết, tiểu thư đã si ngốc yêu Bùi Châu Hiền mười mấy năm, cuối cùng cũng giơ tay vén mây thấy trăng, nghênh đón người vào nhà mình.

    Cả phủ vui mừng.

    Chỉ có một mình Kim Trân Ni tủi thân vùi trong nhà bếp, nước mắt lưng tròng gặm khoai nướng của mình, ăn đến mức mặt mũi dính đầy tro.

    Bùi Châu Hiền ở lại Kim gia.

    Cô ôn nhu ấm áp nhã nhặn hữu lễ, một thân thanh quý.

    Bọn hạ nhân trong phủ đều thích cô, tranh nhau chen lấn bưng trà đưa cơm cho cô, cũng chẳng ai quản Kim Trân Ni nữa.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    8


    Kim Trân Ni ngơ ngác vùi mình trong đống củi ở sau bếp, ôm khoai nướng vào lòng, dần dần không nuốt được nữa.

    Ngày xưa ở quê, gạo và mì rất quý giá, người nông dân phải dựa vào khoai lang mới vượt qua được đêm dài đằng đẵng trước ngày thu hoạch vụ thu.

    Khi đó, Kim Trân Ni cảm thấy khoai nướng ăn rất ngon, chẳng hề khó chịu.

    Nhưng hôm nay nàng ngồi đây, trong căn nhà to lớn đẹp đẽ này, rốt cuộc lại không còn khẩu vị ăn uống.

    Kim Trân Ni mất mát cuộn thành một cục, khuôn mặt trắng nõn vùi sâu trong cánh tay.

    Ngoài cửa sổ thật náo nhiệt.

    Giữa trời không có trăng, nhưng Kim Trí Tú lại cùng Bùi Châu Hiền thả đèn Khổng Minh, ánh sáng kia còn sáng hơn cả mặt trăng, rọi soi dòng nước mắt long lanh trên khuôn mặt người.

    Kim Trân Ni gặm khoai lang đã lạnh, uất ức bật khóc.

    Nàng muốn về nhà, muốn quay về quê.

    Nơi đó tuy rằng không có thịt ăn, nhưng cha mẹ và các chị sẽ cùng ăn khoai lang, cùng ngắm trăng với mình.

    Gả đến Kim gia, không có gì tốt đẹp cả, chẳng có gì cả.

    Kim Trí Tú mất tập trung giơ cây đánh lửa, đương khi thất thần, suýt nữa cô đã đốt luôn đèn Khổng Minh.

    Bùi Châu Hiền sợ hãi: "Trí Tú, tỷ đang làm gì thế?"

    Kim Trí Tú như vừa tỉnh chiêm bao, cô ném cây đánh lửa cho hạ nhân, nói: "Ta hơi buồn ngủ rồi, ngày mai sẽ lại đây với ngươi."

    Lòng Kim Trí Tú ngứa ngáy, một ngọn lửa đang cháy hừng hực trong cô.

    Cô muốn bắt nạt cô vợ nhỏ mềm mụp của mình mới dập tắt được nó.

    Kim Trí Tú không tìm được Kim Trân Ni.

    Phòng ngủ không, phòng ăn không, đến phòng bếp cũng không.

    Kim Trí Tú sắp phát điên, Kim Trân Ni đang khoẻ mạnh, sao có thể nói không là không có được?

    Hơn nửa đêm, Kim Trí Tú gọi toàn bộ hạ nhân trong phủ dậy, kiểm tra toàn bộ xem phu nhân Kim gia đã đi chỗ nào rồi.

    Không có, chỗ nào cũng không có.

    Kim Trí Tú đói bụng đến mức sôi ùng ục, nhưng mà Kim Trân Ni – người có thể khiến cô ăn no lại không biết đã đi đâu.

    Lúc này hạ nhân chạy tới báo: "Tiểu thư!

    Tiểu thư!

    Của hồi môn của phu nhân cũng không thấy nữa!!"

    Kim Trí Tú không dám tin mà trợn to hai mắt.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    9


    Nhà Kim Trân Ni nghèo, bình thường một nhà già trẻ ăn uống phải rất tiết kiệm.

    Kim Trân Ni gả vào danh môn nhà giàu, cha mẹ nàng không muốn của hồi môn của nàng quá mức khó coi, cả nhà bèn bớt ăn bớt mặc hơn nửa tháng, kiếm ra một xe khoai lang, lại cắn răng mua thêm một chiếc xe đẩy tay* nho nhỏ làm của hồi môn đưa đến Kim gia.

    Xe đẩy tay, tất nhiên cái của Kim Trân Ni là bằng gỗ

    Kim Trí Tú không còn lời nào để nói với cái phần của hồi môn khó coi này.

    Kim gia có ba mươi chiếc xe ngựa, hai trăm mẫu ruộng đất, ai mà hiếm lạ cái xe khoai lang này chứ.

    Vậy mà đồ ngốc kia lại, lại dám mang của hồi môn bỏ trốn ư???

    Trên đường đất nhỏ ngoài đồng, trời tối đen như mực, một Kim Trân Ni đẩy một chiếc xe đẩy cầm tay nhỏ, vừa khóc vừa lảo đảo bước đi.

    Ở phía sau nàng, một con ngựa cao lớn gầm thét xông đến, Kim Trí Tú lập tức gào lên: "Em đã gả vào cửa Kim gia của ta thì chính là người nhà họ Kim ta, em còn muốn chạy đi đâu!"

    Kim Trí Tú thô bạo ngăn cản Kim Trân Ni và xe đẩy nhỏ của Kim Trân Ni.

    Viền mắt Kim Trân Ni đỏ ưng ửng, nước mắt rưng rưng, bị Kim Trí Tú dọa sợ đến mức liên tiếp lùi về sau, suýt nữa ngã vào ruộng ngô.

    Kim Trí Tú đột nhiên tiến đến, ôm Kim Trân Ni vào lòng, siết lấy eo nhỏ của nàng ôm chặt vào ngực.

    Kim Trân Ni bị ghìm đến không thở nổi, dùng cả tay lẫn chân mà đấm đá khóc lóc.

    Kim Trí Tú nổi giận đùng đùng: "Một tiểu thổ mạo như em có thể gả làm chính thê cho Trí Tú ta, còn có gì không hài lòng nữa hả?"

    Kim Trí Tú quá dữ tợn, Kim Trân Ni bị doạ đến mức vừa khóc vừa nấc, co rúm lại thành một cục nhỏ giọng khóc: "Chị có muốn kết hôn với em đâu...

    Hu hu....

    Em đi rồi...

    Chị...

    Hức hức....

    Chị lại còn hài lòng hơn...

    Hu hu....."

    Kim Trí Tú không biết làm sao, chỉ có thể ôm cô vợ nhỏ của mình, trong đầu loạn tùng phèo hết cả lên, bèn lộn xộn rống lên: "Mặc kệ ta có muốn hay không, em đã là vợ của Trí Tú ta rồi thì phải thành thật ở lại cho ta!"

    Kim Trân Ni dùng sức giãy dụa: "Hu hu...

    Em không muốn làm vợ chị nữa...

    Hu hu..."

    Kim Trí Tú sầu đến phình đầu, rống to: "Rốt cuộc em không hài lòng với ta ở điểm nào!

    Là ta không đủ giỏi giang hay ta còn chưa đủ giàu!"

    Kim Trân Ni sợ đến mức run rẩy, nức nở nghẹn ngào.

    Nàng uất ức vô cùng.

    Rõ ràng Kim Trí Tú là tướng công của mình, nhưng lại để Bùi Châu Hiền ở trong lòng.

    Kim Trí Tú sẽ thả đèn trời cùng Bùi Châu Hiền, nhưng lại ghét bỏ dáng vẻ ăn khoai nướng của nàng quá quê mùa, để mình cô ăn thật nhiều khoai nướng.

    Nước mắt của Kim Trân Ni cứ như chuỗi trân châu đứt đoạn rơi xuống.

    Kim Trí Tú không biết làm sao, lúc ôm chặt vợ lúc lại buông ra.

    Bỗng nhiên, một tiếng ùng ục ùng ục vang lên phá vỡ cục diện bế tắc.

    Kim Trí Tú và Kim Trân Ni cùng nhìn về phía bụng nhỏ của Kim Trân Ni.

    Kim Trí Tú thử thăm dò nhỏ giọng hỏi: "Em...

    Em đói bụng hả?"

    Kim Trân Ni mất mặt gật gật đầu.

    Kim Trí Tú nắm dây cương, đẩy xe đẩy nhỏ, nói: "Theo ta về ăn cơm, nhà bếp có làm đùi dê nướng đó."

    Kim Trân Ni không hề muốn về nhà với Kim Trí Tú chút nào, không chút nào hết.

    Nhưng thật sự nàng rất đói, đói đến mức muốn cầm một củ khoai sống mà gặm.

    Kim Trí Tú...

    Kim Trí Tú nói trong nhà cô có đùi dê nướng*, nóng hôi hổi, nướng sem sém, quết thêm thì là và ớt bột.

    Kim Trân Ni nuốt nước miếng, ngoan ngoãn theo sau Kim Trí Tú về nhà
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    10


    Trong phòng bếp Kim gia chẳng những có đùi dê mà còn có cả cháo ngô hạt sen trứng hoa* và đậu xanh ướp lạnh*.

    Kim Trí Tú tước thịt dê thành từng miếng từng miếng, ghém thêm bánh nếp nướng* sém vàng thơm phưng phức, quết thêm tương ớt ngọt, thêm một chút lá húng quế.

    Kim Trân Ni là chính thê của Kim Trí Tú cô, dù có thích ăn thịt, còn ăn rất là nhiều đi chăng nữa thì cũng phải ăn thật đoan trang tao nhã, không thể tiếp tục bày ra dáng vẻ mặt mày dính đầy dầu mỡ tội nghiệp được.

    Kim Trân Ni đói sắp chết, mạnh mẽ ăn như hùm như sói.

    May mà miệng nàng nhỏ, cổ họng cũng mảnh, nên tuy tướng ăn có hung mãnh thì cũng không ăn nhanh lắm.

    Kim Trí Tú pha một ấm Bích Loa Xuân hai lượng bạc một chỉ, bị Kim Trân Ni xem như nước lạnh mà ừng ực ừng ực uống nửa ấm.

    Kim Trí Tú âm trầm mỉm cười: "Ăn ngon không?"

    Kim Trân Ni ợ một tiếng no nê, vuốt vuốt cái bụng tròn vo của mình, mềm nhũn co quắp ngã xuống ghế tựa gỗ lê.

    Ánh mắt nàng vì mệt do ăn no mà hơi rời rạc, mất một hồi lâu mới thấy rõ mặt Kim Trí Tú rồi ngoan ngoãn gật đầu.

    Kim Trí Tú cười xấu xa tiến đến: "Vây thì đến lượt ta ăn."

    Trong lòng Kim Trân Ni còn uất ức vì chuyện của Bùi Châu Hiền nên khóc hiu hiu muốn đẩy Kim Trí Tú.

    Một ép một đẩy, hai người quấn quýt lấy nhau một lát, trong mắt Kim Trân Ni thoáng dâng lên nước mắt.

    Tim Kim Trí Tú run lên.

    Kim Trân Ni há há miệng, "Oẹ" một tiếng nôn đầy người Kim Trí Tú.

    _______________

    Cho chừa =)))))))
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    11


    Kim Trân Ni nôn đến mức trời tăm đất tối nhật nguyệt vô quang, Kim Trí Tú hoảng sợ trợn mắt, không biết mình đã cho người ta ăn sai ở đâu.

    Kim Trân Ni ôm bụng, nước mắt lưng tròng nhìn Kim Trí Tú.

    Tim Kim Trí Tú lại run lên.

    Đôi mắt của tiểu thổ mạo này sao lại hấp dẫn người đến thế?

    Tiểu thổ mạo hấp dẫn người đang tủi thân khóc hu hu.

    Làm sao bây giờ, ăn uổng phí hết rồi.

    Hơn nữa, sau này có phải tướng công sẽ không muốn tiếp tục cùng ăn cơm với mình nữa không?

    Kim Trí Tú mời đại phu xem bệnh cho Kim Trân Ni.

    Đại phu sờ sờ cổ tay Kim Trân Ni, cười rung râu mép: "Chúc mừng tiểu thư chúc mừng tiểu thư, phu nhân có tin vui!"

    Kim Trí Tú mừng rỡ vô cùng, dùng sức nhéo lấy mặt Kim Trân Ni: "Tốt tốt tốt, em ngoan ngoãn sinh con cho tướng công, sinh một ổ trẻ con luôn."

    Trog lòng Kim Trân Ni ngọt ngào vô cùng, vặn tới vẹo lui trốn Kim Trí Tú, nhỏ giọng nói: "Em đói rồi...

    Đói bụng rồi...."

    Kim Trí Tú sờ sờ bụng nhỏ của Kim Trân Ni, cười khà khà: "Muốn ăn gì nào?"

    Kim Trân Ni nuốt nuốt nước miếng: "Em...

    Em muốn ăn bánh bột ngô hầm cá lớn* do đại sư phó của thôn Ngưu Vương làm!"

    *Bánh bột ngô hầm cá

    Kim Trí Tú: "...."

    Bản đại gia đây vừa sai người đi mua cua to và bề bề* tươi ngon nhất, mời đầu bếp Tô Châu tới nấu, vậy mà em lại muốn ăn bánh bột ngô cá lớn trong thôn?

    Cơ mà trời đất bao la, vợ ta mang bầu là to nhất.

    *Bề bề
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    12


    Kim Trí Tú thở phì phò sai người đến thôn Ngưu Vương mời sư phụ mập như quả bóng kia về làm lẩu bánh bột ngô hầm cá lớn cho Kim Trân Ni.

    Để nấu được món đó cần một nồi sắt lớn và một lò đất, trong nồi không cho nước, chỉ trải lên một lớp cải thảo dày.

    *Cảithảo

    Ba phẩy năm cân* cá trắm được cắt thành miếng lớn, trộn hành gừng tỏi tương bột ớt với nhau, sau đó cùng cho vào nồi với miếng cá, đậy vung lại rồi nấu.

    *Cân Trung Quốc, đổi sang kg là 1.75 kg

    Chờ đến khi thịt cá chín bảy phần, cải thảo trong nồi sẽ tiếp tục hầm miếng cá, sau đó sẽ có được một nồi nước súp thơm phức nồng nàn.

    Tiếp đó trộn bột ngô với nước nhào lên, vắt thành từng miếng bánh to bằng lòng bàn tay đặt dọc quanh nồi, nướng một mặt mềm mềm, một mặt vàng giòn, phía dưới đẫm trong nước súp cá nồng đậm.

    Kim Trân Ni một miếng bánh ngô, một miếng thịt cá, chóp chép ăn ngon ngọt muốn chết luôn.

    Kim Trí Tú ngồi cạnh kệ bếp, ghét bỏ nhíu mày mà cầm đũa gắp một miếng nhỏ trong đĩa của Kim Trân Ni, nếm thử.

    Ừm, đúng là rất thơm.

    Kim Trân Ni rụt rè nhìn nụ cười vui sướng của Kim Trí Tú, lén gắp một đũa thịt cá thơm mềm vào bát Kim Trí Tú: "Tướng công...chị...chị cũng ăn đi..."

    Kim Trí Tú cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô vợ nhà mình, trong lòng có một vạn con Kim Trí Tú đang nhảy nhảy nhót nhót.

    Nhưng mà cô vẫn nghiêm mặt nói: "Những thứ thô tục thế này sau ăn ít thôi, nếu không con mình sẽ bị ngốc."

    Kim Trân Ni mất mát cúi đầu, nước mắt lưng tròng gặm bánh ngô.

    Kim Trí Tú mất tự nhiên xúc miếng bánh ngô tiếp theo trong nồi, xé thành miếng nhỏ ngâm trong canh cá rồi đẩy đến trước mặt Kim Trân Ni, mặt không thay đổi hỏi: "Là ăn như thế này hả?"

    Kim Trân Ni vẫn nước mắt lưng tròng, không ngừng gắp vào miệng.

    Hồi bé khi Kim Trân Ni khóc, mẹ nàng trái dỗ phải dành mãi không được, lúc này cha sẽ cầm một củ khoai nướng, thổi thổi phần bụi rồi đưa cho Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni ôm khoai nướng sẽ không khóc nữa, gặm đến mức mặt dính đầy tro.

    Cha nói, chỉ cần ăn no thì nước mắt sẽ không rơi xuống.

    Kim Trí Tú thấy vợ mình không để ý đến mình thì càng thêm phiền muộn, không biết phải làm sao.

    Cô ăn hết miếng thịt cá Kim Trân Ni gắp cho, đẩy cái đĩa trống đến trước mặt Kim Trân Ni, thô bạo nói: "Hết rồi."

    Kim Trân Ni ngửa đầu, rưng rưng nháy nháy mắt.

    Kim Trí Tú: "Gắp thêm một miếng lớn cho tướng công của em đi, ta còn muốn uống canh nữa."

    Nước canh nồng đậm, thịt cá mềm mại, bánh ngô thơm ngọt vừa giòn vừa mềm.

    Lúc bắt đầu Kim Trí Tú còn rụt rè gắp từng đũa từng đũa, đến cuối cùng cũng học Kim Trân Ni bưng bát canh thêm bánh ngô xì xụp xì xụp nuốt vào, ăn đến mức miệng dính đầy mỡ, mồ hôi đầm đìa.

    Kim Trân Ni thấy Kim Trí Tú ăn ngon lành, nước mắt cũng dần thu lại, cười đến mắt mày cong cong.

    Tướng công hay chê nàng quê mùa, nhưng mà giờ tướng công vẫn thích ăn nha
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    13


    Kim Trí Tú mê mẩn lẩu bánh ngô cá lớn, cả ngày kéo Kim Trân Ni cùng ăn với mình.

    Kim Trân Ni ăn chán rồi, nhăn nhó mặt mày rưng rưng uất ức nhìn Kim Trí Tú: "Hôm nay...

    Hôm nay có thể không ăn cá được không...."

    Kim Trí Tú vẫn đang hoài niệm bánh ngô thơm ngọt và nước canh sền sệt cay xè, nuốt nước miếng, nhưng nhìn dáng vẻ tủi thân của cô vợ nhỏ nhà mình bèn miễn cưỡng hỏi: "Vậy em muốn ăn cái gì?"

    Kim Trân Ni vuốt vuốt cái bụng đang phình lên của mình, ợ một cái, vô tội chớp chớp mắt: "No căng..."

    Kim Trí Tú nghiêm túc nói: "Đó là con chúng mình chứ không phải cơm.

    Ngoan ngoãn theo ta đi ăn cơm nào!"

    Nhà bếp hầm một nồi xương lớn, chất thịt mềm mịn, gặm một cái là tan ra.

    Kim Trí Tú ăn thịt, còn khoét tuỷ đưa cho Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni gặm tuỷ đến đắc ý, ăn thêm một cái bánh bao lớn.

    Mang thai ba tháng đầu không thể ư ứ ừ ư, Kim Trí Tú đói bụng đến mức hai mắt xanh lập loè, đôi mắt lượn lượn lờ lờ trên neinei* của Kim Trân Ni, sắp chảy cả nước miếng.

    *Là vếu đó các chế

    Kim Trân Ni bị Kim Trí Tú nhìn chăm chú, nàng dựng cả tóc gáy, luống cuống cầm một cục xương lớn, không biết có nên cho Kim Trí Tú ăn một miếng không.

    Kim Trí Tú nghĩ, đại phu nói không thể đi vào, nhưng cũng không nói là không thể uống sữa.

    Nghĩa là...

    Có thể uống, đúng không?

    Nguyệt hắc phong cao, một cái miệng to như chậu máu áp sát neinei nhỏ của Kim Trân Ni.

    Bỗng nhiên hạ nhân xông đến: "Tiểu thư!

    Tiểu thư!

    Bùi cô nương phải đi rồi!!!"

    Kim Trí Tú lưu luyến không rời nhìn neinei của Kim Trân Ni một chút rồi thả miếng xương trong tay xuống đi tìm Bùi Châu Hiền.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    14


    Bùi Châu Hiền đang thu thập hành lý.

    Kim Trí Tú nói: "Sao bỗng nhiên lại muốn đi?"

    Trong lòng Bùi Châu Hiền đắc ý, nhưng trên mặt vẫn cao ngạo bình tĩnh vân đạm phong khinh: "Đây là Kim phủ chứ không phải Bùi gia, tại sao ta lại không nên đi?"

    Kim Trí Tú nói: "À."

    Bùi Châu Hiền: "???"

    Kim Trí Tú nói: "Vậy ta sai người đưa ngươi quay lại."

    Cô vẫn đang nhung nhớ đến neinei của Kim Trân Ni, muốn chạy về.

    Bùi Châu Hiền thống khổ quay đầu nhìn lại: "Trí Tú!"

    Tim Kim Trí Tú run lên, không đi được.

    Bùi Châu Hiền khẩn khoản bước đến, ngón tay trắng mịn như ngọc nhẹ nhàng nắm lấy tay áo Kim Trí Tú, nghẹn ngào nói: "Bây giờ tỷ đã không chờ được, muốn đuổi ta đi rồi ư?"

    Mỹ nhân tuyệt thế nước mắt như mưa, như một con thiên nga cao ngạo cúi thấp đầu, đôi mắt tựa lưu ly muốn nói lại ngưng, sóng mắt dập dờn như yên vũ khắp thành Giang Nam tháng ba.

    Kim Trân Ni nằm nhoài trên cửa sổ nhìn lén, vừa nhìn vừa hút tuỷ trong xương.

    Tuỷ có hơi mặn, không ngon bằng cái lúc nãy Kim Trí Tú cho nàng.

    Kim Trân Ni nghĩ, Bùi Châu Hiền đúng thật là rất đẹp, đôi mắt kia một khi đẫm nước thì ai nhìn vào cũng sẽ mềm lòng.

    Kim Trân Ni nhạt nhẽo gặm xương, trong miệng đắng ngắt, lòng thì ê ẩm, uất ức cúi đầu thút thít một tiếng.

    Bùi Châu Hiền còn chưa khóc xong đã bị tiếng hít nước mũi này dọa sợ đến mức cuống quýt quay đầu lại, liền nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu nằm nhoài trên cửa sổ, đang nước mắt lưng tròng gặm một cục xương lớn.

    Bùi Châu Hiền một mặt đau thương.

    Kim Trí Tú một mặt lúng túng.

    Bùi Châu Hiền nhẹ giọng nói: "Trí Tú, năm mười tuổi ấy, tỷ nói tỷ muốn kết hôn với ta, nhưng ta lại không chịu.

    Tỷ có biết tại sao không?"

    Kim Trân Ni no nê ợ một tiếng, che miệng trốn trong bồn hoa nghe trộm.

    Kim Trí Tú nghe được cái tiếng ợ no quen thuộc kia bèn quay đầu lại liếc nhìn bồn hoa một cái.

    Bùi Châu Hiền nhẹ nhàng lôi kéo tay áo Kim Trí Tú, nước mắt rưng rưng: "Trí Tú..."

    Kim Trí Tú nghĩ, nếu không vì nhóc tiểu thổ mạo kia đang khẩn trương núp trong bồn hoa nghe trộm, có lẽ thật sự cô đã bị nước mắt của Bùi Châu Hiền dội đến mức đầu óc choáng váng, không biết đêm nay đêm nao.

    Nhưng Kim Trí Tú hôm nay đã không còn là Kim Trí Tú ngày xưa nữa.

    Kim Trí Tú yêu Bùi Châu Hiền hai mươi năm, chỉ cần Bùi Châu Hiền liếc nhìn một cái là cô đã vui mừng đến hồn bay phách lạc.

    Nhưng tiểu thổ mạo ngốc nghếch kia mới gả vào Kim gia mấy tháng, sơn hào hải vị trong Kim gia đã biến thành bánh ngô hầm cá lớn.

    Trước đây Kim Trí Tú si ngốc yêu thanh phong ngọc lộ Bùi Châu Hiền, nhưng bây giờ cô chỉ muốn đưa tiểu thổ mạo đang lén lén lút lút trong bồn hoa kia đi ăn cải xào tôm sông*.

    *Cải xào tôm song

    Tôm sông đỏ rực thơm phưng phức nức mũi, ăn kèm với cải trắng giòn non ngọt rụm, có thể xì xụp ăn kèm hai bát bún tàu lớn.

    Kim Trí Tú nói với Bùi Châu Hiền: "Ngươi hãy nghỉ ngơi cho khoẻ đi, đừng nghĩ nhiều quá.

    Mấy ngày nữa chờ bắt chuột ở Bùi gia xong, ta sẽ phái người đưa ngươi về."

    Nói xong, Kim Trí Tú thả rèm giường xuống ngăn tầm mắt Bùi Châu Hiền lại rồi sải bước ra khỏi phòng, thuận tiện xách luôn Kim Trân Ni đang co thành một cục trong bồn hoa.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    15


    Kim Trí Tú xách Kim Trân Ni vào trong phòng bếp, đặt lên bếp lò không nhóm lửa.

    Kim Trân Ni khẩn trương mà dùng cả tay lẫn chân ôm lấy Kim Trí Tú, mềm giọng nói: "Tướng công...

    Em....

    Thật sự em không cố ý..."

    Kim Trí Tú nảy ý xấu, nhíu mày một cái.

    Kim Trân Ni bị doạ đến run lẩy bẩy, oan oan ức ức muốn khóc.

    Kim Trí Tú nói mà không có biểu cảm gì: "Cái xe khoai lang mà em đưa từ nhà mẹ đẻ về đã nảy mầm hết rồi, ta đã sai người vứt đi, mua cho em sọt mới."

    Lòng Kim Trân Ni khổ sở.

    Đó là của hồi môn mà cả nhà nàng nhịn ăn nhịn mặc nửa tháng, cắn răng buộc bụng tiết kiệm cho nàng, lại bị nàng lãng phí...

    Kim Trí Tú nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng này của Kim Trân Ni, lòng dạ bồn chồn.

    Rốt cuộc cô lại làm gì sai để chọc cho tiểu thổ mạo mất hứng vậy???

    Tiểu thổ mạo này sao lại dễ mất hứng thế???

    Tiểu thổ mạo làm từ thủy tinh sao???

    Kim Trân Ni dè dặt từng ly từng tí kéo tay áo Kim Trí Tú, rụt rè nói: "Tướng...

    Tướng công...

    Khoai lang đó....

    Khoai lang đó tuy đã nảy mầm rồi, nhưng mà....

    Nhưng mà chắc chắn là vẫn có thể ăn đấy chồng ơi, tướng công không muốn thì....

    Thì hãy cho em đưa về quê....

    Được không..."

    Kim Trí Tú giận rồi: "Em muốn nói gì?

    Kim gia nhà ta trăm mẫu ruộng tốt nhà to cửa lớn, vậy mà lại có thể để thông gia ăn khoai lang nảy mầm ư!"

    Nhìn dáng dấp nghèo đói nước mắt rưng rưng của Kim Trân Ni, lòng Kim Trí Tú phun một búng máu, rống to: "Người đâu, chuẩn bị cho ta một xe ngựa khoai lang tốt nhất cho ta, ta muốn đi bái kiến cha mẹ vợ".
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    16


    Ruộng ngô ven đường xanh um tươi tốt, đã cao hơn đầu người.

    Hai con ngựa to cao kéo xe, vênh vang đắc ý đi từ thành trấn đến tiểu thôn trang.

    Kim Trí Tú bị chấp niệm với khoai lang của Kim Trân Ni làm lệch đường, mãi đến tận khi được quản gia nhắc nhớ, cô mới như tỉnh mộng mà hầm hừ bóp bóp khuôn mặt nhỏ bé của Kim Trân Ni.

    Cô đi gặp thông gia, sao có thể chỉ mang một xe khoai lang chứ?

    Kim Trí Tú khí phách mà mang thêm nửa kí cáp sĩ mô du*, ba cái đùi lợn xông khói Kim Hoa* lớn, mười túi gạo trắng tốt nhất, còn có một nồi cá trắm cỏ lớn đã được chuẩn bị xong, chờ đến nhà thông gia hầm cá ăn.

    *Cáp sĩ mô du: (raw 哈士蟆油) thực ra lúc tra baidu thì nó là dầu mỡ của cóc và ếch, là đặc sản của vùng Đông Bắc, rất giàu anbumin, đường, nhiều loại vitamin, khoảng chất, có tác dụng bổ thận ích tinh bổ gan bổ thận bổ phổi bla bla nói chung là rất bổ.

    Nhưng mà tui không tìm thấy ở Việt Nam mình có món này, mà cũng không dám edit thành dầu ếch nên quyết định để nguyên vậy chờ có người chỉ giáo giúp.

    *Đùi lợn xông khói Kim Hoa: Thịt xông khói ngày xưa ở Trung Quốc thường được sản xuất ở thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang.

    Thịt xông khói Kim Hoa rất khác so với thịt xông khói của Tây.

    Khi chín khói, miếng thịt cắt ra vẫn còn nguyên màu đỏ tươi và lớp chất béo rất rõ ràng, có thể dùng ăn luôn hoặc làm thịt hầm.

    Đây là một trong những món ăn đặc sắc trong ẩm thực Trung Hoa

    Kim Trân Ni thò đầu ra nhìn ruộng ngô ngoài cửa sổ, trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc thoả mãn khi về đến cố hương.

    Kim Trí Tú muốn cau mày.

    Kim Trân Ni vui mừng chỉ vào ruộng ngô nói: "Tướng công, chị đã ăn bắp ngô non bao giờ chưa?"

    Kim Trí Tú nuốt nước miếng, ánh mắt quét từ cổ Kim Trân Ni đến cặp mông vểnh: "Chưa từng ăn, có mềm không?"

    Kim Trân Ni vui vẻ gật đầu: "Có có có!

    Siêu siêu siêu mềm luôn, cắn một miếng là sẽ tuôn nước ra đầy miệng á chị!"

    Kim Trí Tú nói: "Dừng xe"

    Phu xe nghe lời dừng lại: "Đại tiểu thư, phu nhân, có chuyện gì thế ạ?"

    Kim Trí Tú nói: "Phu nhân muốn ăn ngô non, ngươi đi tìm nông dân gần đây mua mấy bắp đi."

    Kim Trân Ni nói: "Không cần không cần, nhà em cũng trồng ngô đó, về nhà là có thể ăn rồi!"

    Kim Trí Tú nói: "Lão Lưu, đi nhanh đi."
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    17


    Phu xe liền đi tìm nông dân để mua ngô.

    Kim Trân Ni nằm nhoài trên cửa sổ, đôi mắt lấp lánh chớp chớp.

    Bỗng nhiên một con sói đói từ sau lưng nhào tới, cắn mạnh vào cần cổ tinh tế trắng ngần của Kim Trân Ni.

    Kim Trân Ni sợ hãi kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Tướng...

    Tướng công....

    Ưm....

    Không thể...."

    Kim Trí Tú cười dâm đãng lột quần Kim Trân Ni ra, hết hôn lại cắn lại vò cặp mông tròn lẳn trắng mịn nõn nà.

    Kim Trân Ni hoảng sợ trợn tròn mắt, uốn éo mông muốn trốn: "Tướng công đừng mà...

    A...."

    Kim Trí Tú tát mạnh một cái trên mông Kim Trân Ni, đánh cho cái mông mẩy rung rinh lay động, trên bờ mông trắng mịn chậm rãi hiện lên dấu tay đỏ bừng.

    Kim Trân Ni đau khóc: "Tướng công...

    Hu hu....

    Đau...."

    Kim Trí Tú cũng hối hận rồi, đau lòng xoa xoa mông cho Kim Trân Ni: "Ngoan, vợ ngoan, tướng công dùng gà bự xoa xoa cho em nhé, sẽ hết đau thôi, ngoan nha ~"

    Kim Trân Ni ngoan ngoãn nằm nhoài trong xe ngựa ăn gà bự, bị chịch đến vừa kêu vừa khóc nước mắt lưng tròng, cái mông bị va đập bành bạch: "Hu hu....

    Tướng công...

    Tướng công đừng mà...

    Ưm a....

    Sẽ bị nghe thấy mất... hu hu...

    Tướng công...

    Lớn quá...

    A ....

    Hỏng mất.....

    A...."

    Kim Trí Tú vừa hôn vừa chịch vừa sờ bụng nhỏ của vợ mình, được đoá hoa nhỏ mềm mịn ướt át của Kim Trân Ni kẹp chặt thoải mái vô cùng, càng chịch càng tàn nhẫn.

    Phu xe mua ngô non trở về: "Đại tiểu thư, phu nhân, ngô đến đây ạ."

    Kim Trân Ni hoảng sợ che miệng, nín tiếng khóc mềm mại ngọt ngào lại, nước mắt lưng tròng nhìn Kim Trí Tú.

    Kim Trí Tú vừa đẩy vừa nói: "Cùng mang đến nhà nhạc phụ của ta, nấu cho phu nhân ăn."

    Phu xe nói: "Vâng thưa đại tiểu thư."

    Xe ngựa tiếp tục xóc nẩy đi trên con đường nhỏ.

    Kim Trân Ni mông trần dạng chân ngồi trên đùi Kim Trí Tú, dương vật tím đen bự giã liên tục trong tiểu huyệt vẫn đang phun nước nóng, núm vú hồng nhạt bị hút sưng lên, vô cùng đáng thương tràn ra hai giọt sữa.

    Kim Trân Ni che miệng, oan ức khóc lóc.

    Kim Trí Tú cười xấu xa liếm sữa trên núm vú, hút bầu ngực ngọt mềm chậc chậc, hàm hồ thấp giọng nói: "Cố nhịn đừng lên tiếng, nếu bị hạ nhân nghe thấy phải làm thế nào bây giờ?"
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    18


    Nghe nói Kim Trân Ni muốn dẫn con rể về nhà mẹ đẻ, cha mẹ anh trai Kim Trân Ni đứng đón ở cửa thôn từ rất sớm.

    Heo mẹ già đã trói vào cây, dao mài xong cầm lên lại thả xuống.

    Con rể đến rồi, cũng nên làm bữa cơm thật cẩn thận.

    Nhưng cả nhà họ mỗi năm có thể ăn thịt là dựa cả vào heo con của con heo mẹ già này sinh ra.

    Cha già đang sầu lo hút thuốc thở dài, bỗng nhiên nhìn thấy trên đường lớn ở cửa thôn có hai chiếc xe ngựa rầm rập tiến tới.

    Cha già hớn hở vẫy tay: "Tiểu Ni, Tiểu Ni!"

    Xe ngựa dừng lại, Kim Trân Ni suy nhược thò khuôn mặt nhỏ nước mắt lưng tròng từ trong xe ra, uể oải nói: "Cha...

    Ưm..."

    Cha già cuống lên: "Sao vậy sao vậy?"

    Kim Trí Tú thò đầu ra: "Cha ạ, đi đường mệt nhọc nên Ni Nhi đói bụng đấy."

    Cha già vội vàng nói: "Mau mau mau vào nhà ngồi đi, mẹ con đã sớm mua Mật tam đao* mà hồi bé con thích ăn nhất đấy."

    *Mật tam đao

    Kim Trân Ni hít hít mũi, tủi thân nhất thời muốn khóc.

    Kim Trí Tú nhẹ nhàng nhéo một cái trên mông Kim Trân Ni, nói: "Nhạc phụ, chúng ta vào nhà nói đi."

    Kể từ sau khi hôn sự của Kim Trân Ni được định ra, cha già vẫn rất lo lắng.

    Bọn họ là một tiểu môn hộ ở quê, Kim gia lại là danh môn vọng tộc trong thành.

    Hơn nữa Tiểu Ni vẫn ngu ngốc, sẽ không biết lấy lòng phu quân, lại không biết phụng dưỡng cha mẹ chồng, cứ ngây ngốc gả đi như thế không phải mỗi ngày sẽ bị người ta ghét bỏ quở trách sao.

    Tiểu Ni thành hôn bốn tháng có thừa, nhưng chút tin tức của con rể cũng không có.

    Lòng của người trong nhà đã loạn hết cả lên, thậm chí bắt đầu lo lắng Tiểu Ni sắp bị Kim gia bỏ rồi hay không.

    Nhưng hôm nay con rể không chỉ đến mà còn mang cả lễ vật đến.

    Kim Trân Ni bước đi loạng chà loạng choạng, bụng nhỏ phình lên cũng loạng chà loạng choạng.

    Kim Trí Tú ôm vợ mình đi vào trong nhà, ăn chưa hết thèm mà nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Kim Trân Ni.
     
    [Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
    19


    Mẹ vợ là một người nấu ăn rất ngon, chỉ là bình thường trong nhà quá nghèo nên khiến bà không có đất dụng võ.

    Hôm nay con rể mang thịt ngon mì ngon đến, nửa khắc đồng hồ trước bà bưng đến một bát canh mướp trứng chân giò hun khói*.

    *Canh mướp trứng chân giò hun khói

    Mướp thanh đạm mềm mại, chân giò thơm ngát mỹ vị, mì viên chỉ dùng lòng đỏ trứng và mì, màu vàng óng ánh, cắn một miếng trong miệng thơm ngon ngọt mát, nhai là không ngừng, càng nhai càng thơm.

    Lúc nãy trên xe ngựa Kim Trân Ni bị ép làm một hồi vận động kịch liệt đã đói bụng lắm rồi, bèn ôm một bát lớn xì xà xì xụp húp canh và ăn mì đến sung sướng đê mê.

    Kim Trí Tú nghi ngờ nhìn cái bát từ mì đến mướp đều là màu trắng kia, dùng đũa gạt gạt chân giò hun khói trong bát của mình, thử thăm dò húp một hớp canh nhỏ.

    Ừm, đúng là rất ngon.

    Một nồi canh lớn suýt nữa là được Kim Trí Tú uống đến cạn đáy, bố vợ vừa cười ha ha vừa bưng lên một đĩa dưa chua xào cay: "Con rể, đến đây, nhạc mẫu con nấu canh kia hơi nhạt, để ta đưa cho các con một đĩa dưa muối xào cay* ăn cho ấm bụng."

    *Dưa muối xào cay

    Kim Trí Tú chột dạ nhìn cái nồi đất thô sơ sắp cạn đáy kia, ho nhẹ một tiếng, lại nhìn cái đĩa dưa xào sợi vô cùng ngon miệng kia không biết làm thế nào.

    Mắt Kim Trân Ni sáng lấp lánh, cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ dính bẩn lên khỏi tô, ợ một cái: "Cha ơi, con muốn ăn bánh nướng mặn* không nhân!"

    *Bánh nướng mặn không nhân

    Bánh nướng mặn không nhân vàng xốp giòn rụm ăn với dưa muối xào cay, hành thái sợi ngọt ngọt xen lẫn dưa muối, có mùi vị vô cùng thơm ngon.

    Kim Trí Tú gặm một cái bánh nướng mặn không nhân lớn kẹp dưa muối sợi, bên người là tiếng ăn chèm chẹp như chú chuột nhỏ của Kim Trân Ni.

    Toàn bộ ba mươi năm ăn uống tinh tế trước kia của cô đột nhiên trở nên không có vị gì nữa cả.

    Kim Trí Tú dùng cái tay bóng nhẫy dầu chọt chọt lỗ tai mềm mại của Kim Trân Ni.

    Mông Kim Trân Ni căng thẳng, cảnh giác cắn bánh quay đầu lại nhìn cô, như một chú mèo nhỏ bị tóm lấy đuôi.

    Kim Trí Tú nhìn dáng vẻ vội vã cuống cuồng của vợ mình, sự ngột ngạt ba mươi năm này rốt cuộc cũng xuôi xuống, vui vẻ cười khúc khích: "Tiểu thổ mạo, em ăn nhiều thật đấy, may mà nhà ta có quặng mỏ."
     
    Back
    Top Bottom