Khác 『 JeanFuji 』Tôi là ngoại lệ của cậu ta!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
346408458-256-k591583.jpg

『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
Tác giả: Kanqoc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

𝑯𝒐𝒎𝒆 𝑺𝒄𝒉𝒐𝒐𝒍



jeanfuji​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hoàng Đế Kim và Mai Mối La
  • Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
  • Nếu tôi là công chúa
  • Mệnh Bà và Nguyệt Lão
  • (355)Nữ phụ sửa lấy nữ chủ kịch bản
  • Mợ cả ( cổ đại , làng quê, nhạt )
  • 『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 1 : Gặp người quen tại Home School


    Tôi là Fuji, là một đứa con gái khá mạnh mẽ và cứng rắn cũng như không ngán bất kỳ ai.

    Tôi là một người sống theo chủ nghĩa "Bình Đẳng" là bởi vì tôi sinh ra và lớn lên trong sự "Trọng Nam Khinh Nữ" của bố.

    Trong suy nghĩ của bố tôi, sinh con gái không có ích, sinh con gái là vô dụng!

    Hôm nay, tôi cũng chẳng mấy vui vẻ khi bố tôi đưa tôi đến Home School, một ngôi trường nằm sâu trong rừng.

    Và đăng ký cho tôi học ở đây.

    Lý do mà bố tôi cho tôi học ở đây là bởi vì...

    ông ấy không cần tôi chỉ đơn giản vậy thôi.

    Trong lúc chờ ông ấy trao đổi việc với Hiệu Trưởng, thì tôi đã gặp một vài người cũng cỡ tuổi tôi cũng đến đây học.

    Và trong những người đó, tôi đã bắt gặp một người quen.

    Cậu ta tên Jean, là con trai của bạn bố tôi.

    Nhưng tôi cũng không mấy ưa cậu ta vì nghe nói cậu ta rất lăng nhăng và suốt ngày chỉ biết báo gia đình.

    Sau gần 2 tiếng đồng hồ thì bố tôi từ một một căn phòng bước ra, đi chung với bố tôi là bố của Jean.

    - Lúc này bố kêu tôi lại và bảo : Tao đã nhập học cho mày rồi đấy, chuẩn bị đi.

    - Sau đó bố Jean nói với bố tôi rằng : Này, lâu lâu tôi và anh mới gặp nhau đi đâu đó làm chầu không?

    - Bố tôi : Hay đấy, đi xe anh hay xe tôi đây!

    - Lúc này bố Jean kêu anh ta lại và bảo : Bố và bạn bố đi công việc, con và con bé này lấy xe bố về đi.

    Jean, anh ta không nói gì cả mà quay qua nhìn tôi một cái rồi đi ra xe.

    Sau đó tôi cũng ra theo.

    Sau khi lên xe, tôi và hắn chả nói tiếng nào vì vốn dĩ tôi và hắn chỉ biết nhau chứ không thân.

    Được một lúc, anh ta đột nhiên hỏi tôi.

    - Jean : Cậu mà cũng tới học ở Home School à?

    - Tôi mới bảo : Là bố tôi bắt tôi học.

    Sau khi nghe câu trả lời của tôi, anh ta cũng chẳng hỏi gì thêm.

    Được một lúc thì tới nhà tôi, tôi mới kêu bác tài dừng xe và đi xuống, sau khi xuống xe tôi cũng không quên nói lời cảm ơn cho có lệ sau đó tôi quay lưng một mạch đi thẳng vào nhà.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 2 : Ngày đầu tại Home School


    Sáng hôm sau, có một chiếc xe bus đã đến đón tôi tới Home School.

    Sau khi đến đó tôi đã gặp lại những người hôm qua, được một lúc thì có một người đàn ông xuất hiện, ông ta giới thiệu ông là Phoban là người quản lý của Home School.

    Sau đó, thầy Phoban đi mời chúng tôi bánh, cũng khá ngon đấy.

    Nhưng sau ăn tôi cảm thấy hơi chóng mặt, nhức đầu và sau đó tôi đã ngất đi.

    Tôi được ai đó kêu dậy.

    - Mek : Nè, nè dậy đi, dậy đi!

    Sau khi tôi tỉnh lại thì tôi thấy tôi đang trên xe, và chiếc xe đang chở chúng tôi đi đâu đó.

    Khi ngước lên tôi thấy một cậu con trai.

    - Tôi hỏi cậu ta : Kêu tôi dậy làm gì?

    Cậu ta không trả lời, tôi mới hỏi tiếp.

    - Tôi : Cậu tên gì thế?

    Ở hàng ghế phía sau có người trả lời.

    - Mork : Nó tên Mek.

    Tôi khá bất ngờ khi hai người họ giống nhau như đúc

    - Mork nói tiếp : Mày hay ha Mek, anh em mày, mày không kêu dậy mà mày đi kêu gái.

    - Mek không đáp lại Mork mà quay qua nói với tôi : Tôi là Mek, còn nó là em sinh đôi của tôi tên Mork, mong được làm quen.

    Tôi cũng gật đầu đồng ý.

    Sau đó thầy Phoban nói với chúng tôi.

    - Master Phoban : Đã đến Home School, các em có thể xuống xe.

    Tôi và những người khác xuống xe, sau đó đi vào Home School.

    Sau khi tiến vào Home School, chúng tôi đã gặp cô Hiệu Trưởng Yani và thầy Amin.

    Hai người họ bảo chúng tôi giao nộp đồ có giá trị cũng như điện thoại.

    Vào lúc đó, đã có một cô gái lên nộp điện thoại cho cô Yani, thấy vậy tôi cũng lên theo.

    Sau khi mọi người đã nộp điện thoại xong.

    - Master Yani nói : Các em hãy đi theo thầy Phoban để đến phòng ăn.

    Lúc này thì bỗng có người chạy tới và khoác vai tôi.

    Là Mek

    - Mek : Sao nộp điện thoại không rủ tôi.

    - Tôi mới trả lời : Nộp điện thoại thôi, rủ làm gì?

    Với lại mới quen biết thì đừng khoác vai.

    Sau đó tôi gạt tay Mek khỏi vai tôi rồi bỏ đi.

    Khi vào phòng họp, tôi đã ngồi gần cuối bàn và người đối diện tôi là Mork, lúc này Mek đi vào và lại chỗ Mork và bảo.

    - Mek : Này Mork, mày lên trên kia ngồi đi cho tao ngôi đây.

    - Mork : Ơ, sao tao phải nhường cho mày chỗ này chứ, tao ngồi trước mà ngồi chỗ khác đi.

    Sau đó hai người cải nhau chỉ vì cái chỗ ngồi, lúc này vì quá là nhứt đầu đi.

    - Tôi bảo Mek : Này Mek, mình không ngồi được chỗ Mork đây thì mình ngồi kế bên Mork, chứ có gì đâu mà cãi nhau.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 3 : Chăm vịt


    Sau khi ổn định chỗ ngồi, thầy Amin cùng với các giáo viên khác bước vào để giới thiệu về nội quy trường cho bọn tôi biết.

    Khi đã giới thiệu xong, thầy Phoban đã dẫn chúng tôi đến phòng ngủ và bảo chúng tôi nghỉ ngơi sớm.

    Tối đó, tôi và các thành viên nữ trong lớp đã làm quen với nhau, bao gồm Maki, White, Jingjai, Pheng và Biw.

    Và ngay ngày hôm sau thầy Amin đã giao cho chúng tôi nhiệm vụ là chăm sóc vịt, bảo vệ chúng không để bệnh hay chết nếu không sẽ bị phạt.

    Tôi cứ nghĩ.

    - Tôi : "Đùa sao, bắt chúng tôi vào đây học chăm vịt à?"

    Sau khi thầy Amin rời đi thì tôi, Maki, White, Pheng, Biw và nhóm nam Tibet, Nai, Penhueng, Mek và Mork quyết định chia nhau ra làm việc.

    Trong lúc tôi đang tìm gỗ để xây nhà thì Mek đi lại và cậu ta cũng đang tìm gỗ.

    - Tôi hỏi : Này Mek, cậu không đi làm nhiệm vụ của cậu đi, tìm gỗ xây nhà là nhiệm vụ của tôi, phân chia rõ ràng rồi mà.

    - Mek nhìn tôi rồi trả lời : Tôi không biết nhiệm vụ của tôi là gì cả?

    Nên tôi đến giúp cậu tìm gỗ xây nhà.

    Tôi cũng mặc kệ, cậu ta làm gì cũng được có làm còn đỡ hơn không.

    Được một lúc thì có giọng nói thốt lên, là Mork.

    - Mork : Ô hổ, Mek.

    Mày mà cũng biết làm việc à.

    Hay là thấy ai đó làm nên mới lại giúp thế?

    - Merk : Này Mork, mày không nói không ai bảo mày câm đâu.

    Một lúc sau, thì bọn tôi cũng đã xây xong, nhưng vì vẫn chưa mệt nên tôi đã đi làm thêm cái bảng hiệu cho đám vịt.

    Trong lúc tôi đang làm thì nhóm của Hugo, Jingjai, Jean đi ra.

    Tôi nghĩ chúng nó sẽ giúp bọn tôi làm gì đó, nhưng không chúng nó chỉ ngồi đó xem và không làm gì cả.

    Tôi mới bảo.

    - Tôi : Này!

    Cả ba đứa bây không thể giúp gì được à?

    Đứng lên vận động tay chân giúp bọn này đi chứ.

    - Jean đáp lại tôi : Ơ, tụi tao bận mà!

    Tụi tao bận tiết kiệm năng lượng.

    Sau đó tôi và đám chúng nó cãi nhau, trong lúc không để ý tôi bị đinh đóng vào tay.

    Nhưng tôi không quan tâm, vì tôi chả thấy cảm giác gì.

    Lúc này Mek thấy tôi bị thương thì bảo.

    - Mek : Này Fuji, tay cậu bị thương kìa.

    Thấy tôi bị thương thì đám chúng nó cũng không cãi với tôi nữa.

    Lúc này Mek tiến lại tôi và bảo.

    - Mek : Lên phòng y tế thôi Fuji, tôi sẽ đi với cậu.

    - Tôi đáp : Không cần đâu, tôi không sao, chả đau gì cả nên không cần đi.

    Tiếp tục làm việc đi.

    Mek vẫn cứ nhất quyết muốn đưa tôi lên phòng y tế.

    Cậu ta bảo.

    - Mek : Nếu cậu không đi được, thì tôi bế cho.

    Tôi không ngại giúp đỡ người khác đâu.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 4 : Xử lí vết thương


    Trong lúc tôi và Mek đang cãi cọ về chuyện lên phòng y tế thì cô Yani xuất hiện và nói.

    - Master Yani : Các em hãy tập trung tại phòng ăn để ăn trưa cùng nhau.

    Sau khi tôi và mọi người ăn trưa xong thì mọi người đã đi về phòng để nghỉ ngơi còn tôi thì đến phòng y tế để xử lý vết thương.

    Nhưng Master Praeporn lại không có ở phòng y tế, nên tôi phải tự mình tìm băng keo cá nhân.

    Trong lúc tôi đang tìm thì có người bước vào, là Jean.

    Nhưng cậu ta vào đây làm gì chứ?

    Cậu ta cũng bị thương à?

    Cậu ta bước vào và không nói gì, cậu ta đi lại các ngăn tủ để tìm gì đó.

    Được một lúc thì cậu ta tìm thấy băng keo cá nhân và quay qua nhìn tôi và nói.

    - Jean : Đứng đó làm gì?

    Ngồi xuống đi.

    Tôi giựt lấy hộp băng keo cá nhân.

    - Tôi bảo : Tôi có có thể tự làm được.

    Sau khi nghe tôi nói thì cậu ta cũng chẳng nói gì mà đứng nhìn tôi làm.

    Khi tôi xử lí vết thương xong và khi tôi vừa đứng lên để đi về phòng thì đột nhiên chân tôi bỗng bị tê làm tôi không thể đi được.

    Lúc này thì Jean tiến lại đỡ tôi và bảo.

    - Jean : Đi thôi, tôi dìu cậu đi.

    - Tôi : Không cần, tôi có thể tự đi được.

    - Jean : Không muốn tôi dìu vậy chắc muốn tôi bế à?

    - Tôi : Này, đừng có mà nói nhảm.

    Sau đó cậu ta đã dìu tôi đến phòng, trên đường hai người chúng tôi đã gặp Mork.

    - Mork : Này, hai đứa bây thân quá nhở.

    Mek biết, Mek buồn đó Fuji.

    - Jean : Mek nó buồn thì liên quan gì đến Fuji, anh em của mày mà.

    Nó buồn thì mày đi an ủi đi!

    Tôi biết Jean và Mork chúng nó nhất định sẽ cãi nhau và tôi không có nhu cầu nghe chúng nó cãi nhau nên tôi đã hất tay Jean ra và bỏ đi.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 5 : Tìm Vịt


    Tối hôm đó, đã có một trận mưa rất lớn khiến cho chuồng vịt mà chúng tôi vất vả xây dựng giờ chẳng còn lại gì, những chú vịt cũng đã mất tích.

    Master Phoban bảo chúng tôi phải đi tìm cho bằng được vịt của mình nếu không sẽ bị phạt.

    Sau đó, tôi và những người khác đã chia nhau ra để vào rừng tìm kiếm những chú vịt.

    Trong lúc tôi đang tìm kiếm thì Mek từ đâu xuất hiện khoác vai tôi rồi bảo.

    - Mek : Cho tôi tìm vịt chung với nhé!

    - Tôi đáp lại : Mork đâu, sao không rủ cậu ta đi với cậu.

    - Mek : Umm...Vì tôi thích đi với cậu hơn.

    Mek vừa nói xong thì lúc này Mork xuất hiện và bảo.

    - Mork : Này Mek, mày hay thật đấy.

    Không rủ tao đi tìm vịt chung mà lại đi rủ gái.

    - Mek : Kệ tao, tao rủ ai là chuyện của tao.

    Tao thích đi với ai thì tao rủ người đó.

    Sau đó hai người họ lại bắt đầu cãi nhau, tôi định lớn tiếng ngăn họ lại thì thằng Jean, nó xuất hiện và bảo.

    - Jean : Sao đi tìm vịt thôi mà hai đứa bây cũng cãi nhau được vậy.

    Thấy Jean tôi cũng khá bất ngờ, vì vịt của cậu ta được Pennhung chăm sóc nên không bị gì cả.

    Sau đó, Mek kéo Mork ra nơi khác và hỏi gì đó.

    Lúc này tôi thấy thằng Jean nó cứ nhìn tôi mãi.

    Nhưng tôi cũng chả quan tâm tới nó.

    Được một lúc thì Mek và Mork cũng nói chuyện xong, sau đó thì bốn người chúng tôi đã cùng nhau tiến vào rừng để tìm vịt.

    Tìm mãi mà chả thấy con vịt nào!

    Cho đến khi xế chiều, chúng tôi mới tìm được một con vịt.

    Là vịt của Mork, sau đó cậu ta đưa vịt của cậu ta về trước để lại ba người bọn tôi trong rừng.

    Do trong rừng muỗi cũng như cây gai rất nhiều, chúng đã làm cho chân tôi bị thương rất nhiều.

    Được một lúc thì Mek phát hiện chân tôi bị thương và bảo.

    - Mek : Fuji, cậu hãy về Home School đi để tôi và Jean đi tìm vịt cho.

    - Tôi đáp : Tôi không sao vẫn có thể đi được, chỉ là vết thương ngoài da thôi mà!

    - Mek : Để tôi đưa cậu về, dù gì trời cũng đã sắp tối rồi chúng ta cũng sẽ rất khó tìm được vịt.

    - Jean : Phải, không chừng những con vịt đó chết ở đâu rồi.

    Sau đó tôi cũng đồng ý trở về Home School với hai người họ.

    Lúc này, Mek tiến lại tôi và dìu tôi đi để lại Jean sau lưng nhìn chúng tôi chằm chằm.

    Đi được một lúc thì chúng tôi cũng đã về Home School, và cả lớp chỉ có tôi và Mek không tìm được vịt nên chúng tôi đã bị phạt là không được ăn trong ba ngày sắp tới.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 6 : Ghen


    Hôm nay là ngày đầu tiên tôi và Mek bị phạt không được ăn do không tìm được vịt.

    Master Phoban nghiêm cấm luôn việc chia sẻ thức ăn cho người bị phạt.

    Nên hay đứa tôi đành phải ngồi nhìn mọi người ăn sáng ngon lành.

    Khi mọi người đã ăn xong thì bây giờ trong phòng ăn chỉ còn một mình tôi, còn Mek thì đã đâu rồi tôi cũng chả biết.

    Lúc này Jean đi vào và trên tay cầm theo lát bánh mỳ, cậu ta tiến lại đưa tôi lát bánh mỳ và bảo.

    - Jean : Tôi lấy từ chỗ Pennhung, ăn đi cho đỡ đói.

    - Tôi : Tốt lành thế, cảm ơn.

    Sau đó Mek cũng đi vào và thấy trên tay tôi có bánh mỳ, cậu ta tiến lại và ngồi kế tôi.

    Thấy vậy, tôi thấy Jean bỗng nhăn mặt khó chịu nhưng vẫn không nói gì.

    Lúc này Mek bảo tôi.

    - Mek : Này Fuji, lúc nãy tôi đi tìm thức ăn nhưng không có.

    Lát bánh mỳ này cậu lấy đâu ra vậy, chia tôi một nửa được không?

    Dù sao hôm qua cậu ta cũng vì dìu tôi về nên mới không tìm được vịt.

    Nên tôi đã chia cho Mek một nửa bánh mỳ.

    - Mek : Úi cảm ơn nhé Fuji, bánh mỳ của cậu trong ngon hơn người khác luôn á!

    Nói xong, câu ta đi ra ngoài để lại tôi và Jean trong phòng ăn.

    Thấy cậu ta đã đi ra ngoài Jean mới bảo tôi.

    - Jean : Này, lát bánh mỳ đó là tôi đưa cậu để cậu ăn đấy.

    Nói xong cậu ta bỏ đi trong sự bực bội.

    Sau khi Jean ra ngoài thì gặp Mek đang ngồi ở sân trường.

    Jean tiến lại và hỏi Mek.

    - Jean : Này Mek, lát bánh mỳ lúc nãy ngon lắm à?

    - Mek : Không, nó rất cứng đấy.

    Sao cậu có thể cho Fuji ăn thứ dở như vậy hả?

    - Jean : Dở hay không thì cũng là tao cho Fuji chứ không phải cho mày.

    - Mek : Thế sao cậu lại cho Fuji, tôi cũng bị bỏ đói mà!

    Cậu lựa chọn cho Fuji vì cậu chỉ có một lát bánh mỳ và vì Fuji cậu ấy là con gái.

    Hay là vì lý do nào khác.

    Jean như bị trúng tim đen, tiến lại nắm áo Mek và cả hai như định lao vào đánh nhau.

    Lúc này thì Hugo, Jingjaj và cả Mork đi ngang qua thấy và chạy lại ngăn.

    - Hugo : Này này hai đứa bây đang làm cái gì vậy hả?

    - Mork : Nhìn vậy chắc là đánh nhau vì gái rồi!

    - Jingjai : Fuji ấy hả?

    - Mork : Chứ còn ai nữa.

    Nghe vậy Jean bỏ tay ra khỏi áo Mek và bỏ đi.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 7 : Tin tưởng


    Ngày hôm sau, thầy Amin đã thông báo rằng sẽ có một người mai mắn được về thăm gia đình vào cuối tuần này dựa vào phiếu bầu.

    Nghe vậy, chúng tôi vừa vui vừa lo.

    Vui vì được về nhà, lo vì không biết mình có được bầu hay không?

    Buổi trưa hôm đó, do hơi đói nên tôi đã xuống nhà bếp để tìm thứ gì đó để ăn.

    Khi tôi gần tới nhà bếp, thì tôi thấy Tibet, Pennhung và Pheng đang nấu ăn.

    Và tôi thấy Pheng có biểu hiện rất lạ, tôi thấy cậu ta tự làm mình bị thương để lấy lòng thương hại từ Tibet và Pennhung.

    Hôm sau, là ngày mà Master Yani thông báo kết quả phiếu bầu.

    Và nhờ vào sự diễn xuất siêu đỉnh Pheng thì quả nhiên câu ta là người được nhiều phiếu bầu nhất.

    Vì không chịu nổi cái bộ mặt giả nai của cậu ta nữa, tôi đã giơ tay lên và báo cho Master Yani rằng Pheng gian lận.

    Sau khi nghe tôi nói vậy, Pheng cậu ta vẫn tiếp tục giả nai bảo rằng tôi vì không được về nhà nên mới ganh tị và bảo cậu ta như vậy.

    Lúc này, những người khác đã tin lời Pheng và quay qua bảo rằng tôi vu khống.

    - Hugo : Này, làm sao biết được cậu vì ganh tị với Pheng nên mới nói vậy chứ.

    - Nai : Phải đó, muốn tố cáo ai đó gian lận thì phải có bằng chứng chứ!

    - Biw : Fuji, cậu chỉ là đang ganh tị với Pheng thôi.

    Lúc này, tôi nghĩ sẽ chẳng ai tin tôi cả, nhưng...

    - Mek : Tôi thấy các cậu nói Fuji như vậy là hơi quá rồi đấy!

    - Jean : Sao các cậu biết Fuji đang đổ oan cho Pheng, nhỡ âu Pheng cậu ta đang giả vờ thật thì sao!

    Lúc này cô Praeporn bước vào và mở cho chúng tôi xem một video, nội dung của đoạn video là những lúc Pheng giả vờ yếu đuối, đáng thương.

    Sau khi biết được sự thật họ đã quay xe chỉ trích Pheng, sau một hồi thì mọi người rời khỏi đó và để Pheng ở lại để cậu ấy xem lại lỗi lầm.

    Sau khi ra ngoài, Mek đã nói với tôi.

    - Mek : Lúc nãy cậu ngầu lắm đó Fuji, khi mà cậu đã vạch được bộ mặt giả nai của Pheng.

    - Tôi đáp : Tôi cũng cảm ơn vì lúc nãy cậu đã nói đỡ giúp tôi.

    - Mek : "cười" Không có gì.

    - Tôi bảo : Um...

    Vậy tôi về phòng nhé

    - Mek : Ừm "cười và nhìn tôi"
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 8 : Nhìn mãi


    Hôm sau, Master Yani đã thông báo rằng ngày mai chúng tôi sẽ có một bài thi và chúng tôi được một trong năm môn học để thi.

    Và tôi đã chọn thi Lịch Sử, đồng hành cùng tôi là Nai và Mork.

    Còn về Mek thì cậu ta thi Thể Dục cùng với Jean.

    Kết quả thì tôi và Mork đã rớt do không đủ thời gian làm bài.

    Bên phía Jean và Merk cũng vậy.

    Sau đó, Master bảo chúng tôi về phòng ăn để chờ các bạn.

    Khi đi vào thì tôi đã thấy Jean, Merk, Biw có mặt ở đó rồi.

    Vừa ngồi xuống ghế thì anh em Mek - Mork chúng nó lại cãi nhau.

    Vì quá nhứt đầu đi, tôi đã hét lên và bảo chúng nó dừng lại.

    Và khi tôi nhìn sang Jean thì tôi thấy cậu ta cứ nhìn tôi chằm chằm.

    Lúc này Biw khìu tay tôi bảo.

    - Biw : Tôi thấy Jean cứ nhìn cậu nãy giờ, như có chuyện gì muốn nói thì phải.

    - Tôi mới nghĩ : "Bộ mặt tôi dính gì chăng?"

    Tôi mới đưa tay lên sờ sờ mặt để xem thử mặt tôi có dính gì không?

    Thì lúc này Jean cậu ta lên tiếng.

    - Jean : Trên mặt không có dính gì đâu.

    Sau đó cậu ta vẫn nhìn tôi mãi, tôi không muốn quan tâm nhưng cái ánh mắt đó làm tôi thấy rất khó chịu, đi kèm theo đó là một cảm xúc cũng rất khó hiểu.

    Rồi có lúc cậu ta còn cười nữa chứ!

    Một vài tiếng sau thì cuộc thi cũng kết thúc, và chúng tôi được về phòng để nghỉ ngơi.

    Đến giờ ăn tối thì trong lúc tôi đang ăn thì tôi thấy thằng Jean nó vẫn nhìn tôi.

    Tôi cũng mặc kệ, quan tâm làm gì cho mệt.

    Sau khi ăn xong, bọn tôi đi tắm rồi đi ngủ.

    Hôm sau, Master Yani thông báo rằng do hiện tại ở một số em đang có tình trạng nảy sinh tình cảm nên tôi quyết định ra thêm nội quy số 7 "Cấm Có Tình Cảm Trong Home School".

    Nghe xong, thì Hugo đã lên tiếng.

    - Hugo : Quy định kiểu gì vậy, chả có lí gì cả!

    Sau đó thì Merk cũng lên tiếng.

    - Mek : Bao gồm luôn cả quan hệ yêu đương ạ?

    - Master : Phải.

    Tiếp đó là Jean, cậu ta cũng có ý kiến.

    Cậu ta vừa nhìn tôi, vừa hỏi Master Yani.

    - Jean : Vậy nếu... bọn em lỡ thích ai đó thì sao ạ?

    Master Yani không nói gì mà chỉ cười nhẹ.

    Sau đó thì Hugo Jingjai, hai người họ tiếp tục thể hiện tình yêu cho chúng tôi và Master Yani xem.

    Thấy vậy, Master Yani liếc họ một cái rồi rời khỏi phòng ăn.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 9 : Lời nói đau lòng


    Tối hôm đó, Hugo và Jingjai đã vi phạm nội quy số bảy, họ bị phạt nhốt vào phòng tối.

    Sau đó họ đã trộm xe để tẩu thoát khỏi Home School, nhưng tiếc là họ đã thất bại.

    Sau vài ngày thì họ cũng đã được thả ra, nhưng từ ngày hai người đó được thả ra thì tính cách thay đổi thất thường.

    Nhưng chúng tôi cũng không biết là họ bị gì.

    Và trong khoản thời gian họ bị phạt, thì Master Praeporn đã bảo chúng tôi chơi một trò chơi "Trò Chơi Thằn Lằn".

    Nhiệm vụ của bọn tôi là phải tìm ra thằn lằn trong ba ngày, và phải nghe theo những gì mà thằn lằn nói.

    Người đầu tiên bị thằn lằn sai khiến là Mek, cậu ta phải làm gấp đôi số lượng bài tập theo lời của thằn lằn.

    Sau đó là tới lượt tôi bị bỏ đói theo lời thằn lằn.

    Tiếp đó là những người khác cũng không tránh khỏi sự sai khiến của thằn lằn.

    Nhưng mãi, sắp đến ngày thứ ba thì lúc này Jean và Biw, hai người họ vẫn chưa bị gì cả.

    Nên tôi đã bảo rằng hai người họ chính là thằn lằn, lúc này Jean đứng dậy, tiến lại gần tôi và bảo.

    - Jean : Tôi không biết ở đây ai là thằn lằn, nhưng tôi xin thề với cậu rằng tôi không phải thằn lằn.

    - Tôi : Cậu là người đáng nghi nhất đấy, Jean.

    - Jean : Cậu nói gì vậy, Fuji?

    - Tôi : Vì dựa vào tính cách của cậu, thì cậu rất phù hợp để làm thằn lằn đấy.

    Cả nhà xưởng của bố cậu, còn cậu đốt được mà!

    - Jean : Vậy thì sao?

    Đừng có xen vào chuyện của tôi.

    Tôi làm vậy là bởi vì cái xưởng đó nó là giết rất nhiều người bằng cách bốc lột sức lao động của họ.

    Nên tôi mới đốt nó, đó là cách giải quyết duy nhất rồi!

    - Jean : Nên là đừng đánh giá tôi, cậu đâu có hiểu tôi.

    - Tôi : Tôi cũng đâu có nhu cầu hiểu về người như cậu

    Sau đó tôi đẩy cậu ta ra.

    Lúc này Master Preaporn đi vào và bảo.

    - Master Preaporn : Này các em, đừng cải nhau chứ.

    Đừng quên nhiệm của các em là phải tìm ra thằn lằn trong ba ngày đấy!

    - Jean : Em thấy trò chơi này không được vui rồi đấy, thưa master.

    Nói xong cậu ta liền bỏ đi, thấy Jean bỏ đi thì Biw cũng đi theo.

    Sau đó bọn tôi đã lên phòng để bàn về chuyện ai là thằn lằn.

    Lúc này trong phòng đang vắng mặt Biw và White

    Một lúc sau, White chạy vào phòng và bảo.

    - White : Này các cậu, lúc nãy khi tôi và Nai đang đi dạo ở sau trường thì tôi đã thấy Jean và Biw, hai người họ đang nói gì đó với nhau, tôi thấy Biw đã khóc rất nhiều còn Jean thì tâm trạng cũng không tốt lắm!

    - Maki : Vậy cậu ấy có sao không?

    - White : Chắc là không sao đâu, vì tôi thấy Jean đã an ủi cậu ấy rồi.

    Nghe vậy, tôi cảm thấy hơi có lỗi khi đã nói những điều không hay với Jean.

    Nhưng không hiểu sao khi tôi nghe nói Jean đã an ủi Biw lúc cậu ấy khóc thì tôi có cảm giác hơi đau nhói.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 10 : Thi đấu


    Sau khi Hugo và Jingjai được thả ra trừ những lúc nửa mê nửa tỉnh thì khoảng thời gian còn lại họ đều cho chúng tôi ăn cơm ... ngập mặt.

    Mở đầu buổi sáng bằng tiếng cãi nhau của Mek và Mork ở trong bếp.

    Mới sáng sớm mà tôi đã cảm thấy nhứt đầu rồi, nên tôi đã quyết định xuống bếp để ngăn họ lại.

    Khi xuống bếp thì tôi thấy Maki, Tibet, White và Nai đang cố cản họ để họ không lao vào đánh nhau.

    Lúc này, chúng tôi nhận được thông báo từ Master Champ.

    - Master Champ : Học sinh khóa sáu, hãy mau đi thay đồ và tập trung ở sân ngay bây giờ.

    Khi chúng tôi đã tập trung đầy đủ thì master Champ bảo.

    - Master Champ : Các em sẽ phải chia thành hai đội trắng và đen.

    Và một đại diện từ mỗi đội sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên.

    Sau khi bốc thăm chia đội, thì tôi thuộc đội trắng, chung đội với tôi là Mek, Hugo, Maki, Pheng và Tibet.

    Sau đó, Mek nhìn tôi và bảo.

    - Mek : Fuji, tôi rất vui khi được chung đội với cậu đấy!

    Vì nếu tôi ở đội bên kia thì chắc tôi sẽ để đội cậu thắng mất.

    Tôi vẫn chưa hiểu được lời Mek nói thì Master Champ lên tiếng.

    - Master Champ : Mek, em sẽ đại diện cho đội trắng.

    Mork, em sẽ đại diện cho đội đen đấu với Merk

    Sau đó, hai người họ lao vào và đánh nhau rất mạnh bạo, Mek mạnh tay đến mức Mork bị thương khắp mặt và chảy cả máu cam.

    Thấy vậy bọn tôi đã lao vào ngăn.

    - Master Champ : Các em làm vậy là vi phạm quy tắc, các em sẽ bị phạt đấy!

    - Maki : Tụi em không làm theo quy tắc điên rồ này đâu ạ.

    Lúc này, Nai tiến lại Master Champ và đấm cho ông ta một cú.

    Sau đó thì Maki, White, Tibet và Nai đã bị phạt do đã bất tuân lệnh của Master Champ.

    Do Mek đã đánh Mork bị thương nên ở vòng này đội chúng tôi thắng và được cung cấp nguyên liệu để nấu ăn.

    Nhưng thầy Champ không cho chúng tôi chia sẻ nguyên liệu cho đội thua vì chúng tôi phải đấu với nhau một lần nữa.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 11 : Lời tỏ tình


    Tối đó, sau khi ăn tối xong thì tôi đã quyết định đi dạo quanh trường để hóng mát sau đó mới đi ngủ.

    Và khi tôi ra sau trường thì tôi thấy Mek, tôi thấy cậu ta đang ngồi trên ghế một mình và có vẻ rất buồn.

    Tôi tiến lại và hỏi.

    - Tôi : Mek, sao cậu lại ngồi đây.

    Cậu ổn chứ?

    - Mek : Fuji à?

    Umm...

    Tớ không sao.

    - Tôi hỏi : Tôi ngồi cùng được không?

    - Mek : Đương nhiên là được rồi, với cậu thì mọi thứ đều được.

    - Tôi : Cậu... gặp chuyện gì buồn phải không?

    Um... tôi nghe nói, khi ta gặp phải chuyện không vui thì ta nên chia sẻ đấy!

    - Mek : Fuji, tôi có chuyện muốn hỏi.

    - Tôi : Chuyện gì?

    Cậu cứ hỏi đi.

    - Mek : Cậu đã thích ai chưa?

    - Tôi trả lời : Umm... chưa, sao đấy?

    - Mek : Tôi thích cậu.

    - Tôi : Gì cơ?

    - Mek : Tôi không biết câu trả lời của cậu là gì, nhưng nếu được thì cậu có thể cho tôi cơ hội được không?

    Để tôi có thể chứng minh tình cảm tôi dành cho cậu.

    Nghe Mek nói vậy, tôi không nỡ làm tổn thương cậu ấy.

    Vì vậy tôi đã ôm lấy cậu ấy và nói.

    - Tôi : Được, tôi sẽ cho cậu cơ hội.

    Sau khi nghe tôi nói vậy, Mek ôm chặt lấy tôi.

    - Mek : Cảm ơn cậu!

    Mek, cậu ấy ôm chặt tôi khoảng mười phút thì tôi bảo.

    - Tôi : Về phòng ngủ thôi, để các Master thấy chúng ta sẽ bị hiểu lầm và bị phạt đấy!

    Lúc này, cậu ấy mới bỏ đôi tay đang ôm tôi ra.

    Tôi thấy được trên mặt cậu ấy là một nụ cười và những giọt nước mắt nhưng tôi không biết đó có phải là những giọt nước mắt hạnh phúc không?

    - Tôi : Về phòng và đi ngủ đi.

    - Mek đáp : Cậu cũng vậy nhé Fuji!
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 12 : Về nhà


    Hôm sau, chúng tôi phải tiếp tục đấu với nhau để giành thức ăn.

    Ở lần bốc thăm đầu tiên Hugo là người sẽ đấu với Jingjai, nhưng Hugo nó dại bồ quá đi, nó đã nhường cho Jingjai thắng.

    Lần bốc thăm thứ hai là tôi và Jean.

    Jean khi biết tôi là người đấu với cậu ta, thì cậu ta đã nhìn về phía Mek và bảo.

    - Jean : Này Mek, tôi đấu với người thương của cậu đấy!

    Sau đó, Mek lườm Jean một cái.

    Rồi tôi bảo.

    - Tôi : Này đừng nói nhảm, chuẩn bị đi.

    - Jean : Fuji này, tôi không nhường con gái đâu đấy!

    - Tôi đáp : Tôi cũng đâu cần cậu nhường!

    Sau đó tôi kéo cậu ta lại và đá vào chỗ đó của cậu ta.

    Vì quá đau đớt cậu ta đã ngã xuống đất, thấy vậy tôi tiến lại và tháo sợi dây trên tay cậu ta ra để quyết định thắng thua.

    Lúc này, tôi nghe Jingjai bảo.

    - Jingjai : Jean, đừng để cậu ta tháo sợi dây.

    Jean làm gì đi, đá vào chân Fuji đi Jean.

    Nhưng cậu ta lại không làm gì cả mà để cho tôi tháo sợi dây ra khỏi tay.

    Sau đó tỉ số là một đều.

    Cặp tiếp theo đấu với nhau là Pheng và Biw, nhưng nhờ trận đấu này mà họ đã làm lành với nhau.

    Cặp đấu cuối cùng là Mek và Pennhung, Mek vì không muốn làm đau Penhung còn Pennhung thì biết mình không mạnh bằng Mek, nên hai người họ đã bỏ dây ra cùng một lúc.

    Thấy vậy, Master Champ bảo.

    - Master Champ : Nếu làm vậy, thì từ bây giờ đến thứ hai các em sẽ bị cấm ăn cơm cũng như nguyên liệu nấu ăn không?

    - Tôi đáp : Vậy thì sao ạ?

    Chúng em cũng đâu có chết.

    Sau đó, Master Champ chỉ cười rồi rời đi.

    Nhưng nhờ trận đấu này mà chúng tôi đã càng hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn.

    Chúng tôi đã cùng nhau về phòng và nghỉ ngơi.

    Hôm sau, Maki, White, Tibet và Nai đã được thả ra.

    Sau đó thì 13 người chúng tôi đã lên kế hoạch trốn khỏi Home School.

    Chúng tôi không ngờ Maki, cậu ấy lại thông minh như vậy!

    Cậu ấy là người đã lập kế hoạch cho chúng tôi.

    Maki và White, hai cậu ấy sẽ cúp cầu dao trường.

    Pheng, Biw và Penhung sẽ đánh lạc hướng các Master.

    Nai và Tibet sẽ đốt lửa ở sân trường để thu hút Master.

    Còn Tôi, Mek, Mork và Jean sẽ đi tìm chìa khóa xe.

    Kế hoạch diễn ra rất suông sẻ, nhưng khi chúng tôi tính ra xe thì thầy Amin xuất hiện.

    Cứ nghĩ ông ấy sẽ phạt chúng tôi, nhưng không.

    Ông ấy đã bảo chúng tôi ăn bánh quy rồi sẽ đưa chúng tôi về nhà.

    Chúng tôi cũng thấy khá khó hiểu, sao ông ta lại cho chúng tôi đi dễ dàng vậy chứ?

    Sau khi về tới nhà thì tôi nhật ngay một bạt tay từ bố.

    Ông ấy bảo.

    - Bố tôi : Mày về đây làm gì vậy hả?

    Tao đã bỏ ra một số tiền không nhỏ mới đưa mày vào đó học được đấy!

    Mà bây giờ mày lại về đây.

    Mau, mau về đó lại cho tao, về đó học tới khi nào mày trở thành một đứa con gái có ích thì mới được về nhà, rõ chưa.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 13 : Tặng hoa


    Tôi đã trở lại Home School như lời bố tôi nói.

    Khi đến nơi thì tôi đã thấy Jean, tôi thấy tâm trạng cậu ta không được tốt nên tôi đã đi lại và hỏi.

    - Tôi : Cậu cũng về Home School à?

    - Jean : "Gật đầu".

    Còn cậu, sao lại chọn quay về đây.

    - Tôi đáp : Bố tôi bảo khi nào thành người con gái con ích, tới đó hãy quay về.

    Được một lúc, những người bạn của tôi xuất hiện và họ cũng lựa chọn trở về Home School.

    Chúng tôi đã trở về Home School trong tâm trạng thất vọng.

    Tối hôm đó, Mek hẹn tôi sau khi ăn tối xong thì ra sân sau trường vì cậu ấy có chuyện muốn nói với tôi.

    Giữ đúng lời, sau khi ăn tối xong thì tôi đã ra sau trường để gặp Mek.

    - Tôi : Mek, tôi đây.

    Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi vậy?

    Lúc này, Mek quay qua nhìn tôi và lấy đâu ra vài cành hoa trà đỏ.

    Tôi bất ngờ hỏi.

    - Tôi : Sao lại tặng hoa cho tôi?

    - Mek : Không gì cả, do tôi thấy nó đẹp nên muốn tặng cho cậu thôi.

    Nè, cầm lấy đi.

    - Tôi : Um, cảm ơn nhé.

    Hoa cũng đẹp đó.

    Sau đó, Mek ôm chằm lấy tôi và nói.

    - Mek : Tôi thực sự rất vui khi cậu đã quay lại, Fuji.

    - Tôi đáp lại : Tôi cũng khá là vui khi gặp lại cậu đó Mek.

    Nghe vậy, cậu ấy không ôm tôi nữa mà nhìn tôi và từ từ tiến sát lại gần bảo.

    - Mek : Thật sao, Fuji?

    Tôi chưa kịp trả lời thì từ trong trường, Mork chạy ra bảo.

    - Mork : Trời phật ơi, bảo sao tao không thấy mày.

    Hóa ra là đi ra đây hẹn hò với Fuji.

    - Mek : Này, im ngay.

    Để tránh việc họ lao vào đánh nhau nữa thì tôi mới bảo.

    - Tôi : Này Mek, về phòng đi.

    Sắp tới giờ đi ngủ rồi đấy!

    - Mek : Umm...

    Vậy tôi về phòng nhé.

    Cậu cũng về phòng và ngủ ngon ná.

    Tôi gật đầu, sau đó thì Mek và Mork, hai người họ quay lại vào trường.

    Lúc này tôi cũng tính trở về trường thì có người kêu tôi lại, là Jean.

    - Jean : Fuji.

    Tôi không muốn dính liếu với cậu ta, nên mặc kệ cậu ta kêu tôi mà quay vào trường.

    Thấy tôi không đáp lại, cậu ta tiến lại, cầm tay tôi và bảo.

    - Jean : Này Fuji, cậu có thể nói chuyện với Mek được nhưng với tôi thì không được à?

    - Tôi đáp : Sao tôi lại phải nói chuyện với cậu, tôi và cậu vốn đã không ưa nhau rồi nói chuyện với nhau làm gì cho tốn thời gian.

    - Jean : Tốn thời gian?

    Cậu bảo tốn thời gian khi nói chuyện với tôi, nhưng lại rảnh thời gian nói chuyện với Mek à?

    Tôi hỏi cậu, sao giờ này cậu lại ở đây nói chuyện với Mek.

    - Tôi đáp : Vậy thì sao, liên quan gì đến cậu à?

    - Jean hét lớn bảo : Vì tôi không muốn cậu bị giống Jingjai!

    Nói xong, cậu ta kéo tôi lại gần cậu ta và nói

    - Jean : Đừng ra đây với Mek nữa, sẽ bị thầy cô hiểu lầm đấy!

    Về phòng đi.

    - Tôi : Tôi ở đâu, với ai thì cũng là chuyện của tôi.

    Không cần cậu quan tâm.

    Sau đó, tôi đẩy cậu ta ra và đi vào trường.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 14 : Thôi miên


    Hôm sau, chúng tôi đã tham gia vào khóa điều trị gì đó của các Master.

    Khóa điều trị diễn ra rất bình thường, cho tới khi Master Yani cho chúng tôi ăn những viên thạch màu đỏ.

    Tối đó, giữa đêm khuya bọn tôi bị đánh thức bởi Master Yani và dưới sự thôi miên đó tôi, Jingjai và Biw đã được Master Yani dẫn đến một căn phòng.

    Bọn tôi nghe được các Master nói rằng.

    - Thầy Amin : Các em là những người được chọn để nhận trị liệu vào ngày hôm nay.

    Mục đích là để các em trở thành con người tốt hơn.

    - Master Yani : Các em hãy quỳ xuống, nhắm mắt lại và nghĩ về con người trước đây của mình.

    Cả những nỗi đau các em đã gặp trong quá khứ.

    - Master Prasath : Fuji, hãy mở mắt ra và đi theo tôi.

    Sau đó Mastet Prasath đã đưa tôi tới một cỗ máy kỳ lạ.

    - Master Prasath : Em ngồi xuống cái ghế này đi, Fuji.

    Dưới sự thôi miên của ông ta, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống.

    Và sau đó, ông ta đã gắn những thiết bị kỳ lạ lên người tôi, cho tôi xem ảnh của bố và em trai rồi bảo.

    - Master Prasath : Đây có phải là điều làm em đau khổ không Fuji?

    Tôi gật đầu trong vô thức.

    Vì lúc này, cảm giác của tôi rất lạ.

    Cảm giác nó cứ mơ hồ, mong lung như đang mơ vậy!

    Tôi nhìn được, nghe được mọi thứ xung quanh nhưng tôi không điều khiển được bản thân mình.

    - Master Prasath : Tôi thực sự thấy thương cho em, khi em sinh ra trong một gia đình như vậy đấy, Fuji.

    Nhưng không sao cả, ngày hôm nay em có thể thay đổi điều đó, em có thể thay đổi tư duy, suy nghĩ và cả cảm xúc.

    Chưa dừng lại ở đó, ông ta áp sát vào tai tôi và tiếp tục nói.

    - Master Prasath : Bố của em, ông ấy chưa từng xem trọng em hay tự hào về em cả Fuji, ông ấy chỉ biết biết yêu thương em trai của em thôi.

    Ông ấy thậm chí còn tát em vì những chuyện nhỏ nhặt.

    Lúc này, trong đầu tôi bỗng hiện lại những khoảnh khắc tôi và bố cãi nhau.

    Những khoảnh khắc đó xuất hiện càng lúc càng nhiều trong tâm trí tôi.

    - Master Prasath : Đừng mãi nhớ về những ký ức đau khổ đó nữa vì hôm nay em có thể thay đổi nó, Fuji.

    Chỉ cần em điều trị thì em có thể thay đổi nó.

    - Tôi đáp : Phải, em có thể thay đổi nó.

    Em có thể, thay đổi điều đó.

    Em phải điều trị để thay đổi nó.

    Phải, em phải điều trị để thay đổi nó.

    Lúc này, chiếc máy tính bên cạnh đang thể hiện chỉ số tiêu cực của tôi, nó đang tăng lên không ngừng.

    Sau đó, Master Prasath đã kích hoạt thứ gì đó khiến cho đầu óc tôi cảm thấy rất đau đớn cùng với đó là giọng nói của bố đang văng vẳng trong đầu tôi, giọng nói đó càng ngày càng lớn.

    Vì quá đau đớn, tôi đã hét lên và sau đó tôi ngất đi.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 15 : Mở lòng


    Khi tỉnh lại, tôi cũng chả biết là mình đang ở đâu.

    Trong lúc tôi vẫn còn mơ hồ và nhứt đầu do sự việc tối hôm qua, thì có một giọng nói quen thuộc cất lên.

    - Jean : Dậy rồi à?

    - Tôi bất ngờ hỏi : Jean?

    Sao cậu lại ở đây?

    - Jean : Tôi cũng chả biết, tỉnh dậy là tôi đã thấy mình ở đây rồi.

    - Tôi hỏi : Tối qua cậu cũng được điều trị à?

    - Jean đáp : Phải, cảm giác khó chịu thật.

    Lúc này, Master Prasath bước vào, ông ta đưa đồ ăn sáng cho bọn tôi.

    Sau đó ông ta nhìn bọn tôi rồi cười.

    - Jean : Tại sao bọn em lại ở đây vậy ạ?

    - Master Prasath : Vì các em vẫn chưa điều trị xong.

    - Tôi hỏi : Chưa xong?

    Chẳng phải tối hôm qua bọn em đã điều trị rồi sao?

    - Master Prasath : Vẫn chưa, các em vẫn còn rất nhiều cuộc điều trị nữa nên là bây giờ các em hãy ăn sáng rồi nghĩ ngơi đi.

    Sau đó, ông ta nở một nụ nham hiểm nhìn bọn tôi rồi bỏ đi.

    Lúc này tôi và Jean chỉ biết nhìn nhau bất lực, vì bây giờ bọn tôi không thể làm gì được cả!

    Master Prasath, ông ta cũng đã khóa cửa ngoài rồi.

    Trong phòng này cũng chẳng có cửa sổ nên bọn tôi không thể bỏ trốn được.

    Do tôi và Jean cũng chả thân thiết nên tôi và cậu ta không ai nói tiếng nào cả.

    Nhưng do qua ngột ngạt, tôi định bắt chuyện trước thì.

    - Jean : Đau không?

    Khi thực hiện cuộc điều trị ấy.

    - Tôi : Cậu nghĩ đau không?

    Tôi đâu phải trâu bò.

    - Jean : Này Fuji, cậu không thể nói chuyện với tôi theo cách nhẹ nhàng được à?

    - Tôi : Nhẹ nhàng?

    Từ trước giờ tôi đều nói chuyện như vậy rồi, không đổi được.

    Còn nếu cậu thấy tôi nói chuyện quá nặng lời thì đừng nói chuyện với tôi nữa.

    - Jean : Phải rồi, chỉ có Mek mới có thể khiến cậu nói chuyện nhẹ nhàng thôi phải không?

    - Tôi lườm cậu ta rồi hỏi : Cậu nói gì vậy Jean?

    - Jean : Sao vậy, không phải hả?

    - Tôi bực bội bảo : Thế còn cậu thì sao?

    Không phải cậu cũng chỉ nhẹ nhàng với mỗi Biw thôi sao?

    - Jean : Biw?

    Tôi nhẹ nhàng với cậu ấy khi nào?

    Tôi không trả lời Jean mà quay mặt đi chỗ khác.

    Thấy vậy Jean, cậu ta im lặng khoảng vài giây thì bảo.

    - Jean : Cậu biết không Fuji, cậu là người con gái duy nhất mà tôi chưa từng nói nặng lời đấy!

    Nghe vậy, tôi bất ngờ rồi tính quay qua phía cậu ta thì vừa quay qua thì tôi đã thấy cậu ta nhìn tôi rồi, thế là tôi và cậu ta bốn mắt chạm nhau.

    Không biết tại ngay sao lúc này, tim tôi đập rất nhanh.

    Sau đó Jean, cậu ta tiến lại và định hôn tôi thì tôi đã đẩy cậu ta ra rồi bảo.

    - Tôi : Cậu đang làm cái gì vậy hả?

    - Jean nhìn tôi rồi nói : Xin lỗi, Fuji.

    Lúc này, tôi cũng chẳng biết phải nói gì, trong đầu tôi đang rất rối bời.

    Chẳng lẽ tôi thích cậu ta sao, nếu không thì tại sao tim tôi lại đập nhanh như vậy?

    - Jean hỏi : Cậu vẫn chưa đáp lại tình cảm của Mek phải không?

    Tôi bất ngờ về câu hỏi của Jean, sao cậu ta biết được chuyện của tôi và Mek.

    - Tôi đáp : Cậu nói cái gì vậy Jean?

    Tôi... tôi chả hiểu gì cả!

    Tình cảm gì chứ?

    - Jean : Vậy nếu như bây giờ, tôi nói rằng tôi cũng thích cậu thì sao?

    Cậu sẽ cho tôi cơ hội giống như Mek chứ?

    - Tôi đáp lại trong sự bất ngờ : Um...

    Lúc này Jean, cậu ta tiến lại rồi bảo.

    - Jean : Hãy để tôi bảo vệ cậu.

    Lúc này, Master Prasath bước vào.

    - Master Prasath : Tới giờ ăn rồi.

    Sau đó, ông ta đưa cho bọn tôi hai viên thạch màu đỏ y hệt như hôm qua vậy.

    - Tôi : Thưa Master, bọn em không ăn đâu ạ?

    Vì khi bọn em ăn những viên thạch này bọn em có cảm giác gì đó rất lạ như là bị thôi miên vậy!

    Master Prasath, ông ta không nói gì cả mà chỉ nhìn bọn tôi rồi cười, và sau đó bỏ đi.

    Lúc này Jean, cậu ta bỗng giựt lấy viên thạch trên tay tôi rồi cho vào miệng.

    - Jean : Những viên thạch này rất nguy hiểm đấy!

    - Tôi bảo : Cậu bị điên sao Jean, cậu biết nó nguy hiểm thế sao cậu còn ăn.

    - Jean nhìn tôi với một ánh mắt nhẹ nhàng rồi bảo : Tôi đã nói là tôi sẽ bảo vệ cậu rồi mà.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 16 : Bảo vệ


    Tiếp sau đó, bọn tôi đã thực hiện thêm hai cuộc điều trị nữa.

    Khi bọn tôi điều trị xong thì cũng là lúc Dự Án R được thực hiện.

    Tối hôm đó Master Prasath đã bảo tôi và Jean đem đồ ăn tối đến cho Mek, Mork và Pennhung.

    Khi bọn tôi vừa mở cửa phòng thì ba người họ có vẻ khá bất ngờ khi tôi và Jean đi chung.

    - Mek : Sao hai người lại đi chung?

    - Mork : Ôi Mek, đừng ghen lộ liễu thế chứ?

    - Tôi : Đây, đồ ăn tối của các cậu.

    - Pennhung nhận lấy rồi hỏi : Cảm ơn hai cậu nhé!

    Mà sao hai cậu lại đi chung bộ hai cậu không còn ghét nhau nữa hả?

    - Jean : Này Penhung, cậu bắt đầu nhiều chuyện từ khi nào đấy?

    Tốt nhất là cậu chỉ nên quan tâm đến Pheng của cậu thôi, hiểu không?

    Hôm sau là ngày Dự Án R diễn ra, là ngày mà bọn tôi sẽ trả thù ba mẹ của chính mình vì đã không yêu thương chúng tôi.

    - Master Champ : Các em, hãy chọn vũ khí để chiến đấu đi.

    Sau khi đã chọn vũ khí xong, bọn tôi lại phải những viên ăn thạch đỏ do Master Prasath đưa.

    - Master Prasath : Hãy ăn và sau đi săn ná!

    Sau đó thì bọn tôi đã tiến vào rừng để đi săn bố mẹ mình.

    Được một lúc thì tôi vô tình gặp được bố của Jean, tôi tiến lại.

    - Bố của Jean : Này Fuji, chú là bạn của ba con đấy!

    - Tôi đáp : Chú đừng hoảng sợ vậy chứ, chú không phải là người mà cháu cần trả thù đâu!

    - Bố của Jean : Fuji, làm ơn giúp chú với!

    Jean nó sẽ giết chú mất.

    Mặc kệ ông ta nói gì, tôi bỏ đi rừng để tìm bố mình.

    Ôi cha, tôi tìm thấy bố mình rồi!

    Và bố tôi đang nói chuyện với Jean.

    - Jean : Chú là bố của Fuji phải không ạ?

    - Bố tôi : Jean, tao và bố mày là bạn tốt của nhau đấy.

    Nên... nên là mày không được làm gì tao đâu đấy!

    - Jean nhếch mém cười bảo : Chú yên tâm đi ạ, làm sao mà cháu có thể làm hại bố vợ tương lai được chứ!

    - Tôi đi lại và bảo : Bố cậu ở đằng đó, Jean.

    Sau khi Jean bỏ đi, tôi đã bố đã có một cuộc đàm phán.

    - Bố tôi : Mày, mày định làm gì tao hả?

    Tao là bố của mày đấy!

    - Tôi tức giận bảo : Phải, bố là bố của con nhưng có bao giờ bố xem con là con của bố chưa?

    Hay bố chỉ xem con là một đứa con gái vô dụng.

    Khi tôi định giơ cây gậy bóng chày lên để xử bố thì bố tôi đã bỏ chạy.

    Thấy vậy, tôi liền rượt theo.

    Được một lúc thì bố bị vấp ngã.

    - Tôi đi lại và hỏi : Sao vậy bố?

    Bố bị thương rồi sao?

    Nhưng chắc không nặng lắm nhỉ?

    Vừa nói xong tôi vung gậy vào chân bố một cái khiến cho bố la lên một hét lớn.

    - Bố tôi : Sao mày dám đánh tao hả?

    Mày đúng là một đứa bất hiếu!

    Nghe vậy, tôi định vung một gậy nữa thì đã có một người ôm tôi từ phía sau, là Jean.

    - Jean : Dừng lại Fuji.

    - Tôi : Bỏ ra Jean, tôi phải trả thù.

    - Jean : Fuji, dừng lại đi.

    Chúng ta bị thôi miên rồi.

    Mặc kệ Jean nói gì.

    Tôi đạp một cú vào chân cậu ta, khiến cậu ta ngã ra sau.

    Sau đó tôi đã giơ gậy lên rồi đánh bố tôi, nhưng người trúng gậy không phải bố tôi mà là Jean, cậu ta đã đỡ gậy cho bố tôi.

    Thế là tôi đã đánh trúng lưng Jean.

    - Tôi : Cậu bị điên sao Jean?

    Dù tôi đã làm cậu ta bị thương nhưng tôi cũng chả quan tâm mà đẩy cậu ta sang một bên.

    Lúc này, Hugo và Jingjai cũng xuất hiện và cản tôi lại.

    Thấy tôi quá mất bình tĩnh Jingjai đã tát vào mặt tôi một cái.

    - Jean : Này Jingjai, sau cậu lại tát Fuji.

    Lúc này, tôi đột nhiên tỉnh ra.

    Tôi đã bỏ cây gậy xuống đất rồi qua quay nhìn bố.

    - Tôi bảo : Con xin lỗi!

    Sau đó, tôi quay lưng đi về Home School.

    - Thấy tôi đi bố tôi bảo : Cảm ơn ba đứa, nếu không thì chú phải chết trong tay nó rồi!

    Đúng là đứa con bất hiếu.

    - Jean : Ông có im ngay không?

    Ông nói Fuji là đứa con bất hiếu, thế ông nhìn lại ông xem ông có xứng làm bố không?

    - Jingjai : Đủ rồi Jean, chúng ta về Home School thôi.

    Để xem mọi người có sao không?

    - Hugo : Ông còn ngồi đó làm gì?

    Tính tụi này cho một trận à?

    Nói xong, ba người họ cũng về Home School
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương 17 : Yêu rồi


    Khi tôi về tới Home School thì trời cũng đã tối, lúc này từ ngoài cổng có một chiếc xe cấp cứu chạy vào.

    Là Maki và Nai đã bị thương, lúc này bọn tôi mới biết được sự thật rằng những cuộc điều trị mà bọn tôi đã trải qua là một cuộc tẩy não.

    Và trong suốt thời gian qua không chỉ bọn tôi mà cả thầy Amin cũng bị thôi miên bởi Master Prasath.

    Khi vừa thấy tôi thì Mek đã chạy lại ôm lấy tôi bảo.

    - Mek : Cuối cùng cậu đã về rồi, Fuji!

    Tôi đã rất lo cho cậu đấy.

    - Tôi bảo : Ôi Mek, tôi không sao.

    Bỏ tôi ra trước đã.

    Lúc này Master Yani bảo bọn tôi tập hợp ở phòng ăn.

    Thầy Amin bước vào phòng ăn bảo.

    - Thầy Amin : Dù sao mọi việc cũng đã sáng tỏ rồi, hôm nay các em cũng đã rất mệt rồi hãy về phòng nghỉ ngơi đi.

    Lúc này tôi mới chợt để ý là nãy giờ Jean không ở đây với mọi người.

    Khi Hugo và Jingjai đang nắm tay nhau chuẩn bị về phòng thì tôi đã tiến đến.

    - Tôi hỏi : Khoan đã Jingjai, Hugo.

    Lúc này hai người đi về chung với Jean phải không?

    Vậy cậu ta đâu rồi?

    - Jingjai nhếch miệng bảo : Ôi Fuji, cậu hỏi gì vậy chứ?

    Tại cậu cả đấy!

    - Hugo : Đúng rồi, tại cậu cả đấy!

    - Tôi : Gì cơ, chuyện gì mà tại tôi?

    - Hugo : Thì lúc nãy đấy, Jean vì cậu mà bị thương thế mà, khi vừa về tới Home School thì đã thấy cậu đang ôm Mek rồi.

    Ôi đau nhân hai.

    - Jingjai : Thế là cậu ta đã đi thẳng đến phòng y tế luôn rồi!

    Sau đó hai người họ bỏ đi, lúc này không biết sao tự nhiên tôi lại thấy lo cho cậu ta nên tôi đã không về phòng mà đi đến phòng y tế.

    Vừa đến thì tôi đã thấy Jean, cậu ta đang ngồi trên giường bên cạnh là đống bông băng thuốc sát trùng.

    Nhưng trông cậu ta có vẻ rất bùn.

    - Tôi tiến lại hỏi : Này, sao lại ngồi đây?

    Không lên phòng nghỉ ngơi đi.

    Nghe tôi hỏi, Jean chỉ ngước lên nhìn tôi mà không nói gì.

    Thấy vậy tôi tiến lại, đứng trước mặt cậu ta bảo.

    - Tôi : Tôi đang hỏi cậu đấy, Jean!

    Đột nhiên cậu ta cầm lấy tay tôi rồi kéo tôi xuống bảo.

    - Jean : Này, tôi đang bị thương đấy!

    - Tôi : Ai bảo cậu vào can làm gì?

    Cậu ta không trả lời mà đột nhiên hôn tôi, tôi bất ngờ đẩy cậu ta ra.

    - Jean : Xin lỗi.

    Vì tôi biết lí do cậu ta hôn tôi nên tôi đã không tức giận.

    - Tôi hỏi : Bị thương ở lưng phải không?

    - Jean : Trời tối rồi, cậu về phòng nghỉ ngơi đi, Fuji.

    - Tôi : Quay lưng lại đi.

    Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt bất ngờ và khó hiểu nhưng cậu ta vẫn ngoan ngoãn quay lưng lại.

    - Tôi bảo : Cởi cái áo Hoodie ra đi.

    Trong lúc tôi đã thoa thuốc cho Jean thì Pennhung đi vào.

    - Pennhung : Aaa, Jean Fuji.

    Hai cậu đang làm gì vậy?

    - Jean : Ôi Pennhung, bọn tôi có làm gì đâu?

    - Tôi : Tôi chỉ đang thoa thuốc cho Jean thôi, Pennhung.

    - Jean : Mà cậu vào đây làm gì?

    - Pennhung : À, Master Phoban bảo tớ mang đồ ăn tối đến cho Jean.

    - Jean : Cảm ơn cậu Pennhung.

    - Pennhung : Không có gì đâu, chúng là bạn bè của nhau mà!

    Um...

    Pennhung ra ngoài ná vì Pheng đang đợi Pennhung ở ngoài.

    - Tôi : Um, cậu cứ đi đi Pennhung.

    Ở đây có tôi rồi.

    - Thoa thuốc xong tôi bảo : Xong rồi đấy, cậu ở lại nghỉ ngơi đi.

    Tôi về trước.

    Nghe vậy, Jean giữ tay tôi lại bảo.

    - Jean : Cảm ơn Fuji.

    - Tôi : Ôi, chẳng phải lúc nãy Pennhung cũng nói đấy!

    Chúng ta là bạn bè mà.

    Khi tôi tính đứng dậy thì Jean, cậu ta lại giữ tôi lại bảo.

    - Jean : Không, tôi yêu cậu Fuji.

    Sau đó, Jean ôm lấy má tôi rồi hôn lấy tôi.

    Không hiểu sao tôi không đẩy cậu ta ra mà để yên cho cậu ta hôn tôi.

    Chắc có lẽ... tôi cũng vậy.

    Lúc này, bỗng có tiếng chân ai đó đi vào.

    Tôi mới đẩy Jean ra và đứng lên, người đi vào là Master Praepon.

    - Master Praepon : Ôi Fuji, em cũng ở đây à?

    - Tôi : Vâng ạ, em đến thăm Jean.

    - Master Praepon : Ừm, tối rồi em về phòng nghỉ ngơi đi.

    Còn Jean, em cũng về phòng nghỉ ngơi đi.

    - Jean : Ơ mà Master Praepon ạ, em đi không nổi Master kiếm người dìu em về được không ạ?

    - Master Praepon : Vậy thì em ở lại đây đi khoan hãy về phòng.

    - Jean : Ôi không được Master ơi, em muốn về phòng để gặp những người bạn của em ạ.

    - Master Praepon : Vậy thì Fuji, em dìu bạn về phòng nhé!

    - Tôi : Um... dạ vâng.

    Trong lúc tôi diều Jean về phòng thì cậu ta cứ nhìn tôi mãi.

    - Jean : Này Fuji, vậy bây giờ chúng ta là một cặp phải không?

    - Tôi : Ai... ai cho cậu tự quy định vậy hả?

    Tôi chăm sóc cậu không có nghĩa là tôi cũng thích hay yêu cậu đâu đấy.

    Jean không nói gì thêm mà nhìn tôi rồi cười.

    - Tôi : Này tới phòng cậu rồi kìa vào đi.

    - Jean : Ngủ ngon ná Fuji.

    - Tôi : Um...

    Cảm ơn à.
     
    『 Jeanfuji 』Tôi Là Ngoại Lệ Của Cậu Ta!
    Chương cuối : Sóc Chuột


    Tối hôm đó, tôi cứ loay hoay mãi không ngủ được vì nụ hôn của Jean.

    Sáng hôm sau, khi vừa ngủ dậy thì tôi đã thấy Hugo và Jean đứng ngay ở cửa rồi.

    - Tôi hỏi : Hai cậu đứng đây làm gì sao không đi đánh răng súc miệng đi.

    Lúc này Jingjai từ sau tôi bước đến.

    - Jingjai : Fuji này, họ đợi chúng ta đấy!

    Phải không Hugo?

    - Hugo : Đúng rồi, người đẹp nói chỉ có chuẩn.

    Sau đó thì hai người họ khoác tay nhau rời đi.

    Lúc này Jean quay nhìn tôi bảo.

    - Jean : "đưa tay" Chúng ta cũng đi thôi Fuji.

    - Tôi : Không cần.

    Nói xong tôi bỏ đi mặc kệ Jean.

    Sau khi vệ sinh cá nhân xong, bọn tôi đã tập trung ở phòng ăn để ăn sáng.

    Nhưng khi bước vào phòng ăn, Jean cậu đã đổi chỗ với Jingjai để ngồi kế tôi.

    Thấy vậy, White liền hỏi tôi.

    - White : Này Fuji, sao Jean lại ngồi kế cậu vậy?

    - Tôi : Ôi White, làm sao mà tôi biết được chứ, mà thôi cậu đừng quan tâm cậu ta.

    - Nai : Bộ hai cậu đang hẹn hò à?

    - Pheng : Hay là các cậu đang tìm hiểu nhau phải không?

    - Tôi : Này, các cậu đừng có mà en nói xà lơ ná.

    - Hugo : Có gì đâu Fuji, có thì nhận đi để mọi người cùng vui.

    Nghe mọi người nói vậy, Jean không nói gì mà chỉ nhìn tôi rồi cười.

    Nhưng tôi không biết rằng lúc này đang có một ánh mắt u buồn nhìn về phía tôi, Là Mek.

    Khi đồ ăn được mang ra, thì Jean đã lấy cho tôi một lát bánh mỳ, tôi định quay qua bảo không cần thì...

    - Hugo : Trời ơi, Jean lấy bánh mỳ cho Fuji kìa.

    - Jingjai : Hugo, em cũng muốn.

    - Hugo : Gòi gòi, đây nha người đẹp.

    "lấy cho Jingjai cọng hẹ"

    - Mork : Nè hai cái đứa kia, bây có thôi đi không?

    Đang có người buồn lắm đấy.

    Nghe vậy, tôi mới quay qua nhìn Mek, thấy tôi quay sang thì Mek đã đứng dậy và rời đi.

    Tôi biết bây giờ Mek đang rất thất vọng nhưng mà... tôi cũng không biết mình nên làm gì nữa.

    Tôi đó, sau khi ăn tối xong.

    Thì Mork đã tìm tới tôi.

    - Mork : Khoan đã Fuji.

    - Tôi : Sao đấy Mork.

    - Mork : Bộ cậu và Jean đang quen nhau à?

    - Tôi : Không không, tôi với Jean không quen nhau.

    Chỉ là......

    Mà sao vậy?

    - Mork : Thì vì chuyện này mà thằng Mek nó buồn lắm đấy!

    Nó đang ngồi ở sau trường đấy, nếu được thì cậu hãy...

    - Tôi đáp : Tôi biết rồi, cảm ơn Mork.

    Ra sân sau trường, tôi thấy Mek đang ngồi một mình và trong cậu ấy không ổn lắm.

    - Tôi đi lại hỏi : Umm...

    Mek.

    Tôi ngồi cùng được chứ?

    - Mek : "gật đầu" sao cậu lại ra đây?

    Không sợ Jean ghen à?

    - Tôi : Mek, tôi và Jean không có gì cả.

    Nhưng mà...

    - Mek : Tôi hiểu mà.

    Nhưng tôi không hối hận khi đã thích cậu đâu, Fuji.

    - Tôi : Umm....

    Chắc chắn cậu sẽ gặp một người tốt hơn tôi thôi, Mek.

    - Mek : Nhưng tôi cần cậu hơn.

    - Tôi : Mek...

    - Mek : "đứng dậy" nhưng tôi sẽ làm người thứ ba đâu.

    - Tôi : "đứng dậy"

    - Mek : "nhìn Fuji" Cho phép tôi ôm cậu một cái được không?

    Fuji.

    - Tôi : "gật đầu" được.

    - Mek : "ôm" thật lòng mà nói, tôi không muốn bỏ lỡ cậu đâu, Fuji.

    Càng không muốn nhìn cậu bên người khác, nhưng tôi cũng không còn cách nào khác ngoài hy vọng cậu sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi yêu Jean.

    - Tôi : Xin lỗi và cảm ơn cậu, Mek.

    Nghe tôi nói xong, Mek bỏ đôi tay đang ôm tôi ra rồi đi thẳng vào trường.

    Lúc này bỗng có người đi đến và khoác vai tôi, là Jean.

    - Jean : "nói nhỏ vào tai" trốn bạn trai ra ngoài vào buổi tối là không tốt đâu đấy!

    - Tôi : "dọng vào ngực" tôi là bạn gái của cậu khi nào vậy hả?

    - Jean : Ờ thì...

    - Tôi : Bớt bớt đi.

    Tôi định bỏ đi, thì bỗng Jean nắm lấy tay tôi.

    - Jean : Ngồi tí được không?

    Vẫn chưa tới giờ đi ngủ mà.

    Sau đó, Jean kéo tôi lại ghế rồi ngồi xuống bảo.

    - Jean : Lúc nãy cậu nói với Mek rằng tôi và cậu không có gì với nhau là không được đâu đấy.

    - Tôi : Này, ý cậu là gì hả?

    - Jean : Chẳng phải tôi và cậu đã hôn nhau rồi sao?

    - Tôi : Ừm... thì...

    - Jean : Cậu đỏ mặt nhìn dễ thương thật đó, Fuji.

    - Tôi : Nếu mà không có việc gì thì tôi vào trường đấy!

    - Jean : Khoan đã Fuji.

    - Tôi : Um... việc gì?

    - Jean : Làm bạn gái tui được chứ?

    - Tôi : "nhìn Jean"

    - Jean : Umm...

    Không sao...

    - Tôi : Tìm cách đi!

    - Jean : "bất ngờ' Cậu vừa nói gì Fuji?

    - Tôi : Ờm thì... nói rồi, không nghe thì thôi.

    "đứng dậy" Vào trường trước đấy!

    Sau đó, tôi quay lưng đi vào trường.

    - Jean : "giọng hớn hở" Này Fuji, cậu nên chờ bạn trai cậu nữa chứ!

    Fuji.

    Hôm sau, do hơi đói nên tôi đã xuống bếp để tìm thứ gì đó để ăn.

    Trong lúc đang rửa sắn rau củ thì tôi nghe tiếng Jean nói vào.

    - Jean : Đói quá trời ơi, Pennhung đi đâu mất rồi?

    - Tôi : Cậu ấy đang bận hẹn hò với Pheng rồi.

    - Jean : Fuji?

    Sao bà lại ở trong bếp?

    - Tôi : Do hơi đói nên tui xuống đây tìm gì đó để ăn.

    Bộ cũng đói à?

    Ăn gì sẵn tui làm luôn cho nè!

    - Jean : Hả?

    Gì cơ?

    - Tôi : Không đói thì thôi.

    - Jean : Đói, đói chứ!

    Rất đói luôn ấy.

    - Tôi : Thế ăn gì?

    - Jean : Ờ thì...

    Sau đó, Jean tiến lại gần tôi.

    - Jean : "nói nhỏ vào tai" Tui muốn ăn bé Sóc.

    - Tôi : "chỉa dao vào Jean" Vậy sao?

    Nhưng mà... tui nghĩ thịt Chuột ngon hơn đấy!

    - Jean : Thôi, tui xin lỗi mà!

    Tui tính giỡn tí thôi.

    - Tôi : Thế bây giờ ăn gì?

    - Jean : Chỉ cần là bà làm thì món gì tui cũng ăn cả!

    - Tôi : Nhưng chờ 20 phút được không?

    - Jean : Tất nhiên là được ròi, tui chờ bà cả đời còn được huống chi...

    - Tôi : Nói gì đó!

    - Jean : À không gì.

    Khi tôi định bỏ cơm vào chảo để làm cơm rang trứng thì Jean bỗng cầm lấy vá cơm.

    - Jean : "nghiêng người về Fuji cười" Để bạn trai phụ bạn gái làm cơm nhá!

    - Tôi : "đánh nhẹ" Có biết làm không đó?

    - Jean : Úi xời, chuyện nhỏ.

    Lúc này từ ngoài Hugo và Jingjai đi vào.

    - Jingjai : Ghê dậy tròi.

    - Hugo : "khoác vai Jean" Này người anh em, đỉnh đó!

    Bạn trai bạn gái đồ.

    - Jingjai : Ganh tỵ quá đi thôi.

    - Tôi : "khều Jingjai" Này... ganh tỵ gì chứ!

    - Jingjai : "nói to" Úi, cậu mà cũng biết đỏ mặt nữa hả Fuji.

    - Tôi : "nói nhỏ nhấn mạnh" Cậu nói gì vậy Jingjai.

    - Jean : "nhìn Fuji thầm cười"

    - Jingjai : Thôi, không chọc cậu nữa.

    Hugo!

    - Hugo : Dạ.

    - Jingjai : Em đói bụng.

    - Hugo : Dạ, để anh kiếm đồ ăn cho nhe.

    - Jingjai : Vâng.

    NĂM THỨ HAI TẠI HOME SCHOOL

    • Thư Viện •

    - Hugo : Jingjai này!

    "bắn tim"

    - Jingjai : Ôi tình yêu của em "chụt"

    - Tôi : Hai đứa bây có thôi đi không?

    Đọc sách mà cũng không yên với bây nữa!

    - Jingjai : Ơ kìa Fuji, bộ cậu ganh tị à?

    - Tôi : Nhìn mặt tôi giống như đang ganh tỵ lắm sao?

    - Jean : "lấy sách và đi lại" Này Hugo Jingjai, hai đứa bây lại bàn khác học đi!

    - Hugo : Ơ kìa.

    - Jean : Thôi lại bàn khác học đi người anh em.

    - Jingjai : Phải đó Hugo à, chúng ta nên để lại không gian riêng tư cho Sóc Chuột chứ!

    - Hugo : Ờ, phải nhỉ.

    - Jingjai : Mà nè Jean, bé Chuột của cậu đang cảm thấy ganh tỵ với tui và Hugo lắm đó!

    "khoác tay Hugo bỏ đi"

    - Jean : "ngồi xuống" Đang đọc gì thế, Fuji?

    - Tôi : Đang đọc sách đấy, bộ không thấy à?

    - Jean : "lắc đầu" Không thấy gì cả!

    - Tôi : Vậy thì đi khám mắt đi!

    - Jean : Sao lại phải đi khám mắt, mắt tui 10 trên 10 lận đó!

    - Tôi : Ghê vậy sao?

    - Jean : ....."hôn má"

    - Tôi : Này JEAN!

    Gì vậy hả?

    - Jean : Thì nghe bảo ai đó đang ganh tỵ với tình yêu của Hugo và Jingjai.

    Nên là tui làm vậy để người đó không ganh tỵ nữa!

    - Tôi : Này tui hong hề ganh tỵ nhá.

    - Jean : Um thì xem như là bà không như vậy đi.

    - Tôi : Sao lại là xem như?

    Tui đã bảo là tui không ganh tỵ rồi mà!

    - Jean : Vậy chắc phải chụt thêm vài cái thì mới được.

    "chụt chụt chụt, chụt"

    - Tôi : Này này, chúng ta đang trong thư viện đó!

    - Jean : Vậy thì có sao đâu chứ!

    Hôn má thôi mà!

    "định hôn tiếp"

    - Tôi : Nhưng ở đây không ổn.

    - Jean : Vậy khi nào ổn thì....

    - Tôi : "chặc lưỡi" Ừmmm.

    • Sinh Nhật Fuji •

    - Jean : Chuột ơi!.

    - Tôi : Hả?

    - Jean : "hôn má" Sinh Nhật Hạnh Phúc!

    - Tôi : thầm nghĩ "chỉ vậy thôi sao?

    Sao mà chả lãng mạn gì hết vậy!"

    - Jean : "trét bánh" Ta daaa.

    Là tui đã nhờ Master Phoban mua bột về làm bánh đấy!

    - Tôi : "ăn một miếng" ....

    - Jean : Sao hả?

    Ổn áp chứ!

    - Tôi : Có vẻ nó hơi mặn đấy Jean.

    - Jean : Mặn hả?

    "ăn thử" Xin lỗi pà nha.

    Tại đây là lần đầu tiên tui làm bánh nên là...

    - Tôi : Hứ!

    Hư bánh rồi.

    Thế bộ ai đó không định bù đắp à?

    - Jean : "thầm cười" "ôm lấy má Fuji, chụt môi".

    • Truyện đến đây là hết gùi •

    Cảm ơn mọi ngừi đã ủng hộ truyện trong thời gian qua nka!
     
    Back
    Top Dưới