Khác Jaywon || Lạc vào vùng đất Vampire

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398697148-256-k4628.jpg

Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
Tác giả: manhbaodotkich
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Giữa hai vùng đất tách biệt bởi ánh sáng và bóng tối, Jungwon - một con người vô tình lạc vào lãnh địa Vampire - đã khiến Jay, một quý tộc máu thuần cao ngạo, lần đầu tiên đánh mất kiểm soát bởi... mùi máu của cậu.

Nhưng máu của Jungwon không chỉ quyến rũ Jay... nó còn đánh thức một thứ nguy hiểm hơn: tình cảm bị cấm kỵ.

Giữa ranh giới sống - chết, ánh sáng - bóng tối, chủ nhân và bình máu... liệu một vampire cao quý có dám thừa nhận trái tim mình đã thuộc về kẻ yếu đuối nhất trong thế giới này?

"Jaywon - Máu Không Thuộc Về Đêm" là câu chuyện tình đẫm màu bi kịch, ma mị và đậm chất lãng mạn u ám - nơi một cái ôm trong đêm có thể cứu lấy linh hồn.



vampire​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • jaywon || Coffee
  • jaywon || Lemỏn
  • jaywon || Em của anh
  • jaywon || Ducle
  • Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 1 - Bước Qua Đêm Tối


    Đêm ở vùng đất con người luôn đến sớm hơn bình thường.

    Mặt trời vừa lặn sau rặng đồi xa, cả khu làng như đồng loạt tắt đèn, đóng cửa.

    Không ai dám ra ngoài sau khi hoàng hôn buông xuống.

    Đó là luật ngầm, là bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt người nơi đây.

    Chỉ có một kẻ không biết sợ.

    Jungwon – mười bảy tuổi, sống cùng ông nội ở rìa làng – có thói quen đi dạo mỗi khi cảm thấy ngột ngạt.

    Cậu không tin vào những câu chuyện cổ tích về Vampire, về vùng đất "một đi không trở lại" sau rừng rậm phía bắc.

    Tối đó, cậu chỉ định đi bộ một vòng cho nhẹ đầu.

    Nhưng sương mù dày đặc bất ngờ tràn đến, con đường đất trước mắt dần biến mất.

    Cậu cứ đi mãi, tưởng như chỉ vừa rẽ trái thêm chút nữa là sẽ thấy căn nhà quen thuộc.

    Nhưng không.

    Mỗi bước chân đưa cậu xa hơn khỏi vùng đất con người.

    Đến khi Jungwon nhận ra mình lạc, trời đã hoàn toàn tối.

    Không phải kiểu tối của đêm bình thường, mà là thứ bóng đen nặng nề, dày như nhung phủ kín không gian.

    Ở phía đối diện, cách đó không xa – một đôi mắt đỏ lặng lẽ mở ra giữa màn đêm.

    Jay – Vampire quý tộc, người cai quản vùng phía đông của Lãnh địa Bóng Đêm – đang trên đường trở về sau buổi họp hội đồng.

    Anh dừng lại đột ngột khi mùi hương ấy ập đến.

    Một mùi máu... không lẫn vào đâu được.

    Thanh, thuần khiết và... quyến rũ đến kỳ lạ.

    Jay cau mày.

    Máu người thường không khiến anh phản ứng mạnh đến vậy.

    Nhưng mùi này – ấm nóng, dịu ngọt, như gọi tên anh giữa rừng đêm im lặng.

    Không thể bỏ qua.

    Anh lướt qua những tán cây như cơn gió, không phát ra tiếng động nào.

    Và rồi, anh thấy cậu.

    Jungwon đứng lạc lõng giữa một con đường phủ đầy lá khô.

    Gương mặt cậu hơi tái, hơi hoang mang.

    Đôi mắt tròn, long lanh nhìn quanh trong bóng tối mà không thấy gì cả.

    Jay nheo mắt.

    Là con người.

    Nhưng máu của cậu ta... không thuộc về nơi này.

    Jungwon ngẩng lên.

    Trong tích tắc, ánh mắt hai người chạm nhau – dù Jay đứng rất xa, gần như ẩn mình trong bóng cây.

    Cậu không thấy rõ, nhưng cảm nhận được có ai đó đang quan sát.

    Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

    – Ai... ai ở đó? – Jungwon lên tiếng, giọng run nhẹ.

    Không ai trả lời.

    Jay vẫn đứng đó, mắt không rời khỏi cậu.

    Trong lòng anh có thứ gì đó khẽ động – không phải đói khát, mà là thứ gì sâu hơn, xa hơn.

    Nhưng anh nhanh chóng gạt đi.

    Chỉ là máu.

    Ta bị mùi máu ấy thu hút thôi.

    Không hơn.

    Jay bước ra khỏi bóng tối.

    Trong đôi mắt đỏ ấy là sự lạnh lùng, cao quý và... nỗi tò mò không thể lý giải.

    – Cậu không thuộc về nơi này.

    Jungwon giật mình, lùi lại.

    Người thanh niên trước mặt mặc áo choàng dài, đen tuyền, mái tóc nâu sẫm rũ xuống nửa mặt.

    Gương mặt anh đẹp đến phi thực – nhưng lại lạnh như băng.

    – Tôi... tôi bị lạc.

    Jay nhìn cậu chằm chằm.

    – Vùng đất này không có đường quay lại.

    Jungwon cứng người.

    Jay thở khẽ.

    Anh không hiểu vì sao mình lại nói vậy – đáng lẽ, anh nên giết cậu, hoặc bỏ mặc cậu để chết dần trong rừng.

    Nhưng thay vào đó, anh bước đến gần.

    – Tên cậu?

    – Jungwon.

    Jay cúi nhẹ đầu.

    – Jay.

    Sau đó, không nói thêm lời nào, anh đặt tay lên vai Jungwon và biến mất cùng cậu trong màn đêm.

    Kể từ khoảnh khắc ấy, số phận của một con người và một vampire đã ràng buộc – không phải bằng giao ước, cũng không phải bằng máu... mà bằng một điều họ chưa nhận ra.

    Là định mệnh.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 2 - Bình Máu Riêng


    Jungwon tỉnh dậy trong một căn phòng lạ.

    Mọi thứ xung quanh phủ một màu tối dịu, không hẳn là đen, nhưng ánh sáng cũng chẳng hiện diện rõ ràng.

    Trần nhà cao, mái vòm chạm trổ cổ kính.

    Những bức rèm nhung màu đỏ rượu khép chặt, không cho bất kỳ tia sáng nào lọt vào.

    Không gian yên tĩnh đến rợn người.

    Jungwon nhấc người dậy khỏi chiếc giường phủ đầy chăn gối dày và mềm như mây.

    Trái tim cậu đập nhanh – hỗn loạn giữa sợ hãi và hoang mang.

    Tay chạm lên cổ – còn nguyên.

    Không có vết gì.

    Nhưng... sao cơ thể lại lạnh đến vậy?

    Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.

    Nhẹ, chậm rãi và đầy cố ý.

    Cửa mở.

    Jay bước vào – dáng người cao, áo choàng đen dài quét nhẹ xuống sàn đá.

    Ánh mắt anh vẫn màu đỏ như đêm qua, nhưng không còn cháy bỏng như khi mới gặp.

    – Cậu tỉnh rồi.

    Giọng anh thấp, đều và xa như vọng lại từ một nơi khác.

    Không phải lạnh lùng – mà là tách biệt.

    – Đây... là đâu? – Jungwon nuốt khan.

    – Biệt thự của tôi.

    Vùng đất Vampire.

    Câu trả lời nhẹ như gió, nhưng rơi xuống tâm trí Jungwon như tiếng sét.

    Cậu bật dậy khỏi giường, lùi về phía tường.

    – Tôi không phải vampire!

    Tôi chỉ bị lạc!

    Thả tôi ra khỏi đây!

    Jay không nhúc nhích.

    – Tôi biết.

    Và tôi không có ý định biến cậu thành một trong bọn tôi.

    Anh tiến một bước, ánh mắt khẽ nheo lại.

    Jungwon bất giác nín thở.

    – Nhưng cậu đã bước vào thế giới này.

    Và tôi đã ngửi thấy máu của cậu.

    Dừng lại.

    Jay nhìn thẳng vào mắt Jungwon, môi mấp máy như thú nhận một điều tội lỗi:

    – Cậu là mùi hương tôi không thể quên được.

    Không khí trong phòng bỗng dày lên.

    Jungwon không hiểu.

    Đó là lời khen?

    Hay là một kiểu bản án?

    Cậu siết chặt góc chăn trong tay, thì thào:

    – Vậy... anh định làm gì?

    Jay nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên sự thật mà anh vốn không muốn nói ra:

    – Tôi sẽ giữ cậu lại.

    Không giết.

    Không biến đổi.

    – Chỉ là... một bình máu riêng.

    Của tôi.

    Câu nói ấy không hề ác độc.

    Nhưng nó đủ khiến Jungwon lạnh sống lưng.

    Cậu siết tay, cố giữ bình tĩnh:

    – Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận điều đó?

    Jay nhìn cậu thật lâu, rồi khẽ nhếch môi.

    Không phải cười – mà là một biểu cảm lẫn lộn giữa ngạo mạn và...

    đau đớn.

    – Cậu không có lựa chọn.

    Ranh giới giữa hai vùng đất đóng lại rồi.

    – Và nếu tôi không giữ cậu lại, những vampire khác sẽ xé xác cậu chỉ vì mùi máu này.

    Jungwon lặng người.

    Lời nói đó... cậu biết là thật.

    Jay quay lưng, đi về phía cửa, trước khi khẽ dừng lại:

    – Tôi sẽ không lấy quá nhiều máu.

    Và sẽ để cậu sống thoải mái nhất có thể.

    Đây là thỏa thuận duy nhất giữa chúng ta.

    – Và một điều nữa...

    Anh quay lại, mắt đỏ nhìn sâu vào cậu như muốn ghi nhớ:

    – Tôi sẽ không làm tổn thương cậu.

    Nhưng đừng khiến tôi muốn làm điều đó.

    Cánh cửa khép lại.

    Căn phòng trở lại im lặng.

    Jungwon ngồi bệt xuống sàn, đầu óc rối bời.

    Cậu không biết mình là gì trong nơi này.

    Một tù nhân?

    Một món đồ uống?

    Hay chỉ là... một cơn nghiện của một kẻ sống giữa đêm?

    Nhưng cậu chắc một điều: trong ánh mắt Jay, có thứ gì đó không đơn thuần là khao khát máu.

    Là điều gì đó anh cố giấu đi.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 3 - Bên Trong Bóng Tối


    Jungwon không nhớ rõ mình đã ở trong căn biệt thự ấy bao lâu.

    Ở đây không có ban ngày.

    Không có đồng hồ.

    Không có tiếng chim hót buổi sáng hay tiếng người rao hàng ngoài phố như ở vùng đất con người.

    Mọi thứ chỉ là bóng tối – kéo dài vô tận như không có hồi kết.

    Thời gian ở vùng đất vampire trôi qua lặng lẽ như nước rỉ từng giọt trong chiếc ly thủy tinh cũ.

    Chậm.

    Lạnh.

    Và bất an.

    Nhưng lạ thay... cậu vẫn sống.

    Jay giữ đúng lời.

    Anh không chạm vào cậu nếu không cần thiết, và mỗi lần hút máu – chỉ là một chút, rất nhẹ, không khiến cậu ngất lịm hay đau đớn như tưởng tượng.

    Jay thường xuất hiện vào những "buổi tối" – hoặc ít nhất là vào những khoảng thời gian nhất định khi không gian trong biệt thự tĩnh mịch hơn bình thường.

    Anh bước vào phòng, im lặng như một bóng ma, và chỉ nói vài câu ngắn gọn:

    – Tôi sẽ chỉ lấy một chút thôi.

    Và mỗi lần chạm môi lên cổ cậu, Jay đều khựng lại một giây – như đang tự kiềm chế.

    Như sợ chính mình.

    Hôm ấy, Jungwon lần đầu tiên được ra khỏi phòng.

    Jay đưa cậu đi dạo quanh khu vườn phía sau biệt thự – một nơi kỳ lạ.

    Không có ánh mặt trời, nhưng cây cối vẫn sống, dù màu lá tím sẫm và thân cây có vẻ...

    âm u như thể lớn lên bằng máu thay vì nước.

    – Những loài cây này chỉ sống được trong bóng tối. – Jay nói, chậm rãi như đang kể chuyện cho chính mình nghe.

    – Chúng sinh ra từ đất chết, và không cần ánh sáng.

    Chỉ cần... yên lặng.

    Jungwon bước chậm cạnh Jay, ánh mắt lướt qua những khóm hoa đen tuyền, mọc tua tủa như những chiếc rễ ngầm.

    Cậu rùng mình:

    – Anh sống ở đây một mình?

    Jay không trả lời ngay.

    Mãi một lúc sau, anh mới nói, khẽ như gió thở qua lá:

    – Một mình thì không bị ai phản bội.

    Jungwon khựng lại.

    Câu nói đó... giống như vết thương được che giấu cẩn thận.

    Và cậu không hiểu vì sao bản thân lại thấy... buồn.

    – Vậy tại sao lại giữ tôi lại?

    Tôi cũng là người.

    Không đáng tin với anh mà?

    Jay dừng bước.

    Nhìn cậu.

    Ánh mắt ấy – đỏ, nhưng không còn rực như lửa.

    Mà là đỏ nhạt như máu đã để lâu, pha loãng, ẩn chứa một thứ cảm xúc không tên.

    – Vì mùi máu của cậu... khiến tôi không thể dửng dưng.

    – Thế thôi?

    Jay cười nhẹ.

    Lần đầu tiên từ khi Jungwon gặp anh, đó không phải là nụ cười lạnh lùng hay khinh miệt.

    Mà là một thoáng... bất lực.

    – Cậu nghĩ tôi cần lý do khác?

    Jungwon cúi đầu, không nói.

    Cậu không biết vì sao mình thấy hụt hẫng.

    Có lẽ cậu mong nghe điều gì khác.

    Rằng cậu đặc biệt.

    Rằng cậu là ngoại lệ.

    Rằng Jay giữ cậu không chỉ vì máu.

    Nhưng...

    Cậu đâu có quyền mong điều đó.

    Tối đó, khi về phòng, Jungwon nhìn mình trong gương – làn da cậu đã nhợt nhạt hơn, đôi mắt hơi thâm, và cổ có một vết mờ nhỏ như dấu cắn.

    Cậu đưa tay chạm vào vết cắn.

    Và chợt nhận ra: mỗi lần Jay hút máu, ánh mắt anh đều... run lên một chút.

    Không phải vì đói.

    Mà vì sợ.

    Có thể...

    Jay đang sợ thứ gì đó lớn hơn cả sự thèm khát.

    Đêm đó, Jay đứng ngoài cửa phòng cậu.

    Tay anh chạm khẽ vào nắm cửa, nhưng rồi dừng lại.

    Bên trong, Jungwon đang ngủ – hơi thở nhẹ đều, cuộn tròn trong chiếc chăn dày.

    Jay tựa trán vào cánh cửa lạnh, khẽ nhắm mắt.

    Chỉ là máu thôi, Jay.

    Chỉ là máu...

    đừng để bản thân đi xa hơn thế.

    Nhưng lòng ngực anh nặng trĩu, tim anh đập... theo một nhịp rất khác.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 4 - Lặng Lẽ Chạm Đến Nhau


    Cái lạnh trong biệt thự của Jay không phải loại khiến người ta co ro hay run rẩy.

    Nó là cái lạnh ngấm vào từng viên đá lát sàn, từng cánh cửa gỗ, từng làn không khí trượt nhẹ qua cổ áo...

    Một sự lạnh lẽo mang cảm giác thời gian bị đóng băng.

    Không buốt, nhưng khiến người ta không thể quên mình đang ở một nơi... không thuộc về con người.

    Jungwon đã dần quen với nó.

    Dù vậy, cậu vẫn không quen được với ánh nhìn của Jay – thứ ánh nhìn mà mỗi lần bắt gặp, tim cậu lại đập lệch nhịp.

    Không phải vì sợ.

    Mà là vì ánh mắt ấy... không giống ánh mắt của kẻ đang giữ cậu làm "bình máu".

    Mà giống như... một người đang cố kiềm chế một điều gì đó.

    Như một người đàn ông đứng trước bờ vực – chỉ cần chạm nhẹ, là rơi.

    Hôm đó, Jay không hút máu Jungwon.

    Thay vào đó, anh gõ cửa khi trời vừa trở nên yên ắng, tay cầm một quyển sách cũ, bìa sờn.

    Anh đưa nó cho Jungwon, không giải thích, chỉ để trên bàn rồi quay đi.

    Jungwon tò mò mở ra.

    Trang đầu tiên là dòng chữ được viết bằng tay, mực đã mờ:

    "Những kẻ biết yêu, là những kẻ dễ chết nhất."

    Cậu ngước lên nhìn Jay, khẽ hỏi:

    – Đây là sách gì vậy?

    Jay không quay đầu.

    Giọng anh vang lên, nhỏ nhưng rõ:

    – Là thứ duy nhất còn sót lại từ... trước khi tôi trở thành thứ tôi đang là.

    Jungwon nắm lấy mép sách, môi mím lại.

    Một lần nữa, cậu cảm thấy có điều gì đó ở Jay không khớp với danh xưng "quý tộc vampire máu lạnh".

    Có điều gì đó... rất người.

    Những ngày tiếp theo, Jay bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.

    Không phải để lấy máu.

    Mà để ngồi đối diện Jungwon ở bàn ăn – dù anh không ăn gì.

    Đôi lúc, anh chỉ lặng lẽ pha trà cho cậu (thứ duy nhất được đem từ vùng con người sang), hoặc mở nhạc cổ điển trong phòng khách, ngồi đọc sách, còn Jungwon thì nằm dài trên sofa.

    Không ai nói gì.

    Nhưng sự im lặng ấy... không khó chịu.

    Nó giống như hai nhịp tim đang học cách đồng điệu, từng chút một.

    Một đêm, điện trong biệt thự tắt.

    Jay bảo hệ thống máu điều hòa bị trục trặc – điều mà Jungwon không hiểu gì cả, nhưng đại loại là cả nơi rơi vào bóng tối đậm hơn bình thường.

    Jungwon mò mẫm bước ra hành lang, vô tình va vào ai đó.

    Tay cậu chạm vào tay Jay.

    Lạnh.

    Nhưng rất thật.

    – Xin lỗi... – Jungwon lùi lại một bước.

    Jay không rút tay ra.

    Anh giữ lấy tay cậu.

    Giữa bóng tối hoàn toàn, cậu không nhìn thấy gương mặt anh.

    Nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt đang dán chặt lên mình.

    Rất gần.

    Rất yên.

    – Jungwon.

    Giọng anh gọi tên cậu lần đầu tiên – không phải "cậu", không phải "bình máu", mà là tên thật.

    Nhẹ như một lời thú nhận.

    – Gì? – Cậu hỏi nhỏ, không rút tay lại.

    Một nhịp im lặng.

    Rồi Jay buông ra.

    – Không có gì.

    Chỉ là... tôi chưa từng gọi tên ai như thế trong nhiều thập kỷ.

    Câu nói đó... khiến lòng ngực Jungwon hơi thắt lại.

    Tối hôm đó, trước khi ngủ, Jungwon nằm nghiêng người, nhìn lên trần nhà cao lạnh.

    Cậu thầm hỏi chính mình:

    Tại sao mình lại mong chờ cái tên ấy...

    được gọi lần nữa?

    Còn ở một nơi khác trong biệt thự, Jay đứng trước cửa phòng mình, bàn tay anh nắm chặt, vết răng cắm vào môi dưới để kìm nén thứ đang sôi lên trong ngực.

    Máu của Jungwon vẫn ngọt.

    Nhưng... nỗi nhớ Jungwon lại ngọt hơn.

    Và đó mới là điều khiến anh thấy sợ nhất.

    Tôi không được yêu cậu.

    Tôi không nên yêu cậu.

    Tôi chỉ cần máu của cậu thôi... phải vậy không?

    Jay dựa người vào tường đá lạnh.

    Đôi mắt đỏ bừng lên trong bóng tối – lần này không phải vì khát máu, mà là vì... cơn đói khác.

    Một thứ còn nguy hiểm hơn.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 5 - Mùi Hương Gây Nghiện


    Jay không nhớ rõ lần cuối cùng mình cảm thấy đói đến mức này là khi nào.

    Không phải đói máu.

    Mà là...

    đói một mùi hương.

    Mùi máu của Jungwon dường như đã in hẳn vào khứu giác anh, len vào từng góc tâm trí, khiến mỗi lần cậu bước ngang qua – dù không hề bị thương – Jay vẫn cảm thấy cơ thể mình như muốn nổi loạn.

    Không một vampire nào từng dạy anh cách chống nghiện một người.

    Và Jay cũng chưa từng nghĩ, kẻ khiến anh khát đến thế... lại là một con người yếu ớt, nhỏ bé, lạc lối – đang ngồi trước mặt anh, nhấm nháp bánh quy với một tách trà.

    – Anh nhìn gì vậy?

    Jungwon ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Jay đang dừng lại trên cổ mình.

    Ánh mắt ấy nhanh chóng dời đi – nhưng không đủ nhanh để che giấu.

    – Không có gì. – Jay trả lời khô khốc, đứng dậy – Tôi ra ngoài một chút.

    Cửa khép lại.

    Jungwon đặt ly trà xuống.

    Tim cậu đập mạnh.

    Không hiểu sao, mỗi lần Jay nhìn cậu như vậy, cổ cậu lại nóng lên, như có gì đó truyền qua từ ánh mắt ấy.

    Sao ánh mắt đó... không giống ánh mắt của kẻ khát máu?

    Mà giống...

    ánh mắt của người đang cố không chạm vào điều mình không nên chạm.

    Jay bước nhanh dọc hành lang, tay siết chặt.

    Anh cần kiểm soát lại bản thân.

    Anh đã sống hàng thế kỷ mà không để máu nào khiến mình mất lý trí.

    Nhưng Jungwon là ngoại lệ – máu của cậu không chỉ ngon, nó gọi anh, như một thứ ma túy ngọt ngào.

    Và tệ hơn... là anh bắt đầu muốn cậu ở bên không chỉ để lấy máu.

    Đêm hôm đó, Jungwon thức giấc vì một cơn đau nhẹ trên cổ.

    Không phải đau nhói, mà là âm ấm... như bị chạm vào trong lúc ngủ.

    Cậu mở mắt.

    Jay đang ngồi cạnh giường.

    Bóng anh in dài trên nền gạch xám.

    Môi còn dính vết máu đỏ nhạt.

    – Anh... – Jungwon khẽ thì thầm – Anh hút máu tôi trong lúc tôi ngủ sao?

    Jay không nói.

    Cậu thấy tay anh... run.

    Không phải run vì đói.

    Mà là... vì hối hận.

    – Tôi xin lỗi. – Jay cúi đầu. – Tôi không muốn... nhưng tôi không thể chịu nổi nữa.

    Jungwon không giận.

    Không hiểu sao, thay vì sợ hãi, cậu lại cảm thấy... thương.

    Một vampire khát máu như Jay – cao ngạo, quyền lực, lạnh lùng – lại đang cúi đầu trước cậu, như một đứa trẻ phạm lỗi.

    Là tôi gây ra sao?

    Là máu tôi... hay là tôi khiến anh ấy thay đổi thế này?

    Cậu ngồi dậy, nhẹ nhàng chạm tay vào vai Jay.

    – Anh có thể hút... khi cần.

    Nhưng...

    đừng làm trong lúc tôi ngủ nữa.

    Jay ngước lên, ánh mắt bàng hoàng:

    – Tại sao?

    Cậu không sợ tôi sao?

    Jungwon mỉm cười nhạt, không trả lời trực tiếp.

    Cậu chỉ nói:

    – Tôi không thích cảm giác bị chạm vào... mà không hay biết.

    Jay im lặng rất lâu.

    Rồi anh khẽ nói:

    – Vậy tôi sẽ không làm thế nữa.

    Tôi... hứa.

    Jungwon nhìn anh, cảm thấy một điều gì đó rất mong manh vừa được buộc lại giữa hai người.

    Không phải bằng sợi dây xiềng xích hay thỏa thuận máu.

    Mà là một điều... lặng lẽ hơn.

    Ấm áp hơn.

    Tối hôm sau, Jay không đến lấy máu.

    Anh chỉ đứng ngoài cửa phòng, nghe tiếng thở đều của Jungwon, đôi tay nắm chặt thành quyền.

    Tôi không cần hút máu đêm nay.

    Tôi chỉ cần biết... cậu vẫn đang thở, vẫn ở đây, vẫn thuộc về căn biệt thự này.

    Dù chỉ là tạm thời.

    Và từ đâu đó, trong bóng tối sâu nhất của lãnh địa Vampire, một đôi mắt khác cũng đang theo dõi...

    Một vampire khác.

    Một nữ vampire.

    Người từng thuộc về Jay trong một lời thề máu cũ kỹ...

    Và giờ, cô ta đã ngửi thấy mùi của Jungwon.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 6 - Người Thứ Ba


    Jay chưa bao giờ thích tiếp khách.

    Đặc biệt là những kẻ từ Hội Đồng Vampire – hoặc tệ hơn, những kẻ đã từng thân thiết.

    Azelia ngồi vắt chân trên chiếc ghế nhung màu rượu trong sảnh lớn, mái tóc trắng dài buông xuống vai như suối băng, đôi mắt sắc như dao cau vào từng góc biệt thự.

    – Vẫn y như cũ, Jay.

    Cô cười khẽ. – Lạnh lẽo và vô cảm.

    Hệt như trái tim anh.

    Jay không trả lời.

    Anh rót rượu máu – thứ mà giờ đây anh chạm vào ít dần – và đặt xuống bàn, không đưa cho cô.

    – Tại sao cô đến đây?

    – Tôi ngửi thấy mùi lạ trong gió.

    Từ lâu rồi.

    Thứ gì đó không thuộc về thế giới chúng ta... nhưng lại ở ngay trong vùng phía Đông này.

    Cô đứng dậy, từng bước nhẹ như gió lướt.

    Đôi giày cao gót chạm sàn, vang lên những âm thanh đều đặn – như đồng hồ đếm ngược.

    – Mùi máu ấy...

    Jay, nó khiến tôi phát điên.

    Và tôi không dễ phát điên, anh biết mà.

    Jay siết chặt ly thủy tinh.

    Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên thân ly.

    Azelia đến gần, dừng lại cách anh vài bước.

    – Anh đang giấu thứ gì đó.

    Hoặc... ai đó.

    Câu nói rơi xuống như một lời buộc tội.

    Jay không phản bác, cũng không thừa nhận.

    Ánh mắt anh lạnh đi, nhưng không đủ nhanh để giấu được chút bất an le lói.

    Azelia cười – lần này, sâu hơn, nguy hiểm hơn.

    – Tôi nhớ, đã từng có một lời thề giữa chúng ta.

    Về máu.

    Về chia sẻ.

    Về quyền sở hữu.

    Jay nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao:

    – Lời thề đó đã kết thúc khi cô giết một con người chỉ vì anh ta từ chối cúi đầu trước cô.

    Azelia nhướng mày.

    – Vậy... cậu ta thì sao?

    Cậu ta có cúi đầu trước anh không?

    Không khí trong phòng chùng xuống.

    Jay đứng yên, vai căng nhẹ.

    Nhưng trong đáy mắt anh – là một thứ gì đó như... giận dữ đang bị đè nén.

    Azelia cười lần nữa.

    Cô biết cô vừa chạm vào giới hạn.

    – Tôi sẽ tìm cậu ta.

    Chắc chắn.

    Trong phòng, Jungwon đứng bên cửa sổ, nhìn khu vườn tím đen dưới màn sương mờ ảo.

    Cậu cảm nhận rõ một điều gì đó vừa thay đổi.

    Không khí dày hơn.

    Lạnh hơn.

    Và... nguy hiểm hơn.

    Cậu quay lại khi nghe thấy tiếng bước chân.

    Jay bước vào, sắc mặt trầm hơn mọi khi.

    Jungwon cẩn thận hỏi:

    – Có chuyện gì à?

    Jay không trả lời ngay.

    Anh tiến lại gần, đứng cách cậu chỉ một bước chân.

    – Một vampire khác đã đến đây.

    Một kẻ... từng có giao ước máu với tôi.

    Jungwon siết chặt tay.

    – Cô ta biết tôi?

    Jay gật đầu.

    Rất nhẹ.

    Nhưng trong mắt anh là một tia lo lắng thật sự – thứ cảm xúc mà Jungwon chưa từng thấy rõ đến vậy.

    – Cô ta sẽ tìm cậu.

    Và nếu tìm thấy...

    Anh im lặng một chút.

    – ...cô ta sẽ không đối xử nhẹ nhàng.

    Đêm ấy, Jungwon không ngủ.

    Jay ngồi ngoài hành lang, tựa lưng vào tường.

    Tay anh cầm chặt thanh kiếm bạc cổ – vũ khí duy nhất có thể giết một vampire nếu cần.

    Không phải để giết Azelia.

    Mà là để bảo vệ thứ duy nhất khiến trái tim anh còn đập được... dù chỉ một nhịp mỏng manh.

    Còn ở sâu trong rừng, Azelia đứng trên một tán cây cao, váy đỏ dài lướt nhẹ theo gió.

    – Jungwon.

    Cô thì thầm tên cậu như một lời nguyền.

    – Ta muốn xem... mùi máu đặc biệt ấy có thật sự khiến Jay thay đổi đến mức mất đi bản năng... hay không.

    Và đôi mắt đỏ rực ấy – khát máu, độc địa, nhưng đầy hiếu kỳ – mở to như săn mồi giữa rừng tối.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 7 - Cái Chạm Đầu Tiên


    Căn biệt thự chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến trong phòng khách.

    Jay đứng bên cửa sổ, mắt dán chặt ra phía rừng sâu, nơi bóng Azelia vừa biến mất.

    Nhưng anh không rời mắt khỏi đó được lâu.

    Một cảm giác rạo rực khác thường – không phải cơn khát máu, mà là... cảm giác bảo vệ.

    Ở phía bên kia, trong khu rừng lạnh giá, Azelia mỉm cười nham hiểm khi cảm nhận được mùi hương quen thuộc, pha lẫn một chút sợ hãi.

    – Jungwon.

    Cậu ta ở gần đây.

    Cô bước nhẹ như bóng ma, mắt đỏ rực sắc bén, không hề để ý đến tiếng lá xào xạc dưới chân.

    Sáng hôm sau, Jungwon thức dậy với một cảm giác khó chịu kéo dài nơi gáy.

    Cậu không biết, đêm qua đã có một bóng người lướt qua sân vườn biệt thự.

    Còn Jay, đã thức trắng đêm, bảo vệ từng giấc ngủ của cậu bằng mọi giá.

    Buổi chiều, khi Jungwon đang dạo quanh khu vườn, bỗng có một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai cậu.

    Cậu quay lại, tim đập thình thịch khi nhìn thấy Azelia đứng trước mặt.

    – Chào cậu, Jungwon. – Giọng cô ta như tiếng rít nhẹ, pha chút mê hoặc – Tôi nghe nói cậu là người đặc biệt khiến Jay thay đổi.

    Jungwon cố gắng lùi lại, nhưng Azelia đã bước sát vào, tầm mắt đầy thách thức.

    – Anh ấy sẽ không để tôi làm gì đâu, đúng không?

    Đúng lúc đó, bóng người Jay xuất hiện sau lưng Azelia, dáng vẻ nghiêm nghị như bức tường sắt không thể xuyên thủng.

    – Đủ rồi, Azelia. – Jay nói, giọng lạnh lùng – Cậu đã qua giới hạn.

    Azelia quay sang, ánh mắt sắc lẹm, không chút sợ hãi.

    – Jay, đừng quên lời thề của chúng ta.

    Jay bước lên gần hơn, giọng nghiêm khắc:

    – Lời thề không bao giờ cho phép cô quấy rầy người tôi bảo vệ.

    Cả ba đứng đó, trong không gian nặng nề.

    Jay nhẹ nhàng nắm lấy tay Jungwon, như để khẳng định một điều gì đó – rằng cậu không đơn độc.

    Đó là lần đầu tiên Jungwon cảm nhận được sự ấm áp thật sự từ ánh mắt Jay.

    Không phải ánh mắt kẻ săn mồi, mà là ánh mắt của một người đàn ông muốn bảo vệ.

    Azelia nhìn thấy điều đó, nụ cười trên môi cô ta sắc lạnh hơn bao giờ hết.

    – Thế thì chúng ta sẽ xem, tình yêu đó kéo dài được bao lâu.

    Và cô ta biến mất trong làn sương mù, để lại phía sau là sự im lặng đầy đe dọa.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 8 - Ranh Giới Mỏng Man


    Sau cuộc chạm trán với Azelia, biệt thự chìm trong tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng máu chảy trong tĩnh mạch.

    Jungwon ngồi tựa lưng vào ghế sofa trong phòng đọc.

    Jay đứng gần cửa sổ, hai tay siết chặt sau lưng, mắt nhìn ra khu rừng tím đen bên ngoài như đang tính toán điều gì đó không tên.

    Cậu lên tiếng trước, nhẹ nhàng:

    – Cô ta sẽ quay lại, đúng không?

    Jay không quay lại, nhưng giọng anh cất lên, trầm và khàn hơn mọi khi:

    – Phải.

    Cô ta luôn quay lại, mỗi khi tôi có điều gì đó... quan trọng.

    Jungwon nhìn thấy bóng lưng Jay khẽ động.

    – Cô ta từng quan trọng với anh?

    Jay im lặng trong vài giây, rồi thở ra một hơi dài:

    – Không phải vì tình yêu.

    Mà vì quyền lực.

    Azelia là người tôi được sắp đặt kết đôi từ lúc còn là quý tộc trẻ.

    Mọi thứ đều dựa trên huyết thống, địa vị... và lòng tham.

    Jungwon mím môi:

    – Anh từng yêu cô ta chưa?

    Jay quay lại, ánh mắt ánh lên điều gì đó rất... buồn:

    – Tôi chưa từng biết yêu là gì.

    Cho đến khi cậu xuất hiện.

    Không khí trong phòng như ngưng lại.

    Jungwon ngẩng lên, đôi mắt cậu mở to.

    – Jay... tôi...

    Cậu chưa kịp nói tiếp, Jay đã bước lại gần, ngồi xuống đối diện, hai tay chống vào đầu gối, nhìn thẳng vào mắt cậu.

    – Jungwon, nghe tôi nói.

    Jungwon gật đầu.

    – Tôi là vampire.

    Một kẻ sống bằng máu, không có tương lai, không có ánh sáng.

    Nhưng kể từ khi cậu bước vào thế giới này, mọi thứ tôi từng cho là hiển nhiên...

    đều trở nên mâu thuẫn.

    Jay siết nhẹ tay lại.

    – Mùi máu của cậu khiến tôi phát điên.

    Nhưng ánh mắt cậu... lại khiến tôi muốn sống như một con người.

    – Tôi không biết cảm giác này gọi là gì.

    Nhưng khi Azelia nhìn cậu bằng ánh mắt đó, tôi...

    Jay dừng lại, rồi nói nhỏ hơn:

    – Tôi đã muốn giết cô ta.

    Jungwon không chớp mắt, lặng đi vài giây rồi hỏi:

    – Vì tôi là "bình máu riêng" của anh?

    Hay vì... tôi là tôi?

    Jay cúi đầu.

    – Tôi đã nói dối.

    Từ đầu... tôi đã không thể xem cậu chỉ là bình máu.

    Jungwon ngồi yên, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt.

    Một phần trong cậu muốn nghe câu đó từ lâu.

    Một phần khác lại sợ — sợ nếu tin, cậu sẽ tổn thương.

    – Tôi không biết mình có thể yêu vampire không. – Jungwon khẽ nói – Nhưng tôi biết, khi cô ta chạm vào tôi, tôi đã thấy... sợ.

    Và khi anh xuất hiện, tôi thấy mình an toàn.

    Jay ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn rất thật của cậu.

    – Vậy là đủ. – Anh nói, khàn giọng. – Cậu không cần trả lời tôi.

    Chỉ cần...

    đừng rời đi.

    Jungwon mỉm cười, một nụ cười run nhẹ, nhưng chân thành:

    – Tôi chưa từng nghĩ sẽ bỏ đi.

    Dù ở đây không có ban ngày, không có ánh sáng... nhưng có anh.

    Jay nắm tay cậu.

    Lần đầu tiên, bàn tay vốn lạnh lẽo ấy lại cảm thấy ấm lên bởi một chạm nhẹ.

    Nhưng niềm yên bình đó chẳng kéo dài lâu.

    Đêm xuống, từ một ô cửa kính tầng ba, một bóng áo đỏ lặng lẽ xuất hiện.

    Azelia.

    Cô ta đặt tay lên mặt kính, mắt dán vào hình ảnh Jay đang ngồi cạnh Jungwon.

    Nụ cười nhếch lên, cay độc:

    – Thứ tình cảm mong manh ấy... ta sẽ bẻ gãy.

    Ta muốn thấy anh gào lên vì mất đi điều anh yêu nhất.

    – Jay... phải quay về là chính mình.

    Cô biến mất như khói, để lại hơi lạnh len vào từng khe tường của biệt thự.

    Trong phòng ngủ, Jungwon nằm nghiêng trên giường, mắt vẫn mở.

    Jay ngồi ngoài cửa, lưng dựa vào tường, lặng im canh giấc ngủ cho cậu.

    Một bên là cậu – người mang đến ánh sáng.

    Một bên là Azelia – đại diện cho bóng tối kéo Jay trở về.

    Và chính giữa... là một ranh giới mỏng manh đang chực gãy.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 9 - Giấc Mơ Có Máu


    Đêm thứ ba kể từ khi Azelia xuất hiện, Jungwon bắt đầu mơ.

    Không phải những giấc mơ mơ hồ hay rời rạc, mà là một cơn mộng kỳ quái – sống động đến mức cậu có thể cảm nhận được mùi sắt rỉ trong không khí, cảm nhận được mùi máu, và... tiếng hét của chính mình.

    Trong giấc mơ, cậu đang chạy.

    Xung quanh là rừng đen, sương mù dày đặc.

    Mỗi bước cậu chạy, mặt đất lún xuống như thể cậu đang chạy trên máu đông đặc.

    Tiếng bước chân sau lưng ngày càng rõ hơn.

    Không phải một người.

    Mà là nhiều.

    Vampire.

    Dẫn đầu là...

    Azelia.

    Cô ta mỉm cười, đôi mắt đỏ rực:

    – Em là vết nứt khiến Jay rạn vỡ.

    Em nghĩ em được yêu à?

    Không.

    Em là điểm yếu.

    Và điểm yếu... cần bị loại bỏ.

    Jungwon hét lên, quay đầu chạy.

    Nhưng chỉ trong tích tắc, một bàn tay lạnh toát siết lấy cổ cậu từ phía sau.

    Jay.

    Nhưng đôi mắt Jay trong giấc mơ... hoàn toàn đen.

    Không cảm xúc.

    Không nhận ra cậu.

    – Máu của em, Jungwon.

    Nó khiến ta mất kiểm soát.

    Rồi cậu cảm thấy nanh của anh kề sát cổ.

    Cảm thấy cơn đau.

    Cảm thấy... máu mình chảy ra từng đợt.

    Giấc mơ kết thúc bằng một tiếng thét không lời.

    Jungwon bật dậy.

    Toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

    Tay run.

    Tim đập như muốn nổ tung lồng ngực.

    Ngoài cửa sổ, đêm vẫn tối đặc.

    Không tiếng gió.

    Không âm thanh.

    Chỉ có một cảm giác bất an dai dẳng.

    Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra.

    Jay bước vào, sắc mặt nhợt hơn thường lệ.

    Anh ngồi xuống mép giường, đưa cho cậu một ly nước.

    – Tôi nghe thấy tiếng thở gấp.

    Ác mộng à?

    Jungwon gật đầu, vẫn còn run.

    Cậu nhìn Jay chằm chằm, như muốn xác nhận đây là "Jay thật", không phải bóng ma trong mơ.

    Jay cau mày khi thấy ánh nhìn ấy.

    – Cậu mơ thấy gì?

    Một thoáng chần chừ, rồi Jungwon kể lại tất cả – từng chi tiết, kể cả phần Jay trong giấc mơ hút máu cậu.

    Jay lặng đi.

    – Đó là lý do tôi không dám lại gần cậu quá nhiều. – Anh nói, giọng như bị ép xuống – Trong một thoáng mất kiểm soát, tôi có thể trở thành thứ trong giấc mơ đó.

    – Nhưng anh không phải thế. – Jungwon đáp ngay, chắc nịch – Tôi cảm nhận được điều đó.

    Giấc mơ chỉ là nỗi sợ của tôi thôi, không phải anh.

    Jay cười nhạt, nhưng không vui.

    Anh cúi đầu, im lặng rất lâu.

    – Tôi sợ... giấc mơ đó sẽ thành thật.

    Azelia đang tìm cách phá vỡ mọi giới hạn tôi dựng lên để bảo vệ cậu.

    Và tôi nghi ngờ... cô ta không hành động một mình.

    Jungwon ngẩng đầu:

    – Ý anh là sao?

    – Có dấu hiệu của Bóng Tộc.

    Jungwon cau mày:

    – ...Bóng Tộc?

    Jay gật đầu, mắt nhìn thẳng vào cậu:

    – Là những vampire nguyên thủy, sống sâu trong lòng Đêm Vĩnh Cửu.

    Chúng không có hình thể rõ ràng, chỉ là bóng tối thuần khiết.

    Nhưng quyền lực của chúng vượt xa cả vampire thường.

    Và Azelia từng tìm đến chúng...

    để đổi lấy sức mạnh.

    – Đổi cái gì?

    – Máu người.

    Jay đứng lên, giọng nặng trĩu:

    – Nếu Azelia đã liên minh với Bóng Tộc, thì cậu... chính là mục tiêu hiến tế.

    Máu cậu không chỉ đặc biệt với tôi.

    Mà là hiếm có với cả chúng.

    Jungwon cảm thấy tim mình lạnh đi.

    Không phải chỉ là một cơn mộng.

    Đó là điềm báo.

    Đêm hôm đó, Jay không rời khỏi phòng Jungwon.

    Anh ngồi cạnh giường, mắt luôn dõi về phía cửa.

    Lúc Jungwon thiếp đi vì mệt, Jay vẫn còn thức.

    Ánh mắt anh không còn là nỗi khát máu như trong giấc mơ.

    Mà là ánh mắt của một kẻ chuẩn bị đánh đổi tất cả để bảo vệ thứ duy nhất khiến mình muốn sống lại.

    Trong bóng tối ngoài biệt thự, một cái bóng trườn qua mái nhà.

    Không tiếng động.

    Không hình dạng.

    Chỉ là một vùng tối sâu hơn bóng đêm đang dịch chuyển...

    Và giữa đêm sâu, giọng Azelia vang lên như một làn sương độc:

    – Chuẩn bị đi, Jay.

    Ta sẽ khiến ngươi nếm lại cảm giác... mất tất cả.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 10 - Bão Đêm


    Bầu trời trên vùng đất Vampire đen kịt, không một vì sao.

    Nhưng đêm nay, bóng tối không còn yên lặng nữa.

    Một luồng khí lạnh quét qua khu rừng, làm những ngọn cây rung lắc dữ dội như đang cúi mình trước cơn bão sắp đến.

    Từ phía xa, giông sấm không phát ra tiếng, chỉ là ánh chớp tím kỳ dị chằng chịt phía chân trời – dấu hiệu rõ ràng của sự hiện diện từ Bóng Tộc.

    Jay đứng trên hành lang tầng hai, mắt dõi về phía cổng biệt thự.

    Ánh mắt sắc như lưỡi dao, sống lưng căng lên như dã thú trước săn mồi.

    Dưới tầng, Jungwon ngồi sát bên cửa sổ, bàn tay cầm chặt một con dao bạc Jay để lại phòng đêm hôm trước.

    Cậu chưa từng dùng dao.

    Nhưng tối nay... cậu cảm thấy mình không còn lựa chọn.

    Jay bước vào, tay cầm một thanh kiếm dài, vỏ kiếm khắc họa những ký hiệu cổ – được truyền lại từ đời Vampire đầu tiên.

    – Bọn chúng đã tới gần.

    Jungwon ngẩng lên, tim đập mạnh.

    – Là...

    Azelia?

    Jay lắc đầu.

    – Không.

    Là bóng tối của cô ta.

    Anh bước lại gần, cúi xuống ngang tầm mắt cậu.

    – Jungwon.

    Nếu tôi không quay lại...

    – Đừng nói vậy. – Cậu ngắt lời, giọng run lên – Anh không được nói như thể anh đã chấp nhận chuyện đó rồi.

    Jay nhìn cậu, đôi mắt lần đầu để lộ sự yếu mềm, rồi khẽ thở ra:

    – Tôi chưa từng sợ chết.

    Nhưng tôi sợ... nếu chết mà không biết cảm xúc của cậu dành cho tôi là gì.

    Jungwon nghẹn lại.

    Một lúc sau, cậu nắm lấy tay Jay, xiết thật chặt:

    – Tôi không biết rõ mình cảm thấy gì, nhưng tôi biết... tôi không muốn anh rời khỏi tôi.

    Jay nhắm mắt.

    Vài giây sau, anh khẽ chạm trán mình vào trán cậu.

    Cảm giác lành lạnh nơi da Jay khiến Jungwon rùng mình – nhưng trong tim lại nóng như có lửa cháy.

    – Ở yên trong phòng.

    Đừng ra ngoài.

    Cho dù có chuyện gì xảy ra.

    Jay quay đi, không đợi Jungwon đáp lại.

    Bóng lưng anh biến mất vào hành lang – như thể bước vào một trận chiến đã định trước.

    Bên ngoài biệt thự, cánh cổng rít lên từng tiếng kim loại gãy vỡ.

    Từng chiếc bóng không hình thù, như khói, như sương, như vết nứt của đêm, trườn vào khu vườn.

    Những bước chân không chạm đất.

    Những tiếng thì thầm không phát ra từ miệng.

    Và từ giữa đội hình đó – Azelia xuất hiện.

    Mắt cô ta đen toàn phần.

    Tóc bạc dài bay ngược trong gió.

    Trên môi là nụ cười kiêu ngạo, sắc như dao:

    – Jay.

    Ra đây đi.

    Ngươi có thể bảo vệ nó... bao lâu?

    Cánh cửa chính bật mở.

    Jay đứng đó, tay cầm kiếm, đôi mắt không chớp:

    – Em đã vượt ranh giới rồi, Azelia.

    – Ngươi từng vượt trước ta.

    Khi chọn một con người thay vì đồng loại.

    Cô ta giơ tay.

    Từ trong bóng, hàng chục "thể" trườn ra – hình dạng méo mó, nửa người nửa sương, ánh mắt đỏ thẫm.

    Jay không chờ cô ra lệnh.

    Anh lao lên.

    Cuộc chiến bắt đầu.

    Thanh kiếm của Jay như một vệt sáng xuyên qua đêm, cứa vào những thực thể bóng tối đang tràn lên.

    Tiếng kim loại va vào xương.

    Tiếng gào thét quái dị.

    Những đốm sáng màu bạc bắn lên như pháo hoa mỗi khi Jay chém trúng.

    Nhưng chúng cứ đông thêm.

    Azelia chỉ đứng đó, mắt theo dõi anh chiến đấu, ánh nhìn không phải thù hận – mà là thích thú:

    – Ngươi mạnh hơn trước.

    Nhưng điều đó càng khiến ta muốn chiếm lấy ngươi hơn.

    – Và để làm được điều đó... ta chỉ cần lấy lại điều khiến ngươi yếu đi.

    Trong phòng, Jungwon nghe thấy tiếng chiến đấu vọng lại.

    Cậu đứng bật dậy, tim đập như trống.

    Bàn tay siết lấy dao bạc, nhưng chân thì không thể rời khỏi phòng – như thể một phần lý trí vẫn đang trói cậu lại bằng lời hứa với Jay.

    Đừng ra ngoài.

    Cho dù có chuyện gì xảy ra.

    Nhưng khi tiếng rầm! vang lên – cả căn biệt thự rung lên như bị động đất – Jungwon không thể ngồi yên nữa.

    Cậu mở cửa.

    Bên ngoài, Jay đã thấm máu – không phải máu của anh, mà là của lũ bóng đang rút lui dần.

    Nhưng chúng chưa hết.

    Azelia cười, giơ tay lên.

    Một hình thù cao lớn, đen đặc như hắc ám hóa hình, trồi lên từ đất.

    Jay khựng lại.

    Đó là một trong Thủ Vệ Cổ – những bóng thể cấp cao, từng bị phong ấn.

    Azelia nhìn anh đầy khiêu khích:

    – Giờ thì, Jay... hãy chọn.

    Cứu mình, hay cứu nó?

    Và lúc đó, Jungwon bước ra khỏi cửa biệt thự.

    Mắt cậu mở to khi thấy khung cảnh trước mặt – một chiến trường đầy máu, bóng đen và...

    Jay đang che chắn trước mình.

    Jay hét lên:

    – Quay vào ngay!

    Nhưng quá muộn.

    Thủ Vệ Cổ đã lao tới.

    Jungwon giơ dao.

    Nhưng một cái vung tay từ sinh vật đó đã quật cậu ngã lăn trên nền đất lạnh.

    Cậu hét lên, máu bật ra từ miệng.

    Jay gào lên:

    – JUNGWON!

    Và trong tích tắc, đôi mắt Jay chuyển từ đỏ... sang đen toàn phần.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 11 - Mất Kiểm Soát


    Gió lặng.

    Máu đọng.

    Không gian đông cứng trong vài giây ngắn ngủi sau tiếng gào xé rách màn đêm của Jay.

    Mắt anh không còn chút đỏ sẫm nào nữa – thay vào đó là màu đen thăm thẳm như vực sâu, không phản chiếu ánh sáng, không phản chiếu Jungwon...

    Chỉ có bóng tối thuần khiết.

    Jay bước chậm về phía sinh vật vừa đánh Jungwon.

    Mỗi bước anh đi qua, mặt đất như đông đặc, không khí như nghẹt lại.

    Azelia – người luôn tự tin vào sức mạnh của bóng tối – giờ đây khẽ lùi một bước.

    Thứ cô vừa đánh thức...

    đã vượt xa mọi kiểm soát.

    – Jay... – cô lẩm bẩm, lần đầu trong giọng nói có chút run.

    Jay không nói gì.

    Anh xé toạc không khí bằng một cú chém – thanh kiếm bạc giờ đây chỉ là công cụ trong tay một kẻ không còn bị trói buộc bởi lý trí.

    Thủ Vệ Cổ gầm lên, lao vào Jay, nhưng chỉ trong tích tắc, nó bị chém đôi.

    Không máu.

    Chỉ là một vệt đen đặc tan vào gió, như khói bị đốt cháy.

    Jay xoay người.

    Mắt anh quét qua Azelia.

    – Ngươi... không còn là Jay mà ta từng biết. – Azelia lùi thêm một bước. – Ngươi đã giải phóng máu thuần cổ.

    Jay bước tới, gằn giọng – giọng khàn đặc, như vọng từ vực sâu:

    – Ngươi chạm vào điều ta không thể để mất.

    Và đó là sai lầm cuối cùng của ngươi.

    Azelia giơ tay.

    Những bóng đen còn lại lao đến, bao vây Jay.

    Nhưng chúng chẳng khác gì những chiếc lá khô lao vào bão lửa.

    Jay lao vào giữa chúng, từng cú đánh là một vụ nổ.

    Không cần dùng kiếm, chỉ cần tay – anh có thể xé đôi những thứ không thể bị chạm vào.

    Mỗi cú di chuyển của anh là máu, khói, và tuyệt vọng.

    Jungwon nằm dưới đất, máu thấm ướt phần ngực áo.

    Cậu cố mở mắt, đôi mắt lờ mờ tìm kiếm bóng hình quen thuộc.

    Và rồi, cậu thấy Jay.

    Không phải Jay mà cậu biết – người luôn im lặng nhưng dịu dàng, luôn giữ khoảng cách nhưng không lạnh lùng.

    Jay lúc này như một con quỷ vừa tỉnh dậy sau hàng thế kỷ bị giam giữ.

    Jungwon thều thào:

    – Jay... dừng lại... là em đây...

    Jay quay lại.

    Mắt đen vô hồn nhìn thẳng vào cậu.

    Trong tích tắc, đôi mắt ấy dao động.

    Jungwon cố nâng tay lên, giọng yếu ớt:

    – Em không muốn... anh trở thành như thế này.

    Anh nói... sợ mất em.

    Nhưng nếu anh đánh mất chính mình... thì người em yêu còn lại gì?

    Jay khựng lại.

    Từng mảnh ký ức như những ngọn lửa nhỏ bập bùng trong đầu anh:

    – Nụ cười của Jungwon lần đầu cậu gọi tên anh.

    – Bàn tay run run siết lấy ly máu anh đưa.

    – Giọng nói nhỏ nhẹ "Em tin anh."

    Tay Jay run lên.

    Cơn thịnh nộ trong mắt anh chao đảo như lửa sắp tắt.

    Azelia chớp lấy khoảnh khắc đó.

    Cô lao tới, tay giương một mũi dao đen nhọn hoắt – không phải để giết Jay... mà là giết Jungwon.

    – Nếu ngươi không thể quyết định... ta sẽ giúp.

    Jay gào lên:

    – KHÔNG!

    Anh vọt tới, nhanh hơn cả gió, và đỡ nhát dao đó bằng chính tay mình.

    Máu tuôn ra.

    Máu của vampire thuần tộc – đỏ sẫm, dày đặc như mực, nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt.

    Jay hất văng Azelia ra xa, mắt anh trở lại màu đỏ nguyên thủy – không còn đen.

    Không còn bóng tối chiếm lấy anh.

    Anh cúi xuống, ôm lấy Jungwon đang thở yếu dần.

    – Jungwon...

    đừng nhắm mắt.

    Nhìn tôi.

    Là tôi đây...

    Jay.

    Jungwon chạm vào mặt anh – ngón tay dính máu run rẩy.

    – Anh... quay lại rồi... – Cậu mỉm cười yếu ớt – Em biết... anh sẽ không để mình bị nuốt chửng...

    Jay cắn nhẹ vào cổ tay mình, để máu nhỏ vào môi Jungwon.

    – Uống đi.

    Một chút thôi.

    Cậu sẽ sống.

    Jungwon mấp máy môi, nhưng không đủ sức phản kháng.

    Máu Jay chạm lưỡi cậu – mặn, nồng, nóng đến kỳ lạ, nhưng cũng... dịu dàng.

    Một vài giây sau, vết thương của cậu chậm rãi hồi phục.

    Jay ôm cậu chặt vào lòng, như thể chỉ cần buông ra... cậu sẽ biến mất.

    Ở phía xa, Azelia rút lui cùng vài bóng đen còn sót lại.

    Cô nhìn lại một lần cuối, ánh mắt căm hận... nhưng cũng hoảng sợ.

    – Ngươi đã chọn con người.

    Ngươi sẽ phải gánh hậu quả.

    Jay.

    Đêm ấy, cơn bão tan.

    Không ai còn lại ngoài hai người.

    Jay ngồi bên giường, lau mồ hôi trên trán Jungwon.

    Cậu ngủ say, khuôn mặt bình yên.

    Anh vuốt nhẹ tóc cậu, thì thầm:

    – Lần sau... em không cần nói gì cả.

    Chỉ cần sống.

    Vậy là đủ với anh rồi.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 12 - Lời Thề


    Biệt thự yên tĩnh sau cơn bão.

    Nhưng sự yên tĩnh ấy chẳng khác nào một lớp tro mỏng phủ lên tàn tích – đẹp, nhưng dễ vỡ.

    Jungwon vẫn chưa tỉnh lại hoàn toàn.

    Cậu nằm im trên giường, sắc mặt tái nhợt, hơi thở đều nhưng yếu, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn dù đã uống máu của Jay.

    Jay ngồi bên cạnh, mắt dõi ra cửa sổ.

    Bầu trời đen kịt bên ngoài không đổi – vẫn là đêm.

    Nhưng trong lòng anh, có thứ gì đó đã rạn vỡ.

    Trước đó vài giờ, một con quạ đen mang dấu ấn hoàng tộc Vampire hạ cánh trên ban công tầng ba.

    Trên chân nó buộc một mảnh giấy nhỏ:

    "Jay - con trai của Huyết tộc cổ xưa, ngươi đã phản bội Luật Máu.

    Hội Đồng sẽ triệu hồi ngươi để phán xét.

    Nếu không trình diện trước trăng tròn tới, ngươi sẽ bị truy lùng và xóa tên khỏi Huyết Mạch."

    Jay đọc, gấp tờ giấy lại không một biểu cảm.

    Họ đã biết.

    Và họ sẽ không tha.

    Tối đó, khi Jungwon tỉnh lại – đôi mắt cậu mờ mịt như chưa thật sự trở về.

    Nhưng vừa thấy Jay, cậu bật dậy như thể cơn ác mộng còn chưa dứt.

    – Anh đâu rồi... em tưởng anh đã...

    Jay vội giữ cậu nằm xuống lại:

    – Anh đây.

    Không sao cả.

    Em ổn rồi.

    Jungwon nắm lấy tay anh, ngón tay lạnh nhưng run nhẹ:

    – Anh đã mất kiểm soát.

    Em thấy hết.

    Nhưng em không sợ... chỉ sợ anh đánh mất chính mình.

    Jay nhìn cậu rất lâu, rồi khẽ nói:

    – Em đã kéo anh trở lại.

    Chỉ em mới làm được điều đó.

    Jungwon gượng cười:

    – Vậy lần sau đừng để em làm lại nữa.

    Jay khựng lại vài giây, rồi đáp khẽ:

    – Sẽ không có "lần sau" nữa.

    – Nghĩa là sao?

    Jay nhìn sâu vào mắt cậu:

    – Anh sẽ... rút khỏi Huyết Tộc.

    Không gian như chùng xuống.

    Jungwon ngồi bật dậy:

    – Không!

    Anh sẽ bị truy sát.

    Sẽ mất mọi thứ!

    Anh là Vampire thuần huyết cuối cùng của dòng tộc – họ sẽ không để anh sống nếu anh quay lưng.

    Jay nắm tay cậu, giọng kiên định:

    – Chính vì em là người duy nhất khiến anh cảm thấy sống, nên anh không cần tất cả những thứ còn lại.

    – Anh sẽ không còn là "quý tộc".

    Không còn được bảo vệ.

    Không còn nơi để trở về.

    Jungwon lắc đầu liên tục:

    – Vậy anh định đi đâu?

    Làm gì?

    Jay nhìn ra cửa sổ, ánh mắt đầy quyết tâm:

    – Anh sẽ lập một lời thề máu.

    Cắt đứt Huyết Mạch.

    Đổi lấy tự do... và được ở cạnh em.

    Đêm hôm đó, Jay bước vào phòng máu – nơi cổ xưa nhất trong biệt thự.

    Tường đá phủ đầy huyết ấn, và giữa phòng là một bệ thờ đá đen có khắc hình dấu rồng – biểu tượng của Huyết Tộc cổ đại.

    Anh rút ra một con dao bạc, khứa vào lòng bàn tay mình.

    Máu nhỏ xuống bệ đá, sáng lên rực đỏ.

    Jay quỳ xuống, giơ tay lên trời, giọng trầm và vang vọng như một lời nguyền:

    – Tôi – Jay, con của dòng máu cổ.

    Từ bỏ huyết mạch.

    Từ bỏ quyền lực.

    Từ bỏ cả tước hiệu và bất tử.

    – Chỉ giữ lại một điều: Trái tim tôi.

    Và người tôi chọn yêu.

    Bệ đá phát sáng rực đỏ rồi vụt tắt.

    Trên cổ tay Jay, một vết xăm mới hiện lên – hình trăng khuyết bị cắt đôi.

    Biểu tượng của kẻ đã tự nguyện rời khỏi máu tộc.

    Cùng lúc đó, cả giới Vampire rung chuyển.

    Trong một hội trường ngầm dưới lòng đất, những chiếc áo choàng đen đang nhóm họp.

    Một giọng nói vang lên:

    – Hắn đã thật sự phản bội.

    Một kẻ khác hỏi:

    – Vậy có giết hắn không?

    Kẻ đứng đầu, giọng khàn như đá vỡ, lên tiếng:

    – Không chỉ hắn.

    – Kẻ mang dòng máu "người" khiến Vampire cổ đánh mất chính mình... phải chết trước.

    Jay quay về phòng, ôm lấy Jungwon từ phía sau khi cậu đang ngủ.

    – Em sẽ không biết đâu.

    Em là lý do duy nhất khiến anh muốn được làm người.

    Cậu khẽ trở mình, vô thức rúc vào ngực anh.

    Jay mỉm cười buồn, ánh mắt nhìn vào khoảng tối trước mặt.

    Bắt đầu từ ngày mai, cả hai sẽ không còn là kẻ săn và con mồi.

    Mà là hai kẻ bị săn.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 13 - Kẻ Săn, Kẻ Bị Săn


    Ba ngày sau khi Jay cắt đứt Huyết ước, biệt thự từng là nơi trú ẩn cuối cùng đã chìm trong hoang tàn.

    Jay không nói nhiều.

    Anh chỉ lặng lẽ gói ghém những thứ cần thiết, rồi dắt Jungwon ra đi, trước khi hội đồng kịp lần theo dấu máu.

    Cả hai băng rừng, qua sương mù, vượt khỏi biên giới giữa Vùng Đất Vampire và Vùng Đất Con Người.

    Nhưng ranh giới không còn an toàn như trước.

    Một khi Jay đã không còn là quý tộc, mọi luật lệ đều trở thành bẫy.

    Đêm thứ tư, họ dừng chân tại một tu viện bỏ hoang giữa cánh rừng phía Đông.

    Những bức tường đá rêu phủ, tượng Chúa đã vỡ mất nửa khuôn mặt.

    Dưới mái vòm gãy đổ, Jungwon ngồi sưởi bên đống lửa nhỏ, mắt nhìn Jay đang lau thanh kiếm bằng vải lụa thấm máu khô.

    – Anh... còn đau không? – Jungwon khẽ hỏi.

    Jay không trả lời ngay.

    Một lát sau, anh nói:

    – Không phải vết thương ngoài da khiến anh đau.

    – Mà là việc cứ phải để em chạy cùng anh như thế này.

    Jungwon cười nhẹ, ngả người ra đống rơm cũ:

    – Nếu em để anh đi một mình, thì điều đó mới đau.

    – Em không sợ nữa.

    Kể cả khi chúng ta đang bị săn.

    Jay quay sang nhìn cậu – trong đôi mắt sâu đỏ là ánh sáng dịu lại, nhưng cũng pha một nỗi lo đang lớn dần:

    – Jungwon... nếu có một ngày em phát hiện ra máu của mình không chỉ khiến Vampire điên cuồng...

    – Mà còn là mấu chốt cho sự sống còn của cả hai thế giới.

    – Em sẽ làm gì?

    Cậu sững lại.

    – Ý anh là sao?

    Jay im lặng một lúc lâu.

    Sau cùng, anh mở túi vải nhỏ buộc sau thắt lưng, lấy ra một mảnh giấy cổ đã ố vàng, rách góc.

    Đó là một đoạn trong sách Huyết Tiên Tri – cấm thư của giới Vampire, chỉ được lưu giữ tại hội đồng tối cao.

    Anh trải ra trước mặt Jungwon.

    Trên tấm da có một đoạn chữ khắc bằng máu đã khô:

    "Khi máu loài người trộn với Huyết tộc thuần, đứa con của đêm và ngày sẽ xuất hiện.

    Nó không thuần thiện, không tuyệt ác.

    Nhưng máu nó... sẽ khiến cả hai thế giới thay đổi vĩnh viễn."

    Jungwon đọc xong, im bặt.

    Jay nói tiếp, chậm rãi:

    – Máu em... không giống người thường.

    Em từng sống sót sau khi bị cạn máu.

    Máu em khiến anh, một Vampire thuần, rơi vào hỗn loạn.

    – Và những vết thương em từng chịu...

    đều lành nhanh bất thường.

    Jungwon cúi đầu.

    Nhịp tim trong ngực cậu vang to rõ mồn một.

    Jay nhìn thẳng vào cậu:

    – Jungwon, em có thể là mảnh ghép của lời tiên tri.

    – Không... em chỉ là một người bình thường.

    Gia đình em, quê hương em... chẳng ai nói gì cả.

    – Có thể em được giấu đi.

    Đưa vào vùng đất con người để tránh bị phát hiện.

    – Và Azelia...

    Hội đồng...

    Bóng Tộc...

    Tất cả đang điên cuồng săn em vì điều đó.

    Ngoài rừng, cách tu viện không xa, có tiếng gió xoáy và bước chân khẽ như lông rơi.

    Một kẻ mặc áo choàng bạc, dáng cao gầy, bước ra từ sương.

    Trên trán hắn là ấn hiệu Hắc Ảnh – đội sát thủ riêng của Hội đồng Vampire.

    Hắn cúi người, thì thầm với con quạ đang đậu trên tay:

    – Chúng ở đây.

    Rồi hắn quay đầu, đôi mắt lóe lên đỏ rực.

    – Bắt sống con người.

    Giết Vampire phản bội.

    Trong tu viện, lửa đã tắt.

    Cả hai đang ngủ thiếp vì kiệt sức.

    Một tiếng "cạch" khẽ vang lên từ cánh cửa đá.

    Jay mở mắt ngay lập tức.

    Trong bóng tối, một cái bóng lặng lẽ trườn vào.

    Tay cầm lưỡi dao dài mảnh, đầu cúi thấp như một kẻ hành quyết.

    Jay kịp xoay người chắn trước Jungwon, rút kiếm:

    – Ra khỏi đây.

    Hoặc không có lối quay về.

    Tên sát thủ ngẩng đầu.

    Đôi mắt trắng dã, giọng lạnh băng:

    – Ngươi không còn quyền lựa chọn.

    – Và nó... – hắn nhìn Jungwon – thuộc về máu.

    Không thuộc về ngươi.

    Hắn lao tới.

    Tiếng kim loại va nhau chát chúa vang khắp tu viện.

    Jay chém hắn văng ra ngoài, nhưng hắn lại đứng dậy ngay lập tức, như thể không cảm thấy đau.

    – Hắn không phải Vampire thường. – Jay nghiến răng. – Là Tử Ảnh – những kẻ bị rút nhân tính để làm cỗ máy giết chóc.

    Jungwon đứng dậy, tay run run, nhưng lần này... mắt cậu ánh lên quyết tâm:

    – Em không chạy nữa.

    Jay hét lên:

    – Jungwon!

    Không!

    Nhưng cậu đã bước tới.

    Và đúng lúc tên Tử Ảnh lao đến, cậu giơ tay chắn đòn – để máu mình văng thẳng vào mặt hắn.

    Máu chạm vào mắt tên sát thủ, và trong chớp mắt – hắn gào lên, lăn lộn trong đau đớn.

    Jay sững sờ.

    Jungwon lảo đảo, nhưng nhìn Jay, thở gấp:

    – Em không biết tại sao.

    Nhưng... máu em... có thể thiêu đốt chúng.

    Từ "con mồi", Jungwon đã trở thành vũ khí.

    Và ngay lúc ấy, Jay hiểu:

    Giới Vampire... không muốn giữ máu của Jungwon để sống.

    Họ muốn chiếm nó...

    để giết sạch những gì còn sót lại của nhân loại.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 14 - Ký Ức Máu Cấm


    "Máu không bao giờ chỉ là máu.

    Nó chứa ký ức.

    Nó ghi lại lời nguyền.

    Và đôi khi, nó nói ra sự thật mà ta không muốn nghe."

    Jay từng nghe điều đó từ người thầy đầu tiên của mình – một Vampire già sống hơn nghìn năm, từng đứng trước cái chết và nhìn thấy linh hồn bị máu nuốt trọn.

    Lúc này đây, anh đang nghĩ về lời ấy khi ngồi đối diện Jungwon trong một căn nhà gỗ cũ kỹ giữa rừng, nơi họ tạm ẩn sau trận đụng độ với sát thủ Tử Ảnh.

    Trên sàn, vết máu của Jungwon vẫn còn âm ấm – và một mảnh da cháy xém của tên sát thủ đang vặn xoắn thành bụi tro.

    Jungwon nhìn nó không chớp mắt.

    – Máu em đã làm điều đó.

    Jay gật đầu.

    – Máu em... không chỉ đặc biệt.

    Nó là máu cổ.

    Jungwon siết chặt tay.

    – Vậy em là gì?

    Một nửa Vampire?

    Một lời tiên tri?

    Một... thứ vũ khí?

    Jay lắc đầu, ánh mắt dịu lại:

    – Em là em.

    Chỉ vậy thôi.

    Nhưng nếu muốn tìm câu trả lời, chỉ còn một nơi duy nhất.

    Jungwon ngẩng lên.

    – Ở đâu?

    Jay ngập ngừng vài giây rồi nói khẽ:

    – Vực Máu.

    Vực Máu – nơi được gọi là huyệt đạo của hai thế giới.

    Nơi Vampire đầu tiên sinh ra.

    Nơi mọi dòng máu bắt đầu và cũng kết thúc.

    Không ai từng đến đó mà sống sót.

    Ngay cả hội đồng Vampire cũng chỉ dám đến rìa vực.

    Truyền thuyết kể rằng:

    "Mỗi giọt máu rơi xuống đó...

    đều có thể gọi lại ký ức ngàn năm trước."

    Hành trình đến Vực Máu mất ba ngày băng rừng, vượt qua những vùng đất bị nguyền rủa – nơi không tồn tại ánh sáng, thời gian và thậm chí là ký ức.

    Trong một buổi tối giữa đường, cả hai ngồi bên suối đen ánh.

    Jungwon hỏi:

    – Nếu em thực sự... không phải con người thì sao?

    Jay đáp ngay, không do dự:

    – Em vẫn là người anh yêu.

    – Cho dù máu em là ánh sáng hay bóng tối... thì ánh mắt đó, giọng nói đó, hơi thở đó... là Jungwon.

    Jungwon im lặng một lúc, rồi khẽ nói:

    – Em từng sợ.

    Sợ mình chỉ là một "bình máu" đặc biệt với anh.

    – Nhưng bây giờ, em lại sợ... em thật sự là thứ có thể giết chết anh.

    Jay khẽ cười, đưa tay vuốt tóc cậu:

    – Nếu em có thể giết anh... thì anh cũng sẽ mỉm cười, vì ít nhất... em là người cuối cùng chạm vào tim anh.

    Ngày thứ tư, họ đến được rìa Vực Máu.

    Khung cảnh trước mắt như bị rút cạn màu sắc.

    Cả đất trời như một bức tranh đen trắng, nơi gió không thổi, lá không rơi, và máu... lơ lửng trong không khí như bụi.

    Giữa vực là một bệ đá – tròn, như một vòng tròn nghi lễ cổ.

    Jay dẫn Jungwon tới.

    Anh rút dao bạc, nhìn cậu:

    – Em có chắc?

    Jungwon gật đầu.

    Jay khứa nhẹ tay cậu, để một giọt máu rơi xuống bệ đá.

    Ngay khi chạm đá, máu hóa vàng – và từ mặt đất, ánh sáng đỏ rực bốc lên, như những ký ức ngủ sâu đang sống dậy.

    Jungwon ngã ngửa xuống đất, mắt cậu mở to.

    Đồng tử co rút.

    Miệng cậu hé ra như muốn hét nhưng không phát ra tiếng.

    Jay hoảng hốt, định lao đến – nhưng một giọng nói trầm sâu vang lên trong đầu anh:

    – Không được chạm vào kẻ đang nhìn thấy ký ức máu.

    Hoặc ngươi sẽ bị thiêu rụi.

    Jay đông cứng tại chỗ.

    Bên trong Jungwon, thế giới thay đổi.

    Cậu đứng giữa một đồng hoang cháy đen.

    Phía trước là một cậu bé – khuôn mặt giống hệt Jungwon, nhưng đôi mắt... là đôi mắt Vampire.

    Bên cạnh đứa trẻ là một người phụ nữ tóc đen dài, trên lưng có dấu xăm hình trăng khuyết.

    Bà bế đứa bé, thì thầm:

    – Tha lỗi cho mẹ...

    – Con phải lớn lên trong thế giới loài người.

    Ở đó, không ai biết con là kết tinh giữa ánh sáng và bóng tối.

    Rồi bà thả đứa bé vào một dòng sông đỏ máu – dòng sông đó chính là nơi bắt đầu vùng đất con người.

    Jungwon không được sinh ra bởi hai con người.

    Mà bởi một Vampire cổ và một pháp sư ánh sáng.

    Cậu hét lên, nhưng không có tiếng.

    Thế giới xung quanh bắt đầu tan vỡ.

    Và trước khi tất cả chìm vào màu đen, một dòng chữ hiện ra, được viết bằng chính máu của cậu:

    "Ngươi là chìa khóa.

    Khi máu của ngươi nhỏ lần nữa tại nơi này, hai thế giới sẽ sụp đổ... hoặc hồi sinh."

    Jungwon mở mắt.

    Jay ôm chầm lấy cậu:

    – Em sao rồi?

    Em... có nhìn thấy gì không?

    Jungwon thì thầm:

    – Em... không hoàn toàn là người.

    – Và em... có thể kết thúc tất cả.

    – Nhưng để làm điều đó... em phải đánh đổi chính máu mình.

    Jay sững lại.

    Jungwon nhìn sâu vào mắt anh:

    – Anh sẵn sàng để em... trở thành vũ khí cuối cùng chứ?

    Jay siết tay cậu, mắt đỏ rực, nhưng giọng khàn:

    – Không.

    – Anh sẵn sàng để em trở thành chính mình.

    – Không phải vũ khí.

    Không phải tiên tri.

    Chỉ là em... người anh yêu.
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Chương 15 - Ngày Máu Được Chọn ( End )


    "Có những cái chết là kết thúc.

    Nhưng có cái chết... là sự bắt đầu của một thế giới mới."

    Gió thét quanh Vực Máu, cuốn theo bụi đất và mùi máu nồng nặc từ những thế kỷ trước.

    Jay và Jungwon đứng trên bệ đá cổ – nơi ánh sáng và bóng tối giao nhau lần đầu trong lịch sử.

    Phía xa, Hội đồng Vampire đã xuất hiện.

    Hơn ba mươi bóng áo choàng đen lơ lửng giữa không trung.

    Giữa họ, kẻ đứng đầu – Luther, một Vampire cổ, khuôn mặt gầy gò và ánh mắt như xuyên thấu linh hồn, cất giọng:

    – Jungwon, kẻ mang máu cấm.

    – Ngươi là giọt máu cuối cùng có thể phục hồi Vampire thuần chủng... hoặc xóa sổ chúng ta mãi mãi.

    Jungwon siết chặt tay Jay.

    Cậu không run, không sợ – chỉ... lặng.

    Jay bước lên một bước, chắn trước cậu:

    – Hắn không phải "máu cấm".

    Hắn là con người.

    Là người ta yêu.

    Luther nheo mắt:

    – Tình yêu?

    Ngươi dám nhắc đến từ đó sau khi đã phản bội huyết tộc?

    – Thứ tình cảm khiến Vampire đầu tiên chết trong cô độc?

    Jay không đáp.

    Anh chỉ rút thanh kiếm bạc đã sứt mẻ – thanh kiếm từng bảo vệ Jungwon khỏi Azelia, khỏi sát thủ, khỏi cả chính anh.

    Luther phất tay.

    Một luồng khí đen ào tới.

    Jay vung kiếm chắn, nhưng sức mạnh ấy quá lớn – anh bật ngửa, máu ộc ra miệng.

    Jungwon lao đến, đỡ lấy anh, mắt hoảng loạn:

    – Đừng!

    Anh không thể đánh lại tất cả bọn họ!

    Jay nắm lấy tay cậu, ánh mắt vẫn bình tĩnh:

    – Vậy em làm đi.

    – Chọn đi, Jungwon.

    Jungwon quay lại.

    Nhìn lên những kẻ đang bao vây họ.

    Từng Vampire trên bầu trời, từng đôi mắt đỏ rực...

    đều đang đợi quyết định của cậu.

    Cậu hít một hơi thật sâu.

    Máu trong người như đang sôi lên, như gọi cậu trở về nơi nó thuộc về.

    Cậu bước lên bệ đá, nơi đã từng mở ký ức máu.

    Rồi cậu rút dao bạc của Jay.

    Jay bật dậy:

    – Jungwon!!!

    Cậu cười, dịu dàng:

    – Em không chết đâu, Jay.

    Em... chỉ bắt đầu.

    Cậu rạch sâu lòng bàn tay, để máu nhỏ xuống chính giữa bệ đá.

    Máu vàng – thứ ánh sáng duy nhất còn lại trong thế giới này – bốc lên như ngọn lửa.

    Không cháy ra lửa, mà cháy ra ánh sáng.

    Mọi Vampire co rúm lại.

    Luther hét:

    – Dừng lại!

    Ngươi sẽ hủy diệt cả chúng ta!

    Jungwon nhắm mắt.

    Trong đầu cậu, ký ức của mẹ – người phụ nữ pháp sư ánh sáng – lại hiện lên.

    Giọng bà:

    "Máu con là chìa khóa.

    Nhưng trái tim con mới là kẻ quyết định mở ra cánh cửa."

    Cậu nói to, như thề thốt:

    – Em... không chọn bên nào.

    – Không Vampire.

    Không con người.

    – Em chọn... kết thúc chiến tranh.

    Ngay lúc ấy, ánh sáng từ máu Jungwon nổ tung, cuốn bay từng bóng áo choàng, từng kẻ săn lùng cậu, từng linh hồn còn sót lại vì thù hận.

    Luther gào lên lần cuối, trước khi hóa thành tro giữa không trung:

    – Ngươi đã phản bội máu.

    – Và máu sẽ phản bội ngươi...!

    Khi ánh sáng lắng xuống, trời đất bỗng...

    đổi màu.

    Lần đầu tiên trong lịch sử, Vùng Đất Vampire xuất hiện bình minh.

    Jay sững sờ nhìn mặt trời vươn lên qua rặng núi đen – nơi trước đây chưa từng có ánh sáng.

    Ánh sáng len qua làn tóc Jungwon, khiến cậu trông... không còn thuộc về bóng tối nữa.

    Cậu ngã xuống.

    Jay lao đến, hoảng hốt:

    – Jungwon?

    JUNGWON!!

    Cậu mở mắt, môi tái, thều thào:

    – Em không sao.

    – Chỉ là máu... cần ngủ.

    Jay ôm lấy cậu thật chặt.

    Giọt nước mắt đầu tiên sau trăm năm rơi khỏi khóe mắt Jay – không phải vì đau, mà vì hi vọng.

    Một năm sau.

    Tại rìa hai vùng đất, nơi giờ đây không còn biên giới, một quán trà nhỏ bằng gỗ nằm nép dưới bóng cây.

    Jay đeo tạp dề, đang lau bàn.

    Jungwon nằm trên ghế dài, tay cầm sách, mắt lơ mơ:

    – Quán vắng thật.

    – Có khi nào Vampire vẫn chưa thích uống trà không?

    Jay bật cười:

    – Chúng cần thời gian để học sống lại như loài người.

    – Như anh, chẳng hạn.

    Jungwon ngồi dậy, ngáp dài:

    – Vậy khi nào anh cầu hôn em?

    Jay quay đầu, nhướng mày:

    – Em chắc chứ?

    Sống với một tên đã từng muốn hút máu em mỗi ngày?

    Jungwon cười toe:

    – Em sống với anh từ lúc anh muốn uống máu đến lúc anh biết nấu trà.

    Còn gì phải sợ?

    Jay bước tới, ôm lấy cậu từ phía sau:

    – Vậy để anh hỏi lại:

    – Jungwon, em có muốn làm người cuối cùng khiến máu anh sôi lên không?

    Jungwon mỉm cười, xoay lại, hôn nhẹ vào má anh:

    – Em đã làm điều đó rồi.

    Và sẽ tiếp tục.

    Mãi mãi.

    Khi một Vampire đánh mất máu, hắn sẽ chết.

    Nhưng khi một Vampire đánh mất trái tim...

    Hắn sẽ bắt đầu biết sống.

    ~ End ~
     
    Jaywon || Lạc Vào Vùng Đất Vampire
    Ngoại nguyện


    "Tình yêu của một Vampire luôn là sự chiếm hữu.

    Nhưng khi hắn yêu bằng cả trái tim...

    Hắn sẽ học cách trao đi, không cần phải chiếm lấy."

    Đêm đầu tiên sau một năm bình yên, trời đổ mưa nhẹ.

    Không còn tiếng gào của bầy Vampire, không còn lời nguyền, không có máu rơi.

    Chỉ có tiếng thở khẽ khàng của hai người trong căn phòng gác mái bằng gỗ.

    Jay nằm cạnh Jungwon, mắt không rời khỏi gương mặt cậu.

    Mái tóc cậu hơi ướt vì mưa, đôi mắt khép hờ, làn da ửng hồng vì rượu dâu rừng mới uống khi nãy.

    Jungwon lật người, chống cằm nhìn anh, khẽ cười:

    – Anh nhìn em như thể em sắp tan ra.

    Jay đưa tay vuốt nhẹ gò má cậu:

    – Không phải.

    Anh nhìn em như thể... nếu nhắm mắt lại, em sẽ biến mất.

    Jungwon chớp mắt, rồi đột ngột chồm lên, hôn nhẹ vào cổ Jay – nơi vết răng cũ từng in hằn, giờ chỉ còn là vết sẹo nhạt.

    – Em còn sống, Jay.

    Không cần phải sợ nữa.

    – Trừ khi... anh không còn muốn chạm vào em?

    Jay khựng lại.

    Ánh mắt anh dần tối lại – sâu và dữ dội như mọi lần anh khao khát máu.

    Nhưng lần này, anh không khát máu.

    Anh khát em.

    – Em chắc không? – Jay hỏi, giọng trầm khàn, tay đã siết lấy eo cậu.

    – Em muốn, từ lâu rồi.

    Nhưng khi ấy... máu em còn là thứ để giành giật.

    Bây giờ nó thuộc về em.

    Và em... thuộc về anh.

    Jay nhấc bổng Jungwon đặt xuống giường, ánh mắt anh lần đầu không còn kiềm nén.

    Không còn sợ mình sẽ làm tổn thương cậu.

    Không còn nghĩ đến lời tiên tri, hội đồng hay sự bất tử.

    Chỉ còn hai người, và một đêm bình thường.

    Jungwon run nhẹ khi áo mình bị Jay chậm rãi cởi ra, từng khuy áo rơi xuống sàn như tiếng nhịp tim loạn nhịp.

    Jay cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của cậu – nơi ngày xưa anh từng cắm răng vào.

    – Em... thơm hơn mọi cơn đói trong đời anh – Jay thì thầm, giọng khàn và đầy đè nén.

    Jungwon quàng tay qua cổ anh, kéo xuống:

    – Vậy lần này...

    ăn em đi.

    Jay bật cười khẽ như thú hoang vừa được thả khỏi xiềng.

    Căn phòng gỗ tràn ngập tiếng thở gấp, hơi nóng, mồ hôi, và những cái chạm vừa dịu dàng, vừa thèm khát.

    Jay hôn Jungwon khắp bờ ngực ửng đỏ, đôi môi anh trượt dài như đang vẽ lại từng đường sống trên thân thể người cậu yêu.

    Jungwon rên khẽ khi bị anh chiếm lấy từng chút một – không vội, không cuồng dại – mà thâm sâu, dữ dội, và đầy mê đắm.

    Như thể Jay đang ghi nhớ cậu bằng từng thớ cơ trên người anh.

    Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

    Bên trong, hai cơ thể quấn lấy nhau như thể chẳng có ngày mai.

    Đến khi trời gần sáng, Jay vòng tay ôm lấy Jungwon từ phía sau, cả hai đều kiệt sức.

    Căn phòng giờ chỉ còn tiếng mưa tí tách và hơi thở dịu dàng đan quyện.

    Jay khẽ thì thầm:

    – Em... còn sống không?

    Jungwon cười yếu ớt:

    – Không chắc.

    Nhưng nếu đây là chết, thì em mong được chết mỗi đêm.

    Jay siết chặt cậu, hôn vào gáy:

    – Không.

    Em không được chết.

    Anh chưa kịp hỏi... em có muốn sống với anh mãi không?

    – Câu đó đáng ra phải hỏi trước khi "ăn" em chứ?

    Jay cười, giọng trầm:

    – Vậy để anh hỏi lại:

    – Em có muốn trở thành người duy nhất mà anh khao khát...

    đến trọn cuộc đời không?

    Jungwon không trả lời.

    Cậu chỉ quay lại, hôn vào môi anh.

    Một nụ hôn không còn mang mùi máu.

    Mà mang mùi... của tình yêu thật sự.

    -------------

    "Trở thành người yêu của một con người thì đơn giản.

    Nhưng trở thành... con rể của loài người, với một quá khứ hút máu và đôi mắt đỏ như máu, thì lại là chuyện khác."

    Bốn tháng sau khi máu không còn bị tranh giành, Jungwon quyết định đưa Jay... về nhà.

    Về nhà thật, nơi ba mẹ cậu – hai người dân bình thường sống ở vùng đất con người – vẫn nghĩ con trai mình "đi lạc mấy năm vì mất trí nhớ".

    Giờ cậu trở lại, không chỉ mang theo người yêu, mà mang theo cả một... cựu quý tộc Vampire làm rể tương lai.

    Sáng sớm hôm đó, Jay loay hoay trước gương.

    – Em chắc là... ba mẹ em không có mang tỏi trong nhà chứ?

    Jungwon cười:

    – Tỏi dùng để nấu ăn, không để giết Vampire.

    Mà... anh đâu còn là Vampire toàn phần nữa đâu?

    Jay liếc nhìn cậu, chau mày:

    – Nhưng mắt anh vẫn đỏ.

    Da anh vẫn trắng hơn kem chống nắng SPF 200.

    – Còn tim anh thì đỏ hồng và đập vì em, nên ổn thôi.

    Jay thở dài, chỉnh lại cổ áo sơ mi.

    – Tốt nhất đừng để ba em nhìn thấy vết răng cũ trên cổ em.

    – Em nói đó là do... em chơi với chó thời nhỏ.

    – Còn nếu ba em hỏi tiếp, thì em nói con chó đó bây giờ là chồng em.

    Jay ho sặc một tiếng.

    10:32 sáng, họ đứng trước ngôi nhà nhỏ lợp ngói xám giữa làng.

    Cửa mở.

    Mẹ Jungwon – bà Gyuhee – mắt rưng rưng, ôm chầm lấy con trai:

    – Trời đất ơi, Jungwon!

    Con vẫn sống thật hả?

    – Con sống khỏe, mẹ à – Jungwon cười.

    Ánh mắt bà đảo qua Jay.

    Jay lễ phép cúi đầu:

    – Cháu chào bác gái.

    Cháu là Jay, bạn của Jungwon.

    Mẹ Jungwon nheo mắt:

    – Bạn?

    Jay nhìn Jungwon.

    Jungwon khẽ lắc đầu như nói "đừng khai ra sớm".

    – Dạ... bạn thân.

    Rất thân.

    Cỡ... thân tới mức nấu ăn, giặt đồ, ngủ cùng...

    à không, ngủ gần nhau ạ.

    Bà Gyuhee ngẩn người, rồi cười hiền:

    – Thời nay thanh niên hiện đại ghê ha.

    Bên trong nhà, ba Jungwon – ông Minhyuk – đang ngồi đọc báo.

    Ông không nói gì, chỉ nhìn Jay từ đầu đến chân.

    Khóe mắt nheo lại.

    Jay nuốt nước bọt.

    Sao cảm giác này còn căng hơn đối đầu với hội đồng Vampire...

    Ông Minhyuk cất tiếng:

    – Cậu từ vùng nào đến?

    – Dạ... phía tây.

    Xa lắm ạ.

    Gần... gần Vực Máu.

    – Hở?

    – À không, cháu nói nhầm, gần... vực... nước.

    Một hồ lớn.

    Ông gật đầu, vẫn chưa nở nụ cười nào.

    – Làm nghề gì?

    – Trước đây cháu từng... làm quý tộc.

    Giờ chuyển sang làm trà sữa với em ấy.

    Jungwon bên cạnh sặc nước miếng.

    – Vậy... có hút thuốc không?

    Jay lắc đầu:

    – Dạ không hút thuốc, không rượu, chỉ từng hút máu.

    Cả bàn im phăng phắc.

    Jay chết lặng.

    Jungwon ngẩng đầu, phá tan không khí:

    – Ý anh ấy là... từng làm trong ngành y mà.

    Máu... kiểu truyền máu, xét nghiệm ấy.

    Jay vội gật đầu:

    – Dạ dạ đúng!

    Làm ở phòng thí nghiệm.

    Nhìn máu quen lắm.

    Ông Minhyuk đặt tờ báo xuống, nhìn Jay chằm chằm:

    – Cậu yêu con trai tôi thật lòng chứ?

    Jay siết tay Jungwon dưới bàn.

    Rồi anh ngẩng đầu, nhìn thẳng:

    – Vâng.

    Rất thật lòng.

    Nếu được chọn giữa máu và cậu ấy, cháu chọn cậu ấy.

    – Nếu phải sống đời người để sống bên Jungwon, cháu sẽ làm người.

    – Và nếu có chết vì bảo vệ em ấy lần nữa... cháu vẫn chọn chết.

    Căn phòng im lặng.

    Jungwon sững người.

    Bà Gyuhee khẽ chùi nước mắt.

    Còn ông Minhyuk... chậm rãi đứng dậy, bước đến gần Jay, đặt tay lên vai anh.

    – Vậy thì...

    – Chào mừng đến với gia đình.

    Nhưng nhớ: Làm con trai tôi khóc... thì dù cậu có bất tử, tôi vẫn tìm ra cách xử cậu.

    Jay nghiêng đầu, cười mím:

    – Cháu nghĩ... cháu hiểu cảm giác bị đe còn hơn cả hội đồng Vampire rồi ạ.

    Tối hôm đó, trong phòng cũ của Jungwon, Jay nằm trên giường nhỏ, mắt nhìn trần nhà gỗ.

    Jungwon chui vào chăn, vòng tay ôm anh từ phía sau:

    – Anh thấy sao?

    Jay quay lại, mỉm cười:

    – Thấy giống được "sống" lần đầu tiên.

    Lần đầu gặp bố mẹ người yêu.

    Lần đầu ăn canh rong biển thật.

    Lần đầu...

    được gọi là người bình thường.

    – Và lần đầu... trở thành một phần gia đình?

    Jay gật đầu.

    – Gia đình em.

    Gia đình chúng ta.

    "Dù từng sống hàng trăm năm trong bóng tối,

    Chỉ cần một người nắm tay...

    Cũng đủ khiến mình muốn làm rể người ta suốt đời."

    Really end

    .

    .

    .

    Park Jay x Jang Jungwon

    Name : Lạc vào vùng đất Vampire

    Thanks for your reading

    Theo dõi mình để đọc những bộ truyện khác nha

    ( Ai muốn mình làm về cp gì thì có thể cmt )
     
    Back
    Top Bottom