Hài Hước jaywon || Coffee

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
318492303-256-k697167.jpg

Jaywon || Coffee
Tác giả: maeumi_00
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

- Quý khách , cần gì thêm không ạ ?

- Order thêm em được không ?



sunoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • jaywon || Lemỏn
  • jaywon || Em của anh
  • jaywon || Ducle
  • Jaywon || Coffee
    •1•


    "Hi mọi người, chào mừng mọi người đã trở lại với livestream của idul giới trẻ Riki Jackson.

    Mọi người dạo này ổn chứ ??

    Mình ổn lắm nên kệ mọi người nha !!

    Kể cho nghe, mình được nghỉ hè rồi nên chuyển đến Seoul nè, mọi người đừng lo mình phải sống cực khổ nhé vì mình đang ăn bám ông anh ruột thừa siêu cấp giàu có này nè.

    Tada !Chào mọi người đi mụ !! l"

    Riki quay sang người đang bấm điện thoại bên cạnh, huých vai vài cái, ra hiệu cho anh chào hỏi.

    Đằng này quay ra chào độc mỗi câu rồi lại bấm điện thoại tiếp.

    Nó khó hiểu thì thầm :

    - Ê !

    Ông quỷ này chào mỗi câu là sao ??

    Giới thiệu đi chứ, nhớ nhiệt tình tí cho người ta ấn tượng.

    - Park Jongseong, 20 tuổi, ế.

    - Ủa hết chưa ?

    - Hết rồi.

    - Thật à ?

    - Ừ

    - Thực sự không còn gì thêm à ?

    Cuộc đời anh nhạt nhẽo đến vậy à hyung ???

    Nó bị sốc á mọi người.

    Nó thề với tenten rằng, trần đời chưa thấy ai nhạt toẹt như cha nội này.

    Nghe giới thiệu xong mà muốn giật đùng đùng luôn.

    Lần này, nhân dịp nghỉ hè ăn nhờ ở đậu phải thêm mắm dặm muối cho cuộc đời ông này thôi.

    Nó tự phong cho mình biệt danh" đấng cứu rỗi linh hồn pảk jjong seng".

    Nghĩ là làm, nó nói luôn :

    "Mọi người ơi !

    Mình nghĩ mình phải gánh trọng trách lớn lao rùi, hẹn gặp lại mọi người ở lần khác nha.Vĩnh biệt !!!

    "

    Tắt live, nó phi vào group chat nhắn một tràng :

    Hội anh em m8 trừ jaeyun

    Bao giờ có bồ thì bỏ tenten :

    MỌI NGƯỜI ƠI !!!!!!

    ĐI

    UỐNG



    PHƠ

    CHILL

    CHILL

    ĐI ???

    NHÉ

    NHÉ

    NHÉ

    Iceprince nhưng not shine :

    Thằng quỷ, mày nhắn một lần không được à ??

    Ai mượn nhắn một loằn như thế tao già rồi đọc mỏi mắt.

    Trẩu vừa thôi.

    Bao thì đi nhé🫰

    10+12=21 :

    Mày lên đây chơi rồi à ??

    Ừ đi đi,lâu rồi anh em không gặp nhau

    Mà thằng nào đặt cái tên nhóm khốn nạn vậy ???

    Tao thả con tao ra cắn từng đứa một bây giờ

    Tree tong tong :

    Chúng mày đi thì tao đi

    Iceprince nhưng not shine :

    Thế thì uống ở quán anh tao đi, quán ông heeseung ấy !

    Biết không ???

    10+12=21 :

    Chốt !

    Tree tong tong :

    Chốt !

    Bao giờ có bồ thì bỏ tenten :

    Chốt !

    ———————————————————————————

    một phút rảnh rỗi, mình quay ra viết fic thay vì đọc .

    Lần đầu viết, mọi người thông cảm nhé
     
    Jaywon || Coffee
    •2•


    📍17h, tại Heehee coffee

    - Đặt cái tên nghe hề vậy ??

    - Anh tao đặt, mày thích ý kiến không thằng chòng seng này ???

    - Bạn bớt nóng, tí anh cho ăn uống thoải mái.

    - Ưng lắm luôn !!

    - Rồi mấy ông có tính vào không vậy ???

    Đứng đây 15p chi ???

    Mà anh bao hả jaeyun hyung ???

    - Không, thằng jongseong bao mà

    - Ủa ??

    Tao nói bao hồi nào ???

    - Cấm cãi, vào lẹ đi trời.

    Rồi cuối cùng bốn ông thần này cũng đi vào, gì chứ hề với hội anh em thôi chứ bề ngoài trông cũng đâu đến nỗi nào.

    Bốn giai nhà nhìn sáng sủa đẹp trai, anh nào anh nấy cao ráo như idol hàn quốc, thu hút ánh nhìn bao người.

    Làm màu đã rồi bốn anh em tìm chỗ ngồi, yên vị rồi thì làm gì ??

    Order đồ thôi, với châm ngôn đứa nào bao thì đứa đấy order.

    Anh nhìn em, em nhìn anh, anh nhìn bạn rồi nhìn jongseong.

    Anh bất lực đứng lên đi order nước với suy nghĩ "cuộc sống đã chông gai, bạn bè thì như hạch".

    Vừa ra khỏi bàn, riki kéo hai ông anh lại thì thầm:

    - Thật ra là em đang tính lôi ông này ra để tìm người yêu cho ổng, thêm chút mặn mà vào cuộc sống của ổng.

    Chứ ai đời 20 tuổi rồi mà ế chảy thây ra.

    Nhạt nhẽo hết sức.

    - Ơ, tao thấy cuộc đời nó như trò hề ấy.

    - Bạn cũng thấy thế à ??

    Em tưởng mỗi em nghĩ vậy chứ.

    Riki đúng là non thật, thằng này cuộc đời nó đã là một vở hài kịch rồi.

    - Nhưng mà không kiếm người yêu cho ổng thì ổng thành hề thật đấy.

    Đang thì thầm to nhỏ thì heeseung từ đâu đi ra lôi thêm jongseong đang thất thần cười như dở hơi bên cạnh.

    Anh vừa thở vừa nói :

    - Mẹ thằng quỷ !

    Lâu ngày không gặp mà nó nặng kinh khủng khiếp, tao không lôi nó về đây kịp chắc giờ quán tao mất nhân viên ưu tú mất.

    - Heeseung hyung, vụ gì vậy ???

    - Đây để tao kể cho nghe

    Quay trở lại 10p trước, khi jongseong đang đi đến quầy để order.

    Thì bỗng từ sau, heeseung vỗ vai :

    - Nay rảnh rỗi đến quán anh mày uống luôn , có người yêu chưa ???

    - Ế chổng đít lên còn hỏi có người yêu chưa.

    Ông cố tình đấy à ?

    - Nào, có lòng tốt hỏi han mà mày thái độ vậy à ??

    Nhân tiện nay đến đây thì tia ai đi, quán anh mày khách hàng hơi bị chất lượng luôn.

    - Park Jongseong này không cần tình yêu, tình yêu thích thì tự đến, không rảnh đi theo đuổi ai đâu

    - Ừ mày giỏi, thôi đến mày kìa order đi

    Jongseong bước đến quầy order một hơi không thèm nhìn người đằng trước.

    Cho đến khi ngẩng mặt lên thanh toán thì "rầm".

    Tiếng gì vậy ??

    Tiếng jongseong đổ người ta chứ còn gì nữa.

    Người phía trước, mắt mèo, tóc đen, má phớt hồng lại còn lúm đồng tiền.

    Chết jongseong mất !

    Xinh trai như này jongseong không đổ là hơi ẩu đó jongseong nha !!

    - Quý khách, cần thêm gì không ạ ?

    - Order thêm em được không ?

    - Dạ ?

    Cậu trai kia ngước lên nhìn anh, mặt em ngơ ngác, ánh mắt khó hiểu.

    Còn anh thì cười hề hề nom cứ ngố ngố.

    Heeseung nghe xong hoảng liền, vội lôi anh đi rồi quay lại nói với em :

    - Jungwon à, thông cảm nhé đây thằng em anh, nó hơi có vấn đề.

    Em cứ lên đơn đi tí bảo Sunoo ra bê nhé !

    - Dạ vâng không sao đâu ạ !

    "anh kia bị cái gì vậy ??? hết hồn luôn"

    ———————————————————————————

    viết fic vì đam mê , ai đọc thì mình vui còn không ai đọc thì bùn một chút xíu thui chứ không đến nỗi là bùn hoài đâu 🥹
     
    Jaywon || Coffee
    •3•


    Nghe xong cả đám cười ầm quán lên, bao nhiêu ánh mắt phán xét dành cho cái bàn này hết.

    Heeseung khẽ thét lên :

    - Chúng mày tin anh đuổi hết lũ chúng mày ra ngoài ngõ uống nước cống không ?

    Quay trở lại vấn đề chính, riki hiếu kì quay sang hỏi một tràng :

    - Anh nhìn trúng người ta rồi hả ?

    - Trông như nào vậy ?

    - Tên gì ?

    - Xin được in4 chưa ?

    - Bao tuổi ?

    - Đẹp không ?

    - Riki này, lần thứ n anh bảo mày bỏ cái kiểu hỏi một tràng như kia đi, bọn tao già rồi hỏi từ từ thôi !!

    Sunghoon quay ra lắc nhẹ jongseong.

    Ừ, thật ra thì cũng không nhẹ lắm , lắc muốn bay nết của anh luôn nhưng mà cứ cho là nhẹ đi .

    - Ê trả lời đi bạn, ngồi thẫn thờ ở đấy làm gì ??

    Nói đi thì anh em giúp cho .

    - J..ung...onn

    - Cái gì ???

    Nói to lên.

    Con mẹ khổ cái thân tao , tao điếc.

    NÓI.TO.LÊN

    - Yang Jungwon

    - Tên ẻm đó hả ??

    - Ừ, xinh, trắng, má lúm, mắt mèo, lùn

    - Ủa mắc gì chê người ta lùn vậy thằng kia ??

    - Stop !!!

    Vậy là biết từng ấy rồi đúng không???

    Thế thì lo gì vụ in4 , có anh heeseung ở đây mà

    Heeseung đứng nãy giờ nhìn bọn nó làm hề giờ bị réo tên .

    Thật lòng thì anh đắn đo , một bên là anh em thân thiết chơi với nhau từ hồi cấp 3 , một bên là đứa em anh cưng như trứng tại em ngoan lại được việc , hoàn cảnh của em cũng làm anh thương em nhiều hơn .

    Em còn là người mai mối , đẩy thuyền , giúp anh cưa đổ Sunoo , anh biết ơn còn chưa hết .

    Đứng đực một hồi , anh mới lên tiếng :

    - Bé này, con cưng của anh, anh thương nó như con .

    Mày phải chắc chắn với anh một điều là đừng bao giờ làm tổn thương đến nó, tao mà biết là tao vặt lông mày đấy.

    Anh em với nhau nên anh tin tưởng vào mày.

    Nghe chưa ?

    Con chim cú này ??

    - Vâng thưa ngài

    Vậy là, jongseong đã có được in4 của em rồi.

    Nhưng mà ngại không dám follow, khổ lắm cơ !

    Tại quầy, jungwon từ lúc gặp cái anh đầu xanh đen kia, em cứ bị ấn tượng ấy.

    Anh này cao, đường nét sắc sảo, khuôn mặt góc cạnh, da cũng ngăm trông nam tính không chịu được nhưng mà anh này ....lạ lắm.

    Lạ lắm luôn!

    Thấy em đứng ngơ ra đấy, sunoo đứng bên cạnh lay người em.

    - Ya , jungwon à ???

    Yaaaaaaaaa !!!!!!!!!

    - Dạ ?!

    - Em sao vậy ?

    Mệt trong người à ?

    - Em không, tại nãy có khách người quen của anh heeseung mà người ta kì lắm, chắc cú sốc đầu đời, thôi anh mang nước ra đi kìa.

    Lẹ lênnnn

    - Ơ kìa , từ từ , vụ gì z trời ??

    Từ khi có in4 của em, jongseong cứ ngồi lướt mãi thôi.

    Ý định tim từng ấy mấy chục post em đăng của anh làm anh em hú hồn cản lại.

    "Mày mà làm vậy người ta tưởng mày khủng bố đấy.

    Thích bị block không ??".

    Đang hỏn lọn thì một cậu trai tóc hồng, bê nước ra

    - Mời quý khách, chúc quý khách ngon miệng.

    Nói xong thì quay ra liếc heeseung muốn cháy quả đầu của hắn.

    - Còn anh ?

    Đứng đây làm gì ?

    Quán ai trông ?

    Quán ai quản lí ?

    Anh tin tôi tế cả cái quán này lên không ?

    - Dạ !

    Anh xin lỗi !

    Bé bớt nóng, lát tan làm anh dẫn đi ăn kem mintchoco.

    - Thế còn được.

    Giờ thì đi ra làm việc nhanh, đã tan ca đâu mà đứng buôn chuyện ?

    Xin quý khách thứ lỗi ạ !!!!

    Sunoo kéo heeseung ra khỏi đó, không quên cúi đầu chào.

    Jaeyun quay sang bĩu môi :

    - Tưởng như nào, ông này gặp bồ cái tắt điện liền.

    Mà công nhận bồ ổng đanh đá, nghe đồn thôi mà hàng thật ngoài sức tưởng tượng của tao.

    - Anh mà chẳng thế ?

    Anh dám cãi anh sunghoon à ???

    Anh sợ chứ gì , ầyyyy

    - Đấy không phải là sợ, đấy là tôn trọng.

    Là RẾPCT

    - Hai bây im được không ?

    - Dạ !!

    Từ giờ , chính thức là hành trình cưa đổ em yang meo của anh chòng seng đó nha !!

    Cố lên , jongseong ở nhà có bạn già em trông nhiệt tình giúp đỡ.

    Còn em jungwon thì có thần giữ của.

    Vậy thì khó cho anh jongseong rồi.
     
    Jaywon || Coffee
    •4•


    Hành trình cưa đổ em của jongseong chính thức bắt đầu.

    Theo một nguồn thông tin vừa moi móc được từ " bố nuôi " heeseung xin phép được giấu tên thì em là yang jungwon, sống xa bố mẹ từ năm em lên bốn, em sống với bà cho đến năm cấp 3 thì chuyển lên Seoul.

    Vì gia cảnh em không phải là khó khăn mà là khá giả nên bố mẹ em mua cho em một ngôi nhà để ở, trùng hợp là hàng xóm của heeseung, hai anh em từ đó giúp đỡ nương tựa lẫn nhau nên mới sinh ra cái mác "bố nuôi-con cưng".

    Sunghoon vừa kể một tràng cho ba ông thần kia vừa tự đấm ngực khen ngợi bản thân "tiên tử moi móc bí mật", đến bồ nó còn phải ngăn nó lại không nó sẽ tự luyến mà đấm ngực đến chết mất.

    - Nghe heeseung-hyung đồn rằng, jungwon thích mẫu người ngay thẳng, ôn hoà, hiền lành.

    Đặc biệt ai cao ráo, sáng sủa thì là điểm cộng lớn .

    Nghe vậy , riki cùng jaeyun kéo người anh lên xoay 8 tỷ vòng xong bật ngón cái.

    - Gì chứ , cao ráo sáng sủa bạn anh đây thừa

    - Mỗi tội mặt như đi đòi nợ

    - ...

    - ...

    - ...

    - Thực sự luôn à riki ?

    - Mày nói thế mặt nó chảy ra như cái háng rồi kìa

    - Tao chết cho chúng mày xem

    Haizz , đúng là lúc tuyệt vọng mới biết anh em não tàn.

    Jaeyun đần ra một lúc rồi đứng bật dậy :

    - Hay là giờ mày cắm rễ ở cái quán ông heeseung đi

    - Là sao ba ???

    - Thì là vậy đó, bạn hiểu ý anh không sunghoon ?

    - Không, tao không hiểu

    - ...

    - ...

    - Nói tóm lại là jongseong, mày làm khách quen ở đấy đi, ngày nào mày cũng ra đấy ngồi.

    Cái mặt mày ra đường nổi bật bỏ mẹ đi được, chỉ cần ra đấy chọn chỗ nhìn giống trong phim xong ra vẻ boy mùa đông lạnh giá elsa nhâm nhi tách cà phê.

    Jungwon không để ý tao sủa cho mày nghe luôn.

    - Ừ, để tao thử

    ——————————————————————————

    📍tại Heehee coffee

    Quả đúng như jaeyun nói, anh bước vào quán ai cũng phải liếc qua nhìn.

    Nhưng thứ anh để tâm ở đây là con mèo đằng kia đang chăm chỉ làm việc nè trời.

    Tự nhiên run quá mấy ba, tính quay ra đi về mà hội anh em "kính râm, đội mũ, bịt khẩu trang, tay cầm menu che nửa mặt" ngồi góc quán nhảy dựng lên múa may kịch liệt quá nên anh đành quay lại, một phần là vì em, một phần là vì sợ đứng thêm tí nữa người ta đánh giá.

    - E hèm !!

    - Dạ !

    Quý khách muốn order gì ạ ?

    - Cho anh một li ca po chi nầu

    - Dạ ?

    - Ý anh là capuchino

    - Anh tính tiền bằng tiền mặt hay bằng thẻ ạ ?

    - Bằng tình yê- bằng thẻ nha

    Anh đưa thẻ cho em thì vô tình chạm nhẹ vào tay em, em thì không để ý đâu nhưng mà anh thì đầu quay mòng mòng rồi , nhức nhức cái đầu rồi.

    Cho đến khi cầm bill ra yên vị trên ghế thì hội anh em mới thở phào nhẹ nhõm.

    - Ôi con mẹ nó !

    Ai đời 20t đầu rồi mà order cốc nước muốn nửa tiếng đồng hồ

    - Em còn tưởng ổng ngất ra đấy rồi chứ, chân ổng cứ bạch bạch vào nhau

    - Nó cho tao cảm giác được làm phụ huynh, tao nghĩ đến cảnh cho con tao đi làm việc vặt lần đầu còn không gian nan bằng nó.

    Lạy Chúa !!

    Và mọi người biết gì không ??

    Suốt một tuần tiếp cận em jungwon nhưng mà em bận quá tính kiếm em mà không có thấy.

    Quay đi quay lại đã thấy em đổi ca với người khác rồi, thế là trong góc quán luôn xuất hiện một con chim cú mặt chảy ra trông vừa hề vừa tội.

    Haiz jaeyun à, chắc phải đổi cách thôi
     
    Jaywon || Coffee
    •5•


    - Ê thằng kia, mặt mày không căng lên được tí nào à ???

    Không được cách này thì bày cách khác, mặt cứ như dẫm phải cứt ấy.

    - Đúng rồi ảnh nói đúng đó, anh dẫm nhầm rồi phải dẫm vào tim người ta kìa

    - Tụi bây im được không ?

    - Không

    Haiz, đúng đời.

    - Mà trước chúng mày tán nhau kiểu gì vậy ??

    - Gì ?

    - Trước mày tán sunghoon kiểu gì vậy jaeyun ??

    - Tao á ??

    Tao gặp ẻm, xong tao yêu ẻm, xong tao vồ vập lấy ẻm, xong tao thể hiện tình yêu mãnh liệt của tao, xong ta-

    - Đến đây được rồi, câm ngay.

    Còn mày, sunghoon ?

    - Tao ấy hả ?

    Tao gặp ảnh, xong tao đổ ảnh, trái tim tao đập bình bịch bình bịch, xong tao lao vào ảnh, tao xâu xé trái tim ảnh, xong ta-

    - Cút khỏi nhà tao ngay

    - Sao anh không hỏi em ??

    - Nít nôi

    Haizz, gì vậy ??

    Jongseong tự hỏi rằng "mình sống để làm gì ?

    Sống trên đời này làm gì khi có những con khỉ đột cực phẩm đeo bám bên mình ?

    À, mình sống đến giây phút này đã là kì tích ...

    Ừ phải tự lực cánh sinh thôi, nhờ vả bọn này có ngày nhìn em đi với người khác mất"

    Vậy là, jakehoonki một vé ra khỏi nhà jongseong.

    Hôm nay, anh mặc đồ tươm tất, tính đến quán em thì đi giữa đường bị chó đuổi.

    Anh chạy thừa sống thiếu chết.

    Cắt được đuôi, gần đến nơi thì trời đổ mưa, anh lại bán sống bán chết chạy như điên vào quán thì thấy không một bóng người chỉ thấy bóng dáng người thương đang dọn dẹp bàn ghế.

    - Ah..

    - Ah...

    - haha, qu-quán mình đóng cửa rồi hả ??

    Cho tôi xi-

    - ôi trời !!

    Anh ướt hết rồi kìa vào đây nhanh đi !

    Anh bị em kéo vào, ấn xuống ghế ngồi.

    Rồi anh cứ thế mà nhìn em lật đật chạy vào lấy khăn rồi máy sấy còn có cả một bộ quần áo.

    - Anh lau tóc đi, rồi vào kia thay tạm đi ạ, người anh ướt như chuột lột rồi.

    Nhanhhh

    - À ừ đây

    - Mà quần áo này của ai vậy ??

    - Em lấy của anh heeseung, ảnh có vài bộ dự bị phòng trường hợp ngoài ý muốn,mà anh vào trong kia thay nhanh lên, để lát nước mưa ngấm là cảm đấy ạ !!

    15p sau thì chàng ta trở ra, em cũng đã dọn xong rồi.

    Em lấy tay vẫy ra hiệu anh ra đây ngồi, rồi cứ thế cắm máy sấy vào mà sấy cho anh.

    Rồi xong, sốc không ??

    Sốc chứ , tự nhiên trong cái rủi có cái may.

    Mặc dù xảy ra nhanh quá khiến anh load không kịp nhưng mà không sao, jongseong vẫn đỡ được cả nhà nha.

    - Anh uống đi này

    - Cảm ơn em

    Đưa cốc cà phê nóng cho anh rồi hai người chìm vào khoảng không im lặng.

    Chết rồi !

    Tự nhiên im lặng ngang vậy, jongseong khó thở quá mọi người ơi, đang yên đang lành hít chung bầu không khí với crush nó cứ bị hồi hộp ấy

    - Umm, cảm ơn anh nhé !

    - Vì cái gì ?

    - Vì anh luôn đến ủng hộ quán của em

    - Em thấy anh hả ??

    Quán đông đến vậy..

    - Em thấy chứ, anh luôn ngồi trong góc quán với một ly capuchino, còn hay quay ngang liếc dọc nữa chứ.

    À ra là em có để ý đến anh.

    Jongseong vui muốn chết, chết luôn ở đây được không ?

    Lại không tự chủ được cười hề hề như thằng dở hơi rồi

    - Lần đầu tiên mình gặp nhau, em có nghe anh heeseung nói rằng anh là em của ảnh.

    - Ừ, bọn anh quen nhau từ hồi cấp 3

    - Ồ, ra vậy.

    Mà lần đầu mình gặp nhau anh cũng cười hề hề như vừa nãy, có hơi kì lạ nhưng mà anh cười lên trông đáng yêu lắm

    Con mẹ nó, quá đủ cho một ngày rồi.

    Được crush khen bà con ơi nhưng mà thay vì khen "ôi anh ngầu quá" hay "anh đẹp trai lắm" thì ẻm khen mình đáng yêu (?) Nhưng mà không sao, được khen là đủ sống rồi nhỉ ?

    - À đúng rồi, quên chưa giới thiệu đàng hoàng với anh.

    Em là Yang Jungwon, 18 tuổi, em là hàng xóm của anh heeseung.

    Từ nay mong anh chiếu cố nhé !!

    - Anh là Park Jongseong, anh từng sống ở Mỹ nên có cái tên Jay, em muốn gọi như nào cũng được và anh lớn hơn em 2 tuổi.

    - À còn nữa cách thức liên lạc, anh có dùng ig không ?

    Số điện thoại nữa ?.....

    Tuy mở đầu hơi khốn nạn với anh nhưng jongseong lại có được cách thức liên lạc với em chỉ trong một tối.

    Ừ đánh đổi một chút cũng không sao.

    Mà em ơi !

    Sao em lại đáng yêu thế, cái má em cứ phớt hồng, em tính giết chết anh bằng cái sự đáng yêu đấy à ???

    Ác ôn thật đấy jungwon ơi !

    —————————————————————————

    yang_wonwon đã bắt đầu theo dõi bạn

    jayi_202 đã bắt đầu theo dõi bạn
     
    Jaywon || Coffee
    •6•


    Hội anh em m8 trừ Jaeyun

    Tree tong tong

    Chúng mày , cứu bố

    Cứu !!!!!!!

    Iceprince nhưng not shine

    Vụ gì ??

    Làm sao ??

    Ai đánh ??

    Hay vỡ nợ ??

    10 + 12 = 21

    Sao ??

    Ai thiếu nợ ??

    Gì vậy ??

    Bao giờ có bồ thì bỏ tenten

    Gì vậy mọi người ?

    Tự nhiên thiếu nợ là sao ?

    Tree tong tong

    tao nghĩ tao sắp chết

    Iceprince nhưng not shine

    Đm tự nhiên chết ngang vậy ?

    Riki mày cứu nó đi

    10 + 12 = 21

    ??

    Bao giờ có bồ thì bỏ tenten

    Gì ổng đuổi em ra khỏi nhà cùng lúc với hai anh mà, tôi cứu bằng giời à ???

    10 + 12 = 21

    Con mẹ, từ từ nó lại chết ở đâu rồi

    Khoảng 10p sau có tiếng chuông cửa kêu inh ỏi tại nhà jongseong đi kèm với đó là tiếng gọi thảm thiết của riki, tiếng hét của sunghoon và tiếng chửi của jaeyun.

    Ừ, đêm hôm hẳn là thanh vắng lắm

    - Đm hay nó chết thật rồi

    - Làm sao bây giờ ???

    - Gọi mãi ảnh không ra mở cửa, em nghĩ mình phải tự vào thôi

    - Nó không mở thì sao mình vào ??

    - Ừ thì cửa có khoá đâu mà không vào được

    - ...

    - ...

    - Mày chán sống à riki ?

    - Ơ em tưởng làm vậy cho giống kịch bản

    - Kịch mẹ mày chứ kịch

    Thế rồi ba ông lật đật chạy vào thì thấy tên kia mắt nhìn vào hư vô, miệng mỉm cười như thiếu nữ mới yêu, dáng ngồi thì nho nhã.

    Cái đị-

    Cái gì đây ?

    Anh em thì lo lắng , nó thì ngồi đây như thằng dở hơi, hỏi xem có tức không ?

    - Rồi mày làm sao ?

    - Hihi

    - Mẹ !

    Lại còn hihi ??

    Nửa đêm nửa hôm đi kêu cứu, lo bỏ mẹ đi được còn hihi ??

    - Biết gì chưa ?

    - Chưa (x3)

    - Ừ, sao mà chúng mày biết được

    - Mày thiếu đánh à ?

    - Tao có được số của jungwon rồi

    - Ừ mày có số của jungwon rồi..

    HẢ ??

    - CÁI GÌ ??

    - VÃI CẢ

    - Từ khi nào ???

    Ôi con tôi

    - Ôi con trai tôi lớn rồi

    - Tự hào quá, mặc gì đi ăn cưới đây

    - Sao chúng mày hớn vậy ?

    Thế là jongseong ngồi kể ra hết chuyện ngày hôm đó.

    Nghe xong thì cả lũ quay ra gật gù

    - Công nhận đen đến thế là cùng nhưng mà tự nhiên lại được ẻm chủ động sướng nhất mày còn gì.

    - Ô!!!!!

    THẾ LÀ TAO KHÔNG PHẢI SỦA CHO NÓ NGHE.

    BẤT NGỜ CHƯA THẰNG GIÀ

    - Ai hỏi ?

    - Ai quan tâm ?

    - Ai mướn ?

    - Thế giờ có rồi thì mày tính làm gì nữa ?

    - À quên đấy cái vụ gu nhẹ nhàng hiền lành, cái mặt anh ra đường không có ý gì đâu nhưng nhìn cứ như khiêu khích người ta ấy.

    Anh làm như nào nhìn cho nó dễ thở hơn đi

    - Gì mặt tao sinh ra đã vậy rồi

    - Mà mày bỏ cái tật đi đánh nhau dạo đi nhé

    - Tao đánh nhau dạo hồi nào, tại người ta xông vào trước.

    - Ừ người ta xông vào trước mà anh đánh người ta muốn vỡ cái alo, giỏi nhỉ ??

    - Đấy là tự vệ mà..

    - Nín ngay

    - Vậy từ giờ bớt đi là được chứ gì

    - Chứ còn gì nữa ?

    Thấy nó xông vào thì đánh trả vài cái rồi chạy chứ lỡ đang đánh mà gặp anh jungwon thì thôi tạm biệt người.

    - Ừ rồi, giờ phắn về đi

    - Cho ngủ nhờ đi lười về

    - Bồ tao ngủ đâu tao ngủ đấy

    - Vốn dĩ là em ở đây mà

    - Kệ chúng mày, bố về phòng.

    Thích làm gì thì làm

    Nói vậy thôi chứ cả đêm anh nằm ngắm em.

    Mẹ !

    Người gì đâu mà xinh vãi, không hốt em về thì người khác cướp mất.

    Đang nghĩ này nghĩ kia thì bỗng có tin nhắn gửi đến.

    yang_wonwon

    Anh jongseong !!

    Anh chưa ngủ ạ ??

    Muộn rồi đó

    Vãi cả cứ-, là em, em nhắn tin cho mình kìa.

    CRUSH CHỦ ĐỘNG NHẮN TIN CHO MÌNH KÌA !!

    jayi_202

    Ơi, anh chưa.

    Bé cũng vậy mà, sao không ngủ ?

    yang_wonwon

    huhu tại em mới thi đại học xong nên có nhiều thứ cần chuẩn bị đấy ạ, mệt xĩu

    jayi_202

    Em thi tốt chứ ??

    yang_wonwon

    Tốt ạ , em thi cùng trường với anh Heeseung đấy ạ

    jayi_202

    Gọi anh là tiền bối đi nhé haha

    yang_wonwon

    Uii , anh cũng học ở đấy ạ !

    Vui quá nè.

    Thế hội mấy anh kính râm đội mũ bữa trước ngồi ở góc quán cầm menu có học ở đấy không ạ ?

    jayi_202

    Em để ý cả chỗ đấy à ?

    /ôi em ơi muối mặt để đâu cho hết/

    yang_wonwon

    Thực sự là mấy anh nổi bật lắm đó

    jayi_202

    Em quên đi nhé, ngại quá .

    Anh không dám nhận người quen đâu.

    Mà cũng muộn rồi đó em ngủ đi.

    Ngủ ngon !!

    yang_wonwon

    Vâng !

    Anh ngủ ngon ạ

    Em chúc ngủ ngon mình kìa, "anh ngủ ngon" ôi giời ôi tuyệt vời vl.

    Cứu !!

    Giờ cho jongseong lăn ra tắt thở jongseong cũng bằng lòng

    - THẰNG KIA !!

    CƯỜI BÉ THÔI CHO NGƯỜI KHÁC NGỦ VÀ ĐỪNG CÓ ĐẬP ĐẦU VÀO TƯỜNG NỮA , ỒN VL

    —————————————————————————-

    Lạy chúa , cái chap này nó xàm , lăn ra giật đùng đùng được không 🧎‍♀️🧎‍♀️
     
    Jaywon || Coffee
    •7•


    Jungwon ơi, ai kêu em chúc ngủ ngon làm chi giờ có người cứ lăn tăn mãi không ngủ được.

    Hết nhào lộn trên giường lại đập gối quấn chăn, chán thì đứng dậy tập aerobic (?), nhảy popping (?), giật đùng đùng (?).

    Con mẹ nó, đéo ngủ được.

    Anh thở dài, dính vào con đĩ tình yêu nó khổ đến mức này à ??

    Mà trông cái mặt cũng khoái lắm, chưa chắc đã khổ đâu jongseong nhỉ ?

    - Ê !

    Ngủ hết chưa ?

    - ...

    - Đứa nào ra ngoài với tao không ?

    - ...

    - Ăn gì không bố mua ?

    À chắc ngủ hết rồi ??

    - Mua em mấy gói snack, tí em xem phim

    - Mua tao mấy gói ramen nhà tao sắp hết rồi

    - Mua xin ít kem, không mua tao dọng mint choco vào mồm mày

    - Ừ con mẹ chúng mày, mỗi thế là giỏi.

    Anh với đại đôi dép màu vàng hình con vịt của riki rồi ra ngoài, mồm vẫn không quên chửi hội kia nha.

    Đam mê cả đời của jongseong mà.

    Nhìn đồng hồ, đã là 1h30 sáng, mua nhanh rồi về không đàn con ở nhà mong ông bố trẻ này mất.

    Vừa ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đi được vài ba bước thì anh bị một tiếng gọi lại.

    - Ê thằng dép vịt, đi mua đồ hộ mẹ hả em trai ?

    - Cậu có ý kiến gì về cái dép của tôi à ?

    - Ừ, xin ít tiền nào, nhìn có vẻ cũng công tử đấy, sao không nhờ giúp việc đi mua hộ ?

    Nói rồi một đám khoảng 5-6 thằng có vẻ đang là học sinh cấp 3 đến vây lấy anh, choàng vai bá cổ, giọng điệu giễu cợt.

    Jongseong à , nhớ lời anh em dặn , không đánh ! không đánh ! không đánh !

    - Tránh ra !

    Tôi không có tiền

    - Xàm loz, lôi hết tiền ra đây, nhanh thì tao thả, đừng thách thức lòng kiên nhẫn của tao

    - Đm, tao mới là người nói câu đấy đây này

    Và bùm , 5-6 thằng xông vào đánh anh , mà ông này cũng đâu phải dạng hiền lành chỉ vì cái đống đồ ăn kia thôi nên chơi né nha .

    Nhưng mà khổ nỗi bình thường toàn xông vào giã con nhà người ta chứ có bao giờ né ai đâu nên né kiểu gì mà để nó đấm thẳng vào mặt.

    - Con mẹ !

    Hết cách rồi, anh đành phải một tay cầm túi đồ ăn , một tay đánh trả.

    Ừ hăng máu lắm, nhưng là lúc đấy thôi.

    - Anh jongseong ?

    Tôi chắp tay xin lạy người !

    Bị em bắt gặp rồi

    - j..jungwon à

    - hah gì đây ? người quen à, lại thêm một thằng cấp 2 , tính đến đấy để nộ-

    - CON MẸ, LŨ KHỐN NẠN CHÚNG MÀY ĐANG LÀM GÌ ANH JONGSEONG CỦA TAO THẾ ??

    BỎ CÁI TAY CHÓ CỦA CHÚNG MÀY RA KHỎI CỔ ÁO ANH ẤY NGAY !!

    Thì mọi người biết rồi đấy, chơi với sunoo nhiều cái tính đanh đá cũng bị lây theo, giờ chúng ta có bé mèo đang xù lông nè.

    Bất ngờ chưa mấy bà dà

    - Thằng oắt, mày vừa nói cái gì ?

    - Tao bảo mày bỏ cái tay chó bẩn thỉu của mày ra khỏi anh ấy ngay

    - Mày tin tao đánh mày không ?

    - Mày đừng hòng đụng vào jungw-

    - Tao thách mày đấy

    - Cái đị-

    Rồi thằng kia lao vào em, ánh mắt dữ tợn như muốn xé xác em ra vậy.

    Phải cứu em thôi, mình bị đánh đau cũng được.

    Ừ nhưng đấy là jongseong dự tính thôi.

    Em jungwon đi trước một bước rồi.

    Cảnh tượng bây giờ là gì ?

    Jungwon bị đánh ?

    Jongseong lao vào cứu em ?

    Cả hai người bị ăn đòn ?

    Không ?

    Không hề nha !

    Bây giờ khung cảnh hỗn loạn lắm.

    Giờ là hình ảnh jongseong đang cật lực lôi jungwon ra khỏi đám kia, anh không cản thì cái lũ kia đi ăn cơm bệnh viện mất.

    - Jungwon à, em bình tĩnh từ từ chúng nó sắp chết rồi.

    Em ơi !!

    - Con mẹ, mày cản thằng em mày lại đi, cứu bọn tao đi thằng chó.

    - Chúng mày không thấy tao đang cố cản ẻm hả, sao chúng mày không giúp một tay đi, đm

    - Anh bỏ em ra !!

    - Chúng mày còn không chạy đi đcm, thích lên đồn à ??

    Hay thích lên kia ăn gà luộc ngửi nhang ?

    Và 5-6 thằng bê vác nhau chạy ra khỏi cái ngõ kinh hoàng đấy.

    Cú sốc đầu đời, chắc các em khổ lắm !

    - Anh jongseong !

    Sao anh lại cản em ??

    Ôi trời ơi nhìn anh kìa chúng nó đấm vào mặt anh hả ???

    Tím hết rồi !!!

    - Anh không nghĩ là anh đau bằng lũ kia đâu

    - Kệ chúng nó, đi theo em .

    Thế là jongseong bị em lôi đi, cả đoạn đường chỉ toàn tiếng của em càu nhàu vì sao anh lại cản em, phải lôi chúng nó lên đồn nhưng mà em ơi ai nhìn vào chắc nghĩ người ta là nạn nhân mất.

    Anh hoảng, hoảng chứ !

    Tưởng anh hùng anh bá như nào cuối cùng bị em quay xe cho một cái muốn trẹo tay lái luôn.

    Nghĩ lại lúc đấy mà còn rùng mình toát mồ hôi, hãi rồi.

    Sau này đắc tội chắc lên gặp các cụ mất.
     
    Jaywon || Coffee
    •8•


    Rồi anh để em lôi hẳn anh về nhà em luôn.

    Gì đây ?

    Này park jongseong còn ổn không ạ ?

    Chết dở, quá nhiều thứ xảy ra trong 1 tiếng làm đầu jongseong quay như mớ bòng bong.

    - Anh ngồi đây đi, đợi em chút

    Tiên sư !

    Toàn mùi jungwon thôi.

    Giết tao đi chúng mày ơi, ai đó lôi tôi về đi.

    Mà khỏi lôi tôi cũng không về đâu.

    Jungwon quay lại với một hộp sơ cứu.

    - Có thể sẽ đau nhưng anh cố chịu nhé !

    Gần, GẦN VÃI.

    Đúng, giờ hai cái mặt tiền của hai người đang dí sát nhau luôn nè.

    Giờ để jongseong chu mỏ lên cũng chơm được má em rồi.

    Nhưng mà không dám đâu, jongseong sợ em hãi, em phi luôn hộp sơ cứu vào mỏ anh mất.

    - Ah..

    - Em xin lỗi

    Chắc do cơn đau lấn át lí trí, cha nội hai tay vịn vào vai em mà than.

    Em hơi giật mình, khoé mắt khẽ rung động.

    - em xinh vãi, nhìn gần đáng yêu vl, cứu tôi

    - em cảm ơn

    Chết mẹ lỡ buột miệng nói ra rồi, jongseong ơi là jongseong !

    Anh thề nếu có ba thằng quỷ ở đây, đảm bảo chúng nó cười anh muốn tắt thở.

    - Xong rồi, chắc khoảng hai ngày nó sẽ đỡ thôi

    - Mà lúc nãy..

    - Ah..để anh nghe lời lẽ không hay rồi

    - Không, thứ anh để tâm là việc em đút hành cho bọn kia kìa, anh không ngờ em hăng máu như vậy đấy jungwon à

    - Thật ra thì em có đai đen taekwondo, em cũng từng là vận động viên nữa.

    - Cảm ơn em

    - Không có gì đâu anh à

    - Mà sao đêm hôm em ra đường làm gì

    - Em không ngủ được nên em đi dạo chút.

    À đúng rồi, quần áo anh, giờ em mới nhớ ra, anh đi thay đi, nó bẩn hết rồi.

    Jungwon lấy bộ quần áo rộng nhất trong tủ quần áo của em dúi vào tay anh, đẩy anh vào phòng tắm.

    Vừa đóng cửa thì nghe tiếng của jongseong gọi với ra

    - Nhưng lỡ anh không vừa thì sao ?

    - Anh sẽ vừa

    - Thế còn đống quần áo của anh ?

    - Em giặt, anh không cần lo .

    Vừa đặt người xuống giường thì tiếng chuông điện thoại của anh vang lên.

    - Anh jongseong !

    Có người gọi anh nè

    - Ai vậy ?

    - "Gọi cái đéo gì"

    - ...

    Sunghoon bạn anh đó, em nghe hộ đi

    - Cũng được ạ ?

    "Alo"

    "Thằng quỷ !!

    Mày đi mua lâu thế, hay lại chó đuổi giữa đường ???

    Hay quên mang tiền ??"

    "Anh jongseong, snack của em đâu ??

    Sau anh lâu về thế ?"

    "Bồ tao dậy làm tao phải dậy cùng nè, về lẹ đi thằng quỷ"

    "Chắc lát nữa ảnh mới về được ạ, giờ anh ấy đang thay đồ rồi ạ"

    Ba ông kia ở nhà nhìn nhau ngơ ngác.

    Sao lại thay đồ ?

    Mà ai đây ?

    Thằng này không mua đồ mà đi làm chuyện đại sự với người ta à ?

    "Thất lễ quá.

    Mà cho hỏi ai đang nghe máy đấy ạ?"

    " Em là yang jungwon, em là nhân viên ở quán anh heeseung.

    Em nghe anh heeseung nói mọi người là người quen thân thiết của anh ấy nên sau này hãy làm quen với nhau nhé "

    " Jungwon à, đưa máy đây cho anh"

    "Đm thằng quỷ !!!

    Mày làm gì em nó rồi ???

    Sao mày lại thay đồ ??

    Đcm sao đã đến bước này rồi , mày điên à ??"

    " Về kể sau"

    " Ê ê nè thằng nà-"

    - Địt, nó tắt máy rồi

    - Chuyện đại sự là sao ?

    - Nít nôi

    Quay trở lại phía đôi bạn trẻ, anh bước ra.

    Ờm, thú thực thì nhìn anh buồn cười lắm.

    Em nói là rộng nhất của em rồi nhưng mà anh mặc vào cũng hơi chật, ai bảo học đòi đi tập gym làm gì giờ đô ngang.

    phụt

    - Jungwon à, em quá đáng lắm, đừng có cười anh

    - Trời ơi.. daebak... hahaha

    - Hôm nay cảm ơn em nhé, mà giờ cũng muộn rồi, em nên đi ngủ đi, thức khuya không tốt.

    - Anh đừng khách sáo quá.

    Để em tiễn anh

    - Em tiễn anh ở dưới cổng nhà em là được rồi, không cần đưa anh về đâu, anh ổn

    Em xuống nhà tiễn anh, vẫy tay tạm biệt anh.

    Trước khi anh đi mất, em còn gọi với theo

    - Anh jongseong à !

    - Hảaa

    - Dép vịt đáng yêu lắm !
     
    Jaywon || Coffee
    •9•


    Lúc đi chửi hết mình, lúc về hớn hết phần người khác.

    Tưởng tượng, bạn đi dạo trên đường vào khung giờ gần 3h sáng bỗng gặp một thằng cha nội m8 nào đó đi dép vịt, mặc áo phông hình con gấu mặt biến dạng mắt nổ mắt xịt ( vì người thằng cha ấy đô ), ở dưới mặc quần sà lỏn, bộ dạng hí hửng nhảy chân sáo tay cầm đống đồ ăn, mặt phởn, miệng cười hề hề.

    Bạn có hãi không ?

    Bạn không hãi ?

    Kệ bạn.

    - Các con của bố, bố mày về rồi đây

    Nghe tiếng anh, ba đứa kia xông ra đứa cầm vai lắc, đứa nắm đầu, đứa năm chân.

    - Mày !

    MÀY LÀM GÌ CON NHÀ NGƯỜI TA RỒI ??

    - ANH LÀM GÌ RỒI ??

    - MÀY CÓ TỈNH TÁO KHÔNG ĐẤY ???????

    - Gì ?

    Tao tỉnh vl

    - Mà mặt anh sao vậy ?

    - Chết dở, mày giở trò đồi bại xong ẻm tát mày đúng không ????

    - Vãi !!!

    - Chúng mày nói xong chưa ?

    Quen rồi, quen cái kiểu hỏi dồn dập này rồi.

    Cứ than riki nó trẩu, cuối cùng cũng chỉ là chó chê mèo lắm lông.

    Anh bất lực, không biết học đâu ra cái nết nhảy vào mồm người ta.

    Lôi cả ba xuống, ngồi giữa nhà kể lại từng tí một.

    Anh kể bằng cả tâm trí và linh hồn, miệt mài kể bằng hết sức mạnh của nội tại.

    Nhìn kể trông có vẻ rất nhiệt huyết, vì nhìn sang ba ông kia là hiểu.

    Cảm xúc đưa đẩy qua từng lời kể, biểu cảm thay đổi qua từng cử chỉ hành động của jongseong.

    Trông hơi ngố nhưng mà đáng yêu nên chấp nhận.

    - Chuyện là như vậ-

    - Khoan !

    - Gì ?

    - KHOAN, KHOAN, KHOAN, KHOAN NHA, EM ĐỂ Ý CÓ CÁI NÀY THÚ VỊ LẮM

    - Nói lẹ !!

    - Mọi người nhớ cái khúc anh jungwon ảnh chửi mấy thằng kia không ?

    - Ý mày là ẻm chửi ghê hả ?

    - Đấy là fact, mấy anh chẳng chịu để ý gì cả.

    Theo lời anh jongseong thì anh jungwon ảnh đã nói rằng "CHÚNG MÀY ĐANG LÀM GÌ ANH JONGSEONG CỦA TAO THẾ".

    Đúng không ?

    - Ừ thì sao ?

    - Ê =))))))))))))))))) Lạ nha, LẠ LẮM NHA ÊYYYY

    - Anh cũng để ý mà đúng không, jaeyun hyung ?

    - ÔI JONGSEONG ƠI !

    ẺM NÓI LÀ "ANH JONGSEONG CỦA TAO" KÌA.

    CÓ HY VỌNG KÌA CMM NGƠ RA ĐẤY.

    Cho hỏi jongseong đang làm gì ?

    Thưa anh park jongseong anh còn ở đó không ạ ?

    - Nhưng mà hình như ai ẻm cũng vậy hết á

    - Thằng điên, có hy vọng là có hy vọng, đéo cần để ý ba cái linh tinh

    - Xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc vui nhưng mà trông anh ăn mặc nhìn buồn cười vl, em xin lỗi nhưng mà buồn cười vãi

    - Nó có mùi của crush tao, cho tao mặc cả đời cũng được.

    - Tch, simp

    - Giờ sao ?

    - Sao là sao ?

    Giải tán chứ làm gì.

    Phắn về phòng ngay, ai mướn đợi cửa.

    Vậy là căn nhà yên bình của jongseong trải qua một đêm (?) êm đẹp.

    ————————————————————————-

    Hôm nay là chủ nhật, riki thì ngủ nướng.

    Anh ở nhà chán không còn việc gì làm tính rủ đôi trẻ kia đi đây đó thì nó vứt cho một câu " đi về nhà vợ chơi ".

    Thế anh đành nằm ườn ra ghế sofa xem điện thoại.

    Bỗng một tia loé lên, hay là sang quán em chơi nhỉ ??

    Ngắm em cũng là một công việc mà.

    Nghĩ cái làm luôn.

    Thế là có một jongseong bảnh giai đi đến Heehee Coffee đóng họ.

    - Quý khách muốn dùng gì ạ ?

    - Ờ, cho tôi một americano

    - Dạ vâng, quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ ạ ?

    - Thẻ nhé

    - Vâng ạ.

    Phiền quý khách ra ngoài bàn đợi và cảm phiền quý khách đừng cố tìm nhân viên yang của chúng tôi nữa ạ, chúng tôi không có dịch vụ kết đôi.

    Và đó là lời của sunoo, em bồ tóc hồng xinh xắn của lee heseung kiêm ông thần bảo hộ yang meo.

    Nói xem trên đời này làm gì có chuyện gì qua nổi mắt sunoo không ?

    Liên quan đến em thì lại càng không.

    Từ sau cái vụ em nói rằng có vị khách người quen của anh heeseung mà người ta lạ lắm, là cậu đi tra khảo heeseung ngay.

    Mà ông này còn sợ bồ, không đánh tự khai.

    Nên giờ mới có một sunoo với ánh mắt phán xét cùng tông giọng đanh đá, độ đề phòng x10 dành cho jongseong.

    Cũng vì sunoo thương em quá thôi.

    Chơi với nhau từ bé, thân với nhau chục năm trời bao bọc em như báu vật.

    Trước giờ bao nhiêu tên khốn nạn léng phéng với em là sunoo cho ra đảo hết.

    Còn anh jongseong thì chưa biết như nào, anh liệu thần hồn đấy, nupakachi !
     
    Jaywon || Coffee
    •10•


    Nghe phát biết ai liền, thần giữ jungwon trong lời đồn là đây chứ đâu.

    Nhìn phát biết ngay người yêu ông heeseung, bảo mẫu cả đôi.

    Vẫn chỗ ngồi đấy, vẫn con người đây mà nay cái mắt láo liên cứ liếc ngang liếc dọc tìm em suốt.

    - Của anh đây, chúc anh ngon miệng

    - Vâng thưa ngài !

    Là sunoo.

    Cậu mang nước ra cho anh nhưng không đi nha , cứ đứng nhìn thôi.

    Nhìn chán chê thì ngồi luôn sang ghế đối diện.

    Anh ngồi uống mà lòng căng thẳng, chẳng biết mình đã đắc tội gì mà con cáo kia cứ phán xét anh suốt từ nãy tới giờ.

    - Cho hỏi, có việc gì không ạ ?

    - Anh tên gì ?

    Con nhà ai ?

    Nghề nghiệp như nào ?

    - Dạ thưa ngài, tôi tên park jongseong, 20 tuổi, sắp tới tốt nghiệp đại học thì sẽ thừa kế công ty của bố ạ

    - Dựa vào đâu mà anh để ý jungwon nhà tôi ?

    - Ẻm xinh

    - Ừ dễ thương nhỉ ??

    Anh cũng thấy vậy mà đúng không ??

    Trời ơi người gì đâu mà cưng xĩu.

    Nhưng mà KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC.

    Không khí như đi ra mắt bố mẹ người yêu ấy, căng thẳng vl, con tim yếu đuối của jongseong không hold được.

    May quá ông chủ đến rồi, anh ơi cứu em với.

    - Gì đây ?"

    Cầm số tiền này và cút khỏi con trai tôi à"

    - Em chỉ đang tìm hiểu đối tượng đang tán tỉnh jungwon nhà mình thôi mà

    - Xong em lại làm người ta sợ em như sợ cọp ??

    Sunoo à nếu thằng em của anh mà bỏ cuộc thì đấy là người thứ 15 trong tháng rồi đấy.

    - Ê anh kia

    - Dạ

    - Anh liệu hồn với tôi đấy.

    Nể tình anh là người quen của heeseung thôi, anh mà làm jungwon rơi một giọt nước mắt nào thì đừng trách tôi vặt hết lông đầu của anh.

    Hiểu ?

    - Vâng thưa ngài.

    Ơ đáng ra anh tính ra đây ngắm em mà ?

    Em thì chẳng gặp được mà còn miễn phí cho một buổi khảo sát tinh thần, chết mất thôi.

    —————————————————————————-

    - Chúng mày ơi chán quá

    - ....

    - Chúng mày ơi chá-

    - Nín mỏ ngay, than từ tối giờ 2 tiếng đồng hồ rồi không biết mệt à ?

    - Tôi nghe ổng than từ trưa đây, mệt cái thân già này quá !!

    - Lớn hơn ai mà già ??

    - Trẻ con trẻ cái bày đặt than già

    ting tong

    - Chủ nhà kìa ra mở cửa đi

    - Bận chán rồi, mày mở đi

    - Bạn mở hộ em đi, xa vl

    - Bé nhất mở cửa đi

    - Ơ sao lại là em ??

    - Cấm cãi, nhanh không người ta đợi

    - tch, mở thì mở.

    Đợi một lát ạ

    Nó vùng vằng chạy ra mở cửa

    - Cho hỏi ai đấy ạ ?

    - Xin chào, xin lỗi vì đã làm phiền.

    Cho tôi hỏi anh jongseong có nhà không ạ ?

    - Anh jungwon ?

    - Bingo

    - HYUNG, CÓ NGƯỜI GỌI KÌA !!!!!

    - Quỷ gì ???

    Ai mà mày phải hét ầm nhà lê-

    - Chào anh

    - Từ từ, em đúng đây đợi anh một lát.

    - Dạ ??

    Rồi anh kéo luôn riki vào trong, hét đủ để 4 thằng nghe thôi

    - Đcm, ẻm đến kìa, ẻm đến kìa, ẻm đến kìa

    - Bình tĩnh clm

    - Bây giờ nhé để yên, xem nào ?

    Đầu tóc gọn gàng, ok.

    Quần áo tạm nhìn đc, bỏ qua.

    Giờ nhé, hít thật sâu, nhìn vào mắt bọn tao này "bình tĩnh, tự tin, ra dáng nam nhi, có anh em sp nhiệt tình"

    - Cố lên hyung.

    Hít một hơi thật sâu, anh đi ra

    - Jungwon à, xin lỗi đã để em đợi, có gì vào đây rồi nói nhé !

    - Dạ thôi !

    Có vẻ anh đang có khách mà, như vậy phiền họ lắm.

    - Bạn anh thôi, em kệ chúng nó đi, cái lũ kính râm đấy, trước lạ sau quen.

    Em đi theo anh vào đến phòng khách.

    Ba ông tướng kia đang ở đâu ??

    Núp sau tường, vừa để hóng chuyện vừa để tạo không gian riêng.

    - Em không nghĩ nhà anh rộng đến vậy á

    - Cảm ơn em, mà sao nay em lại đến đây ?

    - À em đến trả anh bộ quần áo hôm trước với lại địa chỉ thì em hỏi anh heeseung á

    Ba ông đằng kia thi nhau múa phụ hoạ

    - Vã òn chưa ?

    Giờ nó cầm cái bộ đấy mà hít cả ngày chắc cũng không chán

    - Có khi ổng cho vào tủ kính đem ra trưng bày rồi lập ngày kỉ niệm

    - Cái mặt nó hơn chưa kìa, nhìn ngứa hết cả mắt

    Khổ nỗi, em để ý ba ông kia từ đầu rồi, ai mượn trốn mà như không trốn, cứ giãy đành đạch cả lũ ở kia ai mà không để mắt cho nổi

    - Ừmm anh jongseong à ..

    - Sao ??

    Nói rồi em ghé tai anh thì thầm

    - Bạn anh, có ổn không vậy ?

    Anh quay sang nhìn, mẹ cái bọn kêu sp nhiệt tình mà như đi diễn tuồng với nhau.

    Muối mặt pt.2

    - Các anh ơi.

    Trước chưa có cơ hội nói chuyện trực tiếp , giờ mới được gặp mặt, em là yang jungwon, 18t.

    Mong chúng ta có thể thân thiết hơn.

    - Anh là park sunghoon em họ anh heeseung, đây bồ anh sim jaeyun bọn anh bằng tuổi thằng này.

    Còn đây là riki, nó kém em 1 tuổi đó.

    Cảm ơn em vì đã cứu thằng bạn của anh lúc đó nha.

    - Anh ngầu lắm đó jungwon à

    Xong cả lũ lao vào, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

    Đương nhiên là bao gồm cả nói xấu jongseong nữa.

    Mà em nghe cũng có vẻ nhiệt tình lắm, mắt chữ A mồm chữ O mà gật gù theo hội kia.

    Anh ngồi bên sang chấn tâm lí, mới phút trước chuyện gì khó có anh em, giờ chúng nó quay sang bán đứng mình.

    Nhưng nhìn em có vẻ vui lắm, vậy thôi bỏ qua cho lũ kia vậy.

    Em vui là được.
     
    Jaywon || Coffee
    •11•


    Một buổi sáng, không trăng không sao, trời quang mây tạnh, nhà jongseong yên bình đến lạ.

    Đấy là 2p trước khi riki từ trong phòng ào ra với đống game của thằng bé rồi cứ thế ngồi dạng chân chơi, hú hét ầm nhà.

    Tự nhiên lòi đâu ra heeseung với jaeyun cùng hai em bồ ngang nhiên bước vào.

    - Đang yên đang lành kéo bè kéo lũ qua nhà người ta làm mẹ gì ?

    - Rảnh

    - Bồ tao rảnh

    - Nhà mất điện

    - Nhà bồ mất điện

    Nói vậy thôi chứ mấy người quan tâm gì đến cảm xúc của jongseong đâu.

    Anh có tức không ?

    Có.

    Anh có làm được gì không ?

    Không.

    - Chào mọi người em là người yêu anh heeseung, kim sunoo ạ.

    - Có vẻ lần đầu được chào hỏi nhau đàng hoàng đúng không ?

    Cả lũ đang cười nói thì riki quay ra

    - Ủa hai anh đây rồi thế anh jungwon đâu ạ ??

    Vừa nhắc thì có tiếng điện thoại.

    Là jungwon gọi cho sunoo.

    Cậu bật loa ngoài lên cho cả lũ cùng nghe.

    Thế là 6 cái đầu chúi vào.

    "alo, anh sunoo anh đang ở đâu vậy ?

    Em không thấy anh ở nhà"

    "ơi, anh đang ở nhà của anh jongseong có cả mọi người ở đây nữa.

    Em tiện không qua luôn đi, mà sao chỗ em ồn vậy ??"

    "à em lên bưu điện gần quán mình, tính gửi chút đồ cho bà, giờ cũng xong rồi.

    Để em.."

    Em còn đang nói thì một tiếng bíp còi rất to, rồi một tiếng rầm lớn vang lên.

    Điện thoại của em cũng tắt từ lúc đấy

    - Alo ?

    Alo ?!

    Jungwon, chuyện gì vậy ???

    JUNGWON ?!?!?!?!

    Cả lũ hoảng hốt, đứng dậy chạy đi tìm em.

    Trên xe, sunoo không ngừng run rẩy, đứa em yêu quý của cậu mà xảy ra chuyện gì thì cậu biết phải làm sao ?

    Heeseung lo lắng không kém nhưng anh là người yêu của sunoo những lúc như này thì anh cần là điểm tựa vững chắc cho cậu.

    Trên xe của 4 anh em, jaeyun giành tay lái quyết không jongseong lái.

    Để anh lái bây giờ thì có án mạng mất.

    Từ lúc đấy, jongseong cứ thất thần như người điên.

    Bao nhiêu viễn cảnh kinh khủng chỉ vừa kịp nghĩ tới đã gạt đi hết.

    Hai đứa kia ngồi cạnh thì sốt ruột không thôi.

    Đến nơi, cả đám hoảng hốt chạy vào không ngừng tìm kiếm.

    Đó là một vụ tai nạn, tài xế bị mất lái đâm hẳn lên trên vỉa hè chỗ đi lại.

    Người đứng ở đó rất đông, khó khăn lắm mới chen được vào.

    Đầu xe bị đâm nát bét, tài xế bị thương nặng, những người ở gần đó cũng bị chấn thương nhưng một nạn nhân xấu số bị xe tông trúng thì bị văng ra mặt đường cách đó 3m.

    Nghe đến đây, heeseung suy sụp , jaeyun bàng hoàng, sunghoon hoảng loạn , riki sợ hãi, sunoo khóc.

    Còn jongseong ?

    Anh chết lặng .
     
    Jaywon || Coffee
    •12•


    - Mọi người làm gì ở đây vậy ??

    Em tưởng mọi người ở nhà anh jongseong ?

    Cả hội quay phắt ra.

    Là em, em ngơ ngác nhìn mọi người với đủ thứ biểu cảm.

    - Jungwon à , e-

    - TRỜI ƠI, JUNGWON À CỤC VÀNG CỦA ANH !!!

    EM KHÔNG SAO CHỨ, EM MÀ CÓ MỆNH HỆ GÌ ANH CHẾT MẤT HUHU.

    - EM TRAI YÊU QUÝ CỦA TÔI !!!

    EM XẢY RA CHUYỆN GÌ THÌ ANH BIẾT PHẢI LÀM SAO ĐÂY

    - JUNGWON HYUNGGGGG THẬT MAY QUÁ ANH KHÔNG SAO KHÔNG THÌ SẼ KHÔNG AI CHƠI GAME VỚI EM NỮA

    - TỰ NHIÊN KHÔNG GỌI ĐƯỢC CHO EM, EM CÓ BIẾT MỌI NGƯỜI LO LẮM KHÔNG ???

    - ƠN TRỜI THẰNG BÉ VẪN LÀNH LẶN

    Anh bị cả lũ kia cắt ngang lời luôn.

    Đứa này đứa kia hết xoa tay, ôm mặt lại ôm đầu, nắm vai năm chân rồi ngó hết chỗ này chỗ kia.

    Em thì chưa hiểu chuyện gì xảy ra cứ luôn miệng nói "em không sao mà, anh đừng khóc nữa" rồi "em xin lỗi, điện thoại em hết pin".

    Anh chỉ biết đứng dựa tường mà quan sát, em không sao là tốt rồi, để hội kia khóc chút cũng đâu hại ai.

    Heeseung vác sunoo về với nhà bố mẹ với cái mắt sưng húp.

    Cậu nằng nặc đòi ở với jungwon nhưng vì hôm nay là ngày cuối bố mẹ sunoo ở trên đây nên đành phải tạm biệt em.

    Trước khi đi còn đứng lại nhắc nhở em bao nhiêu thứ, không quên liếc jongseong một cái ra hiệu "chăm sóc em của em cho tử tế vào, nó mà rơi một cộng tóc nào là ông chết với tôi".

    Phía jaeyun và sunghoon hai đứa nó lôi mãi mới được riki đi để cho anh đưa em về.

    Trên xe, hai người không nói với nhau một câu nào.

    Không khí trong xe im lặng nhưng không hề gò bó ngược lại có gì đó khá bình yên, nhẹ nhõm.

    Đến nhà em, định xuống xe thì jongseong chặn lại.

    Anh nắm nhẹ vai em, quay người em về phía mình.

    Ánh mắt anh nhìn em dịu dàng, anh ôm em vào lòng.

    Em cũng khẽ đáp lại bằng những cái vỗ trên tấm lưng run rẩy của anh.

    - Xin em, đừng xảy ra chuyện gì hết, cũng đừng rời xa anh.

    Em luôn miệng nói rằng chẳng có thứ gì trên đời làm jongseong này sợ hết thì không đúng đâu em à, thứ kinh khủng mà anh khiếp sợ nhất đó là đánh mất em.

    Anh xin lỗi , cầu xin em đừng bao giờ rời xa anh nhé ?

    - Em yêu anh.

    - Ừ, anh cũng yê-.

    Hả ?

    - Em yêu anh .

    - Gì cơ ???

    Hả, từ từ em à, anh chưa load kịp, trời !!

    Đương nhiên là anh không tin vào tai mình rồi.

    Tin làm sao được, tự nhiên đang nói lời từ tấm lòng thì crush tỏ tình ngang.

    Phải nói jungwon rất giỏi trong việc làm jongseong bất ngờ.

    Khá nha em !

    - Từ từ đã, anh không nghĩ là sẽ có ngày này, chờ chút, ah, chết tôi.

    - Em yêu anh.

    Anh thì không ngừng hoang mang, hết tát vào mặt rồi lại quay ra sờ trán vuốt mặt.

    Em thì cứ ngồi nhìn anh mà cười hì hì.

    Anh thì lúc nào cũng ngầu đấy nhưng đối với jungwon thì anh đáng yêu lắm.

    - Anh jongseong !

    - Ah anh đây

    Chụt.

    Em hôn một cái kêu ơi là kêu lên đôi môi còn đang búi rúi, hỏn lọn của anh.

    Ông kia đơ rồi chứ gì ??

    Còn hoạt động không hay đăng xuất luôn rồi ??

    - Anh có yêu bé không ?

    - Anh yêu em chết đi được

    - Vậy theo như anh đã order trước đó, anh muốn thanh toán bằng gì ạ ?

    - Bằng tình yêu của anh !

    Park Jongseong, 20 tuổi, hết ế.

    ———————————————————————

    Thật ra thì cái fic này em nghĩ là viết cho vui thôi , tại xàm ấy =)))) mà cũng không ngờ là có người đọc .

    Em vui lắm mọi người .

    Cảm ơn mọi người vì đã đọc gần như hết mấy cái mẩu chuyện này của em .

    Thật ra ban đầu tính đến đây là kết thúc được rồi nhưng mà người ta thích ngựa bà cơ , nên là sẽ viết thêm phiên ngoại nho nhỏ nha .

    Có thể là theo góc nhìn của jungwon (?) hong biết nữa , thui tạm biệt cả nhà iuu 🫶🏻🫶🏻
     
    Jaywon || Coffee
    •00•


    Em, yang jungwon, chưa có người yêu, từng có tình đầu nhưng nó có vẻ tệ nên em không muốn nhớ tới một chút nào.

    Em có hai ông anh cực phẩm, cưng em như cưng trứng, cũng từ cái mối tình chó chết ấy mà giờ hai thằng cha ấy giữ em như thầy giữ ấn nên hầu như chẳng có ma nào tiếp cận được em quá một tuần cả.

    Em thích con trai.

    Em đã nói với bố mẹ, họ không mắng em nhưng đó là lần đầu tiên em thấy mẹ khóc.

    Em đã nghĩ rằng mình thật kinh tởm, em đã khiến cho mẹ buồn, em thật đáng ghét.

    Nhưng bố mẹ em là những người có tư tưởng rất hiện đại, họ đã nói chuyện với em, họ nói với em rằng em không hề kinh tởm như lời em nói, em đáng khen vì đã nói ra cảm xúc của mình và em vẫn mãi là đứa con trai bé bỏng của họ.

    Năm nhất trung học phổ thông, em có một mối tình, nhưng nó khá tệ nếu không muốn nói là kinh khủng.

    Em vào lớp 10, em không quen ai, gã là người đầu tiên bắt chuyện với em.

    Gã kết bạn với em, gã chơi bóng với em, gã học bài với em, gã cười nói với em và em thích gã.

    Em tỏ tình với gã vào một ngày đông, gã nói rằng gã cũng thích em.

    Em hạnh phúc lắm.

    Nhưng em ơi, em ngây thơ quá, em đâu biết rằng chính gã là người làm trái tim em tổn thương.

    Em và gã chính thức là người yêu nhưng gã không cho công khai, gã nói rằng chưa phải lúc, em cũng đành nghe theo vì em nghĩ có lẽ quá khó để mọi người chấp nhận một mối quan hệ đồng tính.

    Những ngày sau đó, gã phớt lờ em, gã lạnh nhạt với em, em cam chịu.

    Sunoo biết chuyện, cậu nhảy dựng lên nhưng em can ngăn, em không muốn cậu liên luỵ.

    Rồi một ngày kia, em gặp gã tay trong tay với một cô gái, cô ấy đẹp lắm, họ đẹp đôi đến mức em phải bật khóc.

    Gã và em chạm mắt, cô ấy hỏi em là ai, gã nói em là một kẻ phiền phức.

    Em nói rằng em là người yêu gã, gã nói rằng em bịa đặt, còn nói rằng gã và cô ấy yêu nhau đã được 1 năm.

    Vậy trước giờ em là gì của gã ?

    Em tức giận, em chửi hắn trong sự đau đớn, gã đánh em.

    Em bị bỏ lại giữa trời tuyết lạnh lẽo.

    Đau lắm không em ?

    Em về nhà anh sunoo, cậu nhìn thấy em quần áo đã lấm bẩn, mặt mũi đã sớm bầm tím, cậu hoảng hốt.

    Em ôm lấy cậu mà bật khóc, em kể hết cho cậu nghe, sunoo cố nén nước mắt mà an ủi em.

    Em khóc đến mức thiếp đi.

    Cậu nhìn em đau xót.

    Đứa em trai bé nhỏ của cậu đâu đáng nhận những điều như vậy ?

    Ngày hôm sau, em không đến trường.

    Em đâu biết khi ấy ở trường đã rầm rộ lên, tên em và gã được nhắc đến ở mọi nơi.

    Gã nói rằng em là đứa ăn bám, dụ dỗ gã, người ta nói em là thứ gay bẩn thỉu.

    Anh sunoo khi ấy đã tức lắm, cậu điên tiết lên mà sẵn sàng đánh nhau với bất kể ai nói xấu em, đến mức phải gọi phụ huynh.

    Sunoo chuyển trường, em cũng chuyển trường.

    Cậu muốn nói với bố mẹ và bà em về chuyện này, nhưng em không cho, em không muốn họ buồn.

    Em chuyển đi để lại mối tình đầu khốn nạn mà cả đời này em căm hận.

    Em chuyển đến trường mới, bạn mới đối với em tốt lắm, các thầy cô cũng quý em.

    Em vui vẻ trở lại, anh sunoo cũng bớt lo lắng.

    Em chuyển đến nhà mới, em quen được anh heeseung, anh ấy cao lắm còn đẹp trai nữa.

    Anh heeseung nói chuyện cứ như ông già vậy, làm em cười suốt thôi.

    Anh còn rủ em và anh sunoo đi làm thêm ở quán anh nữa, khoảng thời gian ấy vất vả nhưng vui lắm !

    Một ngày, anh kéo em lại thì thầm to nhỏ còn dúi vào tay em một hộp chocolate ball nữa, thì ra là đút lót em để em bày cách tán anh sunoo.

    Em sẽ giúp anh nhưng phải có điều kiện, đó là khiến anh sunoo hạnh phúc, có nghe chưa ???

    Thấm thoát trôi qua, em cũng đã tốt nghiệp, em chính thức lên đại học.

    Em cũng đã quên đi cái mối tình chết tiệt đó.

    Bây giờ em vẫn đang rất hạnh phúc nhưng để nói tủi thân thì cũng có chút em nhỉ ?

    Một ngày kia, có một hội các anh con trai đi vào, anh nào cũng cao như người mẫu vậy, em còn nghĩ là đi chụp hình mẫu.

    Rồi một anh đẹp trai khoảng m8 ra order đồ, đang order thì ảnh đơ một lúc còn nhìn em cười cười nữa chứ, trông ngố ghê cơ, mà cũng đáng yêu đó chứ ?

    Anh ấy là người quen của anh heeseung, hình như tên jongseong thì phải.

    Sau ngày hôm đấy thì anh ấy lại đến.

    Anh ăn mặc trông thời trang lắm, mà anh vẫn lúng túng như lần đầu, còn có thêm hội bạn kính râm nữa.

    Buồn cười quá anh ơi !

    Và từ lúc ấy là hôm nào anh ấy cũng đến quán em miết.

    Vẫn chỗ ngồi ấy, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn gu ăn mặc đó.

    Ngầu quá đi !

    Em để ý anh lắm, tại anh trông ngầu vậy thôi chứ anh cứ ngố ngố, dễ cưng kiểu gì ấy.

    Chắc anh không nhìn thấy em đâu nhỉ ?

    Tiếc ghê !

    Vẫn luôn có một jungwon để ý từng hành động của jongseong, từ việc anh khẽ đẩy chiếc gọng kính, từ việc anh dở từng trang sách đang đọc hay việc anh mỉm cười trêu đùa những chú cún bên đường.

    Tất cả đối với em thật đẹp đẽ.

    Em ơi !

    Em phải lòng người ta rồi ?

    Nhưng em đã tự hứa rằng sẽ giữ trong lòng, sẽ không nói ra nữa đâu, một lần có lẽ quá đủ rồi.

    Em cũng đâu may mắn như cách anh sunoo chấp nhận anh heeseung.

    Nhìn họ hạnh phúc mà thấy bản thân thật thảm hại.

    Em sẽ chỉ nhìn anh thôi, mong anh đừng phát hiện ra thứ tình cảm này em dành cho anh, anh nhé !

    Một ngày mưa, em dọn quán trong sự chán nản.

    Dạo này thời tiết cứ thất thường mãi.

    Đột nhiên cửa quán bật mở khiến em giật mình.

    Là anh.

    Anh ướt nhẹp.

    Trời ơi, sao anh lại bất cẩn như vậy ?

    Em bối rối nhưng vẫn phải cố gắng bình tĩnh mà đẩy anh vào thay đồ.

    Anh đi ra với mái tóc ướt vẫn còn nhỏ giọt, sao anh ướt mà cũng đẹp trai vậy, bất công quá đi.

    Rồi em cứ thế mà bắt chuyện với anh còn xin được phương thức liên lạc với anh nữa chứ.

    Về đến nhà nghĩ lại vẫn lo sợ, xin anh đừng nghĩ nhiều quá.

    Đêm về, em thấy anh vẫn còn onl, em lấy hết can đảm mà nhắn tin cho anh.

    Anh rep nhanh quá !

    Làm sao bây giờ ???

    Jungwon à, phải bình tĩnh, phải cẩn thận lời nói.

    Sau một hồi thì anh kêu em đi ngủ, trời ơi anh tử tế quá vậy, em sẽ thích anh hơn mất.

    Nhưng mà xin lỗi anh, em không ngủ được, cũng tại anh đó.

    Thôi đành vậy, em ra ngoài đi dạo cho bớt căng thẳng.

    Đi được một lúc thì em nghe tiếng đánh nhau, em không muốn lo chuyện bao đồng đâu nhưng mà nghe tiếng ai quen quá đi.

    Ơ kìa ?

    Anh jongseong sao anh lại ở đây vậy ?

    Mà sao lũ khốn kia lại đánh anh của em vậy ?

    Trong cơn tức giận, em lỡ miệng nói lời không hay, mất mặt quá đi.

    Nhưng mà anh bị đánh tím mặt rồi, em xót lắm.

    Em lại lỡ dẫn anh về nhà mất rồi, haiz jungwon à tệ quá đi.

    Em xử lí vết thương cho anh, còn mạnh dạn đưa quần áo của mình cho anh nữa, anh cũng mặc thật kìa nhưng mà trông anh buồn cười quá anh ơi.

    Anh tạm biệt em, anh kêu em ngủ sớm, thức khuya không tốt cho sức khoẻ.

    Anh jongseong à, anh thực sự rất tốt đó, người con gái được anh yêu thương chắc hẳn rất may mắn, em cũng muốn nhưng có lẽ khó quá anh nhỉ ?

    Em cũng chỉ dám mơ tưởng thôi, chỉ một chút thôi.

    Em và anh đã thân hơn trước nhờ anh heeseung, em cũng quen được hội bạn thân của anh nữa.

    Họ tốt bụng, còn hài hước nữa.

    Chết rồi , hình như anh sunoo đánh hơi được chuyện em phải lòng anh rồi, ảnh sẽ làm ầm lên cho mà xem.

    Nhưng mà anh sunoo ơi, anh jongseong tốt lắm, anh ấy và em trái ngược nhau lắm nên anh đừng lo nhé, em sẽ không nói ra thứ cảm xúc này đâu.

    Em không muốn anh ấy nhìn em với ánh mắt ghê tởm.

    Em sẽ giấu kĩ mà.

    Em hứa đó..

    Hôm nay, em đi ra bưu điện gửi đồ cho bà, em có gọi cho anh sunoo, ảnh nói rằng anh ấy và anh heeseung đang ở nhà anh.

    Em còn đang nói thì ở đó có tai nạn, điện thoại em cũng hết pin.

    Em hoảng hốt khi nhận ra nạn nhân xấu số ấy là cô gái năm đó và tài xế là gã, một sự thúc đẩy em chạy đến.

    Hơi thở cô ấy đã sớm yếu dần, còn gã thì trọng thương.

    Tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi, em chôn chân ở đó, lấy lại bình tĩnh mà ra khỏi đám đông.

    Em hận gã, nhưng đâu muốn gã phải chết ?

    Những ngày tháng ấy, còn non trẻ, suy nghĩ còn nông cạn, chỉ mong gã nhận ra thứ suy nghĩ ngu ngốc đó mà dằn vặt chứ cái chết thì quá nặng cho gã rồi.

    Về phần cô ấy, cô ấy đâu có lỗi ?

    Cô ấy cũng bị gã lợi dụng tình cảm mà ?

    Đoạn, em thấy các anh của em, em thấy anh đứng chết lặng nơi đám đông đang ồn ào.

    Em gọi to.

    Anh và em chạm mắt.

    Lần đầu tiên em thấy anh mắt ấy của anh.

    Anh ơi, ai đã khiến anh phải làm ra bộ mặt đau khổ như vậy ?

    Ra là mọi người lo cho em, em không sao cả, em xin lỗi.

    Anh sunoo à, anh đừng khóc nữa mà, em không sao hết.

    Nhóc riki cũng đừng mếu máo nữa, anh vẫn còn ở đây mà.

    Anh heeseung ơi, anh đang kìm nén sao ?

    Vì anh là chỗ dựa của anh sunoo chứ gì, anh mạnh mẽ lắm !

    Anh jaeyun, anh ôm anh sunghoon lại đi anh ấy nắm người em muốn gãy xương luôn rồi, em vẫn lành lặn mà mọi người đừng lo nữa nha.

    Anh jongseong à ?

    Anh im lặng nãy giờ rồi đó, anh không sao chứ ?

    Rồi anh đưa em về nhà, suốt quãng đường anh không nói gì cả.

    Im lặng quá nhưng em không thấy khó thở chút nào, vì anh luôn mang đến cho em cảm giác thoải mái.

    Đã đến nhà em rồi sao ?

    Tiếc quá anh ha ?

    Em vẫn muốn ở lại một chút nhưng lấy tư cách gì đây, em sẽ làm phiền anh mất.

    Bỗng dưng anh lại nắm lấy vai em.

    Anh ôm em sao ?

    Anh jongseong, sao anh lại ôm em và tấm lưng anh tại sao lại run rẩy đến vậy ?

    Em đau lòng đó !

    Anh ơi, sao anh lại cầu xin em đừng rời xa anh ?

    Em có nên coi đó là tấm chân tình của anh không ?

    Em có nên ảo tưởng một lần nữa hay không ?

    Em không biết nên làm gì anh à ..

    - Em yêu anh

    Em lỡ nói ra mất rồi.

    Mà sao anh lại ngơ ra thế kia, trông ngố quá đi.

    - Anh có yêu bé không ?

    - Anh yêu em chết đi được .

    Em đang mơ sao ?

    Anh nói thật chứ ?

    Anh jongseong ơi, em sẽ trao trái tim này đi một lần nữa, xin anh hãy nâng niu nó nhé.

    Mong chúng ta sẽ đi với nhau thật lâu, em không nói đến chuyện tương lai, chỉ mong hiện tại hai ta luôn hạnh phúc.

    Vậy là quá đủ với em rồi.

    Anh của em, em thương anh nhiều lắm jongseong hyung !

    ————————————————————————

    Chỉ là mình muốn viết một chút từ góc nhìn của em jungwon .

    Và mình nghĩ đến đây là kết thúc rồi , cảm ơn những bạn đã đọc và ủng hộ mình nhé .

    Có thể trong tương lai mình vẫn sẽ viết những mẩu chuyện khác , mong mọi người sẽ luôn ủng hộ mình nhé .

    Yêu mọi người ♡
     
    Back
    Top Bottom