Cập nhật mới

Fanfiction James | Những Điều Chưa Nói

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405511121-256-k376511.jpg

James | Những Điều Chưa Nói
Tác giả: bongnuna_
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Zhao Yufan?

Nghiêm túc theo đuổi đàn em khoá dưới??



zhaoyufan​
 
James | Những Điều Chưa Nói
^.^


tớ là Bông, trước khi các cậu lướt tiếp để bước vào thế giới mộng mơ của tớ thì hãy dành ít phút để đọc những dòng này nha.

tớ là fan chị gái, hơn anh cả nhà các bé Cỏ Tí 1 tuổi.

truyện của tớ sẽ lấy tên nhân vật nữ chính là Ahn Hanna, khi đọc truyện của tớ, hãy sử dụng cái tên này như là của các cậu nhé.

yên tâm rằng truyện của tớ tuy khắc hoạ nhân vật khác đi, nhưng ngoài đời mấy ẻm vẫn còn nhỏ, nên tớ sẽ giữ đúng những sự ngây thơ và hồn nhiên đó.

và tớ không đồng ý chuyển ver hay copy dưới bất kỳ hình thức nào đâu nha.

lời cuối, cảm ơn đã đọc đến đây, chào mừng đến với thế giới thần tiên của chúng mình và Cỏ Tí.

zô!
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 1: Chiếc vòng trầm hương


Buổi sáng đầu tiên của năm học mới bắt đầu bằng một thứ cảm xúc nửa chừng, không hẳn háo hức, cũng chẳng hoàn toàn chán nản, chỉ là một cảm giác mơ hồ len lỏi trong lồng ngực, giống như khi đứng giữa ngã tư đông người mà chưa biết phải rẽ về hướng nào.

Ahn Hanna lên xe bus trong bộ đồng phục còn thơm mùi vải mới, balo hồng đeo gọn trên vai, bước chân chậm rãi như thể sợ làm xáo trộn sự yên tĩnh hiếm hoi của buổi sớm.

Xe bus đông hơn cô tưởng.

Tiếng nói cười của học sinh hoà lẫn cùng âm thanh động cơ ì ạch khiến không gian trở nên ngột ngạt.

Hanna tìm được một chỗ ngồi gần cửa sổ, đặt balo lên đùi, nghiêng đầu tựa vào kính xe lạnh ngắt sương sớm.

Ngoài kia, thành phố trôi qua chậm rãi, từng hàng cây, từng mái nhà nối tiếp nhau như những khung hình rời rạc.

Cô nhắm mắt lại, đeo tai nghe, để mặc cho tiếng ồn bên ngoài dần trở thành thứ âm thanh nền mờ nhạt.

Hanna không phải người thích những nơi đông đúc.

Cô quen với việc đứng ở rìa của thế giới, lặng lẽ quan sát hơn là bước vào trung tâm.

Cuộc sống của cô từ trước đến nay vốn bình lặng như mặt nước hồ vào buổi sớm, không gợn sóng lớn, cũng chẳng có màu sắc quá chói chang.

Ngày đầu tiên của trung học, đối với cô, chỉ là một ngày khác cần phải đi qua.

Ở phía trước xe, một chàng trai đứng dựa vào tay vịn, một tay cầm điện thoại, tay kia đút hờ vào túi quần.

Chiếc áo sơ mi trắng được cài cúc gọn gàng nhưng cà vạt lại hơi lệch, như thể chủ nhân của nó chẳng mấy bận tâm đến việc chỉnh trang.

Mái tóc nâu được chải theo kiểu comma hair rũ nhẹ xuống trán, che đi phần nào ánh mắt vốn dĩ sắc bén.

Xung quanh anh là vài nữ sinh ríu rít trò chuyện, tiếng cười trong trẻo vang lên không ngớt.

Zhao Yufan vốn quen với điều đó.

Sự chú ý của người khác, những ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ hay thậm chí là say mê, đối với anh từ lâu đã trở thành điều hiển nhiên.

Sáng nay không như mọi ngày, anh không đi xe như mọi khi.

Cuộc tranh cãi ngắn ngủi với bố, những lời trách móc quen thuộc về tương lai, về trách nhiệm, về việc anh quá vô tư với chính cuộc đời mình, đã khiến Yufan dỗi dằn bỏ ra ngoài, mặc kệ tài xế riêng đứng ngẩn người trong sân.

"Con tự đi học." anh nói, giọng bình thản nhưng trong lòng lại cuộn lên một thứ cảm xúc khó chịu không tên.

Trên xe bus, Yufan cười nói, đáp lại những câu hỏi vu vơ của mấy cô bạn mới quen bằng giọng điệu nửa thật nửa đùa.

Nhưng đôi lúc, ánh mắt anh lại vô thức lướt qua khoang xe, dừng lại ở một góc yên tĩnh gần cửa sổ.

Ở đó, một cô gái đang ngủ gật, bộ đồng phục giống anh, đầu nghiêng nhẹ theo nhịp xe, hàng mi khẽ rung lên mỗi khi xe thắng gấp.

Cô ôm balo trước ngực, dáng vẻ như đang cố gắng thu mình lại giữa không gian quá rộng lớn.

Zhao Yufan nhìn thêm một giây, rồi quay đi.

Anh không quen để ý đến những người như vậy.

Quá trầm lặng, quá kín kẽ, chẳng giống kiểu người sẽ bị cuốn vào trò đùa của anh.

Chiếc xe bất ngờ thắng gấp ở một trạm dừng đông người.

Hanna giật mình tỉnh giấc, bàn tay vô thức siết chặt quai balo.

Một vật gì đó rơi xuống sàn xe, lăn nhẹ đến gần chân cô.

Hanna cúi xuống nhặt lên, đó là một chiếc vòng tay trầm hương, hạt gỗ tròn đều, màu nâu sẫm, toả ra mùi hương nhè nhẹ rất dễ chịu.

Cô ngẩng lên nhìn quanh, nhưng khoang xe lúc ấy đã hỗn loạn vì học sinh đứng dậy chuẩn bị xuống, không ai nghe thấy lời cô hỏi, cũng chẳng ai để ý đến chiếc vòng trong tay cô.

Hanna do dự một chút rồi cất nó vào ngăn nhỏ của balo.

Cô nghĩ, khi đến trường sẽ tìm cách trả lại cho chủ nhân.

Yufan xuống xe ở trạm trước, mải mê nói chuyện nên không hề nhận ra cổ tay mình đã trống không.

Chỉ đến khi đứng trước cổng trường, anh mới chợt khựng lại, đưa tay sờ lên cổ tay theo thói quen.

Cảm giác là lạ khiến anh nhíu mày.

Chiếc vòng trầm hương – thứ anh đeo gần như mỗi ngày – đã biến mất.

"Chết tiệt..."

Yufan lẩm bẩm.

Xe bus đã đi xa, chỉ để lại làn khói mờ tan vào không khí buổi sáng.

Ngày đầu tiên đi học muộn, kết quả không có gì bất ngờ.

Ba học sinh bị ghi tên vì đến trễ, nhưng chỉ có hai người thực sự xuất hiện ở sân trường để chịu phạt, cậu bạn khi nãy đã vội chạy đi sau khi thành công đánh lạc hướng thầy thể dục.

Hanna đứng ở vạch xuất phát, cúi đầu chỉnh lại dây giày, mái tóc đen rơi xuống che đi nửa khuôn mặt.

Cô không than thở, cũng không tìm cách biện minh.

Chạy năm vòng sân trường, với cô, chỉ là một hình phạt cần phải hoàn thành.

Yufan đứng cạnh, dáng vẻ thoải mái hơn nhiều so với hoàn cảnh.

Anh khởi động qua loa, liếc nhìn cô gái bên cạnh.

Cô cúi đầu, ánh mắt tập trung, như thể xung quanh chẳng còn gì khác tồn tại.

Tiếng còi vang lên.

Hanna lập tức chạy, từng bước chân đều đặn, nhịp thở dần gấp hơn theo từng vòng sân.

Nắng bắt đầu lên cao, hơi nóng hắt xuống mặt sân xi măng khiến không khí trở nên oi ả.

Yufan ban đầu chạy phía sau, rồi bất chợt tăng tốc, vượt lên trước Hanna ở vòng thứ hai.

"Ê," anh nói, giọng không lớn nhưng đủ để cô nghe thấy, "Thầy vào trong rồi.

Camera khu này hỏng mấy hôm nay, không ai để ý đâu."

Hanna ngẩng lên, ánh mắt thoáng qua một tia ngờ vực.

"Cậu chắc chứ?"

Zhao Yufan nhún vai, nụ cười cong lên nơi khoé môi.

"Không tin thì thôi."

Cô do dự trong một khoảnh khắc rất ngắn.

"Dù sao cậu ta cũng chẳng có lý do gì để lừa mình." cô thầm nghĩ.

Rồi Hanna cắn môi, tăng tốc, chạy thẳng về phía toà nhà học.

Tiếng bước chân vội vã vang lên trên hành lang.

Cô không quay đầu lại.

Yufan dừng lại, nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn ấy khuất dần, rồi thong thả đi bộ, tay đút túi quần, chiếc kính cận được gác hờ lên đầu.

Lần đầu tiên trong buổi sáng, anh cảm thấy có chút hứng thú mơ hồ.

Lớp học của Hanna nằm ở tầng hai.

Cô chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, đặt balo xuống, hít một hơi thật sâu như để trấn an nhịp tim vẫn còn đập nhanh vì chạy.

Cô không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ lấy sách vở ra, sắp xếp ngay ngắn trên bàn.

"Chào cậu," một giọng nói vang lên bên cạnh.

"Mình là Lee Min Seo."

Hanna quay sang.

Cô gái ngồi cạnh có mái tóc bob đen, nụ cười tươi tắn, ánh mắt sáng rỡ.

"Mình là Ahn Hanna." cô đáp, giọng nhỏ nhưng rõ.

Min Seo không ngần ngại bắt chuyện, hỏi han đủ thứ, từ việc Hanna chuyển đến từ đâu, đến cảm nhận về trường mới.

Sự cởi mở của Min Seo nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

Khi biết Hanna là phó thủ khoa, cả lớp xôn xao hẳn lên.

Nhiều người vây quanh, tò mò xen lẫn ngưỡng mộ.

Hanna trả lời từng câu hỏi một cách lịch sự, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác lạc lõng quen thuộc.

Giữa đám đông, cô vẫn thấy mình như đứng một mình.

Đến giờ học, khi lấy sách ra, chiếc vòng trầm hương từ trong balo lăn xuống mặt bàn.

Hanna sững lại.

Mùi hương nhè nhẹ thoảng lên, gợi lại khoảnh khắc buổi sáng trên xe bus.

Cô nhặt chiếc vòng lên, nắm chặt trong tay.

Giờ ra chơi, cô sẽ mang nó lên phòng phát thanh để thông báo tìm chủ nhân.

Hành lang giờ ra chơi đông đúc.

Hanna bước đi chậm rãi, chiếc vòng nằm gọn trong lòng bàn tay.

Khi đến gần cầu thang dẫn lên phòng phát thanh, cô bất chợt dừng lại.

Zhao Yufan đứng ở đầu hành lang đối diện.

Anh dựa lưng vào tường, dáng người cao ráo nổi bật giữa dòng học sinh qua lại.

Ánh mắt anh dừng lại trên tay cô, nơi chiếc vòng trầm hương đang lộ ra rõ ràng.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như bị kéo ra xa.

Hanna nhìn anh, nhận ra ánh mắt đó, nhận ra sự im lặng kỳ lạ đang bao trùm lấy cả hai.

Cô chợt hiểu.

Chiếc vòng trong tay cô, là của anh.

Họ đứng đó, nhìn nhau, không ai lên tiếng trước.

Xung quanh, có người tò mò ngoái nhìn, có tiếng thì thầm khe khẽ vang lên.

Nhưng giữa hành lang dài ấy, chỉ có hai người, và một sợi chỉ vô hình vừa được buộc chặt.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 2: Cậu... à anh


Hành lang giờ ra chơi vốn dĩ chưa bao giờ yên tĩnh, vậy mà vào khoảnh khắc ấy, đối với Zhao Yufan, mọi thanh âm xung quanh đều như bị rút cạn, chỉ còn lại nhịp tim đập rõ ràng trong lồng ngực và ánh mắt của cô gái đang đứng đối diện.

Ahn Hanna cầm chiếc vòng trầm hương trong tay, đầu ngón tay khẽ siết lại, như thể muốn xác nhận lần cuối cảm giác chân thật của thứ vật nhỏ bé này.

Mùi trầm thoang thoảng khiến cô có chút bối rối, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ được sự điềm tĩnh quen thuộc.

Cô ngẩng lên nhìn người con trai trước mặt, ánh mắt không hề né tránh, chỉ mang theo một sự thận trọng rất tự nhiên.

Yufan bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại vừa đủ để anh nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cô.

Không phải vẻ lúng túng thường thấy, cũng chẳng phải sự háo hức hay e thẹn mà anh đã quá quen thuộc.

Cô nhìn anh như nhìn một người xa lạ đúng nghĩa.

"Chiếc vòng đó..."

Yufan cất giọng trước, âm điệu chậm rãi, mang theo chút tự tin gần như theo bản năng, "...là của anh."

Hanna gật nhẹ đầu, như thể đã đoán trước câu trả lời này.

Nhưng cô không lập tức đưa vòng cho anh, chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo.

"Cậu chắc chứ?" cô hỏi.

"Đây là vòng của cậu thật sao?"

Câu hỏi ấy khiến Yufan bật cười.

Một nụ cười rất quen thuộc, khoé môi nhếch lên một bên, mang theo chút ngạo nghễ pha lẫn thích thú.

Trong đầu anh, một suy nghĩ gần như hình thành ngay lập tức: rốt cuộc thì cô cũng giống những người khác, chỉ là dùng một cách tiếp cận khác tinh tế hơn.

"Chắc," anh đáp, giọng lười biếng.

"Hay là em muốn nói chuyện với anh thêm nên mới hỏi vậy?"

Không khí chợt khựng lại.

Hanna không phản ứng ngay.

Cô đứng yên, mất đúng năm giây để xử lý câu nói vừa rồi.

Trong khoảng lặng ngắn ngủi đó, rất nhiều suy nghĩ lướt qua đầu cô, nhưng không cái nào liên quan đến việc rung động hay ngại ngùng.

Thứ hiện lên rõ ràng nhất chỉ là một dấu hỏi lớn.

Anh ta đang nói cái gì vậy?

Trong khi đó, Yufan lại hiểu sự im lặng ấy theo một cách hoàn toàn khác.

Anh cho rằng mình đã nói trúng tim đen, rằng cô đang ngại vì bị bắt bài.

Ánh mắt anh càng thêm chắc chắn, nụ cười càng rõ hơn.

"Hả?"

Hanna cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hoàn toàn không giấu được sự ngạc nhiên.

"Tôi làm vậy để làm gì?"

Lần này, đến lượt Yufan im lặng.

Sự im lặng kéo dài hơn lần trước, đủ lâu để những tiếng thì thầm xung quanh bắt đầu nổi lên rõ rệt.

Vài ánh mắt tò mò hướng về phía họ, vài gương mặt lộ rõ vẻ hóng chuyện.

Nhưng Yufan không để ý đến điều đó.

Trong đầu anh, câu hỏi của Ahn Hanna vang lên lặp đi lặp lại, như thể vừa có thứ gì đó lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.

Cô không biết anh là ai.

Suy nghĩ ấy ban đầu nghe thật buồn cười, nhưng càng nhìn biểu cảm của cô, Yufan càng nhận ra sự thật khó chối cãi.

Không có một chút giả vờ nào trong ánh mắt kia.

Nếu đang diễn, thì cô diễn quá giỏi.

Nhưng tất cả không hề có sự tính toán, không có mong chờ được chú ý.

Cô thực sự không hiểu anh đang nói gì.

Yufan nhướn mày, giọng nói trầm xuống một chút, mang theo sự khẳng định gần như tuyệt đối: "Em giả vờ như vậy là để anh chú ý đến em, đúng không?

Nếu đã vậy, ít nhất cũng nên cho anh biết tên chứ."

Hanna cau mày.

Không phải kiểu cau mày e dè hay xấu hổ, mà là một sự khó chịu rất rõ ràng.

Cô không thích bị hiểu lầm, càng không thích bị gán cho những động cơ mà bản thân chưa từng nghĩ đến.

Và cô lại càng không có thời gian cho những cuộc đối thoại vô nghĩa như thế này.

"Tại sao cậu lại xưng anh và gọi tôi là em?" cô hỏi, giọng lạnh hơn ban nãy.

"Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau."

Câu nói ấy giống như một cú đánh thẳng vào lòng tự tin vốn vững chắc của Zhao Yufan.

Mọi thứ trong khoảnh khắc ấy như vỡ vụn.

Không phải vì bị từ chối, mà vì một điều còn tệ hơn thế - sự thờ ơ tuyệt đối.

Cô không biết anh là ai, không biết anh học năm mấy, không biết anh nổi tiếng đến mức nào, cũng không quan tâm chiếc vòng kia gắn liền với hình ảnh của anh ra sao.

Đối với cô, anh chỉ đơn giản là một người cần nhận lại món đồ đã đánh rơi.

Hanna lúc này mới nhìn quanh một vòng.

Những ánh mắt, những tiếng xì xào, những biểu cảm vừa tò mò vừa kích động của những người xung quanh, tất cả đều đủ để cô xác nhận điều mình cần.

Cô đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Yufan, động tác dứt khoát nhưng không hề thô lỗ, đặt chiếc vòng trầm hương vào lòng bàn tay anh.

"Trả cậu," cô nói, rồi khựng lại một nhịp rất nhỏ, như vừa nhận ra điều gì đó.

"À... trả anh.

Chắc vậy."

Nói xong, Hanna quay lưng đi thẳng, không chần chừ, không ngoái lại.

Bước chân cô đều đặn, dứt khoát, như thể chưa từng có gì đáng để lưu tâm ở phía sau.

Yufan đứng chết lặng giữa hành lang.

Chiếc vòng nằm gọn trong tay anh, mùi trầm quen thuộc bao bọc lấy cảm giác trống rỗng kỳ lạ đang lan ra trong lồng ngực.

Anh mất vài giây để "load" tình hình, nhưng dù có cố thế nào, anh cũng không thể tìm ra kịch bản quen thuộc nào cho tình huống này.

Mình... hết thời rồi sao?

Câu hỏi ấy hiện lên một cách ngớ ngẩn, nhưng lại khiến anh bật cười không thành tiếng.

Ở lớp học, Lee Min Seo vừa nghe ngóng được câu chuyện từ mấy người xung quanh thì lập tức chạy về chỗ Hanna ngồi, ánh mắt sáng lên vì tò mò.

"Này, thật sự là cậu không biết anh ta là ai hả?"

Hanna đang sắp xếp lại sách vở, nghe vậy chỉ ngẩng lên nhìn Min Seo, vẻ mặt bình thản đến mức khiến người khác khó mà nghi ngờ.

"Biết hay không thì có liên quan gì đến tớ đâu," cô đáp.

"Tớ chỉ trả lại đồ nhặt được thôi."

Min Seo tròn mắt, như thể vừa nghe thấy một chuyện động trời.

"Trời ơi, cả hành lang đang xôn xao vì chuyện đó đấy!"

Ở phía xa, Yufan vẫn đứng nhìn theo bóng lưng từ lúc Hanna rời đi.

Biểu cảm trên gương mặt anh lúc này khó coi đến mức ngay cả bản thân anh cũng không muốn nhìn thấy.

Hanna quay lại nhìn Min Seo, hỏi bằng giọng rất tự nhiên: "Anh ấy nổi tiếng lắm à?"

Câu hỏi ấy khiến Min Seo suýt nữa thì bật cười vì phấn khích.

Cô bắt đầu thao thao bất tuyệt, từ xuất thân gia đình giàu có của Yufan, vẻ ngoài nổi bật, thành tích thể thao, cho đến những câu chuyện tai tiếng xoay quanh việc anh thường xuyên trêu trọc, tán tỉnh các nữ sinh nhưng chưa bao giờ nghiêm túc.

Hanna lắng nghe, không xen vào, chỉ gật đầu nhè nhẹ.

Khi Min Seo nói xong, cô hỏi thêm một câu duy nhất: "Anh ta có học giỏi không?"

Min Seo nhìn thẳng vào mắt Hanna, lắc đầu không do dự.

"Không."

"...À."

Hanna khẽ đáp.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Tan học, mỗi người lại trở về với thế giới của riêng mình.

Hanna ngồi trên xe bus, tai đeo tai nghe, nhạc vang lên đều đều, che lấp những âm thanh quen thuộc của thành phố.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ lặng lẽ trôi đi như cảnh vật bên ngoài.

Cuộc chạm mặt ban sáng, đối với cô, chỉ là một đoạn nhỏ không đáng kể trong ngày.

Còn với Zhao Yufan, ngày hôm đó dài hơn bình thường.

Buổi chiều, anh hẹn Park Woo Joo và Kim Juhoon đến nhà, gọi đó là một cuộc "họp khẩn".

Thực chất, Yufan chỉ nằm dài trên sofa, mắt nhìn trần nhà, tâm trí không ngừng quay lại hình ảnh ánh mắt bình thản của Hanna khi đặt chiếc vòng vào tay anh.

"Tiệc nào rồi cũng tàn."

Juhoon nói, giọng trầm đều đều, không cảm xúc.

Woo Joo huých nhẹ cậu bạn bên cạnh, rồi quay sang nhìn Yufan.

"Chỉ là một hậu bối thôi mà.

Cậu còn bao nhiêu người thích, bận tâm làm gì.

À, chắc là em ấy không thích trai đểu."

Juhoon bật cười.

Yufan ngả người ra sau ghế, thở dài.

"Cô ấy có gì đó lạ lắm.

Không giống những người khác."

"Lần đầu bị phũ, sốc à?"

Juhoon hỏi, nhấp một ngụm trà, khóe môi cong lên.

Woo Joo thấy khuôn mặt cậu bạn của mình khó coi quá, đề nghị cả ba đi chơi bowling để giải toả.

Yufan không phản đối.

Quả bóng lăn trên đường chạy, va vào những ki tiêu chuẩn, tất cả đổ rạp xuống trong tiếng va chạm khô khốc.

Yufan nhìn theo, rồi khẽ nói, như thể đang nói với chính mình:

"Chiếc vòng trầm hương của tớ... chưa bao giờ tự tuột khỏi tay."

Một điều gì đó đã bắt đầu lệch nhịp.

Và anh biết, từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 3: Thách thức


Sau lần chạm mặt ở hành lang hôm ấy, mọi thứ tưởng chừng như sẽ khép lại rất gọn gàng, như cách Ahn Hanna vẫn quen xử lý mọi chuyện.

Trả đồ xong, quay lưng rời đi, không để lại dư âm.

Với cô, chuyện đó nên kết thúc ở đó.

Nhưng Zhao Yufan thì không làm được như vậy.

Những ngày sau đó, Yufan bắt đầu có một thói quen rất kỳ lạ mà chính anh cũng không nhận ra ngay từ đầu.

Mỗi lần đi học, mỗi lần bước ra khỏi lớp, ánh mắt anh lại vô thức lướt quanh hành lang, qua các dãy phòng, xuống sân trường, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó chưa kịp gọi tên.

Đôi khi anh dừng lại lâu hơn bình thường ở một góc nào đó, để rồi chỉ nhận lại sự trống không rất nhẹ.

Ban đầu, anh nghĩ đó chỉ là tò mò.

"Cô nhóc đó lạ thật," Yufan nói với Woo Joo trong một buổi trưa, tay xoay xoay cây bút giữa các ngón tay.

"Kiểu... không giống những người khác."

"Tò mò thôi à?"

Woo Joo nhướng mày.

"Hay là bị đả kích lòng tự trọng?"

Yufan bật cười, lắc đầu.

"Không đến mức đó.

Chỉ là... em ấy có cảm giác rất kỳ lạ.

Nhìn vào là thấy khác."

Và anh thực sự tin như vậy.

Anh tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là bản tính tò mò vốn có, rằng việc một người hoàn toàn thờ ơ với anh chỉ đơn giản là một hiện tượng hiếm hoi khiến anh chú ý hơn một chút.

Không hơn.

Có lần, trên đường đi qua khu lớp học của khối dưới, Yufan vô tình bắt gặp Hanna đang ngủ gục trên bàn trong giờ ra chơi.

Cô nghiêng đầu sang một bên, mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt, hơi thở đều và nhẹ đến mức gần như hoà vào không khí.

Anh đứng đó vài giây lâu hơn mức cần thiết, rồi mới chợt nhận ra mình đang làm gì, liền quay đi như chưa từng nhìn thấy gì.

Có lần khác, anh thấy cô đứng một mình ở hành lang tầng trên, tựa nhẹ vào lan can, mắt ngước lên trời.

Mây trôi rất chậm, gió thổi qua làm mái tóc cô khẽ lay động.

Trong khoảnh khắc ấy, Yufan bỗng thấy Hanna... xinh.

Một vẻ xinh rất lạ, không cần ai chú ý, không cần bất kỳ sự công nhận nào.

Nhận ra suy nghĩ đó, anh lập tức quay mặt đi chỗ khác, tim đập nhanh hơn một nhịp mà không rõ lý do.

Anh cũng thấy cô ở khu nuôi thỏ của trường, ngồi xổm xuống, cẩn thận đưa từng miếng cà rốt qua khung sắt.

Cô làm mọi thứ rất chậm, rất nhẹ, như sợ làm chúng giật mình.

Yufan đứng từ xa nhìn, lần đầu tiên trong đầu nảy ra một suy nghĩ kỳ quặc: người như cô ấy, nếu nuôi một thứ gì đó, chắc sẽ rất có trách nhiệm.

Anh để ý rằng mỗi khi ở một mình, Ahn Hanna gần như lúc nào cũng đeo tai nghe.

Như thể cô tự tạo ra một thế giới riêng, nơi không ai được phép xâm nhập.

Và rồi có một lần, anh đi ngang qua lớp cô, thấy Hanna đang nói chuyện với mấy người bạn.

Cô cười.

Không phải nụ cười nhạt nhẽo xã giao, mà là một nụ cười rất nhẹ, rất trong, hoàn toàn khác với biểu cảm lạnh lùng khi trả chiếc vòng trầm hương cho anh.

Yufan đứng sững lại trong chốc lát.

À, ra là cô ấy biết cười như vậy.

Sau nhiều lần như thế, anh quyết định bắt chuyện.

Những lần nói chuyện của họ diễn ra rất...

đúng nghĩa.

Yufan hỏi, Hanna trả lời.

Hết.

Cô không hỏi lại, không mở rộng câu chuyện, không tò mò về anh.

Nếu anh không chủ động, dù có đi ngang qua nhau, cô cũng chỉ lướt qua như chưa từng quen biết.

Hanna không ghét anh.

Chỉ là cô không có lý do để quan tâm.

Càng như vậy, Zhao Yufan càng thấy kỳ lạ.

Anh không hiểu nổi một người có thể sống trong sự yên tĩnh đến mức ấy mà không thấy chán.

Anh quen với sự chú ý, quen với ồn ào, quen với việc luôn có người xung quanh.

Sự đối lập của Hanna khiến anh thật sự tò mò - tò mò về cuộc sống của cô, về cảm giác của một người không cần ai nhìn thấy.

Và rồi, anh nảy ra một ý tưởng.

Câu lạc bộ nhảy tuyển thành viên mới mỗi đầu năm.

Yufan không nói trực tiếp với Hanna.

Anh chọn một cách vòng vo hơn - loan tin thông qua người được mệnh danh là "loa phát thanh" của trường về những "đặc quyền" dành cho người trúng tuyển.

Tai nghe mới, quyền vào khu nuôi thỏ tự do, matcha latte mỗi tuần.

Nghe thì hấp dẫn, nhưng thực chất chẳng liên quan mấy đến nhảy.

Anh chờ.

Nhưng khi xem danh sách đăng ký casting, Yufan không thấy cái tên Ahn Hanna đâu.

Anh cau mày, bước ra khỏi phòng câu lạc bộ, vừa lúc gặp Hanna trên hành lang.

Cô vừa ra khỏi phòng y tế.

Hành lang giờ đó không đông, chỉ có vài học sinh đi qua đi lại rất nhanh, tiếng bước chân vọng lên rồi tan vào khoảng không dài hun hút.

Ahn Hanna cầm hộp thuốc trong tay, bước vội hơn thường ngày, trong đầu chỉ nghĩ đến Min Seo đang vật vã ở lớp, hoàn toàn không để ý đến người đứng chắn ngang lối đi.

"Bị đau bụng à?"

Giọng nói vang lên rất gần, khiến Hanna khựng lại theo phản xạ.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Zhao Yufan đang đứng trước mặt mình, khoảng cách không xa cũng không gần, đủ để cô nhận ra ánh mắt anh đang đặt thẳng lên tay cô, nơi cầm hộp thuốc.

Hanna dừng lại, cô đáp gọn.

"Không.

Là Min Seo."

"Thuốc đau bụng," Yufan nói khi liếc xuống hộp thuốc một lần nữa.

Hanna nhìn anh.

"Sao anh biết?"

"Mẹ anh là bác sĩ."

Cô "à" một tiếng rồi sau đó gật đầu rất nhẹ, xem như lời chào, rồi định đi tiếp.

"Ê."

Yufan gọi.

Hanna quay lại, ánh mắt bình thản, không tỏ ra khó chịu nhưng cũng không có ý chờ đợi.

Yufan nhìn cô vài giây, như đang suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu, rồi hỏi:

"Tên em là gì?"

"Ahn Hanna."

Yufan hơi nhướn mày, tiến lại gần hơn.

"Em nói trống không với tiền bối nhỉ?"

Cô thở ra một hơi rất khẽ, đến mức không đến đủ gần, có lẽ chẳng ai nhận ra.

Cô nhìn anh thêm một giây, như thể đang tự hỏi tại sao mình lại phải ở đây, rồi đổi giọng, vẫn bình tĩnh nhưng có thêm chút nhượng bộ.

"Dạ tiền bối.

Em là Ahn Hanna."

Yufan bật cười, một nụ cười rất quen thuộc, hơi nhếch môi.

"Được rồi."

Anh lặp lại tên cô, chậm rãi, "Ahn Hanna, đăng ký vào câu lạc bộ nhảy đi."

"Em bận học mất rồi," cô đáp gọn.

"Anh nhảy đi."

"Không được."

Yufan khoanh tay.

"Nếu em không đăng ký, anh sẽ tiếp tục làm phiền."

Hanna nhíu mày.

"Anh lấy tư cách gì?"

"Tiền bối."

Anh đáp tỉnh bơ.

"Và là người rất rảnh."

Có gì đó rất mệt mỏi len vào trong ánh mắt Hanna.

Không phải tức giận, cũng không phải bối rối, mà là cảm giác bị kéo vào một chuyện không thuộc về mình.

Cô nhìn anh vài giây, rồi hỏi: "Anh muốn gì?"

Yufan nghiêng đầu.

"Một thách thức."

"Thách thức?"

"Ba tuần nữa là casting.

Nếu trong ba tuần đó em có thể nhảy được một bài hoàn chỉnh, anh sẽ không làm phiền em nữa."

"Nếu em làm được?"

"Em đăng ký."

Hanna im lặng.

Cô biết mình rất khó từ chối.

Không phải vì tự ti, mà vì cô không thích bị làm phiền dai dẳng.

Và cách duy nhất để kết thúc chuyện này là...

đồng ý.

"Được." cô nói.

"Nhưng anh phải giữ lời."

Hanna không nói thêm gì, quay lưng đi thẳng, không ngoái lại.

Còn Yufan đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần ở cuối hành lang, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất lạ - không phải chiến thắng, cũng không phải hứng thú, mà là một điều gì đó vừa được kéo vào quỹ đạo của anh, dù anh vẫn chưa gọi được tên.



Hôm đó, Hanna nằm gục xuống bàn, hai tay ôm chặt lấy mặt, rồi bất chợt bật ra một tiếng "aaaa" rất dài.

Âm thanh không lớn, nhưng đủ để Min Seo đang lật vở bàn trên giật mình quay xuống.

"Cậu làm sao vậy?"

Min Seo hỏi, giọng mang theo chút lo lắng lẫn tò mò.

"Đau đầu à?"

Hanna không trả lời ngay.

Cô vẫn giữ nguyên tư thế ấy thêm vài giây, như thể nếu buông tay ra thì cả thế giới trước mắt sẽ sụp xuống bàn học cùng mình.

Đến khi cảm giác bức bối trong lồng ngực dịu đi đôi chút, cô mới ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ vì thiếu ngủ.

"Không."

Cô nói.

"Tớ chỉ... thấy mình vừa làm một quyết định ngu ngốc."

Min Seo chớp mắt.

"Quyết định gì?"

Hanna ngập ngừng.

Cô vốn không quen kể chuyện của mình cho người khác, nhất là những chuyện không liên quan đến học tập.

Nhưng gương mặt Min Seo lúc này quá sáng, quá tò mò, giống như đã ngửi thấy mùi chuyện hay.

"Tớ..."

Hanna hạ giọng xuống rất thấp.

"Tớ đăng ký vào câu lạc bộ nhảy rồi."

Min Seo đứng hình đúng một nhịp, sau đó hai mắt sáng rực lên.

"Khoan đã."

Cô nghiêng người sát lại gần Hanna hơn.

"Ý cậu là... câu lạc bộ nhảy đó á?"

Hanna gật đầu, vẻ mặt không giấu được sự hối hận.

"Ừ."

Min Seo há miệng, rồi lập tức bật cười, một tay che miệng như sợ mình quá ồn.

"Zhao Yufan á?"

Cô thì thầm, giọng run lên vì phấn khích.

"Anh ta nói vậy với cậu thật hả?"

Chưa kịp để Hanna phản ứng, Min Seo đã vô thức cao giọng lên thêm một chút.

"Trời ơi, anh ta—"

"Suỵt."

Hanna giật mình, vội đưa tay bịt miệng Min Seo lại, tim đập thình thịch.

"Nói nhỏ thôi.

Tớ đang thấy hối hận rồi đây."

Min Seo tròn mắt nhìn cô qua kẽ tay, rõ ràng vẫn chưa hết hưng phấn.

Hanna buông tay ra, thở dài, tựa lưng vào ghế, cảm giác như vừa tự tay đẩy mình vào một rắc rối không cần thiết.

Cô không nhận ra rằng, ở dãy bàn bên cạnh, Park Min Jae - lớp trưởng kiêm thủ khoa của khối - đã nghe thấy cái tên ấy.

Anh chỉ dừng bút lại một giây, quay đầu nhìn về phía hai người họ, ánh mắt lướt qua Hanna rồi nhanh chóng quay lại trang vở đang làm dở, như thể chuyện đó không liên quan đến mình.

Min Seo chống cằm, nhìn Hanna đầy thích thú.

"Zhao Yufan với Ahn Hanna."

Cô lẩm bẩm.

"Một tổ hợp kỳ lạ ghê."

Hanna liếc cô.

"Cậu đừng có nghĩ linh tinh."

"Tớ đâu có."

Min Seo cười hì hì.

"Tớ chỉ thấy thú vị thôi."

Hanna không đáp.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng nhạt nhòa rơi xuống sân trường, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó tả, không hẳn là lo lắng, nhưng cũng chẳng phải bình thản.



Những ngày sau đó, Hanna bắt đầu ở lại trường sau giờ học.

Không phải vì thích, cũng chẳng phải vì có động lực gì lớn lao.

Chỉ đơn giản là vì buổi casting đã cận kề, và cô không muốn trở thành người đứng đó cho đủ số.

Cô chọn một góc sân ít người qua lại, gần bậc cầu thang cũ, trải balo xuống đất, bật nhạc trong tai nghe và bắt đầu tập những động tác cơ bản mà cô tìm được trên mạng.

Nhưng mọi thứ không giống như học bài hay giải toán, không có công thức, không có đáp án đúng sai rõ ràng.

Tay chân cô cứng đờ, động tác rời rạc, cơ thể như không chịu nghe lời.

Có lúc vừa nhảy được vài nhịp, cô đã phải dừng lại, thở dốc, cảm giác thất bại dâng lên rất nhanh.

"Khó thật..."

Hanna lẩm bẩm, tựa lưng vào lan can cầu thang, tháo một bên tai nghe xuống.

Cô ngồi đó nghỉ một lúc, đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng nhạc khe khẽ vang lên.

Bỗng nhiên, một giai điệu khác vang lên, lớn và rõ hơn, át hẳn âm nhạc trong tai cô.

Hanna ngẩng đầu.

Giờ này mà còn có người ở lại trường sao?

Cô đứng dậy, lần theo âm thanh ấy.

Tiếng nhạc dẫn cô đến một căn phòng trống, cửa không đóng.

Hanna dừng lại ở ngưỡng cửa, theo phản xạ nép mình sang một bên.

Và rồi cô nhìn thấy anh.

Zhao Yufan đang nhảy.

Không có nụ cười quen thuộc, không có vẻ đùa cợt thường ngày.

Chỉ có một người con trai tập trung đến mức gần như quên mất xung quanh.

Mỗi động tác đều dứt khoát, liền mạch, cơ thể anh chuyển động theo nhịp nhạc một cách tự nhiên đến đáng ngạc nhiên.

Hanna đứng yên, quên cả thở.

Cô chợt nhận ra, nếu bình thường Yufan cũng nghiêm túc như lúc này, thì có lẽ anh còn cuốn hút hơn rất nhiều so với dáng vẻ trêu chọc và thả thính người khác.

Bản nhạc kết thúc.

Yufan dừng lại đột ngột, đầu gối khuỵu xuống, một tay chống sàn, tay còn lại ôm lấy lưng.

Hanna giật mình, gần như ngay lập tức bước ra khỏi chỗ nấp.

Hanna hít một hơi nhẹ, bước vào trong phòng, ngồi xuống bên cạnh anh.

"Anh có ổn không?"

Cô hỏi, giọng nhanh hơn thường ngày.

"Lưng anh... trông có vẻ đau."

Yufan ngẩng lên nhìn cô, hơi thở còn gấp.

Khi nhận ra người đứng trước mặt là Hanna, anh bật cười, một nụ cười thật nhẹ.

"Nay biết hỏi thăm cơ à?"

Hanna khựng lại một chút, rồi nói, hơi lúng túng:

"Thì... anh trả lời em đi."

"Ừ."

Yufan tựa lưng vào tường, thở ra.

"Đau chút thôi.

Hôm nay nhảy hơi nhiều."

Anh nhìn cô.

"Sao giờ này em còn ở trường?"

Hanna ngồi xuống bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ.

"Không phải tại anh thì em đâu có đến nông nỗi này."

Yufan bật cười.

"Vậy là mê anh rồi à, nên ở lại xem anh nhảy?"

"Anh mơ à."

Hanna đáp ngay, nhưng giọng không còn lạnh lùng như trước.

Yufan nhìn cô một lúc rồi nói:

"Tập nhảy à?

Cần anh giúp không.

Dù sao... anh cũng nên chịu trách nhiệm khi là lý do khiến một cô gái về nhà muộn như vậy."

Hanna im lặng.

Lý trí bảo cô từ chối, nhưng một phần khác lại nghĩ rằng nếu đã thế này, thì cô nên bắt anh ta chịu trách nhiệm đến cùng.

"Được."

Cuối cùng cô nói.

"Nhưng anh phải dạy nghiêm túc."

Yufan mỉm cười.

"Anh lúc nào chẳng nghiêm túc."

____

Từ hôm đó, họ ở lại trường cùng nhau mỗi ngày.

Yufan dạy Hanna từng động tác nhỏ, chỉnh từng nhịp tay, nhịp chân.

Anh vừa nghiêm túc, vừa không quên trêu chọc, thỉnh thoảng lại buông vài câu khiến Hanna phải lườm anh một cái.

"Em tránh thính giỏi ghê."

Yufan nói một hôm.

"Em không nghe."

Hanna đáp.

Nhưng cô không còn thờ ơ như trước nữa.

Đến buổi tập cuối cùng, khi Hanna hoàn thành trọn vẹn một bài nhảy mà không mắc lỗi, cô thích thú nhảy cẫng lên, quay sang nhìn Yufan và cười.

Một nụ cười rất tươi, rất thật.

Yufan đứng đó, sững người, ánh mắt không rời khỏi cô.

Ngày casting, Hanna đứng trong phòng tập, đảo mắt tìm kiếm một bóng người quen thuộc.

Không thấy Yufan đâu, cô nghĩ anh bỏ thi.

Nhưng khi cô đang chăm chú vào bài nhảy của mình, không hề biết rằng, ở góc phòng, một người đang lặng lẽ nhìn theo từng cử động của cô, khóe môi cong lên.

Sau khi phần nhảy của Hanna kết thúc, Yufan bước ra, tiến thẳng đến bàn giám khảo.

Lúc này cô mới để ý.

Ba chiếc ghế, và chiếc ghế ở giữa, vốn đang trống.

Cho đến khi anh ngồi xuống.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 4: Tránh mặt


Ahn Hanna không sinh ra đã là người khép kín.

Ít nhất, cô từng nghĩ mình chỉ là một người bình thường như bao người khác.

Chỉ là ít nói hơn một chút, trầm hơn một chút, và không giỏi thể hiện cảm xúc trên gương mặt.

Khi thả lỏng, khuôn mặt cô gần như không có biểu cảm gì rõ rệt, đôi mắt cũng không hay ánh lên những thứ khiến người khác dễ đoán.

Ở sơ trung, điều đó đủ để người ta gán cho cô một cái nhãn: khó gần.

Ban đầu, Hanna không để tâm.

Cô nghĩ, không nói nhiều thì thôi, rồi sẽ có người hiểu.

Nhưng thời gian trôi qua, những cái ghế bên cạnh cô trong lớp vẫn luôn trống.

Giờ ra chơi, mọi người tụm năm tụm ba ở cuối lớp, còn cô ngồi yên tại bàn, mở sách, hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không ai thật sự ghét cô, nhưng cũng chẳng ai muốn lại gần.

Học giỏi, ít nói, luôn cúi đầu - trong mắt người khác, tổ hợp đó đồng nghĩa với "không cần bạn bè".

Càng ngày, Ahn Hanna càng ít mở miệng hơn.

Cô bắt đầu tin rằng có lẽ họ nói đúng.

Có lẽ bản thân mình vốn không phải kiểu người thích hợp để hòa vào đám đông.

Mùa đông năm đó, lớp tổ chức đi chơi Giáng Sinh.

Hanna không định đăng ký.

Cô nhìn tờ danh sách truyền tay nhau, rồi lặng lẽ đẩy nó sang một bên.

Với cô, ở nhà cũng không có gì tệ.

Cho đến khi có người dừng lại trước bàn cô.

Đó là một cô bạn cùng lớp.

Giọng nói nhẹ, thái độ thân thiện, còn cúi xuống nhìn cô nói chuyện.

Cô ấy hỏi Hanna có muốn đi không, nói rằng đông người sẽ vui lắm, rằng "đi cho biết".

Hanna đã do dự.

Không phải vì cô thích những nơi đông đúc, mà vì lần đầu tiên có người chủ động hỏi cô bằng giọng điệu như thế.

Không hề miễn cưỡng.

Không hề xa cách.

Trong khoảnh khắc đó, Hanna đã nghĩ có lẽ mình đã hiểu lầm.

Có lẽ không phải ai cũng nghĩ cô khó gần.

Có lẽ cô chỉ cần bước ra thêm một bước.

Vậy nên cô gật đầu.

Buổi đi chơi hôm đó rất ồn.

Đèn trang trí, tiếng cười nói, nhạc vang lên không ngớt.

Hanna đứng sát một góc phòng, hai tay đan vào nhau, cố giữ mình ở trạng thái ổn định.

Cô không thấy thoải mái, nhưng vẫn tự nhủ rằng chỉ cần qua một lúc là được.

Cho đến khi có người kéo tay cô.

Là cô bạn kia.

Bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Hanna, giơ lên cao trước khi cô kịp phản ứng.

Giọng nói vang lên, rõ ràng, đầy hứng khởi, đủ để mọi ánh mắt trong phòng quay về phía họ.

"Hanna nói là muốn lên hát một bài đó!"

Trong khoảnh khắc đó, cô cảm giác như cả căn phòng thu nhỏ lại.

Tiếng nhạc, tiếng nói chuyện, tiếng cười, tất cả ùa vào tai cô cùng một lúc.

Hann lắc đầu ngay lập tức.

Cô cười, rất nhẹ, cố giữ giọng mình bình tĩnh.

"Không... mình không—"

Nhưng cô bạn kia không buông tay.

"Lên đi mà!

Có gì đâu!"

Xung quanh bắt đầu có tiếng hô hào.

"Lên đi!"

"Hát đi!"

"Có sao đâu!"

Nghe thì giống cổ vũ.

Nhưng đối với Ahn Hanna, đó là một vòng vây.

Cô không muốn phá hỏng không khí, không muốn bị xem là người khó chịu.

Cô đã cố gắng mỉm cười, cố gắng lắc đầu, cố gắng nói từ chối một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Nhưng càng từ chối, họ càng hò reo lớn hơn.

Điều cô sợ nhất - cuối cùng vẫn xảy ra.

Hanna đứng dậy.

Không nói thêm lời nào.

Cô rút tay ra, bước thẳng ra khỏi phòng, để mặc những ánh mắt phía sau.

Cô không biết họ nói gì.

Cũng không muốn biết.

Sau này, Hanna mới biết.

Cô bạn hôm đó không hề muốn làm bạn với cô.

Cô ta ghen tỵ.

Vì Hanna học giỏi.

Vì người con trai mà cô ta thích, lại thích Hanna.

Mọi sự thân thiện, mọi lời rủ rê, chỉ là một cái cớ.

Từ đó, Hanna không còn mong chờ gì nữa.

Cô chấp nhận rằng mình khó hòa đồng.

Chấp nhận rằng một mình cũng không sao.

Chấp nhận đi hết những năm sơ trung còn lại trong im lặng, không kết bạn, không kỳ vọng, chỉ học và trôi qua.

____

Quay lại với hiện tại.

Căn phòng casting sáng hơn cô tưởng.

Ánh đèn phản chiếu lên sàn gỗ khiến mọi thứ trông hơi lạnh, hơi xa, giống như một không gian không thuộc về cô.

Hanna đứng ở vị trí của mình, thở ra một hơi rất chậm để nhịp tim trở lại bình thường.

Cô ngước lên bàn giám khảo.

Zhao Yufan bước tới.

Anh không vội.

Cũng không có vẻ gì là lén lút hay tránh né.

Yufan ngồi xuống chiếc ghế ở giữa, động tác tự nhiên đến mức Hanna không cần suy nghĩ cũng hiểu - đó là vị trí quen thuộc với anh.

Khoảnh khắc ấy không ồn ào.

Không có cảm giác bị phản bội như trong những câu chuyện người ta hay kể.

Không có cơn tức giận bốc lên, cũng không phải là một cú sốc khiến đầu óc quay cuồng.

Chỉ là trong đầu Hanna trống đi một nhịp rất ngắn, như khi bản nhạc đang chạy bỗng hụt mất một phách.

À.

Thì ra là vậy.

Cô chớp mắt một lần, rất khẽ.

Mọi thứ trước mắt vẫn ở đó, căn phòng, những gương mặt xa lạ, ánh đèn.

Nhưng cảm giác vừa nhen nhóm trong lòng lại rút đi nhanh hơn cô kịp nhận ra.

Không phải thất vọng dữ dội.

Cũng không phải giận dỗi.

Chỉ là một sự lặng đi.

Cô không trách Yufan.

Thậm chí còn không nghĩ đến chuyện đúng sai.

Chỉ là thứ gì đó rất mong manh, sự thoải mái hiếm hoi cô vừa cho phép mình có - đã bị kéo về trạng thái ban đầu.

Như thể cô vừa quên mất lý do vì sao mình vốn luôn đứng ngoài những nơi như thế này.

Hanna đã hoàn thành phần thi của mình.

Động tác không hoàn hảo, nhưng liền mạch, vững hơn cô nghĩ.

Khi kết thúc, cô cúi chào theo đúng phép, rời mắt khỏi phía bàn giám khảo.

Cô xách balo, xoay người rời khỏi phòng.

Bước chân không nhanh, cũng không chậm.

Giống như những thí sinh khác sau khi đã làm xong phần việc của mình.

Kết quả sẽ được công bố sau ba ngày.

Ở phía sau, Zhao Yufan đã đứng dậy theo phản xạ.

Nhưng bàn tay của một thành viên ban giám khảo khác kéo anh lại.

Còn vài mục cần trao đổi.

Còn vài cái tên phải bàn tiếp.

Yufan quay đầu nhìn về phía cửa phòng vừa khép lại, nơi bóng dáng Hanna đã biến mất.

Anh không rõ vì sao, nhưng ánh mắt lúc nãy của cô khi nhìn thấy anh ngồi xuống, cứ vướng lại trong đầu anh một cách khó chịu.

Không phải tức giận.

Mà là... xa cách.

____

Sáng hôm sau, trời không khác hôm trước là bao.

Nắng vẫn trải dài trên cổng trường, tiếng xe cộ vẫn chen chúc ở ngã tư quen thuộc, từng nhóm học sinh vẫn cười nói rôm rả khi bước vào khuôn viên.

Mọi thứ vận hành trơn tru đến mức khiến người ta có cảm giác, nếu có chuyện gì đó thay đổi thì hẳn là chỉ thay đổi trong lòng ai đó mà thôi.

Hanna xuống xe bus, chỉnh lại quai balo trên vai.

Cô không vội.

Cũng không chậm.

Chỉ đi đúng nhịp của mình.

Vừa ngẩng lên, ánh mắt cô đã chạm phải một hình bóng quen thuộc ở phía trước cổng trường.

Zhao Yufan.

Anh đứng giữa đám đông, nổi bật theo cách rất tự nhiên.

Tiếng cười của anh không cần cao cũng đủ để người khác chú ý.

Vài người đứng quanh, có người nghiêng đầu nghe anh nói, có người cười theo, có người chỉ đơn giản là đứng đó nhìn.

Hanna nhìn thấy anh trước.

Và phản xạ đầu tiên của cô không phải là tránh né, cũng không phải là dừng lại, mà là... bước nhanh hơn một chút.

Không phải chạy.

Chỉ là nhịp chân vô thức rút ngắn lại, như thể muốn đi qua đoạn này sớm hơn bình thường.

Cô nghĩ mình đã đi đủ khéo.

Nhưng giọng anh vẫn vang lên phía sau.

"Hanna."

Không lớn.

Không gọi với sự chắc chắn rằng cô sẽ quay lại.

Chỉ là gọi một lần, đủ để người được gọi nghe thấy.

Hanna không quay đầu.

Cô bước tiếp, mắt nhìn thẳng, như thể tiếng gọi đó không dành cho mình.

Tim cô đập hơi lệch một nhịp, nhưng gương mặt vẫn bình thản.

Đúng lúc đó, một người quen xuất hiện bên cạnh.

Park Min Jae.

Cậu lớp trưởng đi song song với cô từ phía bãi xe đạp, tay cầm một xấp giấy bài tập, trông thấy Hanna thì gật đầu chào.

"Hôm nay đến sớm nhỉ."

Hanna quay sang cậu, gật đầu đáp lại, rất tự nhiên.

"Ừ."

Cô bước chậm lại một chút để đi cùng Min Jae, vừa đủ để tạo thành một bức tường mỏng manh nhưng hiệu quả giữa mình và phía sau.

Zhao Yufan bước đi chậm hơn.

Anh nhìn theo hai người họ đi vào trong toà nhà học, lẫn dần vào dòng học sinh.

Nụ cười trên môi anh vẫn còn đó, nhưng không còn đặt đúng chỗ.

Anh biết rõ.

Cô đã nghe thấy.

Nhưng cô chọn không quay lại.

Hanna vốn không ghét anh, cũng không phải vì giận.

Chỉ là một kiểu không biết phải đối diện thế nào, nên thà coi như chưa từng có gì xảy ra.

Cảm giác đó khiến Yufan khó chịu hơn anh nghĩ.

Trong lớp học, Hanna ngồi vào chỗ quen thuộc cạnh cửa sổ.

Cô lấy sách vở ra, xếp ngay ngắn, mở đúng trang cần học.

Mọi động tác đều rất chuẩn mực, rất quen, không có gì khác thường.

Chỉ có điều, cô không nhìn ra ngoài cửa sổ như mọi khi.

Ở phía bên kia hành lang, Yufan đi ngang qua lớp cô.

Anh không cố ý.

Ít nhất là anh tự nhủ như vậy.

Bước chân chậm lại một nhịp, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ.

Hanna vẫn ở đó, cúi đầu đọc sách, tóc rũ xuống che đi một phần gương mặt.

Cô không ngẩng lên.

Yufan đứng thêm một giây, rồi tiếp tục bước đi.

Trong đầu anh xuất hiện một cảm giác rất mơ hồ.

Giống như đã đánh rơi thứ gì đó, nhưng không nhớ rõ mình đánh rơi ở đâu, càng không biết phải quay lại từ chỗ nào để tìm.

Không đau.

Chỉ là trống.

Và khó chịu theo cách không quen thuộc chút nào.

Tiết học đầu tiên trôi qua rất chậm.

Không phải vì bài giảng khó, mà vì Hanna không tập trung được như thường lệ.

Cô vẫn ghi chép đầy đủ, chữ viết ngay hàng thẳng lối, không sai một nét nào, nhưng trong đầu lại không thật sự ở đó.

Có vài khoảnh khắc, cô dừng bút rất ngắn.

Chỉ một nhịp thôi, rồi lại tiếp tục viết, như thể sợ nếu dừng lâu hơn thì suy nghĩ sẽ kịp len vào.

Hanna không muốn nghĩ đến Yufan.

Không phải vì anh khiến cô khó chịu, mà vì cô không biết phải đặt cảm xúc dành cho anh ở đâu cho đúng.

Từ trước đến nay, mọi mối quan hệ của Hanna đều rất rõ ràng: thân thì thân, không thân thì giữ khoảng cách.

Không có vùng xám.

Nhưng Zhao Yufan lại là vùng xám đó.

Anh xuất hiện, kéo cô ra khỏi quỹ đạo quen thuộc, rồi lại đột ngột đặt cô vào một tình huống mà cô không chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện.

Chủ tịch câu lạc bộ nhảy.

Mấy chữ đó không làm Hanna sốc.

Cũng không khiến cô tức giận.

Chỉ là... thất vọng.

Giống như khi ta vừa mới đặt niềm tin rất nhẹ vào một điều gì đó, chưa kịp gọi tên, thì đã nhận ra mình không nên đặt nó ở đó ngay từ đầu.

Cô không trách anh.

Chỉ là thiện cảm vừa hình thành đã tự động rút lui, rất khẽ, rất gọn, không ồn ào.

Hanna nghĩ, có lẽ mọi thứ nên quay về vị trí ban đầu của nó.

Người lạ.

Tiết học kết thúc, chuông vang lên.

Lớp học lập tức ồn ào trở lại.

Hanna gấp sách vở, đứng dậy, chuẩn bị đi ăn trưa cùng Min Seo như thường lệ.

Min Seo kéo tay cô, vừa đi vừa nói chuyện không ngừng.

Hanna nghe, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng "ừ" một tiếng, tâm trí đã ổn định hơn một chút so với buổi sáng.

Hanna bước chân đều đều.

Cô không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn ăn xong rồi trở về lớp.

Cho đến khi họ dừng lại.

Không phải vì Min Seo muốn dừng, mà vì phía trước có người đứng chắn.

Cô ngẩng lên, vừa kịp nhận ra anh.

Yufan đứng đó, không cười quá lớn như thường ngày, cũng không bị bao quanh bởi đám đông, như thể đã chờ sẵn.

Khoảng cách giữa họ đủ gần để Hanna cảm nhận được mùi nước hoa rất nhạt trên áo anh, rất xa để không ai trong ba người chạm vào nhau.

Min Seo là người đầu tiên cảm nhận được sự khác thường.

Cô nhìn từ cô Hanna sang Yufan, rồi từ Yufan quay lại cô bạn thân.

Không khí ở giữa họ không hề căng thẳng theo kiểu ồn ào, nhưng lại nặng đến mức khiến người ngoài cuộc phải lùi lại.

Min Seo buông tay Hanna ra.

Không phải dứt khoát, mà là rất nhẹ, như thể sợ làm đứt một sợi dây vô hình nào đó.

Cô bụm miệng cười, cười nhỏ, rồi quay sang khoác tay hai cô gái đứng ngó nghiêng gần đó, không quen không biết kéo họ đi về phía căng tin với một sự tự nhiên đến đáng ngạc nhiên.

"Nào, đi thôi, đừng làm phiền họ."

Hanna và Yufan đứng lại giữa hành lang đông người, nhưng lại tách khỏi tất cả.

Anh nhìn cô một lúc lâu hơn mức cần thiết.

"Tránh anh à?"

Giọng anh không lớn, cũng không sắc.

Nghe giống như một câu hỏi bâng quơ, nhưng ánh mắt thì không hề bâng quơ chút nào.

Hanna lắc đầu rất khẽ.

"Không."

Câu trả lời nhẹ đến mức gần như tan vào tiếng ồn xung quanh.

Yufan nhếch môi cười, theo phản xạ quen thuộc.

"Thế sao còn chẳng dám nhìn anh?

Ngại?"

Hanna ngẩng lên.

Khoảng cách này khiến cô nhận ra anh cao hơn mình nhiều hơn cô tưởng.

Ánh sáng từ cửa sổ cuối hành lang chiếu lên gương mặt anh, làm đường nét trở nên rõ ràng quá mức cần thiết.

"Anh nghiêm túc chút đi."

Giọng cô không cao, cũng không mang theo bực bội.

Chỉ là một lời đề nghị rất thẳng.

Nụ cười trên môi Yufan chậm rãi biến mất.

Anh không nói ngay.

Chỉ nhìn cô, như thể đang cân nhắc xem nên dùng giọng nào để hỏi tiếp.

"Vậy thì nói anh nghe," anh lên tiếng, lần này không đùa nữa, "sao lại tránh anh?"

Hanna im lặng.

Không phải vì không có câu trả lời, mà vì có quá nhiều cách để nói, mà cách nào cũng không đúng.

Cô nhìn lướt qua vai anh, nơi dòng người vẫn đang qua lại, rồi mới quay lại nhìn thẳng vào anh.

"Chỉ là..." cô dừng lại một chút, "chúng ta vốn không thân quen."

Cô nói chậm, rõ từng chữ.

"Sao anh phải bận tâm?"

Yufan hơi nghiêng đầu, như thể câu trả lời đó không nằm trong những gì anh dự đoán.

Anh mở miệng định nói gì đó, có lẽ là một câu trêu chọc quen thuộc, hoặc một lời giải thích, nhưng Hanna không cho anh cơ hội.

Cô hít vào một hơi rất nhẹ.

"Nếu biết anh là chủ tịch câu lạc bộ," Hanna nói, giọng vẫn bình thản, không cao hơn, không thấp đi, "em đã không đồng ý từ đầu."

Câu nói rơi xuống giữa họ, không vang, không nặng nề, nhưng đủ để Yufan không thể giả vờ như không nghe thấy.

Hanna không nhìn phản ứng của anh.

Cô chỉ khẽ gật đầu, như một cách kết thúc cuộc nói chuyện, rồi bước sang một bên, hòa vào dòng người đang đi về phía căng tin.

Để lại Yufan đứng đó, lần đầu tiên không biết nên đuổi theo, hay nên đứng yên.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 5: Giữa đông người


Bảng thông báo được dán lên từ sáng sớm, trước cả giờ vào học.

Giấy trắng in danh sách đỗ casting dính lên mảng tường cũ đã quen với những lần thay đổi tên người như thế này, góc giấy hơi cong vì gió lùa qua hành lang.

Ahn Hanna cũng đứng trong đám đông ấy.

Cô không chen lên, chỉ đứng chờ phía sau, để từng người xem xong rồi tự động lùi ra.

Khi trước mặt đã trống hơn một chút, Hanna mới bước lên, ánh mắt lướt qua từng dòng tên, chậm rãi, không gấp gáp, cũng không mang theo cảm giác mong chờ rõ rệt.

Tên cô ở đó.

Không kèm chú thích, không nổi bật hơn ai.

Chỉ là Ahn Hanna, nằm yên trong danh sách.

Hanna không ngạc nhiên.

Cũng không mừng rỡ.

Cảm giác đến rất nhẹ, giống như xác nhận một việc vốn đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Cô kéo lại quai balo trên vai, quay lưng rời đi.

Ở phía hành lang đối diện, Zhao Yufan đứng tựa vào cột tường nói chuyện với bạn bè, nhưng ánh mắt theo thói quen tìm một bóng dáng quen thuộc giữa dòng người.

Khi thấy Hanna rời đi, anh mới chậm rãi dời mắt khỏi bảng thông báo.

Anh biết cô sẽ đỗ.

Trong lòng Yufan lại xuất hiện một khoảng trống rất mơ hồ — không hẳn là vui, cũng chẳng phải thất vọng, chỉ là cảm giác mình đang đứng ngoài một chuyện gì đó mà bản thân không được mời bước vào.

Hanna vẫn tham gia câu lạc bộ nhảy.

Cô không rút đơn casting, cũng không tìm cách tránh né kết quả.

Không phải vì Zhao Yufan, càng không phải vì câu lạc bộ, mà đơn giản là cô không muốn nuốt lời với chính mình.

Đã đồng ý thử, đã đứng lên nhảy trọn vẹn một bài, thì kết quả ra sao cũng nên chấp nhận.

Cô giữ đúng ranh giới mình đã đặt ra.

Đến tập thì tập.

Được phân công thì làm.

Không thân thiết thêm, cũng không cố tạo khoảng cách.

Và đúng như vậy, từ hôm đó Zhao Yufan cũng bớt "làm phiền" cô hơn.

Ít gọi tên, ít trêu chọc, ít xuất hiện ngay trước tầm mắt cô như trước kia.

Mọi thứ dường như được trả lại đúng vị trí ban đầu.

Chỉ là, trong thâm tâm Zhao Yufan, mọi chuyện lại không hề gọn gàng như thế.

Anh nghĩ Hanna ghét mình.

Không phải kiểu ghét ra mặt hay lạnh lùng đến mức khiến người khác khó chịu, mà là thứ ghét rất im lặng — đủ để dựng lên một khoảng cách vô hình giữa hai người.

Không xa, nhưng cũng chẳng thể bước qua.

Ý nghĩ đó khiến anh không cam tâm.

Mỗi lần định mở lời, trong đầu lại hiện lên ánh mắt của Hanna hôm casting — lặng đi một nhịp, không trách móc, cũng chẳng buồn bã, chỉ như thể cô đã khẽ rút lại một thứ gì đó vừa mới hình thành.

Và Zhao Yufan chợt nhận ra, có lẽ điều khiến anh khó chịu nhất không phải là việc Hanna hiểu lầm mình.

Mà là việc anh đang bị đặt ra ngoài thế giới của cô, dù chính anh là người đã vô tình tạo ra khoảng cách ấy.

____

Những buổi tập của câu lạc bộ diễn ra vào chiều muộn sau giờ học, khi sân trường đã bớt ồn ào hơn ban ngày.

Ánh nắng cuối cùng vắt qua cửa sổ phòng tập, in những vệt dài trên sàn gỗ đã mòn theo năm tháng.

Không khí trong phòng luôn ấm lên rất nhanh, không chỉ vì vận động mà còn vì tiếng nhạc và tiếng người.

Ahn Hanna đứng lệch về một góc.

Không phải vì không có chỗ, cũng không phải vì ai đó sắp xếp.

Cô chỉ theo thói quen mà chọn một vị trí không quá gần trung tâm, nơi có thể nhìn thấy mọi người nhưng không nằm ngay trong tầm chú ý.

Khi nhạc vang lên, Hanna chỉ tập đúng phần của mình.

Cô không trò chuyện nhiều, chỉ trả lời khi được hỏi, giọng nói vừa đủ nghe, rồi lại im lặng.

Cô không nhìn Zhao Yufan.

Không phải vì cố tình phớt lờ, càng không phải vì muốn tỏ thái độ.

Hanna chỉ đơn giản là không muốn phát sinh những cảm xúc không cần thiết.

Cô nhận ra mình không ghét câu lạc bộ này, mọi người cởi mở, không khí cũng không khiến cô khó chịu như cô từng nghĩ.

Nhưng cảm giác "thuộc về" thì vẫn chưa có.

Giống như những năm sơ trung.

Đứng giữa rất nhiều người, nghe rất nhiều tiếng nói, nhưng khi mọi thứ lắng xuống, vẫn chỉ có mình cô ở lại.

Ở phía trước phòng tập, Zhao Yufan đứng ở vị trí quen thuộc của mình.

Với tư cách chủ tịch, anh quan sát từng người, sửa động tác, nhắc nhở nhịp, thỉnh thoảng dừng nhạc lại để giải thích.

Khi tập luyện, anh hoàn toàn khác với vẻ ngoài thường ngày.

Không cười, không trêu chọc, giọng nói nghiêm túc đến mức khiến những người bị mắng cũng chẳng dám phản ứng gì thêm.

Nhưng ánh mắt anh thì không ngừng vô thức tìm Ahn Hanna.

Anh nhận ra cô luôn tránh đứng gần mình.

Không phải kiểu né tránh lộ liễu, chỉ là mỗi lần anh tiến lên một bước, cô lại vô thức lùi sang một bên khác.

Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng đủ để khiến anh cảm thấy... không chạm tới được.

Lần đầu tiên trong đời, Zhao Yufan có cảm giác bị đặt ra ngoài chính thế giới của mình.

Anh làm mẫu sửa động tác cho người này, mắng người kia, bước qua từng vị trí trong phòng tập.

Nhưng đến khi ánh mắt chạm vào Hanna, chân anh lại chậm đi một nhịp.

Anh biết mình đã không nói thật với cô từ đầu, biết cô có lý do để giữ khoảng cách.

Nhưng chính khoảng cách đó lại khiến anh khó chịu hơn anh tưởng.

Muốn kéo cô lại gần, nhưng sợ càng kéo thì cô càng lùi xa.

Không kéo, lại sợ rằng cô sẽ chẳng bao giờ chủ động bước đến.

Suy nghĩ rối rắm ấy theo anh suốt buổi tập, không có cách nào giải quyết dứt khoát.

Zhao Yufan nhìn về góc phòng, nơi một cậu bạn trong câu lạc bộ đang chủ động tiến đến giúp Hanna sửa động tác.

Hanna không từ chối.

Cô lịch sự tiếp nhận sự giúp đỡ, đứng khá gần người kia, chăm chú lắng nghe.

Một cảm giác khó chịu rất lạ bỗng xuất hiện trong lồng ngực Yufan.

Anh nhíu mày, tự hỏi mình đang bận tâm điều gì.

Dù sao đó cũng chỉ là một thành viên giúp một thành viên khác.

Nhưng ánh mắt anh vẫn dừng lại ở đó lâu hơn mức cần thiết.

Cuối cùng, Zhao Yufan vẫn bước tới.

Anh tự nhủ rằng mình là chủ tịch câu lạc bộ, không thể bỏ sót bất kỳ ai.

Việc sửa động tác cho Hanna là điều anh phải làm, và cô cũng sẽ hợp tác vì đó là tập luyện, không hơn không kém.

Nhưng khi đứng trước cô, anh lại không thể mắng như với những người khác.

Giọng nói của Yufan thấp và chậm hơn thường lệ, từng câu chỉ dẫn ngắn gọn, rõ ràng.

Anh sửa động tác rất nhẹ, giữ khoảng cách vừa đủ, không chạm nếu không cần thiết.

Những ánh mắt xung quanh bắt đầu chú ý, khiến Hanna vô tình trở nên nổi bật theo cách cô không hề mong muốn.

Hanna nhận ra điều đó.

Cô thấy ánh nhìn của vài người dừng lại lâu hơn bình thường, nhưng không nói gì.

Cô chỉ tập trung làm theo những gì được chỉ dẫn, biểu cảm vẫn bình thản, như thể mọi thứ xung quanh không liên quan đến mình.

Khi đến phần chia nhóm để ôn lại bài, phó chủ tịch Choi nhìn danh sách rồi nói, giọng nửa đùa nửa thật:

"Hanna được tiền bối Zhao chỉ rồi, chắc mấy động tác này không cần tập nhóm nữa đâu nhỉ?"

Hanna lập tức lắc đầu.

"Em muốn tập như mọi người," cô nói, giọng rất bình tĩnh, không cao không thấp.

Zhao Yufan đứng ở gần đó, nghe rất rõ.

Anh nhận ra Hanna không hề muốn dựa vào anh, thậm chí còn cố tránh việc mang ơn.

Trong khi người khác luôn tìm cách để anh chú ý, cô lại làm mọi thứ để giữ khoảng cách vừa đủ.

Nhận ra điều đó, trong lòng Zhao Yufan dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Không phải thất vọng.

Cũng không hẳn là buồn.

Chỉ là một nhịp chệch rất nhẹ nhưng đủ để anh không thể làm ngơ.

Nhóm của Hanna gồm ba nữ và hai nam.

Giờ giải lao cô bỗng chú ý đến một trong hai bạn nữ chung nhóm là Han Seo Ji - cao hơn Hanna khá nhiều, dáng người mảnh nhưng khỏe, tóc dài buộc thấp, vài sợi mái rơi xuống trán vì mồ hôi.

Seo Ji trông có vẻ mệt, vai hơi sụp, nhịp thở không đều, tay lần trong balo như tìm thứ gì đó rồi lại dừng lại.

Hanna nhìn thấy.

Không nói nhiều, cô đưa chai nước của mình qua.

"Cậu uống đi."

Seo Ji sững lại một giây rồi nhận lấy, uống vài ngụm dài, khẽ thở ra.

"Cảm ơn nhé."

Hanna chỉ gật đầu, quay lại vị trí.

Ngay lúc đó, cô nhận ra ánh mắt của bạn nữ còn lại trong nhóm lướt qua mình, không thiện chí.

Cô bạn ấy ghé sát một bạn khác, thì thầm gì đó, dù không quá kín đáo.

Seo Ji cúi thấp người hơn, ghé tai Hanna, nói nhỏ:

"Cô bạn kia đang nói về cậu với chủ tịch đó."

Hanna khẽ nhíu mày.

"Tớ không hiểu..."

Seo Ji cười rất nhẹ.

"Cô ta có tài khoản mạng xã hội khá nhiều người theo dõi vì xinh.

Hay đăng mấy bài bóng gió kiểu... thích Yufan."

"Vậy thì nói về tớ làm gì?"

"Vì Yufan để ý cậu."

"HẢ?", tiếng bật ra khỏi miệng Hanna lớn hơn cô nghĩ.

Nhiều người quay lại nhìn.

Có cậu bạn cười trêu: "Hôm nay Hanna nói chuyện to nhỉ."

Hanna hơi khựng, còn chưa kịp phản ứng thì Seo Ji đã nghiêng người lại gần, vì ngồi xuống vẫn cao hơn Hanna một chút, phải cúi xuống để thì thầm: "Tớ nhìn người chuẩn lắm.

Thường không sai.

Nếu sai thì... do xui."

Hanna im lặng vài giây, rồi nói, giọng thấp xuống: "Vậy thì lần này xui cho cậu rồi.

Không có chuyện đó đâu."

Seo Ji nhìn cô, không tranh cãi, chỉ cười cười như người đã nói xong điều cần nói.

Cuối buổi tập, khi mọi người đã gần như thấm mệt, phó chủ tịch Choi đứng giữa phòng, vỗ tay một cái gọn.

"Được rồi, trước khi kết thúc, có một đoạn cần làm mẫu."

Anh nhìn lướt một vòng rất nhanh, rồi dừng lại ở Hanna.

"Hanna, em lên làm thử đoạn này."

Hanna đứng yên trong nửa nhịp.

Tay cô vô thức nắm lấy vạt áo, đầu ngón tay siết lại, thói quen cũ trồi lên nhanh hơn cô kịp kiểm soát.

Cô biết mọi ánh mắt đang đổ về phía mình, không ồn ào, không thúc ép, nhưng đủ đông để khiến không gian trở nên chật hơn một chút.

Yufan là người duy nhất nhìn thấy cử động nhỏ đó.

Anh tiến tới gần, không cười, cũng không dùng giọng trêu quen thuộc.

"Không sao," anh nói, ngắn gọn, bình thản.

"Nếu chưa sẵn sàng thì em đứng phía sau cũng được."

Hanna ngẩng lên nhìn anh.

Ánh mắt hai người chạm nhau rất ngắn.

Cô không nói gì, chỉ gật đầu một cái.

Không phải lời cảm ơn, nhưng là một sự thừa nhận.

Tay cô buông vạt áo ra, hít một hơi thật khẽ, rồi bước lên phía trước.

Lần này, là tự mình bước.

Hanna đứng ở vị trí trung tâm, làm mẫu đoạn nhảy vừa rồi.

Cơ thể cô chuyển động theo nhịp nhạc, không phô trương, không cố gây ấn tượng.

Chỉ là làm đúng, làm gọn, làm theo cách của mình.

Sự căng cứng ban đầu tan dần khi cô bắt được nhịp quen thuộc, thứ khiến cô thấy an toàn giữa một căn phòng đầy người.

Ở dưới, Seo Ji ngồi khoanh chân, chống tay lên gối.

Không hiểu nghĩ gì, cô bất chợt gọi to:

"HANNA, XINH LẮM."

Một giây im lặng trôi qua, rồi vài tiếng cười bật lên.

Có người phụ họa, có người vỗ tay, không quá ồn nhưng đủ để không khí trở nên nhẹ hơn.

Hanna hơi khựng lại một nhịp, rồi mỉm cười.

Nụ cười rất thật, không gắng gượng.

Khi xoay người theo động tác cuối, ánh mắt cô lướt qua Yufan đang đứng ở rìa phòng tập.

Anh ở đó, không che giấu, không trêu chọc, chỉ nhìn theo cô.

Khoảnh khắc đó ngắn đến mức nếu chậm một giây thôi, có lẽ cả hai đã bỏ lỡ.

Chiều hôm ấy, Ahn Hanna cười nhiều hơn cô nghĩ mình sẽ cười.

Buổi tập kết thúc.

Phòng tập dần trống.

Yufan đứng lại một mình, tựa lưng vào gương, nhìn khoảng không nơi Hanna vừa đứng.

Trong đầu anh vang lên một câu hỏi rất mơ hồ, không có lời giải thích rõ ràng: Tại sao mình lại để ý đến cảm xúc của một người như vậy?

Anh bật cười khẽ, tự kết luận nhanh gọn như cách vẫn làm với mọi chuyện khác.

"Chỉ là vì cô ấy khác thôi."

Yufan nhìn theo bóng lưng Hanna khuất dần ngoài hành lang.

Ngay khoảnh khắc anh quay đi, Hanna cũng chợt ngoảnh lại, nhìn về phía phòng tập, nhưng anh đã không còn ở đó.

Không ai biết mình vừa được nhìn.

Không ai biết mình vừa được giữ lại trong ánh mắt của người kia.

Chỉ còn lại một cảm giác rất mỏng, rất nhẹ, không đủ rõ để gọi tên, nhưng cũng không mờ đến mức có thể bỏ qua.

Với Hanna, đó là sự thay đổi gần như không thể nhận ra.

Cô vẫn không muốn thân thiết, vẫn giữ thói quen cũ.

Nhưng sự lạnh lẽo quen thuộc đã không còn nguyên vẹn.

Nó bị sứt đi một góc nhỏ, không đau, cũng không ồn, chỉ là không còn kín kẽ như trước.

Giữa một căn phòng từng khiến cô thấy mình lạc lõng, Hanna chợt nhận ra có những khoảnh khắc mình không cần phải co người lại.

Còn với Yufan, đó là một thứ khó chịu rất lạ.

Anh chưa từng nghĩ tới chuyện muốn nghiêm túc với bất kỳ ai.

Thế giới của anh vốn rõ ràng, quen thuộc, mọi thứ vận hành theo những quy tắc mà anh nắm chắc trong tay.

Nhưng từ lúc nào đó, ánh mắt anh bắt đầu vô thức tìm về một góc phòng không thuộc về trung tâm.

Anh không thích cảm giác này.

Cảm giác phải dè chừng, phải suy nghĩ, phải để ý đến phản ứng của một người khác trước khi mở lời.

Nó không giống rung động.

Nhưng cũng không còn là thờ ơ.

Giống như một sợi chỉ rất mảnh đã lặng lẽ vướng vào, không kéo mạnh, không siết chặt, chỉ đủ để khiến người ta nhận ra: có thứ gì đó đã không còn nằm yên như cũ.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 6: Nhận ra


Mấy ngày hôm nay trôi qua theo cách rất... không giống Yufan.

Woo Joo là người nhận ra đầu tiên.

Không phải vì anh làm gì quá khác, mà vì anh không làm gì cả.

Không pha trò ồn ào, không buông mấy câu trêu chọc quen miệng.

Yufan ngồi dựa lưng vào ghế trong phòng thay đồ của sân bóng rổ, tay cầm chai nước nhưng không uống, mắt nhìn đâu đó xa xăm.

Juhoon ngồi đối diện, buộc lại dây giày, liếc lên một cái là thấy ngay.

"Dạo này cậu bị sao thế?" – Juhoon hỏi, giọng bình thản như mọi khi.

Yufan giật mình, như thể bị kéo ngược về hiện tại.

Anh cúi đầu, xoay xoay nắp chai nước trong tay.

"Bị gì là bị gì."

Woo Joo đang kéo áo qua đầu, nghe vậy thì bật cười.

"Cậu mà nói câu đó thì nghe buồn cười lắm.

Yufan mà không trêu ai, không làm trung tâm, không kiếm chuyện nói... thì chỉ có hai khả năng."

"Là gì?" – Yufan hỏi, nhướng mày theo phản xạ rồi lại nhanh chóng thả lỏng.

Woo Joo giơ hai ngón tay.

"Một là bị ốm.

Hai là trong đầu có người."

Juhoon không nói gì, chỉ nhìn Yufan.

Yufan khẽ liếm môi, cuối cùng cũng vặn nắp chai uống một ngụm.

"Vớ vẩn."

Nhưng cái cách anh quay mặt đi, rõ ràng là không đủ thuyết phục.



Sân bóng rổ chiều nay khá đông.

Có vài đội từ lớp khác, tiếng giày cọ xuống sàn, tiếng bóng đập mạnh vào bảng rổ vang lên liên tục.

Mọi thứ náo nhiệt, ồn ào – thứ mà bình thường Yufan rất hợp, thậm chí còn hưởng thụ.

Nhưng hôm nay, đầu anh lại trôi dạt đâu đó, lửng lơ như không bám được vào nhịp chung.

Anh nhận bóng từ Woo Joo, đứng ở vạch ném quen thuộc.

"Yufan, tập trung một chút!" – có người nói lớn.

Yufan gật đầu cho có, vuốt tóc ra sau, hít một hơi.

Chỉ là một cú ném như bình thường thôi.

Anh ném.

Bóng đập vào vành rổ, bật ra.

Không chỉ bật ra bình thường, mà bật ra rất có chủ đích, bay thẳng về phía anh.

Bốp.

Cả sân im lặng mất vài nhịp.

Quả bóng rơi trúng ngay trán Yufan.

Woo Joo há miệng: "...Ối."

Juhoon quay mặt đi rất nhanh.

Không phải vì lịch sự, mà vì nếu nhìn thêm một giây nữa, anh sẽ cười ra tiếng.

Yufan đứng đơ tại chỗ, tay theo phản xạ ôm lấy trán.

Chưa kịp hoàn hồn thì anh đã cảm nhận được ánh nhìn từ phía ngoài sân.

Không cần quay đầu, anh cũng biết là ai.

Hanna và Min Seo vừa đi ngang qua.

Min Seo đang nói gì đó thì bỗng dừng lại.

Hanna tay cầm hộp sữa uống dở, ống hút vẫn còn trong miệng, mắt mở to tròn, rõ ràng là không kịp chuẩn bị biểu cảm nào cho tình huống này.

Không cười.

Cũng không tỏ ra thương hại.

Chỉ là...

đứng nhìn.

Yufan thấy tai mình nóng lên.

Chết tiệt.

Anh cúi xuống nhặt bóng, nhưng tay lại trượt khỏi bề mặt trơn nhẵn vì mồ hôi.

Quả bóng rơi xuống sàn, lăn thêm một đoạn nữa.

Woo Joo nhịn không được nữa, bật cười thành tiếng.

"Cậu ổn không đấy?"

Yufan không trả lời.

Anh ngẩng đầu lên thì vừa kịp thấy Hanna kéo tay Min Seo chạy đi, như thể vừa tỉnh khỏi một giấc mơ kỳ quặc.

Hanna không nói gì cả.

Nhưng cái cách cô quay đi quá nhanh khiến Yufan càng thấy ngượng.

Anh đứng đó, tay trống không, cảm giác như vừa bị bắt gặp trong một khoảnh khắc mà anh không hề muốn ai thấy.

Juhoon bước tới, nhặt quả bóng, ném lại cho anh.

"Cậu còn định đứng đó bao lâu?"

Yufan bắt lấy bóng, im lặng.

Lần này, anh không cười cho qua như mọi khi.

Chỉ gật đầu, quay lại sân, nhưng đầu óc đã không còn ở đó nữa.

Woo Joo nhìn theo hướng Hanna vừa biến mất, rồi liếc sang Juhoon.

Hai người không nói gì, nhưng đều hiểu.

Có gì đó rồi.

Và có vẻ như, chính Yufan cũng bắt đầu nhận ra điều đó – dù anh chưa gọi được tên nó.

_____

Tối hôm đó, cả ba vẫn tụ tập như thường lệ, nhưng không khí thì rõ ràng là khác.

Không còn sân bóng rổ, không còn tiếng hò hét, chỉ là một quán ăn quen thuộc ở góc phố – nơi họ hay ghé mỗi khi chẳng ai muốn về nhà sớm.

Yufan ngồi dựa lưng vào ghế, khuỷu tay chống lên bàn, ánh đèn vàng hắt xuống làm gương mặt anh trông bớt sắc sảo hơn thường ngày.

Anh vẫn nói chuyện, vẫn cười, nhưng cười ít hơn, và mỗi lần cười xong lại như thể tự mình cũng không chắc vì sao phải cười.

Woo Joo nhìn anh một lúc, rồi bỏ đũa xuống trước.

"Thôi, đừng diễn nữa."

Yufan liếc sang.

"Diễn cái gì?"

"Diễn như cậu vẫn bình thường."

Woo Joo nói thẳng, không vòng vo.

"Từ lúc nào mà Yufan ngồi ăn lại im lặng thế này?"

Juhoon vẫn ăn, chậm rãi như thể chuyện đó chẳng liên quan đến mình.

Nhưng đúng lúc Yufan định đáp lại cho qua, Juhoon đột ngột lên tiếng, giọng bình thản đến mức khiến người khác phải giật mình:

"Ahn Hanna."

Cái tên vừa dứt, Yufan khựng lại rất rõ.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn Juhoon, một cái nhìn bị bắt trúng tim đen.

Woo Joo thở ra một hơi, lẩm bẩm: "Đúng là kiểu của cậu."

Yufan im lặng vài giây.

Rồi anh bật cười, nhưng tiếng cười này ngắn và khô, không mang theo chút tự tin quen thuộc nào.

"Chỉ là một hậu bối thôi."

Juhoon đặt đũa xuống.

"Cậu không bao giờ nói 'chỉ là' khi thật sự chỉ là."

Yufan định phản bác, nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại.

Anh ngả người ra sau ghế, mắt nhìn lên trần nhà, như thể ở đó có câu trả lời nào đó đang trôi lơ lửng.

"Ban đầu...", anh nói chậm rãi, "tớ chỉ thấy em ấy khác.

Không nhìn tớ, không phản ứng theo cách mọi người vẫn làm.

Bị trêu cũng không đỏ mặt, cũng chẳng cố tỏ ra lạnh lùng.

Kiểu... chẳng cần để ý đến tớ."

Woo Joo nhướng mày: "Nghe là thấy không ổn rồi."

Yufan không để ý, tiếp tục nói, như thể cuối cùng cũng tìm được chỗ để xả.

"Rồi tớ nghĩ chắc em ấy ghét tớ.

Vì chuyện casting.

Vì tớ không nói thật.

Em ấy vẫn nói chuyện bình thường với người khác.

Nhận giúp đỡ, cười, thậm chí có vẻ thoải mái.

Chỉ là... không với tớ."

Anh dừng lại, mím môi, rồi bật cười rất khẽ: "Buồn cười thật.

Người khác muốn tớ chú ý thì không thiếu.

Còn em ấy thì lại tránh."

Juhoon nhìn anh, hỏi đúng một câu, rất ngắn: "Thế cậu đã bao giờ thử hiểu người ta nghĩ gì chưa?"

Câu hỏi rơi xuống bàn như một viên đá nhỏ, không ồn ào nhưng đủ để tạo sóng.

Yufan im lặng.

Anh chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Trước giờ, mọi mối quan hệ đều xoay quanh cảm giác của anh: anh thích, anh chán, anh thấy thú vị hay không.

Nhưng Hanna thì khác.

Cô không bước vào thế giới của anh theo cách anh quen thuộc.

Và có lẽ, chính anh mới là người đã bước nhầm cách vào thế giới của cô.

"Có thể...", Yufan nói chậm, từng chữ như được cân nhắc, "là tớ tiếp cận sai cách.

Tớ quen làm trung tâm.

Còn em ấy thì không sống ở đó."

Woo Joo gật gù: "Ra là em ấy không khó gần.

Chỉ là không mở cửa cho tất cả mọi người."

Yufan không nói gì nữa.

Nhưng ánh mắt anh trầm xuống, rồi dần dần sáng lên theo một cách khác – không phải kiểu hưng phấn quen thuộc, mà là một thứ gì đó tỉnh táo hơn.

Anh hiểu ra một điều rất đơn giản, nhưng đến giờ mới chịu nhìn thẳng vào nó.

Hanna không biến mất.

Cô chỉ lùi về nơi cô thấy an toàn.

Và nếu anh muốn đứng gần hơn, thì có lẽ không phải bằng cách kéo cô ra ngoài, mà là học cách đứng yên chờ cô bước tới, chờ cô mở lòng.

Suy nghĩ đó không khiến Yufan nhẹ nhõm hơn.

Nhưng nó khiến anh im lặng rất lâu sau đó, một kiểu im lặng có hướng đi.

Juhoon nhìn anh, không nói thêm gì.

Có những thứ, nói đến đây là đủ.

____

Những ngày sau đó, Yufan thật sự thay đổi, theo một cách rất khó gọi tên.

Không ồn ào như trước, cũng không cố tình tránh né.

Anh vẫn xuất hiện ở những nơi quen thuộc, vẫn đứng giữa phòng tập với tư cách chủ tịch câu lạc bộ, vẫn là người điều phối mọi thứ.

Chỉ khác một điều: anh không còn "tiến lên" Hanna nữa.

Khi đi ngang qua nhau trong hành lang, Yufan không buông ra những câu nửa đùa nửa thật.

Anh chỉ nhìn và khẽ cười.

Không nhìn chằm chằm, cũng không dò xét, chỉ là một cái nhìn rất bình thường.

Hanna cũng không né nữa.

Không phải vì cô muốn thân thiết hơn, mà vì cảm giác phải giả vờ không quen biết đã không còn cần thiết.

Mỗi lần chạm mặt, cô gật đầu rất nhẹ.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng đối với Yufan, từng cử chỉ nhỏ ấy lại khiến anh thấy như mình vừa đi đúng thêm một bước.

Ở câu lạc bộ, Hanna thoải mái hơn một chút.

Không nhiều lời hơn, không cười nhiều hơn, nhưng cũng không còn căng thẳng như trước.

Cô tập trung vào động tác của mình, thỉnh thoảng lắng nghe hướng dẫn của người khác, không từ chối cũng không chủ động dựa dẫm.

Yufan nhận ra điều đó, và lần đầu tiên, anh không thấy khó chịu vì khoảng cách ấy nữa.

Anh để nó ở đó, nguyên vẹn, không chạm vào.
 
James | Những Điều Chưa Nói
CHƯƠNG 7: Mưa nhưng không lạnh


Hanna thích mưa.

Không phải kiểu thích lãng mạn hay buồn bã như trong phim ảnh.

Chỉ là khi trời mưa, thế giới dường như nhỏ lại.

Âm thanh bị kéo thấp xuống, mọi thứ trở nên chậm hơn.

Tiếng mưa rơi đều đều lên mặt đường, lên mái hiên, át đi những tiếng nói chuyện, những âm thanh hỗn tạp mà cô không cần nghe.

Mỗi khi mưa, Hanna thường đứng ở trạm xe bus sớm hơn một chút, đeo tai nghe nhưng không bật nhạc, cô muốn nghe tiếng mưa.

Nó khiến đầu óc cô nhẹ đi, giống như ai đó vừa giúp cô dọn bớt những suy nghĩ thừa thãi.

Cô không thấy mưa buồn.

Trái lại, mưa cho cô một cảm giác an toàn rất riêng, như thể cả thế giới đang bận rộn tránh né, còn cô thì được phép đứng yên.

Nhưng hầu hết mọi người đều không nghĩ như Hanna.

Với họ, mưa là một thứ phiền phức kéo dài vô tận.

Bầu trời xám xịt khiến cả buổi sáng trở nên nặng nề, từng giọt nước mưa len lỏi qua mép giày, thấm vào tất, lạnh và ẩm, mang theo cảm giác khó chịu chẳng khác nào đang đứng ngâm chân trong một chậu nước ai đó vừa quên đổ đi.

Mưa không lãng mạn, mưa chỉ khiến người ta cáu kỉnh hơn bình thường.

Tệ nhất là khi bạn đang vội.

Chiếc xe bus khựng lại giữa đường với một tiếng động lạ, rồi dừng hẳn.

Tài xế xuống xe, tiếng trao đổi ngắn gọn vang lên giữa màn mưa dày.

Hỏng động cơ.

Không biết bao giờ sửa xong.

Cả khoang xe lập tức xôn xao.

Người thở dài, người chửi thề khe khẽ, người đã bắt đầu gọi điện cho ai đó ở đầu dây bên kia với giọng gấp gáp.

Ahn Hanna theo dòng người bước xuống, vai áo nhanh chóng ướt sẫm vì mưa tạt ngang.

Hanna kéo balo lên che trên đầu, chạy nhanh về phía trạm xe, giày dẫm lên mặt đường loang nước phát ra những tiếng "bẹp bẹp" nhỏ.

Mưa đổ xuống không thương tiếc, tóc mai ướt dính vào gò má, lạnh lạnh.

Dưới mái che chật chội của trạm bus, không khí càng thêm ngột ngạt.

Tiếng phàn nàn vang lên khắp nơi, về thời tiết, về việc sắp muộn giờ, về những buổi sáng đáng lẽ đã có thể yên ổn hơn nếu trời không mưa.

Có người liên tục nhìn đồng hồ, có người lướt điện thoại tìm phương án khác, có người đứng im, bất lực.

Hanna cũng rút điện thoại ra.

Hôm nay có bài kiểm tra.

Ý nghĩ đó khiến nhịp tim cô nhanh hơn một chút.

Cô mở ứng dụng gọi taxi, ngón tay hơi lạnh vì mưa, bấm vào màn hình rồi lại ngẩng đầu nhìn dòng người đông đúc trước mặt.

Mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt.

Thời gian chờ xe hiện lên trên màn hình kéo dài đến mức không mấy khả quan.

Đúng lúc đó, một chiếc ô tô màu đen chậm rãi dừng lại trước trạm.

Không ai chú ý nhiều.

Giữa cơn mưa, xe cộ dừng đỗ là chuyện bình thường.

Cho đến khi cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt quen thuộc.

"Hanna."

Giọng nói ấy không lớn, nhưng đủ rõ để lọt qua tiếng mưa và tiếng ồn xung quanh.

Hanna sững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi ngẩng mặt lên.

Zhao Yufan.

Anh ngồi trong xe, áo khoác sẫm màu, tóc được chăm chút tạo kiểu, ánh mắt đặt thẳng lên cô như thể đã tìm thấy đúng người cần tìm giữa cả trạm xe hỗn loạn này.

"Xe hỏng à?" anh hỏi, giọng bình thản.

Hanna gật đầu.

Cô nhận ra vẻ mặt mình hẳn đang không giấu được chút lo lắng, dù cô đã cố giữ bình tĩnh.

"Trạm này mà mưa thế này," Yufan liếc nhìn xung quanh một vòng, rồi lại nhìn cô, "chờ bus khác chắc lâu lắm.

Lên đi, anh chở em đến trường."

Hanna giật mình, gần như phản xạ ngay lập tức xua tay: "Không, em... em gọi taxi rồi."

Yufan khẽ nhướng mày, không cười, cũng không trêu chọc như thường lệ, chỉ nói rất thẳng: "Thời tiết thế này, taxi cũng chẳng nhanh hơn đâu."

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn: "Anh nhớ hôm nay học sinh năm thứ nhất có bài kiểm tra."

Câu nói ấy khiến Hanna im lặng.

Cô ngẩng đầu nhìn mưa, từng hạt nước rơi dày đến mức mặt đường như rung lên, rồi nhìn trạm xe đông kín người, cuối cùng cúi xuống nhìn đồng hồ trên điện thoại.

Cô do dự rất rõ.

"...nếu không phiền," Hanna nói nhỏ, gần như bị tiếng mưa nuốt mất.

Yufan không để cô nói hết.

"Anh đề nghị mà."

Cửa xe bật mở.

Anh cầm ô bước xuống, mưa lập tức phủ lên vai áo anh một lớp nước mỏng.

Yufan đứng trước mặt Hanna, nghiêng ô che cho cô trước.

"Vào đi," anh nói.

Hanna hơi khựng lại, rồi bước lên trước.

Yufan giữ ô thấp xuống, che kín cho cô, để mưa rơi lên lưng mình nhiều hơn.

Khi Hanna đã ngồi vào trong xe, anh mới đóng cửa phía cô, rồi vòng sang bên còn lại.

Ban đầu, anh ngồi ghế cạnh ghế lái.

Nhưng sau đó Yufan đổi ý.

Anh mở cửa ghế sau, ngồi xuống bên cạnh Hanna, giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá gần.

Cửa xe đóng lại.

Âm thanh mưa lập tức bị chặn lại phía ngoài, chỉ còn tiếng động cơ đều đều.

Hanna hít vào một hơi rất khẽ.

Cô không nói gì.

Yufan cũng không.

Nhưng trong khoang xe yên tĩnh ấy, có một cảm giác rất khác, không phải ngượng ngùng, cũng không phải xa cách, mà là một thứ gì đó đang chậm rãi dịch chuyển, vừa đủ để cả hai đều nhận ra.

Hanna ngồi im, hai tay đặt gọn trên balo, ánh mắt vô thức lướt một vòng quanh khoang xe.

Nội thất tối màu, sạch sẽ đến mức gần như không có dấu vết sử dụng, mùi hương nhè nhẹ thoang thoảng, không nồng, không phô trương, nhưng đủ để người ta nhận ra đây không phải một chiếc xe bình thường.

Cô nhận ra từng chi tiết nhỏ đều toát lên sự đắt đỏ theo cách rất... thản nhiên.

Đồng hồ trên tay bác tài phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa từ ngoài trời, mặt kính lấp lánh mỗi khi tay bác xoay vô lăng.

Hanna nhìn thêm một chút rồi chợt khựng lại, như thể vừa nhận ra mình đang nhìn quá lâu.

Cô hơi chỉnh lại tư thế, ngồi thẳng hơn, mắt nhìn về phía trước.

Yufan bắt gặp ánh nhìn đó.

Anh không nói gì ngay, chỉ khẽ cong khóe môi, nụ cười rất nhẹ, một nụ cười thoáng qua, như thể anh thấy phản ứng đó của cô khá thú vị.

Hanna nhận ra ánh mắt ấy, lập tức quay đi, giả vờ chăm chú nhìn những vệt nước mưa đang trượt dài trên kính xe.

Không gian trong xe yên tĩnh đến mức cô nghe rõ nhịp tim mình đập đều đều, không nhanh, không chậm, chỉ là hơi rõ hơn bình thường.

Yufan gọi tên cô.

"Hanna."

Cô quay sang, ánh mắt chạm thẳng vào mắt anh.

"Hôm đó..."

Yufan dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống đôi chút.

"Chuyện casting... anh xin lỗi."

Khoang xe yên lặng.

Hanna không trả lời ngay.

Cô nhìn ra ngoài, nơi mưa vẫn rơi không dứt, rồi mới chậm rãi lên tiếng.

"Em không giận."

Yufan hơi nhíu mày, như không hoàn toàn tin vào câu trả lời ấy.

"Nhưng em tránh anh."

Hanna giọng nói không cao không thấp: "Chỉ là... em thấy chuyện đó không đáng để anh phải giấu em."

Yufan im lặng.

Một lúc sau, anh hỏi rất khẽ: "Ghét anh à?"

Hanna lắc đầu ngay, gần như theo phản xạ: "Không phải."

Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát.

Không có giận dữ, cũng không có trách móc.

Chỉ là sự thật được nói ra đúng như nó vốn là.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trường đúng lúc chuông báo vào lớp vừa vang lên.

Mưa đã nhẹ hơn, chỉ còn lất phất rơi, nhưng sân trường thì vẫn nhốn nháo như mọi ngày.

Yufan chưa kịp làm gì, Hanna đã nhanh chóng mở cửa bước xuống trước, cô quay lại, cúi đầu lễ phép.

"Cảm ơn anh.

Cả bác nữa ạ."

Bác tài mỉm cười gật đầu, còn Yufan chỉ kịp đáp một tiếng "Ừ" rất khẽ.

Hanna không chần chừ thêm, xoay người chạy về phía tòa nhà lớp học, balo lắc nhẹ theo từng bước chân.

Yufan bước xuống sau cô.

Và chính khoảnh khắc đó, không hiểu vì sao, mọi thứ xung quanh như chậm lại một nhịp.

Một vài ánh mắt vô tình dừng lại.

Một vài tiếng xì xào bật ra không kịp kìm nén.

Có người quay sang nhìn chiếc xe, có người nhìn theo bóng lưng Hanna đang khuất dần trong đám đông, rồi lại nhìn Yufan với vẻ khó tin.

Nari, cô bạn chung nhóm nhảy với Hanna cũng nhìn thấy.

Cô đứng sững lại trong một giây, môi mím chặt, ánh mắt tối đi.

Không nói gì, chỉ quay người bỏ đi thật nhanh, miệng lẩm bẩm một câu rất nhỏ, nhưng đủ để chính cô nghe thấy: "Điên thật rồi."



Đến giờ ăn trưa, nhà ăn đông kín người.

Tiếng khay va vào nhau, tiếng nói chuyện rì rầm hòa thành một mảng âm thanh quen thuộc.

Hanna bê khay cơm của mình, vừa đi vừa cẩn thận tránh va phải người khác.

Cô đã nhìn thấy chiếc bàn nơi mình và Min Seo hay ngồi thì bỗng có một bóng người bước ngang, chặn lại.

"Bài thi thế nào?"

Hanna khựng lại, quay sang.

Yufan đứng đó, tay đút túi áo, vẻ mặt thoải mái như thể việc xuất hiện trước mặt cô ở nhà ăn đông người này là điều rất bình thường.

Cô chớp mắt một cái, rồi mỉm cười.

"Rất tốt."

Chỉ hai chữ.

Nhưng đủ khiến Yufan sững người trong một khoảnh khắc ngắn đến mức chính anh cũng không kịp nhận ra.

Không phải vì nội dung câu trả lời, mà vì nụ cười đó.

Không né.

Không dè dặt.

Một nụ cười nhẹ, tự nhiên, giống như cô đang trả lời một người quen thật sự.

Yufan cảm thấy có thứ gì đó trong lồng ngực mình khẽ nới lỏng ra, như một sợi dây bị kéo căng quá lâu cuối cùng cũng được thả lỏng.

"Vậy là tốt rồi."

Anh nói, giọng cũng nhẹ đi theo.

Hanna gật đầu, hơi nhích khay cơm sang một bên.

"Em đi trước."

"Ừ."

Cô rời đi, để lại Yufan đứng đó thêm vài giây, nhìn theo.

Một cảm giác rất lạ, vui, không ồn ào; rõ ràng, nhưng không cần phải nói ra.

Cùng ngày hôm đó, Woo Joo và Juhoon nhìn thấy nụ cười ấy của Yufan thì chỉ biết lắc đầu.

Quá rõ ràng rồi.



Tối hôm đó, Yufan nằm dài trên giường, một chân gác lên thành giường, điện thoại cầm lỏng lẻo trên tay.

Màn hình sáng lên liên tục vì thông báo mạng xã hội.

Lời mời kết bạn, tin nhắn chào hỏi, icon thả tim không thiếu thứ gì.

Trong số đó, có cả lời mời kết bạn của Nari.

Yufan liếc qua một cái, rồi lướt tiếp như chưa từng thấy.

Không hiểu vì sao, đầu anh lại tự động nhảy sang một ý nghĩ khác.

Ahn Hanna.

Anh chống tay ngồi dậy, mở thanh tìm kiếm.

Gõ thử tên.

Không ra.

Gõ lại, đổi thứ tự, thêm bớt dấu.

Vẫn không.

Anh nhíu mày, lẩm bẩm: "Không lẽ dùng tên thú cưng hay gì đó?"

Mười phút sau.

Yufan đã thử đủ mọi biến thể có thể nghĩ ra, từ tên đầy đủ đến tên viết tắt, thậm chí còn gõ cả...

"Hanna dance club" như một kẻ tuyệt vọng.

Đến khi gần như bỏ cuộc, một tài khoản hiện lên ở gần cuối danh sách.

"À."

Anh bật cười khẽ.

"Tìm mãi mới chịu xuất hiện."

Trang cá nhân của Hanna rất...

Hanna.

Không ảnh selfie.

Không khoe thành tích.

Toàn là ảnh mèo, chó, vài bức chụp sách, mấy món ăn nhìn rất bình thường nhưng được chụp khá xinh.

Mọi thứ yên tĩnh đến mức khiến Yufan bất giác kéo chậm lại, lướt từng bài một.

Cuối cùng, anh ấn vào ảnh đại diện.

Một Hanna nhỏ hơn, mặc đồng phục sơ trung, đứng dưới ánh nắng.

Nụ cười cong cong.

Khác hẳn vẻ mặt thường ngày mỗi khi cô bị anh trêu chọc.

Yufan nhìn chằm chằm một lúc lâu rồi cười theo lúc nào không hay.

"Thì ra là như thế."

Anh lẩm bẩm, chẳng biết là đang nói với ai.

Một hơi thật sâu.

Một giây do dự rất ngắn.

Rồi ngón tay nhấn xuống.

Gửi lời mời kết bạn.

Ngay khoảnh khắc đó, Yufan như bừng tỉnh khỏi cơn mộng du.

Anh đứng bật dậy, tắt phụt màn hình điện thoại, lao một mạch về phía giường rồi ném cả người xuống, kéo chăn trùm kín đầu.

"Điên rồi."

"Đúng là điên rồi."

Trong bóng tối, Yufan nằm im, tim đập hơi nhanh hơn bình thường, khóe môi lại không chịu nghe lời mà cong lên.
 
Back
Top Bottom