Sau lần chạm mặt ở hành lang hôm ấy, mọi thứ tưởng chừng như sẽ khép lại rất gọn gàng, như cách Ahn Hanna vẫn quen xử lý mọi chuyện.
Trả đồ xong, quay lưng rời đi, không để lại dư âm.
Với cô, chuyện đó nên kết thúc ở đó.
Nhưng Zhao Yufan thì không làm được như vậy.
Những ngày sau đó, Yufan bắt đầu có một thói quen rất kỳ lạ mà chính anh cũng không nhận ra ngay từ đầu.
Mỗi lần đi học, mỗi lần bước ra khỏi lớp, ánh mắt anh lại vô thức lướt quanh hành lang, qua các dãy phòng, xuống sân trường, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó chưa kịp gọi tên.
Đôi khi anh dừng lại lâu hơn bình thường ở một góc nào đó, để rồi chỉ nhận lại sự trống không rất nhẹ.
Ban đầu, anh nghĩ đó chỉ là tò mò.
"Cô nhóc đó lạ thật," Yufan nói với Woo Joo trong một buổi trưa, tay xoay xoay cây bút giữa các ngón tay.
"Kiểu... không giống những người khác."
"Tò mò thôi à?"
Woo Joo nhướng mày.
"Hay là bị đả kích lòng tự trọng?"
Yufan bật cười, lắc đầu.
"Không đến mức đó.
Chỉ là... em ấy có cảm giác rất kỳ lạ.
Nhìn vào là thấy khác."
Và anh thực sự tin như vậy.
Anh tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là bản tính tò mò vốn có, rằng việc một người hoàn toàn thờ ơ với anh chỉ đơn giản là một hiện tượng hiếm hoi khiến anh chú ý hơn một chút.
Không hơn.
Có lần, trên đường đi qua khu lớp học của khối dưới, Yufan vô tình bắt gặp Hanna đang ngủ gục trên bàn trong giờ ra chơi.
Cô nghiêng đầu sang một bên, mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt, hơi thở đều và nhẹ đến mức gần như hoà vào không khí.
Anh đứng đó vài giây lâu hơn mức cần thiết, rồi mới chợt nhận ra mình đang làm gì, liền quay đi như chưa từng nhìn thấy gì.
Có lần khác, anh thấy cô đứng một mình ở hành lang tầng trên, tựa nhẹ vào lan can, mắt ngước lên trời.
Mây trôi rất chậm, gió thổi qua làm mái tóc cô khẽ lay động.
Trong khoảnh khắc ấy, Yufan bỗng thấy Hanna... xinh.
Một vẻ xinh rất lạ, không cần ai chú ý, không cần bất kỳ sự công nhận nào.
Nhận ra suy nghĩ đó, anh lập tức quay mặt đi chỗ khác, tim đập nhanh hơn một nhịp mà không rõ lý do.
Anh cũng thấy cô ở khu nuôi thỏ của trường, ngồi xổm xuống, cẩn thận đưa từng miếng cà rốt qua khung sắt.
Cô làm mọi thứ rất chậm, rất nhẹ, như sợ làm chúng giật mình.
Yufan đứng từ xa nhìn, lần đầu tiên trong đầu nảy ra một suy nghĩ kỳ quặc: người như cô ấy, nếu nuôi một thứ gì đó, chắc sẽ rất có trách nhiệm.
Anh để ý rằng mỗi khi ở một mình, Ahn Hanna gần như lúc nào cũng đeo tai nghe.
Như thể cô tự tạo ra một thế giới riêng, nơi không ai được phép xâm nhập.
Và rồi có một lần, anh đi ngang qua lớp cô, thấy Hanna đang nói chuyện với mấy người bạn.
Cô cười.
Không phải nụ cười nhạt nhẽo xã giao, mà là một nụ cười rất nhẹ, rất trong, hoàn toàn khác với biểu cảm lạnh lùng khi trả chiếc vòng trầm hương cho anh.
Yufan đứng sững lại trong chốc lát.
À, ra là cô ấy biết cười như vậy.
Sau nhiều lần như thế, anh quyết định bắt chuyện.
Những lần nói chuyện của họ diễn ra rất...
đúng nghĩa.
Yufan hỏi, Hanna trả lời.
Hết.
Cô không hỏi lại, không mở rộng câu chuyện, không tò mò về anh.
Nếu anh không chủ động, dù có đi ngang qua nhau, cô cũng chỉ lướt qua như chưa từng quen biết.
Hanna không ghét anh.
Chỉ là cô không có lý do để quan tâm.
Càng như vậy, Zhao Yufan càng thấy kỳ lạ.
Anh không hiểu nổi một người có thể sống trong sự yên tĩnh đến mức ấy mà không thấy chán.
Anh quen với sự chú ý, quen với ồn ào, quen với việc luôn có người xung quanh.
Sự đối lập của Hanna khiến anh thật sự tò mò - tò mò về cuộc sống của cô, về cảm giác của một người không cần ai nhìn thấy.
Và rồi, anh nảy ra một ý tưởng.
Câu lạc bộ nhảy tuyển thành viên mới mỗi đầu năm.
Yufan không nói trực tiếp với Hanna.
Anh chọn một cách vòng vo hơn - loan tin thông qua người được mệnh danh là "loa phát thanh" của trường về những "đặc quyền" dành cho người trúng tuyển.
Tai nghe mới, quyền vào khu nuôi thỏ tự do, matcha latte mỗi tuần.
Nghe thì hấp dẫn, nhưng thực chất chẳng liên quan mấy đến nhảy.
Anh chờ.
Nhưng khi xem danh sách đăng ký casting, Yufan không thấy cái tên Ahn Hanna đâu.
Anh cau mày, bước ra khỏi phòng câu lạc bộ, vừa lúc gặp Hanna trên hành lang.
Cô vừa ra khỏi phòng y tế.
Hành lang giờ đó không đông, chỉ có vài học sinh đi qua đi lại rất nhanh, tiếng bước chân vọng lên rồi tan vào khoảng không dài hun hút.
Ahn Hanna cầm hộp thuốc trong tay, bước vội hơn thường ngày, trong đầu chỉ nghĩ đến Min Seo đang vật vã ở lớp, hoàn toàn không để ý đến người đứng chắn ngang lối đi.
"Bị đau bụng à?"
Giọng nói vang lên rất gần, khiến Hanna khựng lại theo phản xạ.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Zhao Yufan đang đứng trước mặt mình, khoảng cách không xa cũng không gần, đủ để cô nhận ra ánh mắt anh đang đặt thẳng lên tay cô, nơi cầm hộp thuốc.
Hanna dừng lại, cô đáp gọn.
"Không.
Là Min Seo."
"Thuốc đau bụng," Yufan nói khi liếc xuống hộp thuốc một lần nữa.
Hanna nhìn anh.
"Sao anh biết?"
"Mẹ anh là bác sĩ."
Cô "à" một tiếng rồi sau đó gật đầu rất nhẹ, xem như lời chào, rồi định đi tiếp.
"Ê."
Yufan gọi.
Hanna quay lại, ánh mắt bình thản, không tỏ ra khó chịu nhưng cũng không có ý chờ đợi.
Yufan nhìn cô vài giây, như đang suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu, rồi hỏi:
"Tên em là gì?"
"Ahn Hanna."
Yufan hơi nhướn mày, tiến lại gần hơn.
"Em nói trống không với tiền bối nhỉ?"
Cô thở ra một hơi rất khẽ, đến mức không đến đủ gần, có lẽ chẳng ai nhận ra.
Cô nhìn anh thêm một giây, như thể đang tự hỏi tại sao mình lại phải ở đây, rồi đổi giọng, vẫn bình tĩnh nhưng có thêm chút nhượng bộ.
"Dạ tiền bối.
Em là Ahn Hanna."
Yufan bật cười, một nụ cười rất quen thuộc, hơi nhếch môi.
"Được rồi."
Anh lặp lại tên cô, chậm rãi, "Ahn Hanna, đăng ký vào câu lạc bộ nhảy đi."
"Em bận học mất rồi," cô đáp gọn.
"Anh nhảy đi."
"Không được."
Yufan khoanh tay.
"Nếu em không đăng ký, anh sẽ tiếp tục làm phiền."
Hanna nhíu mày.
"Anh lấy tư cách gì?"
"Tiền bối."
Anh đáp tỉnh bơ.
"Và là người rất rảnh."
Có gì đó rất mệt mỏi len vào trong ánh mắt Hanna.
Không phải tức giận, cũng không phải bối rối, mà là cảm giác bị kéo vào một chuyện không thuộc về mình.
Cô nhìn anh vài giây, rồi hỏi: "Anh muốn gì?"
Yufan nghiêng đầu.
"Một thách thức."
"Thách thức?"
"Ba tuần nữa là casting.
Nếu trong ba tuần đó em có thể nhảy được một bài hoàn chỉnh, anh sẽ không làm phiền em nữa."
"Nếu em làm được?"
"Em đăng ký."
Hanna im lặng.
Cô biết mình rất khó từ chối.
Không phải vì tự ti, mà vì cô không thích bị làm phiền dai dẳng.
Và cách duy nhất để kết thúc chuyện này là...
đồng ý.
"Được." cô nói.
"Nhưng anh phải giữ lời."
Hanna không nói thêm gì, quay lưng đi thẳng, không ngoái lại.
Còn Yufan đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần ở cuối hành lang, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất lạ - không phải chiến thắng, cũng không phải hứng thú, mà là một điều gì đó vừa được kéo vào quỹ đạo của anh, dù anh vẫn chưa gọi được tên.
⸻
Hôm đó, Hanna nằm gục xuống bàn, hai tay ôm chặt lấy mặt, rồi bất chợt bật ra một tiếng "aaaa" rất dài.
Âm thanh không lớn, nhưng đủ để Min Seo đang lật vở bàn trên giật mình quay xuống.
"Cậu làm sao vậy?"
Min Seo hỏi, giọng mang theo chút lo lắng lẫn tò mò.
"Đau đầu à?"
Hanna không trả lời ngay.
Cô vẫn giữ nguyên tư thế ấy thêm vài giây, như thể nếu buông tay ra thì cả thế giới trước mắt sẽ sụp xuống bàn học cùng mình.
Đến khi cảm giác bức bối trong lồng ngực dịu đi đôi chút, cô mới ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ vì thiếu ngủ.
"Không."
Cô nói.
"Tớ chỉ... thấy mình vừa làm một quyết định ngu ngốc."
Min Seo chớp mắt.
"Quyết định gì?"
Hanna ngập ngừng.
Cô vốn không quen kể chuyện của mình cho người khác, nhất là những chuyện không liên quan đến học tập.
Nhưng gương mặt Min Seo lúc này quá sáng, quá tò mò, giống như đã ngửi thấy mùi chuyện hay.
"Tớ..."
Hanna hạ giọng xuống rất thấp.
"Tớ đăng ký vào câu lạc bộ nhảy rồi."
Min Seo đứng hình đúng một nhịp, sau đó hai mắt sáng rực lên.
"Khoan đã."
Cô nghiêng người sát lại gần Hanna hơn.
"Ý cậu là... câu lạc bộ nhảy đó á?"
Hanna gật đầu, vẻ mặt không giấu được sự hối hận.
"Ừ."
Min Seo há miệng, rồi lập tức bật cười, một tay che miệng như sợ mình quá ồn.
"Zhao Yufan á?"
Cô thì thầm, giọng run lên vì phấn khích.
"Anh ta nói vậy với cậu thật hả?"
Chưa kịp để Hanna phản ứng, Min Seo đã vô thức cao giọng lên thêm một chút.
"Trời ơi, anh ta—"
"Suỵt."
Hanna giật mình, vội đưa tay bịt miệng Min Seo lại, tim đập thình thịch.
"Nói nhỏ thôi.
Tớ đang thấy hối hận rồi đây."
Min Seo tròn mắt nhìn cô qua kẽ tay, rõ ràng vẫn chưa hết hưng phấn.
Hanna buông tay ra, thở dài, tựa lưng vào ghế, cảm giác như vừa tự tay đẩy mình vào một rắc rối không cần thiết.
Cô không nhận ra rằng, ở dãy bàn bên cạnh, Park Min Jae - lớp trưởng kiêm thủ khoa của khối - đã nghe thấy cái tên ấy.
Anh chỉ dừng bút lại một giây, quay đầu nhìn về phía hai người họ, ánh mắt lướt qua Hanna rồi nhanh chóng quay lại trang vở đang làm dở, như thể chuyện đó không liên quan đến mình.
Min Seo chống cằm, nhìn Hanna đầy thích thú.
"Zhao Yufan với Ahn Hanna."
Cô lẩm bẩm.
"Một tổ hợp kỳ lạ ghê."
Hanna liếc cô.
"Cậu đừng có nghĩ linh tinh."
"Tớ đâu có."
Min Seo cười hì hì.
"Tớ chỉ thấy thú vị thôi."
Hanna không đáp.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng nhạt nhòa rơi xuống sân trường, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó tả, không hẳn là lo lắng, nhưng cũng chẳng phải bình thản.
⸻
Những ngày sau đó, Hanna bắt đầu ở lại trường sau giờ học.
Không phải vì thích, cũng chẳng phải vì có động lực gì lớn lao.
Chỉ đơn giản là vì buổi casting đã cận kề, và cô không muốn trở thành người đứng đó cho đủ số.
Cô chọn một góc sân ít người qua lại, gần bậc cầu thang cũ, trải balo xuống đất, bật nhạc trong tai nghe và bắt đầu tập những động tác cơ bản mà cô tìm được trên mạng.
Nhưng mọi thứ không giống như học bài hay giải toán, không có công thức, không có đáp án đúng sai rõ ràng.
Tay chân cô cứng đờ, động tác rời rạc, cơ thể như không chịu nghe lời.
Có lúc vừa nhảy được vài nhịp, cô đã phải dừng lại, thở dốc, cảm giác thất bại dâng lên rất nhanh.
"Khó thật..."
Hanna lẩm bẩm, tựa lưng vào lan can cầu thang, tháo một bên tai nghe xuống.
Cô ngồi đó nghỉ một lúc, đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng nhạc khe khẽ vang lên.
Bỗng nhiên, một giai điệu khác vang lên, lớn và rõ hơn, át hẳn âm nhạc trong tai cô.
Hanna ngẩng đầu.
Giờ này mà còn có người ở lại trường sao?
Cô đứng dậy, lần theo âm thanh ấy.
Tiếng nhạc dẫn cô đến một căn phòng trống, cửa không đóng.
Hanna dừng lại ở ngưỡng cửa, theo phản xạ nép mình sang một bên.
Và rồi cô nhìn thấy anh.
Zhao Yufan đang nhảy.
Không có nụ cười quen thuộc, không có vẻ đùa cợt thường ngày.
Chỉ có một người con trai tập trung đến mức gần như quên mất xung quanh.
Mỗi động tác đều dứt khoát, liền mạch, cơ thể anh chuyển động theo nhịp nhạc một cách tự nhiên đến đáng ngạc nhiên.
Hanna đứng yên, quên cả thở.
Cô chợt nhận ra, nếu bình thường Yufan cũng nghiêm túc như lúc này, thì có lẽ anh còn cuốn hút hơn rất nhiều so với dáng vẻ trêu chọc và thả thính người khác.
Bản nhạc kết thúc.
Yufan dừng lại đột ngột, đầu gối khuỵu xuống, một tay chống sàn, tay còn lại ôm lấy lưng.
Hanna giật mình, gần như ngay lập tức bước ra khỏi chỗ nấp.
Hanna hít một hơi nhẹ, bước vào trong phòng, ngồi xuống bên cạnh anh.
"Anh có ổn không?"
Cô hỏi, giọng nhanh hơn thường ngày.
"Lưng anh... trông có vẻ đau."
Yufan ngẩng lên nhìn cô, hơi thở còn gấp.
Khi nhận ra người đứng trước mặt là Hanna, anh bật cười, một nụ cười thật nhẹ.
"Nay biết hỏi thăm cơ à?"
Hanna khựng lại một chút, rồi nói, hơi lúng túng:
"Thì... anh trả lời em đi."
"Ừ."
Yufan tựa lưng vào tường, thở ra.
"Đau chút thôi.
Hôm nay nhảy hơi nhiều."
Anh nhìn cô.
"Sao giờ này em còn ở trường?"
Hanna ngồi xuống bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ.
"Không phải tại anh thì em đâu có đến nông nỗi này."
Yufan bật cười.
"Vậy là mê anh rồi à, nên ở lại xem anh nhảy?"
"Anh mơ à."
Hanna đáp ngay, nhưng giọng không còn lạnh lùng như trước.
Yufan nhìn cô một lúc rồi nói:
"Tập nhảy à?
Cần anh giúp không.
Dù sao... anh cũng nên chịu trách nhiệm khi là lý do khiến một cô gái về nhà muộn như vậy."
Hanna im lặng.
Lý trí bảo cô từ chối, nhưng một phần khác lại nghĩ rằng nếu đã thế này, thì cô nên bắt anh ta chịu trách nhiệm đến cùng.
"Được."
Cuối cùng cô nói.
"Nhưng anh phải dạy nghiêm túc."
Yufan mỉm cười.
"Anh lúc nào chẳng nghiêm túc."
____
Từ hôm đó, họ ở lại trường cùng nhau mỗi ngày.
Yufan dạy Hanna từng động tác nhỏ, chỉnh từng nhịp tay, nhịp chân.
Anh vừa nghiêm túc, vừa không quên trêu chọc, thỉnh thoảng lại buông vài câu khiến Hanna phải lườm anh một cái.
"Em tránh thính giỏi ghê."
Yufan nói một hôm.
"Em không nghe."
Hanna đáp.
Nhưng cô không còn thờ ơ như trước nữa.
Đến buổi tập cuối cùng, khi Hanna hoàn thành trọn vẹn một bài nhảy mà không mắc lỗi, cô thích thú nhảy cẫng lên, quay sang nhìn Yufan và cười.
Một nụ cười rất tươi, rất thật.
Yufan đứng đó, sững người, ánh mắt không rời khỏi cô.
Ngày casting, Hanna đứng trong phòng tập, đảo mắt tìm kiếm một bóng người quen thuộc.
Không thấy Yufan đâu, cô nghĩ anh bỏ thi.
Nhưng khi cô đang chăm chú vào bài nhảy của mình, không hề biết rằng, ở góc phòng, một người đang lặng lẽ nhìn theo từng cử động của cô, khóe môi cong lên.
Sau khi phần nhảy của Hanna kết thúc, Yufan bước ra, tiến thẳng đến bàn giám khảo.
Lúc này cô mới để ý.
Ba chiếc ghế, và chiếc ghế ở giữa, vốn đang trống.
Cho đến khi anh ngồi xuống.