Khác [JackNaib] Cùng anh.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,752
Điểm tương tác
0
Điểm
0
219913760-256-k347363.jpg

[Jacknaib] Cùng Anh.
Tác giả: simp_childe
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cre ảnh bìa: weibo @鹿森Blacrist
Warning: OOC, OOC, OOC.

Điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần.

Đây là fanfic mình viết ngẫu hứng về couple JackNaib trong Identity V.

Mình muốn nói là Naib trong fic này của mình sẽ rơi vào tầm 25-27 tuổi và Jack thì tầm 30-35 tuổi.

Mong các bạn thấy vui khi đọc nó ^^❤
Naib Subedar - Lính Đánh Thuê
Jack - The Ripper - Gã Đồ Tể



jacknaib​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BETA][GL][Part 2]Muốn cùng em ngắm trăng lúc bình minh
  • [12 Chòm Sao] Cung Điện Mùa Đông
  • Mãn Hán Toàn Tịch, CV, Ca Sĩ Mạng Cùng Đồng Bọn
  • ( 12 cung hoàng đạo ) Sát Thủ Băng Giá(tạm drop)
  • Thượng Thần cùng Hoa Thần vạn năm Phu Thê
  • [ 12 Chòm Sao ] Lớp Học Cung Hoàng Đạo
  • [Jacknaib] Cùng Anh.
    Phần 1


    Lạch cạch - tiếng tra chìa khóa vào ổ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

    Két, rầm - từng tiếng mở cửa rồi đóng nặng nhọc vang lên.

    Người đàn ông với khuôn mặt mang nét đặc trưng của quý ông người Anh lại gần tươi cười, rạng rỡ :

    - Chào cục cưng, hôm nay em có vẻ mệt rồi nhỉ?

    Sinh tồn có quá khó đối với em không ?

    Naib bực bội nói:

    - Anh nghĩ tôi là trẻ con chắc vả lại tôi là một lính đánh thuê dăm ba cái việc này nhằm nhò gì với tôi.

    Naib vừa về từ trận rank cuối ngày, mệt mỏi, đói cộng với nóng bức khiến cậu không muốn nghĩ gì nữa mà muốn lao đến nhà tắm rồi vừa ngâm mình vừa ăn tối luôn trong đấy.

    - Anh chuẩn bị bữa tối rồi đấy.

    Nghe được câu Jack nói, cậu lấy bữa tối rồi bê luôn vào bồn tắm được chuẩn bị từ trước.

    - Chà cũng không đến nỗi nhỉ.

    Vừa nghĩ cậu vừa ăn lấy ăn để bữa tối.

    Nhưng có một mùi rất lạ ở đây, không phải mùi hoa hồng mà Jack hay chuẩn bị cho cậu nữa - Naib tự nhủ.

    Chắc là đổi rồi vì dù gì dùng suốt một mùi như vậy bộ anh ấy không thấy chán à.

    Mà mùi này quen quá, giống mùi hoa mà Tracy cho cậu mấy hôm trước ghê.

    Cậu của lúc ấy suy nghĩ đơn giản quá rồi.

    Ra khỏi phòng tắm cậu bước đến tủ quần áo với 1 chiếc khăn tắm thắt ngang hông, lộ những vết sẹo cũ lẫn mới chi chít trên người.

    Naib rợn sống lưng quay đầu lại thấy Jack nhìn chằm chằm mình, mặt cậu bắt đầu có những phớt hồng quát:

    - Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy chắc mà dán mắt vào!

    - Ừ nhỉ, cũng chẳng phải lần đầu tiên ...

    Hay lần cuối cùng - Jack thì thầm rồi lại quay đầu vào đọc tiếp cuốn tiểu thuyết mà Naib chưa thấy anh đọc bao giờ trên tay.

    - Anh vừa nói gì cơ?

    - Nếu không mặc đồ vào là em bị cảm đó - Jack quay sang cười trừ, cố đánh lạc hướng cậu lính thuê ngây ngô.

    - Nói với nhớ, lúc sáng thì nóng, tối thì lạnh thời tiết bây giờ bị sao ấy, còn vừa về từ map Kí ức của Leo nữa, chán thật~ - cậu vừa mặc quần áo vừa than.

    - Thời tiết cũng giống như tính cách vậy, không thể vừa lạnh, vừa nóng cùng một thời điểm được ... cũng không thể có hai nhân cách cùng một cơ thể được ...

    Em nghĩ vậy không?

    Naib bắt đầu cảm thấy Jack rất khác thường với mọi ngày.

    Cậu nhìn anh với con mắt nghi ngờ nói:

    - Sao?

    Anh đọc tiểu thuyết nhiều quá lú hay gì, tự nhiên nói mấy cái ám muội như vậy...

    - Naib cười trừ.

    - Cũng đúng nhỉ, không giống anh mọi khi lúc nào ...

    Phải không?

    Lại cảm giác lạnh sống lưng này, Naib không thể giải thích được tại sao cảm giác này cứ đeo bám cậu từ khi cậu bước vào căn phòng này 1 tiếng trước.

    Ánh mắt Jack nhìn cậu rất khác, khác với ánh mắt trìu mến anh hay dành cho cậu thay vào đó là ánh mắt, không thậm chí là lườm, lạnh như băng Jack nhìn cậu bây giờ.

    Ánh mắt chứa đầy toan tính mà cậu không tài nào biết được.

    - Jack ...

    Anh có cảm thấy ổn không vậy?

    Nếu không ổn tôi có thể giú-

    Chưa nói hết câu Jack đã ẩy cậu vào tường rồi ép sát lại, Naib do bị tấn công bất ngờ liền giơ nắm đấm lên định thụi vào bụng anh.

    Nhưng anh lại bắt lại được, còn bóp mặt cậu bắt cậu phải nhìn vào mắt anh mà nói:

    - Nè, cục cưng nói hơi nhiều rồi.

    Đừng lo chuyện bao đồng.

    Tò mò có thể giết chết con mèo đấy.

    Nói xong anh bỏ cậu đang toát đầy mồ hồi và sợ hãi một góc rồi cầm quyển sách đi vào phòng.

    - Đến giờ rồi.

    Đi ngủ thôi nào Naib - anh quay lại trạng thái vui tươi như lúc đầu niềm nở nói với Naib.

    Cậu lúc này còn chưa hoàn hồn nói đến gì đến đi ngủ, mà ngủ CẠNH anh cơ chứ.

    Cậu muốn từ chối và ra sofa ngủ cho lành nhưng nghĩ đến cảnh anh giận còn ghê hơn lúc nãy cậu đành chấp nhận tiến đến lại gần rồi trèo lên giường đắp chăn.

    - Anh tắt đèn nha!

    Jack tắt đèn rồi ôm Naib đi ngủ.

    Không hiểu tại sao mà bắt đầu từ lúc này từng hơi thở, câu nói của Jack phát ra đều khiến cậu kinh hãi.

    - Ông đây mà tìm ra được sự thật ông sẽ đá đít cái tên công tử bột suốt ngày đọc sách uống trà kia - cậu nghĩ.

    Bây giờ cậu đã khẳng định cái tên này không phải Jack mà cậu biết nữa rồi.

    Mấy ngày sau, mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy, vẫn cái đi sinh tồn về ăn tối, tắm rửa, nói chuyện, không một cái gì hơn.

    Anh cũng không lộ ra cái hành động lúc đầu kia và cậu cũng chẳng thắc mắc gì về việc trước đó.

    Anh chẳng hiểu sao giờ hay ngồi một góc đọc tiểu thuyết rồi uống trà, thì thầm gì đó.

    Cậu cũng không đi đến thẳng mặt người ta vô tư mà hỏi như mấy đứa không có não.

    Cậu quyết khi nào tìm ra được chân tướng mới hỏi anh.

    - A!

    Nói mới nhớ - đang decode máy dở cậu nhớ ra.

    Cái mùi hoa đợt trước Jack cho vào bồn tắm mùi giống hoa mà Tracy cho mình tuần trước.

    Để tí mình đi hỏi xem.

    Sau khi xong trận, lật đật chạy đến xưởng đầy rẫy nhưng loại máy móc tinh vi mà Tracy và Mad Eyes hay đến để sửa chữa và sáng tạo.

    Nơi mà cậu chỉ nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu rồi.

    - A!

    Chào anh Naib, hôm nay lạ ghê ta, tự dưng một Naib-bậc-thầy-giải-cứu lại đến một nơi như thế này - Tracy cười rạng rỡ nhưng không thiếu thêm mấy câu để khịa Naib.

    - À ...

    Anh muốn hỏi em là cái bông hoa mà em cho anh mấy tuần trước ấy em có biết nó là hoa gì không vậy?

    Em cũng không biết nữa - Tracy đặt tay lên cằm rồi ngắm mắt suy nghĩ, A nhớ rồi là hoa Dạ Lan Hương đó anh!

    - Em có biết ý nghĩa của nó không vậy?

    Naib lập tức hỏi.

    Tracy có hơi bất ngờ vì Naib có vẻ đang hơi mất bình tĩnh:

    - Em không biết nữa, lúc đấy em chỉ ra vườn hoa của Emma chơi thì được cô ấy bảo là muốn lấy hoa gì thì lấy, thế là em cắt mỗi cây một bông để tặng cho những người trong trang viên.

    - Vậy à...

    Naib tỏ rõ vẻ buồn rầu, thở dài mà chống tay vào cái bàn mà Tracy đang làm việc.

    Tracy bắt đầu lo lắng cho cậu:

    - Anh Naib, em xin lỗi.

    - Hả?

    À ...

    Anh xin lỗi, phải để em thấy bộ dạng như thế này của anh.

    Anh không trách gì em đâu.

    Là một MVP như anh sao có thể buồn phiền mấy chuyện cỏn con như thế này được cơ chứ, đúng không?

    Hahaha~

    Naib tươi vui trở lại khiến Tracy cũng yên tâm được phần nào, cũng đúng, một lính đánh thuê như Naib sao có thể buồn phiền mấy chuyện như thế này được.

    - Nhìn anh như vậy em vui rồi.

    Nếu có chuyện gì em có thể giúp anh có thể nói với em.

    - Ừ, cảm ơn em.

    Naib chào tạm biệt Tracy rồi ra khỏi xưởng.

    Đi được một đoạn, cậu ngồi thụp xuống ôm đầu:

    - Anh xin lỗi, Tracy ...

    Anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu.

    Cậu vò đầu một lúc rồi đứng phắt dậy, bây giờ là quá sớm để cậu có thể bỏ cuộc.

    Tính kiên trì đã đi theo cậu từ hồi cậu còn chân ướt chân ráo đi làm lính đánh thuê kia mà.

    Ngay ngày hôm sau cậu đi đến nơi trồng hoa của Emma hỏi về về hoa Dạ Lan Hương.

    Lúc đầu Emma có giật mình nhưng rồi bình tĩnh lại và bảo Naib ra ngồi cạnh cô ngay chỗ trồng hoa ấy.

    - Naib, anh biết gì không.

    Lúc đầu em thấy hoa này đẹp nên mua về trồng cho vui nhưng rồi khi biết được ý nghĩa thật của nó em khá là bất ngờ đó.

    Ai mà biết bề ngoài là một bông hoa tao nhã, màu sắc đẹp như kia mà ẩn sâu sau nó là một ý nghĩa như vậy - cô về phía Naib, trên tay mân mê một bông Dạ Lan Hương màu tím, em có trồng hai loại Dạ Lan Hương màu hồng và tím, và màu hôm đó Tracy đưa cho anh nếu em không nhầm là màu tím đúng không?

    Naib khẽ gật đầu.

    Emma mỉm cười rồi lại nói tiếp:

    - Hoa Dạ Lan Hương nhìn qua nó rất đẹp và tao nhã, những bông hoa hình chuông mọc nối tiếp nhau tạo ra hình tháp rất duyên dáng và bắt mắt.

    Mà anh biết rồi đấy, từng màu sắc đại diện cho những thứ khác nhau, hoa cũng vậy.

    Nói chung Dạ Lan Hương đại diện cho tình yêu và tuổi trẻ.

    Mà trong mật mã hoa của Pháp Dạ Lan Hương mang ý nghĩa ....

    Từng lời nói của Emma như làm sáng tỏ mọi chuyện, liên kết chúng lại với nhau, Naib suy đoán từng ly từng tí rồi chạy ra khỏi khu vườn không quên quay lại chào và cảm ơn Emma.

    Emma nhìn bóng lưng của một chàng trai ôm trong mình đầy u buồn đang chạy xa dần, sao thật nhỏ bé và cô đơn đến như vậy.

    Cô đi đến một chậu hoa trong vườn rồi ngồi xuống.

    - Vậy em chúc anh thành công, anh Naib - bứt một bông hoa cúc dại ven vườn Emma vừa cầu nguyện vừa nói.
     
    [Jacknaib] Cùng Anh.
    Phần 2


    Ngay khi định về và đá đít anh mấy cái thì thông báo từ quý cô Miss Nightingale vang lên:

    - Naib Subedar, mời cậu tham gia vào trận đấu chiều ngay lập tức, Emma Woods đã xin nghỉ đột ngột nên tạm thời chưa có người thay.

    Cậu hãy đến phòng số 4-A, các đồng đội của cậu đang chờ cậu.

    - Bây giờ thì lấy đâu tâm trạng mà sinh với chả tồn.

    Muốn trốn ghê...

    Chậc, nhưng biết làm sao được, mệnh lệnh là mệnh lệnh.

    Thôi tí nữa về xử sau.

    Chắc bây giờ hắn đang ngồi uống trà với đọc sách rồi.

    Chẳng muốn suy nghĩ nhiều về trận đấu, trong đầu cậu bây giờ là một mớ hỗn độn và rất nhiều câu hỏi, đến phòng chờ tự bao giờ cũng không biết khi giật mình nhìn xung quang đã thấy cả ba người đồng đội đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt ngạc nhiên.

    - Bộ có gì lạ lắm à?

    Sao nhìn tôi kinh thế?

    - À không không, tự nhiên thấy cậu suy nghĩ không quan tâm đến xung quanh như vậy khiến tôi thấy hơi bất ngờ.

    Không ngờ có ngày Naib Subedar của chúng ta lại như vậy.

    Bộ có gì bận lòng hử chàng trai?

    Những lời William nói rất đúng, cậu việc gì phải lo nghĩ như vậy, chẳng giống cậu tí nào.

    Về nhà cậu nói chuyện rồi xử hắn cũng không muộn mà.

    - Hửm?

    Có vẻ vực lại tinh thần rồi nhỉ.

    Tôi cứ tưởng cậu chưa thì tôi sẵn sàng chia cậu mấy chai rượu.

    - Demi nở nụ cười ma quái, tay cầm chai rượu lắc lắc.

    - Sắp vào trận rồi nên tôi từ chối uống ạ.

    Cậu đến bó tay với bà cô Demi này, không phải vì không thích rượu mà vì chị thường xuyên gạ những người ở trang viên cùng uống rượu.

    Mà ai chấp nhận uống rượu cùng chị rồi thì ...

    Haiz, cậu cũng không muốn nhớ lại cái lần đấy nữa.

    - Mà nói mới nhớ, thợ săn hôm nay đến muộn - một hành vi mà ít ai thuộc hệ thợ săn mắc phải, không biết là có chuyện gì xảy ra rồi.

    Eli vuốt vuốt con cú ở vai cậu, nó bay lên lượn vài vòng quanh từng người rồi lại đáp xuống.

    - Ồ, vừa nhắc tào tháo tào tháo đến.

    Mọi người chuẩn bị đi, thợ săn trận này đến rồi.

    Không khí ám muội tỏa ra từ bức rèm trước mặt.

    Cậu thấy cảm giác này vừa lạ vừa quen.

    Không biết do cậu nhạy cảm quá hay không.

    Nhưng cậu cũng mang máng đoán ra thợ săn trận này là ai rồi.

    Vừa vào trận, Naib chạy đến máy giữa map giải mã.

    Nhưng người bị đuổi đầu là chị Demi.

    Ting ting, tiếng mở được kĩ năng của thợ săn trong khi trận đấu chưa đầy 1 phút.

    Demi đã bị thợ săn hạ gục.

    Do vị trí ghế khá xa nên cậu lập tức bỏ máy và bắn găng đến mong cứu được kịp.

    Vừa đặt chân đến gần ghế, luồng khí lạnh ớn cả sống lưng cảnh báo cậu né thật nhanh.

    Đao gió lướt nhanh qua người cậu, cái kĩ năng này thì nhầm lẫn vào đâu được, ngoài Gã Đồ Tể ra còn ai.

    Sau khi né được đao gió, vì Jack ở vị trí khá xa ghế nên cậu lập tức cứu Demi.

    - Chạy ngay đi, tôi sẽ đỡ đòn hộ cô!

    - Xin lỗi Naib!

    Demi lập tức chạy ra xa ngay sau khi được Naib cứu.

    Sau khi đỡ hộ cô hai đòn, cậu gục khi còn 3 máy.

    - Ha!

    2 máy xong rồi, Demi cũng chạy được khá xa, anh không tính treo bóng tôi là anh thua đấy.

    Dù biết nếu cố đuổi Demi thì trận này phần thua là phía bên Kẻ sống sót nhưng cậu muốn giở mưu tí thôi, cậu biết thừa anh cũng không ngu ngốc mà bốc cậu lên ghế như vậ-

    Chưa suy nghĩ hết cậu đã thấy mình đang bị treo bóng bay bay lơ lửng trên không trung ...

    Rồi lên ghế!?

    Mạch suy nghĩ của cậu bắt đầu bị gián đoạn...

    - Này, này Jack ...

    Anh cho tôi lên ghế thật à?

    Ý tôi là nếu anh cố đuổi Demi thì-

    - Chắc chứ sao lại không?

    Hắn nói xong liền nở nụ cười quái dị.

    Naib lúc này hoang mang thật sự đấy.

    Đây ...

    Có thật sự là Jack mà cậu biết nữa không vậy.

    Cậu không chắc nữa, mồ hôi cậu bắt đầu tuôn ra nhiều hơn, đầu óc cũng dừng suy nghĩ.

    Áp lực - đây là áp lực do Jack tỏa ra, một thứ mà dù có ở bên anh lâu như vậy cậu cũng không hề cảm nhận được dù chỉ một chút.

    - Anh ...

    Ngươi rốt cuộc là ai?

    Jack đâu?

    - Cố lấy lại được chút bình tĩnh, cậu gằn giọng hỏi.

    - Ối chà, vậy là cưng biết rồi ư?

    Chưa kịp đáp lại thì William từ đâu đến đã đâm vào thợ săn khiến hắn ngồi ôm đầu một lúc.

    - Naib, tôi đến cứu cậu rồi nè!

    Bây giờ cậu giật mình ngộ ra là đang trong trận đấu, nơi những suy nghĩ, tâm tư, tình cảm cá nhân nên gạt sang hết một bên.

    - Ừm, cảm ơn cậu!

    Bây giờ cậu chạy đi, tớ sẽ lôi kéo thợ săn để mọi người giải mã!

    - Cố lên nha!

    Cứu xong William còn đi theo cậu một lúc rồi mới chạy đi giải mã.

    Naib bắn găng ra khu có lợi thế để lôi kéo thợ săn.

    Nhưng vẫn là quá xa đối với vị trí cậu ngồi ghế chưa kể đường đến khu ấy khá trống trải, cậu không bắn găng được và có thể ăn gió như chơi.

    - Nguy rồi!

    Không tránh được!

    - một đao gió đang đến gần sát cậu.

    Ting ting, thợ săn đã mở đầy đủ kĩ năng nhưng cậu không mất tí máu nào.

    "Tập trung vào giải mã" - cậu thanh niên Eli nhắn sau khi lấy cú đỡ đao gió hộ Naib.

    - Cảm ơn nha Eli, nhờ con cú của cậu tớ sẽ lôi kéo thợ săn cho đến khi hết máy thì thôi.

    - Naib tự tin nói.

    Tiếng còi vang lên báo hiệu máy đã giải hết.

    Naib gục khi mọi người đã thoát hết.

    William và Demi muốn ở lại cứu nhưng bị Naib nhắn ra ngoài.

    Giờ chỉ còn cậu và hắn.

    - Sao nào?

    Ngươi thua rồi.

    Hắn không nói gì, sương mù gần như bao phủ cả người hắn, hắn nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt Naib.

    - Naib, em có muốn đánh cược không?

    ----------------------------------------------

    Ngoài lề: Cuộc hội thoại trước trận đấu.

    - Quý cô Miss Nightingale, cô cho tôi xin phép được nghỉ trận hôm nay được không?

    Tôi hứa sẽ bù lại.

    Và BẮT BUỘC người thay tôi phải là Naib.

    - Được thôi cô Emma Woods, nhưng xin phép cho tôi hỏi lí do được không?

    - Cũng không có gì quan trọng.

    Tôi chỉ muốn giúp anh Naib thôi.

    - Emma cười trừ.

    Miss Nightingale im lặng một hồi rồi nói:

    - Yêu cầu được chấp nhận, bây giờ tôi sẽ thông báo cho Naib ngay lập tức.

    - Làm phiền cô vậy.

    - Emma quay đi không quên vẫy tay chào.

    - Không có gì.

    - Miss Ningtingale như đang suy nghĩ cái gì đó rồi mới bật loa lên thông báo.

    -------------------------------------

    Cuộc hội thoại của Eli và Emma.

    Sau khi rời sảnh trang viên.

    Emma nhớ lại nửa tiếng trước đây khi nói chuyện với Eli.

    - Trận tí nữa chúng ta chơi thợ săn sẽ là Jack.

    - ...

    - Em quyết định rồi chứ, Emma?

    - Vâng ạ, cảm ơn anh Eli, bây giờ em sẽ đi đến chỗ Miss Nightingale đây ạ.
     
    [Jacknaib] Cùng Anh.
    Phần 3


    Naib ngạc nhiên nhìn Jack, ánh mắt xoáy thật sâu vào chữ "đánh cược".

    - Đánh cược?

    Sao tôi phải làm thế ?

    Ngươi có âm mưu gì?

    Naib nhìn người trước mặt với ánh mắt hình viên đạn rồi nghiến răng hỏi:

    - Và Jack đâu?

    -Chà, lắm câu hỏi quá nhỉ.

    Anh sao trả lời hết được chứ thân ái.

    Từ " thân ái" khiến cậu nổi cả da gà, cái từ ấy chỉ riêng người cậu yêu mới được gọi thôi.

    Nếu bây giờ cậu không ôm đầu ngồi thì có lẽ đã lao đến và đấm hắn mấy cái rồi.

    Chưa kịp mở miệng chửi thề cậu bị nắm lấy cằm và kéo lại sát mặt hắn.

    - Anh muốn giải thích cho em lắm.

    Nhưng ...

    Nếu nói hết ra thì còn gì là vui nữa?

    Đúng không?

    Naib Suberdar.

    Tên cậu được hắn nhấn mạnh.

    Gương mặt hắn bây giờ rất khó nhìn do sương mù bắt đầu vây kín.

    Dù không nhìn rõ được nhưng nó khiến mồ hôi cậu toát ra không ngừng và dây thần kinh căng lên báo hiệu điều chẳng lành.

    Người Naib run nhẹ.

    Hắn nở nụ cười vặn vẹo nhìn xung quanh cơ thể cậu.

    Tay hắn từ môi rồi từ từ vuốt xuống cổ rồi ngực.

    BỐP - Naib thở hổn hển cố sức đánh bay cái tay đang chuẩn bị mò xuống dưới kia.

    Hết hơi để chửi, cậu chỉ có thể lườm hắn.

    - A, xin lỗi nha.

    Hình như vượt quá việc chính rồi.

    - Hắn nở nụ cười mỉm.

    - Quay lại công việc chính được chưa nhỉ ?

    Hắn dứt câu, sương mù ập đến làm cả bản đồ ngập tràn sương.

    Tầm nhìn của cậu càng ngày càng trắng xóa.

    - Hừm ...

    Dù khó có thể giải thích ngay bây giờ được nhưng mà anh có thể tóm tắt lại cho cưng hiểu.

    Nói xong hắn biến mất vào màn sương.

    Naib cố gượng dậy vì nếu không chắc cậu mắc kẹt mãi trong cái màn sương chết tiệt này mất.

    Đi được mấy bước, cậu đạp phải cái gì dưới nền đất.

    Nheo mắt nhìn thật kĩ cậu giật mình khi thấy đó là xác của một cô gái bị mổ bụng.

    Bộ phân bên trong bị phơi đầy ra ngoài, máu trải dài một đường từ ngõ nhỏ bên phải qua đây.

    Ý cậu là, cậu là một lính đánh thuê đấy, xác người chết với đủ mọi loại hình dạng cậu đã thấy qua hết, nhưng xác phụ nữ bị mổ bụng á?

    Có lẽ cậu chưa thấy bao giờ.

    Vốn thần kinh đã đang căng thẳng, nhìn thấy cảnh này cậu không kìm được mà nôn ra ngoài.

    Jack bắt đầu đi ra từ con ngõ nhỏ.

    Naib có thể nhận ra người trước mặt là Jack.

    Jack có vẻ không thấy cậu cứ vậy bước tới rồi đi xuyên qua cậu.

    Naib ngạc nhiên nhìn bóng Jack đang đi tới một bản thể giống anh nhưng đang quay lưng làm gì đó.

    - The Ripper, đến lúc rồi.

    - Cái bóng dừng việc đang làm lại, quay nửa đầu lại để nhìn Jack.

    Naib thấy được hắn đang mổ bụng một cô gái nào đó.

    Cái xác với ánh mắt vô hồn đang nhìn chằm chằm Jack.

    Anh nhăn mặt nói:

    - Bỏ ngay cái ảo ảnh này đi The Ripper, đừng có cố lôi quá khứ của ta ra như vậy mỗi lần ta đến để nói chuyện với ngươi.

    Hình ảnh Jack trước mắt bắt đầu mờ dần rồi tan biến.

    Lại một bản thể khác giống hệt anh xuất hiện giữa màn sương mờ ảo đối mặt với anh rồi cười.

    - Ngươi quyết định rồi sao Jack?

    Anh nắm chặt tay :

    - Quyết định rồi.

    Chỉ một trong hai ta được sống trong cái cơ thể này.

    - Haha, ngươi quả quyết như vậy có lẽ ...

    Ngươi chắc chắn mình sẽ thắng ta ư?

    - Sao lại không?

    Chẳng nghẽ ta lại mong ta thua à?

    - Anh cười khẩy

    The Ripper nhìn Jack, ánh mắt ngập tràn sự chán ngấy.

    - Chán quá đi, ngươi không còn là cậu bé ta biết nữa.

    The Ripper biến mất rồi xuất hiện trước Jack túm chặt lấy cổ áo hằm hè:

    - Nói!

    Ai là người tiếp cho ngươi cái quyết tâm này ...

    Có ý đồ chống lại ta?

    Một mình ngươi đủ can đảm chống lại ta sao?

    Jack gỡ tay The Ripper xuống chỉnh lại cổ áo.

    - Ngươi sợ à?

    Sợ ta hay ...

    Sợ thua ?

    Nghe xong The Ripper ôm bụng mà cười như dại.

    - Thua ngươi?

    Ngươi khiến ta buồn cười quá?

    Tại sao ta lại thua một con người ngu xuẩn như ngươi kia chứ?

    Đừng quên bố mẹ ngươi do ai giết.

    Hắn ngừng cười rồi chống cằm suy nghĩ:

    - A!

    Có lẽ là do cậu ta?

    Ngươi chưa giết cậu bé đó à?

    Jack nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.

    - Ngươi còn cố lôi cái chuyện này ra nói bao nhiêu lần nữa.

    Ta nghe ngán rồi và ta không có ý định giết em ấy.

    - Hả?

    Chẳng phải ngươi bảo với ta ngươi sẽ giết nó sao?

    Tên gì ấy nhỉ ... hmmm.

    A đúng rồi.

    Naib Subedar đúng không.

    Naib không giật mình mấy, vì từ đầu mối quan hệ giữa 2 người chỉ là lợi dụng nhau.

    - Chẳng phải ngươi bảo chơi chán rồi giết sao?

    Cậu ta đe dọa người à, nói với ta ta sẽ giết hộ cho.

    - The Ripper nói với giọng tràn đầy sự mỉa mai.

    - Đừng có mà động đến một cọng tóc của em ấy.

    - Ồ, vậy là sao?

    Chẳng nghẽ, ngươi thích nó?

    Anh không nói gì mà quay đầu bước đi.

    Đi được đoạn anh đứng lại

    - Ngươi làm gì ta cũng được nhưng đừng có động đến em ấy.

    - Ngươi thật sự chán chết.

    Làn sương bắt đầu bao phủ dày đặc hơn.

    Jack bị làn sương trói lại không thể di chuyển thêm được.

    Naib lo lắng chạy lại thì làn sương kéo cậu ra, Jack cũng biến mất sau làn sương.

    Cậu cố giãy ra khỏi làn sương đang kéo cậu lại.

    Một bàn tay hiện ra nắm chặt lấy vai cậu.

    Cậu giật mình quay lại thì thấy The Ripper đang nhìn cậu khiến cậu lạnh cả sống lưng.

    Cậu gằn từng chữ:

    - Mày làm gì đến Jack rồi?!

    Lần này Naib tức thật sự.

    Ngỡ cậu có thể lao đến giết chết tên trước mặt.

    - Bình tĩnh nào thân ái-

    Chưa nói hết cậu đã định đá chân hắn thì phát hiện người trước mặt không phải đi ...

    Mà đang bay!

    - Đừng cố làm gì.

    Cưng không đánh nổi anh đâu Naib.

    - Đừng có gọi tên ta bằng cái gương mặt ấy!

    Thật ghê tởm.

    Trả Jack lại cho ta!

    Ngươi làm gì anh ấy rồi!

    - Jack của ngươi vẫn an toàn yên tâm.

    Ta chỉ làm hắn ngất đi để có thể lấy cơ thể tìm hiểu xem ai là người tiếp cho hắn cái động lực làm phản ta thôi.

    Nhưng không ngờ con người bé nhỏ như người lại khiến hắn quyết tâm như vậy.

    - Ngươi muốn ta đặt cược đúng không?

    Ta đặt cược xong ngươi sẽ thả Jack ra đúng chứ?

    The Ripper hơi bất ngờ trước câu hỏi của Naib.

    - Tất nhiên rồi, nhưng đấy là nếu hắn thắng được ta.

    Con người mỏng manh lắm khéo ta lỡ tay giết chết hắn không chừng.

    Naib lườm hắn đến nổi tưởng chừng có thể ăn tươi nuốt sống hắn.

    - Đừng có nhìn anh như thế...

    Nó chỉ càng khiến cho anh hứng lên thôi~

    Naib tỏ ra sát khí muốn thứ trước mắt cậu chết không còn xác.

    - Được rồi.

    Vụ cá cược là ...

    Ta muốn cưng đánh cược xem ta hay hắn thắng.

    - Ngươi còn hỏi?

    - Cưng chắc chứ.

    Nếu thắng nhỡ đâu hắn lại giết cưng không chừng?

    Hắn từng có ý định giết cưng đó và ta không hề gợi ý hắn như vậy.

    - Lúc thắng về ta sẽ hỏi anh ấy sau.

    Nói ra đi.

    Cái giá phải trả.

    - Thông minh đấy thân ái.

    Đây là cái giá của kẻ thua cuộc và kẻ cược vào kẻ thua cuộc.

    - Hắn cười.

    Làn sương mờ dần rồi tan biến hoàn toàn trả lại sự u tối cho bản đồ.

    - Đó là chia lìa và sự lặp lại không ngừng.
     
    [Jacknaib] Cùng Anh.
    Phần 4


    - Ý ngươi là gì ?

    Naib bắt đầu nghi ngờ cái vụ cá cược này phải chăng do hắn bày ra để trêu cậu.

    - Đến lúc đó, thân ái, em sẽ hiểu.

    - The Ripper cười, hắn kéo mũ xuống rồi tan biến vào màn sương mù dày đặc.

    Cái sự lạnh lẽo, tối tăm của map lại quay trở lại.

    Naib giật mình nhìn xung quanh, còn mỗi mình cậu.

    Cậu cố bò ra đến cổng, chắc không được rồi - cậu nghĩ, rồi mắt mờ dần và cậu mất đi ý thức.

    Tỉnh dậy thấy mình đang băng bó đầy mình, khẽ cử động cơn đau liền tỏa ra cả cơ thế khiến cậu khẽ rên lên tiếng.

    Chị Emily dường như đang nói chuyện với ai liền vội chạy vào hỏi thăm.

    - Naib, cậu đang bị thương nghiêm trọng đó, đừng cố cử động lung tung.

    Bóng ngoài cửa khẽ ngó cậu rồi vụt biến mất.

    - Nè chị Emily, ai vừa ngoài cửa vậy?

    Emily liền giật mình quay phắt ra phía cửa nhìn nhưng không thấy ai cả.

    Thở phào, cô quay lại mắng Naib.

    - Ngoài người trong trang viên ra còn ai?

    Nào ngồi im để tôi còn thay băng.

    Mà cậu đang bị thương như thế này nên hôm nay cố nằm trên giường mà nghỉ ngơi, đừng cố quá.

    Naib có chút ngờ vực nhưng rồi cũng mặc kệ mà thay băng rồi nằm lì trên giường cả ngày.

    Tất nhiên, chuyện vừa xảy ra cậu không quên được và cậu cũng không nói cho ai, sợ họ vì chuyện của mình mà bị vạ lây.

    Cả ngày trong đầu cậu chỉ nghĩ đến chuyện đó rồi suy diễn rất nhiều thứ.

    - Anh Naibbbb~, nèeee!!!

    Cậu lúc này mới giật mình quay trở về thực tại thấy Emma đứng cạnh giường mình từ bao giờ.

    - Em vào cũng không biết, không biết trong đầu đang nghĩ cái gì hay bị thương nặng quá đâm ra có ảnh hưởng đến trí óc.

    - Cô cười rồi đặt bó hoa lên bàn.

    - À, còn anh Eli cơ mà anh ấy vướng đi đấu hạng mất rồi nên nhờ em gửi lời hỏi thăm anh.

    Eli ...

    À, cái cậu tiên tri mang theo con cú bên mình á hả?

    Từ lúc cậu ấy mới vào trang viên mình đã cảm thấy có gì đó nghi nghi về cậu này.

    Người lúc nào cũng tỏa ra cái khí chất bí ẩn cộng thêm dáng vẻ biết hết mọi thứ nhưng chỉ đứng đằng sau cười mà không làm gì.

    Sao mình có cảm giác ...

    Cậu ấy biết trước chuyện này nhỉ?

    - Nèeee, đầu anh lại lên mây hảaaa!?

    - Emma hét lên.

    - A, anh xin lỗi.

    Anh không sao đâu, em về trước đi, anh ổn mà.

    - Ổn cái gì mà ổn, phải chăm sóc người bệnh chứ!

    - Anh không sao thật mà, anh thậm chí còn không bị bện-

    Chưa nói xong, Emma lôi ra một cái bánh kem to đùng.

    - Nhìn ngon chưaaaa, em, Tracy và chị Vera làm đó.

    - Cảm ơn em ...

    Nhưng vẫn là thịt thì ngon hơn.-Naib cười đùa

    - Được voi đòi tiên.

    Thế có ăn không để em còn cho chị Emily.

    - Có có, bánh mọi người làm sao anh từ chối được.

    Sau khi nói chuyện, dọn dẹp và thu dọn xong xuôi, Emma cũng rời đi.

    Ngay khi đóng cánh cửa giường bệnh, mặt cô liền tối lại.

    Trước khi ra khỏi cổng cô quay lại thì thầm: "Chúc anh thành công."

    Emily núp sau bức tường đi ra, mặt cũng tối sầm rồi rời bệnh viện.

    Tối đó, Naib mơ thấy ác mộng, người cậu yêu - Jack đang đánh với The Ripper.

    Nhưng anh lại thua rồi bị The Ripper giết.

    Sáng hôm sau, ngay sau khi xuất viện cậu liền được triệu tập.

    Tối hôm qua vì giấc mơ chết tiệt đó mà cậu không ngủ ngon được.

    Cậu thầm chửi rủa Jack vì bị The Ripper hạ gục.

    - Aaaa, mệt quá điii.

    Không muốn tham gia ván này chút nào.

    - Mike nghịch mấy trái bóng rồi than thở.

    - Thôi nào, cậu nhìn Naib kia kìa.

    Mới xuất viện đã đi tham gia trận chiến mà còn chưa than.

    - Martha lau khẩu súng rồi nhắc Mike.

    - Đúng đó, một thiên tài như tôi còn phải đồng ý.

    - Luca ngồi chỉnh lại phát minh của mình nhưng chợt nhớ ra điều gì đó mà hỏi, Naib này, cậu có sao không?

    Mới xuất viện mà đã đi tham chiến như thế này.

    - Tôi không sao đâu mà, không có tôi ai đi cứu mọi người.

    - Coi cái bộ dạng kia chắc không sao đâu nhỉ.

    - Martha thở phào rồi cầm khẩu súng nhắm chỗ này chỗ kia.

    - A, hunter đến rồi.

    Không biết Hunter là ai ta.

    - Mike thích thú tâng tâng mấy trái bóng.

    - Xem ai vừa than không muốn chơi kìa.

    - Luca thở dài.

    - Ừ đúng vậy ...

    Nhắc đến hunter, đầu cậu lại xuất hiện cái tên thân thuộc Jack .

    Cả đội thấy cậu có biểu hiện mệt mỏi nên lo lắng hỏi thăm cậu.

    - Tôi không sao, thật mà.

    - Naib chỉ cười trừ không nói gì thêm.

    Martha thấy cậu không muốn nói nên cũng không hỏi thêm đồng thời chặn họng hai tên lắm mồm kia lại.

    Trận đấu bắt đầu, hunter trận này là Madam Red.

    Sau cùng, Naib và Luca cũng chạy thoát khỏi cổng và giữ trận hòa.

    Naib mệt mỏi thật sự, hôm qua còn mất ngủ nên giờ cậu còn không giữ được vững ý thức .

    Trong mơ màng cậu nghe thấy ai thì thầm vào tai cậu:

    - Cuộc cá cược sắp bắt đầu rồi thân ái.
     
    Back
    Top Dưới