Khác Isekai Anime

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,530
Điểm tương tác
0
Điểm
0
213121652-256-k584340.jpg

Isekai Anime
Tác giả: SaitoHirayaga
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cũng như bao câu chuyện isekai. main của chúng ta là một học sinh bình thường và bị dịch chuyển sang thế giới khác.



isekai​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo...
  • Deku x Karma (Tôi chê anime của bạn) [ Cơ duyên ]
  • Isekai Anime
    Chapter 0: Quá Khứ ???


    Hằng đêm, tôi luôn mơ về một giấc mơ, giấc mơ được ở cùng, trò chuyện vui vẻ với mọi người ở trên một cánh đồng cỏ xanh mát, không hiểu sao tôi lại có cái cảm giác thân quen,thân thuộc thế này mặc dù, mặc dù,...Rồi bỗng nhiên tiếng chuông từ đâu ra vang lên thì mọi người liền quay lại nói với tôi rằng: ' Cảm ơn cậu về tất cả mọi thứ'.

    Tôi liền nhận ra rằng xung quanh tôi bỗng nhiên tối lại, tôi chỉ thấy một đốm sáng , còn mọi người đang đứng ở đó, tôi cố chạy để tới được đó nhưng mà cứ mỗi lần tôi đưa tay ra và sắp với tới thì tôi liền tỉnh dậy trên chiếc giường của mình và không hiểu sao giọt nước mắt từ hai hàng mi cứ chảy xuống.

    Cứ mỗi lần như vậy sau khi tỉnh dậy tôi luôn tự hỏi: ' Họ là ai vậy ?'
     
    Isekai Anime
    Chapter 1: Bắt đầu Isekai nào!


    Chào tất cả anh em, tôi là Đức Anh một học sinh THPT ở Việt Nam, năm nay tui lớp 11, nói trắng ra tôi là một học sinh bình thường cũng như bao học sinh khác, sáng đi học, trưa về ăn cơm, chiều làm wibu coi anime và chơi game , nói thật thì tôi thấy cuộc sống như thế này cũng được, thanh bình, không lo nghĩ nhiều nhưng tôi vẫn cảm thấy cái cuộc sống này thật nhàm chán, vô vị.

    Hôm nay là thứ 2 cũng như bao thứ 2 khác, sáng lên chào cờ xong, sau đó vô lớp học mà tiết thứ 2 lại là tiết Văn nữa chứ, môn Văn là môn tôi cảm thấy chán nhất, biết vì sao không bởi vì môn Văn tôi suy nghĩ là môn để đọc những bài văn và cảm nhận cái hay của nó, chứ đời nào môn Văn lại đi học những thứ thơ cổ xưa ơi là xưa mà còn phải phân tích nó nữa thế nên tôi cảm thấy chán môn này, giá mà môn Văn có thêm manga hay light novel của bộ anime nào đó thì tôi còn có hứng thú.

    Vì vậy, hầu như môn Văn đó tôi chả để ý đến lời giảng của giáo viên, tôi dành hết thời gian đó cho việc ngắm gái và tia mấy em xinh tươi, nhưng thật ra lớp tôi chả có em nào đẹp mà đã thế ngực lép nữa chứ, thế mới chán.

    Trong khi tôi đang tia mấy em, thì tôi mới để ý rằng trên bầu tời có cái gì đó giống như một viên kim cương, tôi ngắm nhìn nó thật lâu nhưng rồi tôi bỗng đứng dậy và thắc mắc: ' Thế éo nào lại có viên kim cương trên bầu trời ?'.

    Ngay khi tôi vừa dứt câu nói thì bỗng nhiên viên kim cương đó liền phát sáng, mọi thứ trước mắt tôi bỗng trở nên nhạt nhòa và thế là câu chuyện của tôi bắt đầu từ đây.
     
    Isekai Anime
    Chapter 2: Tân Thế Giới


    ''Trời !

    Đây là thực hay mơ vậy ?'' Đó là câu đầu tiên mà tôi có thể nói sau khi thấy cái khung cảnh mà tôi không thể nào tin xuất hiện ngay trước mắt.

    '' Từ Từ, bình tĩnh nào Đức Anh, mày phải nhớ lại sự việc đã.

    Sau khi viên kim cương đó phát sáng, ánh sáng của nó quá chói như ánh sáng của Đảng, nên khi ấy mình đã nhắm mắt lại và khi mở mắt ra thì mình đã xuất hiện ở đây.'' Trước mặt của tôi bây giờ không còn thấy trường, lớp hay giáo viên mà thay vào đó là một cánh đồng cỏ xanh, bát ngát và xa hơn ở phía trước, hình như tôi thấy một ngôi làng hay một thị trấn đại loại như thế.

    Nhưng khi tôi để ý xung quanh hơn thì thấy:'' Cái gì thế này, monster à ?'', khi tôi để ý kĩ hơn thì thấy có cái gì ở phía trên nó xuất hiện một cái thanh dài màu đỏ ghi là HP, kế bên thì nó lại ghi Lv 3 và ở phía bên trên thì tôi lại thấy nó ghi là 'monster cừu', nhưng mà công nhận thì hình dáng nó đúng giống con cừu thật chỉ khác tí xíu là nó to hơn, và có vẻ hung dữ hơn.

    Ngay lúc này tôi lại phát hiện thêm là phía bên trái tầm nhìn của xuất hiện bốn thanh dài, màu đỏ, xanh dương, xanh lá cây và màu tím và kế bên phải mấy thanh đó ghi là Lv 5,

    Tình trạng: bình thường, và phía trên các thanh ghi Player: Đức Anh.

    Sau khi thấy những thứ trên cộng thêm với kiến thức Anime thì tôi chắc chắn mình đã Isekai.

    Tôi vui sướng và nhảy cẫng lên vì bây giờ mình đã có thể thoát khỏi cái cuộc sống nhàm chán, vô vị kia rồi và bây giờ chính là cuộc sống mới của mình.

    'Bình tĩnh đã Đức Anh, bây giờ mình cần đặt mục tiêu, đầu tiên là mình phải cày Lv của mình trước, sau đó phiêu lưu, lập harem, đánh bại Ma Vương hay giải cứu công chúa, mà không biết thế giới này có công chúa, Ma Vương không ta, mà chắc có chứ Isekai nào mà chả có và cuối cùng là trở thành anh hùng , cưới vợ, sống hạnh phúc bên nhau tới già'.

    Trong khi tôi đang vui với những suy nghĩ của mìn, dự tính là thực hiện nó luôn bây giờ nhung lúc đó tôi mới để ý rằng, không chỉ có mình là được Isekai mà còn có những bạn cùng lớp của tôi và hàng ngàn người khác nữa, không có khi phải đến cả trăm triệu người ở phía sau lưng tôi đa số là những người từ 10-35 tuổi và hầu như trên khuôn mặt họ đều hiện lên những nỗi buồn, kinh ngạc và nỗi tuyệt vọng.

    Có vẻ như tôi có thể hiểu được cảm xúc của họ lúc này, khi phải xa đi người thân, cha mẹ, anh chị em của mình, cuộc sống bình yên của mình để đến với một thế giới lạ, không một ai có thể che chở cho mình, một mình vật lộn với cuộc sống hiện và còn phải đối mặt với những monster nữa, khi nghĩ đến đây hầu như tâm trạng của tôi thay đổi hẳn, từ vui vẻ trở nên buồn bã, tuyệt vọng và bắt đầu suy nghĩ đến những ý nghĩ tiêu cực.

    Bỗng nhiên lúc đó trời đổi màu chuyển sang thành màu đỏ như máu, rồi lại còn xuất hiện thêm mặt trăng màu cam trông như cảnh tượng trong Anime sắp có điều xấu xảy ra và đúng như tôi nghĩ tự nhiên có 1 anh thanh niên nào đó xuất hiện giữa bầu trời, cao gần 15 mét, bay lơ lững trên không, hắn ta choàng 1 cái áo trông giống như cái áo của các pháp sư đến nỗi còn che luôn cả mặt, khi thấy hắn ta ai nấy cũng đều khiếp sợ, ngay cả tôi cũng phải khiếp vía trước sự xuất hiện đó.

    Sau sự xuất hiện đó, hắn mới bắt đầu nói, phải nói là giọng hắn to đến nỗi ai cũng đều nghe được: '' Chào tất cả các Player, ta là Kayaba Akihito'', Kayaba Akihiko không phải là adim của thế giới Anicatd trong SAO hay sao, tại sao hắn ta lại xuất hiện ở đây ?

    '' Các Player nơi mà các ngươi vừa xuất hiện ở đây chính là thế giới của ta tạo ra, Tân Thế Giới chính là tên gọi của nó.

    Về cơ bản nó hoạt động giống như những trò RPG, cày Lv, kiếm tiền và sinh tồn trong thế giới này hay có thể gọi nó là giống với SAO, chắc chắn khi chết là khi chết ở đây các người cũng sẽ chết thật và không có vụ hồi sinh lại, nghe thì giống SAO thật nhưng có điều là khi một ai đó chết thì ký ức liên quan tới người đó cũng sẽ biến mất hay nói cách khác là khi một ai chết thì cũng coi như là chưa hề tồn tại, đó chính là những điều mà ta lưu ý khi các người bắt đầu cuộc sống ở thế này, à mà còn nữa hãy nhớ kiểm tra các đồ trong Item sẽ có món quà đặc biệt ta dành cho các người, chỉ cần các ngươi quẹt tay phải đi xuống là sẽ thấy ngay chức năng Item, giờ thì ta sẽ để các người tự tìm hiểu những điều còn lại, à mà nói luôn muốn thoát khỏi thế giới này các người cần phải đánh bại tất cả các boss, sau đó các ngươi có quyền được thách đấu với ta như là 1 boss cuối cùng, chỉ cần ai có thể giết được ta thì các ngươi sẽ được trở về và giờ thì bye bye, cố gắng sống sót nhé những thí nghiệm quý báu của ta !''.

    Ngay lập tức hắn liền biến mất, mọi thứ trở lại như cũ, chỉ có thứ duy nhất không trở lại đó chính là cảm xúc con người, mọi người ai nấy càng tuyệt vọng, có người thì khóc, có người thì hét lên như một thằng điên,...vv..Nhưng chỉ riêng tôi là tiến lên về phía trước và giết ngay con monster cừu ngay trước mặt, đồng thời ngay bây giờ tôi cũng đã có mục tiêu mới đó chính là sống sót và cứu tất cả mọi người.

    -----------------------------------------------------------------------------------------------

    *Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nên vẫn còn non tay nên có lời khuyên nào thì ae cứ commet cho mình để mình có thêm kinh nghiệm viết và mong ae ném đá nhẹ tay nha.
     
    Isekai Anime
    Chapter đặc biệt: Giới thiệu về Tân Thế Giới


    Ngày 15 tháng 2 năm 1 , theo lịch Tân Thế Giới, tầng 10, tại Hội Quán ở thị trấn Besica, lúc 10:30 sáng.

    Đã 2 tháng kể từ khi tôi tới thế giới này, nhưng mà tôi cứ có cảm giác như là đã trôi qua 2 năm rồi vậy.

    Sau cái ngày mà tất cả mọi người bị đưa đến thế giới này, sau cái lúc tên Kaiyaba Akihito giải thích cho chúng tôi về luật thế giới này, thì hầu như tất cả mọi người đều trở nên tuyệt vọng, đau buồn nhưng vẫn còn vài người đứng lên, khuyến khích những người khác cần phải sống sót và quay trở về thế giới của mình thì có vẻ mọi người đều có ý chí, tinh thần trở lại chính vì vậy 2 tháng trở lại đây tôi thấy ai cũng đều đang cố gắng sống sót trong thế giới này nhưng mà trên khuôn mặt họ có vẻ vui tươi, lạc quan hơn so với những ngày đầu đến thế giới này.

    Riêng tôi thì trong 2 tháng qua tôi vừa cố gắng sống sót và tìm hiểu thêm về thế giới này, vì thế nên bây giờ tôi có thể nắm được cách thức vận động, luật lệ của cái thế giới này mà tên khốn đó đã tạo ra.

    Đầu tiên thế giới này là một lục địa lớn bao gồm tất cả 10 nước lớn, nhỏ, ngoài lục địa là biển đồng thời còn có thêm vô số các đảo khác.

    Trong lục địa này con người được chia làm 2 loại: Player và NPC.

    Player có nghĩa là những người bị đưa sang thế giới này và trong số đó có cả tôi, còn NPC thật ra là những người đã sống ở thế giới này từ trước, vì họ được tạo ra từ Kayaba Akihiko nên chúng tôi gọi họ là NPC chứ thật ra nhìn họ không giống NPC cho lắm bởi vì họ cũng có trí thông minh lẫn cảm xúc, tên gọi riêng từng người không giống như những NPC mà được lập trình nên tôi cũng không biết chắc có nên gọi như vậy không nữa, tuy vậy họ cũng không mạnh như những các Player ở đây.

    Ở đây các NPC rất thân thiện với các Player, luôn giúp đỡ chúng tôi hết mình, cho chúng tôi có thể đến bất cứ nơi đâu bất cứ đất nước nào mà không cần cho phép hay xuất nhập cảnh và hầu như các NPC đều rất vui vẻ khi giúp được 1 Player nào đó vì thế chúng tôi không có trở ngại gì với NPC.

    Điều thứ 2, mà tôi tìm được ở thế giới này, đó chính là ở mỗi thị trấn, làng mạc hay một đất nước thì kế bên nó là một bãi monster để có thể cày Lv (Level) đồng thời công nghệ của mỗi đất nước khác nhau, tùy từng nơi mà bãi cày Lv nó có thể là một hang động, khu rừng, sa mạc, đầm lầy, dungenon,...Đồng thời ở nơi đó đều có mỗi con boss xuất hiện, có thể là hai hoặc ba con canh giữ, đồng thời thế giới này cũng chia thành các tầng giống như SAO, mỗi tầng sẽ có khí hậu, địa hình, thời tiết, monster và các vũ khí, trang bị khác nhau, càng lên cao thì Lv monster càng cao, nhưng mà vũ khí, trang bị cũng mạnh lên.

    Cũng giống như SAO mỗi tầng sẽ có một con boss canh giữ ở trong các dungenon ẩn rất khó tìm và đánh bại nó thì mới có thể lên tầng tiếp theo và nếu dựa theo lời Kayaiba Akihito nói thì các Player phải đánh bại tất cả các boss có trong các bãi săn monster và boss căn giữ từng tầng thì mới có thể thoát ra được thế giới này.

    Tiếp theo nói đến các tính năng của Player, đầu tiên các Player được chia thành nhiều chủng tộc như Elf, người, người lùn, Long nhân, quỷ, tiên,...Nói chung là có rất nhiều chủng tộc mà tôi không thể nào kể hết được, mỗi chủng tộc sẽ cho Player 1 khả năng đặt biệt và tùy từng chủng tộc, nghề, hệ, nó sẽ khác nhau, thứ 2 mỗi Player đều có các nghề riêng vd như: Đấu sĩ, kiếm khách, hiệp sĩ, cung thủ, thợ mộc, đào mỏ,....nói chung là rất đa dạng, cũng giống như chủng tộc mỗi nghề đều có tăng những chỉ số khác nhau như kiếm khách giúp tăng tốc độ đánh, speed , đấu sĩ (dùng tay làm vũ khí nói ngắn gọn là giải quyết mâu thuẫn bằng nắm đấm) giúp tăng khả năng hồi phục HP,...., đồng thời các nghề có thể được tăng hạng đầu tiên là từ Novice lên Fledgling, tiếp Apprentice, sau nữa Adept và cuối cùng là Master, cấp hạng cao thì chỉ số cũng sẽ tăng theo, đồng thời khi lên cấp 50 có thể học thêm 1 nghề khác được gọi là phân cấp, vd như nghề của tôi là kiếm khác giúp tăng speed, tốc độ đánh nhưng khi tôi lến cấp 50 tôi học thêm nghề đấu sĩ thì phân cấp tôi là đấu sĩ và tôi cũng sẽ được tăng chỉ số hồi phục HP như đấu sĩ là nghề chính, nhưng mà muốn học thêm 1 nghề khác thì cần phải tìm Master của nghề đó hoặc Player có nghề mình cần học hạng phải Fledgling trở lên mới dạy đượcthì mới học được , và các Player đến thế giới này họ đã phải mang một 1 nghề và chủng tộc ngẫu nhiên cho dù mình muốn hay không và cũng họ không thể đổi, thứ 3 là hệ, hệ của Player là thuộc tính của Player đó vd như hệ tui là lửa, nước, gió thì sẽ sử dụng được phép thuật lửa, gió, nước và không thể sử dụng các phép thuật thuộc tính khác và tối đa mỗi Player chỉ có 5 hệ.

    Tiếp tục là các status, ở đây status được chia thành 2 dạng: Combat status và Basic status, Combat status bao gồm chỉ số Speed, Atack, Defend, Magic Atack và Magic defend, tất cả các chỉ số Combat status đều được đánh giá và các bậc cho các đánh giá đó là S+ (cao nhất), S-, S và cứ như vậy càng xuống thấp là A, B, C, D, E, F các chỉ số càng thấp thì khi lên cấp sẽ tăng lên rất ít, muốn được cải thiện thì khi lên cấp hàng chục như Lv 10, Lv 20, Lv 30,...sẽ có quyền cải thiện điểm số lên 1 cấp bậc vd như từ E- lên E, E lên E+,...Còn Basic status bao gồm những status Strength(tăng thêm atack khi tấn công, đào mỏ, chặt cây dễ dàng hơn), Lucky(giúp tăng tỷ lệ giết quái, đào mỏ, chặt cây ra đồ nhiều hơn, hiếm hơn, tăng độ may mắn ), %Chí mạng(khả năng ra đòn chí mạng cao hơn), Sát thương khi chí mạng(khi chí mạng sát thương sẽ gấp đôi có thể gấp 3, 4 lần,.... tùy theo cấp độ status ), Giảm thời gian hồi chiêu( hồi chiêu skill sẽ giảm nhanh hơn tùy theo cấp độ), Focus( giúp tăng khả năng chế thuốc, tạo đồ dễ dàng hơn), INT(giúp học các skill, công thức tạo đồ dễ dàng hơn), khả năng hồi phục HP và MP, Xuyên giáp, kháng phép, Hút máu, Khéo léo( tăng khả năng may vá, câu cá, nấu ăn), những status này có thể được tăng cấp ( cấp độ status càng cao thì cho khả năng càng mạnh) nhưng khi lên Lv và chỉ có thể tăng cấp cho 3 Basic status.

    Kế tiếp là skill, skill được chia thành skill tấn công( gồm những skill dùng để tấn công đối thủ), skill kháng( có được khi nhận skill khống chế, phép thuật nguyên tố như phép lửa, gió, nước,... và nó giúp tăng kháng những skill đó), skill đa dụng( những skill buff cho Player như hồi máu, tăng sát thương,....), skill hữu ích( gồm những skill khi sử dụng vũ khí, làm việc và tập luyện giúp tăng thêm những chỉ số status như skill chạy bộ tăng thêm speed, skill kiếm chỉ có được khi sử dụng kiếm tăng thêm atack và giảm thể lực khi sử dụng kiếm, skill ăn uống tăng thêm defend,....), skill gây khống chế( những skill gây khống chế đối thủ)và cuối cùng là skill đặt biệt( là unti của mỗi Player, tùy từng người mà unti khác nhau), tất cả các skill này có thể được tăng cấp thông qua skill point mà mình nhận được mỗi khi lên cấp hoặc chỉ cần dùng các skill đó nhiều lần cũng sẽ tăng cấp, skill càng tăng cấp thì MP càng tiêu hao ít và skill tấn công, đa dụng, khống chế chỉ có thể học được thông qua người dạy, cuộn giấy phép, sách, Player khi lên Lv sẽ cho skill phù hợp hoặc có thể tự kết hợp skill lại với nhau để tạo ra skill mới nhưng kết hợp ngu bò (không thành công) là sẽ giảm cấp các skill đã dùng kết hợp nên mấy cái này rất ít các Player hay dùng.

    Cái nữa là trang bị, trang bị ở đây rất đa dạng như găng tay, áo choàng, ủng, nón,...và mỗi trang bị đều cũng tăng chỉ số riêng nha chứ không phải làm đồ trang trí, mỗi trang bị đều được đánh giá cấp hạng, cao nhất là S, kế tiếp A, B, C, D, E, và cuối cùng là F.

    Trang bị hạng B trở lên sẽ có 1 kĩ năng đặc biệt và mình cũng có thể nâng cấp trang bị bằng những nguyên liệu kiếm được để có thể tăng hạng, tăng cả chỉ số của cả trang bị.

    Ở đây chỗ chứa Item cũng có giới hạn của nó và chỉ có 2 cách để tăng chỗ chứa là trang bị mình thêm bag nhưng có điều khi bỏ đồ ăn thức uống zô bag nó sẽ bị thiêu theo thời gian nhưng đối vời chỗ chứa Item của hệ thống thì không bị như vậy, còn thứ 2 là dùng điểm danh vọng của mình để tăng thêm chỗ chứa.

    Kể đến đây thì chắc các bạn cũng biết là nó rất đa dạng phải không, nhưng đó chưa là gì đâu, sau đây là đến phần giao diện, muốn zô được các tính năng để kiểm tra status, skill, item thì chỉ cần Player quẹt tay phải xuống sẽ xuất hiện các tính năng ngay, hoặc có thể nhấn nút menu ở cuối góc phải tầm nhìn, ngoài những tính năng kể trên còn có tính năng Friend (dùng để kết bạn với nhau và có thể theo dõi tình hình bạn mình như thế nào, ở đâu,...),kPvP thường, hạng để có thể tăng rank của mình lên về cơ bản PvP thường giống gửi lời mời trong SAO tùy thuộc vào luật lệ người gủi có thể sẽ giết luôn người thua trận, còn PvP hạng thì chỉ cần nhấn tìm trận hoặc gủi lời mời chỉ cần 2 người đồng ý chấp nhận trận đấu thì hệ thống sẽ dịch chuyển 2 người đến 1 không gian trận đấu, địa hình ngẫu nhiên, còn chế độ phân hạng thì về cơ bản LMHT nhưng có 1 rank đứng trên tất cả là Champion, rank càng cao thì các monster yếu sẽ dám không tấn công mình, đồng thời Player có thể kiểm tra rank của mình và người trong bảng xếp hạng có trong các tính năng, trong bảng status của Player hoặc chỉ cần nhìn khung tên của Player đó khung có màu gì có nghĩa họ là rank đó nhưng đứng thứ hạng bao nhiêu thì không biết.

    Đó là hết phần tính năng, sau đây là giao diện , như ở Chapter trước mỗi Player đều có 4 thanh đỏ (HP), vàng(MP), xanh lá(Ý chí), xanh dương(thể lực), HP và MP khỏi nói cũng biết còn thanh Ý chính là thanh dựa trên cảm xúc, tinh thần của mình nếu tinh thần hoặc mình bị tổn thương, tuyệt vọng, buồn, đau đớn... sẽ khiến thanh giảm nhanh, khi đó khi bị dính đòn sẽ khiến HP giảm nhiều hơn, làm cho cở thể mình không còn sức chiến đấu nhưng nếu như thanh HP tụt xuống về 0 mà thanh Ý chí vẫn còn thì lúc đó thanh Ý chí sẽ làm thay cho thanh HP cho đến khi thanh này về 0 trong khoảng thời gian đó thanh HP có thể hồi lại được 1 ít chính vì thế thanh Ý chí có thể cứu sống mình mặc dù thanh HP đã về 0 và một Player chỉ chết khi 2 thanh HP và Ý chí về 0 chính vì thế 1 Player bro luôn giữ cho mình cái đầu lạnh, thật sự bình tĩnh, thanh MP là thanh dùng cho phép thuật, skill, còn thanh Thể lực là thanh thể lực của mình khi mình sử dụng vũ khí đánh thường hay dụng cụ nào đó, vận động chân tay, chạy thì nó sẽ tiêu hao đi thanh này và khi thanh này về 0 nó sẽ khiến cho mình cảm thấy mệt lúc đó khi thi triển skill phép thuật sẽ tiêu tốn MP nhiều hơn, ngược lại khi thanh MP về 0 thì thanh này Thể lực sẽ thanh thế cho thanh MP, cho đến khi thanh này về 0 thì lúc đó mình thật sự mới thua trận nhưng mà đừng quá lo lúc nào thanh Ý chí và Thể lực giới hạn 2 thanh này luôn lớn hơn 2 thanh HP và MP và cũng giảm ít, tiêu hao ít hơn nên các Player thường khống quá lo lắng về 2 thanh mới này, 4 thanh này có thể tự hồi phục theo thời gian, nhờ skill, các lọ thuốc và mỗi lần lên Lv giới hạn các thanh này cũng sẽ tăng theo.

    Kế bên các thanh đó thì ghi tên Player, cấp độ, tình trạng của Player, ở phía dưới tầm nhìn Player thì có một thanh tím, thanh đó thể hiện Exp của Player, thanh đầy thì Player lên cấp, phía trên thanh là khung danh hiệu( danh hiệu đạt được khi hoàn thành cái gì đó vd như Player đạt Lv 10 thì sẽ được danh hiệu Rookie,...) các Player có thể trang bị 1 danh hiệu và mỗi danh hiệu sẽ cho 1 khả năng đặc biệt, kế bên khung danh hiệu là khung thể hiện chỉ số danh vọng ( danh vọng kiếm được khi thắng trận PvP thường, hạng, hoàn thành nhiệm vụ hay được gọi là quest) danh vong sẽ giúp tăng chỉ số chứa đồ trong Item, thay thế skill point, mua đồ trong các Hội Quán.

    À mà Hội Quán ở đây có nghĩa là nơi giao quest cho các Player trong Hội Quán cũng có 1 số món đồ ở ngoài không có bán và chỉ được mua bằng danh vọng, khi mỗi Player tham gia Hội Quán họ sẽ được gọi Mạo Hiểm Gia và đồng thời được 1 cái huy hiệu, cái huy hiệu được làm bằng gì thì cấp bậc họ cũng tương xứng như vậy.

    Ngoài Hội Quán ra còn có Guild do Player được thành lập, khác với Hội Quán thành viên của Guild là các Player, còn Hội Quán là NPC và Guild thì nhận yêu cầu của Player sau đó các thành viên trong Guild sẽ giải quyết không giống như Hội Quán là tự đưa ra quest, nhận nhiệm vụ của các NPC khác và nhờ Player giải quết, điều cuối cùng là thế giới này là thật không giống như game mà nó giống như là 1 thế giới sống vậy, các bạn có thể đau, chảy máu khi bị chém, bị bệnh, đói,....chính vì thế tất cả các Player ở đây đều đang vật lộn có thể sống sót nhưng đôi lúc tôi lại cảm thấy vui khi đến thế giới này, khám phá nhưng nơi mới, gặp những người bạn mới nhưng cho dù có là vậy đi nữa thì tôi vẫn phải quay về thế giới cũ, cứu tất cả mọi người vì tôi chính là main trong bộ LN này mà.
     
    Isekai Anime
    Chapter 3: Bạn đồng hành


    Ngày 1 tháng 3 năm 1, theo lịch Tân Thế Giới, tầng 10 ở thị trấn Becsica, lúc 12:30.

    Tôi hiện trên đường về Hội Quán để báo cáo nhiệm vụ, nhưng khi tôi tới quầy tiếp tân báo cáo thì chị Mely đang ghi chép cái gì đó nên không để ý đến tôi, tôi hét lớn lên:''Báo cáo sếp Mely, em đã hoàn thành nhiệm vụ''.

    Chị ấy giật mình, liền đứng dậy:''Đức Anh, chị phải nói với em là khi báo cáo nhỏ tiếng thôi chứ, làm chị giật hết cả mình''.

    Tôi gãi đầu và cười:''hehe, em làm vậy bởi vì khuôn mặt chị rất dễ thương khi bất ngờ như vậy'',''Mồ!

    Em toàn trêu chị không, mà em đã làm rất tốt nhiệm vụ, phần thưởng của em đây'' chị ấy đưa cho tôi 50 đồng bạc trên 1 cái khay.

    ''Em cảm ơn''.

    Tôi liền bỏ chúng vào cái túi rồi cất cái túi đó vào giao diện chứa Item.

    ''Thế cho chị hỏi ai đứng đằng sau em vậy ?''.

    Tôi liền đứng tránh xa 1 bên rồi giới thiệu với chị ấy:''À, bạn này là Chisa, em mới làm quen với bạn vừa lúc nãy thôi''.

    1 tiếng trước, tại rừng Benlu, kế bên thị trấn Becsica.

    Tôi vừa mới giết được 1 con Red Wolf xong, hiện còn đang mệt, tôi liền tay đưa lên trán lau mồ hôi:''Phù, cuối cùng cũng xong nhiệm vụ, giết 5 con Red Wolf này đúng là mệt thật mà, nhưng mà nhờ thế mà mình lên được Lv 25, đã thế còn lấy được da làm giầy mới nữa, mà cũng trưa rồi có lẽ mình nên đi về thôi''.

    Đang thu thập nguyên liệu thì một tiếng kêu cứu từ đâu vọng lại:''Có ai không, cứu tôi với'',''Giọng của một cô gái, hình như ở gần đây thôi''.

    Sau khi nghe tiếng kêu cứu, tôi liền dùng skill tìm kiếm.

    ''Thấy rồi, hướng Tây Nam, mình phải nhanh lên mới được, skill speed x4''.

    Tôi liền chạy hết tốc về hướng đó, càng chạy tôi càng nghe rõ tiếng kêu hơn, khi đến nơi thì tôi thấy có 5 con goblin đang đứng bao vây 1 cô gái.

    ''5 Goblin à, hình như tất cả bọn chúng là Lv 15, vũ khí dao găm, vậy thì khó rồi đây, nếu muốn cứu được cổ thì đầu tiên mình sẽ dùng skill mạnh nhất của mình là Nhất Kiếm( là skill đâm kiếm theo đường thẳng, gây sát thương, nếu Nhất Kiếm đâm trúng cổ, đầu của đối thủ thì chắc chắn sẽ gây chí mạng) giết 1 con, rồi sau đó thừa dịp chúng lao tới mình sẽ dung skill tốc biến ra đằng sau chúng và đem cô ấy thoát khỏi đây''.

    Đúng là tất cả mọi thứ như dự đoán, tôi dùng skill nhất kiếm đâm trúng cổ của 1 con Goblin vì thế nó liền chết ngay, khi thấy 1 con chết cả 4 con Goblin còn lại thay đổi mục tiêu liền lao tới tôi ngay, chính là lúc đó tôi dùng tốc biến ra đằng sau và đến trước mặt cô gái, nhưng khi tôi cầm tay cô gái định chạy, thì bất ngờ đằng sau xuất hiện thêm 1 con Goblin nữa, nó cũng cầm 1 con dao găm.

    Tôi liền lùi lại:'' Xui rồi nha, bây giờ cả 2 phía đều có Goblin bao vây mà tất bọn chúng đều Lv 15 nữa, đối với mình thì thoát dễ dàng thôi nhưng có điều....''.Tôi quay mặt lại nhìn về cô gái:''Cậu có thể cho tớ xem bảng status(bảng status là bảng thống kê sơ lược về 1 Player) được không?''.

    Cô ấy gật đầu:''Ừm, được''.

    Sau khi có được bảng status của cô ấy, tôi xem sơ qua:''Cậu tên Chisa, là chủng tộc Elf, nghề Pháp sư( Pháp sư là nghề mạnh ở các Magical atack), Lv 10, hệ lửa, gió, thời gian à?'',''Ừm''.

    Hệ thời gian là hệ hiếm đây, chưa kể là pháp sư với 3 nguyên tố nữa.

    Tôi hỏi tiếp:''Cậu có những skill gì vậy?''.''Vô ích thôi'' cô ấy trả lời với giọng dứt khoát.

    Tôi liền ngơ ra:''Hả, cậu nói gì vậy ?''.

    Cô ấy giải thích:''Bây giờ chúng ta đang bị bao vây cả 2 phía, nếu là cậu thì có thể chạy thoát được, nhưng nếu cậu mang theo tớ thì cả 2 sẽ cùng chết đấy, vì thế nên cậu hãy bỏ tớ lại mà chạy đi''.

    Nghe xong, tôi đổi sang giọng tức giận''Này, cậu nói gì kì vậy, làm sao tớ thấy chết mà không cứu chứ với lại cậu có biết tớ là con trai không, là con trai thì đương nhiên phải bảo vệ con gái rồi, vì thế nên tớ sẽ không đi đâu cả và cậu hãy tin tưởng ở tớ, tớ chắc chắn bảo vệ cậu rồi cả 2 sẽ ra khỏi đây an toàn''.

    Cô ấy không nói nên lời, quay mặt đi:''Cậu đúng là đồ ngốc'',''Xin lỗi nha, tớ là vậy đó''.

    ''Được thôi, skill của tớ là Gió Cường Hóa, Lặp Lại, Wind Speed và Fire Ball, nhưng có điều tớ không đủ MP, hay linh lực để dùng Fire Ball'',''Ừm, vậy là dùng được 3 skill là Gió Cường Hóa, Lặp Lại và Wind speed à''.

    Nói xong tôi bằng đầu phân tích các skill, Gió Cường Hóa là skill gây thêm sát thương phép có tác dụng 10s, Wind Speed giúp cho người nhận có Speed kinh hồn khiến cho đối thủ không thể nào theo kịp được, Lặp Lại là skill niệm lên cho người nhận, khi người nhận dùng 1, 2 skill để kết thúc đối thủ thì có thể được quyền dùng lại những skill đó, vậy thì mình đã có cách.

    Tôi liền kêu:''Cậu hãy niệm hết 3 skill đó lên người tớ đi''.

    Cô ấy tỏ vẻ không hiểu''Cậu tính làm gì vậy ?'',''Yên tâm đi, tớ đã có cách rồi và cậu hãy tin tưởng ở tớ''.

    Dù rằng hơi nghi ngờ tôi, nhưng cô ấy vẫn đồng ý:''Ừm, nếu cậu đã nói vậy thì, thi triển skill Gió Cường Hóa, Wind Speed và Lặp Lại''.

    Sau đây sẽ là giải thích chiến thuật, đầu tiên Chisa dùng Gió Cường Hóa để gây thêm sát thương phép, sau đó dùng skill Wind Speed để di chuyển tốc độ cực nhanh áp sát con Goblin và sau đó dùng Nhất Trảm( Nhất Trảm là skill chém theo 1 đường, chỉ cần chém trúng cổ đối thủ sẽ chắc chắn gây chí mạng) để kết liễu nó, khi kết liễu thành công thì sẽ kích hoạt skill Lặp Lại và để tiếp tục dùng skill Nhất Trảm, Wind Speed để kết liễu đứa khác, nhưng cái khó ở đây là tôi phải chém trúng cổ để có thể kết liễu được nếu không sẽ không kích hoạt được skill Lặp Lại, chưa kể tôi còn phải kiểm soát tốc độ của skill Wind Speed để có thể dừng đúng lúc.

    Tôi hít một hơi sâu và hét lên:''Được rồi, Bắt đầu'', sau khi tôi vừa dứt câu thì tôi đã di chuyển ngay đến chỗ con Goblin ở phía trước và chỉ trong chốc lát tôi đã chém bay đầu con Goblin bằng Nhất Trảm, sau khi giết được con đầu tiên, tôi tiếp tục di chuyển và kết liễu được 3 con phía trước, tôi quay lại đầu lại định khoe chiến tích của mình thì:''Cẩn thận phía sau Chisa''.

    Cô ấy nghe thấy liền quay lại đằng sau nhưng do hết MP và linh lực nên cô ấy đang bị kiệt sức không thể làm gì.

    Con Goblin ở phía đằng sau vẫn cứ lao tới Chisa, tôi liền di chuyển cực nhanh về phía Chisa,''Chết tiệt, mình phải nhanh hơn, làm ơn, làm ơn, làm ơn kịp đi mà'', ngay sau đó âm thanh tiếng chém vang lên, trong khung cảnh đó không phải tôi hay Chisa bị thương mà là con Goblin đó, tôi chém nó bay nguyên cái đầu, máu phun tung tóe, cái đầu của nó lăn lóc trên mặt đất.

    Tôi mừng rỡ đến nỗi buông cả thanh kiếm rơi xuống đất:''Mình làm được rồi, mình đã làm được, Chisa chúng ta làm được rồi'',''Ừ, chúng ta đã thành công''.

    Tôi và cô ấy đều vui mừng ôm chằm lấy nhau, sau khi được 1 lúc thì cả 2 liền đẩy nhau ra:''Xin lỗi cậu, tại vui mừng quá nên tớ...'',''Không sao đâu, tớ tha cho cậu đấy, mà từ giờ cậu có thể gọi tớ là Chisa'',''Ừ''.

    Trong đầu lúc đó tôi nghĩ, ôi ngực con gái mềm thiệt, mà nhìn lại thì body cô ấy cũng chuẩn phết, vòng 1 cũng to phết, à mà nói luôn cho ae là ngoại hình của các Player ở đây đều giống với ngoại hình thật của mình nhưng có điều sẽ được Anime hóa lên làm cho ngoại hình mình đẹp hơn của mình ở thế giới cũ nhiều.

    Trong khi tôi đang suy nghĩ đen tối về cái cảm giác lúc nãy được chạm vào ngực thì:''Cậu tên gì vậy?'' cô ấy hỏi tôi.

    Ngay lập tức tôi trả lời ngay:''À, tớ tên Đức Anh, một Player đến từ Việt Nam'',''Vậy à, Cảm ơn cậu Đức Anh vì đã cứu tớ''.

    Ngay lúc đó tôi liền nhìn thấy 1 khung cảnh đẹp, khung cảnh của 1 cô gái mỉm cười, cảm ơn tôi mà tôi chưa từng được thấy làm cho tôi lúc đó không thể nói lên gì mà nhìn cô ấy.

    ''Và đó chính là tất cả những sự việc khi em gặp cô ấy đấy chị Mely''.

    Sau khi nghe xong câu chuyện, chị Mely trầm trồ:''Vậy à, vậy thì tốt rồi, mà em cũng ra dáng đàn ông lắm đấy Đức Anh''.

    Tôi ra vẻ tự cao:''Tất nhiên, em mà lị''.

    Đột nhiên tiếng đói bụng từ ai đó liền vang lên, tôi quay mặt về phía Chisa, cô ấy đỏ mặt rồi nói giọng ấp úng:''Xin lỗi, tại từ sáng tới giờ tớ chưa ăn gì'',''Không sao đâu Chisa, dù gì cũng trưa rồi, 2 chúng ta đi ăn gì nha'' cô ấy vui vẻ chấp nhận lời mời.

    Sau khi chúng tôi ăn xong, tôi liền kết bạn cô ấy và lập 1 team với Chisa, nhưng được 1 lúc thì cô ấy bảo về, khi chúng tôi chia tay, cô ấy đi được 1 lúc thì:''Mai chúng ta cùng đi thám hiểm nha Chisa''.

    Cô ấy quay lại nói với 1 nụ cười:''Ừm, tất nhiên rồi''.

    Và thế là câu chuyện của tôi cùng với cô ấy đã bắt đầu.
     
    Isekai Anime
    Chapter 4: Kết thúc???


    Ngày 6 tháng 3 năm 1, theo lịch Tân Thế Giới, tầng 10 tại thị trấn Becsica, lúc 8:00 sáng.

    Tôi đang trên đường tới Hội Quán, khi tôi đến nơi hầu như tất cả Mạo Hiểm Giả đều có mặt để đến xem quest ở trên bảng thông báo, tôi chẳng thèm quan tâm đến mấy cái quest đó chỉ tiến lại gần chỗ chị Mely đang lau bàn tiếp tân, nghe tiếng bước chân chị ấy quay lai:''Chào buổi sáng Đức Anh, hôm nay sao em đến sớm thế, mà sao mặt em ủ rủ vậy, có chuyện gì buồn à?''.

    Tôi lấy tay che mặt để kìm nén cảm xúc:''Chị Mely, đã 5 ngày rồi, đã 5 ngày rồi , vậy thế mà cô ấy chưa có nhắn tin, hay nói chuyện với em một lần nào cả''.

    Chị Mely tỏ vẻ không hiểu:''Em nói cái gì vậy, chị không hiểu?''.

    Tôi cố gắng nói lại:''Đã 5 ngày, kể từ khi em cứu cô ấy khỏi lũ Goblin, ấy thế mà cô ấy vẫn chưa nhắn tin cho em một lần nào cả'',''À, ý em nói Chisa ấy hả?, không phải cô ấy ở đằng sau em à''.

    Ngay sau khi nghe xong câu nói của chị Mely, tôi liền thấy Chisa đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào rồi.

    Cô ấy liền cúi đầu:''Xin lỗi nha Đức Anh, tại mấy ngày qua tớ có chút việc nên không thể liên lạc với cậu được'',''Không sao đâu Chisa, thế mấy ngày vừa qua cậu làm gì vậy?'',''À tớ....''.

    Nói đến đây, thì tiếng đói bụng của Chisa liền réo lên, cô ấy đỏ mặt không nói lên lời gì.

    Tôi liền thở dài:''Haizz, cậu chưa ăn sáng à, mà thôi để chuyện đó nói sau đã, dù sao tớ cũng tớ chưa ăn sáng, hay 2 chúng ta cùng ăn ha, tất nhiên là tớ bao'',''Ừm, cảm ơn cậu''.

    Nói xong 2 chúng tôi liền đi ăn, nhưng có điều rằng là công nhận Chisa ăn khỏe thật, cô ấy ăn rất nhiều mà còn nhanh nữa, giống như là 3 ngày qua cô ấy chưa từng biết đến mùi vị thức ăn vậy.

    Ăn xong tôi liền hỏi cô ấy:''Nè Chisa, thật sự thì mấy ngày rồi cậu chưa ăn vậy?'',''À, tại tớ hôm qua chưa có gì bỏ bụng cả chỉ có uống nước không à''.

    Tôi liền tỏ vẻ cau có:''Cái quái gì vậy, chẳng lẽ bộ cậu không có tiền à, mà cũng đúng cậu chỉ mặc có mỗi bồ đồ phù thủy(bộ đồ phù thủy thì giống bộ đồ của các bà phù thủy trong phim hoạt hình, hay anime ấy vì thế mình khỏi phải miêu tả thêm) màu tím, cùng với cây gậy phép, 2 cái đó được bán rẻ nhất trong shop trang bị, thì lấy đâu ra tiền chứ''.

    Cô ấy tức giận rồi liền cãi lại:''Thế còn cậu thì sao, cậu mặc có mỗi cái áo thun trắng, quần jean đen, đeo cái găng tay da, cùng với đôi giày da, tất cả những thứ đó chỉ có hạng E, ngoại trừ có mỗi thanh kiếm cùng với cái áo giáp ở ngực cậu là hạng D thôi chứ đâu'',''Cậu có biết 2 món đó thôi, mà tớ phải bán đi nhà mình đó''.

    Nghe xong Chisa liền cười:''Phì, cậu bán luôn cả nhà mình luôn cơ à, thế bây giờ cậu là người vô gia cư à, nghe tội nghiệp ghê''.

    Tôi đỏ mặt:''Có gì đáng cười đâu chứ''.

    Thật ra là mỗi Player đến thế giới này, đều được tặng 1 ngôi nhà bằng đá free ở trong thị trấn này, vì tôi cần mua áo giáp với cây kiếm này thế nên tôi bán luôn ngôi nhà để có tiền.

    ''Mà bỏ qua chuyện đó đi, tại sao cậu không có tiền vậy ?, tớ tưởng các pháp sư được nhiều team mời vô lắm cơ mà''.

    Chisa liền ngưng cười, rồi khuôn mặt cô ấy trở nên buồn hơn:''Cậu biết không Đức Anh, thật ra tớ là người nước Anh, bây giờ tớ là sinh viên đại học, ở lớp tớ ít nói, còn vụng về nên tớ cũng chả có nhiều bạn lắm, và khi đến thế giới này, tớ đã cố gắng sẽ trở thành một Pháp sư giỏi có thể giúp ích được mọi người, đồng thời cũng có gắng hòa đồng hơn, nhưng tớ đã vốn vụng về vì thế tớ toàn dùng skill hụt, hay làm hỏng kế hoạch, vì vậy mọi người gọi tớ là đồ vô dụng chính vì thế nên....'',''Chính vì thế nên cậu mới tự vô rừng để có thể chứng tỏ bản thân mình rằng không cần người khác cậu vẫn có thể tự giết monsetr để không ai gọi cậu là đồ vô dụng nữa à ?''.

    Cô ấy gật đầu:''Đúng vậy, tớ quả thật là một đứa ngốc phải không ?'',''Cậu quá ngốc luôn ấy chứ, cậu có biết là pháp sư khi hết MP, linh lực mà không có đồng đội bên cạnh thì cậu chả khác gì cái gối để cho người ta đánh không vậy, đã thế cậu còn vô sâu trong rừng gặp những monster cao hơn Lv mình nữa chứ, từ ngốc là miêu tả không đủ đâu''.

    Nghe xong cô ấy cúi đầu, vẻ mặt càng buồn hơn:''Tớ biết mà cả cậu cũng xem tớ là một đứa ngốc, vô dụng''.

    Thấy Chisa có vẻ buồn như thế tôi liền an ủi:''Nhưng mà ấy nhé, tớ đâu thấy cậu vô dụng đâu, với lại nếu cậu không vô rừng thì tớ đâu có thể gặp cậu được nói chung là trong cái rủi có cái may''.

    Cô ấy ngẩng mặt lên nhìn tôi:''Chẳng lẽ cậu không xem tớ là vô dụng à ?'',''Sao lại gọi cậu là vô dụng được, nếu không có cậu sao tớ giết hết được lũ goblin đúng không ?'',''Đúng vậy, nhưng mà....''.

    Tôi liền nói tiếp:''Dù cho mọi người có gọi cậu là vô dụng, xa lắng cậu thì tớ sẽ không bao giờ xem cậu như vậy, vẫn luôn ở bên cậu chính vì thế nên đừng tự đánh giá thấp mình chứ''.

    Nói đến đây tự nhiên những giọt nước mắt cô ấy chảy xuống:''Đức Anh à, chưa một ai nói với tớ như vậy trước đây bao giờ, cậu thật là...hic hic''.

    Tôi hốt hoảng lên:''Này, tớ có làm gì đâu mà cậu khóc, trời ạ, khăn đây nè lau nước mắt đi''.

    Thấy cô ấy khóc tôi lấy cái khăn từ trong người ra rồi đưa cho cô ấy, cô ấy liền lấy cái khăn rồi lau đi nước mắt:''Cảm ơn cậu, Đức Anh''.

    Thật là, tôi chưa làm gì mà cô ấy khóc, không biết Chisa có phải là sinh viên đại học không nữa mà tính như trẻ con vậy, nhưng mà cô ấy trông cũng được đấy chứ vì Chisa có mái tóc dài, vàng, đôi mắt lung linh, màu xanh của ngọc lục bảo chỉ cần nhìn vào mắt cô ấy là tâm hồn tôi như được thanh thản, khuôn mặt trái xoan chưa kể thêm đôi tai của Elf nữa đã thế body cũng chuẩn tui thích ngực được, eo, mông cũng ok chỉ có điều là thấp hơn tui nhưng mà như vậy cũng ok rồi, mà nhắc mới nhớ cô ấy là người Anh tôi là người Việt thế mà 2 đứa giao tiếp vẫn bình thường mặc dù tôi không giỏi tiếng Anh lắm, chắc cũng có thể là do hệ thống Thế Giới này có thể trò chuyện, hiểu được các ngôn ngữ của các nước khắc chăng ?.

    Trong lúc đang suy nghĩ thì cô ấy cũng lau xong, thấy thế tôi liền hỏi tiếp:''Thế những ngày qua cậu làm gì ?'',''Những ngày qua tớ đi học thêm các pháp sư có trình độ cao hơn, giúp tớ có thêm nhiều skill hơn để có thể dễ dàng giúp cậu ấy mà'',''Thế à, vậy bây giờ chúng ta đi làm quest nào''.

    Cô ấy vui vẻ gật đầu''Ừm''.

    2 Tiếng sau, tại rừng Benlu kế bên thị trấn Becsica.

    Tôi và Chisa hiện đang đi làm quest trong rừng, bỗng nhiên từ đâu ra 3 con Red Wolf bước ra từ bụi cỏ.

    Thấy vậy, tôi liền rút kiếm ra rồi dùng skill speed x4, tôi lao thẳng tới chỗ con đứng trước mặt tôi với tốc độ cực nhanh.

    Ngay sau đó tôi liền ra đòn:''Nhận lấy, Nhất Trảm''.

    Do bị tấn công bất ngờ và không kịp phản xạ nên tôi đã giết được 1 con, 2 con kế bên thấy vậy liền nhảy ra xa, tôi cũng đưa thanh kiếm ra trước mặt để chờ tấn công.

    Chỉ 1 lúc, 1 con bất ngờ nhảy vồ vô tui, tôi liền cúi xuống rồi chém 1 nhát chí mạng ở ngay bụng khiến nó phải chết ngay.

    Chưa kịp nghỉ ngơi, tôi liền nghe tiếng Chisa:''Đức Anh, phía sau cậu''.

    Tôi quay mặt lại thì thấy 1 con đang nhảy vồ đến:''Chết, nó nhanh quá''.

    Nhưng khi nó sắp vồ được thì bị chặn lai bởi skill Bức tường gió(là skill giống với chiêu W yasuo nhưng skill này còn ngăn đối thủ không cho đi qua và cản được cả đòn tấn công) của Chisa thi triển.

    Khi thấy nó bị chặn lại khi đang vồ, không chần chừ tôi dứt điểm nó bằng skill trảm khí(là skill chém ra một làn sóng gió gây sát thương từ xa).

    Ngay lập tức con sói đã bị chém ra làm 2 bởi dính làn sóng từ skill của tôi.

    Thấy trận đấu kết thúc Chisa chạy lại gần:''Cậu làm được rồi Đức Anh''.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm:''Phù, không cả 2 chúng ta đã làm được''.

    Thế là chúng tôi đã đánh bại 10 con Red Wolf theo yêu cầu quest, quả thật Chisa cũng đã học được nhiều skill và tôi cũng có đã lên được Lv 27.

    Tôi liền mở bảng hệ thống ra để nâng cấp các điểm status và điểm skill.

    Sau đó tôi thu thập item, lấy thịt từ 3 con sói mà chúng tôi đã giết được.

    Ngay khi tôi thu thập xong, Chisa liền nói:''Giờ chúng ta về thôi Đức Anh'',''Ừm, chúng ta xong quest rồi, nên cũng---''.

    Ngay lập tức skill phát hiện địch của tôi báo hiệu:''Hình như có gì đó đang tiến đến, đi theo tớ hướng này, Chisa''.

    Tôi kéo tay cô ấy vào một buổi cỏ gần đó, 1 lúc sau 1 con Orc(chắc ae ai cũng bt orc là gì nên khỏi cần giải thích thêm)xuất hiện, cao tầm 3m, toàn thân đều mặc giáp, tay cầm cây đao bự chảng.

    Thấy con Orc xuất hiện Chisa nói:''Một con Orc, Đức Anh''.

    Tôi liền chỉ cho cô ấy phía trên khung máu của con Orc:''Không phải, mà là con boss khu rừng này dạng Orc'',''Boss á, vậy chúng ta nên chạy thôi''.

    Cô ấy định kéo tay tôi đi, nhưng tôi đã nán lại:''Không được, nếu chúng ta chạy chúng ta sẽ mất dấu nó, nhân lúc nó chưa phát hiên thì tớ sẽ cho nó 1 đòn chí mạng bất ngờ rồi hạ gục luôn''.

    ''Liệu có thành công không?'' cô ấy hỏi.

    Tôi nhìn khuôn mặt cô ấy rồi trả lời:''Tớ không chắc nhưng cậu cứ chạy trước đi, nếu không cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy''.

    Cô ấy kiên quyết:''Không, tớ sẽ chiến đấu bên cạnh cậu'',''Chisa.

    Nếu cậu kiên quyết vậy thì bắt đầu nào, Chisa dùng Gió Cường Hóa '',''Ừm tớ làm ngay''.

    Tôi cầm thanh kiếm lên:''Tốt, giờ thì Nhất Kiếm''.

    Tôi lao tới và đâm nó từ sau lưng :''Hay quá, trúng cổ rồi''.

    Nhưng nó liền quay lại, thấy vậy tôi liền nhảy ra xa để giữ khoảng cách.

    Chết tiệt, nó trâu hơn mình tưởng mà trâu thế này mới gọi là boss chứ.

    Trong lúc tôi đang suy nghĩ vu vơ thì Chisa hét lên:''Đức Anh, nó tới kìa''.

    Con Orc đột nhiên lao tới chỗ tôi, nó giơ thanh đao lên rồi chặt xuống cũng hên là có Chisa cảnh báo nên tôi mới né kịp chứ không thì tôi đã lên bàn thờ ngắm gà thỏa thân rồi.

    Xét về tốc độ thì tôi hơn nó nhiều, nhưng về sức mạnh và độ trâu bò thì lại khác vì thế nên trận đấu này tôi nghĩ sẽ cố gắng cấu rỉa nó rồi chờ khi nó yếu sẽ kết thúc ngay.

    Sau 30 phút, trận đấu của tôi với con boss đó đã gần đến hồi kết, tôi cố gắng giữ khoảng cách, né đòn tấn công bằng speed của mình, rồi khi nó sơ hở tôi liền tấn công, cấu máu nó vì thế nên thanh HP của nó bây giờ chỉ còn 10%, trong đòn tấn công kế tiếp tôi chắc chắn sẽ kết liễu nó.

    Đột nhiên tôi thấy ánh mắt liền quay đi hướng khác và bất ngờ lao tới chỗ Chisa, tôi liền cảnh báo:''Không ổn rồi, Chisa mau chạy đi''.

    Chết tiệt nó đã phát hiện ra rằng tôi có lúc bị dính đòn nhưng máu tôi giảm không bao nhiêu vì đã có Chisa heal nên giờ nó định giết cậu ấy trước à.

    Trong lúc tôi suy nghĩ thì con Orc đã tới gần chỗ của Chisa:''Không có thời gian suy nghĩ, mình phải nhanh kết thúc trước khi nó bắt được cô ấy, thi triển skill speed x4''.

    Tôi chạy hết sức đuổi theo con Orc, nhưng khi gần đến con Orc thì nó đã vung đao lên định chặt cô ấy:''Cứu tớ với, Đức Anh'',''Không được, tránh đi Chisa''.

    Khi nó vung thanh đao xuống thì những máu bắn ra tung tóe, những giọt cứ tuôn chảy không ngừng nhưng người bị thương không phải cô ấy mà là tôi, ngay khi nó vung thanh kiếm xuống tôi đã dùng skill Tốc Biến lấy thân mình che cô ấy.

    Sau khi lãnh cú chém đó tôi ngã quỵ xuống, Chisa liền lao đến:''Đức Anh, cậu....''.

    Tôi cố gắng nói:''Không sao đâu, tớ vẫn cầm cự được''.

    Ngay khi chúng tôi trò chuyện thì con Orc đó tính liền bồi tôi thêm chém nữa, ngay khi nó định chém tôi liền đẩy Chisa ra:''Cẩn thận Chisa'',''Đức Anh''.

    Vừa đúng lúc con Orc đó chém , cú chém mạnh tới nỗi chém luôn thẳng xuống đất khiến cho bụi đất mịt mù, sau khi chém xong nó liền nhe răng cười:''Mày tưởng tao đã chết à con Orc kia'',''Đức Anh, mà làm sao cậu ở trên đó được hay vậy ?'','' Ngay khi con Orc đó định chém tớ đã dùng High Jump để nhảy lên trời''.

    Con Orc ngước đầu lên nhìn, tính vung thanh kiếm chém tôi khi đang ở trên không nhưng không may là:''Trước khi tao nhảy đã dùng hạt ma dây leo(là loại hạt khi rải xuống đất, nó sẽ phát triển nhanh chóng và trói toàn bộ cơ thể kẻ thù) này rải xuống đất, vì thế nó đã trói toàn bộ tay chân của mày rồi, giờ thì hết né hay tấn công nha con, nên hãy chịu chết đi, Chisa ngay bây giờ''.

    Cô ấy gật đầu:''Ừm, tớ biết rồi, thi triển Lửa cường hóa( là skill giúp cường hóa thêm sát thương phép và gây thêm hiệu ứng bị bỏng)''.

    Tôi cầm thanh kiếm ở trên tay dồn hết sức lực vào nó:''Được, đòn tấn công là đòn tấn công mà tao đã dùng hết toàn bộ sức mạnh, niềm hy vọng mà Chisa đặt vào tao nên giờ mày hãy chịu chết đi, Nhất Trảm''.

    Ngay trong khoảng khắc đó tôi đã chém bay đầu nó ở trên không, đầu của con Orc bay lên trời rồi rơi xuống đất, máu bắn ra như mưa, nửa thân thể còn lại của con Orc ngã ầm xuống, cũng hên tôi tiếp đất một cách an toàn dù bị chém chí mạng từ con boss đó, thấy thế Chisa liền chạy tới:''Cậu đã giết được nó rồi Đức Anh'',''Phù, hà, phải tớ đã giết được nó, cuối cùng tớ có thể giúp được chút ít cho mọi người rồi nhưng có điều....'',''Cậu sao vậy Đức Anh, này Đức Anh ?'',''Bậy giờ tớ mệt...buồn ngủ....nên tớ...ngủ nha''.

    Nói xong tôi ngã quỵ rồi nằm xuống đất, cơ thể tôi hầu như không còn sức lực tôi có cảm giác nhu có ai đó đang kéo tôi xuống mặt đất vậy, còn đầu óc tôi lúc đó hầu như không thể suy nghĩ gì, 2 mắt tôi thì sắp đóng lại, rồi tôi thấy chỉ toàn màu đen và chỉ còn nghe thấy tiếng của Chisa:''Máu của cậu chảy nhiều quá, để tớ hồi phục cho cậu, làm ơn đấy Đức Anh, làm ơn đừng chết mà Đức Anh, Đức Anhhh !''
     
    Isekai Anime
    Chapter 5: Lời tỏ tình


    ''Đây là đâu thế này ?, và tại sao mình lại ở đây ?''.

    Chắc hẳn ai cũng sẽ phải ngạc nhiên và thốt ra những lời nói như vậy khi thấy những thứ trước mắt mình bây giờ.

    Tôi cũng không biết tại sao mình xuất hiện ở đây, chỉ biết rằng hiện nơi tôi đang đứng là một tảng đá to, phía trước là một bậc thang dài cũng được làm bằng đá nốt, 2 bên cầu thang có các lửa ma trơi màu xanh như thể đang chiếu sáng đường đi trên bậc thang, ở cuối cầu thang thì lại là 1 cánh cổng to đùng, được là bằng xương người, trên cánh cổng có đầy đủ các sọ người, đầu người, ngoài những thứ kể trên thì xung quanh tôi còn lại chỉ toàn là một màu đen.

    À mà quên, đứng ở đầu cầu thang còn có 1 bộ xương người, mặc một cái áo giống như các thần chết vẫn hay mặc, trên tay cầm cái lưỡi hái, nhìn hắn giống hệt như một thần chết.

    Từ những chi tiết trên cộng thêm cái gã giống thần chết này thì tôi chắc chắn 1 điều rằng là tôi đã chết.

    Trong khi tôi còn đang bàng hoàng, không tin được rằng mình đã chết thì cái tên bộ xương đó tiến lại gần tôi và nói:''Player Đức Anh, ngươi đã chết, bây giờ ta sẽ đưa ngươi xuống địa ngục để chịu trừng phạt''.

    Biết ngay mà, mình đã chết.

    ''À, vậy xin cho hỏi ngài là thần chết à ?'', bộ xương liền hét vào mặt tôi rằng:''Thế ngươi ta nghĩ ta là ai ?''.

    Bỏ mợ vậy đúng là thần chết rồi, mà thôi dù sao mình cũng biết rồi nhưng không ngờ rằng mình lại chết sớm vậy, chỉ mới giết được có mỗi con boss mà giờ chết rồi, thảm hại thật.

    Mà thôi, cứu được Chisa là ok rồi, mong cô ấy có thể sống hạnh phúc vậy, đúng là mình không có gì tiếc nuối khi mình chết vì đã làm hết sức có thể rồi nhưng có điều ít nhất hãy để mình chết sau khi về thế giới cũ để cày xong các bộ game, anime, manga và hentai nữa chứ, chết sớm như vậy thiệt là chán mà.

    ''Này, nhanh lên ta không có thời gian đâu, ta đang coi dở bộ Boku no Pico đó nha, đang tới khúc kích thích thì Diêm Vương lại gọi ta để đưa ngươi xuống địa ngục, đúng thật là phiền phức mà''.

    Vãi thiệt, không ngờ thần chết còn biết coi anime, mà còn chưa kể đang coi Boku no Pico nữa chứ, vậy tính ra ở địa ngục cũng có anime để coi à, cũng sướng đấy chứ.

    Nhưng công nhận lão thần chết này cũng nhanh vãi đạn, tôi chỉ mới nhìn xung quanh một tý, vậy mà trong tích tắc lão đã di chuyển ra đằng sau tôi, trói người cũng của tôi bằng 1 sợi dây xích, nhưng có điều cảnh tượng này không giống như cảnh tượng mà được dẫn xuống trong các bộ phim mà tôi từng coi cả.

    ''À mà ngài thần chết, tôi bị tội gì mà xuống địa ngục vậy ?''.

    Ông ta suy nghĩ 1 hồi lâu rồi nói:''Chắc là...ừm...do mi còn là trai tân chăng ?''.

    What đờ hợi, cái từ ''chắc là'', có nghĩa rằng ổng cũng không biết à, mà trai tân cũng là cái tội à, biết vậy trước khi chết mình đã đi mần thịt mấy em loli rồi, nếu mà như vậy thì chắc giờ mình đang ở trên thiên đàng à.

    ''Mà quan tâm làm gì, dù sao ngươi cũng đã chết, đi đâu mà chả quan trọng, nhanh lên hộ ta cái, để về nhà ta còn coi phim''ông ta hối thúc.''Rồi , rồi''.

    Thế là, tôi đành miễn cưỡng bước lên bậc thang và bắt đầu đi, nhưng tôi đi được nửa đường thì tôi nghe có ai đó đang gọi tôi ở phía sau, cùng với một giọng rất quen thuộc:''Đức Anh, cậu không được đi, nhất định cậu hãy quay trở về vì chúng tớ đang đợi cậu mà, Đức Anh''.

    Khi tôi quay lại thì tôi thấy một cô gái với mái tóc trắng, ngắn tới lưng, khuôn mặt trái xoan, cùng với đôi mắt xanh biếc như bầu trời, mặc cái áo thun đen không có tay áo, chỉ dài tới ngực, với cái váy đỏ đang đứng phía dưới cầu thang, dù không biết mặt cô ấy, dù chưa từng gặp mặt nhưng tại sao tôi lai có cái cảm giác thân quen thế này.''A..li..sha'' đó là tất cả những gì mà tôi có thể nói được khi thấy cô ấy dù rằng tôi cũng không biết từ ''Alisha'' từ đâu ra.

    Bỗng chốc tất cả những thứ xung quanh tôi biến mất hết, lẫn gã thần chết cùng với cô gái đó, chỉ để lại có mỗi một màu đen, tôi chợt nhận ra rằng hình như cả cầu thanh cũng biến mất luôn, thế là tôi bị rơi xuống cứ như xuống.

    Nhưng ngay sau đó tôi chợt mở mắt tỉnh dậy thì thấy khuôn mặt Chisa ở ngay trước mặt tôi.

    Tôi chưa kịp bình tĩnh lại trước những gì đã xảy ra, thì bỗng nhiên trên mặt tôi xuất hiện những giọt nước mắt từ đôi mắt Chisa chảy xuống:''À, Chisa, cậu không sao chứ ?''.

    Cô ấy cố gắng trả lời trong khi vẫn đang cố kìm nén nước mắt:''Đồ ngốc, không sao là thế nào, cậu có biết rằng tớ lo lắng cho cậu thế nào không, khi thấy cậu bất tỉnh tớ đã tưởng cậu đã chết nên đã cố gắng dùng hết tất cả skill hồi phục, point để chữa cho cậu đó, cũng may là tớ có đã có thể cầm máu lại cho cậu đó''.

    Tôi liền sờ thử vết thương xem như thế nào thì đúng là nó đã kín miệng lại, bị một chém từ con Orc đó, vết chém từ cánh tay phải cho đến hông, cũng hên là có cái áo giáp trước ngực nên tôi mới sống được chứ không là giờ đi xuống địa ngục với gã thần chết kia rồi.

    Mà nhắc đến thần chết thì lúc nãy là một giấc mơ à, thế còn cô gái đó cô ấy là ai nhỉ ?, và tại sao khi gặp cô ấy mình lại nói từ ''Alisha'', không lẽ cô ấy tên là Alisha ?

    Trong lúc tôi đang suy nghĩ về cô gái ấy, thì tự nhiên Chisa đưa trán cô ấy đụng chạm trán tôi:''Cậu sốt hả Đức Anh ?''.

    Tôi đỏ mặt trả lời cô ấy:''Bậy nào, tớ đâu có sốt, tớ chỉ mệt mà'',''Thế tại sao cậu lại im và còn đỏ mặt thế kia ?'',''Tại vì...mà bỏ qua đi dù gì thì tớ cũng cảm ơn cậu vì cứu tớ Chisa'',''Không có gì, chỉ cần cậu ở bện cạnh tớ là được rồi( nói nhỏ)'',''Hử, cậu nói gì Chisa ?'',''Không có gì, chỉ là tợ tự nói chuyện 1 mình ấy mà, haha''.

    Tôi chống tay lên cằm suy nghĩ, rồi liếc nhìn Chisa, bộ cậu ấy có chuyện gì giấu mình à hay là..., nhưng mà khoan đã mình đang gối đầu lên cái gì thế này, không lẽ.....Tôi hỏi Chisa:''Chisa, hình như tớ đang gối đầu lên đùi cậu à ?'',''Giờ cậu mới để ý à, thế cậu cảm thấy thế nào ?'',''Cũng không tệ, cảm giác cũng rất mềm, êm, đúng thật là kimochi!'',''Nếu cậu nói vậy thì tớ vui rồi''.

    Tự nhiên giờ tôi mới để ý rằng cảnh xung quanh tôi hình như đang dần tối đi, đồng thời trên bầu trời cũng là màu vàng cam chứ không còn là mau xanh, tôi liền đứng dậy hỏi Chisa:''Chisa, tớ bất tỉnh được bao lâu rồi ?'',''Bây giờ hình như là 17:30, vậy là cậu bất tỉnh được 5 tiếng rồi''.

    Cũng đúng, tôi đánh xong con boss là tầm 12:30, rồi bất tỉnh 5 tiếng thì là 17:30, mà khoan 17:30 à, hình như là vẫn còn kịp.

    Tôi quay lại Chisa:''Chisa, giờ cậu nhắm mắt lại đi, có 1 thứ bất ngờ tớ muốn cho cậu xem'',''Ừ-ừm, được thôi''.

    Ngay khi cô ấy nhắm mắt lại tôi liền bế cô ấy lên.''Này Đức Anh cậu làm gì vậy ?'',''Cứ yên tâm, việc của cậu là chỉ cần nhắm mắt lại thôi'',''Ừ, tớ hiểu rồi'',''Nhớ bám chặt đấy, tớ đi đây, skill speed max''.

    Sau khi dùng skill, tôi liền chạy hết sức đến 1 ngọn núi ở gần đó cao tầm 15 mét, khi đến đỉnh ngọn núi tôi liền kêu cô ấy mở mắt và khi cô ấy mở mắt ra, tôi có thể chắc chắn ra cô ấy rất bất ngờ trước cảnh tượng đẹp như vậy.

    Cảnh tưởng mà chúng tôi thấy là cảnh hoàng hôn, thật ra thì nó cũng giống như bao cảnh hoàng hôn khác nhưng khi hoàng hôn ở thế giới này buông xuống thì sẽ có các tinh linh(tinh linh là những sinh vật có đốm sáng nhỏ, tinh linh màu nào tương ướng với nguyên tố đó vd như đỏ sẽ là lửa, nâu là đất,...khi các pháp sư hết MP, linh lực có thể mượn sự trợ giúp của các tinh linh để tung phép nhưng cần rất nhiều tinh linh) xuất hiện bay lên bầu trời, tạo nên 1 khung cảnh đầy màu sắc, rất là thơ mộng.''Cậu thấy thế nào Chisa ?'',''Ừ nó thật đẹp, lần đầu tiên tớ có thể xem cảnh tượng hoàng hôn ở thế giới này trên một chỗ đứng tuyệt vời này''.

    Cũng đúng, chỗ chúng tôi đứng là ở trên đỉnh ngọn núi, nên vì thế chúng tôi có thể thấy rõ toàn khung cảnh.

    Ngọn núi này hình như không có monster, chắc nơi này là nơi để nghỉ ngơi hồi phục HP,MP sau khi mệt mỏi nên vì thế nên nó mới đặt tại giữa khu rừng thế này.

    Ngoài khu rừng Benlu, là cánh đồng cỏ xanh bát ngát, kế đến là các cánh đồng trồng lúa gạo, lúa mì để lấy lương thực và kế bên các cánh đồng đó là thị trấn Becsica, nơi tôi đang sống.

    Trong lúc tôi còn đang mải ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn, Chisa quay lại hỏi tôi:''Nè, Đức Anh làm sao cậu có thể biết được nơi này hay vậy ?'',''Cậu có biết không Chisa, khi tớ đến thế giới này, tớ chỉ là 1 thằng chỉ biết chiến đấu, giết monster, cày Lv, ăn rồi ngủ, ngày qua ngày cứ như vậy, đến nỗi tớ còn không có lấy 1 người bạn để cùng trò chuyện, hay đi làm quest chung nữa là.

    Nhưng mà, khi lần đầu tớ đến ngọn núi và cũng chính là lần đầu tớ nhìn thấy khung cảnh hoàng hôn này, tớ đã suy nghĩ khác rằng mặc dù rằng tớ phải xa đi người thân khi đến thế giới này, mặc dù tớ phải vật lộn , kiếm cái ăn, sống sót từng ngày khi còn ở đây, mặc dù tớ biết rằng tớ có thể chết bất cứ lúc nào và cái chết lúc nào cũng cận kề bên tớ nhưng có điều ở thế này có những vùng đất mà chưa đặt chân đến, những nơi chưa từng được ai thám phá, những điều mới mẻ, món ăn, thành phố,...tớ chưa từng được biết, những cảnh tượng mà tớ chưa từng được thấy trước đây vì thế nên tớ sẽ cố gắng sống 1 cuộc sống vui vẻ, từng giây từng phút không thề nuối tiếc, hối hận, khám phá hết những nơi, những vùng đất tớ chưa đi đến, tận hưởng hết những điều mới lạ, mới mẻ ấy, làm những điều mà tớ thích khi còn ở THẾ GIỚI này!''

    Khi thấy Đức Anh nói ra những lời ấy, mình có thể thấy được những ngọn lửa đang rực cháy bên trong mắt cậu ấy, có thể cho được lòng quyết tâm của cậu lớn ấy như thế nào, trong 1 lúc mình thấy Đức Anh thật ngầu đấy chứ, sống một cuộc sống mà mình thích à, tận hưởng những điều mới mẻ à, nghe cũng hay đấy chứ(suy nghĩ của Chisa).''Nhưng mà nè Chisa, thật ra thì khi tớ đến thế giới này, tớ chưa có lấy 1 người bạn, vì thế nên...ừm...cậu có thể làm bạn tớ chứ, bên cạnh tớ, cùng nhau khám phá và tận những điều mới mẻ được chứ ?''.

    Đức Anh hỏi mình cùng với cái nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt, mà cậu ấy nói ''bên cạnh, cùng nhau'' sao giống như đang thổ lộ vậy, mà Đức Anh ngốc lắm nên chắc không có ý đó đâu, dù sao mình cũng thích bên cạnh cậu ấy nên(suy nghĩ của Chisa):''Ừm, được thôi, tớ đồng ý, nhưng trước tiên...cậu có thể cho tớ xuống được không...cậu đang bế tớ mà tay cậu...đang chạm vô mông tớ....'',''Ấy chết, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi''.

    Thế là tôi liền đặt Chisa xuống:''Xin lỗi cậu nha, tại tớ chạm vào mông cậu nhưng lại không có cảm giác gì''.

    Nói xong tự nhiên tôi có cảm giác như sát khí đang bốc ra từ ngưới cô ấy:''Cậu nói cái gì, không có cảm giác à ?'',''À, ừm, để tớ giải thích đã Chisa...Ahhh''.

    Thế là tôi đã bị cô ấy dùng cho hàng tá chiêu Frie ball lên người, cũng may là không bị chết cháy, chắc từ giờ phải cận thận quá.

    Sau một hồi bị Chisa trút giận, thì trời cũng bắt đầu chuyển sang màu đen, các con moster chuyên sống về đêm cũng bắt đầu hoạt động:''Có lẽ trời sắp tối rồi, chúng ta về thôi Chisa'',''Nhưng mà chúng ta về bằng cách nào, chúng ta đang ở trên định ngọn núi mà ?''.

    Tôi đưa một viên pha lê cho Chisa:''Cậu sử dụng cái này đi, khi cậu sử dụng viên pha lê này nó sẽ dịch chuyển về nhà cậu'',''Thế còn cậu, Đức Anh ?''.

    Tôi mỉm cười:''Nhà tớ bán rồi mà, nên tớ hay ngủ ở cánh đồng hay trong rừng lắm, nên không sao đâu'',''Thế à, vậy cậu đến nhà tớ đi''.

    Tôi ngạc nhiên:''Đến nhà cậu á ?'',''Ừm, có chuyện gì à ?''.

    Tôi tỏ vẻ bối rối:''Thì cậu biết đấy, con trai mà đến nhà con gái thì....'',''Có sao đâu nào, chúng ta là bạn bè mà'',''Thôi được rồi, nếu cậu nói vậy thì ok thôi''.

    Ngay sau đó Chisa liền sử dụng viên pha lê, chỉ 1 thoáng chốc là chúng tôi đã dịch chuyển khỏi ngọn núi.

    Ngày 6 tháng 3 năm 1, theo lịch Tân Thế Giới, tầng 3, tại thị trấn Ketsuka, lúc 19:30.

    Sau khi sử dụng viên pha lê, chỉ mất mấy giây chúng tôi đã dịch chuyển tới nhà Chisa.

    Ngôi nhà của cô ấy nằm ở rìa trong bức tường thành(mỗi thị trấn, thành thị, nông thôn nếu có điều kiện,...thì sẽ xây bức tường thành bao xung quanh để bảo vệ không cho lũ monster vô phá hoại), ngôi nhà của cô ấy là nhà được làm bằng đá, cũng khá nhỏ, là nhà free cho các Player, chỉ cần họ thích nơi nào họ có thể đặt nhà ở đó, nhưng chỉ được có 1 cái.

    Kế bên nhà, là 2 căn nhà NPC được làm bằng gỗ, trước nhà thì có con đường , phía trước nữa thì có 1 cái mương rồi đến bức tường thành.

    Mà công nhận cái thị trấn này giàu thiệt, còn có đèn đường nữa chứ vậy tính ra thì ở thế giới này cũng có điện à.

    Khi chúng tôi dịch chuyển đến thì mọi người đang bắt đầu đi làm về, mà tôi mới để ý rằng là hầu như xung quanh đây không có các Player.

    Trong lúc tôi còn đang mải ngắm nhìn xung quanh, thì Chisa liền mới tôi vô nhà, lần đầu tiên có thể nói là tôi được mời vô nhà của một cô gái, mà đã thế chỉ có 2 đứa nữa chứ.

    Tôi bắt đầu bước vô nhà, nhìn vậy thôi chứ bên trong nhà cũng rộng phết, căn nhà cũng sạch sẽ đúng là nhà của con gái.

    Căn phòng đầu tiên tôi bước vô là phòng khách, trong phòng khách có 1 cái bàn tròn ở giữa, xung quanh là 4 cái ghế, trên trần nhà có cái bóng đèn ở giữa, phía trong cùng là một cái lò sửa.

    Phía bên phải là 2 căn phòng nhà tắm và nhà vệ sinh, nhìn vậy thôi chứ nhà đá cũng có vòi sen, vòi nước và bồn cầu đấy.

    Còn phía bên trái là 2 căn phòng ngủ và nhà bếp, điểm chú ý nhất là ở nhà đá mà cũng có bếp ga với bình ga, rồi còn có cả tủ lạnh, lò vi sóng, nơi cất chén đũa, chảo,...nữa chứ, còn phòng ngủ thì tui dám vô xem dù sao thì đó cũng là phòng con gái.

    Sau khi tôi khám phá hết tất cả các phòng của nhà cô ấy, Chisa liền hỏi tôi:''Thế cậu thấy nhà tớ thế nào ?'',''Ừm, cũng rộng rải, sạch sẽ, gọn gàng, đầy đủ tiện nghi, chưa kể còn trang trí thêm ảnh với hoa nữa, đúng là nhà của con gái có khác''.

    Đang nói tự nhiên, bụng của tôi nó đánh trống:''Haha, xin lỗi, tự nhiên tớ thấy đói bụng quá''.

    Nghe tôi nói thế Chisa liền đi xuống bếp:''Để tớ nấu gì cho cậu ăn ha''.

    Tôi liền hỏi:''Hôm nay chúng ta chưa báo cáo hoàn thành quest để nhận thưởng, với lại cậu cũng đâu có tiền mua thức ăn, thế cậu định nấu món gì'',''Tất nhiên là ăn mì gói rồi''.

    Cái what the, ở thế giới này mà cũng có mì gói à.

    Cũng hên tôi hỏi Chisa chứ không thì tôi ăn mì gói rồi, tôi liền mở tính năng item lên, lấy ra các loại thịt nào là cừu, bò, thỏ, nhìn vậy thôi chứ thật ra tôi dự trữ ít lắm, rồi lấy thêm các loại rau củ mà tôi kiếm được trong lúc vô rừng rồi đưa cho Chisa:''Này, cậu lấy các nguyên liệu này đi, cậu biết được món gì thì cứ nấu món đó chứ thật ra tớ cũng nấu ăn kém lắm''.

    Khi tôi đưa nguyên liệu cho Chisa cô ấy mừng rỡ cả lên cứ như là thấy được vàng vậy, tôi cá chắc là cô nàng lâu rồi mới thấy lại những nguyên liệu này và chắc thời gian qua toàn ăn mì gói không.

    ''Cứ tin tưởng ở tớ Đức Anh, tớ sẽ nấu ra một bữa ăn cực kì ngon mà cậu sẽ nhớ mãi luôn'',''Không cần quá lên thế đâu, mà cậu có cần tớ giúp gì không ?'',''Không cần đâu, nấu ăn ở thế giới thế này dễ lắm, 1 mình tớ làm được, cậu cứ ngồi chơi đi''.

    Rồi thế là cô ấy cầm đống nguyên liệu xuống bếp.

    Sau 30 phút tôi ngồi đợi, thì cuối cùng Chisa cũng nấu xong.

    Cô ấy mang lên 1 nồi súp, 2 đĩa bít tết và 1 rổ bánh mì, mà khoan đã bánh mì đâu ra vậy, mà kệ đi cô ấy là Pháp sư nên có nhiều skill phép thuật mà, nên bánh mì xuất hiện cũng là bình thường.

    Tôi lướt 1 lượt qua các món ăn, thấy có vẻ màu sắc bình thường, chắc nó cũng ngon.

    Rồi sau đó, 2 người cùng ngồi bàn và ăn, các món ăn cô ấy nấu công nhận rất ngon, súp rất đậm đà, bít tết chiên không quá cháy, nói chung tất cả đều vừa miệng, không biết là cô ấy nấu ăn ngon hay là skill nấu ăn của cô ấy có Lv cao đây ta.

    Khi tôi nhìn Chisa ăn, mỗi miếng cô ấy ăn, thì tôi thấy trên khuôn mặt cô ấy biểu hiện rõ sự vui sướng, chắc là lâu lắm rồi cô ấy mới được ăn ngon thế này.

    Sau 15 phút ăn, tôi giúp cô ấy dọn dẹp, rửa chén đĩa.

    Rồi sau đó tôi dùng skill tạo đồ tạo ra bộ bài, bộ cờ vua để 2 đứa cùng ngồi chơi với nhau chứ trong Chisa đâu có gì để chơi, nhìn vậy thôi chứ Chisa chơi cũng ghê lắm tôi thua cô ấy mấy ván liền, nhưng mà nói thật đây là lần đầu tiên tôi có thể thấy vui như vậy từ khi đến thế giới này, tôi cũng có thể thấy Chisa cũng vui như thế.

    Và cuối cùng là 9h tối, đây chính là thời điểm mà tôi mong chờ nhất, 9h tối chính là giờ đi ngủ, thường thì trong các bộ Anime như thế này 2 đứa sẽ vô chung 1 phòng, ngủ cùng với nhau.

    Nhưng có điều, tôi thấy hiện tại tôi nên ngủ phòng khách hoặc ra về, chứ lúc nãy tôi chỉ vô tình sờ mông thôi mà xém tý nữa là chết cháy rồi, nếu mà ngủ chung phòng nữa là cô ấy giết tôi luôn.

    Tôi liền đứng dậy:''Thôi thì trễ rồi, tớ về đây'',''Thế cậu định ngủ ở đâu ?, nhà cậu bán rồi mà''.

    Tôi trả lời:''Tớ nói rồi mà, tớ sẽ ngủ ở cánh đồng hoặc trong rừng mà'',''Không phải ngủ như vậy có cậu sẽ bị bệnh sao ?''.

    Tôi ấp úng:''Dù sao tớ cũng quen rồi, chứ...con trai...mà ngủ...ở nhà con gái....thì không hay cho lắm...chưa kể chỉ có 2 đứa nữa chứ''.

    Chisa hồn nhiên đáp:''Chúng ta là bạn mà, với lại tớ tin Đức Anh sẽ không hành động như vậy đâu ha ?''.

    Đúng, mình là 1 thằng đàn ông chính chực, với lại cô ấy là bạn mình sao mình có thể làm vậy được:''Cậu nói đúng, tớ sẽ không bao giờ làm vậy, thế thì tớ xin ngủ ở phòng khách''.

    Cô ấy liền cáu gắt lên:''Đâu có được , cậu mà ngủ phòng khách thì tớ thấy tội lỗi lắm với lại nhà tớ chỉ có 1 cái chăn với 1 cái nệm à vì thế nên cậu cứ ngủ chung giường với tớ''.

    Tôi ngạc nhiên:''Chung..Chung..giường với cậu ?'',''Ủa, không được sao, Đức Anh ?''.

    Không sao cả Đức Anh, mình với cô ấy là bạn bè, là bạn bè, là bạn bè nên mình sẽ không bao giờ làm trò đồi bại với cô ấy, đúng vậy.

    ''Cũng được, nếu cậu không phiền''.

    Cô ấy vui vẻ đáp lại:''Vậy cậu vô phòng trước đi, tớ đi tắm đã'',''Ừm, tớ biết rồi''.

    Chisa liền đi vô nhà tắm, tôi nghe theo lời cô ấy liền bước vô phòng, nói thật đây là lần đầu tiên tôi vô phòng của 1 đứa con gái, nên tôi có hơi hồi hộp.

    Khi tôi bước vô phòng, đối diện phía trước mặt là cái cửa sổ, kế bên trái thì là 1 cái bàn trên có đó có khá nhiều sách, kế bên trái thì là 1 cái giường, cũng giống như bao phòng khác trên trần đều có 1 bóng đèn.

    Tôi lướt nhìn sơ qua căn phòng, thì thấy cũng giản dị, mộc mạc, không có gấu bông giống như mấy căn phòng của các cô gái trong anime, mà Chisa làm gì có tiền đâu mà mua các thứ đó.

    Tôi tiến cái bàn, xem qua sơ các loại sách để ở trên bàn thì đa số là sách cổ tích và triết học.

    Trong khi tôi đang chăm chú xem sơ qua các loại sách triết học thì Chisa liền bước vô, với 1 cái khăn tắm che ngực dài tới đùi, chưa kể toàn thân cô ấy vẫn còn ướt, những giọt nước chảy từ tóc xuống chân cô ấy làm tăng sự gợi cảm lên, chưa kể cái khăn tắm nó ôm sát người làm cho tôi có thể thấy được rõ đường cong cơ thể, lẫn body của cô ấy.

    Nói thật khi cô ấy bước vào tôi không thể nào có thể rời mắt khỏi cô ấy, bởi vì từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy cô ấy ở trong bộ dạng như thế này, còn chưa kể bây giờ cô ấy nhìn rất là nóng bỏng, cộng thêm với việc tôi là trai tuổi mới lớn mà nên chắc ae cũng hiểu ha.

    Trong khi tôi còn đang mải ngắm nhìn, cô ấy liền lên tiếng:''Nè, Đức Anh sao cậu nhìn đắm đuối vậy, chưa kể cậu còn nhìn với ánh mắt biến thái nữa chứ ?''.

    Chết, hình như mình đi quá xa.

    Tôi liền cúi đầu:''Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, thật ra tớ không có ý gì xấu đâu, chỉ là tớ thấy cậu đẹp quá nên....'',''Không sao đâu, mà cậu có tắm không Đức Anh ?''.

    Tôi liền gật đầu:''Ừ, có lẽ tớ sẽ đi tắm một tý''.

    Tôi liền chạy thật nhanh ra phòng tắm, mở vòi nước ra, lấy 1 ca nước dôi thẳng vào người.

    ''Bình tĩnh đã nào Đức Anh, cô ấy là bạn mày đấy, phải bình tĩnh, loại bỏ suy nghĩ đen tối ra, phải tịnh tâm, tịnh tâm.

    Phù, xong tâm đã tịnh, mà hình như mình quên cởi quần áo ra thì phải ?''.

    Tôi cởi bỏ hết trang bị, quần áo ra và bắt đầu tắm.

    Sau 15 phút sau, tôi tắm xong, tôi lấy bộ đồ mới ra trong item ra và mặc, sau đó tôi tiến bước vào phòng cô ấy, nói thật lúc đó tim tôi đập thình thịch không ngừng, vì đây là lần đầu mà tôi ngủ chung giường với 1 cô gái.

    Tôi lấy hết dũng khí để mở cửa và bước vào, khi tôi bước vào thì thấy Chisa bới bộ đồ ngủ màu hồng đang đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào qua khung cửa sổ làm cho vẻ đẹp của cô ấy có 1 sự huyền bí mà khiến tôi cứ như đang bị mê hoặc trước vẻ đẹp của Chisa.

    Bỗng nhiên Chisa quay lại phía tôi:''Cậu tắm xong rồi hả Đức Anh ?''.

    Tôi liền lấy lại ý thức:''À, ừ tớ tắm xong rồi, chúng ta đi ngủ ha'',''Thế cậu muốn nằm trong hay ngoài ?''.

    Tôi liền chọn bên ngoài, còn Chisa chọn bên ngoài.

    Sau khi quyết định xong, 2 đứa bắt đầu lên giường và ngủ.

    Nói thật thì lúc đó chưa thể nào ngủ được vì tim tôi cứ đập liên hồi, tiếng tim đập lớn tới nỗi Chisa có thể nghe thấy được, bởi vì lúc này 2 đứa đang ngủ cạnh rất sát nhau, chỉ có điều 2 đứa quay mặt 2 hướng khác nhau.

    30 phút trôi qua, tôi cũng không thể nào ngủ được.

    Bỗng nhiên giọng Chisa vang lên:''Nè, Đức Anh cậu ngủ chưa vậy ?'',''Tớ vẫn còn thức nè''.

    Chisa hỏi tiếp:''Thế à, vậy 2 chúng ta nói chuyện chút được không ?'',''Được thôi, cậu cứ nói đi''.

    Chisa liền kể những câu chuyện mà khi cô ấy đến thế giới này cho đến khi gặp được tôi, lúc đó tôi chỉ có thể nghe Chisa tâm sự, rằng giớ tôi mới biết rằng Chisa bị mọi người chê bai như thế nào, cô đơn như thế nào.

    Kể xong, cô ấy liền nói:''Đức Anh, tớ thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, vì cậu là người đầu tiên đối xử tốt với tớ, là người đầu tiên ở bên cạnh tớ, bảo vệ tớ, chăm sóc tớ, còn cho tớ thấy những điều trước đây mà tớ chưa từng được thấy, tớ thật sự cảm ơn cậu''.

    Tôi liền đáp lại:''Có gì đâu, bạn bè luôn giúp đỡ nhau mà'',''Nhưng có điều tớ muốn mối quan hệ này hơn mức bạn bè''.

    Tôi liền bỡ ngỡ:''Ý cậu là sao Chisa ?''.

    Nghe xong câu này Chisa liền ngồi dậy, tôi cũng ngồi dậy theo, 2 người mặt đối mặt với nhau:''Tớ thích cậu, Đức Anh''.

    Nghe xong câu nói này tôi không biết phải làm gì, tôi chỉ có thể đáp lại rằng:''Cậu có chắc không Chisa, cậu thật sự vẫn chưa biết gì về tớ hết mà đúng không, lỡ như tớ là 1 tên nhát cấy hay là 1 tên gian xảo, lưu manh, xấu xa thì sao ?''.

    Chisa liền lấy ngón tay đưa lên miệng tôi:''Cậu không cần phải tự ti như vậy đâu, ngay lần đầu tiên cậu cứu tớ thì tớ đã biết ơn cậu rồi, rồi sau đó cậu còn giúp đỡ tớ, động viên tớ, ngay cả khi cậu suýt chết để bảo vệ tớ thì từ lòng biết ơn đó tớ đã thích cậu rồi Đức Anh''.

    Tôi đứng họng trước những lời nói ấy của Chisa, đúng thật là tôi đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều và tôi cũng muốn ở bên cạnh cô ấy, tận hưởng những điều vui vẻ cùng với nhau.

    Nhưng thật sự đây có phải là tôi thích cô ấy không, trong tình cảnh thế này thì tôi nên nói gì với cô ấy ?

    Thấy tôi im lặng, Chisa liền hỏi tiếp:''Thế còn cậu Đức Anh, cậu có thích tớ không ?''.

    Tôi đành lấy hết dũng khí, để trả lời thật lòng cô ấy, những cảm xúc bên trong tôi:''Nói thật thì tớ rất muốn được ở bên cạnh cậu, muốn tận hưởng những niềm vui cùng với cậu, muốn cả 2 ngưới cùng vui vẻ, nhưng đây có phải là tình yêu dành cho cậu thì tớ vẫn chưa biết được ?'',''Thế à''.

    Sắc mặt Chisa bỗng trở nên buồn hơn rồi cô ấy liền cúi đầu xuống như thể tránh mặt tôi , tôi biết rằng ngay lúc này tôi phải nói gì đó, tôi đặt 2 tay của mình lên Chisa:''Tớ xin lỗi Chisa, đúng là bây giờ tớ chưa có câu trả lời dành cho cậu được, nhưng mà cậu đừng có buồn, tớ chắc rằng sẽ có lúc nào đó tớ sẽ cho cậu biết cảm xúc của tớ dành cho cậu, vì thế nên cậu có thể cho tớ thêm thời gian được không ?''.

    Cô ấy liền lấy tay đặt lên tay tôi, rồi ngước mặt lên nhìn tôi:''Vậy Đức Anh liệu cậu có thể hứa với tớ rằng cậu sẽ ở bên cạnh tớ cho đến lúc đó được không ?''.

    Không chần chừ tôi trả lời ngay:''Tất nhiên, tớ hứa tớ sẽ ở bên cạnh cậu dù cho bất cứ nơi nào, dù bất cứ chuyện gì xảy ra và tớ sẽ luôn bảo vệ cậu dù phải hy sinh tính mạng này''.

    Chisa bỗng trở nên vui vẻ hơn , sắc mặt cô ấy trở lại về bình thường:''Hứa rồi đấy nhé Đức Anh, cậu không được nuốt lời đâu đấy'',''Ừ, tớ sẽ không nuốt lời đâu''.

    Sau đó cô ấy liền nằm xuống dưới:''Tớ mệt rồi, tớ đi ngủ đây, chúc cậu ngủ ngon Đức Anh''.

    Tôi cũng cũng đáp lại lời cô ấy:''Ừ, chúc cậu ngủ ngon Chisa''.

    Rồi tôi cũng bắt đầu nằm xuống và ngủ.

    Ngay cái đêm đó, có vẻ như tôi và Chisa đã hiểu nhau hơn theo 1 khía cạnh nào đó.

    *Ở Chapter này mình miêu tả không được hay vì trình mình còn kém nên ae thông cảm.

    Nếu có lời khuyên nào cứ commet, ném đá nhẹ tay nữa nha.
     
    Isekai Anime
    Chapter 6: Giải cứu ngôi làng


    Ngày ? tháng ? năm ?, tầng ?, tại ???, lúc ???.

    Ở một không gian toàn màu trắng, có 1 người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sofa xem 1 ai đó thông qua cái màn hình điện tử, hình chữ nhật dài 3 mét, rộng 2 mét.

    Đột nhiên 1 người phụ nữ xuất hiện từ đằng sau, cô ta tiến gần tới và hỏi:''Ngài đang xem gì vậy, ngài Kayaiba Akihiko ?''.

    Ông ta liền quay lại:''Ồ, ra là Eris, Nữ thần được 1 tôn giáo thờ phụng trong Konosuba phải không ?, đừng có làm ta giật mình chứ''.

    Cô ấy liền gật đầu.

    Ông ta liền quay lại và chỉ tay vào màn hình:''Thật ra ta đang quan sát 1 tên Player mà ta đã gửi hắn vào thế giới mà ta tạo ra'',''Hắn ta có gì đặc biệt mà ngài phải nhọc cộng quan sát vậy ?''.

    Ông ta liền đưa tay lên cằm suy nghĩ:''Ừm...nói thế nào nhỉ...thật ra thì hắn cũng giống các Player khác thôi nhưng có điều cái ta quan tâm là thứ sức mạnh bên trong hắn, cùng với những thứ mà hắn sắp phải đối mặt''.

    Nói xong, ông ta liền nhe răng cười với cái nụ cười gian xảo:''Ta thật sự muốn xem cậu sẽ ra sao đây, Đức Anh à''.

    Ngày 14 tháng 3 năm 1 theo lịch Tân Thế Giới, tầng 3, tại thị trấn Ketsuka, lúc 7:00 sáng.

    Ánh sáng ban mai của ông mặt trời, cùng với những tiếng chim hót líu lo cứ như là đang chào mừng một ngày mới vậy.

    Tôi hiện đang nằm ngủ trên chiếc nệm được trải trên sàn nhà, ở trong phòng ngủ của Chisa.

    Mặc cho ánh sáng có chiếu đầy khắp căn phòng, hay tiếng chim hót líu lo bên ngoài cứ như là kêu tôi dậy chào ngày mới thì tôi vẫn cuộn tròn trong chiếc chăn và muốn ngủ nướng thêm tý nữa.

    Đột nhiên, cánh cửa phòng mở ra, Chisa bước vào, cô ấy tiến lại gần tôi, ngồi xuống cố lay tôi dậy:''Dậy đi Đức Anh, trời sáng rồi kia, chúng ta phải nhanh lên mà đi làm quest nữa chứ''.

    Tôi vẫn cố nằm lì ra đó:''Cho tớ ngủ thêm tý nữa đi, hôm qua tớ phải diệt mấy con Black Wolf nên hôm nay tớ hết sức rồi''.

    Nghe xong, Chisa liền ghé sát tai tôi và nói:''Nếu bây giờ cậu dậy, tớ sẽ hôn cậu 1 cái rồi tiện thể cho cậu bốc-tem-tớ-luôn''.

    Chisa vừa nói dứt câu, 2 mắt tôi liền sát rực lên, thân thể tự nhiên tràn đầy sức sống, trong tích tắc tôi đã bỏ cái chăn ra khỏi người, ngồi dậy nhìn thẳng mặt Chisa:''Tớ dậy rồi nè, chúng ta làm liền cho nóng luôn đi, Chisa''.

    Cô ấy liền đặt ngón tay lên miệng tôi:''Cậu biến thái quá đấy Đức Anh, chúng ta là bạn bè mà sao làm những chuyện đó được''.

    Tôi lấy tay gãi đầu:''À ừm, cậu nói phải''.

    Cô ấy liền đứng dậy, rồi đi ra ngoài:''Cậu mau dậy đi Đức Anh, đánh răng rửa mặt rồi còn đi ăn sáng nữa, cậu mà không nhanh là tớ ăn hết đấy'',''Ừm, tớ biết rồi''.

    Khi Chisa ra khỏi phòng, tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên dậy thôi, tôi liền đứng dậy cất chăn, gối và nệm vào chỗ dự trữ Item trong giao diện.

    Tôi bước đến gần cửa sổ, ưỡn thẳng người ra, rồi mở toang cửa sổ để có thể cảm giác được sức sống của 1 ngày mới:''Oáp, hôm nay thời tiết đẹp nhể, trời xanh mây trắng, hôm nay chắc lại là 1 ngày vui của mình với Chisa nữa đây, mà không biết mình ở chung với cô ấy được bao lâu rồi nhỉ, mà thôi kệ đi, quan tâm làm gì''.

    Thật ra thì, sau lần cô ấy tỏ tình với tôi, tôi đã hứa ở bên cô ấy cho đến khi có câu trả lời nên hiện giờ cô ấy bắt tôi sống chung với cô ấy, chắc cũng được một tuần.

    Trong thời gian đó, tôi và cô ấy cùng đi làm quest chung, ăn cơm chung, đi mua đồ chung, đi chơi chung với nhau, cô ấy còn dạy cho tôi 1 số phép thuật nữa chứ như là Fire ball, Gió cường hóa,...và tất nhiên là không có tắm chung, ngủ chung giường đâu mặc dù là ngủ chung phòng.

    Lúc đầu thì tôi sống chung vời cô ấy cũng có hơi ngại nhưng trải qua từng ấy thời gian cùng với cô ấy có lẽ tôi cũng đã quen dần và cũng bắt đầu có cảm tình với cô ấy nhưng đây liệu có phải là tôi yêu cô ấy không.

    Ngay cả bản thân tôi cũng không biết được, mà thôi kệ dù sao thì mình cũng sẽ có câu trả lời thôi.

    Suy nghĩ tới đây, tôi thấy hình như mình cần có chuyện giải quyết ở phòng vệ sinh, thế là tôi chạy ra khỏi phòng đi thẳng 1 mạch tới phòng vệ sinh nhưng khi tôi mở cánh cửa thì thấy Chisa đang cởi chiếc quần lót màu hồng của cô ấy ra, phía dưới chân cô ấy là chiếc quần đã cởi sẵn và có vẻ như là cô ấy đang định đi vệ sinh.

    Khi thấy cảnh tượng như vậy, tôi chỉ biết đứng nhìn, người thì cứng đờ không nhúc nhích nổi, đôi mắt thì trắng bệch, miệng thì nói không nên lời vì tôi có thể thấy được rằng là mặt cô ấy đỏ và tức giận như thế nào.

    Nhưng có điều tôi vẫn cố nói được vài lời để có thể làm dịu đi cô ấy:''Ừm...À...quần lót của cậu dễ thương...nhở ?''.

    Nghe xong câu ấy có vẻ Chisa càng điên hơn, sát khí bốc ra nghi ngút, tôi còn thấy còn có những dòng điện bao quanh và có vẻ như cô ấy đang tính làm gì đó:''Vậy à, cảm ơn cậu vì lời khen nha nhưng có điều cậu có khen bây giờ thì cũng quá muộn rồi, không phải tớ đã dặn rằng trước khi vô phòng phải gõ cửa à, giờ thì chết đi Đức Anh biến thái, THUNDER''.

    Ngay lập tức một luồng điện cực mạnh phóng thẳng vào người tôi, cơ thể tôi giật liên hồi kèm theo với 1 tiếng kêu thảm thương:''Ahh. chết mình rồi''.

    Một lúc sau tôi nằm bất động trên sàn nhà, tóc tôi dựng đứng cả lên, cơ thể cháy xém, tỏa ra mùi khét, nói thật thì xuân này có thể con không về rồi ba má ơi.

    1 tiếng sau khi tôi và Chisa ăn sáng xong, hiện tôi và cô ấy đang ra khỏi cửa nhà, chuẩn bị đi đến Hội Quán để làm quest.

    Tôi và cô ấy hầu như đã chuẩn bị đầy đủ, potion có nè, pha lê dịch chuyển khi khẩn cấp có luôn, đồ ăn, thức uống có nốt, các trang bị áo giáp, kiếm, gậy phép, dụng cụ ma thuật đều đã chuẩn bị xong chỉ có một điều là Chisa vẫn giận tôi.

    Từ lúc ăn tới giờ cô ấy không thèm nhìn mặt tôi, hay nói chuyện với tôi một lần nào cả mặc dù tôi đã xin lỗi rất nhiều lần.

    Nếu cứ thế này, thì khi chiến đấu sẽ không ăn ý được mất, mình phải làm gì đó mới được.

    Thế là tôi thử xin lỗi Chisa lần nữa:''À, ừm, tớ xin lỗi cậu vì vụ việc lúc nãy thế nên cậu đừng giận tớ được không mà ?''.

    Cô ấy vẫn không nói gì và vẫn không thèm nhìn mặt tôi.

    Tôi vẫn không từ bỏ:''Tớ xin lỗi thật lòng mà Chisa, thật sự rằng lúc đó tớ chỉ vô ý thôi, chứ không có ý gì xấu đâu mà''.

    Cô ấy quay lại nhìn mặt tôi:''Thật sự chỉ là lúc đó cậu vô ý phải không ?'',''Ừ, thật mà, cậu phải tin tớ chứ''.

    Bỗng nhiên khuôn mặt cô ấy có vẻ vui tươi hơn:''Được rồi, tớ tha lỗi cho cậu''.

    Nghe xong câu đó tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi mừng là Chisa và tôi đã làm hòa với nhau.

    Tôi hỏi Chisa về vụ lúc nãy:''Sau cậu dùng chiêu thunder được vậy mặc dù cậu không phải hệ điện ?''.

    Cô ấy chỉ vào vòng tay bằng sắt có viên pha lê vàng đính phía trên:''Là nhờ vòng tay này nè, nó có viên pha lê thuộc tính điện''.

    À ra là trang bị ma thuật(trang bị ma thuật giúp tăng chỉ số magic, đồng thời nếu trang bị mà thuật có thuộc tính gì thì mình có thể dùng phép thuật thuộc tính đó, cho dù bạn không phải hệ đó nhưng vẫn có một số giới hạn sử dụng phép thuật, nếu phép quá cấp cao có thể không thi triển được).

    Đang nói, tự nhiên có một người phụ nữ chạy lại gần chúng tôi với bộ dạng hớt hải, cùng với khuôn mặt lo lắng và sợ hãi, cô ấy nói:''2 cô cậu là Mạo Hiểm Giả phải không ?, làm ơn, làm ơn hãy giúp chúng tôi''nói xong cô ấy ngã quỵ xuống.

    Chisa liền lao tới đỡ cô ấy dậy:''Cô cứ bình tĩnh đã, từ từ nói'',''Làng của cô nằm phía Tây nơi này, cách khoảng 3 cây số, hiện đang bị bọn goblin đến phá, cô cầu xin 2 cô cậu hãy đến giúp, chứ chỉ có 2 cô cậu là Mạo Hiểm Giả ở gần đây thôi''.

    Cô ấy quay lại nhìn mặt:''Làm sao bây giờ, Đức Anh ?''.

    Tôi trả lời ngay lập tức:''Tất nhiên là phải giúp rồi''.

    Tôi đưa cho người phụ nữ viên pha lê dịch chuyển:''Cô sử dụng viên đá này để dịch chuyển chúng ta về làng cô chứ đi bộ có khi không kịp''.

    Cô ấy cầm viên pha lê rồi sử dụng, trong thoáng chốc chúng tôi đã biến mất khỏi chỗ đó.

    Ngay lập tức chúng tôi đã dịch chuyển đến ngôi làng, nhưng xung quanh chúng tôi bay giờ chỉ là những căn nhà đổ nát và đang bị đốt cháy bởi những lũ goblin.

    Khi thấy chung tôi xuất hiện, bon goblin ngừng phá phách và bao vây chúng tôi.

    Tôi liền dùng skill thẩm định và skill truy tìm kẻ thù thì chỉ phát hiện ở đây chỉ có 10 con goblin, tất cả bọn chúng chỉ có Lv 15 , trang bị có mỗi con dao và còn 1 số người dân đâu đó trong làng.

    Khi đã thăm dò xong, tôi liền sử dụng tiếp skill khiêu khích để cho bọn chúng nhắm vào tôi.

    Sau khi skill khiêu khích có tác dụng, hầu như tất cả bọn chúng đều chỉ đang nhắm tôi, tôi rút kiếm ra, quay lại nói với Chisa:''Ở đây cứ để tớ lo, cậu mau đưa cô ấy, cùng với những người còn sót lại trong làng đi đến nơi an toàn đi''.

    Cô ấy gật đầu, rồi dẫn người phụ nữ đó chạy đi, do bị dính skill khiêu khích nên bọn chúng chả đoái hoài gì với 2 người đó mà bây giờ chúng chỉ nhắm vào tôi.

    Tôi quay lại, tay cầm thanh kiếm cùng với niềm phấn khích đang dâng trào:''Giờ thì đến lúc, giết chóc rồi''.

    Ngay lập tức, 10 con goblin nhảy vồ vô tấn công tôi, tôi nhanh trí sử dụng skill tốc biến để dịch chuyển ra đằng sau vì thế nên tôi đã tránh được đòn tấn công, nói thật chậm tý nữa là coi như toi.

    Tiếp sau đó tôi sử dụng Thuật phân thân, đột nhiên 10 làn khói bốc lên, và sau khi khói tan là 10 nhân bản của tôi, bọn họ đều có các chỉ số y chang tôi.

    ''Giờ thì chỉ cần làm bọn mày bất động và xử lý từng con là được''nói xong tôi thi triển skill Thunder Wave, bắn ra 1 luồng điện đến 10 con goblin đó, dòng điện này tuy không sát thương nhưng lại khiến mục tiêu bị tê liệt, không di chuyển được.

    Sau khi tụi goblin đã dính chiêu và bị tê liệt, tôi ra hiệu cho 10 ae của tôi liền lao đến tấn công, chúng tôi ra tay rất nhanh, giết từng con goblin với 1 phát chí mạng như chém bay đầu, đâm xuyên tim,...Nhưng không hiểu sao lại có 1 goblin thoát chết và chạy vô trong rừng.

    ''Chết tiệt, mình để xổng mất 1 con à, thuật phân thân của mình còn yếu quá nhưng có điều 1 lúc mình có thể giết được 9 con goblin thế này thì chắc mình cũng mạnh lên rồi''.

    Đúng thật là Lv của tôi là 35 cũng thuộc dạng Lv tầm trung, các chỉ số của tôi toàn trên 50, Lv của các skill cũng trên Lv 10, trang bị của tôi cũng toàn bằng sắt như giày sắt, găng tay sắt, kiếm, giáp ngực tuy chưa có thể là full set được nhưng các trang bị đều xếp loại D, chưa kể tôi còn học nhiều skill khác nhau từ các Master khác, điển hình như là thuật phân thân tôi đã học được từ Master Ninja mà tôi đã gặp ở trên núi khi đi làm quest với Chisa, dĩ nhiên ông ta là NPC, như vậy có nghĩa là tôi đã mạnh lên rồi hay tự do tôi nghĩ vậy.

    Trong khi tôi đang tự hào vói sức mạnh của mình, Chisa quay lại:''Tớ đã sơ tán hết người dân còn sót lại rồi, mà hình như cậu cũng đánh bại chúng rồi phải không giờ thì chúng ta tính sao đây ?''.

    Tôi suy nghĩ một lúc:''Bọn goblin ở tầng này hình như mạnh ngang ở tầng 10, với lại chúng còn dám phá làng, thường thì chúng sẽ không bao giờ làm thế, vì thế nên tớ quyết định sẽ đuổi theo chúng để giải đáp thắc mắc này'',''Nếu cậu đã nói vậy, tớ cũng sẽ theo''.

    Thấy Chisa quyết tâm muốn đi cùng tôi cũng đồng ý nhưng có chuyện tôi cần phải làm trước:''Chisa liệu có có thể dùng skill gọi mưa để dập tắt cháy cho ngôi làng không ?'',''Việc đó dễ ợt, cứ để tớ lo''.

    Chisa giơ cây gậy phép lên thi triển skill gọi mưa, ngay lập tức cơn mưa xuất hiện dập tắt lửa cho ngôi làng, cũng hên gậy phép của Chisa có viên ngọc thuộc tính Thủy nên mới dùng được skill này.

    Sau khi lửa được dập tắt, tôi cùng Chisa chạy vô rừng tôi đi trước và cô ấy theo sau, sự thật thì tôi tính nhở ảnh phân thân đi thay tôi để thăm dò tình hình nhưng do sau khi giết xong thì chúng biến mất luôn, chưa được tới 3 phút nữa.

    Tôi vừa chạy, vừa dùng skill truy tìm dấu vết để tìm dấu chân của con goblin đã trốn thoát được mà đi theo.

    *Vậy là hết Chapter, cuối chapter này là hình ảnh của nv kaiyaba akihiko vs Eris nha, để mất công khỏi miêu tả ấy mà.

    Chúc các bạn đọc vui vẻ 😀

    Kayaiba akihiko

    Eris-sama
     
    Isekai Anime
    Chapter 7: Lời hứa và sự hèn nhát


    *Tiếp tục Chapter trước:

    Tôi đang chạy thì tự nhiên vướng vào 1 sợi dây, ngay lập tức 1 cục đá khổng lồ rơi xuống ngay vị trí của tôi, tôi phản xạ kịp nhảy lùi về sau cũng không thịt nát xương tan.

    Không biết từ lúc nào bọn goblin đã xuất hiện ngay sau bọn tôi, tôi rút kiếm ra đứng phía trước bảo vệ Chisa, đối đầu với bọn goblin.

    Tôi liền nhìn sơ qua bọn goblin:''Ở đây chúng có tất cả 7 con, tất cả cũng đều Lv 15, trang bị cũng chỉ có mỗi dao nhưng có điều đôi mắt của chúng màu đen, đồng thời cái khí màu đen xung quanh bọn chúng là sao ?''.

    Chưa kịp suy nghĩ xong, thế là nguyên 7 con lao thẳng tới chỗ tôi, Chisa liền thi triển skill Guard up(là skill tăng chỉ số phòng ngự, defend, magic defend lên) cho tôi khiến cho đòn tấn công của chúng không si nhê.

    Khi thấy bọn chúng không thể làm gì tôi được, tôi liền lao tới phản công:''Nhận lấy, Nhất Trảm''.

    Ngay lập tức, tôi chém bay đầu 2 con goblin trong tức khắc.

    Sau đó 3 con goblin nhảy bổ từ phía sau tấn công tôi, tôi liền né đòn tấn công đó, di chuyển ra phía sau 3 con goblin với một tốc độ cực nhanh:''Tính giết ta à, đâu có dễ, Slash(skill chém cực mạnh theo một đường có thể gây chí mạng)''.

    Tôi sử dụng Slash chém đứt đôi người 3 con goblin, máu chảy lênh láng từ xác chết 5 con goblin, tôi quay lại nhìn mặt 2 con goblin còn lại:''Giờ thì, chỉ còn 2 đứa mày thôi nhỉ ?''.

    Tôi lao đến tấn công 2 con goblin còn lại, nhưng do chúng quá nhanh nhẹn với lại thanh thể lực tôi cũng đang giảm nên speed hơi chậm vì thế chưa thể giết được.

    Bỗng nhiên:''Á! tránh xa ra''.

    Tôi quay lại thì thấy có 5 con goblin đang cố gắng tấn công Chisa, cũng hên do Chisa dùng skill vòng bảo hộ nên bọn chúng không thể tấn công hay tới gần cô ấy được.

    Tôi nói với cô ấy:''Đợi tớ Chisa, tớ tới cứu cậu ngay''.

    Đột nhiên cục đá khổng lồ vỡ ra, 1 con goblin khổng lồ lao thẳng tới húc tôi 1 phát khiến tôi văng thẳng vô gốc cây, kiếm của tôi văng ra 1 nơi, cú húc đó đau đớn cực kì, khiến tôi ho ra máu, giáp gần nát và mất đi tới 40% HP.

    Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn lại con goblin:''Agh, đau quá, cái gì thế này, đó là Goblin Champion(ae muốn hiểu thêm cứ coi phim Goblin slayer), tại sao nó lại--''.

    Chưa kịp nói hết câu, con Goblin đó lao thẳng tới lấy đầu tôi đập xuống, sau đó lấy chân đè lên người khiến tôi không nhúc nhích được cùng với cái tiếng kêu đau đớn:''Aghhhhhhh''.

    Máu chảy từ đầu tôi một lúc mỗi nhiều, khi bị nằm trên mặt đất tôi thấy bọn goblin đang dần phá nát cái vòng bảo hộ của Chisa, cô ấy nhìn mặt tôi với khuôn mặt lo lắng:''Đức Anh, Đức Anh''.

    Tôi cố gắng trả lời:''Tớ không sao, tớ sẽ tới cứu cậu ngay''.

    Tôi cố gắng đứng dậy:''Hãy bỏ cái bàn chân thúi ra khỏi người tao ngay'' vì muốn có sức mạnh nên tôi sử dụng Power Up(skill tăng thể lực và sức mạnh bản thân lên)''.

    Ngay lập tức tôi đứng dậy ngay, hất văng con goblin đó ra khỏi người.

    Tôi chạy nhanh đến lấy thanh kiếm rồi lao thẳng tới chỗ Chisa nhưng không hiểu sao 1 loạt mũi tên cắm thẳng vô người tôi bởi những con goblin cung thủ đứng ở ngay đằng xa.

    1 mũi, 2 mũi, 3 mũi,...ít nhất hơn cả chục mũi tên cắm vào người, toàn thân tôi đầy máu, tốc độ tôi chạy chậm lại, nhưng tôi vẫn cố gắng đi tiếp, rút từng mũi tên ra khỏi người:''Agh, *pant*pant*, nhiêu đây vẫn chưa là gì đâu, hãy đợi tớ Chisa, tớ---''.

    Con goblin champion đã đứng trước mặt tôi, tôi đứng ngây người ra thế là trong thoáng chốc tôi bị 1 cú đấm vô thẳng bụng, tôi buông thả thanh kiếm, nằm lăn xuống đất, rồi nó cho thêm 1 đạp lên người giữ cho tôi không cho di chuyển, tôi cố đưa tay trái ra với tới Chisa nhưng con Goblin champion thấy vậy cầm cái tay của tôi bẻ ngược ra đằng sau nghe cái tiếng rắc, tôi hét lên đau đớn:''Aghhh,Aghhh'', máu chảy ra từ thân người tôi rất nhiều, thanh HP, cảm xúc tuột rất nhanh, tôi ngước mặt lên nhìn thì thấy lũ goblin đã phá nát cái vòng, bọn chúng đang khóa tay cô ấy lại, lột sạch hết đồ ra cả ở trên lẫn ở dưới, cô ấy cố hét lên nhưng bị bọn nó bịt miệng lại, giờ đây Chisa đang trần truồng, chưa dừng lại bọn chúng bọn chúng còn giở trò đồi bại, liếm mọi nơi trên cơ thể của cô ấy, ngực, bụng, đùi còn liếm ở phía dưới nữa, bọn chúng còn định hãm hiếp cô ấy, lúc đó tôi có thể thấy được khuôn mặt đau khổ của Chisa, hai hàng mắt đã ướt đậm nước mắt.

    Tôi hét lên:''Dừng tay lại, bọn khốn kia, nếu các ngươi không dừng lại tao thề sẽ giết sạch bọn mày, MAU DỪNG LẠI NGAY''.

    Bọn chúng không nghe, thậm chí bọn chúng còn hiếp cô ấy ngay tại chỗ, bọn chúng hãm hiếp cô ấy ngay trước mặt tôi, tôi hét lên trong tuyệt vọng:''Tao đã nói dừng tay lại, bọn mày không nghe sao, làm ơn hãy dừng tay lại đi, làm ơn dừng lại đi''.

    Tôi càng nói bọn chúng càng làm tiếp, tôi không thể nhìn trước cái cảnh này, cái cảnh mà Chisa đang bị hiếp trước mặt mình, khuông mặt cô ấy tuyệt vọng đang kêu tôi cứu giúp cô ấy.

    Tôi đau đớn, nước mắt của tôi chảy liên tục, bàn tay của tôi nắm chặt lại, tôi nhắm mặt lại để không nhìn cái cảnh này, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy cái tiếng kêu hét của Chisa mà không hét được xen lẫn giọng cười bỉ ổi của bọn goblin.

    ''Làm ơn có ai đó, làm ơn có ai đó hãy cứu Chisa''trong thâm tâm tôi đang cầu mong sẽ có người nào đó tới cứu cô ấy nhưng rồi có cơn lốc xoáy gió mạnh tới nỗi khiến cho con goblin champion hất văng ra khỏi người tôi ngã xuống đất, rồi có hàng chục cậy cọc ánh sáng đâm vào nó khiến con goblin không thể di chuyển, tôi mở mắt ra thì thấy Chisa là người đã sử dụng những skill đó, có vẻ như cô ấy không bị bịt miệng nữa.

    Mặc dù thương tích đầy mình, toàn thân đau rát, cánh tay trái bị bẻ gãy, máu chảy như suối, nhưng tôi vẫn cố gắng đứng dậy được, cùng với giọng hổn hển:''Hahhh, hahhh Chisa..tớ...đến cứu cậu...đây''.

    Tôi cố gắng bước đi, tiến lại gần chỗ của Chisa, nhưng có điều khi thấy tôi tiến lại gần, cô ấy hét lên:''Đừng lại gần đây Đức Anh, tớ cầu xin cậu đó hãy mau chạy đi'',''Cậu...đang nói cái...gì vậy, tớ nhất định...sẽ cứu cậu...Agh''nói xong tôi ói ra 1 vũng máu.

    Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt thảm thương:''Đồ ngốc, cậu bây giờ nói còn không nổi, sức còn không còn thì sao cứu tớ được, làm ơn đấy Đức Anh, tớ không muốn nhìn người mà tớ yêu phải chịu tổn thương'',''Chisa, tớ đã hứa...là sẽ bảo vệ cậu...chắc chắn...là tớ sẽ bảo vệ cậu...vì thế nên---''.

    Cô ấy lắc đầu rồi mỉm cười:''Thôi đủ lắm rồi, lời hứa ấy cậu đã thực hiện rồi, những ngày qua cậu ở bên tớ, sống cùng tớ, chơi đùa cùng tớ, bảo vệ tớ khi đi làm quest thì lời hứa cậu sẽ ở bên cạnh tớ như vậy đã thực hiện rồi, tớ cảm thấy mãn nguyện lắm rồi'',''Chi...sa...''.

    ''Vậy cho nên, tớ xin lỗi nhé Đức Anh, tớ không thể ở bên cạnh cậu từ bây giờ được rồi''cô ấy nói những câu đó với nụ cười nở trên môi, cùng với những giọt nước mắt chảy trên gò má.

    Tôi lúc đó thật bất lực, chỉ biết đứng khóc nhìn Chisa nói, hàm răng tôi nghiến chặt lại, 2 bàn tay tôi nắm chặt tới nỗi những móng tay của tôi cứa vào da thịt khiến nó chảy máu.

    Bỗng nhiênCon goblin champion đó hét lên 1 tiếng to, tôi quay lại thì thấy nó đang gần gỡ bỏ hết cái cọc ánh sáng.

    Chisa thúc giục tôi:''Chạy mau đi Đức Anh, làm ơn cậu hãy chạy đi, làm ơn, cậu hãy coi đây ước nguyện cuối cùng của tớ đi mà, xin cậu đó''.

    Tôi không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng nghe theo, tôi quay đầu lại, bỏ mặt Chisa và bắt đầu chạy trong sự hối hận, không hiểu sao lúc đó tôi lại có sức để chạy mà lại không có sức để cứu cô ấy chứ, tại sao chứ ?.

    Tôi quay đầu lại để có thể thấy Chisa lần cuối và rồi tôi thấy đang cố gắng nói gì đó, khi nghe xong những giọt nước mắt cứ tuôn trào, tôi cắn răng chịu đựng, đành cắm đầu tiếp tục chạy.

    Tôi chạy là bởi vì tôi tưởng tôi đang thực hiện ước nguyện của cô ấy, nhưng trong tim tôi, tôi chạy là bởi vì tôi sợ, sợ phải đối mặt con goblin đó, sợ phải thấy Chisa như vậy và trên hết là tôi sợ mình phải chết, đúng thế tôi rất sợ, rất sợ.

    Tôi đang chạy thì vấp phải cục đá, tôi ngã lộn nhào trên mặt, tôi đứng dậy nhưng rồi tôi đập đầu, đập tay vô mặt đất liên tục:''Mày đúng là hèn nhát mà Đức Anh, mày thật đáng chết, ngay cả người mà muốn bảo vệ giờ lại chính tay người đó bảo vệ, vậy mà có hứa với cô ấy, vậy mà mày tưởng mày là main à ?''tôi hét lên cùng với sự giận dữ trong lòng vì tôi quá yếu và quá hèn nhát.

    Tôi ngồi lê lết dưới gốc cây, nghĩ lại những lời Chisa nói lần cuối:''Tạm biệt cậu Đức Anh, cậu hãy sống tốt nhé, sống hay phần của tớ''.

    Tôi nắm chặt bàn tay, những giọt nước mắt lại tiếp tục chảy:''Tớ không xứng đáng sống hay phần của cậu đâu, tớ sẽ không thể sống tốt nếu khôn có cậu ở bên đâu Chisa''.

    Ngay sau đó, viên pha lê nổ(dùng nó để tạo ra một vụ nổ, bán kính 3 mét, sát thương khá cao) rơi ra khỏi túi tôi, tôi nhặt viên đá lên:''Nếu bây giờ, mình tới chỗ cô ấy, dùng skill Hoán đổi chỗ(hoán đổi vị trí một vật nào đó có thể là chính mình)hoán đổi chỗ với Chisa vô trong lũ bọn goblin, rồi dùng viên pha lê này, để tử tự, giết nó và cả chính mình thì mình sẽ cứu được cô ấy''.

    Tôi đã quyết định như thế, tôi cố gắng đứng dậy và cố bước đi tới chỗ cô ấy, nhưng do bị thương tích quá nặng, chỉ vài ba bước là tôi đã ngã gục xuống đất, dù thế tôi vẫn cố trườn đi, tôi vẫn cố gắng tiến tới đó, nhưng không hiểu sao ngay lúc đó những kí ức của tôi với Chisa lần lượt biến mất, lần gặp đầu tiên, lần ăn chung,...nó đều biến mất, tôi không thể nhớ ra được, tôi đưa tay lên đầu:''Gì thế này...tại sao kí ức của mình với cô ấy..không được mình phải cứu cô ấy...mình phải cứu...nhưng mà cứu ai mới được chứ ?'' .

    Bỗng nhiên một dòng chữ hiện lên DELETE COMPLETE, tôi bỗng nhiên nhức đầu dữ dội, mắt của tôi bắt đầu nhắm lại, rồi thế là tôi gục ngã ngay trên mặt đất, không hề nhúc nhích được gì.

    Bầu trời nổi sấm ầm ầm, cơn mưa dữ dội ập xuống thân người tôi, cơn mưa này giống như là ông trời đang khóc cho một số phận đau thương vừa bắt đầu.
     
    Isekai Anime
    Chapter 8: Đây là đâu ?


    Vào một buổi chiều, bầu trời đã chuyển sang màu cam, tôi cùng cô ấy hiện đang đứng đối mặt nhau, tại công viên, tôi đưa tay ra trao cho cô ấy một vật:''Chúc mừng sinh nhật, đây là quà tớ tặng cậu'',''Cảm ơn cậu, Đức Anh''.

    Tôi đưa gãi đầu, với nụ cười trên khuôn mặt:''Có gì đâu, chỉ là món quà bình thường ấy mà'',''Nhưng đối với tớ, nó là món quà đặc biệt, nè Đức Anh, tớ hỏi cậu 1 chuyện, cậu sẽ không quên tớ chứ ?''.

    Tôi gật đầu:''Tất nhiên rồi, tớ sẽ không quên cậu đâu'',''Thế tên của tớ là gì ?''.

    Tôi trả lời ấp úng:''Tên của cậu là...tên của cậu....cái gì thế này ?, mình không thể nhớ ra tên cô ấy, mình không thể nhớ tại sao mình với cô ấy lại ở đây, làm gì, mình với cô ấy là gì ?, và quan trọng hơn...cô ấy là ai ?''.

    Trong khoảng khắc đó, tôi bắt đầu lo lắng, sợ hãi vì không thể nhớ ra bất cứ gì cả, khi tôi bình tĩnh lại thì thấy cô ấy đã đi xa, tôi chạy đuổi theo cô ấy, tôi cứ chạy, cứ chạy và khi tôi bắt kịp cô ấy, tôi đưa cánh tay ra để chạm tới nhưng lúc đó tôi lại nghe giọng của cô ấy:''Tạm biệt cậu, Đức Anh''.

    Tôi mở mắt tỉnh dậy và biết hóa ra đó chỉ là giấc mơ, một giấc mơ lạ lùng.

    Nhưng điều kì lạ vẫn chưa hết, ngay trước mắt tôi là một trần nhà bằng gỗ và cánh tay phải của tôi đang bóp cái thứ gì đó rất là mềm.

    Tôi quay sang thì thấy có một cô gái tai mèo, còn cái tay của tôi thì đang bóp ngực cô ấy, nhìn mặt cô ấy đang đỏ lên cộng thêm với sự tức giận, tôi liền bỏ tay ra, ngồi dậy rồi cố gắng xin lỗi:''À,...ừm...tớ xin---''.

    Chưa kịp nói hết câu thế là tôi đã bị ăn cái tát.

    1 cô gái cũng có tai mèo từ đâu ra chạy tới:''Có chuyện gì vậy hả chị, em nghe có tiếng động ?''.

    Cô gái bị tôi ''bóp'' chỉ tay vào tôi:''Em hỏi cái tên biến thái này nè, mới tỉnh dậy mà hắn đã giở trò xằng bậy''.

    Tôi cố gắng giải thích:''Đó chỉ là tai nạn thôi, lúc tớ tỉnh dậy thì thấy tay tớ đã ở đó rồi, sự thật là tớ không có làm gì hết'',''Có thật thế không ?''.

    Tôi đưa tay lên thề:''Tớ thề là nếu tớ nói dối sẽ bị thiên lôi đánh chết''.

    Cô gái nghe thấy vậy liền thở dài:''Thôi được, coi như tạm tin vậy, lần sau mà còn như vậy nữa là coi như mất đời trai đấy''.

    Mặt tôi tái xanh:''Dạ, em biết lỗi rồi chị hai, lần sau em không dám như vậy đâu''.

    Cô gái vừa chạy tới liền cười khúc khích:''Chị tha cho anh ấy đi, anh ấy còn bị thương mà''.

    Cô gái được gọi là ''chị'' quay mặt đi, không thèm nhìn tôi, tôi thở phào rồi chợt nhớ ra có chuyện cần làm.

    Tôi bất chợt lên tiếng:''À, ai có thể giải thích tại sao mình lại ở đây không ?''.

    Sau 30 phút giải thích, thì có vẻ như tôi đã biết rằng tại sao mình lại ở đây.

    Cô gái mà được gọi là ''chị'' là cô ấy tên là Misaki Rei, 17 tuổi bằng tuổi tôi, Lv 15, chủng tộc Miêu nữ, thiên chức(từ bây giờ ''nghề'' sẽ được gọi là ''thiên chức'') là Thương nhân, hệ gió, đã thấy tôi bị thương, nằm bất tỉnh trên đường cô ấy về nhà sau khi đi buôn bán, thế là cô ấy đã đem tôi về nhà căn nhà gỗ nơi cả 2 chị em sống để chữa trị.

    Nói chữa trị vậy thôi, chứ thật ra toàn là do cô em của Rei đã điều trị hết, em ấy là Misaki Rin, 13 tuổi bé hơn tôi 4 tuổi, Lv 10, chủng tộc Miêu nữ, thiên chức Thầy thuốc, hệ mộc, chính tay em ấy đã điều trị các vết thương cho tôi, còn chăm sóc thì do Rei đảm nhận.

    ''Nhưng mà tại sao anh lại bị thương nặng như vậy ?, nói thật khi thấy vết thương của anh em tưởng anh đã chết cơ, quần áo rách nát, giáp trang bị đều bị méo mó, tay trái thì bị gãy, cơ thể thì đầy thương tích, chưa kể mất rất nhiều máu nữa ?'' em ấy hỏi tôi với một giọng tò mò.

    Nói thật thì tôi cũng không biết tại sao mình lại bị như vậy, đến cả tôi cũng không biết mình lại làm gì ở cái tầng 3 này, trong khi tôi đang sống ở tầng 10.

    Tôi lắc đầu:''Anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao anh bị thương, và anh làm gì ở đây và anh không thề nhớ gì cả ?''.

    Khi nghe tôi nói vậy, 2 chị em tỏ vẻ lo lắng cho tôi, đồng thời tôi cũng cảm thấy niềm thương cảm từ họ.

    Rei đi vô trong bếp, đem ra cho tôi 1 tô cháo trắng:''Dù sao cậu cũng mới tỉnh dậy, 3 ngày qua cậu cũng đâu ăn gì chỉ có nằm thôi, đây có ít cháo cứ ăn đi cho lại sức, ăn xong cậu có thể ở lại đây để hồi phục''.

    Cô ấy đưa tô cháo, tôi liền đón nhận lấy, cầm tô cháo trên tay tôi có ngửi được mùi hương thơm phứt, nóng thổi từ nó, mặc dù đó chỉ là tô cháo trắng nhưng chỉ có vậy đủ để cho tôi thấy nó ngon cỡ nào.

    ''Cảm ơn cậu, không những cứu tớ, còn đối xử tốt với tớ mặc dù tớ là người lạ, liệu tớ có thể xứng đáng nhận được sự ân cần này không ?'' tôi nói với giọng đầy xúc động.

    Em Rin liền trả lời tôi cũng với khuôn mặt vui vẻ:''Không sao đâu, ai lại thấy chết mà không cứu chứ, với lại anh cũng bị thương đâu thể đi đâu được''.

    Tôi nắm chặt tô cháo trên tay, liền cúi đầu:''Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ tớ''.

    Em Rin vui vẻ nhận lời cảm ơn, Rei thì quay mặt lại nhưng tôi biết cũng là cô ấy cũng vui vẻ nhận lời cảm ơn của tôi.

    Bỗng nhiên, tôi nhận ra rằng toàn thân tôi không 1 mảnh vải quần áo, chỉ có là toàn thân được băng băng bó, nếu muốn băng bó toàn thân thì chỉ có cách cởi hết đồ ra, mà cởi hết đồ ra thì....Tôi đứng hình trong vài giây, rồi lấy hết dũng khí hỏi hai người họ:''À, cho tớ hỏi rằng, các cậu đã cởi hết quần áo tớ ra để băng bó cho tớ đúng không, thế các cậu đã thấy hết rồi à ?''.

    Nghe tôi nói thế, Rin đỏ mặt quay đi, còn Rei thì nhìn thẳng vào mặt tôi:''Đúng thế, thằng em của cậu nhỏ quá, nhưng cũng dễ thương mà'' cô ấy trả lời như chưa có chuyện gì xảy ra và không chút ngượng ngùng.

    Nghe cậu ''thằng em tôi nhỏ'' tôi liền ngay lập tức bất tỉnh nhận sự, nằm ngay xuống giường cái rầm, trong thâm tâm tôi lúc đó toàn màu đen chỉ thấy những từ ''nhỏ'' đang nhảy nhót xung quanh mình nói thật rằng kiếp này tôi không lấy vợ được rồi.

    5 ngày sau.

    Hôm nay là ngày thứ 8 kể từ lúc tôi được đưa đến nhà 2 chị em Misaki.

    3 ngày đầu là tôi nằm hôn mê, 5 ngày sau là tôi nằm liệt giường, nói liệt giường vậy thôi chứ lúc tắm, đi vệ sinh thì phải nhờ 2 chị em họ dìu đi đồng thời tôi còn được chăm sóc nhiệt tình từ 2 chị em miêu nữ xinh đẹp như tiên mặc dù tôi chỉ là người lạ, vì thế nên tôi đã quyết định khi khỏe lại sẽ giúp đỡ họ mọi việc mà họ muốn.

    Trong lúc tôi đang nằm liệt giường với cái suy nghĩ cao cả đó, Rin bước đến bên tôi, em ấy dùng skill kiểm tra sức khỏe lên cơ thể tôi, kiểm tra xong em ấy vui mừng nói:''Anh Đức Anh, các vết thương của anh đã lành rồi, giờ anh có thể đi lại được rồi''.

    Tôi thử nghe lời em ấy, đặt chân xuống giường rồi tự đi, lúc đầu đúng là hơi khó vì mấy ngày nay toàn nằm, lúc cần thì có người dìu đi nên giờ thấy đi đứng có chút khó khăn nhưng chỉ 1 vài phút sau tôi đã quen ngay.

    Đang tập đi, tôi thấy Rin có vẻ hơi buồn, tôi lại gần em ấy:''Em có chuyện gì không vui à ?''.

    Em ấy chỉ vào cánh tay trái trái của tôi:''Xin lỗi anh Đức Anh, em thiên chức là một thầy thuốc mà không thể nào chữa được cánh tay trái cho anh''.

    Tôi bất chợt liền sờ cánh tay trái, đúng thật bây giờ hầu như tôi không thể điều khiển cánh tay này được rồi, cánh của tôi nó bất động, hầu như tôi còn không thể cảm thấy gì cánh tay này, không thể dùng cánh tay này cầm hoặc ném, cánh tay này đã trở nên vô dụng rồi.

    Thấy Rin buồn như vậy tôi cố an ủi em ấy:''Không sao đâu, em đã cứu sống anh mà đúng không ?, nếu không có em chắc anh đã chết lâu rồi, còn cánh tay này nếu em nhất quyết muốn chữa nó thì anh tin chắc em sẽ có cách mà''.

    Em lắc đầu với khuôn mặt vô vọng:''Nhìn thoạt qua trông cánh tay của anh không cử động được có vẻ bị gãy hoặc cái gì đó nhưng khi em dùng skill chữa trị, các loại thuốc hồi phục lên cánh tay thì nó không hiệu quả, chưa kể còn có những làn khói bốc đen tỏa ra từ cánh tay, giống như cánh tay của anh bị nguyền rủa không thể nào chữa khỏi được cả''.

    Nói thật nghe em ấy nói như vậy, tôi cũng lo sợ rằng không biết đã có chuyện gì xảy ra với cánh tay trái này.

    Bỗng nhiên mắt em ấy sáng lên, khuôn mặt buồn đã biến mất hay vào đó là khuôn mặt vui vẻ:''Em vừa mới nhớ ra 1 chuyện có thể giúp anh chữa khỏi cánh tay đấy'',''Thế là chuyện gì hả Rin ?'' tôi thắc mắc hỏi em ấy.

    Em ấy cười tươi nói:''Em biết được rằng thời điểm này chính là cây Lục Phong Lan mọc nhiều trên ngọn núi mà em thường hay hái thảo dược đó''.

    Hửm, cây Lục Phong Lan à, nếu tôi nhớ không nhầm thì cây Lục Phong Lan là cậy thuốc khá hiếm, cấp bậc nó cũng 4 sao đấy(những nguyên liệu dùng để nâng cấp, làm thuốc, làm vũ khí, trang bị,...sẽ được đánh giá qua sao, sao càng cao thì nó càng hiếm và công dụng càng mạnh nhưng tối đa chỉ có 7 sao) có thể chữa hầu như tất cả các vết thương, giải lời nguyền, chỉ là nếu vào tay 1 thầy thuốc giỏi thì nó mới phát huy hết tác dụng thôi.

    Nhưng có điều cây Lục Phong Lan mọc ở....Bất chợt em ấy đứng lên:''Mà cũng là tới giờ em đi hái thuốc rồi, nên hôm tính sẽ đi hái cây Lục Phong Lan luôn, vậy em đi nha, bye-bye''.

    Em ấy tính đi, nhưng tôi nắm tay em ấy để giữ em ấy lại:''Cái cây Lục Phong Lan ấy, có phải nó chỉ mọc ở các vách núi phải không, Rin ?''.

    Em ấy không nói gì, mà chỉ gật đầu.

    Tôi tức điên lên:''Làm như anh sẽ cho em hái cái cây đó ở 1 chỗ nguy hiểm như vậy hả ?, hôm nay anh cấm em không được đi đâu hết, dù sao thảo dược dự trữ trong nhà vẫn còn nhiều''.

    Em ấy bỏ cánh tay tôi ra, rồi quát vào mặt tôi:''Anh lấy cái quyền gì mà cấm em hả ?, với lại anh không muốn chữa trị cho cánh tay à ?''.

    Đúng thật là tôi không có quyền cấm em ấy, chưa kể tôi cũng muốn chữa trị cho cánh tay nữa nhưng mà em ấy đã cứu sống tôi nên tôi nhất quyết không để em ấy mạo hiểm tính mạng.

    Cái cây đó chỉ mọc vách núi chỉ cần sơ sẩy là có thể té sml, nếu thanh HP, thanh Cảm Xúc cao thì không sao, nhưng nếu lỡ 2 thanh đó em ấy thấp thì sao, chính vì thế mà phải ngăn em ấy bằng được.

    Thấy tôi im hơi , không nói gì, em ấy tính đi nhưng bất chợt tôi lao tới và đè em ấy xuống.

    ''Anh làm cái gì vậy, anh Đức Anh ?''' em ấy hỏi tôi với khuôn mặt tức giận.

    ''Rin, anh không muốn bất cứ ai mạo hiểm tính mạng vì anh, anh thật sự không muốn...'' không hiểu sao nói đến đây thì những giọt nước mắt của tôi bắt đầu chảy ra từ 2 đôi mắt.

    Tôi lấy tay lau đi:'' Tại sao mình lại khóc cơ chứ ?, tại sao vậy ?'',''Em không hiểu anh đang làm cái gì luôn đó, anh hãy thả em ra đi''.

    Mặc dù bị tôi đè người xuống như vậy nhưng em ấy vẫn chống cự quyết liệt, chắc phải làm cái gì đó thôi chứ không là em ấy không từ bỏ đâu.

    Bỗng nhiên tôi nảy ra 1 ý hay, tôi liền lấy tay sờ vào tai mèo của em ấy.

    Em ấy liền la lên:''Anh, anh đang định làm cái gì vậy ?''.

    Tôi trả lời với 1 nụ cười gian xảo:''Nếu em không nghe lời anh thì anh chỉ còn có dùng cách này mà thôi''.

    Tôi bắt đầu dùng tay sờ vào tai của em ấy, chơi đùa với tai Rin, mỗi lần làm như vậy em ấy lại rên lên cùng với khuôn mặt xấu hổ, tôi biết ngay là Miêu nữ thì tai của họ rất là nhạy cảm, nếu dùng cách này thì khiến em ấy nghe lời mình.

    ''Anh hãy mau dừng lại đi và đừng có chạm vào tai của em nữa'' em ấy nói tôi với giọng như người không còn sức lực vậy.

    ''Nếu em chịu nghe lời anh, không đi hái cây đó nữa''.

    Cho dù có làm tới mức này em ấy nhất quyết vẫn không nghe lời.

    Đã thế tôi sẽ chơi chiêu này vậy, tôi cúi người sát xuống thổi nhẹ vào tai em ấy, em ấy liền la lên, chưa dừng lại tôi tiếp tục sờ vào tai em ấy nữa.

    Chà tai của em ấy thật mềm và nhiều lông, tôi sờ mãi mà không thấy chán, nếu cứ tiếp tục như vậy thì em ấy sẽ mệt và sẽ nghe lời thôi.

    Nhưng khi tôi nhìn lại thì thấy khuôn mặt em ấy đỏ lên, giọng em ấy thở hổn hển, cơ thể em ấy dần đổ mồ hôi, em ấy nhìn tôi với đôi mắt long lanh như đang thèm muốn cái gì đó.

    Ơ đệt, sao nhìn em ấy giống như hứng tình quá vậy, có phải là do tôi làm lố quá không.

    Tự nhiên tôi cảm thấy có một nguồn sát khi ngay sau lưng, tôi quay lại thì thấy Rei đang nhìn tôi với đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

    Cô ấy tiến lại gần với khuôn mặt giận dữ:''Trong lúc tớ vắng nhà mà cậu đang làm gì vậy hả, Đức Anh ?''.

    Tôi cố gắng giải thích cho Rei:''Hiểu lầm rồi, Hiểu lầm rồi, tớ thật sự đang--''.

    Bỗng dưng cái băng quấn quanh người tôi nó bị tuột ra, lộ rõ cả thân thể, tôi đứng hình không nói lên lời gì còn Rei thì tiến lại gần tôi với khuôn mặt giận dữ, vừa đi cô ấy vừa dùng skill nào là Power up, atack x2,...(Giải thích thêm tính huống này, do anh main ta mới vừa tỉnh dậy chưa mặc đồ nên chỉ có cái băng quấn quanh người, mà khi cái băng đó tuột hết ra thì anh main ta sẽ coi như là đang thỏa thân cộng thêm việc đang đè bé Rin xuống nữa, thì chắc chị Rei làm gì ae cũng hiểu ha 😀).

    Thấy cô ấy như vậy, tôi lập tức bỏ chạy nhưng lại bị cô ấy kéo lại, tôi nhìn cô ấy với ánh mắt cầu xin:''Cậu làm ơn nhẹ tay ha''.

    Ngay sau đó những tiếng kêu thảm thương liên tục vang lên.

    "Mới vừa hồi phục xong mà giờ lại phải bị thương nữa'' tôi nói với cái giọng như người sắp chết.

    Rei nhìn tôi với ánh mắt giận dữ:''Như vậy là nhẹ lắm rồi, cậu còn muốn gì nữa ?''.

    Tôi lấy tay chỉ vào mặt:''Nhẹ mà 1 bên mắt tớ bầm tím, 2 má thì sưng ù ù, đầu thì sưng 1 cục to, đó mà là nhẹ với cậu hả ?'',''Thế cậu nghĩ sao khi 1 người chị thấy 1 đứa con trai thỏa thân đang đè em gái mình xuống hả ?''.

    Tôi im lặng, không nói gì.

    Quả thật tôi đã làm quá khi đè em ấy xuống, nhưng có điều Rin....Suy nghĩ đến đây tôi mới để ý rằng không thấy Rin đâu cả, đừng nói là....

    Tôi quay lại hỏi Rei:''À, ừm cậu có biết ngọn núi mà em Rin hay tới hái thảo dược không ?''.

    Rei nhìn tôi với khuôn mặt khó hiểu.

    Tôi liền nói tiếp:''Chúng ta phải nhanh lên nếu không em ấy sẽ gặp nguy hiểm mất''.

    Cô ấy thấy tôi như vậy càng trở nên khó hiểu, thế là tôi liền giải thích mọi thứ cho Rei.

    Nghe xong câu chuyện, Rei thở dài:''Em ấy lại như vậy nữa rồi''.

    ''Thế là sao ?'' tôi thắc mắc hỏi lại.

    Cô ấy không nói gì mà kể cho tôi 1 câu chuyện, nghe xong tôi lập tức phóng ra khỏi cửa đi theo đường mà Rei đã chỉ cho tôi lên ngọn núi và tất nhiên là tôi có mặc quần áo rồi.

    Tôi vừa đi vừa lo lắng:''Rin, làm ơn, em đừng làm chuyện dại dột''.
     
    Isekai Anime
    Chapter 9: Anh sẽ không để em chết


    *Bây giờ mình sẽ kể lúc Rin đi hái cây Lục Phong Lan*

    Nhân lúc chị Rei đang mần thịt Đức Anh, thế là em Rin lẻn ra ngoài mà không một ai phát hiện.

    Em ấy chạy thiệt nhanh theo đường đến ngọn núi, chay được 1 lúc em ấy ngồi nghỉ mệt:''Hahhh, mệt quá, mà giờ chắc anh Đức Anh không đuổi kịp mình đâu''.

    Nghỉ được 1 tý em ấy tiếp tục lên đường.

    Tầm 10 phút sau em ấy đã lên được ngọn núi, khi đến nơi, em ấy dùng skill tìm thảo dược, mất có vài giây là em ấy đã tìm được cây Lục Phong Lan.

    Nhưng đúng với sự thật anh main đã nói là cây đó mọc ở vách núi.

    Em ấy tiến lại gần chỗ vách núi và nhìn xuống, thì nó mọc cách chỗ em ấy đứng tầm 3 mét.

    Rin lay hoay suy nghĩ 1 tý, rồi sau đó ấy đặt tay xuống đất dùng skill dây thực vật, những cái dây leo mọc từ dưới đất lên.

    Rin dùng dây đó làm dây thừng để đi xuống, một đầu dây Rin cột vô gốc cây gần đó, rồi thả sợi dây xuống, em ấy cẩn thận men theo sợi dây leo xuống.

    ''Một chút nữa thôi, 1 chút nữa thôi'' em ấy vươn tay ra để cố hái và sau đó em ấy đã hái được, em ấy vui mừng ôm chặt lấy cây Lục Phong Lan.

    ''Giờ thì cất cây này vào giao diện chứa Item và trèo lên thôi'' em ấy liền vào bỏ cây vào giao diện chứa Item và trèo lên.

    Nhưng khi gần đến nơi bất chợt sợi dây đứt ra nhưng cũng thật may Rin đã không rớt xuống mà bám được cục đá nhô ra.

    Em ấy hoảng sợ liền la lên:''Có ai không, cứu với, làm ơn cứu với''.

    Em ấy kêu mãi nhưng cũng không có ai cả.

    ''Có lẽ đây là sự trừng phạt dành cho mình, dù sao mình cũng không đáng sống'' em ấy nói với câu đó cùng với những dòng nước mắt rơi lệ.

    Thế rồi do đã quá mỏi em ấy liền buông tay ra, cả cơ thể của em đang lơ lững giữa không trung và sắp rơi xuống.

    ''Tạm biệt chị hai, em yêu chị nhiều lắm và còn tạm biệt anh Đức Anh'' em ấy nói những lời cuối cùng và bắt đầu rơi.

    Đột nhiên 1 cánh tay vương ra chụp lấy tay em ấy.

    ''Em tưởng làm như anh sẽ cho em chết dễ vậy đó hả, Rin''.

    Nghe câu nói, Rin ngước mặt nhìn lên tôi với khuôn mặt đẫm lệ:''Anh Đức Anh, tại sao ?''.

    Tôi không nói gì mà chỉ nở nụ cười.

    *Quay lại trở lại lúc main khi đi đuổi theo Rin*

    Tôi tức tốc đuổi theo Rin, bỗng nhiên đang chạy tôi nghe thấy tiếng ai đó kêu cứu.

    Sau khi nghe tiếng kêu, tôi biết đó là giọng của Rin, tôi bắt đầu hoảng sợ, lo lắng và rồi dùng hết skill tăng speed để chạy nhanh nhất có thể, mặc dù mới hồi phục, cơ thể còn yếu nhưng tôi vẫn cứ cố gắng chạy, cầu sao mong có thể đến kịp.

    Chỉ vài phút sau, tôi đã lên được ngọn núi, nhưng có điều tôi không thấy Rin đâu mà chỉ có thấy 1 sợi dây leo kéo dài xuống vách núi.

    Tôi liền chạy đến chỗ vách núi và nhìn xuống thì thấy Rin nói được vài câu thân thương, rồi sau đó buông tay ra khỏi cục đá để cơ thể rơi xuống.

    Không kịp suy nghĩ, tôi đưa cánh tay mình ra để có thể nắm tay em ấy, cầu mong sao cho tôi có thể nắm được tay em ấy và thế là...tôi đã nắm được em ấy.

    Tôi cẩn thận kéo em ấy lên, len tới nơi tôi nằm lăn quay cùng với giọng thở hổn hển:''Này nha, em nặng thật đó Rin, em làm ơn giảm cân giùm anh đi được không ?''.

    Em ấy bĩu môi:''Em đâu có mập, chỉ tại anh kéo em nên mới thấy nặng vậy thôi''.

    Tôi không nói gì mà chỉ cười, nhưng cười xong tôi lại im lặng không nói gì.

    Thấy tôi như vậy em ấy cũng không có động tĩnh gì mà chỉ ngồi đó.

    Sau khi nằm chán rồi, tôi ngồi dậy và nói:''Rei kể cho anh nghe hết mọi chuyện rồi, có phải trước kia, 2 chị em sống trong 1 ngôi làng phải không ?, Rei thì làm thương nhân và em thì làm thầy thuốc đúng với Thiên chức của mình, nhất là em đấy Rin, em là người được coi trọng nhất trong làng vì chỉ có 1 thầy thuốc trong làng đó.

    Nhưng thật không may, em gặp phải 1 ca bị bệnh hiếm gặp mà không chưa có thuốc giải, thế là em đã quyết định dùng phương pháp độc trị độc và thật không may nó đã không thành công mà còn giết luôn cả bệnh nhân đó''.

    Rin chỉ lặng im nghe tôi kể cùng với khuôn mặt u buồn.

    Tôi nói tiếp:''Vì sự cố đó mà em đã tự dằn vặt bản thân mình, em đã đề nghị chị Rei quyết định dọn đến sống khu rừng này để có thể kiếm được loại dảo thược quý hơn nhưng cũng đồng nghĩa sẽ nguy hiểm hơn, mà hình như em có quan tâm đâu, em bỏ ngoài tai sự khuyên bảo chị Rei mà tiếp tục tìm kiếm những loại thảo dược quý dù có phải mạo hiểm tính mạng, miễn chỉ cần em có thể làm ra những loại thuốc tốt hơn, cứu sống được nhiều người hơn và chỉ để chuộc lại lỗi lầm xưa có phải không ?''.

    Em ấy cũng không nói gì mà chỉ gật đầu.

    Thấy em ấy gật đầu như vậy, tôi càng không kiềm được nỗi tức giận bên trong mình, liền hét lớn lên:''Đừng có đùa với anh, Rin.

    Em coi sinh mạng của mình là cái gì hả ?, biết rằng em cố gắng làm ra loại những thuốc tốt hơn, cứu sống được nhiều người hơn là không sai nhưng có điều ít nhất em cũng phải coi trọng tính mạng của mình chứ ?''.

    Tôi nói hết tất cả những cảm xúc giận dữ kìm nén trong lòng của mình ra, nói xong tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhưng có điều rằng em Rin đang ngồi khóc nức nở.

    Tôi tiến lại gần chỗ Rin, em ấy vừa nói, vừa lấy tay lau nước mắt:''Thật sự rằng em rất biết ơn anh khi anh nói tốt với em như vậy, nhưng mà chính em đã hại chết anh chàng đó, vì thế nên chỉ có cách này em mới có thể chuộc lại lỗi lầm, dù sao em cũng chỉ là 1 đứa vô dụng, đáng chết''.

    Tôi cứ tưởng rằng em ấy sẽ ngộ ra, nhưng mà sau khi nghe những lời đó, tôi càng tức điên hơn:''Nếu em nghĩ em là 1 đứa vô dụng, đáng chết, thì ai...thì ai đã cứu sống anh, chữa trị cho anh hết tất cả các vết thương, em mau nói đi là ai hả ?''.

    Em ấy giận dữ nói lại:''Cho dù có là như thế thì cũng không chối bỏ được em đã giết người, chính tay em đã giết người đó, anh có biết không ?, mặc dù anh chàng đó chỉ là NPC nhưng không có nghĩa là em không giết người''.

    Em ấy nhìn khuôn mặt tôi với những giọt nước mắt rơi từ 2 hàng mi.

    Tôi biết rằng em ấy rất đau khổ, vì biết rằng mình không thể cứu sống anh chàng đó, mặc dù anh chàng chỉ là NPC nhưng có 1 điều mà em ấy cần biết.

    Tôi đặt tay lên đôi vai nhỏ bé của Rin:''Rin, em hãy nhớ lại đi, em hãy nhớ lại lúc đó anh chàng đã nói gì''.

    Em ấy bắt đầu nhớ lại, rồi sau đó em ấy tựa vào ngực tôi và bắt đầu khóc.

    Tôi vỗ về an ủi em ấy.

    Thật ra, anh chàng đó đã biết mình sắp chết nên anh chàng đó nhờ Rin dùng phương pháp độc trị độc với cơ may có thể cứu khỏi, còn nếu không thì anh chàng đó muốn em ấy có thể dùng căn bệnh của mình để làm tài liệu nghiên cứu ra thuốc giải, để cứu những người mắc bệnh giống anh ấy, cho đến phút cuối anh ấy vẫn nở nụ cười trên môi.

    Tôi biết được chuyện này do Rei đã kể lại.

    Có vẻ như Rin đã tự dằn vặt bản thân mình vì cái chết anh chàng đó mà không hề để ý đến những lời cuối cùng của anh chàng.

    Sau khi khóc 1 trận no nê, tôi bắt đầu dẫn Rin đi về:''Rin, chúng ta về thôi''.

    Nhưng tôi lại nhìn lại có vẻ như chân em ấy đang run, có vẻ vì còn sợ lúc nãy xém nữa rớt xuống núi.

    Tôi đưa lưng ra:''Đây, để anh cõng em về, em vẫn còn sợ mà phải không ?''.

    Em ấy bẽn lẽn gật đầu, và trèo lên lưng, tôi bắt đầu đi và cõng em ấy về, đi được 1 lúc Rin đã ngủ thiếp đi, vừa đi tôi vừa nghe em ấy nói mớ:''Em thích anh, Đức Anh''.

    Tôi nở 1 nụ cười trên môi và cõng em ấy đi tiếp dưới ánh hoàng hôn của buổi chiều tà.
     
    Isekai Anime
    Chapter 10: Câu chuyện


    Ngày 1 tháng 4 năm 1, theo lịch Tân Thế Giới, tầng 3, tại khu rừng Ketly, lúc 17:00.

    Trong căn nhà gỗ, main với Rei đang làm 1 cái gì đó khá là....

    ''Vậy tớ làm nha, Rei ?''

    ''Hyahh...ahhh...hahhh...cậu phải dùng ngón tay điêu luyện hơn nữa....''

    ''Như thế này hả, Rei ?''

    ''Đúng rồi đó...như thế....hahhh...pant...pant...cảm giác sướng quá...ahhh''

    ''Con lạy mẹ, chỉ là mát xoa bàn chân thôi mà mẹ có cần làm quá lên không ?'' tôi cúi gập người xuống lạy Rei ba lạy luôn.

    ''Thôi nào, thôi nào, cậu phải tiếp tục chứ, cậu có biết rằng tớ phải đi bộ từ nhà cho đến làng không hả ?, đi tới 4 cây số lẫn đi lẫn về đấy''cô ấy nói với cái giọng trong sáng, hồn nhiên, vui tươi khác hẳn với lúc nãy.

    Nghe cô ấy nói vậy, tôi đàng tiếp tục công việc của mình.

    Cành cửa hé mở ra, Rin bước vào nhà với 2 cái túi đầy ắp thảo dược:''Chào anh Đức Anh, chào chị hai, em về rồi đây''.

    Cả tôi và Rei đều vui mừng chào lại em ấy.

    Bất chợt em nhảy tới, ôm lấy người tôi với khuôn mặt vui vẻ, còn tôi thì thấy có 1 sát khí bốc lên từ người Rei, nên đành đẩy nhẹ em ấy ra:''Thôi nào, em mau bỏ anh ra đi, không là sẽ có án mạng xảy ra đó''.

    Em ấy vẫn nhất quyết không bỏ ra, mà vẫn cứ ôm:''Có sao đâu nào, chỉ là em muốn ôm anh thôi mà''.

    Rei không nói gì, lặng lẽ bỏ đi:''Tớ đi chuẩn bị bữa tối đây''.

    Tôi quay lại hỏi cô ấy có cần giúp gì không, nhưng Rei lắc đầu:''Không cần, cậu với Rin đi tắm đi''.

    Nghe cô ấy nói vậy, tôi đứng dậy đi chuẩn bị nấu nước tắm, Rin tính đi theo tôi tính giúp nhưng tôi nói là tôi làm được 1 mình nên không cần, thế là em ấy bĩu môi, giận dữ bỏ đi.

    Thật là, hơn 1 tuần kể từ sau cái vụ Lục Phong Lan đó, mà giờ em ấy quý tôi hơn và cũng hay nổi giận với tôi nữa.

    Sau khi trở về nhà, em ấy đã hứa với Rei và tôi sẽ không như vậy nữa, nên tôi với Rei cũng không la mắng gì em ấy.

    Sau 10 phút, tôi đã nấu xong nước tắm, tôi chế ra cái bồn tắm đặt ở ngoài trời, gần với ngôi nhà, xung quanh bồn tắm được che bởi những bức màn, tôi thắc mắc phòng tắm làm như vậy không phải là thấy hết ở bên trong sao, mà kệ dù gì cũng có ai sống trong rừng đâu mà sợ.

    Tôi vô trong nhà, đi đến phòng làm thuốc của Rin, gọi em ấy ra tắm.

    Nghe tôi gọi, em ấy chạy lại khuôn mặt ngạc nhiên:''Sao anh nấu nhanh vậy, thường thì 2 chị em phải mất tầm 30 phút lẫn ?''.

    Tôi giải thích cho em ấy:''Có gì đâu, anh chỉ dùng skill Create Fire(skill tạo lửa) và Fire up(skill tăng sức mạnh cho lửa) để nấu nước, với 2 skill này chỉ 1 loáng là xong''.

    Em ấy lắc đầu và không tin điều tôi nói là sự thật.

    Tôi đưa cánh tay phải ra trước mặt, xòe bàn tay ra, ngay lập tức 1 ngọn lửa bùng cháy lên trên lòng bàn tay, sau đó ngọn lửa đó liền cháy to hơn, Rin chăm chú nhìn ngọn lửa ở trên bàn tay tôi với vẻ mặt thích thú.

    ''Đây là sự kết hợp giữa Create Fire và Fire up, em nhìn đi, anh đâu có nói dối đúng không ?'' tôi nói với Rin cùng với ngọn lửa trên tay.

    Em ấy gật đầu liên hồi:''Đúng là anh không thề nói xạo, mà anh Đức Anh, đây có phải là phép thuật lửa không ?''.

    Tôi lấy tay gãi đầu:''Đúng thật là những cái skill mà sử dụng các nguyên tố lửa, nước, gió,..., các sức mạnh siêu nhiên, hoặc skill gây hiệu ứng lên đối thủ, gây sát thương phép thì cũng có thể gọi là phép thuật mà''.

    Tôi liền sựt nhớ ra mục đích chính là kêu Rin đi tắm, không thì tý nữa là quên rồi.

    Tôi rút cánh tay lại, ngọn lửa biến mất rồi thối thúc em ấy vô tắm nhưng có điều:''Anh Đức Anh phải vô tắm với em nữa''.

    ''Không, anh sẽ không vô tắm đâu'' không do dự tôi từ chối thẳng thừng với em ấy vì tôi 17 tuổi rồi nếu mà vô tắm chung với Rin thì chắc tôi sẽ đi theo bước chân Minh Béo luôn quá.

    Nghe tôi từ chối như vậy, em ấy cũng không bỏ cuộc, cứ nhất quyết bắt tôi vào cho bằng được.

    Sau 1 hồi không mời tôi vô được, em ấy đành miễn cưỡng vô tắm, còn tôi thì thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng cảm thấy có 1 chút hối hận.

    30 phút sau.

    ''Ahh, tắm với nước nóng dễ chịu thật, mà sắp tới giờ ăn tối rồi, có lẽ mình nên đi ra'' tôi bước ra khỏi bồn tắm, lấy áo 1 cái thun trắng cùng với quần jean đen từ giao diện dự trữ Item ra mặc.

    Mặc đồ xong, tôi liền đi ra, nhưng vừa bước chân khỏi phòng tắm thì tự nhiên Rin từ đâu ra lao tới ôm tôi:''Em chờ anh mãi, chị hai nấu bữa tối xong rồi, 2 anh em mình cùng đi ăn thôi''.

    Tôi gật đầu rồi 2 anh em cùng đi tới phòng ăn.

    Khi đến nơi thức ăn đã dọn ra trên bàn, còn Rei thì ngồi đấy từ lâu, thấy vậy tôi và Rin cùng ngồi xuống, cả 3 người chúng tôi ngồi xung quanh cái bàn, rồi cả 3 bắt đầu ăn.

    Quả thật các món của Rei nấu rất ngon, nhưng có điều các món đều toàn là món ăn của Nhật nên tôi có chút không quen.

    Cũng đúng, Rei và Rin là người Nhật, tôi thì là người Việt nên chuyện này là bình thường mà.''À, mà cánh tay cậu ổn chứ, Đức Anh ?'' Rei vừa hỏi tôi vừa chỉ vô cánh tay trái.

    Tôi trả lời cùng với 1 nụ cười:''Tớ ổn mà, dù rằng đôi khi tớ gặp chút khó khăn, nhưng mà không sao đâu và cũng cám ơn đã lo lắng cho tớ''.

    Nghe thấy tôi nói vậy, Rei im lặng, không nói gì và tiếp tục ăn.

    Có vẻ như Rei có thể cảm thấy rằng tôi chỉ đang nói dối vì mất đi 1 cánh tay thì sao mà ổn cho được.

    Cứ tưởng rằng cái cây Lục Phong Lan đó sẽ chữa được, nhưng mà ngờ đâu nó cũng vô dụng luôn.

    Tôi thở dài trong sự buồn chán thì bỗng nhiên Rei lên tiếng:

    ''À, Đức Anh, để tớ kể cho cậu 1 chuyện nha ?''

    ''Tớ không muốn nghe''

    ''Chuyện là như thế nà--''

    ''Đã nói tớ không muốn nghe mà''

    ''Im đi.

    Cậu nghe thì có chết ai không hả ?''{giọng bực tức}

    ''Rồi rồi, cậu cứ kể đi''.

    Thế là tôi đành im lặng ngồi nghe Rei kể chuyện vậy, dù rằng đang ở giữa bữa ăn.

    Rei chỉnh giọng của mình nghiêm chỉnh lại và bắt đầu nói:''Ngày xửa, ngày xưa có 2 chị em sống chung với nhau rất là thòa thuận ở trên 1 ngọn núi.

    Rồi 1 ngày kia, khi người chị từ ngôi làng ở phía dưới chân núi đi về nhà, thì gặp 1 người đàn ông toàn thân đầy máu me''.

    Hừ, nghe tới đây thôi là tôi cũng đã biết câu chuyện kể về ai rồi.

    {Tiếp tục lời Rei}''Người chị thấy thương cho người đàn ông quá liền mang hắn ta về nhà để chữa trị, may ra có cơ hội cứu sống được.

    Nhưng nào ngờ đâu sau khi cứu sống người đàn ông đó, ông ta lại bị mất trí nhớ dẫn đến tâm thần và chỉ 3 ngày sau ông ấy đã lăn đùng ra chết.

    Thế là hết chuyện.

    Tèn tén ten.''

    Tôi há hốc mồm ra khi nghe xong câu chuyện, không biết cây đũa từ trên tay tôi đã rơi xuống bàn từ lúc nào.

    Tôi liền tĩnh tâm lại tinh thần của mình, ngậm cái mồn lại, nuốt hết miếng cơm ở trong đó, tay đặt chén cơm đang ăn dở xuống bàn, rồi đứng dậy chỉ thẳng mặt Rei:''CLGT, cái câu chuyện kết thúc gì mà xàm thế này, với lại câu chuyện này cũng đang nói về tớ đúng không ?, bộ trông tớ giống 1 thằng điên lắm hả ?''.

    Đáp lại cho câu hỏi thể hiện sự bức mãn của tôi, Rei hỏi lại với cái giọng điềm tĩnh:''Tớ đâu thề nói người đàn ông đó là cậu và hơn thế nữa cậu muốn câu chuyện thế nào ?''.

    Tôi trả lời ấp úng:''À..ừ...thì người đàn ông đó sẽ lấy lại kí ức của mình, rồi sau đó ông ta sẽ nhận ra mình cần phải làm gì, hoàn thành tiếp tục nhiệm vụ được giao hay đại loại các sự kiện như thế chẳng hạn''.

    Rei thở 1 tiếng dài:''Haizz, nếu mà câu chuyện tiếp tục như vậy thì cũng được''.

    Tôi nhìn cô ấy với cái vẻ mặt bất mãn:

    ''Nghe như kết thúc của tớ tệ lắm vậy đó, mà ít ra nó cũng còn đỡ hơn cái kết của cậu''

    ''À, tớ quên mất 1 chi tiết rằng là dù sau khi mất trí nhớ và chỉ sống được 3 ngày thì ông ta cũng không hề cảm thấy đau khổ, vẫn cứ sống lạc quan.

    Cho đến khi chết cũng vậy, ông ta vẫn nở nụ cười trên môi''.

    Tôi đứng hình ngay sau khi nghe cái chi tiết đó của Rei, chỉ nói được vài ba câu:

    ''Vậy ý nghĩa của câu chuyện này là...''

    ''Đúng vậy đấy, Đức Anh.

    Chuyện gì đã xảy ra rồi thì cứ để nó qua đi, cậu nên không để u buồn của quá khứ cứ đeo bám cậu mãi được, mà thay vào đó cậu nên sống vui vẻ hơn ở hiện tại và dù sao thì cũng có 2 chị em chúng tớ luôn ở đây an ủi cậu mỗi lúc khi cậu buồn mà''

    ''Ừm, em sẽ luôn ở bên cạnh anh mà, anh Đức Anh''{giọng Rin}

    Tôi hết nhìn khuôn mặt Rei rồi đến Rin, thì cả hai người nhìn tôi với cái ánh mắt trìu mến cùng với cái nụ cười hiền hòa ở trên khuôn mặt hồn nhiên, tươi vui của 2 người họ.

    Khiến cho tôi xém tý nữa là không cầm được nước mắt rồi.

    Thì ra, 2 người họ thấy tôi buồn vì chuyện cánh tay nên đã làm những việc đó để khiến tôi vui lên à.

    ''Được thôi, lần này sẽ đến phiên tớ kể chuyện''.

    Ngay sau đó, tôi vừa ăn vừa kể cho 2 chị em tất cả câu chuyện hài hước, chém gió mà tôi biết.

    2 chị em họ nghe câu chuyện đó đều luôn bật cười, khiến cả tôi cũng cười theo, nhờ đó mà bữa cơm hôm nay đã trở nên vui vẻ, đầm ấm nhất từ tước tới giờ của tôi, phải là bữa cơm mà tôi cảm thấy vui vẻ, đầm ấm nhất.

    Ăn xong tôi đi dọn dẹp, rửa chén đĩa, còn Rei thì ngồi tính lại tiền số món đồ mà cậu ấy bán được hôm nay, Rin thì vô phòng làm thuốc, tiếp tục bào chế thuốc.

    Rửa chén đĩa xong, thấy ai cũng bận, tôi liền vô phòng của mình.

    Căn phòng này là 1 căn phòng trống được 2 chị em cho tôi ở, trong căn phòng này có cửa sổ, 1 cái ghế, cái bàn và cái giường.

    Và tất nhiên ngôi nhà được làm bằng gỗ, ở trong rừng nên chắc sẽ không có điện thay vào đó mà có đèn dầu.

    Mà công nhận ngôi nhà này làm giống y chang nhà của Nhật thời cổ trang, hầu như căn nhà, mỗi phòng đều dùng cửa kéo.

    Tôi ngồi vào bàn, đốt đèn dầu lên, lấy quyển sách ''Anh hùng gió'' mà tôi đang đọc dở ra đọc tiếp.

    Đọc được xong 1 trang, bỗng nhiên tôi thấy đầu mình nặng dần, 2 con mắt của tôi bắt đầu nhắm lại, chỉ vài giây sau tôi đã nằm gục ngay xuống bàn và bắt đầu ngủ thiếp đi trong cái ánh đèn mập mờ của cây đèn dầu.

    1 lát sau.

    ''Ơ, có vẻ như mình đã ngủ thiếp đi thì phải ?, không biết mấy giờ rồi nhỉ ?'' tôi thức dậy và biết được rằng mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

    Tôi bắt đầu nhìn lại xung quanh căn phòng, nó vẫn bình thường, cây đèn dầu vẫn cháy, cửa sổ vẫn đóng, không thấy dấu hiệu sự xâm nhập của kẻ địch chỉ có điều là cả căn nhà trở nên im lặng, tối thui.

    Tôi đoán chắc có lẽ Rei và Rin đã đi ngủ nên căn nhà mới như vậy.

    Tôi vơ tay tắt đèn dầu, gấp quyển sách, rồi tôi leo lên giường đi ngủ.

    Bỗng nhiên, tôi nghe được tiếng bước chân cót két trên những tấm ván ở ngoài phòng.

    Tôi lặng lẽ từ từ kéo nhẹ cánh cửa rồi bước ra khỏi phòng, đi theo tiếng bước chân, tay cầm sẵn thanh kiếm.

    Khi tôi đến cánh cửa đối diện phía phòng tắm, thì không còn nghe tiếng bước chân.

    Tôi kéo cánh cửa ra thì phòng tắm ở bên ngoài sáng rực lên, đồng thời tôi còn thấy bóng ai đó phản chiếu lên những bức màn.

    Tôi cất thanh kiếm, chậm rãi từ từ tiến lại phòng tắm, có vẻ như người ở trong đó vẫn chưa để ý đến tôi.

    Chỉ vài ba phút tôi đã tiếp cận thành công và ngồi ngay bên cạnh căn phòng tắm.

    Có vẻ như người ở bên trong vẫn chưa phát hiện tôi đang ở đây, không biết hắn đang làm gì nữa.

    Tôi hít lấy 1 hơi, rồi bắt đầu đếm 1,2 và 3.

    Ngay lập tức tôi đứng dậy, kéo tung cái màn ra, lúc đầu tôi cứ ngỡ rằng kẻ bên trong là 1 tên biến thái, mò vào phòng tắm để ăn trộm hay làm cái gì đó với đống quần áo của Rin vừa mới thay ra sau khi tắm nhưng không phải....
     
    Isekai Anime
    Chapter 11: Tình huống huyền thoại( trong nhà tắm)


    Ngay trước mặt tôi bây giờ là Rei, cô ấy đang khỏa thân cùng với những quần áo, bra và pantsu mà Rei để ở phía dưới chân cô ấy.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả, tôi còn có thể thấy được 1 làn da trắng ngời đẹp không tỳ vết của Rei, ngực, nhũ hoa, ngay cả ''phía dưới'' của Rei tôi còn có thể thấy rõ mồn một, nói chung là thấy toàn bộ thân thể của Rei.

    Có điều cái tôi nhìn chăm chú nhất là ngực, mà cũng công nhận ngực Rei bự thiệt, ít nhất phải cỡ C-cup.

    2 đứa chúng tôi nhìn 1 hồi lâu, mặt của Rei đã đỏ như quả gấc từ lúc nào rồi, còn khuôn mặt tôi bây giờ trắng bệch, không còn lấy giọt máu vì quá sợ hãi và bàng hoàng trước cái khung cảnh này.

    Tôi lấy tay gãi đầu cùng với nụ cười gượng gạo:''Haha, ra là cậu à Rei, thế mà cứ tưởng là tên trộm nào chứ, vậy thôi giờ không phải trộm nên tớ đi về phòng đây, nên.....bye-bye''.

    Tôi lấy hết sức chạy như tên bắn đến chỗ cánh cửa ngôi nhà nhưng chưa đến nơi tôi đã bị 1 cánh tay nắm lấy vai tôi, cùng với giọng nói rùng rợn vang lên khiến tôi đứng ngay tại chỗ:''Nè Đức Anh, cậu chưa bỏ lại cái não của cậu ở lại mà cậu đã chạy rồi à, cậu tưởng có thể thoát khỏi skill After you(skill dịch chuyểnmình ra đằng sau người được chọn) của tớ à ?''.

    Má ơi, Rei điên rồi, tôi bỏ lại cái não của mình thì tôi sống bằng niềm tin à.

    Không còn cách nào khác tôi đành sử dụng skill cuối cùng của mình rồi.

    Tôi ngay lập tức quay lại, quỳ lạy cô ấy liên tục cùng với giọng nói thảm thương, tha thiết:''Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, tớ cứ tưởng đó là kẻ biến thái chứ không ngờ rằng đó là cậu, thật sự thì tớ không cố ý đâu''.

    Nếu theo thường lệ thì cho dù có van xin, tôi cũng sẽ bị đánh cho bầm dập nhưng lúc này đây Rei không những không đánh tôi, mà còn ngồi xuống trước mặt, 2 tay che ngực và ''phía dưới'', cô ấy nói:''Có thật là cậu không ý gì xấu chứ ? với lại cậu đã thấy những gì rồi ?''.

    Tôi ngước mặt lên nhìn thì thấy khuôn mặt cô ấy đã đỏ lên, đồng thời 2 mắt cô ấy liên tục nhìn vào tôi đợi câu trả lời.

    Nếu tôi bây giờ mà nói thật thì kiểu nào cũng sẽ ăn hành nên tôi phủ nhận:''Đúng vậy, tớ không thề có ý xấu xa gì cả với lại trong phòng lúc đó có nhiều hơi nước quá nên tớ chưa thấy gì cả đâu''.

    Cô ấy áp sát mặt lại gần với mặt tôi, nhìn với ánh mắt nghi ngờ khiến cho tim tôi bỗng nhiên đập mạnh, mồ hôi từ trán chảy ra như suối.

    ''Có thật là cậu chưa thấy gì cả chứ ?''cô ấy hỏi tôi thêm lần nữa.

    Không do dự, tôi trả lời ngay:''Thật mà, tớ vẫn chưa thấy gì cả đâu, cái duy nhất tớ thấy chỉ có mỗi khuôn mặt cậu à''.

    Nghe xong, cô ấy không nói gì rồi đứng dậy đi về phía phòng tắm.

    Tôi lấy tay chùi mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm, nói thật nếu lúc nãy mà tôi nói cái gì sai thì có lẽ bây giờ tôi đã gặp được ông bà cố của mình rồi.

    Sau khi Rei vô trong phòng tắm, kéo màn che lại, tôi đoán là cô ấy đang tính đi tắm thế nên tôi đứng dậy, phủi hết đất cát rồi đi vô nhà để ngủ tiếp, chứ bây giờ tôi không dám ngồi đó nhìn cô ấy tắm đâu.

    Ngay khi tôi bước được vài bước, giọng Rei từ trong phòng tắm vang lên:''Đức Anh, liệu bây giờ cậu có thể ngồi cạnh phòng tắm chờ tớ tắm xong được không ?''.

    Tôi thắc mắc hỏi lại cô ấy tại sao tôi phải làm như vậy, thì Rei trả lời:''Ừm, tại vì...tắm giữa đêm khuya ở bên ngoài như thế này làm tớ sợ lắm...vì vậy...cậu có thể ở bên tớ khi tắm xong được không ?''.

    Nghe cô ấy nói như vậy, tôi đành tiến đến chỗ phòng tắm, ngồi ngay bên cạnh vì đâu còn cách nào khác, dù sao Rei cũng là con gái sợ là đương nhiên.

    Vì ngồi ngay bên cạnh, tôi có thể thấy cô ấy đang tắm như thế nào thông qua cái bóng hiện lên trên bức màn, có vẻ như bây giờ cô ấy đang dùng khăn tắm hay tay để chà rửa cơ thể của mình.

    Tôi có thể thấy rõ cô ấy đang chà ở chỗ nào trên cơ thể.

    Trong đầu tôi bây giờ tôi chỉ có mỗi hình ảnh Rei đang dùng tay chà khắp cơ thể, đầu tiên là cổ, tiếp theo là ngực, tay, rồi đến bụng, rồi đến, rồi đến....nghĩ đến đó thôi mà tôi đã chảy máu mũi rồi.

    Tôi liền lấy tay chùi đi những giọt máu chảy ra, rồi dùng 2 tay vỗ má mấy cái:''Tỉnh lại đi nào, Đức Anh.

    Đó là Rei đấy, cô ấy mà biết được mày có suy nghĩ đó là đến trym để đái cũng không còn đâu''.

    Tôi liền nhắm mắt lại, ngồi vào tư thế thiền, không thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì cả, chỉ có việc tôi quan tâm nhất bây giờ là loại bỏ những hình gợi cảm đó ra khỏi não trước khi quá muộn.

    Bỗng nhiên, tiếng của Rei từ trong phòng tắm vọng ra:''Bầu trời buổi tối đẹp thật nhỉ, Đức Anh ?''.

    Tôi ngước mặt lên nhìn và phải công nhận lời của Rei rất đúng.

    Vào buổi tối, hầu như mọi vật đều chìm trong bóng đêm, không có gì ngoài 1 màu đen.

    Nhưng chỉ riêng bầu trời lúc này đây vẫn còn sáng rực lên, bởi vì trên đó có hàng ngàn ngôi sao sáng lấp lánh, chúng kết hợp với nhau tạo nên 1 khung cảnh đầy ánh sáng, lấp lánh của những ngôi sao, với vẻ đẹp lung linh, huyền ảo cứ như thể từ đây tôi có thể thấy toàn bộ dải ngân hà vậy.

    Chưa kể ở thế giới này, chỉ vài phút lại xuất hiện những ngôi sao băng bay xuyên qua, tô điểm thêm cho vẻ đẹp mê hồn này.

    ''Cậu đi đâu rồi vậy, Đức Anh ?

    Trả lời tớ đi chứ ?

    Đừng có đùa tớ như vậy nha ?''.

    Chết cha, có vẻ như tôi mải ngắm bầu trời quá mà quên béng vụ trả lời Rei rồi, chắc cô ấy thấy tôi không nói gì, tưởng rằng tôi bỏ cô ấy lại một mình nên đang sợ đây ấy mà cũng có thể là do tôi nghĩ vậy thôi.

    Tôi lên tiếng trả lời cô ấy:''Tớ vẫn ở đây nè, xin lỗi vì lo ngắm bầu trời quá mà tớ quên trả lời cậu, đã làm cậu sợ rồi''.

    ''Hứ, ai mà sợ chứ, nói cho mà biết tớ không hề sợ khi ở trong bóng tối 1 mình đâu''

    ''Rồi, rồi tớ biết là cậu không hề sợ''.

    Cô ấy nói với cái giọng cứng rắn và tự cao làm như không sợ chút nào nhưng tôi thừa biết rằng chắc chắn lúc nãy cô ấy rất sợ.

    Bỗng nhiên, Rei từ trong phòng tắm bước ra ngoài, cùng với cái áo sơ mi trắng, dài tay, mặc trên người, đứng ngay bên cạnh tôi.

    Tôi liếc nhìn cô ấy, thì thấy chỉ có phía trên là có mặc chứ ở phía dưới không thề mặc cái gì để lộ nguyên cặp đùi săn chắc và trắng bóc.

    Nhưng nói ở phía trên có mặc thì cũng không đúng, vì cô ấy vừa mới tắm xong, người vẫn còn ướt nên khi mặc chiếc áo cũng làm cho cái áo cũng ướt theo, dính sát vào cơ thể, lộ rõ nguyên cả ở phía trên, với lại cô ấy cũng chưa mặc bra nữa nha khiến cho tôi lúc này khi nhìn vào Rei thấy được cô ấy rất sexy và gợi cảm.

    Tôi nhìn Rei được 1 lúc, rồi bất ngờ quay đầu sang đi chỗ khác vì nếu mà nhìn nữa ''thằng em'' của tôi nó sẽ biểu tình mất.

    Rei vẫn đứng đó, ánh mắt cứ nhìn vào những ngôi sao trên trời, rồi hỏi tôi với 1 giọng điệu nhẹ nhàng:''Đức Anh nè, cậu thấy tớ có đẹp không ?''.

    Tôi giật bắn mình khi nghe Rei hỏi tôi câu đó, không hiểu tại sao cô ấy lại hỏi vậy, bộ có hàm ý gì à ?.

    Tôi suy nghĩ 1 tý rồi đưa ra quyết định rằng sẽ trả lời thật lòng cô ấy.

    Tôi lấy hết dũng khí rồi nói:''Ừm, thật sự cậu rất..là xinh đẹp''.

    Nói xong, tôi đợi phản ứng cô ấy ra sao, nhưng Rei vẫn cứ như thế, mắt vẫn cứ nhìn chăm chăm vào các ngôi sao và chỉ nói với tôi 1 câu:''Cảm ơn cậu vì đã khen tớ là xinh đẹp nhưng có điều cái đẹp đó chỉ là đẹp ở bên ngoài thôi, chứ còn ở bên trong thì...''.

    Tôi thắc mắc hỏi lại:''Ở bên trong ?''.

    Rei liền chỉ tay vào bầu trời mà cô ấy đang nhìn:''Cũng giống như bầu trời vào buổi đêm này vậy, khi cậu nhìn nó thì nó thật sự rất là đẹp, tràn đầy những ánh sao sáng lấp lánh phải không ?, nhưng nếu cậu tìm hiểu nó sâu hơn, nhìn vô bên trong nó thì nó chỉ là 1 cái vũ trụ màu đen, không thề lấy 1 ánh sáng, không hề có cảm xúc, cũng giống như tớ bây giờ vậy''.

    Tuy không hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng khi nhìn Rei vào lúc này, thì tôi có thể thấy một màu sắc buồn bã trên khuôn mặt.

    Tôi liền đứng dậy đi tới ngay trước mặt Rei, đặt tay lên vai cô ấy và an ủi:''Rei, cậu thật sự rất đẹp mà, đẹp cả bên trong lẫn bên ngoài''.

    Cô ấy giật mình, đỏ mặt, rồi nói với tôi bằng giọng ấp úng:''C-C-Cậu đang nói cái gì vậy ?, với lại làm sao mà biết được ?''.

    Tôi bỏ tay ra khỏi Rei, đứng cách xa ra, rồi chỉ tay vào body nóng bỏng của cô ấy và nói:''Cậu đẹp ở bên ngoài là vì cậu có body quá chuẩn, ngực to, mông săn chắc, eo thon, làn da trắng chưa kể còn có sự kết hợp của tai và đuôi mèo làm tăng thêm sự dễ thương của cậu, nói chung cậu chính là hình mẫu lý tưởng của bọn đàn ông chúng tớ, thế nên tớ mới nói cậu đẹp là vậy''.

    Rei không nói gì, nhìn tôi với khuôn mặt đỏ ửng cùng với cái ánh mắt xấu hổ.

    Tôi tưởng nếu cứ khen cô ấy như vậy sẽ khiến Rei tự hào về bản thân mình hơn, không hạ thấp mình nên tôi đã quyết định nói lời cuối cùng:''Còn ở bên trong thì cậu có 1 tâm hồn rất là trong sáng, thánh thiện.

    Tớ biết được điều này là vì lúc này thấy đồ lót của cậu ở trong phòng tắm là màu trắng với lại thiết kế đơn giản nên tớ mới biết cậu còn rất trong sáng.

    Chính vì thế cậu chính là cô gái đẹp cả bên trong lẫn bên ngoài''.

    Tôi đưa cánh tay trước mặt cô ấy theo kiểu cho cô ấy 1 like, cùng với nụ cười tươi trên môi.

    ''Ra là lúc nãy cậu đã thấy hết đồ với cả cơ thể tớ ở trong phòng tắm à ?'' Rei hỏi tôi với cái giọng khác hoàn toàn lúc nãy.

    Tôi gật đầu:''Ừ, thì đúng là tớ có thấy, nhưng mà công nhận body cậu chuẩn thiệt với lại tớ cứ tưởng cậu sẽ mặc đồ lót gợi cảm, với cái màu khác màu trắng chứ ai mà ngờ---''.

    Khoan đã, tôi vừa nói cái éo gì vậy, lúc nãy tôi đã nói không thấy bất cứ cái gì của cậu ấy mà, thế mà giờ sao mình lại nói hết ra vậy.

    ''Nè sao cậu không nói tiếp đi chứ Đức Anh, nè ?'' cô ấy liên tục hỏi tôi câu đó với cái giọng rùng rợn, chưa kể Rei còn nhìn tôi với cái ánh mắt ăn tươi nuốt sống tôi, cả thân thể cô ấy toát ra 1 làn khí giống như đang biến hình super sayain vậy, chỉ có điều khí này màu tím và đen, không phải màu vàng, nói đúng hơn là sát khí.

    Tôi đứng im, không nói lên lời gì, toàn thân đã ướt nhẹp vì mồ hôi chảy ra quá nhiều.

    Tôi toan tính chạy nhưng không thể vì bây giờ chân tôi run tới nỗi không nhấc lên được nữa.

    Rei tiến lại gần tôi, đặt tay cô ấy lên vai tôi rồi nói:''Sẵn sàng chết chưa Đức Anh ?''.

    Tôi nhìn cô ấy với khuôn mặt tươi vui như thể đang nói rằng:''Tớ đã sẵn sàng và cũng không hối tiếc điều gì''.

    Ôi cha, mẹ, ông bà ơi ra đây là cái giá phải trả khi nhìn thấy cơ thể gái sao ạ.
     
    Back
    Top Dưới