Cập nhật mới

Khác INTO THE SEA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
324649033-256-k131396.jpg

Into The Sea
Tác giả: Miimiiiivz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Author: 楚初不善舞

Sự cứu rỗi cho tất cả.

Lấy cảm hứng từ trailer "Phong Bạo Nhãn"

CP: Hảo Đa Vũ | Nguyên Châu Luật | Lâm Trận Mài Thương | Hạo Hãn Tinh Trần

❌Vui lòng không re-up❌



zhoukeyu​
 
Into The Sea
INTO THE SEA


THƯỢNG

Summary: Welcome to INTO1's WONDERLAND

1

Đã lên chuyến tàu này bao lâu rồi?

Ba ngày?

Năm ngày?

Hay, một tháng?

Ngọn hải đăng ngoài cửa sổ sáng lên, xa xa, là chỉ dẫn điều hướng tàu đi trên biển, hoặc là vong linh được chôn cất ở đây.

Cậu vốn nên đi thuyền, Lưu Vũ nghĩ, nếu không phải đã ăn viên kẹo kia.

Cậu không nên ở đây.

Hay nói cách khác, mục đích của cậu ở đây là gì.

"Bữa tối có hợp khẩu vị không?"

Lưu Vũ quay đầu lại, tạm thời chia tay với cá nhỏ trong làn nước biển đen kịt, nhìn về phía người đàn ông bưng một đĩa điểm tâm đi về phía cậu.

Anh mặc màu đen mà anh không thích nhất, nhưng trên mặt cũng không lạnh lùng thờ ơ, tựa như biểu tình ngày đó anh đưa cho cậu viên kẹo kia.

Chỉ mỉm cười.

"Không tệ lắm, đây là cái gì?"

Lưu Vũ hiển nhiên bởi vì người đàn ông bước đến mà trở nên vui vẻ hơn một chút, vì thế đáp lại người đàn ông bằng một nụ cười.

"Bánh ngọt phương Nam, nghĩ quê hương em ở đó, sẽ thích chứ?"

Người đàn ông đặt đĩa lên bàn trước mặt Lưu Vũ, cầm lấy một cái, đưa đến bên miệng cậu.

Lưu Vũ không chần chờ, há miệng cắn một ngụm nhỏ.

Bánh nếp trắng tỏa ra mùi thơm của gạo nếp, trộn lẫn với hương hoa quế tháng tám, ngọt ngào mà không ngấy.

Ánh mắt Lưu Vũ sáng lên một chút, lại tiến lên cắn một miếng, chiếc bánh không phải rất lớn, chỉ cần ba ngụm đã có thể ăn hết.

Người đàn ông nhìn vẻ mặt thỏa mãn của cậu, cười vui vẻ hơn, đẩy đĩa về phía cậu.

"Santa, anh cũng ăn đi, rất ngon."

Người đàn ông kia, chính là Santa, anh lắc đầu.

Lưu Vũ đem miếng bánh trong tay đã cắn một nửa đưa đến bên miệng Santa, cậu chính là cố ý, bọn họ ngày đầu tiên quen biết, cậu đã nói với Santa rằng mình mắc chứng nghiện sạch sẽ.

Cậu chắc chắn anh sẽ không ăn.

"Rất ngon."

Miếng bánh còn lại một chút, vẫn nằm trong tay cậu.

Lưu Vũ ngẩng đầu, chống lại đôi mắt của Santa.

Màu đen, chỉ một màu đen.

Cậu nhìn chằm chằm Santa, xuyên thấu qua đôi mắt đen láy, theo tơ máu màu đỏ, nhìn sâu vào bên trong.

Cậu nhìn thấy, mình đang nuốt mẩu bánh còn lại trong tay.

Trong lồng ngực trống rỗng bỗng nảy lên thật nhanh.

"Nguyện ý không?"

"Nguyện ý cái gì?"

"Làm người yêu của anh."

"Anh nói xem."

2

Cậu chết rồi.

Đã chết từ lâu rồi.

Tất cả mọi người trên con tàu này, hoặc nói cách khác, tất cả những người chết, bọn họ đều đã chết.

Con tàu này không ngừng tiến về phía trước, không có đường ray, không có trạm dừng, không có người lái, thậm chí, không có điểm kết thúc.

Cứ chạy trên vùng biển đen mờ mịt.

"Tiểu Vũ!"

Chàng trai mặc áo màu hồng chạy về phía cậu, đỉnh đầu là những sợi tóc ngốc nghếch lắc lư.

"Cái gì đây!?

Anh có thể ăn được không?"

Lưu Vũ nhìn Santa bên cạnh vì được ôm mỹ nhân mà thích ý đến mức như đang có cái đuôi vô hình lắc lư loạn lên, bất đắc dĩ cười cười gật đầu.

Chàng trai là Cao Khanh Trần, là người thứ năm lên tàu, lúc mới tới tất cả mọi người đều cho rằng anh là người nhỏ nhất, nào ngờ anh chính là người đầu tiên lớn tuổi hơn Lưu Vũ.

"Gọi Tiểu Cửu là được rồi, cha mẹ anh đều gọi như vậy."

Lúc đến anh mặc một chiếc hoodie màu xanh da trời không hề hợp với nơi này, anh chạy đến bên cửa sổ, nhìn bên ngoài vĩnh viễn tĩnh lặng u ám mà bĩu môi.

"Biển ở đây không đẹp như nhà anh."

Anh nhắm mắt lại, hai tay nắm lấy nhau đặt trước ngực, kéo ra một nụ cười thật tươi: "Biển nhà anh, màu xanh như đôi mắt của mèo con, trong suốt, lại sáng ngời, ở đó còn có vỏ sò, bị sóng biển cuốn lên bãi biển phơi mình dưới nắng, đẹp như ngọc thạch."

Anh mở mắt ra, nhìn bình hoa đặt trên bàn, bên trong cắm hoa hồng còn dính nước, tươi sáng xinh đẹp.

Anh vươn tay, dùng lòng bàn tay tiếp được một giọt nước rơi xuống.

Trong tích tắc Lưu Vũ không kịp ngăn cản, chỉ có thể nhìn giọt nước kia đập vào lòng bàn tay Cao Khanh Trần.

Cảm giác hít thở không thông quen thuộc truyền đến, anh nhắm chặt mắt lại, bàn tay khô ráo kéo cổ áo hoodie của mình, ngã vào trong ngực Lưu Vũ.

"Tiểu Cửu!"

Anh miễn cưỡng mở mắt ra, thở hổn hển hai ngụm: "Đừng lo lắng, tâm nguyện của anh, còn chưa đạt được đâu."

Lưu Vũ đỡ anh lên chỗ ngồi, cảm giác hít thở không thông đã dần dần biến mất, anh nhìn Doãn Hạo Vũ vội vội vàng vàng chạy tới, đưa tay sờ sờ tóc cậu, giống như khi còn bé vậy.

"Chạy nhanh như vậy, chân không đau nữa sao?"

"Pai Pai!

Thôi nào!

Cái bánh này ăn ngon lắm!"

Doãn Hạo Vũ khập khiễng đi tới, nhìn Lưu Vũ bị Santa ôm vào trong ngực, hiểu rõ mà cười cười, sau đó bị Tiểu Cửu nhét một miếng bánh.

"Ngon quá!"

Doãn Hạo Vũ cũng không tức giận, cắn một ngụm nhai nhai.

Nhìn Cao Khanh Trần ăn đến vui vẻ, cong cong khóe miệng.

Anh vẫn như vậy, trước kia bị khi dễ thảm thế nào, chỉ cần cho chút đồ ăn liền vui vẻ.

Doãn Hạo Vũ khẽ sờ cái chân của mình.

3

"Tiểu Cửu bỏ ra!!!"

Từ xa đã có thể nghe được thanh âm của Bá Viễn.

"Hôm nay một phần hoa tươi đã được gửi đến!"

Bá Viễn lấy những bông hoa đã héo rũ trong bình ra, lại cẩn thận bỏ hoa hồng còn nhỏ giọt trong giỏ vào, đem Tiểu Cửu đứng một bên đẩy xa đến mười vạn tám ngàn dặm, lại tỉ mỉ lau sạch nước nhỏ ra ngoài bằng vải khô.

"Viễn ca làm gì vậy!

Không cần phải như vậy na~ em có chạm phải cũng sẽ không có vấn đề!

Anh quên rồi sao, tâm nguyện của em còn chưa đạt được!"

Quả thật, tuy rằng đụng phải "nguyên nhân chết" của bản thân sẽ khiến bọn họ một lần nữa trải qua thống khổ khi chết, nhưng trước khi tâm nguyện cuối cùng của mình chưa hoàn thành, bọn họ cũng sẽ không vì thế mà chết một lần nữa.

Lưu Vũ nhìn hoa hồng trên bàn, rốt cuộc vẫn không vươn tay chạm vào.

"Viễn ca, anh muốn lấy cái gì, em lấy cho anh!"

Kéo thật sự được đặt rất cao, không có biện pháp nào khác, Bá Viễn đành phải kiễng chân duỗi tay, nhưng vẫn không thể với tới được.

Anh nhìn vào bông hồng cần được cắt tỉa, suy nghĩ một chút liền chuyển tới một cái ghế đẩu.

Anh vừa chuẩn bị giẫm lên, đã bị người khác đoạt trước.

Châu Kha Vũ kiễng chân, mở tủ lấy kéo ra, đưa cho Bá Viễn.

"Cảm ơn Kha Vũ."

Không cần trèo lên ghế đương nhiên là tốt, Bá Viễn vui vẻ cắt bỏ phần cuống thừa của hoa hồng, trả lại kéo cho Châu Kha Vũ đứng ở bên cạnh.

Đặt nó trở lại vị trí và khóa lại một lần nữa.

"Viễn ca, lần sau anh cần gì cứ nói thẳng với em, còn dám leo lên cao, không phải anh đã quên nó đau thế nào rồi chứ?"

Châu Kha Vũ vẫn không nhịn được, cúi đầu, nói xong liền phát hiện giọng điệu của mình có chút gắt gỏng, lại cẩn thận ngước mắt lên nhìn Bá Viễn.

"Được rồi, biết rồi Kha Vũ nhỏ bé của chúng ta.

Viễn ca sẽ không trèo lên cao, Gia Nguyên đâu?"

Bá Viễn ngược lại không hề tức giận, dù sao cũng là anh làm cho người ta lo lắng, liền thuận theo lời của Châu Kha Vũ.

"Em ấy cùng Mika nghiên cứu nhạc phổ."

Bên kia Lưu Chương đang kêu gào bảo Châu Kha Vũ mau đưa bạn trai nhỏ của mình đi, tôi sắp bị phiền chết rồi, Châu Kha Vũ lại dặn dò một câu rồi mới an tâm rời đi.

Bá Viễn nhìn tủ đã khóa, lại nhìn cái ghế bên cạnh, nở nụ cười.

Dường như thực sự có chút choáng váng.

4

"Châu Kha Vũ cậu làm gì vậy!

Trương Gia Nguyên sắp làm phiền chết anh rồi!"

Lưu Chương đứng trên ghế ngồi, dán vào vách toa tàu, bày ra dáng vẻ cậu không cần tới đây a.

"Lưu Chương, anh lại còn như vậy?!

Không phải chỉ muốn anh rap hai câu anh đã viết thôi sao!

Có cần đến mức này không?

Mình viết mà lại không dám rap nha!"

Trương Gia Nguyên vừa thấy bạn trai nhà mình tới, kéo cánh tay Châu Kha Vũ lên, càng thêm mạnh miệng.

"Để Mika hát!

Anh ấy hóa ra là một ca sĩ!

Đi lưu diễn trên toàn thế giới!

Còn anh chỉ là một đứa trẻ nhà quê, chỉ tự mình viết chơi thôi!"

Mika bên cạnh đang im lặng ôm cây đàn guitar Trương Gia Nguyên ném tới đột nhiên nghe thấy tên của mình.

"Anh, không hát."

Dứt lời lại cúi đầu gảy guitar, bật ra một đoạn giai điệu nhẹ nhàng mềm mại.

Hai người vốn đang ầm ĩ tranh cãi, nghe được thanh âm rõ ràng khàn khàn của Mika liền im lặng, Lưu Chương từ trên ghế bước xuống, đi tới trước mặt Mika.

Mika ngồi trên ghế trước quầy bar, Lưu Chương ngồi xổm xuống: "Xin lỗi, Mika, em, em quên giọng của anh...

Xin lỗi, em xin lỗi..."

Mika lắc đầu, ra hiệu cho cậu không cần để tâm.

"Cái kia, nếu không, nếu không em viết cho anh một bài hát đi!

Nhưng mà, em chưa từng học, có thể rất thô, nếu anh không ghét bỏ, chờ khi em viết xong, hát cho anh nghe thử!

Khẳng định anh có thể hát được!"

Lưu Chương nói xong quay đầu trừng mắt nhìn Trương Gia Nguyên một cái, Trương Gia Nguyên đầu tiên là sửng sốt một chút, thấy Lưu Chương nháy mắt mới bừng tỉnh ngộ ra, tiến qua vài bước.

"Đúng đúng đúng, em sẽ viết nhạc, Lưu Chương phụ trách viết lời, đến lúc đó anh sẽ phụ trách hát!

Sự kết hợp của chúng ta nói một cách đơn giản nhất chính là hoàn mỹ!

Rất hoàn mỹ!"

Mika bị vây ở chính giữa, nhìn hai đôi mắt sáng lấp lánh ngồi xổm trước mặt, như bị quỷ thần sai khiến, hoặc là tự bản thân không kiềm chế được, gật gật đầu.

Hát, bao lâu rồi mình không hát nữa.

5

"Mọi người ăn cơm thôi!

Còn không mau đến, Riki sẽ ăn hết!!!"

Giọng Nói của Bá Viễn thật sự rất lớn, toa tàu này có thể tự mình bố trí, vì thế Bá Viễn liền làm một cái nhà bếp to rộng cùng phòng ăn thật lớn, đủ để cho mười một người cùng nhau ngồi ăn.

"Trước kia anh liều mạng kiếm tiền, chỉ muốn mua một căn nhà lớn, có một phòng bếp thật lớn, như vậy, anh có thể đón cả ba mẹ đến ở."

Lần đầu tiên sử dụng, Bá Viễn thoạt nhìn rất hưng phấn, phòng bếp thật sự rất lớn, chuẩn bị phần ăn cho mười một người không hề ít, cho nên những ai có thể hỗ trợ đều đi vào giúp một tay.

"Viễn ca!

Em cũng có thể nấu cơm!"

"Em lo mà tự giữ mình!

Có rất nhiều dao trong nhà bếp đó, em không thể!

Ngoan ngoãn ở bên ngoài phổ cập một chút kiến thức khoa học của em về chất gây nghiện đi!"

"Trên toa này làm gì có chất gây nghiện chứ!"

"Coi như là giáo dục trước khi đầu thai cho cả bọn."

"Trương Gia Nguyên em có ý gì vậy?

Không muốn ở lại với chúng tôi đến thế sao!

Có phải không Tiểu Cửu?

Có phải không Lưu Chương?"

"Lâm Mặc anh câm miệng!"

"Kha Vũ, Kha Vũ?"

Lưu Vũ đang cắt thịt, không nhận được phản hồi thì ngẩng đầu lên, khuỷu tay chạm vào Châu Kha Vũ đang đứng bên cạnh rửa rau.

"A?"

"Nghĩ cái gì vậy?"

"Lưu Vũ, chúng ta sẽ ở đây mãi mãi sao?"

Lưu Vũ nghe ra sự trịnh trọng, cùng nghiêm túc.

"Em ấy không nên như vậy, em ấy không nên ở chỗ này."

"Em ấy mới mười tám tuổi, không phải bởi vì những kẻ buôn bán ma túy kia, không phải bởi vì một thân cảnh phục kia, em ấy sẽ không ở chỗ này."

"Bầu trời của em ấy rộng lớn, em ấy còn chưa giương cánh bay được một lần, chưa nhìn thấy bầu trời, em ấy làm sao có thể rơi xuống?"

"Lưu Vũ ca, vì sao?"

"Anh có biết khi em thấy em ấy tái nhợt nằm ở đó, em đang nghĩ gì không?"

"Em đang nghĩ, con dao kia, sắc bén lạnh lẽo như vậy, em ấy có đau không?"

Lưu Vũ nhìn đứa trẻ lớn xác rốt cuộc nhịn không được ngồi xổm xuống khóc rống lên, vóc người to lớn như vậy, ngồi xổm xuống co rụt lại vậy mà trông thật nhỏ bé.

Cậu ngồi xuống bên cạnh và vỗ lưng an ủi.

"Ơ, làm sao vậy?"

Trong phòng bếp không biết từ lúc nào chỉ còn hai người bọn họ, Bá Viễn không biết vào để làm gì.

"Không có việc gì, Kha Vũ bị đập trúng đầu rồi."

"Không sao chứ?

Cái đó, có nước không?

Riki uống phải rượu rồi!"

"Hả?!"

Vừa mới trấn an Châu Kha Vũ xong, cậu thật sự nghĩ không ra nguyên nhân khiến Riki uống rượu.

"Lâm Mặc nghịch ngợm muốn uống đồ uống đặt trong tủ kia, Riki tò mò liền uống một chút, nào ngờ được đó là rượu."

"Không sao chứ?"

Bá Viễn nhìn vẻ mặt lo lắng của Lưu Vũ và Châu Kha Vũ, thở dài: "Đêm nay sợ là không có gì để ăn."

Lưu Vũ ra khỏi phòng bếp, nhìn thấy Riki nuốt chửng mọi thứ trên bàn ăn, lại nhớ tới lần đầu tiên gặp Riki, bị bộ dáng gầy gò của anh làm cho hoảng sợ.

"Ăn chậm một chút, nếu không sẽ nghẹn."

Cậu đặt sữa trước mặt Riki, Riki cầm lên liền uống, còn bỏ thời gian cho Lưu Vũ một ánh mắt, hướng cậu cười cười.

Ăn chậm một chút, quỷ nhỏ chết vì đói.

6

Trên biển không có đêm đen, bên ngoài luôn tối tăm, không thể phân biệt được đâu là trời đâu là biển, bóng tối trải dài vô tận, chỉ có ngọn hải đăng lập lòe ánh sáng mang lại một chút ấm áp, có thể an ủi tâm hồn.

Châu Kha Vũ trở lại phòng, trong phòng không bật đèn.

Cậu chỉ vừa mới mở cửa, đã bị một luồng sức mạnh kéo vào, hung hăng nện lên tấm ván gỗ, một thân thể đè lên.

"Châu Kha Vũ, anh có đau không?"

"Lúc đụng phải, anh có đau không?"

Châu Kha Vũ thở dài, đưa tay vòng quanh người đã khóc đến run rẩy trước mặt, tùy ý cậu vùi đầu vào cổ mình, tùy ý nước mắt rơi trên quần áo và làn da của mình.

"Không đau, không có em mới đau."

"Châu Kha Vũ, em muốn xem phim."

Thân thể Châu Kha Vũ cứng đờ một chút, Trương Gia Nguyên nói rất rõ ràng, nhưng cậu như là nghe không hiểu.

"Nhìn chúng ta đi, vậy mà vẫn chưa xem xong bộ phim này."

Châu Kha Vũ bật đèn lên, ánh đèn chói mắt đột nhiên sáng bừng, chói đến mức trong mắt đầy lệ, cậu thấy rõ ràng, người yêu của cậu đang đứng trước mặt.

"Có đánh cược hay không?"

Cậu bé mặc đồng phục cảnh sát, hỏi cậu.

"Cược."

TRUNG

Summary: Escape

7

Trong bữa ăn, Châu Kha Vũ nói cho mọi người biết, không ngoài ý muốn khi nhận được một mảnh tĩnh lặng.

"Hai người suy nghĩ kỹ rồi?"

Santa vẫn mặc bộ đồ đen kia, anh nhìn thoáng qua bàn tay đang nắm chặt của Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên, hiếm khi có được vẻ mặt nghiêm khắc.

"Con đường này không phải như hai người nghĩ."

"Ý của tôi là, phủ quyết."

Tóm lại, số phiếu phản đối nhiều hơn phiếu ủng hộ, một bữa ăn kết thúc trong không vui.

"Gia Nguyên."

Trương Gia Nguyên đang ở trong phòng lau đàn, cánh cửa bị gõ hai cái, cậu buông đàn xuống mở ra, rất bất ngờ phát hiện người đứng bên ngoài là Mika.

"Bài hát đó, em đã viết xong chưa?"

Cậu thật sự rất bất ngờ, như nắm bắt được một chút gì đó, lại rất nhanh đã vụt đi.

Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, nói Mika chờ một chút, liền đi đến mở hộp đàn lấy ra bản nhạc được viết tay.

"Viết xong rồi, bất quá chỉ là một chút hợp âm đơn giản, dù sao nơi này ngoại trừ cây đàn guitar này của em, cũng không có cái gì khác, Lưu Chương cũng viết lời rất tốt, dự định sẽ đưa nó cho anh sau."

"Cảm ơn."

Mika định rời đi.

"Mika!"

Trương Gia Nguyên gọi Mika lại.

"Bảo trọng."

"Em cũng bảo trọng."

Trở lại phòng, Mika lấy ra một hộp đàn từ dưới gầm giường, trong tàu sẽ không có tro bụi, hộp đàn vẫn sạch sẽ.

Anh mở hộp, lôi cây đàn cũ ra ngoài, cây đàn này đã chứng kiến anh từ một người vô danh trở nên sáng chói rực rỡ.

Anh tỉ mỉ lau đàn, tay sờ qua một mảnh không bằng phẳng thì dừng một chút, đó là nơi bị axit sulfuric đốt cho cháy đen, ở trên thân đàn màu nâu thật sự nổi bật.

"Thì ra, mày cũng bị hắt trúng sao."

Anh từng chút từng chút sờ lấy vết sẹo kia, nhắm mắt lại, yên tĩnh.

Lại mở mắt ra, lấy ra bản nhạc phổ.

Tiếng đàn phát ra cũng không mấy êm đềm, lan tỏa đến từng toa tàu, bồng bềnh, phiêu lãng.

Anh hắng giọng, tự giễu cười cười, quả nhiên vẫn không thể quen với thanh âm này mà.

Lại cất tiếng, lần này không đứt đoạn nữa.

Ngày hôm đó tiếng hát vang lên thật lâu, đủ để cho biển đen nổi lên một chút sóng biển, lâu như vậy, Doãn Hạo Vũ lần đầu tiên nhìn thấy được dáng vẻ thực sự của biển đen bên ngoài cửa sổ.

Trong bụng như thể cũng nổi lên từng cơn sóng, và chân bắt đầu đau.

Một gậy, lại một gậy, đánh vào da thịt, đánh vào nơi thịt đã thối rữa, đánh vào cái đầu không kịp che chắn bị lộ ra.

Thẳng đến khi Tiểu Cửu chạy tới kéo rèm cửa sổ lên, cậu mới cảm thấy mình như sống lại.

Một lúc sau, cậu hỏi, có chuyện gì vậy?

"Mika, đi rồi."

8

Cũng giống như chưa từng tồn tại, tất cả mọi thứ về Mika đã bị xóa sạch.

Cùng với bản nhạc phổ đó.

Doãn Hạo Vũ và Cao Khanh Trần sớm đã khóc không thành tiếng, hai đứa nhỏ đang ôm nhau khóc trong góc phòng, cố gắng hạ thấp thanh âm.

Lưu Vũ theo bản năng nhìn về phía Santa, nhận được cái lắc đầu của đối phương liền trầm mặt, kéo người trở về phòng mình.

"Lắc đầu có nghĩa là gì?

Vì sao Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên đột nhiên xuất hiện ý tưởng này?

Mika xảy ra chuyện gì vậy?"

Santa không nói một lời.

"Nói chuyện đi!

Anh có biết không!"

"Santa, hoặc là nên nói, ngài Tử Thần."

Santa cuối cùng cũng có một số phản ứng.

"Đều sẽ như vậy, ngay từ đầu, chính là như vậy."

"Con tàu này đã chạy rất lâu rồi, không ai có thể làm cho nó dừng lại, nó không có điểm kết thúc.

Mỗi người trên tàu đều có một mong muốn, dù cho không nguyện ý, nó cũng sẽ thúc giục mọi người để họ hoàn thành mong muốn, bởi vì sự thật không phải là giải thoát, mà là chất dinh dưỡng, nó chính là dựa vào điều này để tiến về phía trước.

"

Chất dinh dưỡng có nghĩa là gì?

Bị mắc kẹt ở đây, không có ngày kết thúc.

Mãi mãi, bị mắc kẹt trên con tàu này.

"Cho nên, Mika, biến thành chất dinh dưỡng?"

Làm sao để Lưu Vũ có thể chấp nhận, người bạn sớm chiều ở chung, mang theo lòng tràn đầy chờ mong được "giải thoát", đổi lấy một kết quả trở thành thứ gọi là "dưỡng chất".

"Anh đã cố gắng thử, cố gắng làm chậm tốc độ, cố gắng để mọi người không xuất hiện loại ý niệm này trong đầu, anh đã tận lực, thật sự tận lực."

Lưu Vũ ôm lấy Santa đang ảo não, muốn mở miệng lại không biết nói cái gì, chính cậu cũng không có cách nào để có thể giải tỏa, không phải sao?

"Không thể tiếp tục như vậy."

Cuối cùng cậu nói.

9

"Tôi có một cách."

Cuối cùng ai đó đã phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Để tôi, trở thành vật chủ."

Lâm Mặc giương mắt, đối diện với tầm mắt của Santa.

"Để tôi cùng con tàu này ký khế ước, tôi và nó, đồng sinh cộng tử."

"Không được!"

Người đầu tiên đứng lên phản đối là Bá Viễn: "Dùng mạng của em thành toàn* cho mọi người?

Anh nói cho em biết, em nghĩ cũng đừng nghĩ!"

*Giúp đỡ để người khác đạt được mục đích

"Có thể."

"Santa anh nói cái gì?!

Sao anh có thể nói như vậy!"

Lưu Chương trực tiếp nhảy dựng lên túm lấy cổ áo của Santa.

"Lưu Chương, anh buông Santa ra trước đã, để cho anh ấy nói xong."

Châu Kha Vũ giữ chặt Lưu Chương.

"Lâm Mặc đã học qua phương diện này, quả thật có thể cùng con tàu này ký khế ước, đồng sinh cộng tử, chỉ cần năng lượng của Lâm Mặc lớn hơn lượng năng lượng của tàu, có thể đoạt lại quyền chủ động, đến lúc đó phóng hỏa, có thể trực tiếp đốt cháy nó."

"Về phần vì sao lại phóng hỏa?

Lâm Mặc, nguyên nhân cái chết của cậu, là bị thiêu chết, đúng không?"

Lâm Mặc gật gật đầu, cũng không thấy kỳ quái vì sao Santa lại biết.

"Cho nên, chỉ cần tâm nguyện của Mặc Mặc không hoàn thành, cậu ấy sẽ không chết.

Mà cậu ấy là một vong linh, không thể giống như chiếc tàu này vĩnh viễn tồn tại, chỉ cần nó không còn, cậu liền được tự do, 'năng lượng' tồn tại trong cơ thể cậu cũng sẽ tự do.

"

"Vậy phải làm sao để năng lượng của Mặc Mặc lớn hơn con tàu?"

Santa nhìn một vòng: "Bảy người, đủ rồi."

Lời này vừa nói ra, tất cả đều hiểu.

"Cho nên, chưa xem xong phim, vẫn có thể xem, đúng không?"

10

Quá trình ký kết khế ước dễ dàng đến mức khiến người ta không thể tin được.

Lâm Mặc bất quá chỉ dùng dao cắt ngón tay mình nhỏ hai giọt máu xuống biển, Santa lập tức nói cho cậu biết đã thành công.

Trên tàu là bầu không khí thư giãn tuyệt vời.

Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên đi khắp nơi tìm thiết bị có thể xem phim, cuối cùng bấm mở TV trên tàu lên, lúc phát hiện có thể dùng không khỏi phát ra một tiếng hô kinh ngạc, chậm chạp dính nhau thân mật hơn mười phút mới nhớ ra không tìm được điều khiển từ xa.

Doãn Hạo Vũ bị Cao Khanh Trần kéo về phòng, thuận đường kéo tất cả rèm cửa sổ lại, bởi vì Pai Pai thật sự không thể nôn thêm được nữa.

Riki còn ngồi ở phòng ăn, Lưu Vũ hỏi anh tại sao không về phòng nghỉ ngơi, anh nói, có thể dạy anh nấu soup Tom Yum không.

Bá Viễn ôm điện thoại di động quẹt quẹt, vỗ bàn một cái, những người còn chưa trở về phòng đều bị hoảng sợ, nhìn anh bất chợt nổi giận đùng đùng đứng lên.

"Tại sao giá nhà bên ngoài ngày càng đắt đỏ!!!"

"Tôi không phải chỉ muốn mua một căn nhà thôi sao!"

"Đã chết rồi còn không buông tha tôi!"

"Fuck!"

"Cái kia, Viễn ca."

"Di sản của em, còn có hai căn, nếu không, cho anh nha?"

Châu Kha Vũ trực tiếp bị một ánh mắt sắc như dao làm cho nghẹn trở về.

Sở dĩ hai ngày nữa mới quyết định hành động, là vì Lưu Chương hy vọng có thể tiêu hao thêm một ít năng lượng của con tàu.

"Nó càng yếu, Mặc Mặc càng thoải mái!"

Vì vậy, ba ngày sau bắt đầu hành động.

11

"Thật ra, anh rất sợ."

Không kịp đề phòng nghe được Lưu Chương yếu ớt bày tỏ, Lâm Mặc không còn như ngày thường cười hi hi ha ha.

"Ngày hôm đó, em đến tìm anh, phải không?

Em học một phép thuật mới, chạy đến chỗ anh, muốn nói với anh, nhưng anh không ở nhà, anh đã đi lên đồi."

"Ngọn núi kia thật lớn, anh đuổi theo một con thỏ, chạy rất xa, trong lòng chỉ lấp đầy suy nghĩ bắt được nó đưa cho em, em muốn ăn hay nuôi cũng được.

Anh phí rất nhiều công sức, thật vất vả mới bắt được, anh vội vàng chạy xuống chân núi, trên đường liền nhìn thấy trong thôn bốc khói dày đặc, anh đoán thử là nhà ai bốc cháy, anh lập tức chạy nhanh hơn."

"Ai biết được, ở nơi đó, lại là em..."

Nước mắt Lưu Chương từng giọt từng giọt rơi trên người Lâm Mặc, cậu lau nước mắt trên mặt, ôm Lâm Mặc trong ngực càng chặt.

"Anh thấy em bị trói vào đống cỏ, phía dưới tất cả đều là lửa, anh muốn xông qua cứu em, nhưng người dân trong thôn trói anh lại, còn bảo anh quỳ xuống, dập đầu với trời đất, để chứng minh mình không liên quan gì đến em, sẽ không cùng người xấu là em cấu kết.

Anh làm sao chịu chứ?"

"Cho nên anh liền giết sạch người trong thôn, sau đó, tự thú, sau đó, chết."

Lâm Mặc nằm trong ngực Lưu Chương, thanh âm của cậu đã cố nén không run rẩy, cậu đoán được, vết sẹo trước ngực Lưu Chương, chỉ là không nghĩ tới, một cái liếc mắt cuối cùng trước khi chết, nhìn thấy Lưu Chương cầm lấy một con dao, vậy mà thật sự vấy đầy máu tươi.

"Rất đáng sợ đúng không, anh cũng cảm thấy vậy.

Nhưng anh không cam lòng."

"Lâm Mặc, chính là người yêu của anh."

"Thật ngại khi quấy rầy hai vị, Santa bảo tôi nói cho hai vị một tiếng."

Bá Viễn gõ gõ, cũng không tiến vào trong: "Bắt đầu hành động."

"Và..."

"Riki đi rồi."

Ai cũng không nghĩ tới, tâm nguyện cuối cùng trước khi Riki chết chỉ là muốn uống một chén soup Tom Yum.

Lưu Vũ không biết làm, vì thế gọi Tiểu Cửu tới, bảo Tiểu Cửu dạy cho chú mèo tham ăn kia.

Tiểu Cửu không thể làm, vì thế cậu chỉ có thể đứng thật xa, từng bước từng bước dạy Riki phải làm như thế nào, cho bao nhiêu nước, thêm bao nhiêu nguyên liệu.

Cậu còn khen, Riki học rất nghiêm túc nha.

"Thật sự là gạt người, quỷ nhỏ chết đói."

Lưu Vũ rửa sạch bát và đặt nó bên trong bồn rửa chén nhà bếp, nhìn chằm chằm vào một bông hồng duy nhất cắm trong chiếc bình bên cạnh.

Cậu nhớ tới hương thơm đầy trời trên cánh đồng hoa hồng, cùng hương vị máu trộn lẫn với nhau, quyến rũ xinh đẹp.

Lại bị lừa rồi.

12

Mọi người ăn ý hình thành một loại im lặng, ngoại trừ Lâm Mặc cùng Lưu Chương.

Ai đi trước, ai đi sau, trên thực tế không khác nhau lắm.

Con tàu này không biết chạy bao lâu, cũng không biết cuối cùng sẽ biến thành cái dạng gì, tóm lại là phải có người rời đi, tội gì cứ trì hoãn không đi về phía trước, thêm một ngày, liền khó chịu thêm một ngày.

Đạo lý này, họ đều hiểu.

"Mặc Mặc."

Lưu Chương đang ngủ, Lâm Mặc ngồi bên cửa sổ, nghe được thanh âm của Bá Viễn chỉ ừ một tiếng đáp lại.

"Mọi người sẽ không trách em."

"Thành công đương nhiên là tốt, tất cả đều vui mừng.

Thất bại cũng không sao, ai biết rốt cuộc sẽ như thế nào?

Anh tin tưởng Mika cùng Riki cũng sẽ không trách em, ít nhất trước khi bọn họ đi, đều vui vẻ, thế là đủ rồi."

"Không nên tạo cho mình quá nhiều áp lực, lại nói, ngược lại mọi người còn phải cảm tạ cậu."

"Cậu nghe Santa nói rồi đó, cho dù không có cậu, không có kế hoạch này, mọi người cũng vẫn phải đi, chỉ là đi như vậy thật sự nghẹn khuất.

Tất cả chỉ là, không muốn biến ước nguyện cuối cùng của bản thân thành một nhiệm vụ hoặc một chiến lợi phẩm cho người khác.

"

"Như vậy thật sự rất khó chịu, không phải sao?"

Âm thanh bên ngoài dường như trở nên lớn hơn một chút, mái tóc của Lâm Mặc vì lúc nãy ngủ mà rối tung, cậu gạt tóc vụn rơi trước trán, quay đầu lại nhìn thoáng qua Lưu Chương vẫn ngủ say như trước.

"Lâm Mặc tôi không cha không mẹ, từ nhỏ đã không hiểu tình cảm là gì, Lưu Chương là ngoài ý muốn, mọi người cũng vậy."

"Lúc dựng lên đống lửa tôi không sợ, lúc ngọn lửa kia thiêu đốt khắp người tôi cũng không đau, nhưng ngay lúc Lưu Chương bị người ta trói lại...

Đau quá."

"Tôi không yên tâm mọi người, cũng không xác định lựa chọn của mình có thể thật sự giải cứu mọi ngươi hay không, nhưng tôi không muốn để mọi người giãy dụa trong vùng biển yên tĩnh ghê tởm này nữa, đây là điều duy nhất tôi có thể làm."

"Lâm Mặc!"

Trương Gia Nguyên đứng ở cửa.

"Xem phim, ăn bỏng ngô không?"

Trương Gia Nguyên lắc hộp bỏng ngô trong tay: "Em đã chuẩn bị một phần thật lớn."

Summary: End

13

Con tàu trở nên trống rỗng.

Vốn là con tàu đầy ắp người, hiện giờ trống rỗng làm cho người ta chỉ thấy bi thương.

Lưu Vũ bấm ngón tay tính toán, đã rời đi bao nhiêu?

Mika, Riki, Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ.

Không giống như Mika và Riki, Lưu Vũ đã không trực tiếp chứng kiến quá trình biến mất của hai người họ.

Bọn họ ngồi trên sô pha, bộ phim kia cậu đã xem qua, một bộ phim đã cũ về tình yêu, hai nam chính đứng trước vách núi ôm hôn, cuối cùng hai người nắm tay nhảy xuống vách núi.

Phim kết thúc.

Bên kia vang lên tiếng nức nở đầy kìm nén của Tiểu Cửu, đáng tiếc cậu ngay cả nước mắt của mình cũng không thể chạm vào, đành phải đem khăn giấy đặt ở dưới mắt, thấm ướt từng giọt một.

Đã thành quỷ rồi, cũng không biết lấy từ đâu ra nhiều nước mắt như vậy.

Cậu thật rất muốn há miệng an ủi cái người từ nhỏ bị khi dễ mà lớn lên, mặc dù dưới chân mình cũng thấm đẫm máu.

Lúc há miệng mới phát hiện không thể phát ra âm thanh, Santa đưa khăn giấy tới, cậu đang muốn cự tuyệt, sau đó được anh lau đi nước mắt trên mặt, mới phát hiện mình vậy nhưng cũng đã khóc.

Cho đến khi Trương Gia Nguyên và Châu Kha Vũ ôm hôn nhau, từng chút một hóa thành ánh sáng, cho đến khi mọi thứ khôi phục lại "bình thường".

Cậu nghe Trương Gia Nguyên nói: "Hẹn gặp lại."

Còn có, Bá Viễn: "Thằng nhóc Châu Kha Vũ này, vẫn không nói cho chúng ta biết thì ra bản thân lại là phú nhị đại a."

"Em xem, một ngôi nhà lớn như thế."

"Anh liều mạng đi học, thi đậu vào một trường đại học tốt, liều mạng làm việc, lấy được một mức lương coi như hài lòng, tiết kiệm tiền, sống rất vội vàng, chính là muốn mua một căn nhà lớn.

Đó chính là giấc mơ của anh, có phải là rất tầm thường không?"

Tiểu Cửu khóc một ngày ngủ thiếp đi, ánh mắt vẫn sưng lên, được Pai Pai ôm về phòng, Santa cùng Lâm Mặc Lưu Chương đang thương lượng hành động tiếp theo, trên sô pha chỉ còn lại Lưu Vũ cùng Bá Viễn.

Lưu Vũ lắc đầu.

Bá Viễn cười một tiếng, nhìn về phía hoa hồng đã không còn tươi đẹp rực rỡ nữa.

"Nhưng nỗ lực của anh, đã bức chết anh."

"Anh sợ độ cao, lúc đứng trên tầng thật ra anh rất sợ hãi, lúc anh nhìn xuống, ngay cả chiếc xe cũng trở nên nhỏ bé như một con kiến.

Anh nghĩ, nỗ lực của anh, đổi lấy cái gì?"

"Anh biết mình bị bệnh, cần gặp bác sĩ, chỉ cần phối hợp tốt, tích cực điều trị, nhất định có thể tốt lên."

"Cơ hội khỏi bệnh là rất cao, bác sĩ nói, anh chỉ mới đến giai đoạn giữa, phẫu thuật xong điều dưỡng thật tốt, cơ hội có thể khôi phục rất cao."

"Nhưng anh không có tiền."

Tôi không có quyền chữa bệnh.

14

Cao Khanh Trần ngủ không hề yên ổn.

"Thả tôi ra, thả tôi ra, cứu tôi, cứu tôi."

Đã thật lâu cậu không nói mớ, sau khi tới nơi này, đây là lần đầu tiên cậu nói mớ.

Doãn Hạo Vũ vươn tay, nhẹ nhàng vỗ trên lưng Cao Khanh Trần, thử trấn an để ca ca có thể an ổn ngủ một chút.

Bên ngoài, không biết bắt đầu từ khi nào, giống như kể từ khi có càng nhiều người rời đi, khung cảnh bên ngoài mới ngày càng giống như khung cảnh mà biển cả nên có.

Có gió, có sóng.

Rèm cửa sổ bị thổi bay một cái, sóng biển màu đen đập vào tầm mắt Doãn Hạo Vũ, bên tai bắt đầu vang lên tiếng cầu cứu.

Là Tiểu Cửu!

Tiểu Cửu!

Không!

Đừng!

Thả anh ấy ra!

Anh ấy sẽ chết!

Anh ấy sẽ chết đuối!

Không!

Tên mày là gì?

Không phải chỉ là một con chó nhỏ sao?

Gọi bừa bãi làm gì!

Muốn cứu nó!

Đi đi!

Mày có bản lĩnh không?

Đừng đánh!

Đừng đánh!

Tiểu Cửu!

Thả tôi ra!

Các người sẽ gặp báo ứng!

AAAAAA!

Rèm cửa sổ được kéo lại, Doãn Hạo Vũ bị kéo trở về.

Đó là Santa.

Cậu quay đầu nhìn thoáng qua Cao Khanh Trần đang ngủ trên giường vẫn chưa tỉnh lại, mới nhìn tới Santa không biết đã xuất hiện từ lúc nào.

"Bọn họ chết rồi.

Sau ba năm tù, đi ra cướp địa bàn với xã hội đen, bị người đánh chết."

"Hai mạng người, chỉ đáng giá ba năm sao?"

"Em không hiểu, vì sao lại có ác ý lớn như vậy?"

"Rõ ràng, đều là trẻ con bằng tuổi nhau mà?"

Doãn Hạo Vũ ngồi ở bên giường, cúi đầu, là tự giễu hoặc vì thứ gì khác, cười cười.

"Santa, nguyện vọng của Tiểu Cửu là gì?"

Cậu ngẩng đầu lên.

Santa nhìn đôi mắt của đứa trẻ mới mười tám tuổi, lúc này sáng rực lên.

Anh đưa tay sờ sờ tóc Doãn Hạo Vũ.

Pai Pai, nước biển rất mặn.

Pai Pai, muốn trốn thoát.

Pai Pai, phải sống tốt.

Lúc nhắm mắt lại, Cao Khanh Trần nghĩ vậy.

15

"À, ngoại trừ hai chúng ta và bạn trai Tử Thần của cậu, tất cả đều đi rồi."

Lâm Mặc bẻ nát bánh mì, từng chút từng chút ném xuống biển đút cho những con cá không biết có thật sự tồn tại hay không.

Lưu Chương bên cạnh dựa vào cậu, đã ngáy ngủ từ bao giờ.

"Đúng rồi, tâm nguyện của Tiểu Cửu, làm sao thực hiện được?"

Lưu Vũ nhìn bánh mì nát vụn rơi xuống biển nhưng không tạo ra chút gợn sóng gì.

"Pai Pai nói với anh ấy, có thể nhìn thấy anh ấy lần nữa, chính là được sống lại một lần nữa."

"Chậc, hai cái đứa này, còn rất thâm tình."

Lưu Vũ nghiêng đầu nhìn cậu.

"Vậy lão Lâm mười chín tuổi, cậu nghĩ như thế nào?"

"Để xem Santa nhà cậu có cho chúng tôi một tờ giấy chứng nhận kết hôn hay không."

Lâm Mặc ném chút bánh mì cuối cùng ra ngoài.

"Được rồi, tớ mang anh ấy về ngủ."

"Hy vọng ngày mai có thể nhận được sổ đỏ, à đúng rồi, hy vọng ngày mai sẽ không nhìn thấy cậu."

"Tớ cũng không muốn khóc thêm một lần nữa."

Lâm Mặc đưa Lưu Chương ngủ đến không biết trời cao đất dầy là gì trở về phòng, Lưu Vũ nghe thấy trong miệng cậu lẩm bẩm, cười khẽ.

"Đang chờ anh?"

Lưu Vũ bị Santa ôm lấy từ sau lưng, cả người cậu cứng đờ, nhưng không giãy dụa.

Nụ hôn của Santa nhẹ nhàng lại dày đặc rơi xuống, cách áo sơ mi của cậu.

"Không thoải mái thì nói với anh, anh sẽ không ép buộc em."

Giọng nói của Santa rơi thẳng vào một bên tai trần trụi của cậu, chui vào trong, khiến cậu ngứa ngáy.

"Không có."

Kỳ thật vẫn có, ký ức khi còn sống quá mức ghê tởm, khiến cho sau khi cậu chết vẫn có bài xích tiếp xúc với thân thể.

Nhưng anh ấy là Santa, người yêu của cậu.

Người có thể cứu rỗi cậu.

Trong phòng không vang lên tiếng động, nhưng khung cảnh lại ướt át xinh đẹp, cậu thở dốc từng ngụm, ánh mắt rũ xuống, không dám ngước mắt lên nhìn người nằm bên trên đang hôn lên từng tấc thân thể mình.

Hô hấp dồn dập va vào nhau, thở hổn hển, bám chặt lấy, trườn lên trên, lại cúi xuống.

"Santa."

Cậu vẫn kêu lên một tiếng, trên người đã không còn gì nữa, cậu gắt gao ôm lấy tấm lưng rắn chắc của người yêu, vùi đầu vào lồng ngực ướt đẫm mồ hôi, nơi đó không có trái tim, nhưng cậu lại rõ ràng nghe thấy nhịp tim.

"Đừng sợ, anh ở đây."

Cùng nhau đắm chìm, cậu mơ màng nhìn ra sóng biển đen nhánh bên ngoài phòng, cuồn cuộn, tựa như một đóa hồng đen rách nát.

Mùi hoa hồng tràn ngập cả khoang mũi, tứ chi bị khống chế mở rộng, động tác giãy dụa khiến cho hoa hồng đâm thủng da thịt lộ ra bên ngoài của cậu, cắt rách da mặt cậu, cậu há miệng cắn xuống, mùi máu tươi tràn ngập trong miệng, khoang miệng bị người dùng lực mở ra không cách nào khép lại, cổ họng bị vật cứng rắn đâm thủng, nơi đó cũng vậy, bị xé rách đau đớn.

Bây giờ thì không.

Mình được bảo vệ.

"Sao không ngủ?"

"Em thích bó hoa đó."

Bó hoa bày trong phòng Bá Viễn, đại khái là buổi sáng cậu lấy tới, lúc này cánh hoa đã héo rũ.

Vì thế Santa buông cánh tay vòng trên thắt lưng cậu, đi qua, cầm lấy bó hoa kia, một bước, hai bước, hướng cậu đi tới.

Hoa hồng đã không có mùi thơm, nhưng nó vẫn còn sức sống.

Nụ hôn rơi trên môi, cậu được ôm vào vòng tay.

Cuối cùng, anh ấy đã cứu rỗi tôi.

Nhân gian là địa ngục, Tử Thần lại là Chúa cứu thế.

16

"Đi rồi?"

"Ừm."

"Anh thực sự không phải người, trước khi đi còn nhớ tới chuyện kia."

Santa nhìn hoa hồng trong tay, không để ý tới Lưu Chương.

"Không thể đi được, cậu có sợ không?"

Anh quay đầu hỏi Lưu Chương.

"Tôi?

Tôi sợ cái gì?

Mặc Mặc không phải ở bên cạnh tôi sao?"

Lưu Chương không nghĩ tới anh hỏi như vậy, sửng sốt một chút, sau đó lại quay lại dáng vẻ không chút lo âu.

Sóng biển càng lúc càng lớn, xa xa có thể nhìn thấy con sóng ẩn hiện trong màn sương đen đang tuôn trào kéo đến, giống như, muốn nuốt chửng con tàu.

Nuốt chửng!

"Mặc Mặc!"

Lưu Chương và Santa thay đổi sắc mặt, liếc nhau một cái, liền chạy về phía phòng Lâm Mặc.

Lâm Mặc quả nhiên đã không ổn rồi.

Năng lượng vốn luôn tích trữ trong cả con tàu được nó dùng hết, lúc này đã lớn hơn nhiều so với năng lượng trong người cậu, người cuối cùng còn chưa chết, làm sao nó có thể đoán được kế hoạch của bọn họ, nó bỏ hết vốn liếng, bất chấp muốn đem "Vật trung gian" này trực tiếp nuốt lấy.

Lưu Chương chỉ biết đứng nhìn, anh cũng không thể nhìn thấy năng lượng trong cơ thể Lâm Mặc bị năng lượng bên ngoài ảnh hưởng mà loạn thành một đoàn, anh không học qua những thứ này, trước kia Lâm Mặc ở bên tai anh ríu rít nói những thứ này anh cũng nghe không hiểu, chỉ biết nhìn mồ hôi trên trán Lâm Mặc nhỏ xuống từng giọt từng giọt.

Anh muốn đưa tay lau đi, lại bị Santa ngăn lại: "Không thể chạm vào."

"Cậu ấy cần phải ổn định, dựa vào chính mình, ổn định."

Lâm Mặc chỉ cảm thấy nóng.

Có phải là lửa không?

Ngọn lửa lại bùng phát?

Lưu Chương đâu?

Anh ấy không bị bắt, đúng không?

Nóng quá, lạnh.

Nước lạnh, không, không phải nước, là băng, lạnh, rất lạnh.

Cậu cảm nhận được năng lượng trong cơ thể đang trôi đi, không được.

Cậu dốc hết toàn lực ổn định tinh thần, không nghĩ đến con tàu nát vụn kia, cũng không nghe những lời nói xen lẫn tiếng nổ vang lên bên tai.

"Quên đi, đều đã chết rồi, cho dù đi ra ngoài, cũng không có khả năng đầu thai, từ bỏ đi."

Không thể, không phải.

"Ngươi bây giờ liều mạng cứu bọn họ để làm gì?

Tại sao không ai đến cứu ngươi khi ngươi bị trói vào đống cỏ?

Có đáng không?"

"Tâm nguyện của người khác đã hoàn thành, chỉ còn lại ngươi và người yêu của mình, kết quả là bây giờ ngươi phải chịu đựng hết tất cả dày vò ở đây, nhưng họ đã được giải thoát, công bằng không?

Không thấy ủy khuất sao?"

"Thật sự là, rất ồn."

Lâm Mặc chợt mở to mắt, cau mày: "Chuyện của ông đây, còn không có ai dám quản đâu!

Ông đây thích làm gì thì làm, con mẹ nó mày không quản được!"

Ầm!

Tiếng nổ vang lên từ đuôi tàu.

Một tiếng, một tiếng, lại một một tiếng.

Lưu Chương nhìn con tàu vang lên một tiếng nổ tung, môi Lâm Mặc trắng bệch thêm một phần.

Cũng không để ý lời dặn dò của Santa, vội vàng chạy đến vài bước, đem Lâm Mặc không còn chống đỡ nổi ôm vào trong ngực.

"Mặc Mặc, Mặc Mặc!

Lâm Mặc!"

"Không sao cả, chúng ta, thành công chưa?"

"Chỉ sợ là, không có."

Một câu nói đem trái tim vừa an ổn chậm lại của Lâm Mặc lần nữa khẩn trương đập nhanh.

"Em nhìn xem, bên kia."

Sóng biển màu đen hung hăng chưa từng có, cũng không phải sóng biển, ngược lại giống như những linh hồn tà ác màu đen đang gầm thét, há miệng, răng nanh dính đầy máu, đông nghịt kéo tới.

Con tàu đã chỉ còn lại một toa này, không có sức phản kháng, bị cuốn vào nước biển, bao phủ, nhấn chìm.

Lưu Chương gắt gao túm lấy Lâm Mặc đang hôn mê, cơ hồ là trong nháy mắt sóng biển đánh tới, anh cũng mất đi ý thức.

Con tàu đã bị đánh nát, sắt thép ngổn ngang trôi nổi bốn phía trong nước, Santa không biết đã bị cuốn đến nơi nào.

Đằng kia, đó là ngọn hải đăng?

Phải, đúng rồi!

Ánh đèn ấm áp chiếu lên mặt biển, cố gắng phá vỡ màn sương mù màu đen.

Lưu Chương một tay kéo Lâm Mặc, liều mạng bơi đến đó, anh không thể nhìn được thứ gì, sóng đập vào mắt anh, anh chỉ có thể khẽ hé ra một khe hở, cố gắng đi theo hướng ánh sáng.

Một chút, một chút, bị đánh cho bật ngược lại, lại cố gắng bơi tới thêm một chút.

Cuối cùng cũng chạm vào tảng đá của ngọn hải đăng.

Cửa đang mở, mở rồi!

Lưu Chương ôm Lâm Mặc vào, trên đỉnh ngọn hải đăng là ánh sáng ấm áp, lại không chiếu tới được dưới đáy của tảng đá lạnh lẽo.

Nhìn môi Lâm Mặc bị đông lạnh đến trắng bệch, lại nhìn ngọn hải đăng cao vút, anh cắn răng.

Bậc thang đá dài đến nỗi, Lưu Chương đã nhớ lại tất cả những chuyện anh và Lâm Mặc từng trải qua.

Cậu bé bẩn thỉu gầy như khỉ, giải cứu chân mình khỏi bẫy bắt thú, nhai nát thảo mộc đắp lên vết thương, bởi vì mình đã cho cậu bé một viên đá xinh đẹp.

Có một lần, anh trở về nhà và thấy bên ngoài ngôi nhà của mình được chấm lên bốn điểm sáng, bao quanh ngôi nhà.

Cậu bé nói, vì vậy nên anh là của tôi.

Lưu Chương nghĩ, Lâm Mặc vẫn luôn là người rất kỳ quái.

17

Khi đặt Lâm Mặc gần nguồn sáng, Lưu Chương đã mệt đến mức không nhấc chân lên được.

Anh gần như là lảo đảo ngồi trên mặt đất, ánh sáng ngọn hải đăng vẫn đang sáng rực, xoay vòng tản ra bốn phía.

Những con sóng bên ngoài dường như nhỏ hơn.

Lưu Chương chợt nghĩ đến cái gì đó, anh bật dậy, vài bước chạy đến bên cửa sổ.

Santa!

Đó là Santa!

Ngài Tử Thần lơ lửng trên không trung, cả người vây quanh bởi luồng khí màu đen, cả người nhìn qua ác liệt lạnh lẽo.

Cơn sóng kia như đã đi đến những giây phút cuối cùng, như thể đã bị đánh cho tơi tả, nhưng cũng không muốn cúi đầu, còn muốn liều chết một trận.

Santa cong miệng, giấu bông hồng lộ ra trên ngực vào quần áo, nhắm mắt lại.

Mở mắt ra!

Biển đen phát ra tiếng kêu thê lương, giống như tiếng gào thét cuối cùng trước khi chết của thủy quái, thanh âm kia thật sự chói tai, sắc nhọn lại không cam lòng.

Sóng đã lắng xuống.

Lưu Chương nhìn Santa thẳng tắp rơi xuống biển, mất đi ý thức, ngã xuống mặt biển đã không thể tạo nổi chút sóng gió nào nữa.

Không thể ngủ!

Một ánh sáng trắng lóe lên trước mắt, Lưu Chương lập tức biết mình phải làm gì.

Anh ôm cái đèn pha nặng nề, cố gắng hướng ánh đèn về phía Santa, ánh sáng màu trắng đặc biệt bắt mắt.

Ánh sáng chiếu thẳng vào mặt Santa, thành công đánh thức người đã hao hết khí lực, anh chạm lên ngực một cái, cảm giác lòng bàn tay sờ được hình dạng của đóa hoa truyền đến đại não, anh mới thở phào nhẹ nhõm, kéo thân thể mệt nhọc không chịu nổi, theo hướng ánh sáng bơi qua.

"Lưu Vũ!

Chồng của cậu còn nợ chúng tớ một tờ giấy chứng nhận kết hôn!"

"Này này này!

Nói cho rõ ràng, cái gì gọi là nợ?

Nếu không phải Santa liều mạng dốc toàn lực, con sóng kia có thể đem các cậu dìm chết, còn chờ đến lúc các cậu leo lên ngọn hải đăng ư?!

Các cậu không thể chờ anh ấy bận rộn xong mọi việc sao!"

"Đây là hai chuyện khác nhau!

Tớ và Lưu Chương muốn cảm ơn Santa, nếu không hai chúng tớ sẽ chết trong ngọn hải đăng kia.

Nhưng!

Giấy chứng nhận kết hôn này đã kéo dài bao lâu rồi!

Nói lý đi!

Mong muốn của cậu đã được đáp ứng!

Tớ và Lưu Chương đâu?

Hai chúng tớ chiến đấu với cái thứ kia!

Cậu không biết chúng tớ đã làm việc chăm chỉ như thế nào đâu!

Ngọn lửa đó rất nóng!

Tớ phải đứng bên trong nó!

Nhìn ngọn lửa bùng lên hướng về phía mình đó!"

"Kết quả!

Ngay cả một tờ giấy chứng nhận kết hôn cũng không thể đổi được sao?!!!

Công lý a----!"

"Dừng lại, tớ cũng không nghe Santa nói cậu nhảy vào lửa nha, đừng có thêm dầu thêm muối nữa."

"Wow!

Xin chào Tàn Nhẫn!

Xin chào Ích Kỷ!

Cậu thật lạnh lùng!"

"Được rồi, đừng la hét nữa!"

Lưu Vũ đem vỏ hạt dưa trong miệng phun vào thùng rác, lại từ trong núi nhỏ đặt trước mặt Lâm Mặc bóc lên một hạt.

"Santa nói tan ca sẽ mang về cho cậu."

"Cảm ơn Vũ ca, Vũ ca thật sự tốt vậy sao?"

"Tiểu Cửu, khoai tây chiên của em đâu!

Anh lại ăn nữa hả?

Em đặc biệt giữ lại vị dưa hấu để ăn sau đó!"

"Doãn Hạo Vũ làm bài tập về nhà thật tốt!

Không được giúp Tiểu Cửu ca ca của em!"

"Riki coi chừng!

Canh Viễn ca vừa nấu xong, còn nóng!"

"Mika Trương Gia Nguyên nghỉ ngơi rồi chờ một lát!

Đúng rồi, Châu Kha Vũ nói cho hai người xem địa điểm biểu diễn, có tin tức gì không?"

Cạch.

"Tôi đã trở lại!"

18.

Trên thực tế, con tàu đã nói đúng, họ thực sự không thể đầu thai.

Vậy thì sao?

Chỉ cần ở bên nhau.

19.

11 người.

Một người cũng không thể thiếu.

20.

Escape the sea.

Land in wonderland.

-End-

P.s: Còn phiên ngoại
 
Back
Top Bottom