Khác Into the new world

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
169509108-256-k399897.jpg

Into The New World
Tác giả: luftschloss_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lễ thánh John và Paul, ngày 26 tháng 6 năm 1284, một trăm ba mươi đứa trẻ sinh ra ở Hamelin đã bị một người thổi sáo mặc quần áo sặc sỡ dụ dỗ và mất tích phía gần đồi.



team​
 
Có thể bạn cũng thích
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Father and son
  • INTO THE DARK.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Into The New World
    「 introduction 」


    ./.

    Vào cuối thế kỷ 13, đại dịch 'Cái chết đen' bao phủ toàn thị trấn Hamelin (Đức) mà thủ phạm lây lan không ai khác chính là lũ chuột đen gớm ghiếc.

    Chúng tăng lên với tốc độ chóng mặt và ngày càng trở nên hung hãn.

    Trong khi dân chúng kéo đến tòa thị chính yêu cầu các nhà chức trách giúp họ thoát khỏi nạn dịch, bỗng dưng xuất hiện một gã thổi sáo với dáng người cao gầy, quần áo sặc sỡ như những người thường biểu diễn ở các lễ hội, mũ ngắn lông dài ngự trên đầu, theo đôi bàn tay là chiếc sáo vàng.

    Giữa gã và Ngài Thị trưởng đã có một giao kèo: tôi đuổi lũ chuột còn ngài thì trả tiền.

    Sau khi đánh đuổi lũ chuột ra khỏi thị trấn, gã nhận ra rằng, cả người dân và tên thị trưởng đều không giữ lời, gã đã bỏ đi.

    Kèm theo đó là một lời thề trả thù.

    Ngày lễ thánh John và Paul, khi mọi người tập trung ở nhà thờ, gã đã đến, dùng tiếng sáo ma mị của mình đưa lũ trẻ đi, như cái cách mà gã đã làm với lũ chuột.

    "Đoàn người nhanh chóng rời khỏi thành phố và tiến vào rừng.

    Họ đi mãi cho đến khi tới chân một ngọn núi cao.

    Người thổi sáo tới trước vách núi và thổi to hơn.

    Đá liền nứt ra thành cánh cửa rộng.

    Bọn trẻ lũ lượt theo hắn đi vào trong hang.

    Ngay khi bóng dáng đứa trẻ cuối cùng chìm vào bóng tối, cánh cửa liền khép chặt.Tiếp đó, đột nhiên một trận động đất xảy ra, cả ngọn núi rung chuyển.

    Đất đá ầm ầm trút xuống, lối vào hang bị lấp chặt và chôn vùi vĩnh viễn."

    Vậy các em có biết, câu chuyện tiếp theo là gì không?

    Nào, giờ thì hãy cùng tôi lắng nghe tiếng gọi từ những gã thổi sáo ở vùng đất Luftschloss vang vọng khắp màn đêm, xuyên qua những chiếc rèm và khiến các em say sưa theo vô vàn bài ca.

    Chín ngôi thành, chín vùng đất cùng điệu waltz dưới ánh trăng.

    Còn về phần tôi – nữ công tước thành Freude, vô cùng hân hạnh khi có thể trở thành đốm sao dẫn lối các em đến với nơi đây – Luftschloss thần thánh.

    ./.

    (*) Có một số chi tiết được rút ra từ truyện cổ Grimm - ' The pied piper of Hamelin'
     
    Into The New World
    『 Delliorphne 』


    Rosie nghe thấy tiếng vó ngựa gõ lên nền đường bằng sỏi đá, rõ ràng và đơn độc như nhịp tim của chính em.

    Thật khẽ khàng và lén lút, em vén chiếc rèm thêu chỉ vàng đôi tình nhân đang nhảy múa, rồi ló đầu ra khỏi ô cửa.

    Sắc hoa tím nở rợp hai bên đường, lửng lơ trên những ban công, mái ngói, trên tà váy xẻ ngọt và mái tóc những nàng thơ rạng rỡ.

    Dăm gã trai trẻ đứng ở bên đường, dệt những làn tình ca bên tai cô thiếu nữ.

    Những vũ công nhảy múa, chao nghiêng trên đôi hài thêu đính đá, và chúng trẻ nhảy múa vui đùa xung quanh cây đại thụ nở muôn màu hoa lạ.

    Vó ngựa đan lồng trên đất sỏi, đưa hình ảnh thị trấn đầy hoa và tiếng nhạc rời xa khỏi tầm mắt của Rosie.

    Lần này, em thấy chiếc xe đi qua một con sông tỏa ánh vàng, nơi được chiếu sáng bởi cả mặt trời lẫn mặt trăng mọc cùng một lúc.

    Rosie làm thinh trong phút chốc, trước khi nhoài người ra khỏi ô cửa xe tìm kiếm thanh âm ngọt tựa mật đào đương men theo tiếng dòng sông chảy xiết.

    "Xin chào em, chéri."

    Và Rosie tưởng như đã lỡ một nhịp thở.

    Tưởng như chỉ có trong cổ tích, các nàng tiên cá xuất hiện, với đôi mắt xanh của biển, làn da trắng tựa tuyết và những chiếc đuôi vảy bạc quẫy sóng trắng ngà.

    Họ ngồi trên những mỏm đá, thắt bím tóc cho nhau, lượn vòng quanh những cơn sóng nhỏ và ngắt những nhành hoa giắt ở ven sông.

    Một trong số đó, nàng tiên cá với mái tóc màu đỏ, khẽ thốt lên thanh âm lạ lẫm khi bắt gặp đôi mắt em đang chăm chú nhìn raphía họ.

    Tất cả đồng loạt hướng về Rosie – lúc này vẫn chưa qua được chân cầu do đoàn xe dừng lại để trò chuyện với một ai đó.

    Khoảng không im lặng kéo dài, bọn họ nhìn nhau, cùng chờ đợi một nhịp phách vang lên để đồng thời cất tiếng.

    Rosie nhoài người ra xa hơn nữa, cố gắng lắng tai để nghe cho rõ.

    "Không phải hôm nay, các em.

    Không phải với khách của ta."

    Và tất cả thanh âm biến mất tại đó.

    Rosie thấy các nàng bĩu môi hờn giận, một vài người tỏ ra bất mãn mà quẫy đuôi khiến nước văng lên tận những khóm hoa nở hai bên sông, nhưng rồi bọn họ đồng loạt thở dài, ném về phía em một ánh nhìn tiếc nuối, và cùng nhau lặn xuống dưới làn nước vàng lấp lánh.

    "Em buồn sao, chéri?"

    Thanh âm vừa nãy vang lên một lần nữa, Rosie giật mình.

    Chừng như ai đó đang đưa ánh mắt sắc bén quan sát tỉ mỉ gương mặt em, Rosie lau đi vẻ hụt hẫng, cẩn thận lựa một thanh âm thật chừng mực để trả lời.

    "Dạ không."

    Trong không gian đơn điệu của tiếng vó ngựa và những giọng hót xa xăm, tiếng cười bật lên, âm vang tựa như chuông nhà thờ đổ mỗi ráng chiều.

    "Một cô bé ngoan.

    Em có biết vì sao mình đến đây không?"

    Rosie cúi gằm mặt, suy nghĩ trong giây lát, hai bàn tay vo lấy vạt váy vá cẩu thả của mình.

    "Vì em đã đi theo người thổi sáo, để trốn khỏi cuộc sống nghèo đói của mình."

    "Em có hối hận không?"

    "Dạ không.

    Ở đây cũng không thể đói hơn ở nhà được nữa.

    Mà dù có đói chết, cũng là chết giữa một rừng hoa và tiếng hát.

    Em thích hoa, cũng thích hát lắm."

    "Em có muốn về với người thân của mình không?"

    "Đêm hôm qua, mẹ em đã chết dưới vỏ chai rượu của bố.

    Em không nghĩ mình có người thân nào để chờ nữa."

    Tiếng nói bỗng im bặt.

    Rosie hấp háy mắt, cố nhìn xem phía trước có ai đó hay không, và chờ đợi một tiếng hỏi.

    Gió heo hút cuốn lấy chiếc rèm vàng kim, từng tích tắc trôi qua như nắng rót bên thềm cửa.

    Không ai trả lời.

    Rosie đếm từng giọt kiên nhẫn từ từ trào ra khỏi cuống họng, bất giác mở lời.

    "Thế, đây là đâu ạ, thưa ngài?"

    Không có tiếng hồi đáp.

    Rosie thở dài, tựa người vào thành ghế, mắt chuyển về phía những hình ảnh chạy lùi bên ngoài cửa sổ, tính toán số lá giăng trên một cành cây xa.

    Tiếng vàng anh lảnh lót vọng từ rừng phía Tây bắc, khẳng định với Rosie rằng chí ít, đây chẳng phải thế giới thân thuộc mà em từng thuộc về.

    "Đây là Luftschloss.

    Đúng hơn thì, đây là thành Delliorphne."

    "Thành Delliorphne?"

    Em ngẩng đầu, hấp háy mắt.

    "Thành bang thuộc quyền sở hữu của hoàng tử Dellior, người có quyền lực toàn phần ở lãnh địa phương Bắc.

    Nơi dành cho những tạo vật xinh đẹp nhất, hoa mỹ nhất.

    Nơi các loài hoa luôn nở, nơi mặt trời cùng mặt trăng đồng thời mọc, nơi những câu truyện kể trên khắp thế gian, cho dù là Bắc Âu lạnh lẽo hay Trung Hoa cổ xưa, và kể cả phương Nam (dù hơi hạn hẹp một chút) đều sẽ được thu thập về, chuyển thành lời hát.

    Trước khi sát nhập vào lãnh thổ Luftschloss, và sau khi sát nhập, đều sẽ luôn là như vậy."

    Rosie nghe tiếng vó ngựa chậm dần, chừng như thong thả.

    Em khẽ phỏng đoán tâm trạng của người bên kia, bẻ những khớp ngón tay, tiếng hỏi khẽ khàng ríu rít trong cổ họng.

    "Vậy tại sao lại quyết định sát nhập ạ?"

    Khoảng không im lặng lại lần nữa xuất hiện, Rosie nín thở chờ đợi câu trả lời, cảm giác như đối phương cũng không hề hô hấp.

    "Bởi vì hoàng tử Dellior hiểu rằng mình không thể mãi ngạo mạn với những tạo vật xinh đẹp trên vương quốc của mình, và rằng hắn cần phải gặp gỡ những kẻ khác, nghe những câu chuyện mới, làm những điều mới, để cùng nhau tạo ra tiếng hát hoàn mĩ dành cho những nàng thơ của hắn.

    Những nàng thơ đến từ thế giới loài người.

    Như em chẳng hạn."

    Rosie cảm tưởng như tim mình đã nhảy vọt theo chân thỏ trắng chạy vào rừng, em gắng sức điều hòa nhịp thở, ngồi ngay ngắn để bày vẽ vẻ bình tĩnh nhất mà một cô bé mười tuổi có thể tạo ra.

    Lần này, em mất nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về những câu hỏi, sao cho câu trả lời không khiến em quá phấn khích mà thực sự nhảy ra khỏi xe ngựa.

    "Vậy ngài Dellior đã gặp được họ chưa ạ?

    Và bọn họ như thế nào?"

    Tiếng cười lại một lần nữa vang lên, em cảm giác như người đó đang vô cùng cao hứng.

    "Nàng Freude nổi tiếng được người của các thành bang khác ái mộ, vô cùng tài hoa và cũng rất nhiệt tình.

    Công tước Alamort dường như cũng có ý với nàng, hắn cũng là một kì tài khó kiếm trên khắp Luftschloss, nhưng Freude vẫn còn lưỡng lự lắm.

    Schlecht lúc nào cũng nhăm nhe hái trộm mấy nàng thơ, tuy vương quốc của anh ta vô cùng phồn thịnh nhưng luôn lân la sang mấy thành bang khác.

    Hameln cực kỳ xinh đẹp, nhưng nàng ấy không thích những buổi tiệc trà, tất cả những lần họp các chủ thành nàng ấy đều xin phép vắng mặt.

    Thỉnh thoảng đi du ngoạn đến những thành bang khác, hoàng tử lại thấy Esperanza đứng bán bánh mì ở khắp nơi, nhiều đến mức tưởng như hắn phân thân ra thành hàng nghìn người trên khắp Luftschloss.

    Hắn ta và Monderlust đều giống nhau, thoắt ẩn thoắt hiện không biết đường nào mà lần.

    Nhưng Monder còn hay chơi khăm bằng mấy bùa phép của cậu ta nên đáng lo ngại hơn nhiều.

    Hầu tước Carcassonne thì rụt rè và kín đáo hơn, nàng và Hameln dường như có chung sở thích vắng mặt trong các cuộc hội họp.

    Hình như đó là thói quen của những quý cô xinh đẹp nhỉ?

    Phải rồi, chỉ có Jaune, tình yêu trong lòng hoàng tử luôn chuẩn mực và cương quyết.

    Tuy nàng có hơi lạnh lùng một chút, nhưng Dellior tin rằng hắn sẽ có được nàng từ tay Schlecht."

    Rosie chăm chú nghe lời kể của người ngồi bên kia bức vách, chẳng hề nhận ra xe ngựa đã dừng tự khi nào.

    Đến khi đột ngột một tiếng kèn thổi vang lên, em mới vội vàng ngó ra ngoài khung cửa.

    Trước mắt em, một tòa lâu đài vốn chỉ thuộc về cổ tích xuất hiện, hoa lệ như thể chúng được khảm bằng tay nhà kiến trúc sư tài hoa nhất nước Đức.

    Sảnh đường trải thảm lưu ly nối dài tới tận chân xe ngựa, hai hàng lính canh đứng nghiêm cẩn, đầu đội mũ đính lông, trên tay mang nhạc cụ thay cho những thanh kiếm sắt.

    Những tì nữ cúi đầu, cầm giỏ hoa và những tấm vải lụa thêu hình thạch thảo.

    Và ngay trước cả khi Rosie bật thốt lên một lời kinh ngạc, cửa xe bật mở.

    Một lần nữa, trước mắt em, cổ tích vẽ ra một hình hài vô thực.

    Không phải lâu đài, những chiếc hoa hay tiếng hát, mà là chàng quý tộc trẻ với đôi mắt đính sao trời, phong thái nghiêm cẩn miết qua một nụ cười dệt từ ánh nắng.

    Người ấy nhìn em, với ánh mắt của một thi nhân lặng ngắm những dòng thơ nghiêng nghiêng nét bút, giọng nói âm vang cất lời, như ru hời vào trong điệu nhạc không hồi kết.

    "Rosie thương mến, đây là Delliorphne.

    Thành bang với cuộc sống ấm no đời đời, với những người yêu em và nguồn cảm hứng nghệ thuật trào dâng bất tận.

    Thành bang Delliorphne của những điều đẹp đẽ, sung túc cùng cánh cổng luôn mở sẵn đón chào các nàng thơ trẻ.

    Nào Rosie, nói ta nghe, em có muốn ở lại đây không?"
     
    Into The New World
    『 Schlecht 』


    Có đêm mưa tuyết rợp trời mây.

    Anatolia tưởng như mình vừa mới lạc bước đến nơi nào khác hơn thế giới nhỏ đã dưỡng ra em, rộng lớn và rực rỡ nhiều lắm.

    Gần tựa một miền đất hứa, em nghĩ như thế, dầu rằng những ngôi nhà ở đây chưa được mạ bằng bạc vàng và người dân nơi này không xúng xính trang sức, theo lời kể của ba mẹ em trước lúc sương giăng.

    Nhưng có hề gì đâu, đối với Anatolia bé nhỏ.

    Em tự mơ mộng về vùng đất cho riêng em, cho một đứa trẻ nào có cần nhiều vật chất.

    Đất lành của em, là nơi rực rỡ màu nắng hạ, có ven đường cơ man là hoa cỏ, cả trên ban công của tòa lâu đài.

    Và có tiếng hát.

    Ôi chúa, tiếng hát của những nàng thơ không tên đã vấn lấy người em không thôi.

    Chúng khiến em lạ lẫm hẳn, không còn là một cô bé với khăn choàng màu đỏ thắm khi trước, vượt qua cả dặm đường bằng đôi chân trần chỉ để bán rẻ mấy món hàng mọn trước mùa đông.

    Váy rách như thêm bồng bềnh, em thấy mình tự lúc nào trở thành nàng công chúa trong câu chuyện, mê mải đuổi theo tràng giai điệu kia mãi.

    Khi em dừng bước lại, nắng đã thôi không còn vàng.

    Mây trời vần vũ, gửi bao nhiêu là tuyết vào đầu cơn gió lạnh, thổi trắng cả một vùng.

    Không phải là thành Hamelin chưa từng có tuyết, nhưng chắc chắn sẽ không đương vào một ngày hạ vàng, như ở đây.

    "Em có ý định ăn ổ bánh mì đó không, chéri?"

    Những chiếc tách khe khẽ liếc nhau, rồi đưa mắt nhìn lại em, vốn đã ngồi cả giờ để bẻ vụn mẩu bánh.

    Chip đã ngừng liến thoắng cho em nghe, hẳn là do em quên phải đáp lời lại.

    Thằng bé dựa đầu vào tay em, lúc này đã không còn lạnh, lim dim sưởi lửa dầu rằng em không nghĩ một chiếc tách sứ cũng cảm nhận được trận giá rét lạ lùng buổi nay.

    Vụn bánh vương vãi trên mặt nó bắt đầu rõ ràng hơn khi em ngừng mơ tưởng, và dâng lên nỗi hổ thẹn bởi thái độ bất nhã của mình.

    "Thưa ngài, em không."

    "Thế thì đừng dày vò nó nữa."

    Khoảng ngân dài sau câu nói mờ đi theo ý cười.

    Anatolia đặt miếng bánh xuống bàn và lùi lại khỏi lò sưởi một chút, vì hình như em thấy hai má mình hơi nóng lên thì phải.

    Phòng ăn yên lặng đi trông thấy, thể như ngoài em ra cũng chỉ còn ánh lửa đỏ là thức giấc.

    Tòa lâu đài rộng lớn không có lấy một tiếng động lạ, tựa cơn mơ dù đẹp nhưng manh mỏng.

    Có thể chàng hầu tước không thực sự đứng trước cánh cửa sổ vương đầy hoa tuyết.

    Lâu đài và cả vùng đất đây, không một cái nào tồn tại hết thảy.

    Em đang mơ, có nghĩa là em sẽ thức giấc.

    Em không là ai khác ngoài đứa bé với chiếc khăn choàng màu đỏ, bần hàn rẻ rúng.

    "Em định đi à?"

    Hai tay em ôm chặt lấy tấm khăn thắm sắc, giật mình khe khẽ.

    Tiếng rít gào từ gió bấc đã ngưng bặt, thế thì em phải rời đi thôi.

    Tuyết vẫn rơi, sẽ vùi đi em bé nhỏ, âu yếm lấy đôi bàn chân trần như vẫn thường.

    Nhưng em nhận ra mình luyến tiếc chốn này, nhiều lắm.

    "Em nghĩ mình sẽ ăn lót dạ một chút đã."

    Rồi Anatolia lại ngồi ghé xuống chiếc ghế bành kê cạnh lò sưởi, nhấc lên tay mẩu bánh bị xé nham nhở.

    Trên bàn ăn có nhiều đồ hơn thế, nhưng em không muốn mình trở nên tham lam.

    Em chỉ mong nơi này là thật trước đã, vùng đất lành của em.

    "Em có phiền không, bé nhỏ, nếu qua đây với tôi một lát?"

    Dường như sợ bị cất lời từ chối, chàng hầu tước còn cẩn thận đóng kín cửa sổ, ngăn gió lạnh khỏi khiến em chùng bước chân.

    "Chỉ một lát thôi, em ơi, đừng sợ, sẽ không để em lạnh đâu."

    Cảm tưởng về làn váy nhỏ bồng bềnh quay về, Anatolia rời khỏi hơi lửa ấm, tiến về phía ban công bao lại bằng mấy ba tấm kính lớn trong suốt.

    Chàng đang đợi em ở ngay bên đó.

    Trăng đêm không chiếu tới người chàng, nhưng cơ man là chi tiết nạm bạc vàng trên bộ lễ phục chàng vận vào người, trông tựa mặt trời sáng tỏa.

    "Thế là em đã theo chân người thổi sáo đến đây à?"

    "Đúng là vậy, thưa ngài, mà thực cũng chưa đúng lắm.

    Gã chỉ đưa bọn chúng em rời khỏi Hamelin và suýt vùi cả bọn dưới cả tấn đá tảng, chứ gã không còn xuất hiện sau đó nữa.

    Chính lời ca tiếng hát đã đưa chân em lại đây, còn cả những bài đồng dao lạ kì nữa."

    "Những bài đồng dao lạ kì sao?"

    Anatolia nhắm nghiền mắt lại, cố nhớ xem dọc con đường đất non đã xảy ra những điều chuyện gì hay ho.

    Có gì đấy khiến em tin rằng chàng trai trẻ trước mắt chưa từng rời khỏi lâu đài của mình nửa bước, nên chàng luôn mong mỏi được đón một vị khách ghé ngang, kể chàng nghe thế giới ngoài kia rực rỡ đến mức nào.

    Dù là vị khách ấy có bất nhã, đã tự tiện ăn bữa tối của chàng, sưởi lửa trên chiếc ghế bành của chàng và hái mất đóa hoa hồng ưa nhìn nhất trong khu vườn ngay dưới kia.

    "Họ đã hát về Luftschloss, các tòa thành và những người đứng đầu đấy ạ."

    "Vậy kia à?"

    Chàng hầu tước trẻ nghiêng người, nhìn giọt sáng trên cao chảy xuống người em.

    Như một ảo ảnh đẹp đẽ nhất, Anatolia thấy khóe môi chàng giương cao.

    "Em có còn nhớ được họ đã hát thế nào không?"

    "Có chứ ạ."

    Sau lời quả quyết, là khi giọng hát của Anatolia cất cao, khe khẽ và đẹp xinh như chính con người em dưới bầu trời đêm rạng rỡ sao trăng.

    Luftschloss, chín thành và người cầm quyền trên cao, nơi hạnh phúc nhất con người từng đặt chân đến.

    Hoàng tử Dellior ôn hòa, trị vì đất nước với nụ cười như rạng đông không bao giờ tắt vụt.

    Nàng Freude đẹp xinh, nàng hòa đồng tất thảy với trọn vẹn lòng thành.

    Công tước Alamort đêm ngày ôm nỗi tương tư nàng Freude trên tầng cao của tòa thành vĩ đại nhất Luftschloss.

    Esperanza mê mải với những ổ bánh mì nức danh, ẩn hiện khắp muôn nơi trong khi bá tước Monderlust lại chẳng mấy khi được nhìn thấy mặt.

    Carcassonne và Hameln, những quý cô xinh đẹp qua miệng đời khao kháo, không hay ghé lại dăm buổi tiệc tùng đùa vui.

    Nữ công tước Jaune cuối con đường đá sỏi màu vàng tít tắp kia, cọ vẽ của nàng mới thật lay động lòng người.

    Và Schlecht, ôi chàng hầu tước đa tình.

    Chàng mê đắm vẻ đẹp của thiếu nữ, và không khỏi khi nào ngừng việc giữ họ lại làm riêng.

    Giọng ca đã lặng, không còn tiếng động nào khác cả.

    Anatolia đương mong chờ một lời ngợi khen, bởi em đã cố gắng, và thêm nữa là em hát cũng hay đấy chứ.

    Nhưng không, chàng chỉ lặng người.

    Đôi mắt chàng cứ nhìn em không rời.

    "Em thấy Schlecht có xấu không?"

    Anatolia nhận ra, dường như chàng đang lo lắng.

    Câu hỏi của chàng có hơi run, hệt chất giọng từ một đứa trẻ sợ hãi trước mẹ của nó, ngay khoảnh khắc lỗi lầm bị phát giác.

    "Sẽ là dối gạt nếu em nói không.

    Vì nếu đúng thật hầu tước Schlecht thường bắt giữ các thiếu nữ, thì chàng thật tồi tệ."

    Tuyết ngừng rơi.

    Em trông ra bên ngoài, nơi sao đêm lấp lánh không thôi trên một vùng trắng xóa, tưởng đâu chỉ được nghe từ những câu chuyện đồng thoại.

    Thế nên em không thấy được chàng đến bên cạnh tự bao giờ, nâng cánh tay gỡ khỏi mái đầu em bông hoa hồng vun vầy sắc đổ.

    "Schlecht có một lời nguyền giam chân chàng tại ngôi nhà của chính mình.

    Những kẻ tùy tùng của chàng trở thành đồ vật, và tất cả đều bị lãng quên trong một đêm như đêm nay này thôi.

    Trước khi Dellior đến đây, chưa từng có người nào nghe kể về người cai trị của bọn họ cả."

    "Thế chàng làm sao có thể giải được lời nguyền, thưa ngài?

    Phải có cách gì chứ?"

    Chàng mỉm cười, hạ tầm mắt xuống những cánh hoa đương đến độ úa tàn, rũ trên tay.

    "Cho đến khi đóa hoa này chết gục, hắn ta phải tìm được người có thể yêu mình thật lòng."

    Không còn một đám mây đen nào vơ vẩn, trời đêm lúc này hoàn toàn lấp lánh.

    Trăng lên cao, ngày một rạng rỡ.

    Tràng nắng bạc vây lấy người chàng, vốn luôn khuất mình sau tấm rèm vắt gọn, như hào quang chói lòa.

    Nhưng dường thể tâm trí chàng không còn ở đây để trông xem mình rực rỡ trong buổi khuya này đến nhường nào.

    Chàng oằn người, ôm lấy mặt, tấm lưng rộng run rẩy không ngừng.

    "Thưa ngài..."

    Anatolia nín thinh.

    Em không biết mình phải nói gì đối với một người vừa mới mọc ra đôi cánh phía sau lưng.

    "Đừng ghét ta, hỡi em bé nhỏ, làm ơn đừng ghét ta..."

    Schlecht nói, khe khẽ thôi, vừa như để cầu xin nàng thơ của mình, cũng vừa như để tự ủi an phòng khi em có lỡ phát hoảng lên và bỏ chạy ra ngoài cánh cổng lớn.

    "Ta biết đó là em.

    Ta biết em là người có thể hóa giải lời nguyền.

    Mọi người ở đây đã phải chờ đợi em quá lâu rồi.

    Nhưng ta không ép buộc em đâu, Anatolia.

    Em sẽ không phải áy náy nếu có phải bỏ mặc một con quái vật."

    "Đây là một lời mời, em ơi.

    Liệu em có vui lòng ở lại thành Schlecht với gã hầu tước đa tình nọ không?"
     
    Into The New World
    『 Carcassonne 』


    "Alice, ta phải đi rồi."

    Giữa đêm đông giá buốt, tôi vùi mình trong sự bao bọc của chiếc áo khoác cùng chiếc khăn len được quấn quanh cần cổ, ánh mắt tràn ngập rung động nhìn vào đối phương.

    "Thực xin lỗi, xin lỗi nàng vì đã không thể giữ đúng lời hứa năm đó, vì đã không thể cùng nàng đi tới con đường đầy chông gai phía trước.

    Nàng ở lại bảo trọng.

    Không có ta, nàng vẫn phải sống tốt đấy nhé.."

    Tôi im bặt, trong đầu giờ đây chỉ hiện hữu những kỷ niệm đẹp đẽ giữa hai chúng tôi.

    Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy buồn bã và tuyệt vọng đến nhường này.

    "Ta sẽ nhớ nàng thật nhiều!"

    Hồi tưởng lại cảnh tượng hôm ấy, tôi chán nản bước dọc theo con đường đầy hoa lá.

    Ngắm nhìn vạn vật xung quanh, tôi vô thức bứt một bông hồng rồi cài lên mái tóc mình.

    Cứ ngỡ nó đã chìm dần vào lãng quên, ai ngờ ký ức đó vốn hằn sâu trong tâm trí tôi mất rồi.

    Có lẽ vì mải suy nghĩ, tôi không may đụng phải một người đi đường khiến cơ thể cả hai đều chạm đất mạnh mẽ.

    "Xin lỗi, thực vô ý quá..."

    Tôi rối rít nhặt đồ cho người đó, xấu hổ cúi gằm mặt xuống.

    "Trông em có vẻ không được khoẻ?

    Cô bé, em ổn chứ?"

    Ánh mắt tôi trong phút chốc khẽ xao động, tôi nhỏ nhẹ trả lời người.

    "Tôi không sao, cảm ơn."

    "Cô bé, em có muốn theo ta đến một nơi không?"

    Sự tò mò bỗng nổi dậy trong lòng tôi, không biết từ lúc nào mà tôi đã gật đầu đồng ý.

    Cô gái ấy đan bàn tay mình vào tay tôi, giống như chúng tôi đã thân nhau từ kiếp trước vậy.

    Rảo bước từng con phố đến ngóc ngách, chẳng mấy chốc chúng tôi cũng đến nơi.

    "Wow!"

    Tôi vô thức thốt lên một tiếng, hoá đá vài giây vì vẻ đẹp huyền ảo của toà thành trước mặt.

    Chẳng lẽ nơi chốn này cũng có thiên đường sao?

    Thật lộng lẫy quá đi!

    Xung quanh cổng thành tràn ngập những đoá hồng xanh biếc, phía xa xa lấp ló vài tiên cá đang tung tăng nhảy múa.

    "Đây là thành Carcassonne, một trong chín toà thành của thành phố Luftschloss."

    "Luftschloss?

    Thật sao?"

    Tôi kinh ngạc đến nỗi không tin vào mắt mình.

    Không ngờ bản thân lại có ngày được nhìn thấy tận mắt, tôi há hốc miệng không nên lời.

    "Đúng vậy."

    "Ắt hẳn nàng chính là Carcassonne trong truyền thuyết?"

    Cô gái cười khẽ không đáp, mái tóc xanh biếc đung đưa cùng nhịp gió.

    "Thật tuyệt vời!

    Mạn phép em có thể vào trong không?"

    "Cứ tự nhiên."

    Sau khi nghe được sự đồng ý từ cô gái, tôi háo hức chạy thẳng vào bên trong.

    Wow, bên trong còn xa hoa hơn những gì tôi tưởng tượng!

    Cô gái kéo tay tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng rót ly trà đưa cho tôi.

    "Em có muốn nghe câu chuyện của ta không?"

    Tôi gật đầu lia lịa, trong lòng không khỏi háo hức và vui sướng.

    "Thành Carcassonne là toà thành do ta tìm thấy được từ thời Trung cổ.

    Lúc đầu còn là một lâu đài cũ kĩ, nhưng sau nhiều năm ta gây dựng thì Carcassonne đã trở thành nơi sinh sống của các nàng tiên cá.

    Ta yêu thích chúng nên dù có thế nào thì ta cũng không thay đổi nó."

    Vừa chăm chú lắng nghe, tôi vừa chơi đùa với các nàng tiên cá, hít lấy hương hoa thơm ngát toả chung quanh.

    "Thế nàng đã sát nhập vào Luftschloss từ lúc nào?

    Chắc hẳn nàng có lí do nên mới sát nhập chứ nhỉ?"

    Cô gái cười nhẹ, húp một ngụm trà rồi khẽ nói.

    "Sau khi biến đổi xong Carcassonne.

    Ta vốn ghét sự cô đơn, vì vậy ta cần được tiếp xúc nhiều hơn với những người khác, những người giống như ta vậy."

    "Thực ra, em có nghe nói tám người ở đây cũng rất tài giỏi.

    Nàng có thể kể cho em nghe về họ không?"

    Tôi nhoẻn miệng cười tươi, lồng ngực hồi hộp thở phập phồng.

    "Có thể nói, hoàng tử Dellior nắm giữ toàn quyền trong nơi chốn này.

    Thế giới của hắn tràn ngập những thứ hoa mỹ và xinh đẹp, và tin ta đi, em sẽ mê mẩn ngay từ cái nhìn đầu tiên thôi.

    Freude thực chuẩn với tuýp người con gái hoàn hảo, đi đến nơi đâu nàng ta đều nhận được sự ái mộ.

    Công tước Alamort thì chính là mẫu người lý tưởng cho những thiếu nữ tuổi đôi mươi.

    Nhưng trong mắt hắn chỉ có một mình hình bóng của Freude, điều đó thực khiến các cô gái rất tiếc nuối.

    Dân tình cho rằng, họ sinh ra là để dành cho nhau.

    Vậy nên, họ rất rất đẹp đôi trong mắt mọi người.

    Schlecht và Jaune cũng vậy.

    Tuy Schlecht hay đi trêu chọc những cô gái khác, nhưng ta tin chắc rằng với sự lạnh lùng cùng sắc sảo trên con người Jaune, một ngày không xa hắn sẽ phải lòng nàng ta mà thôi.

    Esperanza thì thú vị hơn, em sẽ thấy hắn luôn cầm ổ bánh mì chạy dọc khắp Luftschloss này.

    Và thật sự mà nói, bánh mì của hắn là đỉnh của đỉnh đó!

    Hắn hài hước nhưng cũng rất bí ẩn, y hệt như bá tước Monderlust vậy.

    Dù tuổi đời còn trẻ nhưng cậu ta rất sáng tạo trong mọi vấn đề, đặc biệt không thể kể đến phép thuật và bùa chú rồi.

    Cômg tước Hameln thì khác xa với mọi người.

    Nàng dường như khép kín hơn trong các bữa tiệc hay cuộc họp, nhưng nếu thân thiết hơn thì nàng thực sự là một người vô cùng tốt bụng và đáng yêu đó."

    Nghe phần giới thiệu về từng người trong Luftschloss, tôi gần như không thể nói được gì.

    Chúa ơi, tạo hoá của thiên nhiên đã ban tặng những con người này xuống trần gian để họ được toả sáng theo cách riêng của mình, có phải không?

    "Nói tôi nghe, em đã ổn chưa?"

    Tôi không chần chừ gật gật, gương mặt ánh lên vẻ rạng rỡ cùng tươi vui.

    Rồi bỗng nhiên, trong đầu tôi chợt vụt qua một suy nghĩ, rất ngẫu nhiên và thoáng qua.

    "Em có thể ở lại đây không, hỡi nàng?"
     
    Into The New World
    『Jaune Lache 』


    (*) note : Nghe nhạc cho cảm xúc tròn đầy nhé =))

    Người trong thành Lache đã chẳng còn xa lạ gì khi sự xuất hiện và biến mất của vị nữ công tước Jaune mà họ tôn kính chỉ xảy ra trong vỏn vẹn chưa đến sáu mươi tích tắc.

    Ồ nhưng xin các quý cô hay quý ngài đây đừng nghĩ rằng vì nàng ta ham rong ruổi theo muôn loài chim chóc, tỉ mẩn và tốn thì giờ đỏm đưa với những đôi găng bằng vải Muslin trắng, ngắt những nhánh hoa nhỏ li ti, rồi cài lên mái tóc mình như những nàng quý tộc luôn bận lên thân những bộ đầm bó chặt đến nghẹt thở để bày ra sự đẫy đà của hai bầu ngực.

    Nàng ghét sự hớ hênh ấy, mặc cho người trong thành vẫn hay đưa đẩy bảo rằng nàng sẽ thật tuyệt nếu bỏ bộ Redingote vẫn hay mặc - loại trang phục lấy cảm hứng từ sự mạnh mẽ của nam giới - để bận lên những bộ Mantua lụa là, điệu đà và lộng lẫy như những nàng thơ môi cười chúm chím.

    Vâng, nhưng khi người ta còn bận nghĩ về Jaune mặc Mantua thì tiếng vó ngựa gõ cà lộc lên đất đá của nàng ta đã phủi phui đi hết rồi.

    Ấy là khi người trong thành biết, bằng sự phóng khoáng và ghét bị ràng buộc, nàng ta - cùng rất nhiều những hoạ cụ lỉnh kỉnh theo sau lưng, những bảng vẽ mới toanh và màu mè sặc sỡ - sẵn sàng vào thị trấn huyên náo ngoại thành để tung hoành cùng thú vui nghệ thuật của mình.

    Tiếng tăm của Jaune trong thành thì chẳng một vị quý tộc thượng lưu nào mà không biết cả, các vị vẫn hay nhắc đến Jaune như một quý cô vừa khác biệt vừa dễ bị trộn lẫn.

    Nàng khác biệt vì cá tính khác "con gái" của mình.

    Cũng bởi vì nàng mạnh mẽ quá, hay nàng đang cố tình tỏ ra mạnh mẽ, hay lạnh lùng, mà nàng cũng dễ xúc động, hay dễ tính với những tạo vật gây cảm động, nàng là người chuẩn mực và quyết đoán, nhưng khi lâm vào cảnh khốn cùng chẳng hạn, nàng dễ suy sụp và khó lòng nào khôi phục được sự suy sụp đó, khi ấy người ta sẽ biết rằng, nàng dễ bị trộn lẫn, bởi vì sau cùng nàng cũng chỉ là con gái thôi.

    Tuy nhiên, tham gia mấy buổi tiệc trà của quý tộc, các quý cô vẫn thích đùa vui cùng Jaune Lache lịch thiệp của họ lắm, vì nàng là người am hiểu nghệ thuật, nàng yêu nghệ thuật và yêu cái đẹp, những lời thơ ngọt ngào của nàng thốt ra mỗi khi tặng hoa cho mấy quý cô xinh đẹp đều khiến mấy ả rinh rích cười như lũ chim ri.

    Nhưng tiếng tăm vang đến đâu cũng chỉ dừng lại trong lãnh địa Luftschloss, ở ngoại thành, chẳng ai biết vị nữ công tước Jaune của họ là người như nào, ngoại hình ra sao, họ chỉ biết rằng, hàng ngày vào bảy giờ sáng, có một nữ hoạ sĩ ăn mặc tầm thường ngốt hai mươi ngồi trên "một con đường màu vàng" cùng những bức vẽ với tông màu chủ yếu cũng là loại màu chói mắt ấy.

    "Con đường màu vàng" ở đây xin phép được để trong dấu ngoặc kép, vì nó có thể hiểu theo nghĩa đen, nhưng không phải nghĩa đen như quý vị nghĩ.

    Nàng Jaune thích sự độc đáo, và điên - như gam màu mà nàng chọn làm tông màu chủ đạo.

    Vì để tạo sự khác biệt và thu hút sự chú ý, nàng đã quệt một dải màu vàng thật dài lên một góc đường của thị trấn.

    Một cách để đánh dấu, cũng là cách gây sự khác biệt.

    Có người mua tranh của nàng Jaune, có người bàn tán về tranh nàng, có người đứng xem nàng vẽ.

    Những bức họa điểm vàng của nàng có khi là một góc thị trấn, ở một hàng xe đẩy bánh mì.

    Có khi là vầng trời vàng hoe tràn bụi nắng.

    Ồ, bọn trẻ con hay vẽ mặt trời màu đỏ với khuôn miệng tươi, nhưng nàng thích màu vàng hơn.

    Đôi lúc bọn nít con nhắng nhít hay hỏi nàng về lãnh địa Lufschloss mà nàng vẽ tại sao màu vàng lại chỉ có một góc.

    Jaune Lache từ tốn bảo rằng :

    "Bởi vì lãnh địa ấy nên muôn màu và không phải của riêng ai, nếu em giành Luftschloss cho riêng mình, em sẽ bị trừng phạt"

    Kèm theo là một tiếng gầm vui đùa, Jaune nhe răng và giương móng như con quỷ, nàng dọa mấy đứa trẻ khanh khách cười mà chạy toán loạn.

    Nhưng có ai ngờ được, thậm chí Jaune cũng không hề biết, có một vị khách nào đó cả gan dám cướp trộm bức "Lufschloss ít màu vàng" của nàng nhân lúc nàng đang mải mê vẽ chân dung cho một cô bé mười bốn tuổi nào đó, với tóc đỏ hung, mắt to, xanh như màu trời, và trong veo.

    Nàng đã giận vô cùng, kẻ cướp bức tranh Luftschloss của nàng đáng bị trừng trị, và nàng sẽ là người đề ra hình phạt thật nặng nề nếu như tìm được tên thủ phạm ấy.

    Nhưng quý vị biết không, tên tội phạm tầm thường ấy lại không tầm thường chút nào.

    Ai mà biết được, trong khi đang mải thu xếp những bức tranh để trở về thành Lache vào thời điểm mặt trời đã lên quá đỉnh đầu, Jaune thấy một cô bé xinh xắn, có vẻ như đã bắt đầu dậy thì, những đốm tàn nhang vãi qua màu hồng từ gò má này sang gò má kia khiến em nom thật trẻ con và tinh nghịch.

    Và ôi chao, Jaune Lache đã phải nheo mày cân nhắc vì mái tóc vàng của em khiến nàng mê mẩn quá.

    "Mây vờn thác đổ" là lời thơ mà nàng có thể tấm tắc rằng nó đủ sức để diễn đạt sự bồng bềnh và thướt tha của tóc em.

    Nhưng vẻ đẹp ấy lại không hoàn hảo lắm, mặc dù khuôn mặt của em xứng với tầng lớp thượng lưu, nhưng trang phục của em chẳng khác nào nô bộc - nhem nhuốc, chắp vá và chằng chịt những vết roi quật rõ mồn một trên cánh tay, bắp chân và cả sườn lưng nữa.

    Điều thứ hai mà nàng chú ý tới ở em, là một bảng vẽ - trông dường như rất quen - mà em giấu đằng sau lưng.

    "Em xin lỗi vì đã lấy cắp bức tranh này của chị hoạ sĩ, chỉ vì em cần tiền quá, dì dượng em sẽ giết em nếu em không kiếm được đồng nào về nhà ...

    " cô bé chìa bảng vẽ ra trước mặt, cúi gằm không dám nhìn chủ nhân bức tranh.

    Em không sợ khi bị nàng khiển trách về hành động thiếu suy nghĩ của mình, em chỉ sợ khi mình giải thích lí do mà em trả lại bức tranh sẽ bị nàng coi thường, những bứt rứt trong em sẽ càng bó buộc đến không thở nổi.

    "Nàng thơ nhỏ bé của ta, em trả lại cho ta bức tranh về Luftschloss ít màu vàng có phải vì em hiểu nghệ thuật trong nó không, bất chấp cả tính mạng của em ?"

    Em không nói gì, lời nói của nàng sao nghe da diết như lưỡi dao sắc, bén một vệt nhọn cứa ngang ruột gan em.

    Em không dám mở thêm lời nào nữa, em sợ sau lời nói ngọt ngào ấy của nàng sẽ là lời giận dữ khôn cùng.

    Rồi em sẽ cảm thấy như bản thân là một lời kết cho bi kịch dẩm dời mà chẳng gã nào hay con ả nào phải quan tâm của thế kỉ mười tám, một cô bé kiệt quệ vì tình yêu với nghệ thuật còn chớm nở đã bị vùi dập bởi chính người thân gia đình, và sụp đổ hoàn toàn khi bị cự tuyệt bởi tay vẽ mà em trót đưa đà.

    "Em ơi, trả lời ta đi, đừng im lặng, vì sự im lặng có thể gây hiểu lầm đấy" Jaune Lache là một người chuẩn mực và quyết đoán, nhưng không có nghĩa là nàng đủ kiên nhẫn cho sự chuẩn mực tuyệt đối của mình.

    Nếu nhân vật xinh đẹp này không mở lời, nàng sẽ nhanh chóng mặc định rằng Luftschloss trong mắt cô bé chỉ bằng miệng ăn của hai ông bà già.

    "Vâng, bức tranh Luftschloss thật hạnh phúc vì đa sắc màu.

    Luftschloss không giống bất cứ ngôi thành nào.

    Vì khi ngẫm về Luftschloss, em thấy bình yên và công bằng, đó là những điều mà cuộc sống hiện tại của em không hề có lấy một chút.

    Em đã lấy cắp nó khi mà bộ óc ngu xuẩn của em chỉ đề cập rằng món đồ mà chị bày ra có giá trị của cải cao, nhưng khi ngắm kĩ bức tranh ấy em mới thấy, giá trị của một bức tranh thực chất nằm ở sự truyền đạt qua màu sắc và đường nét của hoạ sĩ.

    Em xin lỗi, vì đã không nhận ra sự truyền đạt ấy sớm ...

    "

    "Em hiểu được những cái đó đến như thế ư ?"

    Jaune khá ngạc nhiên đấy.

    Nàng khẽ cười, ngồi xuống nhìn em, vuốt mái tóc vàng nàng phát mê, xoa những vằn đỏ trên tay em vì bị bạo hành, nàng híp mắt cười, trao cho em bức tranh Luftschloss ít màu vàng, lời thỏ thẻ bên tai em tựa một liều an thần :

    "Dẫu sao em cũng phải bị trừng phạt vì đánh cắp bức vẽ của ta, cho nên nếu muốn hình phạt nhẹ nhàng nhất có thể, hãy cùng ta đi tới thành Lache, đi tới đó, em và ta cùng say với nghệ thuật, rời khỏi cuộc sống nghèo nàn và những kí ức tồi tệ với gia đình bạo tàn.

    Đến với ta, tới thành Lache, dù có đớn đau đến mấy cũng hoá ngọt ngào"

    Chẳng hiểu vì lí do gì mà em cười tươi đến như thế, nụ cười của em sao yên bình như thể chẳng còn biết vị giông bão là gì.

    Nhìn làn môi thắm đỏ rạng rỡ như sắp nứt ra giữa những vết vằn đau đớn, còn em run rẩy gượng mình lên, nhìn Jaune thể như vị ân nhân nặng tình.

    Ôi em ơi, yên bình của em sao khiến ta muốn nhỏ lệ.

    Ta sẽ không để ai làm tổn hại đến nụ cười này của em, chéri.

    Vì ta yêu cái đẹp trong em mất rồi ...

    "Cho ta biết, em tên gì ?"

    "Em là Metallia".

    Và sau đó, người trong thành thấy vị công tước Jaune đáng kính của họ không chỉ đem về thành những món đồ hội hoạ mà mấy vị quý tộc hay bảo nó màu mè sặc sỡ, mà còn dắt về sau yên ngựa một cô bé xinh đẹp nào đấy, chỉ tiếc là trang phục luộm thuộm nom không được đẹp mắt lắm.

    Nhưng không sao, Jaune sẽ hoá cô bé thành nàng tiên thôi.

    "Hoá ra chị hoạ sĩ là nữ công tước của thành Lache sao ?"

    Metallia hốt hoảng khi thấy người trong thành ra đón Jaune, cô bé cứ nghĩ nàng là một vị hoạ sĩ nào đó bình thường, có thể là ở xấp xỉ giới thượng lưu, trong một lâu đài nhỏ nào đó, chứ ai ngờ được nàng là công tước đâu.

    Sợ mình phạm phải trọng tội, cô bé vội nhảy xuống yên ngựa, cúi rạp người xuống khẩn thiết rằng xin hãy để em được về nhà, rằng em không dám sống trong nơi hoàng tộc này, sẽ làm nơi đây nhơ nhuốc bẩn thỉu.

    "Em sợ hãi điều gì ?

    Ta sẽ bảo vệ em, em không phải lo.

    Em xứng đáng được ở nơi đây, trong thành Lache của ta.

    Ta để em đi, khác nào để em tiếp tục trở thành một con bé bần tiện đói khát, quần quật cả ngày mới kiếm được chút tiền mọn, rồi lại đem về cho mấy người ăn không ngồi rồi sao ?

    Không không, ra ngoài đó mặc dù em không muốn, em vẫn sẽ phải ăn cắp thêm một bức vẽ của một tên hoạ sĩ nào đó xấu số thôi, Metallia của ta, và khi em trả lại một lần nữa, xã hội không ai dung túng cho em lần thứ hai đâu"

    Trong khi cô bé còn đang bần thần với mớ hỗn độn trong lòng mình, bàn tay em đã nhận một lực nắm chặt.

    Em ngước đôi mắt trong xanh màu biển cả nhìn nàng.

    Sao màu mắt em làm nàng cảm thấy đau lòng đến như thế.

    Có phải vì đôi mắt xanh (blue) của em, chính là cách gọi khác của "bản tình ca buồn".

    Ôi nỗi buồn ấy, ngọt lịm như khiến nàng phải gục xuống mà thốt lên, rằng ta thật sự xin lỗi nếu lời nói của mình có làm em tổn thương, rằng ta thật có lỗi khi làm nụ cười hạnh phúc của em tan biến.

    "Này Metallia, khi em ở đây, em có thể cùng ta vẽ những bức hoạ điểm sắc vàng về nơi trời Nam yên bình, mộc mạc, và rực rỡ.

    Đôi khi ta cũng có thể chắp tay em vẽ về những miền đất hứa lãng mạn và nên thơ ở xứ Tây Âu.

    Em có thích không, Metallia ?"

    Jaune vuốt ve mái tóc em "ở Lache, là một thành bang thuộc Luftschloss.

    Đôi khi em sẽ thấy những vị khách quyền quý tới thăm nơi đây, họ đều là bạn bè của ta.

    Và em biết đấy, ở Luftschloss đa sắc màu, em sẽ chẳng sợ bị cô đơn đâu"

    Hoàng tử Dellior đứng đầu Luftschloss, với phong thái nghiêm nghị và đứng đắn, chàng có đầu óc thông minh, lối đưa chuyện dí dỏm luôn tìm ra phương án trị vì Luftschloss công bằng và thanh bạch nhất.

    Nàng Freude mang trong mình vẻ đẹp động lòng người, tài năng của nàng luôn khiến cho người khác phải ngưỡng mộ.

    Chính vì lẽ đó, những chàng công tước khác luôn phải chao đổ trước nàng, nhưng dường như chàng Alamorteus - một vị công tước hoà đồng và vui vẻ với tất cả mọi người - lại là người được lòng Freude nhất.

    HamelnZure hài hước và yêu thích sự tự do, ta vẫn hay thấy nàng ta kéo tay vị hoàng tử Dellior mà nàng thân thiết nhất trốn khỏi những buổi tiệc trà.

    Hầu tước Carcassonne kín tiếng nhưng tinh tế, nàng hay dùng lời lẽ dễ nghe để giải quyết vấn đề mỗi khi vị hoàng tử đứng đầu vắng mặt.

    Esperanza với những ổ bánh mì thơm phức, ẩn hiện khắp nơi trong và ngoài vùng đất Luftschloss.

    Monderlust dường như là một nhân vật rất bí ẩn với đũa phép và những câu thần chú khiến mọi người kinh ngạc.

    Cuối cùng là Schlecht, chàng hầu tước đa tình mà ta đem lòng yêu mến, mặc dù chàng vẫn hay ham thú thơ văn với rất nhiều những nàng công tước đa tài, nhưng vẻ chân thành của chàng dường như chỉ hướng về một người thôi.

    Và ta biết là ai mà.

    "Ở bên ta, em sẽ ổn phải không, Metallia ?"

    Jaune lo lắng rằng bản tình ca buồn trong mắt em sẽ trào ra mất.

    "Em sẽ không sao đâu, thưa công tước Lache.

    Cuộc sống này đối với em là mộng tưởng ngọt ngào mà em chẳng dám nghĩ tới"

    Rồi em ôm lấy Jaune, siết chặt tấm lưng nàng.

    Em hiểu mà, lời nói của nàng chỉ là muốn tốt cho em thôi, lời nói của nàng là vì không muốn em còn dư chút hi vọng nào trong lòng về ngôi nhà đổ nát, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của dì dượng em nữa.

    Em nhắm mắt lại, thở dài, trên vùng tối phía trong mắt, em thấy một vùng trời rực rỡ và nhiều màu sắc nở rộ lên, và em thấy nụ cười của nàng Jaune, em thấy yên bình của em, và em thấy Luftschloss đa sắc màu.

    Em quyết rồi, em sẽ ở đây, cùng với Jaune, em chấp nhận chịu hình phạt sẽ ở bên Jaune mãi, ở thành Lache, trở thành đứa trẻ mê mẩn mãi với tiếng sáo của Luftschloss.
     
    Into The New World
    『 Schadenfreude 』


    Hayden, em mười lăm tuổi với đôi mắt màu hổ phách và mái tóc đỏ hăng như vừa nhuộm nắng trời.

    Em có ánh nhìn buồn đến sâu thẳm tâm hồn mà bất kỳ ai lỡ sẩy chân rơi vào đấy cũng phải suýt xoa.

    Hayden, em tuyệt đẹp.

    Đến nỗi người người đều phải ưu ái sánh tên em với vì thiên sứ Gabriel thần thánh.

    Nhưng dường như tạo hoá lại lấy đi mất thứ gì đó trong cơ thể em.

    Rằng em sẽ chẳng bao giờ hài lòng nổi với vẻ đẹp thiên phú mà dân chúng ca tụng nếu thiếu đi thứ ấy.

    Hayden, em khuyết tật.

    Em vẫn luôn tự dằn vặt bản thân vì chân trái của mình và em lúc nào cũng ganh tị với cả thảy những người lành lặn trên đời về điều đó.

    Bởi lẽ em không đủ tay chân như họ, rồi dần dà, Hayden em cũng sẽ bị đào thải.

    Trong cái xã hội thượng lưu rộng lớn này, những ai khiếm khuyết cơ thể đều bị cho là gánh nặng.

    Tất nhiên, ai có thể thuê đám người khốn khổ kèm theo đó là khuyết đi một phần cơ thể chứ.

    Sẽ chẳng ai, chẳng ai đâu.

    Chẳng ai đủ can đảm để cưu mang những sinh mệnh khốn cùng như Hayden.

    Cho dù em có đẹp đến thế nào chăng nữa, rồi thì nó cũng sẽ mục ruỗng, như trái tim của em mà thôi.

    Nhưng Hayden đâu ngờ được, một ngày kì diệu của em lại được mở ra, khi người đàn ông quý tộc trạc tuổi bố em bước xuống từ chiếc xe ngựa.

    Gã là nam tước, nam tước Mason của London, là quý tộc thân cận với Nữ hoàng.

    Hayden ngạc nhiên, đôi mắt em mở to bàng hoàng như vừa choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

    Gã chìa bàn tay ra, trên ngón tay cái gã có mang một chiếc nhẫn khắc gia huy tượng trưng dòng dõi cao quý, gã ngỏ lời muốn mang em về cô nhi viện.

    Tất nhiên Hayden không ngần ngại, em liền nắm lấy tay gã thật chặt như thể sợ vụt mất đi tia hy vọng của cuộc đời mình.

    Hayden đã hạnh phúc.

    Lần đầu tiên trong cuộc đời em trông thấy bầu trời xanh đến như thế.

    Nhưng Hayden, em quên mất một điều: trên đời này, ai cho ta cái gì ta cũng phải trả cái giá thích đáng.

    Thậm chí là cái chết.

    Những ngày tháng sống ở cô nhi là những chuỗi thời gian em cảm thấy mình được đối xử như con người thực thụ.

    Em không còn phải lân la dưới con đường đầy lũ chuột đen ngòm chỉ để mua ổ bánh mì bằng vài ba trận đòn nhừ tử.

    Cũng không còn phải nhìn thấy hàng trăm nghìn cặp mắt khinh miệt khi trông thấy người tàn tật - giống em.

    Và như thế, Hayden em bắt đầu nuôi trong lòng một ước mơ.

    Phải.

    Em đã biết ước mơ.

    Hayden nói, ngày nào đó không xa, em và bọn trẻ sẽ cùng ngồi trên những triền đồi thinh lặng, rợp sắc trời mây, hai tay mân mê cây sáo và thổi nốt khúc hoan ca cho cuộc đời mình.

    Em chỉ mong được như thế.

    Hayden cười buồn.

    Lớp sương mù trước mặt em tan dần đi, chỉ vỏn vẹn thừa lại thực tại đầy đau thương và chết chóc.

    Hayden nhận ra rằng những điều em dợm nghĩ vừa rồi chỉ là quá khứ, và em thì lại mộng mị đắm chìm vào nó như thể thời gian sắp ăn mòn đến từng nhịp thở của mình vậy.

    Hayden chầm chậm tiến đến cái xác nằm sõng soài từ lúc nào, em chạm vào cán dao găm còn đang ghim trên cổ gã đàn ông kia, rút nhẹ nhàng nhất có thể.

    Hayden em biết mình làm gì, Hayden em biết bản thân phải hy sinh thứ chi.

    Duy có một điều em chưa hề biết, rằng bản thân em đang dần lạc lối.

    «Đây là cái giá con phải trả, Hayden yêu dấu.

    Để đánh đổi lấy thế giới mà con muốn, con buộc phải đi cướp thế giới của những kẻ khác."

    Cha đã từng nói với Hayden như thế. »

    Và dẫu bản thân em rõ hơn ai hết, đó là mục ruỗng, đó là sa ngã, đó là cách mà Lucifer - thiên sứ ngạo mạn bị đuổi khỏi thiên đàng .

    Nhưng em không cho phép bản thân mình ngừng lại.

    «Thiên thần đã nhuốm đen đôi cánh.» - Hayden dợm nghĩ.

    Từ lúc Cha cưu mang em, ban cho em đôi chân mới, Hayden đã thề luôn trung thành với người.

    Dù có là sai quấy?

    Không.

    Hayden em đã suy nghĩ rất nhiều.

    Nốt nhiệm vụ đêm nay thôi, em sẽ xin phép Cha cho mình nghỉ ngơi.

    «Hayden, mày là một đứa con hư.

    Biến ngay trước khi tao nghiền nát mày và lũ trẻ đấy.»

    Em vội vã ra đi ngay khi trời hửng sáng.

    Em sẽ mang bọn nhóc theo.

    Thoát khỏi bàn tay của Cha, sau đó là đưa chúng đến những nơi xa lắm .

    Em lang thang khắp London, với một ít tiền còn sót lại, Hayden nhờ người đánh xe đến một vùng quê hẻo lánh, nơi có bọn trẻ và những ký ức thuở xa xưa ấy.

    Ôi, em nhớ khôn xiết.

    Nhưng lạ kỳ thay, trước mắt em lúc này chỉ còn lại đống đổ nát.

    Không có lũ trẻ, cũng chẳng còn ký ức nào nữa.

    Vậy, đây là gì ?

    Hayden bật cười khanh khách.

    Em đã giết người.

    Tay em đã nhuốm máu tươi.

    Để đánh đổi gì đây ?

    Mục đích duy nhất để em phục vụ lão ta chỉ để bảo vệ bọn trẻ, mà giờ đây bao nhiêu nỗ lực giờ tan thành mây khói.

    Lão đã lừa em.

    Lão đã cướp đi thế giới của em.

    Còn em, Hayden em sẽ thế nào khi mà tia hy vọng duy nhất của em bị thay thế bằng sự thật trơ trẽn này ?

    Hayden chầm chậm băng qua khung cảnh trước mắt, tiến đến triền đồi - nơi mà thuở còn bé, em cùng đám nhóc cùng nhau lắng nghe tiếng sáo ngân nga giữa những ngày thu vàng.

    Gió dìu dịu thổi tung tóc mái em, Hayden dường như trông thấy những kỷ niệm ấy như trở về trước mắt, chân thật đến độ em ngỡ chỉ vừa mới xảy ra.

    Bỗng em nghe thấy tiếng sáo thấp thoảng đâu đây.

    Giai điệu quen thuộc mà lại khiến em thấy được cả giấc mơ vẫn đương dang dở.

    « Now Tom did play with such a skill

    That those near by could not stand still

    And over all head of they did dance

    Down through England, Spain and France

    Over the hills and a long way off

    The wind shall blow my top knot off»

    Hayden trông thấy cô gái với mái tóc nâu loang màu trầm vẫn say sưa thổi bản nhạc mà em yêu thích.

    Nàng ta vận chiếc váy voile trắng.

    Nhưng Hayden chẳng thể thấy rõ mặt vì dường như chiếc mạng che đã cản trở tầm nhìn của em.

    Dường như nhận thấy được sự xuất hiện của người lạ, bỗng nàng cất giọng:

    «Qua những triền đồi và đi về nơi xa lắm à?

    Ta không nghĩ thế.

    Biết rõ bản thân mình đã bị trói buộc bởi bóng tối, nhưng vẫn kiên quyết theo đuổi nó, để giờ đánh đổi lấy là sự tiếc nuối khôn nguôi.

    Hayden, thung lũng của những mộng mơ, nói ta nghe xem, em là đang nghĩ gì?.»

    «Em có thể gọi nàng là...» - «Freude, gọi ta là Freude.

    Ta được tạo thành từ cẩm thạch và hồng ngọc, ta là hiện thân cho sự kiêu hãnh của con người.

    Nào, giờ hãy nói ta nghe suy nghĩ của em, Hayden»

    «Em chẳng biết nữa, em đã chôn vùi mình vào nỗi xấu xí, và rồi em chẳng thể nào thoát ra nữa.

    Không chốn ở, không còn bọn trẻ.

    Những cố gắng của em là vô ích.»

    «Thật ra, em vẫn còn nơi để về, Hayden.

    Nơi ấy sẽ là gia đình mới của em, là nơi em sẽ bình yên suốt những quãng ngày tiếp theo.

    Là triền đồi lộng gió và những nơi xa lắm...» - Nàng nói.

    «Làm sao tồn tại được nơi ấy, không thể nào.»

    «Chỉ cần là em muốn, ta sẽ đưa em đến đó.»

    Hayden giương cặp mắt lên và trông thấy ánh nhìn cương nghị của nàng.

    Không chần chừ lưỡng lự, em quyết định đi cùng với người lạ mặt này, vì em cuối cùng cũng chẳng còn gì để mất nữa.

    Chẳng có điều gì đáng sợ hơn việc phải sống cô độc tại nơi đây.

    Em đi theo tiếng sáo của Freude, băng qua những nơi xa, qua cả những biển mây đến với nơi được gọi là Luftschloss.

    Mọi thứ dần hiện ra trước mắt em, cung điện nguy nga tráng lệ với vô vàn tạo vật xinh đẹp tưởng chừng như chỉ ở trong cổ tích giờ đây đang dạo chơi.

    Nhưng thứ khiến Hayden cảm thấy thích thú là vì cung điện này nằm hướng ra những dãy núi đồ sộ, phía dưới phủ đầy thảm cỏ xanh mướt, trên cao là khoảng trời lộng đượm đầy gió mây.

    Em có thể nghe được tiếng sáo diều vi vu hòa theo đó là tiếng cười ríu rít ngập tràn hạnh phúc của muôn hoa cây cỏ.

    «Chào mừng đến với Luftschloss - vùng đất của những giấc mơ»

    Một đóa hồng ngài còn thấm đượm sương đêm cất tiếng chào mời Hayden.

    «Và nơi em đang đứng lúc này đây là cung điện Rạng đông thành Schadenfreude.

    Thuộc quyền sở hữu của nữ công tước Freude.

    Nơi đây quanh năm chỉ có một mùa xuân duy nhất.

    Và đặc biệt hơn cả, đó chính là màu nắng.

    Màu nắng nơi đây được chia làm ba màu tượng trưng cho những vùng còn lại của thế giới, đồng thời cũng là ba buổi : sáng, trưa, chiều.

    Màu ban sáng, rực rỡ nhất tượng trưng cho châu Âu thơ mộng và dịu êm.

    Màu ban trưa nhàn nhạt tượng trưng cho phương Nam giản dị hiền hòa.

    Và màu ban tối tượng trưng cho phương Đông hoa mỹ và sắc sảo.»

    Hayden bỗng cảm thấy trái tim em đang đập thật nhanh.

    Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm em mới nhận ra mình vẫn đang sống.

    Sống thực sự.

    «Ngoài thành Schadenfreude, nơi đây còn có tám thành khác cùng những vị chủ thành hết sức tài giỏi cai quản.

    Đứng đầu Luftschloss, là chàng đại công tước Dellior với nét đẹp tựa như ánh mặt trời, với cách nói chuyện tài tình cùng với đầu óc hóm hỉnh.

    Đứng trước Ngài, ta có thể cảm nhận được sự tận tâm hết mực.

    Tiếp đến là công tước Alamort với trái tim ấm áp và vô cùng hoạt bát, vui vẻ, là kỳ tài hiếm có của Luftschloss.

    Còn quý ngài Schlecht với sự chân thành và dịu dàng đủ để khiến những đóa hoa tuyệt sắc phải xao xuyến.

    Nữ công tước Jaune lại xinh đẹp, những nàng dường như lại khá khép kín, chỉ có quý ngài Schlecht mới đủ khiến nàng nở nụ cười.

    Hameln đáng yêu cũng rất lém lỉnh, nàng là người dẫn các chủ thành đi đến những chuyến dã ngoại chỉ bởi tài ăn nói khéo léo của mình.

    Bá tước Monderlust lại vô cùng bí ẩn, Ngài ta thoắt ẳn thoắt hiện khắp nơi, ngoài ra lại còn rất giỏi về bùa phép.

    Hầu tước Carcassonne lại kín tiếng vô cùng, nhưng cũng rất tinh tế.

    Giữa nàng và Hameln lại có một tình bạn đẹp.

    Khác với các vị chủ thành trên, Ngài Esperanza khá kỳ quặc.

    Ngài thường ngụy trang thành một gã bán bánh mì ở bất kì nơi đâu mà Ngài thích để dễ dàng hòa mình cùng người dân nơi đây.

    Dường như Esperanza có tư tình với Freude, nhưng Alamort đây sẽ không để điều đó xảy ra.»

    Hayden chăm chú nghe đóa hoa kể mà quên mất bây giờ đã xế chiều.

    Nhưng không vì thế mà niềm vui nơi đây vơi dần, thậm chí, ngày càng nhộn nhịp hơn.

    Trời vừa xẩm tối, bất ngờ, tòa cung điện Rạng đông bỗng bừng sáng như để xóa tan đêm đen.

    Những nét điêu khắc tinh xảo trông rất thực, xung quanh cung điện là vô vàn ngôi sao trời.

    Đoàn quân với quân phục trang nghiêm, đầu đội mũ đính lông diễu hành khắp nơi.

    Các tì nữ vận lên mình những bộ váy hoa đính đá mặt trăng, tay cầm giỏ hoa cúc dại rải đều thành hàng, còn những đụn cỏ giờ đây đã được trải bằng thảm mây.

    Hayden ngạc nhiên, em đánh bạo hỏi một cô hầu gái đứng gần đó :

    «Nơi đây sắp diễn ra sự kiện gì vậy thưa nàng?»

    «Hôm nay, nữ công tước sẽ đến ngự ở cung điện, chúng ta phải đón chào Ngài.»

    Vừa nói xong, phía trên cao có một cỗ xe ngựa bằng vàng đáp nhẹ dần xuống.

    Cánh cửa chợt mở ra, Hayden bắt gặp gương mặt quen thuộc, nhưng với một dáng hình sang trọng và kiêu sa.

    Phong thái nghiêm nghị, đôi mắt sắc xảo nhưng lại khiến đối phương cảm thấy chân thành cùng ấm áp.

    Ngài đi hướng về phía Hayden, nhìn thẳng vào đôi ngươi em và cất giọng :

    «Hayden của ta, chào mừng em đến với Schadenfreude.

    Nếu như em thích, em hoàn toàn có thể ở lại nơi đây và ngân tiếp những bài hát bằng tiếng sáo của mình, tìm lại bình yên của chính em.

    Hayden, em có muốn không?»

    Khoảnh khắc Hayden gật đầu, trên trời cao xuất hiện những đốm sáng lung linh.

    Từ giây phút này, em biết em sẽ được hạnh phúc.
     
    Into The New World
    『 Hamelnzure 』


    【Cơn đau thái quá sẽ làm mất tri mất giác về thực tại chung quanh, và nạn nhân sẽ trôi bồng bềnh trong một thế giới thảnh thơi vô bờ bến, dù rằng xúc giác vẫn cảm nhận được những va chạm của nhục hình.】

    Em cố gắng đứng dậy, đôi chân nhỏ chi chít những vết bầm tím và sẹo kì lõm, chỗ thì rướm máu, chỗ thì đỏ hoét.

    Nó khiến em như thấy được hàng nghìn vết gai nhọn đâm vào cùng một lúc, quá đau đớn.

    Cơ thể em suy yếu dần sau cả trăm lần bị bạo hành khốc liệt.

    Trên người mặc một chiếc váy trắng bẩn thỉu rách tươm cùng vấy đầy màu đỏ tươi, lê tấm thân nặng trịch bước đi.

    Con đường phía trước như dài vô tận.

    Có lẽ, em đã chết rồi chăng?

    Nơi đây chắc hẳn là ranh giới giữa thiên đường và địa ngục nhỉ?

    Nơi mà em sẽ gặp những người mà em yêu thương đang mỉm cười chờ em phía cuối nơi xa kia?

    Lòng em rạo rực một cách kì lạ, dường như em không còn cảm nhận được những vết thương trên người em mặc dù có những chỗ 'vô tình' nhiễm trùng.

    Em cố chạy thật nhanh, đôi bàn chân với những vết sẹo cũ kĩ đã rướm máu, thi đua nhau nhỏ từng giọt từng giọt một lên con đường trãi đầy hoa Lavender tim tím cùng nhau nở rộ.

    Em chạy mãi, chạy mãi, mặc kệ khung cảnh xung quang đẹp đẽ ra sao, tuyệt diệu khiến người khác xiêu lòng đến nhường nào.

    Con đường em đi bỗng dưng tối sầm lại, những chiếc mây đen lớn từ đâu ầm ập kéo đến che phủ cả một mảng trời trong xanh rộng lớn.

    Trời nổi gió bấc, những cơn gió kéo nhau xô đẩy những cây cao đứng tuổi, tất cả mọi thứ đều u ám, như cuộc đời của em vậy.

    Phía sau em không còn những bông hoa đầy sắc màu, không còn cánh đồng Lavender ngọt ngào, không còn tiếng chim cu ngói thay nhau hót líu rít, thay vào đấy là những đám khói đen bốc lên từ mặt đất bay lên nghi ngút, che phủ tầm nhìn.

    Phía trước kia vẫn còn lối đi, tấm thân gầy gò yếu ớt nhưng vẫn mang dáng vẻ quyết tâm bước những bước dè chừng về phía trước.

    Con đường từ từ sẫm một màu nâu tro khiến em cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

    Gió vẫn cứ thổi mỗi lúc một mạnh, khiến em không tài nào đứng vững, thổi mạnh đến mức những ngón chân nhỏ bé của em phải bám chặt xuống nền đất, sức gió mạnh đến có thể thổi bay một tòa thành.

    Em cúi mạnh người xuống, những đầu ngón tay nhỏ nhắn bấu víu vào những viên sỏi chôn sâu dưới cát.

    Em sợ hãi, đôi hàng mi nhắm chặt lại.

    Dường như mọi điều bất hạnh đều dồn về phía em nhỉ?

    Đến cả khi chết đi, em vẫn không thể tìm kiếm sự bình yên, tại sao lại trớ trêu đến thế?

    Em đã làm gì sai mà phải chịu những thứ kinh khủng như thế này..

    Nhưng em không khóc dù chỉ là một giọt.

    Có phải chăng do những sự tổn thương mang lại cho cô bé tròn 13 tuổi kia đã trở thành một vết sẹo đã bị chai sạn trong lòng?

    Bỗng, em cảm nhận được bên tai thấp thoáng một giọng nói trong trẻo của một người..

    "Allein đừng sợ!

    Bé con của chúng ta, em đừng sợ!"

    "Chúng ta sẽ bảo vệ cho em, cô gái nhỏ."

    Khi em mở mắt ra một lần nữa, chính là lúc em đối diện với sự sợ hãi to lớn nhất của cuộc đời mình.

    Gió đã ngừng thổi, cây đã ngừng giao động, xung quanh không có lấy một tiếng động nhẹ.

    Tuy nhiên, bầu trời thì vẫn đen kịt, từ từ ngả sang màu tím than, những chiếc lá trên cây bỗng hóa khô mà rơi xuống đất.

    Một vài con dơi từ sâu trong lùm cây đã khô cằn kéo nhau bay ra kèm theo tiếng kêu chói tai và tiếng đập cánh ghê rợn.

    Chúng bay xung quanh đầu em, găm những móng vuốt sắt nhọn lên mái tóc ngắn ngang vai và chiếc váy trắng nhuốm đỏ.

    Em thét lên thật to, dường như chúng sợ hãi với tiếng hét đầy sợ hãi của em nên đã giải tán và bay đi mất.

    Không khí lại trở nên lạnh lẽo, lạnh đến run người.

    Em thấy thấp thoáng những bóng đen không có hình dạng bay lượn lờ phía sau khu rừng.

    Nó lướt qua những cây cỏ dại, nó bay lên không trung, vượt qua những đám mây đen mù mịt, bỗng dưng bầu trời xuất hiện cơn gió tuyết, truyền cho em cảm giác lạnh đến thấu xương.

    Em nghe thấy tiếng những chiếc roi da, từng lần từng lần quật lên dáng người nhỏ bé của em, tiếng la hét thất thanh của trẻ em, tiếng dao kéo của bác sĩ,..những thứ em sợ hãi dần dần như hiện ngay trước mắt, nó thật quá đỗi kinh khủng.

    Tận phía xa kia, em có thể nhìn thấy một tấm gương lớn hiện ra từ từ bay về phía em.

    Vài vệt máu bầm loang lỗ đọng lại trên gương mặt xinh đẹp còn nét trẻ con.

    Đôi bàn tay run rẩy nhẹ nhàng vươn tới với ý định chạm vào mặt gương.

    Bỗng, hình bóng em trong gương bị nhiễu, khuôn mặt và cơ thể bị bóp méo không thành hình, cái bóng phản chiếu của em biến mất, thay vào đấy là một căn phòng quen thuộc tối đen như mực, nhiều tiếng động xen kẽ rối ren.

    Một người đàn ông to lớn cầm trên tay một cọng dây da dài, trên người gã đầy những hình xăm đáng sợ, tay gã to lớn và đầy lông, cơ thể bốc ra một mùi hôi đặc trưng của mấy tên nghiện ngoài kia.

    Phía mắt trái của gã có một vết sẹo rất lớn.

    Cái bóng vạm vỡ và đáng sợ của gã chính là thứ đã ám ảnh cuộc đời em.

    Cho đến khi chết đi rồi, em vẫn không thể nào quên được con quỷ hung hãm khi ấy đã đối xử với em như thế nào.

    Cái cách gã đánh em hung bạo như một tên nghiện thèm thuốc, cái cách gã xé chiếc váy trắng tươm của em, thô bạo thúc từng cú mạnh vào cơ thể yếu ớt của em như một con thú hoang.

    Em nhìn chính mình trong gương, đôi chân trần đứng bất động, cơ thể cứng đờ như một tảng đá.

    Ngầm cảm thán bản thân mình có thể chịu đựng những chuyện kinh khủng như thế, quả là một kì tích của cô bé tròn mười ba tuổi nhỉ?

    Bây giờ, sẽ không còn nữa.

    Không còn phải thống khổ, không còn phải kìm nén bản thân.

    Rời bỏ điều xấu xa kia của những con người vô râm, rời bỏ thế gian đầy bụi bặm, rời bỏ cuộc sống của một con người cô đơn.

    Chiếc gương biến mất như đánh dấu một bài thử thách dành cho em.

    Không gian tối tăm trở lại như cũ.

    Lại là một cánh đồng hoa rực rỡ màu sắc được tạo bởi những giọt máu của em, lại là những bông hoa oải hương tím biếc một mùi hương trong trẻo, tiếng chim Cu ngói hót vang cả một vùng trời bao la lộng gió xuân.

    Những hàng cây cao đứng tuổi kia đâm chồi nảy lộc, mọc len những tán lá xanh mơn mởn.

    Em đưa mắt nhìn xung quanh, tầm nhìn của em dừng lại ở một lùm cỏ bên gốc cây cổ thụ to lớn.

    Bên trong có cái gì đấy màu trắng, nhúc nhích nhúc nhích, hình như nó đang từ từ bò ra ngoài.

    Em sợ hãi, đôi chân gầy gò lùi lại một bước..hai bước..rồi ba bước..

    Từ đâu, một chú Thỏ trắng nhảy ra, trên người mặc chiếc áo Ghi-lê.

    Nó đưa tay chỉ chiếc đồng hồ tưởng chừng chưa bằng một đốt ngón tay út của em.

    Dường như chú Thỏ trắng đang hối thúc em, muốn em chạy theo nó chăng?

    Đuổi theo Thỏ trắng, em không tin vào mắt mình, chú Thỏ ấy biến mất xuống một cái hố đen.

    Em đưa mắt nhìn xuống, nhưng lại không ngờ rằng, chiếc hố đen 'nhỏ bé' ấy lại kéo em xuống theo.

    Em chỉ biết hét lên thật to, mắt nhắm chặt.

    Và có lẽ vì quá sợ hãi, em đã không để ý được những kí ức kinh tởm kia dần dần xuất hiện ngày một nhiều trong chiếc hố.

    Khi em tỉnh dậy thì đã thấy bản thân mình đang ở một khu rừng bao la rộng lớn.

    Khác với ban nãy, lần tỉnh dậy này, em đã được chào đón bởi một nhân vật kì lạ và thần bí.

    Người thiếu niên mặc bộ quần áo màu xanh lá cây được đính lại bằng nhựa cây từ từ tiến lại gần phía em.

    Em có thể cảm nhận được đôi mắt của người thiếu niên chất chứa bao nhiêu yêu thương dành cho em, lần đầu tiên.

    "Chào em, cô gái bé nhỏ."

    Em nhìn đôi bàn tay em được đưa lên một cách chậm rãi, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên vết thương đỏ hoét ấy.

    "Anh..là..?"

    "Tôi là Peter Pan, em có thể gọi tôi là Peter nếu em muốn."

    Thanh âm giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy rào rạt gần ngôi nhà cũ kĩ của em.

    Đôi bàn tay bấu chặt vào chiếc váy trắng tinh tươm.

    Em hoảng hốt, từ lúc nào mà chiếc váy này lại sạch sẽ đến như thế?

    Thậm chí em còn không thấy một vệt dơ nào trên nó.

    "Allein, em sợ sao?"

    Thiếu niên kia bỗng bật cười khiến khuôn mặt em bỗng chốc đỏ bừng như ánh mặt trời lúc hoàng hôn.

    "Không..không ạ.."

    "Em đang run rẩy kìa bé con, trẻ em không được nói dối, biết không?

    Nói tôi nghe, em có biết nơi đây là đâu hay không?"

    Không có một lời hồi đáp nào từ em.

    Bởi vì em không thể biết được, đây là thiên đường hay là địa ngục.

    Em nghĩ, thiên đường là nơi con người sống hoàn toàn vô tư vô ngã, tâm hồn thuần tịnh và trong sạch, không một chút vẩn đục.

    Nhưng em thì sao?

    Em đã bị vấy bẩn, tâm hồn của em không còn dừng lại ở một cô bé mười ba tuổi ngây thơ chưa biết sự đời là gì.

    Em lo sợ khi nghĩ đến nơi đây là địa ngục.

    Mọi thứ tươi đẹp nơi đây, kể cả anh thiếu niên đối diện sẽ biến mất trong gang tấc.

    Sau đấy sẽ trở thành những nơi âm u, đáng sợ, một nơi chỉ có ác quỷ.

    "Anh có thể biết được em đang suy nghĩ điều gì, Allein, nhưng nơi đây không phải địa ngục."

    "Thế..đây là đâu ạ?"

    Peter mỉm cười, hướng đôi mắt trong trẻo lên thân người rụt rè, lo sợ kia.

    Đứa nhỏ này..

    "Nơi đây là Luftschloss.

    Nói chính xác hơn, là thành Hamelnzure."

    "Thành Hamelnzure ạ?

    Em chưa nghe qua bao giờ.."

    Em giương đôi mắt hoang mang nhìn lên.

    "Phải.

    Đây là một trong những thành tại Luftschloss, được tạo bởi công tước Hameln.

    Nàng là một người hướng nội, không thích những buổi tiệc trà, thường xuyên vắng mặt trong những buổi họp mặt chán ngắt.

    Nhưng tôi có thể biết, nàng là một người dịu dàng, nàng là người đã xây dựng lên nơi tuyệt diệu này.

    Bởi vì nàng muốn, những đứa trẻ bất hạnh và đáng thương trên thế giới đầy cạm bẫy ngoài kia có một cuộc sống ấm ho và hạnh phúc.

    Đó là lí do em đến đây, Allein yêu dấu."

    "Chị ấy hẳn là một người tốt, chắc hẳn chị ấy phải có rất nhiều bạn phải không anh?"

    Peter Pan có thể cảm nhận được đứa bé nhỏ đối diện đã nói chuyện lưu loát hơn, không còn e ngại và dè dặt như ban nãy.

    "Phải.

    Nàng ấy có rất nhiều bạn, nhưng họ là những con người kì cục với nhiều sở thích 'kì lạ'."

    "Kì lạ như thế nào vậy anh?"

    Người lớn tuổi hơn lại tiếp tục mỉm cười.

    "Có lẽ tôi sẽ nói đến hoàng tử Dellior đầu tiên, vì người thân thiết nhất với Hameln trong số những người anh sẽ kể với em.

    Nhắc đến người, cư dân ở đây sẽ nghĩ ngay đến sự hài hòa và vô cùng hài hước.

    Người thường xuyên chọc cười Hameln bởi sự ôn hòa vốn có của mình.

    Người sở hữu toàn thành bang và là người có quyền lực toàn phần ở lãnh địa phương Bắc.

    Thành của người là một trong những thành xinh đẹp nhất tại Luftschloss, nơi tràn ngập tiếng cười, muôn loài vật khắp nơi đều muốn đến sinh sống.

    Tiếp theo là hầu tước Carcassone, nàng cũng là người có sở thích kì lạ cùng với công tước HamelzZure , thi thoảng dường như không tham gia vào những buổi tiệc.

    Hameln rất thích nàng ấy, có lẽ vì cùng 'sở thích' chăng?

    Sau đó nữa phải nhắc đến nàng Freude, nàng là một người 'hoàn mỹ', nàng luôn được mọi người yêu mến vì sắc đẹp và tài năng của mình.

    Luôn nói, hoàng tử Dellior và công tước Alamort có vẻ như để ý đến nàng, thường xuyên ghé thăm thành Schadenfreude của nàng ấy để tặng những bó hoa đầy sắc màu.

    Tôi thỉnh thoảng được Hameln sai đi chút việc vặt, vì thế nên lúc nào cũng thấy Esperanza đứng bán bánh mì khắp nơi, hắn dường như có vẻ khá rảnh rỗi phải không?

    Tôi cũng thường xuyên mua bánh mì của hắn, nó khá là ngon.

    À, Schlect cũng hay mua bánh mì của Esperanza lắm, nhưng hắn ta lại mang đi tặng cho những thiếu nữ xung quanh, ngoài ra hắn còn rất giỏi tài ăn nói, đến công tước Jaune cũng bị hắn 'sờ gáy', nhưng ai ai cũng nói, hắn và Jaune rất đẹp đôi.

    Chính công tước Hameln cũng nghĩ như thế.

    Còn một người cuối cùng, đó chính là anh chàng bá tước Monderlust.

    Hắn sống khá khép kín, đời tư của hắn luôn là một dấu chấm hỏi đối với tất cả mọi người.

    Hắn vô cùng thông minh và linh hoạt.

    Monderlust, HamelnZure và Carcassonne thường xuyên cùng nhau gặp mặt và nói chuyện.

    Thật kì lạ đúng không?

    Cả ba đều là những người ít nói, không một ai biết được ba người ấy đã nói những gì, kể cả tôi - người thân cận nhất của HamelzZure."

    Allein chăm chú nghe thiếu niên tên Peter Pan kia kể về những chủ nhân của từng thành.

    Em rất thích thú và hiếu kì, em muốn gặp những người 'kì lạ' ấy.

    "Allein, tôi đã kể với em mọi thứ mà em muốn biết.

    Bây giờ đến lượt tôi hỏi em, em có biết rằng bản thân mình đã xuyên qua địa ngục hay không?"

    Em trợn mắt, dáng vẻ hoảng hốt và khó tin của em khiến Peter không tài nào nhịn cười được.

    "Khu vườn Lavender xinh đẹp, những con Cu ngói hót ríu rít, những cây cao đứng tuổi cao lớn, tất cả những thứ đó là những điều mà em muốn thấy sâu trong lòng em, Allein.

    Đó chính là địa ngục, nơi mà vẻ đẹp che khuất tâm hồn, khiến em không thể nhận ra được đó là nơi mà khi con người chết đi không một ai muốn đến."

    Thiếu niên dừng một lúc, rồi lại nói tiếp.

    "Giới hạn tột cùng của nỗi đau là thần chết, cơn đau khủng khiếp nhất trong cuộc đời chính là phải đối diện với hắn.

    Em còn nhớ chiếc gương to lớn kia không?

    Có lẽ em không tin được rằng, những điều kinh khủng chiếu trên chiếc gương ấy là hiện thân của thần chết.Nó muốn lấy đi em, lấy đi linh hồn em.

    Nhưng nó đã không ngờ , chính sự mạnh mẽ và kiên cường kia của em đã chiến thắng được nỗi sợ hãi trong em.

    Em là một cô bé tuyệt vời, Allein.

    Rồi em sẽ được hạnh phúc, không xa."

    Em mạnh mẽ..em kiên cường sao?

    Lần đầu tiên, lần đầu tiên em có thể cảm nhận được tình yêu thương bao la qua từng lời nói.

    Rồi dần dần, những giọt nước mắt em kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng rơi, giờ đây, em có thể khóc, khóc thật lớn mà không cần phải lo ngại gì cả.

    Em òa lên, tiếng khóc uất nghẹn xóa đi bầu yên tĩnh vốn có của quanh đây.

    "Allein, tôi biết giờ đây dù có làm gì, dỗ dành em ra sao thì nỗi đau trong em vẫn không thể xóa nhòa ngay tức khắc.

    Nhưng thời gian sẽ giúp em trả lời, liệu em có muốn ở lại đây không, cô gái bé nhỏ?"
     
    Into The New World
    『 Esperanza 』


    Em vẫn còn đang đứng sững người dưới chiếc cổng đồ sộ được làm bằng đá; từ kinh ngạc, cho đến trầm trồ, mọi thứ hiện ra trước mắt em như một bức họa sinh động: Những sạp hàng phủ bạt màu sặc sỡ đặt san sát nhau, bày biện ra đủ thứ.

    Nào là vải vóc, đá quý, hoa thơm; còn có những món ngon của lạ từ phương khác mang đến.

    Các tay buôn thì đua nhau mời hàng giữa dòng người đi lại đông nghìn nghịt.

    Em lia mắt đến những quý cô, quý bà với mái tóc búi cao và áo váy tung tẩy, đang túm tụm lại thành từng tốp bàn tán xôn xao.

    Cả vài quý ông vận suit bảnh tỏn luôn mồm xuýt xoa khen ngợi những bước nhảy của các cô vũ công uyển chuyển.

    Chưa bao giờ em được tận mắt nhìn thấy hội chợ như thế này.

    Em bước qua chiếc cổng bằng đá, len lỏi qua dòng người đông đúc ấy, ngắm nghía lấy những món đồ đẹp đẽ mà có lẽ em chẳng thể nào mong chạm đến được.

    Nhưng hơn hết, bao tử em đang kêu réo sau một chuyến mộng du dài đến xứ sở tươi đẹp này.

    Mùi thơm ngào ngạt của nồi khoai tây nghiền, hay chiếc kẹo táo được phủ lớp đường bóng loáng đều thu lại vào tầm mắt của em.

    Và đau đớn thay, một đứa trẻ sống ở tận cùng khu ổ chuột nghèo nàn như em thì đào đâu ra đồng vàng nào để mua dù chỉ một mẩu thức ăn tí tẹo.

    Gian hàng phủ bạt màu trời luôn chào đón quý cô bé nhỏ.

    Giọng nói nào đó cứ thôi thúc bước chân em.

    Em bắt đầu tìm lấy tấm bạt màu trời như những gì em nghe được.

    Qua hết tất cả mọi ngóc ngách, từ tím dịu cho đến đỏ rực đều có đủ cả, nhưng vẫn không thấy được thứ màu em mong.

    Vóc người nhỏ nhắn ngồi thụp xuống vì mệt, nắng chiếu lên đôi gò má ửng hồng nhễ nhại mồ hôi.

    Em vươn tay ra chạm đến bông hoa vàng tươi bên đường, mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra cả một vùng xanh ngát.

    Thình lình từ trong bụi hoa ấy, có tiếng động phát ra xào xạc.

    Sinh vật nhỏ tựa cục bông trắng muốt nhảy ra trước mặt em, trắng đến nỗi tưởng chừng như đó là tạo vật được hình thành từ những vầng mây trên trời.

    Em đưa tay định vuốt ve lấy, nhưng nó lại kịp nhảy đi nơi khác, luồng qua một lối mòn nhỏ giữa hai tòa nhà.

    Em bắt đầu để ý đến lối mòn đó.

    Biết đâu chừng ở đấy, em có thể tìm thấy được tấm bạt màu trời.

    Thế là bóng hình bé nhỏ men theo bức tường gạch để đi sang vùng đất phía bên kia.

    Em nghe thấy tiếng chim hót, tiếng róc rách của của suối trong cùng với điệu xào xạc của bụi dương xỉ.

    "Cô bé lấm lem kia, sao em lại ở đây ?"

    Em quay lại đằng sau.

    Trước mặt em là một gã trai trẻ mảnh khảnh, với mái tóc xù vàng hoe và những đốm tàn nhang trên mặt.

    Gã không có cái vẻ điển trai hào nhoáng của các chàng công tử, nhưng nét đẹp của gã lại hút mắt đến lạ thường.

    "Có lẽ rằng Chúa trời đã nghe thấy lời thỉnh cầu của em, đưa tiếng sáo thần dắt em ra khỏi sự thống khổ bấy lâu để đến với một nơi tuyệt diệu như thế này.

    Và Chúa trời cũng đã mách bảo cho em về tấm bạt màu trời hòng cứu rỗi lấy chiếc bụng rỗng đáng thương này của em.

    Nhưng than ôi, nắng đã lên đến đỉnh đầu rồi mà em vẫn chưa thấy gì cả."

    "Ta nghĩ em không cần phải đi đâu nữa.

    Trong giỏ của ta vẫn còn một ổ bánh mì thơm lừng do ta làm ra từ khi sương còn đọng đặc trên lá.

    Và đây, tấm bạt màu trời mà em kiếm tìm, luôn giăng phủ trên đỉnh đầu em với gợn mây điểm xuyết."

    Gã trai đưa ổ bánh cho em, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh dương.

    "Nhưng ta vẫn chưa biết tên của em."

    "Thưa, trước tiên cảm ơn ngài vì đã cứu đói em.

    Tiếc thay, em không biết cha em là ai, và người mẹ câm của em cũng đã lìa đời từ rất lâu rồi.

    Chính bản thân em cũng không biết mình tên gì, em chỉ biết rằng mọi người hay gọi em là Chuột Nhắt vì vẻ ngoài lấm lem."

    "Thế thì, Chuột Nhắt bé nhỏ ơi, hãy để cho ta được phép gọi em bằng cái tên nào đấy mĩ miều hơn nhé."

    "Em rất sẵn lòng."

    Gã trai trẻ nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh tựa những giọt sương của em bằng một điệu trìu mến.

    "Drusilla."

    - Gã nâng cằm em lên - "Cái tên đẹp đẽ dành cho người có đôi mắt đẹp đẽ."

    Em vui sướng biết bao.

    Giờ đây không gọi ai gọi em bằng cái danh xưng Chuột Nhắt nữa.

    Em cũng không còn cực khổ, đói khát; không cần phải sống trong không gian ảm đạm dơ bẩn mà thay vào đó là tiếng chim muông cùng cây lá.

    Drusilla cảm giác được sự hạnh phúc đang chảy tràn trong lồng ngực.

    Nhưng em vẫn chưa biết gì về nơi tuyệt diệu này cả.

    Drusilla vân vê vạt áo, khẽ hỏi gã trai tốt bụng đã cứu em.

    "Thưa ngài, em vẫn còn một chuyện để băn khoăn.

    Tiếng sáo kia đã đưa em vào giấc ngủ dài, nên em không biết rằng, liệu đây là một vùng đất lạ thật sự, hay chỉ là một cơn mơ thoáng qua thôi."

    "Ôi Drusilla bé nhỏ tội nghiệp, em không nằm mơ đâu.

    Nơi đây là thực tại, là nhà của ta.

    Và ta gọi chốn này là thành Esperanza."

    "Nhưng cai quản cả một vùng rộng lớn thế này, ngài không cô đơn sao ?"

    "Cô đơn làm sao được khi còn rất nhiều người dân ở đây, cả những bằng hữu thành lân cận của ta nữa.

    Esperanza không một mình mà được sát nhập cùng với tám thành khác, biến chốn này thành một xứ sở diệu kì mang tên Luftschloss."

    "Chắc hẳn bạn của ngài cũng phải tốt bụng như ngài vậy."

    "Ôi dào, Drusilla thân yêu của ta ơi !

    Làm sao một kẻ bán bánh như ta lại có thể so sánh với những quý tộc sang trọng ấy được.

    Nào, lại đây, hãy để ta kể cho em nghe về chín người đứng đầu vùng đất mộng mơ này nhé."

    Dellior - hoàng tử quyền năng đang trị vì cả Luftschloss rộng lớn.

    Cùng với sự hài hước và vẻ ngoài lãng tử, chàng đã làm mê đắm biết bao nhiêu bóng hồng xinh đẹp.

    Cũng phải kể đến Schlecht, ngoài việc đánh cắp trái tim thiếu nữ, chàng hầu tước trẻ còn si mê vẻ đẹp tuyệt vời cùng tài hội họa của nàng Jaune.

    Tưởng chừng tán ngẫu và hội họp là sở thích của các quý cô, nhưng trong các buổi tiệc trà thì Hamelnzure và Carcassonne vẫn thường hay vắng mặt.

    Monderlust cừ khôi có lẽ rất tự hào với tài pha thần dược của mình.

    Phần lớn thời gian của gã bá tước bí ẩn này đều trải qua trong phòng điều chế, thế nên vẫn chưa ai gặp được gã đến lần thứ ba trong ngày.

    Esperanza mang mối tương tư về nàng Freude tài ba luôn hòa nhã với mọi người.

    Nàng có vẻ thích mấy câu tán tỉnh của gã, và cả mấy ổ bánh nữa.

    Nhưng công tước Alamort cũng có ý với nàng và hắn luôn tìm cách đưa Freude tránh xa gã ta.

    "Giờ thì nơi đây vẫn trống trải lắm.

    Drusilla bé nhỏ thân yêu ơi, em có muốn ở lại dưới tấm bạc màu trời của ta và tận hưởng bầu không khí trong lành này mãi mãi không ?"

    Drusilla không muốn chần chờ giây phút nào nữa.

    Em gật đầu cùng với một nụ cười còn sáng hơn cả vầng hào quang của thần thánh.

    "Thưa ngài, miễn là em không còn phải chui nhũi ở xó xỉnh hôi hám, không còn bị phỉ nhổ chỉ để có thức ăn sống qua ngày là em đã toại nguyện rồi.

    Huống chi được đặt chân đến chốn màu mỡ như Esperanza thì dù có phải chết, đó cũng sẽ là một cái chết chứa tràn hạnh phúc của em."

    "Luftschloss nói chung và Esperanza nói riêng luôn chờ em khám phá.

    Nếu em đã bằng lòng ở lại nơi đây, thì hãy bằng lòng cho gã bán bánh mì này được dìu dắt em, nhé ?"
     
    Into The New World
    『 Alamorteus 』


    Phoebe tỉnh giấc từ cơn mê man vô tận.

    Em chỉ mơ màng nhận ra mình đang nằm trong một không gian tăm tối, tịch mịch với xung quanh là những màu đen kin kịt bủa vây.

    Tơ nhện và bụi bặm chằng chịt bám dính trên những bức tường tạo nên một cảnh tượng lạnh lẽo, cô độc khiến Phoebe sợ hãi.

    Em hoảng loạn vùng vẫy một cách vô vọng trong thinh không trước khi vén lên tấm rèm màu lam nhạt mà em tình cờ mò mẫm thấy rồi sẩy chân ngã vào một cái hố sâu hoắm.

    Phoebe cứ thế rơi tự do trong không gian.

    Em chẳng hề hay biết mình sẽ đi về đâu, khi mà xung quanh em vẫn vẹn nguyên một màu u tối làm em run sợ.

    Bụp.

    Phoebe rơi xuống một nền cỏ xanh ngắt và cú ngã thế là kết thúc.

    Phoebe không hề bị thương.

    Em lặng lẽ đứng dậy, heo may thoang thoảng luồn qua từng lọn tóc hoe vàng nơi em, điểm lên đôi môi chúm chím một chiếc hôn khẽ khàng của gió.

    Trước mắt em lúc này là cả một khoảng trời thênh thang bất tận, những sắc màu đẹp tươi hoà quyện vào nhau vẽ lên một bức tranh tuyệt diệu của thần tiên.

    Xanh um màu những khóm cây rì rào dọc hai vệ đường, xanh khướt màu thảm cỏ mơn mởn dưới đôi bàn chân em.

    Những sắc xanh hồn nhiên, non trẻ như bừng lên, tràn trề nhựa sống.

    Phoebe ngước nhìn màu biêng biếc của trời, ngắm từng cồn mây treo lơ lửng trên những ngọn đồi xa tít tắp.

    Mây trời, núi non và cánh chim trắng muốt bay ngang qua như thu nhỏ lại gọn ghẽ, rung rinh trong hồn mắt long lanh em.

    Phoebe cảm thấy trái tim em bỗng rạo rức đến lạ.

    "Ôi schatzi, sao em còn đứng đó?

    Mau mau đến đây nhảy cùng chúng ta nào."

    Phoebe bị một bàn tay mềm mại kéo vào tiếng nhạc xập xình nhốn nháo khi đang mải thẫn thờ trước cảnh sắc thiên nhiên mơ mộng nơi xứ lạ.

    Lúc này, em mới nhận ra mình đang ở một vương quốc khác thường, vạn vật dần dần cuốn theo nhịp sống sôi động, náo nhiệt.

    Người phụ nữ xinh đẹp kéo em vào túm người đang tung tăng nhảy múa theo tiếng harpsichord của một vị nhạc công già đang lắc lư bên những phím đen trắng và tiếng đàn banjo của anh thợ bánh có cái toque trắng phau.

    Những điệu Tango, Latin hiện lên nhịp nhàng dưới từng đôi chân trần của dăm gã trai, ba bốn cô thiếu nữ trong những tà váy lụa là nắm tay nhau ngân nga cất tiếng hát vang rền.

    Phoebe ngây người một lúc rồi bị một lão bà đang say sưa nhảy đụng vào người làm bừng tỉnh.

    Thiếu nữ với mái tóc tết bím gọn gàng bất chợt khoác tay em xoay vòng, miệng cười tươi tắn mời gọi em hoà chung.

    Phoebe chân thấp chân cao nhảy theo, rốt cuộc em cũng cuốn vào những bản Prelude, Fantaisie thấm đượm hồn quê giản dị mà yên bình.

    "Đến lúc về với giai điệu thân thuộc hàng ngày rồi, già Maurice."

    Cậu nông dân có gương mặt chữ điền lấm tấm vài vết nhọ hồ hởi hô vang bên cạnh vị nhạc công già, kéo tất cả những bé em đang đùa nghịch, những nàng thơ đỏm dáng hãy còn xúng xính diện vô số bộ đầm mới, những gã đàn ông mải mê làm ruộng hay bận bịu tán dóc với vài cô thiếu nữ thẹn thùng tụ hợp lại một chỗ.

    Chừng như cả thị trấn đều hội ngộ chỉ trong khoảnh khắc, tựa hồ chuẩn bị làm một công việc chung theo nề nếp thường nhật.

    Thiếu nữ kéo em vào đám đông ban nãy dịu dàng cất tiếng hỏi han khi nhận thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Phoebe trước sự náo nhiệt của mọi người.

    "Người ta lại sắp sửa ca cái bài hát của vương quốc rồi đấy.

    Em có háo hức không, schatzi?"

    Phoebe lặng thinh.

    Em vẫn chưa định hình được mọi sự, vì sao em ở đây, và điều gì đã mang em đến nơi này.

    Phoebe vo bím tóc hoe vàng thành một túm trong lòng tay, bẽn lẽn cất tiếng hỏi.

    "Ở đây ngày nào cũng nhộn nhịp thế này hở chị?"

    "Đúng vậy, em ạ.

    Những người dân ở đây sau những giờ miệt mài với công việc riêng tư, họ thường quây quần lại một đám, rồi cứ thế, họ hát ca, nhảy múa cho đến khi ráng chiều nhạt nắng rải những váng hoàng hôn lên phía cuối chân trời và ai nấy đồng trở về tổ ấm."

    "Ôi, thật là tuyệt."

    "Em có biết vì sao mình tới được đây không, schatzi?"

    Phoebe ngơ ngác lắc đầu.

    Từ lúc rơi xuống thảm cỏ cho đến thời điểm hiện tại, tâm trí em vẫn một màu trắng rỗng tuếch.

    Tất cả tựa như một giấc mơ, một cuộc hành trình lạc vào thế giới cổ tích trong những trang truyện xưa cũ.

    "Bởi vì em đã theo chân người thổi sáo để thoát khỏi Hamelin, nơi em vẫn luôn đơn độc và nghèo đói."

    "Vậy, đây là đâu thế ạ?"

    "Em đang ở Alamorteus, thành bang thuộc quyền cai trị của công tước Alamort tối cao.

    Nơi này là một bộ phận nhỏ của vương quốc Luftschloss."

    Mùi bánh mỳ thơm phức từ tiệm bánh bên đường bỗng thoang thoảng len lỏi vào khứu giác Phoebe khiến em thích thú vô cùng.

    Chàng thợ trẻ vừa đem ra dăm mẩu Baguette bày lên đĩa một cách chỉn chu phải biết.

    "Luftschloss?"

    Phoebe giương tròng mắt long lanh, thơ ngây khi người thiếu nữ vừa hái một bông lilas tím bên khóm hoa tươi cài lên tóc mai em.

    "Là một vương quốc xinh đẹp có chín thành bang với chín màu sắc khác biệt, nhưng khi hoà quyện lại thì sẽ tạo ra một thứ phép màu tuyệt diệu.

    Và em đang ở một trong số đó, thành Alamorteus.

    Nơi hội tụ những vẻ đẹp kiều diễm nhất của thiên nhiên bất tận, nơi cảnh vật là những tuyệt tác nghệ thuật chân thực, mỹ miều.

    Nơi khắp chốn đều là tiếng cười giòn tan của những trái tim hạnh phúc, nơi nước mắt và khổ đau sẽ được phù phép biến thành lời hát, bài ca sôi động.

    Và, nơi những đứa trẻ ngoan ngoãn như em sẽ không bao giờ bị ruồng bỏ, nghèo đói, là chốn bình yên nhất."

    Phoebe trầm ngâm một chốc.

    Em dợm nghĩ về những ngày xưa cũ, một đứa trẻ mồ côi đơn độc thất thểu trên khắp con phố nhỏ.

    Người ta vẫn luôn thấy em nằm vất vưởng ở những đống rơm rạ bên đường vì đói rét, thấy em lang thang khắp Hamelin chỉ để nhìn vào trong ô cửa sổ ấm áp của những nhà giàu trên phố, thấy em lủi thủi một mình đơn độc nhưng vẫn vô tâm lướt qua, sao mà tàn nhẫn.

    Phoebe vẫn luôn ao ước được đặt chân đến một xứ sở đẹp xinh, yên bình như những trang cổ tích ngày xưa mẹ kể.

    Rằng một nơi nào đó phía bên kia cầu vồng bảy sắc, bầu trời sẽ rất xanh, và muộn phiền sẽ tan chảy như những giọt nước chanh chín mọng.

    Nơi em sẽ nằm nhoài ra vạt cỏ ngan ngát rồi nhắm chặt mắt lại, lắng nghe tiếng sáo ngun ngút hoà vào bài ca của gió trời.

    Nơi em sẽ không buồn nhiều.

    Phải chăng lúc này, điều ước của em đã thành hiện thực?

    Em đang ở một vùng đất thần tiên, một nơi em đã từng nghe nói đến trong những lời ru da diết của mẹ.

    Liệu em, sẽ hạnh phúc chứ?

    "Em rất thích nơi này, thưa chị."

    Thiếu nữ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Phoebe, lại cất tiếng nói dịu hiền.

    "Rất yên bình, có phải không?

    Đó là điều mà công tước Alamort luôn muốn hướng tới, rằng mọi người trong thị trấn và cả vương quốc sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc khi ở đây.

    Bởi vì, trước kia công tước là một người không được lạc quan, cởi mở cho lắm, ngài luôn suy sụp và thất vọng về mọi thứ.

    Cho đến khi công tước gặp được tám vị tối cao khác, chính là người cai quản tám thành bang còn lại hiện nay.

    Họ là những người bạn tốt đã khiến công tước thay đổi suy nghĩ.

    Ngài khao khát một cuộc sống bình yên, khao khát đem lại cho con người hạnh phúc mỹ mãn.

    Để những người xứng đáng được yêu thương như em sẽ không khóc nữa."

    Xung quanh nơi hai người đang trò chuyện, cây banjo của anh thợ bánh lại bắt đầu ngân vang, lão nhạc công già lại đung đưa cùng chiếc harpsichord cũ kĩ của lão.

    Tất cả người dân trong thị trấn hoà trong một giai điệu du dương với điệu nhảy Morteuschrech truyền thống của vương quốc, nét mặt ai ai cũng hiện hữu một nụ cười tươi tắn, rạng rỡ dưới tà ánh dương le lói đang chiếu từng tia sáng diệu huyền xuống những đôi chân trần đang tung tăng trên mặt đất.

    Phoebe mỉm cười.

    "Công tước hẳn là một người ấm áp, chị nhỉ?

    Vậy còn những người khác, họ thế nào ạ?"

    "Họ đều là những con người dễ gần, em ạ.

    Nữ công tước Freude với vẻ đẹp thuần khiết và khiếu nói chuyện tinh tế, vui vẻ luôn đem đến tiếng cười mỗi ngày cho ngài Alamort bằng những câu chuyện hài hước.

    Công tước Alamort rất quý mến nàng, duy chỉ có điều, ngài không thích lắm cái việc ngày nào cũng thấy Esperanza mang bánh mỳ đến mời mọc Freude rồi thả những câu tán tỉnh bâng quơ làm nàng nghiêng ngả.

    Hoàng tử Dellior mê mẩn cái đẹp, bất cứ thứ gì chàng nhìn thấy cũng phải thật hoàn mỹ, kiêu sa.

    Hameln lại xinh đẹp một cách giản dị, chân chất trong những bộ đầm thêu vài bông hướng dương nhàn nhạt.

    Nữ công tước Jaune luôn dùng giọng nói hiền thục của mình biến những điều khó khăn nhất thành những câu chuyện đơn giản nhất.

    Thêm cả hầu tước Carcassone dịu dàng, e thẹn và ít nói với thói quen ẩn nấp sau vạt tóc dài thướt tha che kín hơn nửa gương mặt của nàng, nhưng thực ra, nàng vô cùng dễ mến.

    Hầu tước Schlecht dường như hiểu được điều đó, hắn luôn tìm cách bắt chuyện với nàng bằng những câu đùa vui hòng khiến nàng cởi mở hơn, âu cũng là muốn khuôn mặt xinh đẹp kia được rõ ràng hiện hữu.

    Lại nói đến Monderlust, một gã bá tước bí ẩn nắm trong tay cả kho tàng phép thuật thần kì của vương quốc.

    Gã sẽ chẳng bao giờ ra khỏi cái hầm chứa thuốc của gã nếu không mang theo cây đũa thân thương bên mình.

    Chín vị tối cao, chín thành bang với chín đặc điểm chẳng ai giống ai là chín mảnh ghép hoàn hảo tạo nên một Luftschloss đầy sắc màu, đẹp đẽ, kiêu sa, yên bình, thần bí và không kém phần diệu kì."

    Phoebe xem chừng rất hứng thú với câu chuyện của người thiếu nữ.

    Em chăm chú lắng nghe với đôi mắt long lanh đầy vẻ trầm trồ.

    Lão bà ở quán hàng gần đó thấy em quá đỗi đáng yêu, xinh đẹp liền đem cho em một miếng ba rọi nướng thơm phức vừa được bày ra đĩa ở trong chỗ của bà.

    Người thiếu nữ lại dịu dàng cất tiếng hỏi,

    "Em có muốn về Hamelin không, schatzi?"

    "Dạ không.

    Mặc dù có lẽ cậu bạn sóc chuột bên đường sẽ buồn vì không có em trò chuyện, nhưng về đó em cũng không thể khấm khá hơn gì nữa.

    Em thích được bình yên như lúc này hơn tất thảy."

    Phoebe nhận thấy cơ thể em bỗng dưng nhẹ tênh, lại xuất hiện những chùm sáng li ti xung quanh mình.

    Mất một lúc em mới nhận ra mình đang dần dần bay lên, bằng phép màu của bụi tiên.

    Phoebe chơi vơi trong không trung, em còn đang mơ màng chưa hiểu chuyện gì thì đã được hạ xuống vạt cỏ xanh ngắt, mịn màng dưới bàn chân trần trắng trẻo.

    Có tiếng sáo thoang thoảng âm vang, ngân nga một giai điệu không tên da diết.

    Dần dà, hiện hữu phía sau làn gió lộng vừa hun hút thổi qua vai em, thân ảnh một chàng trai với đôi mắt đong đầy những cồn mây đang gợn sóng, ngài nở một nụ cười ấm áp vẫy chào em.

    "Xin chào em, Phoebe xinh đẹp.

    Em đang ở Alamorteus, nơi em sẽ không phải đơn độc bên vệ đường buốt giá, nơi không có khổ đau mà tràn ngập bình yên hạnh phúc.

    Nơi chỉ có những phép màu diệu kì.

    Vậy, em có bằng lòng ở lại chốn này cùng ta, hay không?"
     
    Back
    Top Dưới