Bóng đêm dần bao trùm lấy thành phố, đâu đó tôi vẫn nghe được những tiếng khóc, than ở bên kia cây cầu.
Những lời than vãn, chửi rủa, những con quỷ khốn khổ, dơ bẩn luôn ẩn náu trong hình hài con người ở phía bên kia thành phố.
Thành Phố VINRTAXLN 1998.
21:50 Khi những đứa trẻ đã trở về và những ngọn đèn cũng đang dần tắt .
Dọc theo con phố nhỏ Hyper cùng những ánh đèn vàng lập lòe khi trời đã chập tối.
Một người đàn ông với chiếc áo khoác blazer nâu dài còn vương vấn mùi khói thuốc, cùng sấp tài liệu dày cộm được chứa đựng trong một bì giấy lớn.
Sau một ngày dài làm việc mệt mỏi, Kida lững thững, lê từng bước chân uể oải của mình trên con đường trở về căn phòng trọ cũ kỹ mới thuê được một tháng.
" Học cho cố rồi thì cũng chỉ là đi rình mò mấy gã ngoại tình..
Không biết tương lai mình sẽ đi về đâu nữa trời ạ !
" trong vô thức, giọng nói của anh đã vang vọng tới cuối con đường " mày biết mấy giờ rồi không vậy ?
Lịch sự đi, mày mới từ cái thành phố dơ bẩn bên kia qua đúng không ?
Cận thận cái mõm mày lại đấy, học cho đã vào rồi đi tong lúc nào không hay thì uổng lắm đấy hahahaha" từ trên cao, một người đàn ông châu á đeo kính, khoác trên mình chiếc áo ba lỗ trắng thắt chặt vào thân hình béo ú của ông ta, trông như đã quá tuổi trung niên.
Từ từ, nghiêng mình, chòm đầu ra khỏi khung cửa sổ nhỏ chỉ đủ cho hắn chui đầu ra vừa quát, vừa châm biếm Kida.
"Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi ạ.
Cháu hơi quá trớn ạ" chàng trai trẻ vừa nói vừa cúi đầu liên tục, lẳng lặng đi vút thật nhanh tới nhà trọ của mình.
Cọt kẹt, cọt kẹt, âm thanh của cánh của gỗ kêu lên từng hồi hòa lẫn với tiếng kêu chi chít của lũ chuột đang chạy quanh hành lang.
Cánh cửa chầm chậm mở ra, một bóng tối sâu thăm thẳm hiện lên cùng với những cơn gió lạnh bên ngoài liên tục thổi xào xào liên tục vào căn phòng .
Trong bóng tối, Kida đi thẳng qua chiếc ghế sofa, tiến thẳng đến bàn làm việc, kéo nhẹ dây kéo của cái đèn ngủ dây tóc đã cũ, nay được anh chưng dụng làm đèn phòng cũng như đèn làm việc vào ban đêm.
Ánh sáng từ chiếc đèn dần dần bao phủ lấy căn phòng, đóng chầm cánh cửa lại, cơn gió theo đó cũng tan biến dần theo hơi ấm tỏa dần ra của chiếc đèn ngủ.
Kida ngã lưng một cái huỵch thật mạnh lên chiếc ghế sofa màu nâu sẫm chỉ đủ cho một người ngồi, tay trái vắt lên trán, hai chân cựa gót vào nhau làm hai chiếc boot rơi lăn lóc mỗi đầu bàn một chiếc, "một, hai, ba.. bốn..." nhìn cánh quạt trần quay chậm tới mức anh có thể đếm được số vòng quay một cách dễ dàng, đôi mắt anh lịm thiếp đi, tay phải ôm đống tài liệu cũng dần thoải xuống đùi.
Tíc tắc, tíc tắc, tiếng kim giây nhịp nhịp xoay đều cùng với ánh đèn vàng chập chờn.
* Reng rengg .. reng*
Giấc ngủ chóng vánh đã kết thúc, đôi mắt nặng nề hé mở.
Kida từ từ đứng dậy, tiến về phía bàn làm việc, cất đống tài liệu theo dõi ngoại tình sang một bên.
Anh nhấc máy, nhưng chưa kịp cất tiếng thì đã có một giọng nói hối hả như xối vào chiếc điện thoại bàn.
* Là cậu.. phải không ?
Có phải đầu dây bên kia là Kida đúng không ?
Khách sạn Moonlight, phòng 731, làm ơn... * Cùng với giọng nói gấp gáp đó là những tiếng gió xiết xào xạc vang vọng qua chiếc điện thoại bàn, lớn đến nỗi ắt đi lời nói của người phụ nữ.
- Xin Chào, vâng đúng vậy, đây là cuộc gọi từ văn phòng thám tử Kida.
Xin quý khách hãy đến văn phòng của chúng tôi để có thể thuận tiện cho việc trao đổi hơn.
Nếu không tiện, xin quý khách hãy cho chúng tôi được phép đặt lịch cho quý khách.
*Làm ơn.. cứu.. cứu...
Tôi..ở bên kia cây.. cầu làm ơn...*
Giọng nói thì thào, yếu ớt ấy bỗng dừng lại.
*Píp píp*
- Lại nữa rồi.., là bên Normu sao?...
Chắc lại là mấy vụ ẩu đả băng đảng này nọ đây mà....
Hmmm, thôi thì ráng job cuối vậy, bên đó cũng lâu rồi chưa qua.
Được rồi, chắc cũng nên làm nhanh một vòng rồi về vậy.
Đội vội chiếc nón phớt đen sẫm, băng qua hết con phố Hyper để dừng chân tại bến xe buýt 16.
Anh vội vàng tiến lên chiếc xe với một vẻ mặt bị bao phủ bởi sự mệt mỏi và giày vò.
Chạy một mạch đến phía bên kia cây cầu, băng qua những cột đèn, ánh sáng vàng xuyên qua lớp sương mờ hắt vào kính xe làm nổi bật lên sự hiu quạnh của chiếc xe trên cây cầu lớn.
Vừa đến bờ bên kia, một bầu không khí u ám liền bao trùm lấy chiếc xe bus nhỏ, mùi hôi thối dưới những cống rãnh liên tục bốc lên.
Những tiếng hò hét, cười đùa của bọn du côn vang lên ở phía sâu thẳm trên thành phố này, lăn bánh vào sâu bên trong, băng qua những con đường mập mờ trong sương khói, ẩn hiện dưới ánh đèn trắng, đâu đâu cũng nồng nặc mùi thuốc lá, xì gà.
Trong làn sương mờ ấy, có những ngọn đèn chiếu rọi sặc sỡ cùng với âm nhạc sôi động không thôi, đó là nơi mà những cô gái xinh đẹp đang đợi chờ những hoàng tử đến đón với giá chỉ khoảng 50$ - 1000$, những cuộc ẩu đả, những trận đua xe diễn ra như chốn không người.
" Hmm...
Thật tình thì mày trông tàn hơn rất nhiều so với lúc tao còn ở dưới này đấy Normu ạ " .
" Những làn sương đen đậm mùi súng ống đang chầm chậm nhẹ trôi trên nền nhạc Blue Gangsta bùng cháy lan tỏa đến từng ngóc ngách nhỏ nhất trên con phố mà tôi đang đi ".
Cơn mưa đầu mùa bỗng xối xuống ào ạt, cảm giác thật lạnh lẽo và cô đơn.
Tựa đầu vào kính " Trông như nó muốn gội rửa đi những vết nhơ, tàn uế của vùng đất này ".
Lần theo địa chỉ từ cuộc gọi vừa nãy, Kida tìm đến trước một khách sạn nhỏ, anh ngạc nhiên với vẻ ngoài cũ nát của nó, trông cứ như nơi này rất lâu rồi không có khách ghé thăm, anh không nghĩ nhiều mà liền tiến đến nhấn chuông.
Cót két, cót két.. cánh cửa chầm chậm tự động mở ra, Kida tiến thằng vào bên trong, tiếng quả chuông đồng hồ rệu rã rên lên từng hồi, tiếng chi chít của lũ chuột không mèo canh gác, một không gian u ám, lạnh lẽo tỏa ra từ phía hành lang tăm tối của khách sạn.
*Rầmm* Cánh cửa bỗng đóng sập lại.
Giật thót mình, quay phắt lại " Tội phạm giờ còn có cả trò hù dọa nữa à?
".
Mang theo những làn sương đạn thuốc trên chiếc áo blazer, anh tiến đến quầy lễ tân, nhưng lạ thay " có lẽ rất nhiều nhân viên hôm nay đã cùng nhau nghỉ phép nhỉ ".
Chỉ có một cô gái với chiếc đầm dài màu đỏ sẫm cùng thân hình gầy gò, đang nằm gục trên bàn tiếp tân, mái tóc đen suôn dài phủ xuống che hết cả mặt mũi, hai tay cô đặt nằm ngửa trên bàn, trông không khác gì một cây nến đã úa tàn.
Đôi bàn tay cô nhợt nhạt, những sợi gân nổi lên nối chằng chịt với nhau.
" Này, bạn gì đó ơi, bạn có ổn không " Kida nhẹ nhàng hỏi cô gái.
Cô bé chợt tỉnh giấc, ngẩng phắt dậy, đằng sau mái tóc đen dài bóng mượt đó lại là một cô nàng với khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, đôi mắt long lanh cùng nụ cười có đính kèm hai lúm đồng tiền.
Kida có chút bất ngờ trước cô bé tiếp tân kì lạ này, anh rút danh thiếp từ trong áo ra và đưa cho cô bé :
- Tôi là thám tử đến từ thành phố bên kia cây cầu, đã có một cuộc gọi cầu cứu khẩn cấp từ khách sạn này.
Em có thể chỉ anh đến phòng 731 không ?
Cô gái không đáp gì, chỉ nghiêng người nhẹ rồi từ từ đứng thẳng lên.
Một nụ cười mỉm, trên tay cầm lấy một ngọn nến đỏ thẫm, cô vừa đốt nến vừa che miệng cười, tiếng cười ngày càng một to hơn.
Tiếng quả chuông đồng hồ chợt nặng nề vang lên điểm 0h.
Một làn gió lạnh xào xào bay ra từ trong dãy hành lang bao trùm lấy cả người Kida, linh cảm mách bảo sắp có chuyện chẳng lành.
Anh lùi lại và quát lớn về phía cô gái.
-Này! cô bình tĩnh lại?
Có gì đáng cười cơ chứ !
- Hahahahahah... hahaha.... . . . .
Cô nàng bỗng té khụy xuống, hai tay yếu ớt chống xuống sàn run lẩy bẩy, những sợi gân bắt đầu chạy lung tung từ bàn tay chạy nối tiếp nhau lên đến bắp tay và cuối cùng là cổ.
Khuôn mặt cô gái bắt đầu biến dạng.
Con ngươi dần chuyển động nhanh liên tục và rung lắc dữ dội để rồi nó dừng lại và nở rộ thành màu đỏ thẫm như một con thú săn mồi đang đứng trước mục tiêu, nụ cười dần bị hủy hoại khi hai khóe miệng cô chầm chậm kéo dài lên đến sát hai bên tai, những ngón tay dưới sàn bắt đầu rỉ máu không ngừng nghỉ.
Nụ cười của nàng dần đổi thành những âm thanh quái dị, thân hình cô bỗng to lớn bất thường, cô đứng phắt dật.
Giờ đây, hình hài cô gái đã trở nên thật quái dị.
Tay, chân trải dài ra như những xúc tu ôm trọn lấy hết khu vực tiếp tân, móng tay hóa thành những móng vuốt sắc nhọn bám chặt xuyên qua cái bàn tiếp tân của khách sạn.
Giờ đây, một con quỷ đã trở lại trong hình hài con người thêm một lần nữa.
Cùng với tiếng gió siết xì xào và lạnh lẽo càng làm cho tiếng gầm của quái vật trở nên thật dữ tợn hơn, âm thanh vang dội qua mọi ngóc ngách trong tòa nhà, khiến các cánh cửa sổ liên tiếp đóng sầm lại, những cây nến trên hành lang đồng loạt bỗng vụt tắt....
*Banggg*
Kida nổ súng.
Con quái vật bị dính đạn liền trở nên choáng váng.
Nhận thấy có cơ hội, anh liền chạy một mạch về phía thang máy, đôi tay run rẩy, nhấn số liên tục.
Cảm giác rùng mình này thật kì lạ " mày là cái đéo gì thế hả?
" .
Anh vừa hoảng sợ, vừa cố gắng tìm kiếm sơ hở để giải thoát cho chính mình.
Thông qua dãy hành lang nhỏ được bao bọc bởi các căn phòng tối tăm.
Con quái vật đứng phía sau, rú lên một tiếng rồi bắt đầu vươn hai cánh tay bò thoăn thoắt về phía Kida, sải tay ngày một to lớn, vỗ nát mọi thứ trên đường nó đi qua.
Con quỷ dữ bất chợt đứng lại, sau lưng nó giờ đây chỉ còn là mớ hỗn độn như một bãi chiến trường, vẻ mặt nó đột nhiên đổi sắc, tiếng gầm rú từ ban đầu đã ngưng lại, không còn những tiếng gầm rú.
Lạch cạch lạch cạch, giờ đây sau lưng anh chỉ còn những âm thanh của động cơ thang máy và tiếng gió siết xì xào.
Keng, một tiếng chuông lớn vang lên, thang máy dừng ở tầng 7.
Kida tay cầm chắc khẩu rulo, giương cao phòng thủ trước con quái vật bí ẩn.
Mày nghĩ mày đang đi đâu vậy hả?.. thằng nhãi !!!
Giọng nói quỷ dị liên tục phát ra từ phía bên trong những căn phòng tối, những ánh đèn hành lang liên tục tắt mở, anh siết chặt khẩu súng.
Từ trong bóng tối, con quỷ một lần nữa tìm thấy anh.
Ánh đèn thang máy bỗng chập chờn liên tục, nó tiến đến chầm chậm bò ra sau lưng anh, rồi bất ngờ hét lên một tiếng và xông thẳng vào vồ lấy con mồi của mình.
Kida hoảng hồn, ngã bịch xuống, giương súng bắn liên tiếp về phía con quái vật.
Lộp cộp, lộp cộp, bỗng anh cảm thấy dưới mông mình dường như có thứ đang di chuyển, anh giật mình cúi xuống, ngỡ ngàng khi thấy những tấm ván gỗ trên sàn như biến thành tấm vải bị giằng xé dữ dỗi.
Chưa kịp định thần lại thì bỗng những tấm ván gỗ dừng lại, anh vội ngước mặt lên nhìn.
Trước mặt anh giờ đây là một cánh cửa bí ẩn được chiếu sáng bởi một cái đèn vòm lập lòe chợp sáng với số phòng 713.
Không nghĩ nhiều.
Kida ngay lập tức mở cửa chạy thẳng vào bên trong, vừa vào trong âm thanh của con quái vật lẫn giọng nói quỷ dị kia đã không còn, Kida bần thần ngồi sụp xuống giường thở phào nhẹ nhõm.
Trông thấy ánh sáng chiếu qua rèm cửa sổ, anh tiến đến nhìn ra bên ngoài, khung cảnh bên ngoài chính là khu phố mà anh đang sống, những đứa trẻ nô đùa, đoàn người qua lại nhộn nhịp.
"Một, hai, ba..
Rầm" Kida sững sờ, ôm đầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bỗng dưng cánh cửa sau lưng anh chợt bị phá toang ra.
- Đứng yên, cấm nhúc nhích !
Những viên cảnh sát của quân đoàn từ đâu bỗng ập vào.
Nỗi kinh hoàng chưa dứt, cảnh tưởng trước mắt anh khiến anh không thể tin vào mắt mình, trong tủ đồ được đặt ngay cạnh cửa, một xác chết khỏa thân nằm bên trong bỗng ngã ầm ra, trên lưng còn có những hình vẽ ngôi sao kỳ lạ được vẽ bằng chính máu của thi thể nạn nhân.
Không ai khác đó chính là cô gái mà anh đã gặp ở quầy lễ tân.
Những hình vẽ ngôi sao năm cánh cùng những ký tự kỳ lạ, xuất hiện rải rác khắp trên tay, chân và bụng cô gái.
Một hình thánh giá ngược được vẽ ngay giữa trán cô ấy, xung quanh căn phòng toàn nến và nến cùng với những hình ảnh của một con dê đang ngồi trên ngai vàng.
" Con quỷ, thánh giá ngược, ngôi sao...
" ngay lúc này, thứ chỉ có một câu hỏi trong Kida chính là: " liệu đây có phải là một nghi thức hay chỉ là một vụ giết người của một kẻ điên sùng đạo ?" ....
Quá nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu, nhưng vẫn còn một thứ anh không thể suy luận được đó là....
- Này, đi thôi.
Kida bị quân đoàn giải đi và tống lên xe và chuẩn bị đưa về thành phố VINRTAXLN xét xử.