Khác [Identity V ] Chỉ là giấc mơ ?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
176995629-256-k720664.jpg

[Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
Tác giả: NekoShiro043
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đọc đi rồi biết 🙂))))))



indentityv​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lĩnh Vực Thời Không
  • Mã Đao Thần Vũ
  • NNVV ở dị giới.
  • Thế giới "Vương Quốc"
  • [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 1


    Xin chào , tôi là Victoria , tôi 15 tuổi và tôi đang sống tại London .

    Nói thật thì tôi không thích ở đây lắm , vì nơi tôi ở lúc nào cũng thật ồn ào , tôi thích yên tĩnh hơn thôi .

    À , mà đã nói rồi thì tôi cũng nói cho nghe , thật ra tôi khá thích những thứ kinh dị nó làm tôi cảm thấy khá hứng thú , nhưng có vẻ như mọi người thấy sở thích này hơi quái dị nên rất ít người nói chuyện với tôi .

    Mà cũng không sao , tôi quen rồi , không có họ thì càng thoải mái hơn.

    Và tôi cũng cực kì thích game Indentity V , tôi ước gì mình cũng có thể vào đó để chơi thỏa thích .

    "Choảng........"

    "Ông lại làm bể gì vậy ?"

    Giọng của một người phụ nữ vang lên

    "Hả ?

    Cô có quyền gì lại hỏi tôi câu đó ?

    Đây là nhà của tôi , tôi muốn làm gì thì tôi làm "

    Nối tiếp giọng người phụ nữ ấy là giọng của một người đàn ông

    Ba mẹ tôi lại bắt đầu cãi nhau rồi , tôi chỉ muốn chuyện này kết thúc thôi mà ........nhưng dường như nó càng tồi tệ hơn , ba mẹ tôi sắp ly hôn rồi .

    Mà gọi họ là "ba mẹ" có đúng không nhỉ ?

    Vì bọn họ chỉ là người đem tôi về chăm sóc từ trại mồ côi bẩn thỉu đó thôi , còn ba mẹ ruột của tôi hả ?

    Haha....họ chết lâu rồi , thậm chí bây giờ nhắc lại cũng chẳng ai nhớ đâu, chỉ có tôi và "anh ấy " là nhớ đến họ thôi .

    Cậu thắc mắc anh ấy là ai sao ?

    Hahaha....nếu muốn biết thì tự tìm hiểu xem , tôi thích những người tự khám phá hơn đấy .

    Bây giờ có lẽ đã muộn rồi , nên tôi đi ngủ đây.

    Sáng rồi sao ?

    Lại một đêm ác mộng , lúc nào cũng vậy tôi chẳng bao giờ được yên giấc .

    Thôi bỏ đi , giờ phải đánh răng , thay quần áo rồi xuống ăn sáng mới được , tôi đói rả rời rồi này .

    A , không có ai ở nhà cả , có lẽ họ đã ra tòa để ly hôn rồi , cũng tốt thôi giờ tôi chẳng còn bận tâm gì đến nó nữa .

    Mà đống lộn xộn hôm qua vẫn còn ở đây nhỉ , còn có vài vệt máu nữa này .

    Thật tình mới sáng sớm đã phải dọn đống này rồi , dọn nhanh nhanh để còn ăn sáng .

    Sau khi ăn sáng xong , tôi nhận được một lá thư bí ẩn với nội dung kì lạ , kẻ viết lá thư này cố tình để ẩn danh , nội dung bức thư như sau

    " Gửi cô Victoria ,

    Cảm ơn vì đã đọc bức thư này , tôi không dài dòng đâu , vô thẳng vấn đề nào .

    Tôi có một lời đề nghị dành cho cô là tôi muốn cô tham gia một trò chơi nhỏ của tôi , xin cô đừng quá ngạc nhiên và hoang mang , tôi muốn cô vào trò chơi này để trải nghiệm thôi và đương nhiên cô cũng nhận được chút ít công lao của mình , tôi sẽ cho cô một số tiền để cô xài thỏa thích và quan trọng hơn hết tôi sẽ giải thoát cô khỏi thế giới đầy phiền toái này .

    Vậy quyết định của cô là :

    Đồng ý Từ chối

    KẺ ẨN DANH "

    Tôi suy nghĩ một hồi lâu và quyết định "đồng ý" với giao ước .

    Sau khi đã khoanh vào quyết định của mình thì ngay lập tức tờ giấy đột nhiên bốc cháy và rơi khỏi tay tôi rớt xuống đất tạo thành một cánh cổng màu đỏ máu , từ bên trong có một người trùm một bộ áo đen với chiếc nạ hình con quạ màu đen nốt bước ra khỏi cánh cổng ấy , người đó đưa tay ra và nói

    "Xin chào cô Victoria , rất hân hạnh được làm quen với cô .

    Tôi sẽ là người đưa cô đến thế giới đấy hay còn gọi là "thế giới chết" .

    Tôi là Wasitian , mọi người cũng hay gọi tôi là Mr . quạ "

    Dựa vào giọng nói thì tôi nghĩ có lẽ người này là một người đàn ông trung niên khoảng 35 tuổi , dáng vóc anh ta khá cao , trên người tỏa mùi hương kì lạ .

    "À...xin chào , rất vui được gặp anh !"

    Tôi đáp lại lời hắn

    "Cô đã sẵn sàng cho chuyến đi chưa ?

    Có lẽ sẽ hơi lâu đấy "

    Hắn ta nói , giọng hắn nghe có vẻ đang đùa cợt với tôi .

    "Ể , tô...tôi , khoan đã !!!!!!"

    Tôi đang nói thì bất chợt hắn kéo tôi vào cánh cửa kia .

    Tôi cảm thấy đầu mình nặng nề và cực kì đau , còn hai mí mắt tôi cứ nhắm nghiền lại không tài nào mở lên được .

    ********HẾT********

    Lần đầu viết truyện xuyên không nếu có lỗi mong mọi người thông cảm
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 2


    "Chúng ta gần tới nơi rồi , thưa cô Victoria"

    Đó là những gì tôi nghe được trước khi tôi ngất đi trong cánh cửa ấy .

    Khi tôi tỉnh lại , tôi thấy mình nằm trong một căn phòng nhưng đây không phải phòng tôi , bốn bức tường xung quanh tôi được sơn một màu kem pha chút nâu , mọi vật trong căn phòng được bày trí gọn gàng , đẹp mắt , có thể cho thấy chủ nhân của căn phòng là một người cẩn thận .

    Mà đầu tôi cũng không còn đau nữa rồi , cả người cũng nhẹ hẳn ra .

    "Cạch..."

    "Cậu tỉnh rồi sao !

    May quá "

    Từ bên ngoài có một cô gái mở cửa vào , thấy tôi đã tỉnh rồi thì vui vẻ chạy đến nói

    "Mà sao cậu đến được đây vậy , lại còn trong tình trạng khá mệt mỏi "

    Phía sau cô gái ấy lại có một cô gái nữa bước ra nói

    "À thì.....tôi nhận được một lá thư từ một kẻ ẩn danh , hắn yêu cầu tôi tham gia trò chơi của hắn và đổi lại hắn sẽ cho tôi một số tiền để tôi xài và sẽ giải thoát tôi khỏi thế giới phiền toái kia .

    Sau khi tôi khoanh vào "đồng ý" thì lá thư bốc cháy và tạo thành một cánh cổng , có một người trùm áo đen đeo mặt nạ hình con quạ tự xưng là Mr . quạ kéo tôi vào cánh cổng đó và tôi ngất đi , khi tỉnh lại thì tôi thấy mình ở đây"

    Tôi kể toàn bộ câu chuyện của mình cho họ nghe

    "Vậy sao !

    Nhưng kì lạ thật đấy....."

    Cô gái ấy nói

    "Kì lạ sao ?"

    Tôi thắc mắc hỏi lại

    "Mà thôi , không có gì đâu !

    Tôi là Emily , Emily Dyer , rất vui được làm quen !"

    Emily nói

    "Còn tôi là Emma , Emma Woods .

    Rất vui được làm quen với cậu !"

    Emma vui vẻ nói

    "Tôi là Victoria , rất vui được làm quen với các cậu !"

    Tôi giới thiệu

    "Thế họ của cậu là gì ?"

    Emily hỏi tôi

    "Họ sao ?

    Hưm.....tôi không có họ "

    Tôi trả lời

    "Vậy sao !

    Mà thôi giờ cậu tỉnh rồi thì đi gặp mọi người đi "

    Emma nói

    "Ừm , được thôi "

    Tôi đáp .

    Thật sự lúc đầu tôi cũng nhận ra họ nhưng cũng khá sốc khi mình bị cuốn vào tựa game mà mình thích , trong đầu tôi lúc này chứa đầy những câu hỏi là tại sao tôi lại được chọn vào game ?

    Hay tại sao mình lại rớt vào ngay trang viên của họ ?

    Và còn nhiều câu hỏi khác nữa....

    "Nè Victoria , cái túi này là của cậu đúng không ?"

    Emma hỏi tôi , nó làm tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ đó

    "Hể , à ...ừm "

    Tôi đáp lại , kì lạ thật lúc đi mình đâu có mang theo gì đâu , sao giờ nó lại ...ở đây ?

    Chẳng lẽ là hắn đã mang qua , cái túi đúng thật là của tôi nhưng làm sao hắn biết mà mang tới .

    "Nè Victoria , Victoria !!

    "

    Emma gọi tên tôi

    "Hể ?"

    Tôi hoàn hồn trở lại

    "Cậu giống người trên mây vậy ?

    Có chuyện gì sao ?"

    Emily hỏi tôi

    "À , tôi không sao "

    Tôi đáp

    "Được rồi , chúng ta đi thôi "

    Emma vừa nói vừa kéo tay tôi đi ra ngoài .

    Sau khi ra khỏi phòng , họ đưa tôi đến sảnh chính .

    "Emma , cậu lâu quá đó "

    Có một cô gái tóc vàng chạy đến nói

    "Xin lỗi !

    Xin lỗi !"

    Emma nói

    "Còn cậu ấy là người đã ngất ở trang viên chúng ta mà cậu nói sao ?"

    Cô gái kia nói

    "Ừm , đúng vậy "

    Emma vui vẻ đáp

    "Chúng tôi đang đưa cậu ấy đến gặp mọi người ở sảnh chính "

    Emily nói

    "Vậy thì tôi đi luôn để tiện giới thiệu hết cho cậu ấy "

    Cô gái ấy nói .

    Emma mở cửa ra và bước vào

    "Ồ , các cậu đây rồi .

    Các cậu gọi chúng tôi tới đây làm gì thế ?

    Còn cậu ấy là ai vậy ?"

    Có một người đàn ông trung niên khoảng 30 tuổi , bước ra nói

    "Thì bây giờ chúng tôi sẽ giới thiệu cậu ấy cho mọi người nè "

    Emma nói

    "Vậy tôi giới thiệu trước nhé !

    Tôi là Victoria , rất vui được gặp mọi người !"

    Tôi nói

    "Tôi là Servais , Servais Le Roy , rất vui được gặp cô !"

    Servais nói

    "Tôi là Tracy , Tracy Reznik , rất vui được gặp cậu !"

    Tracy vui vẻ nói

    "Chào , tôi là Naib ,Naib Subedar "

    Naib nói

    "Còn tôi là Helena , Helena Adams , rất vui được gặp cậu "

    Helena nói

    Và cứ như vậy mọi người tiếp tục giới thiệu bản thân mình .

    Đúng là ở đây nhiều người thật , nhưng tôi cũng nhớ được một số ít tên của họ rồi .

    Mọi người ở đây dễ gần hơn tôi nghĩ nhiều , họ cũng khá là vui tính đấy chứ !

    "Mà này Victoria , cô bao nhiêu tuổi thế ?"

    Fiona hỏi tôi

    "Hả ?

    Tôi 15 tuổi "

    Tôi đáp .

    Họ có vẻ khá ngạc nhiên với câu trả lời của tôi

    "Tôi nghĩ cô còn quá trẻ để tham gia trò chơi này "

    Servais nói

    "Đúng đấy , tôi đồng ý với cậu ta "

    Kevin nói

    "Thế mọi người bao nhiêu tuổi thì tham gia trò chơi này ?"

    Tôi thắc mắc hỏi

    "Chúng tôi đều từ 20 tuổi trở lên , còn nhỏ nhất thì cũng phải là 19 tuổi .

    Nhưng không ngờ cậu lại chỉ 15 tuổi .

    "

    Emily giải thích cho tôi nghe

    "Nhưng mà thật kì lạ tại sao nhóc lại được chọn chứ ?

    Chắc phải có việc gì "hắn" mới chọn nhóc được chứ "

    Martha nói với giọng đầy suy tư

    "Chọn ?

    Em tưởng "hắn" sẽ chọn bất kì chứ "

    Tôi nói .

    Tôi cũng đổi cách xưng hô của mình luôn để tiện việc giao tiếp và nghe cũng sẽ lịch sự hơn hẳn .

    Mà tôi cũng không ngờ tôi lại nhỏ tuổi nhất ở đây .

    ********HẾT*******
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 3


    "Nhóc biết "hắn" ?"

    Martha nhìn tôi khá ngạc nhiên

    "Vâng , "hắn" là người tạo ra trò chơi này và cũng là người viết lá thư mời mọi người tham gia trò chơi này ."

    Tôi trả lời

    "Cô có vẻ thông minh đấy !"

    Naib nói nhưng giọng điệu của anh không biết là đang khen ngợi tôi hay đang trêu đùa tôi

    "Cảm ơn anh "

    Tôi đáp lại lời anh ta

    "Không khí có vẻ căng thẳng quá nhỉ hay chúng ta ra ngoài chút đi "

    Emma nói để không khí bớt phần căng thẳng

    "Mà nói tới bên ngoài mới nhớ "

    Kreacher nói

    "Có chuyện gì sao ?"

    Tracy lo lắng hỏi

    "Dạo này , cái "tên đó" không hề ra khỏi phòng dù một chút cũng không .

    Không biết "tên đó" làm gì nữa ?"

    Kreacher nói giọng có vẻ bực bội

    "À , sao anh không kêu cậu ấy "

    Emily dường như đã hiểu và nói

    "Hứ , tên đó còn chẳng thèm trả lời mà còn đưa tôi một tờ giấy ghi là nếu tôi bước vào phòng cậu ta , cậu ta sẽ cho tôi vào quan tài nằm luôn "

    Kreacher nói

    "Còn một người sao ạ ?"

    Tôi hỏi

    "À , đúng vậy .

    Nhưng cậu ta lại không chịu bước ra khỏi phòng nên chắc không thể gặp em được"

    Emily nói

    "Nhưng chúng ta có thể lên phòng kêu cậu ta mà "

    Vera nói

    "Hả ?

    Nhưng...."

    Emily có vẻ ngập ngừng

    "Không sao !

    Không sao !

    Hay cậu nghĩ tôi định hại cậu ta ?"

    Vera nói kèm với nụ cười bí hiểm

    "Không có !!!!"

    Emily nói

    "Vậy thì chúng ta đi thôi "

    Vera nói

    Chúng tôi đi lên tầng hai của ngôi nhà , đến cuối dãy hành lang có một cánh cửa gỗ bên trên có một tấm bảng để chữ "cấm vào" .

    "Cộc...cộc..."

    Vera khẽ gõ cửa

    "Mà này Vera , cô đi một mình với cô nhóc này được rồi tại sao lại kéo chúng tôi theo ?"

    Freedy nói

    "Đúng đó , tôi chẳng muốn gặp cậu ta tí nào "

    Kreacher nói có vẻ đồng tình

    "Thôi mà !

    Thôi mà !"

    Fiona nói

    "Ai vậy ?"

    Từ bên trong có giọng nói vang lên

    "Là tôi , Vera đây !

    Tôi có dẫn một người đến gặp cậu ."

    Vera nói

    "Một người ?

    Nhưng mà hồi nãy tôi nghe có nhiều tiếng lắm mà , đừng nói là cô đem mọi người lên đây luôn đấy "

    Người đó nói giọng có chút nghi ngờ

    "Đừng nói nhiều nữa , mau mở cửa đi !!!!!!"

    Vera nắm lấy cánh cửa và kéo mạnh nó ra

    "Không bao giờ !"

    Người đó nói

    "Chết tiệt !

    Cậu ta chặn cửa rồi "

    Vera bực bội nói

    "Hay bỏ đi , ngày mai chúng ta lên gặp anh ấy được mà "

    Tôi nói

    "Sao bỏ được chứ , tôi có cách để vào rồi "

    Fiona nói giọng điệu nguy hiểm đến chết người

    "Cách gì thế ?"

    Vera nói

    "Chúng ta sẽ diễn một vở kịch ...bla bla ...."

    Fiona nói một hơi dài , có vẻ cô ấy dựng cái kế hoạch này từ trước chăng ?

    Bây giờ thì mọi người đều bị cô ấy bắt lại để làm cái kế hoạch của cô ấy nhưng mà dường như tôi không cần làm gì thì phải .

    Mọi việc chuẩn bị đã xong , giờ thì bắt theo vở kịch rồi

    "A..., cậu ta không ra rồi "

    Vera chán nản nói

    "Hứ , tôi đã nói rồi mà cậu ta không ra khỏi phòng đâu "

    Kreacher nói

    "Thôi mệt quá chúng ta , đi xuống đi cậu ta không ra rồi "

    Lucky Guy nói

    "Ừm , đúng đấy .

    Chúng ta đi xuống thôi ."

    Emma nói

    "Này Eli , cậu có muốn ăn bánh với chúng tôi không ?

    Cả nhóc nữa ?"

    Martha nói

    "Được thôi "

    Eli đáp

    "Hể ?

    À....em đi luôn "

    Tôi nói

    "Ừm , đi thôi "

    Emily nói

    "Có vẻ họ đi thật rồi "

    Người đó nói nhưng vẫn không chịu mở cửa

    "Tên đó vẫn không chịu mở cửa "

    Fiona bực bội nói

    "Suỵt....., cậu nhìn kìa"

    Martha nói , lấy tay che miệng Fiona lại

    "Hả ?

    Là Victoria , em ấy đang làm gì vậy ?"

    Fiona ngạc nhiên nói

    "Cậu cứ xem đi "

    Martha tự tin nói

    "Xin lỗi !"

    Tôi nói

    "Hửm ?

    Cô chưa đi sao ?

    Cô muốn gì ?"

    Người đó nói

    "Em chỉ lên đây để giới thiệu thôi !

    Không dài dòng lắm đâu .

    Em là Victoria , 15 tuổi , rất vui được gặp anh ."

    Tôi nói xong quay bước đi

    "Cạch...."

    "Thật hết cách , cô đã giới thiệu cho tôi rồi thì tôi cũng sẽ giới thiệu lại .

    Tôi là Aesop , Aesop Carl ."

    Aesop nói

    "Câ..cậu ta ra khỏi phòng rồi "

    Kreacher ngạc nhiên nói

    "Bắt lấy cậu ta !!!"

    Vera nói .

    Sau một khoảng thời gian kịch liệt để bắt Aesop thì cuối cùng mọi người cũng bắt được anh ta .

    ***********HẾT*********
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 4


    "Này , thả tôi ra .

    Tại sao lại cứ phải bắt tôi ?"

    Aesop nói

    "Thì tại bữa giờ cậu toàn trong phòng không à , nên chúng tôi mới phải bắt cậu ra "

    Vera cười đắc thắng , mà trông chị ta cười thật nguy hiểm

    "Đúng đấy !

    Nên chúng tôi đã lập ra một vở kịch để bắt cậu ra "

    Fiona nói

    "Vậy là......cô cũng có tham gia vở kịch này ?"

    Aesop nhìn tôi nói

    "Vâng !"

    Tôi thì thầm

    "Mà lạ thật nhỉ "

    Eli nói

    "Lạ sao ?

    Ý cậu là gì , Eli ?"

    Emily nói

    "Các cậu không thấy lạ à .

    Thường thì nếu có người mới thì chẳng phải "hắn" sẽ báo trước cho chúng ta hoặc là gửi thư qua cho chúng ta nhưng lần này thì "hắn" lại im lặng và không nói cho chúng ta biết là sẽ có người mới , liệu...............đây là kế hoạch của "hắn" ?"

    Eli nói .

    Câu nói của anh ta làm chúng tôi cảm thấy có chút phân vân

    "Vậy bên phía Hunter họ có nhận được tin là sẽ có người mới không nhỉ ?"

    Margeretta nói

    "Ừm , chắc chúng ta nên qua hỏi họ ?"

    Emma nói , gương mặt cô ấy có chút lo lắng

    "Mà này , trước khi nói chuyện đó với họ thì các cậu có tháo dây trói ra cho tôi không ?"

    Aesop nói

    "A xin lỗi !

    Xin lỗi !

    Tôi quên mất "

    Vera nói

    Sau khi tháo dây trói ra cho Aesop thì chúng tôi bắt đầu đi đến trang viên của Hunter , thật sự tôi không nghĩ là Survivors có thể đến trang viên của Hunter .

    Tôi cảm thấy có một chút lo lắng về việc này .

    Mà trang viên của Hunter có vẻ khá xa trang viên của Survivors .

    "Mà tại sao em lại phải đi luôn vậy ?"

    Tôi hỏi

    "Thì đương nhiên là vì nhóc là người mới rồi nên phải qua đó để cho họ xem "

    Martha vừa nói vừa kéo tôi đi

    "A , gần tới rồi này "

    Tracy nói

    Biết vậy lúc còn trên thế giới đó tôi đã tích chút đức để khỏi phải bị vậy rồi .

    Mà giờ muốn cũng chẳng được .

    Trang viên của Hunter cũng khá giống của Survivors nhưng thay vì mang màu sắc tươi vui , ấm áp thì nơi này lại mang một màu sắc âm u , lạnh lẽo và cô lập đến lạ thường , nó được bao quanh bởi rừng cây khô khốc và lũ quạ , không gian này thật khiến người ta rợn người mà .

    "Cộc......cộc....."

    Emma khẽ gõ cửa không có tiếng trả lời , cô gõ cửa một lần nữa lại vẫn không có tiếng trả lời .

    "Họ không có ở nhà sao ?"

    Emma nói

    "Họ đi đâu được chứ , chắc là đang tám chuyện hay đang làm gì đó trong sảnh chính thôi "

    Fiona nói

    "Để đó cho tôi , không chịu ra thì phải dùng vũ lực mới ra "

    Martha nói rồi lấy chân đá mạnh cánh cửa vào .

    Cánh cửa mở tung ra và đã vô tình tạo ra tiếng động không hề nhỏ , tiếp đó là có tiếng bước chân chạy ra .

    "Đó thấy chưa , họ ra rồi này !"

    Martha cười đắc thắng

    "Này các người đến đây làm gì ?"

    Bane nói

    "Ôi không , cánh cửa của tôi , cánh cửa xinh đẹp của tôi "

    Jack chạy ra thấy cánh cửa như vậy liền ôm mặt ngồi khóc (tội thanh niên)

    "Này , Jack tôi hiểu mà đừng buồn "

    Michiko ra an ủi Jack

    "Hứ , cánh cửa hư có tí xíu mà khóc như con nít vậy , đúng là trẻ con !"

    Kreacher nói

    "Hic....tôi kh..không có....hic....trẻ con .......hic hic "

    Jack vừa nói vừa khóc

    "Thôi được rồi !

    Anh im đi , để chúng tôi sửa cho "

    Martha bực bội nói

    "Hể ?

    Martha , cậu......có bị gì không vậy ?"

    Margeretta nói

    "Hứ , tại tôi thấy hắn ồn ào quá thôi "

    Martha nói

    "Mà các ngươi đến đây làm gì ?

    Định gây sự hay gì ?"

    Wu Chang nói

    "Đương nhiên là không phải gây sự rồi , chúng tôi qua hỏi chút chuyện ấy mà "

    Emily bước ra nói

    "Chuyện gì ?"

    Michiko hỏi lại

    "Đứng đây không tiện nói , chúng ta vào trong được không ?"

    Vera nói

    "Được thôi , mời vào "

    Michiko nói , rồi dẫn chúng tôi đi vào sảnh chính .

    Nhưng có vẻ như họ khá đề phòng chúng tôi nên họ đã để hai Hunter đằng sau chúng tôi .

    Và đương nhiên là tôi đứng giữa nên không có ai phát hiện ra tôi và dường như họ cũng chẳng thèm để tâm tới chúng tôi cho lắm .

    "Được rồi các ngươi muốn nói chuyện gì ?"

    Michiko nói

    "Dạo gần đây mọi người có nhận được lá thư báo là có người mới không ?"

    Emily nói

    "Không có , sao vậy ?"

    Michiko nói

    "Mọi người ở đây làm gì vậy ?"

    Từ phía cánh cửa có một người con trai với mái tóc bạc trắng cùng đôi mắt màu xanh biếc và làn da trắng trẻo đến mê người , là........Joseph .

    "Không có gì chỉ là bọn Survivors này đến để nói chuyện gì đó thôi "

    Bane nói

    "Vậy sao , lúc nãy tôi nghe có tiếng động nào lớn lắm mà "

    Joseph nói

    "Lúc nãy tôi lỡ chân đạp cánh cửa ấy mà "

    Martha nói

    "Được rồi các ngươi nói tiếp đi , lá thư báo người mới là sao ?

    Có người mới đến à ?"

    Michiko nói

    "Đúng vậy , nhóc ra đây được rồi đó "

    Vera nói

    "Vâng , xin chào mọi người , em là Victoria , 15 tuổi , rất vui được gặp mọi người !"

    Tôi nói , mà có vẻ họ khá ngạc nhiên nhỉ ?

    "1....15 tuổi !?"

    Họ hét lớn

    "Vâng , có chuyện gì sao ạ ?

    "

    Tôi nói .

    Chuyện này giống như lúc đầu tôi gặp mọi người ở trang viên của Survivors vậy , họ cũng ngạc nhiên khi tôi nói tôi 15 tuổi , bộ không đúng à ?

    ************Hết**********
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chúc mừng năm mới


    Chào các bạn , năm mới đã đến rồi nhỉ , mình chúc các bạn một năm mới sum vầy , hạnh phúc , an khang thịnh vượng và học tập thật tốt .

    Và dưới đây là góc hình ảnh

    ***********************************************************************************************

    Xong rồi , chúc các bạn năm mới vui vẻ
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 5


    Có vẻ như các Hunter cũng khá sốc khi biết tôi 15 tuổi , nhưng tôi không hiểu tại sao họ lại sốc đến vậy hoặc là như chị Emily nói : "Mọi người ở đây đều từ 20 tuổi trở lên hoặc là từ 19 tuổi ".

    Tôi còn chẳng biết tại sao mình lại được "hắn" chọn tới đây nữa , trên thế giới này có biết bao nhiêu người vậy tại sao hắn lại chọn tôi ?

    "Này , nãy giờ cô nhóc đó đi theo các ngươi sao ?"

    Jack nói

    "Đúng vậy , có chuyện gì sao ?"

    Martha nói

    "Không thể tin được , là do cô nhóc đó quá giỏi lẫn trốn hay do cô nhóc đó-"

    "Thì đương nhiên là do em ấy giỏi trong việc lẫn trốn rồi "

    Jack đang nói thì bị Fiona chen vào nói

    "Này , đừng có ngắt lời tôi chứ , thưa cô Fiona !"

    Jack nói , giọng điệu của anh có vẻ đang khá bực bội nhưng vẫn giữ được nét quý phái của một quý ông lịch lãm .

    "Mà lúc nãy anh tính nói là do em ấy làm sao ?"

    Emily nói

    "Thôi bỏ đi , không có gì quan trọng đâu "

    Jack nói

    "Hể , sao vậy ?

    Nói đi , nói đi ~"

    Vera nói

    "Không , ta không ngu mà nói ra đâu , nói ra thì cái mạng này ta khó giữ lắm !"

    Jack nói .

    Mọi người xung quanh đều nhìn anh ta như kiểu "Nếu có thể giết được anh thì chúng tôi đã giết lâu rồi !" .

    "Bộ tôi kì lạ lắm sao ?"

    Lúc này , tôi mới lên tiếng để phá tan cái bầu không khí quái dị ở đây

    "Không hẳn , chỉ là...."

    Xem ra anh ta không có ý định nói ra thì phải , anh ta cứ ấp ấp mở mở vậy khiến tôi cảm thấy đôi chút khó xử .

    "Anh cứ nói đi , tôi không làm gì anh đâu "

    Tôi nói

    "Vậy thì tôi xin mạn phép được hỏi quý cô đây cao bao nhiêu thế ?"

    Jack nói .

    Thì ra đây là câu anh ta muốn hỏi sao , trông tôi thấp lắm sao ?

    "Hể ?

    Tôi cao khoảng 1m58 ."

    Tôi khá ngạc nhiên trước câu hỏi của anh ta nhưng cũng lấy lại bình tĩnh để trả lời .

    "Thật ?

    "

    Lúc này , Wu Chang mới lên tiếng

    "Vâng , có chuyện gì sao ?"

    Tôi nói

    "Không có gì...."

    Wu Chang nói .

    Bỗng nhiên cây dù sau lưng anh ta rung lên dữ dội như muốn bung ra , Wu Chang cũng biết mà mở chiếc dù ra .

    Từ cây dù chảy ra một chất lỏng màu đen đặc , rồi lại biến thành một người con trai với gương mặt khá giống Wu Chang nhưng bộ đồ lại là màu đen tuyền , mái tóc màu đen trắng được thắt gọn gàng và làn da mà xám đen .

    "Wu Hei ?"

    Tôi khẽ thì thầm , có lẽ anh ta đã nghe thấy nên đã liếc nhìn tôi với khó hiểu nhưng cũng nhanh chóng thu lại mọi hành động của mình .

    "Này , đệ ra đây làm gì vậy ?"

    Wu Cha....à không phải gọi là Wu Bai mới đúng , Wu Bai nói

    "Để gặp người mới , chắc vậy ."

    Wu Hei khẽ nhún vai

    "Cả ngàn năm mới thấy ngươi xuất hiện đấy , Wu Hei !"

    Joker nói

    "Làm như ta là kẻ tự kỉ không bằng !"

    Wu Hei nói , giọng điệu vẫn không thay đổi

    "Thì đúng mà , ngươi suốt ngày ru rú trong cái cây dù đó , ngoài Wu Bai ra thì ngươi ít khi xuất hiện trước mọi người , trừ khi có vài trận đấu quan trọng !

    Thế không phải tự kỉ thì gọi là gì ?"

    Joseph nói

    "Chẳng phải lúc trước khi tôi và Bạch huynh cùng xuất hiện thì các ngươi lại nói là khó phân biệt tôi và Bạch huynh , bây giờ lại nói tôi như kẻ tự kỉ là sao hả !?"

    Wu Hei nói , giọng điệu của anh có vẻ khá bực bội

    "Được rồi , đừng cãi nhau nữa , hai người trẻ con quá !"

    Michiko lên tiếng ngăn cản cuộc cãi vã giữa Joseph và Wu Hei

    "Đúng đấy , các ngươi đang làm cô nhóc người mới này khó xử đấy , thể hiện mình là người tiền bối tốt đi !"

    Violetta nói

    "Đúng đó , à mà khoan........TIỀN BỐI ?"

    Martha nói

    "Đúng vậy , có gì sao ?"

    Violetta hỏi lại

    "Ý cô là gì Violetta ?"

    Emily nói

    "Ara , chẳng phải nhìn cô nhóc này cũng có tố chất làm Hunter đấy chứ .

    "

    Violetta nói

    "Ai bảo vậy chứ hả ?

    Em ấy sẽ ở bên phe chúng tôi em ấy sẽ là Survivors ."

    Emma lên tiếng phản đối

    "Ngươi có bằng chứng gì chứ hả ?"

    Violetta gằng giọng hỏi lại

    "Thế cô cũng có bằng chứng gì mà khẳng định em ấy là Hunter hả ?"

    Vera cũng hùa theo nói

    "Ano , mọi ngư-"

    "Có vẻ cô thích chơi bắt chước nhỉ , Vera ?"

    Tôi đang nói thì bị Violetta cắt ngang

    "Tôi có bằng chứng thì tôi mới nói chứ !"

    Vera nói

    "Xin lỗi , nhưng mà-"

    "Bằng chứng gì ?Nói tôi nghe thử xem ."

    Một lần nữa tôi lại bị Violetta cắt ngang lời nói

    "Tôi nghĩ nhóc không nên ngăn họ lại đâu !"

    Joseph nói với tôi

    "Nhưng mà để vậy có ổn không ?"

    Tôi hỏi

    "Cứ kệ họ đi , lúc nào có chuyện gì không vừa ý với nhau là họ lại cãi nhau , chuyện này xảy ra như cơm bữa rồi , không ai ngăn họ lại được cả !"

    Wu Hei trả lời thay cho Joseph .

    Những người khác cũng mặc kệ họ rồi .

    Tôi đành phải nghe lời của họ thôi .

    Các Survivors khác cũng chả buồn quan tâm đến họ nữa mà chỉ ngồi đó nói chuyện với các Hunter khác .

    *************HẾT************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 6


    "Cô mau nói thử cái bằng chứng khẳng định cô nhóc đó là Survivors thử xem , Vera ?"

    Violetta nói

    "Ồ , được thôi .

    Tôi chắc chắn sau khi nghe cô sẽ tâm phục khẩu phục !"

    Vera nói , giọng đắc thắng

    "Đừng nhiều lời nữa , mau nói thử xem !"

    Violetta nói

    "Bằng chứng là con bé xuất hiện ở trang viên của chúng tôi và con bé cũng không đem theo vật có thể giết người , tôi cũng khẳng định một điều con bé không hề có khả năng giết người !"

    Vera nói

    "Chỉ vậy thôi sao ~"

    Violetta nói

    "Ừ , thì sao ?"

    Vera nói

    "Vậy mà còn dám lên mặt nói , cái bằng chứng đó chưa đủ để thuyết phục tôi đâu !"

    Violetta nói

    Và họ lại cứ tiếp tục cãi nhau cái vấn đề đó .

    Tôi thực sự khá bất ngờ và cũng thấy thật buồn cười khi Vera nói tôi không giống như người có thể giết người , đó là họ chưa biết thôi .

    Hể ?

    Cậu muốn biết tôi đang nói về cái gì sao ?

    Đó là bí mật và tôi không muốn ai biết cả kể cả cậu .

    Và...kể cả "anh ấy" cũng không được biết về nó .

    Nghĩ tới đây tôi khẽ nở một nụ cười nhưng nụ cười đấy cũng nhanh chóng bị tôi dập tắt .

    "Hai người không thể ngừng cãi nhau được à ?"

    Từ phía cánh cửa xuất hiện một người phụ nữ mặc một chiếc váy màu đen tuyền với chiếc mặt nạ hình quạ và vài nhánh lông quạ trên đấy .

    "Nightingale sao cô lại ở đây ?"

    Naib là người lên tiếng đầu tiên khi thấy cô ấy

    "Để nói cho các cậu biết về trận chiến tối nay và...để thông báo cho các cậu biết sẽ có người mới tham gia nhưng có lẽ cô ta đến khá sớm ."

    Nightingale nói

    "Không phải cô dẫn con nhóc tới đây sao ?"

    Joker nói

    "Không , ta định là sẽ dẫn cô ta tới vào ngày mai nhưng cái tên Mr . quạ đó lại tưởng là hôm nay nên hắn đưa cô ta tới đây luôn và ta đang phạt hắn nên người nào mà giúp hắn thì chịu phạt chung với hắn !"

    Nightingale nói

    "Mà..cho tôi hỏi em ấy là Survivors hay Hunter vậy ?"

    Emily nói

    "Ý cô là Victoria , cô ấy là Survivors ."

    Nightingale nói

    "Haha..tôi đã nói em ấy là Survivors rồi mà !"

    Vera nói

    "Ta chưa nói hết mà , tuy cô ấy là Survivors nhưng lối chơi của cô ấy lại khá giống Hunter .

    Và cô ấy có chức năng khác với các Survivors còn lại hay giống như là phiên bản thu nhỏ của Hunter !"

    Nightingale nói

    "Thú vị nhỉ "

    Kevin nói

    "Được rồi bây giờ ta sẽ nói về trận đấu tối nay , trận này bên Survivors sẽ là :

    Gardener - Emma Woods Doctor - Emily Dyer Mercenary - Naib Subedar Và....Sweet Demon - Victoria

    Bên phía Hunter là

    The Ripper - Jack

    Địa hình ở trận này sẽ là The Red Church .

    Còn ai thắc mắc gì không ?

    Nếu không thì , Victoria cô đi theo tôi một chút !"

    Sau khi Nightingale nói ,thì tôi đứng lên đi theo cô ấy .

    Tới một căn phòng cũ kĩ nào đó ở tầng hai , cô ấy đưa cho tôi một cái túi và một bộ quần áo , bảo tôi thay bộ quần áo đó .

    Tôi liền cầm lấy nó và đi thay ở trong phòng .

    Bộ đồ này khá thoải mái và đơn giản với một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc quần váy màu đen và một chiếc áo khoác màu đen , có mũ trùm .

    "Tôi thay xong rồi !"

    Tôi nói

    "Ồ , trông hợp với cô lắm !"

    Nightingale khẽ cười

    "Cảm ơn , mà chiếc túi này là-"

    "Của cô luôn đấy , thật ra ta đem cho cô hai chiếc túi , một là đựng đồ dùng cá nhân của cô , còn một cái là đựng đồ cần thiết cho trận chiến và tất cả đồ đó đều là của cô .

    Còn chiếc túi này ta tặng riêng cho cô đồ trong đây là vũ khí chính của cô trong trận đấu !"

    Tôi đang nói thì Nightingale nói , và cô ấy cũng giải thích cho tôi về những đồ vật trong túi .

    "Mà..hai cái túi còn lại đâu rồi ạ ?"

    Tôi hỏi

    "Một cái thì ở trong trang viên của Survivors , còn một cái thì tôi đem qua cho bọn họ coi rồi !"

    Nightingale nói

    "Vậy cái mà họ đang coi là túi đựng gì ?"

    Tôi hỏi

    "Túi đựng vũ khí , có gì sao ?"

    Cô ấy nói

    "Không có gì , giờ thì chúng ta đi xuống lầu được chưa ?"

    Tôi nói

    "Được thôi !"

    Cô ấy nói

    Sau khi xuống dưới , mọi chuyện sẽ ra sao đây ?

    Thật không ngờ cô ấy lại cho họ xem cái túi đấy mà cũng hên là không phải túi đồ dùng cá nhân , nếu là nó thì tôi thà chết còn hơn .

    ***************Hết**************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Thông báo và xin lỗi


    Mình có một tin vui và một buồn .

    Tin vui là :

    "Nếu như hè này mình không có đi học hè thì mình sẽ ra thêm một truyện mới !"

    Còn tin buồn là :

    "Mình sẽ tạm ngưng viết truyện vào thời gian ôn thi HK II "

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn chuyện này nữa , mình xin lỗi bạn @KaguraMagenta vì hôm trước đã mượn ý của bạn để viết truyện mà không ghi nguồn , thành thật xin lỗi bạn rất nhiều .

    Còn đây là một ít hình ảnh coi như là quà xin lỗi của mình :
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 7


    "Mà này Nightingale , làm sao cô biết được đó là đồ của tôi vậy ?"

    Tôi đứng lại hỏi cô ấy

    "Hửm ?

    Có người nói chăng ?"

    Cô ấy đánh trống lãng

    "Và tại sao cô lại biết được nó ?"

    Tôi nói

    "Nó ?

    À ý cô là cái chức năng sao , cái đó thì đúng là có người nói cho tôi nghe !"

    Cô ấy nói .

    Một không gian im lặng đến đáng sợ đang bao trùm lại nơi tôi đứng

    "Cô cũng hỏi tôi rồi thì tôi cũng hỏi lại , có phải cô biết hết tất cả chúng tôi ?"

    Cô ấy hỏi tôi

    "Phải !"

    Tôi trả lời

    "Và có phải cô vẫn còn nhớ quá khứ của mình ?"

    Cô ấy lại hỏi

    "Đúng vậy !"

    Tôi nói

    "Được rồi , đây là câu hỏi cuối , có phải cô biết được quá khứ của từng người ở đây và biết được những chuyện tâm linh ?"

    Cô ấy lại hỏi

    "Đúng vậy , tôi biết quá khứ của họ và những chuyện về tâm linh thì tôi có nghiên cứu một ít !"

    Tôi lại trả lời cô ấy

    "Vậy được rồi , cô đừng căng thẳng quá , giờ ta đi xuống lầu thôi !"

    Cô nhìn tôi nở một nụ cười .

    Và chúng tôi cứ thế mà đi xuống sảnh chính .

    "A , ngươi xuống rồi , ngươi làm gì trên đó mà lâu vậy ?"

    Joker hỏi tôi

    "Em nói chuyện với Nightingale một tí ấy mà !"

    Tôi trả lời

    "Nhóc không cần dùng kính ngữ ở đây đâu !"

    Naib nói với tôi

    "Hả ?

    Không được sao ?"

    Tôi hỏi

    "Không phải là không được , mà vì ở đây hầu hết mọi người dù có cách nhau bao nhiêu tuổi thì vẫn đối xử giống nhau , nên khi nhóc dùng kính ngữ sẽ khiến mọi người khá khó xử , chỉ vậy thôi !"

    Naib nói

    "Naib cậu có bị đập đầu không vậy ?"

    William nói

    "Hả ?

    Bộ đó giờ các cậu nghĩ tôi khó ở vậy sao ."

    Naib nói

    "Đâu có đâu chỉ là hôm nay tự dưng cậu lại nói mấy cái câu đầy lý lẽ như vậy thì chắc hẳn phải có chuyện gì rồi !"

    Emma góp thêm vào

    "Thôi bỏ đi , các cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ !"

    Naib nói , rồi bước đến gần cái túi đồ của tôi đang đặt ở một góc cạnh tường .

    "Mà nhóc cũng biết sử dụng mấy cái thứ vũ khí trong quân đội này sao ?"

    Naib cầm chiếc túi lên và hỏi tôi

    "Mấy cái đó thì......em cũng biết một chút , suy cho cùng thì chỉ để phòng thân thôi !"

    Tôi nói

    "Nè nè Victoria , cái máy ảnh này sao nhìn ngộ quá vậy ?"

    Tracy cầm lên hỏi tôi , còn Joseph vừa nghe đến hai từ "máy ảnh" thì liền lao tới

    "Cho tôi xem với .

    Cái máy ảnh này đẹp nhỉ !

    Mà nó hoạt động ra sao ta ?"

    Joseph vừa cầm nó vừa tìm công tắc bật máy ảnh

    "Cái này thì ngài chỉ cần nhấn vào cái nút ở phía ngoài cùng bên trái này là có thể chụp được rồi !"

    Tôi nói

    "Vậy sao .

    Ô !

    Mở được rồi này !"

    Joseph nói

    "Sau đó ngài chỉ cần nhấn vào cái nút kế bên là chụp hình được rồi !"

    Tôi nói và chỉ vào cái nút ngay bên cạnh

    "Vậy ta có thể mượn nó một chút không ?"

    Joseph hỏi tôi

    "Được thôi !"

    Tôi trả lời

    "Mà chắc nhóc không sinh ra ở thời đại này phải không ?"

    Naib nói với tôi

    "Sao anh có thể khẳng định như vậy ?"

    Tôi hỏi lại

    "Thì tôi đã nghi ngờ nhóc từ khi nhóc mới vào trang viên rồi , bộ quần áo của nhóc không hề có ở trong thời đại này , kể cả có những loại vũ khí không được xài ở thời đại này !"

    Naib nói

    "Đúng là cô ấy không sinh ra ở thời đại này nhưng có một điều ta chắc chắn sẽ làm các ngươi ngạc nhiên , đằng sau cái vẻ yếu ớt đó thì có cả một kho tàng được bảo mật đó , giờ thì ta đi đây hẹn gặp các ngươi ở trận đấu !"

    Nightmare nói

    "Khoan đã...."

    Naib nói

    "À , phải rồi , Emily lát nữa ngươi dẫn con bé về phòng nhé !"

    Nightmare nói xong thì cô liền biến mất vào làn khói đen dày đặc

    "A , cô ta đi rồi !"

    Vera nói

    "Một kho tàng được bảo mật" ý của cô ấy gì nhỉ ?"

    Emily nói

    "Thôi , chúng ta về đi ở đây chán quá đi ~"

    Martha nói

    "Ừm , đúng đấy , chúng ta còn phải chuẩn bị cho trận đấu tối nay nữa mà !"

    Emma nói

    "Hả ?

    Tôi còn muốn chơi với cái máy ảnh này một tí nữa mà ~"

    Joseph nói

    "Vậy ngài cứ giữ nó đi ngày mai tôi đến lấy cũng được ."

    Tôi nói

    "Thật sao ?

    Cảm ơn ngươi !"

    Joseph nói kèm theo một nụ cười

    "Mà khoan đã Martha,còn cái cử-"

    Jack định nói thì chúng tôi đã ra khỏi trang viên rồi !

    Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện cho đến khi về nhà .

    Nhưng hầu hết những chuyện họ nói đều liên quan đến luật của trận đấu và địa hình của các bản đồ , chức năng của từng người , vũ khí vâng vâng và mây mây .

    *********************HẾT**********************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 8


    Khi đã về tới trang viên thì mọi người liền kéo tôi vào sảnh chính và bắt đầu hỏi chuyện .

    "Nè Victoria , em phải trả lời thật lòng những câu mà mọi người đưa ra , được chứ ?"

    Fiona tiến lại gần tôi , hỏi

    "Vâng ạ !"

    Tôi bất giác lùi về sau

    "Câu hỏi đầu tiên đây em là người của quốc gia nào ?"

    Vera đang dùng khuôn mặt cực kì là nghiêm túc hỏi tôi , nhìn vậy chắc tôi chẳng thể nói dối được rồi .

    "Em là con lai giữa nước Anh và Nhật !"

    Tôi trả lời

    "Câu hỏi tiếp theo nhóc giỏi về lãnh vực nào ?"

    Naib hỏi tôi

    "Công nghệ và ngành y , em cũng biết một ít về thiện xạ và võ thuật !"

    Tôi trả lời

    "Thể lực của cậu có tốt không vậy ?"

    Emma hỏi tôi

    "Khá tốt , chắc vậy ."

    Tôi lại trả lời

    "Em là người của tương lai đúng không ?"

    Emily hỏi tôi

    "Vâng ạ !

    "

    Tôi đáp

    "Chức năng chính của em là gì ?"

    Fiona hỏi tôi

    "Ưm ... chắc là ........Đây rồi , một cái boomerang và một khẩu pháo tín hiệu "

    Tôi lục lội đồ trong chiếc túi mà Nightmare đưa cho tôi và lấy ra cho họ xem

    "Vậy còn bản kĩ năng của nhóc thì sao ?"

    Kevin hỏi tôi

    "Để coi .....nó đây rồi , mọi người đọc đi !"

    Tôi lấy ra một tờ giấy cho họ xem , tờ giấy đó là bản kĩ năng của tôi gồm tất cả điểm yếu và điểm mạnh .

    ********************Hết**********************

    Mình trở lại rồi đây , nếu có bạn nào hỏi chap hôm nay ngắn thì mình xin trả lời là chap này thì mình sẽ chỉ giới thiệu về kĩ năng của Victoria thôi .

    Và đây là kĩ năng của Victoria .

    Tin đồn

    Nghe nói Victoria cô ta là quái vật , bị cha mẹ bỏ rơi ở trại mồ côi .

    Và được một gia đình khá giả nhận nuôi nhưng họ chỉ coi cô như một món đồ chơi .

    Cô ta luôn ra ngoài vào ban đêm và trở về khi trời rạng sáng và trên người cô ta dính đầy máu nhưng thật lạ tại sao khi sáng dậy cô ta lại chẳng nhớ gì hết và các vết máu biến mất không một dấu vết .

    Kĩ năng [ Chính]

    Cô ấy dùng Boomerang để làm choáng Hunter , số lần làm choáng có thể bị cộng dồn , mỗi lần làm choáng Hunter sẽ choáng mất 1.5 giây , lần ba sẽ mất 2 .5 giây và tới lần thứ sáu Hunter sẽ choáng mất 4 giây .

    Thời gian hồi kĩ năng là 15 giây , Boomerang sẽ không bị mất

    Kĩ năng [Phụ]

    Cô luôn đem theo một khẩu pháo sáng bên mình khi gặp nguy hiểm cô có thể dùng nó để bắn Hunter hoặc có thể báo tín hiệu cho đồng đội .

    Cô ta có hai lượt để bắn .

    Khi bắn hết hai lượt khẩu súng sẽ biến mất .

    Bị động [Chính]

    Vì đến từ tương lai nên tốc độ sửa máy của cô rất nhanh .

    Khi có cô trong trận tất cả đồng đội được tăng tốc giải mã lần lượt là 5% , 10% và 12% .

    Khi một đồng đội bị cho lên ghế tốc độ giải mã của cô giảm 18% (có thể cộng dồn) .

    Bị động [Phụ]

    Cô có thể lực khá tốt nên cô chạy rất nhanh khi bị Hunter đánh trúng cô có thể tăng 10% tốc độ chạy ( trong vòng 5 giây ) để thoát khỏi Hunter , theo đó cô có thể nhìn thấy được tất cả đồng đội đang ở đâu để nhờ sự giúp đỡ .

    Khi bị cho lên ghế thời gian đếm ngược của cô khá chậm , khi được cứu khỏi ghế cô liền tăng 7 % tốc độ chạy .

    Debuff

    Khi tất cả đồng đội chết hết , cô cảm thấy hoảng sợ và cô đơn nên tốc độ chạy của cô bị giảm 10% , tốc độ giải mã giảm 20% (không cộng dồn)
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 8 (2)


    "Được rồi đây là câu hỏi cuối , quá khứ của em như thế nào ?"

    Vera hỏi tôi

    "Xin lỗi , chuyện này em không thể trả lời được ."

    Tôi nói rồi đứng bật dậy

    "Chị Emily , chị có thể chỉ cho phòng của em được không ?"

    Tôi quay sang chị Emily , nói

    "Ư..ừm , được thôi !"

    Emily khá bất ngờ nhưng cũng đáp lại tôi , sau đó chúng tôi đi ra khỏi sảnh chính và đến phòng của tôi .

    "Tại sao con bé lại không nói chứ !?"

    Fiona ngây người nói

    "Chắc là nó không muốn nhắc lại cái chuyện đó ấy mà !"

    Naib vòng tay qua sau đầu nói

    "Gần tới giờ chúng ta vào trận rồi đấy !"

    Emma nhìn lên đồng hồ , nói

    "Ừm , vậy tôi với Emma đi chuẩn bị đây !

    Mọi người nói chuyện vui vẻ nhé !"

    Naib nói rồi bước ra mở cửa đi khỏi sảnh , tiếp đó Emma cũng lẽo đẽo đi theo .

    ***************Tại phòng của tôi************

    "Victoria , em nên chuẩn bị đi gần tới giờ chúng ta thi đấu rồi !"

    Chị Emily vừa nói vừa chiếc túi đồ cho tôi

    "Vâng , em chuẩn bị ngay đây !"

    Tôi nói rồi nhận lấy cái túi đó

    "Ừm , khi nào tới giờ chị sẽ qua đưa em tới đó ."

    Chị Emily cười nhẹ rồi chị ấy bước ra khỏi phòng .

    Hôm nay chắc là một ngày dài nhỉ ?

    Để coi , đầu tiên mình bị cái tên Mr .

    Quạ gì đó kéo vào đây rồi gặp những nhân vật mà mình chơi trong game , sau đó lại được nhận như thành viên chính thức và bây giờ mình lại có một trận đấu cùng với họ , rồi sau này có chuyện gì nữa đây....Mà thôi kệ vậy , mình chơi game giết thời gian một chút vậy , vẫn còn khá sớm .

    Mà hình như hôm nay nhân vật mới mở bán rồi thì phải , để xem tên cậu ta là Norton Campbell , thú vị nhỉ ~ Mà khoan ở đây có nhân vật là mình luôn này .

    Hả ?

    Có thư này , để xem coi nó viết gì :

    " Gửi thám tử Victoria ,

    Từ hôm nay cô sẽ là một nhân vật trong game , nhưng với cái chiếc máy này cô cũng có thể theo dõi trận đấu của họ và có thể chơi trên nó bình thường .

    Cô cũng có thể điều khiển họ trong trận đấu nếu họ gặp nguy hiểm và có thể thay trang phục tùy ý cho họ , ở đây tôi cũng sẽ gửi những thông báo đến cho cô .

    Chúc cô một ngày vui vẻ !

    Kí tên

    Miss .

    Nightmare "

    Vậy là vô game thật luôn rồi , mà nhân vật mới này hình như ngày mai sẽ tới trang viên thì phải !

    Năng lực của anh ta là hút nam châm à , thú vị nhỉ ~

    ***************Tại nơi bắt đầu trận đấu************

    Mọi người đều ở đây đủ rồi nhỉ , tôi có chút hơi lo lắng về trận đấu mặc dù lúc nào tôi cũng chơi nó cả .

    Nightmare thì đang đứng chờ đợi tôi đi vào để bắt đầu trận đấu .

    "A , Victoria bên này này !"

    Emma thấy tôi đang đứng bên tấm rèm liền vẫy tay gọi tôi

    "Ừm , em qua liền đây !"

    Tôi chạy qua chỗ mọi người

    "Sao nhóc làm gì lâu vậy ?"

    Naib gắt gỏng nói

    "Tại lúc này em làm rớt đồ nên quay lại lấy , ai ngờ đâu là sau đó bị lạc !"

    Tôi nói

    "Được rồi , em ấy quay lại là tốt rồi mà !"

    Chị Emily quay qua nói

    "Được rồi , mọi người sẵn sàng chưa ?"

    Nightmare nói

    "Rồi !"

    Các Survivors nói

    "Bên Hunter đã sẵn sàng chưa ?"

    Nightmare nói

    "Rất sẵn sàng là đằng khác ~"

    Jack nói

    "Được rồi , trận đấu....bắt đầu !"

    Nightmare vừa nói xong thì tất cả chúng tôi đều được dịch chuyển tới Nơi diễn ra trận đấu .

    Là map The Red Church .

    Khi tôi đã định hình được đây là đâu thì tôi bắt đầu tìm đến cái máy gần nhất để giải mã .

    Trên đường đi tôi bắt gặp Naib nên đã đi theo anh ấy , để tránh lạc đường .

    Thật ra thì tôi là một đứa cực kì mù đường nên hay bị lạc lắm , có người đi theo thì chắc ăn hơn .

    Chúng tôi đã tới cái máy đầu tiên để giải mã , Mọi chuyện diễn ra có vẻ khá suôn sẻ , cho đến khi...

    "Chậc ! chị Emily bị đánh trúng rồi !"

    Naib vừa chạy vừa tặc lưỡi

    "Này , nhóc đừng có đi theo ta đến chỗ đó ở đó rất nguy hiểm , mau đi tìm cái máy tiếp theo để giải mã đi !"

    Naib quay sang nói với tôi rồi chạy đi thật nhanh

    "Khoan đ- "

    Tôi chưa kịp nói xong thì Naib đã chạy đi mất , giờ thì tôi lại phải tìm máy để giải mã , chỉ còn 2 cái máy nữa thôi phải nhanh lên .

    Khi tôi sửa được gần xong cái máy đó thì Naib đã bị đánh trúng một nhát còn chị Emily thì đang bị lên ghế , may sao lúc đó tôi gặp Emma và nhờ chị ấy sửa giúp cái máy đó , còn tôi thì qua đó giúp họ .

    Khi đến nơi , tôi liền đến đó và tháo dây trói cho chị Emily và bảo chị ấy ra giúp Naib .

    Còn tôi sẽ lo liệu Hunter .

    "Ồ , quý cô Victoria cô nghĩ cô có thể ngăn ta sao ?"

    Jack nói , giọng anh ta nhẹ nhàng đến ớn lạnh

    "Ừm , đúng vậy !"

    Tôi trả lời hắn

    "Hahaha...đúng là buồn cười , cô là người mới đấy , những người có kinh nghiệm dày dặn như quý cô Emily cũng không thể ngăn nổi ta , vậy cô chắc cũng chỉ ngăn ta được khoảng 20 giây à không chắc chỉ 15 giây thôi nhỉ ~"

    Tên đó nói rồi cứ cười khúc khích

    "Để xem đã giờ thì chỉ còn 1 máy nữa thôi nếu ngăn ngài thành công , thì chúng tôi sẽ thắng !"

    Tôi kiên quyết nói

    "Vậy sao ~ "

    Jack nói rồi liền chém ra một đường gió , tôi liền chạy ra tránh nó .

    "Ồ , không tệ nhỉ , để xem cô còn chịu được bao nhiêu !"

    Hắn nói rồi rút tay lại và đuổi theo tôi .

    Tôi cố gắng đi đường nào mà không có mọi người để tránh bị liên lụy .

    Lúc đang chạy gần chỗ khu mộ thì tôi thấy có một tấm ván ở đó nên đã núp dưới tấm ván và đợi tên Jack đến để kéo xuống .

    Và đúng thật hắn đến và đi đến đứng ngay chỗ tấm ván để kiểm tra nhân cơ hội đó tôi đã đập tấm ván thật mạnh xuống .

    ***********************HẾT********************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 9


    Tôi đập thật mạnh tấm ván xuống và trúng ngay khuôn mặt hắn , làm vỡ một phần của chiếc mặt nạ .

    Nhân cơ hội đó tôi chạy thật nhanh ra xa , hi vọng mọi người đã sửa gần xong cái máy cuối rồi .

    Lúc hắn định chém tôi thêm một nhát nữa thì tôi đã đi sang bên khác và hắn chém lệch phát đó .

    Vừa lúc đó tôi nhận được thông báo báo là các Survivor có thể mở cổng , thì tôi thấy đôi mắt hắn ánh lên màu đỏ ngầu và hắn liền biến mất , không còn tiếng tim đập nữa , hắn đã dùng dịch chuyển sao !

    Chết rồi phải nói cho mọi người mới được , lúc tôi đang định đi thì thấy chị Emily chạy đến phía sau là Emma còn Naib thì không thấy .

    "Ha...Victoria em không sao chứ ?"

    Chị Emily chạy đến và hỏi tôi

    "Vâng , em không sao ạ , mà anh Naib đâu rồi chị "

    Tôi hỏi lại họ

    "Cậu ấy nói là sẽ đi kiếm em , nên chị bảo là có thể đi cùng tụi chị vì lúc nãy khi hắn chém lệch thì chị có thể thấy em đang ở đây nhưng cậu ta lại không chịu !"

    Chị Emma giải thích

    "Vậy giờ sao đây anh ấy mà gặp Hunter là tiêu luôn đấy .

    "

    Tôi nói trong lòng có chút bất an .

    Sau tôi liền nhớ ra là mình có một khẩu pháo tín hiệu nên liền lấy nó ra .

    "Chúng ta có thể dùng cái này !"

    Tôi đưa khẩu súng ra và bắn lên trời nó liền vỡ ra và tạo ra một tiếng động lớn kèm với một ít màu sắc để dễ dàng nhận biết .

    "Được rồi giờ thì chúng ta mau mở cổng thôi !"

    Chị Emily nói rồi chạy đến phía cánh cổng và bắt đầu mở nó .

    Vừa lúc cánh cổng được mở ra thì Naib đã đến .

    "Cậu làm gì mà lâu vậy !"

    Emma gắt gỏng nói

    "Thì tôi đi tìm Victoria thôi , mà kiếm hoài không thấy nên cứ nghĩ con bé trốn đâu đó trong tủ nên đã mở từng cái tủ ra để tìm nên mới lâu !"

    Naib giải thích lại

    "Mà sao hôm nay cậu tốt vậy , thường thì có ai mà cậu không tìm thấy thì cậu chỉ chạy lại chỗ đồng đội vì nghĩ họ sẽ ở cùng nhau nhưng mà hôm nay cậu lại quyết tìm ra con bé !"

    Chị Emily nói

    "Thì tại vì con bé này nó bị mù đường mà !

    Các cậu không biết sao ?"

    Naib nói

    "T..thật sao , Victoria ?"

    Chị Emma quay sang hỏi tôi

    "Dạ...vâng ."

    Tôi quay mặt sang nơi khác

    "Thôi không sao đâu , từ từ em ấy sẽ quen mà giờ thì mau đi thôi !"

    Chị Emily nói rồi bước vào cổng

    "Ừm !"

    Mọi người lần lượt đi vào và thoát ra ngoài thành công .

    Phần thắng bây giờ nghiêng về đội Survivors .

    ***********************Tại sảnh chính của Hunter**********

    "Huhu...khuôn mặt của tôi bị một con nhóc mới vào đập nát bát thì còn ra cái gì nữa ?"

    Jack ngồi thu lu trong góc phòng , nói

    "Jack à , anh có thể im lặng một tí được không ?"

    Michiko đứng kế Jack phe phẩy chiếc quạt của mình

    "Ngươi mà lại bị một con nhóc mới vào đập ván thì đúng là buồn cười thật !"

    Joker nói

    "Tôi biết là nó buồn cười nhưng mà....con nhóc nó chưa cho tôi xem kĩ năng của nó thì phải !"

    Jack bỗng nhiên nghiêm túc nói lại

    "Thật sao ?

    "

    Mấy chục con mắt đều hướng vào Jack như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta

    "Vậy thì thú vị rồi đây !"

    Joseph đang lau chiếc máy ảnh của mình cũng để nó qua một bên mà nói

    "Ý cậu là sao ?"

    Wu Chang nghe vậy cũng thắc mắc hỏi cậu

    "Sáng mai tôi có một trận đấu với con nhóc đó , tôi không tin là lúc đó con bé không sử dụng kĩ năng của mình ."

    Joseph nói

    "Vậy thì tôi chúc cậu bắt được con bé sớm nhất có thể ."

    Jack nói

    "Anh đang trêu tôi đấy à ?"

    Joseph tức giận nói

    "Không phải , mà là vì con bé đó sửa máy rất nhanh và dường như khi có con bé thì các Survivor đều được tăng thêm khả năng sửa máy !..."

    Jack nói rồi đứng bật dậy

    "Nên tôi chỉ muốn chúc cậu sẽ bắt được con bé trước khi còn cái máy cuối cùng !"

    Jack nói , trong câu nói của anh có chút gì đó khiến người khác cảm thấy có chút lo lắng và bất an .

    *************************Tại sảnh chính của Survivors*************

    "Yo , các cậu về rồi đấy à , trận đấu thế nào ?"

    Martha là người chạy ra đầu tiên đón chúng tôi

    "Mọi việc đều ổn cả !"

    Chị Emily nói

    "Vậy thì tốt quá !

    À , mà mọi người lên phòng nghỉ ngơi một tí đi lát nữa chúng ta sẽ có tiệc mừng đó !

    Nhớ đừng xuống trễ nha !"

    Martha nói rồi vừa đi vừa cười thật tươi .

    Chúng tôi tạm biệt nhau tại sảnh chính rồi ai về phòng nấy .

    May mà phòng tôi nằm ngay cạnh cầu thang tầng hai nên không bị lạc , tôi mở cửa bước vào phòng và nằm phịch xuống giường .

    Mệt thật đấy hôm nay bị đuổi mệt cả người , mà cũng phải vui lên một tí chứ vì mình đã đến thế giới mà mình mong ước không phiền muộn , không đau buồn và cả......không cô đơn nữa .

    **************************Hết************************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 10


    Không cô đơn sao....vậy thì chắc không đúng lắm , chắc hẳn là vẫn còn một chút chứ .

    Mà thôi kệ vậy , đi tắm cái đã mệt muốn chết để xem coi phòng tắm ở đâu đã ~ Mà cũng may thật mỗi phòng hình như có một phòng tắm nên khỏi tìm , vậy là khỏi lạc rồi !

    Khi tôi tắm xong cũng đã tới giờ ăn rồi nên cũng bắt đầu mò đường tới phòng ăn .

    Mà hình như ở đây ngoài trừ phòng ngủ ra thì phòng nào cũng giống giống nhau vậy .

    Lúc tôi đang mò đường thì lại gặp được Naib .

    "Nhóc lại bị lạc nữa hả ?"

    Naib thẳng thừng hỏi tôi , câu hỏi này đâm trúng tim đen của tôi luôn rồi mà tại sao lại gặp anh ta thế nhở , có biết bao nhiêu người mà .

    "Dạ...vâng "

    Tôi trả lời lại

    "Ha...Vậy nhóc đang muốn đi đâu ?"

    Naib thở dài rồi hỏi tôi

    "Tới phòng ăn ạ !"

    Tôi trả lời lại

    "Vừa lúc tôi cũng đến đó , nhóc có thể đi theo tôi !"

    Naib nói , anh ta quay lưng đi tiếp , tôi cũng lẽo đẽo theo sau .

    Trên đường đi hai chúng tôi không nói không rằng mà cứ tiếp tục đi , không khí này quá nặng nề rồi .

    Chẳng lẽ giờ mình phải bắt chuyện trước , mà nói chuyện gì giờ .

    A !

    Phải rồi...

    "Này anh Naib , lúc đầu sao anh biết em không phải là người ở thời đại này vậy ?"

    Câu hỏi của tôi dường như làm anh ấy khá bất ngờ nhưng Naib chỉ khựng lại một tí rồi bước đi tiếp , được vài bước thì xoay lại nói với tôi

    "Trong bữa ăn , tôi sẽ trả lời câu hỏi này !

    Còn giờ thì đi nhanh lên gần trễ giờ rồi đó !"

    Naib chỉ nói mỗi thế và lại xoay lưng bước đi , tôi vẫn đứng đó ngơ ngác nhìn .

    Một lúc sau tôi mới đi theo Naib , tới phòng ăn .

    Khi tới đó , thì tôi chắc chắn một điều tôi đã tới trễ và đương nhiên mọi người ngồi trên bàn ăn đang cực kì khó chịu khi phải ngồi đợi rồi !

    "Sao em xuống lâu thế ?"

    Vera hỏi tôi

    "Dạ , tại vì...."

    Tôi khó có thể nói ra chuyện này

    "Tại con nhóc đó lạc đường đó mà , nên lúc tôi đi ngang qua đã dẫn theo con bé luôn !"

    Naib nhàn nhạ giải thích rồi kéo ghế ngồi xuống

    "Thôi được rồi mà , Victoria em qua đây ngồi với chị này !"

    Chị Emily một lần nữa đã cứu tôi thoát khỏi cái tình huống này .

    Tôi liền bước đến chỗ chị ấy và ngồi xuống .

    Tôi đảo mắt nhìn một vòng rồi quay sang hỏi chị Vera

    "Chị Vera , hình như....là thiếu anh Aesop thì phải ?"

    Chị ấy nhìn tôi một hồi lâu rồi nói

    "Em biết tính cậu ta rồi mà , cứ ở lì trong phòng không à ~ lại còn thích xác chết nữa nói chung là cái tính cậu ta kì quặc lắm , dù gì thì cậu ta ở trong phòng không thôi , chỉ khi có trận đấu mới thấy mặt cậu ta !"

    Chị Vera vừa nói xong thì Kreacher nhanh chóng góp vào

    "Cậu ta còn khó ưa nữa , tôi đã mấy lần kêu cậu ta xuống ăn rồi mà lần nào cũng như lần nấy đã không mở cửa thì thôi còn đưa tờ giấy ghi chữ 'Nếu anh mà vào phòng tôi , tôi sẽ cho anh vào quan tài nằm ' vậy đó !

    Cậu ta chỉ thích chơi với mấy con rối đó thôi nên nhóc đừng nghĩ đến việc sẽ làm bạn với cậu ta !"

    Giọng của anh ta bây giờ đang rất tức giận thì phải

    "Mà chắc tôi nên kêu cậu ta xuống , dù gì thì cậu ấy cũng trong phòng mấy ngày liền rồi , lại không chịu ăn gì hết , cứ như vậy thế nào cậu ta cũng ngất cho xem !"

    Eli đứng dậy đi ra khỏi bàn ăn .

    Tôi nhìn lại đồng hồ trên mặt dây chuyền của mình , giờ cũng đã là 7 giờ tối rồi .

    Cũng hơi muộn rồi nhỉ....

    "Lại phải chờ thêm một người nữa hả ?~ Tôi đói muốn chết rồi nè !"

    Kreacher ngồi than vãn

    "Thôi mọi người ăn luôn đi khỏi phải chờ cậu ta nữa !"

    Vera ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói , kreacher vui mừng hết cỡ rồi ngồi ăn ngon lành .

    Trong bữa ăn đó , đúng là rất vui mọi người ca hát ầm ĩ rồi sau khi ăn xong thì lại chơi bài có vài người còn ngồi uống rượu với nhau , bữa tiệc kết thúc thì mọi người cũng say tí bỉ , có vài nằm ngủ ngay trên ghế , dưới sàn với đủ kiểu luôn .

    Lúc tôi đinh về phòng thì thấy anh Eli đi xuống .

    "Mọi người ngủ hết rồi à ?"

    Eli nhìn tôi hỏi

    "Vâng ạ !

    Anh Aesop không xuống cùng anh ạ ?"

    Tôi hỏi lại anh ấy

    "Không , cậu ta nói không muốn ăn !"

    Anh ấy thẳng thắn đáp lại câu hỏi của tôi , tôi nhìn anh ấy vài giây rồi nói

    "Anh không ăn tối luôn sao ?"

    Eli không trả lời tôi nữa , anh ấy đi lướt qua tôi rồi xa dần .

    Bây giờ tôi lại nhìn đồng hồ của mình đã là 10 giờ tối rồi !

    Tôi bước đi trên dãy hành lang yên tĩnh , nó yên tĩnh tới mức tôi có thể nghe thấy tiếng chân của mình , giờ chẳng còn ai thức nữa cả chỉ còn lại tiếng ve kêu , nó như một bài hát ru vậy .

    Tôi bước đến phòng của mình , đi vào phòng và ngã phịch xuống giường , nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Bông hoa này ơi , ngươi đang ở đâu ...Hãy cho ta biết nơi ta tìm người ~ ....

    Bông hoa này vẫn đứng đây chờ người

    Xin hãy quay lại , cho bông hoa được vui....

    *************************HẾT********************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 11


    Tôi thức dậy với một giấc mơ kì lạ - tôi nghe thấy một bài hát mà đã lâu rồi tôi không nghe , một bài hát êm tai...Tôi bước xuống giường và làm vệ sinh cá nhân như thường lệ .

    Mà hình như mọi người vẫn còn ngủ thì phải...vậy chẳng lẽ tôi lại tự mò đường xuống .

    Tôi liếc mắt nhìn lên chiếc đồng hồ , mới có 5 giờ sáng thôi sao , giờ này thì ai dậy chứ !

    Đành mò đường xuống thôi !

    Tôi mở cửa đi ra khỏi phòng và đi tới phòng ăn , may mắn là tôi không bị lạc .

    Tôi mở cửa bước vào , đúng như tôi nghĩ mọi người vẫn còn ngủ say như chết , mỗi người ngủ một kiểu khác nhau trông buồn cười thật .

    Tôi đi tới bàn ăn dọn dẹp lại nó , lau chùi sạch sẽ và dọn chén dĩa sang một bên .

    Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ trong phòng , đã 6 giờ rồi mà mọi người chưa dậy sao ?

    Chán quá đi ~ Bỗng có tiếng mở cửa , tôi nhìn qua thì thấy chị Emily và chị Vera đang đứng đó .

    " Em dậy sớm quá nhỉ , chị tưởng em còn ngủ chứ !"

    Chị Emily cười nói

    "Em cũng giỏi ghê , dọn được cả đống bừa bộn ở đây luôn !"

    Chị Vera đi lại bàn ăn , nhìn và nói

    " Vâng ạ , lúc trước em toàn làm mấy việc này không à , nên cũng quen rồi !"

    Tôi đáp lại

    " Vậy em phụ tụi chị đem mấy cái này qua nhà bếp nhé !"

    Vera chỉ tay vào đống chén dĩa đó và nói

    "À vâng , được thôi ạ !"

    Tôi đáp lại

    Và thế là phải đi dọn dẹp chén dĩa với chị Emily và chị Vera rồi , mà nhà bếp ở đây cũng rộng ghê lại rất sạch nữa , dụng cụ cũng đầy đủ .

    Tôi đặt đống chén dĩa đó vào bồn rửa chén và rồi thế là bị bắt ở lại rửa chén cùng hai người đó luôn .

    Tôi lau sạch cái chén cuối cùng rồi cho nó lên kệ .

    Hai người kia đang làm bữa sáng rồi , giờ thì đi hay ở lại đây nhỉ ?

    "Em làm xong rồi sao ?

    Vậy qua giúp tụi chị một tay luôn đi !"

    Chị Vera vừa lấy hai cái dĩa xuống vừa nói

    "Vâng !

    Mà em làm gì bây giờ ?"

    Tôi nghiêng đầu hỏi

    " À , em biết nấu ăn chứ ?"

    Chị Emily cười nhẹ , tôi gật đầu

    "Vậy qua đây giúp chị một tay đi , nhiều người nấu sẽ nhanh hơn !"

    Chị Emily nói rồi vẫn chăm chú làm , tôi đi tới phụ chị làm và tán ngẫu với hai người đó .

    Mà đa số là nói về mấy món ăn mà tôi biết ở thế giới của mình và mấy món của các nước khác .

    Và cứ thế thời gian trôi qua , đã gần 7 giờ rồi .

    Tôi cùng hai người đó dọn bữa sáng ra bàn và gọi những người khác dậy .

    Và sau khi ăn sáng xong thì , mọi người ra sảnh chính nghe Nightmare thông báo về trận đấu và các cập nhật mới .

    " Được rồi .

    Vào chiều nay trang viên của chúng ta sẽ chào đón ba thành viên mới , hai Survivor , một Hunter .

    Chúng ta sẽ có một trận đấu vào sáng nay , địa hình map sẽ là Công Viên Ánh Trăng , Survivor là :

    Mercenary - Naib Subedar

    Sweet Demon - Victoria

    Embalmer - Aesop Carl

    Priestess - Fiona Gilman

    Và các giờ khác chúng ta cũng sẽ có trận đấu , buổi chiều sẽ có trận đấu cùng với các thành viên mới trong 8vs2 và đấu thường , có ai thắc mắc gì không ?

    Nếu không thì 30 phút nữa trận đấu sẽ bắt đầu !"

    Nightmare dõng dạc nói , rồi đưa cho chúng tôi mỗi người một tờ giấy thông báo .

    Những người tham gia trận đấu về phòng chuẩn bị cho trận đấu , tôi ngồi trong phòng mở điện thoại ra xem thử các cập nhật trong game , các nhân vật mới sẽ được mở bán trong 7 giờ nữa .

    Còn 15 phút nữa là trận đấu bắt đầu rồi , tôi ểu oải đứng dậy lấy chiếc túi của mình đeo vào rồi đi ra ngoài .

    Và đương nhiên là một kẻ mù đường như tôi sẽ bị lạc rồi nên anh Naib đã dẫn tôi ra ngoài sảnh chờ trận đấu .

    Trận đấu bắt đầu , tôi đang đứng ở trên một cây cầu gần cái máy , hên thật giờ thì đi sửa máy thôi...mà sửa gần hết cái máy rồi sao vẫn không thấy Hunter đâu nhỉ ?

    Cái Map này cũng rộng ghê nãy giờ đi vòng vòng không thấy ai hết .

    Và thế là lại bị lạc , cái quái gì mà lại bị lạc thế này .

    "Đúng là xui xẻo thật bị lạc luôn rồi , giờ phải làm sao đây ?"

    Lúc tôi đang đứng suy nghĩ thì có một tiếng chuông vang lên , có người bị Hunter đánh rồi , Hunter là Joseph và người bị đánh là anh Aesop .

    Còn 2 cái máy nữa , nãy giờ tôi đã sửa 2 cái rồi một cái thì chắc hai người kia sửa chung .

    Nãy giờ tôi không để ý đến cái bảng trạng thái lắm nên thành ra vậy luôn .

    Tôi cố gắng chạy đến chỗ của Aesop thật nhanh nhưng mà không kịp rồi Aesop lên ghế rồi hai người kia chắc cũng đang tới cứu Aesop .

    "Xem nào , có vẻ ngươi tới rồi nhỉ , Victoria ?"

    Hắn phát hiện ra rồi sao .

    "Ngươi không cứu tên này sao hay là ngươi muốn nhìn tên này bay lên khỏi ghế rồi biến mất khỏi trận đấu này ?"

    Hắn nở một nụ cười ma mị , cứ như là đã bắt được một con mồi ngon lành .

    Tôi bước ra khỏi nơi đang nấp và đáp lại

    " Tôi sẽ không cứu anh ấy vì người cứu không phải là tôi , mà là một người khác !"

    Tôi kiên quyết nhìn hắn , trên bảng hiện ra dòng chữ màu vàng Priestess đã cứu một đồng đội , hắn ngạc nhiên xoay qua thì bị ăn một quả đạn khói .

    Chủ nhân của quả đạn không ai khác là Naib , anh ta lên tiếng nói

    "Thì ra nãy giờ nhóc ở đây , mau đưa tên đi ra khỏi đây đi , Hunter cứ để tôi lo !"

    Tôi gật đầu đáp lại , rồi kéo tay Aesop chạy thật nhanh ra khỏi đó .

    Mặc dù tôi biết anh không thích người sống và lúc nãy khi bị tôi kéo tay thì anh cũng cứng đơ người chạy theo nhưng mà trường hợp khẩn cấp thì đành chịu .

    Chạy tới bên kia cầu thì tôi dừng lại , Aesop ngồi trên mặt đất cứ cúi mặt xuống không ngước lên ,khi tôi tiến lại gần thì anh cất tiếng

    "Tại sao...?"

    Anh run rẩy cả người , khi nghe thấy như vậy tôi cũng dừng lại .

    "Tại sao lại cứu tôi ?

    Cứ để tôi chết là được rồi , tại sao chứ ?"

    Anh ngước lên nhìn tôi , khuôn mặt anh như sắp khóc vậy

    "Không đâu , nếu tôi không cứu anh thì hai người kia sẽ cứu anh , mà chẳng phải lúc nãy là chị Fiona cứu anh sao...và cũng chẳng có lí do gì mà bỏ rơi đồng đội cả !

    Bây giờ để tôi chữa thương cho anh !"

    Tôi cười nhẹ

    "Đồng đội ?

    Không , họ không xem tôi là đồng đội đâu....có ai lại thích một kẻ lập dị và vô dụng như tôi chứ !

    Tôi chỉ là gánh nặng thôi....họ không cần tôi...Mọi người đều rất tài giỏi...họ bảo vệ được mọi người....luôn giúp đỡ người khác , luôn tươi cười với mọi người....còn tôi chỉ là một kẻ vô dụng , tôi không thể...không thể bảo vệ được chính mình..thì có khác nào..là một kẻ vô dụng chứ......!"

    Aesop đang khóc sao ?

    Tôi tự hỏi liệu mình có thể bảo vệ được mọi người như anh đã nói không ?

    "Tôi hiểu mà , anh cũng có điểm mạnh cho mình mà !"

    Tôi cố gắng an ủi Aesop

    "IM ĐI !!!

    Cô không hiểu đâu...kẻ vô dụng như tôi thì không bao giờ...có người chấp nhận tôi .

    Sẽ không ai chấp nhận tôi cả...không một ai...Tôi nên chết đi thì hơn...tôi không nên sống lẽ ra tôi nên chết đi th-"

    *Chát* Tôi tát anh một cái thật mạnh .

    "Anh nghĩ nếu chết đi thì cái sự ngu ngốc của anh có thể biến mất sao ?

    Nực cười , anh có biết tại sao anh lại được cứu không ?

    Cái sự ngu ngốc của anh mới là thứ làm người khác khó chịu !

    Nếu như chết dễ như vậy thì anh đã chết lâu rồi , nếu muốn chết tôi sẽ giết anh ngay tại bây giờ !"

    Có lẽ tôi hơi nặng lời thì phải ?

    Aesop ngồi đó run rẩy , cúi gằm mặt xuống hai hàng nước mắt thi nhau tuôn trào ra .

    "Tôi...tôi.."

    Cả người anh run rẩy .

    "Tôi xin lỗi , tôi hơi nặng lời rồi , để tôi chữa thương cho anh nhé !"

    Aesop vẫn không nói gì hết , tôi lấy trong túi ra những vật dụng y tế và băng lại vết thương cho Aesop .

    Nãy giờ anh Naib câu giờ Hunter tuyệt thật đấy , được hơn 2 phút rồi mà còn chưa mất máu nữa .

    "Xong rồi , giờ thì chúng ta nên đi sửa máy thôi !"

    Tôi đứng lên , phủi bụi trên quần áo .

    Aesop vẫn ngồi im ở đó không nhúc nhích dù chỉ một tí .

    Hình như anh ấy vẫn còn sốc thì phải , lúc nãy tôi nặng lời lắm sao ?

    "Này , lúc nãy có lẽ tôi hơi nặng lời nhưng mà chúng ta cũng mau kết thúc trận đấu này rồi đi về nữa chứ !

    "

    Tôi nhìn Aesop cười nhẹ , anh ấy vẫn không chịu đứng lên .

    Thôi đành vậy , tôi kéo tay Aesop đi sửa máy , chỉ còn một cái máy thôi , trong rạp xiếc có một cái thì phải ?

    Tôi kéo tay Aesop vào trong đó , đúng là có cái máy trong đây .

    Khi thấy tôi sửa máy thì Aesop mới chịu vào sửa chung .

    "Nè , Aesop sao lúc nãy anh không đặt quan tài cho mình vậy ?"

    Tôi hỏi anh ấy

    "Tại vì...tôi không nghĩ mình sẽ là..người lên ghế.."

    Aesop đáp lại

    "Mà tại sao cô lại giúp tôi chứ ?"

    Aesop nói , ánh mắt của anh đượm buồn

    "Vì chúng ta là đồng đội mà , thật không ai ghét anh đâu .

    Nhưng mà nếu có thì tôi sẽ là người chấp nhận anh !"

    Mà khoan....hình như có gì đó sai sai

    "Ý tôi...không phải là....etou...là theo nghĩa bạn bè....không phải..etou..A !

    Nổ máy rồi !"

    Tôi bối rối giải thích lại và làm nổ máy

    "Hưm haha..., được rồi cô không cần giải thích đâu !"

    Cười rồi...Aesop cười rồi , mà lúc anh ấy cười nhìn rất dễ thương .

    Đúng là rất dễ thương , thật muốn gỡ cái khẩu trang đó ra xem khuôn mặt của Aesop .

    ***********HẾT***********

    Mọi người thấy cách viết mới này được không ?

    Nếu được thì mình sẽ viết như vậy luôn !

    Nhớ cho ý kiến
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 12


    Mercenary đã lôi kéo Hunter được 240 giây

    Anh Naib câu Hunter hay thật đấy , cái máy cuối cùng cũng gần sửa xong rồi hiện tại thì ba người chúng tôi đang sửa máy nên rất nhanh sẽ xong .

    Mà khi sửa xong rồi thì Hunter lại có mắt đỏ và anh Naib bị gục , anh Aesop vẫn còn quan tài nhưng cớ sao anh Naib lại gục ngay cái ghế tên lửa , thế là chị Fiona đi cứu thì bị Hunter đánh gục và thế là tôi phải đi cứu người còn anh Aesop sẽ đứng canh cổng và chữa thương cho đồng đội .

    Chị Fiona để lại đây một cái vòng ngay cây cầu nên đã rút ngắn thời gian tới đó , chị Fiona gục ngay ghế của anh Naib còn Hunter thì dường như không ở đây , tôi nhanh chóng qua giúp anh Naib rồi chữa thương cho chị Fiona .

    "Này nhóc , hôm nay hết bị đi lạc rồi hả ?"

    Câu hỏi của Naib làm tôi cảm thấy tuyệt vọng đó

    "Em lạc cả buổi thì có , đi vòng vòng quanh map mà có thấy ai đâu , đi tìm cái máy để giải mã cũng mệt lắm đó !"

    Tôi lên tiếng phản bác

    " Vậy Aesop đâu rồi ?

    Em để cậu ta ở đó à ?"

    Chị Fiona nói

    "Vâng , anh ấy đứng ở ngay cổng thoát , mà sao nãy giờ em không thấy Hunter vậy ?"

    Tôi nhìn xung quanh rồi hỏi hai người đó .

    "Hunter teleport rồi !"

    Anh Naib bình thản trả lời

    "Vậy Hunter teleport đi đâu rồi ạ ?"

    Tôi gằn giọng hỏi

    "Hình như bên kia !"

    Theo hướng tay của anh Naib chỉ thì là nơi anh Aesop đứng

    "Hể ?

    Vậy sao...Anh Aesop đang ở đó đấy !

    A , thoát luôn rồi !"

    Tôi nhìn lại bảng trạng thái và Aesop thật sự đã thoát

    "Rồi giờ đi mở cổng bên đây thôi !"

    Anh Naib vòng tay sau đầu thanh thản đi tới cổng , tôi và chị Fiona đành phải đi theo và tôi lại là người mở cổng .

    Vừa lúc cổng mở thì lại nghe thấy tiếng tim đập khá nhẹ nhưng tôi lại không ngờ Hunter teleport , người đứng gần Hunter nhất là chị Fiona tuy đã hết mắt đỏ nhưng đòn đánh của Joseph lại mất 1.25 lượng máu của Survivor .

    Tôi bất giác lao ra đẩy chị ấy vào cổng với anh Naib trong sự ngỡ ngàng của hai người đó và họ đã thoát .

    Đường kiếm đã trúng vào tôi , một cơn đau nhức chạy dọc sống lưng của tôi , Joseph thu kiếm lại lau chùi vết máu trên đó .

    "Ngươi cũng can đảm quá nhỉ ?"

    Joseph cầm cây kiếm trên tay đung đưa nó

    "Ngài không giết tôi sao ?"

    Tôi ngước mặt lên nhìn ngài ấy

    "Dù gì các ngươi cũng thắng nên ta có giết ngươi thì cũng chẳng hòa nổi đâu !"

    Joseph nói

    "Ít nhất thì chẳng phải ngài cũng giết được tôi sao ?

    Vậy thì cũng có chiến công rồi !"

    Tôi nhìn ngài ấy

    "Ta không thích !

    Vậy chi bằng ta dẫn ngươi đi tham quan một vòng nhé !"

    Ngài ấy cúi xuống mỉm cười với tôi , rồi kéo tay tôi đi vòng quanh map tham quan , lúc nãy thì tôi không để ý mấy chỗ mình đi qua lắm , khi nhìn lại mới thấy nó tuyệt thật .

    Mà nãy giờ đi hơi nhiều rồi thì phải , vết thương trên vai cũng đôi phần làm tôi đau nhức , chợt mắt tôi tối sầm lại tôi không cảm thấy gì nữa hết chỉ biết là mình đang ngã xuống và nghe thấy tiếng gọi hoảng loạn của ngài Joseph , mắt tôi hoàn toàn không mở nổi nữa rồi .

    **************************Tại trang viên của Survivor***************

    Mùi này là mùi thuốc kháng sinh ?

    Tôi đang ở đâu đây ?

    Căn phòng này giống như căn phòng lúc đầu mình thấy ở đây...nhưng mà bốn bức tường ở đây đều là màu trắng tinh .

    Tôi khẽ ngồi dậy , nhìn xung quanh đây là phòng khám sao ?

    Vết thương ở vai cũng biến mất rồi !

    'Cạch'

    Theo xoay qua nhìn , thì thấy người đứng ở cửa là chị Emily và chị Fiona .

    Khi thấy tôi đã tỉnh lại , chị Fiona liền chạy tới ôm lấy tôi , phía sau chị Emily cũng lo lắng chạy tới

    "Victoria , chị...xin lỗi...tất cả là tại chị nên em mới bị thương như vậy..chị xin lỗi..."

    Tôi quàng tay ôm lại chị ấy

    "Không phải tại chị đâu , nếu lúc đó chị không thoát thì chúng ta đâu có thắng đâu !"

    Tôi cười nói

    "Em đúng là may mắn đó , vết thương của em đã được Miss Nightmare chữa lành nhưng thể trạng của em lúc đó không tốt chút nào , em đã bị sốt rất cao đó !"

    Chị Emily thở ra một hơi nhẹ nhõm

    "Mà làm sao em về được đây vậy ?"

    Tôi thắc mắc hỏi

    "À , Là Joseph đã đưa em về đây , ngài ấy vừa bế em vừa chạy thật nhanh vào đây luôn đó !

    Mọi người cũng rất lo lắng cho em đấy !"

    Chị Emily cười nhẹ

    "Vậy em ngất được bao lâu rồi ?"

    Tôi hỏi lại

    "Em ngất được khoảng nửa ngày đó , chị cũng không ngờ em lại tỉnh lại nhanh như thế , lúc trước mà có ai ngất đều phải tới hơn một ngày mới tỉnh lại !"

    Chị Emily lấy một bộ đồ trên tủ xuống

    "Lần sau..em đừng liều lĩnh như thế nữa !"

    Chị Fiona nhìn tôi giận dỗi

    "Đây quần áo của em này thay bộ này vào đi , bộ đồ em đang mặc cũng dơ rồi !

    Bên kia là phòng thay đồ đó !"

    Chị Emily đưa bộ quần áo đó cho tôi , tôi cũng nhận lấy nó , rồi qua bên phòng thay đồ thay bộ quần áo đó vào , bộ này cũng giống y chang bộ trước cũng không khác lạ lắm !

    Tôi thay đồ xong thì đi ra ngoài .

    "Phải rồi Victoria , đây cái máy ảnh này là ngài Joseph đã trả cho em đó !

    Bây giờ em cũng có thể về phòng nếu muốn !"

    Chị Emily đưa cho tôi chiếc máy ảnh mà hôm trước ngài Joseph đã mượn cùng với một lá thư

    "Cảm ơn chị , Emily !"

    Tôi nhận lấy hai thứ đó rồi rời khỏi phòng khám .

    Ở đây là tầng mấy vậy nhỉ ?

    Lúc nãy chị Fiona đã có trận đấu nên phải đi trước rồi , giờ lại phải tự mò đường à ?

    Haiz...rốt cuộc lúc trước tôi có gây hân thù gì với ai hay sao mà giờ phải chịu cái cảnh này vậy ?

    ***************HẾT***********
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 13


    Mà sao hôm nay yên ắng vậy nhỉ ?

    Không có ai ở đây hết....chắc là như vậy cho tới khi tôi nghe thấy tiếng của ai đó ở phía trước , người đó chạy tới càng gần chỗ tôi hơn , hình như đó là anh Naib !

    Naib chạy tới chỗ của tôi gương mặt anh hiện rõ ra nét lo lắng .

    "Victoria , nhóc có biết nhóc liều lĩnh lắm không hả ?

    Tự mình gánh đòn chi cho bị thương vậy hả ?"

    Anh Naib chạy tới nắm lấy vai tôi

    "V..vâng ạ..."

    Tôi hơi ngỡ ngàng trước chuyện này

    "Lần sau đừng có mà liều lĩnh như vậy nữa , mọi người đã rất lo lắng đó !"

    Anh Naib bỗng ôm chầm lấy tôi , tôi phải mất vài giây để cập nhật lại tình hình lúc này .

    Mặt tôi lúc đó rất đỏ cứ như là đang bốc khói vậy , đầu óc thì chẳng nghĩ được cái gì .

    "A , xin lỗi nhóc !

    Tại tôi hơi kích động !"

    Anh Naib sau khi nhận thức ra được mình đang làm gì cũng buông tôi ra mà luống cuống xin lỗi , trên mặt anh có vài vệt đỏ ửng .

    "A..không sao ạ..."

    Tôi cũng luống cuống mà nói .

    "Nhóc đang về phòng phải không vậy để tôi đưa nhóc về !"

    Anh Naib nói , tôi gật đầu nhẹ rồi đi theo anh ấy .

    Suốt cả quãng đường dường như không có ai cả , hai chúng tôi cũng im thinh thích , không ai nói với ai cả cứ vậy mà đi về phòng .

    Khi đưa tôi tới phòng rồi thì anh Naib liền rời khỏi đó nhanh chóng .

    Tôi đẩy cửa đi vào phòng , cứ tưởng chết luôn rồi chứ , mặt của mình nóng quá , lúc nãy mà anh ấy ôm lâu thêm tí nữa là tim mình nhảy thọt ra ngoài luôn rồi !

    Tôi mệt mỏi bước đến gần cái giường buông lơ cả cơ thể xuống , nằm phịch lên giường .

    Lo lắng sao ?

    Lần đầu tiên tôi biết được cái cảm giác đó , nó thật ấm áp , thật muốn giữ nó cho riêng mình nhưng có vẻ điều đó thật ích kỉ .

    Tôi rời khỏi giường và tiến lại gần cửa sổ ban công , tôi mở nhẹ nó ra , thì lại có một cơn gió thổi qua - cơn gió của mùa hạ nhẹ nhàng và mát mẻ đến thế sao....Đôi mắt tôi liếc nhìn qua khu vườn trong trang viên , yên bình thật .

    Những bông hoa dưới kia thật tươi tắn , chúng giống với chủ nhân của nó vậy .

    Rồi đôi mắt tôi bỗng dừng lại trước một vườn hoa hướng dương vàng tươi đang nở rộ kia .

    Hoa Hướng Dương màu vàng tươi

    Màu của những tia nắng ,

    Màu của những quả chanh chua chát nhưng cũng ngọt lịm ,

    Màu của sự vui tươi ,

    Là sắc màu của mùa Hạ

    Và cũng là màu sắc trên mái tóc của đôi ta....

    'Oa , hè tới rồi nè Victoria'

    'Victoria , mình qua đó chơi đi !'

    'Nè Victoria , em có thấy bó hoa này rất đẹp không ?'

    'Nhanh lên Victoria , pháo hoa sắp bắt đầu rồi kìa !'

    'Victoria , tên của em thật sự rất đẹp , anh rất thích nó , vì ý nghĩa của nó là chiến thắng , màu vàng cũng là màu của may mắn và chiến thắng nên anh yêu chúng !'

    Một đoạn kí ức nhỏ vụt qua trong đầu tôi .

    Một giọt nước mắt rơi xuống , rồi lại tiếp nối như vậy mà rơi xuống .

    Tại sao tôi lại khóc chứ ?

    Tại sao tôi lại như vậy ?

    TẠI SAO ?

    Tôi không muốn như vậy tí nào...tại sao....tại sao lại là tôi ?

    Tôi lấy tay lau đi những giọt nước mắt đó , tôi thật sự không muốn như thế tí nào , tại sao anh ấy lại là người phải chết chứ , tại sao không phải là tôi ?

    Anh ấy không xứng đáng phải đón nhận cái kết đó !

    Càng nghĩ về nó tôi càng thấy mình là một đứa thật vô dụng .

    Liệu tôi có thể bảo vệ mọi người như anh Aesop đã nói không ?

    Tôi im lặng ngồi bên ban công , ngắm nhìn khu vườn dưới kia một cách chăm chú .

    Rồi tôi lại nghe thấy có tiếng bước chân tới bên phòng của tôi .

    'Cốc Cốc'

    "Victoria , em có trong đó không ?

    Chị là Vera đây , chị vào được chứ ?"

    Từ bên ngoài chị Vera lên tiếng nói

    "Vâng , cửa không khóa ạ !"

    Tôi lên tiếng đáp lại .

    Chị ấy mở cửa bước vào phòng rồi đóng nhẹ cửa lại .

    Bước tới gần chỗ tôi .

    "Lúc nãy chị có nghe về trận đấu của em , em liều lĩnh là điều chị không thể phủ nhận được !

    Haiz...rốt cuộc là tại sao em lại đỡ đòn đó vậy hả ?"

    Chị Vera thở dài

    "Nè , chị có thấy em là một đứa ngốc không ạ ?"

    Tôi hỏi lại chị ấy , đôi mắt thì cứ nhìn về phía khu vườn đó .

    Trên bầu trời bắt đầu tối sầm lại , không khí cũng trở nên lạnh lẽo hơn .

    "Ừm , em là một đứa cực kì ngốc là đằng , tại sao lại đỡ đòn cho người khác chứ ?"

    Chị Vera chán nản nói

    "Tại sao ư ?

    Tại vì em không muốn thấy người nào phải đau khổ nữa hết , càng không muốn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của họ..."

    Tôi nhỏ giọng lại

    "Haiz...em đúng là khó hiểu thật , mà thôi bỏ đi em mau đi xuống sảnh chính đi hai thành viên mới đã tới rồi đó !"

    Chị Vera thở dài nói .

    Tôi đứng lên và đi theo chị ấy tới sảnh chính .

    Chuyện lúc nãy thì chị ấy nói cứ coi như là không có gì là được rồi , không cần phải nghĩ nhiều về nó .

    Tôi cũng nghe theo và lại quên đi nó mà cười vui vẻ .

    **************HẾT**************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 14


    Bên trong sảnh chính mọi người đều ở đó đầy đủ ngoại trừ anh Aesop và ở giữa sảnh là hai người , một nam , một nữ đang đứng đó , có vẻ là người mới .

    Người nam thì cầm trên tay một chiếc nam châm , trên đầu đội một chiếc có gắn nến , anh ta đeo một cái khăn trên cổ và nhìn sơ lược từ trên xuống dưới thì có lẽ anh ta là Thợ mỏ !

    Còn người nữ thì cầm một cái..cái sọ , cô ấy mặc một chiếc đầm tối màu , trên cổ là một sợi dây chuyền có vài chiếc lông vũ , trên mặt còn có vài vết trắng kì lạ có vẻ là người trong bộ tộc nào đó !

    "Em vào đúng lúc lắm đấy , Victoria !"

    Chị Emily cười nhẹ

    "Nhóc với Aesop là hai người cuối cùng đấy !"

    Chị Martha chán nản nói

    "Ồ , em là Victoria nhỉ ?

    Rất vui được gặp em , anh là Norton , Norton Campbell , rất mong được giúp đỡ !"

    Norton vui vẻ chạy đến nắm tay tôi , là một người khá năng động nhỉ...

    "Chào , tôi là Patricia , Patricia Dorval , mong được giúp đỡ !"

    Ngược với vẻ năng động của Norton thì có vẻ Patricia là một người khá trầm tính .

    "Em là Victoria , chỉ Victoria thôi ạ , rất vui được gặp hai người !"

    Tôi nói .

    "Vậy chỉ còn Aesop thôi , hay là giống hôm qua nhỉ ?

    Lên bắt cậu ta xuống !"

    Chị Martha nở một nụ cười chẳng mấy tốt lành .

    "Để tôi lên gọi cậu ấy !"

    Eli đứng lên và đi ra khỏi sảnh chính , đi lên phòng của Aesop .

    Bầu không khí im lặng , nặng nề đang bao trọn cái sảnh chính này , hai người con người mới vào kia thì đang không hiểu gì , mà tôi cũng mới vào hôm qua mà .

    Hai người đó muốn nói gì đó nhưng cứ ngập ngừng và có vẻ chị Vera đã phát hiện ra

    "Cái cậu Aesop mà mọi người nói , thì tên đầy đủ của cậu ta là Aesop Carl , cậu ấy là Tẩm Liệm Sư - người trang điểm xác chết , đó là chức năng của cậu ta .

    Nếu muốn biết rõ thì hai người nên hỏi cậu ấy !"

    Chị Vera điềm tĩnh nói vừa lúc đó anh Eli bước vào và anh Aesop vẫn không xuống .

    Mà sao cái bầu không khí gì mà nặng nề cực độ thế ?

    "Vậy giờ làm sao ?

    Hay là tôi bắt cậu ta xuống ?"

    Martha khoanh tay đứng dựa vào tường

    "Tôi nghĩ nó chỉ phản tác dụng thôi !"

    Eli nói , giọng anh nghe có vẻ khá lo lắng

    "Cậu ta có chuyện gì à ?"

    Vera ngạc nhiên nhìn Eli

    "Tôi không biết nữa nhưng từ lúc sau trận đấu vào buổi sáng cậu ta cứ lẩm bẩm gì đó trong miệng , còn không dám đi cùng hay nhìn người khác nữa !"

    Eli giải thích rồi khẽ thở dài .

    "Mà trận đấu sáng nay thì chỉ có Naib , Fiona , Victoria và Aesop thôi !"

    Chị Emily suy nghĩ một hồi rồi nói .

    "Tôi chỉ tới cứu Aesop và đi sửa cái máy cuối cùng với Victoria và Aesop thôi !"

    Chị Fiona đáp

    "Còn tôi thì đi câu giờ Hunter nên chỉ chạy ngang qua cậu ta thôi !"

    Anh Naib bình thản đáp

    "Còn em thì sao , Victoria ?"

    Chị Emma nhìn tôi với ánh mắt mong chờ , sao tự nhiên tôi thấy tội lỗi quá vậy nhỉ ?

    Hay là anh Aesop còn buồn vì chuyện tôi làm anh ấy , tôi nặng lời lắm sao hay là mình tát mạnh quá ?

    "À thì chuyện này....."

    Tôi liếc mắt sang nơi khác để tránh ánh nhìn từ mọi người và sau một hồi thì tôi buộc phải khai báo mọi chuyện .

    Và vì một số lí do nhảm nhí nào đó , tôi phải lôi anh Aesop ra khỏi cho bằng được .

    Hiện tại thì tôi đang đứng trước cửa phòng của anh Aesop (nhờ sự dẫn đường của anh Naib) , tôi đưa tay gõ nhẹ cửa không có tiếng trả lời , tôi gõ cửa lần nữa thì anh Aesop nói vọng ra

    "ĐI ĐI , TÔI KHÔNG MUỐN GẶP AI HẾT , ĐỂ TÔI YÊN !"

    Anh Aesop hét lớn , vậy đúng là tại tôi sao...

    "Là em , Victoria đây !

    Em vào được chứ ?"

    Tôi khá bất ngờ nhưng vẫn lấy lại bình tĩnh nói , anh Aesop im lặng một hồi lâu rồi nói

    "Ừm..."

    Rồi anh Aesop mở cửa ra , tôi bước vào nhìn xung quanh , phòng của anh ấy chỉ có quan tài , mấy con rối , một chiếc giường , một chiếc bàn làm việc cùng một chiếc ghế và một cái tủ , mà hình như bên kia còn một phòng nữa thì phải .

    "Xin lỗi..."

    Anh Aesop nói với giọng có chút buồn bã

    "Vâng !

    Mà sao lại xin lỗi ạ ?"

    Tôi như tỉnh khỏi cái việc săm soi căn phòng , mà sao anh ấy lại xin lỗi chứ ?

    "Cô muốn đấm , tát , đánh đập , hành hạ hay chửi mắng tôi gì cũng được !

    Tôi xứng đáng với nó mà..."

    Anh Aesop cúi người xuống , đôi vai của anh run rẩy , anh ấy khóc rồi sao ?

    "Khoan đã , nhưng mà có chuyện gì vậy ?"

    Tôi ngạc nhiên nói

    "Chắc hẳn..cô đang...rất ghét tôi..phải không ?.."

    Anh Aesop vẫn run rẩy

    "Ý anh là sao ?

    Em không hiểu lắm !"

    Tôi ngơ ngác hỏi lại

    "Đừng có giả ngốc nữa...tôi thừa biết..cô..rất ghét tôi...vì tôi..đã...đã bỏ đồng đội lại đó...mà chạy...nếu như...tôi...tôi không..bỏ chạy thì...thì...đã không như vậy !"

    Anh Aesop ngước mặt lên nhìn tôi , khuôn mặt anh ấy đỏ bừng , đôi mắt đẫm lệ còn chiếc khẩu trang đã bị ướt mất một chút .

    Tôi ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt đó của anh , thật muốn gỡ chiếc khẩu trang đó ra mà...

    "Ha..ra là vậy , mà nếu lúc đó anh không chạy thì chúng ta sẽ không thể toàn thắng được phải không ?

    Nên đừng trách bản thân mình nữa !"

    Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cười nhẹ

    "Nhưng mà...vì như vậy...nên cô mới...bị thương...tôi đúng thật... là hèn nhát mà..."

    Anh Aesop nói , cả người không ngừng run rẩy

    "Em đã không sao rồi mà , anh không cần phải trách bản thân mình nữa !"

    Tôi vẫn mỉm cười nhìn anh ấy

    "ĐỪNG NÓI NHƯ THỂ CÔ HIỂU TÔI NỮA !

    Tôi luôn là...một kẻ hèn nhát...không thể bảo vệ ai hết...tôi là một..kẻ vô dụng...mọi người..đều rất ghét tôi...tôi biết chứ..họ không bao giờ...cần một kẻ vô dụng như tôi..tôi là một kẻ vô dụng..và hèn nhát...."

    *Chát* Tôi lại tát anh ấy nhưng lần này tôi tát một cái rất mạnh , đến nỗi bên má mà tôi tát anh đỏ ửng .

    Aesop như mất thăng bằng mà ngã khuỵu xuống .

    "Có vẻ lúc sáng , tôi chưa thông não hết cho anh nhỉ ?

    Hèn nhát sao , ha nực cười thật đấy , để tôi nói cho anh biết nhá : Anh là một kẻ vô dụng , ngu ngốc , hèn nhát và làm người khác rất khó chịu , anh nghĩ chỉ mình anh chịu như thế sao ?

    Vậy thì thật đáng tiếc , câu trả lời là không , mỗi người vào trang viên này đều có một hoàn cảnh khác nhau , không ai giống ai cả nhưng họ vẫn vui vẻ đó thôi , còn anh thì sao hả TÊN LẬP DỊ ?"

    Tôi thật sự không thích cái cách nghĩ đó của anh Aesop tí nào cả , mà hình như tôi lại gây ra thêm lỗi lầm gì nữa rồi , anh Aesop ngồi bệt xuống đất , tựa lưng vào gần tường , cúi gằm mặt xuống , đôi vai không ngừng run rẩy .

    "Tôi...tôi xin lỗi..."

    Aesop nói lí nhí , sao tôi lại cảm thấy tội lỗi quá vậy nhỉ ?

    Tôi nặng lời hơn hồi sáng à ?

    "A !

    Em là người xin lỗi mới đúng , có lẽ em có hơi nặng lời quá..."

    Tôi nhỏ giọng lại

    "Lúc nãy chắc em tát mạnh lắm à ?

    Mặt anh đỏ lên hết rồi kìa !"

    Tôi ngồi xuống đối diện Aesop , đưa tay kéo khuôn mặt đỏ bừng của anh lên .

    "Không..không có..."

    Đôi mắt đẫm lệ của anh mở to ra nhìn tôi đầy kinh ngạc

    "Vậy sao , tốt quá , em nghĩ mình tát mạnh lắm chứ !"

    Tôi mỉm cười với anh ấy .

    Rồi bỗng anh ấy ôm chầm lấy tôi , tôi ngạc nhiên muốn đẩy anh ấy ra nhưng tâm trí tôi lại mách bảo rằng đừng nên đẩy ra ( Thật ra là con Neko nó mách đấy OvO)

    "Anh Aesop ?...."

    Tôi nhận thấy cơ thể người kia đang run rẩy , ôm chặt lấy tôi .

    Tôi cảm giác như tim mình muốn nhảy ra khỏi lòng ngực .

    "Làm ơn...chỉ một chút thôi....tôi xin em hãy để yên như vậy..."

    Có chút gì đó ấm áp , cũng có chút gì đó lạnh lẽo trong câu nói của anh ấy .

    Tôi gật nhẹ đầu , rồi cứ để mặc cho anh ấy ôm .

    Sau một lúc tôi nhận thấy người kia có vẻ đã ngủ rồi , thì lại phải vác cái thân xác nặng nhọc kia quăng lên giường một cách nhẹ nhàng nhất .

    Rồi đi ra khỏi phòng và đóng cửa lại .

    Rồi tôi lại phải tự mò đường xuống sảnh chính vì không ai ở đây cả .

    ***************HẾT************
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 15


    Sau 5 phút mò đường thì có vẻ như tôi lạc ở cái chốn khỉ ho cò gáy gì rồi này , mà xung quanh còn không có ai nữa !

    Biết vậy lúc nãy kêu anh Naib đứng đợi rồi đi xuống chung luôn rồi , giờ thì hết biết đường đi luôn rồi .

    Đành đứng chờ xem có ai không thôi...Nơi tôi đang đứng rất yên tĩnh , dường như nơi này không có ai cả nhưng vẫn khá sạch sẽ .

    Ở đây còn có 5 căn phòng nữa này , trên mỗi phòng đều có một cái bảng tên , để xem nào....

    -Phòng thứ nhất là [Kho chứa dụng cụ] , chắc là của chị Emma , chị ấy có nhiều dụng cụ mà .

    - Phòng thứ hai là [Phòng thí nghiệm] , bộ ở ở đây cũng có thực hành thí nghiệm à ?

    Hay là mổ xẻ mấy con gì đó ?

    Thôi bỏ đi .

    - Phòng thứ ba là [Thư viện] , bên trong nó rất rộng còn có nhiều sách nữa , còn có thể nhìn ra ngoài vườn nữa này , lần sau mình sẽ qua đây chơi .

    - Phòng thứ tư là [Phòng lưu trữ] , lưu trữ gì vậy nhỉ ?

    Có nên xem thử không nhỉ ?

    Bên trong căn phòng là những chiếc hộp to nhỏ chồng chất lên nhau , còn có vài quyển sách bị xé nát và một cái bàn với ba cái ghế gỗ , hình như bên kia còn có một cái rương và cửa sổ nhưng mà nó bị khóa rồi , ở đây bụi nhiều thật .

    - Phòng thứ năm là [ ] , không có tên sao ?

    Chắc là nó chưa được sử dụng .

    Để xem thử bên trong thế nào !

    Trong đây không rộng lắm nhưng khá thoáng vì không có đồ gì cả , ở giữa phòng còn có một chiếc cầu thang xoắn ốc làm bằng gỗ , bên góc phòng có một chiếc tủ nhỏ làm bằng gỗ thông , phía trên đó là một bức ảnh bị cháy mất một phần và khá cũ rồi , nó bám đầy bụi , trong đây cũng khá là tối .

    'Lạch cạch'

    "Hả...Tiếng gì vậy ?

    Trên kia sao..."

    Tôi ngước lên nhìn , trong lòng có gì đó bất an về tiếng động vừa nãy .

    Nhẹ nhàng bước lên chiếc cầu thang , tiếng kẽo kẹt rít dài trong không gian yên lặng ấy , làm tôi sởn gai ốc .

    Vừa lên tới tôi ngó nghiêng xem tiếng động vừa nãy là gì , thì thấy một chiếc mặt nạ hình cáo nằm lăn lóc dưới sàn .

    Thật kì lạ , tôi cảm thấy nó khá quen nhưng lại không thể nhớ ra .

    Tôi bước tới nhặt nó lên , chiếc mặt nạ này được điêu khắc rất tỉ mỉ , nó còn có hai chiếc lục lạc được treo bên trái .

    (Hình ảnh minh họa cho dễ tưởng tượng)

    'Hm...chỉ là một đứa nhóc !

    Làm gì mà phải sợ hãi nó đến thế !?'

    'Từ nay , tên của ngươi là Victoria !

    Hãy trân trọng nó !'

    'Chiếc mặt nạ cáo này từ giờ là của ngươi !'

    'Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là phải [ ] , nghe rõ chưa ?

    Nếu dám kháng lệnh , ngươi sẽ phải chết !'

    'Victoria , đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của ngươi .

    Hãy giết [ ] , rồi ngươi sẽ tự do muốn đi đâu thì đi và hãy nhớ sống thật tốt !'

    Giết ai chứ ?

    Nhiệm vụ đó là gì ?

    Tên của mình là gì ?

    Rốt cuộc người đó là ai ?

    LÀ AI ?

    Tôi cảm thấy đầu mình nặng trĩu và có gì đó như mắc nghẹn trong cổ họng tôi , thật khó chịu .

    Tôi lấy một vò đầu , tay kia giữ chặt lấy chiếc mặt nạ đó .

    Rồi tôi cảm giác như có thứ gì đó đập vào sau gáy của mình , tôi ngất đi trong vòng tay của người nào đó , thứ duy nhất mà tôi thấy được trước lúc ngất đi là một người đàn ông mang chiếc mặt nạ hình con quạ...chắc là Mr Quạ rồi và còn một người nữa là Nightingale , bà ta đang đứng nhìn tôi .

    Khóe miệng tôi cong lên tạo ra một nụ cười nhẹ , rồi buông lơ cả cơ thể mặc cho nó như nào mà ngất đi .

    _______Author Pov_________

    "Xin lỗi , ta chỉ còn cách này..."

    Nightingale nhẹ giọng nhìn cô gái trước mắt mình

    " Được rồi , ngươi đem con bé về phòng của ta , ta sẽ đi nói vài chuyện với những người khác !"

    Nightingale nói rồi đi ra khỏi đó , Mr Quạ liền biến mất cùng Victoria .

    Nightingale đi tới sảnh chính , nơi các Survivors đang tập trung để nghe thông báo trận tiếp theo .

    Và lần này Aesop cũng ở đây nhưng lại ngồi một góc , chỉ có thiếu bóng dáng của Victoria nên mọi người đang cuống cuồng mà tìm xung quanh .

    Khi thấy Nightingale vào , thì họ mới chịu ngồi im , nhìn một vòng quanh rồi cô khẽ cười nhẹ

    "Như hôm trước ta đã hứa với các ngươi , thì tối mai chúng ta sẽ có một bữa tiệc với hai bên Survivors và Hunter .

    Và lúc đó ta sẽ thông báo cho các ngươi một chuyện nữa !

    "

    Nightingale nói

    "Ừm...rồi có gì nữa không ?"

    Naib gật đầu rồi nói

    "Còn chứ , Victoria hiện tại đang ở trong phòng của ta và các ngươi sẽ không gặp được con bé cho tới buổi tối ngày mai !"

    Nightingale nở một nụ cười

    "Hả ?

    Bà có làm gì với em ấy không vậy ?"

    Fiona đứng bật dậy , ánh mắt của cô đang rất tức giận

    "Không , ta sẽ chỉ giữ con bé lại đó tới tối mai thôi , các ngươi yên tâm !

    Và trận đấu tiếp theo là trận 8vs2 , Survivors gồm :

    Perfumer - Vera Nair

    Doctor - Emily Dyer

    Theif - Kreacher Pierson

    Lucky Guy

    Embalmer - Aesop Carl

    Enchantress - Patricia Dorval

    Prospector - Norton Campbell

    Priestess - Fiona Gilman

    Địa hình map sẽ là Công viên Ánh Trăng , chúc các ngươi may mắn !"

    Rồi Nightingale biến mất khỏi đó , để lại một chiếc lông vũ màu vàng có vài chỗ đỏ có vẻ là máu của ai đó dưới sàn .

    Những người tham gia trận đấu lần lượt đi về phòng chuẩn bị , chỉ còn vài người ở lại sảnh chính , không có tiếng cười nói gì cả chỉ đơn thuần là một không gian yên lặng .

    Trái với bên Survivors thì bên Hunter có vẻ khá nhộn nhịp , họ nói chuyện rôm rả cho tới khi Nightingale xuất hiện .

    Và vẫn giống khi nãy Nightingale thông báo về bữa tiệc đó và trận đấu tối nay , việc cô bắt một Survivors như vậy cũng làm người khác có phần rất ngạc nhiên .

    Nhưng rồi cũng phải cho qua để tiếp tục trò chơi sinh tử này , vì một khi đã chấp nhận vào trò chơi này thì cho dù có làm gì đi nữa cũng không thể thoát khỏi đây .

    __________End POV______

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Cho dù là đau khổ

    Hay buồn bã tới mức nào ,

    Thì hãy luôn nở một nụ cười

    Để che đi cảm xúc đó ....

    Vì ngươi chỉ đơn thuần...

    Là một đứa nhóc sát nhân

    ******************HẾT**************

    Trời ơi tin được hông ?

    Con Neko gõ chap này chỉ vỏn vẹn hơn nửa ngày thôi OvO
     
    [Identity V ] Chỉ Là Giấc Mơ ?
    Chap 16


    Thơm thật...đây là mùi gì nhỉ ?

    Hoa sao ?

    Là Hoa Hồng à ?

    Tôi cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu kia lên , chớp mắt vài cái để thích nghi với ánh sáng .

    Tôi ngồi dậy nhìn xung quanh phòng , căn phòng này khá sạch sẽ và rộng rãi , bốn bức tường đều có họa tiết hình hoa hồng đỏ , trên trần nhà có một chiếc đèn treo khá lớn ở giữa phòng , nội thất bên trong đây được sắp xếp rất gọn gàng .

    'Cạch'

    "Ồ , cô tỉnh rồi sao ?"

    Nightingale bước tới chỗ tôi

    "Tôi đang ở đâu vậy ?"

    Tôi thắc mắc hỏi bà ta

    "Phòng của ta !

    Chắc cô cũng đói rồi , ăn một chút gì đi !

    Ta đang có chuyện muốn hỏi cô một tí !"

    Nightingale nói rồi đặt lên bàn một khay thức ăn

    "Vâng !"

    Tôi nhanh chóng ăn xong khay thức ăn đó , rồi quay sang nhìn Nightingale đang xem gì đó .

    Tôi liền cất tiếng

    "Ngài có chuyện gì muốn hỏi tôi ?"

    Nghe được câu hỏi của tôi , bà ta liền dời sự chú ý qua tôi rồi cười nhẹ

    "Kí ức lúc trước cô còn nhớ chứ ?"

    Nightingale nhìn tôi dịu dàng

    "Vẫn còn nhớ nhưng có vài chuyện lại không !"

    Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói , bà ta im lặng nhưng kèm theo đó là nụ cười hài lòng , tôi nói tiếp

    "Chiếc mặt nạ đó làm sao mà ngài có được ?"

    Lần này bà ta không cười nữa mà thay vào đó bà ta đi đến cái kệ sách và lấy xuống một cái hộp bằng gỗ và có vài nét điêu khắc hình một bông hoa

    "Ta đã thấy nó trong nhà của cô và còn nhiều thứ khác nữa !

    Nhưng ta lại không thể hiểu nổi...."

    Nightingale cầm chiếc hộp đó đưa cho tôi

    "Hiểu gì cơ ?"

    Tôi nhận lấy chiếc hộp đó rồi nhìn bà ta khó hiểu

    "Cô mở nó ra đi !"

    Nightingale chỉ tay vào chiếc hộp đó , tôi cũng mở nó ra theo ý của bà ta , bên trong có hai quyển sổ tay , mộ chiếc đồng hồ làm bằng bạc , một con dao nhỏ vừa tầm tay và ba lá thư .

    "Những thứ này...chẳng phải tôi đã cất nó rất kĩ rồi sao ?"

    Tôi khá ngạc nhiên

    "Tên Mr Quạ đã tìm ra nó khi hắn lên gác mái của ngôi nhà !"

    Nightingale bình thản nói

    "Mà lúc nãy ngài nói là không hiểu gì cơ ?"

    Tôi hướng mắt nhìn bà ta

    "Là về kí ức , con người , quá khứ và thông tin về cô , ta thật không hiểu tại sao....Những người bước đến trang viên này đều có quá khứ thật tàn nhẫn và bi thương nhưng cô thì khác , cô luôn có một niềm vui với gia đình và cuộc sống này nhưng khi nghĩ kĩ lại thì ta thấy rằng nó không đơn giản như vậy , giống như nó là những sợi chỉ đứt đoạn ta chẳng thể nào biết hết được nó cả , không hề có mối liên kết nào trong đó !"

    Nightingale hơi cúi mặt xuống

    "Nên ngài muốn tôi nói ra quá khứ của chính mình ?"

    Tôi nghiêng đầu hỏi

    "Chắc là vậy , nhưng mà ta không chắc với quyết định đó nữa !"

    Nightingale nói cùng với một nụ cười - một nụ cười khó hiểu

    "Như ngài đã nói thì quá khứ của tôi có phần tốt đẹp nhưng có phần lại không , ngài cũng chẳng cần hiểu con người , quá khứ của tôi , thật ra tôi còn chẳng hiểu nổi chính mình nữa..."

    Tôi nở một nụ cười nhẹ rồi nói tiếp

    "Tôi không biết được thân phận , gia đình , con người của mình .

    Thứ duy nhất mà tôi biết được là tôi từng là một kẻ bị mọi người xa lánh và ruồng bỏ cho tới khi tôi gặp được bà ta , bà ấy rất tốt với tôi , yêu thương tôi như gia đình của mình , mà cũng có thể nói rằng bà ấy giống như mẹ của tôi vậy !

    Nhưng mà cũng chẳng được bao lâu thì bà ấy lại qua đời vì căn bệnh tim .

    Và sau đó tôi lại quay về cuộc sống lúc trước của mình !...."

    Tôi hướng ánh mắt qua chiếc hộp tôi đang cầm rồi nói tiếp

    "Ba bức thư này là từ ba người mà tôi tin tưởng và yêu quý nhất nhưng họ đều có chung một kết cuộc là phải chết , không sớm thì muộn , họ chết vì bệnh , vì tai nạn và kể cả bị giết .

    Tôi chỉ có thể nói chừng đó thôi , những chuyện trước và sau đó tốt nhất ngài và những người khác đừng nên biết !"

    Tôi nở một nụ cười nhẹ nhưng lại có vẻ thoáng chút đượm buồn

    "Vậy là được rồi , ta sẽ không hỏi thêm bất cứ thứ gì !

    Còn giờ thì cũng khá trễ rồi , cô nên nghỉ ngơi đi tối mai chúng ta sẽ có một bữa tiệc giữa hai bên , ta mong rằng cô thích nó !

    Ta sẽ đưa cô về trang viên của Survivor trước lúc bữa tiệc bắt đầu .

    Còn giờ thì chúc cô ngủ ngon !"

    Nightingale nói rồi bước ra khỏi phòng và không quên đóng cửa lại .

    Tôi cất chiếc hộp đó vào ngăn tủ rồi kéo chăn lên và ngủ .

    Mặc dù nói là ngủ nhưng tôi lại không ngủ được , trong đầu tôi bây giờ là hàng loạt câu hỏi như : 'Sao mình lại ở đây ?' ; 'Mọi người bây giờ đang làm gì ?' ; 'Ngày mai mình có được tham gia trận đấu không ?' và nhiều câu hỏi khác nữa , nó làm tôi không thể nào ngủ được ....

    Tôi cứ nằm đó suy nghĩ về những thứ mà lúc trước tôi đã trải qua , rồi lại tự thốt ra một câu : 'Sao mình lại ngốc đến vậy chứ !' .

    Và tôi đã ngủ từ lúc nào mà không hay biết , tôi đã có một giấc mơ thật kì lạ :

    -Tôi đang đứng giữa một rừng hoa với đủ loại hoa khác nhau nhưng dường như lại thiếu mất một loại , là hoa hướng dương !?

    Đang mê mẩn với rừng hoa đó thì tôi lại nghe thấy một giọng nói gọi tên mình phát ra từ phía sau , tôi xoay lại thì chẳng thấy ai cả nhưng rồi tôi lại cảm nhận được có một thứ gì đó ấm áp đặt lên vai tôi .

    Ấm áp và quen thuộc giống như bàn tay của anh ấy , bàn tay đó có vẻ đã biết được tôi nghĩ gì thì liền kéo tôi xoay lại .

    Lúc đó tôi cứ ngỡ như mình có thể khóc thật lớn và ôm chặt lấy người đó nhưng tôi lại phải kiềm nén thứ cảm xúc đó lại mà cất giọng hỏi

    "Anh...anh vẫn...còn sống ?"

    Trong miệng tôi như đang ngậm phải một trái chanh chua chát , cổ họng thì nghẹn ngào

    "Victoria , anh về rồi đây !"

    Người đó cất giọng nhẹ nhàng , quen thuộc pha lẫn chút vui tươi .

    Người ấy cười nhẹ , rồi lại nói

    "Anh xin lỗi , những ngày qua chắc em rất đau khổ nhưng giờ thì ổn rồi , em đừng lo nữa !"

    Tôi đưa đôi bàn tay run rẩy của mình ra chạm vào khuôn mặt của người đó , trái tim của tôi như thắt lại , đau thật nhưng sao lại hạnh phúc đến thế ?

    "Anh...đúng là anh rồi , em nhớ anh lắm...!"

    Dòng nước mắt khẽ lăn dài trên đôi má của tôi , tôi ôm chầm lấy người đó thật chặt .

    Thứ cảm xúc vừa vui vừa đau lại vừa buồn này thật đúng là một mớ hỗn độn .

    "A , coi nào khóc là xấu lắm đó , đừng khóc nữa !

    Lâu rồi mới gặp anh trai của em mà không cười lấy một cái vậy hả ?"

    Anh ấy đưa tay nhéo má tôi

    "Ah , au uá , uông em a i !" (Ah , đau quá , buông em ra đi)

    Tôi nhăn mặt , yêu cầu , một lúc sau anh ấy mới bỏ ra .

    Tôi lấy tay xoa chỗ bị nhéo , đau ghê !

    "Hưm , cho chừa cái tội không chịu cười đó !

    "

    Người đó ngồi cười thích thú

    "Anh quá đáng lắm , đau lắm đấy !"

    Tôi phồng má

    "Rồi rồi , anh xin lỗi .

    Em vẫn sống rất tốt nhỉ ?"

    Anh ấy đưa tay xoa đầu tôi , cảm giác thật dễ chịu

    "Ừm , mà anh biết không ?

    Em đã được xuyên không vào một game mà em rất thích đó !"

    Tôi nói

    "Ừm , anh biết chứ vì anh luôn theo dõi em mà !"

    Anh ấy nở một nụ cười tỏa nắng , tôi như bị cuốn hút vào nụ cười đó , nó thật đẹp và ấm áp như ánh mặt trời vậy !

    "Và anh sẽ mãi dõi theo em bất cứ lúc nào và mọi nơi mà có em ở đấy !"

    Nhận thấy tôi có vẻ đang nhìn chằm chằm anh ấy , nên nhân lúc đó anh ấy để vào tay tôi một cây trâm hình hoa anh đào màu hồng phấn .

    Tôi nhìn nó rồi nhìn lên anh ấy , nói

    "Cây trâm này là-"

    "Là quà của anh đấy , mong em thích nó !"

    Anh ấy cười nhẹ

    "Vâng , em rất thích nó !"

    Tôi cười đáp lại

    "Bây giờ anh phải đi rồi , hẹn gặp em tối mai , hãy nhớ anh luôn bên em dù có chuyện gì xảy ra !"

    Anh ấy đứng lên vẫy tay chào tôi rồi lại có một cơn gió mạnh thổi qua , những cánh hoa bay lên không trung rồi lại lượn lờ quanh anh , sau đó anh như biến mất khỏi đó .

    Tôi nắm chặt cây trâm đó rồi mỉm cười

    "Vâng , tối mai em chắc chắn sẽ gặp được anh !"

    **********************HẾT*****************

    Mấy bạn thân yêu ơi , thứ năm này Neko đi chơi với gia đình rồi , khoảng 1 tuần mới về nên mình sẽ hoãn truyện lại .

    Chúc các bạn có một ngày vui vẻ !
     
    Back
    Top Bottom