Cập nhật mới

Fanfiction Hyunmin ~ Bound to him

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401251942-256-k592171.jpg

Hyunmin ~ Bound To Him
Tác giả: Babooshka_void
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Don't you give me up?

Please, don't give up
Honey, I belong with you, and only you
Only you, my boy, only you, babe.

Start: 13/09/2025
End: ?



skz​
 
Hyunmin ~ Bound To Him
intro


Chao cà là xìn các em bé yêu của tớ.

Đây là bộ truyện thứ nhất mà tớ đăng trên này.

Cậu cả Hwang Hyunjin x Người ở Kim Seungmin.

Để phù hợp với bối cảnh truyện, tớ sẽ để tên là cậu Hoàng và em Mẫn.

Đương nhiên tớ hơi bị bận (lười), và vì thời lượng ở nhà có hạn (lười), nên tớ phát triển và hoàn thiện fic hơi lâu (cực lâu).

Ngoài em này ra, tớ sẽ cố gắng phát triển một số oneshot ở ngoài nữa trong tương lai gần (xa).

và đặc biệt là combo lowcase và ooc vô cùng.

0:00 1.1.26

babooska_void
 
Hyunmin ~ Bound To Him
dark red


"Don't be a cage for someone who dreams of flying."

- ông cả, bà cả, cậu hoàng trên tỉnh gửi thơ về ạ.

- thằng mẫn lên đọc cho bà nghe xem nào.

thằng mẫn đang lọ mọ dưới bếp, nghe tiếng bà cả gọi là nó vội chay lên nhà. quệt vội đôi tay còn dính nhọ nồi vào áo, nó cất giọng đọc to thơ cậu cả gửi.

ông cả vẫn từ tốn nghiêng bút viết chữ, chỉ khi thằng mẫn đọc đến câu cuối. cậu hoàng viết sang tháng cậu về.

bà cả nhắm mắt ngẫm nghe rồi gật đầu nhè nhẹ. bà hai cũng gật gù, tấm tắc khen cậu hoàng. tức là còn dăm ngày nữa là cậu về.

bọn người ở xúm lại quanh thằng mẫn, ai cũng muốn xem chữ cậu cả.

- chữ cậu đẹp chúng mày nhỉ?

- anh mẫn đọc lại đi, em chưa nghe hết mà.

- ai bảo mày ham chơi, lúc tao rống lên đọc thì mày còn bận chọi xoài, tao đọc thế thôi.

nó gấp gọn bức thơ làm bốn, đưa về phía ông cả.

ông không ngước lên nhìn nó, lông bút vẫn lướt trên tờ giấy trắng mà dặn nó:

- mày cứ giữ lấy đi để còn luyện chữ.

- con đội ơn ông ạ.

thằng mẫn vui sướng mà reo lên, nó chạy liền một mạch về cái gian xuề xòa cạnh vườn, rồi cẩn thận giở bức thơ ra, vuốt cho thật phẳng phiu rồi cất vào trong cái gói nó gấp từ mấy cái lá chuối khô.

nó đếm được hơn năm bức thơ cậu hoàng gửi về, bức nào bức nấy cũng được nó giữ thật tỉ mẩn, thật chăm chút.

đêm đến, nó sẽ giở hết ra một lượt để dạy con út đọc chữ. con dật ngồi cạnh tấm tắc khen chữ nó ngày một đẹp ra.

- tối gọi cả con út với thằng nghêu qua, tao dạy chúng mày đọc chữ tiếp.

thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngày cậu hoàng về đã đến gần. bà cả ngồi nhai trầu trên sập, hàm răng đen nhánh mập mờ trong ánh đèn dầu. cô ngọc vẫn nhìn ra bà đang mong cậu về.

bà hai đứng bên bàn ông cả, tay đều đều mài viên mực tan ra, đặc sánh lại. thằng mẫn tất bật dưới bếp, hết nấu chỗ này lại chạy sang chỗ kia.

- bà hai dặn phải sắp đủ bốn mâm. mỗi mâm đều phải có con gà, đĩa xôi, bát canh, đĩa xào, đĩa luộc, đĩa nộm với niêu cơm trắng.

- chia như nào hở anh?

- nhớ là một mâm cúng, một mâm trên của ông với bà cả, bà hai, cậu hoàng, mâm bà út với cô ngọc, cô mai riêng, mâm ít nhất thì của chúng mình.

rạng sớm ấy bếp lửa bập bùng, mùi cỗ nấu thơm lừng, cột khói đen xì cả mảng trời trong. một thoáng là xong việc, mâm cỗ bày biện đẹp mắt. trầu cau têm rồng phượng bày trên đĩa sứ vàng. các bà tươm tất đầm lụa, các cô đoan trang đầm áo, ngồi trên gian chính đợi cậu hoàng.

0:00 1.1.25

babooska_void
 
Hyunmin ~ Bound To Him
a:as we are


- thưa ông, thưa bà, cậu hoàng về rồi đây ạ.

tiếng của con dật vang cả gian nhà. cậu hoàng từ tốn bước vào gian phòng, đưa mắt một lượt rồi cúi mình chào bố mẹ, chào các cô. cậu lễ phép ngồi xuống thưa chuyện, từng chút từng chút đều toát ra vẻ trang nghiêm, nhã nhặn. ai cũng phải gật gù tấm tắc khen con trai cả nhà ông bà quyền.

thằng mẫn cùng con dật, con út, thằng nghêu nhìn lén qua khe lách, thấy mọi người bắt đầu cầm đũa thì chúng chạy về bếp, lệnh khệnh bê mâm cơm ra sân sau ăn. dù trước mặt là miếng phao câu gà đầy đặn, thằng mẫn vẫn không quên được hình ảnh của cậu hoàng. mặt hồ phẳng lặng trong nó nay lại như có phép màu mà sóng sánh qua lại.

đi học trên tỉnh về, cậu hoàn giờ nhìn khác hẳn. chững chạc, lịch sự, uy nghi, đến cái khuy áo cậu mặc cũng mắc cẩn thận, cái thắt quần cũng gọn gàng. cả cái ổng quần là lượt phẳng phiu.

nào giống như chúng nó, cả năm mới được bà út cho đi mua được bộ quần áo mới chơi tết. cái áo nó đang mặc không vá chỗ này lại sứt chỉ chỗ nọ, cái quần sờn chỗ kia, bạc cả màu mà vẫn mặc tốt. nhớ sao ngày xưa cô mai chỉ nó vá đồ, giờ đến cái áo có tươm ra thì nó vẫn vá lại mà mặc.

bữa nay cậu hoàng phải tiếp khách sang thăm, còn bọn thằng mẫn được xuống chợ chơi. dọc hai bên đường bày đủ thứ đồ đẹp mắt, thế mà nó chẳng mảy may để mắt. lần nào được đi chợ chơi, nó sẽ hòa vào cùng bọn chọi dế, chọi gà, tròn mắt ngắm nhìn mấy que kẹo xanh đỏ lung linh trong tủ kính.

dẫu vậy, cứ nhìn đến cái gì, thằng mẫn lại ngây người suy nghĩ. nếu cậu hoàng mà xuống chợ với nó thì đã khác.

à phải rồi, cậu sẽ vươn lên hái một cành hoa dại, cài qua mái tóc đen nhánh của nó mà bảo rằng: 'mẫn này, em có biết em rất xinh không?'

nó không hiểu. tại sao cậu bảo một thằng con trai như nó là xinh? xinh là như nào? là khi lúc cô mai xúng xính trong cái đầm ngà mới mua, hay như đóa hoa rực rỡ dưới ánh nắng mà che đi những bông hoa khác?

mấy ngày từ lúc cậu hoàng về, cậu với nó chưa nhìn nhau được cái nào. hôm đầu cậu còn bận tiếp khách, hôm qua cậu còn nghỉ ngơi. sáng sớm nay có mỗi con dật chịu bê thau nước với khăn cho cậu lau mặt, còn thằng mẫn khăng khăng lấy cớ làm việc khác. có lúc nó còn làm tranh với đứa khác để tránh phải lên nhà trên.

có lẽ mặt hồ của nó bây giờ đã lặng yên.

0:01 1.1.26

babooska_void
 
Hyunmin ~ Bound To Him
b:back door


hôm nay ông cả dỗi dãi chút thời gian nên gọi nó ra chợ mua vải cùng. thằng mẫn thấy là lạ, ngày nào có cậu hoàng thì ông với cậu đi mua, nay ông lại bảo nó đi cùng. hàng lá liễu nó chau lại, môi bặm ra trông dị hết sức.

- nhà còn bao nhiêu tấm vải xanh?

- thưa ông, vải xanh may áo cho bà còn một tấm, vải xanh may đầm cho cô dư ra một tấm hơn ạ.

- bà có bao nhiêu cái đầm xanh rồi?

- bà cả trong tủ có ba cái, thêm cái mới may về màu xanh ngọc nữa là bốn ạ. bà hai có một cái còn bà út thì chưa có ạ.

- thế lấy về ba tấm, một tấm cho bà út, còn lại mang đi may cho hai cô thêu khăn.

nó đo vải rồi hẹn với ông hàng vải đến lấy sau.

ông cả với nó lại đi tiếp.

đến gốc cây đa làng rợp bóng, nó bắt gặp một bóng lưng rất quen thuộc. bóng lưng ấy đang đứng cạnh một tấm lưng mảnh mai khác.

à, là cậu cả nhà nó và cô hoa, con gái út nhà ông cội làng trên.

cô hoa làng trên đẹp ơi là đẹp. tóc cô dài đến chấm gót mà dày cả nắm tay. gương mặt tròn phúc hậu, dáng người lại đầy đặn, trắng trẻo. thêm cả tính cách trẻ con, dễ vui dễ đùa mà lanh lợi nữa. nó đếm nhẩm đã có hơn nửa số trai cả hai làng đều thầm thương trộm nhớ cô. và có lẽ cậu hoàng của nó cũng vậy.

bỗng, tim nó hụt lại một nhịp. nó không biết nữa, nó chỉ cảm thấy nhoi nhói trong lồng ngực. mặt hồ bắt đầu sóng sánh.

ông cả quay đi quay lại thấy nó đang nhìn chằm chằm xuống đất. tiếng hắng giọng của ông đánh thức mặt hồ của nó lặng trở lại, và vô tình kéo theo cả hai người kia.

cậu hoàng đỡ tay cô hoa để quay lại chào ông.

- con chào cậu ạ, con chào cô ạ.

nó vẫn lễ phép chào, còn ông cả chỉ đưa mắt một cái rồi thôi.

ông cội hôm nay cũng đi chợ vải nên đi cùng ông cả quyền nhà nó nói chuyện dưới gốc đa.

- ôi chao, sao người ở đâu mà dễ thương thế này.

cô hoa có vẻ rất thích nó. cô cứ ngắm nó suốt mà còn thích thú reo lên. thằng mẫn chỉ biết ngước lên nhìn cậu hoàng để xin cậu bảo cô dừng lại, nhưng đôi mắt long lanh ấy chỉ khiến cậu đứng đờ ra. cô nhìn nó đầy tò mò, mắt cười tươi như đứa trẻ thấy món đồ chơi lạ.

- này, đằng ấy có biết mình dễ thương như nào không hả. eo ơi sao mắt cứ tròn xoe lại như này này, nhìn thích quá. anh hoàng ơi, anh cho em đi.

cô hoa vịn lấy tay cậu mà lắc qua lại, xin cậu cho mang nó về nhà mình. thằng mẫn tủi thân đến tội. nó không hiểu tại sao cậu hoàng lại nhẫn tâm nhìn nó bị trêu chọc.

ông cả nhà nó vẫn đương bàn chuyện, còn cậu hoàng chỉ đứng khoanh tay ở đấy. mặt hồ của nó như vừa bị ai đó nhẫn tâm mà quẳng hẳn cục đá to xuống, đè nghẹn bao con cá dưới đấy.

- anh mẫn ơi, bà hai gọi anh về bà sai việc kìa.

lại là tiếng thét của con dật, nó đứng ở giữa chợ mà còn nghe thấy. nó nhanh chóng xin phép ông cả rồi ù té chạy, bỏ lại hết những suy nghĩ đằng sau mà chạy theo con dật về cuối chợ. như được bác làng chài nào nhẹ nhàng gẩy lại cục đá lên, mặt nước trong nó yên tĩnh trở lại.

- nhìn hai đứa nó đẹp đôi anh hoàng nhỉ?

- đi về thôi, sắp trưa rồi, trời nắng ốm đấy.

0:21 3.1.26

babooska_void
 
Hyunmin ~ Bound To Him
c:case 143


tối đến, thằng mẫn lại đứng lớp dạy thằng nghêu, con dật, con út đọc chữ. ngày xưa, lúc cậu hoàng đi học, đêm nào cậu cũng lẻn ra vườn dạy nó học chữ, viết chữ. nó học chậm, nhưng chắc.

ngày mà ông cả biết chuyện, ông không quở trách nó mà còn bảo nó phải chăm học hơn. thỉnh thoảng, ông sẽ cho nó mấy tờ giấy ông viết để nó luyện theo, cho nó cái bút ông không viết nữa mà dùng.

- hôm nay học thế thôi, muộn rồi chúng mày về ngủ sớm đi. sáng mai còn phải dậy sớm đấy.

nó căn dặn mấy đứa em rồi lùa bọn nó về gian sau ngủ. hôm nay học chữ ghép, toàn chữ mới nên nó phải nói khô cổ họng. nó chép miệng rồi lủi thủi xuống bếp tìm phích nước nóng. rõ ràng bếp không có ánh đèn mà có tiếng người.

- ai đấy?

nó thét lên rồi quơ cái đèn dầu lại. bóng dáng người ấy lờ mờ trong ánh đèn vàng, cậu hoàng.

- mẫn?

đêm rồi em xuống bếp làm gì?

- cậu ạ? con chỉ xuống uống nước thôi.

nó chụp lấy cái phích nước nhưng nhanh tay rụt lại. nóng quá, cầm vào thì phỏng cả tay. trông nó xuýt xoa ra mà cậu hoàng cũng phải phì cười. cậu với lấy mảnh giẻ rồi áp vào cái phích, từ tốn rót nước cho nó.

- em uống đi, uống hết cậu rót thêm cho.

- con... không cần đâu ạ.

thằng mẫn cầm lấy cốc nước, chần chừ một lúc rồi tu hết một hơi. mặt hồ sóng sánh qua lại một hồi chuông.

đặt vội cốc nước xuống, nó định ù té chạy về gian trốn. nhưng vừa chạy được bước thứ hai, cậu hoàng lại túm lấy bàn tay nó mà kéo nó lại.

theo quán tính, người nó giật ngược lại va vào người cậu, loạng choạng cả người ngã về đằng sau. cậu nhẹ nhàng vòng tay qua eo nó mà đỡ nó. cả tấm lưng mảnh mai của nó đập vào lồng ngực cậu, mặt hồ lúc nào sóng sánh không ai hay.

- mẫn này, có ai bảo em rằng em rất thơm không?

cậu tựa cằm lên vai nó, kéo nó về sâu trong lồng ngực mình. mặt hồ chẳng mấy chốc mà gợn sóng, cuộn trào trong lồng ngực nó thành từng cơn, từng cơn. cả người nó hóa đá, không nhúc nhích. lần đầu tiên sau mười bảy nồi bánh chưng, nó động chạm quá mức với một người 'lạ'. mặt hồ trong lòng nó rung rinh, lăn tăn qua lại, khiến tim nó đập mạnh hơn, rộn ràng hơn cả.

hơi thở của cậu nhè nhẹ phả bên cổ nó, làm nó chỉ cảm thấy nhột nhột mà rụt cổ lại. cậu hoàng lại cười.

ông bà hay khen nó thông minh, lanh lợi, vậy mà trong mấy chuyện này, nó chẳng biết gì.

cậu tựa cằm lên vai nó, thủ thỉ mà bảo nó vài lời.

- đồ ngố tàu, đứng yên một chút rồi cậu cho em vào phòng ngủ với cậu nhé?

0:07 6.1.26

babooska_void
 
Hyunmin ~ Bound To Him
d:drive


nó đương định gật đầu cái rụp thì hình ảnh ban trưa lại hiện về. cậu hoàng đã nắm tay một người con gái khác, trước mặt nó. cậu hoàng đã đi chơi với một người con gái khác, sau lưng nó. có thể bông hoa cài trên tóc người con gái ấy, là cậu cài.

phải rồi, cậu hoàng nhà nó đẹp như này, tao nhã như này, quyền chức như này cậu thích yêu bao nhiêu người, lấy bao nhiêu cô về làm vợ mà chẳng được. thứ trăng hoa ấy dù sao cũng là có tiền đồ hậu sự, nào như nó với kiếp người ở đâu.

- đừng mà cậu ơi, cậu cho con về gian con ngủ kẻo bà quở con chết.

- ngoan, nghe cậu, mai cậu xin bà cho, bà không mắng đâu.

- thôi mà cậu, muộn rồi con phải về ngủ ạ.

- cậu dặn này, sau không cần xưng hô như thế, cứ như cậu gọi ấy, em nhớ lời cậu chưa?

- con... con không dám ạ.

nó làm sao mà không thoát khỏi những lời mật ngọt ấy. tiếc là, nó biết phận nó, nó biết cái kiếp ở mọn như nó thì làm sao mà đòi trèo cao được. nó thể biết cái ảnh ban trưa ấy là vô tình hay cố ý.

nó khoát tay cậu ra trong sự ngỡ ngàng của cậu. ba năm rồi, nó đã khác. ngày xưa nó thích bên cậu lắm, vì cậu hay cho nó kẹo ăn, cho nó học chữ. nhưng giờ nó nhận ra phận nó nên càng không dám quấy rầy cậu.

- anh mẫn ơi, chữ này viết như nào ạ?

- a con dật, cậu cho con về phòng trước ạ.

vẫn là con dật.

đứa con gái đương tuổi trăng tròn đang gọi nó sau vườn. thằng mẫn đẩy nhẹ cậu ra rồi bước nhanh khỏi bếp, để lại một bóng hình đầy trống vắng.

- muộn rồi sao mày không ngủ thế dật?

- hì hì, em còn chữ này viết chưa được, anh chỉ em nốt đi.

- ừ, chữ 'gh' nét móc chỉ kéo lên đây thôi.

tay nó bao lấy tay con dật mà gằn bút xuống viết chữ. nó không hay biết rằng qua khe cửa, lấp ló một bóng hình cao cao đã nhìn thấy hết. sau khi bóng hình ấy bỏ đi, lại có một bóng dáng khác cũng chen vào mà đứng nhìn. khe cửa dọc đan bằng tre với nứa, hé con mắt ra là nhìn thấy hết thảy.

- bực thiệt.

tiếng xì xào ở ngoài làm chúng nó giật mình. con dật ngó ra cửa mà chẳng thấy ai. chắc là tàu lá chuối đang rũ trong gió.

0:08 6.1.26

baboosk_void
 
Back
Top Bottom