Khác hyper knifes

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
392011670-256-k292857.jpg

Hyper Knifes
Tác giả: TRANTHLANKIEU
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mấy bạn cứ đọc cho vui, mấy chap cho vui thôi 🙂)) Bị ooc nha , tôi nghĩ vậy á



điên​
 
Hyper Knifes
Tôi chỉ muốn làm một trợ thủ đắc lực


Jin Kyo bác sĩ nội trú cùng khoá với Jung Se Ok , học thì chăm hông phải là thiên tài .

Có hứng với hoa thần kinh từ năm cấp 2 , ả đã chọn vào thần kinh học và tìm hiểu được cỡ 2 tuần thì có thêm một người vào khoa tên là Jung Se Ok

Ả được ghép phòng ba người nên căn phòng vốn đã chậc giờ còn chậc gấp bội

" Ờm tôi được ghép phòng với mấy cậu , có gì giúp đỡ nhau , tôi sẽ gọn gàng nhất có thể "ả nhìn 2 người đang dọn giường phía đối diện

"không có gì đâu dù sao cũng đã ở chung rồi "/mỉm cười/seo young ju

"Không vấn đề gì cả!"/tiếp tục dọn dẹ giường/ jung se ok

Cả hai cô gái thân nhau trong một ca phẫu thuật .

Hôm đó người được chọn thực hành là Se Ok còn phụ là ả , cả hai đã hoàn thành xuất sắc vai trò của mình .

Gặp nhau ở căn tin ả đã nói với Se Ok rằng

" Này tôi thấy cậu có hứng thú với phẫu thuật cậu có sẵn lòng chọn tôi làm phụ mổ cho câu hành trình về sao hông"

" Tại sao cô lại hứng thú với tôi?"

"Vì tôi thấy được sự hưng phấn khi phẫu thuật từ cậu!"

"Vậy hả ?

Tôi cũng rất ấn tương khi câu chọn tôi đấy!"

" Tôi chỉ muốn làm một trợ thủ đắc lực , tôi muốn người khác phải lệ thuộc vào tôi , và đặc biệt tôi muốn cậu là người đầu tiên "

" tôi muốn kiểm soát cậu để minh chứng cho lời nói của cậu !

Vậy làm quen đi!"

"Cậu tên gì?"/đồng thanh/

cả hai bất ngờ rồi bật cười to

"Tôi là Jin Kyo / Tôi là Jung Se Ok "/đồng thanh/

cả hai lại bật cười vừa đi vừa làm quen .

Bắt đầu là như thế vui vẻ và nghi ngờ :>>

_______

Ả đang đứng kế bên xem Se Ok là hẳn bài lên trên tờ giấy thông tin thì thở dài , hôm nay chắc có lẽ ả phải mượn tấm giấy cô đang viết để lấy thêm thông tin rồi ......Đang đi bộ cô chui từ đâu ra bắt ả cầm lấy ba lô của cô rồi phóng đi đâu mất hình như là idol của cô về rồi thì phải.

Bây giờ là buổi khuya ả lẻn ra ngoài hút thuốc vì vẫn chưa tìm ra được một giải pháp tốt để điều trị bệnh cho một bệnh nhân , cây bút cùng hồ sơ tài liệu được đặt lên đùi , chân này gác chân kia, miệng thì hút thuốc , tóc thì búi hờ .

Những vụn tẩy xuất hiện ngày càng nhiều bỗng một ngón tay chỉ vào ảnh chụp mray ,chất giọng khàn đặc phân tích cho ả nghe về phương pháp điều trị .

Nghe rất daddy~~ ả thích vãi ra

"ồ cảm ơn anh"/ ngước mặt lên/

Một người đàn ông tuổi trung niên , ả sặc thuốc lá , già vầy mà ả gọi bằng anh á

"khụ khụ , cho tôi xin lỗi chú "

"Cô là bác sĩ ở đây nhỉ?"

"Vâng"

"phụ nữ mà hút thước lá?"

"luật nào cấm phụ nữ hút thuốc?"

"đúng vậy ko có luật nào như vậy!"

"Lũ đàn ông khốn kiếp"

"..."

Nhìn người đàn ông già trước mắt , ả nhăn mày , ả ghét những áp đặt luật lên hụ nữ

" Cảm ơn vì đã cho tôi ý kiến của chú "/rời đi/

Choi Deok Hee nhìn cô gái mảnh khảnh đang rời đi , nếu như nhìn hông rõ sẽ nhầm ả thành cô

___________

"Giáo sư Deok Hee về rồi đó!!!

Tôi muốn ông ấy dạy hết mọi thứ ông ấy biết cho tôi"

"Ừm !

Dù chưa gặp bao giờ nhưng tôi cá ông ấy là người khá cao không gầy ,"

Cả hai vừa đi vừa nói chuyện và đang đi đến gặp giáo sư Choi , ả vừa cầm cốc cà phê vừa "nặn" vị giáo sư theo gu đàn ông mình thích.

Một tấm ảnh được đưa ra trước mắt ả , người đàn ông trung niên ngày hôm qua được gọi là giáo sư kèm theo tên : Choi Deok Hee.

" TRỜI MÁ"

"/giật mình/lên cơn à"

" Tôi nghỉ học hôm nay đây , nhắn với giáo sư , tôi có việc bận nha /lắc vai/ ngày hôm qua lúc bốc đồng tôi chửi ông ta là khốn kiếp đó!!!"/Xoay người bỏ chạy/

"Sao lại chửa người ta vậy?

Cậu quen cái thói mỏ hỗn đó rồi à "

Ả mới quay đầu thì liền được hôn vào ngực của ai đó .

Xui thay đó là Deok Hee , khuôn mặt nhăn nhó có pha cùng với tức giận làm cho ả lắp bắp

CHẾT MOM Ả RỒI!!!!!

" ... a . giáo .... giáo sư "

" Lũ đàn ông khốn khiếp , cô chửi tôi à?"

" Dạ .... dạ..khô---"

Gã rời đi trước hi cô nói thành lời , còn cô chỉ biết an ủi cho ả thôi chứ có nỡ chửi i dol đâu
 
Hyper Knifes
kẻ nổ lực khi bị kẹp giữa 2 thiên tài


Jin Kyo nhìn bài tập của bản thân và con bạn Se Ok , chữ 'perfect' nổi bật bằng bút đỏ .

Các bài chấm của gã hầu như không có ai đạt được từ này ngoài cô và ả - kẻ nỗ lực , kẻ thiên tài

Ả nhìn con dao ổ trong tay mình thì thở hắt , hôm nay ả được cho mổ gần hết ca bệnh này .

Trong longd ả dâng lên một sự khoái cảm cực hạn .

Ánh mắt sắc bén nhìn vết khâu

' Mình .... cảm giác này của mình là sao ???'

________

"Se Ok à "

"hả"

"Khi tôi được giáo sư cho ngồi ở vị trí mổ chính thì tôi thấy ...trong người dâng lên một sự phấn khích cực độ khi mổ xong"

"haha "

Cô bước đến nắm chặt lấy đôi vai nhỏ của ả , trong ánh mắt hiện lên sự phấn khích điên rồ

" Cậu đã tìm được cảm giác này rồi !!

Hahahaha vui quá đi mất !!

Tôi và cậu sẽ cùng nhau chạy đua!"

"Vậy cái cảm giác mà cậu bảo cậu có chết thì cũng hải chết trong phòng mổ là đây ư?"

Ả kích động đôi mắt giao động mạnh

" Boston sẽ là giải đấu của chúng ta!!!"

Ả cuối cùng cũng đã có thể bước chân lên đường đua của thiên tài mà điều đáng tự hào ở đây là ả - thiên tài nỗ lực

___________________

Ả dần cảm thấy bản thân đang yếu kém?

Khi thấy giáo sư Deok Hee chỉ tập trung vô mỗi Se Ok dù ả đã rất cố gắng

Bị bắt lỗi sai ngay trước tất cả mọi người , ả đã vứt cái tôi cho chó ăn mất rồi

Ả bắt đầu không quan tâm đến bản thân , học ngày học đêm , cày buổi khuya để có tiền đóng học phí và sinh hoạt .

Ả thắt chặt sự phấn khích của mình lại khi thấy bản thân được chọn làm phụ mổ 2 cho giáo sư trong một ca bệnh khó .

Dù không được động đến bất kì phần mổ nào nhưng ả cũng chẳng kêu ca chỉ chăm chú xem họ làm như thế nào và xử lí phần khó ra sao , chằng hé môi nửa lời hay hỏi vài câu thắc mắc trong đầu mình .

Ả chẳng đặt nặng cảm xúc của người khác nữa.

Ả uốn học học hết tất thảy ọi thứ liên quan đến 2 người thiên tài trước mặt.

___________________

Trong một hôm phẫu thuật cùng nhau , cô yêu cầu ả phải làm mọi cách để giáo sư không phẫu thuật được vì giáo sư đang có ý định giết người và ả cũng biết điều này nhưng không hiểu lí do vì sao lại là vậy

" Em xin lỗi giáo sư !!"

"Cô"

"Hãy để cho Se Ok làm phần còn lại đi ạ , y tá ơi!! lấy giúp em băng keo cá nhân với ạ"

"Ôi trời em sao lại làm vậy?"

Nhìn giáo sư bước ra ngoài Se OK bước vào chỗ mổ chính một cách phấn khích , ả cũng ngồi kế bên phụ cô mổ nốt phần còn lại

[Tại phòng giáo sư ]

" Sao thầy lại có ý định giết ông ta chứ ?"/hời hợt/

" Lí do tại sao tôi lại giết ông ta?"

Tai của ả lùng bùng không nghe được 2 thiên tài kia đang nói gì chỉ có thể uống tí nước để bình tĩnh .

_________________________

" Cậu không ngủ được mấy ngày rồi ?"

" Tôi á ?

Có ngủ mà "

" Không chẳng có ai có ngủ mà lừ đừ như cậu đâu!"

" Hừm trực nốt hôm nay ai tôi đi tìm trọ để ở!"

" Không tồi"

Se Ok cảm thán người bạn của mình

" Se Ok! cậu nên nhớ rằng , cậu là một người bình thường ít nhất là đối với tôi"

" Bởi vì thiên tài thì không có bạn còn tôi thì có !

"

"Đó là lí do tôi ghét chữ thiên tài "

".....

Tôi thậm chí còn không ngủ được .... nhưng từ khi có cậu tôi đa có thể ngủ đực giống như tôi đang ở phòng mổ vậy một cảm giác tuyệt vời"

" Tôi cũng vậy từ khi cậu đến tôi đã có thể cười thật tươi đối với tất cả mọi thứ liên quan đến ta dù vui hay buồn vì đó là cảm xúc thật của tôi!

Và tôi đã ngưng uống thuốc trầm cảm!!"

Đời sinh viên y đẹp đến mấy cũng tàn
 
Back
Top Dưới