Khác [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |DROP|

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
390151943-256-k25907.jpg

[Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
Tác giả: tritu_yzwy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TRUYỆN LÀ TƯỞNG TƯỢNG.

"Cậu nghĩ sao khi khu phố bạn lại xuất hiện một kẻ sát nhân.

Đó là điều ai cũng sẽ sợ hãi, tôi cũng vậy.

Nhưng điều oan nghiệt đây là kẻ sát nhân đấy là bạn học cũ của tôi.

Kẻ ta còn cuồng thích tôi nữa!"

•Couple: Lee Hyeri×Chung Subin
Truyện được viết trên Wattpad và Noveltoon.



leehyeri​
 
Có thể bạn cũng thích
  • | EVENT | BOUNDARY OF TRUE OR DEATH
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    I.


    Tại khu phố S có một nữ nhân tên Chung Subin, nàng ta nỗi tiếng vì từng học tại trường Chaewon.

    Ngôi trường bậc nhất đại Hàn.

    Không chỉ học giỏi mà còn có vẻ đẹp khiến người ta động lòng khi nhìn vào mắt nàng.

    Nhưng vẫn có một thắc mắc mà nhiều người không hiểu được, tại sao Subin nàng ta lại không theo đuổi học ngành Y tuy nàng thi điểm hoàn toàn có thể vào ngôi trường đó.

    Có nhiều người hỏi, nhưng câu trả lời là nàng ta không thích theo ngành đó.

    Nhiều người thấy rất vô lí, vì Subin từ nhỏ đến lúc lớn vẫn âm thầm theo đuổi ước mơ, nhưng bây giờ lại trả lời một cách đầy ẩn khuất.

    Tôi từng nghe nhiều người đồn rằng Chung Subin từng quen với một người con gái, người đó tên Hy hy à là Hyeri, nhưng tôi không biết đúng không.

    Nói tôi nhiều chuyện cũng được, vì quá thắc mắc tôi đã hỏi nàng ta, câu trả lời khiến tôi bất lực.

    "Tôi cũng chẳng biết"

    Ôi thật tình, tôi hết hi vọng đành bỏ qua chuyện đó.

    Không biết ai thắc mắc bây giờ nàng ta làm công việc gì không nhỉ?

    Thôi khỏi tôi nói luôn.

    Bây giờ Subin đang là một tiểu thuyết gia, những cuốn sách nàng ta viết điều mang một ẩn ý gì đấy về cái chết và tình yêu.

    Nhưng chúng hay lắm, sách cô ấy bán rất chạy, số lượng người đọc là rất lớn.

    Cuốn sách gần đây nàng ta viết có tiêu đề "Death" dịch ra là cái chết và cốt truyện lẫn ý nghĩa của cuốn sách đấy điều ẩn ý về cái chết của một nữ nhân.

    Thôi bỏ qua vụ này, tôi có một tin mới.

    Tại khu phố S nơi Chung Subin đang sống, đột nhiên lại xuất hiện thông tin có một kẻ sát nhân không rõ nam hay nữ.

    Nghe có vẻ ẩn ý, nghe nói kẻ này cao gần 1m70 và kẻ đó chỉ sát hại những thanh niên và thiếu nữ, tôi còn nghe nói những người bị sát hại là những người mà Subin quen biết, ý tôi quen biết đây là ghét nàng ta.

    Tôi không biết tại sao.

    _End chapter 1_

    Update:20/2/24

    Truyện không được soát chính tả

    "Cái chết là thứ bí ẩn"
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    II.


    "Cô biết người này không?"

    "Nhìn có vẻ quen, hình như là Chung Subin đúng không?"

    "Đúng vậy, tôi cần tìm để muốn ký hợp đồng xuất bản sách.

    Cô biết người này ở số nhà bao nhiêu không"

    "À là đường J khu phố S, nhà có số 17"

    "Vậy tốt quá, tôi cảm ơn cô"

    Người vừa hỏi tôi là cô gái, tầm độ tuổi 27 cao chắc cũng gần 1m70.

    Cô ta có vẻ người ưa nhìn đối với tôi là vậy, nét cô ta sắc sảo lạ kì.

    Nhưng điều tôi thắc mắc là cô ta lại trùm kín mít từ đầu đến chân.

    Khó hiểu thật.

    Số nhà 17

    Ting ting.

    Tiếng chuông liên tục được phát ra.

    Cạch

    Cánh cửa bước ra, người đúng trước mặt Subin là một người trùm kín, Subin cũng không khỏi bất ngờ người trước mắt mình.

    "Cho hỏi, ai vậy?"

    Subin cất tiếng lên.

    "Cậu không nhận ra tôi à?"

    Subin bây giờ đã rất ngơ ngác trước câu nói của người lạ trước mặt.

    "Cho tôi vào nhà được không, vào rồi tôi sẽ nói"

    Subin cảm thấy không tin thì nên đã từ chối với lí do không cho người lạ vào nhà

    Vừa dứt câu, người đối diện đã mở khẩu trang và nón ra lộ khuôn mặt của người đó.

    Subin bị bất ngờ đến chẳng nói được lời nào vòi người trước mắt cô là bạn cũ của cô, người từng thích cô và cô cũng đã thích cô ta.

    "Hyeri...

    Là cậu thật sao"

    "Ừm là tôi"

    "Tớ tưởng hức..

    Tớ tưởng cậu mất trong vụ tai nạn năm ấy rồi chứ..."

    Subin bất ngờ bật khóc nấc lên khi nhớ lại mình từng chứng kiến tận mắt chiếc xe chở hàng trăm học sinh trường Chaewon rơi xuống vực.

    Tin chấn động năm ấy, đã là 9 năm trước.

    Điều đáng nói trong hàng trăm học sinh chỉ có ba học sinh còn sống sót, trong đó nàng là người may mắn chỉ bị trầy xước, còn hai học sinh còn lại.

    Một người sống thực vật và người còn lại đã đi Mỹ điều trị và du học bên đó.

    Đến tận bây giờ học sinh năm ấy bị sống thực vật đã mất từ 7 năm về trước, sau hai năm điều trị trong đau đớn.

    Còn tung tích về học sinh nọ vẫn không có.

    Nhưng giờ tôi biết ai rồi, đó là Hyeri.

    Người nàng từng nghĩ đã mất...

    "Tôi phải sông sót để hoàn thành lời nói năm ấy nữa chứ Subin ngốc này"

    "Còn giờ cậu cho tôi vào nhà không?"

    "Cho mà tớ cho"

    Dứt câu Subin né qua một bên để Hyeri vào nhà.

    Điều kinh ngạc của cô ta là ngôi nhà tuy là nhỏ, đủ sống , được dọn dẹp sạch sẽ.

    Ngoài ra, ngoài khu việc trồng thật nhiều hoa và nuôi bốn chú mèo, hai con là mèo ta, còn hai con còn lại là mèo lông dài Anh.

    "Cậu vào phòng tớ thay đồ đi, áo cậu thấm mồ hôi hết rồi"

    "Vậy tôi xin phép".

    Cũng như cấu trúc căn nhà, căn phòng của Subin cũng nhỏ nhưng ấm cúng đến kì lạ.

    Trên đầu giường là cái kệ gỗ, sách được đặt trên đó đến kín của kệ.

    Quả thật là nhà tiểu thuyết.

    "Tôi mượn cái áo sơ mi này nha và quần short nha"

    Cô ta hét vọng ra.

    "Cậu lấy thoải mái"

    Subin cũng đáp lại.

    Tầm 5phút sau cô ta bước ra với áo sơ mi tay ngắn, dưới là quần short dài quan đầu gối một chút.

    Outfit đỉnh thật, không biết do cô ta phối đẹp hay đồ của nàng đẹp nữa.

    "9 năm rồi cậu vẫn như vậy, sang trọng trẻ trung ha".

    "Cảm ơn đã khen àa"

    Giọng nói của Hyeri có chút trêu chọc.

    "À cậu hiện tại làm công việc gì vậy Hyeri"

    "Ừm tôi quản lí công ty của ba theo mong muốn của ông ta"

    "Vất vả lắm không?"

    "Không đến mức tệ đâu.

    Thứ vất vả là tôi tìm cậu này, vừa bước chân về nước là tôi tin thông tin cậu.

    Cậu cũng nỗi tiếng nhỉ, những cuốn sách cậu viết nó thật sự hay"

    "Vậy ư, tớ cảm ơn"

    Subin người với giọng điệu vui vẻ.

    "Vậy người mà 9 năm trước ngoài tớ và K đã mất là cậu hả?"

    "Đúng rồi.

    Tôi được cứu sống nhờ người dân gần đó khi đi lên rừng, vào viện tôi bị hôn mê tận gần 8 tháng và khi tỉnh dậy tôi đã mất trí nhớ .

    Nhờ có trị liệu là những bức ảnh của lớp tôi đã nhớ ra tất cả"

    _End chapter 2_

    Update:22/2/24

    Truyện không được soát chính tả

    "Sách, mèo và cậu"
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    III.


    "Bao giờ cậu mới chấp nhận tình yêu tôi cơ chứ.

    Tôi nhớ cậu rất nhiều..."

    Nàng cứng người lại, 9 năm rồi thật sự đã 9 năm rồi nàng mới nghe lại cậu nói này, câu nói của người thích nàng.

    Không lẽ thật sự Hyeri đã thích nàng 13 năm rồi ư...9 năm qua thật sự Hyeri vẫn chưa quên được hình bóng cô năm 18 tuổi đó.

    Một cô gái mang nét hồn nhiên, luôn vui cười.

    "Tớ cũng nhớ cậu lắm..Hyeri à, tớ chưa từng nghĩ cậu sẽ quay lại và nói câu này đã 9 năm rồi Hyeri tớ vẫn chờ cậu, chờ cậu nói câu nói này.

    Cậu đã hứ với tớ sau chuyến đi chơi sẽ tỏ tình tớ, tớ đã rất mong chờ...vì tớ đã thích cậu từ lâu rồi.

    Nhưng bi kịch đó cướp đi tất cả, tớ nhớ cậu đến mức nhân vật Lý Huệ Lợi là lấy cảm hứng từ cậu..."

    "Thật sự tất thích cậu, yêu mà rất nhiều..."

    Nàng ta vừa nới vừa khóc nấc, có lẽ những năm qua nàng đã quên với mọt mình sự xuất hiện của Hyeri làm nàng mất đi cái lớp bảo vệ, tinh thần thép của nàng.

    "Cậu đồng ý làm công chúa của tôi chứ?"

    "T-tớ đồng ý..."

    "Nào 27 tuổi rồi, con nít đâu mà khóc.

    Tôi về rồi, Hyeri cảu cậu trước mặt này, giờ thì đi chơi nhé tôi chở"

    subin gật nhẹ đầu nhưng vãn còn tiếng nấc nhẹ lên.

    Tình yêu lúc nào mà chẳng có hình trái tim, lúc đầu ai mà chẳng màu hồng.

    Nhưng lại có chuyện với Subin và Hyeri nữa rồi.

    Sau 6 tháng yêu nhau, hai người có biểu hiện rất lạ, Subin thì người như mất tin thần, lúc nào cũng tâm trí cũng rối loạn còn bên Hyeri cô ta có những biểu hiện rất lạ có vẻ là bị mắc căng bệnh nào đó.

    "Tôi bị gì thế?"

    "Cô từng bị tai nạn và đã khiến cô như muốn mất mạng đúng không?"

    "Ừm, dạo này tôi cứ có những triệu chứng lạ"

    "Vì việc cô điều trị đã đem lại những tác động phụ như sao.

    Sau 6 năm điều trị, sẽ bị nhức đầu thường xuyên, nó cảm giác buồn nôn, máu không lưu thông, dễ bị tác động bên ngoài phá hủy tế bào"

    "Nếu cô cứ sử dụng thuốc lá và rượu một cách lạm dụng như này thì e rằng cô chỉ có thể sống trong vòng 4 năm đỗ lại, và không có cách điều trị..."

    "Ừm tôi biết rồi, cảm ơn Bác sĩ"

    Cô ta đứng dậy đi trên đường, hai bên đường thì đầy hoa, người ta nói mùa xuân là mùa hoa đua sắc.

    Vậy tại sao bông hoa đang đứng giữ đường lại đem màu u tối như thế cơ chứ.

    Còn nàng Subin dạo này nàng bị vậy do một số tác động mạnh từ dân cư mạng, họ nói nàng đạo bài của tác giả khác, nhưng họ không biết cách tác phẩm điều chính nàng đã trả qua cơ chứ...

    "Mày là đứa nhắn tin cho Subin.

    Tiểu thuyết gia đúng không?"

    "Ừ là ta thì sao?"

    Sẹt tiếng dao tác động với da thịt đúng nhất là cổ hắn ta, đúng cô biết nàng bị toxic từ những người trên mạng nhưng cô biết người cầm đầu tố nàng đạo nhái là người thân của này.

    Anh họ Chung Jiyoung, người này 29 tuổi.

    Sau vài tiếng hắn ta bị giết, cảnh sát đã điều tra nhưng chẳng tìm thấy manh mối nào cả, nhưng không vì thế mà nàng hết bị bạo lực mạng, họ áp đặt này đã giết hắn ta vì nói ra sự thật của nàng.

    Thứ kì lạ, cảnh sát chẳng chịu điều tra.

    Họ nghe lời từ dân cư mạng vì đó đông mà bắt giữ tạm giam nàng.

    Nhưng ai bảo lãnh cho nàng cơ chứ, gia đình họ hàng nàng điều né nàng hết cả rồi, họ nói nàng là thứ xui, thứ sao chổi.

    Từ chuyến đi chơi 9 năm trước chỉ có nàng sống sót, thêm nhiều chuyện mà họ hàng ai cũng có thể bịa ra.

    Nhưng những người đó lại tin thật.

    "Hyeri,...

    Hyeri"

    Tâm trí nàng giờ chỉ có Hyeri, người nàng tin tưởng nhất.

    _End chapter 1_

    Update:23/2/24

    Truyện không được soát chính tả

    "Tớ yêu cậu, yêu cậu rất nhiều..."
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    IV.


    "Hyeri..

    Hyeri."

    Nàng cứ nói lí nhí trong miệng, mong rằng cô sẽ tới cứu nàng ra khỏi cái ngục giam này.

    Luật pháp đây ư?

    Bắt người không có một bằng chức này, tại sao chứ.

    "Tôi xin bảo lãnh cô gái này, tôi là người nhà của cô ấy.

    Mong các anh điều tra rõ đừng làm liên hệ đến người khác.

    Nếu các anh muốn bắt giam thì hãy xác nhận bằng chứng lên cơ quan..."

    Giọng Hyeri cất lên, nàng nghe thấy như thấy được vàng nụ cười vô thức nhếch nhẹ lên.

    Thật sự cô đã đến cứu nàng, người yêu của nàng đang ra sức bảo vệ nàng khỏi cái xã hội này.

    Một xã hội thối nát..

    Sau gần 1 tiếng nói chuyện làm việc với cơ quan cảnh sát, Hyeri và Subin đã ra khỏi đó cùng nắm tay đi hiên ngang như đang đứng đi thẳng tiến về phía trước mà chẳng còn vật cảng nào cả.

    "Tớ cảm ơn cậu Hyeri"

    "Không cần phải cảm ơn, vì tôi là người nhà của cậu mà.

    Subin à"

    "N-người nhà sao..."

    Nàng chưa từng nghĩ sẽ có người nói tiếng họ là người nhà của nàng, họ chỉ xua đuổi nàng mà thôi.

    Người lạ, những độc giả từng đọc truyện hay người nhà à không đó chẳng còn là người nhà nữa mà là một đám người từng là người nhà mà thôi, họ đã vô tình vứt vỏ nàng đi...

    "Ừm tôi và cậu là người yêu, vì thế cậu là người thân người nhà là người tôi yêu"

    Nàng trâm ngâm một hồi lâu, những giọt nước mắt cứ từ từ lăn xuống gò má nàng nó là giọt nước mắt hạnh phúc chứ chẳng phải đau thương như những lần trước.

    "Tớ yêu cậu, cực kì yêu cậu.

    Đừng bỏ tớ, nếu một ngày nào cậu đi nơi khác tớ sẽ tự tử..."

    "Này đừng nói những điều xui, tôi chẳng bao giờ bỏ cậu đâu.

    Cậu là của tôi, tôi bỏ cậu lại đi với ai thì sao?"

    _End chapter 4_

    Update:23/2/24

    Truyện không được soát chính tả.

    Tớ thật sự xin lỗi vì chap hôm nay rất ngắn.

    Tớ sẽ bù vào hôm nào đó nhé, vì hôm nay công việc nhiều cộng việc ghi chap cảm ơn các cậu vì đã cho bộ "cún nhỏ và mèo ta" tận hơn 1N ( hôm qua) nhưng hôm nay đã là hơn 2N.

    Sáng tớ ghi không kịp, lần nữa tớ xin lỗi đã ghi chap ngắn fic "Death".

    Tớ sẽ bù, chúc cậu buổi tối vui vẻ ạ.
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    Drop.


    Xin chào mà người, tớ là yzwy.

    Hôm nay là đã 3 ngày mình chẳng cập nhật thông tin gì trên tài khoản của mình, mình lên đây để thông báo mọi người một chuyện.

    Cảm ơn các cậu đã đọc truyện của mình, mình rất cảm ơn nhưng mình cũng phải xin lỗi vì mình phải drop truyện này, mình không biết sẽ drop tạm thời hay là mãi mãi.

    Dạo này mình khá stress về mọi việc nên chẳng có tâm trạng ra truyện ạ.

    Mình vẫn sẽ tương tác với mọi người nếu các bạn comment hay gửi tin nhắn, mình vẫn sẽ rep comment.

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình ạ.

    Update:27/2/24
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    ...


    Chào mọi người, mình là yzwy đây.

    Thì tính ra fic "death" này đã drop gần 1 tháng, thời điểm 1 tháng mình vẫn thấy mọi người đọc và bình chọn rất nhiều ừm thì nó vượt qua sức tưởng tượng của bản thân mình rất nhiều.

    Sau 1 tháng mình vẫn quyết định tiếp tục viết để hoàn thành fic này, cũng như fic cuối cùng của Hyeri và Subin ta.

    _End chapter_

    Update:26/3/24

    Cảm ơn cậu đã xem, chúc cậu một ngày tốt lành.
     
    [Hyeri×Subin] [Hyebin] Death |Drop|
    V.


    Chuyện nàng và cô vẫn được giữ kín, tuy đã bị nhiều nhà báo đăng tin cho rằng cả hai đang trong mối quan hệ.

    Nhưng tất cả vì công việc cả hai người đã làm cho những tin đồn biến mất, dự định sẽ công khai vào cuối năm nay.

    "Hyeri ah, tớ nói thật đó chỉ là bạn chung ngành thôi!"

    "Nào Subin, tôi có nói gì đâu mà cậu lại giải thích thế?"

    "...cậu bỏ cái tay ra khỏi cơ thể tớ đi, lần nào cậu ghen cậu cũng vậy.

    Tớ thuộc luôn cả lời và động tác của cậu rồi"

    Chuyện là Subin vì tính chất công việc phải gặp người bạn cũ, cũng là một tiểu thuyết gia.

    Đó là một chàng trai với vẻ ngoài ưa nhìn và có vẻ khá đào hoa.

    Vô tình Hyeri lại có việc đi ngang qua, à không đúng nhất là theo dõi.

    Thấy được cảnh đó Hyeri mới giở thói giận dỗi với nàng.

    "Cậu suốt ngày bị lũ ngoài kia bao quanh, toàn là những vệ tinh không.

    Cậu chỉ là mình tôi thôi, hiểu chứ?"

    "Cậu lại giở cái tính chiếm hữu đấy với tớ hoài, tớ cần sự riêng tư và cần có mối quan hệ ở ngoài nữa.

    Cậu hiểu cho tớ đi, Hyeri!"

    Subin nói với giọng chưa thể nào tức giận hơn, cứ như rút hết mọi uất hận lên câu nói vậy.

    Về phía cô cũng chẳng khả quan, Hyeri cuối mặt xuống rồi đi thẳng một mạch ra cửa, chẳng biết đi đâu nữa cơ chứ.

    Nàng cũng chẳng quan tâm quay về phòng và hoàn thành dealine.

    23:00 PM

    Subin sốt ruột chờ cô về, giận thì giận chứ nàng lo lắm.

    Cô mà mệnh hệ gì thì nàng chết mất.

    Subin đi qua lại cứ như thế lặp đi lặp lại, đến thể mắt đã sụp xuống nàng chẳng chịu về phòng mà cứ chờ đợi ở phòng khách.

    00:35 PM

    Lốc cốc.

    Tiếng đế giày cao gót bước trên sàn nhà, nghe thấy thế nàng vui lắm chạy ra ngay.

    Trước mặt nàng là người nàng đang đợi hơn cả tiếng trời Hyeri, cô ta say khướt đi.

    Mặt đỏ lên, dáng đi loạng choạng chẳng tỉnh táo chút tẹo nào.

    "Hyeri ah, cậu đi đâu vậy.

    Để tới dìu cậu vô phòng nhé"

    Giọng Subin nhẹ nhàng, tay thì dìu người Hyeri từ từ bước vào phòng.

    " Cậu đợi tớ, tớ ra pha chút nước chanh giải rượu"

    Ạch

    Tiếng va chạm giữa người và chiếc đệm.

    " Này đừng quấy, chờ tớ chút"

    Nàng bị cô đang nằm kéo người xuống, cách ngã khiến cô có chút bàng hoàng.

    "Ứma, haah~ cậu thả ra"

    "Subin ah, vợ ơi đừng đi ở đây ạ."

    Giọng Hyeri cất lên, ôi ngọt hơn mật nữa cơ đấy.

    "Vâng, tớ không đi.

    Ngoan ngủ ngon nhé"

    Nàng dịu người lại, nằm xuống với Hyeri.

    Đợi cô vô giấc nàng giúp cô thay đồ cũng như lau người, và không quen phải cho cô uống chút nước giải rượu.

    "Em biết cậu ghen, nhưng em cũng cần bạn mà.

    Hiểu cho em nhá.."

    "V-vang, vợ ạ"

    Giọng cô cất lên làm Subin có chút giật mình, nhưng nhìn lại có vẻ cô đang mớ.

    _End chapter 5_

    Update:26/3/24

    Truyện không được soát chính tả

    "Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi...trong câu chữ của cậu"
     
    Back
    Top Dưới