Khác 혈통 | Đường Ranh Máu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,079
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406480790-256-k155510.jpg

혈통 | Đường Ranh Máu
Tác giả: wvhpss_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đường Ranh Máu
kể về một cậu thanh niên là vận động viên boxing nổi tiếng, anh hiện tại chỉ sống với mẹ và bà nhưng mẹ anh lại mắc một khảng nợ lớn vì bị công ty Tài chính Ân Thành (은성 파이낸셜) .



krama​
 
Có thể bạn cũng thích !
혈통 | Đường Ranh Máu
Chương 3


"...Jae Hyun?"

Gun Soo vừa dứt tiếng thì bóng tối phía sau anh động nhẹ.

Một bước.

Rồi thêm một bước nữa.

Park Jae Hyun tiến ra khỏi góc khuất.

Trong tay phải là một cây côn đen, dài, trầy xước ở đầu.

Không mới.

Rõ ràng đã dùng nhiều lần.

Ánh đèn đường hắt xuống gương mặt anh.

Không chút do dự.

Seo Kang Woo cau mày.

"Là mày à."

Jae Hyun không trả lời.

Anh xoay nhẹ cổ tay.

Cạch.

Côn trượt ra thêm một đoạn.

Âm thanh khô, gọn, vang rõ trong không gian kín.

Hai tên đứng gần Gun Soo nhất khựng lại theo bản năng.

Tae Jun nhìn sang, ánh mắt thoáng đổi.

"Phiền phức thật."

Một tên bước lên trước, giơ dao.

Chưa kịp áp sát—

Vút.

Côn quét ngang.

Cú đánh không nhằm đầu.

Nhắm thẳng cổ tay.

Dao rơi xuống nền xi măng, bật tiếng kim loại chói tai.

Tên đó gào lên, lùi mạnh về sau.

Tên còn lại chưa kịp phản ứng thì Jae Hyun đã áp sát.

Côn đánh dọc từ trên xuống, nện thẳng vào vai.

Rắc.

Âm thanh không lớn.

Nhưng đủ rõ,t ên kia quỵ xuống.

Gun Soo đứng sững, anh chưa từng thấy Jae Hyun ra tay ở khoảng cách gần như vậy.

Không thừa động tác, không chần chừ.

Chỉ đánh để kết thúc.

Seo Kang Woo bước lên một bước, ánh mắt sắc lại.

"Muốn đối đầu?"

Jae Hyun quay sang nhìn thẳng.

"Không cần."

Anh nghiêng côn, chỉ về phía Gun Soo.

"Người này.

Tao mang đi."

Không khí căng lên.

Tae Jun bật cười khẽ.

"Được."

Anh ta giơ tay.

"Rút."

Không ai phản đối.

Những kẻ còn lại nhanh chóng lùi ra sau, kéo theo hai tên bị thương.

Bóng người dần biến mất khỏi lối đi hẹp.

Chỉ còn lại tiếng gió đêm.

Và hơi thở chưa kịp đều lại.

Jae Hyun quay sang Gun Soo.

"Bị thương chỗ nào."

Gun Soo lắc đầu.

"Không nặng."

Jae Hyun nhìn vệt máu dưới mắt anh.

Một giây.

Rồi quay đi.

"Đi theo tao."

Anh bước trước.

Gun Soo theo sau.

Trong khoảnh khắc rời khỏi ánh đèn, Gun Soo chợt nhận ra—Nếu lúc nãy Jae Hyun không xuất hiện,

đêm nay có lẽ đã không kết thúc như thế này.

Con hẻm phía sau dần yên tĩnh lại.

Tiếng bước chân vang khẽ trên nền xi măng ẩm.

Jae Hyun đi trước, cây côn vẫn cầm trong tay, chưa thu lại.

Gun Soo theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ, không quá gần.

"Anh Jae Hyun."

Gun Soo lên tiếng trước, giọng nhỏ và đều.

"Cảm ơn anh."

"Nếu lúc nãy không có anh..."

Jae Hyun không quay đầu.

"Đi tiếp đi."

Gun Soo khẽ gật, dù biết người kia không nhìn.

"Dạ."

Họ rẽ vào cầu thang thoát hiểm của một tòa nhà bỏ hoang.

Cửa sắt kêu lên một tiếng khô khốc khi bị đẩy ra.

Mùi ẩm mốc phả lên.

Jae Hyun dừng lại ở bậc thang thứ hai.

"Bị thương ở đâu."

Gun Soo thoáng khựng lại, rồi lắc đầu.

"Không nặng đâu anh."

"Chỉ trầy xước chút thôi."

Jae Hyun quay lại.

Ánh mắt anh dừng ở vệt máu khô dưới khóe mắt Gun Soo.

"Cậu nghĩ vậy là không nặng à."

Gun Soo cúi đầu nhẹ.

"Em xin lỗi."

"Em bất cẩn."

"Đừng xin lỗi tôi."

Jae Hyun nói, giọng không cao nhưng dứt.

"Lần sau đừng đi một mình."

Gun Soo ngẩng lên.

"Dạ."

"Em sẽ cẩn thận hơn."

Một khoảng lặng ngắn.

Chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa.

Gun Soo do dự, rồi lên tiếng.

"Anh Jae Hyun."

"Nếu em hỏi mấy chuyện không nên..."

"Anh không trả lời cũng được."

Jae Hyun nhìn anh.

"Nói đi."

"Chuyện công ty đó."

"Anh... có liên quan không?"

Jae Hyun im lặng vài giây.

"Tôi biết về nó."

"Nhưng cậu không cần biết thêm."

Gun Soo không hỏi tiếp.

"Dạ."

"Em hiểu."

Jae Hyun hơi nhíu mày.

"Cậu hiền quá."

"Ở mấy chỗ này, hiền dễ chết."

Gun Soo mỉm cười nhạt.

"Em biết."

"Nhưng chắc khó đổi rồi."

Jae Hyun quay đi.

"Vậy thì nhớ đứng đúng chỗ."

"Đừng bước quá sâu."

Gun Soo cúi đầu lần nữa.

"Em sẽ nhớ lời anh."

Jae Hyun bước tiếp lên cầu thang.

"Hôm nay tới đây thôi."

"Về đi."

Gun Soo đứng lại một nhịp, rồi nói với theo.

"Anh Jae Hyun."

"Dù lý do là gì..."

"Em vẫn cảm ơn anh."

Jae Hyun không quay đầu.

"Ừ."

Nhưng bước chân anh chậm lại một chút, đủ để Gun Soo nhận ra.

Về đến phòng trọ, Gun Soo đứng yên vài giây trước cửa.

Đèn hành lang chập chờn, bóng anh đổ dài trên nền gạch nứt.

Anh thở ra một hơi, móc chìa khóa.

Cạch.

Cửa mở.

Phòng tối.

Chật.

Mùi quen thuộc của bụi và quần áo ẩm.

Gun Soo bật đèn, ném túi xuống ghế.

Lúc này cơ thể mới bắt đầu phản ứng.

Vai đau âm ỉ.

Cổ tay rát.

Dưới mắt vẫn căng căng.

Anh vào nhà tắm.

Nước lạnh dội xuống.

Máu loãng theo nước trôi đi, để lại những vết bầm tím rõ hơn trên da.

Gun Soo nhìn mình trong gương.

"Không nặng đâu..."

Anh lẩm bẩm, như để tự trấn an.

Nhưng ánh mắt trong gương không thật sự tin điều đó.

Tắm xong, anh bôi thuốc, dán băng qua loa, ăn tạm gói mì rồi ngồi xuống giường.

Chưa kịp nghĩ thêm gì, mí mắt đã nặng trĩu.

Gun Soo thiếp đi lúc nào không hay.

Ở một nơi khác, Jae Hyun cũng vừa về tới.

Anh không bật đèn ngay.

Cây côn đặt lên bàn, phát ra tiếng cạch khẽ.

Anh cởi áo khoác, nhìn vết trầy trên mu bàn tay—vết cũ chồng vết mới.

Jae Hyun rửa tay thật lâu.

Nước chảy qua kẽ ngón, đỏ nhạt rồi trong dần.

Anh không soi gương.

Chỉ ngồi xuống ghế, tựa lưng, nhắm mắt.

Một lúc sau, anh mới đứng dậy.

Sáng hôm sau.

Gun Soo thức dậy sớm hơn thường lệ.

Đồng hồmới hơn sáu giờ.

Cơ thể còn mệt, nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Anh thay đồ, chuẩn bị túi, rồi ra ngoài.

Không biết vì sao, anh lại đi sớm.

Gun Soo tới phòng tập boxing sớm hơn thường lệ gần một tiếng.

Cửa cuốn mới kéo lên một nửa.

Bên trong còn vắng, chỉ có mùi cao su từ sàn tập và mồ hôi cũ chưa kịp tan hết.

Đèn trần bật lác đác vài bóng.

Gun Soo đặt túi xuống, ngồi dựa lưng vào tường.

Vai vẫn còn hơi đau khi cử động mạnh, nhưng anh không để lộ ra ngoài.

"Đi sớm thế ?."

Giọng quen vang lên.

Gun Soo ngẩng đầu.

"Anh Jae Hyun?"

Jae Hyun vừa quấn băng tay, vừa bước vào.

Áo thun đen, tóc còn ướt, chắc vừa rửa mặt.

"Em tưởng chưa ai tới."

"Tôi hay tới sớm."

Jae Hyun liếc anh một cái.

"Cậu cũng vậy."

Gun Soo cười nhẹ.

"Em ngủ không được."

Jae Hyun không hỏi thêm.

Anh ngồi xuống băng ghế đối diện, cúi đầu quấn băng tiếp.

Một lúc sau, Gun Soo lên tiếng.

"Anh Jae Hyun."

"Hm?"

"Em đang kiếm việc làm thêm."

Jae Hyun dừng tay.

"Tiền?"

Gun Soo gật đầu.

"Dạ."

"Thiếu nhiều không."

Gun Soo lắc đầu ngay.

"Em không định mượn."

"Chỉ là... muốn tự làm."

Jae Hyun nhìn anh vài giây.

"Kiếm được gì chưa."

Gun Soo lấy điện thoại ra.

"Em lướt đại thôi."

"Thấy mấy chỗ tuyển nhanh."

Ngón tay anh dừng lại hơi lâu.

Jae Hyun liếc qua màn hình.

"...Cho vay nặng lãi?"

Gun Soo khựng lại.

"À..."

"Không phải vay."

"Họ tuyển người."

"Không được."

Giọng Jae Hyun thấp nhưng dứt.

Gun Soo quay sang.

"Em chưa làm gì mà."

"Cậu chỉ cần nghĩ tới là đã sai rồi."

Gun Soo im lặng vài giây.

"Em biết mấy chỗ đó không sạch."

"Nhưng họ trả cao."

Jae Hyun đứng dậy.

"Tiền dễ kiếm thì cũng dễ mất."

Gun Soo cười nhạt.

"Em hiểu."

Không khí hơi chùng xuống.

Đúng lúc đó—

Tiếng tiền bối vang vọng khắp phòng.

"Tới giờ tập!"

Những người khác bắt đầu bước vào.

Tiếng nói chuyện, tiếng kéo bao cát, tiếng găng chạm nhau lộn xộn.

Chiều.

Gun Soo đứng trước cửa nhà hôm qua đã thấy trên mạng.

Cũ.

Hẹp.

Bảng hiệu treo lệch.

Anh ngẩng lên nhìn một lúc.

"Chỉ hỏi thử thôi..."

Bên trong tối và nặng mùi thuốc lá.

Một người đàn ông trung niên ngồi sau bàn, liếc mắt lên.

"Kiếm ai?"

Gun Soo nuốt khan.

"Dạ... em thấy chỗ mình tuyển người."

Người kia nhìn anh từ đầu tới chân, cười khẽ.

"Tuyển."

"Nhưng không phải ai cũng làm được."

"Em..."

Gun Soo ngập ngừng.

"Em học nhanh."

Người đàn ông gõ gõ ngón tay lên bàn.

"Ngồi đi."

Gun Soo kéo ghế ra, vừa ngồi xuống thì— Rung.

Điện thoại trong túi anh.

Tin nhắn hiện lên trên màn hình.

Jae Hyun: " Cậu đang ở đâu ?"

Gun Soo nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

Rồi nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh hít sâu một hơi.

Jae Hyun nói nhanh: " Để sau đi."

Gun Soo gật đầu.

"Dạ."

Buổi tập diễn ra căng hơn bình thường.

Gun Soo đánh bao cát mạnh tay, nhưng đầu óc không hoàn toàn tập trung.

Mỗi cú đấm nện vào cao su vang lên bộp bộp, nhưng trong đầu anh lại hiện lên tòa nhà cũ kỹ với bảng hiệu bạc màu.

Kết thúc buổi tập.

Gun Soo ngồi tháo băng tay chậm rãi.

Vai đau rõ hơn, nhưng anh vẫn ráng chịu.

Jae Hyun đi ngang qua.

"Xong thì về đi.

Gun Soo "dạ" một tiếng, nhưng không nhìn thẳng.

-chap này hơi ích ha tại do tụi tui bận học nên không viết kịp🥲 Mà chap này có bạn Như Yến (Nii) viết chung với tui nữa nhaaa-
 
Back
Top Bottom