Tiếng chuông reo lên.
Gun Soo bước lên sàn đấu, đôi găng tay màu xanh dương căng chặt trên hai nắm đấm.
Cơ thể anh toát ra một cảm giác uy lực trầm lặng.
Đối thủ ngay lập tức lao lên, dồn dập tấn công từ bên này sang bên khác, nhưng Gun Soo chỉ lùi lại, giữ khoảng cách, tập trung phòng thủ.
Anh không vội.
Chỉ đến khi đối phương bắt đầu hụt hơi, nhịp đánh chậm lại, Gun Soo mới nhích người lên trước.
Bóc.
Một cú liver shot gọn gàng giáng thẳng vào hạ sườn phải.
Đối thủ gập người xuống ngay lập tức, khuôn mặt tái mét, hơi thở đứt quãng.
Tiếng chuông reo lên báo hiệu kết thúc hiệp đấu.
Gun Soo lùi lại một bước, ánh mắt nhanh chóng lướt qua đối phương, đánh giá mức độ chấn thương.
Khi chắc chắn người kia không bị thương quá nặng, anh mới yên tâm quay về góc đài.
"Tên đó là ai vậy?
Trông mạnh hơn mấy người trước nhiều đấy."
Một giọng nói vang lên từ hàng ghế khán giả.
Người vừa cất tiếng chính là Kang Tae-jun, chủ tịch của một công ty bất động sản nổi tiếng, ánh mắt hắn dán chặt vào sàn đấu, khóe môi khẽ nhếch lên như vừa tìm thấy một món hàng thú vị.
Gun Soo ngồi xuống ghế gỗ ở góc đài, cúi đầu để huấn luyện viên tháo găng.
Nhịp tim anh dần chậm lại, nhưng trong lồng ngực vẫn còn dư chấn từ cú đánh vừa rồi.
Không phải vì hưng phấn, mà vì cảm giác quen thuộc mỗi khi kết thúc một trận đấu.
Anh thắng.
Nhưng chẳng vui mừng.
"Đánh gọn đấy."
Huấn luyện viên nói nhỏ.
"Cú đó đủ kết thúc."
Gun Soo chỉ khẽ gật đầu.
"Dạ."
Anh đứng dậy, khoác khăn lên vai, đi men theo lối hành lang phía sau sàn đấu.
Tiếng cổ vũ phía ngoài vẫn còn vang vọng, nhưng càng đi sâu vào trong, âm thanh càng trở nên xa dần, nhường chỗ cho mùi mồ hôi, mùi kim loại và tiếng bước chân vang rỗng trên nền xi măng.
Ở khu vực khán đài phía đối diện, một người đàn ông đứng tựa lan can.
Thân hình cao, vai rộng.
Áo khoác tối màu kéo kín cổ.
Ánh mắt sắc và lạnh, không hề giống những kẻ đến xem cho vui.
Người đó không nhìn sàn đấu nữa, mà đang nhìn Gun Soo.
Park Jae Hyun.
Anh vừa kết thúc phần thi biểu diễn taekwondo ở khu võ đối diện, trên tay vẫn còn quấn băng mỏng.
Không khí quanh Jae Hyun có gì đó rất khác — im lặng, nhưng căng như dây đàn.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn.
Không lời chào.
Không tò mò lộ liễu.
Chỉ là một sự đánh giá bản năng của những kẻ quen với bạo lực.
Gun Soo cúi đầu nhẹ theo thói quen, rồi bước tiếp.
Jae Hyun không đáp lại, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh đến khi khuất hẳn.
"Đòn kết thúc."
Jae Hyun lẩm bẩm.
"Đánh vào gan... không thừa một phân."
Ở hàng ghế khán giả phía trên, Kang Tae Jun đứng dậy.
"Điều tra thằng đó cho tôi."
Hắn nói, giọng trầm, dứt khoát.
Jang Hyuk Jin nghiêng đầu.
"Chỉ là võ sĩ nghiệp dư thôi mà."
Tae Jun bật cười rất khẽ.
"Không."
"Là người biết kiềm lực."
Hắn quay lưng rời khỏi khán đài, để lại ánh đèn sàn đấu rực sáng phía sau.
Cùng lúc đó, Gun Soo bước ra khỏi nhà thi đấu.
Gió đêm thổi qua làn da còn nóng rực, mang theo cảm giác lạnh buốt.
Anh kéo cao cổ áo, siết chặt túi thể thao trên vai.
Anh không biết rằng, từ khoảnh khắc cú liver shot đó giáng xuống...
Có những ánh mắt đã bắt đầu dõi theo mình.
Và ranh giới máu, đang chậm rãi mở ra.
Đêm đó, khi Gun Soo về đến nhà, mẹ anh vẫn còn thức.
Bà ngồi trước bàn, xếp lại sổ sách bán hàng, ánh đèn vàng hắt xuống làm gương mặt bà trông càng mệt mỏi.
Nghe tiếng mở cửa, bà quay lại, nở nụ cười quen thuộc.
"Về rồi à con."
"Dạ."
Gun Soo đặt túi xuống, thay dép, giọng vẫn nhỏ và đều.
"Mẹ chưa ngủ sao ạ?"
"Chờ con chút."
Bà đáp, rồi đứng dậy vào bếp hâm lại canh.
Gun Soo nhìn quanh căn hộ.
Mọi thứ vẫn yên ắng.
Không có tiếng gõ cửa.
Không có bóng người lạ.
Anh thở ra nhẹ, nghĩ rằng có lẽ hôm nay bọn họ sẽ không đến.
Nhưng sáng hôm sau, khi anh đã rời nhà đi tập sớm, cửa cuốn tiệm tạp hóa vừa mở được nửa chừng thì hai người đàn ông mặc áo vest xám bước vào.
"Chào cô."
Giọng nói lịch sự, cúi đầu vừa đủ.
"Chúng tôi bên Tài Chính Ân Thành."
Mẹ Gun Soo khựng lại.
"Hôm nay chúng tôi đến để... hỗ trợ gia hạn."
Một người lấy ra xấp giấy.
"Nếu không ký, lãi sẽ tăng.
Cô cũng không muốn con trai mình phải vất vả hơn, đúng không?"
Bà run tay.
"Nhưng hôm trước các anh nói... chỉ cần đóng thêm ít tiền là được."
Người kia mỉm cười.
"Đây chỉ là thủ tục thôi.
Ký nhanh là xong."
Tờ giấy được đẩy sát lại.
Chữ in rất nhỏ.
Dày đặc.
Bên dưới là chỗ ký tên.
Mẹ Gun Soo nheo mắt đọc, nhưng những dòng quan trọng nhất — lãi suất điều chỉnh, thời hạn, điều khoản xử lý tài sản — đều bị giấu trong phần chữ mờ li ti phía dưới.
"Cô cứ yên tâm."
"Bên tôi làm ăn đàng hoàng."
Cuối cùng, bà ký.
Cùng lúc đó, tại một khu nhà thi đấu khác của thành phố, Park Jae Hyun đang lau mồ hôi sau buổi tập.
Anh vừa cởi băng tay thì một người đàn ông trung niên bước tới, dáng vẻ không giống huấn luyện viên hay võ sĩ.
"Park Jae Hyun."
Jae Hyun ngẩng lên.
"Có chuyện gì?"
Người kia đưa ra danh thiếp.
"Một lời mời."
"Không hứng thú."
Jae Hyun đáp ngay, quay đi.
"Liên quan đến Ân Thành."
Bàn tay Jae Hyun khựng lại trong giây lát.
Người đàn ông nói tiếp, giọng hạ thấp.
"Có vài người không chịu trả nợ đúng hạn.
Bọn tôi cần người... nhắc nhở."
Jae Hyun quay lại, ánh mắt lạnh hẳn.
"Tôi không làm việc cho vay nặng lãi."
"Không."
Người kia cười nhạt.
"Cậu chỉ cần đứng đó.
Để họ sợ."
Im lặng kéo dài vài giây.
Jae Hyun cầm lại khăn, ném lên vai.
"Tôi không thích bị kéo vào rắc rối."
"Vậy thì cậu đã ở trong đó rồi."
Người kia nghiêng đầu, nhìn thẳng.
"Gia đình cậu... cũng từng vay tiền."
Không khí xung quanh như đông cứng.
Buổi chiều, Gun Soo trở về tiệm.
Anh vừa đỡ hàng xuống thì thấy mẹ ngồi thẫn thờ trước quầy, tờ giấy đặt ngay ngắn trước mặt.
"Mẹ?"
Giọng anh vẫn rất lễ phép, nhưng đã có gì đó khác đi.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Mẹ anh lúng túng.
"À... họ đến gia hạn.
Mẹ ký rồi."
Gun Soo cúi xuống nhìn.
Chỉ cần vài giây.
Mặt anh tái đi.
"Cái này..."
Anh cố giữ giọng bình tĩnh.
"Mẹ ký lúc nào ạ?"
"Hồi sáng."
"Có sao không con?"
Gun Soo không trả lời ngay.
Anh gấp tờ giấy lại, đặt cẩn thận lên bàn, hít sâu một hơi.
"Không sao đâu ạ."
"Con sẽ... tìm cách."
Nhưng trong đầu anh, một điều đã rõ ràng.
Họ không định để gia đình anh thoát.
Cùng lúc đó, ở một con hẻm gần trung tâm thành phố, Park Jae Hyun đứng dựa vào tường, nghe tiếng bước chân tiến lại gần.
Ba người đàn ông.
Áo vest xám.
Ở giữa họ... là logo quen thuộc trên phù hiệu ngực.
Tài Chính Ân Thành.
Hai con đường khác nhau.
Hai võ sĩ.
Và cùng một cái tên đang siết chặt họ lại.
Gun Soo gấp tờ giấy lại, đặt xuống bàn.
Anh không nói gì thêm, chỉ dặn mẹ nghỉ sớm rồi quay vào phòng.
Cánh cửa khép lại rất nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh trong căn nhà nhỏ.
Đêm đó, anh ra khỏi nhà.
Không mang găng.
Không mang túi tập.
Chỉ khoác áo, đi bộ về phía nhà thi đấu cũ ở cuối khu.
Nơi này ban đêm vẫn sáng đèn.
Không phải vì giải đấu lớn, mà vì những kẻ sống bằng máu và tiền luôn cần chỗ để nhìn người khác đánh nhau thay cho mình.
Gun Soo bước vào, mùi mồ hôi và sắt gỉ quen thuộc ập thẳng vào mũi.
Anh không định thi đấu.
Chỉ đứng dựa vào lan can tầng dưới, nhìn một trận taekwondo đang diễn ra trên sàn phụ.
Những cú đá nhanh, sắc, dứt khoát.
Khác hẳn boxing.
Ít phòng thủ hơn, nhiều áp lực hơn.
"Cậu xem kỹ nhỉ."
Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Gun Soo quay đầu lại.
Người đàn ông đứng đó cao hơn anh một chút, dáng người gọn, áo khoác đen kéo kín cổ.
Ánh mắt sắc nhưng không hề dò xét.
"À..."
Gun Soo cúi đầu theo phản xạ.
"Chỉ xem thôi."
Người kia khẽ cười, rất nhẹ.
"Cậu là boxer ban nãy đúng không?"
Gun Soo khựng lại.
"...vâng."
"Đòn vào gan sạch lắm."
"Không nhiều người dám kết thúc kiểu đó."
Gun Soo im lặng.
Anh không quen được khen.
"Tôi là Park Jae Hyun."
Người kia nói.
"Hôm nay tôi đi đấu Taekwondo."
Gun Soo gật đầu.
"Choi Gun Soo."
Hai người đứng cạnh nhau một lúc lâu, không ai nói thêm.
Tiếng đòn đá, tiếng trọng tài, tiếng giày ma sát với sàn vang lên đều đều.
Cuối cùng, Jae Hyun lên tiếng trước.
"Cậu đánh không phải vì thích."
Gun Soo hơi sững.
"...sao anh biết?"
"Người thích đánh sẽ nhìn đối thủ."
"Cậu thì nhìn sàn."
Gun Soo siết nhẹ tay.
"Em chỉ muốn trận đấu kết thúc nhanh."
"Gia đình?"
Gun Soo không trả lời ngay.
Một lúc sau, anh gật đầu rất khẽ.
"Mẹ em... dính nợ."
Jae Hyun không hỏi thêm.
Chỉ dựa lưng vào lan can, nhìn về phía sàn đấu.
"Ân Thành?"
Gun Soo quay sang.
"...vâng."
Không khí trầm hẳn xuống.
"Tôi cũng từng dính."
Jae Hyun nói.
"Không phải tiền của tôi.
Là của người quen."
Gun Soo nuốt khan.
"Vậy... anh làm sao?"
Jae Hyun quay đầu nhìn anh, ánh mắt tối lại.
"Tôi học cách không đứng ngoài nữa."
Hai người im lặng thêm lần nữa.
Một trận đấu kết thúc.
Đèn sàn phụ tắt bớt.
Nhà thi đấu chìm vào ánh sáng vàng mờ.
Gun Soo lên tiếng, rất nhỏ.
"Em không muốn đánh nhau ngoài sàn."
Jae Hyun đáp, giọng bình thản.
"Không ai muốn cả."
"Nhưng có những nơi..."
"...nếu không đánh, sẽ bị nuốt."
Gun Soo nhìn xuống đôi tay mình.
Những khớp ngón chai cứng, nứt ra từ lâu.
"Cậu là người ngoan."
Jae Hyun nói.
"Nhưng thế giới này không thưởng cho người ngoan."
Gun Soo không phản bác.
Trước khi rời đi, Jae Hyun rút điện thoại, đặt vào tay anh.
"Nếu họ quay lại."
"Gọi tôi."
Gun Soo ngẩng lên.
"Vì sao?"
Jae Hyun đã quay lưng.
"Vì tôi không thích Ân Thành."
"Và tôi cũng không thích nhìn người khác bị ép đến đường cùng."
Gun Soo đứng yên rất lâu.
Anh không biết từ lúc nào, nhưng ranh giới mà anh cố tránh...đã bắt đầu có người kéo anh bước qua rồi.
Jae Hyun dựa lưng vào tường, liếc nhìn Gun Soo từ đầu đến chân.
"Cậu đánh rất gọn."
"Nhưng ánh mắt thì không giống người quen đứng ở đây."
Gun Soo cầm chai nước, hai tay vẫn còn run nhẹ.
"Em chỉ muốn thi đấu thôi."
"Thế giới này không cho chọn."
Jae Hyun đáp.
"Nó chỉ hỏi cậu chịu được tới đâu."
Gun Soo cúi đầu.
"Em... chỉ cần tiền."
Jae Hyun im lặng vài giây.
"Nếu vậy, lần sau gặp lại,"
"hy vọng cậu vẫn còn đứng được."
Gun Soo cúi chào.
"Cảm ơn anh."
Anh quay lưng rời khỏi nhà thi đấu.
Điện thoại rung lên giữa tiếng xe cộ.
"Mẹ?"
Giọng bà nghẹn lại.
"Họ... họ bắt mẹ ký lại giấy nợ."
Gun Soo đứng sững.
"Có đọc kỹ không ạ?"
"...Chữ nhỏ quá."
"Họ nói chỉ là gia hạn thôi."
Gun Soo nhắm mắt lại.
"Con về ngay."
Nhà kho phía sau khu công nghiệp.
Ánh đèn vàng treo cao, nền xi măng lạnh ngắt.
Tám người đàn ông đứng vây quanh Gun Soo.
Không ai cầm vũ khí, nhưng ánh mắt đều mang sát khí.
"Thằng này à?"
"Nhìn hiền nhỉ."
Gun Soo hít sâu, nâng guard.
Anh biết đây không phải sàn đấu.
Tên đầu tiên lao lên.
Gun Soo né nửa bước, jab thẳng.
Bóc.
Tên đó ngã xuống, tên thứ hai, thứ ba xông tới cùng lúc.
Gun Soo xoay người, hook trái, cross phải.
Hai cú gọn gàng.
Cả hai đổ xuống nền.
Không dừng lại.
Tên thứ tư định ôm lưng.
Gun Soo giật khuỷu tay, xoay hông, đánh thẳng vào cằm.
Rầm.
Tên thứ năm vung tay loạn xạ.
Gun Soo giữ khoảng cách, jab liên tục, đẩy lùi rồi kết thúc bằng một cú vào hạ sườn.
Tên đó gập người.
Ba tên còn lại chần chừ, ên thứ sáu lao lên.
Gun Soo phản xạ nhanh, cú uppercut bật cằm hắn lên.
Tên thứ bảy bị một cú straight đánh ngã ngửa.
Tên cuối cùng lùi lại, sợ hãi.
Tám người.
Không ai còn đứng vững.
Gun Soo hạ tay xuống, thở dốc.
"Đủ rồi."
Anh nói.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Một bóng người cao lớn bước ra.
Seo Kang Woo.
Không cần tư thế.
Không cần khởi động.
Áp lực từ hắn khiến Gun Soo instinctively nâng guard lại.
"Giỏi."
Kang Woo nói.
"Nhưng chưa đủ."
Gun Soo đánh trước.
Jab.
Hook.
Liver shot.
Đòn trúng.
Nhưng Kang Woo không lùi.
Hắn tiến lên, một cú đấm nện thẳng vào ngực Gun Soo.
Âm thanh trầm đục vang lên.
Gun Soo bật lùi, suýt ngã.
Cú thứ hai quật vào vai.
Cú thứ ba đánh sập guard.
Gun Soo ngã xuống, nhưng lập tức chống tay đứng dậy.
"Chưa xong."
Anh nói, giọng khàn đi.
Kang Woo không đáp.
Một cú đá quét ngang.
Gun Soo ngã quỵ hẳn xuống nền.
"Đủ."
Một giọng trầm vang lên.
Kang Tae Jun bước ra từ bóng tối.
Ánh mắt hắn lướt qua tám kẻ nằm dưới đất, rồi dừng lại ở Gun Soo.
"Boxing thuần."
"Đánh sạch."
Gun Soo quỳ trên nền xi măng, đầu cúi thấp.
"Xin ông... dừng lại."
Tae Jun không trả lời.
Hắn rút dao.
"Phản kháng được."
"Ý chí tốt."
Lưỡi dao lóe lên.
Một đường lạnh buốt lướt qua dưới mí mắt Gun Soo.
Máu chảy xuống gò má.
Gun Soo nghiến răng, không kêu một tiếng.
Tae Jun thu dao lại.
"Giữ thằng này."
"Nó còn dùng được."
...Máu chảy xuống gò má Gun Soo, thấm vào cổ áo.
Tae Jun cất dao.
"Đưa nó đi."
Gun Soo bị kéo đứng dậy.
Tầm nhìn mờ, tai ù đi, nhưng ý thức vẫn còn.
Giữa lúc đó—
Cửa nhà kho mở ra.
Ánh đèn từ bên ngoài hắt vào, kéo dài bóng người trên nền xi măng.Một dáng người cao, khoác áo đen đứng ở lối vào.
Không bước vào, chỉ đứng quan sát.
Ánh mắt lạnh, bình thản.
Seo Kang Woo liếc qua, hơi khựng lại.
"...Có người."
Tae Jun quay đầu.
"Không cần để ý."
Bóng người ngoài cửa khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại đúng chỗ máu dưới mí mắt Gun Soo.
Bàn tay trong túi áo siết chặt.
Không nói.
Không can thiệp.
Chỉ quay lưng rời đi, để lại tiếng bước chân nhỏ dần trong đêm.
Gun Soo không nhìn thấy.
Nhưng Jae Hyun—đang đứng khuất ở góc tối bên ngoài—đã thấy rõ.
Anh nhíu mày.
"...Jae Hyun?".
-nữa buổi tối với nữa buổi sáng của tui ra được thành quả 2758 từ😘😘😘-