Cập nhật mới

Khác [Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396072927-256-k924849.jpg

[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Tác giả: twhn0809
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chung Subin và Lee Hyeri quen biết nhau qua một lần đi chơi ở biển,tìm hiểu về nhau và họ đã hẹn hứa lời thề với nhau,nhưng mọi thứ không như mơ,về sau Lee Hyeri trở nên chán ghét nàng tệ hơn là đánh đập nàng,cô đem tình nhân về...

đọc truyện để biết nhiều hơn.



wlw​
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
1. không tên


Chung Subin nàng là một bác sĩ làm trong bệnh viện cũng rất nổi ở Seoul,nàng được khen là rất hiểu được tâm lý bệnh nhân và rất ân cận với bệnh nhân,nàng rất dễ thương,và rất xinh.Năm nay nàng cũng đã được 24t với kinh nghiệm đầy mình nàng được lên trang bìa dán ở bệnh viện.

Ở bệnh viện,Chung Subin đang khám cho 1 bệnh nhân bệnh rất nặng và nàng ân cần hỏi thăm ăn uống như nào,phải ngủ sớm,bỏ thuốc...

Khám xong cô về phòng của bệnh viện không gian riêng của nàng

*cốc cốc*

nàng nhìn về phía cửa:"ai vậy vào đi,cửa không khóa"

1 cô gái cũng cỡ nàng bước vào

Woori là con gái của viện trưởng,cô là người dẫn dắt giúp Subin

Woori tiến lại chổ Subin:" này Subin,ba mẹ tôi bảo ngày mai cả bệnh viện chúng ta sẽ được nghỉ tới 1 tuần"

nàng nhướng tỏ vẻ cũng bất ngờ 1 chút :"nghỉ nhiều vậy lỡ có ai bệnh nặng mà vào bệnh viện không có chúng ta ở đây thì sao??"

Woori biết cô sẽ lo lắng về chuyện này,vì nàng lúc nào cũng nghĩ cho người khác :" yên tâm đi,nếu ai bệnh nặng sẽ có bố tôi lo,còn khó khăn sẽ kêu tất cả những bác sĩ ưu tú về,không sao đâu"

Subin nghe Woori nói vậy cũng được

Woori nhìn Subin và đưa ra cho SuBin vé đi du lịch ở biển:" đi không,tôi đã đặt rồi anh chị trong bệnh viện ai cũng đi hết nên là Subin đây vẫn phải đi với chúng tôi"

Nàng thở dài nhìn W không thể từ chối:"được rồi tôi đi được không"

W nhìn nàng rồi cười:" 6h tối hôm nay chúng ta sẽ đi,nên chuẩn bị đồ đạc đi,chúng ta sẽ đi tới 6 ngày"

Nàng bất lực,nhìn W bước ra khỏi phòng..

4h nàng nhận được thông báo sẽ được nghỉ 1 tuần,nàng nghe xong và chuẩn bị đi về chung cư của nàng,chuẩn bị đồ đạc đồ ăn...

5h30

Tin Nhắn *ting*

W: chuẩn bị chưa Subin

S: rồi nè

W: nhớ mang bikini nha

S:haizz tôi mang rồi

W:hhah 6h có mặt tại nhà tôi nha,vì chúng ta sẽ đi xe du lịch không đi xe riêng.

S thả tim vào tn của W

6h tại nhà của W

W:"chúng ta đi thôi,tất cả mọi người có chuyến đi vui vẻ"

👥️:"okeee"

Nàng cười vui vẻ trò chuyện chung với mấy anh chị trong bệnh viện trong suốt quãng đường đi đến

Tới nơi nàng chìm vào sóng biển ồ ạt,âm thanh làm nàng dễ chịu,làm dịu đi cơn mệt mỏi suốt chặn đường,nàng chạy tới biển cảm nhận gió

W:"đi thôi Subin,vào khách sạn sớm thôi"

Nàng đi theo W,mỗi người 1 phòng,phòng của nàng được nhìn ra biển,nàng thích lắm,phong cảnh ở đây quá tuyệt,nàng cất đồ đạc vào tủ khách sạn và đi đạo 1 dòng quanh những chổ bán đồ ăn,nàng đi chung với đồng nghiệp

Ăn xong nàng trở lại khách sạn,nàng đi dạo xung quanh khách sạn với W

S:" ở đây cũng có quán bar ngay trong khách sạn luôn sao"

W:" đi không"

Nàng chưa kịp trả lời thì đã bị W kéo đến cửa và bước vào

Nhạc xoáy động,ai nấy cũng đều quẩy nhảy nhót,W kéo S đến ngồi và kêu 2 ly rượu

Nàng ngồi xuống và ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh,nàng chưa bước vào đây,đây là lần đầu tiên nên nàng hơi bỡ ngỡ,nhìn xung quanh nàng bắt được ánh mắt đang nhìn mình,một cô gái ăn mặt rất quyến rũ cũng rất cá tính xung quanh cũng có những cô nàng khác đang nũng nịu trước cô gái đó

Do người kia cứ nhìn chằm chằm nàng quay ra chổ khác nói chuyện với W

Bên phía cô gái kia,cô là tiểu thư Lee,tên thật là Lee Hyeri cô là con gái của chủ tịch tập đoàn lớn ở Seoul,cô khá là trầm ít nói

Hyeri:" này Hyewon cậu có thấy cô gái ngồi bên kia không?"

*Hyewon là bạn của Hyeri,Hyewon cũng có gia thế cũng rất khủng không khác gì Hyeri cả

Hyewon quay sang nhìn cô gái mà Hyeri nói tới:" thấy,hmm sao nhìn giống quá vậy??"

Hyeri cũng rất bất ngờ khi nhìn nàng vì nàng rất giống với người mà cô yêu,người cô yêu là Seyoen,Seyoen là người yêu cũ của Hyeri,Seyoen bị ba Hyeri dọa nếu còn qua lại với Hyeri thì ông sẽ làm công ty ba của Seyoen thành đóng tro tàn,sau khi nghe vậy ba Seyoen ép nàng chia tay với Hyeri và bắt Seyoen cưới 1 chàng trai ở bên Đức,nàng phải rời xa Hàn Quốc,nghe tin nàng đi Hyeri đau lòng khóc đến đau mắt cũng đã 5 năm rồi Hyeri còn nhớ còn mong chờ.

Hyeri quay sang nhìn Hyewon:"điều tra về cô ta cho tôi đi"

Hyewon:"được rồi,cậu hứng thú thì tôi sẽ làm"

Ngày Thứ 1

Hôm qua uống rượu với W đến mệt,nàng thức dậy với cơ thể mệt mỏi,nàng đánh răng rửa mặt vệ sinh liền qua gõ cửa phòng của Woori

Gõ mãi mà chẳng thấy ra,chắc do hqua uống nhiều quá nên mệt.

Nàng bước xuống sảnh vừa đi vừa cầm điện thoại để coi tin tức vô thức nàng lại đụng chúng ai đó

Nàng ngã xuống lấy lại ý thức nàng nhanh chóng đứng dậy:"tôi xin lỗi tôi tập trung vào điện thoại quá không để ý"

Subin nhìn người mà mình đụng chúng.. là cô gái hôm qua nhìn chầm chầm vào..

Hyeri:"không sao,hình như hôm qua tôi có gặp cô ở quán Bar ks đúng không"

Subin:"đúng rồi,tôi cũng nhìn thấy cô"

Hyeri cười:"cô đang đi đâu vậy?"

Subin nhìn cô:"đi kiếm gì đó ăn"

Hyeri:"tôi đi chung được không?"

Vì hôm qua nàng thấy cô cũng không phải dạng vừa chắc cũng ăn chơi lắm nên cô từ chối vì mình phải đi chung với đồng nghiệp,nàng chạy ra khỏi khách sạn

trong lòng Subin:"may quá mong là mình sẽ không gặp rắc rối"

Hyeri nhìn nàng đi 1 mạch

*ting*

tin nhắn của Hyewon

Hyewon:Subin 24t,bác sĩ trong bệnh viện W,bác sĩ ưu tú nhất bệnh viện,nàng mất cha mẹ cuộc sống lêu lỏng phải chạy đôn chạy đáo kiếm tiền,thành tích học tốt và được Woori dẫn dắt học y và vào được bệnh viện nên giờ cuộc sống cũng ổn,nàng sống chung cư J

Hyeri😱hh thì ra đang ở chung cư của nhà mình,thế thì có duyên với nhau rồi

Hyeri:này,liên hệ với bệnh viện W đuổi Subin không làm việc ở đó nữa

Hyewon:sao vậy? tại sao lại đuổi cổ,cậu lại định cho người khác 1 cuộc sống khổ sở nữa

rồi hả,mà thôi được rồi tôi sẽ giúp cho cậu,đuổi cô ta không làm ở W.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
2.tại sao


Sau khi Hyeri đọc xong tin nhắn của Hyewon,cô cười 1 cách bí ẩn,không biết mục đích của cô là gì.

Hyewon rất giỏi về việc moi móc thông tin của người khác,nên lúc nào cô cũng nhờ Hyewon.

Sau khi nàng ăn xong và quay trở lại khách sạn có mang theo đồ ăn cho W,nàng lên thang máy thì lại vô tình gặp Hyeri

Hyeri nhìn Subin:"chào"

Subin nhìn cô vẻ mặt lúng túng:"chào.."

nàng trở về phòng của mình thay đồ ra và qua phòng W, cuối cùng cũng bước ra mở cửa

Nàng và W chơi hết 6 ngày du lịch vui vẻ,họ trở về nhà và chuẩn bị ngày mai đi làm

sáng hôm sau.

Tại bệnh viện

Subin được viện trưởng kêu vào phòng để nói chuyện.

Viện trưởng:hmm,cảm ơn Subin đã đồng hành cùng với bệnh viện này nhé

Subin:không có gì hết,bệnh viện này cũng đã giúp tôi có những bữa ăn ngon được bạn bè đồng hành

Viện trưởng:từ nay cô không cần đến bệnh viện này nữa..

Nàng ngơ ngác bất ngờ:tại sao vậy?

Viện trưởng:xin lỗi tôi không nói được,nếu nói thì bệnh viện này sẽ biến mất..

Nàng đã bị đuổi khỏi bệnh viện,được làm bác sĩ là ước mơ của nàng nhưng mà..

Nàng lang thang bước về chung cư vừa đi vừa khóc

Woori gọi điện tới,nàng nghe máy

Woori:cậu ổn không?

đang khóc à

Sunbin:ừm

Woori:mình cũng hỏi tại sao cậu lại bị đuổi,nhưng viện trưởng bảo đừng nên hỏi nhiều.

Subin:không sao tớ sẽ đi làm việc nơi khác

*Subin tắt máy

Nàng lang thang trở về lại gặp Hyeri

Hyeri nhìn nàng:"bộ nhà cô ở đây sao?"

Subin nhìn cô:"ừm,sao cô lại ở đây"

Hyeri nhìn nàng mỉm cười nhẹ:"đây là chung cư của gia đình tôi"

Subin bất ngờ,không tưởng hyeri lại giàu đến vậy

:"tôi sắp rời đi rồi"

Hyeri nhìn nàng khó hiểu:"ở chổ đây làm cô không thoải mái sao,hay cô gặp vấn đề gì?"

Subin nghẹn nước mắt:"tôi bị đuổi khỏi nơi làm việc,tiền cũng chưa đóng nên tôi phải rời đi"

Hyeri nhìn nàng mỉm cười bí ẩn:"thế sao,qua nhà tôi đi,tôi sống có 1 mình à,mà tôi cũng có 1 quán caphe nhỏ muốn làm không? tôi sẽ trả lương cho?"

Subin nhìn cô:"không cần đâu,tôi không tin người lạ được"

Nàng đi ngang qua người cô,Hyeri nắm tay nàng rồi giật lại đè vào tường

Hyeri:"Subin 24t sao?"

Subin:"sao biết?cô là ai,tôi chưa từng giới thiệu tên tôi mà với lại tuổi nữa?"

Hyeri:"tôi là Hyeri,28t lớn hơn em tận 4t,rất vui được gặp em,chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi,em cứ sống lại ở đây tiền trả không phải lo,Subin em được miễn phí"cô hun nàng vào trán

Subin bất ngờ,hoang mang không biết điều gì đang xảy ra,nàng đứng đó định hình lại rồi bước vào nhà.

bên phía Hyeri

Hyeri:kêu tất cả các công ty quán nhỏ lớn bé không cho SuBin được vào làm

👥️:được thưa tiểu thư Lee.

cũng được 3 ngày Subin xin làm đến công ty quán này kia nhưng không được,nàng bất lực dạo bước quanh đường để trở về chung cư,đúng như cô nói tiền được miễn phí nên nàng cũng không lo nhiều.Đang đi thì lại đụng chúng Hyeri

Hyeri nhìn nàng:"tôi lại gặp em rồi,em kiếm việc làm gì chưa?"

S:"tôi chưa"

Hyeri:"em làm quán nước của tôi đi"

Subin do dự nhưng mà giờ cũng hết tiền ăn nhưng lại không thể tin người xa lạ được

Hyeri nhìn nàng khá lâu:"sao vậy em không tin tôi hả?"

Hyeri rút 1 cọc tiền ra đưa:"này tiền lương trước của em đấy"

Subin bất ngờ nhìn tiền và lại nhìn vào mắt hyeri:"tôi không nhận đâu,tôi vẫn chưa đồng ý làm hay chưa"

Hyeri đưa tiền ém vào người Subin:"em ngoan đi,em không cần phải lo về tiền bạc"

Subin bị cám dỗ bởi những lời ngọt ngào,nàng cầm lấy

Hyeri mỉm cười:" đi ăn nha,tôi sẽ bao em"

Subin chưa kịp trả lời thì đã bị kéo đi,Hyeri kéo nàng đến bãi đầu xe ở khu chung cư,đúng là người giàu có khác,xe của hyeri sáng nhất cũng sang nhất và mắc nhất trong khu bãi xe này.Hyeri nhìn nàng kéo nàng vào trong ngồi,hyeri lái xe chở nàng vào 1 quán nhỏ

Hyeri bước xuống mở cửa:"quán nhỏ nhưng mà ngon,nếu em không thích tôi sẽ đưa em đến nhà hàng"

Nàng vốn đã không quen với xa xỉ nên quán nhỏ như nào nàng cũng bình thường

Subin:"bộ cô hay ăn ở đây sao?"

Hyeri:"đúng rồi,sao hả?"

Subin không nghĩ 1 người sang trọng như Hyeri lại ăn 1 quán tầm thường vậy.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
3.Yêu hả?


Hyeri nhìn trong quán kêu rất nhiều món,họ mang ra cho cô và nàng dùng,tuy cũng không quá đặc sắc nhưng ở đây rất ngon,sạch sẽ,nàng chấm điểm chổ này rồi lần sau sẽ tới ăn

Hyeri nhìn nàng:"sao vậy ăn đi,có phải nhìn rất ngon đúng không?"

S:"công nhận nhìn rất ngon mùi hương thơm nữa,hmm tôi ăn nha"

Hyeri nhìn nàng mỉm cười:"Em ăn đi"

S:"sao cô lại tốt với tôi vậy?"

H:"tại nhìn em tôi nhớ tới một người"

S:"ai vậy,quan trọng với cô không"

H:" nàng ấy đã đi lấy chồng bỏ tôi rồi"

S:"hmm buồn vậy"

Cả 2 vừa tâm sự vừa ăn uống,2 người có nhiều thứ để nói,có lúc cười rất lớn có lúc người kia buồn người kia lại an ủi

Ăn xong Hyeri và Subin đi dạo công viên

Subin quay sang Hyeri:"tôi đồng ý làm ở quán chị,dù gì tâm sự với chị tôi cũng đã tin tưởng chị hơn"

Hyeri nhìn Subin:"em đồng ý là em đồng nghĩa sống chung với chị đó"

Subin ngơ ngác:"ủa chứ không phải là chỉ làm thôi sao?"

Hyeri:" sống chung với tôi đi,nhiều lúc tôi cũng cần có người nào đó bên cạnh"

Subin nhìn cô:"sao chị lại tin tưởng tôi vậy,lợi dụng tôi làm điều gì sao"

Hyeri không trả lời mà cứ đi nhìn ngắm xung quanh,vô thức Subin kiếm điện thoại,nhưng nàng chẳng thấy điện thoại đâu cả,nàng hoảng hốt tìm kiếm xung quanh.

Hyeri thấy nàng hoảng hốt:"em sao vậy kiếm cái gì hả?"

S:"cái điện của tôi mất tiêu rồi"

Hyeri mỉm cười nhẹ nhưng Subin chẳng để ý:"chắc có thể em để quên ở quán ăn đó"

Hyeri và Subin chạy lại quán ăn kiếm thì nhân viên đem ra trả lại,Subin cảm ơn rất nhiều lần sau sẽ cẩn thận

Hyeri chở Subin về chung cư:"ngày mai tôi sẽ qua đón em tới nhà tôi nên em chuẩn bị đồ"

Subin gật đầu rồi bước vào trong

Bên phía Hyeri,cô gọi cho ai đó

Điện thoại

H:sao rồi?

🗣:tôi đã cài thiết bị định vị vô điện thoại rồi thưa tiểu thư Lee

H: tốt lắm

Hyeri tắt máy và lái xe về nhà

22h00

thông báo (1)

Hyeri: chào Subin

Subin: sao chị biết số điện thoại tôi

Hyeri:em ngủ chưa?

Subin:chưa chuẩn bị đi ngủ

Hyeri:em ngủ ngon

Subin:cảm ơn

Subin vẫn tò mò sao cô biết được sdt của mình thì có người gọi đến

Woori gọi đến

S:có chuyện gì thế W

W:sao rồi có việc làm gì chưa?

S:có rồi được 1 cô gái lạ gặp ở nơi du lịch chúng ta đi

W:ai vậy?

S:Hyeri hình như là Lee Hyeri,mình có vô tình nghe được khi đi ăn với cổ

W:cái gì!??tiểu thư Lee sao,cậu có biết cô ta là ai không?

S: là ai mà cậu bất ngờ vậy

W: tiểu thư Lee là con gái của chủ tịch tập đoàn J lớn nhất seoul,nghe nói cổ rất là quậy phá,dính vào cổ là coi như không ngốc đầu nổi

S:thật sao?

S:mình thấy cổ cũng đâu đến nổi nào đâu?

W:đừng tin cô ta giúp đỡ cậu Subin,cô ta có mục đích hết,dính vào cô ta là đời cậu khổ lắm đấy

W:vậy thôi nha tôi đang bận chỉ gọi hỏi thăm cậu thôi.

Subin nghe Woori nói vậy cũng đúng không ai từ lần đầu gặp đã giúp đỡ nhiều như vậy,nhưng hôm nay ăn quá nên nàng buồn ngủ,nên đã ngủ thiếp đi

6h30

tiếng chuông cửa vang lên

Subin thức dậy bước ra mở cửa thì Hyeri đang đứng ở ngoài,nàng mở cửa ra:"sao chị lại tới sớm vậy còn biết phòng tôi ở đâu nữa"

Subin mời hyeri vào trong đợi mình

Hyeri nhìn nàng:"hôm qua tới giờ tôi không ngủ được nên qua đây sớm"

Subin vệ sinh cá nhân thì Hyeri mời ra ngoài đi ăn

Đang ăn thì subin hỏi:"hmm nghe nói ai dính vào chị thì ngốc đầu không nổi hả"

Hyeri nhìn nàng:"em nghe ai nói vậy,mà ai cũng không quan trọng,quan trọng là em tin họ hay tin tôi thôi"

Subin không trả lời ăn hết và được hyeri chở đến quán nước mà Hyeri làm chủ

Quán lớn lắm lớn hơn cả bệnh viện mà nàng từng làm,đây phải là 1 hoàng cung mới đúng.

từ bên trong 1 cô gái cá tính bước ra hỏi Hyeri:"giờ mới tới à,chị cho em gánh vác hết luôn hả chị 2"

Hyeri:" chị xin lỗi em gái nhỏ của chị nhiều:"

Subin đang hoang mang thì Hyeri giới thiệu đây là Hyerim em gái của cô,hyerim lớn hơn nàng 2 tuổi

Subin:" em chào chị ạ"

Hyeri bĩu môi:"sao em kêu em gái của tôi là xưng em hô chị mà sao với tôi kì vậy?"

Subin nhìn cô không bận tâm,quay qua nói chuyện với hyerim

Hyerim dễ thương nói chuyện nàng rất thân thiện

Hyerim chỉ cô làm này kia rồi để cô làm,hyerim và hyeri ra ngoài nói chuyện

Hyerim:mục đích là gì?

Hyeri:chị biết yêu thì sao?

Hyerim quay sang nhìn cô:"em tưởng chị đã mất cảm giác yêu từ khi Seyeon bước ra khỏi cuộc đời chị rồi chứ"

Hyerim:Subin giống nhỉ,vì thế cô ấy sẽ là người thay thế đúng không?.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
4.Sao lại nuôi em?


Hyeri nghe Hyerim nói vậy cô chẳng trả lời mà bước vào trong,cô kiếm Subin thì thấy nàng đang chăm chỉ dọn dẹp

Cô bước lại nắm tay nàng

Hyeri:"em làm ở đây được không?"

Subin:"được ở đây có nhiều anh chị dễ thương lắm,cảm ơn cô giới thiệu cho tôi"

Hyeri:"hm vậy em có sống chung với tôi không?"

Subin:"nếu chị muốn thôi"

Hyeri cười với nàng:"vậy tôi đi,chiều tôi qua đón em,tôi nói với hyerim rồi ẻm sẽ giúp đỡ em,nên em cứ bình tĩnh mà làm"

Subin gật đầu với cô,nàng nhìn bóng dáng cô đi ra khỏi cửa thì mới đi làm,làm ở đây vui thật ai ai cũng dễ thương chào đón cô

17h00

Bên ngoài 1 chiếc xe màu đen bóng loáng đậu trước,người trong xe không ai khác chính là Hyeri,hyerim thấy liền kêu Subin về vì có người đón bên ngoài.

Subin lật đật dọn đồ đi ra ngoài,Hyeri bước ra mở cửa mời nàng vào,cô chở nàng về nhà.

Nàng ngỡ ngàng trước căn nhà của cô,nó quá đẹp.

Hyeri thấy nàng thích thú liền quay sang hỏi :"em qua đây ở vậy ba mẹ có biết không?"tuy cô biết ba mẹ nàng đã mất nhưng vẫn hỏi thử nàng trả lời sao.

Subin quay sang nhìn cô:"hm tôi cũng không biết nói sao nữa,nhưng tôi đã không sống chung với gia đình từ 5t rồi,có người nói ba mẹ tôi mất nhưng có người bảo ba mẹ tôi còn sống họ bỏ tôi"

Hyeri nghe vậy cũng hơi bất ngờ vì Hyewon nói rằng ba mẹ nàng đã mất nhưng Subin lại bảo có thể họ mất hoặc bỏ tôi.

Hyeri nhìn gương mặt nàng buồn bã liền nâng cằm nàng lên:"em buồn à? tôi kiếm tung tích ba mẹ của em cho em biết được câu trả lời nhé"

Subin nhìn cô:"bằng cách nào? tôi còn chả nhớ họ ra sao"

Hyeri:"chưa thử sao biết"

Hyeri bước xuống mở cửa cho nàng,kéo nàng vào trong,bên trong trang trí rất đẹp.

Quản Gia:Tiểu thư đã về nhà ạ.

Hyeri:"đưa cô Subin lên phòng,chọn phòng nào hướng về khu vườn để cổ có thể ngắm,nhớ là dọn sạch sẽ căn phòng"

Quản Gia: mời cô Subin lên trên.

Hyeri nhìn nàng:"đi đi rồi xuống đây nhé,tôi kêu người làm đồ ăn nhiều lắm"

Quản Gia đưa Subin lên lầu vừa đi vừa nói chuyện

Quản Gia:đây là lần đầu tôi thấy tiểu thư dẫn người khác về nhà đấy.

Subin:"tôi tưởng cổ dẫn nhiều người rồi chứ,tôi thấy cổ đi quán bar thấy ôm nhiều em trong đó"

Quản gia cười:"tiểu thư rất ham vui nhưng chưa từng dẫn ai về nhà,tiểu thư đã mất ngủ 5 năm rồi:

Subin nghe vậy cũng im lặng,quản gia mở cửa nàng bước vào,căn phòng được trang trí theo sóng biển,nàng thích biển lắm và căn phòng này nàng cũng càng rất thích biển hơn.

dọn xong nàng bước xuống phòng ăn thấy Hyeri đã chờ mình nàng bước lại ngồi

Hyeri nhìn nàng:"ngồi xuống ăn cho nhiều vào nhé"

Subin:"cảm ơn,sao cô tốt với tôi quá vậy,tôi vốn không quen những lời tốt"

Hyeri mỉm cười nhạt:"vậy thì 2 ta giúp nhau,tối em rảnh không?"

Subin:"rảnh"

Hyeri:"đi với tôi tới 1 nơi nhé"

Subin:"được thôi"

Hyeri:"quản gia này,chuẩn bị cho subin 1 bộ đồ đẹp màu trắng xanh"

Subin quay qua nhìn cô:"đi đâu mà phải chuẩn bị vậy?"

Hyeri:"em chỉ cần nghe lời tôi thôi"

Ăn xong nàng được quản gia chuẩn bị đồ đi tắm và bộ đồ mà Hyeri kêu

Nàng mặc lên thật sự rất đẹp ,nàng rất hợp với bộ này.

Nàng bước từ từ xuống nhìn Hyeri,Hyeri lúc này đang mặc 1 bộ vest,Nàng đứng nhìn thấy thật sự rất đẹp,có khi nàng đã vào giai đoạn mê cô

Hyeri bước lại:"nhìn gì vậy công chúa"

Subin giật mình:"công chúa? sao lại gọi vậy"

Hyeri cười và nắm tay nàng bước ra ngoài và lên xe,cô chở nàng đến 1 căn biệt thự lớn,hình như bên trong đang có tiệc

Hyeri mở cửa xe đón nàng ra ngoài.Bước vào trong ai ai cũng mặc sang trọng liếc xung quanh thì nàng thấy Hyerim cũng có ở đây.

Hyerim thấy cô và nàng liền bước tới:"giờ mới tới chậm quá đấy,ba đang ở trong phòng vào đi,Subin ở đây với chị"

Hyeri:"chị không muốn vào,ông ta sẽ kêu chị cưới người mà chị không yêu"

Hyerim kéo Subin lại:"đi đi ba đang rất muốn gặp chị đấy"

Hyeri bước đi lên lầu.....

đứng trước phòng..

*CỐC CỐC*

🗣: vào đi

Hyeri bước vào lại chổ ghế ngồi

Hyeri:"kêu tôi có việc gì?"

Tae-jun:"chuyện hôn nhân của con và Bogum ta đã sắp đặt"

Hyeri:"đừng tự tiện quyết định khi người khác chưa cho phép"

Tae-jun:"ba đặt đâu con phải ngồi,đừng cãi"

Tae-jun:" nay có tập đoàn Chung đến đây,có Bogum nên con biết mình phải làm gì rồi đấy,đừng làm mất mặt gia đình mình!"
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
5.muốn có em


Hyeri nghe vậy liền bực bội ra ngoài,mặc kệ cho Tae-jun bố cô nói.

Hyeri bước xuống kiếm Hyerim và Subin nhìn xung quanh thì thấy mỗi Hyerim

Hyeri bước lại hyerim:" Subin đâu"

Hyerim mãi nói chuyện không để ý Subin:"chết nãy giờ lo nói chuyện em quên Subin nữa"

Hyeri lật đạt đi kiếm Subin,thì thấy nàng đang nói chuyện với 1 gã đàn ông

Nhìn sơ Hyeri biết đó là tài tử Ryu Jun Yeol,hắn từng tán tỉnh Hyeri rất nhiều lần nhưng điều bị từ chối,hắn rất tức giận nhưng chẳng thể làm được gì.

Hyeri tiến tới nắm tay Subin:"đi thôi"

Ryu jun yeol:" chào Hyeri,dạo này em khỏe không,bộ Subin là người quen của em sao?"

Hyeri:"Subin?"

Hyeri nhìn nàng:"sao mới gặp đã cho người khác biết tên rồi?em có bao giờ giới thiệu em cho tôi biết không?"

Nàng thấy Hyeri đang rất bực mình:"tại ảnh hỏi tôi tên gì,còn chị có hỏi tôi đâu"

Ryu Jun yeol kéo Subin về phía hắn:"em làm gì vậy,Subin đau thì sao"

Hyeri:"anh đang đụng vào đồ của tôi đấy!"

Ryu Jun Yeol liền thả Subin,làm hyeri tức giận coi như anh ta sẽ mất luôn danh "tài tử ryu jun yeol"mất

Hắn liền ra chổ khác,Hyeri nhìn nàng

Hyeri:"ai cho em nói chuyện với người khác?"

Subin:"chị bị gì vậy,chúng ta cũng chỉ là bạn bè thôi,sao chị có quyền cấm?"

Hyeri:"em có muốn bạn bè khác không?"

Hyeri lạnh lùng nói tỏ vẻ nghiêm túc

Subin:"bạn bè khác là bạn bè sao"

Hyeri:"bạn bè trên giường"

Subin nghe vậy lúng túng:"không,tôi không phải con điếm"

Có vẻ nàng đã tức giận nên đã đi bộ về hyeri đi theo sau

Hyeri:"tôi xin lỗi,tôi không có ý đó Subin tha lỗi cho tôi đi"

Subin:"tôi không quan tâm"

Hyeri nắm tay giật Subin về phía mình ép nàng vào tường:"em cãi hả?"

Vị trí gần quá nàng bắt đầu dao động nhịp tim càng ngày càng đập,có khi nào yêu rồi

Subin đỏ mặt:"thả em ra"

Hyeri thấy nàng đỏ mặt:"sao vậy em thích tôi rồi hả"

Subin quay mặt sang chổ khác nhìn:"quen biết gì mà thích"

Gương mặt của nàng lộ ra rằng đang thích

Hyeri thả nàng ra:"về thôi tôi buồn ngủ quá"

Hyeri điện Hyerim xin về trước

Chở Subin về nhà,cô kêu nàng tắm rửa lại đi vì cô không thích người khác đụng vào người em

Subin không muốn nhưng nhìn Hyeri nàng lại rung động 1 chút nên lén né vào nhà tắm.

Nàng đi ra với bộ đồ thun đơn giản,nằm trên giường.

*Cốc cốc

Nàng đứng dậy ra mở cửa,Hyeri đứng ngoài cửa đang ôm gối mền

Subin:"gì vậy sao lại gõ cửa vào giờ này"

Hyeri:"tôi ngủ không được qua ngủ với em"

Subin thấy giường cũng rộng dù gì cũng nhà của chị ta

Subin:"tùy chị"

Hyeri nằm trên giường kéo Subin lại nằm sát nhau

Hyeri cũng không sờ mó gì nên cũng chẳng khó chịu quay sang thì thấy cô đã ngủ

Đây là lần đầu nàng được ngắm Hyeri ở vị trí gần như này,đẹp thật,mũi chị ta cũng cao nữa,hèn chi ai cũng mê,giàu nữa chứ,nhìn là đổ rồi.

nhìn Hyeri mãi nàng chìm vào giấc ngủ

7h00

Nàng thức dậy thấy hôm nay mình dậy trễ hơn mọi ngày,nhìn sang thì thấy hyeri vẫn ngủ nhưng tay cô đang ôm nàng

Subin:"sao nghe nói chị mất ngủ mà sao ngủ ngon lành vậy"

nàng cười nhỏ và vệ sinh cá nhân bước ra ngoài.

Quản Gia:tiểu thư đâu rồi ạ.

Subin:"cổ trong phòng tôi còn đang ngủ."

Quản Gia:"thật sao?? cổ ngủ hả"

Subin:"đúng rồi"

Quản Gia:"đây là lần đầu tôi thấy tiểu thư ngủ tới giờ này đó,bình thường 5h tôi đã thấy cổ chuẩn bị đi làm rồi,chắc yêu đúng người quá ha Cô Subin"

Subin:"yêu đúng người gì chứ chúng tôi là bạn bè thôi"

Nàng ngồi phòng ăn đợi Hyeri xuống

15p sau cô bước xuống với tâm trạng thoải mái

Hyeri:"hôm qua em ngủ ngon không"

Subin:"bình thường"

Hyeri:"tôi ngủ ngon lắm,hôm nay tôi sẽ qua em ngủ nữa"

Subin:"nếu tôi giúp chị ngủ ngon vậy thì cứ việc"

Vẫn là bộ dạng Subin chẳng quan tâm tới ai,Hyeri nhìn nàng vẻ thích thú.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
6.nhịp đập trái tim


Đợi nàng ăn xong Hyeri dẫn nàng đi chơi khắp seoul nàng thích lắm,được tung bay như thế cơ mà

Sau một ngày đi chơi,Subin bị cảm nhẹ,Hyeri đến phòng mang thuốc và trái cây lên cho nàng

Cửa phòng vừa khẽ hé mở,Subin ngẩng lên,mắt vẫn vương chút đỏ

Subin:"chị chưa ngủ sao?"

Hyeri không trả lời ngay.Cô đặt chiếc khay nhỏ trên bàn,cẩn thận mở nắp hộp giữ nhiệt.

Hyeri:"Uống cái này đi sẽ dễ ngủ hơn"

Subin chớp mắt:"gì vậy?"

Hyeri:"cháo yến mạch với rừng,lần đầu tôi nấu đấy,nhưng mà chắc cũng không ngon lắm..."

Hyeri ngập ngừng,rồi cười nhẹ

Hyeri:"nhưng mà sẽ làm ấm bụng em"

Không khí giữa hai người bất giác chậm lại,Subin đưa tay đón lấy cháo,nhưng tay khẽ run,Hyeri liền giữ tay nàng lại,áp nhẹ 1 giây ngắn ngủi.

Hyeri:"mệt quá thì em dựa vào người tôi"

Subin ngước nhìn - và trong ánh mắt Hyeri,cô không thấy sự thương hại,chỉ có một điều gì đó rất dịu nhàng...rất chân thật.

Như thể Hyeri không chỉ đang quan tâm mà còn rất nâng niu nàng.

Subin ngồi yên,không dám cử động khi hyeri khẽ chạm tay vào trán nàng đo nhiệt độ,cảm giác ấy...không giống bất kỳ ai từng chạm vào nàng.Vừa nhẹ,vừa cẩn trọng,như thể nàng rất dễ vỡ

Hyeri:"không sốt nhưng em phải ngủ sớm"hyeri nói khẽ nhưng tay và mắt vẫn chưa rời khỏi người nàng

Subin:"Hyeri"

giọng nàng khàn khàn:"Chị luôn dịu dàng với người lạ như vậy hả?"

Hyeri thoáng ngẩn ra,rồi cười nhẹ:"không,tôi không dịu dàng với ai cả,chắc tại vì em không giống người lạ"

Subin không biết đáp lại,nhưng tim cô lúc này đang rất đập nhanh

Hyeri đặt thuốc lên bàn,khẽ quay đi:"tôi về phòng đây,có gì cứ gọi tôi,được chứ?"

Subin gật nhẹ,nhưng trong lòng muốn giữ người ở bên 1 chút

Subin:"chị không ngủ với tôi hả?"

Hyeri:"hôm nay em bệnh ở một mình khỏe hơn"

Subin:"Hyeri"

nàng gọi theo,ngập ngừng

"ngày mai nếu chị rảnh thì mình cùng đến ngọn đồi phía sau nhé?tôi nghe nói hoa nở đẹp lắm.."

Hyeri:"ừ,nếu em muốn thì đi"

Sáng hôm sau,tại ngọn đồi phía sau.Trời se lạnh,gió thoảng qua khiến vạt áo khoác của hyeri bay nhẹ

SuBin chậm bước đi bên cạnh,tay đút túi áo,lâu lâu lại liếc sang cô gái đang đi sát bên mình

"Đẹp thật" hyeri lên tiếng,ánh mắt dừng lại ở vạt hoa dại màu tím trải dưới chân đồi

Subin gật đầu khẽ cười:"ừ,nhưng chị có vẻ không hứng thú hoa lắm"

Hyeri mím môi,lắc đầu:"tôi không thích hoa,chúng dễ rơi và héo,nhưng hôm nay sẽ thích"

Subin:"vì tôi?"
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
7. Một chút rung động... đủ để bắt đầu


Hyeri khựng lại.Một giây thôi,nhưng đủ để tim Subin đập lệch một nhịp

Hyeri không trả lời,cô chỉ ngước lên,nhìn Subin thật lâu - ánh mắt ấy không phải từ chối,cũng không hẳn thừa nhận,nhưng... có thứ gì đó đã thay đổi

Buổi chiều hôm ấy,trời đổ mưa nhẹ.

Không lớn,chỉ như một lớp sương phủ mỏng qua khung cửa kính

Subin đi ngang qua phòng Hyeri, định gõ cửa rủ đi ăn thì nghe tiếng động nhỏ - như tiếng người trở mình liên tục.Cô ngập ngừng, rồi nhẹ tay gõ cửa

Một lúc sau,Hyeri mở cửa, ánh mắt có quầng thâm nhẹ,tóc rối.

Subin:" xin lỗi... tôi đánh thức chị à?"

Subin khẽ hỏi

Hyeri lắc đầu."

Không,tôi không ngủ được"

Subin nhìn vào căn phòng lặng lẽ, bỗng thấy lòng hơi thắt lại:"chị vẫn mất ngủ?"

Hyeri gật nhẹ.Một cái gật đầu mà Subin cảm thấy như cả một thói quen- cũ kỹ,quen thuộc và đầy cô đơn

Subin:"chờ 1 chút" Subin quay đi,lát sau quay lại với một chiếc cốc giữ nhiệt và gói trà nhỏ

Subin:"cái này sẽ giúp chị dễ ngủ hơn.Hoa cúc và cam khô,ấm bụng dễ chịu"

Hyeri nhận lấy,nhìn nàng một lúc lâu:"sao em biết tôi mất ngủ"

Subin khẽ cười:"nhìn quầng thâm mắt và cách chị trở người khi đi ngủ quá nhiều lần,tôi từng làm bác sĩ nên làm sao mà không nhận ra người đang vật lộn với giấc ngủ"

Hyeri khẽ bật cười.

Một tiếng cười rất nhỏ.Rồi cô nói gần như là thì thầm:"cảm ơn..vì đã để ý đến tôi bác sĩ"

Khoảnh khắc đó,ánh mắt họ giao nhau.Trong ánh đèn vàng,Subin bỗng thấy tim mình đập rất khẽ - nhưng lại sâu hơn bất cứ lần nào trước đó.

Đêm hôm đó,trời vẫn còn mưa

Subin không ngủ được.Cô pha một cốc sữa nóng,định mang sang cho Hyeri- người từ đầu chuyến đi đã quen thức khuya, chẳng bao giờ ngủ tròn giấc.

Cửa phòng Hyeri khép hờ.

Subin nhẹ tay gõ cửa,không có tiếng trả lời.Cô khẽ đẩy cửa bước vào.

Hyeri đang nằm nghiêng,lưng quay ra ngoài.Không đèn,chỉ ánh sáng nhạt từ hành lang hắt vào,khiến căn phòng phủ màu cô quạnh

Subin định đặt ly sữa rồi rút lui.Nhưng đúng lúc xoay người lại,cô nghe thấy.

Rất nhỏ.

Rất khẽ.

"Seyeon.."

Tim Subin khựng lại.Tay cô siết lấy quai cốc,đến nỗi cốc rung nhẹ.

Cô đứng đó,giữa căn phòng tối,nghe từng nhịp thở đều đều của Hyeri - người vừa mơ màng gọi một cái tên không thuộc về hiện tại

Không phải cô.

Không phải Subin.

Là 1 người khác.

-------------------------------------------------------

Sáng hôm sau,Hyeri vẫn như bình thường.Pha trà cho Subin, hỏi cô có ngủ ngon không, thậm chí còn trêu rằng mặt cô trông hơi thiếu ngủ.

Subin cười nhạt, tránh ánh mắt người đối diện

Subin:" chị hay mơ thấy người cũ à?"

Hyeri ngẩn người:"sao tự dưng em lại hỏi vậy?"

Subin:"không,chỉ tò mò thôi.

Có vẻ... họ vẫn còn quan trọng với chị"

Tuy Subin chưa từng nghe Hyeri kể về Seyeon nhưng Hyerim có kể với nàng rằng "chị Hyeri từng yêu 1 người sâu đậm tên Seyeon...."

Một thoáng chần chừ trong mắt Hyeri.Cô đáp,giọng nhẹ:"Có những người... mãi mãi không quên được.Nhưng cũng có người khiến mình muốn buông tay quá khứ để bắt đầu lại"

Subin nhìn cô,lòng cô rối tung

Câu trả lời đó... không rõ là đang hướng về cô- hay chỉ là lời biện minh để xoa dịu chính mình.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
8.Tôi không phải Seyeon


Từ đêm hôm đó, Subin bắt đầu giữ khoảng cách, Không nhiều, chỉ là ít cười hơn,ít chủ động hơn,và đôi khi ánh mắt nàng lạc đi khi cô gọi tên mình

Hyeri nhận ra

Vào một buổi chiều, khi Subin ngồi trên ban công một mình,mắt dán vào quyển sổ tay nhưng chưa lật trang nào suốt nửa tiếng, Hyeri đến, tay cầm hai lon soda lạnh

Hyeri hỏi,giọng dịu:"Ngồi với tôi một lúc được không?"

Subin gật đầu,không nhìn thẳng vào mắt cô

Im lặng bao trùm cả 2,cho đến khi Hyeri nói:"em đang né tránh tôi"

Subin mím môi:"Không có"

Hyeri:"Subin"

Lần đầu tiên, Hyeri gọi tên nàng bằng một giọng tha thiết

Hyeri:"Em nghĩ... tôi đến với em vì em có gương mặt giống người cũ của tôi sao?"

Subin không trả lời.Nhưng đôi tay siết lại

Hyeri ngã người ra sau,mặt hướng lên bầu trời

Hyeri:"tôi không phủ nhận.Lúc đầu,khi gặp em ở quán bar,tôi đã khựng lại nhìn em rất lâu,vì.. quá giống"

Cô ngừng một chút, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Subin:"nhưng cũng chính vì thế mà tôi nhận ra... em không phải là Seyeon"

Subin nhìn cô,lòng nghẹn lại.

Hyeri:"em không im lặng rồi biến mất như cổ.Em quan tâm,hỏi han,và ở lại với tôi"

:"Subin à,em không phải là người thay thế.Nếu là ai khác, dù giống đến mấy, tôi cũng không thể cảm thấy như thế này"

Subin nhìn vào mắt cô.Lòng vẫn đau,nhưng nhịp tim dường như dịu lại.

Cô vẫn sợ.Nhưng... trong phút giây đó, cô tin Hyeri thật lòng

Chỉ là... niềm tin ấy không biết sẽ tồn tại bao lâu.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
9.Đừng buông tay trước tôi


Sau buổi trò chuyện của nàng và cô thì khoảng cách cả 2 càng gần lại.Không cần nói nhiều, chỉ là ánh mắt, nụ cười và những hành động quan tâm vụn vặt mỗi ngày đủ để nói rõ: cả hai đang bước vào một điều gì đó... nghiêm túc.

Hyeri bắt đầu học nấu ăn cho Subin ăn,tuy nhà giàu có người làm nhưng cô vẫn quyết định làm cho nàng ăn.Subin mang thuốc bổ và gói trà đặc biệt đến phòng Hyeri mỗi tối.Nhưng những hành động ấy như những viên gạch lát thành một con đường dài - nơi mỗi bước đi đều có tên người ở lại

Một đêm, họ ngồi bên nhau dưới ánh đèn vàng của ban công

Hyeri:"Subin"

Subin:"hửm?"

Hyeri:"Em là người đầu tiên tôi muốn giữ lại, không vì quá khứ... mà là vì tương lai"

------------------

Nàng và cô có chuyến du lịch hạnh phúc bên cạnh nhau

Khi chuyến du lịch kết thúc,Subin có ý định xin trở lại bệnh viện W,mong rằng họ sẽ cho cô quay lại.Cô nộp đơn trở lại chờ xét duyệt

Hyeri không nói gì.Chỉ lặng im nghe cô kể về từng đồng nghiệp cũ, từng kỷ niệm, từng ca phẫu thuật dài khiến Subin cảm thấy bản thân có giá trị.

Một buổi tối,Subin trở về vẻ mặt thất vọng rõ rệt

Subin:"bệnh viện W từ chối nhận em rồi" nàng nói ngắn gọn:"biên chế đủ người,họ không muốn tái cấu trúc lại phòng"

Hyeri đang gọt táo,dừng lại:"em không sao chứ Subin?"

Subin:"không sao, có lẽ nơi đó... không còn là chổ của em nữa"

Subin cười, nhưng mắt cô hơi đỏ.

Hyeri bước lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau

Hyeri:" Vậy thì ở đây với tôi,được không?"

Subin ngẩn người, nàng không chắc đó là điều mình thực sự muốn... nhưng vòng tay Hyeri ấm đến mức không muốn rời đi nữa

Subin:"ừ..ở lại cũng được."
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
10.Chỉ cần cậu ở cạnh tớ


Trời hôm ấy gió lạnh,biển xanh một màu trong suốt, sóng dịu dàng như lòng người đang yêu

Subin và hyeri cùng ngồi trên bãi cát trắng, bên cạnh là bếp than nhỏ nướng cá do Hyeri chuẩn bị

Mặt trời sắp lặn- một buổi chiều hoàn hảo.

Hyeri khẽ nghiêng người nhìn Subin:" em có biết không, tôi từng ghét biển."

Subin ngạc nhiên:" tại sao?"

Hyeri:"vì lần cuối cùng đứng ở đây,tôi đã tiễn một người mình từng nghĩ là mãi mãi"

Cô ngừng một chút, ánh mắt long lanh như nước:" nhưng giờ tôi muốn biển chứng kiến.. lần này, tôi sẽ không để ai phải rời xa tôi"

Hyeri lấy ra từ túi một chiếc hộp nhẫn nhỏ,chiếc nhẫn khắc tên Subin bên trong

Cô nắm tay subin, mắt không rời

Hyeri:"Chung Subin,nếu em cho phép... tôi muốn cùng em đi đến hết cuộc đời này"

:" không phải vì em giống ai đó.Không phải vì tôi sợ mất.Mà vì tôi muốn giữ- bằng tình yêu của một người từng đánh mất, và không muốn lặp lại lần nữa."

Subin bật cười, nước mắt rơi cùng lúc:" vậy thì từ giờ đến hết cuộc đời,chị đừng buông tay em nha"

-------------------------

Hyeri dẫn Subin đến tập đoàn J gặp ba hyeri.

Tae-jun người quyền lực, từng chia cắt Hyeri với Seyeon, nay ngồi đối diện với Subin trong căn phòng sang trọng.Ánh mắt ông sắc lạnh, lời nói không vòng vo

Tae-jun:" cô biết Seyeon không? cô ta đã từng không nghe tôi và đánh mất tương lai,giờ ở đâu lấy chồng thì không biết,nhưng nghe nói bị chồng đánh kinh khủng lắm.Giờ thì tới cô."

Subin im lặng.Hyeri đứng lên,lần đầu nhìn thẳng vào ba mình, giọng run nhưng cương quyết:"Nếu ông phản đối, tôi vẫn cưới em ấy"

Tae-jun:" con đang phá hủy mọi thứ vì một người thay thế sao?"

Hyeri:"em ấy không phải người thay thế" Hyeri nói to gần như là hét

Ông im lặng.Sau cùng, ông gật đầu rất chậm

Tae-jun:"Cưới đi.Nhưng nếu có đau khổ, đừng quay lại gặp ta"

-------------------------------------------------

Đám cưới được tổ chức trên bãi biển- nơi hai người từng hẹn ước.Không quá rực rỡ, nhưng mọi thứ chi tiết đều là của riêng họ,Hyewon Woori và cùng nhiều người đến chúc

Woori cũng rất bất ngờ:" chúc mừng nha Subin" trong lòng cô biết mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy.

Khi Hyeri đeo nhẫn cho Subin, cô khẽ thì thầm:"từ giờ,em là nhà của chị"

--------------

tác giả: bây giờ tới giai đoạn ngược,mình thì thích ngược nếu bạn nào không thích thì đọc tới đây thoiii.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
11.Bản Chất


Sau 2 năm cưới nhau

23:47 - Subin

:Chị ăn gì chưa? về sớm một chút nhé.Hôm nay lạnh lắm

Hyeri liếc điện thoại

Cô đang ngồi ở quầy bar, tay cầm ly rượu mạnh, cổ họng bỏng rát, đầu óc quay cuồng.

Cô không muốn nghe tên Subin lúc này.Không phải vì ghét.Mà vì mỗi lần nghe tên ấy, cảm giác tội lỗi và áp lực yêu thương lại đè lên ngực cô.

23:49- Hyeri

: Phiền quá, lo thân cô đi.

23:51- Subin

:em chỉ lo cho chị thôi..

Hyeri cười khẩy.Say quá rồi, giận quá rồi.

23:53- Hyeri

:Đừng có dùng cái giọng đáng thương đó của cô đối với tôi.Cô nghĩ mình là ai? người tôi từng yêu hả, xin lỗi nha cô là người thay thế từ lúc bắt đầu rồi.

23:54- hyeri

:Ngày mai mà còn nhắn tin,tôi đánh gãy tay cô đó Chung Subin.

Một giây sau khi nhắn xong, cô buông điện thoại lên bàn.Cười mệt,không biết mình vừa nhắn cái gì.Và cũng chẳng quan tâm

👤:" chà... vẫn nóng nảy như xưa nhỉ?"

Một giọng nữ quen thuộc vang lên sau lưng Hyeri, hình như từ nãy giờ cổ đã lén ngó đọc tin nhắn giữa Hyeri và subin

Cô quay lại.

Hyeri:"Seyeon..."

Đẹp hơn xưa.Lạnh hơn xưa.Và rõ ràng.... không còn thuộc về cô nữa.

Hyeri cười nhếch mép:"lâu quá không gặp.Muốn uống gì không? tôi mời"

Seyeon không cười:"Tôi nghe nói...cô cưới rồi"

Hyeri:"Phải.Cưới người tử tế,hiền lành ngoan ngoãn"

Seyeon cười:"và rồi sao nữa..

đánh đập, phản bội, bỏ mặc cô gái tử tế hiền lành giữa đêm khuya hả?"

Câu nói cắt vào lòng Hyeri như dao.Nhưng cô giả vờ cười:"Cô đến đây để giảng đạo?"

Seyeon đặt tay lên bàn, ánh mắt sắt dư lưỡi dao:"tôi đến đây..để nhìn xem người từng khiến tôi đau chết đi sống lại,giờ sống ra sao."

:"và tôi thấy- may mắn vì bị ép rời xa cô."

Hyeri cứng họng.Tay cô siết chặt ly rượu, nhưng không dám uống nữa

Hyeri nhận 1 tin nhắn của Subin

00:12- Subin

:Chị đang ở đâu rồi? có thể.. về không?"

Không có dấu hiệu" đã xem"

Hyeri vẫn ngồi bên quầy bar

00:14- Hyeri

:cô có bệnh không vậy?

Subin nhìn tin nhắn, tim co thắt.

Nhưng vẫn cố giữ dịu dàng:

00:15- Subin

: em chỉ... nhớ chị thôi.

00:16- Hyeri

: tôi bảo đừng nhắn nữa,cô muốn bị đánh à?

00:17- Hyeri

:chán cái kiểu ngọt ngào rẻ tiền rồi.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
12.Nếu chị không còn là ánh sáng


3 giờ 28 sáng

Tiếng cửa bật mạnh vào tường khiến Subin choàng tỉnh.nàng vội vàng chạy ra phòng khách.

Hyeri- say khướt, tay cầm vỏ chai rượu, môi thâm tím, ánh mắt đầy giận dữ vô cớ.

Subin rón rén:"Chị..Chị lại uống sao?

để em lấy khăn lau mặt nhé?"

"Câm và cút"-Hyeri quát lớn,chai rượu trong tay đập xoảng xuống sàn vỡ tan.Mảnh thủy tinh bắn ra một mảnh cắm nhẹ vào cổ chân subin.

Máu rịn ra,nhưng nàng không kêu

Hyeri:" tôi đã nói với cô bao nhiều lần? cô có quyền lo cho tôi sao?"

Subin chỉ im lặng,cố bước tới, định đỡ hyeri ngồi xuống sofa

Nhưng chưa kịp chạm tay,hyeri tát thẳng vào mặt nàng.

Tiếng tát vang khô khốc khắp căn phòng im lặng

Subin ngã lệch xuống sàn.Miệng bật máu.Tay run run chống xuống, cố ngồi dậy.

Subin:"em...chỉ muốn chị đừng ngã xuống" nàng thì thầm giọng run rẩy

Hyeri bước đến,kéo mạnh tóc Subin,ép cô ngẩng mặt lên.:"Mày nghĩ mày là ai mà cứ ở đó giả vờ đáng thương cho tao xem?Hả? nhìn cô xem!Thứ tội nghiệp, yếu đuối, đeo bám, dơ bẩn!"

Subin rơi nước mắt, cơn đau ở vai và đầu hòa vào nhau thành cơn choáng.Nhưng thứ đau nhất là trong lòng.

Subin:"chị từng hứa.. sẽ bên tôi đến hết đời.."

Hyeri buông tay, để Subin ngã ra nền lạnh.Cô đứng nhìn, như đang nhìn 1 kẻ xa lạ:"tôi cũng từng hứa với người khác, nhớ không? với Seyeon.."

Trái tim Subin co lại

Hyeri:"cô chỉ là cái bóng, là đồ thế thân"

:"là thứ tôi chọn để lấp đầy khoảng trống.Nhưng giờ nhìn cô, tôi càng thấy chán thêm"

Subin không nói gì.

Nàng nằm yên.

Nước mắt ướt đẫm sàn.Máu từ khóe môi và bàn chân vẫn rỉ ra

Trong căn nhà ấy có tiếng gió đêm luồn qua ô cửa sổ, tiếng đồng hồ tích tắc.

Chỉ là không còn tiếng của"Tình yêu" nữa...

Ngày hôm sau,Hyeri đã ra ngoài từ sớm,mặc kệ nàng vẫn còn nằm trên sàn lạnh.

Woori đến,thấy Subin ngồi ở góc phòng.Mắt vô hồn.Đầu gối bầm tím, Tay trái rách da.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
13.2 năm mang tên Hyeri


Woori ngồi im, không còn nói thêm gì nữa.Subin lặng lẽ nhìn vào tách trà đã nguội lạnh trên bàn.Ánh sáng ngoài cửa sổ chênh vênh hắt vào gương mặt tím bầm của cô.

Một lúc lâu,Subin lên tiếng.giọng đều đều.Như thể đọc lại một cuốn nhật ký từng ngày.

Subin:"Cậu hỏi tớ sao vẫn còn ở lại.."

Woori không đáp.Chỉ nắm lấy tay cô- bàn tay từng quen cầm dao mổ, giờ run rẩy và đầy vết sẹo mờ

Subin nhìn xuống lòng bàn tay ấy rồi kể:" Hôm cưới, Hyeri đã ôm tớ vào lòng, hứa rằng sẽ yêu tớ đến hết cuộc đời này.Cô ấy khóc đến phát sốt khi ba cô ấy không cho phép cưới,nhưng khi ba cô đồng ý, cố ấy như sống lại.Lúc ấy tớ chỉ nghĩ..mình là người hạnh phúc nhất khi gặp Hyeri"

"Tháng đầu tiên sau cưới... mọi thứ điều ngọt ngào.Hyeri luôn đợi tớ về ăn cơm, luôn ôm tớ dỗ dành tớ lúc ngủ, nói yêu tớ đến nổi tớ chẳng đếm xuể.."

"Rồi qua tháng thứ 2..cô ấy bắt đầu mất ngủ.Thức dậy lúc nửa đêm, đi loanh quoanh rồi hút thuốc ngoài ban công.Tớ hỏi thì cô ấy nói mơ thấy ác mộng"

"Tới tháng thứ 3..tớ bắt đầu nghe những âm thanh khẽ từ hyeri lúc ngủ, trong mơ cô ấy gọi tên Seyeon.."

Woori siết nhẹ tay nàng,Subin gượng cười:" tớ đã giả vờ không nghe thấy gì"

" sau đó những cuộc gọi lúc nửa đêm tớ không có quyền được hỏi.Những lần đi làm về thấy nhà bừa bộn, quần áo vứt lung tung, và cô ấy ngồi khóc không rõ lý do.."

"Cậu biết lần đầu cô ấy đánh tớ là khi nào không?"

"đỉnh điểm là khi tớ hỏi cô ấy... có còn thương còn yêu mình nữa không.."

Woori sững sờ

Subin vẫn kể, giọng nhẹ tênh như đang kể câu chuyện của người khác.

" cô ấy đập cốc nước lên bàn,rồi tát tớ- nói tớ nghi ngờ không tin cô ấy,không hiểu cô ấy"

"tớ chỉ đứng lặng, má sưng cả tuần.Nhưng cô ấy đã xin lỗi...quỳ xuống xin tớ đừng đi.Và... tớ đã ôm cô ấy lại"

"cứ thế mỗi lần cô ấy nổi điên, tớ đều nghĩ đó là lỗi của mình"

"tớ không còn đi chơi với bạn bè,ít tiếp xúc với người khác,không đi trực ca đêm vì sợ cô ấy điên lên.."

"rồi đến những lần đánh thật...tay cô ấy bóp cổ tớ,tớ không thở nổi,không hét không la nổi,cô ấy buông lời chửi rủa.Cô ấy gào lên bảo cô ấy hối hận khi đã chọn tớ"

"sau đó cổ lại quỳ xuống khóc, nói'tại vì cô ấy mệt,vì công việc,áp lực,vì quá khứ.."

Subin ngẩng lên nhìn Woori, lần đầu tiên từ đầu buổi

" tớ đã tha thứ hơn 20 lần"

" tớ đã nói câu'không sao,em hiểu' gần trăm lần.."

"Nhưng cậu biết không....chưa một lần...cô ấy hỏi tớ em có ổn không"

Woori bật khóc

Subin thì không,nàng đã khóc quá nhiều..

"tớ vẫn ở lại..vì tớ nghĩ, nếu mình bỏ đi, cô ấy sẽ rơi vào hố sâu không ai cứu"

" nhưng giờ tớ cũng không chắc ai mới là người rơi nữa.."
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
14.Sao em còn ở đây?


Tiếng khóa cửa xoay nhẹ.

Cánh cửa mở ra, để lộ bóng Hyeri- tóc rối, áo khoác nhăn nhúm mùi rượu,ánh mắt đỏ ngầu.

Căn nhà im phăng phắc

Không một tiếng động

Cô bước vào, đảo mắt một vòng, trái tim đập mạnh- không rõ là giận,lo,hay sợ hãi.

"Subin"- cô gọi,giọng khô khốc

Không ai trả lời

Cô bước qua phòng khách,vào bếp- lạnh ngắt,không còn dấu máu,không còn mảnh vỡ,chỉ còn một tách trà đặt trên bàn, và một chiếc chăn mỏng cuộn tròn ở góc ghế sofa

Cô định quay đi, thì thấy cửa phòng hé mở

Hyeri đẩy cửa nhẹ

Subin đang ngủ gục bên giường ,trên tay vẫn còn cuốn sổ tay chưa ghi xong.

Gương mặt ấy- dù thâm quầng,bầm tím- vẫn dịu dàng, yên tĩnh đến đau lòng.

Hyeri đứng im thật lâu

Cô không hiểu nổi.... vì sao người ấy vẫn còn ở lại

"sao em không đi mà vẫn còn ở đây cho đau khổ.."

- cô khẽ hỏi,như tự hỏi chính mình

Subin cựa nhẹ, thức dậy.Ánh mắt lơ mơ 1 chút, rồi lập tức ngồi dậy khi thấy Hyeri

Subin:"chị.. về rồi."

Hyeri không nói gì.Chỉ nhìn thẳng vào người phụ nữ ấy - người từng là thiên thần trong đời cô - người vẫn cứ ở lại, dù cô không xứng đáng.

"Sao em vẫn còn ở đây?"

-cô hỏi lại,lần này đầy lạnh lùng.

Subin cúi đầu.Giọng nhỏ như gió thoảng:"vì em hứa sẽ không bỏ chị"

"Hứa??"

- Hyeri cười khẩy.-"Em còn giữ mấy lời hứa đó làm chi?Sau những gì tôi làm sao?"

Subin không trả lời

Hyeri quay lưng đi ,siết chặt nắm tay.Cô ghét chính mình, nhưng càng ghét Subin hơn, vì đã không bỏ đi.

Hyeri:"lẽ ra em nên biến mất...,lẽ ra em nên để tôi trôi đi...như những thứ rác rưởi khác trong đời."

Subin chỉ ngồi yên:"Em biết.Nhưng em rời đi thì ai sẽ là chăm lo cho chị,đợi chị về.."

Câu nói đó khiến Hyeri bị bóp nghẹn.

Nhưng thay vì thả lỏng,cô cứng người lại.

Cô gầm lên:"Vậy thì biến!đừng có nói như kiểu vĩ đại đó trước mặt tôi?

Cô không phải cứu tinh đời tôi!"

:"tôi chẳng cần cô thương hại! cũng chẳng cần cô chịu đựng."

Subin mím môi:"chị chẳng cần.Nhưng em vẫn chọn ở lại."
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
15.Tờ giấy không máu nhưng đau hơn dao


Chiều muộn.

Trời bắt đầu chuyển mưa.

Subin vừa kết thúc ca trực, tay cầm túi trái cây định về nấu món Hyeri thích ăn.

Dù sao… hôm nay là kỷ niệm ngày cưới.

Dù có thế nào đi nữa… cô vẫn nhớ.

Khi mở cửa nhà, Subin khựng lại.

Trên bàn ăn, không phải một bó hoa, cũng không phải Hyeri đang chờ.

Mà là… một xấp giấy đặt ngay ngắn, với tiêu đề rõ ràng:

ĐƠN XIN LY HÔN

Cô sững người.

Tay buông rơi túi trái cây.

Tiếng bước chân từ ban công vang lên.

Hyeri bước vào, khoác áo gọn gàng, ánh mắt bình thản như chưa từng xảy ra gì.

Subin cất giọng, khẽ khàng – như thể còn hy vọng đó chỉ là trò đùa:

“Chị…

đây là gì vậy?”

Hyeri kéo ghế ngồi xuống.

Không nhìn Subin.

Hyeri:“tôi đã ký rồi.

Em chỉ cần ký vào là xong.”

“Tại sao…?” – Subin nghẹn ngào. – “Em đã làm sai điều gì?

Em đã ở lại, đã chịu đựng, đã… yêu chị nhiều đến thế…”

Hyeri vẫn không nhìn.

Hyeri:“tôi gặp lại Seyeon rồi.”

Subin ngẩn người.

Hyeri:“Cô ấy đã ly hôn.

Và chị nhận ra… mình chưa từng quên cô ấy.”

“Mọi thứ giữa tôi và em… chỉ là sự cố gắng, là thói quen, là sự tội nghiệp.”

Mắt Subin đỏ hoe.

Tim cô như bị móc ra và ném xuống nền nhà lạnh buốt.

Subin:“Vậy còn những lời thề?

Những đêm em ôm chị khi chị khóc?

Những vết thương chị gây ra cho em, em đều tha thứ – tất cả…

đều vô nghĩa sao?”

Hyeri hít một hơi thật sâu.

Cô nói khẽ, nhưng tàn nhẫn:

“Em tốt.

Nhưng em không phải người tôi yêu.”

Căn phòng chìm trong im lặng.

Chỉ có tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài cửa sổ.

Từng giọt một… rơi vào lòng Subin, lạnh buốt.

“Ký đi, Subin.

Giải thoát cho cả hai chúng ta.”

Subin nhìn người phụ nữ mà cô từng nghĩ là cả bầu trời.

Cô run rẩy cầm bút.

Nhưng tay không đủ vững để viết.

Cô ngã quỵ xuống ghế, bật khóc nức nở – như thể mọi mạch máu trong tim bị xé toạc cùng một lúc.

Hyeri không an ủi.

Không nhìn.

Không hối hận.

Cô chỉ lặng lẽ quay đi, mở cửa, rời khỏi căn nhà – rời khỏi người duy nhất từng vì cô mà cam chịu cả địa ngục.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
16.Đi với tớ,Subin.


Trời vừa tạnh mưa.

Căn nhà trống lạnh.

Subin ngồi co ro nơi góc ghế sofa, tay ôm gối, người đầy vết bầm tím, mắt sưng mọng.

Tờ đơn ly hôn vẫn còn trên bàn.

Cô không ký.

Không đốt.

Không xé.

Chỉ để đó, như một cái móc treo tim mình lửng lơ không điểm dừng.

Bỗng có tiếng chuông cửa.

Cô không định ra mở.

Nhưng tiếng chuông vang lên lần nữa – và lần nữa.

Subin lê bước, mở hé cửa.

Là Woori – bạn thân, đồng nghiệp, người từng cảnh báo cô đừng tin Hyeri quá nhiều.

“Tớ biết mà.” – Woori nói khẽ, khi thấy gương mặt Subin sưng tím. – “Tớ biết mọi chuyện rồi.”

Subin bật khóc.

Cô không nói nổi một lời.

Chỉ biết ngã vào lòng Woori – như một đứa trẻ kiệt sức.

Một giờ sau

Woori thu dọn gọn đồ đạc.

Subin chỉ có một vali nhỏ, mấy quyển sách y, vài tấm hình cũ.

Cô đứng yên, tay run run.

“Tớ… không biết đi đâu nữa.”

“Về với tớ.

Khoa của tớ thiếu bác sĩ.

Một môi trường mới, những con người mới.

Và… không có Hyeri.”

Subin lắc đầu.

“Tớ không còn là chính mình nữa.”

“Không.” – Woori nắm chặt vai cô. – “Cậu chỉ bị kéo xuống đáy thôi.

Đứng dậy.

Tớ ở đây.”

Thành phố mới – Bắt đầu lại

Subin chuyển đến khoa hồi sức ở một bệnh viện nhỏ tại tỉnh ven.

Cô ở nhà cùng Woori, không gian yên tĩnh, gần biển.

Mỗi sáng, cô dậy sớm cùng Woori uống trà, đi bộ dọc bờ kè.

Mỗi tối, hai người đọc sách, xem tin tức, tập yoga.

Ban đầu, Subin thường giật mình giữa đêm.

Ác mộng về những lần bị đánh.

Về lời nói lạnh lùng của Hyeri.

Về tờ đơn ly hôn và bó hoa rơi vỡ giữa sàn nhà.

Nhưng dần dần, vết thương mờ đi.

Một lần, Woori hỏi:

“Cậu… còn yêu cô ấy không?”

Subin im lặng rất lâu.

Rồi gật đầu.

“Yêu.

Nhưng không còn muốn quay về nữa.”

Woori mỉm cười.

“Thế là được rồi.

Vết thương nào cũng sẽ lành, nếu cậu để nó được thở.”
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
16.Trống rỗng không tên


Căn nhà im lặng.

Không có đôi dép nhỏ xinh của Subin đặt ngay ngắn ở cửa.

Không có tiếng nước chảy từ bếp.

Không có mùi trà bạc hà Subin hay uống mỗi tối.

Hyeri bật đèn.

Ánh sáng vàng nhợt hắt lên những bức tường trống trải.

Vali của Subin biến mất.

Tủ quần áo bị dọn sạch.

Chỉ còn lại… tờ đơn ly hôn trên bàn, không ký.

Hyeri ngồi sụp xuống ghế.

Cô cười nhạt.

Lòng chợt quặn.

“Đi thật rồi sao…”

Lần đầu tiên, căn nhà ấy không còn ai gọi tên cô.

Không còn ai sợ cô giận.

Không còn ai năn nỉ “Đừng uống nữa…”

Một lát sau, Hyeri mở điện thoại.

Gọi cho Seyeon.

“ rảnh không? tôi muốn gặp cô.Giờ luôn.”

Một quán bar cũ

Seyeon bước vào, vẫn với vẻ phong trần như xưa.

Hyeri mắt nhòe khói thuốc.

“Lâu lắm mới thấy chị chủ động.” – Seyeon cười.

“Vì hôm nay tôi rảnh.” – Hyeri rót rượu.

“Và vì tôi đang độc thân.”

“Subin đâu?”

“Biến rồi.” – Hyeri uống một hơi cạn ly. – “Cô ta không chịu nổi.”

Seyeon nhướng mày.

“Thế chị định làm gì?”

Hyeri nghiêng người về phía trước, môi gần kề môi:

“tôi chỉ muốn người khiến tôi nhớ cảm giác yêu là gì.

Cô… còn không?”

Đêm đó, họ rời bar cùng nhau.

Lần đầu sau hai năm, Hyeri không ngủ một mình.

Nhưng khi ánh đèn tắt, nằm bên Seyeon, cô lại thấy trống rỗng hơn cả lúc cô đơn.

Cô quay sang, nhìn gương mặt đang ngủ kia – và vô thức gọi thầm một cái tên khác:

“…

Subin.”
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
17.Quen mà lạ


Căn hộ của Seyeon có ánh đèn vàng dịu nhẹ, nhạc jazz phát khẽ.

Seyeon đang nấu ăn trong bếp, tay áo xắn gọn, miệng lẩm bẩm hát theo bài nhạc nền.

Hyeri ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn vào khoảng không.

“Món này chị từng thích nhất.” – Seyeon đặt đĩa mì Ý lên bàn. – “Chị hay đòi em nấu hồi mình còn học đại học.”

“Ừ.” – Hyeri gật đầu, cố cười. – “Lâu lắm rồi tôi không ăn.”

Seyeon:“Giờ ăn lại, thấy sao?”

Hyeri:“Không rõ.

Lưỡi tôi hơi đắng.”

Sau bữa ăn, Seyeon kéo Hyeri lên giường.

Đêm hôm đó, họ gần gũi nhau như cặp đôi yêu đương nồng nhiệt.

Nhưng khi ánh đèn tắt, Hyeri quay lưng lại, mắt mở trừng trong bóng tối.

“Em ngủ chưa?” – cô thì thầm.

“Chưa.” – Seyeon đáp nhỏ, lưng áp vào lưng.

Hyeri:“Tôi thấy mệt.”

Seyeon:“Vì chị sống trái tim mình.”

Hyeri:“Không.

Vì tôi sống mà không có ai tin mình xứng đáng được yêu.”

Seyeon không trả lời nữa.

Buổi sáng thứ 12 bên Seyeon

Hyeri thức dậy sớm.

Seyeon vẫn ngủ.

Cô vào bếp, pha cà phê.

Nhưng khi vừa mở ngăn tủ, thấy chiếc cốc sứ trắng trơn – y hệt kiểu Subin từng dùng – cô bỗng đứng khựng lại.

Tay run nhẹ.

Tim nhói.

“Em mua mấy cái ly này hồi trước mà.” – Seyeon đứng sau lưng từ lúc nào.

“Nhưng chị đang nghĩ đến cô ấy, đúng không?”

Hyeri cắn môi.

Không chối được.

“Tôi không biết…

Em rất giống người tôi từng yêu.”

“Chị cũng rất giống người từng yêu em.

Nhưng giờ em không còn là em ngày xưa.”

Sự bất hòa âm thầm

Những ngày sau đó, Hyeri bắt đầu cáu bẳn vô cớ.

Cô không còn thấy thân mật là dễ chịu, không còn thấy tình dục là kết nối.

Seyeon nhận ra, nhưng không nói gì.

Chỉ thở dài và vùi đầu vào công việc.

Một lần, Hyeri nổi nóng khi thấy Seyeon nói chuyện với một người bạn cũ là nữ bác sĩ.

Hyeri:“Tôi không chấp nhận em lại lăng nhăng như ngày xưa đâu.”

Seyeon:“Và em không chịu nổi chị cứ nhìn em rồi gọi tên người khác trong đầu.”

Câu nói ấy như tát thẳng vào mặt Hyeri.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
18.Chốn cũ không người


Đêm ấy, trời mưa.

Hyeri bắt taxi, không nói với Seyeon.

Cô mặc áo khoác dài, che nửa gương mặt mệt mỏi, bước qua hành lang dài dẫn tới căn nhà từng là tổ ấm với Subin.

Cửa khóa.

Nhưng cô vẫn còn chìa.

“Em luôn làm mất chìa khóa, giữ cái này giùm em nhé.”

Lời nói của Subin ngày ấy vang trong đầu Hyeri khi chiếc chìa tra vào ổ.

Cửa mở ra.

Căn nhà phủ bụi, nhưng mọi thứ gần như còn nguyên.

Chiếc khăn Subin hay quàng nằm im trên móc.

Tách trà có vết nứt trên bàn gỗ vẫn còn đó.

Trên tường, ảnh cưới của họ bị gỡ xuống – nhưng dấu vết của khung ảnh cũ vẫn in mờ.

Hyeri đứng giữa phòng khách.

“…

Tôi về rồi.”

Không ai trả lời.

Cô bật đèn.

Chỉ còn tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái tôn.

Hyeri rót nước vào cốc cũ, ngồi xuống ghế sofa.

Cô bật điện thoại, mở thư mục ảnh tên “ bé”.

Hàng trăm bức ảnh:

– Subin cười khi cắt tóc

– Subin ngủ gục bên tập hồ sơ bệnh nhân

– Subin ôm cô từ phía sau

Một giọt nước mắt lăn xuống.

Rồi hai.

Cô bật khóc như một đứa trẻ, ôm lấy chiếc gối Subin từng dùng.

“Tôi xin lỗi..”

Tin nhắn không gửi

Hyeri: “Nếu em đọc được, tôi chỉ muốn nói… tôi nhớ em.

Tôi không ổn.

Tôi chưa từng ổn từ lúc em đi.”

(Cô gõ nhưng không nhấn gửi.)

Cô để điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay.

Một chiếc hộp

Lúc lau dọn, Hyeri vô tình phát hiện một chiếc hộp giấy dưới giường.

Bên trong là:

Một quyển nhật ký mỏng, nét chữ của Subin.

Trích nhật ký của Subin – Tháng thứ 2 sau cưới

Ngày 3 tháng 9

Hôm nay chị lại không về nhà.

Em nghe tiếng xe ngoài cổng, cứ tưởng là chị.

Nhưng không phải.

Em để phần cháo cả đêm.

Cuối cùng lại đem đổ.



Em vẫn hay tự hỏi, liệu chị có từng thật lòng với em một lần nào không?

Ngày 17 tháng 9

Lúc em bị đau bụng quằn quại, em gọi cho chị…

Chị tắt máy.



Woori đưa em đi bệnh viện.

Em nói dối là chị bận.

Em luôn giữ hình ảnh chị đẹp trong mắt mọi người… dù chính em không còn tin vào hình ảnh ấy nữa.

Ngày 29 tháng 9

Em lại mơ.

Trong mơ, chị ôm em từ sau lưng, nói “Đừng rời xa tôi.”



Tỉnh dậy, vai em bầm tím vì tối qua chị say rượu.

Em không dám trách.

Em chỉ khóc nhỏ trong nhà tắm.

Không phải vì đau – mà vì người làm em đau… là người em yêu nhất.

Trích nhật ký – Tháng thứ 5 sau cưới

Ngày 12 tháng 12

Em từng nghĩ: yêu một người giống người cũ của họ cũng không sao.

Vì biết đâu mình sẽ trở thành người mới thật sự?

Nhưng không…

Em chỉ là cái bóng.

Một cái bóng biết nấu ăn, biết lau nhà, biết nhẫn nhịn, biết câm lặng.



Nhưng em vẫn yêu chị.

Ngày 25 tháng 12

Giáng Sinh.

Em chờ chị về ăn tối, như một đứa trẻ chờ ông già Noel.

Cuối cùng, chị về lúc nửa đêm.

Say.

Lạnh.

Hôi mùi rượu và mùi nước hoa không phải của em.

Chị ngã lên sofa.

Em đắp chăn cho chị.

Trước khi quay vào phòng, em quay lại nhìn chị một lần nữa:

“Hyeri… nếu mai em không còn ở đây nữa, liệu chị có nhớ em không?”

Tháng thứ 10 – Trước khi rời đi

Ngày 8 tháng 5

Em sắp đi rồi.

Nhưng lòng em trống rỗng.

Không phải vì hết yêu… mà vì yêu quá lâu, mà không được yêu lại.

Em nghĩ mình đáng được yêu, Hyeri à.

Ít nhất, hơn một lần trong đời.

Ngày 10 tháng 5

Em dọn đồ.

Em để lại tách trà chị hay dùng, cái áo sơ mi chị từng mặc ngủ, và cả chìa khóa nhà.



Em mang theo duy nhất một thứ:

Nhật ký.

Nhưng rồi em để lại, vì em biết… chị sẽ không đọc.

Chị chưa bao giờ nhìn thẳng vào nỗi đau của em.

Nhưng nếu một ngày chị thấy nó.

“Hyeri à,

Nếu một ngày tôi không chịu nổi nữa mà rời đi, thì hãy biết tôi đã từng cố gắng đến thế nào để ở lại.

Tôi đã yêu chị bằng tất cả phần trong sáng nhất của mình...”
 
Back
Top Bottom