Cập nhật mới

Khác " Hy vọng "

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404444180-256-k872853.jpg

" Hy Vọng "
Tác giả: daisyhope1721
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

💤
Có chút thô tục trong lời nhân vật



tiểuthuyết​
 
" Hy Vọng "
1. Khởi Đầu Của Sự Gặp Gỡ


Trong ánh sương mờ nhạt kèm theo hơi gió lạnh dườnh như thời gian đọng lại giữa chốn người tấp nập.

Học sinh đùn đẩy đừa giỡn trên mái trường nơi nuôi dưỡng những tâm hồn trọn vẹn nhưng không hẳn là thấu mọi tâm can.

Nguyễn Bích Anh - một nữ học sinh lớp 9A cô là con gái cả trong già đình nhà họ Nguyễn, từ khi lọt lòng thì anh họ của cô đã gieo mình vào lòng biển lạnh lẽo từ đó cuộc đời của cô dường như có một sợi dây liên kết với người anh của mình mà cô không hề hay biết.

( Hiện tại)

* tại một buổi chiều đầy âm u ở trường ABC*

Cô đang giặt giẻ lau bảng ở nhà vệ sinh, khó tả khi ngày hôm nay lại lạnh lẽo đến rùng mình, quái lạ thật giờ gần mùa hè lẽ ra phải nóng chứ, đang suy nghĩ vu vơ thì bạn của cô kéo tay lại hỏi rằng :

- Phương Ly : Bu ơi nay bà ở lại trực hả sao cực vậy, nói không làm đi tụi nó ỷ mạnh hiếp yếu đó.

- Bích Anh : thôi có sao đâu, tui mạnh mẽ lắm nhường xíu cho tụi nó khỏi cảnh giác, à mà sao bà kêu tui là Bu hòai vậy

- Phương Ly :Bu là tên ở nhà bà mà, nay tui thấy bà lạ lắm nha đầu óc cứ trên mây lại còn nhường nhịn bọn kia

- Bích Anh : nay á tui cảm nên khó chịu trong người lắm, học nhiều quá đôi khi đó đó bà hiểu ý tui mà

- Phương Ly : thôi nhớ về nghỉ ngơi nha gần thi chuyển cấp rồi nên bà nhớ học sao đừng để bản thân kiệt sức nha tui về trước nha Bu

- Bích Anh : về cẩn thận nha

Bạn cô đi về, giờ đây chỉ một mình cô ở lại trực một mình xung quan cô toàn là khí lạnh lẽo làm cô bật giác rùng mình khiến cho cô mang tronh mình một chút lo lắng về chuyện gì đó.

Nói rồi cô đem giẻ lau về lớp tiếp tục công việc trực nhật của bản thân.

Vừa lau bảng cô vừa suy nghĩ về việc trưa nay, dường như có ai khống chế khiến cô quỳ xuống xin lỗi những kẻ bắt nạt điều đó khiến cô vô cùng bực bội vì cô vốn là một đứa trẻ đanh đá vì không có tình yêu thương của mẹ nên cô thấy rất tủi thân dần dần trở nên rất nghịch ngợm hống hách không sợ bất kì ai mang trong mình căn bệnh tâm lí bất ổn đã có lần cô thử rạch tay chỉ để cảm nhận sự đau đớn và dòng máu ấm chảy ra hay có lần cô đã mổ sẻ một con sẻ chỉ để nhìn thấy nó đau đớn vùng vẫy đối mặt cái chết tronh sự bất lực điều đó làm cô thỏa mãn đến điên dại.

Càng nghĩ càng tức cô quăng giẻ lau vào bảng khiến nước văng tung tóe, cô mang một cảm giác khó chịu rời khỏi lớp học, vừa lục cặp tìm tai nghe thì cô nghe thấy tiếng động xung quanh như thể ai đó gọi tên cô tiếng gọi đó không ngừng mà còn vang lên hai bên tai cô làm cho cô bực hơn

"Ồn ào quá im đi bộ muốn chết hay gì" - cô gắt gỏng hét lên

Bỗng xung quanh im bặt, cô tiếp tục tìm tai nghe trớ trêu thay cô lại không tìm thấy, mang trong mình sự bực tức cô láy điện thoại xem giờ- "6:30" - giờ này là giờ cô phải ngồi ở nhà tắm rửa vậy mà giờ phải ở nơi chán ngắt này

" bạn ơi tai nghe này có phải của bạn không tui thấy bà làm rớt nên lụm cho bà nè" - một giọng cất lên xé tan sự bực tức của cô, người ấy bước đến đưa cho cô tai nghe mỉm cười nhìn cô

" mày là ai, à mà cảm ơn nha tui kiếm nãy giờ" - cô đáp lại với giọng lạnh nhạt pha chút sự lúng túng

Cô đứng càm lấy tai nghe rồi vội vã đi về

Có thể là thô lỗ nhưng đó giờ cô vốn là con người như vậy luôn thờ ơ máu lạnh trong mình mang đầy sự thù hận tổn thương

" kì quá à, sao bạn ấy không nói chuyện với mình lâu hơn nhỉ" - người ấy lẩm bẩm trong miệng như thể rất tiếc nuối khi nhìn cô rời đi, người ấy là bạn học của cô lớp 9B tên là Phạm Hồ Bảo Dinh

_______7:30______

" nay sao vậy trời đéo má gì đâu không à má đời l@n " - tiếng chửi của cô vang khắp quãng đường cô về

Nơi cô sống là khu vắng vẻ loe ngoe vài nhà cô sống một mình, học phí tiền nhà tiền nước là ba cô đứng ra chi trả nhưng không hề bênh vực bảo vệ cô trước những cú đánh dồn dập từ mẹ điều này khiến cho cô một vết thương khó lành, nhà cô không hào nhoáng chỉ một vẻ bình thường và cổ điển mang vẻ ấm áp nhẹ nhàng.

Tắm rửa xong xuôi, cô trở về phòng của chính mình xem laptop rồi bắt đầu học bài bỗng bên cửa sổ như có thứ gì đó đập vào à không như thể có người cầm vài viên đá be bé ném vào tiếng nghe trông vô cùng khó chịu, cô mặc kệ không quan tâm về nó nữa đột nhiên âm thanh dừng lại khiến cho cô tò mò không thôi

Trong lòng vốn có chút sợ nhưng vì lì mà cô vẫn thò ra cửa sổ xem coi là ai nhìn xuống coi thấy một người con trai vô cùng đẹp rất thư sinh trên người không hiểu sao lại mang đồng phục vô cùng cũ

" bố thằng điên" - cô thốt lên chỉ đủ mình cô nghe và rồi chàng trai ấy biến mất trong phút mốt khiến cô ngỡ ngàng không thôi.

Có lẽ điều này cũng dần mở ra một hành trình vấn đề khác cho cô...
 
Back
Top Bottom