Cập nhật mới

Fanfiction huyhoang | giao lộ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402668239-256-k858109.jpg

Huyhoang | Giao Lộ
Tác giả: tsukidarl
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

'bờ vai của anh là nơi,
mà em thấy yên bình nhất'.

huyhoang | steven nguyễn x nguyễn đỗ nhật hoàng
lowercase | slow burn

'thịnh thế huy hoàng'



thinhthehuyhoang​
 
Huyhoang | Giao Lộ
sau khung rèm


sau buổi công chiếu cuối cùng của "mưa đỏ", nhật hoàng lui vào cánh gà với khóe mắt đã đỏ hoen. ai mà nhận ra được cậu chàng mới vừa cười vừa vòng một tay ôm lấy đình khang vỗ về như một người anh lớn, giờ thì đình khang vẫn đang thút thít đến mức hạ anh phải nhận nhiệm vụ đi dỗ trẻ, còn đỗ nhật hoàng đã lui vào sau rèm cửa, rẽ vào một góc khác sau căn phòng phục trang được chuẩn bị riêng cho nghệ sĩ.

những bước chân dần tiến vào chỉ để tìm đến những nghĩ suy ồn ào của cậu.

một mảnh ồn ào không kém những rộn rã ngoài kia.

nhật hoàng phải thừa nhận, cảm giác nói lời tạm biệt một phần trong mình chẳng hề dễ dàng chút nào. mọi kí ức từ những ngày đầu trở thành cường như cuốn băng cassette tua đi tua lại trong tâm trí hoàng, không một chút ngơi nghỉ, cho đến khoảnh khắc cuối cùng - nhật hoàng đã đứng tại nơi này lẩn trong tiếng reo hò vang đằng sau lưng của những người quý mến cậu.

hoàng đã không còn mặc phục trang là bộ quân phục màu xanh rêu, đôi chỗ vướng dấu vết thời gian, đã là một khoảng thời gian dài kể từ lần cuối cậu cởi xuống bộ đồ ấy và cậu cũng bắt đầu những dự án mới không lâu. vậy mà mỗi lần cùng mọi người tham gia quảng bá bộ phim mình đóng chính, nhật hoàng như được quay lại khoảnh khắc xưa cũ.

làm sao có thể quên được đêm đông rét buốt phải đón từng dòng nước mát lạnh len lỏi qua từng thớ da thịt, thấm đẫm vào bộ áo quần màu xanh rêu đã dần bạc thếch khi ấy. nhưng cậu vẫn tận hưởng từng khoảnh khắc ấy, từng tiếng nói tiếng cười của tiểu đội hòa lẫn trong không khí tập trung cao độ của đoàn phim, giá lạnh dường như cũng được hun ấm bởi tinh thần của từng người cống hiến hết mình để tạo nên một "mưa đỏ" đầy tự hào.

từng dòng kí ức như những nốt nhạc vang lên trong không gian xáo động, lặng thầm khắc sâu vào tâm trí cậu.

nhật hoàng xoay người lại, ngước mắt về phía khung rèm ngược sáng đã thưa bóng người hơn. bóng dáng đình khang và hạ anh mới đây cũng không còn thấy đâu nữa, có lẽ mọi người đã đi xuống hầm chuẩn bị về từ lúc nào rồi.

ánh sáng từ căn phòng phục trang cũng được thay bằng đèn vàng. hoàng không rõ vì những suy nghĩ nãy giờ đã cuốn đi thời gian của cậu.

màn hình điện thoại trở sáng, nhấp nháy tiếng thông báo vang lên trong không gian đã trở nên trầm lắng hơn khi nãy. nhật hoàng ngồi sụp xuống chiếc ghế dựa gần nhất, lựa cho mình một tư thế thoải mái nhất trước khi buông lỏng một cánh tay trên thành ghế.

điện thoại vẫn tiếp tục rung lên từng hồi, hối thúc hoàng nhanh chóng bắt máy. cậu thò tay vào túi áo, bật sáng màn hình đủ để nhìn thấy cái tên nãy giờ vẫn kiên trì hiển thị trên màn hình.

steven nguyễn

"hoàng, em đâu rồi?"

"sao nãy khang ra mà anh không thấy em theo sau"

"hoàng"

"đọc được tin nhắn thì gọi anh nhé"

và tin nhắn gần nhất cậu nhận được từ anh chỉ vỏn vẹn hai từ "anh lo".

nhật hoàng nhoẻn miệng cười, tay vừa ấn vào giao diện chính của messenger toan gọi lại cho nguyễn huy một cuộc. cậu biết huy không giỏi nói dối xíu nào, ít nhất là với cậu. nếu anh nói lo tức là nguyễn huy cũng đang tìm cậu khắp mọi ngóc ngách rồi.

anh lúc nào cũng chân thành như vậy, với bất cứ ai.

ngón trỏ của cậu vừa chạm đến nút gọi góc trên cùng bên phải màn hình, mảnh rèm nhung tuyền đã được vén lên. nhật hoàng ngẩng đầu, ánh mắt khẽ rơi nơi gương mặt điển trai mới bước vào. giờ đây tấm rèm đã được buông xuống, không gian tèm nhèm mới được hắt vài ngọn sáng từ phía hành lang giờ đã nhanh chóng hồi lại một khoảng không vỏn vẹn ánh sáng mờ ảo hắt lên từ màn hình điện thoại.

"sao đứng đây? có biết anh đi tìm nãy giờ không?"

nguyễn huy là người lên tiếng trước, phá tan không gian yên ắng khác xa những thanh âm xô bồ, tấp nập đằng sau cánh cửa.

huy vẫn kiên nhẫn nhìn hoàng, hình như anh đã thấy một giọt nước long lanh đọng lại nơi khóe mi cậu, bé thôi nhưng lại đủ để anh không kịp ngăn ngón tay mình vô thức đưa lên vuốt ve đuôi mắt hơi rũ xuống của cậu trai đứng trước mặt mình.

"mới khóc à?"

"không mà..."

sau câu nói ấy là sự im lìm, và rồi nhật hoàng cúi đầu như một con cún bị hỏi tội.

nếu mà nói thẳng mới khóc với bộ dạng này thì xấu hổ chết được. lại còn nói với anh huy, ừ thì cũng chả có vấn đề gì nếu anh không phải người đặc biệt trong lòng cậu.

đặc biệt theo nghĩa nào chắc hoàng rõ nhất.

nguyễn huy ngóng thấy cậu em với chiều cao ngang ngửa mình giờ đã xị mặt cúi gằm xuống đất, không thèm nhìn huy lấy một cái.

cái thằng này, ngứa đòn hả?

đôi mày anh nhướng lại nhưng không phải vì khó chịu, huy biết dường như hoàng đang cố để nói thêm điều gì đó phủ nhận, để giấu đi những gì mà anh vừa hỏi.

nhưng câu anh thốt ra đâu chỉ là một câu hỏi đơn thuần, thú thật vì biết nên anh mới hỏi. anh chỉ tò mò thôi, rốt cuộc lí do gì mới khiến nhật hoàng trốn ru rú vào đây khóc thế này, trong khi lúc nãy ngồi trên ghế có mếu xíu nào đâu?

nhật hoàng không biết rằng cậu cũng không giỏi nói dối xíu nào.

"nhìn anh"

hàng mi mới rồi vừa rũ xuống giờ đã nâng lên đôi chút, nhưng gương mặt thì vẫn chưa chịu ngẩng lên. nguyễn huy phì cười, bàn tay anh giờ đã chạm đến gần cằm của hoàng, khẽ đẩy ngón trỏ vừa đủ để đẩy cằm hoàng lên, cùng lúc ánh mắt hoàng nhẹ lướt qua dừng lại khóe môi đã mỉm cười từ bấy giờ của anh.

hoàng mím chặt môi, ngước lên theo nhịp của ngón tay đang nâng cằm mình.

điệu bộ này khiến nguyễn huy buồn cười lắm, muốn bụm miệng cười một trận thật đã, đây là người vừa nắm gáy anh trên livestream không sợ sệt gì đây hả?

bàn tay anh đã không còn dừng ở cằm của nhật hoàng nữa, ngón tay nhẹ như không vuốt một đường lên đến mái tóc đã được cẩn thận vuốt keo ngày hôm nay của cậu. anh vỗ nhẹ, ngón tay đan vào vài sợi tóc lòa xòa trước trán cậu chàng đang đứng trước mặt mình.

"tóc đẹp lắm, đừng khóc nữa"

lời vừa dứt, nhật hoàng đã ngoảnh mặt đi, ánh mắt hơi ngước lên trần nhà có đôi chút ngượng nghịu. giọng cậu bỗng đanh lại và có chút vang hơn cái âm thanh lí nhí mới nãy, ngúng nguẩy trước lời khen ngợi kèm chút trêu chọc từ huy.

"em đã bảo em không khóc"

"ừ biết không khóc rồi, anh khen tóc đẹp mà"

huy khẽ hất mấy lọn tóc vừa rồi của cậu, chỉnh trang lại trang phục cho hoàng rồi nắm lấy cổ tay người kia.

dường như không hiểu mấy người trước mặt đang định làm gì, hoàng chỉ biết để mặc cho anh nắm lấy cổ tay, kéo cậu tiến về phía trước. vài bước nữa trước khi chạm vào khung rèm nhung tuyền kia, hoàng mới chớp chớp đôi mắt đã không còn hơi nước đọng lại khóe mi, nghiêng đầu hỏi để huy phải ngoái đầu lại.

"mọi người về hết chưa?"

"thằng khang lên xe với chị lời rồi, còn anh đi tìm hoàng thôi".

"nhưng..."

thấy hoàng hơi ngập ngừng, huy mới quay hẳn người lại lần nữa. nhìn thẳng vào mắt hoàng chờ đợi xem lần này liệu cậu có muốn khai ra điều mới giấu không.

"mắt em còn sưng không?"

huy khẽ nhíu mày, cố áp sát gương mặt của mình gần hơn chút. tối quá mà, trong này là phòng phục trang chứ đâu phải bên ngoài rạp chiếu phim nãy anh đã cùng cậu giao lưu với người hâm mộ đâu.

thì bởi vậy, chỉ có ở đây anh mới có thời gian đứng tám với hoàng nhiều như vậy, nói những điều mà hai người chưa kịp nói trước livestream hồi tối. dù mấy câu chuyện của anh và hoàng cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, ngoài chuyện phim ảnh và mấy sở thích chung của hai anh em. huy nghĩ thế.

còn hoàng thì huy không chắc những gì cậu nghĩ lắm?

nhưng anh biết, hoàng đang lo lắng đằng sau hơi nước đã bốc khói khỏi mi mắt cậu sẽ là đôi mắt sưng, có ai muốn làm người hâm mộ lo lắng đâu nhỉ.

"cũng đấy, nhưng không sưng chù vù như thằng khang"

"ừ, em mới ngáp đấy".

nhật hoàng nhếch mép, đánh mặt sang một hướng thể hiện sự đắc ý.

nguyễn huy không nói không rằng, chiếc áo khoác ở cẳng tay nãy giờ đã được anh trùm lên đầu nhật hoàng.

"anh làm gì, xẹp tóc em"

"im coi, vẫn đẹp trai"

nói rồi, nguyễn huy cầm cổ tay của hoàng thêm lần nữa. lần này anh không buông ra như lần trước, cũng không có một câu phàn nàn nào từ nhật hoàng thêm lần nữa. hoàng giấu mặt đằng sau chiếc áo vương mùi gỗ tuyết tùng, phảng phất chút hương gió biển.

hoàng thầm nghĩ may là anh huy trùm áo cho cậu.

"đường này fan không đi nhiều đâu, mọi người đi lối chính rồi, lối này của đoàn đến giao lưu rồi rẽ xuống hầm luôn. khang đang đợi trong xe rồi"

nguyễn huy cái gì cũng biết, từ đường fan đi cho đến lối đi quen thuộc xuống hầm, biết nhật hoàng hơi sưng mắt vì xúc động với những suy nghĩ cuộn trào trong lòng cậu.

anh biết cách để không làm hoàng ngượng khi cần thiết, anh biết phải để hoàng tự mở lời.

nhưng lại không biết thứ làm hoàng cảm thấy may mắn đằng sau lớp áo kia là đôi tai ửng đỏ vì ngại và nhịp tim vang lên dồn dập trước cái siết tay ấm áp của anh.

nguyễn huy chưa biết, nhật hoàng đã lỡ đặt anh trong lòng rồi.

sao mà biết được, nhật hoàng giỏi diễn và không để cảm xúc chi phối mọi thứ lắm.

đâu ai được biết bí mật đó của cậu.

nhưng nếu nguyễn huy cứ cầm tay cậu như thế này, thì hoàng không chắc đâu.

hoàng nghĩ nhịp đập của mình chẳng ổn xíu nào, mắt không tự chủ ngước về bóng lưng dài rộng của người đang dẫn lối cậu phía trước, như một thói quen mỗi lần được bước đằng sau anh.

;

mới đặt chân xuống tầng hầm, huy đã thấy đình khang đang đứng ngoài ô tô giơ máy chụp ảnh liên hồi. trông thấy bóng dáng hai anh từ xa, khang vội tắt điện thoại rồi vẫy vẫy tay ra hiệu, giờ cậu nhóc đã cười vui trông thấy, đâu còn dáng vẻ buồn bã mới nãy phải để mọi người vỗ về.

trước khi bước đến chỗ khang, nhật hoàng giật nhẹ cổ tay của mình ra khỏi cái nắm tay ấm áp của nguyễn huy.

huy hơi giật mình trước khoảnh khắc ấy, chắc vì đôi bàn tay nãy giờ đang ôm lấy cổ tay hoàng giờ thay bằng hơi gió lùa qua.

nhật hoàng tiến lên trước vài bước để song hành với nguyễn huy, toan tháo chiếc áo xuống nhưng anh đã nhanh hơn một bước.

"cầm cho anh nhé, anh nhờ".

huy vừa cười vừa nói khi đánh mặt về phía hoàng.

ăn gì mà đẹp trai vậy?

nhật hoàng chỉ kịp nghĩ thế trước nụ cười của người đối diện. tay vừa chạm vào áo khoác đã hạ xuống, gật gật mái đầu thay cho lời đồng ý.

cậu đã bảo rồi, nhất cử nhất động của nguyễn huy cũng làm cậu dồn dập thêm vài nhịp đập. hoàng muốn vò đầu lắm rồi.

nghĩ là làm, nhật hoàng không chịu được nữa, chạy nhanh về phía đình khang đang vẫy vẫy tay nãy giờ, để vội áo khoác vào ghế phụ rồi vò mái tóc đình khang bù xù hết cả lên.

"em làm gì? không phải em, đau em"

tiếng khang vang lên oai oái vọng khắp hầm, nguyễn huy đứng sượng một chỗ không hiểu hai đứa nhóc này làm trò gì.

khang vẫn cất giọng thánh thót cầu cứu nguyễn huy, chả hiểu anh hoàng làm sao í.

xin lỗi nhé khang, tao chuẩn bị tóc tai cả tiếng lận, phải nhờ mày thôi.

nhật hoàng vẫn vo đều tay tóc khang, vừa thầm mong khang chịu khó, vừa thầm đánh lạc hướng nhịp tim của mình.

bình tĩnh, bình tĩnh, không phải do anh huy đẹp trai đâu hoàng ơi.

kết quả là bữa đó 12 giờ đêm ba người mới về đến nhà. còn khang thì mất thời gian gội đầu, chải chuốt lại mái tóc đến 2 giờ sáng.
 
Huyhoang | Giao Lộ
cánh hoa rơi


"ấy thật sự chưa để ý ai à?"

hoàng long đưa lại túi cho huy trước khi xe lăn bánh khỏi khuôn viên trường đại học, sau một buổi tọa đàm giao lưu bên trường nhân văn, nguyễn huy giờ đây đã ngả lưng vào ghế phụ lướt điện thoại hòng check hết tất cả thông báo công việc từ công ty quản lí.

nhận được câu hỏi bất ngờ từ long, nguyễn huy nhướng một bên mày quay đầu lại đầy khó hiểu, ám hiệu bạn lôi đâu ra cái chủ đề đó đấy?

"thì tôi hỏi thôi"

"bạn tò mò à?"

lần này đến lượt hoàng long nhồm hẳn người dậy vào ô giữa hàng ghế lái và ghế phụ, tựa một tay lên vai huy, chẹp miệng tỏ vẻ đó là điều dĩ nhiên không cần phải xác nhận, nom long lúc này trông như một người sẵn sàng hóng chuyện.

"thì tôi lo cho bạn đây thây, cũng gọi là nghiệp diễn bắt đầu tỏa sáng như ý muốn rồi. thế còn tình yêu, ông không thấy cô đơn à?"

"bận mà, biết cô đơn là gì đâu? vả lại..."

huy giờ đây đã ngả đầu tựa vào dây an toàn, cũng chần chừ ra phết trước câu hỏi của hoàng long, anh muốn nói ra mà nghĩ sao lại thôi không nói gì nữa.

hoàng long chợt thấy người ngồi trước dừng lại, ngứa ngáy và tò mò đi kèm nhau mới buông ra một câu đùa như có như không.

"đừng nói ấy vẫn vấn vương người cũ nhé?"

nguyễn huy nghe vậy cũng chẳng nói gì, chỉ im lìm hất cánh tay đang đặt trên vai mình xuống, làm bộ húc củ trỏ về phía người đang ngó đầu ở giữa. làm cho hoàng long hết hồn, chuếnh choáng lui mặt về một chút.

"tôi đùa ấy thôi", hoàng long bật cười khanh khách, tay vỗ vỗ lên ghế, lưng giờ đây đã lui về tựa vào hàng ghế sau, một lát sau tiếng long vang lên thật đều.

"nói thế chứ tôi quý ấy lắm, nên cũng mong ông được hạnh phúc ste ạ."

huy chỉnh lại chiếc áo vest xanh dương một chút, lát sau gật gật đầu mím môi cười tỏ vẻ đã biết. xe cứ thế lăn bánh, khoảng không cũng sớm được trả về sự yên ắng vốn có, nhưng những suy nghĩ trong lòng nguyễn huy thì cứ thế nhộn nhạo bởi câu hỏi bất ngờ từ hoàng long.

nhắm mắt lại, anh cố gắng đưa mình vào cơn mê cho đến khi cơn buồn ngủ thực sự tìm đến.

;

buổi chiều trước khi bắt chuyến bay vào lại sài gòn, nguyễn huy dành thời gian đi loanh quanh khách sạn của mình cho đỡ phí thời gian ghé thăm thủ đô. cũng không dễ gì anh mới có thời gian rảnh, bận rộn đến mức thông báo cứ vang lên liên tục và dù đã dành khoảng thời gian hiếm hoi mình có sau mỗi cảnh quay để check hết rồi nhưng số lượng thông báo vẫn cứ gọi là tăng dần theo thời gian.

dù anh có từng nói mình tận hưởng sự bận rộn thật đấy, nhưng nguyễn huy cũng là con người mà, anh cũng muốn được thư thả ít chút giữa những bộn bề guồng quay công việc mà thôi.

huy đi dọc tuyến phố lý thường kiệt nhìn những chùm hoa sữa vẫn tỏa ngát hương, đốm xanh đốm trắng đan xen nhau dịu mắt giữa trời thu hà nội. anh rẽ vào một con ngõ nhỏ, vừa đủ hai dòng xe máy lưu thông và cũng không quá đông người. nhắn cho lời võ một tin thông báo thời gian mình sẽ về lại khách sạn, êm xuôi rồi huy mới cất điện thoại vào túi quần, rảo bước đến quán cafe "quen" như một góc vườn xanh giữa lòng hà nội.

gọi một ly cold brew và lôi điện thoại ra đọc nốt mấy dòng sách anh lưu từ ba tuần trước nhưng chưa có thời gian hoàn thành. huy ngồi xuống chiếc ghế mây đợi món đồ được bưng ra, ngón tay gõ nhẹ vào mặt sau điện thoại theo điệu nhạc vang lên trong quán.

bỗng một đôi tay đưa lên che mắt huy lại. hương hổ phách vương vấn từng kẽ tay, lan tỏa khắp không gian. huy chợt giật mình đôi chút vì ánh sáng đột ngột biến mất, nhưng anh vẫn đủ bình tĩnh để nhận ra mùi hương này.

"anh huy", chất giọng mềm mại vang lên trong không gian êm ả.

để mặc thời gian như ngưng đọng bên tai, giây phút cứ lững lờ trôi cho đến khi tiếng nói khẽ vang thêm lần nữa, kéo huy về thực tại.

"thương hả?", huy mới ngớt lời, cô gái tên thương cũng thuận theo mà hạ tay xuống. thương mặc chiếc váy hoa nhí dài đến đầu gối, khoác chiếc cardigan mỏng giữa tiết trời hà nội hơi se lạnh, thương rảo bước về chiếc ghế mây đối diện nguyễn huy, tay còn lại đặt cốc cold brew xuống mặt bàn.

cô gật đầu, mỉm cười chào huy thêm lần nữa bằng chất giọng mềm mại khi nãy.

"anh ghé chơi quán em nữa hả?"

"ừ, đợt này anh có dự tọa đàm ở hà nội. lần này anh ở gần đây nên ghé quán của thương, dạo này em đã giải quyết xong vụ kiện chưa?"

huy đáp, anh vẫn thân thiện như mọi khi hỏi han một chút tình hình cuộc sống của cô. cốc cold brew ban nãy đá vẫn chưa tan hết, thành cốc đã có bám chút khói sương, giọt nước đọng lại rồi từ từ lăn xuống như những hạt mưa vô hình trong quán.

"em chưa anh à... tòa xử lâu quá, dạo này bố bé quýt cũng hay đến gặp con bé", thương cúi đầu, bàn tay mân mê vạt áo.

nghe vậy, huy cũng trầm ngâm nghĩ ngợi một hồi rồi mới lên tiếng, giọng nói anh ấm áp và dịu dàng như đang vỗ về cô gái ấy.

"vậy thương tính sao, có cần nhờ anh giúp không? dù không phải ngành của anh, nhưng anh cũng có quen bạn ở hà nội, người nổi tiếng nên quan hệ không tồi"

"em cũng cần suy nghĩ kĩ thêm anh à. thôi, mình đừng nói chuyện này nữa..."

"ừm, vậy đổi chuyện, cũng lâu lâu anh mới có dịp ghé quán thương".

thấy anh gật đầu, thương mới tiếp tục gợi chuyện, phá tan bầu không khí trầm lắng ban nãy,

"em có xem mưa đỏ rồi, hay lắm anh ạ. em cũng mừng vì bao cố gắng của anh đến ngày được hồi đáp, em từng nói rồi mà"

thương nở nụ cười tươi rói chúc mừng thành công của huy trong bộ phim vừa qua, huy vui vẻ tiếp nhận, mắt anh cong lên cười nhìn thương rồi khẽ nhấp một ngụm coldbrew, nhìn ra ngoài sân quán, bàn tay co lại thành nắm rồi đặt lên đùi.

"cảm ơn thương, anh cũng không ngờ mình lại được yêu quý nhiều đến vậy, mà cũng nhờ vậy nên anh mới có dịp ra hà nội nhiều hơn để gặp gỡ mọi người rồi ghé quán em nữa".

"bé quýt nhà em cũng khoe với các bạn là biết chú diễn viên steven đó anh", nói rồi thương lấy điện thoại khoe ảnh chụp bé gái chừng 8 tuổi, mặc đồng phục, tóc tai tết gọn hai bên còn tay bận cầm xiên thịt, "con bé cũng bảo khi nào mẹ gặp chú huy thì chào chú giúp con".

nguyễn huy đang ngắm ảnh bé con trong điện thoại thương, nghe vậy thấy lòng vui lắm. anh lấy từ chiếc túi giấy nãy giờ được đặt gọn ở chiếc ghế ngay cạnh một hộp quà, nhìn thương chăm chú rồi đẩy đến trước mặt cô.

"anh có quà cho bé quýt, anh cũng nhớ con bé nên em gửi quýt giúp anh nhé"

thương nhận lấy món quà rồi cảm ơn huy ríu rít. hai người trò chuyện một hồi, biết mình sắp phải di chuyển cho kịp thời gian nên huy cũng ngồi không lâu, đủ để trao đổi và tâm sự một vài chuyện. thương tiễn anh ra đến ngoài cổng quán, chiếc cổng được thương khéo léo trang trí bằng nhiều mảnh gốm sứ ghép lại, tạo thành bức tranh dọc theo vòm cổng.

trước khi tạm biệt, thương có gọi anh lại, ánh mắt cô ngượng ngùng có chút khó nói thành lời.

"có dịp ra hà nội, anh lại ghé quán em chơi nhé. em cảm kích lắm... dù chuyện xưa của chúng mình đã kết thúc từ lâu nhưng anh vẫn giúp đỡ em, kể cả khi em có chuyện với bố bé quýt", nói đoạn cô dừng lại một hồi rồi chất giọng êm ru ấy lại vang lên lần nữa, "nhưng anh huy à, em nghĩ mình sẽ quay lại với bố bé quýt".

sau tiếng nói của cô, huy chợt cảm được những nhịp đập nhức nhối trong tim mình như lần nữa dội về. nhưng gương mặt anh vẫn tươi tỉnh, nụ cười vẫn vẹn nguyên. huy đứng đối diện thương, nhìn thật lâu vào mắt cô.

"anh tôn trọng quyết định của thương, suy cho cùng bố bé quýt vẫn là người tốt, anh mong lần này cậu ấy sẽ biết để tâm đến em và con bé hơn. nếu thương có cần gì thì cứ nhắn anh nhé, dù bận nhưng anh sẽ luôn cố gắng giúp đỡ".

nghe huy nói vậy, mắt thương lúc này tràn ngập cảm kích nhìn anh, cô mỉm cười thật tươi rồi khẽ nói lời cuối với anh trước khi xoay người vào quán, "mình vẫn là bạn mà, anh hiểu mà đúng không?"

nguyễn huy gật đầu, trên gương mặt anh khi ấy ánh lên ý cười làm thương tưởng người đứng trước mình giờ đây vẫn là chàng trai tuổi 24 đã sát cánh bên cô. thương nhìn anh, nhưng không đủ lâu để phát hiện trong ánh nhìn của huy chất chứa ngàn lời chưa nói, đôi chút tần ngần xoẹt qua thật nhanh rồi cũng bị lí trí thu vén lại.

"ừ, chúng mình vẫn là bạn, em mau vào quán đi kẻo lạnh".

nói rồi huy xoay người, anh bước đi không quá nhanh nhưng vững chắc. thương cũng đã quay bước vào quán cà phê của cô, không còn đứng ngoài cổng nữa. giữa hai con người của quá khứ là khoảng cách ngày một xa, như đoạn đường mòn của kỉ niệm xưa cũ đã kết thúc, chỉ để lại những bông hoa sữa rụng rơi rải rác khắp con phố đang nao lòng bởi tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên.

về đến khách sạn trời cũng kịp lúc nhá nhem ráng chiều, huy tất bật dọn dẹp quần áo vào vali, kiểm đồ rồi kéo xuống trả phòng. vậy mà cũng vừa kịp lúc lên xe đi ra sân bay, lời võ ngồi bên cạnh thấy huy im ắng, không trêu chọc gì mình như mọi khi, định bụng gợi chuyện hỏi nhưng thấy nguyễn huy trở mình, quay đầu ra bên ngoài cửa sổ rồi làm bộ đang cố ngủ. lời cũng thôi không hỏi nữa, để một khoảng lặng yên ả cho huy chợp mắt giữ sức.

bánh xe lăn đều trên cầu nhật tân, lời nhạc trên radio vang lên dịu êm trong không gian trầm lắng, hòa cùng tiếng mưa tí tách nhỏ giọt lên lớp kính nhưng vẫn đủ để lòng ai xáo động không yên vì những dấu vết xưa cũ ngỡ ngủ yên, lại trỗi dậy vào một ngày hà nội trở gió.

thu qua rồi đông sẽ về

dù anh có chờ anh có đợi em vẫn bước đi mà thôi

em không thể bên anh từ giây phút đầu

lời yêu đến rồi đi rất vội em đâu biết sẽ thế nào

...

chuyến bay hạ cánh lúc đêm muộn, huy chớp mắt đón nhận lấy ánh sáng đột ngột từ khoang máy bay khi tháo bịt mặt của mình ra. theo dòng người đông đúc bước xuống, đến tận khi lấy xong hành lí kí gửi rồi ra đến sảnh của nhà ga T3, huy mới tỉnh táo đôi chút để giao lưu với fan hâm mộ. tuy có mệt vì quãng đường di chuyển khá xa, gương mặt cũng thất thần đôi chút, không muốn để ai phải lo lắng nên anh vẫn vui vẻ nở nụ cười, còn tung hứng với tất cả những người yêu quý mình. thế là mấy món đồ trên tay anh cũng chẳng dừng lại chỉ là hành lí nữa, đủ hết từ bánh kẹo, túi quà lớn đến nhỏ, từng lá thư tay. tự dưng ngước mắt xuống trông mấy món đồ trên xe đẩy của mình, huy thấy ấm lòng đôi chút mà cũng vơi đi cái mệt ban nãy.

đẩy hành lí ra đến tận xe, đến khi từng món đồ được cất gọn vào cốp ô tô thì huy mới thở phào tựa lưng vào ghế sau. cả quãng đường di chuyển về nhà cũng chẳng gần mấy, nhưng với huy lúc này mọi thứ có cảm giác vô vị, và anh còn chẳng hiểu tại sao sức lực như bị rút cạn như thế.

huy tạm biệt lời võ khi đã xếp gọn xong xuôi đồ đạc trong căn nhà của mình sau mấy ngày đi xa, may mắn còn thừa phòng nên việc sắp xếp cũng chẳng mất thời gian là bao.

anh ngước nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng. sáng mai anh sẽ được nghỉ nửa buổi trước khi quay về đoàn phim, chắc vì thế nên giờ anh muốn thức muộn một chút, hoặc vì lí do nào khác mà anh không muốn thừa nhận.

nguyễn huy chợt nghe tiếng chuông cửa vang lên dù đã quá nửa đêm rồi, chẳng biết ai mướn đi bấm chuông nhà anh giờ này, chỉ kịp nảy số biết đâu lời bỏ quên đồ hay cần lấy gì ở nhà anh.

tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, không quá dồn dập nhưng đủ để huy biết người đứng sau cánh cửa đang chờ đợi một lời hồi đáp. cẩn thận nhòm một lần qua mắt mèo để xác minh ai là người ghé thăm giờ lạ lùng này, huy hơi sững người khi trông thấy người đó là nhật hoàng.

cánh cửa bật mở, hoàng đứng ngang tầm mắt huy, hơi thở có chút gấp gáp như mới chạy bộ qua, trong khi hai tay thì xách hai túi nom có vẻ khá nặng.

"sao anh mở cửa lâu thế?", hoàng tặc lưỡi một cái rõ vang.

"mắc gì 1 giờ sáng mày mò qua đây?", nguyễn huy cứ thế đứng chôn chân ở cửa nhìn người vừa đến bước tự nhiên vào phòng khách, đặt hai cái túi lên mặt bàn rồi nhẹ nhàng ngồi gọn ơ xuống sofa.

dứt lời, hoàng quay sang lè lưỡi một cái rồi nhoẻn miệng cười thật tươi nhìn vào mắt huy, nụ cười của em dần trở nên dịu dàng khi ngước nhìn anh nhưng không kém phần tinh nghịch, "hihi em thích".

"em đùa thôi, tại chị lời á, bảo anh từ hà nội về chưa có bỏ miếng gì vào bụng. tiện ba mẹ thằng khang đang ở đây nên em để các bác không gian với nó, xong em mang đồ qua cho anh nè", nói rồi hoàng vỗ hai bàn tay, rộn ràng nhìn huy tròn cả hai mắt như em bé đang chờ nhận được lời khen sau khi làm việc tốt, "thấy em ngoan chưa?"

huy khẽ cười , lắc đầu chịu thua trước sự tinh nghịch của hoàng rồi cũng đóng lại cánh cửa cho gió đêm bớt lùa, anh tiến tới xoa nhẹ mái đầu hoàng bông mềm phảng phất hương trầm còn vương trên từng lọn tóc.

"ngoan", rồi đoạn huy phất tay ra hiệu nhật hoàng ngồi xích ra, đến lúc hai người cùng an vị trên chiếc ghế sofa êm ái, huy mới nói tiếp "nhưng cũng hư, cái tội nửa đêm một mình chạy qua đây là sao hả hoàng? anh nhớ có dặn không được đi đường buổi đêm rồi đúng chưa?"

đối mặt với nguyễn huy đang nhìn chằm chằm vào mình như thế này, nhật hoàng có đôi chút sợ như đang bị hỏi tôi, và cũng... ngượng chín mặt. nhưng làm sao có thể chịu thiệt thòi bị mắng khi cậu qua đây với ý định mang đồ ăn sang cho anh kia mà. cậu là người sắp cứu cái bụng đói đang kêu "ọt ọt" của huy kìa.

"nhưng em nghe chị lời bảo mà, em sợ anh đói, với cả em nấu toàn đồ biển thôi ăn đêm không có ngán đâu" trông cái dáng vẻ bĩu môi của hoàng thấy vừa ghét vừa cưng, ngứa ngáy trong lòng nên anh làm liều một phen, lấy tay búng lấy trán người ngồi bên cạnh nghe vang tiếp "cộp"

"thấy ghét quá, ngồi yên đó đi" nguyễn huy đứng lên trước ánh nhìn rớm lệ cùng tiếng kêu thất thanh từ nhật hoàng. anh tiến đến mở túi đồ hoàng mang sang, nhìn hộp đồ ăn vẫn còn ấm là đủ biết người nấu có tâm chuẩn bị kĩ càng mới qua gõ cửa nhà anh. huy đâu để hoàng động tay nữa, anh bắt cậu ngồi yên trên ghế rồi tự mình đun lại từng món đổ ra dĩa, bàn ăn lúc nãy còn trống trơn nay đã được lấp đầy bởi món ngon đang nghi ngút khói.

anh nhìn qua hoàng, ngoắc tay ám hiệu "lại gần đây", biết ý huy sắp dụ cậu làm gì nên hoàng nhanh trí lắc đầu nguầy nguậy, bĩu môi.

"em ăn rồi, anh ăn đi để biết tay nghề em tuyệt đỉnh thượng hạng"

nghe thế nhưng huy nào có chịu thua, anh đem cả bát đũa dúi vào tay cậu, tay chống hông ra quy định "chưa có đủ đô, ăn thêm một bát đi mới được về"

thế là một bàn đồ ăn giờ không chỉ trống trải mình huy, còn có thêm hoàng đang xị mắt cùng anh ngồi xử lí từng món đồ ăn. bữa ăn cũng không im ắng xíu nào, hoàng vừa gắp vừa bon mồm kể chuyện chuyển nhà lúc huy vắng mặt ở sài gòn, rồi đến lượt huy nhắc đến mấy câu chuyện vui được hoàng long kể lại hôm trước khi còn ở hà nội. chẳng mấy chốc đồ ăn cũng vơi đi gần hết, chốt lại hoàng sang đây không chỉ no bụng thêm mà còn lời thêm chục lần khen "ngon" từ nguyễn huy.

nhật hoàng thu dọn đồ, tính đặt xe về nhà sau khi giúp huy đặt dĩa vào máy rửa bát. tay cậu cầm sẵn túi bánh cốm vừa được huy tặng làm thức quà thơm ngon từ chuyến thăm thủ đô vừa rồi. nguyễn huy vừa bước từ phòng tắm ra, nhìn em xách kín cả tay, tự thấy có chút không nỡ, tiến đến cầm lấy hai chiếc túi nặng trĩu từ tay hoàng.

"đưa anh"

"e-em tưởng anh đang tắm"

"mới sắp đồ vào máy giặt thôi, đặt xe về à? giờ này còn xe không?" huy ngó vào màn hình điện thoại hoàng, thấy tình hình xe cộ có vẻ không khả quan, hoàng lắc đầu đáp lại anh. dễ hiểu thôi, họ ăn xong bữa cơm cũng đã 2 giờ sáng rồi.

"nếu mà không có xe thì để em đi bộ về, 20 phút nhanh mà", hoàng xua tay rồi cũng úp điện thoại xuống bàn, miệng vẫn bận giục nguyễn huy đi tắm lẹ lên còn mình tranh thủ đi vào phòng tắm ngó quanh một hồi. lát sau, hoàng ra khỏi cửa nhà tắm thấy huy vẫn đang đứng như trời trồng chưa chịu đi lựa quần áo, mắt anh vẫn dán vào màn hình điện thoại cậu, đôi lúc dùng cái tay vẫn đang cầm túi bánh cốm như báu vật chọt một ngón vào màn hình để không bị tối màn.

"em bật nước hộ anh luôn rồi, giỏi không? muốn tắm thì lúc em về chỉ được tắm 10 phút thôi đấy nhớ chưa"

"bé lo à?" huy giờ mới nhận ra hoàng đã bước ra ngoài, xoay người lại tựa vào thành bàn ăn, có chút cười nhẹ nhìn em.

"lo chứ sao k-", hoàng theo thói quen đáp ngay một lời tỉnh bơ, nói ra gần hết mới thấy phần nghiêm trọng của vấn đề, nhật hoàng phải phanh gấp cái miệng mình lại, nín thinh đảo mắt quanh khắp căn nhà làm bộ như mình chưa nói gì. còn anh huy của cậu cũng hơi bị tinh ý, huy biết nhật hoàng vừa hớ mồm, mà cái hớ hênh đó của cậu cũng vô tình làm huy thấy ngại ngại trong lòng (dù huy không rõ tại sao mình lại ngại). anh phải cố nghĩ đơn giản rằng mình ngại là vì hôm nay nhận được sự quan tâm đặc biệt từ nhật hoàng, chắc cậu cũng lo khi nghe anh mệt mà thôi. nguyễn huy tinh tế mà, anh cũng biết giờ mình phải làm gì đó để xua tan bầu không khí ngại ngùng này, không nhật hoàng sắp nhìn thủng cái ghế phòng khách rồi. anh nhanh trí ho lên một tiếng, lắc chiếc điện thoại trong tay mình hòng giành lấy sự chú ý từ cậu.

"không có xe nào nhận rồi, giờ tính sao?"

hoàng nghe tiếng huy vang lên mới được dịp ngoảnh đầu lại, cậu bước đến đội nón lưỡi trai lên đầu, xong xuôi mới cất tiếng, "thì em đi bộ về như nãy cũng được mà anh".

tưởng mọi chuyện đến đó là đã tìm ra được cách xử lí, ấy thế mà nhật hoàng phải nghệt mặt ra một lần nữa vì có người đã nhanh chóng cởi chiếc mũ cậu mới đội ra, tay vừa cầm vừa phe phẩy quạt cho cậu.

"đêm rồi, đi bộ không an toàn"

"em lớn rồi mà"

"lớn rồi thì vẫn không an toàn", huy chốt một câu gọn lẹ ngăn hoàng khỏi cãi anh, huy nhìn sang trông cậu đang đờ hết cả người vì anh. rồi thấy hoàng thở dài, hỏi anh một câu, "thế giờ em phải làm gì mới về nhà được đây?"

"ở lại đi"

nguyễn huy chỉ trả lời ba từ như thế khi nhìn vào mắt cậu, tiếng anh cất lên còn trìu mến hơn cả ánh trăng bạc đang hắt vào góc ban công ngoài kia. nhật hoàng chợt sững người đôi chút khi nghe huy nói vậy, ai chẳng biết ngại khi đứng trước người đặc biệt của mình cơ chứ. huống chi - huy chưa từng ngỏ lời hoàng ở lại lần nào, đây là lần đầu tiên đấy.

huy không đợi hoàng nói thêm gì hết, anh cất giọng tiếp phủ đầu cậu khỏi suy nghĩ bước chân khỏi cánh cửa màu gỗ đêm nay.

"đêm nay, hoàng ở lại đây cùng anh nhé".

cậu nghĩ anh phương nam nói đúng rồi đấy - nhật hoàng nhìn vậy thôi chứ ngốc yêu lắm.

và chẳng ai biết bằng cách nào, nhật hoàng đã gật đầu trước lời ngỏ của anh huy rồi.

;

cái chap này dài quá các bác ạ
 
Huyhoang | Giao Lộ
nhiệt độ


hoàng không nhớ sao câu lại đồng ý với lời đề nghị của nguyễn huy. chỉ biết bây giờ cậu đang ở trong nhà anh sau khi gửi cho đình khang vỏn vẹn một dòng tin "ê tối nay tao không về nha, khóa cửa đi" rồi tắt thông báo cái rụp, để lại đình khang ngồi trong nhà đợi cửa mà không hiểu nổi chuyện gì xảy ra.

thực hiện xong xuôi mọi nghĩa vụ thông báo tới "em hàng xóm" cùng nhà, nhật hoàng yên tâm kí gửi tấm thân lên chiếc giường êm ái của nguyễn huy. cũng đâu phải cậu cố tình đâu, chẳng qua mấy phòng còn lại trong nhà huy giờ bị biến thành kho lưu trữ quà tặng của người hâm mộ và nhãn hàng. nghe anh bảo vậy thì phải biết đường theo chân vào phòng còn lại chứ - mà đó cũng chính là phòng ngủ của nguyễn huy.

nhật hoàng rút ra một điều: đặt lưng trên giường của người mình thích hẳn cũng không phải điều gì khỏe mạnh cho tinh thần cho lắm.

minh chứng là hoàng đang vừa nằm lăn lóc tranh thủ hít hà tí mùi hương nhè nhẹ của nguyễn huy còn vương trên chăn nệm, vừa cố gắng trấn tĩnh nhịp đập điên cuồng trong lồng ngực mình, trong khi chủ nhà thì vẫn thảnh thơi trong phòng tắm.

huy bước ra cũng đã hai rưỡi sáng, anh ngó tới cậu chàng đã nằm ngủ quên trên giường. tướng ngủ của hoàng nom rất ngoan khi không lộc xộc chăn màn, cũng không biểu diễn màn đạp chăn đạp gối tứ tung. hoàng nằm ngay ngắn trên giường, một tay ôm lấy chiếc gối ôm của anh, nghiêng đầu tựa vào gối, tay còn lại khép hờ và đặt trên mép chăn, thẳng thớm theo thân hình của cậu.

trông chả khác con cún mấy nhỉ, huy trộm nghĩ và rút điện thoại ra ghi lại hình ảnh này của hoàng.

anh tiến đến, ngắm nghía gương mặt say giấc của hoàng. tay râm ran ngứa, muốn nhéo cái má của cậu một phát. huy đi đóng phim với cậu, quảng bá và đồng hành với nhau một thời gian nên nhìn là biết dạo này hoàng được chăm bẵm kĩ hơn. mặc dù huy hay trêu hoàng bằng cách chọc cậu siết cân, lâu lâu lấy tay sờ bụng cậu để xem mấy bát cơm hoàng ăn đã nuôi cậu tốt đến chừng nào. nhưng cũng chính nguyễn huy mới là người gắp cho cậu thật nhiều món những lần có dịp đi ăn chung, để chạm mặt hoàng lần nào thì tay anh đều được nựng cằm bóp má cậu thật đã.

điều này thành thói quen của nguyễn huy đến mức nếu đình khang đã bị kẹp cổ quen thì cặp má nhật hoàng cũng phải lì đòn với đôi tay nguyễn huy rồi.

huy không dám sấy tóc mà chỉ lấy khăn lau thật khô mái tóc của mình. không phải anh không quan trọng sức khỏe, chỉ là không muốn ông thần đang ngủ say lại bị thức giấc. anh biết dạo này nhật hoàng cũng phải ngủ ít lại và chạy show nhiều mà. vả lại, huy vẫn còn nhớ ai là người thấy anh bước vào phòng tắm lúc 2 giờ sáng thì vừa lườm vừa nói "anh tính để các cụ về trong đêm gõ đầu thật hả steven?"

anh không muốn bị hoàng mắng...

nghĩ đến là huy thấy rùng mình, nên phải nhanh chóng leo lên giường đi ngủ sau khi vắt khăn lên ghế. trước khi tắt đèn ngủ còn cẩn thận vén lại chăn cho nhật hoàng rồi chỉnh lại nhiệt độ điều hòa. chỉ đơn giản vì huy không muốn mai dậy thấy cả hai đứa đều ho sù sụ.

vậy mà người tính không bằng trời tính.

đỗ nhật hoàng tỉnh giấc khi nghe tiếng ho của nguyễn huy bên tai, chớp mắt vài cái để xác nhận bây giờ chỉ mới 3 rưỡi sáng. bởi bầu trời bên ngoài vẫn bao phủ bởi màn đêm dày đặc, ánh trăng vì thế tranh thủ ghé gần bên khung cửa sổ, in vài bức hoạ lá hoa ngộ nghĩnh lên những mảng tường.

rõ mồn một tiếng ho bên tai khiến hoàng phải vội quay sang ngó người nằm cạnh mình đêm nay. trông nguyễn huy vẫn như đang chìm trong giấc ngủ, hình như anh không ý thức được mình vừa ho nên chỉ nghĩ rằng mình còn trong giấc mơ.

nhật hoàng lay nhẹ tay huy, nhưng cậu hơi giật mình vì anh không đáp lại gì trong khi nhịp thở vẫn vang lên đều đặn trong gian phòng. lát sau, huy mới hơi phe phẩy tay một chút, đủ từ tốn để hoàng bắt lấy cánh tay của anh đang quơ quạnh trong không gian.

"hoàng sao không ngủ đi? ngồi đó nhìn anh làm gì?", huy là người lên tiếng trước.

nguyễn huy nương theo ánh trăng bạc hắt vào phòng ngó thấy nét mặt hoàng, giật mình tưởng hoàng bị làm sao khi trông cậu bây giờ không khác đang mếu là bao.

"anh huy... em tưởng anh bị làm sao, anh cứ ho mãi, em lay anh còn không chịu tỉnh nữa. người anh nóng lắm, anh có biết không? anh có mệt không? em lấy anh cốc nước nha, em sợ anh bị làm sao lắm"

nhật hoàng nói nhanh đến mức nguyễn huy không tìm được một khoảng trống nào để chen giọng vào, nhưng cũng đủ để nguyễn huy thấy được tia run rẩy trong mắt và giọng nói của cậu. huy vỗ nhẹ vào tay cậu, anh cũng bắt đầu ngồi tựa vào thành giường để trấn an hoàng, ý nói anh không có sao.

nhưng giờ huy mới để ý người anh nóng thật, nằm điều hòa nhưng lưng áo cũng thấm ướt mồ hôi.

chắc là ốm rồi?

"anh ốm rồi ạ?" hoàng vẫn mếu, ánh mắt không tránh được sự hoảng hốt, lo lắng hơn cả người đang nóng ran là huy, và nếu như anh còn sức trêu thì đã chọc cậu trông chả khác gì ba mẹ huy hồi nhỏ mỗi khi anh trốn đi tắm mưa rồi tối về đổ bệnh.

nhưng huy kìm lại cảm giác muốn trêu hoàng lúc này, anh chỉ gật đầu khi tay vẫn đặt trên tay em, anh cất giọng trước ánh nhìn run rẩy của cậu chàng đang nửa ngồi nửa quỳ trên giường, đối diện trước mắt anh.

"nãy anh ho vang lắm nên hoàng bị tỉnh hả? ngủ tiếp đi để anh ra ngoài uống thuốc hạ sốt".

nhưng hoàng đâu có cho anh đi, cậu cứ giữ tay anh lại rồi một mực đẩy anh nằm xuống gối, bắt huy nằm yên một chỗ. giọng cậu quả quyết như đang đối diện với vấn đề nghiêm trọng.

"để em, em lấy thuốc cho. anh ốm rồi còn muốn đi ra ngoài, vấp thì sao?"

nói rồi hoàng nhanh chóng bật đèn pin điện thoại rảo bước xuống giường. trước khi bước ra phòng bên cạnh lấy thuốc theo như hướng dẫn của nguyễn huy, hoàng cũng không quên chỉnh nhiệt độ lên nấc cao nhưng không quá nóng đủ để huy có thể được thoải mái trong tình huống này.

lát sau, nhật hoàng cũng trở lại với vài viên thuốc đã tách vỉ và cốc nước ấm trên tay, cậu khẽ lay nguyễn huy đang nhắm mắt, cẩn thận đặt thuốc vào tay anh, nâng cốc nước đợi huy uống xong mới để lại trên thành tủ.

hoàng dặn huy phải ngủ ngay, ngón trỏ giơ lên trước mặt ra hiệu im lặng ngăn cho anh không nói thêm bất cứ điều gì, không để khoảnh khắc anh cãi lời cậu như việc đi tắm khuya xảy ra nữa.

đơ người một hồi nhìn nhật hoàng vừa chống tay vừa nghiêm túc chỉ thị, nguyễn huy không biết lúc này ai mới là người lớn hơn. sau cùng huy cũng gật nhẹ đầu, cười bất lực trước sự nghiêm khắc của hoàng. cơn buồn ngủ có vẻ cũng đang tiến dần đến, ấy thế mà huy vẫn kịp vẫy nhẹ cái tay trong không trung, khẽ gọi nhật hoàng ngồi xuống bên anh một chút.

nhật hoàng trông thấy thế còn nghĩ nguyễn huy đang muốn nhờ mình lấy cái gì, khẽ ngồi bên cạnh huy một cách cẩn thận để không làm xô lệch chăn anh.

đẩy gối ôm đến sát mạn sườn nguyễn huy xong xuôi hoàng mới nghiêng người, đầu hơi cúi để ghé tai gần với anh hơn. hơi thở nguyễn huy nhẹ phả lên mặt cậu, cơn ngứa ngáy râm ran hoà theo một chút dễ chịu. hoàng vẫn nghiêng đầu chờ xem huy cần mình giúp gì, song thay vì nghe giọng anh cất lên bên tai, nhật hoàng lại cảm nhận được đôi bàn tay ấm áp khẽ chạm vào má mình. những ngón tay lướt qua rồi lại lướt về cưng nựng trên má cậu như đang gảy phím đàn, nhiệt độ ấm nóng in theo từng cung đường của đôi tay ấy. hồi sau thấy bàn tay khẽ dừng lại bên gò má, hoàng mới quay đầu lại thì thấy nguyễn huy đã khép mắt, lồng ngực phập phồng lên xuống thật đều , ấy là lúc hoàng biết anh huy đã chìm vào giấc ngủ.

nhân lúc nguyễn huy còn ngủ say, hoàng cũng tranh thủ bê cốc nước đi cất rồi ghé lại căn phòng ban nãy để dọn dẹp lại tủ thuốc cho anh. ban nãy nghe anh dặn phải vào đây mới tìm được thuốc, hoàng hơi hoảng nên nhanh tay nhanh chân tìm thuốc chứ vẫn chưa kịp xếp lại mấy túi thuốc vừa bị rút ra khỏi tủ.

tủ thuốc đặt ngay trong một ngăn to của giá sách, cậu loay hoay một lúc mới xếp lại thật gọn mấy túi zip vào đúng các hộc. coi như một công đôi việc, vừa gãi trán vừa nghĩ bụng nếu cậu xếp cẩn thận thì anh huy cũng không phải mất công làm mấy việc này nữa.

"dạo này anh bận, chắc không có thời gian xếp lại sách", hoàng thì thầm với chính bản thân mình khi trông thấy mấy quyển sổ nhỏ bị rớt xuống từ giá sách. mắt đưa ngang dọc ngó quanh thì mới để ý ở ngăn cao nhất trên cùng nơi mấy cuốn album được huy trưng bày trông như bị xô lệch, có vẻ đó là nơi mấy quyển sổ bị rớt xuống thật rồi.

hoàng cẩn thận nhặt lên rồi đặt lại mấy quyển sổ lên trên ngăn cao nhất. tuần tự sắp xếp thật gọn như chưa từng có vết tích xô lệch nào xảy ra.

vậy mà lúc chuẩn bị đặt được cuốn cổ cuối vào ngăn sách, một mảnh giấy nhỏ nhẹ bay xuống khỏi khe sổ, kèm theo tấm ảnh được bọc kính cẩn thận nhẹ đáp xuống đất. hoàng khựng lại, để tạm quyển sổ vào rìa giá sách toan cúi xuống nhặt tờ giấy cùng bức ảnh mới vừa lọt ra.

tờ giấy nhỏ nhưng được giữ cẩn thận trông giống lá thư tay, hoàng chỉ chợt nghĩ thế khi nương nhờ ánh đèn vàng mờ từ góc phòng để xem đây có thực sự là giấy tờ quan trọng gì không.

thế nhưng cũng chỉ là một mảnh giấy nhỏ, với nét chữ... của nguyễn huy, nếu như hoàng nhớ không lầm theo mấy lần được ngồi kế bên khi thấy huy kí tặng người hâm mộ ở công ty.

tim cậu nhẹ hẫng theo từng khoảnh khắc quét theo những dòng chữ ghi trong mảnh giấy nhỏ kia. hoàng cũng không biết cảm giác của mình là gì khi cậu cảm nhận được vài tia nhức nhối trong lồng ngực khi lướt trúng dòng chữ nhỏ được ghi nắn nót trên mảnh giấy nọ.

"anh đã nghĩ em sẽ đợi anh"

hoàng tần ngần không biết nên đặt tờ giấy xuống không nhưng sợ sẽ bay mất nên tạm cầm theo khi tiến gần bên cửa sổ. khi này, nhật hoàng mới thấy rõ bức ảnh được bọc kính, giữ cẩn thận, vừa rơi ra cùng mảnh giấy kia đã được cậu nhặt lên cùng.

bàn tay hoàng đặt bên bậu cửa khẽ cứng lại khi trông thấy trong tấm ảnh đó là hai con người đang đứng ngược sáng.

làm sao có thể không nhận ra bóng dáng cao lớn, vững chãi trong ảnh là ai, cậu biết và đã quen với việc len lén ngắm nhìn dáng hình đó của nguyễn huy. nhưng người còn lại... hoàng không biết, chỉ biết đó là bóng dáng một cô gái, người ấy đang nhẹ tựa đầu vào vai huy. và dù chỉ qua một bức ảnh ngược sáng không thấy được rõ đường nét trên gương mặt, hoàng cũng biết chắc người con gái trong ảnh hẳn phải rất dịu dàng để được anh ôm lấy như thế.

chỉ một từ "thương" được ghi lại nắn nót trên mep ảnh.

tay cậu vẫn nhẹ nâng tấm ảnh đó, ngắm nghía nó dù biết đây chỉ là một khoảnh khắc được lưu giữ lại trong dòng chảy thời gian. hoàng thậm chí cảm tưởng chính cậu đã đặt chân vào khung ảnh mình đang cầm, lặng lẽ quan sát hai dáng hình trước mắt tựa vào nhau, ngược sáng chờ đợi ánh bình minh ngày mới.

ra thế, hoàng thở dài và thầm nghĩ, im lặng khi tay bận rộn cất lại tấm ảnh và mảnh giấy kia vào quyển sổ ban nãy, đặt gọn gàng lên ngăn sách chúng thuộc về.

xong xuôi mới lê từng bước chậm rãi về phòng. cất bước khỏi căn phòng kia nhưng không ngăn được dòng suy nghĩ về những gì cậu thấy, biết rõ đây là bí mật không nên hỏi dù cho cảm nhận được từng nhịp đập nhức nhối của mình, dù nhật hoàng cũng muốn được hỏi nguyễn huy vài điều, nhưng cậu lại chợt nhận ra.

mình hỏi để làm gì? mày có quyền gì sao hoàng, mày chỉ là đem lòng thích anh huy, nhưng anh ấy có người trong lòng rồi.

nhưng những gì anh viết là sao? rốt cuộc là sao?

hoàng chỉ biết đối chiếu bộ dạng hôm qua của huy trong chị lời, cùng những gì mà cậu đã nhìn thấy trong phòng sách vừa nãy.

ôm đầy những suy đoán trong bụng, nhưng mũi tên vẫn dẫn hướng về một kết luận mà cậu cũng chưa dám chắc, nhưng dường như... không chỉ cơ thể mà tinh thần của nguyễn huy cũng đang cần thời gian để hồi phục.

hoàng nắm chốt rồi vặn tay cầm thật khẽ, bước vào phòng ngủ của chủ nhà lần nữa, nâng bước chân thật nhẹ đến cạnh giường tránh khiến anh bị thức giấc. bàn tay hoàng kéo lại chăn lên cho huy rồi cũng đặt lên trán anh để xem người nằm trên giường có bị lên cơn sốt không. cặp lông mày khẽ giãn và tiếng thở phào thoát ra từ môi cậu khi thấy thân nhiệt của huy đã bớt nóng hơn lúc nãy.

ngước mắt ra ngoài cửa sổ, đã bốn giờ sáng dù sài gòn vẫn chìm trong màn đêm đen, hoàng thở hắt một hơi rồi cũng khẽ khàng nằm xuống. cậu kéo chăn qua đầu nhưng được một hồi lại kéo xuống, len lén đưa mắt nhìn nguyễn huy vẫn đang thở đều, một nguyễn huy không hề biết đến những gì diễn ra trong lòng cậu từ nãy đến giờ, hoặc là... anh chưa từng biết hết tất cả tâm tư của cậu.

"anh huy", tiếng hoàng gọi tên anh khẽ vang nhưng chỉ vừa đủ trong màn đêm. thấy huy không đáp lời, thầm nghĩ anh đã ngủ say, khi đó tiếng nhật hoàng mới nối tiếp vang lên "em không muốn anh huy buồn vì điều gì, đừng buồn".

"nhưng nếu huy buồn, hãy kể em nghe nhé".

nói xong hoàng lại vội kéo chăn lên, úp mặt vào sau chiếc gối ôm, nuốt những lời mình muốn nói xuống và giấu thật sâu trước khi cậu thật sự không kìm chế được mà thổ lộ với anh trong căn phòng này.

và em thích anh lắm, nhưng em chưa thể nói ra.

hoàng không biết khi mình đang trốn sau lớp chăn mỏng kia và cố gắng chìm vào giấc ngủ, người bên cạnh từ lúc nghe tiếng chân hoàng bước vào vẫn luôn nhận thức được điều gì diễn ra. huy hé mắt, khoé miệng hơi cong lên, ngước nhìn lên trần nhà vì một cảm giác lạ lẫm vừa diễn ra trong lồng ngực anh.

lần này, không đau như anh nghĩ. huy đã nghĩ mọi thứ sẽ đau lắm khi cố tảng lờ vấn đề đã xảy ra lúc ngồi máy bay trở lại sài gòn. nhưng huy vẫn ổn dù đã xây xước, nhưng có vẻ vì anh đã quen...

hoặc vì một lí do nào khác mà huy chưa thể gọi tên được, nhưng lồng ngực phập phồng đã bớt đi cảm giác quặn thắt, nhói buốt mà anh tưởng mình sẽ lại trải qua lần nữa y hệt nguyễn huy của tuổi 25. có lẽ vì con tim anh biết thời gian đã đủ là minh chứng để đặt xuống một chuyện đã cũ không có khả năng hồi sinh, và anh chỉ cần chấp nhận như nó vốn dĩ nên xảy ra.

huy khẽ nhích tay chạm vào cánh tay của hoàng, nhẹ thôi nhưng đủ để cảm nhận làn da mát mẻ trái ngược với thân nhiệt ấm nóng của anh. kí ức về que kem mẹ mua cho anh trong những ngày hè nóng đổ lửa bỗng quay về. khẽ nhắm mắt lại, huy biết đã đến lúc để say giấc trước khi bình minh thực sự ghé đến lay động thành phố này. nguyễn huy ngay lập tức quên đi cơn chóng mặt ban nãy, tìm một tư thế thoải mái sẵn sàng chìm vào cơn mơ khi bàn tay vẫn khẽ chạm vào cánh tay người nằm cạnh, vì anh biết đang có một người rất lo cho mình ngay trong chính ngôi nhà này.

còn nhật hoàng, gà gáy tinh mơ rồi mà cậu vẫn lăn lộn chưa ngủ được, cơn mơ cứ đến chập chờn mà không thể chìm sâu giấc. vì thế không khó hiểu chút nào khi đình khang mở cửa vì tiếng chuông bấm dồn dập, khang đã giật mình đến mức ôm ngực trước đôi mắt quầng thâm của người anh cùng nhà.

"anh đi đâu làm gì mà 8 giờ mới về vậy? rước đôi mắt đó về tính báo lọ che khuyết điểm của makeup artist hôm nay hay gì?"

hoàng không nói gì, cất gọn giày vào tủ, vươn vai một cái rồi úp mặt xuống sofa. cậu em nhỏ chỉ biết thở dài trước cảnh tượng này, tặc lưỡi một cái nhưng vẫn quay ngược lại phòng mình lấy một chiếc chăn đắp lên người anh trông có vẻ đã mệt nhoài cả đêm.

khang vừa đổ túi bún bò thơm lừng hoàng mang về trước khi ngất xỉu trên ghế vừa hậm hực, nghĩ bụng sao mà mấy ông anh của khang mang tiếng lớn hơn cả cậu nhưng việc gì cũng đến tay khang, chỉ được cái lớn tồng ngồng thôi.

tiếng nồi niêu xoong chảo va đập vào nhau như một cách thể hiện đình khang vẫn còn điểm vụng về, âm vang đến mức nhật hoàng từ trong cơn mơ cũng phải lồm cồm bò dậy. hoàng chỉ vừa ngẩng đầu liếc nhìn đình khang, cậu em đã không tự chủ được mà hơi rụt cổ lại như một chú rùa lẩn trốn trong lớp vỏ, miệng cười hì hì còn hai tay chắp lại xoa xoa tỏ vẻ hối hận.

"thôi mà, em xin lỗi mà, giờ em ngồi ăn ngoan nè, anh hoàng ngủ đi nhé tí em khang gọi anh hoàng dậy. em khang chăm lại anh hoàng"

tiếng "mà" được khang nâng lên rồi kéo thật dài, mệt mỏi của hoàng cũng nhẹ giãn ra vì vẻ mặt buồn cười năn nỉ của đình khang, dù tâm trí vẫn còn đó uể oải nhưng vì thói quen trêu khang khó bỏ. hoàng vo tờ giấy cạnh bàn ném nhẹ sang phía đình khang đang ngay ngắn cắm mặt vào tô bún nhằm đánh tiếng.

"ai đánh mà khai? tao làm gì mày mà phải rụt cổ? kéo cái cổ ra rồi ăn đi"

khóe miệng hoàng hơi nâng lên cố nín cười rồi cũng ngoảnh mặt, tiếp tục giấc ngủ của mình trước khi những hồi chuông báo thức reo lên cho một ngày bận rộn làm nghề đang đến.

;

tiếng chuông báo thức vang lên kéo nguyễn huy thức giấc, đã 10 rưỡi sáng và bỗng chốc huy thấy mình đã khỏe khoắn hơn sau một giấc ngủ không chập chờn. quay sang bên nhưng không thấy bóng dáng nhật hoàng đâu, nguyễn huy chỉ biết hoàng đã về khi thấy chăn được gấp gọn gàng đặt bên cạnh mình.

ánh mặt trời đã gần lên đến đỉnh đầu, lại thêm một ngày nắng nữa của sài gòn. huy ngước mắt nhìn theo vạt nắng vắt qua khung cửa nhà anh, nhìn nắng rải xuống sàn ngỡ như đang chạy lon ton đuổi bắt nhau. khoảnh khắc hiếm hoi anh được thư giãn trong căn nhà của mình trong quãng thời gian bận rộn gần đây. mùi nước lèo của tô bún bò được xếp riêng trên mặt bàn ăn, dù chưa được đun ấm nhưng hương thơm vẫn nghi ngút đã kịp kéo tâm trú anh về với góc bếp thân thuộc.

trước khi bước đến gian bếp chứa đựng sự hấp dẫn bí ẩn mà nguyễn huy không thể khước từ, ánh mắt anh va phải mảnh giấy nhớ trên mặt bàn được đặt ngay ngắn cạnh vài viên thuốc mới tách vỉ, có vẻ đã được cắt rất cẩn thận để nếu có lỡ gạt trúng cũng không bị trầy xước.

"em có hỏi chị lời hàng bún bò anh thích ăn nên chắc là đúng chứ nhỉ?

ăn thật ngon rồi hẵng đi quay.

đừng quên uống thuốc.

đừng để bị ốm.

phục hồi sức khỏe rồi kẹp cổ đình khang cùng em"

nguyễn huy cũng không hiểu sao bữa ăn đó của anh lại ấm áp hơn mọi ngày dù cho chỉ có anh đang thưởng thức trong căn bếp ngập mùi nắng thơm hoà lẫn mùi nước lèo. và ngay cả những điều làm anh phải ngồi thừ người nghĩ suy đợi chờ một cơn quặn thắt bất chợt ổ đến trong ngày hôm qua hình như cũng bị huy đánh rơi đâu mất.

tô bún bò sớm hết sạch, huy ngân nga vài bài ca quen thuộc rồi xếp bát lên kệ sau khi rửa sạch. căn nhà mấy ngày chưa được về lại thế nhưng cũng chẳng có gì cần phải dọn dẹp, sắp xếp lại ngoài mấy cái bát vừa được đặt lên kệ.

đầu giờ chiều hôm ấy khi lời võ ghé qua đón huy theo lịch trình, quan sát tinh thần khoan khoái của anh diễn viên ngồi sau lưng khác hẳn với những gì cô chứng kiến ngày hôm qua. cộng dồn với mấy lời dặn của đỗ nhật hoàng "thấy anh huy mệt thì chị bắt anh í nghỉ nha, anh huy ốm". bây giờ trông nguyễn huy thật tình chẳng giống người mới ốm dậy là mấy. nếu nói không ngoa khi ngồi trên xe, nghe mấy giai điệu ngân nga phát ra từ người vẫn còn đang bận ngắm nghía cảnh vật bên ngoài cửa sổ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính theo điệu nhạc, thì ai không biết sẽ hiểu rằng anh diễn viên này mới được nạp đủ năng lượng và còn dư sức quay 5 cảnh hành động liên tiếp.

"hoàng nói anh ốm mà sao anh trông vui vậy huy? anh có ổn không vậy, có cần nói đạo diễn đẩy cảnh hành động lên nhanh trước khi anh thực sự ngất vì ốm không?

đây là giai đoạn đầu tiên của trúng gió hả, sao lạ vậy?"

nguyễn huy chả vội nói gì, lắc đầu nhưng khóe miệng vẫn nâng lên trước khi anh thực sự ý thức được cơ mặt mình đang muốn biểu tả điều gì.

từ sáng thức giấc cảm giác thật lạ, huy chả chắc mình đang nghĩ gì nhưng biết rằng nếu cần một câu trả lời thì liệu có phải do nắng hôm nay quá đẹp, hay là vì tô bún bò buổi sáng đúng tủ quán ruột của anh, hoặc cũng có thể là do bản nhạc trên xe vừa vặn quá hợp cho một ngày trời đổ nắng.

suy đi tính lại thì chắc lí do chỉ có như thế thôi nhỉ. mà huy lại không biết rằng những ngón tay của anh chỉ bắt đầu gõ theo nhịp nhạc từ khi chiếc xe lướt qua màn led trên tuyến nam kỳ khởi nghĩa, nơi quảng cáo của hoàng đang được chiếu. giai điệu chỉ bắt đầu được huy ngân nga từ khi cái tên "đỗ nhật hoàng" vang lên trong cuộc nói chuyện giữa quản lí và đại diện liên hệ nhãn hàng nào đó, đề cập đến một dự án quảng cáo hợp tác có mặt cả anh và cậu.

ngón tay anh lướt trên màn hình điện thoại, chỉ gõ nhanh vài dòng rồi ấn gửi trước khi cùng quản lý bước xuống xe vào trường quay.

và đầu dây bên kia, màn hình chiếc điện thoại nhận tin cũng sớm bật sáng lên.

"bún bò ngon lắm !

"

"khỏi ốm kẹp cổ đình khang được rồi !

"

trong túi áo nhật hoàng, người nhận tin nhắn nãy giờ từ nguyễn huy, điện thoại vẫn kiên trì bừng sáng thêm một lần.

"nhưng anh cũng bẹo má mày thêm vài cái được không?"
 
Back
Top Bottom