Chương 8 : Mối duyên lặng
- Má...có chuyện chi không má
Bài hai Thanh nhàn nhạt nói :
- Cha bây với má sắp xếp sau 3 ngày nữa cho bây đi coi mắt
- Minh à liệu mà tới ngày ấy có mặt mà đi con mắt nha con , lấy vợ sinh con cho má có cháu ẳm bồng.
Nghe đến việc mình sắp đi coi mắt một người mà cậu không hề quen biết cậu hai hơi nhăn trán trả lời
- Má, sao không bàn trước với con mà tự tiện quyết định vậy
- Con không thích vậy đâu má.
Bà hai Thanh hơi khó chịu mà nói
- Muốn hay không giờ này còn nói được câu này nữa hả con
- Mày 27 tuổi rồi ít ỏi cái chi , bằng tuổi mày người ta có cả đàn con , mày nhìn mày xem trông giống ai hong con
- Má à...nhưng ...nhưng mà con
- Không nhưng nhị gì hết cha bây quyết rồi mày cãi lời ổng rồi ổng đuổi má con mình ra ngoài đường mà ở
- Hay bây...bây thương đứa nào rồi à
Cậu hai nghe vậy bất chợt tim đập mạnh một nhịp mắt cậu hơi xao động làm má cậu càng chắc chắn hơn nữa
- Nói...nói nhanh bây thương đứa nào
- Nói thì má mới biết đường mà tính cho mày
Cậu hai lúc này lấy hết dũng khí biết là không thể nào giấu lâu hơn nữa cậu từ từ nói dò xem thái độ của má mình trước
- Dạ...là Lài con của bác năm người không có đất đai mướn 2 công nhà mình mà làm đó má
Bà Thanh nghe thấy thế liền thất kinh hồn vía bà nói :
- Mày ...mày hết người mà thương rồi hay sao con , sao mà...mà ...mà thương cái con nhỏ đó
- Nhà nó nghèo làm sao mà xứng với nhà mình
Cậu hai nghe vậy liền ôm tay má mình mà cuối người xuống áp mặt mình vào tay má :
- Má...con xin lỗi má nhưng thật tình con không thương nổi ai hết ngoài em Lài nữa má à
- Má thương con...má lựa lời má nói với cha nha má đừng có bắt con cưới người khác
Thiệt tình khổ tâm hết sức bà hai Thanh thương thì thương con thiệt nhưng dẫu sao bà cũng chỉ là vợ dưới quyền chồng mình bà biết làm sao cho đặng
- Má biết mà con...
đâu chỉ mình bây , nhưng dù sao thì đó giờ nhà mình cưới thê thì phải cưới người tương xứng còn cưới vợ lẻ đâu có quan trọng bây muốn cưới ai mà hổng được
- Nhưng người ta là con nhà đàng quàng tử tế cưới về làm lẻ con không đành
- Thôi con à , má lạy mày đi xem mắt trước đã nha con
Cậu Minh nghe vậy cũng không còn gì để mà nói nữa , cậu cũng biết chuyện này khó thành cha cậu ổng khó tánh xưa nay ai mà hổng biết .
Cậu nén đau ngồi dậy bó gối ôm mặt bây giờ trong đầu cậu toàn là nhân cảnh mịt mờ biết bao giờ mới thoát ra khỏi số phận nghiệt ngã này .
Bà hai thấy vậy cũng không muốn làm phiền con trai để cho cậu tịnh tâm suy nghĩ , dù sao cậu không nói nhưng bà biết cậu cũng ngầm đồng ý đi xem mắt rồi .
Bà đứng dậy phe phẩy cái quạt rồi xoa đầu cậu vài cái rồi bước đi ra ngoài trả tự do lại cho cậu .
Lúc này út Trân còn đang trong phòng , vừa mới lựa đồ soạn ra để tối nay còn trốn đi chơi nữa lựa xong cũng đã xế chiều mặt trời .
Xế chiều, bầu trời bỗng nhuốm một màu hồng nhạt.
Cô chỉ mổi lựa đồ đây mà sao trời tối nhanh thế
Ánh nắng hoàng hôn đỏ dần lên, mềm như lụa, trải dài từ mái ngói sang tận bờ tre cuối vườn.
Mây cũng nhuộm sắc hồng cam, loang loáng như vừa bị ai đó chấm nhẹ một vệt son lên nền trời.
Ánh nắng ấy rọi qua khung cửa sổ, hắt lên căn phòng một thứ ánh sáng dịu mà ấm, làm mọi thứ như chậm lại.
Út Trân đứng trước gương, lặng nhìn bóng mình in mờ trong làn sáng hồng hồng đỏ đỏ ấy.
Không hiểu sao, trong khoảnh khắc đó, lòng cô lại thấy xốn xang một cách rất lạ ,hay là do tối nay có một cuộc "vượt rào " .
Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt thấy buổi chiều trôi đi nhanh quá.
Nhanh như cái cách người ta định đoạt chuyện của nhau, còn cô thì vẫn còn muốn đi chơi cho trọn một đêm.
Xa xa, mặt trời đã chạm dần xuống rặng tre cuối làng, sắc đỏ rực vỡ ra trên nền trời tím sẫm.
Trân hít sâu một hơi, khóe môi khẽ cong lên -
- Đi tắm thôi
Rồi cô đi đến cái tủ đồ mở nó ra : Lấy trong ấy một bộ đồ lụa màu hồng phấn , tủ đồ của cô luôn gọn gàng ngăn nắp đầm váy hay quần áo mặc ở nhà luôn đi theo trật tự của chủ nhân nó
- Tắm thôi còn chờ chi
Vừa nói xong cô hí hứng mà quay đi .
Phòng tắm nằm ở cuối dãy hành lang bên ngoài , cô đi khá xa nhưng trông mặt cũng vui lắm chắc do cô ưa tắm nhưng đi ra gần đến nơi thì mới chợt nhớ ra là mình quên dặn người hầu đun nước sôi rồi .
Liền quay ngược lại đi xuống phía nhà bếp * chung một dãy là dãy hành lang ngoài á * .
Cô đứng trên bậc tam cấp sẵn giọng nói :
- À..hèm con Lụa nấu nước ấm cho cô đi tắm , chiều gió lồng lộng vậy tao sợ lạnh .
Lúc này không gian trong bếp đang sôi nổi thì có cô út bước vào làm mọi người lưng chừng dặn xong cô cũng quay gót mà đi , dáng đi uyển chuyển như trêu ngươi ai phía sau vừa đi cô vừa lẩm bẩm :
- Làm như tui ác lắm không bằng mà dòm ngta lom lom
Một lúc sau con Lụa cũng nấu nước mang vào phòng tắm cho cô út cô chỉ chờ nó pha nước lại cho ấm là cô vô trong tắm là được Trân khép cửa buồng tắm lại, tiếng then gỗ khẽ khàng vang lên trong không gian yên tĩnh của buổi xế chiều.
Bên trong là một gian phòng rộng sạch sẽ, sàn lát gạch bông đã ngả màu theo năm tháng.
Một chiếc bồn tắm bằng gỗ đặt sát góc phòng, bên cạnh là thau đồng, gáo dừa .
Hơi nước bốc lên mỏng nhẹ mang theo mùi thảo mộc .
Thấy việc của mình đã xong con Lụa cũng thưa cô mà đi ra nhưng lúc này Huyền Trân gọi vọng lại với cô người hầu :
- Em đi đâu đó , chưa hầu cô tắm xong mà đi à
Con Lụa dự định quay đi thì nghe Trân gọi nó đành quay lại giúp cô cởi áo quần bên ngoài làm lộ ra bờ vai thon thả trắng ngần ,... cô thong thả , thả mình vào luồng nước ấm nóng , phủi sạch bụi đường từ sáng sớm nay con Lụa ngồi kế bên dội nước lên người cô chủ .
Trân ngồi đó gần cả tiếng cũng xong nhưng chắc trong lòng con Lụa nghĩ rằng : Bà này tắm cái chi mà lâu khiếp .
Tắm xong thay lại quần áo mới rồi cô cũng bước ra ngoài .
Vào phòng ngồi bên cửa số cho gió khẽ vào trong mái tóc Trân ngồi đó vừa suy tư vừa chải lại tóc .
Bầu trời sậm tối .
Mọi việc trong nhà vẫn diễn ra như thường lệ .
Giấc tối đợi mọi người trong nhà đã yên giấc nồng , Trân mới lọ mọ thay váy vóc .
Cô lặng lẽ nhẹ nhàng hết mức có thể đóng gài then chốt đi từ từ ra nhà sau gọi thằng Nghĩa nó đang nằm ngủ ngon lành bị Trân lay lay liền giật mình tỉnh giấc , nó thấy cô lại hỏi
- Cô út...có chuyện gì cần con nữa ạ .
- Không , nay không có gì cả anh đi theo tui ra lấy xe chở tui đi lên chợ lớn mà chơi
- Rồi ngồi ngoài giữ xe mà cho tui đi gần sáng thì chạy về tránh cho người khác thấy là được hiểu chưa .
- Dạ , dạ
Nói rồi nó hơi lười biếng mà ngồi dậy cả hai men theo con đường sau bếp mà lên nhà trước đến gara xe nó đề máy . nhưng tiếng không được im lắm sợ rằng cả nhà sẽ nghe thấy mất Trân liền giục nó nhanh lên .
Con đường làng dài ra tới phố,Chợ Lớn khi ấy đã lên đèn.
Dãy phố dài ken kín tiệm buôn, bảng hiệu chữ Hán treo san sát, đèn lồng đỏ hắt ánh sáng ấm xuống mặt đường còn vương nắng chiều.
Tiếng rao hàng, tiếng guốc gỗ, tiếng xe kéo lăn đều hòa vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh náo nhiệt mà mê hoặc.
Mùi thức ăn bốc lên từ những gánh hàng rong — cháo nóng, bánh ngọt, trà thảo mộc — quyện cùng mùi nhang trầm từ các tiệm buôn lâu năm, khiến không khí vừa đời thường vừa xa hoa.
Trân ngồi trên xe ngắm nhìn giữa dòng người, ánh mắt lướt qua những quầy vải lụa, tiệm trang sức, quán trà đông khách.
Cô chợt nhận ra mình đã quen với ánh nhìn của đàn ông nơi phố thị, nhưng giữa Chợ Lớn đông đúc thế này, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hơi cô đơn trong lòng Trân dừng lại trước vũ sảnh, ánh đèn lồng đỏ treo cao hắt xuống mặt đường loang loáng ánh vàng.
Nàng quay sang dặn thằng Nghĩa, giọng vừa đủ nghe:
-Trông xe cho cẩn thận.
Cô vào trong đó anh ngồi ngoài này ngủ cũng được , nhưng nhớ là gần sáng phải gọi cô về đấy biết chưa.
Nghĩa cúi đầu dạ khẽ, không dám nhìn lâu.
Trân vừa xoay người định bước vào thì một giọng nam quen quen vang lên sau lưng, pha chút cười cợt:
- Trân....Huyền Trân lâu rồi không gặp , moa tưởng phải tới chừng vào năm học mới thì may ra còn thấy được cô trong trường
Trân hơi nhíu mài phóng ánh mắt đến chỗ Lưu Nhất Sinh - công tử người hoa cha của anh là người gốc hoa .
Bạn học cũ, dáng cao, ăn mặc chỉnh tề, hai tay khoác vai hai cô nương son phấn sành điệu.
Ánh mắt hắn lướt qua Trân từ đầu đến chân, không giấu ý trêu ghẹo.
- Sao vậy gặp lại bạn mình mà khó chịu với moa vậy sao .
Hết chap 7
8