Cập nhật mới

Khác Huyết Tinh Tương Trì

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401824037-256-k346073.jpg

Huyết Tinh Tương Trì
Tác giả: minggwen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thanh- một học sinh lớp 11- sau một giấc mơ kì quái cô bị kéo vào một thế giới vô cùng xa lạ nhưng nhờ đó Thanh lại gặp lại được hai người quen cũ, ba người cùng nhau trải qua nhiều câu chuyện tìm đến sự thật của thế giới mới.



minggwen​
 
Huyết Tinh Tương Trì
Chương 1: Điều kì quái bắt đầu


Nguyễn Vũ Ngọc Thanh – học sinh lớp 11 – tan học vào một buổi chiều cuối thu.

Con đường quen thuộc từ trường về nhà dẫn ngang qua cánh đồng lúa mới gieo, trải một màu xanh non mềm mại đến tận chân trời.

Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi lúa non và đất mới, khiến lòng cô chợt bình yên lạ thường.

Bước chân chậm dần, Thanh ngắm nhìn khung cảnh như muốn nuốt lấy tất cả vào trong đôi mắt nhỏ tròn xoe của mình.

Giữa cánh đồng bao la, một gốc cây già sừng sững mọc lên, tỏa bóng mát xuống mặt đất.

Từ cành lớn của nó, một chiếc xích đu gỗ treo lơ lửng.

Và trên đó, một thiếu niên tầm mười tám đôi mươi đang ngồi, đầu đội vòng hoa dại nhỏ, đôi chân đung đưa nhè nhẹ, miệng khe khẽ cất tiếng hát.

Thanh dừng lại.

Cô đứng lặng, dõi theo bóng dáng kia như bị hút vào.

Một điều gì đó kỳ lạ nảy lên trong lòng, vừa ngỡ ngàng vừa bối rối.

Không tự chủ được, cô bước chậm về phía gốc cây.

Nhưng bất chợt, bàn chân nhỏ trượt khỏi mô đất ẩm.

Thanh ngã chúi xuống đám mạ non, tay luống cuống chống đỡ.

Khi ngẩng lên, cô bắt gặp ánh mắt thiếu niên.

Anh ngừng hát, đứng dậy rời xích đu, bước lại gần.

Đưa bàn tay ra, anh nói bằng giọng trầm thấp:

– “Em có sao không?”

Thanh nắm lấy bàn tay ấy, cảm nhận sự chắc chắn và ấm áp.

Đứng dậy, cô ngập ngừng hỏi:

– “Anh… anh là ai ạ?”

Người thiếu niên không đáp ngay.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn bất chợt dịu dàng đến lạ.

Rồi bàn tay khẽ đặt lên đầu Thanh, vuốt nhẹ như một cử chỉ thân mật.

Giọng nói trầm cùng tiếng cười đùa vang lên, vừa dịu vừa rợn ngợp.

Trong thoáng chốc, Thanh cảm thấy như bóng hình ấy vẫn còn nguyên, nhưng đã thay đổi điều gì đó.

Trước mắt cô vẫn là dáng vẻ một thiếu niên trẻ trung với kiểu tóc nấm gọn gàng mà các nam sinh thường để, khí chất thanh tao tỏa ra tự nhiên.

Nhưng gương mặt ấy — lại mang những nét mềm mại, kiều diễm như một thiếu nữ thướt tha.

Thanh chết lặng.

Cô nhìn kỹ hơn, và cảm giác rùng mình ập đến.

Đôi mắt ấy, sống mũi ấy, cả đường nét nơi khóe môi — đều phản chiếu lại chính gương mặt mình.

Thứ khiến Thanh chắc chắn hơn hết chính là chiếc nốt ruồi nhỏ ngay dưới đuôi chân mày trái của người kia, khớp hoàn toàn với gương mặt cô.

Ngay cả những vết sần sùi lấm tấm nơi má phải — điều Thanh luôn mặc cảm — cũng hiện rõ, giống đến 100%.

Không còn nghi ngờ gì nữa… gương mặt kia chính là cô.

Nhưng tại sao?

Làm sao lại có một người giống cô đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất?

Thanh lùi lại, tim đập loạn nhịp, cổ họng nghẹn ứ.

Người đối diện khẽ mỉm cười, đôi mắt lóe sáng:

– “Nào đừng sợ mà… ta không cố ý dọa em đâu, có vẻ em khá hoảng khi gặp song thân của mình nhỉ.”

Thanh run lên, đôi môi mấp máy không thành tiếng.

Người kia tiếp tục, giọng chậm rãi như thì thầm thẳng vào tâm trí:

– “Nói đúng hơn thì… ta là một phần của em.

Nên mọi thứ đều giống hệt em — gương mặt, thân thể, ký ức.

Nhưng vì là một phần, ta không giống em hoàn toàn.

Ta khác ở tính cách, khác trong suy nghĩ… và khác cả quan điểm sống.”

Thanh nghe mà rùng mình, từng tế bào trên da thịt như đông cứng lại.

Ánh mắt người kia chợt tối lại:

– “Ta đến đây đơn giản là để bảo vệ bản thân, em không cần lo lắng gì về ta đâu, làm sao ta lại tự hại chính mình được chứ, đúng không nào?”

Sau lời nói đó, mọi thứ đã tĩnh lặng lại càng im ắng hơn vài phần, không gian bỗng vỡ tung.

Âm thanh bình yên biến mất, thay bằng những luồng sóng âm dữ dội tràn vào tai Thanh, khiến đầu cô đau nhói như bị xé rách.

Cô gục xuống, ôm lấy đầu, miệng muốn hét nhưng không phát ra tiếng.

Khi lấy lại được nhận thức, cánh đồng lại trở về yên tĩnh.

Người kia biến mất, chỉ còn một làn khí đỏ xoáy quanh cổ tay trái của Thanh.

Từ trong luồng khí, một chiếc vòng ngọc trong suốt hiện ra, ánh lên sắc đỏ tươi như máu, ôm lấy cổ tay cô.

Thanh bàng hoàng nhìn xuống.

Vết bớt bẩm sinh ở cổ tay trái bất chợt nhói lên đau đớn, như bị lửa bén vào.

Cô nghiến chặt răng, nhưng trong cơn đau lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ: chiếc vòng ngọc đỏ ấy… tuy xa lạ, nhưng lại gắn bó thân thuộc đến khó tin, như thể nó đã chờ cô từ rất lâu.

Trái tim Thanh đập loạn nhịp.

Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng sự xuất hiện của “bản thể khác” và chiếc vòng máu đỏ này… là điểm khởi đầu của một bí mật lớn, có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời mình.

Bỗng nhiên, từ khoảng không trước mắt, những vết nứt lạ kỳ hiện ra.

Chúng nhỏ bé ban đầu như những sợi chỉ bạc, nhưng rồi nhanh chóng lan rộng ra khắp khung cảnh, ngoằn ngoèo, gãy gập, như thể toàn bộ không gian đang bị xé rách.

Choang!

Tiếng vỡ tan như kính rơi, vang vọng dữ dội.

Thanh giật mình, chao đảo.

Chỉ trong chớp mắt, cánh đồng xanh, gốc cây già, những cánh cò bay — tất cả biến mất.

Giờ đây xung quanh cô chỉ còn lại một khoảng không gian đen tuyền vô tận, không một điểm tựa.

Cả cơ thể Thanh trôi lơ lửng rồi rơi thẳng xuống, rơi mãi, rơi mãi, vào một vực thẳm sâu hun hút.

Cô hoảng loạn nhắm chặt mắt lại, chờ đợi khoảnh khắc cơ thể mình tan nát vì cú va chạm vô hình nào đó.

Một cơn đau buốt bất ngờ ập đến — dữ dội và thật đến mức cô hét nghẹn.

Thanh bật dậy.

Mồ hôi rịn trên trán.

Đôi mắt mở to, thở hổn hển.

Trước mặt cô không phải vực thẳm, không phải bóng tối vô tận… mà là căn phòng ngủ quen thuộc của mình.

Cô sững người.

“Là… mơ sao?”

Giấc mơ ấy chân thực đến mức cơ thể vẫn còn đau nhói như vừa trải qua thật sự.

Thanh vội đưa tay trái lên nhìn.

Trên cổ tay, hoàn toàn trống rỗng — không có vòng ngọc, không có vết tích nào khác.

Thanh thở phào, ép mình tin rằng đó chỉ là mơ.

Cô với tay định lấy bình nước đã chuẩn bị sẵn bên đầu giường để uống.

Nhưng bàn tay vừa chạm đến, cô chợt khựng lại.

Ngay bên cạnh bình nước, có một mảnh giấy nhỏ được gấp gọn gàng như lá thư.

Thanh ngạc nhiên.

Cô không nhớ mình đã để gì ở đó.

Run run mở ra, nhưng trước khi kịp đọc, ánh mắt cô lập tức bị hút chặt bởi thứ nằm ngay bên cạnh.

Trên mặt bàn… rõ ràng đang hiện hữu chiếc vòng ngọc trong suốt ánh đỏ như máu.

Chính là nó — cái vòng trên cổ tay cô trong giấc mơ đó.

Bên cạnh vòng ngọc ấy còn có một chiếc chìa khóa nhỏ bằng đồng, cũ kỹ, lạ lẫm, nhưng sáng lấp lánh dưới ánh đèn bàn.

Thanh hoảng hốt đánh rơi mảnh giấy khỏi tay.

Nhưng rồi cô lập tức cúi xuống nhặt lại, lòng run rẩy.

Mảnh giấy run lên giữa ngón tay, như đang chứa đựng điều gì đó mà cô chưa sẵn sàng để đối diện.

Thanh cắn chặt môi.

Bàn tay cô run run mở ra mảnh giấy.

Những dòng chữ hiện lên, nét bút xiên nghiêng, vừa mềm mại vừa như vội vã:

[ Khi em đọc được lá thư này… nghĩa là ta đã thật sự đến.

Đừng có mà hoài nghi.

Chiếc vòng kia không phải giấc mơ.

Hãy đeo nó, giữ nó cẩn thận.

Nó có thể bảo vệ em.

Còn chiếc chìa khóa — hãy luôn mang bên người.

Sẽ đến lúc em cần đến thôi.

Đừng sợ hãi cái gì hết.

Nếu gặp chuyện gì kì quái hãy tìm cửa mà mở, đừng tự hại bản thân.

Còn một điều nữa…

Ta để lại cho em một bức ảnh.

Người trong ảnh này em rất quen.

Hãy tìm cách tìm kiếm anh ta, bởi điều đó sẽ có ích — cho cả em, và cho chính anh ta. ]

Thanh lật ngược mảnh giấy, và đúng như lời trong đó, một bức ảnh nhỏ được kẹp gọn bên trong.

Cô run run cầm nó lên.

Tấm ảnh đã hơi ố, nhưng gương mặt trong ảnh hiện rõ mồn một.

Thanh chết lặng.

Đó không phải ai xa lạ — mà là một người bạn thuở nhỏ của cô.

Cậu bạn từng cùng cô rong chơi trên những con đường làng, từng chia nhau từng que kem dưới nắng hè rực rỡ.

Nhưng vài năm trước, cậu ấy đã chuyển nhà đi nơi khác, bặt vô âm tín, không một lời từ biệt rõ ràng.

Trong trí nhớ của Thanh, hình bóng ấy đã mờ dần, chỉ còn là một ký ức tuổi thơ dịu ngọt nhưng xa xăm.

Vậy mà giờ đây… gương mặt ấy xuất hiện trong bức ảnh kèm theo lá thư kỳ bí.

Tim Thanh đập dồn dập.

Cảm giác ngờ vực, xúc động, xen lẫn nỗi sợ hãi quấn chặt lấy cô.

Ai đó — nhận là một phần của mình — lại dặn cô hãy tìm đến cậu ấy, nói rằng việc đó quan trọng, rằng “sẽ có ích cho cả hai người”.

Thanh đưa ngón tay khẽ chạm lên gương mặt trong ảnh.

Cảm giác quen thuộc khiến lòng cô thắt lại.

Cậu bạn ấy… có liên quan gì đến vòng ngọc, đến chiếc chìa khóa, và cái tương lai mờ mịt mà bản thể kia nhắc tới?

Trong thoáng chốc, Thanh thấy như chính bức ảnh cũng đang nhìn lại mình, đôi mắt trong ảnh ẩn chứa điều gì đó khó diễn tả thành lời.

Thanh siết chặt mảnh giấy, trái tim rối loạn.

Lần đầu tiên trong đời, cô có cảm giác rất rõ rệt rằng — cuộc sống bình thường của mình đã kết thúc, từ chính giây phút này.
 
Back
Top Bottom