Cập nhật mới

Khác Huyết phượng hồi triều

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397513075-256-k429831.jpg

Huyết Phượng Hồi Triều
Tác giả: miatsia
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(Phượng hoàng máu trở lại chốn cũ)

"Một tội danh có thể giết chết cả gia tộc.

Nhưng không giết được một người chưa chịu quên."

Chín năm trước, Thượng Quan gia - đại tộc trăm năm hiển hách - bị gán tội mưu nghịch, tru di cửu tộc trong một đêm.

153 mạng người - từ tướng quân đến trẻ sơ sinh - máu thấm tuyết trắng, thiêu rụi cả một dòng họ trung liệt.

Nàng - Thượng Quan Vân Sơ, con gái út tám tuổi - sống sót nhờ giả chết trong đống thi thể lạnh ngắt.

Chạy trốn, lưu lạc, rồi được Bắc Hạ vương cưu mang, ban cho danh phận công chúa Kỳ Yên.

Chín năm sau, nàng trở về Đông Cảnh... với tư cách một món quà hòa thân.

Nhưng nàng không đến để khuynh thành.

Nàng đến để trả thù.

Ba người đàn ông - ba thế lực:
• Lục Tư Duệ, thế tử Đông Cảnh, người chồng nàng phải lấy - kẻ yêu nàng sâu đậm nhất.
• Trầm Uyên, quốc sư thâm hiểm, từng yêu tỷ tỷ nàng - giờ xem nàng là thế thân.
• Hàn Kim Tịch, hoàng tử Bắc Hạ, yêu nàng đến điên cuồng - và chết vì nàng dưới đao chính phụ vương mình.

Phía sau từng bước chân máu là bàn cờ quyền lực, là bóng đen đế vương, là huyết thù không thể xóa.

Còn nàng - phượng hoàng sống sót từ tro tàn - sẽ thiêu rụi cả triều đình này bằng chính ngọn lửa máu đỏ của mình.

"Không ai nhớ đến Thượng Quan gia.

Vậy thì để ta nhắc họ.

Bằng cách khiến máu họ cũng nhuộm tuyết như máu gia tộc ta từng rơi."



violince​
 
Huyết Phượng Hồi Triều
Chương 1:Không Trăng Đêm Diệt Môn


"Khi lưỡi gươm chém xuống, máu không hẳn là thứ đầu tiên thấm đất.

Mà là sự ngờ vực."

Đông Cảnh, năm Khánh Nguyên thứ mười một.

Tháng chạp trời rét cắt da, tuyết rơi suốt bảy ngày bảy đêm không ngừng.

Kinh thành chìm trong im lặng tang tóc khi tin dữ lan ra như lửa cháy đồng khô:

Thượng Quan Trừng – đại tướng quân Đông Cảnh, khi ấy vừa trở về từ chiến tuyến Tây Bắc, vẫn chưa kịp rửa bụi giáp, chỉ kịp bế con gái nhỏ mới tám tuổi vào lòng.

Ông ngẩng đầu nhìn ra cửa phủ cháy rực, đôi mắt từng trải qua ngàn vạn trận chiến nơi sa trường nay đẫm máu:

"Là thiên tử muốn tru cửu tộc của ta."

Không xét hỏi, không đối chất.

Chỉ một tờ cáo trạng viết sẵn từ trước:

"Mưu nghịch – phản quốc – mưu đồ tạo phản."

Khi chiếu chỉ vàng ròng hạ xuống, lưỡi đao cũng đã chực kề cổ.

Đêm ấy, Thượng Quan phủ – tòa dinh thự ba đời làm quan, hương hỏa ngút trời – không còn tiếng sáo tiêu, cũng không còn ánh đèn lồng đỏ rực.

Chỉ còn tiếng binh giáp dẫm trên tuyết, tiếng gào khóc lạc giọng của phụ nữ, tiếng trẻ con kêu thảm không thành lời... và mùi máu tanh lan ra từ cổng lớn đến tận hậu viện.

Trong một đêm, 153 mạng người.

Từ ông tổ tám mươi tuổi đến hài nhi chưa tròn tháng, không một ai sống sót.

Không có ai được tha.

Cả tộc diệt không chừa một mầm.

"Không để lại rễ – triệt từ gốc."

Đó là chỉ dụ của đế vương.

Trong rừng tuyết phía sau tường viện, một bóng nhỏ run rẩy trốn giữa những thi thể lạnh giá.

Thượng Quan Vân Sơ – con gái út của Tướng quốc, tám tuổi, bị thương ở vai, máu khô bết dính trên cổ áo cẩm y.

Tựa như trò chơi trốn tìm kỳ dị, nàng chui vào giữa hai thi thể – một là mẫu thân, một là nhũ mẫu chỉ sáng nay còn đút bánh cho nàng ăn– để giả chết.

Mắt mở trừng trừng, không được chớp.Hơi thở gần như tắt, thân thể lạnh ngắt.

Chỉ cần một âm thanh nhỏ, lưỡi đao sẽ lập tức kết thúc mạng sống mong manh của nàng.

Người ta tưởng nàng chết rồi.

Không ai biết, con phượng hoàng máu đã sống sót từ đống tro tàn của diệt môn.

Binh sĩ lục soát từng gian phòng, thiêu hủy từng cuốn gia phả, đập nát bài vị tổ tiên, vấy bẩn từng bức tường được chạm trổ rồng phượng.

Tiếng hét đau đớn nhất là khi cây trường thương đâm xuyên qua người đại ca nàng – Thượng Quan Tĩnh Dật, người từng nói sẽ bảo vệ nàng cả đời.

Máu bắn lên mặt nàng – nhưng nàng không được khóc.

Không được thở.

Không được động đậy.

Khi trời sáng, phủ Thượng Quan chỉ còn là tro bụi.

Cửa thành đóng chặt.

Thân xác ngổn ngang, máu thấm đỏ tuyết trắng, tan dần dưới mặt trời – để lại chỉ một vệt mùi tanh ẩn hiện trong gió.

Dân chúng bị cấm nhắc đến.

Triều đình mở tiệc tuyên công, ca tụng Hoàng đế anh minh trừ phản.

Không một lời khóc thương.

Cả Đông Cảnh từ đó coi Thượng Quan gia là phản tặc.

Chỉ có đứa trẻ ấy – trốn vào bóng tối, cắt mái tóc dài, lột bỏ tên họ, sống như bóng ma...

9 năm sau, nàng sẽ trở về.

Với một cái tên khác.

Một thân phận khác.

Và một lưỡi đao, cắm thẳng vào tim triều đình từng ra tay giết cả nhà nàng.

"Tội danh phản quốc có thể giết chết một gia tộc.

Nhưng không giết được một người chưa chịu quên."
 
Huyết Phượng Hồi Triều
Chương 2: Chiếu Chỉ Gả Phượng


"Ngươi có hận không?"

"Không."

"Thật sao?"

"...

Ta không hận.

Ta chỉ... chưa quên."

Bắc Hạ – năm Nguyên Hòa thứ sáu.

Ngoài trời vẫn đang tuyết rơi.

Hạt tuyết đầu mùa vốn nhẹ như tơ, nhưng rơi xuống nền đất phương Bắc lại nén thành băng, lạnh lẽo như xương cốt người chết.

Trong điện Tuyết Hà, lò hương trầm nghi ngút, nhưng vẫn không át được cái giá lạnh thấm từ đá nền lên tận lòng người.

Kỳ Yên quỳ thẳng lưng dưới bậc điện, thân mặc lễ phục tuyết cẩm viền bạc, cổ tay giấu trong tay áo bào dày khẽ siết lại.

Giọng nội quan Đông Cảnh vang lên, từng chữ nện vào lòng người:

"Thụ mệnh trời, Hoàng đế ban hôn.

Phong Bắc Hạ công chúa – Kỳ Yên – làm chính thê của Đông Cảnh thế tử Lục Tư Duệ.

Ngày tốt tháng lành, nghênh hôn nhập cảnh, thắt chặt bang giao, cửu quốc cùng vững."

Không ai thấy được ánh mắt của nàng giây phút ấy.

Nàng chỉ cúi đầu, như một con rối gỗ được mài giũa kỹ càng, không thừa cũng không thiếu.

Chỉ lặng lẽ siết chặt tay áo trong ống tay bào dày – ngay nơi ấy, là vết sẹo cũ chưa bao giờ phai.

Chín năm trước – bìa rừng tuyết biên ải Bắc Hạ.

Đứa bé tám tuổi người đẫm máu, ngực bị thương, đầu óc quay cuồng vì đói lạnh.

Gió rít gào như tiếng gọi của quỷ thần.

Trên nền tuyết tanh nồng, nàng nằm bất động, hơi thở mong manh như sắp tan vào gió.Bò lết trong băng tuyết suốt ba ngày ba đêm, rốt cuộc kiệt sức ngã xuống giữa bầy sói tuyết đang gầm rít.

Con sói đầu đàn gầm lên, gầm rít trước món thịt non trước mặt.

Mũi tên bạc xé gió lao đến, xuyên qua cổ họng nó.

Tiếp theo là tiếng vó ngựa dồn dập, một người đàn ông khoác áo bào đen như đêm đông ngồi trên lưng bạch mã, từ trên cao cúi xuống nhìn nàng.

"Con gái nhà ai?

Sao lại rơi vào nơi chết này?"

Ánh mắt người đó vừa lạnh như băng đá, lại vừa có nét bi thương cũ kỹ, sâu tận xương tủy.

Nàng không còn sức trả lời.

Chỉ kịp thì thào hai chữ:

"Thượng Quan..."

Một khắc sau, ông ta cúi xuống, bế nàng lên, bọc kín trong áo choàng tuyết, cất giọng chậm rãi như nói với chính mình:

"Vậy thì... ngươi không nên chết ở đây."

Bắc Hạ vương – Hàn Lẫm.

Vị quân vương từng khiến nhiều đời Đông Cảnh hoàng đế mất ăn mất ngủ, tâm cơ sâu tựa biển, vui buồn không lộ.

Kẻ từng khiến thiên hạ run sợ vì dã tâm, nhưng lại lặng lẽ nuôi một đứa trẻ không rõ lai lịch như nàng, không ép nàng nói tên thật, không giam giữ, cũng không ban đặc ân.

Với nàng, ông không ban sủng, cũng chẳng cho quyền.

Chỉ để nàng sống trong điện Tuyết Hà, dạy nàng viết chữ, cưỡi ngựa, cầm binh, đọc sách lược cổ.

Nửa năm sau, ban cho một cái tên mới: Kỳ Yên.

Và một câu nói, nàng nhớ suốt đời:

"Thù nhà... là một loại gánh nặng rất nặng.

Nếu chưa đủ sức mang nó, đừng chạm vào."

"Còn nếu có một ngày... ngươi đủ bản lĩnh để dắt nó trở về nơi bắt đầu, thì cứ thử."

"Bàn cờ này lớn.

Ai đi trước, ai rơi xuống – không ai nói chắc được."

Ông chưa từng khuyến khích nàng báo thù.

Nhưng cũng chưa bao giờ ngăn cản.

Gió lạnh lùa vào tay áo lông chồn trắng.

Kỳ Yên vẫn quỳ, sắc mặt bất động.

Thánh chỉ đã đọc xong.Nội quan cúi người, mặt mỉm cười, lời không chút sơ hở:

"Mong công chúa vì hoà hiếu hai nước, sớm ngày nhập Đông Cảnh, an ổn bên thế tử điện hạ.Quốc gia an định, bách tính cảm ân."

Kỳ Yên nâng tay nhận lệnh bài hòa thân.

Tay áo tuyết trắng khẽ phất qua nền đá xanh thẫm, mùi máu trong ký ức lại dội về một thoáng.

Nàng cúi đầu đáp:

"Thần nữ tuân mệnh."

Ánh mắt không gợn sóng.

Chỉ có kẻ từng nhìn thấy biển máu tuyết tan mới hiểu:

Kỳ Yên – cái tên ấy không phải để xưng phong hoa.

Mà là để chôn một cái tên khác, một cái họ khác.

Trên bậc điện cao, Bắc Hạ vương đứng lặng lẽ nhìn theo bóng áo trắng dần khuất sau làn tuyết.

Không ai biết trong lòng ông nghĩ gì.

Không ai nhìn thấy ánh mắt ông – thứ ánh mắt không đơn thuần là tiếc nuối, cũng không hẳn là thương xót.

Như lưỡi kiếm cất kỹ, vừa lạnh lẽo vừa sắc bén, như muốn xuyên thủng trời tuyết, nhìn đến tận Đông Cảnh.

"Ngươi chọn quay về, không phải ta bảo ngươi đi."

"Nếu một ngày ngươi thất bại, ta sẽ không ra tay cứu.

Nhưng nếu ngươi thắng... thì cũng không ai có quyền cản.

Ngươi muốn báo thù, cứ nhớ rằng – không có ai thật lòng cho không ngươi thứ gì cả.

Kể cả ta."

Một lưỡi dao chôn chặt suốt chín năm, cuối cùng cũng có ngày rút ra.

Đông Cảnh từng nhấn nàng vào máu, nay sẽ trả lại từng giọt một – bằng máu của chính chúng.

Phượng hoàng máu, đã bắt đầu hồi triều.
 
Huyết Phượng Hồi Triều
Chương 3:Cầm Tay Không Giữ Được Người


"Nếu ta nhốt ngươi lại... ngươi có ở lại không?"

"...Không."

"Thử ta xem."

Tẩm cung Kỳ Yên – giờ Thìn ba khắc.

Trời vẫn trắng.

Ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa khắc hình tuyết, in bóng mờ mờ trên nền đá xanh thẫm.

Trong phòng, hương đàn lạnh đã tàn quá nửa nén.

Kỳ Yên ngồi bên án thư, tay cầm bút, giấy trắng tinh chưa vương nét mực.

Đôi mắt nàng dừng lại ở một khoảng vô hình trước mặt – nơi không có tuyết, cũng không có người.

Tiếng bước chân vội vã ngoài cửa kéo về thực tại.

Cánh cửa gỗ bị đẩy bật mở không báo trước.

Tiếng động khô khốc vang dội cả tẩm điện.

Thị nữ chưa kịp thưa, một bóng áo choàng đen đã sải bước vào, như một cơn gió lốc cuộn trong lửa giận.

Hàn Kim Tịch.

"Ngươi thật sự muốn đi sao?"

Hắn hỏi, giọng khàn và trầm như lửa tắt trong gió, nhìn chằm chằm vào bóng lưng áo trắng ngồi trước án thư.

Kỳ Yên không quay đầu lại.

Tay nàng đặt bút xuống, gọn gàng.

"Chiếu chỉ đã ban.

Ta không đi, ai thay ta?"

"Ta đi!"

Hắn rít lên.

Chỉ ba chữ, nhưng như nổ tung giữa nền tĩnh mịch.

Tiếng gió ngoài sân nổi lên, gào xuyên rèm cửa.

Tuyết theo gió lùa vào, phủ một lớp mỏng lên nền đá cẩm thạch.

Kỳ Yên đứng dậy, xoay người, đôi mắt đen sâu như giếng cạn.

Không lạnh, cũng không nóng – chỉ là sự trống rỗng không có đáy.

"Ngươi là Thái tử Bắc Hạ.

Ngươi đi, ai kế vị?"

"Ta là công chúa Bắc Hạ.

Gả đi, chẳng có gì sai."

"Sai cái gì cũng được!" – Hắn bước lên một bước, nắm chặt lấy tay nàng – "Chỉ cần ngươi không rời khỏi ta là được!"

Bàn tay lạnh như thép, lực đạo mạnh đến mức cổ tay nàng khẽ phát đỏ.

Nhưng nàng không hề rút ra.

Chỉ nhẹ giọng, rất khẽ – như một mũi dao găm xuyên vào lớp da chưa kịp đông:

"Kim Tịch... giữa ta và ngươi, là huynh muội."

Câu đó như một cái tát.

Rát đến nỗi cả căn phòng chìm vào im lặng tức khắc.

Hàn Kim Tịch nhìn nàng.

Một lát sau, hắn bật cười.

Nhưng nụ cười đó so với cơn giận dữ còn đáng sợ hơn.

"Huynh muội?" – Hắn lặp lại như cười nhạo – "Ngươi gọi ta là huynh, vì phụ vương nhận ngươi làm nghĩa nữ?"

"Ngươi thật sự xem ta là huynh?"

Kỳ Yên không gật, cũng không phủ nhận.

Chỉ lặng lẽ rút tay ra, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn:

"Nếu không phải danh nghĩa ấy, ta đã rời Bắc Hạ từ năm mười ba tuổi."

"Đã không nợ nghĩa cứu mạng, ta càng không mắc thêm nợ tình cảm."

"Ngươi... chưa từng có một chút nào... cho ta sao?"

Giọng hắn trầm xuống, ánh mắt tối đi.Hắn cúi sát xuống, tay vẫn nắm chặt cổ tay nàng.

Giọng thì thầm:

"Nếu ta giấu ngươi ở đây, nhốt trong Tuyết Huyền điện... thì ngươi vĩnh viễn không thể rời khỏi Bắc Hạ nữa."

"Vậy thì ngươi là kẻ đầu tiên trong ba nước này muốn tru di tộc ta lần nữa."

Câu nói nhẹ như gió, nhưng sắc như lưỡi dao.

"Ngươi... trong mắt ngươi, ta cũng là kẻ thù sao?"

"Không."

"Ngươi từng cứu ta.

Ta không quên.

Nhưng ta không nợ ngươi trái tim mình."

Hàn Kim Tịch đứng lặng rất lâu.

Lòng bàn tay hắn buông thõng.

Như thể vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng nhất.

Hắn nhìn nàng, một giây, hai giây... rồi quay người, đá đổ bình hoa bên cửa.

Sành sứ vỡ tan.

"Đông Cảnh có thể nuốt sạch máu của ngươi lần thứ hai.

Đến khi đó...

đừng trách ta không cứu."

"Ngươi không cần cứu." – Giọng nàng lạnh như băng – "Vì ta không đi để sống."

Cửa gỗ bị đẩy mạnh, vang lên tiếng rầm.

Chỉ ngồi đó, nhìn mặt giấy trắng loang loáng ánh nắng.Hắn rời đi như cơn bão, kéo theo gió giật tung cả màn lụa treo cao.

Chỉ còn lại một tẩm cung im phăng phắc.

Kỳ Yên cúi xuống nhặt bút, lau mực văng lên váy.

Tờ giấy trắng trước mặt vẫn chưa có nét nào.

Nhưng đôi mắt nàng lại tràn đầy chữ – từng nét, từng dòng, là máu, là thù, là cái giá mà Đông Cảnh sẽ phải trả.

Huynh muội, ân cứu mạng, một đời dưỡng dục...

...Không có gì quý bằng máu của 153 người thân.

Kẻ nào ngăn ta...

đều sẽ là đá lót đường cho ta hồi triều.
 
Back
Top Bottom