Tiếng vó ngựa của Thiết kỵ quân dẫm nát sự yên bình giả tạo của con đường dẫn ra khỏi kinh thành, tạo thành một bản hùng ca của sắt thép và bụi mờ.
Lý Đồng Quang và Tô Xương Hà song hành trên hai chiến mã đầu đàn, giữa họ không có lấy một lời nói, nhưng bầu không khí lại căng thẳng đến mức ngay cả những binh lính dày dạn trận mạc nhất đang đi phía sau cũng phải giữ một khoảng cách tôn kính.
Việc Lý Đồng Quang trao đi binh phù không đơn thuần là một hành động chính trị; đó là một sự dâng hiến điên rồ của một kẻ muốn dùng cả thế giới của mình để bao bọc lấy một bóng ma.
Hắn không trao nó vì lòng tin – thứ xa xỉ mà cả hắn và Tô Xương Hà đều coi khinh – hắn trao nó như một canh bạc tàn nhẫn nhất.
Hắn muốn dùng quyền trượng tối thượng của một võ tướng để đánh đổi lấy sự hiện diện của Tô Xương Hà, muốn thấy y đứng trên đỉnh cao bằng chính quyền lực mà hắn ban phát, để y nhận ra rằng: Dù y có tài giỏi đến đâu, sợi dây diều vẫn luôn nằm trong tay kẻ nắm giữ mạng mạch của vương triều này.
Sự chiếm hữu bệnh hoạn ấy thúc giục hắn đẩy người đồng hành vào cuộc thanh trừng đẫm máu nhất, không phải để hủy hoại, mà để trói buộc y vào một định mệnh chỉ có thể thuộc về hắn.
Tại tổng đàn Ám Hà – Bỉ Ngạn sâu thẳm.
Bỉ Ngạn vốn là nơi bóng tối cai trị, nơi hơi thở của thần chết lẩn khuất trong từng kẽ đá và mùi đất ẩm mốc của những hang động ngàn năm.
Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng chết chóc ấy bị xé toạc bởi âm thanh của một thời đại mới.
Tiếng rầm rập của hàng ngàn vó ngựa và tiếng giáp sắt va chạm vang vọng vào tận sảnh đường sâu nhất, báo hiệu sự sụp đổ của một trật tự cũ.
Sương mù bao phủ lối vào Bỉ Ngạn bị luồng sát khí từ giáp sắt và trường thương đánh tan.
Những kẻ phản loạn trong nội bộ Ám Hà – vốn đang hân hoan trước tin đồn Tô Xương Hà bị giam cầm – giờ đây đứng sững sờ như những pho tượng đá.
Chúng từng tin vào mật thư của Nhị hoàng tử rằng Hầu phủ đang lục đục, rằng Lý Đồng Quang đang dày vò Tô Xương Hà vì ghen tuông.
Nhưng thực tế hiện ra trước mắt chúng tàn khốc hơn vạn lần: Tô Xương Hà không trở về để cầu xin sự dung thứ, y trở về cùng một "con quái vật" triều đình để san phẳng tất cả những gì dám cản đường y.
"Tô Xương Hà!
Ngươi điên rồi sao?
Ngươi dẫn chó săn triều đình về tiêu diệt đồng môn, phản bội tổ tông Ám Hà?"
Một tên trưởng lão của gia tộc Tô, tay cầm thanh đao run rẩy, hét lên trong sự kinh hoàng tột độ.
Trước mặt lão không còn là những sát thủ ẩn mình trong bóng tối, mà là hàng hàng lớp lớp binh sĩ Thiết kỵ quân với nòng súng hỏa mai và trường thương dựng đứng như rừng rậm.
Tô Xương Hà đứng trên bục cao nhất của cổng thành Bỉ Ngạn, bộ y phục đỏ sẫm thêu chỉ vàng tung bay trong cơn gió lồng lộng thổi ra từ hang sâu.
Y không còn lẩn khuất, không còn dùng mặt nạ che giấu dã tâm mà đứng đó, rực rỡ và tà mị dưới ánh đuốc.
Y nở một nụ cười ngạo nghễ, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lẽo lan rộng khắp ngóc ngách của Ám Hà:
"Ám Hà từ nay không còn là công cụ giết người thầm lặng, sống chui lủi dưới những tầng đất mục nát này nữa.
Chúng ta sẽ bước ra ánh sáng, hiên ngang làm càn dưới chân thiên tử, nắm giữ vận mệnh của kẻ khác bằng quyền lực chính danh.
Kẻ nào muốn quay lại cái hầm tối cũ kỹ, ôm lấy cái tôn nghiêm rách nát của quá khứ... thì đi xuống địa ngục mà tìm!"
Lệnh vừa dứt, Tô Xương Hà không hề chần chừ, y lao thẳng từ bục cao xuống giữa vòng vây kẻ thù như một bóng ma tím.
Y không đứng xem, y chọn cách tự tay khai hỏa cuộc thảm sát.
Những sợi Khôi Lỗi Ty lấp lánh dưới ánh đuốc, mảnh đến mức vô hình nhưng sắc hơn cả dao cạo, bắt đầu dệt nên một tấm lưới tử thần.
Mỗi lần ngón tay y khẽ gẩy, một cái đầu kẻ phản loạn lại rơi xuống hoặc một cơ thể bị chia cắt ngay lập tức.
Y giết người như đang múa, một vũ điệu của cái chết đầy mê hoặc và tàn nhẫn, khiến cả những binh sĩ Thiết kỵ quân cũng phải rùng mình.
Bên dưới những vòm đá cổ xưa, tiếng thép va chạm lạnh lẽo hòa cùng tiếng hỏa mai nổ đanh gọn, dội vào vách hang tạo nên một bản giao hưởng chết chóc ghê rợn.
Những sát thủ Ám Hà – vốn chỉ quen với việc kết liễu con mồi trong im lặng – nay hoàn toàn bị choáng ngợp trước sức mạnh càn quét và tính kỷ luật tàn nhẫn của quân đội chính quy.
Mộ Vũ Mặc đứng giữa trận địa, đôi tay điều khiển hàng vạn nhện độc tuôn ra như mưa sa, dệt nên một tấm lưới tử thần khóa chặt mọi ngõ ngách, không để bất kỳ kẻ phản loạn nào có đường lui.
Cùng lúc đó, bóng dáng Tô Xương Ly tựa như một dải lụa sắc lạnh lướt đi giữa hàng ngũ kẻ thù, mỗi đường kiếm vung lên đều dứt khoát tước đoạt mạng sống, mở ra một con đường máu cho Thiết kỵ quân tiến thẳng vào trung tâm.
Ở những góc tối khác, Mộ Thanh Dương và Mộ Tuyết Vi lặng lẽ phối hợp nhịp nhàng; người dùng trận pháp biến ảo để vây hãm, kẻ dùng kịch độc vô hình để tước đoạt hơi thở, biến Bỉ Ngạn thành một lò sát sinh không lối thoát cho những kẻ dám phản bội Đại gia trưởng.
Lý Đồng Quang đứng trên bục cao, giữ một khoảng cách vừa đủ phía sau Tô Xương Hà.
Hắn khoác trên mình chiến bào đen tuyền nặng nề, thanh trường kiếm vẫn nằm im trong bao nhưng khí thế áp đảo của một vị tướng dạn dày sương gió đủ để khiến cả vùng Bỉ Ngạn rúng động.
Trước mặt quân lính và những sát thủ, Lý Đồng Quang vẫn duy trì phong thái của một vị Hầu gia uy nghiêm, lạnh lùng và không một kẽ hở.
Hắn không có bất kỳ hành động thân mật hay quá mức nào, nhưng ánh mắt sâu thẳm ấy chưa từng rời khỏi bóng lưng màu đỏ sẫm của Tô Xương Hà dù chỉ một khoảnh khắc.
Từ vị trí ấy, hắn thản nhiên tận mắt chứng kiến quân đội của mình đang tàn sát kẻ thù theo mệnh lệnh của y – một cuộc thảm sát đầy lý trí, sạch sẽ và mang một vẻ đẹp tàn nhẫn đến rợn người.
Với Lý Đồng Quang, Tô Xương Hà lúc này không chỉ là một đồng minh, mà là một kiệt tác chết chóc mà hắn đã dùng cả binh quyền để nuôi dưỡng.
Trận chiến kéo dài đến tận đêm khuya, khi máu đã nhuộm đỏ những dòng suối ngầm.
Giữa lúc cuộc thanh trừng hạ màn, một bức mật thư từ cung cấm gửi đến: Hoàng đế nghi ngờ Trường Khánh Hầu tự ý huy động quân đội cho tổ chức giang hồ.
Nhị hoàng tử đã bắt đầu "thu lưới", tấu trình rằng Lý Đồng Quang đã bị sát thủ Ám Hà mê hoặc đến mức phản quốc.
Lý Đồng Quang nheo mắt, tay siết chặt bức thư thành vụn giấy.
Hắn bước xuống khỏi bục cao, tiến về phía Tô Xương Hà, người lúc này đang đứng giữa đống xác chết, máu bắn lên gò má trông rực rỡ và tàn nhẫn đến thoát tục.
Lúc này, khi thuộc hạ đã lùi xa để kiểm kê chiến trường, Lý Đồng Quang mới bộc lộ sự điên cuồng giấu kín.
Tô Xương Hà quay lại, máu bắn lên gò má trắng sứ của y thành những chấm đỏ li ti, trông rực rỡ và tàn nhẫn đến thoát tục.
Y nhướng mày, lấp lánh sự khiêu khích:
"Ngươi thấy sao, Hầu gia?
Cảm giác nhìn ta dùng quyền lực của ngài để tạo ra một triều đại mới cho Ám Hà... có thú vị không?"
Lý Đồng Quang bước tới một bước, thô bạo túm lấy cằm Xương Hà, ép y nhìn thẳng vào đôi mắt hắn – nơi đang hừng hực hỏa nộ, dục vọng và cả một chút quẫn bách.
Hắn dùng lực tay khá mạnh nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát để không khiến y bị thương quá nặng trước mặt người ngoài.
"Ngươi đã có được sự phục tùng của cả Ám Hà rồi đó."
Lý Đồng Quang gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả sát mặt y, giọng nói thấp đến mức chỉ có hai người nghe thấy.
"Nhưng hãy nhớ cho kỹ, cái giá của buổi tối hôm nay là binh quyền của ta đang bị lung lay bởi lũ chuột nhắt ở triều đình.
Nhị hoàng tử nghĩ rằng hắn đã thắng, nghĩ rằng hắn đã lừa được chúng ta cắn xé lẫn nhau bằng cái quá khứ rách nát kia."
Hắn siết chặt cằm y hơn, ánh mắt tối sầm lại: "Ta đã cho ngươi tất cả những gì một sát thủ có thể mơ ước.
Đừng nghĩ rằng sau khi thanh lý môn hộ xong, ngươi có thể tung cánh bay khỏi tầm tay ta.
Nếu ta mất đi binh quyền, nếu ta bị dồn vào đường cùng, ta sẽ dùng xiềng xích thực sự để khóa ngươi lại trong mật thất suốt đời.
Ta mất tất cả, thì ngươi cũng chỉ có thể là của mình ta, nghe rõ chưa?"
Tô Xương Hà không hề sợ hãi, ngược lại, y cảm thấy sự điên cuồng của Lý Đồng Quang là thứ gia vị tuyệt vời nhất cho chiến thắng này.
Y vươn đầu lưỡi, liếm nhẹ vệt máu khô trên khóe môi mình, đôi mắt tà mị lấp lánh tia cười:
"Hầu gia, ngài sợ mất ta đến mức ấy sao?
Ngài lo lắng rằng nếu không còn binh phù, ta sẽ không thèm nhìn ngài nữa?"
Y áp sát ngực vào giáp sắt lạnh lẽo của hắn, thì thầm: "Đừng lo... con diều có bay cao đến đâu, dây vẫn nằm trong tay ngài mà.
Nhị hoàng tử muốn dùng quá khứ của ngài để đâm chúng ta?
Vậy thì hãy để hắn nếm mùi vị bị chính 'con dao' Ám Hà và 'tấm khiên' Thiết kỵ này nghiền nát khi hắn đang ở đỉnh cao đắc ý nhất."
Lý Đồng Quang buông tay khỏi cằm y, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như băng khi thấy Mộ Vũ Mặc đang tiến lại gần báo cáo.
Hắn đứng thẳng người, chiến bào đen tung bay, lại trở thành vị Trường Khánh Hầu uy nghiêm bất khả xâm phạm.
"Chuẩn bị thu quân."
Lý Đồng Quang ra lệnh cho Thiết kỵ, giọng nói vang dội khắp hang động.
"Sáng mai, chúng ta sẽ hồi kinh.
Vở kịch này...
đã đến lúc hạ màn rồi."
Giữa đống xác chết, khói súng và mùi máu, hai kẻ điên cuồng và tàn nhẫn nhìn nhau.
Một cuộc liên minh dựa trên sự trao đổi máu và quyền lực chính thức bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất.
Nhị hoàng tử không hề biết rằng, việc hắn dùng chiếc trâm gỗ để ly gián không những không làm họ tan rã, mà còn vô tình đẩy hai kẻ này vào một sự gắn kết bệnh hoạn và chặt chẽ hơn bao giờ hết.
Thiết kỵ quân bắt đầu rút lui trong trật tự, để lại một Ám Hà đã được "thanh lọc" hoàn toàn.
Tô Xương Hà đứng nhìn theo bóng dáng cao lớn của Lý Đồng Quang, đôi mắt huyết nhãn nheo lại đầy tính toán.
Y biết, từ hôm nay, cuộc chơi mới thực sự bắt đầu.
P/s: Gương kia ngự ở trên tường, hôm nay sinh nhật tui có ai chúc gì không ạ? 🍎🤣