Cập nhật mới

Khác Huyết Môn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405785332-256-k904294.jpg

Huyết Môn
Tác giả: HuVoY_Void
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dựa theo tác phẩm Quỷ Xá - Dạ Lai Phong Vũ Thanh Chủ



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Huyết Môn
Sòng Bạc Hà Tự - 1


Từng đợt sóng lớn dần trào xuống từ trên trời, thế giới khi vừa mới sáng nắng đã tắt vụt bởi sương mù, mặt trời đỏ rực dần bị ăn mất bởi một thứ màu đen tuyền bí ẩn.

Ánh sáng sớm đã vụt tắt khi mặt trời biến mất, làn khói xám dần lan tỏa khắp nơi, ai cũng đều hoảng sợ mà tìm cách bỏ chạy nhưng dần bị làn khói ăn mất.

Một thứ dần được mở ra từ làn bóng đen, là một cánh cửa lớn được mở ra đưa những người còn lại đến một nơi lạ, là một căn nhà tuy có vẻ ấm cúng nhưng bên ngoài vẫn bị bao bọc bởi một màu tối mịt.

"Ugh..

đây là đâu vậy?"

Một thanh niên mái đầu bạc ngồi dậy, căn phòng sạch sẽ được trang trí tinh tế, trên thanh móc treo còn có cả một nửa thái cực đồ màu đen cùng bộ hoodie đen khuyết tay.

"Tại sao.. trời lại tối thế này?"

Anh có chút giật mình, nhìn thấy một màu đen hoàn toàn bao bọc lấy bầu trời, nếu thực sự anh không nhầm thì đã khoảng tám giờ sáng.

"Mình lại bị rối loạn giấc ngủ rồi sao" vén nhẹ chiếc đồng hồ bạc trên tay, khẽ thì thầm khi kim đồng hồ hoàn toàn ngưng động lại tại khoảng một giờ.

"Ra ngoài xem thử vậy" mặc vào chiếc áo khuyết tay để giữ ấm vì hiện tại cũng là mùa đông, đeo lên chiếc vòng cổ thái cực đồ đen.

Nhẹ tay mở cửa ra ngoài.

"Chỗ nào đây..?"

Trong đầu anh hoàn toàn là những câu hỏi mơ hồ, trước mặt anh là một khu biệt thự lớn, xung quanh là một vườn cây nguyệt quế còn bên ngoài là những ánh mắt đỏ, cùng với những sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

"Lạ thật, khi nãy còn tối mà?"

Anh nhìn xung quanh, bước vào căn nhà chung là một khu phức hợp bao gồm căn tin, và bên trái là những cánh cửa gỗ lạ cùng bảng sắt rỉ sét.

"Chào mừng nhé, Lâm Dương" một người mang bộ đồ hề của các lễ hội đi đến, nhẹ nhàng cúi người chào anh, gương mặt hắn cười nham nhở.

"Đây là đâu vậy và ngươi là ai?"

Anh cố giữ bình tĩnh bởi sát khí của tên hề nồng đậm, mắt hắn đen lại một dòng dịch đen chảy ra từ đó, đôi tròng mắt li ti màu đỏ nhìn thẳng vào mắt anh.

"Đùa chút thôi" hắn cười lại, những ánh nhìn và sát khí đều biến mất, lấy ra một lá bài màu đỏ, ném vào lòng bàn tay anh, nhưng hoàn toàn không có chi tiết gì trên đó.

"Đó là vé mở cửa, nếu anh sống sót qua được một đợt này thì tôi sẽ giới thiệu bản thân, chào nhé" hắn cười, xoay đầu rời đi mà biến mất vào làn sương đen trong chớp mắt, như một ảo thuật gia thật sự.

"Tên đó lạ thật" bản thân anh xoay đầu qua chỗ cửa gỗ đen kia, khi vừa áp tấm thẻ vào trong cửa, từng vết khắc dần được tô đậm lại trên gỗ bằng những dịch đỏ với mùi rỉ sét nặng.

"Mẹ nó.. là máu người..!"

Anh bịt mũi lại nghĩ thầm, tuy đã có kinh nghiệm vì bản thân đã trải qua nhiều vụ án kinh khủng tuy vậy, mùi máu này còn nồng cả hóa chất.

"Cái nơi kinh khủng này là đâu vậy chứ?"

Anh chửi thầm trong bụng, đầu óc dần mơ hồ mà ngất đi, cố nhớ trong đầu từng nhiệm vụ và gợi ý của cửa.

"Sòng Bạc Hà Tự...vô cực số học.." trước khi ngất đi, anh cố để thì thầm trong đầu chắc rằng bản thân mình không quên đi điều gì quan trọng bởi phòng thừa còn hơn thiếu.

"Mình đang ở đâu??"

Anh cảm nhận được bản thân đang được đưa đến một nơi nào đó, bản thân vừa mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong một chiếc xe buýt lớn với khoảng tầm mười hai người.

"Lạ thật, bên ngoài vẫn tối" anh đặt tay lên cằm suy tư nhìn vùng tối bên ngoài, thầm nghĩ xong lại nhìn xung quanh, khẽ duỗi người lên một chút, thấy bên cạnh là một người với bộ áo khoác xanh lam cùng chiếc quần xám đang khoanh tay ngủ, thứ anh để ý hơn là mái tóc dài xuống được nhuộm theo màu của một ngọn lửa.

Mọi người trong xe bao gồm cả người bên cạnh anh cũng tỉnh dậy, đôi mắt cam hổ phách khẽ mở ra, hắn xoa xoa vai, ngồi thẳng dậy.

"Này tôi đang ở đâu vậy?"

Hắn bắt đầu liếc qua anh, thân hình to lớn cùng ánh mắt sắc lạnh khiến anh cảm thấy lạnh người, như kiểu bài giâý tới hắn sẽ vặt cổ anh ra.

"Tôi cũng không rõ nữa" Lâm Dương khẽ xoa cổ đã mỏi nhừ, không biết anh đã ở đây bao lâu nữa, chiếc xe bắt đầu dừng lại.

Từng người bắt đầu bước xuống xe như có một điều gì đó ép buộc phải xuống khi có một làn khói đen toả ra từ khe máy lạnh dần xâm chiếm lấy buồng xe.

Trước mắt bọn họ là một sòng bạc lớn với biển báo Hà Tự lớn màu đỏ và chói lóa, mọi người đều kinh ngạc trước màu sặc sỡ đó hiện hữu mặc cho bầu trời xung quanh đang bị bao bọc bởi làn khói dần ép vào trong.

"Mau đi thôi" anh xoay qua huých vai người cao lớn khi nãy, khẽ nói liền chạy vào trong, người đó cũng nghe theo lời anh mà chạy theo.

"Hai người đó tại sao lại liều lĩnh vào nơi mình không biết, nhưng mà.." một người cao vai rộng có mái tóc ivy league đen gọn gàng nghĩ thầm, tay đưa lên chỉnh lại chiếc cà vạt xám.

Vén tay áo vest blazer xanh navy lên mà xem chiếc đồng hồ vàng gold được trang trí như một con rắn quấn quanh tay, ngay mặt chỉ xanh ngọc thì chiếc kim đồng hồ đã dừng lại hoàn toàn.

"Lạ thật" hắn khẽ thở dài, chạy thẳng vào trong theo hai người, những người còn lại cũng chạy theo vào, tuy vậy có một cô gái đã không vào kịp.

"K-không.." cô gái ấy quỳ rạp xuống, từng giác quan của cô như bị bóp nát, máu từ khắp khuôn mặt chảy ra, cô quỳ xuống, nôn ra từng khúc nội tạng bên trong mình, máu của cô lan ra đầy chiếc váy cardigan nữ sinh xong lại bị kéo vào làn sương.

"T-thật đáng sợ" một cô gái mặt baby bộ váy yếm jeans buộc gọn vào áo phông trắng che miệng, quỳ rạp xuống, sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt, mái tóc hồng pastel buộc hai búi khẽ rung động trước cảnh tượng kinh hoàng.

Một thanh niên trẻ tuổi chỉ đứng yên, mái tóc xanh navy dần chuyển xám cùng thân hình khá cao khẽ run lên sau chiếc hoodie xám cùng quần thể thao và giày trắng, tay run rẩy đưa lên bóp vào chiếc vòng tay đỏ tượng trưng may mắn của mình.

"Đây là nơi quái quỷ gì vậy chứ.." cô nàng tóc ngắn pixie được nhuộm màu đỏ đen không đều, đang mặc chiếc áo bomber đỏ cùng crop top đen, có quần short ngắn cùng đôi ủng quân đội đang dùng tay che miệng thở dốc, đôi mắt hổ phách co lại, chiếc khuyên tai hình trăng lưỡi liềm run lên theo nhịp của cô.

"Thú vị thật.." một người có mái tóc tím khói uốn nhẹ lén cười khẩy thì thầm, bộ áo thun trắng cùng trái tim đen ngược cùng quần cargo và áo khoác denim đen, toát lên một khí chất lạ đã bị anh thu hết vào mắt.

Trái lại thì còn hai người bí ẩn đã bước vào trong.

hai người còn lại đang đứng chết trân là một thanh niên có mái tóc undercut layer nâu cà phê cao lớn, cùng với chiếc áo phông đen bên trong bộ áo khoác dài nâu cam cùng quần nỉ.

Cô gái còn lại có mái tóc dài đen với những lọn màu xanh lục, cô chỉ đang cố bình tĩnh tự trấn an bản thân, tay áo của bộ sweater đính ngôi sao che hoàn toàn gương mặt đang sợ hãi của cô, cùng có chân váy xếp ly và vớ dài.

Người mặc áo khoác blazar khi nãy im lặng nhìn, tay khẽ gõ vào mặt đồng hồ tựa như con rắn của mình, dù gì hắn cũng đã quen với những việc này.

"Xin chào các khách mời đã đến với sòng bạc này" một người bước ra, chỉnh lại bộ vest chỉnh tề của mình, chiếc kính một mắt gọn gàng trông có vẻ thanh lịch bước đến, nhẹ cúi đầu chào.

"Mấy ngày hôm nay sẽ có nhiều khách đấy, nên hãy tiếp họ thay tôi nhé" hắn vuốt tóc lên cười rạng rỡ, tay chống theo một chiếc gậy đi đường, mặt cúi xuống khẽ lộ ra đôi mắt màu xanh ngọc.

"Làm sao chúng tôi có thể ra khỏi đây" cô gái có những lọn tóc màu xanh lục dùng giọng run rẩy đang cố giữ bình tĩnh của mình khẽ hỏi hắn, tuy vậy hắn chỉ cười.

"Chỉ cần nhận được đủ "lương" là được" hắn cười, phát cho mỗi người ba cái chip có in hình bàn tay, ruột, và mắt, xong xoay người đi vào làn khói đen và biến mất.

"À nhưng mà mọi người chưa quen nhau đúng không?

Tự giới thiệu trước tôi là Lâm Hạo Khang" Thanh niên khi nãy khẽ xoa xoa vòng tay đỏ của mình, ấp úng hỏi, xong lại nhanh chóng giới thiệu bản thân.

"Nhóc dũng cảm thật đó, chị là Đan Khuê" cô khẽ xoa vào mái tóc nữa đen nữa đỏ của mình khẽ cười.

"Có ai thích tô màu không..?

A..t-tôi là Quách Ngọc My" Cô gái có đôi búi hồng pastel lên tiếng, giọng run rẩy chỉ đành nói ra một vài sở thích để an ủi mình trước, còn khẽ giơ ra túi bút màu mình luôn mang theo.

"Cho tôi mượn bút màu nhé, nhớ tên tôi là Lưu Trung Duệ là được" người có mái tóc cà phê lên tiếng, tay nhẹ cầm một cây bút màu lên, vẽ trên tay mình một vài nét vẽ hình ngộ nghĩnh xong trả cô.

"Đặng Quốc An" người mặc vest blazer lạnh lùng lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá, đi ra xa mọi người tránh ánh hưởng, miệng ngậm thuốc lá nói xong mới ra xa.

"Hoàng Thục Nghi.." cô gái có lọn tóc xanh dùng tay áo sweater rộng che miệng ngáp, đôi mắt mệt mỏi và thâm quần như đã không ngủ vài ngày.

"Gọi tôi là Thiên Hà là được" người có mái tóc tím khói nói xong, bỏ tay vào túi rồi xoay người vào trong trước.

"Mộc Lâm Dương" anh từ trong túi lấy điện thoại ra, nhìn đồng hồ chỉ có số không.

"Tôi là Lưu Viêm Thành" người cạnh anh cuối cùng cũng lên tiếng, dáng vẻ nhìn có vẻ giang hồ nhưng lại rất thân thiện.

"Tôi đi trước xem sao" Khi Đặng Quốc An vừa đặt chân vào cửa, miệng vẫn ngậm điếu thuốc đang cháy, cánh cửa bỗng đóng chặt lại, mọi người đều bị kéo vào mỗi hướng khác nhau khiến họ tách ra.

"Xin chào người mới, đây là khảo hạch" anh dần bước trên hành lang dài, dần bước đến một bàn blackjack xanh lá, khi đó đèn tắt lại, có một kẻ bí ẩn đặt chân dắt lên ghế lộ ra chân quần đen rõ rệt, hắn đặt chân xuống chỉnh thế ngồi lại lịch sự hơn.

"Ngồi đi, tôi sẽ giải thích luật" hắn nở một nụ cười, tay cầm trên tay một bộ bài, miệng cũng ngậm một điếu thuốc.
 
Huyết Môn
Sòng Bạc Hà Tự - 2


"Thú vị thật nhỉ?"

Đặng Quốc An ngồi xuống, vứt điếu thuốc tàn lửa vào thùng rác bên cạnh, tay cởi ra chiếc áo khoác ngoài, đặt ba đồng xu có những hình liên quan đến cơ thể lên bàn cược.

"Từ mười bốn đến hai mốt điểm, đơn giản thôi" hắn nói và phát hai là bài ra cho Đặng Quốc An và hắn, y nhíu mày nhìn bài của mình.

"Một con tám bích và một con sáu chuồn" anh nghĩ thầm trong đầu, tay gõ nhẹ vào mặt đồng hồ xanh lá suy nghĩ, người kia không biểu hiện nét mặt gì lạ.

"Ha, tôi muốn thêm bài" hắn cười, búng ngón tay, bất ngờ lại có một bàn tay khác đưa ra bộ bài cho hắn rút, y nhíu mày.

"Nếu hắn hoàn toàn tự tin thì có thể là số điểm thuộc khoảng mười một trở xuống" y đặt tay lên cằm suy nghĩ, thấy được nét mặt cười của hắn định rút thêm nhưng rụt tay lại.

"Sợ hãi rồi à?

Chưa có ai đánh blackjack thắng tao bao giờ đâu" hắn cười lớn cầm ba lá bài, y lại chợt nhớ ra rằng luật không cấm về gian lận.

"Liệu hắn có gian lận không?"

Tay Đặng Quốc An bắt đầu run lên trong vô thức, sự nguy hiểm đang cảnh cáo anh bên dưới là một lá số mười trở lên.

"À nếu vượt quá hai mươi lăm thì ngươi cũng sẽ bị tính là thua, khi thua ba điểm ngươi sẽ mất một xu" hắn cười nhìn y đang căng thẳng, còn không quên bồi thêm mấy lời xáo rỗng để khiến Đặng Quốc An mất tập trung hơn.

"Tốt" y bắt đầu giữ được bình tĩnh, bắt đầu cởi cà vạt của mình ra, tay khẽ đưa ra sau bẻ cổ, hắn không hiểu y có ý định làm gì cũng chỉ im lặng.

"Tôi đủ bài" y đặt bài xuống, Đặng Quốc An quyết định liều cho đợt này, y cúi đầu xuống để hắn không biết anh đang nghĩ gì.

"Nhưng nếu hắn.. cố tình lừa mình?

Không thể nào một người vừa căng thẳng xong nhanh chóng thay đổi cảm xúc được" tên chia bài bắt đầu suy nghĩ khi thấy ánh mắt kiên định của y, ba lá bài một ba bích, một già, và một sáu cơ, đang run lên.

"Để chắc an toàn ta lại sẽ rút thêm một lá" hắn rút một lá cuối cùng, ánh mắt sợ hãi hiện rõ, là một lá ba chuồn, tổng số bài của hắn hiện tại là hai mươi hai.

"T-tôi đủ bài" hắn run lên, hắn vẫn không biết tại sao những lá bài lại phản bội hắn, hắn có một bộ phát sóng âm có thể cảm nhận được những lá bài trên cao nhờ những đường lằn ẩn của lá bài.

Đếm bài thì y chỉ có một lá tám và một lá năm tổng điểm chỉ là mười bốn điểm vừa đủ, hắn là một lá già một lá sáu và hai lá số ba.

Hắn đập bàn tức giận nhưng không làm gì được đành chuẩn bị tinh thần cho ván hai sau năm hiệp nghỉ.

"Cái trò mới này đã được áp dụng rồi nhỉ?"

Y cười nhạt, tay lại châm thêm một điếu thuốc, việc bẻ cổ chỉ là cớ để che đi tiếng rung động từ việc đá bàn gây lệch âm rung khiến hắn không nhận ra được lá bài sau.

"Trước có một kẻ sát nhân đã rạch thân nạn nhân thành những vết sẹo, phải dùng những tiếng rung để tạo thành một hình ảnh chữ, như cách loài dơi định vị con mồi ấy" y thở một hơi khói, nói cho hắn đang tuyệt vọng biết tại sao bản thân mình thắng, ngồi gác chân lên ghế tận hưởng điếu thuốc lập lòe lửa.

Ngọn lửa cháy vừa tan cũng là lúc mà trò chơi tiếp theo của Thiên Hà bắt đầu, hắn ngồi trên một chiếc bàn gỗ, một khẩu súng, mái tóc tím khói hiện rõ trong màn đêm cùng nụ cười mờ nhạt.

"Một khẩu súng ổ xoay tám viên, ngươi cũng biết chơi đấy" y chăm chú nhìn vào cây súng bạc có tám viên dần được một bàn tay màu đen nâng lên, tay cầm cả tám viên đạn thả vào vùng ổ xoay.

"Cò quay Nga, bảy giả một thật" người đối diện chỉ nói một câu xong hắn lại im lặng, tay cầm lấy khẩu súng bạc lên, xoay xoay vùng ổ xoay để không vị trí thật.

"Ha..thú vị thật" Thiên Hà ngồi trên ghế ngã ngớn, miệng cười nhe răng để lộ rõ xương hàm rõ rệt, tay nhận lại khẩu súng tra nòng vào đầu mình, kéo phần chốt an toàn xuống, sự phấn khích nâng lên cực điểm, hắn bóp vào cò súng.

"Đạn giả này hơi bẩn nhưng vui phết đấy" y cười nhếch mép, xoa xoa thái dương đầy vết đỏ của mình, ném khẩu súng bạc qua cho tên còn lại.

"Trò này luôn khiến ta vui mà" hắn cười trừ, tay bắt đầu run lên khi chịu đựng nhiều lời khiêu khích của Thiên Hà nhưng vẫn ấn vào một viên đạn khác được đâm vào thái dương y may thay cũng chỉ là đạn giả.

"Tỉ lệ còn năm một nhỉ?"

Thiên Hà cười, xoa mái tóc tím khói của mình, cầm cây súng ổ xoay lên lại xoay thêm một vòng, y bắt đầu phấn khích hơn, cái cảm giác không biết sống chết này đối với Thiên Hà là rất tuyệt.

"Càng vui rồi" hắn cắn một ít thuốc lạ, hệ thần kinh của hắn bắt đầu phấn khích lên, nhờ tác dụng thuốc vẻ sợ hãi của người đối diện dần biến mất bị ép biến mất thành cảm giác lâng lâng.

"Tiếp thôi" y cười tiếp, xoay xoay súng tuy vậy sau nụ cười đó lại là một ánh mắt trống rỗng, tra súng vào đầu, bấm vào cò súng một lần nữa.

"Lại là đạn giả" Thiên Hà xoa xoa thái dương bị dính đầy màu đỏ, cười gượng khi y lại nhớ về một vài chuyện không tốt của mình khi thấy hắn cắn thuốc.

"Thôi nào đừng hèn nhát vậy, chả phải khi nãy mày còn thích thú sao" hắn không nhân nhượng gì ấn mạnh vào cò, số lượng đạn giả lại giảm thêm một viên.

"Còn bốn viên nữa" Thiên Hà cười, lần này lại thay đổi luật chơi tiếp, từ trong bóng đêm khẩu súng lại được cho thêm bốn viên đạn thật, hiện tại nguy hiểm lại nâng cao hơn như cách đầu họ gần với những viên đạn thật hơn.

"Hai viên thuốc này hay đấy" y cầm lên hai viên thuốc vừa được đưa vào bàn tay trái, trực tiếp nuốt vào trong, cảm giác phê pha trong đầu khiến sự dè chừng cũng dần biến mất.

Một chiếc đồng hồ được làm từ xương và thịt dần hạ xuống hiện thời gian sáu mươi giây, những tế bào đỏ hỏn trên đó ghép thành từng chữ số thay đổi giảm dần.

"Ha, đây là khúc tao thích nhất đấy" hắn đặt chiếc nón lớn xuống, ngửa mặt lên, Khuôn mặt trung niên cùng với lỗ tai và mũi đang chảy máu, Thiên Hà cũng cảm giác bản thân bắt đầu choáng sau cơn phê pha, màu đỏ dần nhỏ giọt xuống bàn cược xanh.

"Đ-độc?"

Thiên Hà ho ra một ngụm máu đầy ra tay áo thun trắng dài của mình, ánh mắt y lại mờ dần, vươn tay cố nắm lấy cây súng được đặt ở giữa, thời gian hiện còn khoảng hai mươi giây.

"Nếu không kịp độc sẽ ăn dần xương thịt của mày đấy nhóc" hắn cười khẩy, khoe lên chiếc tay áo trắng bị loang lổ bởi nhiều vết đỏ của mình, đôi mắt vô hồn trống rỗng nhưng đầy sự tàn nhẫn lộ rõ ra sau vẻ phê thuốc.

"Tch..còn 3 viên" Thiên Hà vừa kịp lúc bấm cò súng vào đầu lúc còn khoảng năm giây , lại là một viên đạn giả nữa được bắn ra, thời gian được lặp lại, bảng đếm bắt đầu xoay về phía hắn.

"Hai viên nữa, quả là may mắn đến cho ta" hắn không ngần ngại bấm vào cò súng, lại là đạn giả, nhân lúc phấn khích đã búng tay bằng ngón giữa năm lần.

"Huỳnh Thiên Vũ..?" khi vừa nhìn thấy hành động của hắn gợi nhắc cho y liên tưởng đến một người, trong cơn phê thuốc đã vô thức gọi ra, cố chống tay đứng dậy, bản thân anh bắt đầu kéo cổ áo xuống để lộ ra một vết bỏng lớn

"Sao mày..?!"

Hắn trợn trừng mắt định hỏi xong lại im bặt nhìn vết bỏng quen thuộc, sao hắn lại quên được chứ chính vết bỏng do hắn gây ra cho chính gia đình mình vì cờ bạc cơ chứ.

"H-huỳnh Thiên Hà..?"

Thời gian đếm ngược dần cạn, hắn vô thức kêu tên y để tiếp tục, tuy những viên đạn dược nạp vào nhưng trình tự vẫn theo vòng cũ nên nếu để ý và có đủ dũng khí thì hoàn toàn có thể biết được đó chỉ là trò lừa.

"Cha.. tại sao cha lại ở đây cơ chứ?"

Thời gian lại giảm đi một khoảng lớn như một khoảng trống trong tim của Thiên Hà, người cha y cố gắng tìm nay lại cùng mình chơi trò đánh cược mạng sống của cả hai.

"Ha, bóp cò đi rồi ta sẽ cho con biết" cách xưng hô của hắn và y cũng bắt đầu thay đổi trở nên đồng điệu hơn, Thiên Hà cũng đành bóp cò, cơn phê thuốc dần biến mất mà thay bằng sự sợ hãi thuần túy nhất.

"Mau lên đi còn mười giây đó" Huỳnh Thiên Vũ gõ tay vào bàn ra hiệu nhanh chóng, y lúc này run rẩy không biết làm gì khác đành bóp cò, bản thân hắn sống cũng chỉ vì thời khắc gặp lại ông nhưng bây giờ lại gặp trong tình cảnh éo le này.

Huỳnh Thiên Hà cười nhẹ, nhắm mắt chấp nhận số phận đã đến nhưng lại là một viên đạn giả nữa, ý trợn trừng mắt nhìn chiếc màn hình đầy máu thịt kia xoay qua Huỳnh Thiên Vũ.

"Chắc đây là món quà cuối cùng cho một con nghiện cờ bạc như ta nhỉ" Huỳnh Thiên Vũ mân mê khẩu súng đã đồng hành với mình nhiều năm, đã nhuốm máu của nhiều người nhưng cũng đã cứu được nhiều người nay chính nó lại phản lại ông.

"Trước khi ra đi ta sẽ kể cho con toàn bộ câu chuyện tại sao nhỉ" Huỳnh Thiên Vũ bắt đầu cười an tâm, ngồi thẳng lưng lên nhìn thẳng vào mắt y, mặc cho thời gian cứ tiếp tục giảm dần, từng câu nói nặng nề như từng nhát búa đập vào chiếc đinh trong trái tim của y.

"Ta trước đây là một cảnh sát ngầm điều tra những sòng bạc lớn bất hợp pháp, sau đó ta lại bị phát hiện may mắn là thoát được nhưng chỗ đó lại không ta cho gia đình nhỏ của ta, vết bỏng đó là có một kẻ đã hại con nhằm trả đũa ta, mẹ con cũng đã bị kẻ khác giết hại" Huỳnh Thiên Vũ ngồi kể lại câu chuyện, ném chiếc nón cảnh sát màu đen qua cho y, tay khẽ rít lên một điếu thuốc trong khi thời gian đã giảm gần hết.

"K-không thể... không thể được... không thể" Huỳnh Thiên Hà bịt tai lại, y không tin rằng tất cả điều này hoàn toàn không phải do Huỳnh Thiên Vũ gây ra, trước đây hắn cố gắng để tìm ông nhằm hỏi tại sao nhưng giờ thì nỗi đau tiếp diễn còn nặng hơn cả nỗi đau cũ.

"Giữ cái nón đi, nó sẽ có tác dụng cho con đó" ông cười thanh thản lần cuối, tra nòng súng vào đầu mình và bắn, viên đạn xuyên qua mái đầu bạc của Huỳnh Thiên Vũ, bảng đếm thời gian cứ thế sập xuống, cánh cửa đằng sau mở ra, y không muốn cũng phải lấy cái nón cảnh sát và mau chóng chạy ra khỏi cái nơi ác mộng ấy, khẽ quay lại nhin cái xác bất động của ông đang bị đống đổ nát đè xuống.

"..."

Huỳnh Thiên Hà ngoái nhìn cánh cửa đóng lại, nắm chặt chiếc nón cảnh sát đã sờn màu, xoay người đi vào trong khu chính.

"Một bức ảnh?"

Y vô tình cảm giác được có gì đó, lấy từ trong mũ ra một bức ảnh nhàu nát, một người đàn ông trẻ trung đang bế cậu bé đều bị bôi đen mặt.

"Tin nhắn để lại của cha tôi à..?"

Huỳnh Thiên Hà im lặng nhìn đằng sau bức ảnh đầy những chữ mực đen viết vội, cố nhíu mày lại đọc vì vốn bức ảnh đã nhàu cùng việc chữ nhỏ và nguệch ngoạc nên rất khó nhìn.

"Mùa thu hôm ấy, khi con đến với ta" khi vừa nhìn rõ được chữ, Thiên Hà không kiềm được mà khóc, hoàn toàn không thể kiềm lại được như trước nữa mà trực tiếp bộc phát ra hết, sau một hồi Thiên Hà đã bình tĩnh được, cất tấm ảnh vào trong mà đi vào phòng chờ người chiến thắng.
 
Back
Top Bottom