Cập nhật mới

Khác Huyễn Sinh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400750582-256-k113997.jpg

Huyễn Sinh
Tác giả: iamnottheabyss
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện về thể loại phiêu lưu trong thế giới ảo, phá giải những câu chuyện có khúc mắc.

Hai nhân vật chính sẽ cùng nhau phá giải cốt truyện trong trò chơi để có thể qua màn kế tiếp, đến khi họ có thể thoát ra đề về thế giới thực.

Mỗi màn người chơi sẽ hóa thân vào góc nhìn của nhân vật trong cốt truyện, từ nhân vật phụ đến nhân vật chính.

"Sẽ có lúc bạn thoát ra khỏi bóng tối để đón nhận lấy ánh sáng."

Hình ảnh bìa truyện là mình lụm trên mạng.

Nó không có gì hợp với kiểu VN lắm, nhưng mà nó ma mị và có những cái cổng như qua từng màn trò chơi vậy ấy, mình thấy hợp nên để làm bìa luôn.

Tài năng của mình thì có giới hạn thôi mà, không thể tự làm bìa được nên...

Hẹ hẹ hẹ



viễntưởng​
 
Huyễn Sinh
Chương 1: Chào mừng người chơi. Ngày đầu tiên


Buổi sáng hôm đó, Thiên Hoa rời ký túc xá như mọi ngày.

Trên tay cậu còn cầm ổ bánh mì gặm dở, tai nghe bật nhạc nho nhỏ.

Thế nhưng, con hẻm dẫn ra cổng trường lại yên ắng khác thường.

Con mèo sọc vàng vốn hay nằm trên nóc bức tường gạch, vừa thấy cậu bước đến đã dựng thẳng lông, khom lưng gầm gừ rồi phóng vụt đi.

Đàn chim sẻ đậu trên dây điện cũng bất chợt bay tán loạn, cánh vỗ ào ào như trốn chạy khỏi điều gì khủng khiếp.

Thiên Hoa khựng lại một giây, chau mày nhìn quanh.

Cậu không thấy gì khác lạ, chỉ có ánh nắng vàng trải xuống con đường lát xi măng.

“Lạ thật…” cậu lẩm bẩm, rồi nhún vai bước tiếp.

Điện thoại trong túi rung lên liên hồi.

Cậu lôi ra xem, màn hình hiển thị hàng chục tin nhắn đến cùng một lúc.

Nội dung toàn những ký tự loạn xạ:

...hãy bắt đầu…

... hãy trả lời…

001101.... bạn đã sẵn sàng chưa?

Thiên Hoa nhíu mày, tim đập nhanh hơn.

“Lừa đảo kiểu mới à?” cậu tự trấn an, rồi ấn nút xóa.

Nhưng đúng lúc ấy, màn hình chợt tối sầm, phản chiếu bóng cậu chậm hơn nửa nhịp so với động tác thật.

Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ khiến mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.

Rồi mọi thứ trở lại bình thường.

Nhạc vẫn phát, điện thoại lại sáng lên với giao diện quen thuộc.

Thiên Hoa hít một hơi sâu, nhét máy vào túi, cố gắng không nghĩ nữa.

Một ngày trôi qua như bình thường.

Ánh hoàng hôn cũng đã lặn đi, ánh trăng đã lên cao hơn.

Về lại ký túc xá, cậu liền cất cặp đi rửa mặt, trong lúc lấy khăn lau mặt, cậu cảm thấy hình bóng của mình phản chiếu trong gương cứ xuất hiện chậm, cậu cứ nghĩ bản thân bị hoa mắt.

Cậu dụi đi dụi lại vài lần thì sau đó tất cả đều trở nên bình thường, cậu cứ nghĩ có thể do học nhiều quá nên ám ảnh nên mới xảy ra hiện tượng này thôi.

Bên ngoài tiếng chuông điện thoại vang lên.

Cậu đi ra bắt máy, người bên kia không nói gì, hàng loạt âm thanh kỳ lạ phát ra từ bên kia điện thoại chốc lát khiến cậu giật mình làm rơi chiếc điện thoại.

Cậu nhặt lên thì cuộc gọi đã tắt, không hiểu được chuyện quái gì đang xảy ra cậu bất giác thốt lên: “Gần đây mình gặp toàn chuyện quái gì không vậy trời?”

Sáng hôm sau—

Bước vào quán cafe hay đến hằng ngày, nơi này lúc nào cũng đông đúc người vào sáng sớm, ai nấy đều loay hoay với công việc của mình, cậu đi đến ngay quầy hàng, gọi một ly cafe đen đá, trong lúc nhân viên chuẩn bị thì cậu quay sang nói chuyện với một nữ nhân viên quen mặt gần đó.

Người đó quay ra nói với cậu: “Sáng nào em cũng uống cafe em không thấy chán hả?”

Cậu cười nhẹ nhìn sang trêu chọc: “Nếu em không uống nữa thì có lẽ sẽ có người buồn đó.”

“Đúng thật là!” vừa nói xong nữ nhân viên tiếp tục nói với cậu: “Dạo này sao rồi hả?

Sống ổn không.

Ba mẹ của em có còn cằn nhằn về việc học của em nữa chứ?”

Nghe xong, Thiên Hoa đảo mắt thở dài rồi trả lời: “Ba mẹ của em dạo này không còn nói về việc này nữa.

Nhưng mà..

Chị à!

Em cảm thấy dạo này mọi thứ xung quanh em cứ kỳ lạ thế nào ấy, không hiểu tại sao mà em gặp chuyện xui rủi quài luôn.”

Nữ nhân viên nghe xong cũng liền bật cười nói với cậu: “Do cậu nghĩ nhiều quá thôi!

Nếu thật thì tôi cũng cảm thấy dạo gần đây bản thân mình cũng gặp chuyện xui đấy.”

Thiên Hoa thấy vậy, cậu khó hiểu hỏi: “Là sao.

Chị cũng gặp chuyện xui á?”

“Đúng rồi!

Mấy hôm trước chị thức muộn giờ làm thế là chị phải tốc hành đi đến để kịp giờ.

Đến lúc vừa đến quán thì nhận ra điện thoại mình còn ở nhà, thế là chị phải quay lại nhà tìm nhưng lúc mới đi được nửa đoạn đường về nhà thì nhận ra điện thoại chị từ đầu nó đã ở trong túi rồi.

Lúc quay lại quán gặp ngay quản lý đang nhắc nhở nhân viên khác về việc đi làm muộn, thế là chị bị quản lý nhắc nhở một lúc lâu luôn!

Em có thấy là quá xui rủi không?” nói xong cô lại bật cười, Thiên Hoa đứng đơ một hồi rồi thầm nghĩ: “Là do chị hậu đậu quá thôi.

Cái đó sao gọi là xui rủi được..”

“Cafe đen đá của cậu đây.” nhân viên khác đến đưa cho cậu, lúc này cậu nhận lấy ly nước tính tiền rồi nói lời tạm biệt đến cô ấy.

Trước khi đi cô ấy còn nói với cậu một câu: “Chúc em một ngày vui vẻ nha.” cậu mỉm cười quay sang chào rồi ra khỏi quán.

Cậu bước ra khỏi quán, mới bước được vài bước thì đụng trúng một cô gái đang đi trên đường, khiến ly cafe trên tay cậu chưa kịp uống đổ đi hết.

Cô gái thì bị ngã đến chày cả da, cậu thầm nghĩ: “Cái gì nữa đây?

Sáng sớm chưa kịp làm gì mà đã xui rủi thế này rồi!” nghĩ xong cậu vội đỡ cô gái đứng dậy, liên tục nói lời xin lỗi.

Cô gái ấy không nói gì chỉ gật đầu xin lỗi rồi bước đi.

Cậu đứng ở đó nhìn xuống ly cafe đổ tan tành mà bất lực.

...

Chuông đồng hồ vang lên, giảng đường đại học bỗng chốc có nhiều sinh viên ào ra về.

Cậu ể oải ngáp ngắn ngáp dài bước đi.

Trên tay cầm một thanh kẹo vừa ăn vừa đi, đột nhiên có một mảnh giấy rơi xuống đất trước mặt cậu, cậu cúi xuống nhặt lên, mảnh giấy đơn giản không quá cầu kỳ, có chữ viết kiểu cổ xưa màu đỏ nhẹ, cậu vô thức đọc những chữ viết đó.

“Chúc mừng bạn là người được chọn.”

Đọc xong cậu thấy khó hiểu, ngước nhìn xung quanh xem người nào làm rơi thứ này, đột nhiên mặt đất xung quanh cậu bỗng rung lắc nhẹ, điện thoại cậu rớt ra khỏi túi hiện lên rất nhiều cuộc gọi kỳ lạ, nhất thời cậu cảm thấy choáng váng, ngay tức khắc có ánh sáng từ mảnh giấy đó chiếu thằng vào mắt khiến cậu bị choáng mà rơi xuống đường, có những âm thanh kỳ lạ cứ vang vãng qua tai cậu, những căn nhà, công ty ở gần đó càng ngày càng trở nên xa khỏi tầm mắt cậu.

Không chịu được, cậu ôm lấy đầu mình hiện giờ đau như búa bổ rồi ngất đi.

Khi cậu mở mắt lại một lần nữa thì khu phố khi nãy cậu còn ở đó giờ không còn nữa.

Thay vào đó là một ngôi làng u ám, sương mù xám lạm dày đặc, cậu chậm rãi đứng lên nhìn xung quanh, từ xa có một nhóm người đang tụ tập lại, cậu vừa nhìn thấy liền nhanh chóng tiến đến nơi đông người, ở đó có một cô gái hoảng loạn khóc lóc, chàng trai kế bên vừa dỗ vừa trấn an tinh thần cô gái đó.

Cậu đi đến vẫn chưa nhận thức được tình hình đang xảy ra, cậu đến bắt chuyện với một người đàn ông trung niên ở đó: “Xin chào, có thể cho tôi hỏi ở đây là ở đâu có được không?”

Người đàn ông quay qua nhìn cậu rồi trả lời: “Tôi cũng không biết tôi đang ở đâu nữa, lúc mới đến đây thì tôi cũng hỏi những người đến trước nhưng ai cũng trả lời là không biết.” nói xong cậu thanh niên bên cạnh xen vào: “Có khi nào là chúng ta đang mơ không?”

“Cậu bị ngu à?

Nếu là mơ thì tại sao từ nãy đến giờ tôi đấm tảng đá bên kia đến mức chảy cả máu cũng chẳng tỉnh vậy?” người đàn ông từ phía bên kia gian hàng cũ kỹ nói.

“Vậy rốt cuộc nơi này là nơi nào?

Tại sao tất cả chúng ta đều ở đây?” cậu thanh niên quay ra đối mặt hỏi.

“Cậu không thể bớt đặt câu hỏi khiến người khác không trả lời được à?

Ở đây đã là chuyện xui rủi lắm rồi mà còn gặp người như cậu!” người đàn ông tức giận nói, thấy vậy cậu thanh niên kia cũng im lặng, không muốn nói nhiều làm gì.

Trong lúc tất cả mọi người đang hoảng loạn bỗng nhiên có một giọng nói vang lên, nhất thời tất cả đều nhìn về một hướng phát ra âm thanh.

Giọng nói phát ra nửa người nửa máy, mọi người hoảng hốt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lúc này có một giọng nói vang lên.

“Chào mừng những người chơi đã đến với thế giới Huyễn Sinh, nơi đây các bạn sẽ phải phá giải những câu chuyện bí ẩn, nếu không linh hồn của những người chơi ở đây sẽ bị giam giữ lại.

Không thoát ra được.

Điều quan trọng, hãy nhớ kỹ quy định.

Và một điều nữa.

Màn đầu tiên– Người chơi sẽ được đóng vai dân làng tìm kiếm sự thật.” giọng nói vừa phát ra hết thì có nhiều tiếng hát vang lên.

Tất cả những người đang có mặt cũng đã hiểu đại khái về việc họ bị kéo vào trò chơi này.

Nó không phải là mơ.

Tất cả những gì đang xảy ra ở đây là thật.

Có lẽ họ phải sống sót để thoát ra khỏi nơi này.

Cậu thanh niên khi nãy sợ hãi đến gần cậu chào hỏi: “Tôi.. tôi là Tâm Lộ, khi nãy chắc cậu cũng nghe thứ đó nói gì đúng không?

Tôi nghĩ nếu trong trò chơi này mà chơi một mình thì dễ bị bỏ lại, cậu và tôi có thể đi cùng không?

Tôi sợ lắm..”

Cậu cũng hiểu nếu ở đây mà không kết bạn hợp sức với nhau để thoát ra khỏi trò chơi này chắc chắn rất dễ chết, thấy vậy cậu mỉm cười quay ra giới thiệu: “Tôi là Nguyễn Thiên Hoa, cậu cứ gọi tôi là Thiên Hoa được rồi.

Hình như có lẽ chúng ta thật sự phải cùng nhau thoát khỏi đây rồi.”

“Đúng, đúng.

Khi nãy cái đó nói là chúng ta phải nhớ quy định, mà quy định đó là gì chứ?”

Tâm Lộ thắc mắc đặt ra câu hỏi, cậu nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu.

“Cái này có phải là quy định mà thứ đó nói đến không?” cô gái khác trong nhóm người nói, mái tóc dài ngang lưng, mặc chiếc váy đen dài cùng chiếc áo khoác ngoài nhìn rất nữ tính, gương mặt thanh thoát, cô quay ra nhìn mọi người rồi chỉ vào tấm bảng bằng gỗ được treo vào ngôi nhà nhỏ.

“Hình như là nó đấy!” người đàn ông bên kia nói, sau đó mọi người cùng tiến đến xem.

Trong số đó có người đọc to quy định cho tất cả cùng nghe thấy.

“Quy định:

Nghe thấy tiếng hát, hãy bịt tai lại.

Không hát một mình trong đêm.

Không đi một mình vào nhà.

Không ồn ào khi đêm đến.

Không được chạm và tháo đèn lồng trước cửa nhà.”

“Tại sao lại không được làm những điều này?” có người trong số họ hỏi.

Ai nấy cũng đều lắc đầu.

Hôm nay là ngày đầu tiên, có nhiều thứ còn chưa biết được.

Phải đợi khi trời sáng họ mới có thể cùng nhau tìm hiểu được.

Thiên Hoa trầm ngâm suy nghĩ về điều một mãi mà không thể hiểu nổi.

Nghe thấy tiếng hát hãy bịt tai lại.

Tại sao lại như vậy?

Ban đêm không cho ai hát vậy thì tại sao lại có tiếng hát được?

Chẳng lẽ sẽ có người hát để gài bẫy họ sao?

Cũng có thể sẽ có một NPC nào đó hướng dẫn người chơi, nói rõ về những quy định này.

Lúc sau tất cả điều im lặng, không ai nói một lời, cô gái khóc lóc ban nãy giờ cũng đã ổn định tinh thần hơn, mọi người đều trầm lặng suy nghĩ cách thoát ra, chốc lát không để ý dòng thời gian đang chảy, trời cũng đã sáng.

Mọi người đều tỉnh táo lại sau chuyện hôm qua, cô gái hôm qua chậm rãi đứng lên nói với mọi người suy nghĩ của mình: “Mọi người có thấy khi trời sáng nơi này thấy rõ hơn không?

Tối qua tôi thấy ở đây chỉ toàn là sương mù thôi, nếu đã vậy thì chúng ta phải nhanh chóng đi tìm người hướng dẫn để thoát khỏi đây nhỉ?”

“Đúng..

đúng đó!

Tôi cũng nghĩ như vậy, tôi.. tôi đi với cô được không?” cô gái khóc lóc tối qua tiến đến bên cạnh nói.

“Vậy chúng ta sẽ chia nhau ra tìm nhỉ?” người đàn ông trung niên bên cạnh cậu nói tiếp: “Ở đây tổng cộng có 12 người, hãy cùng chia nhau ra tìm.”

“Ừm.

Tôi cũng nghĩ như vậy, mọi người chia nhau ra tìm cho nhanh, tìm được thì hãy hỏi người hướng dẫn đó chúng ta phải làm gì nhé.”—“Nhìn cô bình tĩnh quá.. thật đáng hâm mộ.

Trong lúc này tôi chỉ muốn dựa vào cô thôi..Cô cho tôi đi theo nha.

Mà cô tên gì vậy?”

“Tôi là..

Lệ Uyên”—“Tên của cô đẹp thật đó!

Còn tôi là Khả Manh.

Rất vui được gặp cô.” khóe miệng cô cười nhẹ.

Thiên Hoa: “Mau dậy đi!

Cùng đi tìm NPC thôi.” cậu nói xong thì kéo Tâm Lộ đang còn ngủ mớ dậy, lôi theo đi cùng.

Không lâu sau đó tất cả mọi người tản ra đi tìm NPC.

...

Sau nửa tiếng, nhóm Thiên Hoa đã tìm được người hướng dẫn, cậu bảo Tâm Lộ quay về báo cho mọi người biết để tập hợp lại một chỗ.

Không lâu sau mọi người nhanh chóng tụ tập lại NPC.

Người hướng dẫn là một ông cụ gầy gò, mái tóc đã trắng hết đầu, một bên chân bị tật phải dùng gậy để trống đỡ.

“Đã đến hết rồi à..

Tất cả cô cậu chắc cũng biết về quy định ở làng này rồi đúng không?

Ở đây là nơi để mọi người nghỉ ngơi tạm thời.

Mau vào trong đi.”

ông cụ chậm chạp nói.

Thiên Hoa: “Ông không tính kể cho mọi người ở đây về nguồn gốc của những quy định đó sao?” cậu thắc mắc hỏi.

Ông cụ chậm rãi cười một hơi rồi nói: “Các người muốn biết sao?

Vậy thì đêm này hãy đi đến nhà hát Thánh Từ ở phía đông mà tìm hiểu.” vừa nói xong ông xoay người đi vào ngôi nhà nhỏ.

Khả Manh: “Chị ơi.

Ông ấy nói vậy là sao vậy?

Em không hiểu..” cô nắm lấy tay áo Lệ Uyên lùi về sau lưng.

Lệ Uyên: “Cứ làm theo những gì ông ấy nói, tối này chúng ta đi đến nhà hát đó.

Tôi thấy đói rồi, mau vào kiếm chút gì ăn thôi.” nói xong cô bước vào trong ngôi nhà kéo theo Khả Manh đi theo phía sau.

Tâm Lộ thấy có điều đáng ngờ vô thức quay ra hỏi Thiên Hoa: “Tại sao không phải là ban ngày mà phải là ban đêm mới đến được đó chứ?

Cậu không thấy kỳ lạ hả.”

Thiên Hoa: “Không biết nữa.

Nhưng tôi nghĩ nên làm theo những gì ông ấy nói.

Vào trong thôi, tôi cũng thấy đói rồi.”

“Ơ..ơ này!

Chưa nói xong mà!”

Tâm Lộ đuổi theo sau cậu lầm bầm.

Những người còn lại thấy vậy cũng đi vào trong để nghỉ ngơi.

Vì có thể, tối hôm nay là một đêm đáng nhớ.

Buổi sáng hôm đó— Ông lão chuẩn bị rất nhiều món ăn, nhưng ai nấy đều không nuốt trôi.

Ai cũng đều sợ hãi rằng bản thân không thể thoát ra được.

Nhưng Thiên Hoa, Tâm Lộ và Lệ Uyên lại không như vậy.

Họ ăn thức ăn trên bàn không lấy một chút chán nản sợ hãi hay run rẩy, họ chỉ sợ chết đói.

Khả Manh bên cạnh ăn không vô, liền quay sang Lệ Uyên nói chuyện.

Cô chỉ biết an ủi vài câu trấn an cô rồi thôi.

Lúc sau khi mọi người ăn uống xong, người thì nghỉ ngơi, người thì đi ra ngoài xem xung quanh ngôi làng, người thì đi ngủ, không ai giống ai.

Khả Manh thấy vậy liền đi tìm ông lão hỏi rằng có thể tắm bằng nước nóng không.

Ông quay ra trả lời nếu muốn tắm nước nóng thì tự đi mà làm.

Cô sợ một mình không làm nổi, nên đi tìm Lệ Uyên kéo cô làm cùng.

Sau khi đun nước nóng xong thì mới chợt nhớ ra họ không có đồ để thay, thế là Lệ Uyên phải chạy vào làng xem có dân làng nào có đồ để mượn không, nhưng lúc quay về trên tay Lệ Uyên chẳng có thứ gì mang về.

Cô nhận ra ở đây chẳng có người dân nào cả.

Khả Manh thất vọng nhìn số nước mà mình và Lệ Uyên cất công đun nóng không dùng được ủ rủ cả ngày trời.

...

Trong khi đó.

Thiên Hoa cùng Tâm Lộ đi xung quanh xem những ngôi nhà không có người ở.

Họ không tìm thấy thứ gì ngoài những vật dụng sinh hoạt mỗi ngày.

Tâm Lộ mệt mỏi mắt nhắm mắt dài, ngáp lên ngáp xuống.

Cậu không đi nổi nữa.

Muốn quay về nghỉ một giấc thì bị Thiên Hoa kéo lại.

“Cậu không thấy buồn ngủ à?

Hôm qua mình chỉ mới ngủ được một chút thôi là bị cậu lôi dậy rồi.” cậu vừa nói vừa ngáp khiến Thiên Hoa bên cạnh chán chường không muốn nói.

Hồi lâu sau Tâm Lộ nói tiếp: “Mà này!

Ở ngoài hiện tại cậu đang làm việc gì vậy?”

Thiên Hoa trả lời: “Đang là sinh viên năm ba thì tự nhiên bị kéo vào cái trò chơi quái quỷ này.

Chẳng biết kẻ khốn nào tạo ra nữa.”

Tâm Lộ nghe xong bật cười rồi nói: “Nghe cậu nói thì tên tạo ra trò chơi này đúng là điên rồ thật rồi!” cậu nói tiếp, “Tôi thì hiện giờ đang là nhân viên của một cửa hàng tiện lợi đó nha.

Mà cậu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”

Thiên Hoa nhíu mày nói: “Giờ là lúc cậu hỏi mấy chuyện này hả?”

Tâm Lộ vẫn ngây thơ nói tiếp: “Tại sao lại không được hỏi chứ?

Thay vì phải đau đầu suy nghĩ cách chơi thì sao chúng ta không thư giãn cho đầu óc thoải mái chút đi.”

Thiên Hoa: “Vậy thì cậu cứ ở đó mà thư giãn, tôi đi tìm manh mối đây.”

...

Một lúc sau, Tâm Lộ phát hiện một ngôi nhà gần đó, cậu kéo Thiên Hoa vào.

Ngôi nhà nằm khuất trong con hẻm nhỏ, tường vách xám xịt đã loang lổ rêu xanh, cửa gỗ nứt toác.

Trước hiên, một chiếc đèn lồng đỏ nhạt màu vẫn còn treo lủng lẳng, đung đưa khe khẽ dù xung quanh chẳng có lấy một cơn gió.

Đúng lúc ấy, từ ngoài xa bỗng vang lên những hồi trống dồn dập, như từ bốn phương tám hướng ập đến.

Âm thanh quá lớn, quá dồn dập, khiến mặt đất dưới chân như rung lên.

Cả hai giật mình, vội chạy ra ngoài xem.

Vừa nghe thấy rõ nhịp trống, ngay tức khắc màng nhĩ như muốn xé toạc ra.

Tâm Lộ nhăn mặt, buộc phải bịt chặt hai tai, thân hình loạng choạng.

Rồi, chẳng biết từ đâu, một làn khói mờ đục bốc lên, quẩn quanh rồi nhanh chóng nuốt trọn lấy cả hai.

Mùi khói ngai ngái len vào tận cổ họng, làm hơi thở nặng nề.

Trong khói, tiếng trống dần xa hơn, xa mãi, cho đến khi chìm hẳn vào im lặng.

Trong chớp mắt, cảnh vật đổi thay.

Ngôi làng hoang vắng cũ kỹ mới đây đã biến mất.

Thay vào đó là một ngôi làng nhộn nhịp, đầy áp người qua lại.

Tiếng guốc gõ lộp cộp trên nền gạch, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng khắp nơi.

Không khí náo nhiệt, mùi khói bếp, mùi thức ăn, mùi vải vóc chen lẫn nhau, khiến Thiên Hoa và Tâm Lộ ngẩn người ra.

“Không thể nào…”

Tâm Lộ lẩm bẩm.

Cậu dụi mắt liên tục, nhưng khung cảnh vẫn y nguyên, không hề biến mất.

Cậu hốt hoảng chạy đến gần một bà lão ngồi gánh rau cạnh đường, gọi lớn:

“Bà ơi!

Bà!

Bà có thể cho cháu biết ở đây là đâu không?

Bà ơi!”

Nhưng bà ta vẫn cúi mặt nhặt rau, đôi bàn tay run run, không hề ngẩng lên.

Giọng nói của cậu càng gọi, âm thanh càng như bị kéo dài ra, nhỏ dần, nhòe dần, cho đến khi chính cậu cũng không còn nghe thấy.

Tâm Lộ bối rối quay lại:

“Cậu… cậu không thấy chỗ này quá kỳ lạ sao?

Nó cứ mờ mờ, giống như chúng ta đang ở trong một ảo ảnh ấy.”

Thiên Hoa cau mày, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo.

“Tôi… tôi không biết nữa.

Chẳng phải khi nãy chúng ta đang ở ngôi nhà có treo một chiếc đèn lồng cũ sao?

Sao giờ lại ở đây rồi-”

Cậu ngừng lại giữa chừng.

Ánh mắt vô tình chạm đến một người phụ nữ đi ngang qua.

Tay dắt theo một bé trai chừng tám, chín tuổi.

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, nhưng lời nói của họ bị nuốt chửng trong làn sương mờ, chỉ còn lại những cử động môi không âm thanh.

Trong khoảnh khắc lướt ngang, ánh mắt người phụ nữ khựng lại trên Thiên Hoa.

Đó không phải là cái nhìn lướt qua thông thường.

Nó mang theo một sự khẩn cầu mơ hồ, một nỗi buồn sâu thẳm ẩn giấu sau đôi mắt ấy.

Đôi mắt cô quá xinh đẹp, nhưng lại quá nặng nề.

Chỉ trong một thoáng, ánh nhìn ấy khiến tim Thiên Hoa chậm đi một nhịp.

Nhưng ngay lập tức, người phụ nữ né tránh, quay mặt đi, biến mất giữa dòng người.

Tiếng nói cười xung quanh cũng bắt đầu nhạt dần.

Hình ảnh mờ đi như lớp màu nước bị xoá nhòe.

Thiên Hoa vẫn sững sờ, mãi đến khi Tâm Lộ lay mạnh cánh tay, hét lớn:

“Cậu bị làm sao vậy?

Mình nói gì từ nãy giờ cậu có nghe không hả?”

Ngay lúc đó, tiếng trống vang lên lần nữa, dồn dập, nặng nề hơn.

Làn khói trắng lại ập đến, quấn quanh cả hai.

Trong chớp mắt, khi mở mắt ra, họ đã trở lại ngôi làng cũ kỹ, tường nhà xám xịt, đèn lồng trước cửa lắc lư khe khẽ.

Tất cả như chưa từng có gì xảy ra.

Hai người đứng ngơ ra sau khi thoát khỏi màn sương mờ, ngôi làng trở lại dáng vẻ cũ kỹ, trống rỗng.

Tâm Lộ vội dụi mắt liên tục, tưởng đâu mình vẫn còn mơ.

Cậu quay sang định nói gì đó thì bỗng khựng lại:

Chiếc đèn lồng nhỏ treo trước ngôi nhà đang… dần dần tan biến trong không khí.

Ngọn lửa bên trong nó lụi dần, từ vàng chuyển sang đỏ rồi đen hẳn.

Lớp giấy bên ngoài không cháy, nhưng từng sợi tơ mỏng như khói tỏa ra, tan dần vào không khí.

Cả thân đèn như bị gió cuốn đi từng mảnh, chỉ còn lại cái khung gỗ khẽ lắc lư.

“Cậu… cậu thấy không?”

Tâm Lộ nuốt khan, giọng run rẩy.

Thiên Hoa im lặng, mắt dán chặt vào vật thể đang biến mất.

Trong thoáng chốc, cả chiếc đèn chỉ còn là bụi mờ, rồi tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết gì.

Không khí chợt đặc quánh, im lặng đến mức nghe rõ cả nhịp tim.

Tâm Lộ vội phá tan sự im lặng, giọng lạc đi:

“Không thể nào… rõ ràng lúc nãy nó còn treo ở đây!

Đèn lồng làm sao mà tự biến mất được chứ!

Rốt cuộc nơi này là nơi quái quỷ gì vậy chứ?”

Thiên Hoa khẽ cau mày:

“Nếu cái chúng ta vừa trải qua chỉ là ảo giác, vậy thì tại sao lại ở ngay ngôi nhà có treo đèn lồng trước cửa nhỉ?”

Tâm Lộ ôm lấy đầu, vừa lo vừa sợ: “Cậu nói đúng.

Xung quanh đây không có ai treo đèn lồng trước cửa cả.

Khi đến đây chúng ta mới bị ảo giác, chắc chắn là có sự liên kết nào đó ở đây rồi.

Ngôi làng này chắc hẳn còn chứa nhiều sự bí ẩn ở phía sau.”

Hai người một lần nữa nhìn về phía chiếc đèn được treo ở trước đó, suy nghĩ mãi một hồi vẫn không nghĩ thêm được gì Thiên Hoa bất lực đành quay về: “Mau, mau trở về ngôi nhà của ông lão thôi.” cậu nói xong rồi rời đi.

Tâm Lộ cũng lẽo đẽo theo sau.

|| Xin chào!

Đây là lần đầu tiên mình viết tiểu thuyết với thể loại này.

Nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua♪~(´ε` )♪ À mà mình có điều muốn nói.

Những chương đầu thì thụ sẽ không xuất hiện đâu nha.||
 
Huyễn Sinh
Chương 2: Đêm đầu tiên ở Nhà Hát


Buổi tối đã đến.

Những người chơi tụ tập lại, ngồi thành vòng tròn để bàn tính xem làm thế nào để đến được nhà hát Thánh Từ nhanh nhất.

Mỗi người một ý, chẳng ai vừa ý ai.

Không khí bắt đầu căng lên, tưởng chừng sắp cãi vã thì may nhờ Lệ Uyên lên tiếng, giọng cô bình tĩnh khiến họ dịu lại.

Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm thống nhất sẽ tách ra như sáng nay:

Một nhóm đi về phía Đông tìm nhà hát.

Nhóm còn lại đi tìm dân làng gần đây để hỏi thêm thông tin.

Khả Manh muốn đi cùng Lệ Uyên, nhưng lại bị phân vào nhóm khác.

Ban đầu cô kiên quyết phản đối, không muốn tách rời.

Nhưng Lệ Uyên chỉ mỉm cười trấn an: "Nếu tách nhau ra, chúng ta sẽ dễ tìm manh mối hơn.

Đừng lo."

Cuối cùng, Khả Manh cũng miễn cưỡng đồng ý.

Nhóm đi về phía Đông gồm: Thiên Hoa, Kha Thịnh, Lệ Uyên, Yến Thanh, Thành Lý, Khiết Long.

Nhóm còn lại gồm Khả Manh và vài người khác, đi hướng Bắc.

---

Trên đường đi, Kha Thịnh vừa lầm bầm vừa dán sát sau lưng Thiên Hoa.

Cậu sợ có thứ gì bất ngờ nhảy ra, nên cứ vô thức nắm lấy áo Thiên Hoa, không dám rời.

Bất chợt, Yến Thanh chỉ tay về phía xa, giọng run lên vì hồi hộp:

"Bên kia!

Có ánh sáng kìa!"

"Đâu?

Ở đâu vậy?!"

Kha Thịnh giật nảy, mắt đảo lia lịa.

Cả nhóm nhanh chóng chạy về phía ánh sáng.

Một khung cảnh mở ra trước mắt khiến họ đứng sững: phía cuối con đường âm u lại hiện ra một không gian rực rỡ.

Những ánh đèn vàng ấm hắt ra, tiếng đàn tranh, tiếng cười nói vang vọng, như một thế giới khác hoàn toàn.

Thiên Hoa choáng ngợp bởi khung cảnh trước mặt, cậu thốt lên:

"Đây... là nhà hát sao?

Tôi không nghĩ nó lại như thế này."

Kha Thịnh tròn mắt, miệng há hốc:

"Trời đất...

đẹp quá!

Sang trọng hơn cái ổ tồi tàn hôm qua gấp trăm lần.

Có khi nào... chúng ta đã xuyên sang một thế giới khác không?"

Lệ Uyên không nói nhiều, chỉ liếc nhẹ:

"Không đâu.

Vào xem đi."

Nói rồi cô bước thẳng vào.

---

Nhà hát Thánh Từ khác hẳn với vẻ ngoài rùng rợn mà họ tưởng tượng.

Nơi đây đông nghịt người, tiếng ca tiếng nhạc vang vọng.

Trên sân khấu, những cô gái trẻ xinh đẹp đang hát múa.

Làn điệu ngân nga nhẹ nhàng, ma mị như phủ một lớp sương mờ lên tâm trí.

Ánh đèn lung linh hắt xuống, khiến khung cảnh huyền ảo đến mức người ta khó phân biệt thật - giả.

Mọi người trong nhóm bước vào, ban đầu còn ngẩn ngơ trước sự tráng lệ, nhưng rồi nhanh chóng tản ra tìm người hỏi chuyện.

Ông lão hôm qua đã nói: "Tìm được nhà hát thì sẽ biết thêm thông tin."

Thế nhưng, dù họ có hỏi ai đi nữa, tất cả những người ở đây đều chỉ ngồi im, mắt dán chặt lên sân khấu, môi mím chặt, không thốt ra lấy một lời.

Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn... như búp bê gỗ bị vặn dây cót.

Kha Thịnh rùng mình: "Mấy người này... nhìn đáng sợ quá."

Đúng lúc đó, một thanh niên trong nhóm bị thu hút bởi chiếc đèn lồng pha lê treo lấp lánh trên sân khấu.

Như bị thôi miên, cậu ta đưa tay chạm vào nó.

"Khoan đã!!

Tránh ra!!"

Lệ Uyên hét lên, nhưng tất cả đã quá muộn.

Chiếc đèn rung mạnh, phát ra âm thanh keng keng như kim loại va chạm.

Ngay sau đó, một giọng hát the thé, nửa như hát nửa như đọc chú, vang vọng khắp không gian:

"Bàn dân thiên hạ bàn tán..

Mỗi người nhìn gần rồi nhìn xa..

Ánh vàng đỏ le lói.. lên tim ta..

Trong phút chốc... tất cả đều sụp đổ.."

Âm thanh vừa dứt, chiếc đèn lồng đột ngột rơi xuống, chụp thẳng lên người thanh niên.

"Mau!!

Kéo cậu ta lại!!!"

Thiên Hoa hét.

Mọi người lao đến, níu lấy tay, vai, áo cậu ta.

Nhưng cơ thể cậu run bần bật, đôi mắt trợn trừng rồi chuyển dần thành màu đen đặc.

Gương mặt trắng bệch, miệng há ra nhưng không thốt nổi một lời.

"Không!!!

Đừng!!!"

Yến Thanh gào lên.

"Thành Lý!!!

Mau bỏ ra!!!

Đừng chạm vào nó nữa!!" ai đó hét tên cậu, nhưng tất cả chỉ vô vọng.

Trong khoảnh khắc, hàng chục bàn tay vẫn níu chặt mà cảm giác như đang giữ một cái bóng.

Cơ thể cậu thanh niên dần bị kéo tuột vào trong ánh sáng đỏ rực.

Đôi tay co giật, rồi tan biến trước mắt họ.

Cả nhóm sững sờ.

Yến Thanh sợ hãi ngồi xuống bật khóc, số khác ngồi phịch xuống đất, mặt tái mét.

"Chúng ta... chúng ta sẽ chết ở đây thật sao?" giọng Yến Thanh run rẩy vang lên, tuyệt vọng đến mức nghẹn lại.

Xung quanh, khán giả trong nhà hát vẫn ngồi im, không ai quay sang, không ai phản ứng.

Những gương mặt vô hồn vẫn mỉm cười nhìn lên sân khấu, như chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng vừa xảy ra.

Cả khán phòng rộn rã nhạc ca, nhưng trong lòng nhóm người chỉ còn lại một nỗi sợ rợn ngợp.

"Cái quái gì vậy?!

Cậu ta... bị hút vào đèn lồng rồi!"

Kha Thịnh hét lên, giọng lạc đi.

Lệ Uyên nhíu mày, nghiêm giọng:

"Cậu ta phạm phải quy định rồi."

Thiên Hoa khẽ gật đầu:

"Không được chạm vào đèn lồng."

Cậu đưa mắt nhìn quanh, càng nói càng thấp giọng:

"Nhưng lạ thật... vì sao mọi người ở đây cứ bình thản như chẳng có gì xảy ra hết vậy?"

Yến Thanh nuốt khan:

"Đúng... từ đầu đến giờ, mình có cảm giác... họ thậm chí không nhận ra sự tồn tại của chúng ta."

Lệ Uyên trầm giọng kết lại:

"Chúng ta không hỏi thêm gì ở đây được đâu.

Mau rời đi thôi.

Từ giờ, ai phạm vào quy định chắc chắn sẽ mất mạng."

Thiên Hoa vội giữ cô lại:

"Khoan đã!

Tầng trên chúng ta chưa kiểm tra.

Hãy lên đó trước."

...

Tiếng cầu thang gỗ kẽo kẹt dưới chân, bụi bặm rơi xuống mỗi bước đi.

Càng lên cao, không khí càng đặc quánh như phủ một lớp màn nhung.

Khi nhóm người bước vào căn phòng trên lầu, họ thấy một người phụ nữ ngồi ở giữa khán phòng, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào chỉ vừa đủ để thấy dáng vẻ.

Nàng mặc bộ y phục lộng lẫy đã sờn cũ, quấn một chiếc khăn lông trắng quanh cổ, tay cầm quạt giấy khẽ phe phẩy.

Trên bàn gỗ trước mặt là chén rượu, mùi hăng nồng lan tỏa.

Gương mặt được tô điểm son phấn nhạt nhòa, ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không như chẳng thấy ai.

Lúc đầu, cả nhóm tưởng rằng đây chỉ là một ảo ảnh.

Nhưng bất ngờ, người phụ nữ khẽ nghiêng đầu, cất giọng trầm buồn:

Người phụ nữ bất ngờ quay sang nhìn họ nói:

"Ta biết các người đến đây... là vì thứ gì." nói xong cô cười nhẹ rồi nói tiếp:

"Cô ấy thật đáng thương... ta thấy thương cho số phận của cô ấy."

Mọi người giật mình, liếc nhìn nhau.

Lệ Uyên bước lên, nhíu mày hỏi:

Lệ Uyên:

"Cô ấy... là ai?

Ngươi đang nói đến ai?"

Người phụ nữ cười nhạt, cái quạt trong tay khép lại một tiếng "tách":

"Nhà hát này... từ đầu vốn dĩ không nên tồn tại.

Thứ các người nghe thấy... chỉ là cái bóng của những oán hận xưa thôi."

Cả nhóm càng căng thẳng, chưa kịp hỏi tiếp thì nàng đặt chén rượu xuống bàn, giọng đột ngột rít lên một câu đố, như đang ngâm kịch bản trên sân khấu.

Người phụ nữ liền đặt ra câu hỏi: "Bóng trăng sáng tà dưới nước,

có kẻ muốn vớt lên mãi chẳng được.

Vậy thì tại sao... con cá dưới nước

lại có thể ôm trọn ánh trăng trong lòng?" cô nói tiếp, "Các người có biết đáp án là gì không?"

Không gian chợt lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa.

Kha Thịnh cau mày, lẩm bẩm: "Quái lạ... câu này... nghĩa là gì chứ?"

Mọi người bắt đầu xì xào suy đoán, nhưng chưa ai tìm ra đáp án.

Người phụ nữ phe phẩy quạt lần cuối, mỉm cười mơ hồ: "Nếu không trả lời được ngay bây giờ...

Ngày mai hãy đến tìm ta...

để đưa ra câu trả lời đúng."

Sau câu nói ấy, cô đứng lên cầm quạt đi về hướng khác, dần dần bóng dáng cô càng mơ dần.

Không thấy đâu nữa.

Trong một phút biến mất Kha Thịnh thấy đều này quá vô lý quay sang hỏi cậu: "Người phụ nữ này kỳ lạ thật.

Đưa ra câu hỏi như vậy làm sao mà biết đường trả lời chứ."

Thiên Hoa thở dài, tay cậu xoa trán lộ ra vẻ mệt mỏi, trong đầu cậu bây giờ quá nhiều câu hỏi đang đặt ra.

Cậu không tài nào hiểu được rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra ở nơi này.

Lệ Uyên bên cạnh cũng không khác là bao, cô cũng nhức đầu về vấn đề này, chỉ biết nói một câu: "Ít nhất ở đây cũng có người nhận thức được chúng ta mà đưa ra câu đố.

Mau quay về làng thôi, đừng ở lại đây nữa, trời cũng sắp sáng rồi.

Mai hẳn quay lại."

Lúc tất cả mọi người sắp rời đi, có một người trong nhóm phát hiện được một căn phòng đầy bụi bặm, cánh của có vẻ đã rất cũ, tay nắm cửa đã hư, chỉ cần dùng lực đẩy cánh cửa là có thể mở ra: "Này!

Khoan đã.

Ở đây, có căn phòng này kỳ lạ quá, mau qua đây xem đi" nói xong, người đó chỉ về hướng đó, mọi người cũng đi tới xem thử.

"Cậu bị sao vậy?

Nơi này cũng chỉ là một phòng chứa đồ bình thường thôi mà?

Có gì kỳ lạ đâu!"

Yến Thanh mặt mày khó chịu trách móc người kia, cô không muốn tốn thời gian cho những việc như thế này, nên nhanh chóng ra khỏi căn phòng đó.

Thấy vậy mọi người cũng không quan tâm về căn phòng này quá nhiều mà rời đi.

Kha Thịnh bất ngờ quát lớn: "Này!!" tất cả mọi người ở đó đồng thời giật mình, khi cậu ta vừa la lớn Thiên Hoa liền chạy tới bịt chặt miệng cậu ta lại nói: "Cậu bị điên à?

Quy định đã nói là không được ồn ào mà?"

Kha Thịnh nắm lấy tay cậu ra rồi cười nhẹ thì thầm nói: "Ờ nhỉ.

Tôi quên mất, nhưng mà thứ này rốt cuộc là gì vậy?" nói xong mọi người đồng thời quay sang nhìn thứ mà cậu ta đang chỉ.

"Phát hiện được thứ hay đấy!

Cậu lặp công rồi."

Thiên Hoa cười nhẹ, cầm thứ đó lên.

Đó là một bức họa người phụ nữ vô cùng xinh đẹp.

Tưởng chừng chỉ là một bức họa bình thường nhưng khi xem mặt sau của nó thì lại là một manh mối lớn.

Phía sau bức họa có ghi một dòng chữ: "Lê Thanh Huyền, tôi ghét cô!

Tất cả là tại cô thôi."

Thấy vậy Lệ Uyên tiếp lời: "Có lẽ manh mối ở đây rồi.

Tôi không nghĩ những đồ vật xuất hiện ở đây là trùng hợp thôi đâu."

Người đàn ông tên Khiết Long bên cạnh trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng: "Các cậu không thấy từ nãy đến giờ những manh mối chúng ta có thể tìm được đều chỉ về hướng một cô gái sao?

Những quy định mà ta đã thấy trước đó chẳng lẽ liên quan đến cô gái ấy sao?"

Lệ Uyên cũng tán thành nói: "Ông nói đúng.

Có lẽ chúng ta phải đi một vòng nhà hát này tìm kiếm thêm thông tin rồi, bây giờ chưa thể rời đi được." nói xong cô cầm lấy bức họa Thiên Hoa đang giữ trong tay, nhét vào túi áo.

Cô đi xuống cầu thang gỗ cũ kỹ, quan sát xung quanh một lần nữa.

Thiên Hoa và Kha Thịnh cũng đi theo sau.

Khiết Long thì vẫn cứ đứng ở căn phòng đó mãi cho đến khi Thiên Hoa quay sang gọi ông thì ông mới chịu rời đi.

Sau nửa tiếng đi vòng quanh nhà hát mọi người vẫn không tìm được thứ gì liên quan đến câu đố hoặc là manh mối.

Tất cả tập trung lại ở sảnh nhà hát, ai nấy đều đã thấm mệt, Tâm Lộ không chịu nổi nữa liền muốn quay về.

Lệ Uyên đứng đó suy nghĩ mãi chẳng ra được gì về câu đố mà người phụ nữ kia đưa ra, cô bất giác nhìn lên sân khấu nơi mà các nữ nhi khác đang múa may.

Thiên Hoa cùng lúc nhìn lên sân khấu.

Đột nhiên từ đâu vang lên tiếng đàn tranh vang lên réo rắt, ánh đèn lồng treo cao hắt xuống khung cảnh lung linh.

Khán giả phía dưới ngồi bất động, ánh mắt vô hồn nhưng vẫn dõi theo sân khấu.

Bỗng từ đâu, một làn sương mờ dần bao trùm khắp khán phòng.

Những ánh đèn lung linh chập chờn, rồi một vài ngọn lửa nhỏ “tách” một tiếng, tắt phụt.

Sàn gỗ sáng bóng nứt ra từng đường mảnh.

Rèm đỏ phai màu, rách nát treo vắt vẻo.

Trong chớp mắt, cả không gian xa hoa biến thành một phế tích hoang tàn.

Tất cả mọi người đứng sững.

Không biết họ lại lạc đi đến nơi nào.

Tâm Lộ nhíu mày, giọng nói khàn đi: “Lại nữa, sao ở đây cứ thích đưa vào ảo ảnh thế nhỉ?”

Lệ Uyên bên cạnh thắc mắc hỏi: “Cậu nói vậy là sao?” cô nói xong Tâm Lộ đáp: “Ờ thì.

Cậu nhớ lúc tôi và Thiên Hoa đi tìm kiếm tung tích người dân trong làng không?

Lúc đó tôi với cậu ấy bị kéo vào ảo ảnh.

Giờ thì lại bị kéo vào nữa.

Nơi này vừa nãy rất lộng lẫy, mà giờ thì lại tan hoang như này.”

“Vậy sao?

Có tìm thêm được thông tin gì không?”

Lệ Uyên nói, Tâm Lộ thở dài rồi nói “Không tìm được cái gì cả.”

Giữa lúc ấy, từ màn sương trên sân khấu, một dáng người từ từ bước ra.

Đèn sân khấu bất chợt lóe sáng, chiếu trọn vẹn lên bóng dáng ấy.

Đó là một thiếu nữ khoác bộ xiêm y trắng thướt tha, tay cầm chiếc quạt.

Nàng khẽ xoay người, nhịp bước uyển chuyển như đang múa.

Mỗi cử động lại như dệt thành từng lớp sóng mờ ảo, hòa vào làn khói mờ

Thiên Hoa một lần nữa nhìn thấy hình bóng ấy… chính là cô gái cậu đã thấy thoáng qua trong ảo ảnh ở ngôi làng.

“Là… cô ấy.” cậu lẩm bẩm, bước lên một bước.

Tâm Lộ bên cạnh ngơ ngác nhìn rồi hỏi: “Cái..cái gì cơ?

Cậu nói đó là ai?”

Ngay khoảnh khắc ấy, thiếu nữ ngẩng đầu.

Đôi mắt sâu thẳm, thoáng qua một tia buồn thương khẩn cầu, nhưng lại nở một nụ cười dịu dàng về phía cậu.

Thiên Hoa chưa kịp tiến đến thì Lệ Uyên đã kéo mạnh tay cậu:

“Đừng!

Không được lại gần!”

Giọng nói cô vừa vang lên.

Tiếng quạt khép “tách” một tiếng.

Toàn bộ khung cảnh vụt tắt.

Đèn lồng rơi loảng xoảng xuống sàn, bụi mù mịt.

Làn khói mờ xuất hiện một lần nữa.

Nhà hát đã trở lại với dáng vẻ lộng lẫy sang trọng như ban đầu của nó.

Cả nhóm vừa trở về từ ảo ảnh, ai nấy đều mặt mày tái mét.

Thiên Hoa thì trầm ngâm suy nghĩ mãi về cô gái đó,

Yến Thanh không chịu nổi muốn quay về, người đàn ông kia cũng tán thành.

Lệ Uyên cũng không muốn ở lại nơi này liền đồng ý rời đi.

Trên đường đi ra cửa chính của nhà hát, không hiểu sao ai cũng thấy có cảm giác kỳ lạ, nơi này rõ ràng là đã đi qua nhiều lần rồi.

Sao cứ đi vòng vòng đây vậy?

Lúc này Tâm Lộ đi mệt đến nỗi, vừa thở gấp vừa nói: “Này!

Không thấy kỳ lạ sao?

Nãy giờ đi đã thấm mệt rồi mà chưa tới cửa nữa sao.” nói xong cậu xoay qua nhìn lại, mới hoảng hốt mà nói tiếp, “Chỗ này chúng ta đi qua nhiều lần rồi mà?” cậu vừa nói xong Thiên Hoa và Lệ Uyên vô thức quay ra nhìn mà sửng người.

Thiên Hoa lúc này mới để ý đến điều khác lạ, cậu nhìn kỹ lại xung quanh một lần nữa, rồi quay lại nói: “Đúng thật.

Có lẽ chúng ta đã đi qua đi lại chỗ này nhiều lần rồi thì phải.”

Lệ Uyên gật đầu, Yến Thanh bên cạnh thấy lạnh sóng lưng, cô run rẩy mấp máy nói: “Này..

Các cậu nói gì mà đáng sợ quá vậy..”

Lệ Uyên quay ra nói: “Cậu ấy nói đúng đấy.

Từ nãy giờ mình thấy có cảm giác gì đó rất kỳ lạ.”

Tâm Lộ sợ hãi, đứng đơ người lẩm bẩm: “Trời ơi!

Không lẽ chúng ta lại dính phải ảo giác nữa sao?” cậu vừa nói vừa nhéo má, liên tục đánh vào mặt mình như muốn thoát khỏi giấc mơ kỳ quái này.

“Vậy bây giờ nên làm gì đây?

Không lẽ cứ đi tiếp à.”

Thiên Hoa vừa nói vừa nhìn Lệ Uyên, cô quay sang nhìn rồi nói: “Cậu nhìn tôi làm gì?

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra đâu nên đừng có bày cái bộ mặt đó với tôi.” cũng có thể hiểu vì sao cô lại nói vậy.

Gương mặt Thiên Hoa bây giờ rất nhiều chấm hỏi.

“Có cô cậu thấy gì kỳ lạ ở đây không?” người đàn ông trung niên nói.

“Kỳ lạ?

Là sao?”

Lệ Uyên nhìn người đàn ông rồi hỏi.

“Thì từ nãy đến giờ tôi quan sát thì thấy chúng ta cứ lặp đi lặp lại một con đường duy ở hành lang này, tôi thấy căn phòng kia rất kỳ lạ.

Chúng ta kiểm tra thử xem?” người đó vừa nói vừa nhìn đến căn phòng đó.

“Khoan!

Lỡ như trong đó có gì thì sao?

Nguy hiểm lắm.”

Tâm Lộ run run toát mồ hôi hột nói, Thiên Hoa nhìn sang căn phòng rồi vừa tiến đến gần vừa nói với cậu: “Cậu sợ cái gì chứ, xem thử coi sao.

Tôi cũng nghi ngờ nó lắm, mau vào trong xem thử đi.” cậu nói xong thì thử mở cửa, tiếng *két* từ cánh cửa mở ra vang lên, bụi bặm bay tứ tung ra ngoài, căn phòng này đầy bụi mịn.

Cậu vô thức che mặt lấy tay phủi phủi rồi nói: “Nó không khóa.”

Cậu vừa vào thì Tâm Lộ lẽo đẽo theo sau, cùng đó Lệ Uyên cùng bước vào cùng với người đàn ông trung niên kia, Yến Thanh bên ngoài sợ hãi vội đi theo.

“Ui..

Oaa!

Nhìn vậy cũng ổn phết đấy!”

Tâm Lộ phấn khích nói.

“Được cái đầu cậu ấy!

Có gì đáng để cậu như vậy không?

Toàn bụi với bụi.”

Thiên Hoa bất lực nói.

“Ở đây chỉ toàn là đạo cụ đã bỏ thôi.”

Lệ Uyên cầm một chiếc đàn cũ kỹ, cô sờ vào một lúc rồi đặt xuống, cô nói: “Có lẽ ở đây không có gì đáng để ở lại lâu đâu.

Trời gần sáng rồi, mau quay về thôi.”

Tâm Lộ thấy vậy không can tâm, cậu ngó nghiêng xung quanh, vừa hay cậu thấy một tấm vải mỏng ở đó, có vẻ như đang che thứ gì đó.

Cậu vội đi đến kéo xuống, bụi bám trên vải bay tứ tung, mọi người vì vậy mà ho sặc sụa.

Thiên Hoa bên cạnh nhíu mày khó chịu nói: “Cậu làm cái gì vậy!

Toàn là bụi không thôi, khó chịu quá.”

“Oaa...

Trời ơi!

Cái gì thế này?”

Tâm Lộ bất ngờ nhìn thẳng thứ đó, Lệ Uyên không chịu được mà đi đến bên cạnh: “Cậu làm gì vậy?

Cậu..

Cái này?”

Lệ Uyên ngơ ngác nhìn vào thứ đó.

Thiên Hoa đứng ở ngoài không hiểu đang có gì mà hai người họ đơ ra như vậy, cậu tiến đến gần xem, Tâm Lộ bây giờ mới lên tiếng: “Cái gương này..

Lạ quá..

Mình chạm vào nó có được không?”

“Hả?

Cậu nói gì?”

Thiên Hoa vừa nói xong, Tâm Lộ không kìm được mà chạm vào, lúc này Thiên Hoa bỗng thấy có hình dáng ai đó vừa xuất hiện ở gương.

Sau đó nó nhanh chóng biến mất, cậu sửng người.

“Không..

Không được!

Đừng chạm vào.”

Thiên Hoa hét lên.

Vừa lúc Tâm Lộ chạm vào chiếc gương, Lệ Uyên quay sang ngơ ngác nhìn cậu, lúc này từ trong gương lại vang lên tiếng hát.

Cả cơ thể Tâm Lộ bị kéo vào, cậu nhanh chóng chụp lấy cánh tay của Tâm Lộ, dường như có một thứ gì đó vi thường kéo cậu ấy vào, Lệ Uyên kế bên sửng sốt nhìn họ, Tâm Lộ lúc này đã bị kéo vào gương nửa người.

Thiên Hoa cố nắm lại nhưng dường như cậu không có đủ sức.

Lệ Uyên bây giờ mới nhận thức được mà nhanh chóng nắm lấy Thiên Hoa cũng đang bị kéo vào, hai người kia nhìn thấy khung cảnh hoảng loạn, họ cũng đi đến nắm lấy Lệ Uyên.

Sau đó..

Từng người, từng người một bị kéo vào chiếc gương từ từ.

---

Khi mở mắt ra lần nữa, từng người rơi xuống theo tứ tự khi kéo vào gương, khung cảnh trước mắt họ là chợ của một ngôi làng nào đó.

Tâm Lộ sợ hãi cậu la hét tán loạn.

Thiên Hoa nghe mà nhói cả tai, chưa kịp sợ hãi thì phải bịt tai lại, không thì có thể trước khi rơi xuống thì sẽ điếc mất.

Lệ Uyên cô vẫn thản nhiên chịu tiếng la hét đó, bây giờ cô không sợ chết.

Chỉ sợ bản thân không chịu nổi giữa tiếng hét của cậu ta mà chết trước, nhưng không phải mỗi cậu ta.

Cô gái còn lại Yến Thanh cũng khóc lóc la hét không kém cạnh gì Tâm Lộ.

Ba người duy nhất không ồn ào trong nhóm bịt tai lại chịu trận, Thiên Hoa không chịu nổi nữa mà hét lên: “Trời ơi!

Im giùm cái đi!

Trước khi chết vì rơi từ độ cao xuống thì chắc tôi chết vì tiếng hét khủng khiếp của hai người mất!” cậu vừa nói xong, khung cảnh bất chợt thay đổi.

Vừa nãy còn tưởng sẽ chết vì rơi từ trên trời xuống đất, không ngờ giờ họ lại đang ở trên một chiếc xe gỗ kéo, chỉ toàn là gom đang đậu ở đó.

Tâm Lộ không may mắn.

Cậu ngã xuống đất khi vừa mới thay đổi khung cảnh khác, cậu ôm đầu chịu đau.

Thiên Hoa vừa như mới lấy được hồn về, cậu thở gấp không tin được chuyện đang xảy ra cậu vô thức nói: “Cái gì đang diễn ra nữa đây?

Mới trong một ngày mà có đủ thứ chuyện..”

“Tưởng chết rồi chứ.”

Lệ Uyên giọng khàn trậm nói.

Yến Thanh khóc lóc, run rẩy sợ hãi cô lẩm bẩm mãi: “Mình chưa chết!

Mình chưa chết!

Mình thật sự chưa chết..” nói xong nước mắt tuôn trào.

Lệ Uyên bên cạnh vỗ vai trấn an cô, vừa nhìn xuống thấy Tâm Lộ nằm bất động.

Cô vội đi xuống khỏi đống gom, tiến lại vỗ vào người cậu mấy cái.

Thiên Hoa lúc này mới để ý mà hỏi han: “Cậu sao vậy?

Này!

Chết rồi à?” cậu nhảy xuống đá cậu ta vài cái nói.

Cậu ấy vẫn bất động, Thiên Hoa bỗng thấy hơi lạnh gáy, cậu liên tiếp gọi cậu ta, Yến Thanh và người đàn ông kia sửng sốt.

Lệ Uyên lo lắng nhìn cậu ta gọi mãi mà không phản ứng gì.

“Này!

Tâm Lộ!

Cậu có ổn không vậy?

Đầu cậu va phải thứ gì rồi à?

Này..” cậu toát mồ hôi liên tục gọi cậu ta, cứ tưởng như cậu ta đã tiêu đời thì.

“Áaa...

Chưa chết!

Mình thật sự chưa chết!

May quá!!

Haha” Tâm Lộ bật dậy la hét lên vui sướng.

Mọi người khác ở cạnh đơ người.

Ai nấy đều như đóng băng.

Thiên Hoa tức tói đá cậu ta một phát rồi nói: “Chưa ngỏm thì lên tiếng đi chứ cái tên này!”

Lệ Uyên và hai người còn lại mới thở vào nhẹ nhõm.

“Haha..

Tưởng đâu là xong đời thật rồi!

May quá.”

Tâm Lộ nói xong chỉ biết cười trừ.

“May cái con khỉ ấy!

Tự nhiên lại lạc tới đâu nữa không biết!”

Thiên Hoa bực bội ngó nghiêng xung quanh, Lệ Uyên cũng lên tiếng: “Rõ ràng mới thấy là đang rơi xuống giữa chợ làng mà.

Sao giờ lại ở đây.”

“Khó chịu quá.

Cái trò gì mà cứ đưa đến nơi này rồi đến nơi khác vậy.”

Thiên Hoa nói tiếp, “Tính lại cho thêm manh mối nữa hay sao..”

đang nói giữa chừng thì cậu đột nhiên sửng người nhớ về lúc trước khi bị kéo vào gương, lúc đó có một bóng dáng lóe lên rồi biến mất ngay trong gương.

Cậu suy nghĩ, một tia sáng lóe lên.

“Có khi nào..” cậu mấp máy nói, Lệ Uyên thấy vậy thắc mắc hỏi: “Sao vậy? ”

“Có khi nào manh mối lần này lại liên quan đến người phụ nữ đó?” cậu vừa nói, Tâm Lộ ngơ ngác hỏi: “Cậu nói gì?

Liên quan tới ai?”

“Thì người phụ nữ ở trong nhà hát lúc bị kéo vào ảo ảnh đó.

Trước khi bị kéo vào gương thì tôi thấy bóng dáng của một người phụ nữ lóe lên rồi biến mất.

Lúc đấy còn nghe thấy tiếng hát thoáng qua nữa mà..” cậu nói xong, Yến Thanh bên cạnh vội nói: “Đúng đó!

Lúc đó tôi cũng nghe thấy tiếng hát!

Tôi còn tưởng mình nghe nhầm cơ.”

Lệ Uyên bên cạnh gật đầu, cô lúc đó cũng nghe thấy tiếng hát, có lẽ do tiếng hát nên vô thức khiến cô không làm chủ được đến khi nghe thấy tiếng hét của Thiên Hoa lúc Tâm Lộ bị kéo vào thì cô mới tỉnh lại.

“Cậu cũng nghe thấy vậy thì chắc chắn lần bị kéo vào có liên quan đến cô ta nữa rồi.

Phải nhanh chóng kiếm manh mối liên quan về người đó thôi.

Đây là cơ hội!”

Thiên Hoa nói xong, cậu nhìn xem xung quanh có người không, có lẽ vì muốn tìm kiếm thêm manh mối nên cậu đã vội vàng đi trước, Tâm Lộ đến bây giờ còn đang ngốc nghếch ngơ ra không hiểu, đến khi Lệ Uyên giải thích rồi kéo cậu ta đi thì lúc đó cậu mới hiểu.

Sau đó cả nhóm họ lại tiến đến ngôi làng gần đó, dần dần chiếc xe chứa gom càng ngày càng xa khỏi họ.

|| Có ai hiểu được câu đố của người phụ nữ trên lầu không?

A hihi sau này sẽ có câu câu trả lời đó! ⁽⁽ଘ( ˊᵕˋ )ଓ⁾⁾||
 
Huyễn Sinh
Chương 3: Ngôi làng Vọng Âm


Suốt trên đường đi, Tâm Lộ luôn than thở rằng mình không đi nổi nữa, sắp chết.., không muốn đi tiếp..

Một lúc sau, cả nhóm cũng đã đến ngôi làng ban nãy họ nhìn thấy.

Thật kỳ lạ, rõ ràng lúc còn ở chỗ xe chở gom thì thấy ngôi làng rất gần.

Vậy mà khi đi đến thì càng ngày càng xa, tới giữa trưa họ mới có thể đến được cổng vào ngôi làng.

“Làng Vọng Âm..

Cái tên nghe lạ quá.”

Thiên Hoa lẩm bẩm.

“Trời ơi!

Cuối cùng cũng tới.

Từ nãy giờ đi mệt gần chết.”

Tâm Lộ vừa nói vừa thở gấp, Yến Thanh bên cạnh kỳ thị, né cậu ta sang một bên vô tình đụng vào người Lệ Uyên, cô nhanh chóng xin lỗi, nhưng cô cảm giác nhiệt độ cơ thể của Lệ Uyên có gì đó không đúng, cô vô thức hỏi: “Này..

Sao người cô lạnh quá vậy?

Ở đây đang là giữa mùa hè hay gì mà.”

“À.

Cơ thể tôi từ nhỏ đã luôn như vậy rồi, là kiểu người nhiệt độ cơ thể thấp.”

Lệ Uyên khóe môi cong nhẹ nói.

“Vậy sao.

A haha..

Tôi suy nghĩ nhiều quá rồi.”

Yến Thanh ngại ngùng nói, Lệ Uyên thấy vậy cũng nói tiếp: “Không sao.

Trước giờ ai chạm nhẹ vào người tôi cũng nghĩ như vậy đấy, không lạ gì đâu.”

“Mau vào trong làng xem thôi.”

Thiên Hoa đi vào trước, Tâm Lộ như mọi lần luôn lẽo đẽo theo sau. người đàn ông Khiết Long cũng vậy.

Yến Thanh vì thấy khá tội lỗi vì suy nghĩ quá nhiều nên kéo Lệ Uyên đi cùng: “Đi thôi.”

Đến giữa làng, có vẻ như ai cũng nhận ra sự hiện diện của họ, ở đây không phải là ảo ảnh nữa mà là thật.

Chứng minh điều đó chính là.

Khi Tâm Lộ đi ngang qua cửa hàng bán thịt heo, cậu vô tình đụng trúng một người đàn ông, người đó tính tình nóng nảy liền quát cậu.

Vừa bị quát, cậu đơ người ra, thấy vậy Thiên Hoa liền đến giải vây vội vàng xin lỗi rồi kéo Tâm Lộ đi, vừa đi cậu vừa nói: “Sao mà lúc nào cậu cũng phiền phức hết vậy hả.”

“Cậu không thấy người đó rõ ràng muốn kiếm chuyện với mình hay sao?

Là người đó đụng mình trước mà còn quay ra nói mình.

Đúng thật là!” cậu vừa nói thì một thoáng suy nghĩ lóe lên cậu vội nói: “Ể!?

Không lẽ ai cũng nhận ra sự tồn tại của chúng ta ở nơi này hả?

Lần trước dù có la hét hay đụng vào còn không được, sao giờ họ lại có thể biết nói chuyện với chúng ta như vậy thế?” cậu nói xong Thiên Hoa cũng bất ngờ, cậu ngơ ngác suy nghĩ rồi nói.

“Đúng thật.

Vậy không phải ảo ảnh nữa rồi.

Mau mau kiếm người hỏi chuyện thôi!”

Thiên Hoa vui mừng đi đến một quầy hàng gần đó, phía sau ba người kia ngơ ngác hỏi rằng không biết họ đang nói chuyện gì mà lại vui mừng thế kia, thế là Lệ Uyên đi lên phía trước, cô chạm vào Tâm Lộ hỏi: “Hai người đang nói cái gì mà vui vẻ quá vậy?” cô nói tiếp, “Còn cậu ta đang đi đâu vậy?”

“A!

Tôi và cậu ấy vừa phát hiện người dân ở đây có thể biết về sự hiện diện của chúng ta đó!

Cậu ấy đang muốn hỏi người dân ở đây về manh mối.”

Tâm Lộ vui vẻ trả lời, Lệ Uyên ngơ ra, cô vô thức nói: “Ơ..

Cái gì?”

“Tôi đi qua đó hỏi trước nha, chia ra hỏi thêm thông tin đi.

À mà nhớ là đừng gây chuyện, hay ồn ào quá nha.” nói xong cậu quay sang quầy hàng hoa quả gần đó, có một bà lão đang ở đó, cậu lịch sự ngồi xuống trò chuyện hỏi han.

Lệ Uyên biết vậy cô xoay người về phía hai người còn lại ở phía sau nói với họ, một lúc sau tất cả đã chia nhau ra hỏi chuyện.

---

Đến chiều.

Khi mọi người tập hợp lại chỗ khá vắng, không có ai qua lại.

Với những thông tin mà họ đã hỏi được từ người dân.

Tâm Lộ lên tiếng trước.

Cậu ho vài cái rồi nghiêm giọng nói: “Ừm..

Với những thứ mà mình đã thu thập được khi trò chuyện với một số người dân về cô gái mà cậu đã nói trước đó với mình ấy, có vẻ như ai cũng biết về người đó.

Cô ấy từng là con gái nhà họ Lê, có thể nói là tiểu thư.

Nhưng sau này do việc làm ăn của cha cô khá khó khăn trong vòng 2 năm, gia đình họ hoàn toàn rơi vào đường cùng trầm trọng, nợ trồng nợ.

Cha cô vì không chịu nổi nữa mà thắt cổ tự tử, mẹ cô vì đau buồn bởi cái chết của chồng mà lâm bệnh.

Sau đó 3 năm sau bà cũng mất.

Chỉ còn mỗi cô con gái đó, khi tôi hỏi lại một lần nữa đó có phải là người làm trong nhà hát Thánh Từ hay không thì họ đã khẳng định chắc chắn là cô gái đó, nhưng mà trước đó cô ấy làm ở trong một nhà hát khác trong làng, không lớn bằng nhà hát Thánh Từ.

Người dân biết cô làm ở nhà hát lớn đó do một lần thấy cô quay về vào ngày giỗ của cha mẹ, cô ấy đã nói với họ là mình làm ở đó.

Kể từ sau, họ không thấy cô về vào ngày giỗ cha mẹ lần nào sau khi vào nhà hát được 2 năm, về sau không ai biết cô đã ra sao nữa.”

Thiên Hoa nghe xong lẩm bẩm: “Gì mà dài dữ vậy..

Cậu ta công nhận giỏi về mấy việc thu thập thông tin người khác quá ha.”

Tâm Lộ bên cạnh nghe không rõ hỏi: “Hả?

Cậu nói gì?”

Thiên Hoa vội ho vài cái chữa cháy rồi nói: “À..!

Không có gì đâu.” cậu nói tiếp, “Còn mọi người thì sao?” cậu nhìn về hướng Yến Thanh, chạm mắt cô lung túng, nói loạn hết cả lên.

Lệ Uyên thấy vậy liền trấn an cô: “Bình tĩnh đi.”

“À..aa.

Mình có thu thập được một chút thôi.

Có vài cái khá trùng với cậu nên mình sẽ không nói đến” cô ho rồi khàn giọng nói: “Cô gái đó hình như tên đầy đủ là Lê Thanh Huyền.” vừa nói đến đây, đột nhiên sắc mắt Lệ Uyên trầm xuống, nhưng cô không để ý đến mà nói tiếp: “Cô ấy rời khỏi làng lúc 21 tuổi, từng nghe nói lúc làm ở trong nhà hát cũ cô chỉ là một người phục vụ khách thôi, có nhiều người hay bắt nạt cô ấy lắm.

Có thể vì cô ấy không giống họ, lúc đó cô còn trẻ nên nhan sắc không tầm thường, điều đó vô tình làm cho cô khốn khổ hơn vì thường xuyên bị những cô gái khác ở đó ganh ghét đố kỵ rồi bắt nạt cô.

Từ từ họ thấy chán nên không còn quan tâm đến cô ấy nữa.

Hình như là bị bắt nạt trong vòng 1 năm làm ở nhà hát đó, sau đó nghe nói có người đã đưa cô đi khỏi làng lúc 21 tuổi.

Lúc đó làm ở nhà hát Thánh Từ được 2 năm rồi.

Khá giống với thông tin cậu ấy hỏi được ha.”

Thiên Hoa thầm nghĩ trong lòng: “Trời ơi!

Sao ai cũng tin được thông tin dài ngất ngưởng vậy nè..”

“Ai cũng tìm kiếm được nhiều thông tin ha!”

Thiên Hoa cười trừ nói.

Thấy vậy Lệ Uyên cũng lên tiếng nói về những gì mình biết được: “Người đưa cô ấy khỏi làng là một người đàn ông.

Người đó trong có vẻ là chồng cô ấy.” vừa nói đến đây, ai nấy đều sửng sốt quay ra nhìn cô.

Tâm Lộ không thể ngờ được cậu ta ồ lên một tiếng thật lớn: “Hả?

Chồng.. chồng cô ấy hả?”

“Cậu kiếm được tin này từ đâu vậy?”

Thiên Hoa đơ người nói.

Yến Thanh và Khiết Long cũng ngơ ngác với thứ họ vừa nghe được, không ngờ cô ấy lại có chồng trong vòng 2 năm làm ở nhà hát đó.

“Cũng không có gì lạ, người thời này ai mà chẳng có chồng sớm chứ, đừng ngơ ngác như vậy.” cô nói xong rồi nói tiếp: “Có lẽ cô ấy gặp được đàn ông ấy trong nhà hát, lúc đầu cô cũng chỉ là phục vụ ở đó một thời gian thôi.

Sau đó được một người đàn ông lớn tuổi điều hành nhà hát đó để ý đến, và rồi hỏi cô ấy rằng cô có thể hát không.

Không lâu sau đó cô ấy chính thức được lên sân khấu nhờ sự giúp đỡ của người đàn ông ấy, có lẽ vì vậy mà mới rời khỏi ngôi làng này..” vừa dứt lời cô lẩm bẩm không ai có thể nghe được: “Chắc phải đánh đổi nhiều lắm nhỉ.

Thương thật.”

Bầu không khí vừa trầm xuống thì người phá vỡ bầu không khí ngợp ngạc này lên tiếng: “Wow..

Công nhận thu nhập được nhiều thông tin thật ấy!

Có lẽ chúng ta sẽ tìm ra được câu trả lời cuối cùng để thoát khỏi đây thôi haha!”

Tâm Lộ ngây thơ cười nói.

“Còn tôi với chú nhỉ..

Có lẽ tôi không phù hợp với việc dò hỏi thông tin rồi..” cậu bất lực nói, Khiết Long cũng ngơ ngơ cười cười rồi nói nhẹ với cậu: “Cậu nói đúng đấy!

Có vẻ chúng ta có hơi ít thông tin, hầu hết là mọi thông tin tôi biết họ điều nói hết rồi.” hai người nhìn nhau rồi bất lực.

Lệ Uyên nhìn thấy liền biết hai người không còn gì để nói ra nên cô nói: “Vậy chúng ta biết được nhiêu đây là ổn rồi.

Điều quan trọng bây giờ là có quay lại được căn phòng lúc nãy để thoát ra được khỏi nhà hát hay không mới là điều quan trọng.”

Thiên Hoa liền đánh trống lảng nói: “À.. há!

Đúng, đúng!” cậu nghiêm trọng nói: “Mau tìm cách quay lại căn phòng thôi.”

Tâm Lộ nhìn vậy vô tư hỏi: “Bộ cậu và chú không tính nói gì à?”

Hai người bất chợt lạnh sóng lưng, lúng túng quay ra nói cùng lúc: “Hả?

Cái cậu đã nói hết rồi còn gì?” nói xong hai người quay ra nhìn nhau, thấy thế Tâm Lộ bật cười trêu chọc: “Ôi!

Coi kìa!

Hai người sao thế hả?”

Yến Thanh và Lệ Uyên cũng vô thức bật cười.

Hai người lại nhìn nhau xấu hổ vì tài tìm kiếm thông tin của họ quá kém.

Một lúc sau, một người ngồi thành vòng tròn.

Ai cũng suy nghĩ mãi làm sao để quay về, Lệ Uyên bỗng ngước nhìn lên bầu trời đã tối.

Bầu trời này đầy sao.

Nó không rùng rợn như những gì đã diễn ra.

Nó quá yên bình, cô vô thức đưa tay lên.

Không hiểu sao cô cảm thấy nhớ nhung ai đó.

Nhưng không biết là ai.

---

Giờ đây lại có người than thở.

Đúng vậy.

Không ai khác là Tâm Lộ.

Cậu lại thở dài, cậu cảm thấy chán ngấy nơi này, muốn quay về.

Thiên Hoa cũng như vậy.

Cậu muốn quay về để có thể tìm tiếp về manh mối.

Quả nhiên không uổng công sự chờ đợi của họ.

Tiếng trống ở đâu lại vang lên, nhưng lần này không phải là tiếng trống đưa họ quay về.

Mà là tiếng trống của lễ hội ở đây.

Người dân ào ào ra xem lễ hội, ai nấy chen lấn, trẻ nhỏ vui vẻ đùa giỡn.

Mọi người cảm thấy quá ồn ào liền ngó ra xem nơi tiếng trống đang vang.

Vừa đi đến gần tiếng trống, những ánh sáng từ đèn lồng càng ngày rõ hơn.

Tâm Lộ phấn khích mà chạy đến, Lệ Uyên phía sau bất ngờ gọi cậu lại: “Này!

Cậu chạy đi đâu vậy?”

“Đi xem lễ hội ở đây có gì đi!

Không thì chán lắm.”

Tâm Lộ nói xong, giọng cậu từ từ xa đi, thấy vậy Yến Thanh và Khiết Long cũng đi cùng cậu.

Thiên Hoa và Lệ Uyên thì không quá mê những vụ như này nên đi từ từ cùng nhau.

Khi vừa thấy có một bà cụ đang xem lễ hội, cậu liền đi đến hỏi bà về lễ hội này, bà chỉ trả lời ý nghĩa về lễ hội: “Đây là lễ hội một năm mới có một lần đấy!

Lễ hội này được tổ chức để tưởng nhớ những người làm lên tiếng trống.”

“Tiếng trống?” cậu thầm nghĩ.

“Sao nữa ạ?”

Lệ Uyên lễ phép hỏi.

“Với tưởng nhớ những người nghệ sĩ hát ở trong làng nữa.

Phong tục này đã có vào mấy trăm năm trước rồi, nghe nói những người làm về nghệ thuật, đặc biệt là người hát.

Tiếng trống và người hát được coi là gắn liền với nhau.

Nếu có người làm về việc này không may họ chết, thì tro cốt họ sẽ được rải lên sông, vì điều đó được coi là một sự ra đi thanh thản dành cho họ, những người biết hát hay biết đánh trống được coi như là thần vậy đấy haha!”

“Thần sao ạ?

Tại sao mọi người lại coi điều đó như một vị thần?” cậu nói.

“Thì bởi vì..

À mà ta nghe tổ tiên của ta truyền lại chứ không rõ cho lắm.

Mấy ngàn năm trước.

Có hai vị thần đã tạo ra tiếng trống và tiếng hát.

Hai người họ đã cùng nhau ban tặng con người bằng tiếng trống và giọng hát.

Nếu khi con người gặp phải chuyện gì đó không giải quyết được thì họ sẽ lên núi cầu xin thần cho họ nghe thấy tiếng trống để mọi việc điều bình an.

Nhưng vì điều này mà có nhiều người ỷ lại, tìm hai vị thần đó đến mức cái trống của một trong hai vị thần bị vỡ.

Khi nó tan biến.

Vị thần đó quá tức giận liền lập tức trừng phạt con người bằng cái trống còn lại, mục đích ban đầu là mang đến tốt lành, nhưng giờ đây lại là thảm họa.

Không lâu sau vị thần đó phát điên vì con người, vị thần còn lại không muốn người bạn của mình như vậy, liền đi xuống núi ban phước lành từ giọng hát của mình, người không chịu được sự đau khổ của dân chúng.

Quyết định của người chính là..” nói đến đây bà lão lại dừng.

Thiên Hoa đang nghe thì thấy bà dừng giữa chừng liền hỏi: “Quyết định của ngài ấy là gì ạ?”

“Chừng phạt.

Chính là chừng phạt dân chúng.” bà vừa nói xong, Thiên Hoa và cả Lệ Uyên đều sửng sốt.

Rồi bà lão nói tiếp: “Lúc đầu cứ nghĩ là người sẽ ban phước lành cho họ, nhưng cuối cùng người lại nhẫn tâm giết họ bằng giọng hát của mình.

Sau đó để không khiến thảm kịch xảy ra, nhiều người còn sống liền lên núi tạ lỗi với hai vị thần.

Họ đã hứa rằng từ nay về sau sẽ không mạo phạm đến họ nữa, họ sẽ lập một cái miếu và luôn tôn thờ họ.

Lúc đó hai vị thần mới dịu lại.

Sau khi được tha thứ, ai nấy cũng truyền từ đời này đến đời con cháu rằng, những người làm về nghệ thuật đặc biệt là đánh trống, và hát.

Luôn phải đối xử tốt với họ.

Nếu không hai vị thần kia sẽ coi là họ đang cố phỉ báng tiếng trống và tiếng hát của họ, họ sẽ lại tức giận trừng phạt một lần nữa.

Kể từ đó, nhưng người làm về nghề này luôn được coi trọng.

Bởi vậy mới có lễ hội tiếng trống này đó.” bà lão nói xong rồi cười với cậu và Lệ Uyên, bà nói tiếp: “Ây cha.

Hình như ta đã nói quá lâu rồi.

Cháu ta còn đang đợi ta.

Haha, ta đi trước nhé hai cô cậu.”

Bà lão đi được một lúc thì Tâm Lộ cùng hai người còn lại đi đến, cậu ấy hỏi: “Từ nãy giờ hai người luôn ở đây đó hả?

Không đi xem gì sao.”

“Nhờ vậy mà biết được một số chuyện này.” nói xong cậu thuần lại những gì bà lão đã nói với mình cho ba người họ nghe.

Khi nghe xong ai nấy đều đơ người.

Có lẽ một phần là không tin và một phần sợ hãi.

Lệ Uyên cũng lên tiếng: “Những gì cậu ấy thuần lại cũng từ bà lão đó nói, không biết có đáng tin hay không, nhưng những gì chúng ta tin được thì cứ tin thôi.”

Tâm Lộ thở dài lắc đầu vài cái rồi nói: “Thôi thôi, đừng nói về việc này nữa.

Sắp nổ tung đầu mình ra luôn này!

Mau đi qua khi thư giãn chút đi, bên đó có nhiều người lắm.” nói xong cậu kéo Thiên Hoa và Lệ Uyên theo.

Khiết Long và Yến Thanh cùng chỉ biết bất lực đi theo sau.

---

Đúng như những gì cậu ấy nói.

Nơi này trong rất ấm áp, tiếng cười đùa vui nhộn cùng với tiếng chạy nhảy của những đứa trẻ hồn nhiên, tâm trạng đang nặng xuống thì khi nhìn thấy khung cảnh này nó lại dịu hẳn đi.

Thiên Hoa thầm nghĩ: “Có lẽ nên giải tỏa đầu óc một chút nhỉ.

Nơi này trong vui quá.” cậu loại bỏ vẻ bề ngoài gồng gánh ở đây, trở lại với dáng vẻ như ban đầu khi còn ở ngoài đời thực.

Có đứa bé mãi chạy nhảy, không để ý gì va phải một người dân, chân không vững cậu chao đảo như sắp ngã, thấy vậy Lệ Uyên liền vội đỡ lấy.

“Em không sao chứ?

Phải cẩn thận hơn chứ!

Ở đây đông người lắm, em phải cẩn thận.” giọng nói cô vừa nhẹ nhàng nhưng cũng vừa nghiêm trọng.

Đứa bé thấy vậy nên hoảng sợ.

Cô biết mình đang hơi lớn tiếng, nên vội vã xin lỗi đứa bé đó.

Đứa bé này không khóc.

Khi bị người khác lớn tiếng cậu bé không hề khóc, cậu bé chỉ gật đầu cảm ơn cô rồi vội vã chạy đi mất.

Lệ Uyên thấy mình vừa giúp đứa bé những cũng vừa lớn tiếng, cô cảm giác tội lỗi thì phía sau Yến Thanh đi đến nói: “Cô có vẻ yêu thích mấy đứa trẻ nhỉ.

Mau đứng lên đi, đầu gối cô trầy xước hết rồi, đường ở đây toàn đá không đấy.” nói xong cô kéo Lệ Uyên lên.

---

Sau một lúc vui vẻ ở lễ hội, khi lễ hội kết thúc, cả nhóm lại quay trở về hiện thực.

Kết thúc rồi làm sao nữa đây?

Không có chỗ ngủ.

Không biết cách quay về.

Tâm Lộ là người nghĩ đến điều này trước, cậu lại hoảng loạn nữa.

“Chết rồi!!!

Quên mất.

Chúng ta chưa tìm được cách quay về mà?

Sao lại mãi chơi thế này!” cậu nói xong rồi ủ rũ hết phần thiên hạ.

Cô gái yếu đuối Yến Thanh cũng như vậy, nhưng lần này cô không yếu đuối nữa.

Cô đã chấp nhận sự thật và đang cố bình thản với nó.

Thiên Hoa nghĩ đến cách này rồi đến cách kia: “Thật sự không còn cách nào nữa sao..” cậu thở dài, bức bối gãi đầu.

Bỗng nhiên một tiếng hát vang lên.

Cả nhóm vội quay ra về phía tiếng hát đó.

Người đang hát...

Là Lệ Uyên.

“Cậu làm gì vậy hả?”

Thiên Hoa ngơ người nói, Tâm Lộ cũng nói theo sau: “Sao cậu lại hát vậy?

Đó là điều cấm kỵ mà!”

Yến Thanh ngơ ra nhìn cô.

Vậy mà dường như cô không để ý đến lời họ nói, cô cứ hát.

Giọng hát cô rất nhẹ nhàng nhưng sâu về giọng hát cảm thấy chút nặng nề, ấm áp nhưng lại lạnh lẽo.

Thiên Hoa không ngăn được cô chỉ biết đứng nhìn cô hát.

---

Một lúc sau-

Một giọng hát khác vang lên, mọi người đều nghe thấy.

Bỗng dưng chiếc gương trong căn phòng khi nãy xuất hiện.

Khi nó xuất hiện cô cười nhẹ rồi thì thầm: “Biết ngay mà.”

Sau đó tất cả mọi người một lần nữa bị kéo vào chiếc gương.

Lần này bên kia chiếc gương đưa họ đến căn phòng cũ trong nhà hát đó.

Vừa thoát ra ai nấy đều thở hồng hộc, Thiên Hoa đổ mồ hôi nhìn Lệ Uyên, cô ấy vẫn thản nhiên như vậy.

Ngược lại khóe miệng cô cong nhẹ.

“Cậu làm gì vậy?”

Thiên Hoa hỏi.

“Để quay về chứ sao.”

Lệ Uyên thản nhiên đáp, Tâm Lộ không ngờ được mà đóng băng tại chỗ, cậu lấp ba lấp bấp nói: “Sao cậu lại làm vậy?

Lỡ như không quay về được mà còn phạm phải điều cấm kỵ sao?”

“Các cậu khờ quá.

Nếu vi phạm thì ngay từ đầu ngôi làng đó đã không có lễ hội tiếng trống rồi còn gì?

Tại sao chỗ chúng ta bị cấm mà ở đó lại không?

Đó chính là lý do để chúng ta có thể quay về đấy.”

Lệ Uyên an nhàn giải thích.

Bây giờ mọi người mới hiểu ra, thì ra ở ngôi làng đó điều cấm kỵ không để áp dụng lên được.

Khi giọng hát vang lên từ căn phòng đã kéo mọi người vào trong, khi Lệ Uyên hát thì có một giọng hát khác vang lên kéo họ ra ngoài.

Cô ấy thật sự rất thông minh.

“Hay thật đó!

Sao cô có thể suy ra được vậy?”

Yến Thanh hỏi.

“Đơn giản mà.

Rõ ràng không phải quy định là không được hát sao?

Nếu chúng ta bị kéo vào ngôi làng đó trong quá khứ đi nữa thì nó cũng chứng minh rằng quy định này chỉ mới được lập ra thôi, họ có thể vui đùa cùng với tiếng hát mà không sợ hãi, chứng tỏ là chúng ta cũng vậy, tôi nhớ lúc đó khi bị kéo vào đã nghe tiếng hát.

Nên tôi nghĩ nếu mình thử hát thì có khi nào sẽ ra khỏi được không.” cô giải thích.

“Oa... cô giải thích dài thật đó.

À không chi tiết quá!”

Yến Thanh lúng túng nói.

“Vậy chứng minh một điều rằng, quy định đó chỉ mới xuất hiện thôi vậy thì nó đã xuất hiện từ khi nào?

Và tại sao lại có quy định như vậy.”

Thiên Hoa hỏi, bên cạnh đó có một người không suy nghĩ quá nhiều lên tiếng: “Mà cũng có thể là 2 ngôi làng không liên quan gì đến nhau nên mới không áp dụng điều đó lên được thì sao.”

Tâm Lộ nói.

“Cả hai ý đều đúng.

Có điều phải tìm cách nào đó để biết thêm rồi sau đó mới suy ra được.

Lần này chắc không bị như thế nữa đâu, mau về thôi” Lệ Uyên nhẹ giọng nói rồi quay người đi trước.

“Tôi cũng muốn thoát khỏi nơi quái quỷ này, đúng là đáng sợ chết đi mất.” vừa nói xong Yến Thanh liền giật mình, cô thấy dáng một cô gái vừa lướt qua, hoảng sợ cô không dám nhìn, nhanh chóng chạy lên phía Lệ Uyên mà bám vào rồi thì thầm: “Cô có thấy cái tôi vừa thấy không?” cô thắc mắc nói: “Cái gì?”

Yến Thanh run rẩy hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Tôi mới thấy có bóng người lướt qua..

Trông đáng sợ chết đi được.”

Nghe thấy Lệ Uyên ngơ ngác nhìn xung quanh cô quay lại nói: “Có ai ở đây ngoài chúng ta đâu chứ.

Cô nhìn nhầm rồi đấy, đừng nghĩ nhiều nữa.” nói xong cô tiếp tục đi lên phía trước, Yến Thanh nghĩ rằng do mình quá sợ nên mới nảy sinh ảo giác, cô lấy lại bình tĩnh rồi đi tiếp.

Ba người còn lại phía sau thì chỉ biết lẽo đẽo theo sau 2 cô gái.

---

Một lúc sau, cuối cùng cũng tới được cánh cửa ra vào của nhà hát, ai nấy đều vui mừng vì không dính phải ảo ảnh nào nữa, khi Lệ Uyên mở nhẹ cánh cửa ra, phía bên ngoài trời đã sáng, nơi này toàn là sương mù.

Chỉ có nhà hát một mình một cõi ở đây, còn lại như một cánh rừng vắng không ai qua lại.

Tâm Lộ phấn khởi đi trước, Thiên Hoa bất lực chỉ biết nói: “Cẩn thận đó, coi chừng có thứ gì nhảy ra bắt cậu đấy.” nghe vậy, Tâm Lộ sợ hãi rồi quay đầu lùi lại đi cùng với mọi người.

“Cuối cùng thì cũng đã ra khỏi nhà hát đó được rồi.

Quả nhiên không khí ngoài trời vẫn tốt hơn ở trong đó.”

Yến Thanh tận hưởng bầu trời sáng sủa cùng làn gió mát mẻ thổi qua, cô mỉm cười nhìn nó, Lệ Uyên thấy vậy cũng vui rồi nói: “Đúng là tốt hơn thật.

Nhưng cũng có thể là nguy hiểm hơn đấy, chẳng phải chúng ta sẽ phải quay lại để trả lời câu đố của người phụ nữ khác trong nhà hát đó sao?” nói đến đây mọi người mới giật mình ngộ ra.

Họ còn phải quay lại đây một lần nữa.

Khi về đến làng cũ, ngôi nhà ông lão vắng tanh, nhóm người còn lại vẫn chưa về.

Ông lão từ đâu ra bỗng xuất hiện.

“Các cô cậu tìm ra được thứ gì chưa?”

ông ở phía sau Thiên Hoa nói làm cậu giật mình thốt lên: “Ôi trời.

Giật cả mình!

Ông từ đâu ra vậy?”

Ông lão nghe vậy rồi cười nói tiếp: “Không quan trọng đâu.

Các cậu tìm ra được gì chưa?”

Lệ Uyên đi đến gần ông rồi nhẹ giọng nói: “Vẫn chưa chắc chắn lắm, ông còn biết thêm thông tin gì không?

Với lại, đám người còn lại trong nhóm chúng tôi chia ra vẫn chưa về sao?”

Ông lão ho vài cái nói: “Họ chưa về.

Chắc là gặp chút rắc rối rồi.” nói đến đây mọi người bỗng lạnh gáy.

Ai cũng tưởng rằng là nhóm họ đã về muộn nhất rồi, ai mà ngờ nhóm kia lại về muộn hơn.

Lệ Uyên bỗng chốc lo lắng.

Ông lão lại nói tiếp: “Chừng nào đám người kia về, tập hợp đầy đủ lại thì ta sẽ nói tiếp về manh mối liên quan.”

ông nói xong rồi lại quay người đi cùng với cây gậy đỡ.

Thiên Hoa nhíu mày, khó chịu nói: “Gì nữa đây.

Sao không nói bây giờ luôn đi chứ!

Đúng thật là.”

Tâm Lộ bên cạnh lại thản nhiên buôn câu: “Thôi thôi, mình mệt quá trời rồi, mình vào trong nghỉ ngơi trước đây.” nói xong cậu kéo thêm Khiết Long đi cùng, Yến Thanh thấy vậy cũng vào nhà nghỉ ngơi theo.

Lệ Uyên vẫn đứng đó, mặt cô trầm xuống, Thiên Hoa nhìn thấy thì cũng chỉ biết nói: “Không có sao đâu.

Cô gái mít ướt kia chắc có thể tự lo cho mình được mà.

Mau vào trong nghỉ ngơi chút thôi.” cô ngơ ra nhìn cậu, cô nói: “Sao cậu biết là tôi đang lo?”

Thiên Hoa bật cười rồi nói: “Chẳng phải trên mặt cô viết rõ hai từ lo lắng hay sao?”

“Im đi.” cô nói tiếp, “Mặc kệ tôi, cậu cũng vào trong đi.” vừa nói xong, bên ngoài cổng có tiếng người chạy tới, hình dáng vừa rõ ra đã nghe tiếng thở hổn hển, Thiên Hoa thấy liền chạy tới đỡ người kia đang sắp ngã.

“Có chuyện gì vậy?” cậu gấp gáp hỏi, người kia run rẩy vừa nói vừa thở gấp: “C-có người..

Có người chết rồi!

Bọn họ đang đuổi theo chúng tôi!!” nói xong người đó sợ hãi mà ngất đi, Lệ Uyên nghe thấy sắc mặt cô trầm xuống, Thiên Hoa đơ người ra.

Phía sau còn có thêm bóng dáng hai ba người đang chạy đến, khi ai nấy có thể quay về ngôi nhà của ông lão một cách an toàn, liền thở phào nhẹ nhõm.

Lệ Uyên nhìn từng người từng người một, cô nắm lấy cánh tay của người trong số đó hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” người đó nhìn cô ấp úng trả lời: “Cậu ta phạm phải quy định nên bị trừng phạt, bọn tôi cố lắm mới chạy về được”

Cô sửng người, bất động đứng đó.

Người kia nói xong cũng mau chóng rời đi.

Lúc này từ phía xa, có một dáng người ốm yếu chạy đến.

Vừa đến liền kiệt sức mà ngất đi.

Người đó hình như...

Là Khả Manh.

|| Hihi!

Chào mọi người một lần nữa nha.

Chuyện là những nội dung trong chương này, đặc biệt là lúc bà lão kể về truyền thuyết ngày xưa ấy.

Đó chỉ là mình nghĩ ra rồi viết thôi chứ không có thật, nếu có sai sót gì thì mong mọi người góp ý, văn của mình còn non lắm, suy nghĩ được đến đâu thì viết đến đó thôi.(^3^♪)||
 
Back
Top Bottom