Buổi tối đã đến.
Những người chơi tụ tập lại, ngồi thành vòng tròn để bàn tính xem làm thế nào để đến được nhà hát Thánh Từ nhanh nhất.
Mỗi người một ý, chẳng ai vừa ý ai.
Không khí bắt đầu căng lên, tưởng chừng sắp cãi vã thì may nhờ Lệ Uyên lên tiếng, giọng cô bình tĩnh khiến họ dịu lại.
Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm thống nhất sẽ tách ra như sáng nay:
Một nhóm đi về phía Đông tìm nhà hát.
Nhóm còn lại đi tìm dân làng gần đây để hỏi thêm thông tin.
Khả Manh muốn đi cùng Lệ Uyên, nhưng lại bị phân vào nhóm khác.
Ban đầu cô kiên quyết phản đối, không muốn tách rời.
Nhưng Lệ Uyên chỉ mỉm cười trấn an: "Nếu tách nhau ra, chúng ta sẽ dễ tìm manh mối hơn.
Đừng lo."
Cuối cùng, Khả Manh cũng miễn cưỡng đồng ý.
Nhóm đi về phía Đông gồm: Thiên Hoa, Kha Thịnh, Lệ Uyên, Yến Thanh, Thành Lý, Khiết Long.
Nhóm còn lại gồm Khả Manh và vài người khác, đi hướng Bắc.
---
Trên đường đi, Kha Thịnh vừa lầm bầm vừa dán sát sau lưng Thiên Hoa.
Cậu sợ có thứ gì bất ngờ nhảy ra, nên cứ vô thức nắm lấy áo Thiên Hoa, không dám rời.
Bất chợt, Yến Thanh chỉ tay về phía xa, giọng run lên vì hồi hộp:
"Bên kia!
Có ánh sáng kìa!"
"Đâu?
Ở đâu vậy?!"
Kha Thịnh giật nảy, mắt đảo lia lịa.
Cả nhóm nhanh chóng chạy về phía ánh sáng.
Một khung cảnh mở ra trước mắt khiến họ đứng sững: phía cuối con đường âm u lại hiện ra một không gian rực rỡ.
Những ánh đèn vàng ấm hắt ra, tiếng đàn tranh, tiếng cười nói vang vọng, như một thế giới khác hoàn toàn.
Thiên Hoa choáng ngợp bởi khung cảnh trước mặt, cậu thốt lên:
"Đây... là nhà hát sao?
Tôi không nghĩ nó lại như thế này."
Kha Thịnh tròn mắt, miệng há hốc:
"Trời đất...
đẹp quá!
Sang trọng hơn cái ổ tồi tàn hôm qua gấp trăm lần.
Có khi nào... chúng ta đã xuyên sang một thế giới khác không?"
Lệ Uyên không nói nhiều, chỉ liếc nhẹ:
"Không đâu.
Vào xem đi."
Nói rồi cô bước thẳng vào.
---
Nhà hát Thánh Từ khác hẳn với vẻ ngoài rùng rợn mà họ tưởng tượng.
Nơi đây đông nghịt người, tiếng ca tiếng nhạc vang vọng.
Trên sân khấu, những cô gái trẻ xinh đẹp đang hát múa.
Làn điệu ngân nga nhẹ nhàng, ma mị như phủ một lớp sương mờ lên tâm trí.
Ánh đèn lung linh hắt xuống, khiến khung cảnh huyền ảo đến mức người ta khó phân biệt thật - giả.
Mọi người trong nhóm bước vào, ban đầu còn ngẩn ngơ trước sự tráng lệ, nhưng rồi nhanh chóng tản ra tìm người hỏi chuyện.
Ông lão hôm qua đã nói: "Tìm được nhà hát thì sẽ biết thêm thông tin."
Thế nhưng, dù họ có hỏi ai đi nữa, tất cả những người ở đây đều chỉ ngồi im, mắt dán chặt lên sân khấu, môi mím chặt, không thốt ra lấy một lời.
Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn... như búp bê gỗ bị vặn dây cót.
Kha Thịnh rùng mình: "Mấy người này... nhìn đáng sợ quá."
Đúng lúc đó, một thanh niên trong nhóm bị thu hút bởi chiếc đèn lồng pha lê treo lấp lánh trên sân khấu.
Như bị thôi miên, cậu ta đưa tay chạm vào nó.
"Khoan đã!!
Tránh ra!!"
Lệ Uyên hét lên, nhưng tất cả đã quá muộn.
Chiếc đèn rung mạnh, phát ra âm thanh keng keng như kim loại va chạm.
Ngay sau đó, một giọng hát the thé, nửa như hát nửa như đọc chú, vang vọng khắp không gian:
"Bàn dân thiên hạ bàn tán..
Mỗi người nhìn gần rồi nhìn xa..
Ánh vàng đỏ le lói.. lên tim ta..
Trong phút chốc... tất cả đều sụp đổ.."
Âm thanh vừa dứt, chiếc đèn lồng đột ngột rơi xuống, chụp thẳng lên người thanh niên.
"Mau!!
Kéo cậu ta lại!!!"
Thiên Hoa hét.
Mọi người lao đến, níu lấy tay, vai, áo cậu ta.
Nhưng cơ thể cậu run bần bật, đôi mắt trợn trừng rồi chuyển dần thành màu đen đặc.
Gương mặt trắng bệch, miệng há ra nhưng không thốt nổi một lời.
"Không!!!
Đừng!!!"
Yến Thanh gào lên.
"Thành Lý!!!
Mau bỏ ra!!!
Đừng chạm vào nó nữa!!" ai đó hét tên cậu, nhưng tất cả chỉ vô vọng.
Trong khoảnh khắc, hàng chục bàn tay vẫn níu chặt mà cảm giác như đang giữ một cái bóng.
Cơ thể cậu thanh niên dần bị kéo tuột vào trong ánh sáng đỏ rực.
Đôi tay co giật, rồi tan biến trước mắt họ.
Cả nhóm sững sờ.
Yến Thanh sợ hãi ngồi xuống bật khóc, số khác ngồi phịch xuống đất, mặt tái mét.
"Chúng ta... chúng ta sẽ chết ở đây thật sao?" giọng Yến Thanh run rẩy vang lên, tuyệt vọng đến mức nghẹn lại.
Xung quanh, khán giả trong nhà hát vẫn ngồi im, không ai quay sang, không ai phản ứng.
Những gương mặt vô hồn vẫn mỉm cười nhìn lên sân khấu, như chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng vừa xảy ra.
Cả khán phòng rộn rã nhạc ca, nhưng trong lòng nhóm người chỉ còn lại một nỗi sợ rợn ngợp.
"Cái quái gì vậy?!
Cậu ta... bị hút vào đèn lồng rồi!"
Kha Thịnh hét lên, giọng lạc đi.
Lệ Uyên nhíu mày, nghiêm giọng:
"Cậu ta phạm phải quy định rồi."
Thiên Hoa khẽ gật đầu:
"Không được chạm vào đèn lồng."
Cậu đưa mắt nhìn quanh, càng nói càng thấp giọng:
"Nhưng lạ thật... vì sao mọi người ở đây cứ bình thản như chẳng có gì xảy ra hết vậy?"
Yến Thanh nuốt khan:
"Đúng... từ đầu đến giờ, mình có cảm giác... họ thậm chí không nhận ra sự tồn tại của chúng ta."
Lệ Uyên trầm giọng kết lại:
"Chúng ta không hỏi thêm gì ở đây được đâu.
Mau rời đi thôi.
Từ giờ, ai phạm vào quy định chắc chắn sẽ mất mạng."
Thiên Hoa vội giữ cô lại:
"Khoan đã!
Tầng trên chúng ta chưa kiểm tra.
Hãy lên đó trước."
...
Tiếng cầu thang gỗ kẽo kẹt dưới chân, bụi bặm rơi xuống mỗi bước đi.
Càng lên cao, không khí càng đặc quánh như phủ một lớp màn nhung.
Khi nhóm người bước vào căn phòng trên lầu, họ thấy một người phụ nữ ngồi ở giữa khán phòng, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào chỉ vừa đủ để thấy dáng vẻ.
Nàng mặc bộ y phục lộng lẫy đã sờn cũ, quấn một chiếc khăn lông trắng quanh cổ, tay cầm quạt giấy khẽ phe phẩy.
Trên bàn gỗ trước mặt là chén rượu, mùi hăng nồng lan tỏa.
Gương mặt được tô điểm son phấn nhạt nhòa, ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không như chẳng thấy ai.
Lúc đầu, cả nhóm tưởng rằng đây chỉ là một ảo ảnh.
Nhưng bất ngờ, người phụ nữ khẽ nghiêng đầu, cất giọng trầm buồn:
Người phụ nữ bất ngờ quay sang nhìn họ nói:
"Ta biết các người đến đây... là vì thứ gì." nói xong cô cười nhẹ rồi nói tiếp:
"Cô ấy thật đáng thương... ta thấy thương cho số phận của cô ấy."
Mọi người giật mình, liếc nhìn nhau.
Lệ Uyên bước lên, nhíu mày hỏi:
Lệ Uyên:
"Cô ấy... là ai?
Ngươi đang nói đến ai?"
Người phụ nữ cười nhạt, cái quạt trong tay khép lại một tiếng "tách":
"Nhà hát này... từ đầu vốn dĩ không nên tồn tại.
Thứ các người nghe thấy... chỉ là cái bóng của những oán hận xưa thôi."
Cả nhóm càng căng thẳng, chưa kịp hỏi tiếp thì nàng đặt chén rượu xuống bàn, giọng đột ngột rít lên một câu đố, như đang ngâm kịch bản trên sân khấu.
Người phụ nữ liền đặt ra câu hỏi: "Bóng trăng sáng tà dưới nước,
có kẻ muốn vớt lên mãi chẳng được.
Vậy thì tại sao... con cá dưới nước
lại có thể ôm trọn ánh trăng trong lòng?" cô nói tiếp, "Các người có biết đáp án là gì không?"
Không gian chợt lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa.
Kha Thịnh cau mày, lẩm bẩm: "Quái lạ... câu này... nghĩa là gì chứ?"
Mọi người bắt đầu xì xào suy đoán, nhưng chưa ai tìm ra đáp án.
Người phụ nữ phe phẩy quạt lần cuối, mỉm cười mơ hồ: "Nếu không trả lời được ngay bây giờ...
Ngày mai hãy đến tìm ta...
để đưa ra câu trả lời đúng."
Sau câu nói ấy, cô đứng lên cầm quạt đi về hướng khác, dần dần bóng dáng cô càng mơ dần.
Không thấy đâu nữa.
Trong một phút biến mất Kha Thịnh thấy đều này quá vô lý quay sang hỏi cậu: "Người phụ nữ này kỳ lạ thật.
Đưa ra câu hỏi như vậy làm sao mà biết đường trả lời chứ."
Thiên Hoa thở dài, tay cậu xoa trán lộ ra vẻ mệt mỏi, trong đầu cậu bây giờ quá nhiều câu hỏi đang đặt ra.
Cậu không tài nào hiểu được rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra ở nơi này.
Lệ Uyên bên cạnh cũng không khác là bao, cô cũng nhức đầu về vấn đề này, chỉ biết nói một câu: "Ít nhất ở đây cũng có người nhận thức được chúng ta mà đưa ra câu đố.
Mau quay về làng thôi, đừng ở lại đây nữa, trời cũng sắp sáng rồi.
Mai hẳn quay lại."
Lúc tất cả mọi người sắp rời đi, có một người trong nhóm phát hiện được một căn phòng đầy bụi bặm, cánh của có vẻ đã rất cũ, tay nắm cửa đã hư, chỉ cần dùng lực đẩy cánh cửa là có thể mở ra: "Này!
Khoan đã.
Ở đây, có căn phòng này kỳ lạ quá, mau qua đây xem đi" nói xong, người đó chỉ về hướng đó, mọi người cũng đi tới xem thử.
"Cậu bị sao vậy?
Nơi này cũng chỉ là một phòng chứa đồ bình thường thôi mà?
Có gì kỳ lạ đâu!"
Yến Thanh mặt mày khó chịu trách móc người kia, cô không muốn tốn thời gian cho những việc như thế này, nên nhanh chóng ra khỏi căn phòng đó.
Thấy vậy mọi người cũng không quan tâm về căn phòng này quá nhiều mà rời đi.
Kha Thịnh bất ngờ quát lớn: "Này!!" tất cả mọi người ở đó đồng thời giật mình, khi cậu ta vừa la lớn Thiên Hoa liền chạy tới bịt chặt miệng cậu ta lại nói: "Cậu bị điên à?
Quy định đã nói là không được ồn ào mà?"
Kha Thịnh nắm lấy tay cậu ra rồi cười nhẹ thì thầm nói: "Ờ nhỉ.
Tôi quên mất, nhưng mà thứ này rốt cuộc là gì vậy?" nói xong mọi người đồng thời quay sang nhìn thứ mà cậu ta đang chỉ.
"Phát hiện được thứ hay đấy!
Cậu lặp công rồi."
Thiên Hoa cười nhẹ, cầm thứ đó lên.
Đó là một bức họa người phụ nữ vô cùng xinh đẹp.
Tưởng chừng chỉ là một bức họa bình thường nhưng khi xem mặt sau của nó thì lại là một manh mối lớn.
Phía sau bức họa có ghi một dòng chữ: "Lê Thanh Huyền, tôi ghét cô!
Tất cả là tại cô thôi."
Thấy vậy Lệ Uyên tiếp lời: "Có lẽ manh mối ở đây rồi.
Tôi không nghĩ những đồ vật xuất hiện ở đây là trùng hợp thôi đâu."
Người đàn ông tên Khiết Long bên cạnh trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng: "Các cậu không thấy từ nãy đến giờ những manh mối chúng ta có thể tìm được đều chỉ về hướng một cô gái sao?
Những quy định mà ta đã thấy trước đó chẳng lẽ liên quan đến cô gái ấy sao?"
Lệ Uyên cũng tán thành nói: "Ông nói đúng.
Có lẽ chúng ta phải đi một vòng nhà hát này tìm kiếm thêm thông tin rồi, bây giờ chưa thể rời đi được." nói xong cô cầm lấy bức họa Thiên Hoa đang giữ trong tay, nhét vào túi áo.
Cô đi xuống cầu thang gỗ cũ kỹ, quan sát xung quanh một lần nữa.
Thiên Hoa và Kha Thịnh cũng đi theo sau.
Khiết Long thì vẫn cứ đứng ở căn phòng đó mãi cho đến khi Thiên Hoa quay sang gọi ông thì ông mới chịu rời đi.
Sau nửa tiếng đi vòng quanh nhà hát mọi người vẫn không tìm được thứ gì liên quan đến câu đố hoặc là manh mối.
Tất cả tập trung lại ở sảnh nhà hát, ai nấy đều đã thấm mệt, Tâm Lộ không chịu nổi nữa liền muốn quay về.
Lệ Uyên đứng đó suy nghĩ mãi chẳng ra được gì về câu đố mà người phụ nữ kia đưa ra, cô bất giác nhìn lên sân khấu nơi mà các nữ nhi khác đang múa may.
Thiên Hoa cùng lúc nhìn lên sân khấu.
Đột nhiên từ đâu vang lên tiếng đàn tranh vang lên réo rắt, ánh đèn lồng treo cao hắt xuống khung cảnh lung linh.
Khán giả phía dưới ngồi bất động, ánh mắt vô hồn nhưng vẫn dõi theo sân khấu.
Bỗng từ đâu, một làn sương mờ dần bao trùm khắp khán phòng.
Những ánh đèn lung linh chập chờn, rồi một vài ngọn lửa nhỏ “tách” một tiếng, tắt phụt.
Sàn gỗ sáng bóng nứt ra từng đường mảnh.
Rèm đỏ phai màu, rách nát treo vắt vẻo.
Trong chớp mắt, cả không gian xa hoa biến thành một phế tích hoang tàn.
Tất cả mọi người đứng sững.
Không biết họ lại lạc đi đến nơi nào.
Tâm Lộ nhíu mày, giọng nói khàn đi: “Lại nữa, sao ở đây cứ thích đưa vào ảo ảnh thế nhỉ?”
Lệ Uyên bên cạnh thắc mắc hỏi: “Cậu nói vậy là sao?” cô nói xong Tâm Lộ đáp: “Ờ thì.
Cậu nhớ lúc tôi và Thiên Hoa đi tìm kiếm tung tích người dân trong làng không?
Lúc đó tôi với cậu ấy bị kéo vào ảo ảnh.
Giờ thì lại bị kéo vào nữa.
Nơi này vừa nãy rất lộng lẫy, mà giờ thì lại tan hoang như này.”
“Vậy sao?
Có tìm thêm được thông tin gì không?”
Lệ Uyên nói, Tâm Lộ thở dài rồi nói “Không tìm được cái gì cả.”
Giữa lúc ấy, từ màn sương trên sân khấu, một dáng người từ từ bước ra.
Đèn sân khấu bất chợt lóe sáng, chiếu trọn vẹn lên bóng dáng ấy.
Đó là một thiếu nữ khoác bộ xiêm y trắng thướt tha, tay cầm chiếc quạt.
Nàng khẽ xoay người, nhịp bước uyển chuyển như đang múa.
Mỗi cử động lại như dệt thành từng lớp sóng mờ ảo, hòa vào làn khói mờ
Thiên Hoa một lần nữa nhìn thấy hình bóng ấy… chính là cô gái cậu đã thấy thoáng qua trong ảo ảnh ở ngôi làng.
“Là… cô ấy.” cậu lẩm bẩm, bước lên một bước.
Tâm Lộ bên cạnh ngơ ngác nhìn rồi hỏi: “Cái..cái gì cơ?
Cậu nói đó là ai?”
Ngay khoảnh khắc ấy, thiếu nữ ngẩng đầu.
Đôi mắt sâu thẳm, thoáng qua một tia buồn thương khẩn cầu, nhưng lại nở một nụ cười dịu dàng về phía cậu.
Thiên Hoa chưa kịp tiến đến thì Lệ Uyên đã kéo mạnh tay cậu:
“Đừng!
Không được lại gần!”
Giọng nói cô vừa vang lên.
Tiếng quạt khép “tách” một tiếng.
Toàn bộ khung cảnh vụt tắt.
Đèn lồng rơi loảng xoảng xuống sàn, bụi mù mịt.
Làn khói mờ xuất hiện một lần nữa.
Nhà hát đã trở lại với dáng vẻ lộng lẫy sang trọng như ban đầu của nó.
Cả nhóm vừa trở về từ ảo ảnh, ai nấy đều mặt mày tái mét.
Thiên Hoa thì trầm ngâm suy nghĩ mãi về cô gái đó,
Yến Thanh không chịu nổi muốn quay về, người đàn ông kia cũng tán thành.
Lệ Uyên cũng không muốn ở lại nơi này liền đồng ý rời đi.
Trên đường đi ra cửa chính của nhà hát, không hiểu sao ai cũng thấy có cảm giác kỳ lạ, nơi này rõ ràng là đã đi qua nhiều lần rồi.
Sao cứ đi vòng vòng đây vậy?
Lúc này Tâm Lộ đi mệt đến nỗi, vừa thở gấp vừa nói: “Này!
Không thấy kỳ lạ sao?
Nãy giờ đi đã thấm mệt rồi mà chưa tới cửa nữa sao.” nói xong cậu xoay qua nhìn lại, mới hoảng hốt mà nói tiếp, “Chỗ này chúng ta đi qua nhiều lần rồi mà?” cậu vừa nói xong Thiên Hoa và Lệ Uyên vô thức quay ra nhìn mà sửng người.
Thiên Hoa lúc này mới để ý đến điều khác lạ, cậu nhìn kỹ lại xung quanh một lần nữa, rồi quay lại nói: “Đúng thật.
Có lẽ chúng ta đã đi qua đi lại chỗ này nhiều lần rồi thì phải.”
Lệ Uyên gật đầu, Yến Thanh bên cạnh thấy lạnh sóng lưng, cô run rẩy mấp máy nói: “Này..
Các cậu nói gì mà đáng sợ quá vậy..”
Lệ Uyên quay ra nói: “Cậu ấy nói đúng đấy.
Từ nãy giờ mình thấy có cảm giác gì đó rất kỳ lạ.”
Tâm Lộ sợ hãi, đứng đơ người lẩm bẩm: “Trời ơi!
Không lẽ chúng ta lại dính phải ảo giác nữa sao?” cậu vừa nói vừa nhéo má, liên tục đánh vào mặt mình như muốn thoát khỏi giấc mơ kỳ quái này.
“Vậy bây giờ nên làm gì đây?
Không lẽ cứ đi tiếp à.”
Thiên Hoa vừa nói vừa nhìn Lệ Uyên, cô quay sang nhìn rồi nói: “Cậu nhìn tôi làm gì?
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra đâu nên đừng có bày cái bộ mặt đó với tôi.” cũng có thể hiểu vì sao cô lại nói vậy.
Gương mặt Thiên Hoa bây giờ rất nhiều chấm hỏi.
“Có cô cậu thấy gì kỳ lạ ở đây không?” người đàn ông trung niên nói.
“Kỳ lạ?
Là sao?”
Lệ Uyên nhìn người đàn ông rồi hỏi.
“Thì từ nãy đến giờ tôi quan sát thì thấy chúng ta cứ lặp đi lặp lại một con đường duy ở hành lang này, tôi thấy căn phòng kia rất kỳ lạ.
Chúng ta kiểm tra thử xem?” người đó vừa nói vừa nhìn đến căn phòng đó.
“Khoan!
Lỡ như trong đó có gì thì sao?
Nguy hiểm lắm.”
Tâm Lộ run run toát mồ hôi hột nói, Thiên Hoa nhìn sang căn phòng rồi vừa tiến đến gần vừa nói với cậu: “Cậu sợ cái gì chứ, xem thử coi sao.
Tôi cũng nghi ngờ nó lắm, mau vào trong xem thử đi.” cậu nói xong thì thử mở cửa, tiếng *két* từ cánh cửa mở ra vang lên, bụi bặm bay tứ tung ra ngoài, căn phòng này đầy bụi mịn.
Cậu vô thức che mặt lấy tay phủi phủi rồi nói: “Nó không khóa.”
Cậu vừa vào thì Tâm Lộ lẽo đẽo theo sau, cùng đó Lệ Uyên cùng bước vào cùng với người đàn ông trung niên kia, Yến Thanh bên ngoài sợ hãi vội đi theo.
“Ui..
Oaa!
Nhìn vậy cũng ổn phết đấy!”
Tâm Lộ phấn khích nói.
“Được cái đầu cậu ấy!
Có gì đáng để cậu như vậy không?
Toàn bụi với bụi.”
Thiên Hoa bất lực nói.
“Ở đây chỉ toàn là đạo cụ đã bỏ thôi.”
Lệ Uyên cầm một chiếc đàn cũ kỹ, cô sờ vào một lúc rồi đặt xuống, cô nói: “Có lẽ ở đây không có gì đáng để ở lại lâu đâu.
Trời gần sáng rồi, mau quay về thôi.”
Tâm Lộ thấy vậy không can tâm, cậu ngó nghiêng xung quanh, vừa hay cậu thấy một tấm vải mỏng ở đó, có vẻ như đang che thứ gì đó.
Cậu vội đi đến kéo xuống, bụi bám trên vải bay tứ tung, mọi người vì vậy mà ho sặc sụa.
Thiên Hoa bên cạnh nhíu mày khó chịu nói: “Cậu làm cái gì vậy!
Toàn là bụi không thôi, khó chịu quá.”
“Oaa...
Trời ơi!
Cái gì thế này?”
Tâm Lộ bất ngờ nhìn thẳng thứ đó, Lệ Uyên không chịu được mà đi đến bên cạnh: “Cậu làm gì vậy?
Cậu..
Cái này?”
Lệ Uyên ngơ ngác nhìn vào thứ đó.
Thiên Hoa đứng ở ngoài không hiểu đang có gì mà hai người họ đơ ra như vậy, cậu tiến đến gần xem, Tâm Lộ bây giờ mới lên tiếng: “Cái gương này..
Lạ quá..
Mình chạm vào nó có được không?”
“Hả?
Cậu nói gì?”
Thiên Hoa vừa nói xong, Tâm Lộ không kìm được mà chạm vào, lúc này Thiên Hoa bỗng thấy có hình dáng ai đó vừa xuất hiện ở gương.
Sau đó nó nhanh chóng biến mất, cậu sửng người.
“Không..
Không được!
Đừng chạm vào.”
Thiên Hoa hét lên.
Vừa lúc Tâm Lộ chạm vào chiếc gương, Lệ Uyên quay sang ngơ ngác nhìn cậu, lúc này từ trong gương lại vang lên tiếng hát.
Cả cơ thể Tâm Lộ bị kéo vào, cậu nhanh chóng chụp lấy cánh tay của Tâm Lộ, dường như có một thứ gì đó vi thường kéo cậu ấy vào, Lệ Uyên kế bên sửng sốt nhìn họ, Tâm Lộ lúc này đã bị kéo vào gương nửa người.
Thiên Hoa cố nắm lại nhưng dường như cậu không có đủ sức.
Lệ Uyên bây giờ mới nhận thức được mà nhanh chóng nắm lấy Thiên Hoa cũng đang bị kéo vào, hai người kia nhìn thấy khung cảnh hoảng loạn, họ cũng đi đến nắm lấy Lệ Uyên.
Sau đó..
Từng người, từng người một bị kéo vào chiếc gương từ từ.
---
Khi mở mắt ra lần nữa, từng người rơi xuống theo tứ tự khi kéo vào gương, khung cảnh trước mắt họ là chợ của một ngôi làng nào đó.
Tâm Lộ sợ hãi cậu la hét tán loạn.
Thiên Hoa nghe mà nhói cả tai, chưa kịp sợ hãi thì phải bịt tai lại, không thì có thể trước khi rơi xuống thì sẽ điếc mất.
Lệ Uyên cô vẫn thản nhiên chịu tiếng la hét đó, bây giờ cô không sợ chết.
Chỉ sợ bản thân không chịu nổi giữa tiếng hét của cậu ta mà chết trước, nhưng không phải mỗi cậu ta.
Cô gái còn lại Yến Thanh cũng khóc lóc la hét không kém cạnh gì Tâm Lộ.
Ba người duy nhất không ồn ào trong nhóm bịt tai lại chịu trận, Thiên Hoa không chịu nổi nữa mà hét lên: “Trời ơi!
Im giùm cái đi!
Trước khi chết vì rơi từ độ cao xuống thì chắc tôi chết vì tiếng hét khủng khiếp của hai người mất!” cậu vừa nói xong, khung cảnh bất chợt thay đổi.
Vừa nãy còn tưởng sẽ chết vì rơi từ trên trời xuống đất, không ngờ giờ họ lại đang ở trên một chiếc xe gỗ kéo, chỉ toàn là gom đang đậu ở đó.
Tâm Lộ không may mắn.
Cậu ngã xuống đất khi vừa mới thay đổi khung cảnh khác, cậu ôm đầu chịu đau.
Thiên Hoa vừa như mới lấy được hồn về, cậu thở gấp không tin được chuyện đang xảy ra cậu vô thức nói: “Cái gì đang diễn ra nữa đây?
Mới trong một ngày mà có đủ thứ chuyện..”
“Tưởng chết rồi chứ.”
Lệ Uyên giọng khàn trậm nói.
Yến Thanh khóc lóc, run rẩy sợ hãi cô lẩm bẩm mãi: “Mình chưa chết!
Mình chưa chết!
Mình thật sự chưa chết..” nói xong nước mắt tuôn trào.
Lệ Uyên bên cạnh vỗ vai trấn an cô, vừa nhìn xuống thấy Tâm Lộ nằm bất động.
Cô vội đi xuống khỏi đống gom, tiến lại vỗ vào người cậu mấy cái.
Thiên Hoa lúc này mới để ý mà hỏi han: “Cậu sao vậy?
Này!
Chết rồi à?” cậu nhảy xuống đá cậu ta vài cái nói.
Cậu ấy vẫn bất động, Thiên Hoa bỗng thấy hơi lạnh gáy, cậu liên tiếp gọi cậu ta, Yến Thanh và người đàn ông kia sửng sốt.
Lệ Uyên lo lắng nhìn cậu ta gọi mãi mà không phản ứng gì.
“Này!
Tâm Lộ!
Cậu có ổn không vậy?
Đầu cậu va phải thứ gì rồi à?
Này..” cậu toát mồ hôi liên tục gọi cậu ta, cứ tưởng như cậu ta đã tiêu đời thì.
“Áaa...
Chưa chết!
Mình thật sự chưa chết!
May quá!!
Haha” Tâm Lộ bật dậy la hét lên vui sướng.
Mọi người khác ở cạnh đơ người.
Ai nấy đều như đóng băng.
Thiên Hoa tức tói đá cậu ta một phát rồi nói: “Chưa ngỏm thì lên tiếng đi chứ cái tên này!”
Lệ Uyên và hai người còn lại mới thở vào nhẹ nhõm.
“Haha..
Tưởng đâu là xong đời thật rồi!
May quá.”
Tâm Lộ nói xong chỉ biết cười trừ.
“May cái con khỉ ấy!
Tự nhiên lại lạc tới đâu nữa không biết!”
Thiên Hoa bực bội ngó nghiêng xung quanh, Lệ Uyên cũng lên tiếng: “Rõ ràng mới thấy là đang rơi xuống giữa chợ làng mà.
Sao giờ lại ở đây.”
“Khó chịu quá.
Cái trò gì mà cứ đưa đến nơi này rồi đến nơi khác vậy.”
Thiên Hoa nói tiếp, “Tính lại cho thêm manh mối nữa hay sao..”
đang nói giữa chừng thì cậu đột nhiên sửng người nhớ về lúc trước khi bị kéo vào gương, lúc đó có một bóng dáng lóe lên rồi biến mất ngay trong gương.
Cậu suy nghĩ, một tia sáng lóe lên.
“Có khi nào..” cậu mấp máy nói, Lệ Uyên thấy vậy thắc mắc hỏi: “Sao vậy? ”
“Có khi nào manh mối lần này lại liên quan đến người phụ nữ đó?” cậu vừa nói, Tâm Lộ ngơ ngác hỏi: “Cậu nói gì?
Liên quan tới ai?”
“Thì người phụ nữ ở trong nhà hát lúc bị kéo vào ảo ảnh đó.
Trước khi bị kéo vào gương thì tôi thấy bóng dáng của một người phụ nữ lóe lên rồi biến mất.
Lúc đấy còn nghe thấy tiếng hát thoáng qua nữa mà..” cậu nói xong, Yến Thanh bên cạnh vội nói: “Đúng đó!
Lúc đó tôi cũng nghe thấy tiếng hát!
Tôi còn tưởng mình nghe nhầm cơ.”
Lệ Uyên bên cạnh gật đầu, cô lúc đó cũng nghe thấy tiếng hát, có lẽ do tiếng hát nên vô thức khiến cô không làm chủ được đến khi nghe thấy tiếng hét của Thiên Hoa lúc Tâm Lộ bị kéo vào thì cô mới tỉnh lại.
“Cậu cũng nghe thấy vậy thì chắc chắn lần bị kéo vào có liên quan đến cô ta nữa rồi.
Phải nhanh chóng kiếm manh mối liên quan về người đó thôi.
Đây là cơ hội!”
Thiên Hoa nói xong, cậu nhìn xem xung quanh có người không, có lẽ vì muốn tìm kiếm thêm manh mối nên cậu đã vội vàng đi trước, Tâm Lộ đến bây giờ còn đang ngốc nghếch ngơ ra không hiểu, đến khi Lệ Uyên giải thích rồi kéo cậu ta đi thì lúc đó cậu mới hiểu.
Sau đó cả nhóm họ lại tiến đến ngôi làng gần đó, dần dần chiếc xe chứa gom càng ngày càng xa khỏi họ.
|| Có ai hiểu được câu đố của người phụ nữ trên lầu không?
A hihi sau này sẽ có câu câu trả lời đó! ⁽⁽ଘ( ˊᵕˋ )ଓ⁾⁾||