Chương 11:
Sau cơn gió máu năm ấy, Đông Cung bước vào một giai đoạn yên ổn hiếm hoi.
Các huynh đệ của Thái tử dường như đồng loạt "hiểu chuyện" hơn, triều đình cũng im ắng đến lạ.
Mọi thứ trông như đã trở lại quỹ đạo vốn có — ngăn nắp, quy củ, an toàn.
Nhưng ai cũng hiểu rõ:đó chỉ là bề mặt.
Bên dưới vẻ yên bình ấy, dục vọng chưa từng ngủ yên.Sự hấp dẫn của ngôi vị chí tôn — thứ quyền lực có thể khiến huyết mạch hóa đao, khiến tình thân trở thành gông xiềng — chưa bao giờ có điểm dừng.Chỉ là bây giờ, nó học được cách ẩn mình.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng dưới hành lang Đông Cung, tay cầm sổ ghi chép cung vụ.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên tà áo xanh sẫm, phản chiếu trên nền đá lạnh.
Y đọc từng dòng chữ, từng cái tên, từng dấu mực — bình thản như đang xem một bản danh sách thông thường.Chỉ có y mới hiểu, trong danh sách ấy có bao nhiêu cái tên đang bị theo dõi.
— Người của Nhị hoàng tử mấy hôm nay ra vào Thái Y Viện nhiều hơn.
Linh Nhi ngươi nên chú ý kỹ hơn thức ăn của Thái tử, nên nhớ đồ ăn muốn được dâng lên phải cho người phải kiểm tra kĩ càng hơn.
Khâu Đỉnh Kiệt khép sổ lại, đầu ngón tay đặt nhẹ lên bìa gỗ, phát ra một tiếng cộp rất khẽ.
— Vâng, Khâu tổng quản.-Linh Nhi cúi đầu đáp, giọng nhỏ trong mắt không giấu được sự căng thẳng.
Khâu Đỉnh Kiệt không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu.
Ánh mắt y lướt qua hành lang dài của Đông Cung, nơi ánh nắng chiếu xiên tạo thành từng mảng sáng tối đan xen.
Những cung nhân qua lại đều cúi thấp đầu, bước chân vô thức chậm lại khi đi ngang qua y, như thể sợ quấy động một mặt hồ tưởng chừng yên tĩnh nhưng sâu không đáy.
— Tất cả thuốc Thái Y Viện đưa tới, đổi người nhận là Linh Lung đi. — Y nói tiếp, giọng không cao không thấp. — Từ hôm nay trở đi, tất cả dược liệu dâng lên Đông Cung, ta muốn biết rõ ai hái, ai sao, ai bốc, ai kê đơn.
Thiếu một mắt xích... cũng không được.
— Nô tỳ hiểu rồi- Linh Nhi lui ra, mồ hôi lạnh thấm ướt lòng bàn tay.
Nàng biết, một khi Khâu tổng quản đã nói "hiểu", nghĩa là không còn chỗ cho sai sót.
Khâu Đỉnh Kiệt dừng bước, không quay đầu lại, chỉ nghiêng mặt đôi chút.
Ánh nắng rơi trên sống mũi cao thẳng, kéo bóng y đổ dài trên nền gạch lạnh.
— Tiểu Xích Tử.
Giọng y không lớn, thậm chí còn rất bình thản, nhưng đủ để người nghe lạnh sống lưng.
Tiểu Xích Tử lập tức quỳ xuống, trán chạm đất.
— Nô tài có mặt.
— Chú ý toàn bộ cung nữ, thái giám vừa được điều vào Đông Cung trong đợt này. — Khâu Đỉnh Kiệt chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng, — Xuất thân, quan hệ, người tiến cử... ta muốn nắm hết.
Y khẽ dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống.
— Trước khi tra rõ, tuyệt đối không cho bọn họ đến gần Thái tử.
Tiểu Xích Tử nuốt khan.
— Nếu... nếu có kẻ dám—
— Không cần báo ta. — Khâu Đỉnh Kiệt cắt ngang. — Cứ đuổi khỏi Đông Cung.
Y xoay người, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Tiểu Xích Tử như lưỡi dao mỏng.
— Đông Cung không thiếu người.
Cũng không thiếu chỗ cho những kẻ có ý đồ lăm le.
— Nô tài tuân mệnh!
Tiểu Xích Tử cúi đầu thật thấp, lưng đã ướt mồ hôi lạnh.
Khi hắn ngẩng lên, Khâu Đỉnh Kiệt đã thu lại toàn bộ sát khí vừa rồi, trên gương mặt chỉ còn nét ôn hòa, lễ độ quen thuộc — dáng vẻ của vị Khâu tổng quản mà Đông Cung ai nấy đều quen nhìn thấy.
Y chỉnh lại tay áo, bước nhanh về phía tẩm điện Thái tử.Trước cửa điện, y dừng lại, hơi cúi người, động tác chuẩn mực không sai một ly.
Giọng nói cũng trở nên mềm hơn, trầm ổn mà cung kính.
— Hôm qua...
điện hạ về đến cung lúc nào?-Ánh mắt y lướt nhanh qua hai tên thị vệ đứng canh trước cửa— Sao không một ai thông truyền tin tức cho ta?
Hai thị vệ giật mình, vội vàng quỳ xuống.
— Khởi bẩm Khâu tổng quản, điện hạ trở về vào khoảng canh hai.
Khi ấy điện hạ có dặn, không cần kinh động đến ngài, nên không cho ai thông truyền tin tức ạ.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nhíu mày, rất nhẹ, chỉ thoáng qua như gợn nước.
— Canh hai...
Y lặp lại, giọng thấp xuống.Y gật đầu, không trách mắng.
— Ta biết rồi.
Lui xuống đi.
Hai thị vệ thở phào, vội vàng lui ra.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước cửa điện thêm một khắc, nghe rõ bên trong là tiếng hít thở đều đặn quen thuộc.
Lúc này y mới đưa tay lên, khẽ gõ cửa.
— Điện hạ, — giọng y thấp và dịu, như sợ đánh thức cả giấc mộng yên lành bên trong — nô tài là Khâu Đỉnh Kiệt.
Bên trong tẩm điện, ánh nến khẽ lay.Một giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi nhưng quen thuộc vang lên.
— Vào đi.
Khâu Đỉnh Kiệt đẩy cửa bước vào, đóng lại thật nhẹ phía sau lưng.
Cánh cửa khép kín, ngăn cách cả Đông Cung ồn ào bên ngoài.
Trong phòng khá tối, chỉ thấy được bóng dáng mờ của người vẫn đang nằm trên giường cao.Rèm trướng buông xuống quá nửa, ánh đèn ngoài điện chỉ len lỏi được vài vệt nhạt, đủ để phác họa một dáng người gầy gò đang nghiêng mình tựa gối.Người trên giường khẽ động.Một cánh tay vươn ra khỏi chăn, đầu ngón tay chạm vào không khí mát lạnh, như đang tìm kiếm thứ gì đó quen thuộc.
Hoàng Tinh nửa tỉnh nửa mê, hàng mi run nhẹ, đôi mắt chậm rãi mở ra.
Ánh nhìn còn vương mệt mỏi, nhưng khóe mắt lại mang theo nét lười nhác hiếm thấy — thứ biểu cảm mà Thái tử gần như chưa từng để lộ trước mặt bất kỳ ai.Y xoay đầu, giọng khàn nhẹ vì vừa tỉnh ngủ:
— Khâu Khâu... giờ nào rồi?
Khâu Đỉnh Kiệt đứng cạnh giường, cúi người đáp, giọng trầm ổn:
— Đã là canh năm rồi, thưa điện hạ.
Hôm nay không cần thiết triều, người có thể ngủ thêm một lát.
Hoàng Tinh "ừ" một tiếng rất khẽ, mí mắt khép lại rồi lại mở ra, như vẫn chưa muốn hoàn toàn tỉnh.
Ánh mắt y chậm rãi tìm đến bóng người đứng bên giường, dừng lại một lúc, rồi hàng mày khẽ cau.
— Khâu Khâu... — Y gọi, giọng mềm đi thấy rõ. — Ngươi đứng xa ta quá.
Khâu Đỉnh Kiệt khựng lại một nhịp, rồi bước tới gần hơn, đứng sát mép giường.
Ánh đèn mờ soi lên gương mặt y, vẫn là dáng vẻ cung kính thường ngày, chỉ có đôi mắt là hạ thấp đi vài phần.
— Như vậy đã được chưa, điện hạ?
Hoàng Tinh nhìn y, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười nhạt nhưng mang theo chút hài lòng rất trẻ con.
Y đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay áo Khâu Đỉnh Kiệt, kéo mạnh một cái để người đó phải ngã lên giường của y.Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa kịp phản ứng, lực kéo bất ngờ đã khiến y mất thăng bằng.
Thân người nghiêng về phía trước, đầu gối chạm mép giường, rồi cả người bị kéo ngã xuống đệm gấm mềm mại.
Chăn trướng khẽ xô lệch, phát ra một tiếng động rất nhỏ, đủ để tim người ta khẽ rung lên.
— Điện hạ... — Khâu Đỉnh Kiệt hạ giọng, theo phản xạ muốn chống tay ngồi dậy.
Nhưng Hoàng Tinh đã nhanh hơn.
Y vòng tay qua lưng Khâu Đỉnh Kiệt, ôm chặt lấy, trán tựa vào ngực người kia, giọng nói thấp và chậm, mang theo hơi ấm của giấc ngủ chưa tan:
— Đừng nhúc nhích. — Y nói, như ra lệnh, lại như làm nũng. — Ôm ta.
Khâu Đỉnh Kiệt sững lại.
Toàn thân y căng cứng trong khoảnh khắc, hai tay đặt lơ lửng giữa không trung, tiến không được mà lùi cũng không xong.
Hơi thở của Thái tử rất gần, nhịp tim đều đều, ấm áp xuyên qua lớp y phục mỏng, khiến y không thể giả vờ bình thản như thường ngày.
— Điện hạ không được làm càn như vậy... — Y khẽ trách, giọng thấp đến mức gần như chỉ là tiếng thở. — Người là Thái tử.
Hoàng Tinh khẽ cựa mình, siết tay chặt hơn, như sợ người trong lòng bỏ đi.
— Ta ngủ không được. — Y nói rất khẽ. — Khâu Khâu không ôm ta, ta không ngủ được, không ngủ được thì sẽ bệnh đó.
Khâu Khâu không còn thương ta nữa rồi.
Một nhịp im lặng trôi qua.
Cuối cùng, Khâu Đỉnh Kiệt thở dài rất nhẹ.
Tay y chậm rãi hạ xuống, vòng qua lưng Hoàng Tinh, chỉ dám đặt hờ, không dám siết chặt, tư thế cứng nhắc như đang tự trói mình trong lễ nghi.
— Đêm qua... — Y lên tiếng, giọng trầm xuống. — Điện hạ về muộn như vậy, vì sao không cho người gọi nô tài?
Hoàng Tinh im lặng một lúc, rồi dụi mặt vào ngực y, giọng mơ hồ nhưng rất thật:
— Ngươi mấy ngày nay đều thức trắng. — Y nói. — Ta thấy ngươi ngủ rồi... không nỡ đánh thức.
Ánh mắt y tối đi trong chốc lát, bàn tay đặt sau lưng Hoàng Tinh khẽ siết lại, rồi lại buông ra, như đang tự trách chính mình.
— Sức khỏe của điện hạ mới là quan trọng. — Y nói nhỏ. — Nô tài... không đáng để người lo như vậy.
Hoàng Tinh bật cười khẽ, hơi thở phả lên cổ y, ấm và mềm:
— Ngươi lúc nào cũng nói những lời như thế. — Y thì thầm. — Nhưng nếu không có ngươi... ta mới thật sự không ổn.
Khâu Đỉnh Kiệt không đáp.
Y chỉ khẽ vỗ nhè nhẹ sau lưng Thái tử, nhịp đều và chậm, cho đến khi hơi thở trong vòng tay dần trở nên sâu và ổn định hơn.Trong tẩm điện yên tĩnh, một người đã ngủ say.Còn người kia...chỉ lặng lẽ ở lại, không dám động, cũng không muốn rời.