Cập nhật mới

Khác Hương Lệ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
360838598-256-k642933.jpg

Hương Lệ
Tác giả: BuBi331
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trang nhật ký bày tỏ những tâm sinh của phụ nữ thời phong kiến.

Trong bối cảnh xã hội xưa khắc nghiệt với những chuẩn mực của gia huấn lên người phụ nữ lúc đương thời.

Câu chuyện vừa là những áng văn trữ tình mà còn là sự đồng cảm của rung động cảm xúc giữa con người với con người đơn giản, mộc mạc



codai​
 
Hương Lệ
1.Hẹn Cũ


*Mới sáng nay, gió lạnh len lỏi vào cái cửa sổ bị rách một chổ lớn mà tay chân đau nhứt, buốt đau.

Tiểu Hy cô nương nay dạy sớm hơn mọi khi , chậm rãi đi thỉnh an lão thái thái.

Hy Hy run cầm cập:

-Con xin thỉnh an lão thái gia, mong người tối hôm qua đã yên giấc.

Lão thái thái đáp lại;

-Con không ngủ được à!

Quần áo chỉnh tề chắc là đủ chuẩn bị từ rất sớm.

*Bị lão thái thái nhìn trúng sơ suất Hy Hy cô nương tuy có lạnh cũng ráng gượng mình trả lời lão thái gia

Lão thái thái:

-Thật tội nghiệp cho cháu ta, đã từ bao lâu rồi con chưa từng gặp mẹ mình rồi?

Sao lại có mẫu thân vô tình đành tâm bỏ rơi hài nữ mà chạy theo tiền tài danh vọng?

-Cháu ta khổ rồi.

Thiếu đi tình yêu thương của mẫu thân còn phải sống cảnh thiếu thốn, bần cùng !

Xem ra lão thái gia ta đây chết từ lâu rồi!

*Hy Hy nghe vậy trong lòng có chút chạnh, nhưng vẫn cố tỏ ra ổn định để gia viên khỏi xào xáo.

*Tiểu nha đầu tội nghiệp sớm lanh lợi, tinh khôn, nhưng vì sự áp bức của Nhị nương mà sống còn không bằng cả một nô tỳ trong đông viên Trịnh gia...

*Thỉnh an lão thái thái, cô nương liền xách theo cái rổ bên trong là một ít lương khô vừa đủ ăn cho vài ngày.

Sau đó lảng tránh gia nhân lẻn ra từ cửa sau mà đi đến dưới cái góc cây khế ngọt.

*Tiểu Hy dòm ngó xung quanh thì bất chợt một tên nhóc từ sau thân cây nhảy vồ ra hù cho cô nương hết hồn hết vía.

À!

Thì ra Đậu Quan hài nhi của lão mù.

Tiểu Hy:

-Người làm ta hú hồn khiếp vía.

Sao chẳng lúc nào được nói chuyện đàng hoàng với tên đần nhà người

*Tiểu Hy có vẻ dõng dạc, mạnh mẽ mà khiển trách hắn.

Tựa như đã quen từ rất lâu, nên trò chuyện cũng thoải mái, nhẹ nhàng.

Cô nương nhà ta cũng lanh lợi, hoạt bát như trút hết những âu lo, muộn phiền.

Đậu Quan:

-Đậu Đậu ta đây là như vậy đó, chẳng lẻ ngươi chê ta bần hèn, ngu xuẩn.

À mà nếu vậy thì chắc ta và ngươi cũng chẳng thể chơi chung được tới tận bây giờ.

Tính ra hơn 4 năm rồi chứ nhỉ?

Tiểu Hy:

-Ngươi đừng c..có dẻo miệng ta chỉ tội nghiệp cho cha ngươi ốm yếu.

N..nên cố ý đem chút phẩm vật cho ông ấy nhét bụng.

Chứ tiểu thư ta đây lại muốn kết giao với ngươi à, ảo tưởng!

*Tuy phách lối vậy thôi, nhưng cô nương vẫn tận tay đưa cho Đậu Quan lương khô trong giỏ, rồi dặn dò sau này sẽ rất khó để gặp nhau vì Nhị nương đang sớm phát giác điều gì đó.

*Mãi mê trò chuyện, chẳng mảy may điều chi.

Lúc này đây Vân Kỳ đang nắp sau cái ván nhỏ, dắt tai thám thính Vân Hy.

Dường như đã theo sau từ lúc còn ở trong trạch viện...
 
Hương Lệ
2.Gia Huấn


*Hồi lâu cô nương nhà ta cũng trên đường về phòng phủ.

Cô gắng thật nhanh chân để khỏi bị nghi ngờ.

Nào ngờ vừa lướt qua cửa viện, liền chạm mặt Nhị nương và Vân Kì.Không nói không rằng 2 mẫu tử họ sai người dẫn cô nương vào chính điện để tra hỏi.

Nhị nương:

-Hi nhi !

Ta biết con mất mẹ từ sớm không được dạy dỗ đàng hoàng.

Nhưng cũng không thể ngờ con lại làm ra chuyện dan díu, mập mờ với một tên bần hèn như vậy.

Làm mất đi uy phong của Trịnh gia ta.

Người đâu!

*Không để cô nương biện bạch 2 tên gia nhân nhanh chân chạy về phía Tiểu Hi mỗi người 2 tay kéo cô nương ra ngoài phòng viện.

Đặt nằm sắp trên ván gỗ.

2 tên ấy kèm chặt tay cô nương, rồi ngước nhìn 2 tên khác như có ý ra chỉ hành động.

*Cô nương nhìn lên thử.

Thì thấy mỗi bên mỗi người cầm trên tay cái gậy gỗ dày to chắc ,mà người run rẩy không ngừng.

Nếu ăn phải hai trượng này thì cô nương chắc què mất!

Nên cố gắn hét to, kêu cứu.

* Vào thời khắc trượng gỗ vừa chạm mông.

Thì một bóng người vội vã chạy đến hất văng 2 gia nhân té lộn nhào.

Hên quá!!!

Thì ra là Liên Tâm nô tỳ thân cận của cô nương ta đây.

Mặc dù lâu nay bị điều đi ở thiện phòng nhưng hôm nay hữu duyên đi ngang qua phòng phủ mà tiện tay ra sức tương trợ.

*Nhị nương trợn hai mắt sai người bắt Liên Tâm lại.

Rồi tiếp tục sai người hành động.

*Chưa kiệp làm gì thì loáng thoáng thấy dáng của Trịnh Đại Nhân đang tiến vào viện phủ.

Nhị nương bức quá liền sai người thả cô nương ra.

Cung kính đón mừng Trịnh Đại Nhân.

Nhị nương:

- Đại Nhân vạn an!

Trịnh Đại Nhân:

-Ta đây mới từ Biện Kinh quay về, đã nghe tiếng khóc văng vẳng quanh đây.

Nàng nói xem là thứ gì ?

*Nhị nương tỏ vẻ đáng thương quỳ xuống tỏ bày

Nhị nương:

- Thiếp thân quản giáo không nghiêm, đã quá vô tâm với Hi Nhi.

Nên...

Hôm nay bắt gặp Hi nhi..phóng tung...

dám lẻn trốn khỏi trang viên đi gặp tình trẻ...

*Cô nương ta đây vừa tính mở miệng để thốt ra thì bị quan nhân tát cho té ngã.

Cú tát dồn nén bao sự tức tối, bổng chốc lại quá nhanh.

Cô nương rơm rớm nước mắt, má đỏ sưng to, máu từ trong miệng cũng nhỏ giọt chảy ra từ khoé môi.

*Nhị nương thấy vậy liền đi tới làm bộ quan tâm, che chở cho cô nương.

Khuyên quan nhân không nên giận quá mức mà tổn hại sức khoẻ.

*Mệt quá Tiểu Hi cũng chẳng muốn biện bạch, vì đã bao lần phải chịu cảnh vu oán.

*Đại nhân không nói không rằng nhốt cô nương vào biệt phủ không một bóng người.

Liên Tâm vì cố giúp cô nương mà cũng bị Nhị nương dè chừng cho nhốt chung cùng chốn ở....Lấy cớ để Liên Tâm hầu hạ cô nương.
 
Hương Lệ
Dị Tượng


*Một mình cô nương bị chắn bởi 4 vách gỗ kín bưng.

Trong gian phòng chỉ vỏn vẹn một cái giường với vài ba cái bàn ghế ngổn ngang, từ lâu bụi đã bám vào cực kì u tối, mù mịt.

*Không dám hận chỉ biết tức tưởi vì sự yếu đuối của bản thân.

Đã lỡ quên đi lời dạy lúc thơ ấu của mẫu thân, luôn phải thẳng trực, không để bị ức hiếp.

*Nhưng ngẫm nghĩ hồi lâu cũng là do cô nương ta tự ý đi gặp người lạ trước đường đường là một tiểu thư Trịnh gia như vậy thật đáng hổ thẹn.

*Đang suy nghĩ quẩn quanh thì bỗng nhiên phía sau nghe tiếng Liên Tâm, cô nương giật mừng tưởng là giọng của mẹ mình đến để dạy dỗ!

Liên Tâm:

-Tiểu chủ người có bị thương ở chổ nào không, ta đây có lén mang chút thảo dược phòng trường hợp cầm cự không kiệp.

Vân Hy:

-Đúng là ngươi, Liên Tâm.

Giống y hệt mẹ ta vậy.

Lúc nào cũng chu đáo, tận tình. *Cô nương vừa nói giọng lại nghẹn chút như sắp khóc*

-Mẫu thân và ngươi nữa, luôn đối tốt với ta nhất.

Đến giờ, ta vẫn không thể tin được chuyện...mẫu thân ta ngày ấy bỏ trốn để mà đi theo tên đàn ông khác.

Nếu là sai vậy thì mẫu thân ta ở đâu?

Còn nếu là đúng thì tại sao lại làm vậy?

Đến cả việc tìm mẹ mà đã hơn 7 năm rồi mà ta vẫn chẳng thực hiện nổi!!!

*Cô nương đây nói với giọng luyến tiếc như có điều gì đó ấm ức lắm.

*Cũng may là có Liên Tâm ở đây, luôn tâm sự với cô nương từng giờ phút.

Làm cho cô nương như trút bỏ được hết những nổi niềm sâu xa, buồn tênh.

* Hai người mãi mê trò chuyện trong đêm tối tĩnh mịch.

Thì Liên Tâm lại bất giác phát hiện điều gì đó!

Liên Tâm:

-Tiểu thư hình như ta nghe được mùi gì đó khét khét, dường như là có ai đó đang nấu cơm!

Vân Hy:

-Đêm khuya sao mây, sao lại nấu ăn vào cảnh này?

Ta với ngươi mau đi xem thử!!!

*Liên Tâm nhìn có vẽ luộm thuộm nhưng khứu giác lại thính lắm.

Lần theo mùi hướng khen khét toả ra.

Hai người cẩn thận nhón nhén từng bước động cuối cùng cũng tới được bụi trúc ở tiền viện.

*Lạ thay?

Trong đêm tối mù mịt lại phát ra thứ ánh sáng lấp ló trong bụi trúc.

Cô nương thử dùng hai tay nhẹ nhàng dạt hai bên bụi trúc.

Thì ôi thôi!

Là cảnh tưởng một bóng người đang lén la lén lút đốt giấy tiền vàng bạc...

Nhìn sơ qua thì biết ngay là một ma ma trong trạch viện.

*Cô nương sợ quá định hét lên thật to thì bị Liên Tâm từ phía sau bịt miệng.

Liên Tâm:

- Suỵt!

Cô nương à chúng ta gặp hoạ sát thân rồi!

.....
 
Hương Lệ
Hoá Vàng


...

Liên Tâm *Vẻ đăm chiêu, kì bí:

-Cô nương à!

Trong đêm khuya thanh vắng như thế này làm sao lại có người quang quẩn ở đây?

-Vã lại biệt trang này lão gia đã không cho bén mạng tới.

Liệu còn ai có khả năng lại ở đây giờ này?

-À mà...!

Nơi đây đã từng là viện cũ của Tam Nương Uông Thị.

Cô ta từng là thiếp thất của đại nhân, nhưng do phạm trọng tội nên bị ép tự vẫn.

Kể từ đó trạch viện trống không chẳng ai dám bén mạng tới.

Bởi mỗi khi đi lướt qua nơi đây đám hạ nhân cũng đều nghe tiếng ai oán, rên rú.

Có người còn thấy lấp loé sáng ảo mờ.

-Có lẽ nào...... là hồn ma của Uông Thị đến để đòi mạng hay không???

*Nghe Liên Tâm nói vậy Cô nương cũng không tin lắm.

Bởi những chuyện ma thần cô nương chưa bao giờ tin cũng chẳng thèm tin!

Chỉ biết đứng núp sau bụi tre mà nghe ngóng thử.

*Tiếng khóc chua chát, sướt mướt nhưng giọng có hơi khàn rõ ràng là của một người phụ nữ đã già.

Cô nương cũng đã chắc hơn rằng đây không phải là hồn ma của Tam nương tử.

*Bỗng dưng trong bí cảnh sáng lập loè lại thốt ra tiếng nói làm cho cô nương bất ngờ, sững người lại.

"Vô danh" *Vẻ Hận thù, căm phẫn:

-Là hạ nhân có lỗi với người.

Đợi ngày ta giết chết ả tiện nhân kia sẽ gặp người tạ tội!!!!!............

*Cô nương chăm chú quá lỡ đạp trúng nhánh cây thân giòn rụm.

Tiếng cây gẩy đoạn làm người đang đốt giấy bất giác.

Liền giục mình chạy thật nhanh vào sau trong rừng tre hoang vắng...Trời tối quá cô nương chả thấy gì cũng chẳng biết người đó chạy hướng nào nên không còn ý nghĩ đuổi theo.

Chỉ biết đi lại nơi hoả giấy mà xem xét thử.

*Lò mò trong thau tro đen đúa cô nương đốt đèn để xem thử thì phát hiện ra trên đó có ghi tên và bát tự của Tam Nương Uông Dực Chỉ....

*Nhang chóng cô nương gấp tờ giấy lại rồi nhét vào túi thơm.

Bèn kêu Liên Tâm mau mau quay về phòng...

——————————————————

*Hai người bức tốc đi về phòng.

Vừa đóng sập cửa lại thì cô nương ta cầm tay Liên Tâm lại.

Nói ra chậm rãi về những gì mình đã thấy.

*Liên Tâm hoảng quá xém hết hét lên thì cô nương ta nhanh tấy bịt miệng lại.

Một lúc sau cả hai mới hoàn hồn, trấn tĩnh.

*Tại sao lại còn có người ở trong biệt viện này?

Phải chăng là hạ nhân của Uông Dực Chỉ?

Tại sao lại phải trả thù???.....

Ngồi ngẫm nghĩ hồi lâu.

Những ý tưởng bất chợt hiện lên rồi lại vụt đi nhanh chóng.

Quả thật kì lạ.

Chẳng thể hiểu được gì....Suốt mấy đêm liền trằn trọc không ngủ nổi, cứ lăn lộn trong suy nghĩ vẩn vơ.

Cái chết của Tam nương có thật chỉ đơn giản là trọng tội?.....

* Chỉ có mỗi Liên Tâm ngây ngô là chẳng mấy để tâm.

Suốt ngày cứ mãi tìm cách giúp chúng ta mau rời khỏi viên phòng này.....Đôi chút cũng an ủi Tiểu Hi chấn chỉnh tam quan, mau lấy lại tinh thần...

——————————————————

*Tối hôm ấy là đêm thứ hai mươi mốt kể từ khi Vân Hi bị nhốt ở biệt phủ...

Trong bốn bức tường ấy dường như không còn động tĩnh, cảnh vật bất động nhưng bên ngoài kia ai nấy đều tất bật chuẩn bị cho lễ mừng thọ của Lão Thái Thái.

Cô nương ta chẳng thể nào mảy may quên được cái đêm hôm ấy, trong mơ cứ nhìn thấy hình ảnh Tam Nương Tử vồ tới đòi mạng, Liên Tâm lúc này cũng không chờ được nữa phải tìm kế giúp cho hai người rơi khỏi nơi quý quái này...

*Ngoài mặt thì tổ chức lễ mừng thọ cho Lão Thái Gia nhưng thật chất cũng chỉ để người đời đánh giá cao về lòng hiếu thuận của Đại Nhân.

Bởi Đại Nhân là con của Thiếp Thất, Thái Thái là Đích Thê của Tiên Gia.

Nên đại nhân cũng chỉ đối đãi, cung phụng cho có lệ, có tục.

Chứ chẳng xem Người là mẫu thân bao giờ.

Bởi thế mỗi câu nói của Thái Thái đều không có trong lượng.

Nếu có thì Cô Nương ta đây đã được ra ngoài từ lâu rồi....

*Mỗi đêm tối tĩnh mịch, Tiểu Hi lại mơ về mẫu thân, nhớ lại lời răng trước khi rời đi của bà ấy.

Trong lòng lại càng bức rức, ân hận.

Tự oán trách bản thân vô dụng, yếu đuối.

Nên giờ đây tâm bệnh phát tán, ứ đọng lâu ngày nay càng phạt bộc dữ dội thêm.

Lạ thây Liên Tâm mấy nay khoẻ khoắn, năng động bây giờ cũng uể oải, mệt nhọc.

Cả hai bây giờ đang rơi vào tình thế bí bách, tù túng muôn phần.

Liên Tâm *Giọng nói yếu ớt :

- Sắp đ...ến...lễ thọ th...thần của Thái Thái Gia hay là hạ nhân đ....ưa ng...ười xông ra ph....òng khi chẳng ai để ý t......ới.

- Thật ma...y là m....ấy h...ôm qu...a chuẩn bị đ...ược ch...chút ít.

Trốn r....a khỏi đ...ây là ch...chúng ta sẽ đ...được cứu........

*Liên Tâm nghĩ rằng cứ xông ra chạy vút ra ngoài là thoát được.

Liền chuẩn bị đồ đạc khênh cô nương ta đang sốt mê man bất tỉnh.

Chẳng ngờ được là đã có người của Nhị Nương đang canh me trước cửa đợi bắt cả hai một mẻ chết chung.....
 
Back
Top Bottom