Cập nhật mới

Khác HƯỚNG DƯƠNG CỦA BIỂN ĐEN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405922605-256-k71170.jpg

Hướng Dương Của Biển Đen
Tác giả: _angelmybabi_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả:_angelmybabi_
Nổi đau tột cùng và tội lỗi đầy rẫy, "những con chiên của chúa trời" bị đũa vây giằng xé bởi lòng người tưởng chừng bình thường.Con người luôn tự tổn thương lẫn nhau, đến khi chẳng kịp nhận ra tại sao mình phải tổn thương người khác.

Có lẽ họ chẳng biết mà cũng chẳng nên biết, họ đã cô đơn, đau đớn ra sao.Bởi lẽ đó, những vụ án liên tiếp xảy ra, liệu chúng muốn ta thấy sự đơn côi, chỉ muốn chứng tỏ bản thân hay sự ám ảnh...

Bên trong ai cũng có mỗi câu chuyện cho riêng mình, những nỗi buồn mà những kẻ khác không thể hiểu dù là những thứ nhỏ nhặt nhất.

Những nghi vấn, những câu hỏi được đặt ra liên tục về tận sâu bên trong những con người bất hạnh ấy
Theo chân Linh Lam,một nữ điều tra tâm lý tội phạm, phải đối mặt với ranh giới thiên tài hoặc kẻ điên, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

Mọi tình tiết của vụ án khiến tâm trí cô trở nên mơ hồ, cô chỉ biết cầu nguyện trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. cô phải giữ lý trí đến giây phút cuối cùng, liệu ai đó sẽ cứu, giúp lấy cô?

Và ai là người gieo rắc nỗi kinh hoàng này?

Linh Lam phải đối mặt với nỗi sợ, sự đau đớn và những bí ẩn mà cô chưa thể lý giải, ghép nối những mảnh ghép tăm tối ấy để tìm ra sự thật hay sự giả tạo, đạo đức con người
__alex__



tôn-giáo​
 
Hướng Dương Của Biển Đen
Hồi 1 : máu đen.Chương 1: gieo rắc


"Nhân danh cha"

"Và con"

"Và thánh thần"

"A men"

"Xin cha hãy mang con đi, mang con đến bên người, mang ....

Con khỏi những đau đớn mà chốn địa ngục trần thế này đem đến, xin hãy mang con đi, xin người, cha từ bi ..... xin người , xin người , xin người....."

Mở mắt ra.

Vẫn là cái chốn ấy .

Vẫn là mùi tanh nồng nặng vị gỉ ấy, bốc ra từ thứ đỏ thẫm ,lỏng tuếch chảy nhiều dần không cách nào cầm lại được.

Cả mùi sát trùng trộn lẫn cả mùi hắc nặng của khói thuốc mùi ẩm mốc .

Không khí loãng toẹt gần như ngột thở, tớ cố gắng ngớp từng ngụm không khí để giữ bản thân tỉnh táo khỏi cơn mụ mị.

Chính con đang "chới với" giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, như thể chỉ cần một hơi gió nhẹ, cũng đủ xé toạc chúng ra

Đôi tai ù kinh khủng, tớ chỉ nghe liến thoáng từng đoạn nhạc đứt khúc tớ đã thuộc làu của bài thánh ca tạ ơn thiên chúa hay... chỉ tớ đang nhớ lại chăng.

"A?

đây là đâu nhỉ?

Tớ quên bẵng mất rồi?

Liệu tớ có tội tình gì chăng, mà sao chúa lại chẳng đón nhận tớ đi cùng người, sao chúa cứ bỏ tớ vậy đi.

Tớ đã ngoan, đã nghe lời, đã cố gắn hết sức, đã nguyện cầu đến gần chết đi sống lại, sao người không nghe ? sao người lại cầm tù con ở chốn địa ngục tăm tối này?

Tớ.... không hiểu cũng chẳng dám tin?"

Cổ họng tớ khô rát.

Bụng quặn lên chúng như đang co thắt lại, đầu lại đau như ai đó gõ mạnh từ bên trong, tay chân lạnh cứng nặng trịch trên nền đất rát buốt, mí mắt cứ hạ xuống, đau nhói toàn thân làm tớ đến tê dại đến mức chẳng nghĩ được gì cả, nhưng giờ tớ chẳng thấy đau từ những vết thương khắp người được "ngài" khắc lên bằng " thánh vật" nữa rồi .

Nếu tớ chẳng nhúc nhích..., ngài sẽ buồn...sẽ.. sẽ giận lắm, phải không ạ?

"Sao cơ thể chẳng nghe lời tớ? nhúc nhích đi mà , một xíu thôi, thêm một ..xíu thôi , ơn .c...chúa, ..làm ơn ,..đ.i....."

Thứ chất lỏng đỏ thẫm cứ chảy từ các vết thương mỗi lúc một nhiều, thấm đẫm vào nền xi măng ẩm thấm lạnh buốt của cái mùa đông rét mướt này.

Chốn này vốn chẳng biết để dành cho tớ hay cho ai, chỉ là... tớ sợ.

Tớ co người lại.

Nền xi măng lạnh ngấm qua cột sống.

"Ngài" vẫn đứng đó, với điếu thuốc trên tay, miệng liên tục vừa khẩn cầu lại xen lấn những mắng mỏ, lời lẩm bẩm đầy những thứ người thường dạy cho những con chiên ngoan đạo.

Ngài lẩm bẩm rất lâu.

Có những câu lặp đi lặp lại, đến mức tớ không còn phân biệt được đâu là cầu nguyện, đâu là nguyền rủa.

Có lẽ, đối với ngài, tất cả những điều ấy đều xuất phát từ sự muốn cứu rỗi những "con chiên lạc lối" khỏi bóng tối nuốt chửng?

Ngài bỗng im lặng rất lâu.

Tớ nín thở.

Trong đầu trống rỗng,chỉ chờ cho khoảnh khắc ấy trôi qua.

Rồi sự im lặng kết thúc, ngài lại hỏi tớ những câu hỏi đã được lặp đi lặp lại cả ngàn lần.Tớ chỉ gật đầu rất khẽ, dù không chắc tớ có thật sự hiểu ngài nói gì không., nếu con hiểu chắc chúa sẽ không bỏ con lại nơi đây.

Tớ không hỏi ngài bất cứ điều gì, và cũng không thể.

Trong đầu tớ chỉ văn vẳn chẳng thể hình dung được" tại sao con lại được sinh ra trên cõi đời này ?"

Từ nơi ấy.

Khói thuốc bay lên trần nhà.

Tớ đếm được ba vòng.

Bỗng tớ nghe 1 tiếng choang vụn vỡ .Mắt đục ngầu dần khép lại, nhưng len lỏi bao nỗi sợ chúa sẽ buồn vì ...tớ.

Nhưng cũng đâu đó, trong tiềm thức mơ hồ, "ngưỡng thiên quốc" ở góc phòng có khe sáng lọt vào rồi được mở toang ra .Có người vội vã nhưng bổng khựng lại vì điều gì đó chăng?

Ánh sáng phía sau lóa lên, làm tớ nhắm nghiền mắt lại.Có hơi ấm từ đâu đó len lỏi qua từng thớ thịt cứng đờ của tớ, tớ chẳng biết nó đến từ đâu, đâu đó có những hơi nóng ẩm ướt rơi trên mặt, rồi văn vẳng tiếng "xin lỗi".Là giọng của ai đó nhỉ?

Nhưng sao lại xin lỗi tớ?Liệu nó chỉ là mộng hay thực

Ý thức mơ hồ dần, tớ lịm đi,và chẳng biết gì nửa cả.

Ý thức từ từ trở lại.

Điều đầu tiên tớ cảm nhận được là hơi ấm — thứ cảm giác đã rất lâu rồi tớ không còn biết đến.

Liệu đây có phải là thiên đường không?

A...

đau quá.Cơ thể nhức nhối đến mức tớ sợ hãi.

Tớ cố kìm lại cắn chặt răng, không dám nhăn mặt.

Cơn mụ mị tan dần.

Mùi sát trùng nồng gắt vấn vương ở đầu mũi, quen thuộc ập tới, khiến tớ rợn.

Nhưng có cái gì đó khang khác....Đây không phải chốn ngục tù ấy nữa.Nơi đây trắng muốt.Bên ngoài rộn ràng những tiếng nói chuyện, tiếng bước chân qua lại ngăn cách bởi một cánh cửa, dù vậy nó vẫn làm tớ không thể quen nổi.

Nhưng có điều,chỉ có tớ trong căn phòng trắng toát này.

Vẫn sợ — nhưng kỳ lạ thay, tớ lại thấy bình tĩnh và đủ tỉnh hẳn hơn trước.

Căn phòng được phủ lên một lớp ánh nắng mỏng manh của những ngày chí đông, len lỏi qua khung cửa kính tầng 4 phủ lên mọi vật hơi ấm nhạt nhòa mỏng tựa làn sương đêm, ánh nắng nằm im trên bậu cửa, không chạm tới giường tớ, hơi lạnh vẫn còn lưu luyến chẳng nở rời nơi đây.

Cơ thể đau tê dại chẳng thể nhúc nhích nổi.

Chỉ có thể nhìn xung quanh với nỗi nghi hoặc bủa vây.Mọi thứ được bài trí tinh tế ngăn nắp như trong thánh đường.

Tiếng máy móc hoạt động khe khẽ, tớ nhìn xuống bàn tay cứng đờ, nơi ấy bị ai đó cắm đầy những ống nhựa dẻo truyền những thứ kì lạ.

Bên cạnh giường là 1 chiếc tủ kim loại nhỏ phủ tấm vải rất đẹp nhưng chẳng thể che hoàn toàn phần kim loại ấy,ánh sáng chiếu tới nơi đây, loang ra thành những mảng sáng rời rạc .

Trên được đặt một chiếc bình sứ trắng, tinh xảo nhưng rỗng không,chỉ còn vương lại mùi nước cũ, cắm vài cành cẩm tú cầu xanh nhạt.

Mùi hương ngọt lịm lan trong không khí từ một vài cây nến gần đó, khiến tớ hơi ngột thở.

Dưới chân giường, một giỏ táo đỏ được đặt ngay ngắn, lớp vỏ căng mọng khiến tớ cảm thấy đói chỉ muốn vươn tay bắt lấy ngay 1 quả.

Trên tường có gắn một chiếc đồng hồ lớn nhưng...., tớ .. không biết xem đồng hồ chỉ, thấy được kim mỏng chạy liên hồi..., còn nhanh hơn nhịp thở của tớ, kim to chỉ giữa số 6 và 7, kim nhỏ chỉ số 8.

Chẳng thể suy nghĩ gì, cánh cửa bị kéo ra, một người phụ nữ bước vào.Người tớ co lại.

Cô ấy khuôn mặt phúc hậu ánh mắt hiền dịu như đức mẹ đồng trinh.

Tớ có cảm giác rất quen nhưng cũng xa cách chẳng nhớ cô ấy là ai.

____Đứa con của chúa____
 
Back
Top Bottom