Cập nhật mới

Khác Hương Bát Kỳ Đàm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405422781-256-k36768.jpg

Hương Bát Kỳ Đàm
Tác giả: MongYen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngày xưa, có một ngôi làng nọ gặp phải thiên tai dữ dội.

Thảm họa ấy đã phá hủy mọi thứ, khiến người dân rơi vào cảnh khốn cùng vì mất đi tất cả.

Giữa lúc tuyệt vọng, tám linh hồn ác quỷ xuất hiện; chúng tự xưng là thần và ra tay giúp đỡ dân làng.

Về sau, câu chuyện về chúng trở thành tám truyền thuyết được lưu truyền qua nhiều đời.

Tuy nhiên, theo thời gian, tám truyền thuyết ấy dần dần bị sụp đổ vì nhiều nguyên nhân khác nhau.



tìnhyêu​
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Hữu duyên vô phận


Phần 1,chương 1.

Một số thứ bạn cần lưu ý khi đọc truyện của mình:Vì đây là tác phẩm đầu tay nên còn nhiều sai sót, hy vọng mọi người thông cảm đừng toxic.

Mình luôn sẵn sàng lắng nghe mọi người góp ý để sửa chữa và hoàn thiện hơn.

Nam chính Tô Phùng Trạch đang trên tuyến xe buýt tới chỗ hẹn với người em gái của mình là Tô Duy Oanh(một bác sĩ tâm lý).

Cả hai hẹn nhau ở quán nước.

Cả hai chào hỏi nhau rồi Phùng Trạch vào thẳng vấn đề hỏi:

- Dạo này anh cứ mơ thấy cùng một cơn ác mộng, nó có ảnh hưởng gì lớn tới sức khỏe không?

Duy Oanh:

- Trời !!

Em không ngờ người như anh cũng gặp ác mộng đấy.

Phùng Trạch:

- Này em có ý gì thế?

Duy Oanh:

- Hồi nhỏ khi về quê anh hay ghẹo em tới mức thành luôn cơn ác mộng giờ nghiệp quật rồi đó.

Phùng Trạch:

- Này em ăn bớt vừa phải thôi em cũng chơi anh một vố rồi còn gì.

Duy Oanh:

- À mà thôi, anh kể cho em nghe về giấc mơ của anh được không.

Phùng Trạch:

- Được chứ.

- "Trong giấc mơ, anh thấy mình vừa từ quê lên thành phố sống cùng em và ba mẹ.

Tuy ở nhà chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng khi đến trường, do không quen ai với tính cách ít nói chuyện với người lạ nên chả có ai muốn kết bạn với anh.

Người duy nhất chơi với anh là Uyển Nhi – cô lớp trưởng hoạt bát.

Cô đã giúp anh không còn cảm thấy cô độc.

Cô ấy đồng hành cùng anh học tập, vui chơi,...

- Thế nhưng, khung cảnh bỗng chốc thay đổi, mọi người biến mất, chỉ còn lại giọng nói của cô ấy vang lên: 'Làm ơn hãy giúp tôi, tôi sẵn sàng hy sinh mọi thứ'.

Giọng nói vừa dứt thì hình ảnh cô ấy cũng tan biến vào hư vô."

Duy Oanh đã có biểu hiện không ổn nhưng vẫn cố nói:

- Này em thấy nó giống một câu chuyện buồn hơn kinh dị đấy.

Phùng Trạch hơi buồn trả lời:

- Anh cũng không rõ nữa anh cảm thấy nó như một cơn ác mộng hơn buồn, đêm nào cũng mơ thấy vậy cô ấy thì đối xử tốt với anh vì thế.....

Duy Oanh hoảng hốt đáp lại:

- Chắc đó chỉ là 1 giấc mơ bình thường do trong tâm trí anh cảm thấy nó có ấn tượng lớn nên lặp đi lặp lại ấy mà.....

Nói xong Duy Oanh chạy nhanh khỏi quán cà phê.

Duy Oanh dường như biết gì đó nhưng lại không muốn Phùng Trạch biết.

Truyện tới đây là hết rồi hẹn gặp lại ở phần sau.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Hữu duyên vô phận


Phần 1, chương 2

Duy Oanh vừa rời khỏi quán cà phê, để lại trong lòng Phùng Trạch những hoài nghi chưa có lời giải.

Anh muốn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng lúc này cô đã đi quá xa rồi.

Sau đó, Phùng Trạch thanh toán tiền xong.

Khi ra ngoài, do mải nghĩ về chuyện lúc nãy nên anh đã đụng trúng một học sinh cấp ba.

Lỗi rõ ràng là do Phùng Trạch nhưng anh chưa kiệp xin lỗi học sinh kia đã nói trước:

- Em xin lỗi anh do không để ý nên đụng trúng.

Phùng Trạch:

- À không, anh mới là người có lỗi.

Học sinh:

- Không đâu cái này là do em hay là để em xem bói giúp anh nhé, em có học một chút về cái này.

Do dạo gần đây khá nổi việc xem bói nên Phùng Trạch cũng muốn xem thử tuy hơi ngại vì truyện lúc trước, nhưng vì những truyện xảy ra gần đây nên cũng không phản đối.

Học sinh:

- Dạo này anh hay gặp những truyện kì lạ đúng không.

Phùng Trạch khá bất ngờ vì câu nói này nhưng vẫn im lặng cho học sinh kia xem tiếp.

- Và giờ anh hãy nghe kĩ, mọi chuyện bí ẩn gần đây anh gặp đều bắt đầu từ quê hương của anh.

Nói xong học sinh đó liền rời đi Phùng Trạch nghĩ về câu cuối cùng rất lâu và anh đã quyết định về quê là thôn Bát Thần Khôi Tượng.

Sau khi về quê Phùng Trạch về ở nhà bà nội mình là bà Tô.

Do Phùng Trạch từ nhỏ thể chất yếu nên sống dưới quê với bà, lên năm học cấp 3 mới lên thành phố sống chung với ba mẹ và em gái.

Sau khi về quê chào hỏi bà Tô xong anh dạo quanh thôn vài vòng.

Lúc đến ngôi miếu ở sau thôn anh thấy nó tòi tàn hơn xưa rất nhiều.

Trước đây vẫn có người tới đây nhưng kể từ 2 năm trước từ ngôi miếu phát ra tiếng khóc từ đó không ai tới ngôi miếu nữa.

Lúc về nhà Phùng Trạch hỏi:

- Bà ơi vụ tiếng khóc vào 2 năm trước là gì vậy ạ.

Bà Tô:

- Truyện đó à có vẻ nó liên quan tới con đây.

- Bây giờ cứ nghe bà đừng hỏi gì hết.

8 giờ tối nay con đến ngôi miếu ở đó con hãy xuống cân hầm ở sau bức tượng con sẽ biết được tất cả mà con phải về trước 6 giờ sáng đấy nếu không là sẽ có chuyện.

Tới giờ bà Tô đưa cho Phùng Trạch một lá bùa, một đồng xu, một lá bùa may mắn.

Lúc trên đường đi anh thấy con đường có gì đó không đúng nó dài hơn rất nhiều so với buổi sáng.

Lúc đi tới gần một bụi tre, lúc này có một người đàn ông mà nảy giờ chưa thấy Phùng Trạch nghĩ:"Ông ta là ai, nãy giờ mình cứ đi vòng vòng một chỗ, có khi nào là do ông ta mà nếu vậy có khi nào ông ta muốn nhờ mình giúp gì không".

- Này chú gì ơi, chú có gì cần giúp không ạ.

Lúc này ông ta quay lại, ông ta không có ngũ quan, gương mặt ông ta giống như một tờ giấy.

Lúc này ông ta liền lao về phía Phùng Trạch làm cho anh sợ hãi lúc này do phạm vi đứng khá xa nên anh vẫn kịp lấy lá bùa mà bà Tô đã cho ném thẳng vào ông ta, lá bùa khiến cho ông ta bị kéo đi đâu đó.

Sau khi hồn ma đó bị kéo đi Phùng Trạch đã rời khỏi ảo ảnh thành công.

Anh tiếp tục đi, khi tới ngôi miếu Phùng Trạch thấy một bóng nữ áo đỏ lước ngang tuy hơi sợ, nhưng vì muốn biết được sự thật nên vẫn cố gắng bước vào.

Vào trong, Phùng Trạch làm theo lời bà Tô lúc xuống cân hầm đi được một đoạn lúc này nữ quỷ áo đỏ trước đó anh thấy xuất hiện ở đằng sau.

Không để anh phản ứng nữ quỷ lao tới dí Phùng Trạch không những thế nữ quỷ còn tạo ra các bàn tay từ hai bên tường để bắt Phùng Trạch, anh cố gắng chạy nhanh nhất có thể trong lúc chạy trốn, anh nhớ tới lá bùa may mắn nhưng không tác dụng với nữ quỷ đó nhưng các bàn tay nữ quỷ tạo ra lại có tác dụng, chạy tới một cánh cổng anh trốn vào trong đó và nữ quỷ không dí anh nữa.

Lúc này có một nữ hình nhân giấy cầm lòng đèn xuất hiện nó không có ác ý mà muốn giúp Phùng Trạch tới địa điểm cuối cùng.

Hình nhân giấy nói:

- Lần trước tôi không giúp anh được lần này tin tôi để tôi dẫn anh đi nhé.

Sau đó hình nhân giấy dẫn Phùng Trạch tới một cánh cửa lớn rồi hình nhân giấy yêu cầu:

- Anh có đem theo đồng xu đúng không đặt vào đây.

Sau khi Phùng Trạch đặt vào cánh cửa mở ra và trong đó là......

Rồi thôi, hết truyện rồi nếu chưa có gì hài lòng thì hãy để lại bình luận cho mình biết nha và cùng mình chờ đón chương 3 nhá.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Hữu duyên vô phận


Phần 1, chương 3

Sau khi bước vào trong, Phùng Trạch nhìn thấy một cô gái, nhưng điều kỳ lạ là đôi mắt cô ấy chỉ có một màu trắng, khiến cho Phùng Trạch khá hoảng hốt .

Một hồi sau, khi đã lấy lại bình tĩnh, anh nhận ra cô gái đó chính là Lý Uyển Nhi.

Uyển Nhi không tin vào mắt mình kèm theo chút kinh ngạc nói:

- Phùng Trạch sau anh lại ở đây?

Rõ ràng em đã dùng thuật xóa trí rồi mà.

Trong cơn kinh ngạc, cô vô tình nói ra thứ mà cô muốn giấu giếm.

Phùng Trạch:

- Xóa kí ức là sao?

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Uyển Nhi:

- Em thật sự không biết nên bắt đầu kể từ đâu và thực lòng kể từ lúc đó em đã không biết bản thân mình phải làm gì nữa.

Phùng Trạch lớn tiếng hỏi:

- Này ý em là sao?

Uyển Nhi ôn tồn đáp:

- Có lẽ... anh phải biết sự thật mới chịu đi nhỉ?

Nhưng mà anh đừng lo, sẽ có người khác giúp anh nhớ lại.

- À, với lại sắp tới giờ rồi anh mau đi đi.

Nói xong, Uyển Nhi điều khiển cơ thể Phùng Trạch chạy nhanh ra khỏi ngôi miếu.

Vừa rời khỏi, cơ thể Phùng Trạch trở nên yếu đi.

Khi nhìn lại, ngôi miếu đã sụp đổ hoàn toàn.

Lúc quay về phía trước, anh thấy bà Tô đang đứng đó, khẽ thở dài nói:

- Tội nghiệp....

Bà chỉ nó thế, rồi nhờ một linh hồn đem Phùng Trạch về.

Khi tỉnh lại, Phùng Trạch thấy bản thân đang nằm trên giường, bà Tô đang ngồi kế bên chăm sóc anh.

Thấy anh tỉnh lại bà Tô bình thản nói:

- Con tỉnh rồi à?

Để ta múc cháo cho con ăn nhé, từ sáng đến giờ con đã ăn gì đâu.

Còn về chuyện mất ký ức và những việc khác, con cứ ăn xong đi rồi ta sẽ kể cho nghe.

Sau khi Phùng Trạch ăn xong bà Tô hỏi:

- Bây giờ con có chuyện gì muốn hỏi thì cứ hỏi.

Phùng Trạch:

- Lúc con bất tỉnh người đã đem con về là ai vậy ạ?

Bà Tô:

- Hơi khó nói nhưng ta sẽ kể sau.

Phùng Trạch:

- Vậy chuyện gì đã xảy ra và tại sao con bị xóa trí nhớ?

Bà Tô:

- Mọi chuyện bắt đầu từ hai năm trước.

Hôm đó, khi con đang lái xe trên đường, tại một ngã tư, có một gã tài xế phóng xe vượt ẩu rồi tông thẳng vào xe của con.

Lúc đó đang là đèn đỏ, đáng lẽ ra hắn ta phải dừng lại nhưng không hắn ta đã chạy với tốc độ rất nhanh nhắm thẳng vào xe của con.

- Sau vụ tai nạn đó, con bị trọng thương nặng và phải phẫu thuật, nhưng tỉ lệ thành công khi ấy rất thấp.

Còn về gã tài xế, không biết bằng cách nào mà mọi thông tin của hắn ta đều biến mất, đến tận bây giờ vẫn chưa bắt được.

- Tuy gia đình con đủ điều kiện phẫu thuật, nhưng do vết thương quá nặng nên cơ hội thành công rất mong manh.

Lúc đó, Uyển Nhi nói với gia đình sẽ về ngôi miếu ở quê để cầu nguyện.

Nhìn bề ngoài thì đây có vẻ chỉ là một hành động tâm linh vô vọng, nhưng những người ở thôn ta đều biết ngôi miếu đó có thể làm được.

- Bà Tô ngừng lại một chút, buồn bã nói:

- Con bé đã đến đó để dâng hiến linh hồn của mình, đánh đổi lấy việc ca phẫu thuật của con thành công và sức khỏe của con được hồi phục.

Phùng Trạch bàng hoàng nói:

- Vậy tại sao cô ấy lại có trong miếu và ngôi miếu lại sập?

Bà Tô:

- Tuy nói hiến dâng linh hồn nhưng thật ra là thay thế vị trí của kẻ từng ở vị trí đó, con bé sẽ bị giam giữ ở đó cho tới khi ước nguyện được thực hiện.

Phùng Trạch:

- Vậy ước nguyện cuả cô ấy là gì?

Con sẽ giúp thực hiện.

Bà Tô:

- Ước nguyện của con bé à có lẽ đã được thực hiện rồi.

- Lúc đầu, con bé muốn con quên nó đi để khi nó ra đi, con sẽ không phải đau lòng.

Nhưng vì biết tính con vốn không thích ai giấu giếm mình, nên nó đã nhờ ta và em của nó giúp con tìm ra sự thật.

Đồng thời, con bé cũng đã nhờ cậy đến cả ba mẹ và em gái của con để giúp đỡ cho kế hoạch này.

Phùng Trạch thắc mắc hỏi:

- Ba mẹ và em gái con giúp gì?

Bà Tô:

- Có thể con chưa biết cả gia đình ta điều biết một chút tà thuật nhưng rất yếu.

- Uyển Nhi biết trước được chuyện này nên đã trao một phần sức mạnh của mình cho gia đình con, nhờ họ tìm cách ngăn cản, không cho con tiến lại gần ngôi miếu đó.

- Những người con gặp trên đường đi chính là ba mẹ và em gái con, còn những thứ ta cho không có ảnh hưởng không lớn lên họ nên con đừng lo.

- Con bé không biết phải làm gì nên vừa giúp vừa cản con biết được sự thật không cũng tùy duyên.

- Chắc tới đây con cũng hiểu được ước nguyện của nó rồi đúng không.

- Tuy ta gặp con bé không nhiều nhưng con bé rất lể phép, tôta bụng nên ta cũng rất thích nó.

Phùng Trạch:

- Vậy cô ấy đã thực hiện được ước nguyện rồi thì linh hồn của cô ấy sẽ ra sao?

Bà Tô:

- Theo bà nghĩ, có lẽ con bé sẽ được giải thoát chờ ngày đầu thai.

Nói xong, bà rời đi để lại Phùng Trạch nghỉ ngơi.

Anh ở lại thêm vài ngày rồi mới quay về thành phố.

Trong quãng thời gian ở quê, Phùng Trạch dần dần nhớ lại được những ký ức bị mất và thỉnh thoảng, bà Tô lại bắt gặp anh lén khóc một mình ở những góc khuất không có ai.

Khi về đến thành phố, anh lập tức trở về nhà gặp ba mẹ và em gái.

Thấy anh xuất hiện, mọi người trong gia đình đều tỏ ra lúng túng, nhưng anh đã chủ động mở lời trước:

- Ba mẹ con có thể nhờ một việc được không?

Ba:

- Được chứ con muốn nhờ gì?

Phùng Trạch:

- Con muốn lập một ngôi mộ nhỏ để tưởng nhớ Uyển Nhi.

Mẹ:

- Chuyện này ba mẹ đã làm cho con rồi.

Có lần, ba của con nghe Uyển Nhi kể về kỷ niệm đẹp nhất của hai đứa vào đêm giao thừa hai đứa ngắm phóa hoa trên ngọn núi phía Tây thành phố, nên ba mẹ đã chọn nơi đó để lập cho con bé một bia mộ nhỏ.

Vào đêm giao thừa năm ấy, sau khoảng thời gian dài thì bây giờ đã có một bóng người trên đó và tại nơi đó đã có một lời thề được lập ra:

- 今生我们无法相守,但来世我们将永远在一起。

Dứt lời Phùng Trạch nghẹn ngào chực trào nước mắt.

Đúng lúc ấy, một cơn gió lạ bất chợt thổi qua cảm giác ấy quen thuộc đến lạ kỳ, cứ như thể Uyển Nhi đang ở ngay bên cạnh, dịu dàng an ủi anh.

Anh cảm nhận được ý niệm của cô qua cơn gió: cô muốn anh phải tiếp tục sống thật tốt, thật hạnh phúc.

Phùng Trạch khẽ mỉm cười trong nước mắt, thì thầm đáp lại:

-Anh biết rồi...

Anh sẽ sống thật tốt, em đừng lo lắng cho anh nữa nhé.

Kể từ đó, Phùng Trạch không còn sống trong buồn bã.

Anh mang theo hy vọng và một quyết tâm sắt đá, bước tiếp trên con đường phía trước.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Ngoại truyện Kỉ niệm đẹp nhất


Lần này chúng ta sẽ không phải là nhân vật chính mà chỉ là người chứng kiến ( Tô Duy Oanh) sự kiện này diễn ra trước khi Phùng Trạch bị tai nạn.

Trong truyện này người xưng tôi là Tô Duy Oanh.

Hôm nay, 31/12 8 giờ chỉ còn vài tiếng nữa là tới giao thừa.

Tôi được anh hai cùng người yêu anh ấy rủ đi chơi.

Bọn tôi hẹn nhau ở trước cổng chùa.

Uyển Nhi:

- Ủa em đây ra, anh em đâu?

Tôi:

- Hồi anh nói đi trước rồi mà?

Lúc này ở phía sau tôi, anh hai tôi cũng chạy đến.

Uyển Nhi:

- Này anh tới muộn quá đó.

Tôi:

- Anh tới muộn cũng không biết xin lỗi à.

Phung Trạch:

- Rồi rồi, anh sai anh xin lỗi.

Sau đó Uyển Nhi thoát tay Duy Oanh đi trước.

Phùng Trạch:

- Này sao đi nhanh thế, đợi anh với.

Uyển Nhi:

- Muốn xin lỗi tặng em với Duy Oanh cái đó đi.

Khi tôi nhìn về hướng mà chị Uyển Nhi thấy một gian hàng bắn súng.

Anh hai bắn rất nhiều lần nhưng không trúng lần nào.

Sau một hồi, chị Uyển Nhi liền xong lên bảo:

- Anh đi ra để em!!

Chị ấy chỉ cần hai lần bắn là có được con gấu bông cho tôi và chị ấy.

Phùng Trạch:

- Này Uyển Nhi em từng học bắn súng rồi à sau bắn chuẩn thế.

Uyển Nhi:

- Cái này, hồi nhỏ em thường theo ba tới chỗ làm của ông, ở đó em được ông chỉ cho cách bắn súng.

Sau khi chúng tôi đi được một quãng đường xa gian hàng bắn súng, chị Uyển Nhi cất lời:

- Để em kể cho hai anh em biết, có lẽ kể từ lúc mà ba em ông ấy mất vì một lần làm nhiệm vụ, em đã rất buồn, em biết nếu tiếp tục con đường của ông ấy, em có thể mất mạng nhưng em muốn tiếp tục thực hiện ước mơ của ông ấy và tìm được kẻ đã giết ba mình vì thế em đã tập luyện rất nhiều trong đó có bắn súng.

Tôi biết, chị ấy kể một câu truyện dài như vậy là vì giải thích cho khả năng bắn súng cực tốt của chị ấy.

Cũng như việc ba chị ấy mất truyện ba chị ấy rất nổi, ông ấy tham gia phá một vụ buôn lậu ma túy xuyên quốc gia, ông tìm được xe vận chuyên của tên tài xế giao hàng và ông đã phá làm mất toàn bộ thứ mà hắn giao vì thế hắn ta đã giết ông vào chính hôm nay đêm trước giao thừa.

Trước khi chết ông gửi đi hai tin nhắn một tin ông gửi cho đồng đội mình về căb cứ của bọn chúng, tin còn lại ông gửi một lời xin lỗi cho người hai người con của mình và người vợ đang đợi ở nhà.

Lúc này bầu không khí đang khá ngột ngạt, nhưng Uyển Nhi chị ấy đã lên tiếng trước:

- Dù sao thì truyện đó cũng đã diễn ra rồi bỏ qua đi.

Chị ấy liền kéo tôi cùng với anh hai đi chơi, ăn uống.

Chị ấy thật sự hoạt bát như lời anh hai nói có thể vượt qua được đau khổ.

Đang trong lúc chơi vui, Phùng Trạch anh ấy nói:

- Em với Duy Oanh cứ ăn đi nhé anh đi chút chuyện tí.

Đúng lúc anh ấy vừa đi tôi nhớ tới lời ba mẹ nói:

Ba:

- Oanh Oanh, con biết gì không mấy bữa trước, mẹ con nghe thấy anh con nói trước đêm giao thừa sẽ tỏ tình với Uyển Nhi đó.

Mẹ:

- Có gì con lén theo hai đứa nó nói gì rồi về kể cho ba mẹ nghe.

Tôi nhớ vậy xong liền nghi ngờ, vì chỉ còn 30 phút nữa thôi là giao thừa rồi mà anh hai vẫn chưa tỏ tình.

Vừa nghĩ xong chị Uyển Nhi mở điện thoại ra xem một cái gì đó rồi nói:

- À chị bận việc tí em tiếp tục ăn đi.

Chị ấy vừa nói xong là tôi biết sắp có chuyện hay diễn ra, tôi liền nói với chủ quán là tí nữa quay lại trả tiền liền, cũng may đây là quán ven của chị Uyển Nhi nên chủ quán cũng đồng ý.

Tôi chạy theo Uyển Nhi tới một ngọn núi ở một nơi có góc nhìn cực đẹp ở đó tôi thấy anh hai chuẩn bị một bó hoa và một chiếc nhẫn.

Sau vài phút, chị Uyển Nhi cũng tới nơi chị ấy kinh ngạc với những thứ mà Phùng Trạch chuẩn bị sẵn, Phùng Trạch lúc này cũng cất lời:

- Em qua đây đi.

Chị Uyển Nhi liền bước tới đứng đối diện anh Phùng Trạch anh ấy dịu dàng nói:

- Em có đồng ý lấy anh làm chồng không.

Lúc này, chị Uyển Nhi vừa khóc vừa nói:

- Em đồng ý, đối với em đây là kỉ niệm đẹp nhất cuộc đời.

Nói xong câu đó, pháo hoa chúc mừng đêm giao thừa đã được bắn như lời chúc phúc cho một cặp đôi và họ trao cho nhau nụ hôn đầu tiên và cũng như là cuối cùng.

Tôi núp ở một góc gần đó rất là vui và thầm chúc mừng cho anh chị.

Ngày cưới 20 - 5 - 2020.

Nhưng điều đó đã không bao giờ diễn ra.

Chỉ vì một vụ tai nạn với nguyên nhân là

báo thù.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Truyền Thuyết Thứ Nhất


Đây không phải là một tập truyện mà nó giống như bảng thông tin.

Như các bạn đã biết về 8 truyền thuyết của thôn Bát Thần Khôi Tượng.

Ở phần 1 chúng ta khám phá truyền thuyết ngôi miếu nguyện ước.

Ngôi miếu có cách hoạt động là hi sinh một phần tuổi thọ hoặc linh hồn của mình nếu nguyện ước càng lớn.

Sau sự kiện ở phần 1, ngôi miếu đã bị phá hủy và không còn khả năng nguyện ước nữa.

Ở phần 2 chúng ta sẽ khám phá về một địa điểm giao nhau giữa âm và dương, cũng như ở đó sẽ có một thứ giúp ích khác cho thôn Bát Thần Khôi Tượng.

Ở đó, là một địa điểm rộng lớn và có một nơi đặc biệt và cũng chính thứ đó giúp ích.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Giai ngẫu phụ trái


Lần này, mình sẽ thêm một phần mới là giới thiệu bằng cách ghi tên nhân vật và vai trò như NVC (nhân vật chính), riêng phản diện sẽ gọi bằng những tên khác, cho tới lúc chính thức lộ diện, cuối chương sẽ ghi.

- Thân Hoài Lâm: nam chính (NVC).

- Vương Như Nguyệt: nữ chính (NVC).

- Hỗ trợ cho NVC: Lý Tự An (học sinh cấp 3 ở phần 1).

- Kẻ mạnh nhất tại Hồng Tơ Phường và một kẻ khác (Phản diện).

- Hỗ trợ cho phản: Rối giấy Hồng Tơ Phường, lệ quỷ???, Đ*******.

- NPC: Bạn cùng lớp, tài xế, khách tham quan.

- Phe thứ 3: ???

Phần 2, chương 1

Sau kì thi.

Như Nguyệt:

- Này, chúng ta thi xong rồi hay là đi du lịch đâu đó để giải tỏa căng thẳng đi.

Bạn cùng lớp:

- Cũng được đó, mà ai sẽ chi tiền?

Như Nguyệt:

- Bạn quên tiền mình nhiều như nào rồi à.

Bạn cùng lớp:

- Quên nữa, vậy thống nhất đi đâu giờ?

Như Nguyệt:

- Vậy, chúng ta đi du lịch ở khu phố cổ Hồng Tơ Phường đi.

Bạn cùng lớp:

- Ok vậy khi nào đi?

Như Nguyệt:

- Vậy ngày mai đi nha.

Cả lớp:

- Thống nhất.

Sáng hôm sau, cả lớp bắt xe buýt khởi hành.

Lý do là mọi người muốn đi chung cho vui, vả lại dù Như Nguyệt có điều kiện nhưng cô bạn cũng không đủ khả năng tiêu xài như tiểu thư hay tổng tài.

Sau khi lên xe đi được khoảng thời gian.

Như Nguyệt:

- Này Tự An, hôm nay đi du lịch sau cậu không vui vẻ gì hết vậy?

Tự An chỉ nhìn một hồi, chưa kịp trả lời đã bị cắt ngang.

Hoài Lâm:

- Này em quan tâm cậu ta mà bỏ quên anh rồi, anh là thanh mai trúc mã của em mà.

Như Nguyệt:

- Rồi rồi, anh yêu.

Một bạn nhiều truyện la lên:

- Này đôi uyên ương lại phát cơm chó rồi kìa.

Lúc này, Như Nguyệt liền dùng tay đánh mạnh vào bụng người bạn đó.

Sau đó bác tài xế quay xuống nói chọc nói:

- Đôi uyên ương khi nào kết hôn nhớ mời chú đi nha.

Sau một hồi cười đùa, cả xe cũng không còn bận tâm đến chuyện vừa rồi nữa, mỗi người bắt đầu làm việc riêng của mình.

Như Nguyệt:

- Mọi người chia nhau ra đi chơi đi nhé tới tối tập chung ở lại nhé.

Sau khi nói xong, mỗi người đi chơi ở mỗi nơi khác nhau.

Như Nguyệt:

- Hoài Lâm anh đi tới ngôi chùa đó với em đi, em nghe nói nó linh lắm cầu gì được nấy đấy.

Hoài Lâm:

- Được chứ, thi xem ai chạy tới trước nhé.

Nói xong Hoài Lâm liền chạy đi.

Như Nguyệt:

- Này ăn gian chơi chạy trước.

Khi tới được ngôi chùa, cả hai vào cầu nguyện.

Vừa ngẩng đầu lên, cả hai thấy khung cảnh xung quanh thay đổi đột ngột.

Ngôi chùa trở nên tồi tàn, các khách du lịch khác cũng biến mất, bức tượng Phật đã đổi thành một bức tượng tân nương giấy.

Trong lúc cả hai đang hoảng loạn, từ đằng sau, cánh cửa mở ra, Tự An bước vào nói:

- Này hai người theo tôi, đừng hỏi gì hết, không còn nhiều thời gian đâu.

- À mà Hoài Lâm cậu giữ cái này đi nó có ích đấy.

Lúc này, tuy hơi ngờ vực nhưng cả hai vẫn đồng ý theo sau và nhận thứ đó.

Chưa kịp bước qua, có 4 tấm lụa đỏ xuất hiện: một tấm đẩy Tự An qua cửa, hai tấm trói Hoài Lâm với Như Nguyệt lại.

Sau khi đẩy Tự An đi, tấm lụa còn lại cũng khóa chặt cánh cửa.

Và câu truyện đã hết cho xin đánh giá iiiiiii.
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Giai ngẫu phụ trái


Phần 2, chương 2

Sao đó các tấm tơ lụa thả hai người ra.

Như Nguyệt:

- Bây giờ, chúng ta nên làm gì đây?

Hoài Lâm:

- Hay là rời khỏi đây đi, ở ngoài nhiều khi tìm được lối ra, còn trong đây không biết khi nào thứ đó quay lại.

Lúc này, Như Nguyệt chỉ tới cái cửa sổ gần đó.

Nó đặc biệt hơn so với những cái khác: trong khi chúng có khung bằng sắt, thì cái này lại bị bịt kín bằng gỗ.

Hoài Lâm:

- Vậy chúng ta kiếm cái gì đó để cậy nó ra đi.

Như Nguyệt:

- Không cần để em!

Dứt lời, cô bước tới trước ô cửa, tung cước đá thủng một lỗ lớn đủ để một người có thể chui lọt.

Hoài Lâm:

- Bộ em có học võ à....

Như Nguyệt:

- Dạ em có học chút chút, anh đừng bận tâm, mau chui ra đi.

Khi vừa thoát khỏi ngôi chùa, khung cảnh xung quanh làm cả hai kinh ngạc.

Khu phố cổ âm u, hai bên treo đầy lồng đèn.

Sương mù tràn ngập lối đi, trên mỗi chiếc lồng đèn có ghi các chữ:囍 (Song Hỷ), 百年好合 (Trăm năm hạnh phúc),....

Khi cả hai đi được một đoạn thì có thứ gì đó kéo Như Nguyệt đi trước khi bị kéo đi cô chỉ kịp la lên:

- Hoài Lâm cứu em!

Lúc này Hoài Lâm cũng quay lại, chưa kịp nắm lấy tay Như Nguyệt thì cô đã bị kéo đi xa và có một đám rối giấy đi ngang qua.

Chúng cứ đi qua đi lại giữa hai con hẻm liên tục trong vài phút.

Cùng lúc đó, một kẻ bí ẩn nấp trong góc khuất đang âm thầm theo dõi mọi hành động của Hoài Lâm.

Anh tính chạy theo hướng Như Nguyệt vừa bị kéo đi, nhưng sương mù đột ngột dày đặc khiến phố xá quanh mình biến dạng.

Khi làn sương vơi bớt, khung cảnh đã thay đổi hoàn toàn.

Vẫn là những chiếc lồng đèn và màn sương ấy, nhưng các dãy nhà đã bị hoán đổi vị trí; ngay gần đó, một sạp bói toán cũ kỹ bất ngờ xuất hiện.

Hoài Lâm không biết làm gì khi thấy một thứ có hơi lạc quẻ so với mọi thứ xung quanh.

Bước tới, anh thấy bên trong là một người phụ nữ.

Người phụ nữ:

- Cậu muốn tôi giúp cậu cái gì?

Suy nghĩ của Hoài Lâm:" Chắc bà ta không cùng phe với những thứ kia đâu nhỉ, nếu phải chắc mình cũng gặp nguy rồi".

Sau suy nghĩ đó, anh hỏi:

- Vậy bói cho tôi Như Nguyệt ở đâu với cách nào thoát ra đây đi.

Người phụ nữ:

- Vậy, cho tôi biết ngày, tháng, năm sinh của cô gái đó đi.

Hoài Lâm:

- Ngày sinh của cô ấy là: **/**/****.

Người phụ nữ:

- Ta khuyên ngươi nên từ bỏ tìm kiếm cô ta đi, còn cách thoát khỏi đây thì trước sau trả ra được.

Hoài Lâm tức giận tính hỏi bà ta cho rõ hơn thì bà ta cùng sạp bói biến mất.

Trước khi đi, bà ta ném lại một quyển vở cũ.

Trên đó ghi "Nhật kí bản làm lại" mở ra anh thấy trên đầu ghi tên Thất Dung.

Trang kế cô kể: 'Hôm nay lần đầu tôi viết nhật ký.

Tôi vui dữ lắm vì đây là món quà đầu tiên tôi nhận được và anh trai là người tặng cho tôi.

Anh trai tốt với tôi lắm, anh ấy không bao giờ xa lánh tôi.

Ba mẹ hay la anh ấy, bảo anh ấy không được lại gần hay chơi với tôi, và cũng như cả khu phố chẳng ai chơi với tôi cả.

Tuy hơi buồn nhưng anh trai luôn luôn lén chơi và dạy tôi học chữ, tôi rất vui'.

Cuối trang ghi 5/7/1415: 'Hôm nay là sinh nhật mình và mình được anh trai tặng quà, vui quá đi'.

Những trang sau bị mực che mất không đọc được.

Tới trang cuối: 'Hôm nay tôi tân nương giấy sẽ bị hiến tế, bây giờ phải làm gì đây?

Chỉ mong ai đó giúp mình, nhưng chắc sẽ không có ai đâu'.

Hoài Lâm:

- Thương cô gái này thật, bị mọi người ghẻ lạnh, lớn lên lại bị hiến tế.

Lúc này, ở xa xa có đám rối giấy đưa tang trên ảnh tang chính là ảnh của anh và Như Nguyệt, Hoài Lâm liền núp vào góc gần đó, tuy không biết tại sao là ảnh của anh và Như Nguyệt nhưnh nếu đứng lỡ chúng bắt anh thì sao cứu Như Nguyệt được nữa.

Đám rối giấy vừa đi qua liền quay lại nhìn chằm chằm vào Hoài Lâm, sau đó chúng đuổi bắt anh.

Hoài Lâm chạy nhanh, trốn vào một căn nhà.

Ở đó, anh lại tìm thấy một quyển vở y hệt cái anh vừa nhận được, bên trong cũng bị dính mực nên chỉ xem được vài trang.

Nội dung như sau:

Khu phố... này từ xa xưa đã có phong tục tế tân nương giấy.

Tuy khu phố đã giàu sang nhưng phong tục vẫn tiếp tục cho đến năm ấy.

Tân nương Thất Dung, do bị tế khi còn trẻ, không được ai yêu thương nên khi chết đi đã hóa thành lệ quỷ tàn sát tất cả.

Tên chủ mưu may mắn sống sót, hắn ta tu luyện tà thuật, tiếp tục đi gieo rắc tín ngưỡng hiến tế tân nương giấy ở nhiều nơi.

Trước đây hiến tế cho kẻ mà chúng tôn thờ, bấy giờ hiến tế cho hắn để đổi lấy bình an.

Còn Thất Dung cùng với khu phố bị đọa đày, người dân trở thành rối giấy, còn cô trở thành chủ nhân.

Khu phố bị chia làm hai phần Âm và Dương.

Ở phần Âm, cũng chính là nơi giao nhau giữa Âm và Dương đi cùng khu phố, cân phán xét đã được tạo ra.

Đọc xong, Hoài Lâm rất tức giận vì tên đó nhưng anh chẳng làm được gì hắn ta.

Đúng lúc này, từ đằng sau, đám rối giấy đã đuổi tới.

Chúng dồn anh vào trên cây cầu.

Sau đó, anh bất cẩn ngã xuống dưới nước và làm rơi hai quyển vở đã nhặt được trên cầu.

Các bạn muốn biết kết cục của Hoài Lâm ra sau thì cùng mình đón chờ chương 3 nhé, mà cũng nói luôn là Hoài Lâm không biết bơi đâu.

Thông tin nhân vật:

NVC: Hoài Lâm, Như Nguyệt.

Hỗ trợ: Lý Tự An

Phản diện: 1 kẻ mạnh nhất Hồng Tơ Phường, 2 chưa rõ nhưng đã xuất hiện.

Hỗ trợ: Đám rối giấy trong khu phố, lệ quỷ Thất Dung, Đ* ***** *.

Phe thứ ba:???
 
Hương Bát Kỳ Đàm
Giai ngẫu phụ trái


Phần 2, chương 3

Sau khi rơi xuống nước, dòng nước cuốn Hoài Lâm đi.

Khi tỉnh lại, anh thấy Như Nguyệt ở bên và cô bảo:

- Hoài Lâm anh có sao không?

Hoài Lâm:

- Không anh không sao, còn em?

Như Nguyệt:

- Em cũng vậy, em có một điều bất ngờ cho anh đây.

Hoài Lâm:

- Điều gì?

Như Nguyệt:

- Anh đứng dậy trước đi đã.

Khi Hoài Lâm đứng dậy, anh thấy Như Nguyệt ra hiệu cho ai đó đi ra.

Trước mắt cả hai bỗng nhiên có một tân nương xuất hiện, cô tự giới thiệu:

- Tôi là tân nương Thất Dung, cũng là chủ nhân của nơi này.

Từ lúc hai người tới đây, tôi đã phá hai người rất nhiều, tôi thật sự xin lỗi.

Bây giờ, tôi sẽ mở cửa một lần nữa cho cả hai quay về, nhưng nghi lễ hơi lâu, hai người phải đợi đấy.

Sau đó cả hai đi theo Thất Dung trở về nơi ban đầu.

Hoài Lâm thì thầm hỏi:

- Này Như Nguyệt, em có biết tại sao lúc đầu cô ta phá chúng ta, bây giờ lại giúp không?

Như Nguyệt nhỏ tiếng trả lời:

- Lúc đi tìm anh, em có trò chuyện với cô ấy và biết được một chuyện.

Thất Dung từng có giao ước với một nữ quỷ mạnh hơn cô ta rất nhiều.

Ả ta hứa sẽ giúp cô ấy được bước vào vòng luân hồi, đổi lại, cô ấy phải giao ra toàn bộ sức mạnh của mình.

Nhưng không ngờ, nữ quỷ đó đã phản bội.

Bây giờ, Thất Dung chỉ còn chức danh và quyền điều khiển đám rối giấy thôi.

Hoài Lâm:

- Thì ra là vậy, mà nữ quỷ kia muốn nhờ Thất Dung làm gì vậy?

Như Nguyệt

- Em không biết, cô ấy không kể rõ.

- Chít rồi, em làm mất chiếc kẹp tóc anh tặng rồi.

Hoài Lâm:

- Là chiếc kẹp tóc đầu tiên anh tặng sao?

Như Nguyệt:

- Đúng rồi, anh tìm tiếp em được không?

Thời gian còn dài mà.

- Thất Dung ơi cô cứ đi trước, tôi tìm đồ rồi đi.

Thất Dung:

- Hai người đi một mình có an toàn không?

Để tôi sai hai con rối theo canh chừng.

Như Nguyệt:

- Cảm ơn cô, tí nữa chúng tôi về liền.

Vừa nói xong, Như Nguyệt liền kéo Hoài Lâm chạy đi tìm chiếc kẹp.

Cả hai tìm một hồi thì thấy một đình thủy tạ.

Như Nguyệt:

- Hoài Lâm qua đình thủy tạ đó đi.

Hoài Lâm:

- Ừm.

Vừa bước vào, Như Nguyệt lẩm bẩm cái gì đó.

Lúc này, Hoài Lâm nhìn sang Như Nguyệt cô cũng nói lớn hơn:

- Nghiệp chướng nhân gian!

Như Nguyệt đọc xong, môi trường xung quanh thay đổi, nước và cầu dẫn biến mất, chỉ còn một hố đen sâu thẩm.

Hoài Lâm hoảng hốt hỏi:

- Này Như Nguyệt, chuyện gì đã xảy ra?

Em làm đúng không?

Em....muốn làm gì?

Như Nguyệt lạnh lùng nói:

- Đơn giản, bây giờ em đã thực hiện nghi thức phán xét.

- Em muốn hỏi anh một vài câu.

Hoài Lâm:

- Em muốn hỏi gì mà phải làm tới như vậy chứ?

Như Nguyệt:

- Câu thứ nhất anh thật sự yêu tôi?

Tôi khuyên anh nên nói thật, nói thật nói dối là bị oán linh kéo xuống dưới đấy.

À quên trả lời xong mới được nói những cái khác nếu như không tuân theo bị gì tự chịu.

Hoài Lâm:

- Em hỏi cái gì vậy, đương nhiên là anh yêu em rồi!

Lúc này, Như Nguyệt im lặng cô chờ đợi oán linh tới kéo Hoài Lâm đi, nhưng điều đó không xảy ra.

Như Nguyệt bất ngờ nói:

- Cái gì chứ anh thật sự yêu tôi!

Hoài Lâm:

- Phải anh thật sự yêu em từ giây phút ở bên em.

Như Nguyệt nói với cảm xúc tồi tệ:

- Vậy tại sao, năm học cấp 2, anh học chung với tôi thấy, tôi bị bắt nạt anh lại thờ ơ như vậy.

Những kẻ trong lớp bắt nạt tôi anh không báo giáo viên thì thôi, anh còn giúp bọn họ giấu,phá sách vở tôi.

Hoài Lâm:

- Năm cấp 2, anh học ở nơi, khác lên cấp 3 mới về đây gặp em mà?

Như Nguyệt:

- Người đó rõ là anh mà!

Anh học được hai năm rồi chuyển trường, lên cấp 3 tôi gặp lại anh cũng khá bất ngờ đấy.

- Vậy anh yêu tôi vì gì đừng trả lời chung chung!

Hoài Lâm:

- Em có thể chưa biết, hai bên gia đình đã lập hôn ước cho chúng ta, nên anh biết về hoàng cảnh gia đình em.

Như Nguyệt:

- Ý anh là sao?

Hoài Lâm:

- Ý anh là không chỉ vì tính cách, ngoại hình, cách em đối xử và nhiều thứ khác, anh yêu và đối xử tốt với em vì muốn bù đắp cho em về những gì em đã trải qua.

Như Nguyệt:

- Vậy có nghĩa là những thứ em làm là vô nghĩa sao?

Lúc này, có một tiếng nói:

- Ố ồ, không vô nghĩa đâu.

Như Nguyệt:

- Đỗ Hân An, tất cả những điều này là do cô lập ra cô mau giải thích đi.

Hân An bình thản nói:

- Cô cũng phản bội còn gì.

Hoài Lâm:

- Này cô muốn làm gì Như Nguyệt vậy?

Hân An:

- Ta à, đơn giản lắm ta nói với con nhỏ kia dẫn dụ người yêu vào năm cấp 3 của nó tới đây, để ta hiến tới người yêu của nó, nhưng ai ngờ, nó lại phản bội tính hiến tế ngươi để phục vụ mục đích riêng.

Hoài Lâm im lặng nhìn vào Như Nguyệt rồi la lớn:

- Cô ấy có nổi khổ riêng, ngươi có hiểu không mà nói vậy.

Hân An:

- Ôi trời, một kẻ si tình, mà các ngươi sắp chết rồi hay là để ta kể truyện cho nghe nhé.

Nói xong ả ta liền dùng thuật im lặng lên cả hai.

- Hai ngươi ai cũng biết quá khứ của con nhỏ Như Nguyệt rồi nhỉ.

Ta kể lại cho vui nha.

- Gia đình của con nhỏ đó, từ nhỏ ghét nó lập hôn ước để đổi lấy tiền.

Hằng ngày nó bị đánh đặp ép làm đủ thứ việc nhà.

Năm đó ta xuất hiện xúi nó phóng hỏa giết cặp cha mẹ đó.

Linh hồn của bọn họ cùng vơi oán nghiệp giúp ta nhiều lắm đấy.

Nói xong ả ta giải thuật cho Như Nguyệt và cô nói:

- Vậy, kế hoạch của cô đã bắt đầu từ năm tôi 10 tuổi rồi sao, còn em gái của tôi cố có giữ lời hứa không.

Hân An:

- Có chứ, ta giao nó cho Thôi gia, ngươi thì ta chăm sóc.

Đến cấp 2 ta biến thành Hoài Lâm gây ra oán hận cho ngươi, rồi tiếp tục xúi ngươi phóng hỏa đốt trường đấy.

- Hai vụ đó lên báo luôn không nhờ ta chắc ngươi bị bắt lâu rồi.

- Nhớ lại đám giáo viên cũng trả tốt lành gì.

- Nhân tiện nói luôn, để hai ngươi chết không thắc mắc, ta lập ra kế hoạch này để hiến tế hai ngươi để đổi lấy nguồn sức mạnh lớn hơn nữa.

- Điều kiện cả hai ngươi phải nợ nhau hơi khó đó.

Nhưng ta làm được, con nhỏ kia nợ ngươi vì muốn hiến tế ngươi.

- Còn ngươi ta âm thầm thay đổi tính cách ngươi, khiến ngươi chán ghét cô ta và muốn đi đâu đó thật xa để né mối hôn sự tới cấp 3 thì ta hóa giải.

- À mà nảy giờ kể chắc đủ rồi nhỉ.

Ả ta nói xong liền tạo một mũi tên đen phóng thẳng đến Hoài Lâm.

Hoài Lâm cứ nghĩ bản thân phải chết, nhưng không ngờ Như Nguyệt đã lao ra đỡ.

Hân An:

- Còn nhỏ đó khiến ta không ngờ đấy, lựa chọn tốt.

Nếu để như thường thì cả hai cùng chết, còn con nhỏ kia làm như thế thì ta bất ngờ.

Mà sắp chết rồi cho vài giây nói chuyện đấy.

Hoài Lâm nhìn Hân An bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống.

Hân An:

- Ta xin lỗi để ta giải thuật.

Hoài Lâm chỉ nhìn ả ta một hồi rồi quay qua Như Nguyệt khóc nói:

- Như Nguyệt.....

Như Nguyệt cố gắng nói:

- Em không sao, giờ em đã biết anh thật sự yêu em rồi, em hạnh phúc lắm.

Hoài Lâm, ôm chặt Như Nguyệt hơn.

Hân An:

- Sướt mướt quá.

Hân An điều khiển những sinh vật màu đen nhỏ, tách cả hai ra rồi đẩy Như Nguyệt xuống hố đen xùn quanh.

Trước khi rơi xuống cô nói:

- Đồ ngốc, cố gắng chạy rồi sống cho tốt đấy.

Hân An:

- Tới chết còn yêu nhau như vậy à.

Thế chết chung đi!

Ả ta tiếp tục điều khiển các sinh vật màu đen đẩy Hoài Lâm xuống.

Nhưng không được lúc này nhìn từ trong túi anh một chiếc gương nhỏ tỏa ra một luồn khí tuy không rỏ nhưng chắc chắn là từ nó.

Hân An:

- Phiền phức, vậy để ta ra tay.

Ả ta lao về phía Hoài Lâm, nhưng lúc này môi trường xung quanh đã trở lại bình thường.

Hai con rối giấy lao ra chắn lại, lúc này giọng của Thất Dung cũng vang lên:

- Tôi đã cố hết sức rồi mau chạy nhanh lên.

Hân An:

- Con nhải tân nương.

Ngươi nghĩ chạy được sao.

Ả ta điểu khiển các ngôi nhà xung quanh thay đổi cấu trúc.

Thất Dung:

- Chạy theo hướng tay của các con rối giấy.

Hoài Lâm:

- Này sao cô làm được hay vậy?

Thất Dung:

- Chỉ là hy sinh một phần linh hồn của mình thôi mà.

Hoài Lâm:

- Tại sao cô lại làm vậy?

Thất Dung:

- Tôi cũng đã thực hiện nghi thức mở ra quỷ môn quan rồi.

Nó sẽ bắt giữ Hân An còn cậu à không cảm ơn người anh trai đã giúp em....

Nói xong cô biến mất còn cổng đã mở ra và Hoài Lâm đã quay về.

Bên Hân An ả ta bị quỷ môn quan kéo vào. ( Ngoài lề, Hân An bị đầy xuống tầng 18 vì vi phạm quá nhiều tội lỗi: khi còn sống ghen ghét hãm hại giết em mình, khi chết giết sạch cả làng, trốn khỏi địa ngục náo động nhân gian, đã thương Hắc Bạch Vô Thường, hãm hại người khác,...)

Khi quay về, Hoài Lâm thấy mình trong bệnh viện và Tự An ở kế bên chăm sóc.

Tự An:

- Cậu tỉnh rồi à, ba mẹ cậu vừa đi tôi tới đây thăm cậu cũng như lấy lại bảo vật gia truyền luôn.

Hoài Lâm:

- Khi tôi ngất có chuyện gì xảy ra vậy?

Tự An:

- Cậu với Như Nguyệt được chuẩn đoán bị bệnh mà ngất đấy.

Như Nguyệt thì mất vì bệnh tim.

- Chắc là nguyên nhân khác nhưng mà do theo hướng khoa học nên phải chịu.

Chuyện của cả hai cũng được lên báo rồi đấy.

- Còn về xác của cô ấy có cô gái họ Vương tới nhận rồi.

- Thôi tôi về đây, mà chắc Như Nguyệt không còn giận hay ghét cậu đâu nhỉ.Tôi lấy lại bảo vật rồi về đây.

Nói xong Tự An rời đi còn Hoài Lâm ở lại khóc rất lâu.

Thông tin nhân vật hoàn chỉnh:

NVC: Hoài Lâm, Như Nguyệt.

Hỗ trợ: Tự An.

Phản diện: Hân An, Như Nguyệt ( nhưng có thay đổi).

Hỗ trợ: Đám rối giấy, Lệ quỷ Thất Dung ( về sau quay xe), Đ*********.

Phe thứ 3:???

Đã xuất hiện.

NPC: Bạn cùng lớp, tài xế, khách tham quan.
 
Back
Top Bottom