Phần 2, chương 3
Sau khi rơi xuống nước, dòng nước cuốn Hoài Lâm đi.
Khi tỉnh lại, anh thấy Như Nguyệt ở bên và cô bảo:
- Hoài Lâm anh có sao không?
Hoài Lâm:
- Không anh không sao, còn em?
Như Nguyệt:
- Em cũng vậy, em có một điều bất ngờ cho anh đây.
Hoài Lâm:
- Điều gì?
Như Nguyệt:
- Anh đứng dậy trước đi đã.
Khi Hoài Lâm đứng dậy, anh thấy Như Nguyệt ra hiệu cho ai đó đi ra.
Trước mắt cả hai bỗng nhiên có một tân nương xuất hiện, cô tự giới thiệu:
- Tôi là tân nương Thất Dung, cũng là chủ nhân của nơi này.
Từ lúc hai người tới đây, tôi đã phá hai người rất nhiều, tôi thật sự xin lỗi.
Bây giờ, tôi sẽ mở cửa một lần nữa cho cả hai quay về, nhưng nghi lễ hơi lâu, hai người phải đợi đấy.
Sau đó cả hai đi theo Thất Dung trở về nơi ban đầu.
Hoài Lâm thì thầm hỏi:
- Này Như Nguyệt, em có biết tại sao lúc đầu cô ta phá chúng ta, bây giờ lại giúp không?
Như Nguyệt nhỏ tiếng trả lời:
- Lúc đi tìm anh, em có trò chuyện với cô ấy và biết được một chuyện.
Thất Dung từng có giao ước với một nữ quỷ mạnh hơn cô ta rất nhiều.
Ả ta hứa sẽ giúp cô ấy được bước vào vòng luân hồi, đổi lại, cô ấy phải giao ra toàn bộ sức mạnh của mình.
Nhưng không ngờ, nữ quỷ đó đã phản bội.
Bây giờ, Thất Dung chỉ còn chức danh và quyền điều khiển đám rối giấy thôi.
Hoài Lâm:
- Thì ra là vậy, mà nữ quỷ kia muốn nhờ Thất Dung làm gì vậy?
Như Nguyệt
- Em không biết, cô ấy không kể rõ.
- Chít rồi, em làm mất chiếc kẹp tóc anh tặng rồi.
Hoài Lâm:
- Là chiếc kẹp tóc đầu tiên anh tặng sao?
Như Nguyệt:
- Đúng rồi, anh tìm tiếp em được không?
Thời gian còn dài mà.
- Thất Dung ơi cô cứ đi trước, tôi tìm đồ rồi đi.
Thất Dung:
- Hai người đi một mình có an toàn không?
Để tôi sai hai con rối theo canh chừng.
Như Nguyệt:
- Cảm ơn cô, tí nữa chúng tôi về liền.
Vừa nói xong, Như Nguyệt liền kéo Hoài Lâm chạy đi tìm chiếc kẹp.
Cả hai tìm một hồi thì thấy một đình thủy tạ.
Như Nguyệt:
- Hoài Lâm qua đình thủy tạ đó đi.
Hoài Lâm:
- Ừm.
Vừa bước vào, Như Nguyệt lẩm bẩm cái gì đó.
Lúc này, Hoài Lâm nhìn sang Như Nguyệt cô cũng nói lớn hơn:
- Nghiệp chướng nhân gian!
Như Nguyệt đọc xong, môi trường xung quanh thay đổi, nước và cầu dẫn biến mất, chỉ còn một hố đen sâu thẩm.
Hoài Lâm hoảng hốt hỏi:
- Này Như Nguyệt, chuyện gì đã xảy ra?
Em làm đúng không?
Em....muốn làm gì?
Như Nguyệt lạnh lùng nói:
- Đơn giản, bây giờ em đã thực hiện nghi thức phán xét.
- Em muốn hỏi anh một vài câu.
Hoài Lâm:
- Em muốn hỏi gì mà phải làm tới như vậy chứ?
Như Nguyệt:
- Câu thứ nhất anh thật sự yêu tôi?
Tôi khuyên anh nên nói thật, nói thật nói dối là bị oán linh kéo xuống dưới đấy.
À quên trả lời xong mới được nói những cái khác nếu như không tuân theo bị gì tự chịu.
Hoài Lâm:
- Em hỏi cái gì vậy, đương nhiên là anh yêu em rồi!
Lúc này, Như Nguyệt im lặng cô chờ đợi oán linh tới kéo Hoài Lâm đi, nhưng điều đó không xảy ra.
Như Nguyệt bất ngờ nói:
- Cái gì chứ anh thật sự yêu tôi!
Hoài Lâm:
- Phải anh thật sự yêu em từ giây phút ở bên em.
Như Nguyệt nói với cảm xúc tồi tệ:
- Vậy tại sao, năm học cấp 2, anh học chung với tôi thấy, tôi bị bắt nạt anh lại thờ ơ như vậy.
Những kẻ trong lớp bắt nạt tôi anh không báo giáo viên thì thôi, anh còn giúp bọn họ giấu,phá sách vở tôi.
Hoài Lâm:
- Năm cấp 2, anh học ở nơi, khác lên cấp 3 mới về đây gặp em mà?
Như Nguyệt:
- Người đó rõ là anh mà!
Anh học được hai năm rồi chuyển trường, lên cấp 3 tôi gặp lại anh cũng khá bất ngờ đấy.
- Vậy anh yêu tôi vì gì đừng trả lời chung chung!
Hoài Lâm:
- Em có thể chưa biết, hai bên gia đình đã lập hôn ước cho chúng ta, nên anh biết về hoàng cảnh gia đình em.
Như Nguyệt:
- Ý anh là sao?
Hoài Lâm:
- Ý anh là không chỉ vì tính cách, ngoại hình, cách em đối xử và nhiều thứ khác, anh yêu và đối xử tốt với em vì muốn bù đắp cho em về những gì em đã trải qua.
Như Nguyệt:
- Vậy có nghĩa là những thứ em làm là vô nghĩa sao?
Lúc này, có một tiếng nói:
- Ố ồ, không vô nghĩa đâu.
Như Nguyệt:
- Đỗ Hân An, tất cả những điều này là do cô lập ra cô mau giải thích đi.
Hân An bình thản nói:
- Cô cũng phản bội còn gì.
Hoài Lâm:
- Này cô muốn làm gì Như Nguyệt vậy?
Hân An:
- Ta à, đơn giản lắm ta nói với con nhỏ kia dẫn dụ người yêu vào năm cấp 3 của nó tới đây, để ta hiến tới người yêu của nó, nhưng ai ngờ, nó lại phản bội tính hiến tế ngươi để phục vụ mục đích riêng.
Hoài Lâm im lặng nhìn vào Như Nguyệt rồi la lớn:
- Cô ấy có nổi khổ riêng, ngươi có hiểu không mà nói vậy.
Hân An:
- Ôi trời, một kẻ si tình, mà các ngươi sắp chết rồi hay là để ta kể truyện cho nghe nhé.
Nói xong ả ta liền dùng thuật im lặng lên cả hai.
- Hai ngươi ai cũng biết quá khứ của con nhỏ Như Nguyệt rồi nhỉ.
Ta kể lại cho vui nha.
- Gia đình của con nhỏ đó, từ nhỏ ghét nó lập hôn ước để đổi lấy tiền.
Hằng ngày nó bị đánh đặp ép làm đủ thứ việc nhà.
Năm đó ta xuất hiện xúi nó phóng hỏa giết cặp cha mẹ đó.
Linh hồn của bọn họ cùng vơi oán nghiệp giúp ta nhiều lắm đấy.
Nói xong ả ta giải thuật cho Như Nguyệt và cô nói:
- Vậy, kế hoạch của cô đã bắt đầu từ năm tôi 10 tuổi rồi sao, còn em gái của tôi cố có giữ lời hứa không.
Hân An:
- Có chứ, ta giao nó cho Thôi gia, ngươi thì ta chăm sóc.
Đến cấp 2 ta biến thành Hoài Lâm gây ra oán hận cho ngươi, rồi tiếp tục xúi ngươi phóng hỏa đốt trường đấy.
- Hai vụ đó lên báo luôn không nhờ ta chắc ngươi bị bắt lâu rồi.
- Nhớ lại đám giáo viên cũng trả tốt lành gì.
- Nhân tiện nói luôn, để hai ngươi chết không thắc mắc, ta lập ra kế hoạch này để hiến tế hai ngươi để đổi lấy nguồn sức mạnh lớn hơn nữa.
- Điều kiện cả hai ngươi phải nợ nhau hơi khó đó.
Nhưng ta làm được, con nhỏ kia nợ ngươi vì muốn hiến tế ngươi.
- Còn ngươi ta âm thầm thay đổi tính cách ngươi, khiến ngươi chán ghét cô ta và muốn đi đâu đó thật xa để né mối hôn sự tới cấp 3 thì ta hóa giải.
- À mà nảy giờ kể chắc đủ rồi nhỉ.
Ả ta nói xong liền tạo một mũi tên đen phóng thẳng đến Hoài Lâm.
Hoài Lâm cứ nghĩ bản thân phải chết, nhưng không ngờ Như Nguyệt đã lao ra đỡ.
Hân An:
- Còn nhỏ đó khiến ta không ngờ đấy, lựa chọn tốt.
Nếu để như thường thì cả hai cùng chết, còn con nhỏ kia làm như thế thì ta bất ngờ.
Mà sắp chết rồi cho vài giây nói chuyện đấy.
Hoài Lâm nhìn Hân An bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống.
Hân An:
- Ta xin lỗi để ta giải thuật.
Hoài Lâm chỉ nhìn ả ta một hồi rồi quay qua Như Nguyệt khóc nói:
- Như Nguyệt.....
Như Nguyệt cố gắng nói:
- Em không sao, giờ em đã biết anh thật sự yêu em rồi, em hạnh phúc lắm.
Hoài Lâm, ôm chặt Như Nguyệt hơn.
Hân An:
- Sướt mướt quá.
Hân An điều khiển những sinh vật màu đen nhỏ, tách cả hai ra rồi đẩy Như Nguyệt xuống hố đen xùn quanh.
Trước khi rơi xuống cô nói:
- Đồ ngốc, cố gắng chạy rồi sống cho tốt đấy.
Hân An:
- Tới chết còn yêu nhau như vậy à.
Thế chết chung đi!
Ả ta tiếp tục điều khiển các sinh vật màu đen đẩy Hoài Lâm xuống.
Nhưng không được lúc này nhìn từ trong túi anh một chiếc gương nhỏ tỏa ra một luồn khí tuy không rỏ nhưng chắc chắn là từ nó.
Hân An:
- Phiền phức, vậy để ta ra tay.
Ả ta lao về phía Hoài Lâm, nhưng lúc này môi trường xung quanh đã trở lại bình thường.
Hai con rối giấy lao ra chắn lại, lúc này giọng của Thất Dung cũng vang lên:
- Tôi đã cố hết sức rồi mau chạy nhanh lên.
Hân An:
- Con nhải tân nương.
Ngươi nghĩ chạy được sao.
Ả ta điểu khiển các ngôi nhà xung quanh thay đổi cấu trúc.
Thất Dung:
- Chạy theo hướng tay của các con rối giấy.
Hoài Lâm:
- Này sao cô làm được hay vậy?
Thất Dung:
- Chỉ là hy sinh một phần linh hồn của mình thôi mà.
Hoài Lâm:
- Tại sao cô lại làm vậy?
Thất Dung:
- Tôi cũng đã thực hiện nghi thức mở ra quỷ môn quan rồi.
Nó sẽ bắt giữ Hân An còn cậu à không cảm ơn người anh trai đã giúp em....
Nói xong cô biến mất còn cổng đã mở ra và Hoài Lâm đã quay về.
Bên Hân An ả ta bị quỷ môn quan kéo vào. ( Ngoài lề, Hân An bị đầy xuống tầng 18 vì vi phạm quá nhiều tội lỗi: khi còn sống ghen ghét hãm hại giết em mình, khi chết giết sạch cả làng, trốn khỏi địa ngục náo động nhân gian, đã thương Hắc Bạch Vô Thường, hãm hại người khác,...)
Khi quay về, Hoài Lâm thấy mình trong bệnh viện và Tự An ở kế bên chăm sóc.
Tự An:
- Cậu tỉnh rồi à, ba mẹ cậu vừa đi tôi tới đây thăm cậu cũng như lấy lại bảo vật gia truyền luôn.
Hoài Lâm:
- Khi tôi ngất có chuyện gì xảy ra vậy?
Tự An:
- Cậu với Như Nguyệt được chuẩn đoán bị bệnh mà ngất đấy.
Như Nguyệt thì mất vì bệnh tim.
- Chắc là nguyên nhân khác nhưng mà do theo hướng khoa học nên phải chịu.
Chuyện của cả hai cũng được lên báo rồi đấy.
- Còn về xác của cô ấy có cô gái họ Vương tới nhận rồi.
- Thôi tôi về đây, mà chắc Như Nguyệt không còn giận hay ghét cậu đâu nhỉ.Tôi lấy lại bảo vật rồi về đây.
Nói xong Tự An rời đi còn Hoài Lâm ở lại khóc rất lâu.
Thông tin nhân vật hoàn chỉnh:
NVC: Hoài Lâm, Như Nguyệt.
Hỗ trợ: Tự An.
Phản diện: Hân An, Như Nguyệt ( nhưng có thay đổi).
Hỗ trợ: Đám rối giấy, Lệ quỷ Thất Dung ( về sau quay xe), Đ*********.
Phe thứ 3:???
Đã xuất hiện.
NPC: Bạn cùng lớp, tài xế, khách tham quan.