Cập nhật mới

Khác [ HSR x Reader ] lust and love.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
342361372-256-k711514.jpg

[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
Tác giả: Ithannn__
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

dấn thân vào ngọn lửa dục vọng.

Warning: chịt chịt, và chịt.



xreader​
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Jing Yuan ]


Plot: Vào nhà ông cấp dưới, thấy vợ ổng bị sưng ngực nên mát xa, tiện thể chơi luôn vợ của ổng.

Chơi phê quá nên mỗi ngày sang nhà ổng chơi vợ ổng mang bầu cmnl. ヽ(*・ω・)ノ

Warning: NTR, big boobs, sneaky, tục tĩu, OOC, tất cả đều là người trưởng thành.

______________________

Một ngày tuyệt vời với một người nội trợ như Y/N.

Trời xanh mây đẹp, đống quần áo của em phơi từ sáng chắc khô rồi, nhưng lười lấy quá, nên thôi, xế chiều thì lấy, dù gì cũng chả ai đi cướp quần áo của nhà em đâu.

Sớm trưa, Y/N vừa ăn cơm xong, em đang đứng trong phòng bếp rửa bát đĩa.

Thì bùm, tiếng lạch cạch của cửa, cộng thêm tiến gọi tên khiến Y/N giật mình.

"Giờ này chắc ai cũng phải đi ngủ trưa rồi đấy chứ?"

Em thắc mắc.

Nhưng vẫn cố gắng rửa xong đống bát đĩa rồi lon ton đi ra mở cửa.

Cô vợ ngoan hiền của **** mở cửa, thì người đứng trước mặt em là đồng nghiệp, hoặc nói đúng hơn là sếp của chồng em - Jing Yuan.

"A..."

Y/N đứng hình trong vài giây, rồi lúng túng cúi đầu chào Jing Yuan.

"Chào anh ạ."

Jing Yuan cũng gật đầu chào lại: "Xin chào, xin lỗi em vì giờ này đột ngột đến nhà hai vợ chồng," Anh ta ngáp nhẹ.

"Chồng em đi công tác, không kịp nhắn tin cho em nên tôi đến nhà em thông báo thay."

Y/N gật gù, hiểu sao hôm nay ông chồng dậy sớm vcl rồi.

"Anh vào nhà không ạ?

Trời nóng anh nhỉ?"

Em mời người đàn ông đấy vào nhà, không biết rằng tí ổng sẽ làm cái chuyện bậy bạ gì với em đâu.

"Cảm ơn em."

Jing Yuan gật đầu, bước vô trong.

"Nhà rộng nhỉ?

Em và cậu ấy cưới nhau bao lâu rồi ta?

Anh quên mất."

Anh ta hỏi.

"3 năm rồi ạ."

"Hừm..."

Jing Yuan nhìn quanh nhà.

Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi ngồi xuống sofa.

"Nhà em không có con à?"

"Dạ...

Chồng em bảo đợi sự nghiệp ổn định đã rồi có con."

Em nói đến đây thì Jing Yuan ngạc nhiên.

Em hơi khó hiểu trước biểu cảm của anh ta.

"Sao thế ạ?"

" Vậy là cậu ta còn chưa thân mật với em lần nào à?".

Y/N đứng hình.

Sếp gì hỏi câu riêng tư dữ vậy?

Mà đã thế, mặt thì tỏ ra ngạc nhiên xong vẫn có cái giọng điệu ngái ngủ, như kiểu nó quá bình thường luôn.

"Dạ."

"Ừm..."

Jing Yuan gật gù.

"Cho anh xin ít nước được không?

Anh hơi khát."

Y/N cũng nghe, cũng đi ra lấy nước cho gã sếp của chồng.

Chỉ là, lúc đi đến chỗ bình nước, gã Jing Yuan ngồi trên sofa, ngắm nhìn cặp mông tròn mịn qua lớp váy mỏng kia của em, không kiềm được mà huýt sáo một cái.

Mông này mà tét chắc thích lắm, nghĩ thôi mà Jing Yuan cũng thấy mình hơi cứng rồi.

"Nước anh đây."

"Cảm ơn em."

Jing Yuan cầm lấy cốc nước và tu một hơi hết sạch.

Mắt anh đảo lên nhìn Y/N, xem xét em.

Em có vẻ đẹp của một người vợ đảm đang, mẫu người lý tưởng của các ông chồng... có tư tưởng hơi sai lệch chút đấy.

Jing Yuan đoán chắc là em vẫn chưa qua tuổi 30, vì mặt em vẫn rất trẻ, non nớt ( đối với ổng).

Đặc biệt là thân hình của em, nhỏ nhắn, cặp vú tròn đằng sau lớp vải kia to đùng, Jing Yuan tưởng tượng được rằng sẽ rất phê khi được bóp nó.

Chung chung, em 10/10 cmnl.

Thằng kia sướng vãi, được cô vợ ngon như này mà không biết hưởng.

Jing Yuan thở dài, ngẫm nghĩ.

Hay thế chỗ nó luôn nhỉ?

Nãy thấy bảo chưa làm lần nào, hừm...

Lúc mà anh đang ngẫm nghĩ, thì Y/N đã lay nhẹ anh, gọi gọi anh dậy.

"Sao thế ạ?

Trông anh đờ đẫn quá."

Jing Yuan giật mình, vội bảo không sao cả, anh buồn ngủ thôi.

"Mà ngực em trông to nhỉ?

Anh thấy nó cứ như sưng sưng lên, chẳng giống size ngực bình thường."

Bỏ mẹ, lỡ thốt lời rồi.

Jing Yuan đứng hình trước câu nói của mình.

Anh đổ mồ hôi hột, liếc sang nhìn mặt cô chủ nhà.

Địt mẹ, nước đi này ngu quá, đéo cứu được.

"...."

Mặt em trông có vẻ đang load lấy câu từ của Jing Yuan.

Anh ta hoảng hơn.

"A- anh xin lỗi.

Nhìn ngực em trông to quá nên anh hơi thắc mắc-" Jing Yuan lại bịt mồm mình lại, con mẹ nó, nước đi này còn ngu hơn ấy chứ.

"...

Anh Jing Yuan tinh mắt ghê!"

Hả?

Jing Yuan giật mình, mặt anh ta ngố cả ra, tròn mắt nhìn Y/N.

"S- sao?"

"Ngực em mấy nay không biết tại sao, nó cứ sưng lên.

Chồng em bảo bôi thuốc đi, nhưng bôi thuốc có được đâu.

Híc..

Ghét lắm ý.

Ngực em cũng đau nữa."

Á à, Jing Yuan thầm mở cờ trong bụng, thằng cấp dưới của mình ngu quá, vợ đau ngực thế này không xoa bóp gì cả...

Thế thì để anh giúp vợ chú nhá.

"Đau lắm không?"

Jing Yuan giả vờ hỏi han, anh vô tư dùng tay chạm vào ngực em luôn.

"Éc..."

Y/N khẽ run lên.

"D- dạ...

Không đau lắm, nhưng khó chịu ấy ạ."

"À à...

Anh hiểu rồi.

Mẹ anh hay bị đau ngực như em ấy.

Bố anh có chỉ anh cách mát xa ngực đấy."

Giải mồm miệng dẻo nhất thế giới, vào tay Jing Yuan đi nào.

"Em muốn thử không?"

"À..

Ờm..."

Y/N có vẻ lúng túng.

Jing Yuan vội bồi thêm ngay.

"Em yên tâm.

Đây là người giúp người.

Không phải ngoại tình đâu."

"Ừm...

N- nghe theo anh Jing Yuan vậy."

Úi dời.

Jing Yuan cười mỉm.

"Vậy..

Phiền em cởi áo ra hộ anh."

"D- dạ?!

Không..

Không cởi áo không được ạ?"

Jing Yuan lại giả vờ thở dài, anh tiếp tục nói dối em.

"Cứ mặc áo thì chỉ càng làm em khó chịu hơn thôi."

Với thêm quả biểu cảm nghiêm túc trên mặt, Jing Yuan cuối cùng cũng dụ được người kia cởi áo ra.

Quả nhiên, là một tuyệt tác.

Jing Yuan thầm nghĩ, khẽ liếm môi khi em không để ý, mắt dán chặt vào cặp ngực kia.

Nhìn là muốn bú.

"Anh bắt đầu nhé."

Jing Yuan chậm rãi đưa tay chạm vào ngực em, xoa bóp nó một cách nhẹ nhàng.

Vừa bóp vừa xoa, anh ta khẽ liếc nhìn bản mặt của người kia.

Mặt em đang ửng hồng, nhìn rất đáng yêu.

Jing Yuan hỏi, thăm dò xem em đang thấy thế nào.

"T- tốt lắm ạ.

Em thấy đỡ đau hơn rồi.."

"Tốt quá."

Jing Yuan khẽ cười mỉm, anh tiếp tục 'mát xa' cho cặp ngực chà bá của em.

Núm vú của Y/N vì được chăm sóc tận tình nên cũng dần cứng lại, nhô lên.

Em hơi xấu hổ, định bảo Jing Yuan dừng lại, nhưng...

Sướng quá, em muốn.. thêm.

Dù biết nó hơi sai sai, nhưng Jing Yuan bảo là giúp em mát xa cho đỡ đau ngực, nên cũng chẳng sai đâu nhỉ?

Nhỉ?

Mãi một lúc sau, Jing Yuan mới không nỡ, luyến tiếc đưa tay rời xa khỏi cặp ngực kia.

Nó được mát xa cho đỏ ửng cả lên rồi.

Chủ nhân của nó cũng chẳng vừa, mặt sướng lắm, còn hơi thở hổn hển nữa.

"Ưm..

Em cảm ơn anh Jing Yuan ạ."

Y/N mỉm cười, cảm ơn người đàn ông ga lăng kia đã mát xa ngực cho mình.

"Không có gì đâu.

Chuyện người tốt nên làm thôi."

Jing Yuan cười lại, ánh mắt bậy bạ nhìn em.

Anh ta muốn đè em ra, ngay bây giờ.

"Mà em khi nãy nói là chồng chưa thân mật với em lần nào nhỉ?

Cần anh chỉ trước cho đỡ bỡ ngỡ không?"

Jing Yuan cười nhếch mép, nhìn phản ứng của em.

Y/N hơi ngại ngùng khi Jing Yuan lại hỏi câu này, mắt em nhìn sang chỗ khác, tay thuận tiện móc khuya áo lại.

"D- dạ..

Nhưng chỉ kiểu gì?"

"Thì...

Anh sẽ thử làm cùng em, em cứ coi anh là chồng của em ý.

Em cũng chẳng mất gì ( ngoài mất trinh) đâu?

Đúng không?"

Jing Yuan bày ra vẻ mặt thành thật, kiểu 'Em yên tâm, cứ tin anh' khiến Y/N ngây thơ, tin anh thật, và sẵn sàng 'thử làm chuyện ấy' với Jing Yuan.

_________________

"Ah..

Ah..

J- Jing Yuan, l- làm ơn.. (Ưm-), nhẹ lại...

Chậm lại..

Anh ơi.."

Đây là lần thứ hai mà Jing Yuan với Y/N làm tình cùng nhau trong ngày rồi.

Em bây giờ mới biết mình bị lừa, mà giờ còn làm gì được đâu, bị cặc của Jing Yuan giã cho sướng ngất, chẳng biết trời chăng đất hỡi gì nữa.

Lỗ dâm vẫn đang mút cặc không ngừng nghỉ, tiếng bạch bạch vang khắp cả phòng khách.

Jing Yuan trông vẫn còn đang sung sức lắm, chẳng có ý định tha cho người bên dưới.

"Sao?

Cái lồn của em còn đang bóp chặt lấy cặc tôi đây này.

Sướng chứ gì?"

Giọng anh ta hơi chễ giễu, Jing Yuan cười nhếch mép nhìn em, anh ta cúi xuống, cướp lấy đôi môi đỏ mọng kia, hôn cháo lưỡi với em.

"T- tha em...

Anh bắn vào trong mất...

Hức,...

C- chồng ơi.."

"Em nghĩ chồng của em sẽ đến và cứu em sao?

Anh ta sẽ nghĩ gì khi biết em lên giường với thằng đàn ông khác?

Giờ em vẫn còn nghĩ được đến hắn à?"

Jing Yuan, không biết vì sao, nổi cơn ghen trong khi người nên nổi cơn ghen phải là người khác, chứ đéo phải anh.

Gã địt em mạnh bạo hơn, tinh dịch bên trong không chịu nổi, phải trào ra làm ướt nơi giao hợp.

Em vừa sướng vừa đau, thứ nào chịu nổi.

"Ưm..

J- Jing Yuan, nhẹ lại...

Hức, đau...

E- em đau-"

"Thế nói tôi nghe.

Em là của ai nào?

Có phải của thằng kia không?"

Ơ hay, Jing Yuan hỏi buồn cười quá.

Câu trả lời này, bình thường Y/N sẽ nói là của ****, nhưng bây giờ, tình thế éo le, với cả cặc của Jing Yuan địt em sướng quá.

Chưa làm với ông chồng của mình, nhưng, Y/N nghĩ là, chồng của em chắc chẳng sướng bằng Jing Yuan đâu ha.

Nên là...

"Của...

Của, của.. anh Jing Yuan ạ..

Hưm..

Ư, sướng quá...

Jing Yuan.."

"Đúng rồi.

Em giỏi quá."

Nói xong, Jing Yuan bắn tinh lần cuối, vào thẳng tử cung của Y/N.

Em sướng trợn mắt, chân vô thức quấn chặt lấy hông Jing Yuan, nên phải mất một lúc mới có thể rút cặc ra.

Tinh dịch không còn bị chặn đường lối nữa, cùng nhau chảy ra.

Y/N mệt đến lả, ngã cả người xuống.

Jing Yuan cũng chả khá hơn là bao, anh thở hổn hển, nhìn lấy tác phẩm mình tạo ra thì nhếch mép không xuống lại được, cũng nhận ra là em đã ngủ thiếp đi ngay khi nó xong rồi.

Jing Yuan ngắm em, trầm ngâm.

"Trông em kìa..."

Cuối cùng, anh ta cười khúc khích, nằm xuống, ôm lấy em, thủ thỉ.

"Hmm.. **** đã không chăm sóc em tốt, thì để anh nhé.

Anh có tài chính ổn định, em đỡ phải đợi tên kia thì mới được có con rồi."

Jing Yuan hôn lên má em, giọng chắc nịt.

Và thằng chồng kia cũng còn cái nịt.

____________

Bonus:

- Cuối cùng thì Y/N cũng phải đồng ý việc 'địt nhau lén lút, vụng trộm' với Jing Yuan.

Dù không đồng ý với cách làm này của Jing Yuan, nhưng phải công nhận, em thích nó thật.

- Jing Yuan siêu thích chơi trước mặt chính thất.

Ý là:

Ông chồng đang ngồi xem TV, thì Jing Yuan và em sẽ ở phía sau, âu yếm và địt nhau đấy.=)))))

- Ông sếp ngủ gật này làm Y/N nhiều lúc nổi cơn điên, cụ thể: địt nhau xong thì lăn ra ngủ cmn vào người em, mà ổng thì nặng, em thì không khỏe lắm -> Lúc ngủ, Jing Yuan nằm đè lên người em.
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Yanqing ]


Plot: Mới ngày đầu gặp chồng tương lai, tôi đấm gãy mũi ổng.

Warning: ngu ngu hài hài.

_______________

Y/N đổ mồ hôi hột, nhìn đôi tay dính máu của mình, rồi lại nhìn chàng trai mặt mũi sáng ngời trước mặt.

Em đấm gãy mũi một thằng con trai.

Lạy Aeon Lan, mẹ em bóp em chết!!

Em lúng túng, đến gần cậu ấy, không biết hỏi gì.

"À- à ờm...

Còn sống không bồ ơi?"

"...

Không thưa bồ tôi, tôi chết rồi ạ."

Yanqing thở dài, lấy khăn lau lau mũi, cậu không thể tin được cô gái trước mặt sẽ hỏi câu ngốc nghếch như này.

"Tôi xin lỗi..

Tại giật mình quá, nhỡ đấm bồ-"

"Không sao không sao, tôi đấm nhau quen rồi, haha."

Yanqing phẩy phẩy tay.

Em cũng an tâm hơn phần nào.

"Cậu là?"

"Tui là Y/N, tui mới đến Luofu thôi, và tui đến từ thuyền khác của liên minh Xianzhou!"

((Tui nghe là Xianzhou có 6 phi thuyền khác nhau?:O

À, hiểu.

Bảo sao em mặc trông khá khác với mọi người, Yanqing ngầm đánh giá người con gái trước mặt.

Xinh đấy.

"Tôi là Yanqing.

Rất vui được gặp Y/N."

"À, cậu là người mà tướng quân Jing Yuan và..

Gì nhở?

'bổn tọa' gì gì đó nhắc tới sao?"

Yanqing nghe đến việc Jing Yuan nhắc đến cậu với một người khác thì cảm thấy siêu tự hào, cười thầm trong lòng.

"Vậy tướng quân Jing Yuan nói gì về tôi ấy?"

"Cậu bé mít ướt,"

Sát thương tâm lý x 1

"Dễ dỗi,"

Sát thương tâm lý x 2

"Và luôn luôn lèo nhèo!"

Yanqing chính thức không còn lỗ chui.

Cậu gượng cười, trong lòng thầm rủa tướng quân yêu mến.

Trước mặt con gái người ta, có thể khen xíuuuuu được không ạ, khanh cũng biết tủi thân đấy, tướng quân tồi vc.

_______________

Sau một thời gian, Yanqing và Y/N thân nhau như chó với chó.

Ban đầu Jing Yuan giữ em lại vì nghe sư phụ cũ của em bảo là em trầm tính ít nói lắm.

Ai dè, bị Yanqing lây cho cái thói lắm mồm đòi ra ngoài đánh đấm, Jing Yuan tức quá tóm hai đứa ném đi chăm bé Mimi, hay là Đạp Lãng Tuyết Sư Tử của ngài.

"...

Tui tự hỏi là tướng quân của bồ tèo mắt nhìn kiểu gì vậy, con này hồi bé thì giống loài 'Ly nô' chỗ quái nào?"

Y/N nhăn mặt, nhìn con sư tử trước mặt.

"Không, hồi bé giống thật đấy," Yanqing vừa nói, vừa vuốt lông Mimi.

"Không tin."

"Đây!"

Yanqing đưa ảnh ra.

"..."

"Giống chỗ nào?

Cả hai người đều mù rồi!!"

Thế là, cả hai cãi nhau om sòm, làm Mimi không ngủ được, thế là nó nổi khùng, rượt cả hai báo con của tướng quân chạy lòi mạng quanh sân vườn.

Tướng quân Jing Yuan về thì thấy khu vườn của mình thành nồi cám, kiếm Yanqing thì cắm trên đất, cái lọ nước mùi thơm thơm của Y/N thì nằm vỡ dưới nền cỏ, còn Mimi thì hít phải mùi thơm thơm kia thì lăn đùng ra như vừa hít mai thúy.

Hai cô cậu thì đang ngồi ôm nhau trên cây, miệng kêu oai oái như con chim sẻ 'ét ô ét' tướng quân.

"..."

"Hai khanh ngậm miệng dùm ta cái, chim sẻ còn hót hay hơn."

Cả ngày hôm đấy, Yanqing và Y/N nắm tay nhau đi dọn bãi chiến trường.

Tối về ôm nhau ngủ như vợ chồng.

Jing Yuan nhìn mà cũng tự hỏi, hai đứa này lén lút vụng trộm à.

"Cả hai chỉ là bạn bè thôi ạ."

Thôi, chúng bây nín cái mồm.

Xạo l vừa.

Jing Yuan lẩm bẩm, mắt dán chặt vào hai người đang từng bước tiến vào lễ đường kia.

Bạn bè dữ chưa?

Cơ mặt của Jing Yuan hơi giật giật, ban đầu ngài khinh bỉ bọn yêu đương này, đếch định đi đâu.

Nhưng nghe là đám cưới chúng nó có chim sẻ,...

Thế là bùm, Jing Yuan đến sớm nhất, xong chả thấy con chim sẻ nào cả, muốn đi về cũng chẳng được, nên thôi, miễn cưỡng làm khách mời.

Thế quái nào, Y/N, với cái tài ném đồ, ném cái nào trúng đầu Yanqing phát đấy.

Em ném hoa kiểu gì, không trúng đầu Yanqing nữa, trúng thẳng mặt tướng quân, làm đổ luôn cốc trà.

Ngày hôm ấy, Jing Yuan suýt dùng thần quân đập tan cái đám cưới này.

Sư cha nhà nó.
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Luocha ]


"I know, i know, i know, that,

You hate me."

(ABO!Au, Enigma!

Luocha x Alpha!

Reader.)

____________________

Y/N là một Alpha.

Em tự hào về dòng máu của mình.

Em có một mùi hương thơm nhè nhẹ của xoài chín, mùi thơm ngọt, khiến ai cũng phải mê mẩn.

Luocha cũng vậy.

Anh mê mẩn mùi hương của em, anh muốn độc chiếm cái mùi thơm này.

Nhưng liệu em sẽ ghét anh không?

Nếu, dòng máu của anh có thể khiến em, từ một Alpha kiêu hãnh, thành một Omega nhỏ con, yếu đuối.

Luocha từ lúc gặp em đã đắn đo vì điều này, anh muốn tiến thêm bước nữa.

Nhưng với em, tình bạn mà thôi.

Với lý do là, anh không phải Omega, để cả hai có thể làm bạn đời.

Bé con ạ, Omega trong cuộc chơi này không phải anh đâu, mà là em.

_________________

Vẫn như bao ngày, em và Luocha cùng nhau rải bước trên con đường của Luofu, ngắm nhìn quang cảnh tấp nập nơi đây.

Em vẫn như cũ, kéo anh đến nơi bán xiên que (bẩn) như ngày nào.

Người bình thường mà mỗi ngày ăn cái này chắc chán ngấy đến chết, còn Luocha, lại không thấy vậy.

"Được Y/N mời ăn là anh vui đến độ không thấy ngán nữa rồi."

Mỗi lần Luocha nói câu kiểu kiểu vậy, Y/N đều cười khúc khích, khen Luocha dẻo miệng.

Ăn xiên que xong, hai người ngồi trên ghế đá, nhìn dòng người phía dưới, bé như những con kiến.

"Em tự hỏi là mình có thể kiếm được một Omega cho mình không?" _ Em than thở, mắt chán nản.

"Sao không tìm Alpha mà yêu ấy?

Tôi thấy Omega ở Luofu ít lắm."

Em cười khúc khích, hoàn toàn không nhận ra ngụ ý trong câu nói của Luocha.

"Haha, hai Alpha sao yêu được nhau chứ?

Luocha ngốc."

"Em không tin là hai Alpha yêu nhau được à?"

Luocha cười mỉm.

Còn em thì gật gật.

"Trong sách chưa bao giờ nói đến việc đấy cả!"

"Không nói, cũng không phải là không có.

Em muốn anh cho xem một ví dụ không?

Ví dụ này, đặc biệt là được xem tận mắt, tự trải nghiệm."

"Pfft, anh vẫn chưa từ bỏ ý định đấy à?"

"Chỉ ví dụ thôi."

Em đắn đo một hồi, nhìn người đàn ông thiện lương trước mặt.

Thôi thì tình huynh đệ, em liền gật đầu.

Cái gật đầu này, chấm dứt cho tình huynh đệ, nhưng lại là khởi đầu của 'tình yêu', giữa em và anh.

________________

"Anh là thứ Beta cái quỷ gì vậy..?

Đồ khốn.."

Em nhìn anh bằng ánh mắt hoảng sợ, và giận dữ.

Tay em giữ lấy gáy, nơi có một vết cắn sâu, chảy cả máu.

Luocha chỉ nhìn lại em, mặt trầm ngâm.

"Anh không phải Beta, cũng không phải Alpha."

Anh quỳ một chân xuống, nâng mặt em lên.

"Em sẽ mãi không biết được anh là thứ gì đâu."
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Blade ]


"Muỗi cắn."

(Blade x Reader, r16 hoặc 17.)

________________

"Chị ơi, em lại bị muỗi cắn."

Em phụng phịu, chạy ra chỗ Kafka, vạch áo ra cho ả xem.

Rất nhiều vết bầm đỏ nhỏ xíu xìu xiu, tràn lan trên cổ, vai của em.

Kafka nhìn lấy chúng, miệng vẫn nở nụ cười đẹp đẽ.

"Ôi chao, chắc là máu của bé Y/N rất thu hút bọn muỗi đó."

Ả chạm lên vai em.

"Còn chỗ nào khác nữa không?"

Kafka hỏi.

"Đùi nữa ạ."

Kafka đứng hình mất vài giây, xong khẽ liếc sang gã đàn ông đang đứng dựa vào góc tường.

Gã thấy ả nhìn sang chỗ mình, quay mặt đi.

"Sao chị nhìn sang anh Blade thế?"

Em theo hướng mắt của Kafka, cũng nhìn sang gã.

"Không có gì đâu bé yêu.

Hay tối nay em sang ngủ ở phòng chị đi?"

Blade nghe đến đây thì lập tức quay lại, nhìn chằm chằm vào Kafka.

Còn ả, nở một nụ cười ẩn ý, cũng nhìn chằm chằm vào hắn.

Em đứng nhìn hai người 'lớn' đấu mắt với nhau, bối rối.

________________

"Em bê chăn gối đi đâu đấy?"

Blade từ đằng sau xuất hiện, khiến Y/N sợ hết cả hồn.

Em nhìn lên đôi mắt đỏ rực kia.

"Sang phòng chị Kafka ạ."

Em trả lời.

"Mới có 7h tối."

Gã hơi nheo mắt lại.

"Tí nữa bê cũng có sao đâu?"

"Chị Kafka bảo là cứ bê sớm tí."

Gã ngẫm nghĩ một chút, xong cũng gật đầu.

"Để tôi bê đồ hộ em cho."

Chẳng đợi em đồng ý, Blade cầm luôn đống chăn gối ra khỏi tay em.

Nói chứ, dáng em nhỏ nhắn, bê cái đống chăn gối to ú nụ, buồn cười lắm.

Thế là, em và gã cùng nhau đi đến phòng Kafka, gã bê chăn, em ôm gối.

Đến cửa phòng của Kafka, em gõ cửa nhỏ nhẹ.

"Chị ơi."

"Bé Y/N đó hả?

Vào đi em, cửa không khóa."

Tiếng Kafka vọng ra.

Em cũng mở cửa, đi vô trong, còn Blade đứng ngoài.

"Anh không vào ạ?"

Em hỏi.

"Đàn ông không được vào phòng con gái nếu không có sự đồng ý đâu, bé Y/N."

Kafka bất ngờ ôm lấy eo em từ đằng sau, ả tựa đầu vào vai em, nở một nụ cười châm chọc với Blade.

Còn gã, cũng nhìn lại ả, đôi mắt đỏ đấy như muốn ăn tươi nuốt sống Kafka vậy.

"..."

"Thế...

Anh Blade, đưa em chăn đi."

Em đưa tay ra, Blade đứng nhìn em vài giây ngắn ngủi, rồi cũng tiếc nuối trả chăn cho em.

"Ừm ừm, đủ đồ hết rồi phải không nè?

Thế thì cảm ơn Bladie vì đã bê đồ hộ cho bé Y/N nhé, bye bye~"

Kafka cười khúc khích, rồi đóng cửa phòng của ả luôn.

Blade đứng đơ ra đấy, trước khi ánh mắt có ba phần bất lực, bảy phần như ba.

"...

Hừ."

Gã quay người, bỏ đi.

______________

"Ỏ, nay đến sớm thế?"

Kafka đang ôm em ngủ, bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, ả liền tỉnh giấc.

Chẳng cần phải nhìn xem ai đến.

Con muỗi cắn Y/N đến chứ ai.

"...

Cô đi ra được rồi đấy."

Blade hơi gầm gừ, nhìn ả đang ôm em của gã.

"Ôi chao, đây là phòng của tôi đó, Bladie.

Anh nói chuyện với chủ phòng thế à?"

Kafka cười khẽ, tay sờ lên khuôn mặt bé bỏng của em, vuốt nhẹ.

Ả thích thú nhìn mặt của Blade nổi gân lên.

"Rồi rồi, trả chỗ cho chú muỗi đâyyy."

Ả ngồi dậy, trèo ra khỏi giường.

Còn Blade, cũng từ từ thế chỗ ả, ôm em một cách cẩn thận.

"Tôi ngủ phòng em ấy nhé?"

"Cô ngủ phòng khách đi."

Blade liếc liếc.

"Hừm."

Kafka vẫn nở một nụ cười tươi rói, quay đi và từ từ bước ra khỏi phòng.

Đến cửa, ả đứng lại, quay lại nhìn Blade.

"Đừng có làm bẩn giường tôi đó."

"Chưa chắc."

Ả cười, một lần nữa, còn gã, vẫn chỉ mải mê ôm em, tiếp tục làm một chú muỗi hư hỏng.

_____________

Em tỉnh dậy trong cơn đê mê, khi mà cảm thấy có lưỡi của ai đó đang trêu chọc phần dưới của mình.

Em khẽ bật ra một tiếng rên nhỏ.

"Ưm.."

"Em tỉnh rồi."

Em hơi ngỡ ngàng, mở to mắt ra khi nghe thấy âm thanh quen thuộc.

Blade.

"Anh...?"

Em bối rối, đỏ mặt nhìn xuống bên dưới.

Ánh đèn tím mập mờ trong phòng của Kafka, phản chiếu lên người của Blade, giúp em phần nào thấy được mặt gã, và còn thấy được hành động mà gã đang làm.

"Anh Blade..

Anh làm gì thế?

Bẩn đó..!!"

Em chống tay ngồi dậy, xấu hổ cố đẩy đầu của Blade ra.

Nhưng gã khỏe lắm, cứ nhất quyết vùi đầu vào đó, khiến em không kìm được, rên rỉ.

"Ư..."

"Của em thì không bẩn đâu.

Ngon lắm."

Gã nói, khẳng định chắc nịch, trước khi tiến sâu hơn một tí, khiến em ngửa cổ, chiếc lưỡi be bé cũng hơi hơi thè ra khỏi miệng.

Thích quá.

Blade hài lòng với phản ứng của em, rồi lại tiếp tục 'công việc' của mình.

Xin lỗi Kafka, mạn phép làm bẩn giường cô một tí nhé.
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Dan Heng ]


"Vợ."

(Dan Heng x Reader, SIÊU ooc.)

______________

Gia chủ nhà Li đang đau đầu.

Cô con gái cả của họ - Li Cheng Y/N mãi không chịu kết hôn.

Đại tiểu thư năm nay đã hơn 20 cái nồi bánh bao, vẫn chẳng có một mảnh tình nào vắt vai.

Bây giờ, nó mà mang con chó về đòi cưới thì ta cũng đồng ý.

Trích lời cha của nàng.

Về lý do mà để nói tại sao nàng chết cũng không muốn đi cưới, thì có rất nhiều lý do.

_______________

"Bảo với lão gia là cô đây đếch thèm đi tiếp tên đấy đâu."

Y/N cáu kỉnh, xua tay đuổi người hầu đi.

Cha nàng lại dẫn người về nhà cho xem mắt rồi.

"Tiểu thư, đi mà, tiểu thư đã từ chối xem mắt hơn chục lần rồi..

Toàn người tròn vẹn sắc tài, nghiêng nước nghiêng thành thôi đó ạ.."

Cô người hầu như muốn khóc hết nước mắt.

Bản thân luôn là người được ưu ái bị bắt đi gọi Y/N ra xem mắt, dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ đến méo cả miệng mà đại tiểu thư vẫn đéo chịu nhích chân ra khỏi phòng.

"Đợi lên hàng nghìn đi đã rồi tính."

Y/N chỉ quẳng cho cô người hầu câu đó, rồi đắp chăn đi ngủ luôn.

"Ngủ rồi à?"

"Dạ thưa lão gia, huhu..."

"Được..

Xin lỗi cháu, con bé nhà bác hơi cứng đầu.

Sau này nó mà đòi đánh chết cháu thì cứ gọi bác một tiếng."

Cha Y/N thở dài, rồi ông quay ra, cúi đầu xin lỗi người đàn ông trẻ kia.

"Không sao đâu ạ.

Xin phép bác, cho cháu bế vợ về."

Cậu ta đến gần thiếu nữ đang nằm ngủ say trên giường, khẽ cúi người xuống, rồi bế thốc nàng lên.

"Vợ cháu có dễ nuôi không bác?"

"Nó dễ nuôi.

Nhưng tính tình thất thường, cháu cẩn thận nhé."

"Dạ, thưa bố vợ."

_______________

"OÁIIII!?!"

Dan Heng ngồi trong phòng đọc sách nghe thấy tiếng hét cũng giật thót tim.

Ngay giây sau là một hầu nữ chạy vào, đầu chảy máu, toát mồ hôi.

"Cậu chủ ơi!!

Vợ trốn rồi!

Cô ấy ném bát đĩa vào đầu tôi rồi trốn đi đâu luôn rồi!!"

Dan Heng nhíu mày, thở dài.

Cậu hơi vẫy tay.

"Được rồi.

Cô lui đi.

Tôi sẽ đi tìm vợ, em ấy không trốn đi xa được đâu."

______________

"Con mẹ...

Ai đời lại dùng câu đố để mở khóa nhà vậy???"

Đại tiểu thư nhà Li một tay ôm đầu bứt tóc, một tay đi giải mã khóa khó nhằn trước mặt.

Cái khóa thứ 10 rồi đấy!

Lạy chúa!

"Trời ơi...

Bổn tiểu thư tốt nghiệp hơn mấy năm trước rồi vẫn phải đi giải Toán là cái đếch gì thế này..."

Nàng rủa thầm, thề rằng gặp được chủ nhà thì sẽ đấm vào mặt cái tên đấy đầu tiên!

Rảnh quá hay gì vậy?!?

Trong lúc Y/N vừa khóc vừa than vừa giải mã khóa thì đã có một bàn tay từ đằng sau vươn tới, trong vòng vài giây đã mở được khóa.

"Òa!!"

Nàng ta bất ngờ.

"Uầy, cảm ơn vị huynh đài đã giúp bổn cô nương ta nhá!"

Y/N cười tít cả mắt, quay ra đằng sau cảm ơn vị thiếu niên kia.

Người đấy nhìn xuống nàng, khẽ cười nhẹ.

"Không có gì thưa tiểu thư.

Mạn phép hỏi, tiểu thư xinh đẹp đây tên gì?"

"Y/N.

Còn cậu?"

"Tôi là Dan Heng, chủ nhân của ngôi nhà này."

Nụ cười của Y/N méo lại.

Trong khi Dan Heng vẫn nở nụ cười dịu dàng, nhưng một tay lại nắm chặt lấy eo của em, tay kia thì cầm lấy cổ tay em.

"A haha...

Thì ra cậu là người sáng tạo ra mấy cái khóa này sao..

Đồ chó đẻ."

"Chửi chồng thế là không hay đâu."

Y/N khóc ròng trong lòng.

Quả này, hết cứu!!

______________

Bonus:

Lý do mà Dan Heng xưng hô như vậy:

=> Ta có kết quả như sau:

Dan Heng: Vợ tôi không thích bị gọi là 'vợ' rồi, March.

March 7th: Thế gọi là phu nhân đi!
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Boothill ]


"Ừ thì đám cưới giả.

Nhưng cục cưng nhà nó, tôi cũng muốn cưới thật với em mà."

[Boothill x Fem!Reader.

Reader là cảnh binh thiên hà.]

⊹˚₊‧───────────‧₊˚⊹

Ở hành tinh hệ #####, có một đám cưới nhỏ được tổ chức bởi một cặp đôi là khách phương xa.

"Nơi này thật đẹp, hay mình tổ chức đám cưới tại đây nhen anh?"

"Tất nhiên là được, Anna bé nhỏ của anh, chúng mình đi chọn đồ cưới ngay nhé!!"

Cặp đôi dành cho nhau sự ngọt ngào đến mức dân địa phương ở ngôi làng kia cảm động rớt nước mắt.

Lâu lắm rồi hành tinh của họ mới có người ghé thăm, họ lại còn được mời đi ăn cưới (cùng với cơm chó)!

Nhà nhà đều vui, những dân trong làng tốt bụng giúp đỡ cặp đôi chuẩn bị tiệc cưới, nhưng lại chẳng hay biết đại nạn sắp ập đến với họ.

BẢNG TIN: BĂNG CƯỚP KHÉT TIẾNG "NĂM CÂN GẠO" ĐÃ TẨU THOÁT VỚI LƯƠNG THỰC CHÚNG CƯỚP ĐƯỢC TỪ MỘT HÀNH TINH NGHÈO.

THEO NHIỀU NGUỒN THÔNG TIN, BỌN CƯỚP ĐANG ĐI ĐẾN HÀNH TINH HỆ #####.

Tiếng bảng tin bị đè áp trong tiếng cười nô nức, những lời cầu nguyện và chúc phúc, dường như bọn họ chỉ đang quan tâm đến chuyện tốt, duy chỉ có hai kẻ ánh mắt trở nên sắc bén hơn khi nghe thấy nguồn tin này.

⊹˚₊‧───────────‧₊˚⊹

[Cách thời gian đám cưới của Wilson và Anna còn 2 ngày.]

"Wilson, em không nghĩ anh cần phải căng thẳng thế đâu, ngày kia mới cưới mà~"

"Anna" chống cằm nhìn "Wilson" đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mắt hướng về chỗ dựng lễ cưới mà không khỏi bật cười.

Em đưa tay ra, muốn nắm lấy bàn tay của Wilson, nhưng gã liền rụt tay mình lại.

"Ơ?"

Em nhướng mày.

"Chồng không thích em nắm tay chồng à?"

"Ngồi yên đi, đừng nghịch tôi nữa em yêu."

"Wilson" liếc em một cái.

"Với cả, thôi ngay cái giọng ưỡn ẹo đấy đi, meo nó, nghe ớn quá, Y/N."

Gã càu nhàu, còn "Anna" thì cười to hơn cả lúc nãy, em càng được đà, trêu chọc "chồng sắp cưới".

"Bảo yêu em lắm, đòi cưới em mà đến khi sắp cưới lại chê em là sao nhỉ, tiền bối Boothill?

Em buồn đó, bỏ anh đi bây giờ."

"Em thử bỏ đi đi, tôi không ngại yêu chết em đâu."

Đối diện với lời cảnh cáo này, Y/N chẳng hề có tia sợ sệt nào trong mắt, khóe miệng em càng cao hơn chút.

"Em không ngại bị anh yêu chết đâu."

"...

Meo nó, hiểu cái yêu chết của tôi là gì rồi còn dám đùa vậy hả?"

Boothill nhéo eo em, không tự chủ được, cúi xuống cắn lấy môi em.

"Này nhé, bây giờ tôi mà đánh em thì mình không tổ chức đám cưới được, nên đợi tổ chức xong thì em tới số."

Hàm răng sắc nhọn ấy khiến môi Y/N bật máu, Boothill nhìn thấy, thè lưỡi liếm luôn vệt máu tràn trên môi người tình.

Em đứng yên cho gã làm mọi thứ, một tay vỗ nhẹ lên bắp tay gã tạo ra tiếng đập kim loại, tay còn lại thì mò xuống, nắm lấy bàn tay sắt lạnh buốt, đã được cởi bỏ lớp ngụy trang da người của nó từ bao giờ.

"...

Anh có nghĩ bọn cướp sẽ đến chỗ tụi mình khi ta đang làm đám cưới không?"

"Chắc chắn.

Chúng buộc phải đến chỗ của chúng ta.

Còn nơi nào nhìn an toàn hơn nơi này đâu?"

Boothill lẩm bẩm.

"Em cũng nghe bảng tin kia rồi đấy.

Giờ cả hành tinh này chắc đã sẵn sàng gông cổ tụi nó.

Chúng buộc phải tìm một nơi nào đó yếu đuối và nhỏ hơn tất cả những nơi khác để chúng có thể làm mình làm mẩy."

"Tất nhiên, ta sẽ không để cho chúng làm điều đó.

Phải xuống núi tẩm quất cho bọn nó một trận ra trò, khiến cả vũ trụ lần nữa khắc tên Cảnh Binh Thiên Hà vào sâu trong tâm trí."

"Anh khoái làm việc này lắm hả?"

"Ừ, không làm thì lại bị đồn là Dr.Primitive cho biến thành khỉ hết cả lũ rồi."

[Còn phần 2.]
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Sunday ]


"Người yêu mến."

[Sunday x Halovian!Reader, Reader lớn tuổi hơn Sunday, có chút máu me ở gần cuối.]

⊹˚₊‧───────────‧₊˚⊹

"Pft, ôi gia chủ của ta, cậu làm ta bất ngờ đấy."

Tôi bật tiếng cười khúc khích, nhận lấy bó hoa mà Sunday đích thân tặng tôi.

Những bông hoa hồng tươi ấy được gói gọn lại trong một chiếc giấy bọc trong suốt, nhìn rất thích mắt.

"Hoa đẹp quá."

Tôi ôm lấy bó hoa, thưởng thức hương thơm.

"Cảm ơn Sunday.

Mà nay ngày gì mà lại tặng ta hoa thế?"

Sunday cười, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến thường ngày của cậu ta.

"Không có gì đâu, thưa Người, chỉ là nay tôi có chút ít thời gian rảnh rỗi, nên muốn mua hoa đem tặng để bày tỏ sự kính trọng của bản thân dành cho Người thôi."

Lời nói làm tôi có chút ngạc nhiên.

Tôi khẽ nhíu mày, đặt bó hoa lên bàn trà.

"...

Lần sau hãy dùng thời gian quý giá này cho bản thân nghỉ ngơi nhé, gia chủ.

Công việc bận rộn thế cơ mà."

"Không sao đâu ạ.

Tôi cũng đã quen với việc này rồi, Người đừng lo.

Với cả, lâu lắm rồi chúng ta mới có thời gian để nói chuyện với nhau như thế này, Người không vui ư?"

"Ấy, nào có.

Ta vui chứ."

Tôi lắc đầu.

"Được gia chủ tộc Oak đến thăm là niềm vinh hạnh cả đời của ta."

Tôi nâng tách trà lên, nhấp một ngụm.

"Nhưng vẫn phải nói đi nói lại, cậu là gia chủ, cần biết giữ gìn sức khỏe của bản thân để điều hành Penacony."

"Haha, Người khiêm tốn quá Y/N."

Cái cánh nhỏ trên đầu Sunday vẫy vẫy nhẹ, tôi có chút buồn cười trước cảnh tượng này.

Cậu nhóc cũng có nét đáng yêu ghê.

"Người luôn có một vị trí quan trọng trong tim tôi, cùng em gái của tôi— Robin.

Xin đừng lo đến một ngày Người chẳng có ai bên cạnh để bầu bạn, Sunday tôi sẽ luôn ở đây với Người."

"Cậu cũng dẻo miệng quá rồi."

Tôi giả vờ ho khụ khụ, có chút ngượng ngùng trước lời nói của Sunday, đành để mắt sang chỗ khác mà không nhìn cậu nữa.

"Tôi không.

Đây đều là những lời nói thật lòng của tôi mà."

Vẻ mặt thằng nhóc hiện lên rõ sự bất mãn, nhưng tôi lại chẳng nhìn thấy nó.

"Thưa, nhìn tôi đi ạ."

Khi mắt tôi nhìn về phía Sunday, cậu đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, đưa tay nắm lấy cằm tôi, buộc tôi phải nhìn thẳng cậu.

Mắt chúng tôi chạm nhau, tôi giật mình, bởi ánh mắt của Sunday làm tôi sợ hãi.

"Sunday...

Bỏ tay cậu ra."

Tôi nhăn mặt khó chịu, cái tay Sunday dưới cằm tôi nắm mạnh hơn.

Cậu ta cúi xuống, sao cho đầu cậu ta bằng đầu tôi.

Từ ánh mắt của cậu, tôi dự cảm được mình sắp gặp chuyện chẳng lành.

"Người yêu dấu...

Thân ái của tôi."

Sunday lẩm bẩm.

"Tình cảm tôi dành cho Người rõ ràng như vậy...

Sao lại không hồi đáp?"

Gopher Wood từng nói với tôi rằng, Sunday đang chuẩn bị cho tôi một thứ rất đặc biệt.

Tôi nhiều lần thắc mắc không biết thứ đặc biệt ấy là gì, cũng không dám hỏi Sunday, cạy miệng Gopher Wood thì càng không thể.

Ra thứ đặc biệt lão ta nhắc đến chính là thứ này— tình yêu.

Mẹ kiếp.

Giờ tôi dám chắc lắm, Gopher Wood khuyến khích Sunday "theo đuổi" tôi.

"Ta tưởng cậu cũng hiểu việc ta im lặng là ta đã chọn từ chối rồi chứ.."

Tôi thở dài, nắm chặt lấy cổ tay của Sunday.

"Nghe này, ta không hề có tình cảm đặc biệt gì với cậu cả, gia chủ ạ.

Đừng cố gắng thêm nữa, vô ích thôi."

"Xin lỗi, nhưng tôi không chấp nhận câu trả lời này của Người."

Sunday nghiến răng, kéo tôi lại gần hơn với cậu, mặc cho cổ tay đã bị móng tay tôi ghim vào sâu da thịt, máu của cậu ta chảy ra, tạo thành dòng máu nhỏ, nhưng lại không tài nào làm giảm nổi lực tay đang nắm cằm tôi.

Và rồi, thằng nhóc đó kéo tôi vào một nụ hôn.

Nó khiến tôi ngơ ngác trong chốc lát, chỉ biết mở to mắt nhìn Sunday, tôi nhanh chóng tỉnh táo lại, đẩy mạnh Sunday ra trước khi lưỡi của cậu ta tiến xa hơn.

Một vị tanh nhẹ lan tỏa khắp miệng tôi.

"...

Chà, có vẻ Người cắn vào lưỡi tôi mất rồi."

Sunday lẳng lặng đưa tay lau đi vệt máu trên khóe môi cậu.

"Người thật sự muốn chống cự đến thế sao?"

"Hừ.

Bà đây còn chưa cắn đứt lưỡi cậu là may."

Sunday bật cười, cái điệu cười tao nhã này thật khiến tôi càng thêm ghê tởm cậu ta.

"Cậu cười cái gì?"

Tôi thắc mắc.

"Không có gì.

Chỉ mong Người, thứ lỗi cho tôi khi nhìn thấy Người chống cự một cách vô vọng,..

Lại cảm thấy hưng phấn nhé."

?

Cái thằng nhóc Sunday này...

Đúng là điên rồi!!!

Tôi không còn từ nào để diễn tả cảm xúc của tôi bây giờ nữa.

Thất vọng?

Có.

Kinh tởm?

Có nốt, nhưng tôi cảm thấy nó còn kinh khủng hơn nhiều.

Tuy nhiên, ngay khi tôi định mắng cậu ta, đằng sau Sunday hiện ra những sóng âm cầu vồng.

Đầu tôi bỗng chốc trở nên choáng váng, tôi ôm đầu chống đỡ cơn đau mà ngã khỏi ghế.

"Tên khốn khiếp..."

Tôi nói với giọng căm phẫn, Sunday chỉ đứng nhìn tôi, mỉm cười.

Đôi cánh trên đầu che chắn cho tôi, mặc dù tôi biết là nó sẽ không có tác dụng gì.

"Chỉ cần Người chịu đồng ý, tôi sẽ dừng thứ này lại."

"Còn lâu ta mới...

A- agh..!?!"

Tầm nhìn của tôi ngày càng hạn hẹp, đầu óc tôi quay cuồng, thế giới đối với tôi hiện tại chẳng khác gì chong chóng.

Tôi mất hết sức phản kháng, từ từ nằm yên trên mặt đất.

"...

Ngủ ngon, Người yêu mến."

Sunday bế tôi lên, hưởng thụ cảm giác có tôi trong vòng tay, đặt lên môi tôi cái hôn thật nhẹ.

Bờ môi cậu từng rất khao khát, giờ đây đã chỉ thuộc về mình cậu ta.
 
[ Hsr X Reader ] Lust And Love.
[ Boothill ]


"Ừ thì đám cưới giả.

Nhưng cục cưng nhà nó, tôi cũng muốn cưới thật với em mà."

Phần 2!

(Boothill x Fem!Reader, Reader là cảnh binh thiên hà.)

⊹˚₊‧───────────‧₊˚⊹

Y/N ngồi im trong phòng chờ của cô dâu, có chút hồi hộp trong lòng.

Đây là lần đầu tiên diệt cướp mà em với đồng nghiệp mình phải...

Làm lòng vòng như vậy.

Haiz, dù sao thì cũng đã làm đến mức này rồi.

Giờ mà bảo bỏ chắc Boothill dí súng vô đầu em ta mất.

Nàng cảnh binh hơi chán nản, nhìn lên đồng hồ rồi lại nhìn xuống dưới đất, nhìn xung quanh, thi thoảng lại nghịch nghịch chiếc váy cưới lộng lẫy mà bản thân đang mặc.

Ting ting.

Là Boothill nhắn.

Boothill:

Aiz, meo nó!

Cái quần áo này đúng là khó chịu!

Tôi muốn xé toạc nó lắm rồi đấy nhé!

Y/N:

Quần áo hơi bó thật.

Em cũng thấy khó chịu.

Nhưng chúng mình cố thêm chút xíu nữa thôi là xong rồi nè.

Boothill:

Tch.

Nhìn tôi bây giờ trông như thằng đần ấy cưng ạ.

Cục cưng cái tóc giả với lớp trang điểm này chớ.

Gã gửi hình ảnh mình trong vỏ bọc "Wilson" mặc vest đen, và cái mặt chẳng thể nào hận đời hơn.

Y/N:

...

Pft.

Trông hợp với anh lắm đấy.

Boothill:

Này.

Tôi tính lời khen của em là khen thằng đàn ông khác đấy nhé?

Y/N:

Thôi ạ.

Đại ca tha em.

Boothill:

Hừ.

Tạm tha.

Mà em gửi cho tôi xem ảnh em đi.

Y/N:

Không gửi được không?

Boothill:

Một là em gửi hai là tôi phi sang phòng em.

Chọn.

Ngay lập tức, em gửi cho gã xem hình ảnh mình mặc váy cưới từ trên xuống (ý tui là các bạn để máy trên cao xong chụp bản thân á(?) tại tui không biết miêu tả sao nữa) trong vỏ bọc "Anna".

Boothill đã seen tin nhắn 5p.

Y/N:

Boothill?

Cục cưng?

Anh ơi???

Boothill đang type tin nhắn.

Boothill:

KFBEOJDNC.

CỤC CƯNG NHÀ NÓ.

SAO CÓ THỂ ĐẸP NHƯ VẬY CHỨ?!?!!

DKDBKF

MEO NÓ

EM ĐẸP LUNG LINH LUÔN CƯNG Ạ!!!

Ý ANH LÀ Y/N, KHÔNG PHẢI ANNA, KHÔNG CÓ ANNA NÀO XINH NHƯ EM ĐÂU.

EM ĐỪNG HIỂU NHẦM NHÉ.

TÍ NỮA EM CỞI BỘ TÓC GIẢ ĐÓ RA ĐI.

ANH MUỐN NGẮM EM, CỤC CƯNG!

Y/N:

...

Ôi trời ơi, anh nhắn nhanh quá, máy em đơ luôn rồi.

Nếu anh muốn, xong nhiệm vụ mình có thể chụp ảnh làm kỷ niệm.

Boothill:

MUỐN CHỨ.

Ấy, tôi phải ra ngoài chuẩn bị rồi.

Cưng cũng chuẩn bị đi đấy.

Yêu em.

___________________________

"Anna, em sẵn sàng chưa?"

Một người chị gái đi vào phòng, tiến đến bên Y/N, em vội vã để điện thoại xuống.

"Dạ...

R- rồi ạ, nhưng mà em vẫn lo quá."

"Pft, biết ngay mà, lần đầu cưới ở hành tinh xa xôi hen?

Không mời cả bố mẹ hay người quen gì luôn.."

Chị ấy vỗ vai em.

"Hai em đáo để thật.

Mà thôi, chị cũng chúc cả hai hạnh phúc, sau này cưới về rồi, cố gắng mà chung sống hòa thuận với nhau nhé."

"Còn nữa, chị bảo này, Wilson mà bắt nạt em thì đừng ngần ngại mà mách chị!

Để chị oánh nó cho em!!"

...

Haha, chị ấy nhiệt tình quá, nhưng Y/N không chắc người chị đấy có thể oánh nổi Wilson sau này không.

Thêm một người nữa bước vào phòng.

"Cô dâu xinh đẹp của chúng ta đâu rồi?

Chuẩn bị đi ra ngoài nha, sắp đến giờ rồi."

___________________________

"...

Ngày hôm nay, chúng ta cùng tụ họp tại đây, để chúc phúc cho đôi tình nhân sẽ có một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi với nhau, dưới danh nghĩa vợ chồng, kể từ bây giờ."

(Đm cái lời này tui tự bịa nha cả nhà, nghe nó có sượng sượng hay ấy ấy thì cho tui xin lỗi 😭)

Ngay sau khi bài phát biểu của cha xứ kết thúc, đám đông bên dưới lập tức xì xào, hối thúc cặp đôi đang đứng trên bục làm lễ.

"Hôn đi hôn đi hôn đi hôn đi hôn đi."

Hôn cái mả cha mấy người á...

Y/N chửi thầm trong lòng.

Sao cái bọn cướp kia mãi chưa đến thế?!?!

Em ta sắp chịu hết nổi với cái váy cưới chật cứng này rồi!!!!

Y/N tức đến mức dậm chân, tất nhiên là chỉ dám dậm nhẹ.

Bình tĩnh nào, một chút nữa là chúng nó đến ấy mà.

Boothill ôm lấy eo em, nắm lấy tay em, kéo em lại gần. (Pose kiểu khiêu vũ á mấy bbi)

...

Ê, ê, đến chưa?

Alo, alo alo alo.

Đám đông phía dưới ồ lên, Y/N hơi ngả người, Boothill thì tiến tới, mặt gã càng sát mặt em hơn.

OBĐÒBKFFJ ĐẾN CH-.

Môi cả hai chỉ còn cách một xíu là chạm.

ÁAAAAAAAAAAA.

RẦM.

"Tất cả đứng im!

Vàng bạc châu báu có gì lôi hết ra đây!"

À HÁ.

ĐÂY RỒI!!!

Á Á CỨU TINH ƠIIII.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng đổ.

Một nhóm người ăn mặc không khác gì trộm cướp vì bọn chúng chắc chắn là trộm thật xông vào lễ đường.

"..."

Boothill và em đơ ra một lúc, nhìn bọn trộm.

"..."

Bọn trộm cũng nhìn lại cả hai.

...

"Bây tổ chức tiệc cưới hả?

Cho xin một miếng bánh cưới được không."

"Bánh cưới thì có lẽ là không, nhưng còn một món khác cho các ngươi đấy."

Boothill dựng em đứng thẳng lại, bước xuống bục, đút một tay gã vào túi quần.

"?

Là cái gì?"

"Là..."

Đạn của ta!!!

Bằng chíu.

Ngay lập tức, gã rút ra khẩu súng của mình, bắn nhiều phát về phía bọn cướp.

Đám người đang ngồi trên ghế trông thấy súng cũng sợ điếng người, bật dậy bỏ chạy tán loạn.

"Y/N."

Boothill gỡ mặt nạ da người ra.

"Để bọn này cho tôi lo, cưng đi sơ tán mọi người giúp tôi nhé."

"!?

Ê, ai ch-"

Chả đợi em trả lời xong, gã đã phi bay về phía đám cướp luôn rồi.

Y/N thở dài, thế là em phải xách váy đi hô hoán với người dân à.

Thằng chết bầm, tí biết tay với em đây nhá.

___________________________

Bằng sự tàn phá băng cướp đầy nhiệt tình, Boothill đã thành công trong việc khiến cả băng nằm la liệt một chỗ.

Đánh bại được bọn chúng là một điều đáng mừng, em thì chỉ lo là gã ta có bắn nhầm vào cửa sổ của nhà dân nào gần đó hay không thôi.

"Các anh cứ tạm giữ chúng, tí nữa khi tôi và Boothill rời khỏi đây, sẽ có người đến đưa chúng đi."

"Hai người không thể ở đây lâu hơn nữa sao?

Chúng tôi rất muốn mở tiệc để cảm ơn tấm lòng của hai vị cảnh binh."

"Rất tiếc là không được.

Bọn tôi còn khá nhiều việc khác phải làm.

Hẹn mọi người lần sau vậy."

Y/N vẫy tay chào tạm biệt những người dân.

Một phi vụ nữa đã hoàn thành!

Em lấy điện thoại ra để xem lịch trình tiếp theo là gì...

"Này, váy cưới của em đâu?"

Boothill nắm lấy vai em, Y/N quay lại nhìn thì thấy cái bản mặt siêu khó chịu của gã.

"Hm?

Em trả cho người ta rồi."

Y/N nhướn mày.

"Anh vẫn chưa cởi cái bộ chú rể đó ra hả, chẳng phải anh bảo thấy khó chịu sao?"

"?

Meo nó, em đùa tôi à?

Em hứa là sẽ chụp hình chung với tôi sau khi chúng ta làm xong nhiệm vụ đó!!!"

...

À.

Giờ mới nhớ.

"Xin lỗi cục cưng, em quên béng mất.

Để khi khác nhen?"

"Khi khác là khi nào?

Còn đâu cái nhiệm vụ phải đóng giả làm cô dâu chú rể như này nữa?

Đi!

Tôi dắt em đi mặc lại váy!!"

"???

Em còn chưa tính sổ với anh vụ anh bắt em xách váy đi di tản người dân đấy nhé!!

Thả tay em ra, Boothill, Boothill!!!!"

Hai đứa chí chóe với nhau gần nửa tiếng.

Chắc do Aeon độ Y/N dữ lắm, Boothill đã không thể bắt nổi Y/N mặc váy cưới cho gã ngắm thêm lần nữa.

Cả hai buộc phải lên thuyền để kịp đến hành tinh kế tiếp.

___________________________

Bonus:

"Hic,...

Cục cưng nhà nó, tôi muốn yêu chết em,...

Hic, Y/N.."

"...

Người máy mà cũng biết say xỉn luôn..."

"*nấc* Ugh, dù là đám cưới giả, nhưng tôi cũng muốn cưới em thật mà, tôi cũng muốn làm chồng, cục cưng..., sao em không hiểu, hứccccc."

"Nào nào, Boothill.

Em xin lỗi, ngoan này, anh muốn cưới em đúng không?

Để ngày nào đó, chúng mình tổ chức lễ cưới thật nhé."

"...

Thật không?"

"Dạ thật.

Em hứa đó."

"Ừm ừm, aaa, tôi yêu em quá, cục cưngggg!!!"

"Em cũng yêu anh."
 
Back
Top Bottom