Cập nhật mới

Khác (HP) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
294702453-256-k870066.jpg

(Hp) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
Tác giả: OwLittle_NightmarewO
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

«Tác Giả- Author» - Vehement.

«Nhân Vật Chính - Main Character» - Draco Malfoy X Harry Potter.

«Thể loại - Category» - Đồng nhân HP, Cường thủ đoạt hào, 1x1, Ngược.

«Tình trạng» - Tiếp Tục.

«Mục lục» - 4/27.

- Anh sẽ vì em mà mỉm cười chứ?

‼️LƯU Ý‼️: Truyện có thể nhiều yếu tố bạo lực, và đặc biệt lỗi tùm lum, OOC là chuyện không thể tránh khỏi, ship couple một cách ngang ngược.

Các anh chị em nhớ cẩn thận trước khi vào nha (˵ ͡° ͜ʖ ͡°˵)



hp​
 
(Hp) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
[1] Ác mộng


Harry Potter là một đứa trẻ bị cha mẹ ruồng bỏ, không được yêu thương nhiều như đứa em trai kém may mắn kia, cậu có một đứa em trai tên là Henry, nó được bác sĩ chẩn đoán là mắc bệnh tim, chính vì vậy cả hai người luôn làm quá mọi chuyện lên, sợ cái này, sợ thằng bé bị kích động, Từ lúc có Henry, họ gần như quên mất sự tồn tại của cậu, chỉ có cha đỡ đầu Sirius là vẫn còn quan tâm đến Harry.

"Không sao đâu, cún con."

"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Mỗi lần Harry cảm thấy bất an, ông sẽ ở bên cạnh xoa đầu, kể chuyện hài cho cậu nghe cho đến khi quên nó đi.

...

Không lâu sau...

Henry đã chết.

Trái tim của nó đã ngừng đập.

Ai cũng đau buồn vì cái chết của thằng bé, James thì không ngừng trách cứ cậu, Lily thì ngồi một góc và khóc, ông ấy cho rằng Harry là nguyên nhân chính gây ra cái chết thương tâm của Henry, James nghĩ cậu ghen tị với em trai vì không được cha mẹ quan tâm đến.

Cha nghĩ cậu là thứ xui xẻo. . .

Tốt thôi.

Trại trẻ mồ côi là nơi Harry bị bỏ lại ở đây, cho dù cậu có khóc lóc quỳ xuống van xin ông thế nào thì cũng không quay lại, vẫn quay đầu bỏ đi, Tất nhiên là chuyện cậu bị vứt vào trại trẻ mồ côi Lily không hề hay biết gì, bởi vì lúc đó bà vẫn còn bận lo tang lễ cho Henry, Sirius là người duy nhất nhận ra sự bất thường của James, kể cả chuyện cún con của ông đi du học cũng là lời nói dối mà thôi.

Sirius không tin James lại có thể đối xử với con của mình một cách tàn nhẫn như vậy, nhưng sự thật vẫn là sự thật James đã thay đổi, ông đã trở nên mù quáng trong việc dành tình thương cho Henry mà quên mất Harry, đó là sai lầm thứ nhất rồi, sai lầm thứ hai lại càng nghiêm trọng hơn, Cái chết của Henry đúng là một tin buồn đối với tất cả mọi người, nhưng James đã sai khi trút giận lên con của mình, và thậm chí còn đổ oan cho Harry và đuổi thằng bé ra khỏi nhà rồi sau đó tống vào trại trẻ mồ côi.

Kể từ đó Sirius không còn qua lại với vợ chồng Potter, ông nghĩ rằng mình không còn gì để nói với bọn họ nữa, nên cắt đứt quan hệ từ đây.

Nhưng Sirius nhất định phải mang Harry trở về Dinh thự Black, nuôi nấng cậu nhóc.

Tuy nhiên ông chỉ biết là James chỉ mang Harry đến Muggle, và gửi cho trại trẻ mồ côi nào đó và nói chung thì bọn họ không được thân thiện cho lắm... hơi hung dữ giống Remus.

Quay lại với Harry, trong suốt thời gian qua cậu ở đây, Harry không có một người bạn nào, cuộc sống của cậu vô cùng khó khăn khi đám trại trẻ mồ côi cứ gây sự với cậu.

Harry thường xuyên phải nhịn đói,

Gabriel Winifred là lão già khó tính ở trại trẻ mồ côi, lão ghét mọi thứ trên đời, đặc biệt là trẻ con, bọn chúng ngu ngốc, ồn ào, thô thiển.

Đặc biệt là mồ hôi bọn nó không tắm à?

Hay là bộ não bị tật nguyền không biết cầm cục xà phòng lên và rồi đi tắm.

Đúng là cái đồ kém sang hôi rình!

Mà khoan, từ khi nào mụ già keo kiệt đó cho lũ trẻ tắm hằng ngày vậy?

Nói chung là không thể nào chịu được mà.

Ông ta ghét cái cách mà bọn chúng giả vờ ngoan ngoãn, nịnh nọt người lớn để xin tiền.

Sau cùng thì được cái gì chứ?

Là sự phản bội!

Bọn chúng có gan làm vậy mà không dám nhận.

Đó là lý do lão ghét trẻ con.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi Gabriel phát hiện có một con chuột yếu nhất trong đàn đang lén lút ăn vụng cơm hộp của lão, và tất nhiên nó là Harry, đứa trẻ mới đến đây từ 4 tháng trước, thằng nhỏ trầm tính ít nói, không có bạn, thường xuyên bị trêu chọc và bắt nạt.

Còn về lý do tại sao Gabriel lại biết chuyện này, bởi vì lão có một công việc ở đây, đó chính là bảo vệ với giá bèo, nhưng lão dù sao cũng là người sắp chết vì bệnh già mà không ai đoái hoài đến.

Còn về Harry, đứa trẻ mới đến không hề khiến cho Gabriel cảm thấy khó chịu gì cả, ngay cả khi thằng bé đang ăn đồ ăn của lão như sắp chết đói vậy...thật đáng thương.

Tự dưng Lão nổi hứng muốn trêu chọc đứa trẻ này một lát, chắc là không sao đâu nhỉ~

Harry cảm thấy có gì đó không ổn lập tức quay lại nhìn cánh cửa, cậu bị phát hiện mất rồi, định đứng dậy bỏ chạy liền bị ông ta giữ lại.

"Mày nghĩ mình đang đi đâu vậy hả?"

"Ái chà chà, nhãi ranh, gan mày cũng lớn quá nhỉ?

Dám vào đây ăn vụng đồ ăn của tao à?"

Gabriel giả vờ tức giận: "Đúng lúc hôm nay tâm trạng của tao không được tốt, mày nghĩ sao nếu tao đập mày một trận hả?"

Sau đó lão định cười phá lên, rồi nói là chỉ đùa thôi, nhưng chưa kịp làm gì Harry đã ôm đầu mình lại miệng thì không ngừng nói xin lỗi, cậu bé nghĩ ông sẽ đánh mình, điều này lại càng làm Gabriel tò mò về gia đình của Harry... họ tồi tệ như vậy sao?

"Xin lỗi, xin lỗi."

Ấy chết, nó khóc rồi.

"Này, này tao còn chưa làm gì mày đấy...đừng nói với tao là mày chuẩn bị khóc đấy chứ?

Thôi thôi, làm ơn đừng có khóc, coi như tao xin mày đấy."

Gabriel lúng túng nói, ông thề là không cố ý làm cậu khóc, chỉ là muốn trêu một chút thôi, ai ngờ lại thành ra như vậy.

"Xin lỗi..."

Harry vừa nói xong liền quay người bỏ đi, lời xin lỗi của cậu khiến Gabriel cảm thấy thật khó chịu, liệu có cách nào khiến cho thằng bé đừng có nói như vậy nữa, ông ta bất lực nhìn cậu bỏ đi.

Ngày hôm sau.

Hôm nay Gabriel quyết tâm dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn, sau vài phút thì đã hoàn thành bữa sáng tự làm, vừa bước ra khỏi phòng bảo vệ đi được vài bước thì ông ta nhìn thấy một bé trai đang trốn trong bụi cây, Gabriel nhận ra đứa đang trốn là Harry, cậu là thằng ăn vụng cơm hộp của ông.

Rồi sau đó xin lỗi rồi bỏ chạy.

Lần này mày không thoát được nữa đâu.

"Mày đang làm gì ở đây thế hả?"

Gabriel quát Harry một tiếng, rồi nắm cổ áo cậu rồi mạnh bạo vứt cậu nhóc vào phòng bảo vệ, đưa cho Harry phần cơm hộp của mình.

"Ăn đi."

"T-Tôi..tôi ăn được à?"

Harry lúng túng nói, cậu bé không hiểu tại sao ông bác này lại đối tốt với mình nữa.

"Thế mày nghĩ tao cho ai hả?

Dù sao thì cho chó ăn cũng uổng."

Gabriel khịt mũi nói, ông không nghĩ cậu biết nói chuyện, hóa ra hai từ 'xin lỗi' không phải là duy nhất.

Gabriel không nghĩ tài nấu nướng của mình lại làm thằng bé này cảm động đến vậy, ông không nhịn được liền hỏi: "Ngon lắm hả?"

Sau đó Harry mỉm cười với Gabriel, rồi lại gật đầu lia lịa.

Khiến cho ông lão giật mình đỏ mặt quay sang chỗ khác.

Cảm giác quái quỷ gì đây?

Sao nó lại tốt đẹp đến vậy chứ?

Từ khi nào mà Gabriel Winifred này lại không ghét trẻ con nữa vậy?

Thật..tuyệt vời...

"Tao sẽ cho mày ăn, nhãi ranh, mày mà không ăn hết thì chết mẹ với tao."

Gabriel cười khặc khặc, ông vui vẻ nhìn cậu ăn hết sạch cơm hộp của mình, kể từ ngày hôm đó ông lão nóng tính trở nên vui vẻ hòa đồng, nhưng đó chỉ là đối với Harry, còn lại thì ông vẫn ghét cay ghét đắng, và Gabriel còn vì Harry mà học nấu ăn, để có thể nấu thêm vài món cho cậu nhóc ăn, bởi vì Harry bị suy dinh dưỡng nặng.

"Ông Winifred."

"..."

"Tôi chỉ muốn khuyên ông một câu, bớt lo chuyện bao đồng đi, thằng bé đó là sao chổi, chuyên đi gây rắc rối cho người khác."

Người phụ nữ cay nghiệt nói: "Một ngày nào đó ông cũng sẽ chết vì thằng nhãi ranh đó mà thôi."

"Vậy à?"

Gabriel cười như không cười, ông thò tay vào túi quần lấy ra một cây dao găm nhọn hoắt, hình như là ông không còn nhiều thời gian rồi.

...

Không lâu sau, James đã quay lại trại trẻ mồ côi để mang con trai mình về nhà, còn nói rằng sẽ tha thứ cho cậu và bắt đầu lại từ đầu với Harry.

Nhưng cậu lại trốn tránh không muốn gặp Cha mình.

Harry sợ hãi trốn sau lưng Gabriel, cậu không muốn về nhà, nhưng đã quá muộn rồi, James đã đến đây cùng với Hội phượng hoàng để mang cậu về, rồi tàn phá nơi này.

"Về nhà đi nào."

James cười nhẹ, ông ta chĩa đũa phép về phía Gabriel, thực hiện lời nguyền chết chóc lên ông lão.

"AVADA KEDAVRA!"

"Mày phải sống tốt đấy, nhóc con."

Gabriel quay lại mỉm cười với Harry, sau đó từ từ nhắm mắt lại, ông ấy đã không còn thở nữa rồi.

"Ông ơi."

Harry đã khóc rất nhiều, cậu vẫn ngồi yên tại chỗ, lắc cái xác của ông lão, Harry không tin Gabriel đã chết, cậu biết là ông ta đang giỡn với cậu mà thôi.

Cậu phải đánh thức ông dậy và kết thúc trò đùa của Gabriel.

"Về nhà đi Harry."

James cười giả tạo, rồi dang tay tay ra, chờ đợi con trai mình sẽ vui mừng chạy đến.

Nhưng Harry lại nhìn Cha mình bằng con mắt căm ghét, cậu ôm chặt lấy cánh tay của ông lão, Harry quỳ xuống khóc thật to, cậu chẳng biết mình đã làm gì sai nữa, Henry đã chết, và bây giờ đến lượt Gabriel, ông lão xấu tính mà cậu biết.

Tôi ghét ông.

James Potter

"Harry?

Là con phải không?"

=========

Ngày cập nhật 18/03/2022

=========

1.841 từ

Chỉ là một cơn ác mộng.

Một cơn ác mộng rất tệ.

Tôi hy vọng rằng mình sẽ không gặp phải nó.

reuplaconcho
 
(Hp) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
[2] Tìm lại


"Tạm biệt nhóc."

Harry lập tức tỉnh dậy, cậu cảm thấy không ổn một chút nào, cơn đau đầu lại xuất hiện, nó chỉ tăng lên chứ không giảm và Harry bắt đầu nhận ra chiếc giường mình đang nằm không có mùi ẩm mốc như mọi khi, nó thật ấm áp.

Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra sự bất thường liền ngồi dậy.

Khắp người Harry được băng bó rất cẩn thận, cậu cảm thấy đau đớn vô cùng, giống như bị ai đó dùng roi đánh vào lưng, ra tay rất tàn nhẫn.

Sau một lúc Harry mới nhận ra mình đã không còn ở trại trẻ mồ côi, mà nằm ở đây giống mèo bệnh, Cậu không nghĩ đây là phòng của mình, nó gọn gàng và sạch sẽ, rộng rãi hơn phòng cậu.

Nhưng Harry lại cảm thấy nơi này lạnh lẽo đến đáng sợ.

Sau một hồi thì Harry mới có thể đứng dậy, cậu vẫn còn thấy đau, nhưng cậu không thể ngồi mãi thế này, Harry phải trở về trại trẻ mồ côi gặp Gabriel, cậu không tin ông ấy đã chết, người như Gabriel thì không thể nào, cậu nghĩ đây chỉ là trò đùa của ông mà thôi.

"Sao giờ này mày mới đến?"

"Ai sẽ ăn đồ ăn của tao nếu mày vắng mặt?

Tao không cho chó ăn đâu."

Harry tìm được một con dao găm trên bàn, nhìn nó rất giống con dao của Gabriel, ông ấy có một cây như vậy, ông chưa bao giờ cho cậu chạm vào nó, Nhưng hôm nay Harry lại thấy nó ở đây, cậu nghĩ nó thuộc về Gabriel, Harry sẽ không bao giờ đụng tới đồ không phải là của mình, với lại con dao này thật nguy hiểm.

Harry giật mình khi nhìn thấy con rắn rất to trong căn phòng này, vội giấu con dao găm đi, còn Nagini vừa phát hiện ra có một đứa trẻ trong căn phòng này, tâm trạng của cô tốt hơn nhiều.

{Ái chà chà, đúng là có một đứa trẻ ở đây nè.} Nagini cười cười, đã rất lâu rồi cô nàng không phấn khởi như bây giờ: {Nhìn cưng cũng khả ái đấy.}

Trước mặt cô là một cậu bé xinh trai hàng hiệu đấy.

{...Ta không khả ái.}

Harry đáp lại bằng ngôn ngữ của xà ngữ, và cậu không hề hay biết gì.

Harry rất ghét người khác hiểu lầm cậu là con gái, và dùng mấy từ khả ái hay xinh đẹp, cậu lại càng ghét hơn.

Nhưng Harry vừa làm cho Nagini phải bật cười, sau đó cô nàng lại cực kỳ ngạc nhiên và có một rất nhiều câu hỏi về việc cậu biết nói tiếng xà ngữ.

Hậu duệ của Salazar Slytherin?

Thú vị rồi đấy.

{Ngươi có thể lặp lại một lần nữa được không?} Nagini ngưng đùa giỡn lại, sau đó định hỏi cậu vài chuyện, nhưng Harry nhân lúc cô không để ý đã rời phòng.

{...Nhóc con đâu rồi?}

"Thưa Chúa Tể, chúng ta không thể để thằng bé bỏ đi như vậy được."

Bellatrix nói, cô ta định chặn cậu lại: "Thần sáng sẽ phát hiện ra mất."

"Cứ để cậu ấy đi."

Hắn ta nói.

Harry liền rời khỏi trang viên Riddle, cậu chỉ muốn rời khỏi nơi quái quỷ này, đi tìm Gabriel, quay trở lại ngày tháng tốt đẹp đó.

Cậu không cần gặp Cha Mẹ mình nữa, chỉ cần ông là đủ rồi.

Chúa Tể Hắc Ám liền ra lệnh cho đi theo Harry, để mang cậu về đây.

Harry đã đi rất lâu để đến trại trẻ mồ côi, thậm chí cậu còn không quan tâm đến vết thương trên lưng mình, sự quyết tâm của Harry khiến cho tên Tử Thần Thực Tử phải ngạc nhiên, rõ ràng là cậu bị thương rất nặng nhất là cái lưng, người bình thường còn không chịu được nói chi đến là một đứa trẻ như Harry, cậu nhóc vẫn muốn đi tìm Gabriel.

Tất cả mọi người trong trại trẻ mồ côi đều bị thiêu cho đến chết, Harry nhìn thấy rất nhiều xác chết ở đây, những đứa trẻ từng bắt nạt cũng chết hết rồi.

Ngay lập tức, cậu chợt nhớ ra ông lão, liền chạy vào phòng bảo vệ, Harry gần như chết lặng lỗ tai cậu cứ ù lên không nghe được gì, Harry nhìn thấy cái xác của Gabriel, khuôn mặt ông lão bị hủy hoại hoàn toàn, hộp cơm luôn ở bên cạnh Gabriel, ông ấy luôn chờ cậu làm xong việc rồi mang hết phần ăn của mình ra cho Harry ăn hết.

Cậu quỳ xuống trước cái xác của Gabriel, Harry đã khóc rất lâu, không ngừng trách bản thân mình sao lại để chuyện này xảy ra.

Harry mở hộp cơm ra, cậu nhặt được bức thư của Gabriel để lại, nó nằm bên trong hộp cơm, xém chút nữa là bị cháy hết, trong lúc tức giận thậm chí Harry còn muốn xé nát nó ra, nhưng cậu vẫn không làm được, tâm trạng cậu càng lúc trở nên tồi tệ hơn.

Nỗi sợ hãi bắt đầu.

Cậu không thể chấp nhận được cái chết của Gabriel.

Cậu rất sợ.

- Này nhóc, tao đoán đây là lần cuối rồi, tao không thể bảo vệ cho mày nữa rồi.

Tao đã rất vất vả mới giao mày cho Ngài, hãy theo Chúa Tể, ngài là người duy nhất có thể giúp được cho mày đấy, Tao hứa là mày sẽ không còn thiếu ăn thiếu mặc nữa, không còn ai dám bắt nạt mày nữa, còn nữa hãy tránh xa nơi mày gọi là gia đình, mày hiểu rồi chứ?

Hãy thay tao báo thù, hãy sử dụng con dao mà tao cho mày!

Tên Tử thần thực tử bắt đầu mất kiên nhẫn, người đàn ông nhìn cậu khóc từ nãy giờ, ông ta có bao giờ dỗ con nít đâu chứ?

Thế là Tên tử thần thực tử lôi cậu đứng dậy, còn lắc vai Harry để cho cậu tỉnh táo lại, nhưng có một con chó đen quan sát cả hai từ đầu đến cuối, nó đứng từ xa nên không thấy rõ, cho nên nhìn tưởng là người này đang bóp cổ cậu nhóc.

"Đến lúc phải đi rồi."

Người đàn ông nghiêm nghị nói.

Ngay lập tức, con chó chạy đến cắn vào chân của Tên tử thần thực tử, ông ta lập tức ôm chân nhảy loạn xạ, la hét như một thằng đần vậy.

Harry quay sang nhìn con chó, cậu cảm thấy con chó này vô cùng quen thuộc, giống như đã gặp ở đâu rồi, ngay khi cậu vừa nhận ra nó.

Con chó liền đặt tay lên đầu Harry, nó nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu, con chó muốn nói điều gì đó với Harry nhưng lại không thể, có thể nó đang cảm thấy bị đe dọa bởi một tên tử thần thực tử, cậu cũng vậy.

"Mày muốn chết phải không?"

"Xin chú đừng làm đau nó."

Harry giật giật áo choàng của tên tử thần thực tử, cầu xin ông ta đừng làm hại con chó kia.

"...Đi về thôi."

Tên tử thần thực tử có cảm giác là con chó đen đang lườm nguýt mình, thậm chí nó còn nhe răng đe dọa ông.

Người đàn ông cũng cay lắm chứ, đến cả chó mà cũng dám khinh thường, còn gì mà gọi là mặt mũi?

Con chó này thành tinh rồi!

...

Hắn lừa cậu là sự thật.

Lôi cậu rời khỏi ánh sáng, nhấn chìm cậu trong bóng tối, vĩnh viễn sống trong sự lừa dối.

An phận trở thành quân cờ trong lòng bàn tay kẻ khác, Harry tội nghiệp của hắn sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy sự thật.

Mãi mãi không bao giờ.

Đây là kế hoạch vĩ đại nhất của Chúa Tể Hắc Ám, hắn vừa khiến cho Cứu Thế Chủ phải quy phục dưới chân hắn, Voldemort không ngờ cái chết của Gabriel lại mang đến nhiều lợi ích cho hắn như vậy, chỉ là chết trong ác mộng của Harry, ông ta còn chưa từng được sinh ra trong cõi đời này nói gì đến làm bảo vệ trong trại trẻ mồ côi?

Chúa Tể Hắc Ám cho đến bây giờ vẫn không thấy quên được nụ cười của Harry dành cho hắn.

Và đó chính là điều hắn cảm thấy khó hiểu.

Tại sao đứa trẻ này... lại mỉm cười với hắn chứ?

Sao cậu không khóc chứ?

Không thể phủ nhận rằng, đó là nụ cười đẹp nhất mà hắn từng thấy, nó thật thuần khiết, đứa trẻ này xinh đẹp như một thiên thần.

Khiến cho Chúa Tể Hắc Ám lần đầu tiên phải bối rối trước vẻ đẹp của cậu.

==========

Ngày cập nhật: 30/03/2022

1.500 từ

==========

Rốt cuộc thì thế nào thì mới gọi là tình yêu thật sự. . .?

Nhóc là của ta.
 
(Hp) - Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa
[3] Không lối thoát


"Ở yên trong phòng hiểu chưa?"

Người đàn ông nói.

Harry gật đầu lia lịa, cậu giả vờ ngoan ngoãn đóng cửa phòng lại, sau khi đã chắc chắn không còn ai, cậu nhìn sang con chó đen kia, đó là hình dạng Animagus của cha đỡ đầu mà cậu từng nhìn thấy, để nhận ra ông cũng không quá khó khăn.

Harry ra tín hiệu cho Sirius, ông mới yên tâm trở lại hình dạng của mình.

Sirius xoa đầu Harry như thói quen, khuôn mặt ông tái mét sau khi ông nhìn thấy khắp người con đỡ đầu toàn là những vết bầm tím được băng bó lại, Chỉ mới vài tháng không gặp nhau, Sirius phát hiện cậu bé ốm đi nhiều, cún con đã kén ăn rồi đã vậy còn bị bỏ đói thường xuyên nữa.

"Cún con à, con không sao chứ?"

Sirius lo lắng hỏi, ông sờ vào mặt cậu bé để chắc chắn không phải là ảo giác của mình: "Là bọn chúng làm con bị thương phải không?"

Harry trầm mặc lắc đầu, cậu còn không biết những vết thương trên người mình là từ đâu ra nữa, Harry chỉ nhớ là sau khi Cha đến trại trẻ mồ côi đòi mang cậu đi thì ông Gabriel cản lại...cuối cùng thì ông ấy vẫn phải chết vì bảo vệ cho cậu, mọi chuyện tiếp theo thì Harry không thể nhớ nổi, giống như là bị xóa rồi.

Cảm giác như không còn gì nữa. . .

Sirius buồn rầu nhìn con đỡ đầu, ông dang tay ra ôm cậu bé.

Sirius xúc động không nói nên lời, ông nhất định phải mang cậu rời khỏi đây, Chúa Tể Hắc Ám sẽ giết Harry mất, Henry đã không còn, ông không muốn mất thêm cả Harry.

Thằng bé chỉ là một đứa trẻ đáng thương, nó chưa từng làm gì sai cả, cún con của ông xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất.

"Chúng ta phải ra khỏi đây."

Sirius nghiêm nghị nói, ông nắm tay cậu rời khỏi phòng.

Ngay khi cánh cửa mở ra, Sirius trợn mắt nhìn người phụ nữ trước mặt mình, cô ta đang nhe răng cười với ông và còn chỉa thẳng đũa phép về phía Sirius, ông liền đẩy Harry ra sau lưng mình, không cho mụ điên kia tiếp cận, sau đó thì Sirius nhận ra là toàn bộ Tử Thần Thực Tử đang giơ đũa phép về phía ông, Sirius có thể cảm nhận được Chúa Tể Hắc Ám đang ở gần đây nhưng hắn không có ý định lộ diện.

Với tình thế này mà cư xử như một Gryffindor, thì kiểu gì cũng tiêu đời và cún con kiểu gì cũng gặp nguy hiểm.

Sirius đành buông tay chịu trói, nhưng ông biết bọn chúng tạm thời sẽ không giết ông, Harry không thể làm gì ngoài đứng nhìn cha đỡ đầu bị đám người kia đưa đi, hiện tại sức lực còn thua cả mấy đứa trẻ ngoài kia, thêm việc cậu còn bị thương, nên không thể làm gì hơn.

Cậu cảm thấy bản thân mình thật yếu kém, cậu luôn dựa dẫm vào cha đỡ đầu mà không làm gì cả.

Không hiểu sao...cậu lại mong cha mẹ của mình xuất hiện vào lúc này để cứu cha đỡ đầu và cậu, mặc dù Harry biết là...không có tác dụng gì đâu, trong lòng hai người họ chỉ có đứa em trai kia mà thôi, nhưng cậu vẫn muốn thử một lần nữa, rồi thêm lần nữa.

Kết quả vẫn vậy.

Hy vọng để làm gì để rồi thất vọng thật nhiều. . .

Harry Potter, mày có thấy buồn cười không?

"...Đừng làm hại đến ông ấy."

"Như vậy mới là đứa trẻ ngoan chứ."

Bellatrix nhoẻn miệng cười, cô ta vỗ vai Harry, sau đó dẫn cậu bé đến gặp cha đỡ đầu của mình.

Harry đã rất sốc khi nhìn thấy ông, Sirius bị trói trong căn hầm tối tăm, không đồ ăn hay đồ uống gì cả, ở đây chỉ có cây đèn dầu.

Harry phát hiện ra ở đây rất nhiều lưới nhện, cùng với những con chuột bẩn thỉu và cả gián nữa.

Đã mấy ngày không gặp trông cha đỡ đầu ốm đi nhiều, thậm chí bọn chúng còn đánh đập ông nữa, Sirius vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng và ông nhận ra là mình vẫn còn ở căn hầm gớm ghiếc này, mọi bực dọc của Sirius bỗng nhiên biến mất sau khi nhìn thấy cậu ở đây, nhưng cũng vừa khiến ông lo lắng.

"Cún con à!"

"Đồ khốn kiếp, các người đã nói gì với thằng bé vậy hả?"

Bellatrix mở chiếc hộp ra, nó là chiếc nhẫn màu đen, bề ngoài tuy không có gì nổi bật nhưng nó lại khiến cho Harry cảm thấy bất an, ngay lập tức cơn đau đầu ập đến, những ký ức không thể nhớ được lại xuất hiện, cậu nhìn thấy cha dùng thần chú không thể tha thứ lên ông ấy, trước kia chết Gabriel đã quay đầu lại và cười với cậu.

'Mày phải sống tốt đấy, nhóc con.'

Cha là người đã giết Gabriel.

Không thể nào.

Không, không phải đâu.

Bellatrix thật sự cảm thán rồi, Mặc dù Harry vẫn chưa đeo chiếc nhẫn nhưng nó vẫn kiểm soát được cậu bé, cô ta tự hỏi rằng nếu như Harry mà đeo nó vào không biết là chiếc nhẫn này có phát huy hết khả năng của mình không nhỉ?

Trong đầu trẻ em luôn là tờ giấy trắng, chính vì vậy nên Harry rất là dễ bị lợi dụng và cô ta có thể tùy ý viết những gì mình muốn và không cách gì xóa bỏ được, ví dụ như tẩy não thằng bé rồi sai khiến Harry đi giết chết Cha mẹ mình và cái Hội Phượng Hoàng và quan trọng nhất là...lão ong mật.

Nhưng quả thật là cô không thích nhìn trẻ con khóc lóc trước mặt mình đâu, Bellatrix chẳng có cái gọi là tình mẫu tử đâu, có đâu mà biết, một chút thương hại còn không có.

"Đừng có chạm vào thằng bé!"

"Chiếc nhẫn này sẽ giúp cậu 'trung thành' với Chúa Tể Hắc Ám và nhắc nhở cậu hiện tại là người của ngài, cho nên tốt nhất là đừng có làm mấy việc vô bổ như là bỏ trốn, cậu nên hiểu là tính mạng của cha đỡ đầu của mình đang nằm trong tay của Chúa Tể Hắc Ám."

Bellatrix gằn giọng nói, việc đe dọa một đứa trẻ đối với cô ta mà nói dễ như trở bàn tay vậy, thằng bé này dám chống cự sao?

Sau một lúc Harry mới chạm vào chiếc nhẫn gai, ngay lập tức cậu đã cảm thấy nó lạnh lẽo như một tảng băng vậy, Sirius cảm thấy chiếc nhẫn mà cô ta mang đến có cái gì đó không đúng, nhất định là thứ ma quỷ, dùng để kiểm soát tâm trí người khác, ngay lập tức, ông đã hiểu ra vấn đề, cố gắng thoát khỏi sợi dây xích đang giữ chân mình, Harry quay đầu lại nhìn cha đỡ đầu rồi nở một nụ cười gượng gạo, thì thầm nói 'Con không sao đâu' Sau đó cậu đã đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ.

'Xoảng!'

| Trang viên Potter |

Lily không cẩn thận làm rơi tách trà nóng xuống đất, bà cúi người xuống nhặt mảnh thủy tinh lên, vô tình bị đâm trúng vào ngón tay, máu không ngừng chảy ra.

Lily không hiểu tại sao bà lại có cảm giác vô cùng bất an thế này, nó đã từng như vậy khi Henry qua đời, và bây giờ chỉ còn lại Harry mà thôi không lẽ thằng bé gặp chuyện gì rồi sao?

James nghe tiếng đồ vỡ trong phòng khách, ông liền bước vào trong xem sao thì thấy vợ mình ngồi thẫn thờ một mình, ông liền sai gia tinh đến dọn chỗ đó.

James dắt bà bước ra ngoài trang viên Potter, sẵn tiện hỏi thăm.

"Em không sao chứ?"

James nói

Lily cười nhẹ: "Em không sao, Chỉ là tự nhiên em nhớ Harry của chúng ta mà thôi, đã lâu như vậy không thấy tin tức của thằng bé."

"Em biết đấy...thằng bé đang chuyên tâm học hành sao mà biết được chứ."

James cười trừ nói.

Cảm giác bất an này là sao chứ?

Sau khi Henry qua đời, ông đã mang con trai mình đến trại trẻ mồ côi, giao thằng bé lại cho người quản lý ở đó là Amanda.

Cứ mỗi tuần là cô ta sẽ dùng cú gửi thư đến cho ông, thông báo tình trạng của Harry.

Nhưng đã mấy tuần trôi qua rồi Amanda không gửi thư, vợ thì cứ liên tục nhắc đến Harry.

Nếu ông không cản lại, chỉ e là bà sẽ tìm mọi cách để chạy sang nước ngoài chỉ vì nhớ con trai mình, James sợ nếu một ngày nào đó Lily phát hiện ra con trai mình không ở nước ngoài du học mà ở trong trại trẻ mồ côi, chịu đủ loại khổ sở, bà sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, Bây giờ thì Henry cũng đã không còn, ông cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất mà thôi.

Phải đi đón Harry về thôi.

========

Bellatrix cười gian xảo, sau khi nhìn thấy cậu đeo nhẫn vào, cô ta vô cùng hài lòng cũng giữ lời hứa thả Sirius ra, ngay lập tức ông chạy đến chỗ con đỡ đầu, bây giờ thằng bé chẳng khác gì cái xác không hồn cả.

Tình trạng của Harry ông rõ hơn ai khác, không gì có thể cứu vãn nổi.

Cho dù ông muốn tháo chiếc nhẫn ra thì đã quá muộn rồi, một khi đã đeo vào thì đừng hòng lấy ra, Chúa Tể Hắc Ám chắc chắn đã lường trước, hắn ta biết Sirius nhất định sẽ tìm cách tiêu hủy nó.

Harry tiếp tục im lặng nhìn cha đỡ đầu, cậu chẳng biết phải nói gì nữa, cậu có cảm giác vô cùng gượng gạo, muốn mở miệng ra nhưng lại không có can đảm để nói, Harry nghĩ mọi thứ đã kết thúc rồi, cậu không còn cách nào để quay đầu lại nữa, chính cha là người đã giết chết Gabriel, người duy nhất đối xử tốt với cậu, mặc dù không quen biết nhau, ông ấy cho cậu dũng khí để mà tiếp tục sống.

Harry lấy con dao găm ở trong túi áo khoác ra, cậu đặt con dao lên ngực, lẩm bẩm những thứ mà chỉ Gabriel mới hiểu được.

Sirius cười lớn, kết cục này chính ông cũng không đến, Sirius hận, không thể bảo vệ cún con khỏi Chúa tể hắc ám, ông thật sự căm phẫn với Merlin rồi, tại sao ngài lại không cho ông nhận ra bộ mặt thật của James Potter sớm hơn?

Xem ra, lần này Sirius thật sự nhìn nhầm người rồi, ông ta chẳng khác gì đuôi trùn, đều là kẻ phản bội, vô tình vô nghĩa như nhau.

...Nếu Harry có ý định báo thù, ông cũng không quá ngạc nhiên.

Dạo này Chúa Tể Hắc Ám đang cảm thấy phiền não vô cùng, chỉ là Harry cả ngày không nói chuyện với bất kỳ ai, ngoại trừ cha đỡ đầu của cậu.

Harry vừa nhìn thấy hắn là tìm cách tránh né, chiếc nhẫn đó thì chỉ có tác dụng là làm cho Harry nhớ lại ký ức xấu, chứ không phải là làm cho cậu có thiện cảm với hắn, chuyện này đã đến tai Lucius Malfoy, cơ hội tốt như vậy sao ông có thể bỏ qua được chứ?

...

"Nếu con không kết bạn với thằng bé đó thì đừng có quay về nhà."

Lucius nghiêm nghị nói, ông đang lo cái gì chứ?

Draco là một Malfoy và thằng bé sẽ không làm cho cha nó thất vọng đâu, nó sẽ làm ông tự hào mà.

Draco cảm thấy rùng mình khi bước vào cái nơi khủng khiếp này, khỏi nói anh cũng biết là Trang viên Riddle - nơi ở hiện tại của Chúa tể hắc ám, người mà cha anh hết lòng tôn kính, nhưng mà so với Dì Bellatrix chắc là cô ta hơn hẳn ông nhiều, mù quáng, cô sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì vì Chúa tể hắc ám, cho dù phải chết đi nữa.

Người đầu tiên Draco gặp cũng chính là Dì Bellatrix, có vẻ như ai đó mới chọc điên cô ta nên vừa gặp anh là gằn giọng, 'Đi về' sau đó Bellatrix đã hoàn toàn biến mất khỏi nơi này.

Rẽ qua bên kia thì Draco cuối cùng tìm được người mà mình cần tìm chính là cậu thiếu gia bí ẩn mà cha đã nhắc đến.

Có vẻ như cậu ta đang ăn trưa, trên bàn có rất nhiều sơn hào hải vị, đặc biệt là thịt rất nhiều, nhưng Harry chẳng thèm để ý đến món nào chỉ ăn món súp kia, ngoài ra chẳng thử thêm món nào nữa.

Có thể thấy là cậu ta vừa làm cho bọn gia tinh trong bếp khóc thét lên.

"...Cậu ta là người vô cùng kén ăn, đặc biệt không thích thịt."

Draco nghĩ thầm.

Cái mà Draco không ngờ đến chính là vị thiếu gia này vừa chú ý đến anh, vậy có nên gọi là may mắn không?

Nhưng xem ra anh nên rút 2 từ vừa rồi lại, cậu ta rất khó gần, thậm chí là hay nổi nóng nữa.

"Nhìn đủ chưa? về đi."

Harry khẽ nhướng mày, sau đó không khách khí đụng vai anh mà rời khỏi phòng, Draco chỉ cười trừ mà không nói gì, anh nhẹ nhàng phủi vai rồi bám theo sau.

Draco nghĩ mình sẽ không theo kịp nổi, nhưng anh lại tìm thấy Harry ở thư viện, chỗ này vô cùng rộng rãi, có rất nhiều sách cấm đang ở đây, đi thêm được vài bước thì phát hiện cậu đang ngồi đọc truyện cổ tích là cô bé lọ lem...và đang đọc cho con rắn khổng lồ kia nghe, trông nó vô cùng thích thú, nhưng Draco cảm thấy câu chuyện mà Harry đang đọc dần trở nên kỳ lạ, càng lúc càng kinh dị là sao chứ?

Hình như là truyện cổ tích của anh em nhà Grimm.

"Nghe có hay không?"

Harry nói với bộ mặt lạnh lùng, sự quyết tâm của một Malfoy cậu đã nhìn thấy, nhưng quả thực, cậu không có ý định thân thiết với bất kỳ ai cả, ngoại trừ cha đỡ đầu và Nagini, sau đó Harry nói cái gì đó với con rắn ở bên cạnh mình.

Trông Nagini vô cùng thích thú, con rắn trườn đến chỗ Draco, dùng cái đuôi mình quấn chặt lấy anh giơ lên không trung rồi hạ xuống, cứ như vậy được 5p sau đó thì cô nàng đã dừng lại vì thấy chán, Nagini bỏ anh xuống đất với tình trạng chóng mặt nhức đầu, còn Harry chỉ nhún vai rồi cùng với con rắn đó rời khỏi đây.

Anh nghĩ lương tâm cậu sớm bị chó gặm mất rồi!

"...Đúng là điên thật mà."

"Mình có nên nghĩ cậu ta yêu nghiệt từ trong trứng không nhỉ?"

Lần thứ 3 mà Draco gặp Harry là ở sân vườn cũng là lần cuối cùng, cậu đang gắp máy bay giấy cũng được 9 cái rồi, cái nào cái nấy đều y như nhau không sai chỗ nào hết, Khi Harry vừa hoàn thành cái thứ 10 thì lại nhăn nhó mặt mày xé hết toàn bộ máy bay giấy ở đây.

Khiến cho Draco khá bất ngờ vừa thấy tiếc, gắp cỡ 10 cái máy bay giấy cũng không quá khó nhưng anh nghĩ cậu thiếu gia này chắc chắn là bị dở hơi rồi, có ai vừa hoàn thành tác phẩm xong rồi tự tay phá luôn không?

"...Mày mắc bệnh OCD à?"

"Tao không có tâm trạng để nói chuyện với mày."

Harry nói.

"Ồ, nhưng tao lại muốn nói chuyện với mày đấy."

Draco tặc lưỡi nói, anh nghĩ mình cũng không cần phải nói chuyện lịch sự với vị thiếu gia này nữa.

Cả hai trừng mắt nhìn nhau, Draco không sợ Harry, anh biết cậu cũng không sợ anh, nếu có đũa phép ở đây Draco sẽ đấu với cậu ta từ ngày này qua ngày khác, nhưng chỉ tiếc là cả hai còn quá nhỏ để sử dụng những câu thần chú đặc biệt.

"Đồ đầu keo!"

"Đồ tự kỷ!"

"MÀY NÓI CÁI GÌ HẢ?!"

Đồng thanh part 1.

"ĐỪNG CÓ BẮT CHƯỚC TAO!"

Đồng thanh part 2.

Cả hai xém chút nữa là đánh nhau rồi, nhưng may mắn là chỉ cãi nhau mà thôi, sau một lúc thì cơn giận của Draco và Harry đã hạ xuống rất nhiều và chuyển sang có thiện cảm với đối phương, cả hai thật sự kết bạn với nhau mà không sứt đầu mẻ trán, Draco không để ý bị Harry trây trét bùn lên mặt, anh ngơ ngác nhìn cậu bạn ôm bụng cười.

"...Mày đang cười à?"

Draco nói.

Harry lập tức dập tắt nụ cười trên môi, lại chuyển về bộ mặt lạnh như băng, sau đó ngồi dậy bước vào nhà, cậu phải nghiêm khắc với chính mình hơn nữa, cảm giác vui vẻ và hạnh phúc là thứ khiến cậu trở nên yếu đuối, nó sẽ làm ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của Harry.

Cậu phải thay đổi...vì cha đỡ đầu.

Cậu không còn ai cả.

Chỉ một mình.

...

Lại nữa rồi.

Cậu ta lại nổi điên lên và bỏ anh lại chỗ này, xem ra ngày tháng sau này quả thật không dễ dàng, tưởng tượng hằng ngày gặp Harry ở Hogwarts

Tiểu thiếu gia đã hoàn thành nhiệm vụ mà cha đã giao cho anh, Draco cũng thở phào nhẹ nhõm, yên tâm mà trở về Thái ấp Malfoy, vừa tránh được cơn thịnh nộ từ Lucius, nhưng anh lại nhớ đến nụ cười lúc nãy của Harry.

Cậu vui đến vậy sao?

Cậu ta thật sự đã lâu rồi...không cười hay sao?

==========

Ngày cập nhật 20/05/2022

==========

3.103 từ

Một ngày nọ tôi gặp được một em mèo hoang dễ thương, tôi luôn cố thân thiết với em, một hôm tôi cho rằng mình có thể thân hơn, ai ngờ em nỡ lòng nào tát vào mặt tôi.

Đàn ông là những niềm đau

Nhưng vì yêu, tôi có thể tiếp tục yêu em.
 
Back
Top Bottom