Cập nhật mới

Khác [HP/DRAHAR] ĐÔI MẮT

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
348540390-256-k43382.jpg

[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Tác giả: meetruyeen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ngã Tối Hỉ Hoan Nhĩ

Editor: Park Hoonwoo

Beta: Băng

Edit: Team Cục Đá

Thiết kế bìa: Cynthia

Tiến độ bản Raw: Hoàn

Tiến độ bản edit: Hoàn

Thể loại: Ngọt, nhẹ nhàng

Số chương: 9

REUP ĐỂ ĐỌC
LINK GỐC: https://teamcucda.home.blog/hp-drahar-doi-mat/



draha​
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 1: Gặp lại


Draco Malfoy đứng trong phòng thử đồ của cửa tiệm Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin, hắn đứng đó, để cây thước dây kia đo kích cỡ.

Mà xuyên qua tấm màn che thật dày, tiếng chào thân thiện của phu nhân Malkin mơ hồ bay vào.

"Ồ, chào buổi chiều, ngài Potter."

"Chào buổi chiều, phu nhân Malkin."

Một giọng nam ôn hoà đầy từ tính vang lên "Con đến lấy lễ phục lần trước mình đã đặt."

"Nó đã may xong.

Thật ra ngài không cần đến đây.

Ngài biết đó, tôi có thể gửi qua cú mà."

Giọng nữ ấm áp dịu dàng.

Potter cười nhẹ, trong giọng nói hoà lẫn chút ngượng ngùng "Phu nhân, con có chút hồi hộp, dù sao đây cũng là hôn lễ của Ron và Hermione.

Ngài biết đó, bọn họ là bạn thân nhất của con....."

Draco vô thức kéo lên nụ cười nhàn nhạt, chợt một thứ gì đó lướt qua đầu hắn, Draco hình như có thể tưởng tượng ra thiếu niên thanh tú kia (hiện tại là thanh niên mới đúng), vừa cười ngượng, vừa khiến cái đầu vốn chẳng gọn gàng gì cho cam của mình càng giống tổ quạ hơn.

Hồn nhiên lại tràn đầy sức sống.

"Đúng vậy, thân ái.

Này là một sự kiện quan trọng, không phải sao. [Acio lễ phục] Đến đây nào, không cần hồi hộp quá, chúng ta có thể thử lại bộ trường bào này.

Sau đó, là tiếng kéo màn che.

Giọng nam kia chỉ nói được một nửa đã ngừng lại.

"Đúng là không thể tốt hơn được nữa, con...."

"Malfoy?" m cuối hơi nâng lên, có chút nghi hoặc cộng thêm xấu hổ.

Draco nhướng một bên mày, kéo lên nụ cười quý tộc "Potter."

"Ừm, xin chào, tôi đến lấy trường bào, hai tuần nữa là hôn lễ của Ron và Hermione rồi.

Cậu, cậu đến may trường bào sao?"

Thanh âm hoảng loạn, lo lắng nhưng lại rất đáng yêu.

"Tôi cho rằng, này không phải chuyện hiển nhiên sao."

Draco tiếp tục trưng nụ cười giả dối đấy, hơi giơ tay ra đằng trước, muốn gọi Potter lại gần một chút.

"À thì, đúng vậy, đúng vậy, tôi chỉ xác nhận chút thôi."

Giọng nói lầu bầu kia đi lại gần Draco....

Hai người yên lặng hai giây, sau đó Potter mới thử mở miệng: "Tôi đổi trường bào."

"Ừm."

Draco thu hồi nụ cười của mình.

Nhích qua bên kia một chút, nhưng phòng thử đồ này không lớn, khoảng cách của cả hai cũng chẳng xa ra được bao nhiêu.

Loạt soạt mấy cái, tiếng thay quần áo vang lên trong không gian yên tĩnh giữa hai người.

Potter nhẹ nhàng khụ một tiếng, mở miệng: "Này giống mười năm trước nhỉ.

Khi đó, lần đầu tiên tôi đến Thế giới Phép thuật, cảm thấy mọi thứ thật kỳ diệu...."

Thanh âm nhuốm màu hoài niệm, và cả hoảng hốt nữa, tất cả hoà trộn lại khiến lòng người khác như mềm ra.

"Ừ."

Draco nhẹ giọng, thanh âm vừa nhẹ nhàng vừa trầm thấp vang lên, hắn cũng đang chìm vào ký ức.

Sau đó, nâng đầu, ngữ khí khiêu khích "Ngài Potter, cậu thật sự chẳng hề thay đổi chút nào, ngu đến đáng sợ."

"Này!"

Giọng nói kia như hận không thể làm vỡ kính "Cậu mới là kiêu ngạo y như lúc ấy đấy.

Với lại, cậu lúc đó là phù thuỷ nhỏ đầu tiên tôi gặp, vốn cứ tưởng là sẽ vui vẻ với nhau, ai ngờ......."

Âm thanh kia càng ngày càng thấp, sau đó như là khống chế không cho bản thân phun ra mấy từ không hay gì, rồi lại như uất ức đáng thương phun ra một tiếng "Hừ."

Draco nhướng mày, không đáp lại Harry, chỉ buông tay, sửa sang lại trường bào không hề bẩn của mình.

Mới vài phút trước, cái thước dây kia đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, cho nên giờ nó đang yên lặng cuộn mình lại, nằm trên mớ da dê ghi số đo.

Draco bước lên ba bước, kéo màn che đi ra ngoài.

"Phu nhân Malkin."

Draco bước lên phía trước, gọi.

"Ngài Malfoy, xong rồi sao. [Accio số đo]"

Thanh âm dịu dàng kia dừng lại một chút "Ừm, số đo của ngài Malfoy lại nhỏ đi, ngài phải chăm sóc bản thân mình chứ."

Draco chẳng để ý cười cười, một tiếng cảm ơn thật lòng bay ra khỏi miệng cậu.

"Ha ha, không cần khách khí thế.

Như vậy, trường bào này lấy màu xanh lá đậm làm nền, hoa văn Caesar, đai lưng và nút áo không nhất thiết phải cùng màu đúng chứ?"

Phu nhân Malkin quay người xác nhận "Phong cách của Malfoy, tôi cho rằng, cậu là người đậm nét nhất đấy."

"Đúng vậy, phu nhân, cảm ơn lời khen của ngài."

"Ha ha, đây là thật lòng, cậu hoàn toàn xứng với lời khen này.

Như vậy, thứ năm này tôi sẽ gửi đến trang viên Malfoy.

Cả hoá đơn, được chứ."

Draco gật nhẹ đầu, sau đó tạm biệt "Hẹn gặp lại, phu nhân Malkin."

"Hẹn gặp lại, ngài Malfoy."

Thanh âm kia ngừng một chốc, có hơi lo lắng nói "Cậu có thể chờ một chút chứ, đợi ngài Potter đi chung, dù sao như thế cũng an toàn hơn."

Draco nắm chặt đũa phép mới lấy ra của mình, nói: "Không cần, tôi có thể tự đi, hẹn gặp lại, phu nhân."

Hắn nắm chặt đũa phép, đọc thần chú [Dẫn đường cho ta] đũa phép của hắn bắt đầu xoay.

Hắn gật đầu với phu nhân Malkin, sau đó theo đũa phép rời khỏi cửa tiệm.

Trong tiệm.

Potter sau khi đổi trường bào xong thì ra ngoài, nhìn sảnh lớn vì đang buổi ban trưa nóng bức, nên chỉ có mình khách là y.

Y giả vờ lơ đãng hỏi "Malfoy đi rồi?

Một mình ạ?"

"Ừ, đúng vậy."

Phu nhân Malkin đến trước mặt y, giúp y chỉnh sửa trường bào một chút "Ta muốn để cậu ấy chờ con, vậy con có thể đi chung với cậu ấy một đoạn, không phải sao.

Nhưng cậu ấy muốn tự đi.

Thân ái, nâng tay một chút nào."

Potter nâng tay, rũ mắt thở dài.

Phu nhân Malkin nói tiếp: "Chiến tranh khiến thật nhiều người chết đi mà.

Weasley vốn ồn ào náo nhiệt như thế..........

Đứa cháu trai đáng thương vủa ta cũng vậy....."

Thanh âm của phu nhân Malkin như nghẹn lại, bà vỗ người Potter ý bảo không sao.

Nói y thay đi thay quần áo, sau đó xoay người ổn định cảm xúc của bản thân một chút, vừa điều khiển cây kéo vừa nói "Còn ở lại cũng chẳng dễ dàng là bao, chân của thằng bé nhà Longbottom, cô bé nhà Brown.

Còn có, đôi mắt của ngài Malfoy........Haizzz......"

Phu nhân Malkin thở dài, không nói tiếp, vươn tay ra nhận trường bào Potter đưa đến.

Potter vẫn luôn im lặng, y có chút hoảng loạn nhớ đến Draco, người vẫn đẹp đẽ như thế, lại uy nghiêm hơn cha mình Lucius nhiều.

Trường bào hoa lệ bao lấy đường công trơn tru, nút tay áo ngân xà được làm thủ công.

Tóc cố ý chải ra sau đầu, vài sợi tóc bạch kim không nghe lời dừng lại trên trán hắn, thêm cho hắn vài phần ôn nhu.

Dưới tóc mái là ngũ quan xinh đẹp, lông mày đậm, độ cong hoàn hảo, phần đuôi hơi bằng, lộ ra hơi thở chấp nhất.

Mũi cao thẳng, cùng với đôi môi hồng nhuận, tất cả đều vô cùng tuyệt vời.

Ngoại trừ đôi mắt xám bạc..........

Ừm, không có linh hồn.

Potter nghĩ đến đây liền cúi đầu.

Đều là vì đỡ giúp mình thần chú kia......

Trận chiến cuối cùng đó, Cứu thế chủ bị Tử thần Thực tử bắt làm tù binh, dưới lệnh của Voldemort, dùng Crucio hành hạ y đến chết, vào thời điểm thần chú kia bắn vào y.

Gián điệp Draco vốn đang quỳ gối bên cạnh y không chút do dự nhào lên người Harry....

Harry nghĩ, y không bao giờ có thể quên được tia sáng màu đỏ đó đã nổ tung trước mặt mình như thế nào, cùng với tiếng rên rỉ đầy đau đớn của người ấy.

Sau đó, Hội Phượng hoàng và nhóm Thần sáng cùng nhau xông vào bên trong, đáng giáp lá cà với nhóm Tử thần Thực tử.....

Cuối cùng, chính nghĩa chiến thắng bóng tối, mảnh hồn của Voldemort trong người Harry chết đi......

Sau đó, y trở thành anh hùng, người anh hùng bảo vệ thế giới cũng như đội trưởng Thần sáng trẻ tuổi nhất, Harry Potter.

Mà vị gián điệp ở bên cạnh anh hùng là Draco, sau khi chữa trị vừa mất đi thị lực của mình, biến thành người mù......còn bị kéo lên toà thẩm vấn.

Nếu không có Harry đứng ra, thì chắc chắn sẽ phải vào Azkaban ngồi, bị giám ngục được Bộ Phép thuật thu phục lần nữa tặng cho mình một nụ hôn..............

Quý tộc nhỏ vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng mình đã mù, sau khi trải qua gia đoạn nhẫn nhịn dài đằng đẵng, liền yên lặng quay về trang viên Malfoy.

.......

Phu nhân Makin đưa trường bào đã sửa chữa hoàn tất, đánh thức Harry đang hồi tưởng.

Harry cười cảm ơn phu nhân Malkin, rời khỏi cửa tiệm.

Bước ra khỏi cửa hàng, Harry nhẹ nhàng đưa tay che lại ánh sáng chói loá trên đầu, xuyên qua kẽ hở ngón tay, nhẹ nhàng nỉ non.

Ba năm.....
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 2: Công việc


Trang viên Malfoy

Draco xuất hiện trong lò sưởi âm tường, hắn vừa mới hướng ra ngoài, chuẩn bị bước ra đã nghe "Bang" một tiếng, theo sau, là một âm thanh nhỏ xíu như sợ doạ đến hắn vang lên "Chủ nhân, hoan nghênh ngài trở về, Tela đã chuẩn bị bữa tối."

Draco gật đầu, đưa mấy thứ đồ mua được như cuộn da dê, bút lông chim, tài liệu độc dược và sách cho Tela, giao phó: "Cất đi.

Ta đi nghỉ ngơi một lát, ngươi dọn dẹp phòng tắm, lát nữa ta sẽ dùng.

Mặt khác, bữa tối trước khi Blaise đến, phải được chuẩn bị hoàn tất, hiểu chứ?"

"Đã hiểu, chủ nhân.

Tela sẽ chuẩn bị thật tốt."

Sau đó lại bang một tiếng, Tela đã rời khỏi.

Draco lúc này mới hơi thả lỏng một chút cái lưng đã ưỡn thẳng cả ngày, gương mặt vốn chẳng có biểu cảm gì bắt đầu xuất hiện vài phần mệt mỏi.

Lễ nghi của Malfoy lúc nào cũng khắc nghiệt vô cùng, cho dù là ở trước mặt gia tinh cũng phải duy trì cao quý.

[Dẫn đường cho ta] Đũa phép lập tức xoay về một hướng khác, Draco đi theo đũa phép, trong lòng thầm đếm bốn mươi ba bước, đi đến trước cầu thang.

Cất đũa phép, Draco bước lên mười bậc thang, quẹo phải, hơi cúi người "Buổi tối tốt lành, ba, mẹ."

Trước mặt hắn là tranh chân dung của Lucius và Narcissa bên trong vườn hoa của trang viên Malfoy, cả hai đều đang ngồi trên ghế dài bằng đá cẩm thạch, ưu nhã mà ấm áp.

Bọn họ gật đầu với con trai mình, thanh âm dịu dàng "Chào buổi tối, rồng nhỏ của ta.

Con có vẻ mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi chút đi."

Draco thả lỏng người, sau khi gật đầu, thì chậm rãi trở về phòng ngủ của mình.

Phòng ngủ của Draco đơn giản đến không ngờ, chỉ có vỏn vẹn ba màu là xanh lục, bạc và đen.

Chính giữa phòng là một chiếc giường kingsize, nom thoải mái vô cùng, trải trên tấm thảm xanh lá được thêu đầy rắn bạc, cả căn phòng đậm mùi Slytherin.

Sàn nhà trải thảm lông cùng kiểu, đầu giường còn có hai cái tủ được điêu khắc hoa văn phức tạp.

Trên tủ đầu giường là một cái đèn hình cầu màu vàng trong suốt, có thể thấy rõ con rắn màu xanh đang bơi bơi bên trong, thứ thật ra chỉ là một thần chú.

Trước giường là một bộ sofa có bàn trà, ngoài ra còn có một tủ sách dựa tường nhỏ, đặt vài cuốn sách chủ nhân căn phòng hay đọc.

Vật dụng trong phòng tuy không nhiều nhưng lại rất ngăn nắp, trên các vật dụng nhọn đều được khắc gia huy Malfoy khiến chúng không hề mất đi vẻ đẹp của mình mà còn trông thời thượng vô cùng, mấy đầu nhọn đó còn có thể mềm đi nếu bị đụng trúng, thế này sẽ không khiến người đụng trúng nó bị thương.

Draco không cần dùng đũa phép chỉ đường trong phòng mình, dù sao căn phòng này hắn cũng ở ba năm rồi.

Hắn vòng qua bàn trà, ngồi xuống sofa, thở ra một hơi thật dài.

Hôm nay thật mệt mà.....

Nếu không phải bốn tháng rồi không ra khỏi nhà, thì hắn cũng chẳng tự thân đi mua đồ đâu.

Không ngờ lại có thể gặp được anh hùng Potter.

Draco nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt của mình, vẫn có cảm giác ươn ướt như cũ, nhưng hoàn toàn không thấy gì hết.

Dùng bàn tay che mắt lại "Potter...."

Đầu lưỡi vươn ra, cạ cạ hàm trên, sau đó là sự kết hợp của tiếng lộp bộp và âm thanh của sự im lặng.

Draco cười cười, lau đi nước mắt dính trên tay, đứng dậy đi tắm.

Đằng sau, sofa mềm mại dần dần trở về trạng thái ban đầu.

Như chưa từng có ai ngồi lên....

Sau khi tắm xong, Draco thay một bộ trường bào tương đối đơn giản (thật ra nó vẫn phức tạp vô cùng so với của người bình thường) đến phòng khách.

Blaise đã đến rồi.

Tela cũng đã thông báo cho hắn, vì thế hắn mở miệng chào đón: "Blaise, cậu đến rồi."

"Hế lô, Draco."

Blaise lại gần Draco, nắm cánh tay hắn, kéo hắn lại ngồi xuống bàn "Tớ mang tin tốt đến cho cậu nè.

Cậu ngồi xuống trước đi, chúng ta vừa ăn vừa nói, hôm nay đã bôn ba cả ngày vì bộ phép thuật rồi.

Cậu phải biết rằng, vì để ăn bữa tối do Tela làm, tớ ngay cả cơm trưa cũng chẳng ăn đó."

Draco ngồi xuống, sau khi nghe được tiếng ngồi xuống của Blaise, mới hơi nhướng mày "Blaise thân ái, từ khi nào, mà cậu trở thành....ừm Fendor thế?"

"Oái, bạn của tớ ơi, tớ không cho rằng cái này là một lời khen đâu."

Draco cười giả lả "Xem ra cậu vẫn chưa thoái hoá đến mức rớt xuống Hufflepuff."

"Well well.

Draco thân ái, chúng ta ăn tối trước đi."

Thanh âm Blaise mang theo bất đắc dĩ cùng thỏa hiệp.

"Ừ."

Draco búng tay "Tela, có thể bắt đầu bữa tối rồi."

"Bang" một tiếng, Tela hiện ra ngay cạnh bàn, cúi người cung kính nói "Vâng!"

Hang sóc

Harry không tập trung cắt miếng bít tết cho vào miệng.

Trên bàn ăn, phu nhân Weasley, Hermione đang thảo luận với Ron về danh sách khách khứa.

Sau khi ăn xong, phu nhân Weasley gom chén dĩa vào trong bếp.

"Harry, cậu nghĩ thế nào?"

Hermione đột nhiên hỏi Harry.

"Hả?"

Harry giật mình, bừng tỉnh hỏi.

Ron và Hermione liếc nhau, có chút lo lắng "Cậu không sao chứ, Harry.

Hôm nay xảy ra chuyện gì sao?

Cậu hôm nay nghỉ phép, chiều lại bị gọi về tăng ca, mọi chuyện ổn chứ?"

Harry xoa xoa huyệt thái dương "Ồ, không sao.

Tớ chỉ hơi mệt, buổi chiều chỉ là do Laurenti của bộ quốc tế muốn sang Đức giao lưu, tớ chỉ đi hộ tống hắn ta thay Peter mà thôi, Peter bị điều đi làm nhiệm vụ khác.

Không có việc gì lớn cả," Y ngồi thẳng, mỉm cười với hai người đang lo lắng nhìn mình "Ừm, có gì cần tớ giúp sao?"

Ron cười cười, ôm Hermione "Harry cậu cũng phải nghỉ ngơi thật tốt, con của tớ còn chờ nhận cậu làm cha đỡ đầu đó."

"Ừ ừ, tớ cũng mong chờ được nghe tiếng cha nuôi từ Alice.

Tớ không sao, nói đi, cần giúp gì."

Hermione cười nhẹ, đưa một phần danh sách sang "Harry, cậu nhìn xem còn ai nữa không, tớ không muốn hôn lễ của mình có bất kỳ thiếu sót gì."

Harry lướt mắt qua tờ danh sách một lần, mắt sáng lên, nhưng muốn nói rồi thôi.

Sau đó, y siết chặt cuộn da dê trong tay, ngẩng đầu nói: "Hermione, cậu thấy Malfoy thế nào?"

"Malfoy?"

Ron như muốn nhảy dựng lên, cậu ta buông tay Hermione, ngồi thẳng, "Harry cậu nghiêm túc hả?

Muốn mời cậu ta?"

Harry nhìn cậu một cái, không nói gì, vẫn nhìn chăm chăm Hermione.

Hermione suy nghĩ một chốc "Ừ, được.

Chúng ta mời cậu ấy."

Cô quay đầu trừng mắt với Ron còn đang muốn nói gì đó "Ron, cậu ta đã cứu Harry."

Ron lẩm bẩm hai câu, dựa lên sofa lần nữa, không phản đối.

Harry cười lớn, mệt mỏi trên mặt bay bớt đi một chút.

Đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp ấy rạng rỡ loé sáng.

Trang viên Malfoy

Sau khi ăn xong.

Draco và Blaise ngồi trên sofa trong phòng khách.

Draco như suy nghĩ gì đó mà nhấp ngụm hồng trà "Nói cách khác, muốn tớ gia nhập cục nghiên cứu phép thuật quốc tế?"

"Đúng vậy, phó bộ trưởng đến Đức, nhưng cái phép thuật được cải tiến kia đang trong thời điểm mấu chốt.

Tớ đề cử cậu với bọn họ, chẳng phải bùa chỉ đường được nhiều người khen ngợi lắm sao.

Vì thế bọn họ nói tớ hỏi ý cậu.

Nếu không thành vấn đề, thì ngày mai đến."

Blaise nói đến đây, đứng lên đi lại ngồi bên cạnh Draco "Đi đi, cậu dù sao cũng chỉ ở nhà nghiên cứu bùa phép thôi mà, cũng ngẫu nhiên nấu độc dược thôi, ở đó không phải có người chuyên nghiệp để thảo luận với cậu sao?"

Ngón trỏ Draco nhẹ nhàng gõ gõ đĩa trà, nhướng mày "Tớ sẽ suy nghĩ...."
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 3: Ban dêm


Trang viên Malfoy,

Buổi tối.

Draco sau khi tắm xong, mặc áo choàng tắm dài, dựa vào đầu giường [Acio đũa phép và sách bùa phép]

Vừa dứt lời, một cuốn sách bìa đen dày khoảng hai ngón tay bay ra khỏi giá sách và dừng lại trên tay Draco.

Hắn đặt sách lên đầu gối, chạm nhẹ đầu đũa phép vào cuốn sách. [Chữ cái hiện lên], cuốn sách bỗng bay lên, lơ lửng giữa không trung, đũa phép lướt ngang trên trang giấy, hai mươi sáu chữ cái trong suốt xuất hiện, chuyển động hỗn loạn trong không khí.

Đũa phép cứ nhấc lên rồi lại hạ xuống, hơi run, mấy chữ cái kia bắt đầu xếp hàng, hoàn thành nội dung của một trang sách.

Đũa phép nhẹ nhàng quơ một vòng, mấy chữ cái đó theo thứ tự bắt đầu run lên, Draco ngừng động tác, bắt đầu đọc sách thông qua tần số run được truyền vào đầu.

Đây là thần chú hiện hình mà Draco đã nghiên cứu và cải thiện suốt hai năm.

Tuy rằng phạm vi hoạt động chẳng rộng lắm, nhưng khi chiến tranh kết thúc lại rất được hoan nghênh, dù sao sau chiến tranh cũng có khá nhiều người bị mù.

Thần chú này có thể giúp người mù tự mình đọc chữ.

Còn cả thần chú chỉ đường, thêm vào đầu đũa phép một lực kéo, giúp người mù có thể xác định được phương hướng.

Nhưng trong quá trình nghiên cứu, Draco từng vì truyền quá nhiều ma lực mà đâm thẳng vào tường, tuy rằng đũa phép không sao, nhưng tay hắn đã bị gãy.

Sau khi đọc sách một lúc, Draco cảm thấy có hơi mệt mỏi nên quyết định nghỉ ngơi.

Lẩm bẩm một câu thần chú nào đó, sách trở về kệ lại.

Draco nằm xuống, lún sâu vào chiếc giường tròn.

Chậm rãi thở ra một hơi.

Kéo chăn, trùm kín người.

"Cứ đi vậy" Draco mơ màng nghĩ trước khi chìm vào vòng tay giấc mơ "Khá an toàn, có thần chú gì đó cũng có thể tìm người khác đến thí nghiệm.

Hình như nghiên cứu viên có thể hốt thần sáng phối hợp công tác thì phải."

Một gương mặt thanh tú lướt qua tâm trí Draco, nhưng biến mất rất nhanh.

Draco chìm vào giấc ngủ.

Hang sóc

Harry phát hiện mình mất ngủ.

Y đã hai mươi rồi, cuộc gặp gỡ hôm nay khiến y hơi hụt hẫng, và ký ức y lần lượt hiện lên trong đầu.

Vào lúc mười một tuổi, lần đầu đến thế giới phép thuật, trong cửa tiệm Trang phụ cho mọi dịp của phu nhân Malkin, gặp Draco nhỏ tại điểm dừng đầu tiên trong thế giới phép thuật của mình, bộ dạng của hắn lúc đó rất kiêu ngạo.

Đầu bạch kim ngẩng cao, ngữ khí kiêu căng, đôi mắt xám xinh đẹp ấy sinh động loé loé.

Tuy không phải thái độ thiện ý gì, nhưng lại là người cho y biết về chuyện phân nhà trong Hogwarts, và cả Quidditch.

Sau đó trên xe lửa Hogwarts, quý tộc bạch kim nhỏ vươn bàn tay hữu nghị kia ra, mà mình lúc đó chỉ vì mấy câu nói không được tự nhiên kia, mà gạt đi bàn tay đó.

Bây giờ nghĩ lại, cậu bé kia lúc đó chỉ có hơi mất mặt, hơn nữa là vì giáo dục gia đình nên mới nói mấy lời ấy.

Khi đó mình không biết.

Ở Hogwarts, bọn họ vẫn luôn cạnh tranh với nhau.

Mấy trận đấu lớn lớn nhỏ nhỏ cứ diễn ra liên tục.

Nhưng hắn chỉ sử dụng mấy thần chú lặt vặt chẳng lấy mạng ai được, cặp song sinh nhà Weasley thỉnh thoảng cũng làm thế mà, không phải sao.

Ác chú duy nhất giữa hai người bọn họ, chính là vào cái hôm trong nhà vệ sinh nữ ấy, thần chú Sectumsempra suýt nữa đã lấy đi sinh mạng hắn, do vị giáo sư cũng như cha đỡ đầu của hắn, Severus Snape sáng chế ra.

Nghĩ đến đây, Harry cũng bước qua sinh nhật thứ hai mươi mốt của mình.

"Haizz..."

Harry thở dài.

Ký ức tại cửa tiệm trang phục vẫn quay mòng mòng trong đầu y, khi đôi tay nâng lên của người đàn ông đó xuất hiện trước mặt mình, lòng y thật sự đã hơi run lên.

Lúc đôi mắt xám kia nhìn về hướng y, tuy rằng biết rõ là hắn không thấy, nhưng y vẫn hít một hơi rất sâu, ngẩng đầu ưỡn ngực bày ra tư thế đĩnh đạc nhất của mình.

Sau đó, mắt mình bắt gặp đôi mắt vô hồn kia.

Vẫn xinh đẹp như cũ, nhưng không giống như khi cả hai còn đi học, mỗi khi nhìn thấy mình, như bốc cháy đến nơi.

Hiện tại nơi đó....chẳng có gì.

Harry lăn lộn, siết chặt tấm chăn trong tay.

Sau khi chiến tranh kết thúc, Harry đã giam mình trong nhà tận một tháng sau khi đứng ra bảo hộ cho Draco.

Áp lực mấy năm qua thật sự quá nặng.

Y cần nghỉ ngơi, cũng cần lôi hết mấy bóng ma đặc sệt trong lòng do chiến tranh gây ra.

Sau đó nữa, điều đầu tiên y làm sau khi kết thúc tự giam là nhớ Draco, lại nghe thêm được tin hắn ta rất ít khi ra khỏi trang viên Malfoy.

Bọn họ cứ thế mãi chẳng có cơ hội gặp lại nhau.

Đến tận một năm trước, Draco sửa lại hai thần chú, thật tuyệt mà.

Hắn đến bộ phép thuật, yêu cầu cống hiến thần chú chú của mình để nhiều người sử dụng hơn.

Lần ấy, Harry rất muốn bước lên, rất muốn nói chuyện với Draco, nhưng vì nhiệm vụ giải quyết nhóm tử thần thực tử còn sót lại tấn công nhà của phù thủy mà không thể không rời đi.

Cho nên y chỉ bước lại, đụng nhẹ vào Draco một cái, rồi rời khỏi.

Lần gặp lại này, mình đột nhiên cũng chẳng muốn tiến lên... .

Nhìn động tác quen thuộc kia của Draco, cái nhướng mày khiêu khích, nụ cười giả tạo y hệt ngày xưa.

Rõ ràng hắn rất vui, thế mà vẫn kiêu ngạo như bình thường.

Nhưng lúc ấy, một loại cảm xúc chua xót lại chợt dâng tràn trong lòng... .

Lấy hết can đảm bước đến cạnh hắn, muốn đáp lại hằn, cuối cùng lại chia tay không mấy vui vẻ.

Harru vươn tay vỗ vỗ ngực.

Thở dài một tiếng, liều mạng vùi đầu vào gối mềm.

Đột nhiên ngồi bật dậy, hét lên một tiếng rồi ngã ra đấy.

Harry quay đầu nhìn phong cảnh đã bắt đầu hửng sáng bên ngoài khung cửa sổ.

Thì thầm "Hôn lễ hôn lễ" sau đó trùm chăn qua đầu.

Từ từ chìm vào giấc mộng, trong mơ, y nắm chặt cái bàn tay nhợt nhạt kia....
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 4: Bộ phép thuật


Blaise đã chờ ở sảnh lớn của bộ phép thuật từ sớm, cậu móc đồng hồ quả quýt ra khỏi túi, mở ra rồi lại đóng lại.

"Không lẽ không đến..."

Cậu có chút lo lắng, "Với cái tính cách mất tự nhiên của cậu ấy, quá nửa là dồng ý rồi mà."

Blaise giơ tay vuốt nhẹ cằm: "Malfoy không phải thích ngồi ở vị trí cao sao?

Ba năm cũng đủ lâu rồi chứ, không lẽ còn muốn tiếp tục nhốt mình ở trang viên?"

Blaise khoanh tay trước ngực, ngón tay phải gõ nhẹ lên khuỷu tay trái, gẩn đầu nhìn lò sưởi công cộng không ngừng có người bước ra.

Sau đó hai mắt cậu sáng lên, môi kéo lên nụ cười thư thái không kém phần ưu nhã, chạy sang bên kia.

"Ấy, Draco thân ái của tớ, tớ còn tưởng rằng mình không chờ được cậu đến chứ."

Cậu đi lại gần Draco vừa bước ra khỏi lò sưởi, chạm nhẹ vào bờ vai của hắn.

"Ừ, tớ cho rằng chờ tớ là vinh hạnh của cậu."

Draco treo nụ cười lên mặt, nhún nhẹ vai,

"Ừ, vâng.

Là vinh hạnh của tớ."

Blaise đi song song với Draco "Để tớ dẫn cậu đến cục nghiên cứu.

Bộ phép thuật có hơi lớn, cậu biết đó, hy vọng mình được hưởng cái vinh hạnh này."

Draco gật đầu, cất đũa phép, đuổi kịp con người đi đằng trước.

Blaise vẫn duy trì tốc độ đến thang máy, cậu nói chuyện với người bên cạnh mình, để cậu ta có thể xác định được vị trí của mình.

"Như hôm qua tớ nói đó, chủ đề lần này có vẻ khó, nghe nói đám cổ hủ kia sắp sức hết cả đầu rồi.

Thế mà lúc quan trọng nhất, thì phó cục trưởng phải đến Đức giao lưu.

Hắn ta là chủ chốt của chủ đề lần này, vừa đi một cái là bên này như đụng vào đầu tường.

Một chủ đề khác cũng đang bế tắc giống vậy.

Tớ ở cục liên lạc quốc tế vừa lúc xử lý vài chuyện."

"Bước lên một bước nữa."

Blaise nhắc nhở, bọn họ sắp đến thang máy rồi.

Bởi vì đã qua giờ cao điểm, nên thang máy chỉ có hai người bọn họ.

Blaise giơ tay ấn nút có số 4, vui vẻ nói "Sau đó thì tớ đề cử cậu với cục trưởng."

Draco gật đầu, vừa muốn nói gì đó, lại nghe thấy tiếng kêu ngoài thang máy "Khoan đã."

Sau đó là mấy tiếng bước chân, đập rầm rầm.

Draco cau mày kiềm chế bản thân, này rất là...

Gryffindor.

Có hai người chui vào thang máy, thở hổn hển.

"Này, thật cảm ơn, anh bạn...

" Giọng nói dừng lại đây, sau đó một tiếng bén nhọn vang lên "Malfoy?

Mi đến đây làm gì?"

Bầu không khí bỗng nhiên lặng im, một âm thanh xấu hổ khác vang lên "Ron!"

Harry trừng mắc nhìn Ron, bước về phía trước một bước "Khụ khụ, ừm, Malfoy, Zabini, buổi sáng tốt lành."

Âm thanh ôn hòa nghe thế nào cũng thấy căng thẳng.

"Ồ, buổi sáng tôt lành."

Blaise xấu tính dừng lại "Cứu thế chủ và người hầu của cậu ta?"

Draco phụ họa hừ một tiếng.

Có một sự khinh thường siêu to khổng lồ ở đây.

"Tôi nghĩ, đây là nơi công cộng.

Không lẽ tôi không thể xuất hiện sao?

Huống chi."

Draco cười giả lả "Nếu không có gì ngoài ý muốn, thì từ hôm nay trở về sau tôi sẽ làm việc tại đây."

Ron hít một ngụm khí lạnh, bị Harry trừng mắt một cái nên không nói gì, bắt đầu lầm bầm gì đó chỉ mình mình nghe được.

Thang máy yên lạnh đi xuống, Ron ngẩng đầu nhìn số tầng chậm rãi thay đổi của thang máy, Draco nhìn thẳng đằng trước, Harry có chút bất an xoay xoay đũa phép trong tay, siết chặt nó, rồi trộm ngắm Draco.

Mà Blaise lại hứng thú nhìn cả đám bọn họ, giơ tay vuốt cằm.

"Ừm."

Harry vừa mở miệng lên chuẩn bị nói cái gì đó, "Đinh."

Một tiếng, thang máy ngừng lại.

Giọng nữ máy móc vang lên "Cục nghiên cứu phép thuật, cục thần sáng."

Ron bước ra khỏi thang máy, quay người kéo Harry chạy chung "Muộn rồi, muộn rồi, Harry, nhanh lên!"

Harry đành phải hoảng loạn quay đầu hét hét hẹn gặp lại tại một chỗ ngoặt nào đó.

"Hừ, Gryffidor."

Draco nhẹ giọng khinh thường.

"Ấy, Draco.

Cậu phải biết rằng đây chính là đội trưởng thần sáng tẻ tuổi nhất và một trong mười thần sáng xuất sắc của năm nha."

'Tớ cho rằng, Blaise thân ái, cậu hẳn không quên thời gian hẹn trước chứ..."

"Không cần lo, rồng nhỏ của tớ, chúng ta chắc chắn sẽ kịp.

Chỉ cần đi ngay bây giờ."

Blaise vỗ vai Draco nói.

Bước lên phía trước.

"Không được gọi tớ như vậy."

Draco nhíu mày đuổi theo Blaise "Tớ nghĩ rằng lần trước mình đã nhắc nhở cậu."

Cục Nghiên Cứu

'Ngài Malfoy, tôi nghĩ ngài Zabini đã nói cho cậu tình hình hiện tại."

Cục trưởng Nalthan ngối sau bàn làm việc đánh giá người trẻ tuổi ưu tú, trong lòng có chút tiếc nuối.

"Đúng vậy."

Draco nhớ đến tên mấy vị học giả nổi tiếng trong tổ A mà Blaise nhắc đến không khỏi có chút gấp không chờ nổi "Tôi rất hứng thú với việc nghiên cứu phép thuật, cũng tìm hiểu kha khá về mảng thần chú."

Draco tạm dừng một chút, hơi ngẩng đầu "Tôi nghĩ tôi đủ khả năng gia nhập tổ này."

Nathal mỉm cười gật đầu: "Tôi cũng thế, ngài Malfoy.

Thần chú năm ngoái cậu chỉnh sửa đã đủ chứng minh điều này.

Như vậy, tôi đại diện cục nghiên cứu phép thuật trực thuộc Bộ Phép Thuật hoan nghênh cậu gia nhập.'

Môi Draco kéo lên một nụ cười, đứng dậy, hơi khom lưng, tay trái đặt trước ngực "Vinh hạnh của tôi."

Cục Thần Sáng

Lúc Harry và Ron phóng vào văn phòng thì mọi người đã tốp ba tốp năm thảo luận cái gì đó.

Nhìn thấy bọn họ, có mấy người quan hệ không tồi la lên "Ầy, trưởng nhóm Ron, hai người lại đến muộn nha.

Chậc chậc chậc, đón xem liệu phó hội trưởng Hughes có tha cho hai người không?"

Ron phất phất tay, kéo ghế dựa ra ngồi xuống.

Mặt Harry đỏ lên, quay đầu cảnh cáo đám người đang ồn ào một cái, chậm rãi bình ổn hô hấp của mình.

Sau khi hít sâu thật sâu, bước vào văn phòng của cục trưởng.

Y ngại ngùng nhìn vị phó hội trưởng Hughes đang khoanh tay trước mặt nhìn mình.

Đi đến chỗ chính giữa ngồi.

Sau đó mừng thầm nhìn cái ghế còn trống của phó đội trưởng Moore Galle bên trái mình, quay đầu cười lấy lòng với Hughes Figo.

"Ừm.

Thật ra cậu không cần cười với tôi như vậy, hôm nay cậu chạy đến muộn có 20 phút mà thôi, tiến bộ nhiều lắm, không phải sao?"

Hughes tặng cho y một nụ cười "dịu dàng" nhưng mớ gân xanh trên huyệt thái dương của cậu ta đã bán đứng cậu ta hoàn toàn "Còn có, Moore đã lên lầu tám họp rồi.

Đội trưởng không có ở đây, dù sao cũng phải có người đi nhận nhiệm vụ sắp đến của chúng ta chứ, không phải sao?"

Harry kêu rên trong lòng, trên mặt vẫn là nụ cười lấy lòng "Ha ha, Hughes tôi dậy muộn, cậu biết hôm qua tôi nghỉ phép, bị trưng dụng cho nên..."

Hughes nhìn y một cái, không hỏi nữa.

Ban cho y một nụ cười, bắt đầu làm việc của mình.

Nhưng Harry bị nụ cười của cậu ta làm cho mồ hôi lạnh ướt lưng hình như càng ngày càng không ổn, Hughes như vậy khác quái gì sự im lặng trước cơn bão chứ hả.

Harry cũng cầm lấy hồ sơ vụ án trên bàn lật lật, nghiêm túc nào, hi vọng cái thứ dự cảm kia của y không đúng.

Trong văn phòng rất im lặng, sau đó tiếng mở cửa vang lên, Moore cầm một cuộn da dê đi vào, buồn cười lướt qua đôi mắt xanh lục lấp lánh của Harry.

Đi lại bên cạnh Hughes

"Đây là lệnh mới, cục nghiên cứu phép thuật đối diện yêu cầu một thần sáng hỗ trợ mình thí nghiệm. thời gian một tháng."

Harry vừa nghe đã run, ôi, mấy vị người cao tuổi đó cũng không phải dễ đối phó.

Lúc thí nghiệm, thì xem thần sáng như chuột bạch mà thử đó!

Mấy đội viên đã từng chấp hành nhiệm vụ này sau khi trở về đều sụt hết mấy ký.

Liên tục một tuần cũng không dám sờ vào đũa phép của mình.

"Ồ."

Hughes nhàn nhạt nói, liếc Harry "Nhiệm vụ quan trọng thế này, chúng ta nhất định phải cử ra đội viên ưu tú chắc nhỉ?"

Harry vui đầu vào mớ hồ sơ vụ án.

"Harry, cậu có thể chứ?"

"Không không, tôi rất bận, rất bận.

Có vài tử thần thực tử xuất hiện gần thung lũng Godric.

Quán Đầu Heo có một cuộc bạo động.

Gần đây hẻm xéo xuất hiện vài cuộc buôn lậu.

Tôi rất vội, thật sự bận rộn vô cùng."

Harry cuốn quýt nắm cứng ngắt hồ sơ trong tay.

"Vậy sao, cậu đến trẻ thế..."

Hughes tiếp tục cười "Nếu cậu thật sự rất bận, chúng ta cho một người đi trễ khác vừa hoàn thành nhiệm vụ nên rất rảnh, chỉ là sắp kết hôn nhận đi."

"Ôi,," Harry bò ra bàn, uể oải giơ tay "Tôi đi..."
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 5: Bắt đầu hợp tác


Cục thần sáng

Ngày hôm sau Harry bước vào cục thần sáng, liền nhận được sự thương hại đến từ các chiến hữu của mình.

Bọn họ từng người từng người lại vỗ vai y, tặng cho y rất nhiều tiếng thở dài đồng tình.

Yên lặng cổ vũ sau đó tản ra.

Ron là người cuối cùng đến, cố gắng kéo cái khoé miệng đang muốn cười của mình xuống nhưng chẳng có chút tác dụng nào "Anh em tốt, tớ nghe hết rồi.

Hermione cũng sẽ cảm ơn cậu."

Cậu vỗ vai Harry, đẩy người khỏi cửa "Anh em, tớ tiễn cậu một đoạn.

Yên tâm, tớ sẽ đến thăm cậu."

Harry cúi đầu không nói gì, mãi cho đến khi tới cửa, sau khi Ron buông y ra, mới chậm chậm rít một câu qua kẽ răng: "Ron, cậu biết không?

Lần trước Hermione nói sẽ tổ chức hôn lễ chung với tớ đấy, nhưng tớ từ chối.

Cậu nói xem...."

"Ôi!

Harry, sao cậu lại bị phái đi làm nhiệm vụ này thế hả.

Tớ luyến tiếc cậu mà.

Không được, đừng đi mà, Harry!"

Ron khoa trương hú lên.

Duỗi tay ôm Harry cứng ngắc, bộ dạng như không muốn chút nào.

Harry cắn chặt răng, ra sức kéo Ron đang dính chặt lấy mình "Ron, hôm nay tớ mới nhìn thấy cái sự giống phu nhân Weasley của cậu!"

Y dùng ánh mắt ngăn Ron đang muốn nhào đến.

Quơ quơ nắm tay với cậu ta, xoay người vứt lại một câu "Cái bánh tối nay của cậu là của tớ!"

Sau đó mặc kệ tràn cười phía sau lưng, đẩy cửa bước vào cục nghiên cứu.

Khác với cách trang trí vàng nhạt ấm áp bên cục thần sáng, khắp nơi của cục nghiên cứu toàn là màu trắng sạch sẽ.

Nhưng lại quạnh quẽ và nhỏ hẹp đến bất ngờ, chỉ có một vị người cao tuổi giới tính nam nào đó đang lật xem thông tin trên quầy lễ tân, thấy có người đi vào cũng chỉ nhếch mắt nhìn, sau khi nhìn thấy là đồng phục thần sáng, thì hạ xuống trở lại.

Harry do dự một chốc, quyết định đi về phía ông ta.

"Ầy, xin chào.

Tôi là thần sáng đến phối hợp thí nghiệm, đây là lệnh."

Harry vừa gật đầu với ông ta vừa đẩy cuộn da dê lên.

Ông ta đẩy đẩy mắt kính.

Liếc cái điều lệnh kia một cái, kéo hộc bàn ra bỏ vào. m thanh thô ráp "Cánh cửa đầu tiên bên trái, nhớ gõ đũa phép vào."

Vách tường rỗng phía sau ông ta đột nhiên rung lên, ba cái cửa xuất hiện.

Thần chú lú lẫn kinh thật.

Harry nghĩ thầm, kính nể đối với cục nghiên cứu tăng lên.

Phải biết rằng y cũng trải qua nhiều trận chiến rồi, mấy thứ bùa như bùa lú lẫn này y đều có thể túm đuôi được.

Harry gật đầu với ông ta, nói: "Hẹn gặp lại."

Rồi bước qua, đẩy cánh cửa ghi ban nghiên cứu lời nguyền bước vào.

Hẳn là do không gian được ểm bùa, nên cái phòng này trông rộng vô cùng.

Trong này nhiều người lắm, sau mỗi cái bàn được sắp xếp thẳng tắp kia, đều là một gương mặt tràn đầy nhiệt tình.

Trên hành lang toàn là những con người vội vã.

Rõ ràng nơi đây rất nhiều người, nhưng chẳng có vẻ mất trật tự chút nào, ai cũng đều trông phấn chấn vô cùng, mắt như muốn tỏa sáng đến nơi.

Harry nhìn xung quanh, trong đầu không biết vì sao lại nhảy ra một từ thuộc về Muggle: Nhà khoa học điên.

Harry duỗi tay vuốt vuốt mớ da gà bên dưới ống tay áo.

Cảnh cáo bản thân đừng có suy nghĩ vẩn vơ, lại càng tuyệt vọng hơn với một tháng công tác sắp đến của mình.

"Đội trưởng Potter?"

Vào thời điểm Harry phát ngốc, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói.

Harry quay đầu, là Ruth của tổ nghiên cứu đã từng hợp tác với y trong mấy nhiệm vụ trước.

Cô mặc trường bào nghiêm túc màu đen, biểu tình cứng đờ tặng Harry một nụ cười.

"Không ngờ cậu sẽ đến đây một mình.

A, cậu đến phối hợp thí nghiệm hả?"

"Đúng vậy."

Harry gửi lại một nụ cười "Tôi nên...."

"Vâng, xin đi theo tôi."

Ruth dẫn đường, bảo Harry bảo đi theo.

"Ừm, lần này ngài sẽ phối hợp với tổ A, là về bùa bảo vệ."

Ruth đi qua một đám người, vừa đi vừa giới thiệu tình hình cho Harry "Hiện tại đang đến giai đoạn bế tắc, các hạng mục lý luận khác khó có thể tiếp tục nghiên cứu.

Cho nên, bộ trưởng mới muốn mời cục thần sáng phối hợp nghiên cứu, xem có thể đột phá tình trạng hiện tại hay không."

Ruth đi đến trước cửa phòng họp, thì dừng chân, nhìn Harry bởi vì bất an mà cứng người.

An ủi chút "Bọn tôi cũng có nhận người mới, ngày hôm qua hoàn thành lý luận rồi.

Chính là thiên tài Malfoy năm ngoái cải tiến bùa dẫn đường đấy."

Harry còn chưa kịp có phản ứng gì, thì Ruth đã đẩy cửa vào, thân ảnh im lặng ngồi trước bàn kia ngay lập tức va vào mắt Harry.

Nháy mắt, Harry cảm thấy cả người như bị một lớp ni lông quấn lấy, cảm giác giống như cảm giác đè ép khi độn thổ ấy, khiến y ngoại trừ bản thân ra thì cái gì cũng không rõ, cũng chẳng nghe thấy gì.

Cái sự yên lặng khiến y hoảng hốt.

"Đội trưởng Harry, đội trưởng Harry."

Ruth nhẹ giọng gọi Harry.

Harry sau khi lấy lại tinh thần liền phát hiện trong phòng ngoài Draco ra còn rất nhiều người, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm y.

Xấu hổ ho khan hai tiếng.

Y bước vào phòng thí nghiệm.

"Tôi là thần sáng Harry Potter, đến đây giúp mọi người nghiên cứu."

....

Draco vừa nghe thấy giọng Harry đã nhướng mày, trong lòng bất ngờ nghĩ "Cũng trùng hợp quá đi chứ.

Sao gần đây gặp hoài vậy."

Hắn lịch sự xoay người về phía phát ra âm thanh.

Tổ trưởng tổ A đến gật đầu với Harry, cười nói: "Bọn tôi có thể hợp tác với đội trưởng Potter, thật là vinh hạnh mà."

"Đội trưởng Harry ngồi đi."

Nhìn Harry ngồi xuống bên cạnh Draco, vị tổ trưởng kia giới thiệu thành viên với y.

Sau đó mới nói tiếp.

"Như vậy, chúng ta tiếp tục cuộc họp, tiếp theo nói về nhiệm vụ của mỗi người.

XX, XXXX, XX ba người phụ trách tiếp tục thảo luận theo phương hướng ngài Malfoy cung cấp.....Cuối cùng, ngài Harry, ngài Malfoy và tôi sẽ phụ trách khâu thực tiễn.

Mọi người có vấn đề gì chứ."

"Không."

"Không."

"Không."

Mọi người đều sôi nổi tỏ vẻ không có vấn đề gì....

Harry ngây người, cư nhiên nói "Yess" cùng một lúc với Draco.

Harry nhìn thoáng qua Draco.

Từ góc này nhìn sang, thanh niên đang ngồi thẳng kia cao hơn mình một chút, tóc mái hắn nhẹ nhàng đậu trên trán, màu bạch kim tương xứng với màu da nhợt nhạt càng khiến hắn trông sắc nét hơn.

Đôi mắt xám nhìn thẳng, lấp lánh ánh nước, như một lớp màng, không có bất kỳ hình ảnh nào trên đó.

Harry biết, hắn không thấy, hắn không biết mình trưởng thành....quyến rũ đến thế nào.

Draco đột nhiên quay đầu nhìn về phía y, trong lòng Harry nhảy dựng, lập tức cúi đầu, tỏ vẻ mình đang đếm kiến.

"Potter.

Tôi đoán cậu biết mình nên làm gì, phải không?"

"Ừm, thật ra, tôi chỉ biết mình sẽ tận lực phối hợp với mọi người...."

Potter hơi đỏ mặt.

"Không tồi, đây chính là điều cậu phải làm."

Draco kéo lên nụ cười giả

"Như thế, hợp tác vui vẻ, Potter."

"Hợp tác vui vẻ."
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 6: Quan tâm


Hang sóc

Harry lảo đảo bước ra khỏi lò sưởi.

Cố gắng lết được đến cái sofa, sau đó quăng mình lên.

Vùi mặt vào sofa, một tay buông thõng xuống, bộ dạng bị vắt kiệt sức lao động.

"Harry, cậu không sao chứ?"

Hermione và Ron liếc nhìn nhau, lo lắng hỏi.

"Ôi, thân ái.

Tớ không sao, chỉ là có chút mệt mà thôi.

Đừng lo."

Harry muốn ngồi dậy, nhưng vì kiệt sức, một khi đã nằm xuống thì ngay cả sức để cử động ngón tay cũng không có, vì thế nên vừa nằm vừa an ủi hai người bạn của y.

Y thật sự cần phải nghỉ ngơi một chút.

Hermione vốn làm việc tại St.Mungo ếm cho Harry một cái bùa kiểm tra, phát hiện tất cả đều bình thường, chỉ là cạn kiệt ma lực mà thôi, bèn cau mày gật đầu với Ron.

Lúc này, phu nhân Weasley lơ lửng bữa tối ra, gọi: "Mấy đứa, ăn tối nào."

Hermione quay đầu, vừa nhìn phu nhân Weasley vừa đưa ngón tay lên miệng "Mẹ, Harry mệt quá.

Chừa cho cậu ấy một phần là được rồi."

Phu nhân Weasley lo lắng nhìn qua một chút, sau đó lấy một phần thức ăn, cho nó bùa lơ lửng qua cái bàn nhỏ đối diện sofa.

Hermione triệu hồi cái chăn, cẩn thận đắp lên người Harry.

Thấy y vẫn chưa ngủ say, bèn nhỏ giọng: "Harry, dậy thì ăn tối nhé.

Ăn xong thì về phòng ngủ, được không?"

Harry chỉ ừ hử mấy cài, sau đó ngủ luôn.

Một nhà Weasley nhẹ nhàng bắt đầu bữa tối.

Thấp giọng nói chuyện với nhau.

"Ừm, thiệp chuẩn bị xong rồi.

Ngày mai bắt đầu phát."

Ông Weasley nói với Ron.

"Dạ."

Ron cười cười, nhìn Hermione bên cạnh, ánh mắt dịu dàng, lập lòe vui sướng "Quý cô Granger, tuần sau, em sẽ chính thức trở thành phu nhân Weasley."

Hermione ngại ngùng liếc cậu ta "Bảy tháng sau, anh là Weasley ba ba rồi."

Nói xong thì nhẹ nhàng vỗ bụng mình, nở nụ cười ấm áp.

Ron nhịn không được, cũng vươn tay sờ sờ, nhìn Hermione cười.

Phu nhân Weasley cũng cười, sau đó lại nhìn thoáng qua sofa, có chút lo lắng "Công việc gần đây của Harry bận lắm sao?

Năm ngày qua lúc nào cũng lờ đờ như thế.

Ron, thằng bé có nói gì không?"

"Ừm, gần đây cậu ấy nhận nhiệm vụ phối hợp nghiên cứu thần chú bảo vệ với cục nghiên cứu.

Hình như là hơi nhiều việc."

Ron nhăn mày "Còn có tên Malfoy kia, hình như làm việc tại cục nghiên cứu."

Hermione tò mò nhìn cậu.

"Tại con quên nói cho mọi người mà thôi."

Ron nhún vai "Hẳn là vừa đến.

Nghe nói bởi vì cậu ta tham gia nên tốc độ nghiên cứu tăng rất nhanh.

Được xưng là thiên tài Malfoy..."

Mọi người không để ý gật gật tiếp tục ăn tối.

Ron đột nhiên nhớ đến cái gì đó, vứt dao nĩa, lớn giọng la lên: "Không phải là cậu ta khi dễ Harry đấy chứ!

Cho nên cậu ấy mới mệt như vậy!"

"Ron!"

Hermione gầm lên cảnh cáo, xoay người xem Harry đang ngủ say có bị đánh thức không, mới thở ra, quay đầu trừng Ron "Anh không thể bình tĩnh chút được không!

Còn có, Malfoy vì sao phải làm khó Harry?

Đôi khi dùng não chút được không hả?"

"Ôi, thân ái, đừng tức giận."

Ron một tay đỡ bụng Hermione, một tay vỗ vỗ lưng cô, trao đổi ánh mắt với ông Weasley, thai phụ thật khó chăm mà.

Sau khi ăn xong

Hermione suy nghĩ gì đó nhìn Harry, rút một tấm để mời Malfoy từ xấp thiệp cưới, để dưới tay Harry.

Sau đó nheo mắt cười mỹ mãn về phòng với Ron.

Trang viên Malfoy

Draco ngồi trên sofa trong phòng ngủ, tựa hẳn vào lưng ghế.

Mu bàn tay trái che mắt.

Sau khi thở ra một hơi thật dài, Draco thả lỏng cơ bắp của bản thân.

Hồi tưởng lại mấy chuyện xảy ra hai ngày nay.

Làm việc tại bộ phép thuật rất thú vị, có mục tiêu, cũng có áp lực để làm động lực cho bản thân.

Mà những vấn đề vốn đang đụng tường trong nghiên cứu thần chú bảo vệ cũng được những tinh anh khác dẫn dắt.

Huống hồ...... khóe miệng Draco khẽ cong, kéo lên nụ cười bí ẩn, cứu thế chủ nào đó, thật sự "xài rất tốt" nha.

Hắn nhớ đến mấy câu mà các tiền bối nói lúc trước, ở cục nghiên cứu, mấy vị thần sáng đến phối hợp thực nghiệm không có chút địa vị nào.

Mấy người cuồng công việc trong cục nghiên cứu chẳng biết phân biệt ngày đêm, sẽ không nghỉ ngơi.

Mà đôi với thần sáng được phái đến phối hợp thực nghiệm, hiển nhiên là càng không thể lãng phí thời gian, cố gắng không phí phạm bất kì giọt ma lực nào.

Chỉnh sửa cách đọc thần chú, cách vẫy đũa phép.

Dưới tình huống sửa chữa không ngừng như thế, thần chú bảo vệ quả có tiến triển tốt không ngờ, công lao của cứu thế chủ trong đó cũng không nhỏ chút nào nha.

Draco bỏ cái tay trên mắt xuống, kệ nó nằm sõng soài trên sofa.

Y quan tâm đến hắn sao?

Draco hoảng hốt nghĩ, chỉ cần mình mệt thì đôi mắt tự khắc phát đau.

Mà sự kiêu ngạo chưa bao giờ cho hắn nghỉ ngơi mỗi lần hắn chuẩn bị chịu được, thì cứu thế chủ sẽ rất đúng lúc đến tỏ vẻ y cần nghỉ giải lao.

Rước lấy oán giận của tổ trưởng, cũng chỉ dùng nụ cười ngây ngô của Gryffindor ứng phó.

Sau đó, khi tổ trưởng lầm bà lầm bầm rời đi, thì đưa cho hắn ly nước ấm.. ..

Draco cử động cơ thể một chút, lần đầu tiên mình đã nói gì nhỉ?

Thái độ hình như không tốt lắm.. .. .

Hình như là nói: "A, cứu thế chủ chăm sóc người khác riết quen hay sao, tôi cũng chẳng phải bạn gái nhỏ của cậu.

Hay là, anh hùng Potter cảm thấy người mù tôi đây, đặc biệt yếu ớt nhỉ..."

Y lập tức hoảng hết cả lên, vội vàng nhét ly nước vào tay hắn, thanh âm nho nhỏ, lúc nào cũng dịu dàng uất ức vang lên: "Tôi không có bạn gái.

Cũng không phải thấy cậu yếu ớt, tôi, tôi chỉ là có một ly nước được ếm bùa giữ ấm, nhưng mệt mỏi nên chỉ muốn uống nước lạnh.

Chúng ta là đồng nghiệp mà, cậu uống đi, để tôi đi rót ly khác."

Sau đó, tiếng bước chân vội vàng đi xa.

Ly nước đó rất có ích, uống xong mắt cũng bớt đau, mệt mỏi cũng giảm bớt.

Chậc.

Có người ngày nào cũng uống nước lạnh nhưng lại bị thần chú giữ ấm hạn chế, mình cũng chỉ là giúp đỡ đồng nghiệp chút thôi, không phải sao?

Draco đứng dậy, đến phòng tắm, khi dùng nước ấm rửa mặt, mới nghĩ "Mục đích chính của cậu ta là gì, quan tâm làm chi, mình cũng chẳng có gì để cứu thế chủ mơ ước" Draco lắc đầu, vuốt bọt nước trên mặt xuống "Chắc cậu ta chẳng có ý đồ gì đâu."

Hang sóc

Harry nửa đêm bị cơn đói đánh thức, tỉnh lại nhìn thấy bữa tối đã được ểm bùa giữ ấm trên bàn, nở nụ cười.

[Lumos] , sau đó, đầu đũa phép Harry phát sáng, sung sướng ăn uống.

Sau khi no bụng, Harry lơ lửng chén dĩa vào nhà bếp.

Lúc này mới phát hiện tấm thiệp.

Bìa thư nắn nót viết "TO MR.

MALFOY"

Harry chớp mắt, lấy tin nhắn Hermione để lại ra đọc "Thân ái, đưa cho Malfoy dùm tớ nhé, hai người làm việc với nhau mà, không phải sao?"

Harry cười rộ lên, cầm thiệp mời về phòng.

Đặt nó bên gối, kéo chăn nằm im.

Xem ra, hẳn là Hermione giải quyết... .

Harry trước khi ngủ nghĩ.
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 7: Xưng hô


Hang sóc

Harry và Ron có thói quen đến trễ, giống lúc ở Hogwarts, Hermione đã từng muốn sửa cái thói quen này.

Nhưng lần nào cũng như lần nấy, dần dà, Hermione hết hứng thay đổi thói quen làm việc và nghỉ ngơi của bọn họ, dù sao vào mấy lúc quan trọng thì cả hai vẫn rất có chừng mực.

"Có chút không lý giải được" Ron đã trả lời Hermione như thế lúc cô hỏi "Em biết không, cái này giống như một loại kỷ niệm vậy..... ."

Còn về lý do vì sao nhắc đến cái thói quen này, chỉ để nói là bọn họ sắp muộn lần nữa mà thôi.. . .. .

A

Harry dùng tốc độ mười lăm phút hoàn thành việc tắm rửa thay quần áo, vọt đến bàn ăn, chụp bịch đồ ăn sáng đã được đóng gói sẵn sàng đưa cho Ron đã đến lò sưởi.

Harry quay đầu nói với Hermione một câu "Hermione, tối nay tớ có vài việc cần tâm sự với cậu."

Nói xong thì chui vào lò sưởi, biến mất dưới câu hẹn gặp lại của Hermione.

Cục nghiên cứu

Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi, bởi cái lý do mệt mỏi muôn thuở của Cứu thế chủ.

Draco cầm ly nước ấm trong tay uống một ngụm, sau đó tay trái nắm chặt ly, tay phải đập bàn "Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?"

Hôm nay Harry không ra ngoài rót nước như thường ngày, mà ngồi trên cái ghế dựa cách Draco rất xa, cứ dùng chân chà chà sàn nhà khiến nó phát ra mấy âm thanh "ken két....."

"Hả?"

Harry hơi bất ngờ với câu hỏi bất thình lình kia, sau đó mới phản ứng lại "Không có gì, không có gì."

Có đó! harry gào rống trong lòng, nhưng tôi làm sao mở miệng được đây.

"Nói!"

Draco hơi không kiên nhẫn nhíu mi, lại thở dài, nói chuyện nhẹ nhàng hơn chút "Ngài Potter, tôi nhắc nhở cậu, nếu cậu không có gì muốn nói, thì đừng có bày cái bộ dạng muốn nói rồi lại thôi đó ra."

"Cậu nhìn ra được?"

Harry ngạc nhiên nâng tông giọng, lại ý thức được cái gì đó, hoảng loạn bổ sung "Không phải, ý tôi không phải thế, tôi.. . .."

Âm thanh kia trùng xuống, ngập tràn cảm giác thất bại "Tôi sai rồi... ."

Cái mi đang nhăn lại của Draco chậm rãi giãn ra, đột nhiên cảm thấy Potter có chút đáng yêu nha.

Mới nhá lên chút thôi, nhưng cái thứ tưởng tượng này hoàn toàn không thể áp chế được, bộ dạng thiếu dinh dưỡng đáng thương khi mới gặp, gương mặt nho nhỏ, làn da tái nhợt do lâu ngày không nhìn thấy mặt trời, thêm cả đôi mắt ngọc lục sáng rỡ.

Ừm.....rất khiến người khác muốn khi dễ.

Potter từ chối mình trên xe lửa, gương mặt rất kiên định.

Đây là lần đầu tiên hắn chủ động chìa tay thân thiện, vậy mà lại bị đánh bay.

Thế rồi hắn quyết định kiếp này cả hai không đội trời chung.

Lúc nào trong Hogwarts cũng gây sự với nhau, chỉ vì muốn nhìn thấy phản ứng của y.

Lần gặp mặt nguy hiểm lúc cúp tam phép thuật diễn ra, y cũng chiếm đóng tâm trí hắn thật lâu, nhưng lúc ấy hắn chỉ nói với bản thân, đó là vì tất cả nổi bật của mình đều bị người khác cướp đi mà thôi.

Cuối cùng, vào cái lúc y kéo tên Hufflepuff kia xuất hiện, mọi người vẫn đang hoan hô, thì hắn đã thấy được có gì đó không đúng, không phải ngượng ngùng treo nụ cười ngây ngô lên mặt, chỉ cúi đầu không nói gì, y nhất định đã gặp chuyện gì đó, hắn nghĩ vậy đấy.

Y ngẩng đầu hét lên, kẻ đó đã trở lại.

Sau đó thì sao, bản thân biến thành gián điệp hai mang, áp lực đến mức khiến hắn muốn không duy trì.

Và khiêu khích ai kia là thứ duy nhất có thể giúp hắn giải toả.

Lúc hắn bị Sectumsempra đánh trúng, cái lúc cảm nhận được máu chảy khỏi cơ thể mình, trong nháy mắt đó, hắn cảm thấy cứ thế này chết đi thật không tồi....

Còn gì nữa....Thứ rõ ràng nhất trong trí nhớ của hắn là gì?"

"Draco..."

Đúng rồi, là lúc hắn vì bảo vệ y mà bị Crucio đánh trúng, cảm giác đau đớn và giọng nói ấy....

"Draco..."

Draco hoảng hốt, mới ý thức được Harry không biết đi lại ngồi kế mình khi nào, không phải ký ức.

Nhưng mà....quan hệ của hắn và y khi nào tốt đến mức có thể gọi tên thánh của nhau?

"Draco, tôi có thể gọi cậu như vậy chứ?"

Harry nhanh chóng giải thích "Chúng ta hiện tại là đồng nghiệp á, hơn nữa ngày xưa dù sao cũng là bạn cùng trường.

Cậu cũng cứu tôi.

Chúng ta khá thân đó....có thể...có thể không?"

Draco nhướng mày, nuốt mớ từ ngữ ác ý vừa định phun ra xuống, đột nhiên không muốn đả kích y nữa.

Không ý kiến nhún vai "Ừ"

"A?"

Harry nhận được câu trả lời ngoài dự liệu nên đần ra đấy.

Nhưng rất nhanh đã nhảy lên "Có thể?

Tốt quá.

Draco, cậu cũng gọi tôi là Harry đi.

Hahahaha."

Draco nghe nụ cười ngây ngô của người bên cạnh, nhíu mày, sao mình lại đáp ứng thế?

Harry không chờ được tên mình, ý thức được hình như bản thân có hơi đắc ý....Tâm tình tốt đẹp lập tức giảm đi ba phần, sau đó rất nhanh đã nâng lên trở lại.

Cẩn thận đụng vào khuỷu tay Draco, nâng tay hắn lên, bỏ tấm thiệp mình cầm nãy giờ lên bàn, sau đó bỏ tay hắn xuống, bình tĩnh nói: "Cuối tuần sau là hôn lễ của Hermione và Ron, bọn họ mời cậu, đây là thiệp mời."

Draco cầm thiệp, ngữ khí có chút nghiền ngẫm "Weasley?

Là ai đã tiêm nhiễm cái suy nghĩ rằng tôi sẽ...."

Draco còn muốn tiếp tục nói gì đó, Harry đã hạ giọng cắt ngang "Ừm, Draco, cậu đừng nói gì với tôi hết, dù sao có đi hay không là quyết định của cậu...."

Thời gian kế tiếp, hai người cũng chẳng nói gì nữa.

Bởi vì tổ trưởng đã trở lại, bọn họ tiếp tục thực nghiệm.

Mà Harry liên tục mắc lỗi trong cuộc thực nghiệm tiếp đó, vẫn luôn không đạt được hiệu quả như mong muốn của tổ trưởng, làm cho bầu không khí phòng thí nghiệm hôm nay nghiêm trọng vô cùng.

Draco ở lần thứ N Harry mắc lỗi, sau khi tổ trưởng nổi bão, yên lặng nghĩ "Là bởi vì mình không gọi cậu ta là Harry?

Hay là vì mình không đến dự hôn lễ?"

Draco tự giễu bản thân, chưa chắc gì có liên quan đến hắn.

Tuy nghĩ thế, nhưng vào lúc giải thích yếu điểm cho Harry trước khi kết thúc, hắn vẫn thấp giọng nói một câu "Cuối tuần tôi sẽ đến....Harry."

"Phừng phừng."

Là ảo giác sao?

Draco nhướng mày, hình như hắn nghe thấy cái gì đó đang cháy.

Sau đó, tổ trưởng chìm vào suy nghĩ, ông già rồi sao?

Giống như người ta gì cũng chọn mua đồ mới, nếu không phải thế, sao mình giải thích thế nào cũng không được mà ngài Malfoy vừa mới nói có một câu mà ngài Potter cứ như bị Merlin nhập thế?

Ông cũng chẳng nghĩ nhiều lắm, cơ hội tốt đẹp thế nào nha......Ông tiếp tục vùi đầu vào thực nghiệm.....

Vì thế, lúc tan tầm, cục nghiên cứu có xu thế tiến triển thêm, vui cười cong mắt...

Hang sóc

Một nhà Weasley vừa ăn tối vừa nhìn Harry đang cười.

Có chút không load được, vì sao cái người trên mặt viết ba chữ tôi mệt quá lại vui như thế....

Vì thế, mọi người bình tĩnh nhìn Hermione.

Hermione duy trì bộ dạng bình tĩnh chỉ cười mà không nói.

Sau khi ăn cơm xong, Harry và Hermione đến sofa, đuổi Ron có nhu cầu nghe lén đi, lại ném cái tai nghe lén không biết được giấu ở sofa hồi nào về phía Ron.

Ron hậm hực cầm tai nghe lén đi lên lầu.

Hermione mỉm cười hỏi: "Thế nào?

Harry?"

Harry cười lớn "Hermione" Y cười lớn hơn, vui vẻ nói "Cậu ấy gọi tớ là Harry.

Còn nói cậu ấy sẽ đến."

"Tốt quá, Harry."

Hermione gật đầu, vỗ vỗ vai Harry "Đây là thành công được một nửa rồi đó."
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 8: Chấp nhận


Bộ phép thuật

Lại đến lúc đi làm, hôm nay Harry không đi trễ, sáng sớm đã đến bộ phép thuật, nhưng lại thái độ khác thường đứng tại thang máy, không đi lên.

Y nhớ lại những lời dạy bảo của Hermione với mình tối hôm qua

************ phờ lát bách ***********

"Cậu phải chủ động vào."

Hermione nói thế đấy, "Nếu cậu ấy đã chịu gọi tên thánh cậu cũng như cho cậu gọi tên thánh của mình, tức cậu ta cũng có hảo cảm với cậu.

Như vậy cứ lấy nó làm móng, đụng vào người cậu ta nhiều vô."

"Đụng?"

Harry nghiêm túc nhìn Hermione.

"Ừ, nó đó."

Hermione trầm tư một hồi rồi nhích vào gần Harry "Giống vầy nè."

Hermione vừa nói vừa xáp lại gần Harry hơn.

Giống như bạn thân, ngồi sát vào nhau, nhưng không có cảm giác áp bách, chỉ là ngẫu nhiên tay chân của cả hai sẽ đụng vào nhau.

Harry nhìn khoảng cách của cả hai, suy tư gật đầu.

"Còn nữa, Harry."

Hermione dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đẩy y một chút "Này cũng không chỉ giới hạn vào lúc ngồi không, hiểu chứ?"

Hermione thấy Harry hiểu quá nhiều rồi, bèn đứng lên ngáp một cái "Cậu cứ thế đi.. . . tớ đi ngủ đây."

Harry cũng ngáp một cái "Tớ cũng mệt, đi chung đi."

Sau đó, Harry đi theo Hermione lên lầu, vào lúc đạp lên cái bậc cuối cùng của cầu thang, đèn trong lầu một tự động tắt ngúm.

Bọn họ chúc nhau ngủ ngon, sau đó phòng ai nấy vào.

"Harry" Hermione đột nhiên gọi với theo "Gọi tên của cậu ấy nhiều vào."

Hermione chớp chớp mắt nói với Harry, mở cửa vào phòng.

****************** hết phờ lát bách *******************

Harry trong bộ phép thuật lẩm nhẩm "Đụng chạm, gọi tên nhiều vào." sau đó đứng thẳng, như chờ đợi cái gì đó, thẳng đăm đăm nhìn lò sưởi.

Cách thời gian đi làm còn mười lăm phút, lò sưởi xuất hiện thân ảnh trong dự liệu, thân ảnh trong dự liệu đó, mang theo một thân ảnh ngoài dự liệu.. ..

Blaise Zabini?

Đại não Harry vì cái thân ảnh bất ngờ này mà trống rỗng vài giây.

Sau đó vào cái thời điểm bọn họ bước lên, âm thẩm nghiến răng, chạy lại.

"Draco.

Trùng hợp quá.

Cậu cũng đến vào lúc này sao."

Harry nhanh chóng tới gần Draco, đứng bên trái hắn.

"Draco?"

Âm cuối Blaise hơi nâng lên, liếc mắt kinh ngạc nhiên Draco.

Draco nhướng mày, nhìn hướng của Harry "liếc" một cái.

Lại quay sang hướng của Blaise "Cậu có ý kiến gì hả?

Blaise?"

"Ố, không có.

Chỉ là hơi tò mò vì sao quan hệ của hai người lại phát triển nhanh như vậy mà thôi."

Blaise nhấn mạnh chỗ quan hệ.

Cười xấu xa nhìn Harry.

"Ừ, có một số chuyện rất khó đoán trước mà, không phải sao?"

Draco bỏ quan ám chỉ của Blaise.

Harry quay đầu nhàn nhạt liếc Blaise, không nói gì, theo sau vào thang máy.

Dù sao y cũng làm đội trưởng cục thần sáng ba năm rồi, đối với mấy anh em vào sinh ra tử luôn rất dịu dàng, đôi khi sẽ trêu đùa mấy câu không ảnh hưởng đến toàn cục.

Đối với nhóm người qua đường, y luôn lười quan tâm.

Blaise đụng vào cái đinh mềm không mềm không cứng, buồn cười xoa xoa mũi, cũng đi vào.

Thời gian này người đi thang máy vô cùng nhiều, nhưng Harry không cảm thấy chật chội.

Không phải tại khí tràng của ba người cường đại hay sao đó.

Mà là bộ phép thuật đã sớm đổi sang thang máy được ểm bùa nới rộng không gian, cho nên nhiều người hơn nữa cũng không chật.

Harry ảo não nhìn khoảng cách giữa mình và Draco, siết chặt đũa phép bên trong ống tay áo, biểu cảm không có gì nhích sang bên cạnh một chút, sau đó lại gần hơn chút nữa.

Đến tận khi đạt được khoảng cách hôm qua Hermione nói, mới trộm thở dài, nhếch miệng cười.

Sau đó, vừa ngẩng đầu, đã thấy Blaise nhìn mình chằm chằm.

Thấy y đang nhìn cậu ta, Blaise "phốc" một cái, rồi phì cười.

Harry thấy có chút xấu hổ, đang suy nghĩ xem nên trừng cậu ta hay nên làm ơ cậu ta.

Thì thấy Blaise ho khan một cái, quay đầu về phía khác thu nụ cười của mình lại.

Harry bất ngờ, trộm liếc bên cạnh, quả nhiên nhìn thấy Draco đang quay đầu về vị trí cũ sau khi trừng Blaise xong.

Lòng Harry ấm áp như mùa xuân, mở miệng "Draco, hôm qua cậu ngủ ngon không?"

Draco tiếp tục nhìn thẳng phía trước, âm cuối hơi nâng "Ừ?"

"Tôi chỉ muốn nói cho cậu, Draco."

Ngữ khí Harry cất giấu sung sướng "Hôm qua tôi ngủ ngon vô cùng!"

Blane áp lực khụ một tiếng, tuy rằng không quay đầu, nhưng từ cái bả vai run run của cậu ta cũng có thể biết được cậu đang nhịn cười rất vất vả.

Cảm xúc của Harry giảm xuống, hết muốn nói.

Thang máy cuối cùng cũng dừng tại tầng bốn, Harry và Draco đi ra.

Blaise muốn xuống cục quốc tế tại lầu 5.

Harry và Draco chậm rãi đi về phía cục nghiên cứu.

Cả hai tạm biệt nhau trước cửa cục nghiên cứu, Harry cần về cục thần sáng giải quyết vài việc trước.

Draco nắm lấy tay cầm cửa, xoay người nhìn về phía Harry "Thật ra, tôi ngủ cũng rất ngon."

Harry nhìn thấy đôi mắt xám bạc của Draco chậm chạp chớp.

Tiếp đó, mi mắt hơi rũ xuống "Harry."

Sau đó, Draco đẩy cửa đi vào.

Harry đứng trước cửa phòng nghiên cứu, ngơ ngác chẳng có động tác gì.

Thẳng đến khi có thần sáng khác đi làm, thấy y đứng đó thì vỗ vai y.

"Ối, đội trưởng.

Hôm nay đến sớm ghê.

Ron đâu rồi?

Không lẽ cậu ấy hôm nay đến trễ sao.

Cậu ấy mới hết bị phạt dọn vệ sinh toilet hôm trước thôi mà."

Thần sáng kia vỗ vai cười nói xong, nhìn thấy Harry bình tĩnh nhìn lại mình.

Không khỏi cảm thấy có chút phát run, cậu ta cẩn thận đẩy đẩy Harry "Đội trưởng, cậu ổn không?"

Harry như vừa mới gặp thần xong, nhíu mày.

Nhìn thần sáng kia "Đây là...thành công sao?"

"Hả?"

Vị thần sáng tinh thần minh mẫn kia, nhích lại gần Harry "Thành công cái gì?

Đội trưởng, cậu nhận được nhiệm vụ khó khăn gì sao?

Cái gì thế?

Gì vậy?"

Harry nở nụ cười sâu xa, liếc cậu ta một cái, cũng không nói gì.

Xoay người vào cục thần sáng.

Vị thần sáng kia không cam lòng, vẫn luôn hỏi Harry "Là cái gì thành công?

Gì vậy?

Đội trưởng!

Nói cho tôi biết với."

Draco trong phòng thí nghiệm vừa chuẩn bị làm việc, vừa đi vào cõi thần tiên "Ừm, mình bị cậu ta gọi tên cũng không khó chịu lắm.

Này có nghĩa là gì?

Có thể làm bạn?"

Mở ra tài liệu lát cần dùng "Hình như, không giống với cách bên cạnh Blaise."

Draco ngồi vào ghế "Thật ra, mình biết nó là gì mà, không phải sao?"

Hắn vuốt ve đũa phép của mình "Malfoy trước giờ đều biết mình muốn gì.

Nếu đã biết, như vậy nên nghĩ mọi cách để có được nó."

Hắn cười cười "Thật ra, lần này cả hai đều muốn mà, phải không?

Hắn cảm nhận được điều đó.

Như vậy...."

Tổ trưởng tổ nghiên cứu A đi vào, chào Draco, bắt đầu thảo luận công việc hôm nay.

Harry một lát sau cũng đến.

Sau khi chào hỏi xong, chính thức bắt đầu công việc hôm nay.
 
[Hp/Drahar] Đôi Mắt
Chương 9


Chủ nhật, Harry và Draco cùng nhau đến dự hôn lễ tại Hang Sóc.

Harry đứng bên cạnh Draco, nhỏ giọng miêu tả cô dâu xinh đẹp và khung cảnh náo nhiệt nơi đây.

Hang Sóc được ểm bùa, mỗi người khi nhìn vào đều có thể nhìn thấy hình dạng ngôi nhà mình mong chờ nhất.

Harry nhìn nó, là một toà biệt thự hai tầng, tường trắng ngói đỏ.

Lầu hai có ban công, trường xuân rũ xuống, hoa vàng điểm xuyết sắc vàng cho dây xanh.

Mọi người ở trong hoa viên, đứng trước những cái bàn được trải khăn trắng chất đầy đồ ăn.

Hermione mặc váy cưới màu trắng, chiếc váy đuôi cá dưới nắng, lung linh theo từng cử động của cô.

Khiến Hermione đẹp như một giấc mơ ngọt ngào.

Cô và Ron mặc âu phục nói chuyện với khách khứa.

Sau đó, Hermione nhìn thoáng qua Harry, nói bên tai Ron gì đó.

Liền kéo váy đi lại.

"Chào, Harry.

Chào, Draco."

Hermione cười hạnh phúc "Cảm ơn hai người đã đến nhé."

Draco nhướng mày cười "Chúc mừng hai người."

Hary vừa định chúc mừng, Hermione đã kéo y lại "Draco, tôi mượn cậu ấy một lát nhé.

Hồi trả lại cho cậu sau, có thể chứ."

Draco nhướng mày, buông bàn tay vẫn đang nắm tay Harry ra, tay trái nâng lên, phẩy phẩy.

Hermione kéo Harry sang chỗ khác.

Sau khi đứng lại rồi, mới cười hỏi Harry "Sao rồi?"

Harry đỏ mặt "Không tệ nha."

Y nhìn về phía Draco, lúc quay đầu lại, đuôi mắt đã cong cong.

"Vậy hai người?"

Hermione hỏi.

"Ừm!"

Harry gật đầu "Draco nói anh ấy muốn tổ chức hôn lễ."

Harry cúi đầu, sau lại như nghĩ đến gì đó mà ngẩng lên "Hermione, cậu không biết anh ấy tốt đến thế nào đâu."

"Ừ ừ" Hermione cổ vũ nhìn Harry.

"Tóm lại" Harry có chút ngại ngùng nhún vai "Anh ấy thật sự rất tốt.

Rất rất!"

Ron ở chỗ xa xa khoa trương la lớn "Phu nhân Weasley ơi, em đến đây nhanh lên đi."

Harry cười cười "Phu nhân Weasley, nhanh đi kìa.

Còn có, thân ái, chúc hai người hạnh phúc."

"Ôi, cậu cũng thế nhé.

Cục cưng."

Hermuone như bật khóc, ôm Harry một cái, sau đó kéo váy chạy về phía chồng của cô.

Harry trở lại bên cạnh Draco, kéo cái tay mới buông ra khi nãy.

Sau đó như phát hiện gì đó, hưng phấn hỏi người yêu mình.

"Draco?

Thật sự là lúc chúng ta gặp nhau ở cửa tiệm của phu nhân Malkin, anh đang may áo chùng thiệt hả?"

"Ừ" Draco quay đầu nhìn y, gật gật.

"Hehe."

Harry cười, nhìn cặp mắt xám bạc kia.

Y nghĩ 'Rõ ràng là đôi mắt vô hồn, thế sao mình lại có thể nhìn thấy ấm áp bên trong nó nhỉ?'
 
Back
Top Bottom