Cập nhật mới

Khác ( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
307974484-256-k922602.jpg

( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Tác giả: HarunaMoonlit
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào một ngày mùa hè năm tư, định mệnh khi cả Cứu Thế Chủ và Chúa Tể Hắc Ám cùng bị kéo vào một trò chơi



đn​
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 1 - Áo Cưới Giấy


Harry xoa xoa mái tóc, có hơi mơ màng tỉnh giấc.

Cậu sờ tìm xung quanh lại không thấy kính mình đâu thì cực không tình nguyện mà mở mắt, ngoài ý muốn lại thấy tầm nhìn của mình cực kì rõ ràng.

Chưa kịp thắc mắc thì Harry nhận thấy bản thân đang không ở trên giường hay kí túc xá mà là đang nằm trước một cánh cửa lớn.

Xung quanh cánh cửa được giăng đầy những lụa hồng đỏ rực, bên trên cửa còn dán hai chữ " Hỉ " tiếng Trung.

Càng bất ngờ hơn nữa là trên người cậu cũng chẳng phải bộ đồ ngủ xanh lục như mọi khi, thay vào đó là bộ hỉ phục màu đỏ truyền thống của tân nương Trung Quốc.

Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, chợt một tia sáng màu xanh lục phóng thẳng về phía cậu.

Harry theo phản xạ mà giơ tay chặn lại, tuy nhiên tia sáng kia chưa kịp chạm đên cậu thì đã bị thứ gì đó miễn cưỡng phá giải.

Thấy ánh sáng biến mất, Harry lập tức nhìn về phía tia sáng phóng ra.

Thấy một bóng người đàn ông đang mặc hỉ phục nam, cơ mà cái đầu trụi lủi, mắt màu đỏ và không có MŨI !?

" Voldemort ?!!

"

Harry phản ứng lại ngay tức thì.

Bất ngờ từ đầu đũa phép lại xuất hiện trên tay cậu.

Cứ thế Harry thuận tay cho Voldemort một Bùa giải giới nhưng cũng bị cưỡng chế hóa giải.

...

Trong giây phút tiếp theo, cả hai bốn mắt nhìn nhau, tuy nhiên vẫn giữ chặt đũa phép trong tay mà hướng về đối phương.

Ngay khi định phóng thần chú về phía đối phương thì một cái bảng to lớn hiện lên trước mặt họ.

Nó tuy trong suốt nhưng có thể đọc được những chữ viết trên đấy.

Ngay dưới cái tên " Áo Cưới Giấy " thật to ngay đầu thì ở dưới liệt kê không ít nội dung :

1.

Các bạn đang ở trong thế giới giấc mơ, bất kì thần chú hắc ám nào hai bên dùng để tấn công nhau đều vô dụng.

2.

Nhiệm vụ của các bạn là phải sử dụng trí tuệ, đến các địa điểm được chỉ dẫn, tìm ra các manh mối và đạo cụ quá đó phá giải những bí ẩn của Thôn Trang Linh và giúp những người có liên quan tới.

3.

Các bạn không có quyền đơn phương dừng nhiệm vụ.

4.

Chưa kết thúc nhiệm vụ, mỗi đêm hai người đều phải tiến vào trò chơi trong mơ.

5.

Thường thì sẽ không gây chết người nhưng nếu chết thì sẽ ngay lập tức hồi sinh.

Cơ mà tốt nhất vẫn đừng dại dột mà tìm tới cái chết.

P/S : Nếu có ý đồ giết chết người kia ở thế giới thực thì sẽ bị nhốt trong đây vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

" Tức là chúng ta đang ở trong mộng, không những vậy còn phải chơi một trò chơi giải đố ?"

Harry có chút khó tin hỏi.

" Đúng vậy "

" Ngươi lại bày ra trò gì hại ta vậy Voldemort ?"

Cậu tức giận chất vấn lại nhận lại ánh nhìn khinh bỉ từ tên kia.

" Ngươi nghĩ Chúa Tể Hắc Ám ta sẽ ấu trĩ tới mức đem bản thân tự nhốt vào nơi này cùng ngươi, còn tự đặt ra luật không được giết chết đối phương mà còn phải chơi thứ trò chơi ngu ngục để rồi đi tuấn táng cùng ngươi ?!"

"... với tên điên như ngươi cũng không phải không có khả năng "

Harry cuối cùng vẫn là chấp nhận sự thật này.

Bản thân bị nhốt trong nơi quỷ quái còn phải cùng Voldemort chơi một trò chơi điên rồ không những thế còn không được công kính đối phương nếu không thì mình cũng chôn theo hắn.

Tuy nhiên điều này cũng không hẳn là quá đáng ghét, nếu nói ra là còn khiến Harry có chút an tâm.

Ít nhất thì trong thời gian này mạng sống của cậu sẽ được bảo toàn, Voldemort chắc chắn sẽ không vì liều mạng giết cậu mà đem mình chết theo, dù sao nỗi sợ lớn nhất của đời hắn chính là cái chết.

" Xem ra muốn thoát khỏi đây chỉ có cách chơi hết trò chơi này " Harry thu lại đũa phép, nói.

" Không sai.

Sau khi thoát khỏi đây thì sẽ tiếp tục giải quyết chuyện ân oán " Voldemort cũng đồng ý với lời của Harry.

Cả hai cùng nhau tiến về phía cánh cửa lớn.

-----------Trò Chơi Chính Thức Bắt Đầu !
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 2 - Bái Đường


Harry đang định mở cánh cửa thì một lần nữa chiếc bảng lại hiện ra.

- Hiện tại các bạn sẽ vào vai nhân vật tên Ninh Tử Phục và hoàn thành cốt truyện dưới danh nghĩa này -

" Tức là chúng ta sẽ vào vai Ninh Tử Phục, nhưng chúng ta có hai người nếu gặp phải người khác thì ai trong hai bọn ta sẽ là anh ta ?

Vả lại họ sẽ thật sự xem bọn ta là Ninh Tử Phục chứ ?"

Harry thắc mắc hỏi hệ thống.

- Xin nhắc lại, cả hai bạn đều vào vai nhân vật, nhiệm vụ của các bạn chỉ là giải đáp bí ẩn mà thôi -

" Bỏ qua chuyện đó đi " Voldemort lên tiếng chấm dứt chủ đề này ở đây.

" Được " Cậu cũng chẳng để ý nữa mà bỏ qua

Ngay sau lời nói của Harry thì một giọng nói vang lên:

- Nghĩ lại tôi và Mạc Kỳ quen nhau cũng thật thú vị.

Khi ba mẹ tôi bắt tôi phải gặp hôn thê tương lai tôi đã phản đối kịch liệt, thời buổi nào rồi mà còn tập tục phong kiến như vậy.

-

" Giọng nói từ đâu vậy ?"

Harry giật mình với giọng nói kì lạ.

Rõ ràng nó không phát ra từ Voldemort, càng không phải từ Harry mà có.

" Có lẽ đây là giọng của người tên Ninh Tử Phục " Khác với thái độ ngạc nhiên của Cứu Thế Chủ, Chúa Tể Hắc Ám bình tĩnh phán đoán mà trả lời.

- Sau khi ba mẹ tôi qua đời, theo nguyện vọng cuối cùng của họ, tôi đã đến thăm nhà của vị hôn thê.

Tôi bắt đầu hối hận vì không đến sớm hơn...

Chúng tôi yêu nhau được năm năm, hôm nay là ngày cưới của chúng tôi -

Lời thoại chấm dứt, Harry đẩy cửa đi vào, Voldemort theo sau.

Cả 2 bước vào sân trước của nhà, bên trong cũng như phía ngoài đều được trang trí bởi lụa đỏ rực.

Ngay cạnh nhà có lẽ là nhà kho, trước đó còn có một cái giếng.

Toàn bộ căn nhà nhìn từ ngoài trông cũ kĩ, thậm trí còn có chút lụp xụp.

Harry tiến về phía cửa lớn muốn mở cửa đi vào phòng khách thì lại thấy cánh cửa đã bị khóa bởi một sợi dây thừng cột thắt nút.

" Cửa bị khóa lại bởi dây, không tháo ra được " Harry lùi lại nói với Voldemort.

Voldemort tiếp tục ném cho cậu một cái nhìn khinh bỉ rồi cho một bùa mở khóa.

Đáng tiếc là chẳng có chuyện gì xảy ra.

" Thần chú đầy quyền năng của Chúa Tể Hắc Ám vĩ đại đây đến cái dây cũng không tháo được ah~" Harry châm biếm nói, không quên kèm theo nụ cười chế nhạo gửi tới vị Chúa Tể Hắc Ám kia.

" Đây là trò chơi giải đố khả năng mấy bùa chú sẽ không có tác dụng " Bỏ qua lời chế nhạo của Harry, Voldemort thanh minh cho mình.

" Vậy ta trân trọng xin phép nhường lại trọng trách này cho Cứu Thế Chủ cao quý " nở nụ cười đầy giả trân, Voldemort cứ thế mà đem nhiệm vụ đổ thẳng lên đầu Harry.

Cậu cũng chả rảnh để ý hắn, bắt đầu tìm kiếm xung quanh xem có vật gì cắt được dây không.

Cậu lại gần cái giếng kia, nhìn thấy giỏ tre ngay cạnh đoán rằng vật phẩm được giấu trong đấy.

Mở nắp giỏ tre quả nhiên trong đấy có một chiếc kìm.

[ Kìm - Không quá bén nhưng có thể dùng tạm ]

Cầm chiếc kìm lên, Harry hí hửng đem nó đi cắt đám dây thừng cột trên cửa, cũng không quên quay lại cười vào mặt Voldemort.

Thấy Harry xử lí xong đám dây thừng rắc rối, Voldemort cũng tiến lại gần cậu.

Mở cửa ra cả hai liền thấy một người phụ nữ mặc bộ hỉ phục giống hệt Harry.

Nàng ta cúi mình chẳng nói lời nào.

' Đây chắc là Nhiếp Mạc Kỳ ' Harry nhẩm nghĩ.

" Mời tân lang tân nương hành lễ " Tư Nghi nói.

Chợt, Harry vốn đang đứng ngay cạnh Voldemort liền bị một cỗ áp lực nào đấy kéo thẳng cậu đến bên cạnh Mạc Kỳ.

Voldemort thấy Harry bị như vậy cũng không buồn giúp đỡ.

Ngay sau đấy nghiệp quật liền tới với Chúa Tể Hắc Ám.

Không biết vì lí do gì, cả hắn và Harry đều bị ép quay người về phía đại đường.

Họ nhìn lên mới chú ý thấy từ khi nào ở đó đã có một đám người.

Ngồi hai bên là cặp vợ chồng già đoán là cha mẹ Mạc Kỳ, còn bên cạnh ông cha hẳn là Tư Nghi.

Không phải lạ nhưng cả Harry và Voldemort đều không khỏi rùng mình khi nhìn thấy đám người này.

" Nhất bái thiên địa "

" Nhị bái cao đường "

" !!!

" Ngay sau nhị bái cao đường khung cảnh trước mắt lập tức biến đổi.

Căn phòng vừa mới giây trước còn trang trí lụa đỏ đèn vàng ngay giây sau đã biến thành màu trắng.

Không khí vốn đã quỷ dị giờ lại trở nên tăm tối hơn.

Kinh khủng nhất vẫn là hai ông bà kia biến mất, trên ghế lại là hai tấm di ảnh.

Đến cả Tư Nghi cũng hóa thành người giấy.

Tất cả điều này đều khiến cả hai không khỏi một phen giật mình.

" Phu thê giao bái "

Giọng nói vẫn tiếp tục vang lên khiến Harry cả kinh.

Cả hai lập tức quay về phía Mạc Kỳ thì thấy bộ hỉ phục màu đỏ kia từ khi nào đã biến thành màu trắng.

Cô ta tiếp theo cũng biến mất một cách mờ ảo.

Nhận thấy chuyện này không đơn giản, cả hai một lần nữa quay ra đại đường, hai tấm di ảnh lúc trước còn sạch sẽ giờ đã phủ đầy bụi bặm.

__________

Giật mình tỉnh dậy từ cơn mê, Harry vẫn còn sợ hãi với giấc mơ đấy.
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 3 - Cậu Bé Đòi Lì Xì


Tỉnh dậy từ cơn mê, sự đáng sợ từ giấc mơ kia vẫn còn ám ảnh cậu.

" THẰNG RANH KIA !

MÀY CÓ MAU DẬY LÀM BỮA SÁNG KHÔNG HẢ ?!!

MAU LÊN !!!"

Tiếng là hét vang vọng khắp căn nhà, Harry lập tức bật dậy khỏi giường, vớ lấy mắt kính rồi vội vội vàng vàng chạy xuống.

" Con xin lỗi dì Petunia, con làm bữa sáng ngay đây ạ "

Làm xong bữa sáng, Harry bị đuổi đi giặt đồ rồi bắt đi dọn cỏ trong vườn.

Ánh nắng chói chang như muốn thiêu da đốt thịt Harry, dù vậy nhưng cậu vẫn không quan tâm tới nó cho lắm.

Dù đã trôi qua một buổi sáng nhưng cái khung cảnh trong mơ kia vẫn ám ảnh cậu.

Cả buổi ngày hôm nay Harry chỉ suy nghĩ về giấc mơ đêm qua, nó quá nỗi chân thật nhưng cũng vô cùng mờ ảo.

Đến giờ nhớ lại hình ảnh lúc bái đường vẫn khiến cậu không khỏi rùng mình.

Dù không muốn thừa nhận nhưng Harry phải công nhận rằng nhờ mấy tiếng gào thét chửi bới của dì Petunia dượng Vernon hay mấy trò nghịch dại của Dudley giúp cậu bình tâm thoải mái hơn một chút.

Ngẫm nghĩ một hồi, nếu giấc mơ đấy là thật thì quả thực Voldemort đã quay trở lại.

Liệu cậu có nên thông báo chuyện này cho cụ Dumbledore không ?

Cơ mà việc này cũng không thực tế, cho đến giờ cậu vẫn còn nghi ngờ rằng đó chỉ là mơ.

Đấu tranh tâm lí gay gắt, cuối cùng Harry đi đến quyết định giữ im lặng vụ này.

__________

Chiều đó như thường lệ, Harry lại trộm ghé dưới cửa sổ nghe lén bản tin thời sự, kèm theo có chút mong chờ tin tức.

Tất nhiên hôm nay cũng như mọi khi, chả có tin gì quan trọng.

Cũng vì thế mà đám cỏ dưới chân cậu phải hứng chịu sự tức giận của mình, từng đám cỏ bị Harry vặt rồi quẳng sang một bên.

Đêm hôm đó, Harry vẫn bị kéo vào trò chơi, cậu chắc chắn 100% chuyện này hoàn toàn là sự thật.

Voldemort vẫn chưa xuất hiện, Harry định đi dạo xem xem có làm đc gì không, đang định sang gian phòng khác thì bị hệ thống ngăn cản.

' Xem ra trò chơi này bắt buộc phải có hai người '

Chờ đợi trong nhàm chán, Harry quăng mảnh vải đỏ trùm đầu xuống rồi tiện tay biến nó thành chiếc ghế sofa, tiếp tục công cuộc đợi chờ tên kia.

Phải tầm gần 2 tiếng sau hắn mới lững thững xuất hiện.

Được cái lần này chạm đất có vẻ bình thường hơn, không như lần đầu tỉnh dậy trên nền đất.

" Lần sau cảm phiền mong ngươi đến sớm chút.

Trò chơi này bắt buộc phải có 2 người chơi mới đc " Chờ đợi lâu khiến Harry đã tức giận nãy giờ cục cằn nói.

" Chúa Tể Hắc Ám không được ngủ sớm như mi đâu " Voldemort châm chọc mà nói, có vẻ khá khó chịu vì trò chơi này thật sự tồn tại.

" Kiểm tra đại đường trước đi, sau rồi hẵng tìm đến những gian khác " Harry đứng dậy, thu lại chiếc khăn rồi tiến đến chỗ hai bức di ảnh kiểm tra.

" Được " Voldemort đồng ý, theo chân Harry mà đến phía trc.

Ở phía đại đường, hai bức di ảnh được đặt mỗi bên một tấm, cạnh tấm của ông lão là hình nhân giấy Tư Nghi.

Ngay chính giữa còn đặt một chiếc bàn, trên bàn có hai giá nến, một chiếc khay đựng vài mảnh giấy vụn, bên cạnh còn có một chiếc hộp.

Harry cầm chiếc hộp lên lắc thử một chút xem xem có gì bên trong.

Nghe tiếng " lạch cạch " đoán rằng thứ đồ bên trong khá dễ vỡ.

" Chúng ta tạm thời sang gian phòng khác, chắc sẽ tìm đc gì đó " Voldemort nói rồi kéo theo Harry đi sang gian bên kia.

Đến gian bên cạnh, giữa phòng là một bàn ăn đầy ắp thịnh soạn, bên trên còn để một quyển sách dở giữa chừng.

Dưới ghế ngồi có một chiếc vali cặp số.

Bên sát tường còn kê một cái tủ chè, bên trên cũng có vài ba món ăn, ngay cạnh là kệ kê bình gốm sứ.

Lại cách bàn ăn không xa còn một lò sưởi nữa.

Harry đi đến bàn ăn, phát hiện tất cả mòn ăn bày biện đều làm bằng giấy, cả lò sưởi cũng được làm giả bằng vải đỏ.

Lại xem chiếc cặp số cũng bị khóa lại bởi pass sáu số.

Bên phía Voldemort, hắn xem xét chiếc tủ chè bị khóa, thử dùng bùa mở khóa kết quả vẫn là không được.

Chợt, hắn chú ý bức bình phong kế bên liền lại gần kéo nó ra thì phát hiện bên trong chỉ là bộ quần áo.

Lần này hắn tìm kiếm liền phát hiện ra hộp diêm được giấu bên trong túi áo.

[ Diêm - Cây diêm không còn bao nhiêu ]

" Voldemort, ngươi tìm được gì chưa ?"

Không có phát hiện gì bên mình, Harry quay sang hỏi tên kia

" Một hộp diêm nhưng không còn nhiều.

Chỗ ngươi thì sao ?"

" Đồ ăn trên bàn đều làm bằng giấy, đến cả lò sưởi cũng làm giả bằng vải.

Cặp số thì bị khóa pass sáu số " Thấy Voldemort tìm được đạo cụ còn mình thì không, sư tử nhỏ Gryffindor có chút chán nản.

Nói rồi cả hai cùng sang căn phòng phía bên tay phải.

Họ thấy một cậu bé hình nhân giấy đang chắn trước cửa, tay giơ ra phía trước biểu thị như muốn đòi gì đó.

Harry dùng bùa chú muốn kéo cậu bé ra nhưng không được, dùng sức thì càng không.

Bất lực trước cậu bé, Harry chuyển sang tìm kiếm ở tủ hai bên cửa.

Trong ngăn tủ phía bên trái tìm được đạo cụ là lọ keo.

[ Keo - Chất dán, thường dùng để dán câu đối Tết ]

Voldemort sang tủ bên phải, phát hiện ngăn tủ này cũng bị khóa mà bản thân không thể dùng bùa chú mở ra có chút bực mình.

Thấy bộ dạng hớn hở tìm được đạo cụ của Harry, hắn chả thèm để tâm mà chú ý đến con hình nhân giấy.

Voldemort đang thắc mắc xem hình nhân giấy này muốn gì thì chợt Harry liền nói.

" Cho Chang từng nói trong phong tục cưới hỏi người Trung Quốc, hình như sẽ tặng lì xì ngụ ý trao tặng may mắn.

Có lẽ cậu bé này cũng muốn có lì xì "

" Có thể nãy bỏ sót thứ gì.

Thử quay trở lại đại đường đi " Voldemort gợi ý, có lẽ khi nãy bọn họ chưa kiểm tra hết đại đường.

" Được, đi đi "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 4 - Đèn Hoa Khắc Ý


Cả hai quay trở lại đại đường, đến chỗ bàn trà Harry nhìn kĩ thì nhận ra trên khay không phải là mấy mẩu giấy vụn mà là mảnh tiền Âm Phủ.

Voldemort thấy Harry có vẻ rợn mình thì nói.

" Mấy trò ghép hình này vẫn là để Cứu Thế Chủ làm đi " Nói rồi còn từ túi lấy ra lọ keo kia đưa cho Harry.

" Ghép thì ghép " Mồm thì mạnh miệng nhưng thâm tâm Harry không khỏi run rẩy ah.

Trời ơi, tiền Âm Phủ đấy chứ có phải giấy đâu mà ghép với chả nối !

Nhưng dưới sức ép, cuối cùng Harry vẫn phải cần mẫn ghép lại tờ tiền.

Còn Voldemort thấy Harry vẻ mặt nhăn nhó liền không khỏi vui vẻ mà đứng nhìn từ xa.

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng Harry cũng ghép ra tờ 10.000 tệ tiền Âm Phủ.

" Vậy bây giờ đưa cho cậu bé kia thôi " Harry hí hửng nói.

" Ta vẫn cảm thấy thiếu gì đó "

" Thiếu gì ?"

" khó nói "

Nghe câu trả lời của Voldemort, Harry cảm thấy tên này thật có vấn đề về đầu óc.

Cơ mà quả thực cậu cũng cảm thấy có gì đó chưa đủ, nếu đưa mỗi tờ tiền như vậy cũng không được gọi là lì xì.

Gạt qua mấy ý nghĩ kia, cuối cùng Harry vẫn là quyết định kéo theo Voldemort đem tờ tiền đưa cho cậu bé.

Cậu bé hình nhân nãy giờ vẫn không chút động tĩnh, bàn tay vẫn đưa ra đòi lì xì.

Thấy vậy Harry bước tới đưa tờ tiền vào tay cậu bé nhưng không được.

Voldemort đứng nhìn một bên, quả thực còn thiếu gì đó.

Thấy Harry lững thững trở về liền hỏi.

" Potter, ngươi nghĩ còn thiếu thứ gì ?"

" Từ từ, nhớ lại lời Cho Chang nói đã.

Xem nào..."

" Ah!

Nhớ rồi !!"

Cậu bất ngờ kêu lên " Lì xì thì phải có bao lì xì, phải đặt tiền vào trong phong bao màu đỏ "

" Vậy bây giờ cần phải đi tìm phong bao?"

" Đúng.

Nhưng chúng ta tìm kiếm nãy giờ làm gì có chiếc phong bao nào "

" Có thể nó được giấu đâu đó trong tủ hay cặp số "

Thảo luận manh mối với nhau, chợt Voldemort để ý đến đống đèn lồng treo trên cửa, hình như có kí tự gì đó được viết trên đấy.

Hắn đếm ra tổng cộng sáu cái đèn, vừa hay pass cặp số cũng là sáu số.

Chắc chắn hai thứ này có liên quan.

Không chần chừ gì thêm, Voldemort nhẹ nhàng vung đũa phép, dùng bùa [ Wingardium Leviosa ] đem tất cả đèn kéo xuống không quên xếp theo thứ tự.

Thấy Voldemort làm vậy, Harry biết tên này không bao giờ làm mấy chuyện thừa thãi nên hỏi hắn.

" Ngươi phát hiện ra manh mối gì sao ?"

" Đúng "

" Đâu?"

Ngiêng đầu nghi hoặc, cậu hỏi

" Xem ra Cứu Thế Chủ đây đúng là có mắt như mù, đến mặt chữ còn chẳng nhận được "

Đang định phản bác thì Harry nhìn thấy mấy kí hiệu, quả đúng là có chữ thật.

Điều này tất nhiên làm cho cậu bay màu ý định phản bác, thậm trí khiến Cứu Thế Chủ cứng họng luôn.

Tuy nhiên rất nhanh Harry đã nhận ra điều gì đó, cậu chạy vào gian phòng cũ, lấy cuốn sách dở trang ra.

" Mấy kí hiệu trên đèn giống y hệt với chữ trong sách "

" Đưa ta xem " Nghe vậy Harry ngoan ngoãn đem cuốn sách giao nộp Voldemort.

Hắn nhìn một chút rồi dịch ra được số [ _ 2 7 _ 3 _ ] nhưng vẫn còn thiếu ba số nữa.

Nhìn thấy hộp diêm, hắn lập tức nảy ra ý tưởng, sai Harry đi thắp những chiếc đèn còn lại.

Harry vẫn là ngoan ngoãn mà tuân lệnh.

Chợt...

" Thiếu một cái "

" Thiếu cái gì ?"

" Cái đèn cuối thiếu nến, không thắp được "

" Thiếu nến sao..."

Ngẫm nghĩ một lúc, Harry như nhớ ra gì đó bèn chạy ra khỏi phòng đến đại đường.

Cậu thấy còn một cây nến nguyên vẹn trên giá nến, không ngần ngại mà lấy luôn rồi đem về phòng.

" Ngươi lấy ở đâu vậy ?"

" Ở đại đường có giá nến, ta đoán rằng lấy nến ở đó "

Nói xong cậu đem cây nến lắp vào đèn rồi thắp sáng.

Chữ hiện lên ra số [ 9 ].

Dòng mật mã là [ 5 2 7 1 3 9 ] được Voldemort nhập vào khóa cặp số.

" Cạch "

Quả nhiên mở được, bên trong là một phong bao lì xì đỏ, dưới đó còn một chiếc áo màu lam ngọc.

" Hình như kia là Áo liệm thì phải "

" Áo liệm là gì ?"

Vứt bỏ vẻ ngoài kiêu ngạo, với một tên gần như mù tịt về văn hóa phương Đông như Voldemort hắn tất nhiên không biết " Áo liệm " là gì.

" Áo liệm là Áo cho người chết mặc.

Ngươi không biết sao ?"

Harry vặn lại tên này.

" Văn hóa lũ Muggle phương Đông kì dị "

" Bớt đánh trống lảng " Harry chẹp miệng nói.

" Đem tiền bỏ vào phong bao rồi đưa cho hình nhân giấy đi "

Suýt chút nữa quên mất chuyện này, nghe Voldemort nhắc nhở, Harry liền đem tiền đặt vào phong bao rồi đem đưa cho cậu bé.

Cậu bé nhận được bỗng chốc di chuyển, hai tay cầm lấy phong bao nở nụ cười cảm ơn rồi biến mất ngay tức khắc
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 5 - Tập Kích Bất Ngờ


Sáng hôm sau, Harry tỉnh dậy từ khá sớm.

Như mọi khi cậu sửa soạn rồi chuẩn bị bữa sáng cho nhà Dudley, kế đến thì bắt đầu làm việc nhà mà dì và dượng giao cho.

Tâm tình của cậu hôm nay khá tệ.

Vì trượt tay đánh đổ bát súp mà đi tong luôn bữa tối, đã vậy hôm nay cũng chả có tin tức nào ra hồn.

Nhân lúc nhà Dudley không chú ý đến cậu, mà thực ra thì họ cũng chả quan tâm cậu làm gì mà trốn đến công viên.

Ngồi đong đưa trên xích đu, một lần nữa lại tiếp tục suy nghĩ về mấy chuyện kì dị gần đây, từ việc đám Tử Thần Thực Tử không chút động tĩnh cho đến chuyện tham gia trò chơi giải đố trong game.

Đã thế đây lại còn là game kinh dị dọa cậu không ít lần.

Cơ mà thê thảm nhất thì phải là chuyện ngày đêm nhìn cái bản mặt đầu đã trọc lại còn đếch có mũi của Voldemort.

Aiza, thật kinh khủng !

Bất chợt hơi lạnh từ đâu ập tới, nhanh chóng nuốt trọn lấy Harry.

Cảm nhận được mọi niềm vui bị hút mất, Harry ý thức được Giám Ngục Azkaban thì lập tức hô lớn.

" Expecto Patronum!" ( Hú Hồn Thần Hộ Mệnh )

Ánh sáng từ con hươu bạc tỏa ra, lập tức xua đuổi đám Giám Ngục mon men tới gần.

Chưa kịp ổn định thì một loạt tiếng bụp bụp nổ tới.

' Tiếng độn thổ!!

'

Nháy mắt Harry đã bị một đám Tử Thần Thực Tử vây quanh.

Biết lâm vào thế khó, Harry sử dụng toàn bộ thần chú mà mình được học, ra sức liều mình mà chống đỡ.

May mắn rằng đám Tử Thần Thực Tử có vẻ không muốn tổn thương cậu mà chỉ cưỡng ép muốn bắt đi.

Nhân lúc bọn chúng sơ xuất, nhận thấy cơ hội ngàn năm có một, Harry dồn hết chút sức lực cuối cùng mà độn thổ trở về.

RẦM...

Cả nhà Dudley thấy tiếng động lớn thì chạy ra xem liền bắt gặp hình ảnh Harry đầy mình vết thương, trên đầu còn chảy cả máu.

Nhận thấy bản thân đã trở về an toàn, cậu cũng thiếp dần rồi ngất đi.

Lần thứ ba tỉnh dậy trong giấc mơ, Harry lờ đờ đứng dậy.

Ấy thế mà thương tích không theo vào trong mộng.

Định hình lại một chút, Harry không cần nghĩ cũng đoán ra thủ phạm tấn công mình 1.000.000.000% là Voldemort !!!

Chắc chắn sau khi xác minh trò chơi này là thật thì muốn bắt cậu đi để thuận tiện cho hành động sau này.

Nghĩ đến đây Harry không khỏi tức điên.

Đã bị tập kích bất ngờ thì chớ đây lại còn phải chờ tên kia tới rồi mới tiếp tục trò chơi này.

Cứ thế, Harry đem theo oán giận mà ngồi chờ tên Chúa Tể Hắc Ám kia đến.

Chả biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng Voldemort cũng tới.

Hiển nhiên vì kế hoạch bắt cóc Cứu Thế Chủ không thành đã thế đám thuộc hạ vô dụng kia còn bị cậu đánh bị thương khiến Chúa Tể Hắc Ám đã tức còn tức thêm.

Thấy Voldemort đến, Harry lao thẳng ra bồi một quả đấm vào mặt hắn.

Rất may là hắn tránh được.

" Mi lại phát điên gì nữa hả Potter ?!"

" Câm miệng !

Đừng tưởng ta không biết chuyện tốt ngươi làm với ta khi nãy !!"

" Bỏ qua chuyện đấy đi "

" Ngươi nói cái gì ?!"

" Nên nhớ Potter, hiện tại chúng ta là đồng đội, bắt buộc phải hợp tác thì mới có thể nhanh chóng kết thúc trò chơi quỷ dị này "

Định lên tiếng phản bác nhưng rồi lại im lặng.

Quả thực bọn họ đang là đồng đội Harry không thể nào phủ nhận sự thật này.

Sau khi bình tĩnh lại thì cuối cùng cậu cũng chấp nhận sự việc.

" Vậy giờ chúng ta..."

Chát...

Không một động tác thừa, Harry thẳng tay tát thẳng một cái tát thật to vào mặt Voldemort.

Xong thì quay lại rồi nói.

" Chấp nhận đi, chẳng là gì so với đống rắc rối mà ngươi vừa làm với ta đâu !"

Không tính toán với Cứu Thế Chủ, Chúa Tể Hắc Ám rộng lượng bỏ qua cái tát này.

Cũng Harry đi đến chỗ cánh cửa trước bị chặn bởi cậu bé hình nhân.

Harry đứng trước cửa thấy một cái khóa, lắc lắc vài cái rồi quay sang nói với tên kia rằng cửa bị khóa rồi.

" Chúng ta hết dữ liệu rồi "

" Có lẽ còn bỏ sót chỗ nào đấy "

Một lần nữa lại quay về gian phòng cũ.

Harry để ý thấy phần tối cạnh tủ chè.

" Lumos " ( Bùa Phát Sáng )

Đem theo ánh sáng nhỏ bé mà tiến sâu về phía trước.

Cậu bất ngờ khi phát hiện bên trong đây còn một gian phòng chưa khám phá.

Mò mẫm một lát, Harry tìm được công tắc mà bật đèn lên.

" Còn một gian phòng nữa chúng ta chưa tìm kiếm " Cậu quay ra nói lớn với Voldemort.

Nghe vậy hắn cũng bỏ qua đống thức ăn bằng giấy mà đi đêna chỗ Harry.

Hắn nhận định quả thực sai sót khi bỏ qua gian phòng này.

Rõ ràng lúc trước hắn kiểm tra tủ chè ngay bên cạnh cũng không nhìn ra còn một gian phòng trong đây.

" Vào thôi "

" Uh "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 6 - Tân Nương Áo Trắng


Cả hai tiến vào gian phòng tìm kiếm.

Căn phòng này khá nhỏ, ngoại trừ bàn ghế ở giữa thì bên trên là một chiếc hộp mạt chược, gần đấy cũng là ba quân mạt chược để trên bàn.

Voldemort cầm chiếc hộp lên, tiếp tục là pass ba số.

Hắn bấm qua một lượt, phát hiện mấy kí tự trên mạt chược giống với mã trên khóa.

Hắn nhìn lại mấy kí lại nhập vào mã khóa.

Cạch...

Chiếc hộp mở ra, bên trong là một chiếc chìa khóa.

[ Chìa khóa - Chìa khóa tìm thấy trong hộp mạt chược ]

Harry theo Voldemort trở về căn phòng.

Hắn thử tra khóa vào tủ kệ thì không được.

" Chắc đây là chìa khóa cửa "

Nghe Harry nói vậy, Voldemort cũng chuyển sang mở ổ khóa trên cửa.

Cạch...

Hắn chầm chậm đẩy cửa ra.

Ngay phía trước họ lại là vị tân nương áo trắng.

Thấy Harry và Voldemort, cô ta lập tức lui về phía sau.

Hai người cũng theo cô ta mà vào sau nhà.

Lại thấy cô ta bước vào căn phòng bên phải rồi khóa trái cửa lại, miệng còn lẩm bẩm.

" Vòng...tay..."

" Ý cô ấy là chiếc vòng tay trong hộp ở đại đường " Harry nghi hoặc lên tiếng.

" Cô ta muốn chúng ta mang chiếc vòng đến cho cô ta.

Có vậy mới vào căn phòng kia được "

" Vậy chúng ta mau đi lấy nó "

" Ta mong rằng Cứu Thế Chủ Harry Potter đây có thể có đầu óc một chút.

Nếu bây giờ ngươi lấy được cái vòng ngay lập tức thì xin mời "

" Biết rồi, không phải khịa "

Tiếp theo họ quan sát khu vực sau nhà.

Bên phải là căn phòng bị Mạc Kỳ khóa kín, ngay cạnh đấy là kệ gỗ kê cây mộc.

Phía bên trái thông thẳng ra sau vườn, còn có một chiếc kiệu rước dâu đang chờ ở đấy.

Phía trên cũng như ngoài kia, đều được trang trí vải đỏ rực rỡ, bên trên còn treo một khinh khí cầu nho nhỏ.

Harry đi đến chỗ chiếc kiệu.

Thấy cửa sổ bên kiệu bị chê đi bởi rèm làm Harry có chút tò mò cùng hồi hộp, cộng thêm cái máu liều nhiều hơn máu não nhà Gryffindor thì chưa kịp nghe lời cảnh báo của Voldemort, cậu đã gạt phăng toàn bộ bức rèm sang một bên.

" Potter !"

Voldemort lập tức chạy đến.

Ở trong kiệu là một tân nương, trên đầu còn đội khăn voan.

" Potter ngươi có não hay không mà tự ý tay không vén rèm hả !??"

" Có sao đâu, chả phải ta vẫn bình thường đấy thây "

" Tck.

Gryffindor ngu ngốc !"

" Không đến lượt ngươi bình luận "

Không thèm đôi co với Harry, Voldemort dùng một bùa chú muốn vén khăn voan chùm đầu tân nương, tất nhiên kết quả là không được.

Lại đến Harry với tay tháo khăn cũng không thể.

Cậu cảm thấy có gì đó ngăn cản cậu vén khăn xuống, cảm giác trông gần nhưng lại rất xa.

" Lạ thật !

Rõ ràng rất gần nhưng lại không thể với tới, cảm giác cũng xa "

" Xem ra phải có đạo cụ gì đấy để lấy chiếc khăn "

Đồng tình với ý kiến của Voldemort.

Ngay khi đang định rời đi thì Harry lại thấy chiếc chìa khóa nhỏ trên khung cửa sổ của kiệu liền lấy đi.

[ Chìa khóa - Chìa khóa nhỏ này không giống chìa khóa dùng trên cửa ]

" Hẳn là chìa khóa tủ kia "

" Mau đi mở thôi "

Harry hí hửng lôi Voldemort đến chỗ kệ tủ.

Chúa Tể Hắc Ám cũng mặc kệ để Harry lôi lôi kéo kéo.

Trước khi vào lại nhà, hắn lại để ý đến khinh khí cầu nhỏ trên kia, hình như có gì gắn trên đó.

Bên phía Harry sau khi tra khóa vào tủ liền mở được.

Bên trong chứa đạo cụ là một cây kéo.

[ Kéo - Một trong sáu lễ vật hôn lễ truyền thống, ngụ ý có đôi có cặp, không chia lìa ]

" Lấy được kéo rồi giờ sao ?"

" Hm...trở lại gian phòng trước đi "

" Được "

Cả hai lại trở về gian phòng chứa bàn đồ ăn giấy.

Trong khi Harry chán nản ngồi vắt chân lên ghế thì Voldemort quan sát xung quanh lần nữa.

Hắn dừng chân bên lò sưởi giả bằng vải, nhìn rồi nghĩ ngợi gì đó.

" Potter, lấy kéo cắt mảnh vải đỏ trên lò sưởi đi "

" Cắt mảnh vải ?"

" Làm theo lời ta nói, Potter "

Cậu im lặng làm theo lời hắn nói, dùng kéo cắt lò sưởi lấy mảnh vải đỏ.

[ Vải đỏ - Một miếng vải rách màu đỏ ]

" Mảnh vải này là đạo cụ !"

" Hiểu rồi..."

Hắn lầm bầm gì đó rồi quay sang nói với Harry.

" Trở lại đại đường.

Ta đoán được mảnh vải này dùng để làm gì rồi "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 7 - Thôn Trang Linh


Lần nữa trở về đại đường, Voldemort bảo Harry dùng vải đỏ lau đống bụi bặm trên di ảnh.

Quả nhiên sau khi lau sạch thù phát hiện mấy kí hiệu kì lạ.

Mỗi di ảnh là hai cái vừa hay khóa tủ chè là pass bốn chữ.

Cơ mà điều kì dị nhất phải là khi trước bái đường hai bức di ảnh là hình ông hình bà thế mà bây giờ một bức thì chụp ảnh bác gái quay lưng đi, bức còn lại thì trống không chẳng có người nào.

Voldemort đem kí tự ghi nhớ rồi trở về phòng ăn lần tìm mở khóa tủ chè.

Cạch...

Tủ chè mở ra, vật bên trong là một cán cân dài.

[ Cán cân - Một trong sáu lễ vật hôn lễ truyền thống, dùng vén khăn trùm đầu của cô dâu ]

" Tìm được cán cân rồi cơ mà dùng để làm gì ?"

" Vén khăn chùm đầu tân nương trong kiệu "

" Vén...vén khăn cô ta á..."

" Đi mau, bớt lề mề "

Harry nghe đến việc vén khăn voan của tân nương, lại nhớ đến mấy chuyện kì dị kia cũng có hơi sợ.

Voldemort chẳng bận tâm đến Harry mà xách cậu đi theo.

Cả hai đến cánh cửa trước hậu viện, bất ngờ mà thấy hai hình nhân ông bà kia đứng chắn trước cửa.

Bộ dạng Harry lúc này phải gọi là thê thảm vô cùng, đã bị dọa sợ rồi giờ còn phải chứng kiến cảnh kinh dị này nữa khiến cậu muốn khóc ah!

Voldemort thấy bộ dạng chân tay mềm nhũn của Harry thì kéo cậu ra sau, bản thân thì chắn trước mà rút đũa phép ra phòng vệ.

Thấy hai hình nhân giấy kia có vẻ không có ác ý.

Voldemort nghĩ một chút rồi nói.

" Chúng tôi chắc chắn sẽ tìm ra Mạc Kỳ, không để cô ấy bị hại "

Dứt lời, hai hình nhân kia liền biến mất.

Harry lúc này vẫn chưa hoàn hồn còn núp sau Voldemort.

" Chúng biến đi rồi, ngươi ra được rồi đấy "

" Uh..."

" Cứu Thế Chủ vĩ đại nhà Gryffindor tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ có như vậy thôi "

" Im đi, ngươi không thấy rợn người chắc.

Ta cam đoan sau này chúng ta còn phải gặp đám hình nhân kia dài "

" Cũng tốt, về sau gặp chúng để ngươi ra chắn trước coi như rèn luyện tính dũng cảm nhà Gryffindor "

" Vẫn...là nhường ngươi thì hơn..."

Cuộc trò chuyện chấm dứt tại đây.

Harry lần này không dám hành động linh tinh nữa mà để Voldemort dùng cán cân vén khăn voan.

Hắn cũng không khó chịu gì mà làm theo.

Khăn voan vén xuống nhưng bên trong lại chẳng có ai, chỉ có một bộ cung tên trong kiệu.

[ Cung tên - Trong hôn lễ truyền thống chú rể bắn cung tên về phía kiệu hoa xua tà khí ]

Nhìn bộ cung tên lại nhìn về phía khinh khí cầu, Voldemort hiểu ra gì đó lại dùng cung tên bắn nổ khinh khí cầu trên kia.

Đoàng...

Khinh khí cầu nổ vỡ, bên trên lại rơi xuống thứ gì đó.

Harry lại gần nhặt lên thì phát hiện một món trang sức hình bươm bướm.

[ Trang sức bướm - Ngụ ý hạnh phúc đến đầu bạc ]

" Là khóa của hộp chứa vòng ngọc !"

" Vẫn cần tìm một cái nữa "

" Vậy chúng ta mau tìm nốt cái còn lại "

Cả hai lại tìm kiếm xung quanh lần nữa.

Nhưng mà Harry nhất quyết bám sau Voldemort không chịu buông.

Biết cậu vẫn còn sợ sau chuyện vừa nãy, hắn nhếch mép không có ý tốt rồi nói.

" Ta thấy chúng ta chia ra tìm sẽ nhanh hơn Potter "

" Không, không cần đâu.

Như này cũng được mà "

" Cơ mà ta sợ mình sẽ làm phiền đến Cứu Thế Chủ, ảnh hưởng trong công cuộc tìm kiếm "

" Không phiền, không phiền "

" Ngươi không phiền hay là...ngươi sợ ?"

Bị chọc trúng tim đen, Harry bùng nổ hét " Ai sợ cơ chứ !

Không thì thôi, ta tự tìm được !!"

Rồi quay đi tìm kiếm chỗ khác.

Mồm miệng mạnh đấy cơ mà thâm tâm cậu sợ chết đi được ah!

Đang tìm kiếm trong mấy kệ tủ cạnh cửa thì chợt, cậu thấy bóng sáng gì đó ánh lên từ lụa hồng treo trên kia.

Nhìn kĩ ra thì đúng là một món trang sức bướm treo trên đó.

Nhận thấy cơ hội phục thù, Harry nhanh chóng dùng bùa chú lấy xuống, lại nhớ ra không được thì thử dùng cán cân khều xuống.

Leng...keng...

Món trang sức rơi xuống, Harry lấy lại tự tin, phấn khởi chạy lại khoe với Voldemort.

Xong cả hai trở lại đại đường, dùng trang sức bướm lắp vào hộp khóa nhằm lấy được vòng tay.

Cạch...

Nắp hộp mở ra, bên trong là vòng ngọc bích trạm khắc tinh xảo, vô cùng quý hiếm.

[ Vòng ngọc - Tín vật của mẹ, theo nguyện vọng của bà tặng cho Mạc Kỳ làm tín vật đính ước ]

Lấy được vòng ngọc rồi, cả hai quay về hậu viện thì thấy cửa phòng đã mở.

Harry cùng Voldemort đem hết dũng khí bước vào căn phòng.

Vào bên trong ngay trước mặt họ là vị tân nương áo trắng.

" Mạc Kỳ..."

"..."

Không lời đáp lại

Harry tiến tới, cô ta lùi lại.

Cậu càng tiến tới cô ấy càng lùi xa.

Ngay khi đang định với lấy khăn voan trắng thì đột nhiên có tiếng hét lên.

" Đừng qua đó !!"

Harry theo phản xạ mà quay về hướng phát ra tiếng hét thấy ở đấy là một tân nương áo đỏ, là cô gái xuất hiện vào lúc bái đường.

" Sao lại có hai Mạc Kỳ ?"

" Đó không phải là em !

Đừng đến gần cô ta !!"

" Potter !"

Nghe thấy tiếng gọi của Voldemort, Harry theo hướng quay lại bên này thì thấy tân nương áo trắng kia đã biến mất từ khi nào

Cả hai quay sang thì tân nương áo trắng kia đã đứng sau Mạc Kỳ từ bao giờ.

" Phía sau, cẩn thận !"

" !

"

Cậu hét lên cảnh báo nhưng không kịp, Mạc Kỳ bị tân nương áo trắng kia bắt đi mất.

" Tử Phục cứu em !

Tới Thôn Trang Linh !!!"
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 8 - Tỉnh Lại


Tỉnh dậy từ cơn mê, cảm giác hiện tại của Harry chỉ có thể miêu tả bằng một chữ " đau ".

Cậu nheo nheo mắt xung quanh một chút, với lấy muốn tìm kiếm mắt kính của mình.

Bất ngờ một bóng đen lao thẳng đến phía Harry, cậu cũng theo phản xạ mà xoay người bỏ trốn.

May mà đối phương không phải thứ nguy hiểm gì, chỉ là chú chó đến tên Sirius thấy cậu tỉnh giấc lo lắng chạy đến xem mà thôi.

Harry đau đầu nhìn Sirius tựa bên đầu giường, hai mắt đẫm lệ, một bộ " Harry, chú xin lỗi, thật lòng vô cùng xin lỗi.

Xin lỗi James, xin lỗi Lily, chú muốn liều mạng nhất thì đồng quy vô tận với hắn cũng không sao, chỉ cần bảo vệ con là được !"

" Chú Sirius...cháu không...sao "

" Harry, bồ tỉnh rồi !"

Hermione thấy Harry tỉnh liền chạy tới vội vàng đỡ cậu ngồi dậy.

" Thật tốt quá !!"

Ron bên kia cũng chạy đến hỏi thăm cậu.

" Bọn tớ đã nghe cụ Dumbledore kể lại mọi chuyện rồi.

Bồ ấy vậy mà một mình chống lại nhiều phù thủy trưởng thành, thiệt lợi hại !"

" Thôi đi Ron..."

Thấy cậu bạn hớn hở như vậy, Hermione quay lại nhắc nhở còn không quên liếc xéo.

" Con trai của James đương nhiên là nhất !"

Sirius tự hào giống như có ai khen mình.

Xong lại khen ngợi bản lĩnh của Harry vài câu rồi quay ra trở mặt chửi mắng bộ phép thuật ngu ngốc vô dụng, kế đến thì nói rằng Harry vì gặp nguy hiểm đến tính mạng nên mới phải sử dụng phép thuật, căn cứ theo luật pháp suy ra cậu vô tội.

Ngoài ra thêm lời cụ Dumbledore sắp xếp chắc chắn Harry sẽ được phán vô tội mà giúp cậu thuận lợi trở lại Hogwarts.

Bên kia Hermione và Ron cũng phụ họa theo, an ủi hỏi thăm Harry.

Sau khi Harry hỏi đây là đâu thì họ liền trả lời chỗ này là số 12 quảng trường Grimmauld.

Cậu chưa nghe đến cái tên này bao giờ, quay lại chất vấn Hermione thì cô bé giới thiệu mới biết đây là nơi tập hợp bí mật của Hội Phượng Hoàng.

Nghe xong câu trả lời Harry không khỏi tức giận mà phát cáu.

Rõ ràng cậu mới là người phát hiện ra Voldemort sống lại !

Đánh bại Voldemort nhiều lần cũng là cậu vậy mà tại sao trong khi bản thân cậu bị nhà Dudley ức hiếp, bị giám ngục Azkaban tấn công rồi cả bị đám Tử Thần Thực Tử bắt đi, cậu gặp bao nhiêu nguy hiểm như vậy trong khi đó bọn họ lại được an ổn mà ở đây, được nghe những bí mật mà cậu không biết.

Harry cố nén lửa giận trong lòng nhưng vô ích.

Không chỉ phải chịu đựng bao nhiêu uất ức mà thậm trí...thậm trí buổi tối còn phải gặp Voldemort, cùng hắn vắt óc suy nghĩ giải đố, thu thập đạo cụ, gặp mấy thứ kinh dị kia,vv...

Nhưng trên hết cả, cậu phải bắt tay hợp tác với chính kẻ giết chết cha mẹ cậu, nguồn cơn mọi bi kịch đời mình.

Ấy vậy mà không một ai... không một kẻ nào cho cậu biết hiện tại như thế nào !!

" Các người biết hết mọi chuyện cũng chẳng nói tôi nghe phải không ?!

Tất cả các người đều coi tôi là thứ công cụ chống lại Voldemort đúng không ?!!

Các người có biết mấy đêm nay tôi phải___"

Nói đến đây cậu đột nhiên ngừng lại.

Không phải vì Harry cho rằng chuyện này không nên nói ra hay có nói ra cũng chẳng ai tin mà là khi cậu định nói ra chuyện này thì một cỗ áp lực từ đâu ập đến khiến cậu chẳng thể nói được từ nào, cứ như bị câm vậy.

Harry có chút hoảng loạn với lấy cây bút với mẩu giấy trên bàn đằng kia, muốn viết ra nhưng kết quả vẫn là không được.

Cậu hiểu rằng chuyện này trừ cậu và Voldemort ra, bất kì ai cũng không được biết về việc này.

" Harry, bồ bị làm sao vậy ?

Bồ ổn chứ ??"

" Bồ định nói gì ?"

" ...Không, không có gì ah "

____________________

Mấy ngày sau đó, Harry đến bộ phép thuật tiếp nhận thẩm tra, nhờ có bà Figg làm chứng cộng thêm sự giúp đỡ từ cụ Dumbledore nên Harry được xử trắng án.

Còn trong mộng, Harry và Voldemort tìm xung quanh khách sạn cũng không thấy Mạc Kỳ đâu, kì lạ hơn đến một vị khách hay nhân viên cũng chả thấy.

Bí ý tưởng, cả hai đành theo chỉ dẫn mà lái xe đến Thôn Trang Linh.

" Thôn Trang Linh hình như là chỗ rước dâu sáng nay thì phải "

" Ý ngươi là chỗ chúng ta gặp Mạc Kỳ và tân nương áo trắng kia á ?"

" Đúng.

Trang Linh, Thôn Trang Linh nghe cái tên thôi đã biết chỗ này không đơn giản.

Đường đi ngoằn ngoèo còn ở sâu trong núi nữa chắc chắn chỗ đấy chả sạch sẽ gì !"

" Không lái xe thì im lặng ngồi bên kia đi, bớt than vãn chút "

" Ngươi chú ý lái xe đi Potter !"

" Ngươi có câm đi không thì bả...Áhhhhhhhh!!!"

Kít...

Harry vì mải mê tranh luận với tên kia, suýt nữa thì lái xe đâm đầu xuống vực.

" Tập trung lái xe cẩn thận cho ta Potter !!"

" Do ngươi mà ta mới phân tâm đấy !"

" Ngươi nói do ta ?!!"

" Không phải do ngươi thì ai ?!"

" Tck!

Câm miệng lái xe đi "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 9 - Xem Tuổi


Cả hai lái xe nửa ngày trời ( thực ra chỉ có mình Harry lái còn tên kia thì ngồi than vãn suốt đường ) cuối cùng cũng đến thôn.

Vào đến nơi, ngay trước thôn là một miếu thờ nhỏ, đằng sau thôn chia làm hai hướng.

Ngay bên gốc câu cổ thụ là một bà lão đang ngồi nghỉ trên phiến đá.

Thấy vậy hai người lại gần hỏi thăm.

" Bà ơi, cho cháu hỏi chút..."

Chưa kịp nói hết câu, bà lão kia thấy cậu liền cười lớn nói " Hahaha, chàng trai này thật thú vị, ngày cô hồn mà lại mặc đồ tân lang chạy lung tung.

Trúng tà hay bị điên vậy ?"

Voldemort mở điện thoại ra xem thì hôm nay đúng là rằm tháng 7 " Nếu như theo lịch thì hôm nay phải là ngày 16/7, là ngày cưới của Ninh Tử Phục với Nhiếp Mạc Kỳ, sao..."

" Ngày cưới ?

Là tân lang thật hả ?

Lấy vợ thôn này sao ?

Nơi đen đủi này, có khi mất rồi phải chôn sau núi, chẳng được đưa về chôn cùng tổ tiên đâu "

" Bà ơi, bà không phải người thôn này ạ ?

Cháu đến tìm người, cô ấy tên là Nhiếp Mạc Kỳ, bà có biết cô ấy không ?"

Bỏ qua lời nói của bà cụ, đoán rằng bà lão không phải người Thôn Trang Linh bèn hỏi xác minh.

" Ta ở thôn bên cạnh, thỉnh thoảng qua đỡ đẻ.

Nhiếp Mạc Kỳ cũng do ta đỡ đẻ nhưng sau đó không qua lại nên không rõ lắm "

" Về đi, hôm nay đừng nên ra đường.

Mọi người đi trốn cả rồi còn ai nữa mà tìm ?

Ta đi ngang qua đây, mới ngồi xuống nghỉ thì không thấy cây gậy đâu nữa, nếu không cũng đi lâu rồi " Dứt lời bà lão nhắm mắt nghỉ ngơi, không quan tâm đến họ.

Đang định rời đi thì Harry để ý thấy cái giỏ nhỏ dưới chân bà lão, đang định dùng bùa chú cuỗm mất thì bị bà lão giữ lại, còn bị bà lớn tiếng nói.

" Chê ta già mắt mờ định trộm đồ ngay trước mặt ta à ?

Đâu dễ vậy "

Harry đã không lấy được đồ từ tay bà lão đã vậy lại còn bị bà ta mắng lại.

Mà hơn hết toàn bộ cảnh này đều bị tử địch của mình nhìn thấy, không khỏi mất mặt hét lớn.

" Nhìn gì mà nhìn, đi đi !"

" Ngươi xấu hổ cái gì, dù gì cũng chỉ có mình ta thấy thôi "

" Ngươi mà dám kể chuyện này ra đừng trách ta cắt tiết ngươi !"

Cứu Thế Chủ hăm dọa Chúa Tể Hắc Ám, tên kia cũng ậm ừ mà không nói nữa.

Cả hai cùng tiến vào ngôi miếu kia.

Nhìn chung xung quanh khá đơn giản, ngoại trừ ở giữa đặt một chiếc bàn thờ, bên trên thì đặt thêm bát hương cùng vài ba đĩa trái cây thì bên cạnh là một cuốn sổ đọc giở.

Phía trước bàn thờ cũng chỉ là bài vị thờ cúng bình thường.

Harry đi xung quanh xem xét trong khi đó thì Voldemort nghiên cứu quyển sách kia.

Chăm chú một hồi hắn nói với Harry.

" Theo sách viết thì thay đổi thứ tự bài vị sẽ có điều gì đó.

Dựa vào năm " Thiên Can " xếp số người mất từ cao xuống thấp đi "

" Năm Thiên Can, vậy thử đến khu mộ sau núi xem sao "

Xác định được điểm đến tiếp theo, Harry cùng Voldemort đi về phía sau thôn, chợt có hai hướng rẽ.

Harry theo kinh nghiệm đi về phía bên phải thì thấy căn nhà chỗ rước dâu sáng nay, bên cạnh cái cây gần đó còn có một cậu bé đội mặt nạ đi cà kheo đứng chắn trước cửa sổ nhà hàng xóm.

Thấy cậu bé tay cầm thứ gì đó, Harry liều lĩnh lại gần hỏi.

" Nhóc, em có biết chị Nhiếp Mạc Kỳ không ?

Mọi người đi đâu cả rồi ?"

Cậu bé kì lạ không trả lời.

" Potter, trên cây treo cây gậy cùng chiếc chìa khóa.

Có lẽ kia là cây gậy của bà lão "

" Nhóc, em với lấy món đồ trên cây giúp anh được không ?"

Cậu bé kì lạ không trả lời.

Từ trong tay cuộn giấy kéo xuống lộ ra những hình vẽ của trẻ con.

Harry cúi xuống nhìn cuộn giấy rồi lại ngước lên hỏi xem ý cậu ra sao " Em muốn anh tìm mấy thứ này để đổi "

Cậu bé kì lạ không trả lời.

" Trống lắc đổi được cây gậy, mười con dế bằng một chìa khóa, con quay thì bằng mặt nạ "

Cậu nhìn rồi nói, có chút lú mà giay giay đầu.

Phía bên kia Voldemort lại xem ngôi nhà, thấy cửa bị khóa hắn không khỏi thắc mắc, rõ ràng lúc trước không có khóa.

' Nhân lúc ta đến khách sạn tìm kiếm đã có kẻ trở về đây '

Hắn im lặng hồi lâu, ngâm nghĩ gì đó phải đến khi Harry gọi hắn mới bị kéo về thực tại.

" Này Voldemort, Voldemort...này !"

" ...ngươi nói gì ?"

" Ngươi có nghe ta nói không đấy ?!"

" Nói đi "

" Ta nói ở đây không còn gì nữa, mau đến chỗ khác tìm kiếm manh mối đi "

" Được "

Hắn ậm ừ trả lời, dường như vẫn còn lấn cấn chuyện gì đó.

Harry cũng chả buồn để ý hắn, bản thân trở về ngã ba đầu làng mà đi về hướng bên trái.

Đi được một đoạn, họ bắt gặp một cái nhà sàn cao, bên trên có thang đi lên.

Cạch đó không xa là một bàn cờ vây bằng đá, ngay cạnh đó là một bia khắc đá cũ kĩ đã bị cỏ mọc um tùm xung quanh che khuất chữ.

Xa xa Harry đã thấy khu nghĩa địa sau núi.

Ngăn cách giữa khu mộ và khu đất mà một con sông nhỏ, nước sông rất trong.

Để đi qua đó cần phải bước qua tấm ván gỗ.

Cả hai lại gần bàn cờ vây, Harry cúi xuống rẽ đám cỏ ra rồi đọc chữ khắc trên bia.

" Trước đây có một trận đại dịch trong làng làm vô số người chết.

Có Vu Hiền, Bồ Tát nói rằng hiến tế hai đồng tử.

Ngày đầu hiến tế cậu bé cho mặc áo đen.

Ngày thứ hai hiến tế một cô bé mặc áo trắng.

Không được nhiều không được ít.

Sau hai ngày đại dịch biến mất"

" Còn có chuyện thần kì như vậy.

Cơ mà hiến tế hai đứa trẻ, chuyện này cũng độc ác quá đi !"

Cậu đọc xong dòng chữ, không khỏi cảm thán sự kinh dị ở thôn này đi.

" Hiến tế áo đen trước rồi mới tới áo trắng..."

" Voldemort, ngươi nghĩ điều này có liên quan gì đến bàn cờ kia không ?"

" Áo đen trước, áo trắng sau.

Đen trước trắng sau..."

Hắn nghĩ một chút rồi nhìn về phía bàn cờ bên kia.

Như hiểu ra gì đó hắn nhếch mép một chút rồi cầm một quân đen đặt xuống bàn cờ.

Harry có chút nghi ngờ nhìn hắn, ngay giây sau từ thái cực đồ bên cạch mở ra, bên trong là một búp bê đồng tử không mặt.

[ Người đồng không mặt - Người đồng giản dị, cho người ta một cảm giác kì lạ ]

" Nhưng mà cái này dùng để làm gì ?"

" Một lát nữa sẽ biết "

Nghe vậy Harry cũng không hỏi gì thêm.

Cậu cùng Voldemort đi về phía khu mộ sau núi đằng trước.
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 10 - Chúa Tể Hắc Ám Rất Thông Minh


Harry cùng Voldemort đi qua ván gỗ, đến khu mộ sau núi Thôn Trang Linh.

Xung quanh bao phủ bởi rừng cây cỏ mọc um tùm, dưới đất thì la liệt tiền giấy.

Những ngôi mộ ở đây được chia theo năm " Thiên Can ", cùng năm sẽ được xếp thành một hàng.

Không khí nơi đây vốn quỷ dị nay vào ngày cô hồn còn âm u hơn.

" Bia mộ chia theo năm " Thiên Can ", cùng năm thì được xếp vào một hàng.

Ở đây tổng cộng năm hàng tương ứng với năm năm "

Voldemort nói một chút rồi sai Harry đi đếm số ngôi mộ của từng năm.

Harry tuy không tình nguyện nhưng cũng chẳng còn cách nào, bắt buộc phải làm theo.

Cậu vừa đi vừa đếm, xem xem năm này thì có bao nhiêu người mất.

" Năm Ất có 2 người mất, năm Tân có 3 người, năm Quý lại có 4, năm Mậu thì có 1, tổng số bia mộ của năm Đinh là 5 "

" Ất 2, Tân 3, Quý 4, Mậu 1, Đinh 5.

Theo thứ tự từ cao xuống thấp...

5 4 3 2 1...Đinh Quý...Tân Ất...

Mậu...

Đinh Quý Tân Ất Mậu "

Lẩm nhẩm tính toán một hồi Voldemort cuối cùng cũng suy ra thứ tự sắp xếp bài vị ở ngôi miều đầu thôn.

Có được đáp án, hắn và Harry cùng nhau trở lại cái miếu đầu làng.

Với một bùa [ Wingardium Leviosa ] đơn giản, rất nhanh mấy cái bài vị đã được sắp xếp theo đúng thứ tự của nó.

Cạch...

Cơ quan bên cạnh mở ra, bên trong để một chiếc trống lắc.

[ Trống lắc - Công cụ và nhạc cụ truyền thống, lắc có thể phát ra âm thanh ]

Có được trống lắc, cả hai trở về đưa cho cậu bé trùm mặt nạ.

Nhận được trống lắc, cậu bé cũng ngoan ngoãn mà với lấy cây gậy treo trên cao, đưa cho Harry.

[ Gậy - Gậy dùng cho người không tiện đi lại ]

" Cảm ơn cậu bé " Harry vui vẻ trả lời nhưng cậu bé kì lạ vẫn không trả lời.

" Bớt lôi thôi đi, mau đem thứ này đưa cho bà già kia "

Voldemort vì sự im lặng của cậu bé mà có chút tức giận.

Với sự thúc giục của Voldemort, Harry chỉ đáp nhẹ một tiếng " Biết rồi " rồi đi ra đưa cho bà lão kia.

Nhận lại gậy của mình, bà lão nở nụ cười cảm ơn " Cảm ơn chàng trai tốt bụng.

Mất nó không biết ngày mai bà già này còn sống không nữa.

Thôn này bị tà ám, ngày cô hồn càng khó nói, cậu cũng nên về đi "

" Bà nói nơi này bị tà ám là sao ạ ?"

" Thôn này thờ mấy thứ không sạch sẽ, cậu đừng nên tìm hiểu.

Ta nghỉ thêm một lát sẽ đi, không có gì để cảm ơn cậu, nếu cần thì cầm lấy lồng trúc này đi "

" Cháu quả là đang cần lồng trúc, cảm ơn bà "

[ Lồng tre rỗng - Giỏ tre dùng thu thập rau dại, hiện bên trong không có gì ]

Nói rồi Harry nhận lấy cái lồng trúc từ tay bà lão, lại nhớ về chuyện xấu hổ lúc nãy không khỏi cảm thán.

" Đằng nào cũng cho người ta, lúc nãy có nhất thiết phải mắng vậy không chứ..."

Nhận được vật phẩm, hai người trở về chỗ cậu bé kia.

Tiếng dế kêu ríu rít, Harry tình nguyện xung phong đi bắt chúng, dù sao cậu cũng thừa biết vị Chúa Tể Hắc Ám nào đó sẽ không bao giờ hạ mình làm mấy việc như vậy.

Thấy Harry làm thay mình mấy việc đấy, hắn cũng có chút tử tế mà chỉ cậu vị trí mấy con dế.

Loay hoay một hồi, Harry cũng bắt được đủ mười con.

[ Một lồng dế - Trong lồng trẻ tổng cộng có mười con dế ]

Đưa lồng dế cho cậu bé, cậu ta lần nữa với lấy chiếc chìa khóa rồi đem đổi cho Harry.

[ Chìa khóa - Chìa khóa vốn được treo trên cây ]

Cậu đưa chìa khóa cho Voldemort, hắn cũng nhận lấy rồi mở khóa cửa đi vào.

Khung cảnh bên trong cũng như lúc sáng có điều nhìn sơ qua cả hai chắc chắn rằng đã có người tới đây trước bọn họ.

Hai người bắt đầu chia ra tìm kiếm, trước hết xem xét một lượt mọi thứ bên ngoài.

Harry tiến đến cái giếng gần đó, ngó xuống bên trong thì phát hiện đây là một cái giếng khô, không những vậy cả ròng rọc lần gầu múc nước cũng không thấy.

Bỏ qua cái giếng, Harry tiếp tục kiểm tra nhà kho phát hiện cũng bị khóa bởi pass bốn số.

Lại nhìn đến cái chum nước gần đó trong đấy có xác một con bọ chết, cậu định với lấy vớt nó lên nhưng không sao với tới được.

Bên phía Voldemort chả khá khẩm hơn Harry là bao.

Ngoại trừ một cái hòm mật mã ra thì hắn chẳng tìm được cái gì có thể làm đạo cụ cả.

Thấy tên kia cúi mình xem xét thứ gì đó, Harry cũng tò mò lại gần xem xem.

Chiếc hộp mật mã được làm bằng gỗ.

Chính giữa là một tấm bảng khắc kí hiệu, hai bên là nút bấm.

Trống lắc bên trái, con quay và mặt nạ bên phải, chìa khóa chia 5 lại về bên trái, ở dưới còn ghi mặt nạ bằng 1, con dế bằng 2, trống lắc cũng bằng 2.

Biết thân biết phận mình không thể giải được mấy cái này, Harry long trọng nhường trọng trách cao cả này lại cho Chúa Tể Hắc Ám.

Thấy cả bản mặt ngu ngơ của Harry, Voldemort cũng chả trông mong gì ở cậu, đành vắt óc suy nghĩ đáp số chiếc hộp này.

" Trống lắc bằng 2 bấm 2 lần bên trái...con quay bằng 1 cộng với mặt nạ bằng 1, bấm 2 lần bên phải.

Chìa khóa chia 5, chìa khóa bằng 10 con dế, dế lại bằng 2... tổng cộng là 20, 20 chia 5 bằng 4.

Vậy tiếp tục nhấn 4 lần bên trái "

Voldemort suy luận một chút rồi bấm khóa quả nhiên mở được.

Cạch...Xoạch...

[ Bông vụ - Bông vụ cũ kĩ, không biết đã qua bao nhiêu đời ]

Thấy Voldemort suy nghĩ một chút liền ra đáp án, Harry một bên chứng kiến không khỏi có chút ngưỡng mộ cảm thán.

" Ngươi cũng thật thông minh đi, suy luận một chút đã ra đáp án !"

" Cảm ơn lời khen.

Cũng mong ngươi có thể học hỏi mà thông minh lên chút "

" Không phải khịa !!"

" Không đôi co nữa, mau mang thứ này đổi cho tên nhóc kia đi "

" Uh "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 11 - Lôi Kéo


Mấy ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày khai giảng năm học mới ở Hogwarts.

Đáng lẽ cậu phải vui khi trở lại trường học nhưng KHÔNG !

Dạo gần đây Harry liên tiếp gặp phải chuyện xui xẻo.

Không biết vì lí do công chuyện gì mà mấy ngày hôm nay thời gian ngủ giữa cậu và Voldemort vô cùng chênh lệch khiến cho hai người ở trong mộng chưa kịp làm gì mà đã phải tỉnh dậy.

Điều này tất nhiên khiến cho hành trình tìm kiếm lời giải không được như ý, mà ở ngoài đời cũng chả khấm khá gì hơn.

Sáng nay trên tàu tốc hành Hogwarts, Hermione và Ron vì đã trở thành huynh trưởng nên phải chuyển toa, Harry khi biết chuyện này không khỏi mất mát đồng thời cũng có một chút ghen tỵ.

Mà tất nhiên, Hermione cùng Ron trở thành huynh trưởng thì làm sao thằng Malfoy kia lại không phải chứ !?

Nó còn dọa dẫm sau này nhất định sẽ tìm thời cơ theo dõi rồi trừng phạt cậu.

Harry cảm thán ngày tháng sau này của mình chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó, năm nay trường có giáo viên môn DADA mới là Dolores Umbridge.

Mụ ta trông chả khác gì con cóc hồng thành tinh cả, mồm thì lúc nào cũng choe chóe choe chóe bảo mình là quan chức cấp cao do bộ phái tới điều tra.

Mụ ta còn chả thèm để ai vào mắt, thậm trí còn dám cắt ngang lời thầy Dumbledore nói.

Cơ mà đây mới là điều tồi tệ nhất.

Đám bạn bè trước kia lúc nào cũng một câu là Cứu Thế Chủ hai câu là Harry, bây giờ sau cuộc thi Tam Pháp Thuật thì xem cậu như đồ lừa đảo, không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ này nọ nọ kia cậu.

Đến cả Simon bạn cùng phòng kí túc xá cũng chả tin, đã vậy còn cùng cậu khắc khẩu.

Harry mệt mỏi mà nằm xuống giường, tự nhủ bản thân không nghĩ nhiều nữa mà chuyên tâm giải quyết chuyện kia thì hơn.

_______________

Voldemort xuất hiện, dạo gần đây hắn thường đến muộn hơn Harry.

Thấy cậu đang nằm ngủ trên cái ghế sofa biến ra.

Toan định đánh thức dậy thì hắn lại chú ý đến khuôn mặt Harry.

Bởi không có mắt kính che khuất nên hốc mắt cậu lộ rõ những quầng thâm.

Xem ra vị "đồng đội" này của hắn mấy hôm nay không được nghỉ ngơi tốt, thậm chí còn phải chịu áp lực.

Nhìn cậu một lát, cuối cùng Voldemort vẫn là từ bỏ ý định đánh thức cậu.

Hắn vung đũa phép biến ra một cái sofa lớn màu đen lục, ngồi xuống.

Thật ra hôm nay Voldemort cũng không có tâm tư mà đi tìm lời giải, ban ngày phải xử lí không ít công việc vốn cần một giấc ngủ an lành thì giờ nhờ trò chơi ma quái này mà mong muốn đấy cũng tan thành mây khói.

Cơ mà cho dù không có trò chơi này hắn cũng không có khả năng được ngủ yên ổn.

Thoải mái thả lỏng thân thể, không quên giữ vững thần thái sang chảnh của bản thân.

Đôi khi hắn nghĩ, mặc dù ở trong mộng luôn phải gặp mấy thứ kinh dị cùng kì quái nhưng quả thực đây lại là nơi hắn có thể thả lỏng nhất.

Không có lo lắng, không có ám toán càng không phải đề phòng người bên cạnh.

Bỗng hắn cảm thấy cuộc sống ngoài kia của mình thật mệt mỏi.

Ở đây hắn không phải suy tính đến những thứ ngoài kia thậm chí còn luôn có một người luôn không chút đề phòng cùng với hắn, ngày ngày ngắm nhìn tên nhóc ngủ ngon không chút phòng bị này cũng không quá khó chịu còn có chút thả lỏng cùng an tâm.

Khoan!

Hắn đang nghĩ cái quái gì vậy ?!

Voldemort ảo nảo tỉnh dậy khỏi suy nghĩ của mình.

Hắn vung tay biến sofa của mình trở về ban đầu, kế đến cũng biến cái sofa êm ái của Cứu Thế Chủ về nguyên dạng.

Bị bất ngờ ngã xuống đất khiến Harry không khỏi ai oán kêu lên.

" Auch !

Ngươi không thể tìm cách đánh thức nhẹ nhàng hơn à ?!"

" Ta chưa có tử tế đến mức quan tâm giấc ngủ của tử địch "

" Không phải vì ngươi thì có lẽ giờ ta đang hưởng thụ cuộc sống êm đẹp trường học rồi, càng không phải dính vào đống rắc rối này..."

Nhớ tới những hiện thực hôm nay gặp được, tâm tình liền trở nên tiêu cực, thô bạo mà nhặt chiếc khăn đỏ lên.

Nghe xong lời nói của Harry, hắn nheo nheo cặp mắt đỏ một chút rồi lên tiếng " Để ta đoán xem, hẳn là mọi người không tin tưởng Cứu Thế Chủ đây, thậm chí còn cho rằng chuyện Chúa Tể Hắc Ám trở lại chỉ là âm mưu muốn cậu ta được chú ý ?"

" Ngươi biết rồi còn nói "

" Ngươi không cảm thấy bản thân đang làm chuyện vô ích sao ?

Bọn chúng vốn không tin tưởng ngươi tại sao ngươi còn một lòng muốn bảo vệ bọn chúng "

" Ta..."

Đang định tiếp lời Harry liền bị câu nói tiếp theo của Voldemort làm cho bất ngờ.

" Ngươi có thể hợp tác với ta.

Ngươi thử nghĩ xem, mấy ngày nay ở chung ta đâu có kinh dị như bọn chúng nói, thậm chí chúng ta còn vô cùng hòa hợp giải đố.

"

Voldemort từng bước dẫn dắt cậu.

Ngay từ đầu hắn đã muốn nhân cơ hội này lôi kéo cậu về phía mình.

Nhờ đó không chỉ diệt trừ dễ dàng mà còn có thể mượn sức cậu đối phó với Dumbledore.

Hắn cố ý làm dịu không khí đi ở cùng cậu, cũng cố tình tại một vài phương diện làm cho Harry phát giác, khiến cậu cảm thấy hắn cũng có chút chiếu cố cùng chăm sóc tới đối phương.

Khiến cậu tin tưởng Chúa Tể Hắc Ám không phải không có tình người.

Tất cả ngay từ ban đầu đều là cục diện mà Voldemort thiết đặt.

" Không "
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 12 - Nhật Kí


" Không "

Lời khẳng định chắc nịch được đưa ra.

Mặc dù cậu biết tất cả lời nói, cử chỉ của hắn tận cùng đều là muốn lợi dụng cậu nhưng bên trong nội tâm Harry vẫn không ngừng đấu tranh, không ngừng suy nghĩ.

Voldemort tất nhiên cũng đoán được câu trả lời của Harry cơ mà không sao, thời gian hẵng còn dài, nếu Cứu Thế Chủ muốn chơi trò " lạt mềm buộc chặt " thì hắn sẽ chơi với cậu tới cùng.

Bỏ qua chuyện vừa rồi, hai người đều đồng ý tiếp tục trò chơi, đem bông vụ đưa cho cậu bé.

Cậu bé nhận được bông vụ liền bỏ mặt nạ xuống mà đưa cho họ.

Ngay lập tức cả hai nhận ra đây chính là cậu bé hình nhân trong khách sạn hồi sáng.

[ Mũ chùm đầu - Mũ chùm đầu của em bé đầu to, không có lỗ ở vị trí mắt ]

" Gương mặt này... là cậu bé hình nhân hồi sáng !!"

Chưa kịp để Harry nói tiếp, cậu bé kia đã nhanh chóng rời đi, bỏ lại Cậu Bé Còn Sống và Chúa Tể Hắc Ám đang vô cùng khó hiểu.

Chợt Harry lại gần cửa sổ nhà hàng xóm, phát hiện bức di ảnh trên bàn thờ đằng kia chính là cậu bé khi nãy.

" Xem ra cậu bé này là hồn ma, vì chấp niệm gì đó mà vẫn chưa rời đi "

" Ta không nghĩ vậy, bây giờ là tháng cô hồn, ma quỷ linh hồn sẽ trở lại dương thế.

Có lẽ cậu bé này là nhân cơ hội mà trở về "

" Dù là vì gì đi chăng nữa chúng ta cũng phải hoàn thành cốt truyện này "

Gật gù đồng ý, Voldemort tiến về phía chiếc bàn kê sát cửa sổ.

Thấy ngoại trừ vài ba món đồ chơi không đáng giá thì bên trên còn có một chiếc hộp bị khóa.

Harry cầm lấy chiếc hộp, phủi đi lớp bụi nhẹ bên trên rồi bắt đầu xoay hình mở khóa.

Rất nhanh vài ba phút sau chiếc hộp đã được mở.

Xoạch...Cạch...Cạch...Xoạch...

Chiếc hộp mở ra, bên trong chỉ có một cuốn nhật kí.

Harry giở quyển nhật kí, đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc trẻ con được viết bên trong.

" 13 tháng Giêng, bệnh của mình càng lúc càng nặng, bác nói rằng là do đụng phải âm khí, bác đã nhặt một lá chuối non cho mình, bảo thế là dùng âm khí để tẩy âm khí, bác học ít nên quá mê tín, mình không tin trên đời này có ma !"

" Là nhật kí của cậu bé kia "

" 27 tháng Giêng, mình sẽ chết ?

Mình không muốn chết!

Mình còn muốn chơi với bà chị gái hàng xóm mà mình yêu mến "

" Mùng 3 tháng 2, bà chị gái bảo sắp kết hôn rồi, đến lúc đó sẽ đưa cho mình một bao lì xì lớn!

Đợi mình khỏi bệnh sẽ cho chú rể chơi cùng với mình nữa.

Móc nghéo nha!

Mình muốn anh ấy sẽ chơi tìm kho báu, bịt mắt bắt dê với mình!

"

" 14 tháng 2, mình sắp chết rồi, không thể ra ngoài chơi nữa, không thể viết nhật kí nữa rồi..."

" 15 tháng 7, anh trai à, lần sau chơi tiếp nữa nhé!

"

Đọc đến đây Harry cảm thấy lạnh sống lưng, dòng nhật kí cuối cùng được viết nguệch ngoạc bằng máu, không những thế còn được viết vào ngày hôm nay.

" Vậy cậu bé kia chắc chắn là hình nhân giấy trong khách sạn, đồng thời cũng là hàng xóm của Nhiếp Mạc Kỳ "

" Cậu bé đó chết rồi đấy!

Không những thế giờ còn xuất hiện muốn chơi với chúng ta nữa !!"

" Ta cảm thấy cậu bé này không có chút ác ý, hình như còn muốn giúp đỡ chúng ta "

" Mong là vậy..."

" Còn gì nữa không?

"

" Nhật kí đến đây là hết rồi...Àh!

Còn một cái lá chuối khô nữa!

"

[ Lá chuối - Theo thuyết phong thủy, lá chuối khô được cho là âm, dễ thu hút những thứ dơ bẩn ]

Hết việc ở đây, Harry cùng Voldemort trở lại căn nhà kia.

Bước vào bên trong, xung quanh căn phòng là một mớ hỗn độn, giống như vừa bị ai đó lục tung lên tìm kiếm.

" Ngoài kia mọi thứ đều nguyên vẹn, riêng có căn phòng này là bị lật tung lên..."

" Trong lúc chúng ta tìm kiếm ở khách sạn thì có kẻ đã trở về đây, dường như hắn muốn tìm kiếm gì đó.

Hoặc cũng có thể là để che dấu điều gì "

" Có khi nào đó là Mạc Kỳ ?!"

" Không có khả năng "

Hai người tiếp tục chia ra tìm kiếm xung quanh căn phòng.

Harry đến bên giường ngủ xem xét, trên giường rơi vãi những vụn bông bị xé ra.

Ngay trên đó có một cuốn sách xem dở, ở giữa có kẹp một thẻ sách.

Cầm lấy thẻ sách, lại nhìn về phía quyển sách kia, ở đấy vẽ hình một vị Bồ Tát sáu tay ánh mắt nhìn vô cùng hung ác, lại còn mọc răng nanh nữa.

Tổng quát lại là vô cùng quỷ dị.

Đoạn cậu nhìn bức vẽ, lại quay sang nhìn Voldemort, trong lòng không khỏi cảm thán nhan sắc này vẫn còn đỡ chán tên cụt mũi nào đó.

Bên phía Voldemort, hắn kiểm tra mấy thứ lặt vặt trên kệ tủ đều không có gì đáng giá.

Chợt, con búp bê Nga lại va phải vào ánh mắt của hắn, nhẹ nhàng lắc nhẹ con búp bê bất ngờ bụi bặm ở bức tường đằng sau lại xụp xuống, để lộ một mật đạo La Hán trận phía sau.

Nghe thấy tiếng động, Harry quay sang nhìn thử.

Thấy cậu quay lại, Voldemort cũng hỏi xem.

" Potter, ngươi tìm được manh mối gì nữa không ?"

" Có một thẻ sách, ngoài ra còn một quyển sách dở nữa "

Voldemort nhìn vào trang sách, Harry cũng thuận theo mà đưa ra.

Nhìn thấy hình vẽ rồi từng dòng viết trên đó.

" Lục Táng Bồ Tát bản lĩnh cao cường, trái là Âm, phải là Dương, Mộc Kim tại Càn, Hỏa Thổ tại Khôn "

" Lẽ nào có liên quan tới Càn Khôn Âm Dương ?"

" Hẳn là vậy.

Tuy nhiên trước hết phải giải được mật đạo này đã !"
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 13 - Song Sinh


Cả hai nghiên cứu một hồi phát hiện phải cần manh mối mới có thể giải được.

Lần nữa tìm kiếm vẫn không có kết quả.

Harry như nhớ ra gì đó cậu vội chạy ra ngoài sân đến chỗ đèn lồng treo cạnh cửa kho.

Quả nhiên những kí hiệu trên đèn giống với mật đạo trong phòng.

Cẩn thận dùng bùa chú lấy xuống rồi mang vào cho Voldemort.

Có gợi ý rất nhanh đã giải được mật đạo.

Chỉ nghe tiếng " Cạch " một phát, mật đạo mở ra bên trong thế mà lại cất giấu một bức ảnh.

Trong ảnh là cặp vợ chồng trẻ bế hai đứa bé sinh đôi, ánh mắt người phụ nữ ánh lên vẻ dịu hiền thoáng bi thương, người đàn ông kế bên thoạt nhìn cương cứng nhưng thực chất âu sầu khó tả.

Dưới đó còn viết một dòng chữ nhỏ.

" Linh hồn tổ tiên phù hộ Mạc Lê, Mạc Kỳ ?!"

" Mạc Kỳ còn có chị em sinh đôi !"

Harry kinh ngạc hét lên, Voldemort bên cạnh cũng bất ngờ không kém.

Trước đó họ chỉ biết nhà họ Nhiếp có một cô con gái, cũng chưa từng nghe về người còn lại.

Bức ảnh này bị cất giấu trong mật đạo hiển nhiên vợ chồng Nhiếp gia không muốn người khác biết.

Đến Mạc Kỳ còn không biết về người chị em song sinh này xem ra là hai người họ cũng không nói cho cô nghe.

Chuyện kì bí hôm nay nhất định có liên quan đến Mạc Lê mà bức ảnh này là manh mối duy nhất.

" Nếu nhà họ Nhiếp có hai người con vậy Mạc Lê đang ở đâu ?"

" Người xưa quan niệm sinh đôi là điềm xấu, có thể Mạc Lê sinh ra không lâu bị chết yểu.

Nhưng dù vậy cũng không lí nào họ lại giấu Mạc Kỳ.

Chuyện này không đơn giản.

"

Harry nghe xong gật gù đồng ý.

Quả thực nhà họ Nhiếp có quá nhiều bí mật.

Cậu xem kĩ bức hình phát hiện bối cảnh chụp lại là khu mộ sau núi.

" Ai lại chụp ảnh gia đình ở nghĩa trang cơ chứ ?

" Harry không khỏi cảm thán, nghĩ lại lần đó Voldemort hồi sinh cũng là ở nghĩa địa.

Bản thân còn bị ép đứng trên phần mộ cha hắn nữa.

Harry nước mắt lưng tròng, vừa nghĩ vừa chấp tay sám hối, là cậu bị ép a.

Voldemort bên kia nhìn bộ dạng kì lạ của cứu thế chủ thực thắc mắc cậu đang nghĩ.

Cả hai thống nhất đi đến khu mộ tìm kiếm.

Tới ngã ba cả hai khá bất ngờ khi bà lão vẫn ở đó, nghĩ tới bà từng đỡ đẻ cho Mạc Kỳ chắc chắn cũng phải biết tới Mạc Lê, Harry cầm theo bức ảnh đi lại hỏi chuyện.

" Bà ơi, bà biết người trong bức ảnh này chứ ?"

Lão bà bà thấy bức ảnh trong tay Harry thoáng giật mình nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Bà thở dài một hơi, điệu bộ ảm đạm.

" Haiz... nghiệp chướng...

đúng là nhà họ Nhiếp có hai chị em sinh đôi.

Nhưng cô chị...

đã bị ném bỏ đi..."

" Cái gì ?!

Đã bị ném bỏ đi... nhưng tại sao ?"

" Thầy cúng trong thôn nói hai chị em sinh ngày âm, tháng âm, năm âm, xung khắc với phong thủy của Lục Táng Bồ Tát trong thôn nên chỉ được giữ một.

Bố mẹ chúng không muốn ném nhưng hai đứa cứ sốt mãi, thầy cúng nói là Lục Táng Bồ Tát đang tức giận, nếu không vứt thì sẽ mất cả hai.

Cuối cùng cô chị bị vứt trong miếu Thành Hoàng chờ quỷ sai đến bắt đi.

"

Nghe được lời này, Harry thiếu điều kinh hãi hét lên.

Là cha nẹ sao họ có thể nhẫn tâm vứt bỏ con mình !

Trái ngược hoàn toàn với Harry, Voldemort không biểu lộ sự bất ngờ nào cả.

Lũ máu bùn đều như nhau, cuối cùng cũng vì tư lợi mà vứt bỏ máu mủ ruột thịt, hệt như cái cách cha hắn vứt bỏ mẹ con hắn, như cái cách bà mẹ vô dụng của hắn bỏ mặc hắn vậy.

" Không ngờ lại có chuyện như vậy.

Có lẽ Mạc Kỳ cũng không biết.

Cảm ơn bà đã cho cháu biết chuyện này.

Có lẽ nó liên quan đến những việc lạ cháu gặp."

" Aiz... hôm nay ngày xấu, về đi thôi.

Chuyện ân oán âm dương đó để sau rồi tính."

Harry chào bà rồi cùng Voldemort rời đi.

" Ngươi có cảm thấy bà lão là đang cố tình đuổi chúng ta về không ?"

" Xem ra cứu thế chủ cũng không ngốc đến nỗi nào.

Bà lão này mỗi lần nói chuyện đều muốn đuổi chúng ta rời đi, xem ra chuyện kì dị này ít nhiều bà ta cũng có liên quan.

Về Nhiếp Mạc Lê kia, cô ta hẳn là tân nương áo trắng tìm đến báo thù.

"

" Nhưng sao nhất thiết phải là hôm nay ?

Chẳng lẽ vì muốn phá lễ cưới của em gái ??"

" Cũng có thể.

"

Chúa tể hắc ám cười như không cười đồng tình.

" Ngươi cười không đẹp đâu.

Ghê chết đi được !"

' Sao thằng nhóc này cứ nhằm vào nhan sắc ta mà công kích thế ?!!

' Trán từ sớm đã nổi chữ thập nhưng vẫn là lựa chọn bỏ qua.

Hắn mới vào game đã ăn tát giờ không muốn ăn thêm phát nào nữa đâu.

Đến khu mộ sau núi, Voldemort lấy ra tấm ảnh đối chiếu.

Đang ngẫm nghĩ thì Harry cứ lấy tay kéo kéo vạt áo hắn.

Mỗi lúc càng mạnh tay.

Hắn nhìn xuống Potter, thấy cậu da mặt tái xanh như tàu lá chuối, tay hướng về phía trước chỉ chỉ gì đó.

Hắn theo bản năng nhìn theo thì hú hồn, cặp vợ chồng xuất hiện rồi lập tức biến mất.

Nói không sợ là nói dối, hắn già rồi, gần đầu bảy rồi, không tốt cho người già đâu.

Nhìn kĩ tấm ảnh hắn phát hiện ra có bốn mũi tên hướng về bốn phía, trùng hợp lại chỉ những kí tự khác nhau.

Nhanh chóng ghi nhớ lại, về sau chắc chắn sẽ dùng đến.

Không còn manh mối nào nữa, lại đi vào bế tắc.

Harry gợi ý trở lại căn nhà, dù gì còn có nhà kho chưa mở, rất có thể trong đó sẽ có manh mối mới.

__________________________

Tui đã quay trở lại rồi đây !

Có năm trời không viết mà game ra quá trời phần luôn, mà dự định mỗi phần game đều là một phần truyện.

Chắc cả đời này tui không hoàn được quá TT^TT
 
( Hp Đn / Volhar ) Áo Cưới Giấy
Chapter 14 - Lục Táng Bồ Tát


" Cửa kho bị khóa bằng mã bốn kí tự.

Voldemort ngươi xem xem đã từng nhìn qua mấy chữ này chưa ?"

Voldemort theo lời Harry nhìn qua một chút, lại đối chiếu với mẩu giấy tìm được trong cuốn sách đúng là có nét giống nhau.

Nhưng tờ giấy chỉ có một nửa, nửa còn lại ở đâu ?

" Chúng ta phải tìm nửa còn lại "

Cả hai vào phòng ngủ, lần nữa tìm kiếm.

Trong lúc Voldemort đang cẩn thận lật từng trang sách thì Harry lại chú ý đến cái gương đồng trên bàn.

" Thời xưa khi thủy tinh còn chưa phổ biến, người ta thường dùng đồng làm gương.

Tuy vẫn nhìn được nhưng màu sắc không được tốt lắm "

Chút kiến thức này là Cho Chang kể cho cậu.

Harry rất thích cô bạn này có điều...

Miên man suy nghĩ, chợt Harry như hiểu ra gì đó.

Cậu kéo Voldemort lại, lấy mẩu giấy ra đặt vuông góc với tấm gương.

Voldemort bên này bị Harry kéo đi không khỏi bực bội, thế nhưng phát hiện phía sau hoàn toàn đập tan chút tức giận đó.

Bên kia tấm gương phản chiếu hình ảnh của mấu giấy cùng kí tự, vừa vặn giống với ổ khóa.

" Cạch...

"

Ổ khóa mở ra, quả nhiên Harry đoán đúng.

Bên trong nhà kho vậy mà chỉ cất một đầu ròng rọc.

[ Đầu ròng rọc - Đầu ròng rọc, bên trên còn có một đoạn dây ]

" Lẽ nào đầu ròng rọc này...

"

" Đây là một cái giếng khô, xem ra đầu ròng rọc với đoạn dây là để đi xuống.

Phía dưới giếng này nhất định cất chứa gì đó.

"

Tính toán một hồi, quyết định Harry là người đi xuống.

Cậu cẩn thận bám lấy sợi dây, Voldemort ở trên quan sát.

Đúng như dự đoán, có một cơ quan dưới này.

" Trong giếng có một cơ quan, hẳn là có bí mật nào đó !"

Cậu nói vọng lên.

Harry xem xét kĩ càng, là một bàn tròn xoay được khắc bằng đá.

Bốn vòng xoay bốn màu khác nhau, từ ngoài vào trong lần lượt là vàng, lam, lục, đỏ.

Cậu vừa xem vừa miêu tả cho Voldemort ở trên.

Chiếu theo những gì cậu nói thì mật khẩu lần này chính là bốn kí tự được chỉ trong bức ảnh ở chỗ bãi tha ma.

Harry leo lên mặt đất.

Hai người lần nữa đi tới nghĩa trang.

Ghi nhớ chính xác những kí tự được chỉ.

Mà quá trình này không hề dễ dàng.

Không dưới 3 lần Harry quên mất, cứ chốc chốc lại phải trở đi trở lại, điều này làm chúa tể hắc ám không khỏi cảm thán trí nhớ cậu thật hạn hẹp.

Mà Harry với bộ nhớ 1GB bị mắng không thể phản bác, chỉ có thể nằm yên chịu trận.

Đừng hỏi tại sao Voldemort không xuống mở khóa luôn cho nhanh.

Đường đường là chúa tể hắc ám đại danh đỉnh đỉnh, sao có thể hạ mình chui xuống giếng.

Có xuống cũng là Harry Potter xuống.

Hắn á ?

Nằm mơ !!

" Xoạch...

Rầm...

"

Đến lần thứ 5 cũng đã thành công.

Harry không kiềm được phấn khích rú lên một tiếng mà hành động này bị Voldemort xem là ấu trĩ, trẻ con.

Mật đạo này không lớn, vừa vặn đặt được mấy món đồ.

Cậu nhìn kĩ đồ được đặt trong cùng là bài vị của Nhiếp Mạc Lê, phía trước có một lư hương nhỏ, bên cạnh còn có mấy thứ đồ chơi cho bé gái đã sờn cũ như búp bê, cầu hoa, khóa ngọc, vv...

" Đây là bài vị của Nhiếp Mạc Lê.

Còn có... một miếng bùa rách.

Thế là sao ?"

Xém chút thì cậu bỏ qua tấm ảnh đặt trên con búp bê.

Tấm ảnh bị xé làm đôi, đứa bé sơ sinh được người phụ nữ mặc áo vàng ôm.

Xem ra đây là cô chị Mạc Lê.

Sau khi chắc chắn không còn gì nữa Harry mới trèo lên.

Cậu đưa tấm ảnh cho Voldemort, đối chiếu hai bức ảnh với nhau ra là cùng chụp tại một nơi.

Bất ngờ có tiếng phụ nữ khóc than từ đâu truyền tới, rất giống giọng Mạc Kỳ.

Chỉ còn nhà sàn nhà chưa đến.

Bên trong khá cổ kính nếu không muốn nói là hoang sơ.

Căn nhà lụp xụp nổi bật vậy mà chỉ có mỗi gian thờ.

Chính giữa đặt bức tượng một vị quan thế âm Bồ Tát.

Vị Bồ Tát này có sáu tay ba mắt, đội một chiếc mũ gắn đầu lâu nhỏ.

Miệng cười để lộ hai cái răng nanh nhọn hoắt, mắt trừng nhìn xuống, biểu cảm tức giận trông vô cùng đáng sợ.

Nhìn kiểu gì cũng không ra Bồ Tát mà giống hung thần thì hơn.

" Đây là Lục Táng Bồ Tát ?"

Harry nhìn chằm chằm bức tượng rồi quay sang hỏi Voldemort.

Voldemort đi đến bên bàn thờ.

Trên bàn hai bên trái phải mỗi nơi một đĩa hoa quả, nằm giữa là một quyển sách để dở.

Hắn cầm quyển sách lên, đọc to thành tiếng.

" Vật Âm Mộc, lá cây có dương khí nặng là được.

Vật Âm Thổ, có thể dùng các con sâu đã chết trong đất thay thế.

Vật Dương Kim, cần tượng trang sức bằng đồng, vàng, bạc.

Vật Dương Hỏa, các vật dẫn lửa là được.

"

" Lá cây xó Dương khí nặng là lá chuối khô... tượng trang sức là tượng đồng không mặt... có hai món rồi, chỉ cần tìm sâu chết và vật dẫn lửa là được."

Nghĩ tới sâu chết, Harry lại nhớ đến cái chum nước mà mình không với tới, đúng thật trong đó có xác một con sâu chết.

Lại một lần nữa, Harry cùng Voldemort trở về căn nhà.

Hai người mỗi người một việc.

Harry tìm cách lấy xác con bọ trong lúc Voldemort tìm vật dẫn lửa.

Nghiêng đầu suy nghĩ làm sao lấy được con bọ.

Cậu thử dùng phép thuật nhưng vô ích, dùng que củi chọc chọc cùng không được.

Đoán rằng phải có đạo cụ nào đó để làm việc này, thế là Harry tìm xem có vật nào có thể giúp.

Nghĩ đến mặt nạ trùm đầu không có mặt, có thể đựng được nước.

Đổ nước vào chum, nước trong chum dâng lên, thế là có thể lấy được con bọ.

Nghĩ là làm, Harry chạy đi cẩn thận đến con sông gần đó múc đầy một gáo nước.

Đổ nước vào chum, quả nhiên đã lấy được con bọ.

[ Dế nhũi chết - Dế nhũi là một loài côn trùng đào hang, con này đã chết từ rất lâu ]

Mà bên này Voldemort cũng thuận lợi tìm được vật dẫn lửa là cây nến.

Tiện thể hắn đem luôn cuốn sách về Càn Khôn Âm Dương đi, thứ này chắc chắn sẽ cần đến.

Trở lại căn nhà tranh.

Cả hai bắt đầu nghiên cứu quy luật của Càn Khôn Âm Dương.

Mà Harry lúc này phát hiện bên cạnh còn có một bia đá khắc chữ.

" Ti âm ngự tà Lục Táng Bồ Tát đang ngồi tĩnh tọa dưới nước, bốn cánh tay cung phụng vật Âm Mộc, vật Âm Thổ, vật Dương Kim, vật Dương Hỏa, cân bằng ngũ hành.

Lúc này đôi tay bưng đồ vật có liên quan tà ác, dùng ánh sáng trời xanh trấn áp tà ác, khiến chúng hồn phi phách tán."

Đọc xong cậu không khỏi cảm thán " Lục Táng Bồ Tát này đúng là bản lĩnh cao cường.

Không chỉ trấn xóa dịch bệnh còn có thể trấn áp tà ác.

Nhưng Voldemort, tại sao ta cảm thấy vị Bồ Tát này không bình thường ?"

" Là khác thường.

Ta cũng có xem qua vài tư liệu, Lục Táng Bồ Tát này chính xác là giống hung thần ma sát thì đúng hơn.

Ngươi thử nghĩ xem, hiến tế đồng tử, ném trẻ cho quỷ sai, Bồ Tát nào lại làm những việc này chứ ?

Ta thấy cái thôn này là đang thờ phụng tà thần."

Nghe Voldemort nói một hồi, Harry cảm thấy những lời hắn nói rất đúng.

Hai người loay hoay sắp xếp một hồi, bỗng bóng ma áo trắng xuất hiện lần nữa dọa họ nhưng rất nhanh liền đã biến mất.

Cả hai hiểu rằng họ phải nhanh chóng tìm ra cách xếp đúng, bằng không sẽ ngày càng nguy hiểm.

Minh chứng là vòng ngọc gia truyền tuy có thể đỡ âm khí nhưng đã bị tổn hại.

Bị tấn công một lần, Voldemort rút ra bài học cần phải xem xét lại kĩ rồi hẵng làm.

Hắn nghiền ngẫm một hồi, tay vò muốn nát luôn quyển sách mà Harry bên kia chạy đi chạy lại một hồi cũng mệt bở hơi tai.

Sau khi chắc chắn mình không sai, Voldemort bảo cậu xếp theo lần lượt bên trái là tượng đồng và nến đỏ, bên phải là bọ chết với lá chuối khô.

...

Không bị tấn công nữa, xem ra họ xếp đúng rồi.

Nhưng... hình như vẫn còn thiếu gì đó.

Cầm bức ảnh bị xé làm đôi, lại nhìn vào đôi bàn tay chụm lại của Lục Táng Bồ Tát.

Harry đem bức ảnh đặt vào đó.

Bức tượng phát ra ánh sáng xanh lục huyền bí, những vật trên tay Bồ Tát cũng biến mất.

Những tưởng đã thành công thì tân nương áo trắng xuất hiện phía sau Lục Táng Bồ Tát, một tay vung lên đã đem đầu Bồ Tát chặt rơi xuống đất.

Tiếng đổ vỡ vang lên làm cả hai kinh sợ.

Lục Táng Bồ Tát vậy mà cũng không trấn áp được cô ta !

Tân nương áo trắng bất ngờ đứng trước mặt hai người.

Voldemort lần nữa đứng ra chắn trước Harry, ánh mắt hung ác nhìn cô ta.

Ma nữ chỉ nhìn họ mà không nói gì.

Chợt!

Ánh sáng xanh lục lần nữa lóe lên, tân nương áo trắng theo đó biến mất.

" Cô ta biến mất rồi... vì Lục Táng Bồ Tát hiển linh sao ?"

Điện thoại có tín hiệu, thông báo cuộc gọi tới là từ Mạc Kỳ.

Voldemort nghe thấy giọng nói hoảng hốt phát ra từ đầu dây bên kia.

" Tử Phục cứu em!

Cô gái giống hệt em kia cứ bám theo em mãi, em đang trốn trong nhà mới, cô ta không vào theo... tút tút...

"

" Mất tín hiệu rồi " Chúa tể hắc ám hờ hững đáp.

Hắn lại nhìn Harry đang ngồi bệt xuống đất vì sợ hãi.

" Vậy chúng ta cần về nhà mới cứu Mạc Kỳ "

" E rằng không đơn giản như vậy "

" Ý ngươi là sao ?"

" Có rất nhiều chi tiết kì lạ.

Xâu chuỗi lại với nhau ta cho rằng chuyện này không đơn thuần là oan hồn Nhiếp Mạc Lê tới báo thù Mạc Kỳ.

"

" Vậy tính sao ?"

" Địch ở trong tối, ta ở ngoài sáng.

Ta không tin chúng ta không phá giải được trò chơi này.

"

" Ngươi có biết lúc này ngươi giống Gryffindor lắm không ?"

" Vẫn hơn con sư tử nhát cáy nào đó trốn sau lưng ta "

Mình vậy mà sợ trốn sau lưng chúa tể hắc ám, chứ không phải tự dưng hắn kéo cậu về sau hả ?

Đang định phản bác lại thôi.

Cậu còn lâu mới thèm đôi co với tên thần kinh không mũi !

____________________

Chap này khá dài nha

Đợi tui rảnh khi nào sẽ viết

Sắp có Áo Cưới Giấy 6 rồi, có ai hóng giống tui không ?
 
Back
Top Bottom