Cập nhật mới

Khác HopeGa | Kết Tóc Quỷ Phu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
195713192-256-k789247.jpg

Hopega | Kết Tóc Quỷ Phu
Tác giả: _sopeland
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⚠Fic thuộc bản quyền của @soleiilluna và @hhogigil, vui lòng không mang khỏi SOPELAND hoặc sao chép dưới bất kì hình thức nào.

Collab: Lép & Huỳn



team​
 
Hopega | Kết Tóc Quỷ Phu
1


Tôi vốn sinh ra là một thanh niên khoẻ mạnh, nhưng sau một hôm đi chơi khuya cùng đám bạn cũ từ thời cấp hai về, tôi lập tức trở bệnh nặng.

Dường như cơn bạo bệnh ấy đã có thể khiến tôi sức khoẻ kiệt quệ rồi chết yểu, may sao đầu ngõ có được một bà đồng cao minh tiện tay giúp đỡ, tôi mới giữ được cái mạng quý giá đến tận bây giờ.

Gia đình tôi mang ơn bà đồng ấy nhiều lắm, chỉ là bà có vẻ hơi lạ sau khi chữa trị khỏi bệnh cho tôi.

Đêm hôm ấy, trước lúc bà về nhà đã ngồi lại ở phòng tôi, với dáng vẻ có chút thấp thỏm.

Tôi nhìn một hồi lâu cảm thấy kì lạ thì bà ngay lập tức dúi vào tay tôi một tấm bùa nhỏ màu đỏ, trên đó có khắc chữ tượng hình gì đấy khá cổ xưa, tôi bèn hỏi:

"Này là sao vậy ạ?

"

Bà đồng trừng mắt, cử chỉ cứ thập phần là kì quái, bà bảo tôi trước tiên cứ bình tĩnh mà nghe dặn, tôi ậm ừ nhưng cũng im lặng dỏng tai.

"Cậu đã bị một vong hồn lạ mặt theo đuổi.

Vì nó cảm thấy quý mến, cũng như cả hai hợp mạng nên nó quyết tâm khiến cậu bệnh nặng để làm cậu chết đi cùng nó.

Cậu gặp ta mới may mắn thoát ải, nhưng vong hồn kia không dễ dàng buông tha, thế nên sau này cậu hãy giữ lá bùa hộ thân bên mình tuyệt đối không xa cách, bằng không chẳng có ai cứu được cậu nữa đâu.

Còn một điều nữa, hiện tại tuy bệnh tình đã khỏi, nhưng thể chất cậu bây giờ rất yếu, thuận lợi cho việc ma quỷ quấy rầy.

Cẩn thận đấy.

"

Tôi nghe xong, bần thần hết mấy tiếng, khi sực tỉnh thì phát hiện bà ấy đã rời khỏi phòng tôi tự lúc nào.

Cúi nhìn lá bùa nhỏ nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay, tôi bất giác thấy rờn rợn, song liền nắm chặt lấy nó khư khư như bảo bối.

Chuyện hôm đó xảy ra cũng đã từ hai tuần trước.

Khi trăng lên cao, gió từ bên ngoài đột nhiên thổi vào phòng mỗi lúc một lạnh lẽo.

Tôi nằm trong chăn mà cứ thấy xung quanh hình như đang trở nên kì lạ bất thường, sợ hơn nữa là tôi cảm nhận được kế bên hình như có một vật thể đang nằm cạnh.

Trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột, đôi mắt nhắm chặt lại như thể không tin vào sự hiện diện kia, tôi thầm niệm chú mong sao có thể khiến cho kẻ khuất mặt khuất mày ấy mau biến đi.

Nhưng có lẽ phần niệm chú từ bi của tôi không được linh nghiệm cho lắm, vì tôi nhận ra hơi thở lành lạnh đó đang vô tư phả vào nơi cần cổ mình ngay lúc này.

Nhảy khỏi giường, tôi kéo cả tấm chăn xuống đất, co ro một góc sợ hãi cùng đôi mắt đã nhắm tịt.

Tôi tiếp tục lẩm nhẩm rằng "Trời Phật trên cao phù hộ, ông bà nội trên cao phù hộ con...

"

"Sao em cứ thì thầm một mình mãi vậy?

"

Một giọng nói lạ cất lên, thanh âm trầm trầm và có chứa nhiều âm khí.

Tôi bất giác hoảng loạn, đồng thời mở to mắt liền phát hiện có bóng dáng người ngồi trên giường.

Nương theo ánh sáng xanh của vầng trăng soi rọi từ ngoài cửa sổ, tôi có thể phần nào thấy được đường nét mờ ảo của người kia.

Tuy không thể chắc chắn diện mạo, cơ mà đó hẳn là một người vô cùng đẹp trai.

Với sóng mũi cao thẳng tắp, đôi môi dày dặn đẹp đẽ và cần cổ dài thu hút ánh mắt tôi ngay lập tức.

"A..

Anh là ma hay là quỷ?

" Tôi run run, lắp bắp hỏi, bàn tay siết chặt chiếc chăn để không đến nỗi mất bình tĩnh mà ngất đi.

"Ừm, hình như tôi là quỷ thì phải.

"

Tôi nghe câu trả lời từ đối phương, hồn vía như đã bay lên tận trời cao, cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo, tôi bán sống bán chết với tay lấy lá bùa trên bàn.

Nhưng chưa kịp hành động thì một cơn gió âm đã cướp lấy bùa, khiến nó bay lơ lửng giữa không trung, rồi nhẹ đáp xuống tay người kia.

"Tôi nói em biết, mấy thứ bùa vớ vẩn như thế này chả trấn áp quỷ ma gì đâu.

"

Hắn nói xong cũng là lúc phát hiện tôi đã ngất đi, nằm sõng soài giữa chiếc chăn to.

Tôi lúc ấy quá sốc trước sự hiện diện của hắn nên đầu óc choáng váng, quay mòng một hồi rồi cuối cùng ngã xuống.

Mong rằng khi mở mắt thức dậy thì chuyện này sẽ như giấc mơ kinh dị lướt qua đại não tôi mà thôi.

Thế rồi trời sáng, vài giọt nắng len lỏi chiếu vào giường, đọng lên gương mặt thanh tú của tôi.

Chim muôn bên ngoài cửa sổ cũng bắt đầu ríu rít hót vang đón chào ngày mới, tôi ti hí mở đôi mắt, rồi quay đầu sang hai bên thăm dò, rõ ràng chỉ là cơn ác mộng có chút như thực.

Vốn dĩ không hù doạ được tôi đây, tôi quệt mũi cười hắc hắc đầy vui vẻ, tâm trạng an tâm hơn phần nào.

Đứng dậy rời khỏi giường, tôi lê bước vào phòng tắm rửa mặt, nhưng vừa đặt chân đến thành cửa thì liền cảm giác dường như nhiệt độ đã giảm đi rất nhiều, khiến bầu không khí có chút lành lạnh rợn người.

Tôi tỉnh cả ngủ, răng trên răng dưới đánh nhau kêu lên tiếng lạch cạch, tôi buồn tè rồi đó mẹ kiếp, đừng doạ nữa!

Một tiếng rầm vang lên từ ngoài cửa phòng, hù tôi một phát té ngửa ra sàn, quần cũng ướt nhem.

Tôi khóc lên đầy sợ hãi, lúc ấy cửa mới bật mở, mẹ tôi chạy vào đỡ tôi lên mà không khỏi lo lắng.

"Con làm sao vậy tiểu Kỳ?

Quần áo cũng ướt hết cả là thế nào?

"

"Mẹ doạ con.. con đang buồn tè.

" Tôi lấy tay chùi nước mắt, tình thế hiện tại khiến tôi hệt như một đứa con gái.

Vừa yếu đuối vừa khóc nhè.

Khi tâm trạng đã ổn định, tôi tắm rửa thay đồ hẳn hoi thì mới trở ra, bắt gặp mẹ vẫn ngồi yên trên giường, mặt mày có chút biến sắc.

Tôi đi đến ngồi xuống bên cạnh bà, vô cùng lo ngại liền hỏi:

"Mẹ có chuyện muốn nói hay sao?

"

"Tiểu Kỳ, thật ra mẹ vừa mơ thấy một giấc mơ khá kì lạ, nhưng vì nó khó tin quá nên mẹ sang nói với con xem sao.

Vì dẫu gì gia đình ta cũng chỉ còn có hai người nương tựa..

"

Tôi trầm mặc nhìn mẹ cứ ấp a ấp úng mà hiểu ý liền nắm chặt lấy đôi bàn tay bấy giờ cứ run run của bà.

Cùng cái gật đầu mạnh mẽ từ tôi, may sao bà cũng đã cất giọng nói:

"Mẹ thấy con và người đàn ông đó đã trao nhẫn cho nhau..

"
 
Hopega | Kết Tóc Quỷ Phu
2


Mẹ tôi hai vai run lên không ngừng, như sợ hãi trước giấc mơ bà chẳng bao giờ dám mộng tưởng, giấc mơ mà người mẹ như bà thật khó lòng chấp nhận nếu nó thực sự xảy ra.

Tôi lâm vào trạng thái khó xử, người đàn ông đó... là tên quỷ đêm qua hay chăng?

Đây dù sao cũng chỉ là một giấc mơ, tôi tin chắc đó không phải sự thật.

"Mẹ đừng lo, chỉ là mơ thôi mà."

Tôi trấn an bà mà trong lòng lại nóng ran như lửa đốt.

Dẫu ban nãy đã tự trấn an mình rằng đây là mơ, nhưng trong tôi vẫn luôn có hình bóng của nỗi sợ khi hôm qua gặp hồn quỷ quấy phá.

Tôi đỡ mẹ ngồi lên, sau đó giữ lại bình tĩnh, ăn sáng rồi đi làm.

Tôi bây giờ chỉ đang thực tập mổ tử thi cho một bệnh viện lớn, công việc nghe có vẻ ghê tởm lắm, nhưng đây cũng là đam mê của cậu bé bạo gan năm nào.

Song, tôi vẫn đem theo nỗi lo lắng rằng có chăng chuyện này sẽ càng dễ dàng khiến bọn ma quỷ kia thuận lợi quấy rầy.

Tôi thở dài bước vào bệnh viện, chào đón tôi là mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi đầy khó chịu, sau đó là bầu không khí lạnh lẽo ảm đạm thê thương bao trùm từng bước tôi đi.

Tôi thấy thân thể mình dường như đang yếu dần, rồi tôi chợt nhận ra có một bóng đen đang đi sau, một khắc nó đã leo lên bám lấy lưng tôi, móng tay sắc nhọn bấu lấy hai vai, như ghim sâu xuống lớp biểu bì, đâm xuyên cơ và khiến tôi chảy máu.

Mồ hôi hột chảy trên thái dương, tôi càng thêm phần sợ hãi.

Nhưng do chuyện này quá phi lí, tôi không thể hét lên được, cắn răng tôi chạy vội tới nơi mấy cô cậu thực tập đang tụm năm tụm ba nói chuyện.

Cơ mà khoảng cách từ tôi đến chỗ ấy hình như hơi quá xa rồi?

Hay là tôi không thể tới được vì sức lực chẳng đủ?

Đúng như lời bà đồng đã nói, tôi giờ đây yếu đi rất nhiều.

Nhưng lá bùa mà bà ta đưa là thứ duy nhất trong lúc này tôi có thể tin tưởng và giúp tôi bình tĩnh đối mặt.

Tôi nắm chặt lá bùa, hương thơm trong đó từ từ thoát ra bao quanh cái bóng đen gớm ghiếc kia, phút chốc nó liền tan biến khỏi lưng tôi cùng những tiếng la đầy oái ăm và chói tai.

Thở phào một hơi vì đã thoát nạn, tôi yên tâm cất lá bùa vào người đồng thời mỉm cười, bước vào trong.

Khó tả là từ ngữ để diễn đạt ý mà tôi muốn truyền tải, công việc tôi đang theo rõ ràng không nhàn hạ gì.

Có thể người ta luôn nghĩ đối diện với xác chết, rạch lớp da bên ngoài rồi tiến vào cơ địa bên trong họ khám phá thật thú vị, đúng thế.

Nhưng, họ chắc chắn sẽ không bao giờ muốn biết hoặc tưởng tượng đến khuôn mặt hốc hác của nhiều cái xác khác nhau, da nhăn nheo thâm sẫm theo từng ngày, lớp thịt như bị bào mòn, thân thể họ tựa hồ được một lớp biểu bì mỏng gắt gao bám chặt.

Trông khiếp đảm nhường nào.

Trước đây, tôi không sợ điều này đâu, nhưng bây giờ thì khác rồi.

Tôi đi lướt qua căn phòng chứa xác chết, cái cảm giác lạnh truyền đến sau gáy rõ rệt hẳn.

Căng cứng cả người, lá bùa vẫn được tôi giữ chặt trong tay đến không một kẽ hở.

Đi giữa một bên là phòng chứa xác, bên kia là lang can với cây xanh um tùm đưa đẩy, tôi bước đều mà có chút run sợ.

"Yoongi."

Tôi chợt nghe thấy tiếng gọi nho nhỏ từ đằng xa, liền quay đầu lại thật chậm rãi.

Một cái đầu!

Là một cái đầu bị treo ngược lên trần bệnh viện, máu đỏ lòm chảy tí tạch xuống mặt sàn trắng, giữa nơi vắng người, tôi sẵn sàng hét lên một tiếng thật lớn.

Nhưng tôi đã không làm thế.

Vì tôi có thứ đồ tốt bên mình!

Miếng bùa mà tôi tin tưởng tuyệt đối bất ngờ lọt khỏi cái nắm tay hơi lỏng ra, rơi xuống sàn.

Tôi rướn người lên muốn lấy nó, tiếc là cơn gió quái quỷ cuốn bay nó vượt khỏi tầm với của tôi, từng chút bay biến ra ngoài khe hở dưới lang can rồi mất hút.

Khi màu đỏ của lá bùa vụt qua tầm mắt, cái đầu dọa tôi một cú khi nãy cũng đã tự động biến đi tự lúc nào.

Tôi sực nhớ lại lời bà đồng một lần nữa, xen kẽ với đó là thanh âm nhắc nhở của tên quỷ tối qua.

Rằng thứ bùa ngải dỏm này vốn không có tác dụng với ma quỷ, tôi nên cân nhắc mà tin vào rồi.

Tôi bị quấy rối như vậy là cái giá phải trả cho tính bạo dạn trước đây.

Ít ra sau lần này, tôi nên tích lũy thêm chút sự thận trọng hơn nữa, vì lũ ma quỷ nhởn nhơ này chắc chắn không dễ dàng gì mà buông tha cho một con người như tôi đâu.

"Thật ngu ngốc."

Hình như có tiếng ai đó nói phía sau thật nhỏ, tôi nghe loáng thoáng vài từ.

May là ở đằng trước có người bạn tôi quen, nhanh chân chạy đến bên Nam Tuấn, tôi vỗ vai cậu ta, cười nói và xen vào vài câu thoại cùng những người bạn khác.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, chắc khi ở với nhiều người như thế này thì lũ ma quỷ không thể quấy phá đâu nhỉ.

Tôi chỉ trấn an bản thân vậy thôi chứ rõ ràng tôi cũng biết thật ra chúng nó còn xuất hiện vào buổi sáng mà.

Huống gì chốn đông người..

"Mẹ kiếp, hiện tại còn mất cả lá bùa hộ mệnh, bây giờ mình trông cậy vào cái gì đây?

" Tôi lầm bầm, rồi bước theo sau các bạn vào lớp thực hành, chuẩn bị mổ xác chết.

Vừa mở cửa tôi lại có cảm giác như lần đầu vào phòng thực hành, khi thấy buồn nôn và cay mắt.

Bởi lẽ chất formol trong đây có mùi cực kỳ hăng dùng để giữ cho xác chết không phân hủy, đồng thời giữ nguyên trạng phần cơ thể.

Tôi dùng tay bịt mũi, Namjoon đứng cạnh bật cười châm chọc tôi.

"Ủa chẳng phải mày nói mày đã quen với mùi này rồi sao?

"

"Không rõ nữa, tự dưng lại thấy lạ..

"

Tôi trả lời, tiện tay đấm vào bả vai cậu ta.

Cái tên bạn này khốn thật, chắc nó không biết tôi đã phải trải qua những gì nên mới buông lời trêu ghẹo dễ dàng đến thế.

"Lấy kẹp đi, chúng ta bắt đầu mổ xác.

Ngày hôm nay khác ở chỗ nạn nhân này các em chỉ được thị phạm từ phần cổ xuống, tuyệt đối không mở băng quấn mặt của thi thể!

"

Thầy giáo đứng lớp nghiêm giọng nhắc nhở, khiến tôi có chút e dè khi nhìn lọn băng quấn trên gương mặt cái xác ấy.

Chúng trông thật sự bí ẩn, qua giọng điệu của thầy càng thêm đáng sợ.

"Chúng em hiểu rồi thưa thầy!

"
 
Hopega | Kết Tóc Quỷ Phu
3


Tôi kéo khẩu trang lên che kín mũi, tay cầm lấy kẹp cùng con dao mổ chuyên dụng giống như trong bệnh viện ấn xuống phần da của xác chết.

Các bạn trong nhóm tôi đa số là nữ và khá nhát, dù đã thực tập được gần ba ngày rồi nhưng vẫn chưa thể quen với mùi hoá chất cùng tử thi trải qua vô vàn cách chết như trước mặt đây.

Khoảng mười lăm phút sau khi tôi và Nam Tuấn hoàn tất việc róc da của thi thể, để lộ phần thịt xám xịt và hơi rã thì các bạn nữ đã không thể nào chịu đựng được thêm nữa, liền kéo nhau chạy ra ngoài nôn mửa.

Tôi thấy vậy chỉ biết nhìn cậu bạn rồi cười trừ, bộ môn phẫu thuật này gian nan vậy đấy.

Kể cả học tập lẫn sau này đi làm thực sự.

Đột nhiên tôi có cảm giác như ai đó đang chăm chú quan sát mọi hành động cử chỉ của mình, ánh nhìn rõ ràng không phải từ người dương vì nó mang âm khí vô cùng thê lương và lạnh lẽo.

Tay chân tôi không kiểm soát được mà run run, dao mổ theo đó ấn xuống loạn xạ phần thịt thi thể.

Nam Tuấn nhíu mày, khẽ gằn giọng với tôi:

"Thầy đến kiểm tra kìa mày đừng có làm nữa, để đó cho tao.

Cuống quýt như thế thì không khéo hỏng chuyện bây giờ!

"

Tôi ngay lập tức dừng lại, mọi thứ phó thác hết cho Nam Tuấn.

Khi thầy giáo đi sang hỏi một vài câu trong bài học, tôi thay cậu ta trả lời, chắc chắn chỉ có việc này là tôi tự tin không làm hỏng chuyện.

Cơ mà khi các bạn nữ trở về, một trong số đó nhìn tôi với cặp mắt ngây dại kì lạ, gương mặt trắng bệch của cô ấy cắt không còn chút máu.

Tôi lo lắng, bèn đến bên hỏi han:

"An Nhiên, cậu bị làm sao đó?

"

Đáp lại lời nói của tôi là sự run sợ từ tận cuống họng từ người bạn ấy.

Cô có vẻ đang nhìn chăm chăm lấy tôi hoặc xuyên qua lưng tôi với đôi đồng tử to tròn, trông khá đáng sợ khi Tiểu Nhiên còn chẳng hề chớp mắt.

Sau đó, điều làm tôi bất ngờ nhất chính là câu cô cất lên:

"Doãn Kỳ!

Vây quanh cậu toàn là tà khí!

"

Dứt lời, An Nhiên ngất đi giữa những lời xầm xì cùng sự ngỡ ngàng của mọi người.

Cô được Nam Tuấn bế đến phòng y tế ngay lập tức, các bạn cũng nhanh chóng tò mò chạy ra ngoài nhìn theo bóng lưng cậu ta khuất sau dãy cầu thang.

Tôi bần thần, đứng chôn chân ngay tại chiếc bàn mổ, nghĩ lại lời An Nhiên nói vừa nãy thật khiến tôi trong lòng nóng ran như lửa đốt.

Ấy vậy mà mồ hôi lạnh trên trán vẫn không ngừng túa ra, ướt đẫm.

Tôi chống tay lên bàn, vô tình liếc mắt thoáng qua khuôn mặt thi thể.

Khoan đã, tôi quay đầu nhìn lại thật kĩ, tại sao miếng băng quấn đã hở ra một nửa thế này?

Tôi hít một hơi sâu, tim đập mạnh từng hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, tuy là sợ vô cùng nhưng tôi vẫn tự trấn an bản thân rằng "Mình không làm điều gì ác thì họ sẽ không hại mình đâu" Rồi tôi đưa tay kéo nhẹ miếng băng quấn trở lại, nhằm che đi hai hốc mắt đen xì, trống rỗng chẳng có lấy con ngươi.

Tôi thầm xót xa, chẳng biết nạn nhân này đã trải qua chuyện gì mà lại chết một cách thảm khốc như vậy.

"Mẹ ơi..

Tự dưng gió ở đâu thổi đến lạnh thế này?

"

Tôi chu môi, hai tay xoa xoa vào nhau xong liền quay người gom sách vở, tôi hướng mắt nhìn ra phía bên ngoài nơi mà bạn bè đang túm tụm trò chuyện.

Thầy giáo cũng đã đi theo Nam Tuấn nên chắc chắn lũ học sinh này không học hành gì nữa đâu.

Một bàn tay đen ngòm đặt lên vai tôi, cơn lạnh từ từ thấm vào da thịt, truyền đến sóng lưng nhanh chóng.

Tôi nuốt nước miếng cái ực, khuôn miệng mếu máo, muốn nhấc chân lên chạy ra ngoài cũng chẳng thể vì giờ nó cứng đơ và không còn nghe lời tôi.

Ngay lúc này, tôi không biết trấn an bản thân như thế nào cho phải nên cứ đứng đấy, mặc cho bàn tay kia vuốt dọc bả vai.

Tôi run rẩy, rồi há miệng cố hét lên thật lớn cho bạn bè ngoài kia biết, nhưng đáp lại sự nỗ lực của tôi là tiếng thều thào như sắp chết, tuyệt nhiên chẳng có chút sức lực nào cả.

"Tại sao cậu không quay lại nhìn ta?

Chẳng lẽ ta xấu lắm sao?

"

Giọng nói lạ phả vào cần cổ tôi lạnh lẽo, thanh âm như có như không lọt vào lỗ tai khiến tôi muốn không tin cũng chẳng được.

Thế rồi cả cơ thể đột ngột khó khăn xoay chuyển, tôi thề là tôi không phải vì ai kia mà nghe lời răm rắp như vậy.

Nhưng cứ dần dần, tôi tự khi nào đã được chiêm ngưỡng nhân dạng của người khuất mắt khuất mày kia.

"Ưm..

" Tôi trợn mắt, ngả người về sau để không phải chạm tới làn da đen ngòm, xấu xí kia.

Bụng dạ tôi bắt đầu cồn cào những âm thanh như sắp buồn nôn, khi mùi formol nồng nặc sộc vào mũi và mắt khiến tôi muốn ngất, thì một âm thanh khá quen ở đâu đó bất chợt vang lên giữa khoảng không lạnh lẽo.

"Người ta đã chết rồi mà vẫn còn có thể mượn xác nhập hồn?

Ngươi quả thật cũng gan quá đấy.

"

Tôi mơ màng nhìn theo hướng phát lên giọng nói đầy truyền cảm ấy, liền nhận ra người ấy đã hiển hiện đối diện trước mặt tôi.

"Thứ quỷ mang thứ chấp niệm sâu sắc như ngươi, cũng nhởn nhơ ở nhân gian giống ta mà có quyền lên tiếng dạy đời hay sao?

"

Đoạn, thi thể ấy hất tôi ngã sang một bên, va vào tủ đựng những nguyên mẫu cơ thể người, nhưng tuyệt nhiên là chẳng có tí âm thanh nào vang vọng.

Điều đó đồng nghĩa với việc tôi đã lạc vào một vùng không gian khác, tách biệt với cửa lớp và bạn bè bên ngoài.

Nhìn người kia, tôi thầm cảm động nói không nên lời.

"Đây chẳng phải là vị quỷ ngồi trên giường mình đêm qua ư..

"
 
Back
Top Bottom