Cập nhật mới

Khác Hồng Tỷ Muội

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391237743-256-k524684.jpg

Hồng Tỷ Muội
Tác giả: AnMongMo18k9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chàng là con trai họ Trần.

Nàng là nữ đế họ Lý.

Gia quyến chàng muốn đạp đỗ ngôi quyền ông ta nàng.

Lòng nàng vừa yêu vừa hận chàng.

Nàng là công chúa họ Lý.

Chàng một lòng vì nàng mà bỏ bê quyền lợi.

Nàng bị cướp khỏi tay chàng.

Lòng chàng đâu như cắt.

Bốn con người.

Hai vị công chúa nhà Lý.

Hai vị công tử nhà Trần.

Đến cuối cùng, ai mới dành được hạnh phúc?



tranthudo​
 
Hồng Tỷ Muội
Chương 1


- Hoàng thượng giá đáo!!!

Nghe tiếng tên thái giám ngày đêm túc trực bên Hoàng thượng, nàng đã biết rằng bản thân chẳng thể nào thoát được kiếp nhẫn tâm này.

Nàng ngồi trên chiếc giường, buồn tủi nhớ về những ngày còn thuở bé, những ngày mà nàng cùng với chàng còn vui vẻ nô đùa với nhau, chưa biết chuyện gì sắp xảy ra.

Nàng quơ cánh tay chỉ thị cho người hầu kế bên cho hoàng thượng vào.

Hoàng thượng bước vào, dáng dấp của một cậu trai 19 tuổi quả thật không chê vào đâu được, nom thật khỏe khoắn, oai dũng làm sao.

Nàng ta nhìn chàng với ánh mắt vừa yêu vừa hận chẳng biết giấu vào đâu cho được.

Nàng yêu vì bao nhiêu năm nằm chung giường, chia cùng chăn gối thì sao mà không thoát khỏi cảnh mến mộ nhau, nhưng nàng cũng hận , hận vì gia đình của chàng đã sát gần hết cả dòng tộc nàng.

Dòng dõi của gia tộc nàng trước giờ vốn con đàn cháu đống, đếm bao nhiêu cũng không xuể vậy mà giờ đây chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay.

Còn chàng, chàng nghĩ như thế nào về nàng, về cô gái nhỏ nhắn bằng tuổi chàng đang ngồi ở trên giường kia.

Chàng nhìn vào trong buồng, đằng sau tấm rèm trong suốt của chiếc buồng rộng lớn kia lại là một cô gái nhỏ nhắn, với vừa tuổi đôi mươi thôi nhưng sắc mặt của nàng đã như muốn rũ bỏ nó đi rồi còn đâu.

Gương mặt của nàng vẫn luôn ngày một thêm thanh xuân nhưng ánh mắt của nàng thì mọi thứ đã như sụp đỗ từ lâu.

Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt đó, dù phong thái có uy nghiêm, oai dũng đến đâu thì đôi mắt ấy vẫn không sợ mà nhìn chằm chằm vào chàng.

Giống y đúc như lần đầu mà hai người gặp nhau.

- Điều gì đã khiến cho bệ hạ đến gặp một người ốm yếu như thần thiếp đây?

Nàng hỏi với giọng điệu như đang quở trách chàng.

Chàng như đã quen với việc này rồi nên cũng chỉ từ tốn nói lại:

- Vợ trẫm thì làm sao mà trẫm không tới thăm cho được.

- Chẳng lẽ là chỉ vì thấy chưa làm tròn bổn phận một người phu quân thôi sao?

Bệ hạ thì cần gì làm vậy chứ?

Thiếp dù sao cũng chẳng thể sinh cho bệ hạ một đứa con nào...

Nàng nói đến đó thì bỗng trong cổ họng như bị nghẹn lại, cổ ức nghẹn đến ngạt thở, không nói ra được một câu nào.

Hoàng thượng thấy như thế thì cũng vội bảo người hầu cũng các tùy tùng khác đi ra ngoài cho hai người họ có không gian riêng.

Chàng nhìn lại người phụ nữ mà chàng đã luôn hết mực yêu thương mà xót xa.

Nhìn bát cháo trắng và bát thuốc đen ngòm còn chưa được đụng đến như hai thái cực đối lập nhưng lại đứng kế nhau mà chàng chợt nở một nụ cười bất lực.

Nom nó có khác gì chàng và nàng lúc bây giờ không, hai chúng ta đang đứng gần kề nhau nhưng một người thì trong lòng tràn đầy đắng cay lo toan như bát thuốc, còn một người thì dường như chẳng còn gì để nghĩ nhưng lại lạnh nhạt như mùi vị của bát cháo trắng.

Chàng đau lòng, bước vội vào rồi kéo tấm rèm của cửa buồng nàng, bất chợt đến nỗi ngay cả nàng cũng phải giật thót cả mình.

Nàng hỏi:

- Có phải bệ hạ trách thiếp không chịu tiếp đón bệ hạ nồng nhiệt không?

- ...

Không.

Chàng trả lời một câu ngắn gọn nhưng đủ để làm cho người ta hiểu dụng ý ở trong đó, nhìn tấm thân mình mảnh mai mà nói đúng ra là gầy đến trơ xương thì chàng xót lắm.

Xót vì thân thể vốn rất khỏe mạnh của nàng giờ đây lại gầy gò ốm yếu do nỗi đau mất con dẫn đến bệnh tật nhiều năm nay đã giày vò nàng.

Chàng ta đẩy chiếc thân mình ốm yếu ấy xuống, tựa như có thể nằm đè lên, chàng ta liếc nhìn từ trên xuống dưới cơ thể tuy bị bệnh tật giày vò nhưng vẫn không thể nào phai đi vẻ đẹp của nó, nhất là khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Chàng nhìn vào khung xương quai xanh của nàng còn đang lấp ló sau tấm vạt áo trăng như tuyết, rồi nhẹ nhàng đặt lên đấy một nụ hôn nồng thắm đến nỗi để lại dấu vết trên đấy như đang chứng mình tình cảm của chàng.

Nàng thấy chàng ta hành xử khác lạ như vậy thì cũng có hơi bất ngờ, nàng dùng hết sức bình sinh để vũng vẫy dứt ra nhưng sức nàng ốm yếu sao địch được sức một cậu thanh niên mới lớn chứ.

Cựa quậy không được, nàng cũng nằm yên chịu trận, tỏ ra là thế nhưng nàng rồi cũng chẳng chống cự hay thấy khó chịu nào.

Nàng nhìn người chàng trai ở trước mặt, tên hầu bưng nước rửa chân giờ đây đã trở thành Hoàng đế và khiến cho cuộc sống của nàng đảo lộn hết cả.

Chẳng hiểu vì sao mà hai đôi mắt bồ câu của nàng tự dưng đổ xuống hai hàng lệ ngân dài.

Nghe thấy tiếng nàng đang khóc thút thít, chàng cũng ngay lập tức ngưng lại, chàng cứ tưởng rằng sẽ được tận hưởng thêm mùi hương thơm tho từ cơ thể nàng thêm một chút nữa chứ.

Chàng ta ngồi ngay bên cạnh giường rồi hỏi nàng:

- Bộ nàng ghét trẫm đến thế sao?

- ...không, thần thiếp chưa bao giờ căm ghét bệ hạ.

- Vậy thì nàng có bao giờ thương trẫm chưa?

- ...có chứ, thương nhiều nhưng cũng hận nhiều.

Nhưng càng hận thì càng thấy thương.

Thành ra chẳng thương đươc mà cũng chẳng ghét được.

Câu trả lời của nàng như muốn cứa vào tim của chàng.

Chàng lại tức giận báu víu lấy hai bả vai gầy gò của nàng rồi quát:

- Tại sao?

Tại sao chứ?

Chẳng lẽ bao nhiêu năm qua trẫm đối với nàng chưa tốt sao?!

Nàng còn muốn cái gì nữa chứ?!

Nàng thấy thế cũng đâm bất ngờ nhưng rồi lại thôi, nàng chỉ giật mình vì chàng quát lên thôi chứ nội dung đó nàng nghe nhiều rồi.

Kể từ vài năm trước nàng bắt đầu chẳng thèm đi ra ngoài cung nữa nên bệ hạ cũng thường xuyên tới lui ở đây.

Ngày nào cũng thế, mỗi lần chung một câu hỏi, nàng cũng đáp lại cùng một câu trả lời, lần nào chàng ấy cũng quát lại như thế nên âu nàng cũng đã quen hết rồi.

Nàng chẳng biết tự bao giờ Hoàng thượng đã trở nên khác biệt như thế nữa.

Nàng cười khảy rồi lại nằm xuống, trở mình đi như không thèm để ý chàng làm gì nữa nhưng Hoàng thượng đâu có để yên cho nàng.

Chàng ta liền ngay lập tức trở mình nàng lại nhanh không kịp trở tay, làm đôi mắt bồ câu phải mở to nhìn chàng chằm chằm trong khó hiểu.

Rồi lần này, chàng lại hành động khác biệt với mọi ngày nữa, chàng nhìn thẳng vào mắt nàng rồi từ từ nhắm mắt lại đặt lên trên bờ môi căng mọng hồng hào của nàng một nụ hôn đắm đuối, mê muội.

Ban đầu nó có phần hơi bất ngờ với nàng, định vùng vẫy nhưng lại nhận ra cơ thể nàng đang bị bao bọc bởi hai cánh tay của chàng rồi còn đâu, nhưng rồi dần dần nụ hôn ấy lại trở nên mê hoặc nàng mụ mị hết đầu óc.

Cơ thể nàng như tự phản ứng với nụ hôn ngọt ngào ấy mà phối hợp ăn ý với đôi môi của chàng.

Chẳng biết từ đâu mà nàng lại cảm thấy một vị ngọt lịm nơi đầu lưỡi tựa như mật ngọt của hoa làm cho nàng cảm thấy mê đắm không dút được.

Chàng cũng cảm thấy như thế, chàng hôn, hôn đến như có thể quên hết mọi thứ ở xung quanh.

Chàng đã luôn nhịn, nhịn mỗi khi mà nhìn thấy đôi môi căng mọng hồng hào ấy nói chuyện với chàng.

Chàng nhớ đến cái lúc mà đôi môi ấy cười với chàng một cách thanh khiết nhất, hôn chàng một cách say đắm nhất.

Đến cuối cùng chàng vẫn không thể nào mà cưỡng lại sự hấp dẫn ấy, mà vô thức hôn vào bờ môi quyến rũ của nàng.

Thì ra chàng đã luôn yêu, luôn nhớ và luôn muốn vị mật ngọt cua đôi môi ấy mà đã lâu chưa được chạm vào.

Được một lúc thì chàng dừng lại, để cho nàng có không gian để thở sau một nụ hôn dài đắm đuối.

Khuôn mặt nàng đỏ bừng hết cả lên do xấu hổ, nàng xấu hổ vì những gì mà nàng đã phản ứng lại với nụ hôn bất chợt của chàng.

Nàng thở hổn hển tay chạm lên môi quát:

- Nhị...

Nhị Lang!

Chàng làm cái gì vậy?!

Chàng cũng chẳng có gì lấy làm bất ngờ mà ôn tồn đáp:

- Chà... phải cứ là đợi đến lúc ta hôn nàng thì nàng mới gọi ta là "Nhị Lang" sao? ...Thiên Hinh?

Hóa ra chàng là Nhị Lang Trần Cảnh hay Hoàng đế Trần Thái Tông nức tiếng thông minh sáng dạ một cõi, còn nàng, nàng là Lý Thiên Hinh ( tên thật là Lý Phật Kim) hay Chiêu Thánh Hoàng Hậu, người cũng từng là Hoàng đế Lý Chiêu Hoàng đấy sao.

Chẳng trách cớ sao mà cả hai người dù một vương một hậu mà cả hai người đều mang trong mình cùng một thần thái của bậc làm vua một cõi.

Nàng Thiên Hinh lúc này nghe chàng Nhị Lang trách như thế thì ngại lắm, nàng ta liền vội vớ lấy chiếc gối kê đầu ném thẳng vào người chàng rồi nói:

- Nhị Lang!

Chàng đừng có mà tưởng bở!

Ta chẳng phải vì nụ hôn của chàng nên mới gọi chàng là "Nhị Lang" đâu.

- Thế à. – chàng nở một nụ cười gian xảo rồi nói tiếp – Vậy thì tại sao thế?

Nương tử dễ thương của ta?

Thiên Hinh nghe vậy thì ngượng hết cả chín mặt, chung sống với nhau đã nhiều năm rồi mà chẳng hiểu sao lần nào Nhị Lang nói những lời đường mật này thì nàng cũng thấy ngượng ngùng cho được.

Nhưng dù sao nàng cũng biết nếu cứ mãi xao xuyến bởi cái tình cảm mù quáng này thì cuộc đời sau này của nàng sẽ như bể khổ ngập trong nước mắt.

Nàng chẳng buồn trả lời lại Nhị Lang mà nhanh chóng đuổi khéo chàng đi.

Nhị Lang thấy thế thì cũng chẳng trách cứ thì mà nhanh chóng về điện.

Nàng ngồi xuống, trông ra ngoài cửa sỗ, dáng người nàng thanh gầy nương theo chiều gió.

Chợt nàng cảm thấy gió đông năm nay thấy thế mà lại rét hơn mọi năm lạ thường, chợt tim nàng lại thấy đâu nhói lên.

Cảm giác như đang báo hiệu chuyện không may sắp ập đến.

Nàng cho gọi Kim Nguyệt, người tỳ nữ đi theo nàng từ khi nàng thành hoàng hậu cho đến nay.

Thiên Hinh và Kim Nguyệt bằng tuổi nên vốn dĩ tâm ý rất hợp nhau, Nguyệt chỉ cần một cái liếc mắt thôi cũng biết Hinh nghĩ gì.

Vô tình làm sao mà sinh thần của hai người họ cũng lại trùng trong một ngày nên vốn đã hiểu ý nay lại còn hiểu thêm tâm.

Ngộ thêm tướng mạo của Nguyệt và Hinh lại giống nhau y đúc hai gọt nước, nếu lần đầu mới gặp có khi lại ngẫm họ là hai chị em sinh đôi.

- Nguyệt, em có tin vào tình yêu không?

- ... em...

Nguyệt bối rối không biết phải trả lời làm sao.

Tuy sinh cùng này cùng tháng cùng năm nhưng chẳng hiểu vì lý do gì Nguyệt lại luôn tự xưng Hinh là tỷ làm cho, Hinh cùng bị liệu mà gọi Nguyệt là em.

Sở dĩ nàng không muốn gọi nàng là muội vì làm như vậy nàng lại nhớ đến lúc mà tỷ nàng gọi nàng lại chơi.

Mấy ngày nay hoàng tỷ của nàng hay còn gọi là Thuận Thiên phu nhân, vợ của Phụng Càn Vương Trần Liễu không còn hay lui tới đây nữa.

Lúc trước cho dù có bận bịu đến mấy thì tỷ ấy cũng đến tham nàng nhưng bây giờ lại tỏ ra như muốn tránh mặt nàng vậy.

Nàng tủi thân lắm nhưng nghĩ thì vẫn thấy may mắn là vẫn còn Nguyệt ở đây hầu hạ, bầu bạn với nàng trôi qua những ngày tháng cô đơn.

- Tỷ, tỷ có muốn ra vườn chơi không?

- Sao em lại hỏi ta như thế?

- Em thấy ánh mắt của người cứ không ngừng hướng về phía hoa viên mà thôi.

Quả thật ánh mắt của nàng từ ban nãy đến giờ cứ không dứt được ra khỏi cái hoa viên ấy.

Hoa viên ấy mặc dù được các người hầu chăm sóc rất chăm chút, tỉ mỉ nhưng quả thật nàng chưa từng một lần đặt chân đến đó.

Nơi ấy thực chất đã từng là nơi mà Nhị Lang đã xây lên cho nàng như quà mừng nàng đã có hỷ.

Ngày mà nơi ấy được giới thiệu đến với nàng, Hinh rất thích nhưng nàng nhớ ra đây là món quà dành cho nàng và cả con nàng nên không nở bước chân vào trước mà thủ thỉ với Nhị Lang rằng đợi đến khi con của nàng có thể đi rồi thì nàng mới bước vào.

Nhưng tiếc rằng ngay cả một cái ôm con khi lọt lòng Hinh vẫn chưa từng được cảm nhận thấy.

Nàng vẫn còn biết bao nhiêu lần đầu vẫn chưa được làm với con chỉ vì đứa con nàng bị sinh non...

Nàng oán lắm, oán mọi người có mặt ở ngày hôm đó, oán Nhị Lang, oán Thái sư Trần Thủ Độ, oán luôn cả khu vườn tuyệt đẹp đó.

Thế là khu vườn xinh đẹp đó cho đến giờ vẫn chưa một lần được in lên mình dấu chân của hai mẹ con nàng.

Thế nhưng cho dù mục đích của nó chưa bao giờ được hoàn thành thì nó vẫn chứ thế mà sinh trưởng vẫn ngày một tươi tốt, cho dù điều kiện tự nhiên có khắc nghiệt tới cỡ nào thì nó vẫn đẹp như vậy.

Cứ như nó đang chờ một ngày nào đó, chủ nhân của nó sẽ chấp nhận lấy nó mà mang đến một hài tử khác in lên trên đó những bước chân bập bẹ của con nàng.

Nàng nhẹ nhàng trả lời lại Nguyệt:

- Không.

Không cần đâu.

Ta đã tự hứa với lòng mình rồi, chừng nào con ta còn chưa sinh ra ta sẽ mãi không bao giờ bước nửa bước chân của ta vào trong đấy.

Nguyệt nghe thế cũng chỉ biết nghe theo mà thôi.

Nàng theo hầu Thiên Hinh kể thực thì từ lúc nàng thành hoàng hậu đến này cũng đã ngót ngét hơn mười năm.

Có thể nói là bằng luôn cả Trần Cảnh ở bên cạnh nàng nên chuyện gì Thiên Hinh phải trải qua thì nàng cũng đã chứng kiến hết cả.

Chỉ có tâm tư của nàng thì Nguyệt chưa bao giờ hiểu được.

Thiên Hinh ngồi tựa lưng xuống thành giường, thả lỏng hết mức có thể rồi từ từ nhắm đôi bờ mi lại.

Hai hàng lông mi cong vuốt của nàng đã đóng lại tựa như đã chuẫn bị sẵn sàng cho một giấc nghỉ ngơi.

Nàng nhẹ giọng nói với Nguyệt:

- Nguyệt, ta mệt rồi, em đi ra đi để ta nghỉ ngơi.

Nguyệt như biết ý, y cũng nhẹ nhạng "dạ" một cái rồi lui đi.

Cánh cửa của cung ThiênAn nhè nhẹ đóng lại, với một mình Chiêu Thánh Hoàng Hậu ở bên trong.

Nàng saygiấc nồng trên giường như chẳng biết gì cứ như thế bắt đầu một giấc mộng dài...
 
Back
Top Bottom