Khác Hồng Nhan

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
119945423-256-k39504.jpg

Hồng Nhan
Tác giả: GiunThi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Năm 210 TCN, Triệu Đà sang xâm lăng nhưng thất bại bèn đưa con trai mình là Trọng Thủy sang ở rể để thăm dò bí mật nước Âu Việt.

Trọng Thủy đánh lừa Mị Châu, trộm Nỏ thần.

Sau đó, Triệu Đà đưa quân sang xâm lược, An Dương Vương chiến bại, mang con gái của mình tháo chạy về phía Nam nhưng bị Trọng Thủy lần theo dấu vết truy sát.

Lâm vào bước đường cũng, ông giết con rồi tự sát.

Đây là câu chuyên qua ngàn năm lịch sử, qua bao thế hệ, có chăng còn giữ nguyên sự thật sau nhiều lần thêm thắt, chắt lọc, sửa đổi và nhuốm màu thần bí?

Hai ngàn năm trước,

Hồng nhan vốn đã bạc phận.

Lạ gì bỉ sắc tư phong

Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Tội nhân thiên cổ có đúng là nàng?

Yêu....hận.... tình....thù... ai nói rõ được.

Một câu chuyện tình ngây thơ xinh đẹp.

Một nỗi hận thù hủy diệt đất nước..........

Ps: nơi tự thẩm. coi không hay xin đừng buông lời cay đắng



ngượcluyến​
 
Có thể bạn cũng thích
  • MTTS: Khối Rubik không gian tới làm ruộng- Ái Cật...
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • Câu chuyện không có tiêu đề
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • •| Kookv / Nữ hóa |• Xuyên Không về Triều Nữ Quyền
  • Infinity - Nghìn năm dâng hiến vì người. {Zhongli}
  • Hồng Nhan
    Chương 1 Nguyền rủa


    'Lộc cộc, lộc cộc'

    Tiếng vó ngựa dồn dập bỗng phá nát sự yên tĩnh của khu rừng trong buổi sớm bình minh.

    Trên con ngựa là một người đàn ông đang hốt hoảng giục ngựa chạy nhanh nhất có thể.

    Hắn cúi người về phía trước để che chắn cho một thứ gì đó được bọc kín trước ngực một cách cẩn thân nhất.

    Dù trời mới mờ sáng, không khí vẫn còn se lạnh nhưng mồ hôi của hắn túa ra đã ướt cả áo lẫn chiếc bọc trong người.

    Không thể ngơi nghỉ!

    Vì xa xa, tiếng hò hét, giục ngựa, gươm đao hô hoán truy bắt hắn vẫn loáng thoáng và càng ngày càng có dấu hiệu to hơn.

    Hắn nghiến răng.

    Hắn biết rằng hôm nay phần sống của hắn cực kì mong manh.

    Trong giây phút nguy cấp, người đàn ông đã quyết tuyệt ném chiếc bọc trong người vào một bụi cây bên lề đường.

    Hắn giục ngựa chạy mà không dám quay lại nhìn.

    Vì hắn sợ, hắn sợ rằng sẽ không đủ quyết tâm mà quay lại nhặt cái bọc.

    Hắn phải đánh lạc hướng bọn chúng!

    Phải bảo vệ nó!

    Đôi môi khô khốc của người đàn ông mấp máy, giọng nói khản đặc, nhỏ bé không ai có thể nghe: "Con trai, bảo trọng."

    Trên gương mặt hắn, đã không thể phân biệt đâu là mồ hôi, đâu là nước mắt...

    Trong bụi cây, đứa bé trong bọc khóc lên, nhưng nhờ tiếng vó ngựa và tiếng hò hét che giấu nên đám người truy đuổi đã lướt qua mà không phát hiện nó.

    'Oa oa oa...' sau đó chỉ còn tiếng khóc của em bé vang vọng trong rừng rồi nhỏ dần, nhỏ dần và lặng hẳn...

    Sự yên tĩnh trong khu rừng đã được lập lại.

    Như chưa hề có gì xảy ra....

    ------*-------

    Cách đó khoảng vài chục dặm là một khung cảnh của bộ tộc trong sự điêu tàn sau chiến tranh.

    Những túp lều suy sụp, cháy dở.

    Máu me vương vãi, trong không khí thoang thoảng mùi sắt gỉ.

    Trên khuôn mặt những chiến binh đi lại trong bộ tộc lại tràn đầy sự phấn khởi.

    Vì họ đã thắng!

    Bộ lạc Âu Việt và Lạc Việt từng thân thiết và sánh bước với nhau.

    Nhưng sau đó bộ lạc Lạc Việt bắt đầu dần suy yếu còn Âu Việt vẫn tiếp tục vững mạnh và phát triển mạnh mẽ.

    Thục Phán, vua của Âu Việt đã nắm lấy cơ hội và dẫn quân tấn công Lạc Việt.

    Kết quả đã rõ, Hùng Vương chiến bại, ôm con trai của mình bỏ trốn.

    Các thi thể của những kẻ chống cự được kéo lại và chất đống quanh một bệ củi được đặt tại một bãi đất trống giữa bộ lạc.

    Nơi những người dân của bộ lạc từng quây quần tụ tập vui chơi nay lại thành nơi yên nghỉ.

    Xung quanh bệ củi là những kẻ đầu hàng đang quỳ xung quanh.

    Họ phải nhìn hồi kết của bộ tộc mình.

    Để cắt đứt tưởng niệm bộ tộc cũ và để chứng minh lòng trung thành với vị vương mới.

    Cách để thể hiện dấu chấm hết cho một bộ tộc là Lạc nữ của bộ tộc đó sẽ bị đốt cháy trên dàn thiêu ngay sau khi bộ tộc bị chiếm.

    Lạc nữ của một bộ tộc là địa vị không thể xâm phạm.

    Nếu nói bộ tộc là cơ thể thì Lạc nữ chính là linh hồn.

    Vai trò của họ là thực hiện nghi lễ thờ cúng thần linh và đưa ra những quyết định quan trọng của bộ tộc.

    Nếu cơ thể chết, linh hồn vẫn còn tồn tại.

    Nhưng nếu linh hồn tan biến, xem như kết thúc.

    Trên đàn thiêu là một người đàn bà tóc tai rũ rượi, dơ bẩn và hôi thối.

    Không còn ai nhận ra Lạc nữ cao quý của bộ tộc Lạc Việt ngày xưa.

    Nàng vốn là con gái của vua Hùng đời trước, và cũng chính là vợ của Hùng Vương đương nhiệm.

    Cuộc đời của nàng vốn không hề có biến trở nào, nay lại lâm vào cảnh nước mất nhà tan, đau thương khôn xiết.

    Nàng nhìn những kẻ đang quỳ dưới dàn.

    Chúng từng là người hầu, là trợ thủ, là chiến binh của cha nàng, của chồng nàng.

    Chúng từng quỳ xuống dưới chân nàng cầu xin sự ban phước.

    Và giờ đây, chúng lại quỳ xuống dưới chân kẻ thù để cầu xin sự sống hèn mạt, yếu nhược.

    Mỵ Nương muốn nhếch môi cười, nhưng không đủ sức.

    Đôi môi của nàng đã khô ráp, bong tróc chảy máu và bị rách lúc bị bắt.

    Nàng lừ mắt nhìn về phía trước.

    Nhìn kẻ đã khiến nàng ra nông nỗi này.

    Nếu ánh mắt có thể xẻo thịt lóc xương, thì có lẽ bây giờ kẻ đó đã bị băm vằm thành trăm mảnh, thành nghìn mảnh!!

    Thục Phán!!

    Thục Phán nhìn người phụ nữ nhếch nhác trước mặt mình.

    Đây là người mà phụ vương hắn cả đời không chiếm được, chết trong hối tiếc.

    Nay lại bị treo trên dàn hỏa, dơ bẩn, thấp hèn.

    Hắn bỗng cảm thấy sự tiếc nuối của phụ vương mình thật không đáng.

    Hắn nhếch miệng, ban lệnh: "Châm lửa"

    Mồi lửa được đốt lên.

    Sức hỏa ngày càng tăng.

    Mị Nương có thể cảm thấy được cái nóng của ngọn lửa đang từ từ, từ từ bao lấy nàng.

    Nàng hận, nàng không can tâm!

    Nếu không trả được mối huyết hải thâm thù này, nàng chết sao có thể nhắm mắt!

    Với đôi môi khô khốc, nàng cố gắng dùng hết sức lực còn lại niệm lời cuối cùng của nàng trên thế gian này: "Hỡi Ehtiam, thần của bóng tối, ta nguyện dâng linh hồn hèn mọn này, làm trâu làm ngựa cho người!

    Đổi lấy sự bại vong của bộ tộc Âu Việt!

    Của Thục Phán!

    "

    Bán linh hồn của mình cho quỷ dữ, là một điều rất đáng sợ mà không Lạc nữ nào dám làm.

    Nếu chết đi, linh hồn còn có thể đầu thai chuyển kiếp, nhưng khi đã dâng linh hồn của mình cho quỷ, vĩnh viễn không được siêu sinh, mãi mãi sống trong bóng đêm và tội ác nhơ nhớp kinh tởm.

    Nhưng giờ đây Mị Nương không còn quan tâm điều đó.

    Lòng nàng hừng hực ngọn lửa hận thù, đốt cháy tất cả, bất chấp mọi thứ!

    Trong ánh lửa chói mắt, không ai có thể thấy được luồng sương trắng thoát ra từ người phụ nữ tội nghiệp kia.

    Từ đây, cuộc sống địa ngục của nàng mới bắt đầu
     
    Hồng Nhan
    Chương 2: Xuống Núi


    20 năm sau

    Rừng già ngàn năm trước thâm sâu nguyên thủy, đẹp tuyệt mỹ nhưng cũng ẩn chứa đầy nguy hiểm.

    Giữa chốn rừng già hùng vĩ oai nghiêm xuất hiện một căn nhà gỗ đơn sơ, trơ trọi.

    Từ xa xa, một thanh niên cao lớn đang chạy về phía căn phòng.

    Đôi chân hữu lực dẫm lên nền dốc như đang đi trên đất bằng.

    Dù trên vai đang vác một bó củi to gấp rưỡi người hơi thở vẫn không gấp, không đổ mồ hôi.

    Mắt tinh, hít sâu thở nhẹ đi khẽ đủ biết hắn có công phu trong người.

    Cao Lỗ là tiền phu trong núi này, hắn được sư phụ nhặt trong bụi cây.

    Hắn và sư phụ náu trong rừng già, ông ấy dạy hắn công phu, dạy chữ, dạy đạo làm người ngót nghét đã hai mươi năm.

    Sư phụ hắn rất lạ, tuy hắn ít tiếp xúc với người dân xung quanh bìa rừng nhưng vẫn hiểu một hai.

    Cách suy nghĩ của ông rất khác biệt, những thứ ông ấy dạy cho hắn cũng rất kỳ quái.

    Hắn hỏi nhiều lần cũng chỉ nhận được câu trả lời mù mờ như thiên ý, tương lai, cổ đại...

    Đúng là khó hiểu.

    Tháng trước sư phụ hắn đã quy tiên vì bệnh tuổi già.

    Trước khi đi, ông đã khuyên hắn nên xuống núi lập nghiệp giúp quốc gia.

    Hắn không tình nguyện lắm.

    Hắn thích cuộc sống tự do và không khí trong rừng này, sáng thích thì dậy, không thích thì ngủ nướng, đói thì hái rau nấm, bắt con gà rừng nướng lên ăn, buồn thì đọc thẻ tre do sư phụ khắc, bắn cung, múa đao thích ý biết bao.

    Nhưng sư phụ hắn nhất quyết không chấp nhận, nói là gì mà số phận, vận mệnh... nếu hắn không đi, ông chết không nhắm mắt.

    Đôi với lời này hắn chỉ cười khẩy, cho dù chết trợn mắt thì vuốt một cái là nhắm ngay ấy mà, sư phụ đừng lo!

    Đôi khi hắn suy xét lại, không biết ngày đó có phải do ông già chết hay là do hắn làm sư phụ tức chết nữa 🙂))

    Nói thì nói vậy, nhưng hắn vẫn phải xuống núi lập công để còn rạng danh cho lão sư phụ.

    Phận làm đệ tử thật khổ a!

    Nay đã tròn 49 ngày sư phụ mất.

    Hắn kiếm chút củi này xuống núi bán kiếm ít đồng, mua thịt rượu tế sư

    Cao Lỗ quỳ trước mộ ân sư.

    Hắn rót cho mình một chén, số rượu còn lại trải lên đất trước bia.

    Sư phụ hắn còn sống thích nhất là uống rượu ăn gà, nói cái gì mà gà thả vườn ăn thật ngon.

    Đúng là già lú lẫn mà, gà nào chẳng thả vườn chứ?

    Dù lú lẫn thì lú lẫn, tình yêu của sư phụ với gà là không đổi.

    Nếu 49 ngày của ông mà không có gà chắc ông sẽ bật dậy mà hỏi tội mất?

    Sau khi tế bái và xử lý con gà nướng đầy mỡ.

    Hắn đứng dậy phủi bụi trên người, cầm bọc quần áo, đưa mắt nhìn cảnh vật và ngôi nhà nhỏ hắn đã sống hai mươi năm.

    Kỉ niệm ở đây có lẽ không bao giờ mờ được trong trí nhớ của hắn.

    Đôi môi mỏng khẽ nhếch, thì thầm chỉ hắn mới có thể nghe: "Tạm biệt"

    Dù quyến luyến, hắn vẫn phải dứt áo ra đi.

    Bước chân dứt khoát, mạnh mẽ, vững chải bước trên vùng đất dốc.

    Tiến tới kinh đô phồn hoa của Âu Lạc, nơi diễn ra những việc mà đời này hắn không thể nào quên!
     
    Hồng Nhan
    Chương 3: Cứu mỹ nhân


    Sông Hồng vẫn muôn đời đỏ nặng phù sa, thế đứng hiên ngang như rồng cuộn hổ ngồi ngàn năm hiện lên ấm màu hoài niệm.

    Ráng chiều tà hắt lên dòng sông khiến nó đỏ hây hây như gò má thiếu nữ tuổi trăng rằm.

    Càng đẹp càng nguy hiểm.

    Sông Hồng đẹp là vậy nhưng không biết bao nhiêu mạng người đã táng thân trên dòng sông này bởi thủy quái và dòng xiết của nó.

    Trên dòng sông bỗng xuất hiện một con thuyền bé nhỏ trôi lững lờ.

    Con thuyền mang theo hai cô thiếu nữ.

    Một người mang khuôn mặt bầu bĩnh, trắng trẻo.

    Nét trên khuôn mặt thanh tú đáng yêu, là một cô bé chưa dậy thù khoảng mười lăm.

    Lúc này trên mặt nàng đầy sự ưu tư lo lắng, cất giọng thánh thoát còn sự non nớt của trẻ con: " Công...

    Tiểu thư, đã trễ rồi, sao chúng ta không đi ngựa, ngồi thuyền như vậy khi nào mới tới nơi?"

    Thiếu nữ được gọi là tiểu thư là cô gái mang mũ sa (mũ có màn che) màu trắng chỉ lộ ra chiếc cằm thon nhỏ cùng với làn da trắng nuột.

    Thân hình yểu điệu lả lướt như liễu đào.

    Vừa nhìn là biết một thế hệ đại mỹ nhân sắp xuất thế.
     
    Back
    Top Dưới