Dị Giới  Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,386,630
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hong-bang-lap-quoc-ky-rewrite.jpg

Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
Tác giả: PTQDung
Thể loại: Dị Giới, Quân Sự, Xuyên Không
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Nam chính trong câu chuyện chính là Hoàng Anh Kiệt lại có cơ hội xuyên qua dị giới, mà ở thế giới này mọi vật đều tương tự ở Việt Nam thời kì sau khi quân Minh đánh bại nhà Hồ tới trước khi khởi nghĩa Lam Sơn. nhưng không như quân Minh, Đại Hoa mạnh hơn, tinh quái hơn nên đã kìm chặt được nhân dân Bách Việt.

Vốn ý nghĩ ban đầu thì Kiệt chỉ định kiếm ít tiền sống cho sung sướng, nhưng rồi vì gia đình, vì dòng tộc, cậu phải bước chân lên vũ đài lịch sử, để cho tên tuổi vang xa khắp chốn, khiến ai cũng phải biết đến tên mình và Đế Quốc Hồng Bàng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Ai Thích Chu Tự Thư
  • Đơn Phương Không Vô Nghĩa
  • Không Phải Em! Tôi Sẽ Không Lấy
  • Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu!
  • Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 1: Một chút khái quát


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 1: Một chút khái quát

    Nam Giao Đô Ty là một trong những khu vực hành chính vừa lập ra sau khi Đại Hoa chinh phục được nước Bách Việt. Có thể tóm tắt về lịch sử của cuộc sáp nhập này như sau:

    Đời vua họ Triệu thứ 10, vua Triệu Thành Tông, húy Quốc Cường, là một vị vua ăn chơi dâm dật, bắt dân chúng phục dịch việc thổ mộc, ép thuế má nặng nề, làm trăm họ lầm than. Các quan lại từ trung ương tới địa phương cùng với hoàng thân quốc thích thì thoải mái chèn ép người dân, khiến dân chúng bần cùng, hoặc phải bán vợ đợ con, tha phương cầu thực, hoặc bán mình làm nô tỳ và tá điền,…Tình hình nguy ngập khắp nơi khiến nguy cơ những cuộc khởi nghĩa nổ ra, đồng thời từ khắp các biên cương, quân ngoại quốc lăm le bờ cõi.

    Năm Vạn Phúc Thứ Mười Hai ( một niên hiệu của Triệu Thành Tông), Dương Kính Nghiệp, một võ quan tài giỏi, được sự ủng hộ từ những quan lại có tâm với nước, đã lật đổ Triệu Thành Tông, lập nên triều đại của họ Dương, đồng thời mau chóng tiến hành những cải cách quan trọng để củng cố lại Bách Việt, tránh họa ngoại xâm đang cận kề. Dương Kính Nghiệp lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Vũ An.

    Năm Vũ An Thứ Bảy, một tông thất họ Triệu là Triệu Văn Nghị trốn qua Ai Lao, rồi đi lên phương bắc xin viện trợ của Đại Hoa để về giành lại giang sơn. Hoàng Đế Đại Hoa lúc đó là Đại Hoa Thành Tổ, húy là Chu Hữu, liền lệnh cho em trai là Xương Thành Vương Chu Định mang10 vạn tinh binh và 30 vạn dân phu tiến đánh Bách Việt:

    - 10 vạn tinh binh lấy từ:

    3 vạn lính từ Vân Nam do Vân Nam Tổng Binh- Chu Đường chỉ huy

    5 vạn lính từ Quý Châu do Quý Châu Tổng Đốc- Hoằng Thiên Hóa chỉ huy

    1 vạn lính thủy từ Lưỡng Quảng do Đề Đốc Lưỡng Quảng- Vương Vạn Tường chỉ huy

    1 vạn lính thủy từ Quỳnh Châu do Đề Đốc Quỳnh Châu- Trương Kinh chỉ huy

    - 30 vạn dân phu lấy từ:

    5 vạn dân dị tộc của Vân Nam ( dân Bạch, dân Thái, dân Miêu, dân Hồi Hột,…)

    5 vạn dân dị tộc của Quý Châu ( dân Bố Y, dân Thổ Gia, dân di,….)

    5 vạn dân dị tộc Lưỡng Quảng ( dân Tráng, dân Dao, dân Miêu, dân Động,…)

    15 vạn tù tội của những nơi đã chống lại Đại Hoa trong những cuộc trinh phạt phía trước: Khương từ Đảng Hạng, Chuẩn Cát Nhĩ, Tích Bá, Kazah từ Tây Vực, Tarta, Nãi Man, Tạng từ Thổ Phồn,….

    Năm Vũ An Thứ Tám, quân Đại Hoa tiến vào Bách Việt với sự chỉ điểm của tông thất họ Triệu, đã nhanh chóng đánh cho quân Bách Việt nhiều trận thua đau. Nhưng quân và dân Bách Việt thề sống chết giữ nước, thành ra đà tiến công của quân Đại Hoa đã chậm lại nhiều. Biết rằng cường công thì chỉ tổ tốn xương máu lính tráng, Chu Định liền dùng kế chia để trị. Một mặt, hắn cho họ Triệu quyền tự mộ lính, tự thu thuế, khiến tông thất họ Triệu hết lòng nghi ngờ quân Đại Hoa mà chuyên tâm đấu với họ Dương, khiến lính Đại Hoa được nghỉ mà dân Bách Việt đấu đá đẫm máu. Thứ hai, 30 vạn dân phu đi sang, Chu Định cho họ canh tác nông nghiệp tại những cánh đồng mà trước đây là của dân Bách Việt, nay không còn ai ở do chiến tranh, điều này cho quân đội Đại Hoa một nguồn lương thực dồi dào. Thứ ba, Chu Định cho người đi mua chuộc những kẻ có lòng dạ phản chắc, ham sống sợ chết, tham vinh hoa phú quý tới độ có thể b*n n**c cầu vinh, tạo thành lực lượng tay sai.

    Sau một năm chuẩn bị, vạn sự đã có đủ, Chu Định nhanh chóng tung quân đánh bại người Bách Việt, truy lùng họ Dương, đẩy họ phải trốn sang Ai Lao. Còn với Triệu Văn Nghị, hắn được phong làm vương như một phiên thuộc của Đại Hoa, nhưng đồ cống nạp thì cực kỳ hà khắc. Thế nhưng điều này lại làm Triệu Văn Nghị thấy thoải mái, vì đòi đồ cống vẫn đỡ hơn là không trả nước cho hắn. Thế nhưng hóa ra Triệu Văn Nghị nghĩ ngây thơ quá, sau 3 năm liên tục đòi cống nạp cao giá, những tên tay sai mà ngày trước Chu Định mua chuộc đã sách động lòng dân, gây loạn, giúp Đại Hoa có cớ can thiệp. Thế rồi lấy lý do quốc chủ Bách Việt không có năng lực, Chu Định liền phế Chu Văn Nghị, xóa tên Bách Việt và lập ra Nam Giao Đô Ty- tức là đơn vị hành chính cấp một của Đại Hoa, nhưng dân bản địa đông hơn dân Đại Hoa vừa chuyển đến.

    Sau khi thành lập Nam Giao Đô Ty xong, Chu Định đã ở lại và xây dựng vùng đất này thành một bàn đạp cực kỳ tốt để chuẩn bị công cuộc tây chinh qua các tiểu quốc ở cạnh Bách Việt như Miến Điện, Xiêm La, Ai Lao, Chân Lạp rồi lấn sang đất Thiên Trúc ở bên cạnh. Tất nhiên, chiến tranh thì tiêu hao sẽ cực kỳ lớn, nên việc này phải chậm mà chắc, không thể hấp tấp vội vàng. Cũng vì vậy, Đại Hoa tiến hành đầu tư vào Bách Việt rất cẩn thận: một mặt phải khiên vùng đất này trở thành chủ lực cho những cuộc chiến liên miễn sắp đến, mặt khác phải khiến người dân ở đây không nổi loạn khi đã được võ trang.

    Để làm được điều này, triều đình Đại Hoa tiến hành các biện pháp chính trị- kinh tế- quân sự- văn hóa liên hoàn:

    Về chính trị, Đại Hoa xây dựng những lực lượng tay sai từ trung ương tới địa phương để ngăn cản sự đoàn kết và phản kháng của dân Bách Việt. Tiếp đó, ngoài một phần dân phu đã đến Bách Việt lúc trước, một phần lớn dân Hoa và các tộc thiểu số được đưa xuống Bách Việt, tiến hành đồng hóa và làm hỗn loạn, từ đó dễ bề cai trị nơi đây.

    Về kinh tế, Đại Hoa thi hành những chính sách bóc lột nặng nề dân Bách Việt: thuế, kiểm soát hàng hóa, thu mua ác ý những mặt hàng chiến lược như sắt, muối, gạo,… đồng thời đưa ra những điều ưu đãi cho dân Đại Hoa và bè lũ tay sai. Điều này làm kinh tế Bách Việt phát triển què quặt, phụ thuộc mạnh vào triều đình Đại Hoa. Hơn nữa, người dân di cư từ Đại Hoa xuống hoặc những kẻ đã hàng phục thì được cho những chỗ đất tốt, những trọng điểm kinh tế, còn dân Bách Việt bị đẩy ra vùng biên thùy, vùng hẻo lánh, chỗ khó canh tác làm ăn,…

    Về quân sự, quân đội Địa Hoa duy trì lực lượng tinh nhuệ ngày trước đã vào Bách Việt: 10 vạn, chia ra đóng giữ những chỗ hiểm yếu: các thành trì lớn, những vừa lúa, hải cảng quan trọng, … Quân tay sai tuy vẫn có, nhưng trang bị không chỉ kém hơn một bậc, lại còn phải chịu giám sát của Giám Binh người Hoa mới được, nên lực lượng này gần như không có khả năng nổi loạn thành công. Đồng thời, nếu như các lực lượng quân đội Đại Hoa được đóng quân gần nguồn cung cấp lương thực hoặc các thành trì lớn để dễ bổ sung quân giới, lương thực hoặc người, thì quân tay sai Bách Việt thường là lính thú đóng ở biên ải, luôn đúng trước nguy cơ chạm mặt lực lượng quân đội các nước như Ai Lao, Lan Xan, Chân Lạp, Chiêm Thành, …. rất cần chi viện từ phía sau nên không thể không nghe lời các chỉ huy Đại Hoa,

    Cuối cùng, văn hóa, thứ đã giúp Bách Việt tự chủ bấy lâu, thì người Hoa càng quyết tâm tàn phá thông qua việc đốt bỏ kinh sách của người Bách Việt viết, đưa kinh sách người Hoa dùng, lại đưa các nền văn hóa, tôn giáo mới từ những vùng đất Đại Hoa chinh phạt được du nhập vào Bách Việt, khiến người Bách Việt chỉ trong 20 năm đã hỗn loạn về văn hóa, cổ kim chống đối lẫn nhau, xung đột văn hóa, tôn giáo ngày càng trầm trọng.

    Sau 16 năm thi hành các chính sách trên, về cơ bản thì Nam Giao đã mất khả năng chống đối và buộc phải chấp nhận thân phận nội thuộc. Đáng lẽ, triều đình Đại Hoa nên tiếp tục chính sách đồng hóa bắt buộc thêm chừng 10- 20 năm nữa, thì vùng đất Nam Giao này sẽ mãi mãi nằm trong cương thổ Đại Hoa, nhưng lần lượt hai nhân vật quan trọng nhất đảm bảo thi hành những chính sách trên chết đi: Đại Hoa Thành Tổ Chu Hữu và Xương Thành Vương Chu Định. Sau khi hai nhân vật này chết, hoàng đế kế tục là Đại Hoa Thành Tông Chu Củng Lượng quyết định củng cố quyền lực thông qua các cuộc chinh phạt: Cao Câu Ly, Đông Doanh, Đột Quyết, Tây Bắc Hãn Quốc, Miến Điện, Thiên Trúc, Chiêm Thành, Chân Lạp…

    Trong bốn cuộc chinh phạt Chiêm Thành, Chân Lạp, Miến Điện và Thiên Trúc, do nằm ở vị trí thuận lợi xuất quân, Nam Giao là một trong những nơi bị ép phải điều động nhân- vật lực nhiều nhất, khiến người dân Nam Giao nhanh chóng có thái độ bất mãn với triều đình Đại Hoa, đồng thời những lực lượng mong muốn khôi phục Bách Việt cũng dần dần hoạt động trở lại. Tiếc là quân đội Đại Hoa vẫn rất mạnh, nên Nam Giao vẫn giữ nguyên tên gọi là Nam Giao Đô Ty.

    Tuy vậy, các cuộc chinh phạt của Đại Hoa Thành Tông Chu Củng Lượng đã không đạt được kết quả như ý: trừ Đông Doanh và Cao Câu Ly bị chinh phục và sáp nhập thành Đông Doanh Đô Ty và Liêu Đông Đô Ty, thì tất cả những cuộc chiến khác đều thất bại thảm hại: tổn hao binh sĩ, lương thảo, tiền bạc,… khiến những thế lực trước từng ủng hộ Chu Củng Lượng nay lại ra chiều chống đối. Để có lại sự ủng hộ, Đại Hoa Thành Tông Chu Củng Lượng quyết định tăng thêm sưu thuế tại những vùng đất vừa chiếm được không lâu: Đông Doanh, Liêu Đông, Nam Giao, Thổ Phiên, Tây Vực,… cùng với việc đánh thêm thuế vào những sắc dân khác dân Hoa như: Khương, Miêu, Bạch, Thái,…. Không chỉ tăng sưu thuế, cống phẩm quý hiếm cũng bị yêu cầu tăng sản lượng: trầm hương, gỗ quý, ngà voi, ngọc trai, đồi mồi,… làm đời sống dân chúng những nơi này càng thêm khốn khổ. Thậm chí ở nhiều nơi, dân chúng đã tìm cách đi tới những vùng xa xôi hẻo lánh mà những chính sách thuế má của triều đình Đại Hoa không vươn tới được, bất chấp sự nghèo khó, giao thông bất tiện hay là cả sự nguy hiểm luôn rình rập.

    Làng Hồng Bàng cũng là một nơi như thế, nó được lập ra bởi những người không chịu nổi thuế má khắc nghiệt của Đại Hoa, trong làng có 3 họ lớn là - Đào, Đỗ và Hoàng. Đây cũng là 3 dòng họ khai làng, họ Đào xuất thân từ trung nông, họ Đỗ là tiểu thương còn họ Hoàng là lính thú. Vốn xuất thân lính thú, nhân một đợt đi tìm hiểu địch tình, nhận thấy địa thế vùng đất mà ngày nay là làng Hồng Bàng có thể ở được, cụ tổ họ Hoàng đã bàn bạc với những người khác, trong đó hai họ Đào, Đỗ là ủng hộ nhiệt tình nhất. Rồi thời cơ thuận lợi, họ liền di dời lên đây sinh sống.

    Khi di dân lên đây, để tránh bị phát hiện từ quan quân triều đình, làng Hồng Bàng gần như tự cô lập mình, tự sản tự tiêu, trừ những mặt hàng không thể tự sản xuất được như muối, sắt, vải,… thì họ mới đi trao đổi, mua bán. Hơn nữa cũng không xuống thành thị hay quận huyện trao đổi mà thường lên những chợ của người Thượng.

    Nhưng cũng chỉ được chừng 20 năm, Đại Hoa tiếp tục tiến hành công cuộc nam tiến, đánh vào các quốc gia phía nam. Ngôi làng Hồng Bàng bị phát hiện ra, song do đã hơn 20 năm trôi qua, tình hình đã có nhiều biến đổi, những người lập làng đầu tiên đã già, lớp con cháu không phải chịu sự áp bức của quân Đại Hoa nên cũng không muốn phải sống chui lủi, thế nên làng Hồng Bàng chấp nhận chịu sự cai trị của chính quyền do Đại Hoa lập ra. Đồng thời, nguyên nhân quan trọng nhất khiến họ chấp nhận chịu về lại với sự kiểm soát cũng là vì tình hình Nam Giao cũng có cải thiện hơn, khi Đại Hoa Thành Tông Chu Củng Lượng chết, Đại Hoa Thường Tông Chu Lại lên ngôi, cho giảm tô thuế, lao dịch tại những vùng đất mới chiếm đóng, củng cố sản xuất, hòa hảo các sắc dân trong Đại Hoa.

    Sau khi làng Hồng Bàng nhập vào bản đồ địa chính, quan lại được cắt cử tới cai quản, dân cư được di dời tới cùng, đúng theo chính sách của Đại Hoa Thường Tông. Dẫu vậy, làng Hồng Bàng cũng nằm ở một vị trí địa lý không thuận lợi: ít đất canh tác, nhiều đồi núi, biển cũng ít sản vật gần bờ, thành ra không mấy dân chuyển tới, chất béo cũng không đủ sức thu hút quan lại, nên sau khoảng chục năm thì làng gần như được tự quản.

    Không người chuyển tới, song việc chính thức thành làng xã của chính quyền Nam Giao, nên thông tin trong và ngoài làng không bị đứt đoạn, những người trẻ tuổi ở làng Hồng Bàng cũng đã sớm chán ngán sự nghèo khổ và tù túng trong làng, quyết định ra khỏi làng tìm cơ hội đổi đời. Hoàng Văn Định cũng làm thế, cho dù tài năng có hạn, thủ đoạn không có gì, chỉ có sức khỏe hơn người.

    Lúc này, thương mại đường biển phát triển mạnh mẽ giữa Nam Giao với các nước như Chiêm Thành, Chà Và, Lữ Tống, Thủy Chân Lạp,… nên các đại thương nhân rất cần người phục vụ trên thuyền. Thấy giá cao, lại cậy sức khỏe, Hoàng Văn Định nhảy lên một con thuyền buôn. Con thuyền này là của một thương nhân lớn, tên là Hoàng Tư Trịnh, người này buôn bán khắp các nước trong nước ngoài, tiền muôn bạc vạn, thuyền ông ta đóng lớn như chiến thuyền, có cả đại pháo, có thể đánh đuổi cả hải tặc.

    Tiếc thay, nhân họa dễ phòng, thiên tai khó tránh, một trận bão lớn đã đánh chìm thuyền, trừ Hoàng Văn Định cùng người thiếp của chủ thuyền là Văn Nguyệt Nga, còn lại không ai sống sót. Lúc này Văn Nguyệt Nga đã có thai, nên nhờ hoàng Văn Định cùng cô quay lại nhà của Hoàng Tư Trịnh, định mẹ nhờ con mà quý. Nhưng Văn Nguyệt Nga chỉ là thiếp thất, chính thê của Hoàng Tư Trịnh vốn không đã ghen ghét, nên liền vu cho cô là sao chổi, sát phu, định đánh chết tại chỗ. May sao Hoàng Văn Định cứu kịp. Không còn nơi nương tựa, người thân lại ở xa xôi tít tắp, Văn Nguyệt Nga đành ủy thân cho Hoàng Văn Định, cùng người thanh niên nghèo khổ thành vợ chồng.

    Ban đầu thì người nhà ông, nhất là cha mẹ Hoàng Văn Định thấy con trai mình thực ngốc, vì mang vợ con người ta về, dù gì thì khác máu tanh lòng, đứa con đầu tiên của Nguyệt Nga không được ông bà ưa. Văn Nguyệt Nga sinh ra trong nhà có của ăn của để, được giáo dục cẩn thận, lấy chồng trước lại là người giàu, tất nhiên không kham nổi việc nhà nông, thành ra rất vô dụng khi mới về, càng làm cha mẹ chồng ghét. May sao, Hoàng Văn Định kiên trì nên mẹ con cô được ở lại nhà của Hoàng Văn Định. Cuối cùng thì chút chữ nghĩa và tài lẻ cô học được cũng phát huy chút tác dụng khi giúp mấy người trong làng lập sổ sách khi đi buôn bán, làm giấy tờ, viết thư, … nên có chút thu nhập, thành ra cô cũng không còn bị chì chiết nhiều như lúc đầu. Đến khi Văn Nguyệt Nga sinh cho người chồng mới một đứa con trai, mọi việc càng thêm tốt đẹp. Đứa bé tên gọi Hoàng Anh Kiệt.
     
    Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 2: Cuộc sống thường ngày


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 2: Cuộc sống thường ngày

    Làng Hồng Bàng nằm ở mạn nam của huyện Thăng Bình, châu Nam Bình, phủ Thăng Hòa, sát biên giới Chiêm Thành. Ở phía đông trông ra biển lớn, phía tây- nam và bắc đều có đồi núi thấp vây quanh. Chính vì địa hình như thế nên giao thông rất khó khăn, và cũng ít có sự soi mói.Nguồn nước ngọt chính của làng Hồng Bàng đến từ dòng sông Xuyên- một con sông không quá lớn, nhưng sâu, nước chảy khá siết, bắt nguồn từ những dòng suối từ đồi núi phía bắc.

    Nguồn nước từ sông Xuyên không quá dồi dào, lại xa làng, nên lúa nước không bội thu, còn việc trồng lúa cạn không phát triển do đất đai hạn chế. Ngoài làm nông, nghề đi biển cũng phát triển, do gần biển. Có điều nghề đi biển thì cực nhọc, lại nguy hiểm do những yếu tố thời tiết, có khi có thể mất trắng cả người và thuyền, thành ra dù gần biển mà dân làng cũng ít được ăn cá tươi. Chưa hết, giao thông cách trở vì núi nón tùng điệp, vận tải đường biển cũng khó vì nơi này vốn ít người biết đến, thành ra có muốn thông thương cũng không thể, dân làng để có thể trao đổi hàng hóa thường phải đi xa, gồng gánh vất vả, mà cũng ít có khả năng lên chợ huyện, mà thường là chợ của người Thượng, để tránh bị quân triều đình kiểm tra.

    Cuộc sống khó khăn, không nhiều thanh niên chịu nổi, họ phần nhiều đều quyết tâm đi làm giàu bằng cách lên huyện, thậm chí ra huyện khác làm ăn, đi làm cả năm tết mới về một lần, nhưng nhờ thế mà cũng rủng rỉnh tiền mà tiêu, chứ cứ cố giữ cái đất Hồng Bàng chó ăn đã gà ăn sỏi này thì mãn kiếp không giàu nổi. Chỉ độc nhất Hoàng Văn Định là một người đã đi xa lại trở về làng, đã thế lại còn mang theo cả vợ đẹp về. Ban đầu ai cũng chê Hoàng Văn Định không chí tiến thủ, hoặc ghen ghét việc hắn có cô vợ đẹp, nhưng rồi sau này thì họ chỉ toàn ghen ghét thôi. Không chỉ vì Văn Nguyệt Nga đẹp, mà còn vì cô không khác gì một cây rụng tiền cho Hoàng Văn Định.

    Văn Nguyệt Nga là con nhà gia giáo, học đủ cả cầm- kỳ- thi- họa- y, sau làm thiếp một đại thương, lại học thêm tính toán, buôn bán, …, vì chuyện không may phải nương tựa Hoàng Văn Định, nhưng cô vẫn muốn con mình được sống tốt, nên đã tích cực sử dụng những gì mình biết để kiếm tiền. Biết rằng người Thượng thường hay thiếu muối, Văn Nguyệt Nga đã thúc chồng làm muối bán lên cho người Thượng, rồi lấy các sản vật của người Thượng đem về các chợ ở huyện mà bán cho dân xuôi, lại cố tậu trâu tậu ngựa mà về để cấy cày và thồ hàng. Các việc sổ sách, kế toán, Nguyệt Nga cũng làm chu đáo, nên tiền bạc không bị hao hụt không đâu. Được sự chỉ dạy của một người vợ giỏi, nên sau 4 năm, Hoàng Văn Định nhanh chóng giàu lên, trở thành người giàu nhất làng. Đến khi này, nhận thấy đời sống vật chất đã đủ để cho con mình một cuộc sống tốt, Văn Nguyệt Nga mới đồng ý sinh con, chính là Hoàng Anh Kiệt.

    Hoàng Anh Kiệt sinh ra, Văn Nguyệt Nga chăm sóc cẩn thận, không những bồi bổ về thể chất bằng thức ăn ngon hay những bài thuốc bổ đúng liều, cho vận động đầy đủ mà cô cũng bồi dưỡng cả về mặt tinh thần bằng việc đọc thơ, hát ru, kể chuyện cho con nghe. Cũng vì những điều mẹ mình làm, nên khi Hoàng Anh Kiệt tỏ ra thông minh một chút, hầu như dân làng cũng không nghi ngờ gì nhiều. Kiệt lấy đó làm may mắn lắm, vì cậu gần như không phải giải thích sự thông minh đột xuất của mình hay phải giả ngu trong những năm đầu đời này, bởi Hoàng Anh Kiệt không phải một đứa trẻ sơ sinh mà là một người trọng sinh đến từ Việt Nam thế kỷ 21, năm 2018.

    Hoàng Anh Kiệt ở thế giới cũ là một sinh viên ngành kỹ thuật đã ra trường và đi làm việc tại nước ngoài: xây dựng cơ sở hạ tầng viễn thông cho những nước đang phát triển ở Nam Mĩ, Châu Phi. Ở những nước này, điều kiện giải trí gần như không có, không có máy chơi game, không có bar, không khu giải trí, thành ra đọc truyện trên mạng là thứ giải trí duy nhất Hoàng Anh Kiệt có được. Trong các loại truyện mà cậu ta hay đọc ở truyencv thì Hoàng Anh Kiệt khá thích loại lịch sử- quân sự, và biết bao lần cậu mong được sống ở một thế giới như thế. Nhưng đó là trong tưởng tượng thôi, chứ Kiệt tuyệt không mong muốn thành sự thật một chút nào, vì thế giới cổ đại thực sự rất- rất- rất khó chịu, y như những gì Kiệt đang phải chịu đựng vậy.

    Đầu tiên, điều kiện sống ở thế giới này khá tệ, như đã nói ở trên thì làng Hồng Bàng là một làng nghèo, cho dù nhà Kiệt có gọi là khá giả thì so với thế giới cũ vẫn chưa là gì: nóng không có quạt điện, mưa không có áo mưa, tối không có đèn điện, mà đèn dầu có thì cũng phải thật tiết kiệm. Thức ăn cũng không quá tốt, thịt cá và trứng ít có đã đành, đằng này rau cũng nghèo nàn khi mà gần như chỉ có độc mấy thứ như rau muống, rau khoai, rau dền,… còn mấy loại mà Kiệt quen ăn như cà rốt, cải bắp, su hào,… lúc này vẫn chưa được du nhập vào Nam Giao, có lẽ vẫn ở phương tây chăng. Đã vậy, gia vị cũng rất hạn chế, nước mắm không ngon do làm khá thô sơ, bột canh không có chỉ có muối, tiêu bắc là hàng khó mua, mì chính tất nhiên không hề có rồi. Vừa ngồi nghĩ về những món ăn trong quá khứ, Kiệt cầm chọc chọc vào bát trong sự thòm thèm và nhớ nhung.

    - Sao con cứ mãi chọc chọc đũa vào bát cơm thế hả?- Hoàng Văn Định vỗ nhẹ vào tay Kiệt.- Ăn cơm thì phải chú tâm chứ!

    - Dạ!- Kiệt đáp lời rồi và cơm để ăn thật nhanh rồi còn làm việc nhà xong rồi đi chơi. Lúc này Kiệt mới có 7 tuổi, công việc được giao cũng hết sức nhẹ nhàng: cho mấy con gà ăn, đưa trâu ra đồng ăn cỏ và nếu có thể thì nhặt ít củi mang về nhà để đun nấu. Trừ khi vào ngày mùa, khi mà cả nhà gồm ông bà, cha mẹ, cô dì chú bác phải ra làm việc đồng áng thì Kiệt sẽ phải kiêm thêm việc đưa cơm và trông em- Hoàng Anh Tài, đứa em mới 2 tuổi của Kiệt. Còn Hoàng Anh Minh, đứa con riêng của mẹ Hoàng Anh Kiệt thì giờ này chắc đang ở huyện với mẹ cậu- phụ mẹ cậu chuyện buôn bán.

    - Thôi nào, cứ để thằng nhỏ ăn uống từ từ, dù gì cũng không phải vội!- Bà nội của Hoàng Anh Kiệt thấy cháu ăn vội ăn vàng thì quay sang trách con trai. Người ta hay nói con hư tại mẹ, cháu hư tại bà là vì thế.

    - Mẹ để con dạy con chứ!

    - Dạy cái gì mà dạy, cháu mẹ ngoan ngoãn nghe lời thế này cần gì phải dạy thêm nữa chứ! Kiệt nhỉ?

    - Dạ!- Kiệt cũng đáp lại, tốc độ ăn cũng chậm lại một chút, nhưng giờ thì chuyên tâm ăn hơn, chứ không nghĩ ngợi linh tinh gì nữa, nên cũng chỉ một lúc là ăn xong.

    - Thôi nào!- Ông nội Kiệt nói- Bữa cơm sáng thì không nên có sự to tiếng! Bà nó lần sau không nên bênh cháu quá, con trai mình phải dạy con là đúng! Nhưng còn con, cháu nó sai thì nhắc nhẹ chứ sao lại đánh nó làm gì!

    Nghe bố mình nói thế, Hoàng Văn Định dở khóc dở cười, rõ ràng chỉ vỗ nhẹ một cái mà đã bị coi là đánh sao. Lúc này thì Kiệt cũng đã ăn xong bữa sáng, nên nhanh chóng đứng dậy mời mọi người ăn cơm và mang bát đi rửa. Sau đó Kiệt cầm thóc đi cho gà ăn, rồi trèo lên mình con trâu đực lớn, cưỡi nó ra đồng. Đi sau con trâu đực lớn, là mấy con trâu cái ngoan ngoãn cũng bầy nghé con. Mẹ cậu giỏi làm ăn nên tậu được trâu đã đành, lại biết y lý nên chăm trâu khéo, trâu cái đẻ tốt, nghé mau lớn thành ra đàn trâu nhà cậu đã có tới 9 con: 1 trâu đực, 4 trâu cái, 4 nghé ọ. Chỉ riêng đàn trâu này đã ngang ngửa bao nhiều là tài sản rồi, nên việc trông nom nó tất nhiên không chỉ giao cho một mình Hoàng Anh Kiệt được. Sau khi Kiệt dẫn đàn trâu ra khỏi nhà, rất nhanh có mấy đứa trẻ kéo ra vẫy tay gọi Kiệt.

    Trong làng không chỉ có mình Kiệt là con nít và những đứa trẻ kia đều là con cái của một gia đình nào đó ở trong làng. Dân làng thì nghèo, nên trẻ con sớm biết gánh vác việc nhà. Mẹ của Kiệt biết con mình nhỏ khó trông nổi đàn trâu lớn, lại cả những con nghé hay chạy linh tinh, nên đã tìm thêm mấy đứa trẻ nhà nghèo khác đến giúp, đổi lại chúng được một suất cơm. Một mặt, chúng giúp Kiệt trông đàn trâu, để không bị mất trâu. Mặt khác, đây cũng là đồng tiền đi trước, mua chuộc dân làng, để họ không vì ghen tị với họ Hoàng mà hại trâu ( giết trâu, cắt gân, cắt lưỡi, giết nghé,…), gắn lợi ích của họ với đàn trâu của nhà họ Hoàng, thì họ sẽ càng thêm bảo vệ chúng.

    Đám trẻ nhanh chóng nhập bọn với Kiệt, thuần thục dẫn đàn trâu ra đồng cỏ xa làng. Đồng cỏ xanh không bằng phẳng, nhiều gò đống, nhưng được cái cỏ mọc um tùm, cao quá đầu trẻ em, nếu ở đây mà chơi trốn tìm thì thật là khó tìm vô cùng, thậm chí người đi tìm giận bỏ về mà thắng trốn có khi không biết.

    - Đại ca, lần này bọn đệ kiếm củi, đại ca ở lại trông lũ trâu nhé.- Một đứa bé hét to sau khi dẫn đàn trâu ra bãi cỏ. Nó gọi là Đào Văn Bắc, tầm 9 tuổi, nhưng không cao to hơn Kiệt bao nhiêu. Nguyên nhân có lẽ chủ yếu vì nhà nghèo nên suy dinh dưỡng, phát triển không được tốt.

    - Ừ!- Kiệt đáp lại trước khi nhảy lên một gò đất cao để trông chừng đàn trâu.

    Công việc chăn trâu không qua vất vả, chỉ phải cái việc siêng để ý đến mấy con nghé, tránh cho chúng nó chạy lung tung, con đâu người chăn có thể tự do làm việc khác, nên bọn nhỏ nhân đó làm được chút việc riêng: kiếm củi, bắt cào cào, dế mèn, chuột đồng,… để phụ gia đình. Ban đầu bọn nó hay làm tự phát, thành ra mấy lần suýt mất nghé. Kiệt thấy thế thì giận lắm, liền gọi chúng nó ra mắng cho một trận ngay. Lúc đó Đào Văn Bắc là thằng cậy to khỏe nhảy ra cãi lý, còn định đánh cho Kiệt mấy cái để dọa thằng nhóc dám mắng mình.

    Kiệt vốn không phải lính tráng gì, nhưng đã từng phải đi những nơi gian khổ, trộm cướp hoành hành, vài miếng võ phòng thân vẫn có. Một đòn vật rồi khóa tay đơn giản làm cho Bắc chết khiếp, cũng dọa luôn bọn còn lại. Thế nhưng Kiệt cũng biết chỉ có uy h**p không thôi thì không đủ, bọn này rồi nhất định sẽ tìm cách trốn đi tìm thú vui. Kiệt bèn định ra chế độ làm việc mới: luân phiên canh gác. Mỗi ngày ra đồng sẽ có một đứa phải làm người canh gác, ở lại canh bọn trâu bọn nghé, trong khi những đứa khác có thể đi kiếm đồ cải thiện. Nếu trâu nghé có chuyện thì hô to gọi về để tiếp ứng kịp thời, tránh để có chuyện bất ngờ. Đứa phải ở lại canh trâu sẽ được chia sẻ một phần chiến lợi phẩm mà bọn đi tìm đồ cải thiện tìm thấy, gọi là tiền trách nhiệm. Nhờ chế độ làm việc này, hầu như không có con trâu con nghé nào còn gặp chuyện nữa mà bọn nhóc cũng có thể tìm được chút gì bỏ miệng hoặc giúp gia đình. Bọn trẻ phục Kiệt lắm, gọi Kiệt là đại ca.
     
    Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 3: Chiếc bơm nước


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 3: Chiếc bơm nước

    - Ê chúng mày ơi, chuẩn bị đưa trâu ra sông nào!- Kiệt nhìn thấy bọn nghé con bắt đầu đi lung tung thì vội gọi to lên. Một lúc sau thì đám trẻ con quay lại, mang theo những đồ kiếm được: đứa thì mang củi, đứa mang ít quả dại, đứa mang ít rau rừng, có đứa lại bắt được mấy con cào cào, châu chấu gì đó để đi làm mồi câu.

    - Chán quá, ở đây em thấy có mấy bầy dúi, giá mà anh chờ thêm tí nữa thì tốt!- Đào Văn Bắc than thở.

    - Khỉ gió ạ! Tao cũng muốn đợi lắm chứ, nhưng nghé nó không cho!

    - Bọn nghé này không biết chịu khổ gì cả, làm hại cả anh em mình!- Một đứa trẻ nói góp lời.

    - Thôi đi Khang, không thích thì khỏi chăn nhá!- Đào Văn Bắc quắc mắt nhìn thằng kia

    - Ấy là nói thế thôi!- La Khang, một nhóc tầm 7 tuổi, em họ của Đào Văn Bác, cũng là một trong những đàn em của Bác ngày trước, giờ là đàn em của Kiệt. Thằng này tính hơi khôn lỏi một tí, hơi ngại khổ một tí, lại thích mơ mộng viển vông.

    Việc coi đàn trâu cũng không có gì quá vất vả, nhưng khi trâu đã ăn khá no thì lại phải dắt chúng đi một vòng lớn ra sông bởi vì đồng cỏ mà Kiệt đang cho bọn trâu này ra ăn cỏ không có nguồn nước thuận tiện cho trâu uống: sông, suối hay đầm hồ đều không có, chỉ có một cái giếng sâu thường dùng để múc nước cho người uống. Giếng nước này là do nhà Kiệt đào, tiện cho người dùng khi cần nên luôn tràn đầy nhưng để múc được lên đủ để cho trâu uống thì chỉ có là lực sĩ. Mà cũng chỉ có thể làm một hôm thôi, chứ làm mãi sao được. Cũng chính vì thế, đồng cỏ này tuy lớn, nhưng chỉ có trâu nhà Kiệt thả.

    Mấy tháng đầu tiên khi Kiệt đi chăn trâu, chuyện này cũng khá bỡ ngỡ nên cậu không để ý lắm, cứ làm như được dặn thôi. Nhưng bây giờ, khi đã quen việc, mới thấy được sự bất cập này ảnh hưởng lớn tới mình như thế nào. Đàn trâu cần uống nước, nếu không thì chúng sẽ thấy khát và làm loạn, lúc ấy thì rất mệt. Nhưng cứ dắt chúng nó đi đi về về thì không chỉ tốn thười gian, mệt xác mà cũng không đủ thời gian để đi kiếm thức ăn thêm hay củi đóm gì đó cả.

    - Giá mà có người đào sông đến tận đây thì tốt!

    - Khang ơi, mày mơ mộng viển vông nó vừa vừa thôi. Nếu đào được cả dòng sông đến đấy thì người ta đã làm ruộng ở đó rồi.- Bắc chửi to.

    - Thế thì em ước cho nước suối phun lên thành hồ, như truyện Sự Tích Hồ Ba Bể mà đại ca vẫn kể!- Khang cũng không thấy thẹn gì, thoải mái gây cười.

    - Ha ha ha!

    - Thế thì mày đi tìm thuồng luồng đi, bảo nó giúp!

    Mấy câu chuyện bông đùa của bọn nhóc, nhưng khiến Kiệt như thấy được một kế hoạch khả thi. Không, không phải đào sông tới tận đồng cỏ, mà là đem nước từ giếng lên cho trâu uống. Ở thế giới cũ, Kiệt đã từng ở những vùng sâu vùng xa và ở các nước nghèo, điện nước không có, nước phải lấy từ giếng lên, dùng gàu múc thì vất vả, nên họ dùng bơm tay.

    Bơm tay này hoạt động như một cái bơm kim tiêm ý tế, tức là dùng lực hút chân không để hút chất lỏng. Tất nhiên do áp lực không đủ, phải thiết kế hai nắp dễ dàng đóng mở ở đoạn chặn ống hút và phần di động. Khi bơm, người dùng đẩy cần gạt, theo nguyên lý đồn bẩy thì phần di động di chuyển lên trên, tạo lực hút chân không, hút nắp đóng mở ở ống hút lên kèm theo một phần nước. Khi đã không thể kéo lên tiếp, người ta bắt đầu nâng cần gạt, làm phần di động đi xuống,áp lực mở nắp của phần di động khiến nó có thể đi xuống, đồng thời đóng nắp phần chặn ống hút, không cho nước tụt xuống. Sau nhiều lần làm, nước sẽ được bơm lên vòi và chảy ra. Chỉ cần hứng chậu là xong. Nhớ tới cách này xong, Kiệt liền vỗ tay vào đùi một cái thật mạnh, rồi rú lên đau đớn, làm cả bọn nhìn cậu trong sự ngơ ngác.

    Nhưng lúc này không vội làm, mà có muốn làm cũng không thể, bởi vì cậu nhớ lý thuyết, nhưng từ lý thuyết đến thực hành còn một khoảng cách xa với. Mà quan trọng nhất, là phải lập bản vẽ để hình dung ra cấu tạo từ nguyên lý hoạt động và sau đó là tạo ra một mô hình để kiểm tra cấu tạo có sai sót gì không. Cẩn thận như thế vì trò này cậu chưa làm bao giờ, sai là dễ xảy ra.

    Từ bữa hôm đó trở đi, Kiệt rất chuyên tâm vẽ vời. Nhà không có giấy, cậu vẽ ra đất, ngày phỉa làm thì đêm vẽ dưới ánh trăng. Thế rồi, Kiệt đem những đoạn tre trúc nhỏ ra thử nghiệm. Mọi việc cũng được, không khó khăn, nên Kiệt bắt đầu vào việc làm một sản phẩm thử nghiệm.

    Cơ chế đòn bẩy và vỏ ngoài là những thứ dễ chế tạo, nhưng chúng sẽ được làm sau cùng, bởi tất cả những gì cậu sắp làm sau đó đều là thủ công, độ sai số sẽ là 100% so với tính toán, nên những thứ đó phải làm sau, phải dựa theo cái sai số của thực tế.

    Rồi Kiệt làm cái ống hút nước. Ở thế giới cũ, chỉ cần ra mua ống nhựa thẳng PVC là xong, tệ nhất thì phải mua cái ông kim loại nặng nề, nhưng cũng được. Ở đây, tất nhiên sẽ chả có cái ống nhựa nào cả, với cả Kiệt là một thằng nhóc nhà nghèo, không đủ tiền để đặt một cái ống kim loại, nên cậu ta dùng tre. Tre là thứ nguyên liệu dễ kiếm, lại có độ bền khá, không độc, nên Kiệt chọn. Khó khăn khi dùng tre chính là những đốt tre. Rất khó để đục một phát xuyên từ đầu đến cuối một cây tre dài đủ để xuống được giếng, nên phải làm từng đoạn nhỏ rồi ráp lại. Kiệt đục những đoạn tre giống nhau về bề ngang, sai số bằng mắt thường là phải chấp nhận được, rồi lấy đoạn tre khác to hơn ốp vào chỗ nối, dùng dây rừng tước nhỏ để buộc thật chặt. Làm cách này đã thủ công, Kiệt lại thiếu kinh nghiệm và sức khỏe, nên rõ rỉ lớn,nhưng cũng tạm chấp nhận được.

    Nghe thì khó khăn đấy, nhưng đó mới là đoạn dễ nhất thôi. Cơ cấu đóng mở nắp chặn ở ống hút nhằm ngăn không cho nước chảy xuống khi phần di động hạ xuống hạ và ở phần di cộng để dễ đi xuống thì mới thực kinh khủng. Kiệt phải làm tỷ mẩn bằng tay với những miếng tre già cứng cáp hàng chục lần. Dụng cụ câu dùng là một con dao thật cùn để mài những miếng tre già cho chúng nó tương đối khít. Sau đó là dùng vải- xé từ những chiếc quần áo của Kiệt, bọc lại để tạo độ khít tốt nhất, không cho lỗ hổng để nước thoát ra hoặc chân không không tốt. Sau đó, Kiệt làm phần chốt chặn- giống như bản lề cửa vậy, giữ cửa hoạt động đúng yêu cầu. Dùng những chiếc khoan tay tự chế theo cơ cấu đánh lửa bằng ma sát- liên tục xoay tròn một chiếc que để đục xuyên qua chỗ cần làm bản lề là một thử thách của lòng kiên nhẫn và sự cẩn trọng. Chỉ cần một chút sai lầm, xuyên không thẳng là coi như phải vứt đi thay cái mới. Hai tháng không nghỉ mới làm được hai sản phẩm tương đối phù hợp.

    Cuối cùng, mọi thứ cũng xong, và mất nguyên vả một vụ mùa mới được. Nhưng bù lại, sản phẩm của cậu thực sự đã làm việc trong giai đoạn khó khăn này: nhà Kiệt tậu thêm mấy con trâu. Sau khi thử đi thử lại nhiều lần, Kiệt mới dám đem ra khoe với bọn nhóc cùng chăn trâu với mình.

    - Ê mấy đứa, từ nay bọn mình không phải lùa trâu ra sông nữa rồi!

    - Có chuyện gì thế hả đại ca!

    - Tao đã có cách gọi được nước từ giếng lên cho trâu uống!- Kiệt vui vẻ đáp lại.

    - Cái gì, không lẽ anh là thuồng luồng hóa thành!- La Khang giả đò hét to để tạo hài hước, và bọn trẻ hưởng ứng cười phá lên.

    - Đi theo tao!- Kiệt không hiểu sao lại thấy bực quá, dù cậu ta cũng là một thanh niên đi đó đây rồi. Dẫn bọn nó ra chỗ cái giếng, chỉ cho chúng cái bơm tay của mình, Kiệt bảo- Có cái này rồi từ nay mình không phải đưa trâu ra sông nữa, nó sẽ hút nước từ giếng lên.

    - Thật hả đại ca!- La Khang rụt rè hỏi

    - Trông cái thứ xấu xí này thế mà cũng làm được việc ư!- Đào Văn Bắc thì vô tư hỏi làm Kiệt xấu hổ muốn chết, vì rõ ràng thứ cậu chế tạo xấu quả, chả có chút mĩ quan công nghiệp nào.

    - Nhưng mà nó là được việc. Lại đây mà xem.- Kiệt gắt lên chống chế.

    Dẫn cả bọn tới chỗ cái bơm, Kiệt bắt đầu hướng dẫn bọn nó sử dụng và làm mẫu. Chả mấy chốc, những dòng nước chảy ra ào ào làm bọn nhóc ngạc nhiên trợn tròn mắt. Cũng phải mất một lúc chúng nó mới tiếp nhận hiện thực là từ nay có thể thoải mái ở đây chăn trâu và nghỉ ngơi chứ không phải dắt trâu đi ra sông uống nước nữa.

    Từ chỗ kinh ngạc, bọn nó bắt đầu tò mò tiến lên thử, đứa nào cũng phải làm chục cái, để nước phun ào ào ra đất cho bọn trâu lại uống, hoặc bọn nó thò tay thò chân vào rửa ráy cho sướng. Hôm đó, bọn nhóc chỉ có để ý lũ trâu cho chúng không chạy ra xa, còn lại thời gian chủ yếu là ra bơm nước, cho dù trâu không uống nữa.

    Câu chuyện về chiếc bơm tay của Kiệt không mất bao lâu để truyền khắp làng. Trong vòng mấy hôm liên tục, người ta kéo nhau ra chiêm ngưỡng cái bơm, rồi tự tay thử nó. Mỗi khi nước chảy ra, dù là người đã nhìn nó hàng chục lần, họ vẫn ồ lên như thấy lần đầu tiên. Thế rồi họ bắt đầu dò hỏi Kiệt cách làm.

    Cái này thì Kiệt đã chuẩn bị từ lâu, cậu đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện về việc thử và sai không khác gì Edison khi tìm ra cách để đèn sáng lâu hơn qua 1000 lần thí nghiệm. Cậu nhóc nói rằng nào là bị câu chuyện về việc hút nước từ giếng lên đánh động, nào là thử chọc que xuống hút, rồi thủ dùng đục thẳng ông tre dài mà không được ra sao, nghĩ ra cách nối tre thế nào,…. khiến ai cũng thấy hấp dẫn, thú vị. Thậm chí chuyện Kiệt kể còn được coi không khác gì chuyện ngụ ngôn, được các ông các bà trong làng dùng để giáo dục con cái. Còn Hoàng Anh Kiệt thì nghiễm nhiên trở thành con nhà người ta trong mắt mọi người.

    Chiếc bơm tay, tuy tác dụng không quá lớn, nhưng lại khiến mọi người bắt đầu chú ý hơn tới Hoàng Anh Kiệt, kể cả ông bà, bố mẹ của cậu nhóc này lẫn người dân trong làng. Và như thế, sau này khi Kiệt định làm gì đó, mọi người sẽ có sự giúp đỡ, để Kiệt không phải một mình làm tất nữa. Và với Kiệt lúc này, đó cũng là một sự tưởng thưởng xứng đáng.
     
    Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 4: Bạn bè


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 4: Bạn bè

    Cái bơm tay của Hoàng Anh Kiệt đã khiến mọi người thấy ngạc nhiên và khâm phục sự cần cù, chăm chỉ và sáng tạo của cậu nhóc, nhưng chiếc bơm tây cũng không có quá nhiều ứng dụng trong cuộc sống hàng ngày, vì mọi người đều cảm thấy chỉ để múc ít nước mà là tốn kém như thế thì thà dùng những cách thô sơ, thủ công như múc gàu còn tốt gấp chán vạn. Nhưng Hoàng Anh Kiệt không chán nản, khoa học kỹ thuật không xuất hiện thì thôi, mà đã có xuất hiện thì nhất định sẽ có ứng dụng. Lúc này cần phải làm cho mọi người biết đến nó đã, còn công dụng ra sao thì có thể tìm thêm sau. Như ứng dụng nổ lõm mà các thợ mỏ tìm ra ban đầu chỉ để khác chữ lên đá, nhưng trong chiến tranh nó lại là nguyên lý để phá hủy những cỗ xe bọc thép, xe tăng đấy thôi.

    Với người lớn, phát minh của Kiệt chỉ có chút thú vị, nhưng với đám con nít, nhất là những đứa cùng Kiệt ra chăn trâu, bọn nó thực sự khâm phục Kiệt, và giờ không chỉ những đứa cùng đám chăn trâu gọi Kiệt là đại ca, mà nhiều đứa cùng tuổi với cậu trong làng cũng gọi cậu như vậy. Được một đám trẻ nít gọi là đại ca cũng không phải thành tựu lớn lao, nhưng cũng không có hại. Nếu khéo léo, Kiệt có thể làm bọn này thực tâm theo mình, rồi kéo chúng nó đi đánh ra một phen sự nghiệp.

    - Tụi mày, trâu ăn no đi ngủ rồi, bọn mình chơi gì đi!- Kiệt đề nghị

    - Chơi đánh khăng đi!- La Khang nói

    - Trò đó chơi cũng nhiều rồi, hay chơi đấu vật.- Đào Văn Bắc xoa xoa ban tay, hưng phấn nói. Mấy đứa trẻ khác thì bĩa môi, bởi trừ Hoàng Anh Kiệt ra, Bắc chưa từng thua bất kỳ đứa nào cả, vì nó lớn tuổi hơn nên khỏe hơn, lại quen đánh nhau với đám cùng lứa nên càng lợi hại.

    - Chơi chuyền!- Một đứa bé gái đề nghị, và bọn con trai không thèm đáp lại luôn.

    - Nếu không thì chơi đá bóng đi!- Kiệt nghĩ một hồi, thì nghĩ ra trò chơi tương đối thích hợp.

    - Đá bóng là thế nào ạ!

    Phí mất một lúc để giải thích cách chơi và luật xong, lại bện thêm cầu mây để làm bóng, cả bọn liền chơi. Trò chơi không hổ danh môn thể thao vua ở thế giới cũ, đã làm bọn trẻ thích mê. Nhưng mà chơi vầy một hồi là chán, vì Kiệt hễ tham gia bên nào là đá cho bên kia hàng chục quả vào lưới, thậm chí kể cả khi cậu đồng ý làm thủ môn. Trách sao được, tuy cậu ta không phải một cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng kỹ thuật đá bóng của những ông như Messi, Ronaldo thì xem quá nhiều, mà với bọn siêu gà này chỉ cần thế là đủ.

    Đang chơi được một lúc, đột nhiên Kiệt thấy có mấy đứa nhóc khác kéo đến xem. Bjn này cũng là trẻ con trong làng, nhưng vì ít gặp nên Kiệt cũng chả thân quen lắm, chỉ biết sơ sơ cái tên.

    - Các bạn chơi gì hay vậy!- Một cô nhóc bạo dạn đứng lên hỏi chuyện đám của Kiệt

    - Dạ, bọn em chơi đá bóng!- Bắc đột nhiên xông ra giới thiệu, giọng nghe lễ phép không ngờ.

    - Ai mà mày lễ phép quá vậy!- Dù lớn hơn Kiệt 2 tuổi thì Bắc vẫn chỉ có 7 tuổi, tất nhiên chưa có biết yêu đương, nên Kiệt thấy tò mò thân phận cô nhóc kia là ai mà làm thằng cứng đầu này phải nhũn người ra như thế.

    - Chị họ em.- Bắc đáp- Con gái rượu của tộc trưởng học Đào, tên là Đào Thùy Linh. Nhỏ này đanh đá lắm, vì được chiều mà. Đã thế nhà bác trưởng họ lại là giàu có, có khi còn hơn nhà đại ca ấy.

    - Cho bọn mình chơi với được không?- Đào Thùy Linh lại hỏi tiếp

    - Cũng được!- Kiệt cũng không ngại, bóng đá thì phải đông người chơi mới vui. Đám trẻ kia nhanh chóng nhập cuộc sau khi Kiệt đã nói sơ qua luật, và cậu bắt đầu lui ra ngoài làm trọng tài, vì Kiệt cảm thấy nếu mình nhập cuộc nữa thì bọn nhóc mới đến sẽ bỏ chạy ngay vì bị ăn hành quá nhiều.

    Cuộc đấu diễn ra hết sức quyết liệt, và hơn 15 cái thẻ vàng đã được rút ra chỉ trong vòng 15 phút. Tất cả những trò chơi xấu: cùi trỏ, đẩy, dùng tay chơi bóng,… đều được thể hiện một cách trắng trợn. Nhưng trò chơi vẫn còn hấp dẫn bọn nhỏ, nên trận đấu chưa bị gián đoạn đến khi chiếc thẻ vàng thứ 16 được rút ra. Đó là chiếc thể vàng thứ hai với Đào Thùy Linh, cho một pha cản người trong tình huống có thể tạo thành bàn thắng, và điều này đồng nghĩa với việc cô bé sẽ bị nhận thẻ đỏ và rời sân, đội của cô phải thi đấu thiếu người. Thấy điều này sẽ mang lại thiệt hại nặng nề cho phe mình, Linh và đội của mình phản đối, nhưng Kiệt vẫn kiên quyết ra lệnh cho cô bé rời sân. Đội của Linh và cô bé chày cối không chịu trong khi đội còn lại cũng không tỏ ý cần phải đặt nặng luật lệ. Kiệt sau một hồi suy nghĩ thì cũng thôi, vì đây là lần đầu tiên bọn này chơi bóng đá, không biết luật cũng là bình thường. Hơn nữa lúc này chỉ là đang chơi, chứ không phải thi đấu nên cũng nên du di, vì thế Kiệt liền nói:

    - Không bị phạt đuổi ra sân cũng được, nhưng cứ phạm lỗi quá 3 lần sẽ phải chịu phạt để đội bạn đá penalty.

    - Đá gì?

    - Sút phạt trực tiếp, một cầu thủ đội bạn đứng cách cầu môn 6 mét, đối mặt với thủ môn và sút bóng ( đây toàn là trẻ em 7- 8 tuổi thôi, nên không thể đá 11 m được)

    Luật chơi thoải mái hơn, nên bọ nhóc cũng hào hứng hơn, Kiệt thổi phạt cũng ít phải nghe phân bua, nhưng số lần đá penalty thì tăng chóng mặt. Đến khi kết thúc trận đấu, thì hai bên đã ghi 59 bàn thắng. Và cả bọn đều vui vì kết quả này, kể cả Kiệt. Dù đã là người lớn, nhưng ở một thế giới quá mức buồn tẻ do thiếu những trò giải trí như ở đây, thì quả thực trận đấu bóng đá trẻ con như vừa rồi đã có thể coi là đặc sắc.

    Cũng từ sau trận bóng, Kiệt quen được thêm với nhiều đứa hơn, cả bọn cùng lập ra một nhóm chơi chung với nhau:

    Hoàng Anh Kiệt

    Đào Văn Bắc, con trai thứ của chi thứ họ Đào, nhà làm nông, từng cậy sức mà làm đại ca bọn trẻ cùng tuổi trong xóm, sau bị Kiệt đánh thì tôn Kiệt làm đại ca.

    La Khang, đàn em của Bắc ngày trước, tính hơi khôn lỏi. Nhà La Khang đi biển.

    Đào Thùy Linh- trưởng nữ họ Đào, thông minh, khỏe mạnh và cực cứng đầu.

    Đào Văn Lộc, em trai của Linh, một thằng nhóc hay thẹn thùng, luôn nói thực lý nhí trước người lạ.

    Nguyễn Quảng- nhà nghèo, bố mẹ đi làm tá điền cho gia đình Kiệt, còn cậu ta chăn trâu cùng Kiệt.

    Vũ Văn Đặng, con thứ hai nhà bác thợ rèn trong làng

    Hoàng Văn Tâm, em họ của Kiệt, con chú thứ ba của Kiệt là Hoàng Văn Đinh- thợ mộc

    La Bảo, em họ La Khang, nhà làm nghề nông.

    Không chỉ bày trò chơi để cùng chung vui, Kiệt cũng rất hào sảng khi vung tay giúp đỡ bọn này: cho bọn này cùng thả trâu vào đây để uống nước từ vòi bơm. Là một bãi cỏ rộng lướn, chỉ vì không có nguồn nước uống cho trâu nên người dân ít chăn ở đây, lâu dần thành thói quen. Nhưng với đám trẻ chơi chung với Kiệt, khi lùa trâu ra đây chăn, có bơm nước để trâu uống, cỏ nhiều để trâu ăn, chỗ rộng để chơi, thì chúng không chút khách sáo nào mà không đến đây chăn trâu cả.

    Ngày nông nhàn qua đi, vụ mùa lại tới, đám trẻ em làng Hồng Bàng tất bật trong việc giúp đỡ gia đình. Công việc nhà nông thì rất nhiều, nhưng việc bọn trẻ cần phải lo thì không có gì quá vất vả: mang cơm nước, phụ nhổ mạ cấy lúa, mang dụng cụ, chăn dắt trâu đến đồng,... Còn những việc nặng nhọc như cày bừa, tưới nước, bón phân, dọn cỏ, trông chim,… thì người lớn làm hết. Nhà Kiệt cũng không ngoại lệ, dù bố mẹ Kiệt có buôn bán phát đạt, nhưng dân lấy ăn làm gốc, tiền không thể ăn thay cơm, mà việc đồng áng thì quá nhiều, dù có tá điền cũng không dễ xong việc. Mà ta điền làm thuê cũng phải trả công, nếu cùng làm thì có thể tăng thêm năng suất mà tiền công vẫn thế.

    Với Hoàng Anh Kiệt, vào vụ nông là lúc rất chán, vì tất cả bạn bè đều đã đi phụ gia đình hết, tới tối mới có thể gặp nhau. Nhưng lúc này không có đèn điện, mà đứa nào cũng mệt, thành ra chỉ có thể ngồi kể chuyện cho nhau nghe. Chuyện bọn này kể nói trắng ra thì nghe chả hay ho gì, vì nhà nông nên mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, không có nhiều cái mới mẻ, Kiệt đành phải kể mấy truyện cổ tích, ngụ ngôn hay truyện cười cho thiếu nhi mà cậu biết kiếp trước. Với bọn nhóc thì đó quả là sự giải trí không gì sánh bằng, nhưng với Kiệt thì điều này quá là nhàm chán, chả vui vẻ gì, y như là tự cù mình vậy. Thế là trong đầu cậu sự thôi thúc việc phát triển thêm nhiều công nghệ mới phục vụ cho vụ mùa càng hiện lên rõ rệt.

    Suy đi ngẫm lại, kết hợp các kiến thức kiếp trước và tình hình khách quan của ban thân hiện tại, Kiệt biết mình cần phải làm ra một đồ vật có tính đột phá và sự cần thiết lớn đối với người nông dân, bởi hiện tại tuy Kiệt có được chiếc bơm tay nhưng do ứng dụng hạn chế nên người lớn vấn chỉ coi cậu như đứa trẻ có chút sáng ý thôi, họ có thể thuận miệng khên cậu mấy câu, nhưng muốn chỉ đạo họ làm một thứ gì đó thì đừng hòng.

    - Này, mấy ngày nữa là phải tát nước lên ruộng cao, việc ấy vất vả vô cùng, vậy chúng mày có muốn được nhàn hơn không?

    - Anh lại có ý tưởng gì mới à!- La Khang nghe thế thì hỏi vội ngay, ý tưởng về cái bơm tay của Kiệt đã làm nó thấy vị đại ca này quả thực phi phàm, nay lại có ý tưởng gì mới nữa thì thực đáng sợ.

    - Ừ, tao sẽ cho bơm nước lên trên đó.- Kiệt thủng thẳng đáp

    - Bơm anh làm cũng được, nhưng nước bơm lên ít quá.- Nguyễn Quảng lắc đầu. Làm nhiều nên nó biết muốn đủ nước cho ruộng cần nhiều nước thế nào, bơm của Kiệt làm không hẳn tốt hơn tát nước bằng gàu là bao.

    - Mà cũng mệt nữa chứ, không hơn việc dùng gàu tát là bao đâu.

    - Bọn mày dám liều không, vì tao đảm bảo lần này sẽ làm nước lên đủ cao, đủ nhiều mà sức không mất mấy.

    - Bọn em không sợ mệt, nhưng đại ca đã có ý tưởng giúp cho bọn em, sao chúng em không thể giúp đại ca chút sức.- Đào Văn Bắc lên tiếng đầu tiên.
     
    Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 5: Tiền lời đầu tiên


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 5: Tiền lời đầu tiên

    Việc tưới tiêu cho ruộng lúa vốn rất cực nhọc, để có đủ nước cho một sào ruộng có khi phải hai người tát nước cả nửa ngày, cộng thêm thời tiết ở vùng đất mà làng Hồng Bàng ở, thì gió biển và sức nóng làm cho nước ở ruộng bốc hơi cực nhanh, chỉ chưa đầy 3 ngày là phải đưa nước lên tiếp. Cũng chính vì cực nhọc như thế, nên khi Hoàng Anh Kiệt đi thầu việc, ai cũng đồng ý. Mỗi lần bơm nước cho một mảnh ruộng rộng một sào= 1000 m2, chỉ mất có 1 xu, giá rẻ nên ai cũng thấy chấp nhận được. So với việc phải phơi nắng cả ngày, dùng gàu múc nước tới rã cả tay thì trả 1 xu cũng đáng.

    Để có thể bơm nước lên trên những khu ruộng, Kiệt đã chế ra máy bơm nước tay quay ( các bạn có thể tìm trên youtube: máy bơm nước từ vành xe đạp). Thứ này chế tạo khá dễ, bơm nước lên ruộng ổn. Với chiếc máy bơm mới chế tạo, Kiệt và nhóm của cậu ta dễ dàng hoàn thành công việc: nước bơm lên nhanh, tốn ít sức. Thậm chí Kiệt có thể tận dụng để bơm những nhà có ruộng kề nhau- ruộng thấp hơn bơm trước, rồi lại bơm nước ở ruộng thấp đã bơm lên ruộng cao, rồi lại bơm ở ruộng thấp. Trừ một số ruộng của người dân không quá khá giả không chịu thuê mà chấp nhập tát nước bằng tay hoặc của người nhà những đứa trong nhóm đang khó khăn về tài chính một tí, nên Kiệt bơm cho miễn phí còn đâu hầu như dân làng đều mở hầu bao ra.

    Tích tiểu thành đại, những hợp đồng mới liên tục đến với nhóm của Kiệt, và giúp cả nhóm kiếm một khoản bộn. Tổng cộng thì nhóm đã kiếm được 24 đồng, chia ra thì mỗi đứa được 3 đồng- một khoản tiền không phải là nhỏ với những đứa trẻ ở nông thôn khi mà một đồng là có một 2,5 cân gạo hoặc 1 cân muối trắng loại tốt hay 3 lạng thịt. Khả năng kiếm tiền của hoàng Anh Kiệt khiến người ta kinh ngạc lắm, và họ cũng bắt đầu để ý tới cái máy bơm. Để tránh những sự chú ý không cần thiết, Kiệt đã giới thiệu từ đầu rằng chiếc bơm là sản phẩm của cả nhóm, và bọn nhóc- tất nhiên rất ham được chú ý đã cùng cậu ta nhận phần vinh dự ( trách nhiệm) này. Cầm số tiền trong tay, lại bàn tán về những sự tán dương của dân làng với mình, đám trẻ thấy sướng, đứa nào cũng cười không khép nổi miệng.

    - Số tiền kiếm được từ vụ này rất là khá, chúng ta có thể kiếm được thêm vào vụ sau nữa!- Đào Văn Bắc hồ hởi

    - Sao lại phải vào vụ sau, đừng quên còn có những ruộng rau, những vườn cây cần tưới nước, nếu ta nhận thầu hết, ta có thể kiếm được thêm nhiều nữa!- Nguyễn Quảng vốn hay đi làm thuê cho người trong làng cùng bố mẹ, nên biết rõ những chỗ có thể dùng tới cái máy bơm này.

    - Thế thì mệt chết mất.- La Khang bĩu môi, có tiền rủng rỉnh rồi, đi tiêu pha một chút mới là đúng nhất

    - Vậy thì Quảng có thể dùng máy bơm cũng được, nhưng tiền công cho riêng Quảng được không!- Nguyễn Quảng dè dặt đề nghị

    - Vậy sao được, không có cả bọn cùng làm thì được cái máy bơm ấy cho chú mày dùng à! Tiền cứ phải chia đều.- La Khang gạt phắt ngay, Nguyễn Quảng nhà nghèo, chăm chỉ lại khỏe, nó mà làm thì tiền vào như nước, trong khi đó Khang lười quá, làm thì thấy mệt, mà không làm để Quảng kiếm sạch tiền thì ghen tức, nên phá chơi.

    - Anh Quảng có lý chứ, máy bơm thì đúng là anh em mình là ra rồi, nhưng mà nếu anh ấy đi làm một mình thì sao lại phải chia cho bọn mình nữa.- Vũ Văn Đặng, con người thợ rèn trong làng, cũng là con nhà lao động, nên thấy việc chia chác không công bằng theo công bỏ ra là chướng tai gai mắt lắm.

    - Chú mày nói gì kì thế, cái máy này có nhà ai có đâu, không có nó thì còn ối ấy mà kiếm được tiền dễ thế, chú mày thử tát nước tay xem có ói cơm ra không.

    - Nhưng mà anh nói vậy không có được, nếu thắng Quảng nó tự đi làm, lại dùng máy, cùng là trả tiền thuê máy chứ gì mà phải chia đều.

    - Tao thấy cứ phải chia đều.

    - Thôi, chút tiền con ấy mà cũng giành!- Đào Thùy Linh thấy cuộc tranh cãi đã có phần gay gắt, lập tức lên tiếng can. Nhưng thực sự cô cũng rất mâu thuẫn, Quảng nhà nghèo, cô rất thông cảm, nhưng chiếc bơm này có phần của cô góp vào, nếu dùng nó phải trả tiền là đúng.

    - Không cần phải tranh cãi nữa đâu!- Hoàng Anh Kiệt nói, và bọn nhóc nhìn Kiệt, đứa nào cũng chờ đợi, tài trí của Kiệt làm bọn nó khâm phục nên cậu nói gì thì điều ấy chắc chắn rất đáng nghe.- Tao đã bàn chuyện này với bố của thằng Tâm và bố của thằng Đặng, họ sẽ chế ra những chiếc máy bơm khác.

    - Chế thêm ấy ạ.

    - Làm kiểu bọn mình là làm cò con, máy cũng rất thô ráp, hiệu suất không cao, nên tao quyết định chế cái máy khác tốt hơn, mà người tao quen nhất lại biết nghề mộc là bố Tâm, nên tao nhờ ông ấy chế tạo dùm. Cái máy dùng tốt hơn máy của mình nhiều, lại có thể chế tạo hàng loạt. Tao đã cùng ông chú tao chế luôn cả cái máy bơm nước nữa, hiệu suất càng vượt trội.

    - Vậy ý đại ca là gì?- Đào Văn Bắc dè dặt hỏi

    - Ý tao đơn giản thôi, mình bán máy cho ai có khả năng mua để họ tự làm, giá tao tính cũng rẻ thôi- 5 đồng một cái máy, mình được 1 đồng, chia đều cho tất cả.

    - Tức là không làm gì cũng có tiền rồi.- La Khang ngẫm một hồi rồi rạng rỡ hẳn.

    - Ừ!- Kiệt đáp- Còn cái máy này Quảng cầm về mà dùng.

    Sau khi nhận được món lợi mới, hời hơn cái máy bơm cũ, thì việc để ý chút tiền cực nhọc kiếm được từ việc làm thuê không còn ở trong sự chú ý của La Khang nữa, nên nó thoải mái hẳn ra, không phản đối ý kiến của Kiệt về việc cho Quảng cái bơm cũ.

    - Dạ!- Quảng suýt khóc, toan cảm ơn Hoàng Anh Kiệt

    - Thôi, cảm ơn gì, mày với bọn tao là anh em cả mà! Chúng mày cũng đừng nghĩ rằng tiền từ trên trời rơi xuống, cũng phải năng động lên. Máy có bán được thì mới có tiền.

    - Nhưng mà làng mình cũng nghèo, giá 5 đồng thì hơi đắt. Nhà em mà bỏ ra thì cũng xót.- Đào Văn Bác đóng góp ý kiến

    - Giá ấy là giá sát gốc lắm rồi: 2 đồng vật liệu, 2 đồng công thợ, 1 đồng công ý tưởng. Rẻ hơn thì trừ vào tiền mình nhận nhé!

    - NHưng mà thế thì khó quá, ai dám bỏ tiền ra để mua luôn chứ.

    - Mình phải tìm cách. Thứ nhất, là mua hàng nhưng trả từng đợt, trả góp, hoặc là thuê, hoặc nhiều nhà góp tiền mua chung. Chúng mày thử xem tao đề nghị thế này …

    Kiệt cùng bọn nhóc bàn bạc rất hăng say về cách làm thế nào để bán những chiếc bơm, và vô số ý tưởng được đưa ra, cho dù không nhiều cái có thể thực hiện, nhưng cũng bổ sung rất nhiều vấn đề thực tế cho Hoàng Anh Kiệt về ý định bán máy bơm.

    Lũ trẻ, dưới sự hướng dẫn tận tâm của Hoàng Anh Kiệt cùng h*m m**n có tiền tiêu sài thoải mái, đã làm việc hết công suất: đi quảng cáo về những chiếc bơm, giới thiệu công dụng, cho dùng thử trong công việc, giải thích dịch vụ hậu mãi ( cho dùng một bơm khác nếu bơm bị hỏng và đang sửa, chỉ phải trả một khoản nhỏ), giới thiệu về trả góp,… Ban đầu dân làng còn chần chờ, nhưng chỉ một tháng dùng thử, năng suất công việc cao hẳn, lại có thể trả góp nên chi tiêu dè sẻn tí là có thể có một cái máy, hoặc là người nhà với nhau góp tiền mua máy cùng về dùng cũng được,… Tổng kết lần này, mỗi đứa kiếm được tận 10 đồng.

    Số tiền rất lớn này, nhưng cơ hội làm ăn cũng đã dần kết thúc, vì người trong làng hầu hết đã có máy bơm để dùng rồi. Trường hợp này thì chỉ có thể chờ đến khi nào mẹ Kiệt về, cậu sẽ nhờ mẹ tìm cách bán cho người Thượng hoặc dân ở huyện.

    Với đám trẻ, số tiền ấy đã lớn, với người lớn, số tiền ấy càng quan trọng, nhiều gia đình thậm chí còn thu lại số tiền ấy để trang trải cho việc gia đình. Như Nguyễn Quảng, nhà nó quá nghèo, nên số tiền ấy thực cần thiết. Những nhà khác thì cũng thu lại hầu hết, chỉ để lại một phần nhở tiền tiêu vặt, cùng lắm là được tới 1 đồng. Nhưng với Hoàng Anh Kiệt, số tiền này là vốn dự phòng lúc nguy khốn, không thể rời tay. Kiệt dùng lý lẽ và cả sự cứng đầu để kiên quyết giữ chặt số tiền này.

    Là cháu đích tôn ông bà Kiệt ủng hộ nhiệt tình mà cậu ta cũng đã chứng tỏ được cái tài của mình, nên bố Kiệt không quá lo lắng việc cậu nhóc dùng tiền bừa bãi. Được cầm toàn bộ số tiền- 13 đồng, Kiệt cũng không keo kiệt, lấy hẳn một đồng ra mua chút thịt về nấu món ngon đãi bạn bè.

    Bữa cơm không quá cầu kỳ, cũng không hoàn toàn bằng số thịt mà Kiệt mua- bọn nhóc góp vào rất nhiều thứ khác: rau dưa, ốc ếch,... nhưng tương tự như một bữa tiệc khao quân, ai cũng thấy vui.

    - Ước gì chúng ta có thể ăn thế này suốt ngày.- La Khang ước

    - Nếu thế thì còn gì bằng.- Bọn trẻ cùng đáp lại

    - Cứ đi theo đại ca thì còn sợ thiếu cơ hội sao?

    - Đúng! Đại ca, bọn em nhất định theo anh tới cùng.

    - Hì hì, các cậu an tâm, bọn mình cùng tiến tới trước, nhất định sẽ có cuộc sống tốt hơn bây giờ.

    - Vâng!

    Giờ phút này, nhìn bọn trẻ con kia vui vẻ, không hiểu sao cậu cũng thấy vui lây. Có lẽ, thứ tiền lời mà cậu thu được không phải là những đồng tiền, mà chính là tình bạn và những người bạn bè này. Có người chung sức, công việc sẽ bớt biết bao gian nan.
     
    Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
    Chương 6: Kế hoạch mới


    Quyển I: Nó là Hoàng Anh Kiệt

    Chương 6: Kế hoạch mới

    Tháng 11 âm lịch gần hết, chỉ còn chừng 25 ngày nữa là đến ngày cúng Ông Công Ông Táo, và mẹ của Kiệt – Văn Nguyệt Nga cùng với anh trai cùng mẹ khác cha nhưng chung họ- Hoàng Anh Minh quay về làng. Khác với những gia đình khác, mẹ của cậu do từng có một thời gian làm lẽ của một đại thương gia, lại là người có học, nên rất tháo vát trong việc kinh doanh, bởi thế bà mới là lao động chính và thường xuyên phải đi làm ăn xa. Trừ lúc bà phải sinh con và ở cữ như hồi bà sinh Kiệt và Tài, còn đâu một năm bà thường chỉ có ở nhà trong khoảng 2 tháng Tết- từ tháng 12 âm lịch cũng Ông Công Ông Táo tới tháng 2 năm sau.

    Thấy mẹ về, Hoàng Anh Tài- em trai của Kiệt chạy ùa ra đón. Nó gần nhảy vào người mẹ vào khóc vì vui mừng khi được gặp lại mẹ. Đứng bên cạnh mẹ là Hoàng Anh Minh- anh trai cùng mẹ khác cha với Kiệt và Tài. Cậu ta lớn hơn Kiệt 5 tuổi, nhưng không cao lớn hơn Kiệt bao nhiêu. Sở dĩ có điều này, cũng là vì cậu ta là con riêng của mẹ. Ở thời này, con có cha như nhà có nóc, cha của Minh chết khi cậu ấy chưa sinh, mẹ lại lấy chồng mới và thời kỳ Minh còn nhỏ thì bà chưa thể làm ra tiền như bây giờ, nên Minh chịu rất nhiều thiệt thòi: ít được chăm sóc, ăn uống không đủ chất, hay bị bọn trẻ trong làng cô lập, bắt nạt,… Chỉ tới khi mẹ kiếm được tiền nhờ việc buôn bán, mọi thứ mới cải thiện chút đỉnh. Nhưng mẹ lo Anh Minh không được chăm sóc cẩn thận, nên quyết định dẫn Anh Minh đi theo mình để tiện chăm sóc. Còn Anh Kiệt và Anh Tài đã có ông bà nội và các cô các chú chăm, nên mẹ không quá lo lắng.

    Hoàng Anh Kiệt không quá xúc động khi gặp lại mẹ, một người đã trên 30 mà còn làm nũng hay khóc và mè nheo mẹ thì thực sự là làm không nổi, nhưng vì mối liên hệ máu mủ ruột rà thực sự ở thế giới này, Hoàng Anh Kiệt cũng có thể ôm Văn Nguyệt Nga như một đứa nhóc ôm mẹ.

    - Nhóc Kiệt dạo này có ngoan không, có biết trông em, giúp đỡ bố và làm việc nhà không?- Vừa bế Kiệt lên, mẹ cậu ta vừa nựng cậu, vừa hỏi chồng.

    - Nhóc Kiệt không chỉ ngoan mà còn giỏi nữa, nó đã kiếm ra tiền rồi.- Bố của Kiệt hào hứng khoe

    - Kiếm tiền!

    - Đúng thế!- Hoàng Văn Định không chút giấu diếm kể lại hết mọi việc Kiệt đã làm được. Văn Nguyệt Nga sau chút bối rối và ngạc nhiên lúc đầu, liền bắt đầu hỏi han cẩn thận.

    - Tất nhiên là con làm rồi, con cực kỳ thông minh mà.- Kiệt vỗ ngực, giọng tự đắc lắm. Kiệt biết giờ đây không phải lúc giấu tài, lúc này có muốn giấu cũng không được, mà làm thế còn gây sự nghi ngờ, chi bằng thẳng thắn thừa nhận mọi việc, nhưng lái cho dư luận theo hướng tốt cho mình. Kiệt bắt đầu kể lại mọi thứ, nhưng việc cậu ta dẫn dắt suy nghĩ cho lũ nhóc để chúng có thể làm được thì giấu tiệt. Vì Kiệt chỉ dẫn dắt chứ không trực tiếp bày cách nên dù sau này mẹ cậu có hỏi thì cũng khó bị lộ ra rằng mọi thứ hầu như do cậu nghĩ, Kiệt sẽ vẫn là một đứa nhóc có phần thông minh hơn bình thường chứ không phải thiên tài, yêu nghiệt gì cả.

    - Khá lắm, con yêu của mẹ!- Nguyệt Nga xoa đầu đứa con trai thứ hai, thưởng nó một cái ôm chặt trước khi- Vậy tiền con kiếm được đâu.

    - Con dùng để làm việc khác nữa mẹ ạ!

    - Kiệt, con chỉ gặp may lần này thôi, nếu dùng số tiền đó linh tinh thì sau này không có đâu. Để mẹ giữ hộ, sau này cần gì thì bảo mẹ đưa.

    Nghe thì thật tốt, nhưng đừng hòng nhá. Câu nói này cậu đã từng nghe khi còn bé, và số tiền mà bố mẹ cậu giữ thì tất nhiên không bao giờ trở lại. Hoàng Anh Kiệt tất nhiên sẽ rất thông cảm với người lớn, họ không tin tưởng việc một đứa trẻ có thể tiêu tiền đúng cách. Và Kiệt cũng thế, cậu không tin tưởng cha mẹ mình có thể dùng số tiền này tốt. Có thể những người lớn có tuổi hơn cậu rất nhiều, nhưng bàn về việc sử dụng tiền, họ có lẽ chỉ là con nít với Kiệt- người đã được học cách dùng tiền trong một thời kỳ thương mại toàn cầu hóa.

    - Không! Con tin rằng mình có thể kiếm được thêm nhiều tiền hơn nữa bằng số vốn này!

    - Tất nhiên mẹ biết con giỏi, khi nào con cần thì mẹ sẽ đưa lại.- Mẹ của Kiệt nói thật nhỏ nhẹ, nhưng Kiệt thoáng cũng thấy đủ sự kiên quyết trong đó. Và dù biết là lời hứa trên sẽ khó thành sự thật, cậu không thể không giao số tiền này ra.

    - Bây giờ con cần dùng rồi!- Kiệt đáp ngay. Ở độ tuổi này Kiệt chưa thể công khai chống lại ý của mẹ, nên cậu quyết định nhanh là làm giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất có thể

    - Con định làm gì?

    - Con muốn bọn gà kia kìa!- Kiệt chỉ vào mấy con gà thỏ mà mẹ mang về.

    - Định làm gì hả nhóc?- Mẹ cậu nhìn con trai mình cẩn thận

    - Con sẽ vỗ béo chúng nó đến mức mẹ không tin nổi luôn.

    - Thằng nhóc này… - Người mẹ cười, rồi chọn lấy mấy con thỏ và gà cho cậu con trai, nhưng Kiệt kiên quyết chọn lấy, có đực có cái, chứ không chịu chọn một giống.

    - Con sẽ nuôi chúng, chúng còn phải sinh thêm mấy lứa nữa mẹ ạ.- Hoàng Anh Kiệt giải thích. Có lẽ vì đứa con đã ngoan ngoãn nghe lời, mà việc nông cũng không thiệt hại quá lớn, nên Văn Nguyệt Nga dễ dàng chấp nhận ý tưởng của cậu con trai.

    Cầm những thứ mình vừa đổi được từ tay mẹ, Kiệt cẩn thận đem chúng về cất thật kỹ trước khi đi ra tìm một nơi trút sự bực tức và bất lực của mình. Số tiền cậu phải nộp đáng lẽ có thể có ích hơn nếu Kiệt lớn tuổi hơn một chút và cậu có thể thực sự bộc lộ toàn bộ mọi khả năng, giờ thì nó chỉ có thể đổi lấy 1 con gà trống, 2 con gà mái. Kiệt không dùng tới các bài võ gì cả, mà chỉ dùng hết sức đấm đá túi bụi những cái cây cho tới khi hai tay đau điếng, buộc cậu phải tỉnh táo lại.

    Hoàng Anh Kiệt về nhà thì đã thấy ông anh trai cùng mẹ khác cha đã đứng ở gần cổng. Hoàng Anh Minh đợi ông em lại gần mới rút thật nhanh một ít tiền xu lẻ, nhét nhanh vào tay Kiệt. Hoàng Anh Minh từ nhỏ đã bị bắt nạt, người duy nhất chịu quan tâm tới nó ngoài mẹ chỉ có Anh Kiệt, thế nên cậu ta muốn giúp em trai mình. Những đồng tiền này là mẹ cho Minh để tiêu vặt, nhưng Minh tích cóp lại, định bụng mua cho mẹ hoặc Kiệt thứ gì đó, nhưng giờ thì Minh đang thấy là Kiệt cần hơn.

    - Anh làm gì thế!- Kiệt nắm vai của anh trai mình mà hỏi. Cậu nhìn qua số tiền mà anh trai đưa, nó là một số tiền nhỏ lại còn rất lẻ. Kiệt chẳng cần nghĩ ngợi lâu cũng biết tiền này là tiền gì.

    - Cầm đi! Anh cũng không cần lắm.- Hoàng Anh Minh nói nhanh rồi toan bước đi, nhưng Kiệt vẫn giữ chắc lấy.

    - Anh đã góp cổ phần vào rồi thì từ mai đi cùng em, em đang cần người giúp lắm nè.- Kiệt cười to

    Hai người là anh em, tuy là khác cha, Anh Minh lại lớn hơn, nhưng Kiệt một phần thì là người đã trưởng thành, hiểu được sự cô đơn của người anh trai này, phần khác cậu đã có được thực lực để giúp anh trai mình có cuộc sống tốt hơn.

    …………………..

    - Nào mọi người, giới thiệu chính thức nhé: anh trai tao- Hoàng Anh Minh. Từ nay chúng ta lại có thêm thành viên mới.

    - Hoan hô!- Tất cả mọi người vỗ tay chào mừng. Hoàng Anh Minh có thể từng bị bắt nạt bởi nhiều đứa trong làng, thậm chí có cả ở đây nhưng bây giờ, khi Hoàng Anh Kiệt đã là đại ca của nhóm bằng cả quả đấm lẫn tài năng, nhất là tài kiếm tiền.

    - Đại ca, chúng ta chuẩn bị làm gì bây giờ!

    - Sao, muốn kiếm tiền rồi à!

    - Bọn em bị thu hầu hết, nhưng trước đó cũng kịp tiêu một ít rồi.

    - Tao thì cũng thế, nhưng may sao ông anh tao có tặng thêm chút tiền khởi nghiệp, nên vẫn tốt chán. Bây giờ, bọn mình chuyển sang chăn nuôi.

    - Chăn nuôi ấy ạ. Trò ấy thì bọn em làm suốt.

    - Đúng thế anh Kiệt, có mấy con gà này mà cũng phải họp bọn em lại thì có quá không, đàn gà em hàng chục con ấy chứ!

    - Đúng là chăn gà thì mấy đứa làm suốt, nhưng giờ bọn mình có chăn gà đâu. Anh mày định đi chăn giun cơ.

    - Chăn giun?

    - Gà ăn giun nhiều thì béo đúng không, nếu mình có thể nuôi giun làm nguồn cung thức ăn chính cho lũ gà thì chẳng phải là tốt quá rồi sao. Hơn nữa bọn giun chỉ ăn đất ăn mùn, rất dễ kiếm, tiết kiệm được thóc gạo. Như thế tiền gà giảm mà gà vẫn lớn nhanh.

    Ở thế giới cũ của Kiệt, việc nuôi giun cho gà ăn đã không còn hiếm lạ, và Kiệt cũng biết chút chút về việc này. Không chuyên sâu, nhưng cũng đủ để làm thử. Do có kiến thức, dù thậm chí còn không quá sơ đẳng, nhưng vẫn là có, Kiệt tin rằng việc mình làm sẽ không quá bết bát. Và dù có thất bại một chút, thì cậu cũng còn đủ thời gian để đúc rút kinh nghiệm. Một đứa trẻ mới 7 tuổi thì còn thừa gì hơn là thời gian chứ.

    Do lần đầu làm thử, sai sót khả năng sẽ rất cao, nên Kiệt quyết định dùng phương pháp của mấy nhà khoa học thời kỳ đầu: thử- sai- thử. Tức là tạo ra nhiều điệu kiện nuôi dưỡng khác nhau, rồi nuôi giun trong đó, thử nghiệm các kiểu thức ăn, ánh sáng, đất,… để xem kiểu nào cho ra sản lượng cao nhất... Và muốn làm thế thì cần nhân lực, rất nhiều nhân lực.

    Và nguồn nhân lực tốt nhất mà cậu có thể huy động, tất nhiên rồi: đám anh em bạn bè bấy lâu vẫn theo cậu chứ còn ai nữa. Mặc dù chưa thể hiểu rõ toàn bộ những gì Kiệt nói, nhưng vì Kiệt đã làm bọn nó tin phục thông qua vụ cái bơm, nhất là lại còn kiếm được tiền, nên chúng nó đồng ý hỗ trợ cậu hết mức có thể.

    - Anh tham gia cùng bọn này đi!- Kiệt cũng không khách sáo với anh trai mình mà lập tức rủ rê lôi kéo liền.

    - Anh không nghĩ là mình đủ sức hiểu mấy thứ em nói đâu.- Anh Minh tỏ ra khá ngần ngại

    - Thì ở làng này cũng chả ai có thể hiểu cả. Nhưng em tin điều mình suy nghĩ không sai, và giờ em cần sự ủng hộ của anh. Vậy ủng hộ em nha.

    - Được, anh sẽ ủng hộ.

    - Hì hì. Vậy giờ, ta cùng làm thôi.
     
    Back
    Top Bottom