“Em ……”
“Đừng nói nữa, khi nào rảnh tôi gọi lại cho cô.”
Quế Ngọc Hải mất kiên nhẫn dập máy, định ra khỏi thư phòng, không ngờ lại thấy Văn Toàn ngây ngốc đứng trước cửa, sắc mặt trắng bệch.
Quế Ngọc Hải trong lòng cả kinh, sao cô lại đứng ở chỗ này?
Nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn cứng ngắc, dáng vẻ bị đả kích ……
Cô nghe thấy hết?
Văn Toàn biết chính mình không nên nghe lén người khác nói chuyện điện thoại, hơn nữa đã là nghe lén thì cũng nên chạy trước khi người bên trong đi ra nhưng không biết vì sao, hai chân của cô lại không thể động đậy, cô nhìn Quế Ngọc Hải, biết mình nên nói gì đó, nhưng lại một chữ cũng nói không nên lời.
Đúng vậy, tôi đồng ý đề nghị của cô mới mang cô ấy đi, nhưng tôi nghĩ cô sẽ xử lý tốt, để cho cô ấy chủ động giải trừ hôn ước, tôi không muốn cô đẩy cô ấy xuống bể bơi…….
Tuy rằng cô không nghe được lời của Huỳnh Nga, nhưng mà lời của anh nói đã đủ để cho cô biết, lần này anh cho cô đi tham gia sinh nhật, không phải bởi vì muốn cô làm quen bạn bè anh, mà là muốn cô chủ động giải trừ hôn ước.
Vậy thì, Huỳnh Nga nói chuyện họ muốn kết hôn là sự thật?
Cô ấy trong buổi tiệc đến tìm cô cũng là Ngọc Hải cố ý an bài?
Cô biết anh không thích cô, nhưng không nghĩ tới anh lại chán ghét cô tới mức như vậy, là vì cô phá hủy kế hoạch kết hôn của anh sao?
Tất cả là tại mình suy nghĩ đơn giản, cứ nghĩ Ngọc Hải đã muốn tiếp nhận vị hôn thê này rồi ……
Hồi lâu, Văn Toàn miễn cưỡng chống đỡ một chút mỉm cười yếu ớt, bởi vì cô rất sợ chính mình nếu không cười, sẽ khóc, cô cúi đầu nói nhỏ,“Thực xin lỗi.”
Sau khi nói xong lập tức xoay người, đi trở về phòng mình thiếu chút nữa đụng phải vách tường rồi.
Quế Ngọc Hải không phải không thấy được hốc mắt cô phiếm hồng, dáng vẻ sắp khóc đến nơi, có lẽ anh nên giải thích một chút với cô là anh không phải muốn Huỳnh Nga đẩy cô rơi xuống bể bơi, nhưng nói thế thì có ích gì?
Anh thật không muốn Huỳnh Nga làm như vậy, nhưng anh lại cho cô ta có cơ hội làm như vậy.
Hơn nữa chuyện như vậy phát sinh, cô cũng có điều sai, không phải nói sợ nước sao, sao lại ngốc chạy tới bên bờ với người ta, để rồi ngay cả lúc trốn cũng bị đẩy xuống chứ?
Cô làm dáng vẻ đáng thương đấy làm gì, trước kia anh hoàn toàn không để ý tới cô, nhưng chẳng phải cô vẫn ngày ngày tươi cười với anh sao, nói xong điều này, cô cũng biết anh không phải cam tâm tình nguyện đáp ứng đính ước với cô.
Phiền thật!
Vất vả lắm mới bình ổn cơn lửa giận, giờ phút này nó lại bốc cháy lên, lửa giận càng lớn càng làm cho anh buồn phiền tới cực điểm.
Sáng hôm sau, Văn Toàn theo lệ thường, chuẩn bị về Quế gia để hỏi thăm bác Quế.
Từ khi cô chuyển ra ngoài, mỗi lần có ngày nghỉ, cô đều trở về thăm bác Quế.
Ngày hôm qua cô còn tưởng rằng chính mình sẽ thương tâm mà khóc suốt một đêm, kết quả là cô khóc, nhưng chỉ khóc một chút, có lẽ là vì cô lo mắt đỏ hồng không dám về thăm bác Quế, còn nữa, Ngọc Hải đối xử với cô như vậy cũng đều là tại cô sai mà thôi.
Cô cứ nghĩ chỉ cần đối xử với anh tốt thì có lẽ sẽ có một ngày anh thích cô, nhưng mà thực thì có rất nhiều chuyện không thể cưỡng cầu, chuyện tình cảm chính là thứ đó.
Cô suy nghĩ một đêm, có lẽ cô nên chủ động đưa ra yêu cầu giải trừ hôn ước, không cần đợi hết sáu tháng, hơn nữa cho dù cô không chủ động đưa ra thì cô cũng biết Ngọc Hải sẽ đề nghị thôi.
Tuy rằng làm như vậy, có thể sẽ làm bác Mạnh thất vọng, nhưng nếu cô vẫn tiếp tục ở bên cạnh Ngọc Hải, cô sẽ chỉ làm anh càng thêm chán ghét cô mà thôi, cô lại không muốn như vậy.
Bảy giờ, Văn Toàn rửa mặt chải đầu xong, quyết định làm tốt bữa sáng như mọi ngày mới quay về nhà.
Trải qua buổi tối hôm qua, dù biết Ngọc Hải thực chán ghét cô, nhưng cô vẫn không thể trách anh hay giận anh, vẫn muốn giúp anh làm bữa sáng, anh ăn hay không thì cũng có thể đây là lần cuối cùng cô giúp anh nấu cơm.
Lúc cô đi ra khỏi phòng, người đàn ông vẫn thường đang ngủ ở giờ này hôm nay lại đặc biệt khác, anh ngồi ở phòng khách đọc báo.
Sao anh có thể rời giường sớm vậy?
Cô đi ngang qua.“Ngọc Hải, sao hôm nay anh lại rời giường sớm vậy?
Em vừa giúp anh làm bữa sáng rồi đây, anh chờ một chút, sắp xong rồi này.”
“Không cần làm.”
Ngọc Hải buông tờ báo trên tay.“Cô hẳn là biết, cho dù cô có làm thì tôi cũng không ăn".
Văn Toàn đầu tiên là ngẩn ra, rồi tự cười khổ.
Đúng vậy, anh chưa bao giờ ăn bữa sáng cô làm, bữa tối cũng thế.
“Cô không phải về nhà sao?”
Anh biết cô đến ngày nghỉ sẽ trở về gặp cha anh.“Đúng lúc tôi cũng muốn về, lên xe tôi với cô cùng về.”
Lên xe về?
Văn Toàn lặng thinh, trước kia Ngọc Hải không thường xuyên về nhà, từ khi cô chuyển đến nhà anh, cô cũng luôn luôn tự mình về, cho dù anh có về, cũng chỉ một chút là rời đi.
Huống hồ không phải anh rất ghét cô sao, cùng cô trở về, như vậy có ổn không?
Quế Ngọc Hải đứng lên.“Nhanh sắp xếp đồ của cô đi, sau khi trở về, chắc là có thể đã qua bữa sáng của thím Liên rồi.”
Thím Liên là người giúp việc trong nhà.
Tuy không biết vì sao anh đột nhiên sáng sớm nói muốn về nhà, nhưng Văn Toàn vẫn không quên nhớ rằng anh chán ghét chuyện của cô.
“Hay là anh về trước đi, em còn có chút việc phải làm, tối nay em tự mình về được.”
“Tôi có thể chờ cô làm xong.”
"Không cần đâu.”
“Chân cô không phải bị thương sao?
Ngồi xe của tôi cùng về thì tiện hơn.”
Anh để ý tới vết thương trên chân cô ư?“Vết thương của em anh đừng lo, không thương tổn đến xương, chỉ là bị thương ngoài da thôi, không ảnh hưởng đến việc đi lại.”
Anh nghĩ đến chân của cô bị thương, mới muốn lái xe đưa cô về sao?
Như vậy hai ý nghĩ trong đầu giao nhau, Văn Toàn lại cảm thấy không có khả năng vậy, trải qua chuyện tối hôm qua, cô còn không tự khôn ra à?
Có lẽ vừa lúc anh cũng muốn trở về gặp bác Quế, mới thuận đường đưa cô đi thôi.
Nhìn cô vẫn không muốn làm người đồng hành, Quế Ngọc Hải không nhẫn nại hạ lệnh,“Không cần thêm gì nữa, muốn làm cái gì thì về nhà làm, giờ đi lấy đồ, tôi ở bên ngoài chờ cô.”
Nhìn anh cầm chìa khoá xe đi ra ngoài, Văn Toàn hoàn toàn trợn tròn mắt, cô là vì sợ anh càng thêm chán ghét cô, nên mới không dám cùng anh về, anh nhìn không ra sao?
Ngọc Hải đương nhiên biết cô không muốn ngồi xe anh cùng về nhà, nguyên nhân hẳn là vì tối qua phát sinh ra chuyện, về phần anh vì sao muốn cố ý sáng sớm, đưa cô về nhà thì –
Mặc kệ là có tâm hay vô tâm đi chăng nữa, đối với việc hại cô bị thương, anh đều cảm thấy mình cũng có trách nhiệm, chỉ như thế mà thôi.
Dù Ngọc Hải và Văn Toàn lòng mâu thuẫn khi về biệt thự Quế gia, nhưng vừa nhìn thấy con mình lái xe chở cô con dâu tương lai cùng về thăm ông thì liền vui vẻ không thôi, thậm chí miệng từ lúc nhìn thấy bọn họ đi vào phòng cho đến khi cùng ngồi vào bàn ăn cũng không có khép lại.
“ Bác Quế, thân thể bác ……”
“Văn Toàn, sao con còn gọi ta là bác Quế chứ?”
Quế Lâm sửa lại, cười thân thiện.
Đúng vậy, cô quên sửa lời, vì đã mười năm gọi là bác Quế nên vẫn chưa bỏ được thói quen.“Ba, ba vẫn khoẻ cả chứ?”
“Khoẻ khoẻ khoẻ, ta còn khoẻ lắm.”
Đúng lúc thím Liên mang bữa sáng lên.“Ông chủ đương nhiên tốt rồi, ông ấy nhìn thấy thiếu gia và cô cùng về, bệnh gì cũng khỏi tất.”
Đúng thế, hai người cứ về cùng nhau như vậy thì bệnh ông chủ khỏi hết.”
Ông quản gia cũng vui vẻ tiếp lời, mọi người đều rất thích ý thiếu gia có tình cảm tốt với Đình Ân, vì mọi người đều chứng kiến thiếu phu nhân tương lai từ nhỏ lớn lên, cô rất ngoan ngoãn và thiện lương.
Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của mọi người, Văn Toàn không nói thêm gì, chỉ cùng cười với mọi người, nhìn thấy bác Quế vui vẻ như vậy, tinh thần tốt như vậy, cô cũng rất hạnh phúc, bởi vì đối với cô bác Quế chính là người cha.
Ngọc Hải cũng không nói gì, trầm mặc cùng cha ăn bữa sáng.
Kết thúc bữa sáng, Văn Toàn không nghĩ đến Quế Ngọc Hải lại không lập tức lái xe rời đi mà lên lầu hai, cô ở lại với Quế Lâm nói chuyện phiếm.
“Ba, hôm nay thoạt nhìn tinh thần ba tốt lắm.”
Cô cười nói.
“Đúng vậy, ta cảm thấy mình hôm nay như trẻ ra mười tuổi vậy, ha ha a.”
Quế Lâm cười vui cởi mở, đã lâu lắm rồi ông không có một ngày vui vẻ như hôm nay.“Văn Toàn, hôm nay là Ngọc Hải cùng con về, có phải giờ hai đứa ở chung với nhau tốt lắm không?”
Nói thực ra, lúc trước con mình đính hôn với Văn Toàn xong, đối với việc Văn Toàn chuyển tới nhà của con trai, ông đã lo lắng biết bao nhiêu, bởi vì con trai không chỉ đối với ông rất lạnh nhạt mà cũng đối xử với Văn Toàn như thế, ông rất sợ hai người trẻ tuổi ở chung không hợp làm cho Văn Toàn chịu ủy khuất.
Nhưng mà thấy con trai sáng sớm đã dẫn Văn Toàn trở về, còn ăn bữa sáng cùng ông, làm cho ông vui vẻ không thôi, nội tâm lo lắng cũng đi vơi đi hơn phân nửa, bất quá vẫn phải chờ đến khi bọn họ kết hôn xong, ông mới có thể chân chính yên tâm.
Năm đó ông sở dĩ quyết định thu dưỡng Văn Toàn, nguyên nhân duy nhất là ông đáp ứng lời của mẹ cô phải chăm sóc cô thật tốt, mặt khác, ông cũng là vì con trai, mới quyết định mang Văn Toàn trở về.
Ông và vợ là vì lời ước hẹn đời trước mà kết hôn, nhưng kết hôn không lâu sau thì phát hiện hai người khác nhau rất nhiều, sinh con xong, vợ chồng lại phân phòng ngủ, tuy rằng ông nhiều lần muốn ly hôn, nhưng vợ đều cự tuyệt, bởi vậy ông liền đem tinh lực sở hữu tập trung chú trọng vào công việc, cho dù đôi khi cũng có phụ nữ bên ngoài, nhưng chỉ là qua đường, bởi vì ông không tin vào tình yêu, mà vợ ông còn chơi nhiều hơn ông, mấy ngày không về nhà là chuyện bình thường.
Sau khi ông gặp gỡ mẹ Văn Toàn, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, làm việc trong nhà hàng ông thường ăn khi đi công tác, nhìn thấy khách luôn dịu dàng mỉm cười, rồi ông mới biết được chồng bà đã sớm qua đời, bà một mình nuôi nấng con gái, nhưng ở trước mặt, ông không nhìn thấy một tia oán thán, ngày ngày đều trông rất thoả mãn với hiện tại.
Ông bị mẹ Văn Toàn hấp dẫn, bà thật sự buông tay với số mệnh, không ham gì vật chất dục vọng, chỉ hy vọng con gái mình có thể vui vẻ lớn khôn, con gái bà giống bà, sống lương thiện, mỗi lần tới nhà bà, nhìn thấy một lớn một nhỏ lộ ra nụ cười ngọt ngào dịu dàng, ông lại cảm thấy mình như chiếm được một gia đình chân chính ấm áp.
Nay tui viết hơi nhiều mỏi tay thật sự nhưng vẫn muốn đem những bộ truyện mọi người đọc :3