Cập nhật mới

Khác HỒN PHÁCH KHÔNG SINH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
355372985-256-k248522.jpg

Hồn Phách Không Sinh
Tác giả: MinAnkne
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người vợ trỗi dậy sau mỗi vòng lặp, mang theo ký ức vỡ vụn về một bi kịch không ai dám gọi tên.

Cô phát hiện kẻ đã hủy diệt gia đình mình lại chính là người chồng cô từng yêu, nhưng sự thật phía sau còn tăm tối hơn: một thế lực cổ xưa đang giật dây mọi linh hồn trong bóng tối.

Bị giam vào vòng lặp 99 lần sống - chết - thức tỉnh, cả hai phải đối diện những sự thật méo mó về tình yêu, phản bội và hiến tế.

Khi mỗi vòng lặp nứt ra thêm một mảnh bí ẩn, không gian và thời gian bắt đầu rạn, còn linh hồn người vợ dần biến dạng bởi nỗi căm hờn không thể gọi tên.



tâm​
 
Hồn Phách Không Sinh
CHƯƠNG 1: VÒNG LẶP THỨ 99


Thời gian không bắt đầu bằng ánh sáng.

Nó bắt đầu bằng một vết nứt.

"Tách."

Tiếng gãy ấy vang lên cực nhỏ, như tiếng sợi tóc bị bứt giữa đêm khuya.

Nhưng nó lại rung trên nền thực tại, khiến toàn bộ không gian khẽ cong đi như một mặt nước bị xô lệch.

Căn phòng tối thẳm, hằn mùi ẩm mốc và kim loại, chậm rãi tự tái tạo hình dạng.

Những đường nứt li ti lẩn dưới mặt tường chập chờn rồi biến mất, như thể chính thời gian cũng ngại để lộ vết thương của nó.

Trên chiếc giường cũ kỹ, người đàn ông mở mắt.

Ánh nhìn đầu tiên của anh đâm thẳng vào khoảng trống màu xám tro phía trần nhà.

Một khoảng lặng kỳ dị phủ xuống trong vài giây đầu, như thể linh hồn anh chưa kịp nhập vào cơ thể.

Anh thở ra một hơi thở nặng nề, mệt mỏi không rõ nguyên do.

Tim anh đập nhịp rất nhẹ, nhưng không đều.

Mỗi nhịp như đang dò dẫm tìm lại cách hoạt động của chính nó.

Anh cố gượng ngồi dậy.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến anh bất giác kéo tấm chăn mỏng hơn về phía mình.

Nhưng chỉ khi đôi mắt anh dần quen với ánh sáng lờ mờ rò qua khe cửa, anh mới nhận ra nơi này là phòng ngủ của anh.

Chính xác từng chi tiết.

Nhưng cảm giác thì không phải.

Căn phòng vẫn là tông màu cũ: tường loang vàng, giường gỗ cọt kẹt, cửa sổ nứt góc.

Khung ảnh cưới đặt trên bàn trang điểm méo lệch về bên phải, y như từng ngày anh vẫn thấy.

Mọi thứ đúng tuyệt đối.

Hoàn hảo đến mức không... bình thường.

Tim anh đập lệch một nhịp.

Anh đưa tay chạm vào thái dương.

Ký ức lẽ ra phải hiện lên, dù chỉ là mảnh vụn nhưng không có gì.

Một khoảng trống trắng trơn.

Không gia đình, không tên tuổi, không quá khứ.

Chỉ biết mình vừa mở mắt trong căn phòng quen thuộc đến mức đáng sợ.

Anh thì thầm:

"Chuyện gì...

đang xảy ra?"

Chiếc gương lớn phía trước khẽ rung nhẹ dù không có gió.

Anh nhìn vào.

Bản thân phản chiếu trong gương: khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng như mất ngủ cả đời, môi nhợt đi và bàn tay run nhẹ.

Anh vẫn đang thở nhưng trông chẳng khác gì vừa được kéo lên từ đáy địa ngục.

Nhưng điều làm anh sững người không phải gương mặt ấy.

Mà là chuyển động trong gương.

Phản chiếu của anh... chậm nửa giây.

Anh giơ tay lên.

Hình ảnh trong gương giơ tay sau đó nửa nhịp.

Anh cau mày.

Hình ảnh cau mày chậm theo.

Và rồi, anh thấy nó.

Một khoảnh khắc cực ngắn, chỉ như một nháy mắt: Bản ngã trong gương mỉm cười.

Một nụ cười anh chưa từng hoặc ít nhất anh nghĩ là chưa từng làm.

Anh lùi lại theo bản năng, cả người nổi gai ốc.

Căn phòng theo đó bỗng đổi sắc.

Không phải bằng ánh sáng, mà bằng... cảm giác.

Không khí đặc quánh.

Lạnh, nhưng ngột ngạt.

Và mùi máu thoang thoảng trong từng hơi thở.

"Anh tỉnh rồi."

Giọng nói ấy vang lên phía sau lưng.

Lạnh đến mức sống lưng anh cứng đơ lại.

Anh quay lại.

Cô đứng đó người phụ nữ trong tấm ảnh cưới.

Người mà anh biết là vợ mình.

Tên cô... lẽ ra anh phải nhớ.

Nhưng ký ức anh giống như chiếc hộp rỗng, không một tia sáng.

Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc dài xõa xuống, đôi mắt đen sâu thăm thẳm.

Nhưng điều khiến anh nghẹn lại... là ánh nhìn của cô.

Nó không có sự thân mật, không có sự dịu dàng.

Nó giống như cô đang nhìn một điều gì đó từng giết chết cô.

Anh mở miệng:

"Em... là ai?"

Cô im lặng vài giây.

Ánh mắt cô không lay động.

Rồi môi cô khẽ nhếch, không phải cười, chỉ là một biểu cảm kỳ dị như thể cô vừa tiên đoán câu trả lời mà anh sẽ luôn luôn nói.

"Lại bắt đầu như vậy."

Giọng cô khàn, trầm, như được kéo từ dưới đáy nước.

Cô bước gần thêm một bước.

Anh vô thức lùi lại.

"Khoan, em đang nói gì?

Ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao anh không nhớ gì cả?"

"Đúng rồi, giống hệt những lần trước."

Cô thì thầm như tự nói với mình.

Tim anh thót lại.

Lần trước?

Nghĩa là gì?

Cô ngẩng mặt lên.

Đúng khoảnh khắc ấy khoé mắt cô... rỉ xuống.

Không phải nước mắt.

Là máu.

Một giọt đỏ sẫm chạy từ bờ mi xuống má.

Đặc, dày, lóng lánh dưới ánh sáng mờ.

Cô không chớp mắt.

Không lau đi.

Chỉ đứng đó, nhìn anh, để dòng máu tiếp tục chảy.

Anh lắp bắp:

"Em bị sao thế..."

Cô tiến lại gần hơn, sát đến mức anh nghe được tiếng thở của cô một hơi thở run nhẹ, như bị đè nén bởi hàng trăm năm thù hận.

Cô thì thầm

"Anh không còn nhớ gì thật sao?"

"Anh đã nói rồi, anh...

"

Cả phòng tối sầm.

Không phải mất điện.

Không phải ánh sáng tắt đi.

Mà là ánh sáng bị bóp lại, giống như bàn tay khổng lồ siết lấy bóng đèn của thực tại.

Lúc đó anh nghe thấy tiếng thì thầm.

Không phải từ cô.

Không phải từ anh.

Mà từ khoảng không giữa hai người

"Lại bắt đầu rồi... lại bắt đầu rồi... lại bắt đầu rồi..."

Âm thanh lặp lại như một bản ghi méo mó.

Anh bịt tai.

"Im đi!

Đây là cái gì vậy!?"

Cô vẫn nhìn anh.

Máu rơi xuống sàn, từng giọt nghe như rơi vào kim loại.

"Anh đang ở vòng lặp thứ 99."

Cô lạnh lùng nói.

"Lần thứ 99 anh chết, sống lại, và quên hết."

Anh mở mắt to, hoảng loạn.

"Vòng lặp gì!?

Anh chưa từng...

"

"Anh đã giết em."

Câu đó rơi xuống không khí như một cái búa.

Tai anh ù đi.

Cô bước tới.

Ngón tay chạm nhẹ lên ngực anh ngay vị trí tim.

Một hình ảnh chớp hiện trong đầu anh.

Anh thấy:

Một lưỡi dao.

Máu.

Một người phụ nữ quỳ gục, tay ôm bụng.

Tiếng khóc lẫn tiếng gào.

Tầng lầu tối.

Bàn tay anh siết chặt cán dao.

Anh bật lùi lại, tim đập loạn.

"Anh... anh không..."

Giọng anh nghẹn lại.

"Anh không thể..."

"Không thể làm chuyện đó?"

Cô cười, lần này thật sự là cười, nhưng đau đớn hơn bất cứ tiếng khóc nào.

"Chính anh là kẻ đã ra tay giết chúng tôi"

Không gian quanh họ bỗng rung như một tấm kính sắp vỡ.

Cô chớp mắt.

Dòng máu mới rỉ ra nhiều hơn.

Đôi mắt cô đỏ thẫm, khoét sâu vào cõi lòng anh.

"Em nhớ tất cả."

Cô gằn từng chữ.

"Còn anh thì quên, mỗi lần sống lại."

Anh lắc đầu, cố lùi về phía cửa.

Nhưng anh càng lùi, phòng càng kéo dài như thể không gian bị kéo giãn, vô tận.

Cô nói tiếp:

"Anh giết em khi em đang mang con của chúng ta."

Giọng cô run đi, nhưng không vì sợ.

Vì giận.

Vì đau.

"Anh giết luôn cả gia đình em."

Anh cảm thấy từng mảnh ký ức nhọn hoắt cứa vào hộp sọ mình.

Vỡ vụn.

Loé lên.

Rồi biến mất.

"Hãy nói đi..."

Cô tiến sát đến mức hơi thở hai người hòa vào nhau.

"Anh nhớ gì không?"

Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

Máu cô ướt đẫm hai gò má.

Nhưng điều làm anh khiếp đảm nhất là sự tuyệt vọng trong đôi mắt ấy.

Anh cắn răng.

"Anh... không nhớ gì cả."

Cô im bặt.

Một cơn gió lạnh xuyên căn phòng như ai mở cửa địa ngục.

Cô gật đầu, rất chậm.

"Vậy thì... chết đi"

Cả không gian bỗng nổ tung ánh sáng đỏ.

Tường nứt.

Sàn nhà tách đôi.

Gương trên tường vỡ thành ngàn mảnh và mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản của anh đang chết theo những cách khác nhau.

Anh hét lên.

Cô đứng yên không động đậy, nhưng bóng của cô trải dài trên mặt đất như một con thú dài hàng mét.

Hai mắt cô bây giờ không khóc máu nữa mà chảy máu ào ạt, như hai vết thương không thể khép.

"Vòng lặp thứ 99 bắt đầu."

Cô thì thầm.

Không gian gập lại như tờ giấy bị xé.

Anh bị kéo vào khoảng tối còn cô đứng lại, giữa ánh sáng đỏ máu.

Ánh nhìn của cô xuyên qua cả không gian, cả thời gian, cả những lần chết trước của anh.
 
Back
Top Bottom