Cập nhật mới

Khác Hỗn Mang

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395925426-256-k627740.jpg

Hỗn Mang
Tác giả: bigiaanga123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện xoay quanh 1 chàng trai tên Will



horror​
 
Hỗn Mang
Chương 1: Món Quà Của Hỗn Mang


Trong thế giới tăm tối và hỗn loạn đang dần sụp đổ, nơi mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, Will, chàng trai mười bảy tuổi với đôi mắt xanh thẳm ẩn chứa ngọn lửa kiên cường, đã đặt cược hy vọng cuối cùng vào một truyền thuyết xa xưa.

Truyền thuyết kể về một đền thờ linh thiêng, cánh cổng duy nhất kết nối thế giới vật chất đang suy tàn với một tầng thực tại cao hơn, nơi ngự trị một thực thể tối thượng.

Thực thể này, theo lời kể, nắm giữ quyền năng vô song đối với vật chất tối và có khả năng uốn nắn thực tại theo ý muốn.

Will tin rằng, chỉ có sự can thiệp của đấng tối cao mới có thể cứu vãn thế giới đang trên bờ vực diệt vong của cậu.

Quyết tâm như một lưỡi dao sắc bén, Will lên đường, bỏ lại sau lưng những tàn tích của một nền văn minh đang lụi tàn.

Hành trình của cậu không khác gì một cuộc hành xác.

Thiên nhiên nổi giận như thể muốn nghiền nát mọi ý chí kháng cự.

Giông tố rít gào xé toạc bầu trời, những cơn mưa đá trút xuống như muốn xuyên thủng da thịt.

Bảo táp cát mù mịt quất vào mặt cậu, làm mờ đi tầm nhìn và lấp đầy phổi bằng thứ bụi bặm khô khốc.

Rồi đến những trận bão tuyết lạnh thấu xương, biến mọi thứ thành một màu trắng xóa chết chóc, nhiệt độ xuống thấp đến mức hơi thở cũng đóng băng thành những hạt sương mỏng.

Mặt đất dưới chân Will cũng trở nên phản trắc.

Những vết nứt chằng chịt xé toạc bề mặt, những hố sâu thăm thẳm bất ngờ xuất hiện, chực chờ nuốt chửng bất cứ ai sơ sẩy.

Có những đoạn đường lún sâu, khiến mỗi bước chân của cậu nặng trĩu như mang chì.

Sấm chớp rền vang liên hồi trên đầu, những tia sét xé toạc màn đêm, giáng xuống những nơi cách cậu chỉ gang tấc, như một lời cảnh báo đanh thép từ những thế lực vô hình đang canh giữ con đường đến ngôi đền.

Thân xác gầy guộc của Will, vốn đã suy nhược vì đói khát và những gian khổ của cuộc sống loạn lạc, càng trở nên tàn tạ sau mỗi dặm đường.

Da cậu nứt nẻ, cháy nắng, rướm máu vì những vết cắt và va đập.

Đôi chân trần rớm máu và chai sạn, in hằn dấu vết của những con đường đá sỏi và những vùng đất hoang cằn cỗi.

Mỗi bước đi của cậu trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể đang kéo theo cả gánh nặng của thế giới trên đôi vai nhỏ bé.

Rồi tai họa khủng khiếp ập đến.

Khi Will đang cố gắng vượt qua một sườn núi cheo leo, một tảng đá dưới chân cậu bất ngờ lở ra.

Cậu mất thăng bằng, rơi xuống và va đập mạnh vào những tảng đá sắc nhọn phía dưới.

Một tiếng "rắc" kinh hoàng vang lên, và cơn đau xé thịt lan nhanh khắp cơ thể.

Will biết rằng chân trái của mình đã gãy.

Đầu xương trắng nhọn hoắt xuyên qua lớp da thịt rách nát, máu tươi chảy ra không ngừng, nhuộm đỏ cả vạt áo tả tơi.

Cơn đau dữ dội khiến Will ngã quỵ xuống, hơi thở trở nên đứt quãng.

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khuôn mặt tái nhợt.

Cậu cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau buốt thấu tim gan khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.

Will nằm gục trên mặt đất lạnh lẽo, tuyệt vọng tưởng chừng như đã bao trùm lấy cậu.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Will.

Hình ảnh thế giới đang lụi tàn, những khuôn mặt tuyệt vọng của những người cậu yêu thương hiện về.

Cậu không thể bỏ cuộc.

Cậu phải tiếp tục, dù chỉ còn một chút hy vọng mong manh.

Với một tiếng rên khẽ, Will dùng hai tay chống xuống đất, cố gắng lê lết từng chút một.

Cơn đau ở chân như muốn xé nát cơ thể cậu, nhưng ý chí cứu rỗi thế giới còn mạnh mẽ hơn cả nỗi đau thể xác.

Cuối cùng, sau bao nhiêu gian khổ và thử thách, giữa màn đêm đen kịt và tiếng gầm rú không ngớt của thiên nhiên, Will nhìn thấy ánh sáng yếu ớt phát ra từ phía xa.

Đó là ánh sáng huyền ảo, không giống bất kỳ ngọn lửa nào cậu từng thấy.

Tim cậu đập loạn xạ, một niềm hy vọng trào dâng mạnh mẽ.

Cậu biết mình đã đến đích.

Với những nỗ lực cuối cùng, Will lê lết thân xác tàn tạ đến trước cổng ngôi đền.

Ngôi đền cổ kính hiện ra uy nghiêm trong bóng tối, những bức tường đá rêu phong khắc đầy những hình vẽ kỳ lạ.

Cậu ngã khụy xuống, hoàn toàn kiệt sức.

Hơi thở cậu thoi thóp, từng nhịp tim yếu ớt như muốn ngừng lại.

Một bên chân gãy gập, xương trắng nhô ra ghê rợn.

Thân xác cậu rướm máu, bầm dập, phủ đầy bụi bẩn và bùn lầy.

Nhưng kỳ diệu thay, giữa khung cảnh bi thương và tuyệt vọng ấy, đôi mắt của Will vẫn sáng rực một ngọn lửa kiên định và ý chí phi thường.

Ánh mắt ấy, dù mệt mỏi đến cực độ, vẫn chứa đựng một niềm tin không lay chuyển, một lời cầu khẩn thầm lặng, khẩn thiết gửi đến thực thể tối thượng đang ngự trị trong ngôi đền huyền bí.

Hành trình đầy gian khổ đã đưa cậu đến đây, và giờ đây, tất cả những gì cậu có thể làm là nằm gục trước ngưỡng cửa linh thiêng, với một niềm hy vọng cháy bỏng rằng lời cầu nguyện của cậu sẽ được lắng nghe.

Với chút sức tàn còn lại, Will lết thân xác đẫm máu của mình vào trung tâm vòng tròn nghi lễ cổ xưa, khắc sâu trên nền đá lạnh lẽo của đền thờ.

Những lời chỉ dẫn mờ ám từ các bậc hiền triết năm xưa, những người đã gieo vào lòng cậu tia hy vọng cuối cùng, vang vọng trong tâm trí cậu.

Bàn tay run rẩy của Will nắm chặt con dao găm giấu sau lưng, lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào làn da cháy sém của cậu.

Không một tiếng rên rỉ, không một giọt nước mắt, Will bắt đầu nghi thức hiến tế tàn khốc.

Lưỡi dao sắc lạnh rạch từng đường trên bắp chân gầy guộc, rồi đến đùi, những thớ thịt bị cắt lìa để lộ ra lớp mỡ trắng nhợt nhạt và những mạch máu đang rỉ máu.

Bàn tay trái run rẩy tiếp tục công việc ghê rợn, và cuối cùng, với sự tuyệt vọng tột cùng, Will dùng miệng cắn chặt lấy cán dao, cố gắng róc đi phần da thịt ở cánh tay phải đã gần như tê liệt.

Máu chảy xối xả, nhuộm đỏ nền đá lạnh lẽo, hòa lẫn với bụi bẩn và những vết thương cũ.

Mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào mũi cậu, nhưng Will vẫn kiên trì, ánh mắt không rời khỏi trung tâm vòng tròn.

Khi những mảnh da thịt cuối cùng rơi xuống, Will thì thào đọc một câu thần chú cổ xưa, âm thanh khàn đặc và đứt quãng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đền thờ.

Cậu không biết liệu nghi thức này có thực sự hiệu nghiệm hay không, nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, sự hy sinh của một mạng người nhỏ bé như cậu có lẽ là cái giá duy nhất mà thế giới này có thể trả.

Ít nhất, nếu thất bại, những người sau sẽ biết con đường này là ngõ cụt, tránh được một sự hy sinh vô ích khác.

Khi những âm tiết cuối cùng của thần chú vừa dứt, mặt đất dưới chân Will rung chuyển dữ dội.

Những cột đá cổ kính của đền thờ rung lắc, bụi đá rơi xuống như mưa.

Dù khung cảnh thật đáng sợ, nhưng trong lòng Will lại trào dâng một niềm vui khôn tả.

Thực Thể Tối Thượng đã đáp lời!

Từ bóng tối bao trùm, một hình bóng khổng lồ dần hiện ra.

Nó mang hình dáng của một con rồng, uy nghi và đáng sợ, nhưng bao quanh nó lại là vô số dòi bọ lúc nhúc, gớm ghiếc và đầy tởm lợn.

Đây không phải là hình ảnh của một vị thần cứu rỗi, mà giống như một con ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục sâu thẳm.

Will cố gắng với toàn bộ sức lực còn sót lại để sử dụng khả năng đặc biệt của mình, một dạng thần giao cách cảm hiếm hoi, để truyền lời cầu xin vào tâm trí của thực thể kia.

Cậu van nài nó cứu giúp thế giới đang trên bờ vực diệt vong.

Nhưng sức mạnh khủng khiếp tỏa ra từ sự hiện diện của Thực Thể Tối Thượng đã vượt quá sức chịu đựng của cơ thể tàn tạ của Will.

Máu bắt đầu trào ra từ hốc mắt, hốc mũi và tất cả các lỗ chân lông trên cơ thể cậu.

Nội tạng của Will bị sức ép kinh hoàng ép đến mức dập nát hoàn toàn.

Thực thể kia cất tiếng nói, âm thanh trầm đục và lạnh lẽo vang vọng khắp đền thờ: "Một cống phẩm hèn mọn, ít ỏi như thế này mà cũng dám đòi trao đổi cả một thế giới sao?

Thật nực cười!"

Tuyệt vọng bao trùm lấy Will, nhưng rồi thực thể kia lại tiếp tục: "Tuy nhiên, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.

Vượt qua duy nhất một thử thách của ta, và ta sẽ xem xét lời cầu xin của ngươi."

Không chút do dự, Will gật đầu đồng ý, dù cơ thể cậu đang hấp hối.

Ngay lập tức, một lực hút khủng khiếp kéo Will vào một không gian xoáy sâu thẳm, đưa cậu đến một thế giới song song, một chiều không gian kỳ dị và đáng sợ, nơi ngự trị của thự thể tối thượng Zhayrr’Thuun.

Màn đêm đen kịt bao trùm lấy Will khi ý thức chầm chậm quay trở lại.

Cậu không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, một màu đen vô tận bao phủ mọi giác quan.

Dưới chân cậu cũng không có điểm tựa, cảm giác như đang lơ lửng trong một khoảng không vô định.

Dù không hiểu rõ khái niệm "không trọng lực", nhưng Will cảm nhận rõ sự khác lạ này.

Điều kỳ diệu là những vết thương khủng khiếp trên cơ thể cậu đã hoàn toàn biến mất, không còn đau đớn, không còn máu me.

Một niềm tin mãnh liệt, như ngọn lửa bùng cháy sau cơn mưa, lại trào dâng trong lòng Will.

Thực thể tối thượng trước mắt, dù mang hình dáng đáng sợ, vẫn là hy vọng cuối cùng để cứu lấy thế giới đang lụi tàn của cậu.

Sự nôn nóng thúc giục, Will khẩn khoản xin Zhayrr’Thuun hãy đưa ra thử thách ngay lập tức.

Bất kể là gì, dù khó khăn đến đâu, cậu cũng sẽ chấp nhận, miễn là nó có thể mang lại cơ hội cứu rỗi cho quê hương cậu.

Zhayrr’Thuun, với đôi mắt đỏ rực như than hồng, khẽ cười khẩy.

Âm thanh đó vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự chế giễu và quyền năng vô song.

"Đừng vội vã như thế, con người nhỏ bé," giọng nói của nó trầm đục như tiếng đá lở, vang vọng trong tâm trí Will.

"Trò chơi...

à không, thử thách sẽ bắt đầu ngay thôi"

Rồi đưa ra hai lựa chọn, mỗi lựa chọn đều nặng trĩu sự tuyệt vọng và hy vọng mong manh.

"Ngươi có hai con đường.

Một là từ bỏ ngay tại đây, tan biến vào hư vô, chấm dứt mọi đau khổ.

Hai là... trải qua những màn tra tấn cực hình nhất mà ngươi có thể tưởng tượng.

Chết đi sống lại hàng triệu lần, chịu đựng những nỗi đau vượt quá sức chịu đựng của một sinh vật phàm trần."

Giọng nói của nó nhấn mạnh từng chữ, mang theo sự tàn nhẫn không hề che giấu.

"Một khi ngươi đã chọn con đường thứ hai, sẽ không có đường lui.

Một khi màn tra tấn bắt đầu, nó sẽ không bao giờ dừng lại, dù ngươi có cầu xin ta đến mức nào."

Không một chút do dự, không một thoáng suy nghĩ, Will dứt khoát lựa chọn con đường thứ hai.

"Tôi chấp nhận!" giọng cậu vang lên, dù yếu ớt nhưng đầy kiên định.

Sự hy sinh của bản thân cậu chẳng là gì so với vận mệnh của cả thế giới.

Dù phải trải qua địa ngục trần gian, dù phải chịu đựng những đau khổ tột cùng, cậu cũng sẽ không lùi bước.

Zhayrr’Thuun dường như hài lòng với câu trả lời của Will.

Bóng hình khổng lồ của nó rung chuyển, và một nguồn năng lượng hắc ám bao trùm lấy Will.

Cậu cảm thấy cơ thể mình như bị xé nát, rồi lại tái tạo trong chớp mắt.

Một cảm giác đau đớn khủng khiếp ập đến, rồi lại biến mất.

Vô số cảm xúc lẫn lộn, từ kinh hoàng đến tuyệt vọng, lướt qua tâm trí cậu.

Màn tra tấn đã bắt đầu.

Và trong thế giới phản vật chất u ám này, Will, chàng trai mang trong mình ngọn lửa cứu rỗi, đã bước chân vào một thử thách mà sự sống và cái chết chỉ là những vòng lặp vô tận.

Will mở mắt, một cảm giác ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể.

Khung cảnh trước mắt cậu là một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Không còn những tàn tích đổ nát, không còn tiếng gầm rú của thiên nhiên giận dữ, không còn bóng tối bao trùm.

Nơi đây tràn ngập ánh nắng dịu nhẹ, những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, những dòng sông hiền hòa uốn lượn giữa những ngôi làng thanh bình.

Con người ở đây sống chan hòa, trên khuôn mặt họ luôn nở nụ cười rạng rỡ, không hề có dấu vết của chiến tranh hay đau khổ.

Will cảm nhận được niềm hạnh phúc chân thật, một thứ cảm xúc xa lạ mà cậu tưởng chừng như đã đánh mất từ lâu.

Cậu có một gia đình, những người yêu thương cậu hết mực.

Cậu có bạn bè, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn.

Cậu sống một cuộc đời bình dị, không lo âu, không sợ hãi.

Trong khoảnh khắc ấy, Will gần như quên đi mục đích ban đầu của mình, chìm đắm trong sự yên bình và hạnh phúc giả tạo này.

Nhưng rồi, như một giấc mơ đẹp chợt tan biến, mọi thứ sụp đổ trong nháy mắt.

Bầu trời trong xanh bỗng chốc nhuốm một màu đỏ máu ghê rợn.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tòa nhà kiên cố vỡ vụn thành tro bụi.

Những người xung quanh Will, những người mà cậu đã yêu thương và tin tưởng, bỗng nhiên biến thành những bóng ma quỷ dữ với ánh mắt đỏ ngầu và nụ cười man rợ.

Chúng lao vào cậu, xé nát da thịt cậu bằng những móng vuốt sắc nhọn, cắn xé cơ thể cậu một cách tàn nhẫn.

Cơn đau đớn tột cùng lan tỏa khắp cơ thể, và rồi bóng tối lại bao trùm lấy Will.

Khi tỉnh lại, Will nhận ra mình vẫn đang lơ lửng trong không gian đen kịt của thế giới phản vật chất.

Cảm giác hạnh phúc vừa trải qua tan biến như bọt xà phòng, để lại trong lòng cậu một nỗi tuyệt vọng và trống rỗng vô bờ bến.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong tâm trí cậu: "Kết thúc vòng lặp đầu tiên.

Vẫn còn 999.999 vòng lặp nữa đang chờ đợi ngươi."

Will hiểu ra.

Zhayrr’Thuun đang giam cầm cậu trong một vòng lặp vô tận của sự sống và cái chết, của hạnh phúc và tuyệt vọng.

Để tăng thêm sự đau đớn, mỗi vòng lặp sẽ bắt đầu bằng những khoảnh khắc hạnh phúc giả tạo, để rồi kết thúc bằng những cái chết tàn khốc nhất.

Và thế là, vòng lặp thứ hai bắt đầu.

Will lại thức dậy trong một thế giới khác, có thể là một khu rừng tươi tốt, một thành phố tráng lệ, hay thậm chí là một vùng đất băng giá khắc nghiệt.

Nhưng dù ở đâu, cậu cũng sẽ trải qua những khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc, xây dựng những mối quan hệ, cảm nhận những niềm vui giản dị.

Để rồi, đến một thời điểm nhất định, mọi thứ lại sụp đổ, và cậu lại chết, một cái chết đau đớn và tàn nhẫn.

Cứ như vậy, lặp đi lặp lại.

Will chết rồi được hồi sinh, rồi lại chết.

Thân xác gầy guộc của cậu bị hành hạ không thương tiếc qua vô số những cái chết khác nhau: bị thiêu sống trong biển lửa, bị nghiền nát dưới những tảng đá khổng lồ, bị đóng băng đến tận xương tủy, bị xé xác bởi những sinh vật kỳ dị...

Mỗi cái chết là một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.

Những ký ức về hạnh phúc giả tạo càng làm tăng thêm sự tuyệt vọng và nỗi thống khổ trong lòng cậu.

Zhayrr’Thuun, mặc cho Will bị đày đọa và giày vò trong vô tận đau khổ, vẫn đứng bên ngoài, chỉ đơn giản là quan sát và tận hưởng màn trình diễn tàn nhẫn này.

Nó thích thú khi nhìn thấy con người nhỏ bé quằn quại trong tuyệt vọng, những tiếng la hét đau đớn của Will là bản nhạc du dương đối với nó.

Nhưng rồi, khi số lần chết của Will đã lên đến con số 980.000, một sự thay đổi nhỏ xuất hiện trong giọng nói của Zhayrr’Thuun.

"Ngươi đã chịu đựng đủ rồi, con người,"

giọng nói lạnh lẽo vang lên, mang theo một chút dao động.

"Ta sẽ cho ngươi một con đường lui.

Bỏ cuộc ngay bây giờ, và ta sẽ ban cho ngươi một cái chết thanh thản, chấm dứt mọi đau khổ."

Lời đề nghị của Zhayrr’Thuun như một tia sáng yếu ớt trong đêm đen vô tận.

Nhưng Will đã đi quá xa để có thể từ bỏ.

Cậu đến đây là để bảo vệ thế giới của mình, vượt qua bao nhiêu gian khổ và hy sinh để đến được đây.

Bỏ cuộc bây giờ chẳng khác nào phủ nhận tất cả những gì cậu đã trải qua.

Với một chút sức lực còn sót lại, Will nghiến răng trả lời, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết: "Không...

Tôi sẽ không bỏ cuộc."

Câu trả lời của Will khiến Zhayrr’Thuun vô cùng tức giận.

Sự kiên trì và ý chí sắt đá của con người nhỏ bé này vượt quá sự mong đợi của nó.

Cơn thịnh nộ của thực thể tối thượng trào dâng, và nó tiếp tục hành hạ Will bằng những cái chết còn đau đớn và tàn nhẫn hơn gấp bội.

Vòng lặp địa ngục vẫn tiếp tục, không có hồi kết.

Vòng lặp thứ một triệu cuối cùng cũng kết thúc.

Will tỉnh dậy trong không gian đen kịt quen thuộc, cơ thể đau nhức như vừa trải qua hàng ngàn lưỡi dao xé nát.

Nhưng lần này, trong lòng cậu trào dâng một niềm hy vọng mãnh liệt.

Cậu đã hoàn thành thử thách, đã chịu đựng đủ một triệu cái chết đau đớn.

Đến lúc Zhayrr’Thuun phải thực hiện lời hứa của nó.

Với giọng nói khàn đặc, gần như không còn chút sức lực, Will cất tiếng: "Ngươi...

đã hứa...

Nếu ta... chịu đựng... một triệu cái chết... ngươi sẽ... cứu thế giới của ta."

Một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong không gian, làm tan vỡ niềm hy vọng mong manh của Will.

Giọng nói của Zhayrr’Thuun đầy khinh miệt và chế giễu: "Ngươi thật ngây thơ, con người bé nhỏ.

Ngươi nghĩ rằng một sinh vật thấp kém như ngươi lại có quyền ra lệnh cho ta sao?

Ta, Zhayrr’Thuun, kẻ thống trị thế giới phản vật chất, tại sao ta phải nghe lời một con kiến nhỏ bé dưới chân, kẻ mà ta có thể giẫm nát bất cứ lúc nào?"

Sự thật phũ phàng giáng xuống Will như một đòn sấm sét.

Hóa ra tất cả những đau khổ, những hy sinh của cậu đều vô nghĩa.

Zhayrr’Thuun chưa bao giờ có ý định thực hiện lời hứa.

Nó chỉ đơn giản là muốn mua vui trên nỗi đau của cậu.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Will nhìn lên bóng hình khổng lồ của Zhayrr’Thuun.

Con rồng quỷ dữ giơ một trong những chiếc chân to lớn, đầy gai nhọn của nó lên cao, che khuất cả bầu trời đen kịt.

Bóng tối bao trùm lấy Will, mang theo sự kết thúc nghiệt ngã cho hành trình đầy đau khổ của cậu.

Không một lời cầu xin, không một tiếng kêu than.

Will chỉ lặng lẽ nhắm mắt, chấp nhận số phận.

Cậu đã cố gắng hết sức, đã hy sinh tất cả.

Nhưng có lẽ, thế giới của cậu thực sự đã không còn hy vọng.

Zhayrr’Thuun

Chiếc chân khổng lồ của giáng xuống, nghiền nát Will như nghiền nát một con côn trùng bé nhỏ.

Một tiếng "rắc" kinh khủng vang lên, và rồi mọi thứ chìm vào im lặng vĩnh viễn.

Ngọn lửa kiên định trong đôi mắt Will cuối cùng cũng vụt tắt.

Zhayrr’Thuun đứng đó, nhìn xuống nơi vừa từng là Will, một chút thích thú thoáng qua trong đôi mắt đỏ rực của nó.

Rồi nó quay đi, bỏ lại phía sau một thế giới đang hấp hối và một linh hồn đã tan biến trong vô vọng.

Thử thách đã kết thúc, nhưng không có lời hứa nào được thực hiện.

Bóng tối vẫn bao trùm, và thế giới của Will vẫn tiếp tục chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự diệt vong.

Zhayrr’Thuun hả hê nhìn xuống nơi nó vừa giẫm nát con người bé nhỏ.

Một cảm giác thỏa mãn tột độ lan tỏa trong tâm trí nó.

Kẻ dám cả gan cầu xin nó, kẻ dám kiên trì đến cùng, cuối cùng cũng chỉ là một sinh vật yếu đuối, dễ dàng bị nghiền nát dưới chân nó.

Nhưng rồi, một sự xáo trộn kỳ lạ trong Zhayrr’Thuun năng lượng của Distortion World khiến khựng lại.

Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi trong tâm trí nó.

Nó cảm nhận được một sự thay đổi, một sự hiện diện mới đang dần hình thành từ chính môi trường xung quanh.

Từ những vũng máu đen sẫm đã khô lại trên nền đất kỳ dị, từ những mảnh vụn xương trắng nhợt nhạt vương vãi khắp không gian, một thứ gì đó đang trỗi dậy.

Những mảnh vỡ của Will, sau một triệu lần chết đi sống lại, đã vô tình hòa quyện vào bản chất của Distortion World.

Mỗi lần Will chết, một phần nhỏ linh hồn và thể xác cậu lại tan rã, thẩm thấu vào năng lượng hỗn loạn của thế giới này.

Giờ đây, Will không còn là một thực thể tách biệt nữa.

Cậu đã trở thành một phần của Distortion World, một bóng ma được tái tạo từ chính năng lượng tối tăm và hỗn loạn nơi đây.

Anh đứng đó, không còn là một chàng trai gầy gò, tàn tạ nữa.

Cơ thể anh được tái tạo từ năng lượng của Distortion World, mang một vẻ ngoài kỳ dị và đáng sợ, nhưng đôi mắt xanh thẳm vẫn giữ nguyên ngọn lửa kiên định.

Zhayrr’Thuun

kinh ngạc nhìn Will, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt đỏ rực của nó.

Nó không thể tin vào những gì đang diễn ra.

Con người nhỏ bé mà nó tưởng đã nghiền nát, giờ đây lại đứng trước mặt nó, mang trong mình một phần sức mạnh của chính thế giới nó cai trị.

"Ngươi..."

Zhayrr’Thuun gầm gừ, giọng nói đầy kinh ngạc và phẫn nộ.

"Ngươi... ngươi đã trở thành một phần của nơi này?"

Will không hề nao núng trước sự thịnh nộ của thực thể tối thượng Zhayrr’Thuun.

Anh đứng thẳng, đối diện với, và tuyên bố một cách dứt khoát: "Ngươi đã hứa.

Nếu ta vượt qua thử thách của ngươi, ngươi sẽ cứu thế giới của ta.

Ta đã chịu đựng một triệu cái chết.

Giờ đến lượt ngươi thực hiện lời hứa."

Giọng nói của Will không còn yếu ớt và cầu xin như trước.

Nó mang theo một âm hưởng kỳ lạ, một sự kiên quyết và sức mạnh mới, được hấp thụ từ chính Distortion World.

Sự ngang ngược của Will khiến Zhayrr’Thuun vô cùng giận dữ.

Một sinh vật thấp kém như con người, giờ đây lại dám đứng ngang hàng và ra lệnh cho nó.

Cơn thịnh nộ của thực thể tối thượng bùng nổ, năng lượng hắc ám xung quanh nó cuộn trào dữ dội.

"Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta?"

Zhayrr’Thuun rống lên, âm thanh làm rung chuyển cả Distortion World.

"Ta là Zhayrr’Thuun!

Ta là kẻ thống trị nơi này!

Ngươi chỉ là một sai lầm, một sự ô uế!"

Nhưng Will không hề nao núng.

Anh biết rằng mình đã thay đổi.

Anh không còn đơn độc nữa.

Một phần của Distortion World đang chảy trong huyết quản anh, ban cho anh sức mạnh và sự kiên trì mới.

"Ngươi đã cho ta một cơ hội," Will nói, giọng nói lạnh lùng và kiên quyết.

"Và ta đã nắm lấy nó.

Ngươi đã hứa trước sự chứng kiến của thế giới này.

Nếu ngươi không thực hiện lời hứa, ta sẽ ép ngươi phải làm."

Lời tuyên bố của Will vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Distortion World, như một lời thách thức trực diện đối với quyền lực tối cao của Zhayrr’Thuun.

Cuộc đối đầu giữa con người và thự thể tối thượng đã bước sang một trang mới, một cuộc chiến mà kết quả của nó sẽ quyết định số phận của cả hai thế giới.

Zhayrr’Thuun gầm lên giận dữ, lao vào Will với tất cả sức mạnh của một thực thể huyền thoại.

Những đòn tấn công hắc ám của nó xé toạc không gian, năng lượng phản vật chất cuộn trào như muốn nuốt chửng Will.

Sức mạnh áp đảo của Zhayrr’Thuun là không thể phủ nhận, Will bị đánh bại hết lần này đến lần khác.

Cơ thể anh tan rã, rồi lại tái tạo từ năng lượng của Distortion World, nhưng mỗi lần như vậy, anh đều phải chịu đựng những cơn đau xé thịt.

Tuy nhiên, điều khiến Zhayrr’Thuun kinh ngạc và phẫn nộ là ý chí chiến đấu bất khuất của Will.

Dù bị đánh gục bao nhiêu lần, dù cơ thể tan nát đến đâu, Will vẫn kiên cường đứng dậy.

Đôi mắt xanh thẳm của anh rực cháy ngọn lửa quyết tâm, không hề có dấu hiệu của sự khuất phục hay tuyệt vọng.

Mỗi lần tái sinh, Will lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, năng lượng của Distortion World chảy trong huyết quản anh ngày càng thuần thục.

Anh dần học được cách điều khiển và sử dụng nguồn sức mạnh kỳ lạ này để chống lại chính kẻ đã ban cho anh nó.

Cuộc chiến kéo dài vô tận, rung chuyển cả Distortion World.

Zhayrr’Thuun, với sức mạnh hủy diệt của một vị thần, liên tục tung ra những đòn tấn công tàn khốc.

Nhưng Will, với ý chí kiên cường và sự kết nối ngày càng sâu sắc với thế giới phản vật chất, đã chống trả một cách ngoan cường.

Anh né tránh, phản công, hấp thụ năng lượng hắc ám của Zhayrr’Thuun và biến nó thành sức mạnh của riêng mình.

Thời gian trôi qua, sự mệt mỏi bắt đầu hiển hiện trên khuôn mặt dữ tợn của Zhayrr’Thuun.

Sức mạnh thể chất của nó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần của nó đã dần kiệt quệ.

Chứng kiến một sinh vật nhỏ bé, tưởng chừng như yếu đuối, liên tục đứng lên chiến đấu, không hề nao núng trước sức mạnh áp đảo của mình, đã làm lung lay ý chí của thực tối thượng.

Nó bắt đầu nghi ngờ chính bản thân, tự hỏi liệu sự tàn nhẫn và sức mạnh thuần túy có phải là tất cả.

Ngược lại, Will càng chiến đấu càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Mỗi lần chết đi sống lại, ý chí của anh lại được tôi luyện thêm một bậc.

Sự kết nối với Distortion World ngày càng sâu sắc, ban cho anh nguồn năng lượng vô tận và sự hiểu biết kỳ lạ về thế giới này.

Anh không còn chiến đấu chỉ bằng sức mạnh thể chất nữa, mà còn bằng cả ý chí và tinh thần quật cường.

Cuối cùng, sau vô số những trận chiến khốc liệt, Zhayrr’Thuun gục ngã.

Không phải vì sức mạnh thể chất của nó đã cạn kiệt, mà vì tinh thần của nó đã hoàn toàn suy sụp.

Nó nhìn Will, người vẫn đứng vững dù cơ thể đầy thương tích, và trong đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên một tia gì đó gần như là sự kinh ngạc và... kính sợ.

Zhayrr’Thuun thở dốc, năng lượng hắc ám xung quanh nó dao động yếu ớt.

"Ngươi... ngươi là... cái gì?" nó thì thào, giọng nói khàn đặc và đầy mệt mỏi.

Trong khoảnh khắc ấy, một ký ức xa xăm chợt lóe lên trong tâm trí Zhayrr’Thuun.

Một câu chuyện cổ xưa về một thực thể tối cao, mang trong mình khái niệm nguồn cội của ý chí vạn vật.

Thực thể đó đã ban cho vũ trụ sự sống và động lực, trao cho cây cối khả năng vươn lên, cho dòng suối khả năng chảy mãi, và cho vạn vật khả năng tồn tại và phát triển.

Ý chí chính là nguồn gốc của mọi sự vận động trong vũ trụ.

Zhayrr’Thuun, dù là một thực thể hùng mạnh, nhưng ý chí của nó cũng có giới hạn.

Nó dựa vào sức mạnh thuần túy và sự tàn nhẫn để thống trị.

Còn Will, sau một triệu lần chết đi sống lại, ý chí của anh dường như đã vượt qua mọi giới hạn thông thường.

Nó đã trở thành một phần không thể tách rời của bản chất anh.

Với một tiếng thở dài nặng nề, Zhayrr’Thuun chấp nhận sự thất bại.

"Ta... ta đầu hàng," nó nói, giọng nói gần như là một tiếng rên rỉ.

Nó nhìn Will, và trong khoảnh khắc ấy, nó dường như hiểu được điều gì đó sâu sắc về sức mạnh thực sự, một sức mạnh không chỉ nằm ở thể chất mà còn ở tinh thần bất khuất.

Trận chiến cuối cùng đã kết thúc.

Zhayrr’Thuun, với thân hình khổng lồ giờ đây nằm bệt trên nền đất kỳ dị của Distortion World, hơi thở yếu ớt và đôi mắt đỏ rực mờ đi.

Nó đã gục ngã, không phải vì sức mạnh thể chất đã cạn kiệt hoàn toàn, mà vì ý chí của nó đã bị đánh bại bởi một thứ gì đó vượt ngoài sự hiểu biết của nó – ý chí sắt đá của Will.

Ngọn lửa kiên cường trong đôi mắt của chàng trai đã thiêu cháy mọi sự tự mãn và tàn nhẫn của thực thể tối thượng.

Zhayrr’Thuun nhìn Will, người vẫn đứng vững dù cơ thể anh được tạo thành từ năng lượng hỗn loạn của thế giới này, mang một vẻ đẹp kỳ dị và sức mạnh mới.

Giọng nói của nó khàn đặc, gần như chỉ là một tiếng thì thào: "Ta... ta đã làm tất cả những gì có thể... lời hứa...

đã được thực hiện."

Khi những lời đó vừa dứt, một cánh cổng khổng lồ, rực rỡ ánh sáng, bất ngờ xuất hiện giữa không gian đen kịt của Distortion World.

Đó l Zhayrr’Thuun à cánh cổng trở về thế giới của Will, một con đường dẫn đến hy vọng và sự cứu rỗi., với đôi mắt vẫn còn chút cay đắng và một nỗi nhục nhã sâu sắc, nói thêm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy ám ảnh: "Ngươi... cứ tận hưởng thế giới hạnh phúc đó... càng nhiều càng tốt đi.

Vì một ngày nào đó... ta sẽ đến đòi lại món nợ từ nỗi nhục này... từ ngươi."

Will không đáp lại.

Anh nhìn cánh cổng, không hề ngoảnh lại nhìn Zhayrr’Thuun.

Trong ánh mắt anh không còn sự lo lắng, sợ hãi hay thậm chí là niềm vui chiến thắng.

Chỉ còn lại sự lạnh lùng đến đáng sợ.

Anh biết, những lời đe dọa của không phải là lời nói suông.

Nhưng vào lúc này, anh không quan tâm.

Tất cả những gì anh muốn là trở về.

Anh bước qua cánh cổng, bỏ lại phía sau không chỉ là một Zhayrr’Thuun đang nằm thoi thóp mà còn là cả nguồn sức mạnh to lớn anh vừa mới nhận được từ Distortion World.

Anh cũng bỏ lại cả ký ức về một triệu lần chết đi sống lại, những đau đớn tột cùng mà Zhayrr’Thuun đã gây ra cho anh.

Tất cả, như một cơn ác mộng dài, được anh chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí.

Trở Về Thế Giới Đã Từng Thuộc Về

Will bước ra khỏi cánh cổng, ánh sáng chói chang của thế giới thực tại khiến anh nheo mắt.

Mùi hương của đất, của cây cỏ, của sự sống xộc vào khứu giác anh, mang theo một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập phổi.

Nhưng rồi, một cảm giác kỳ lạ ập đến.

Thế giới dường như đã thay đổi.

Anh quay trở lại nơi anh từng rời đi, nhưng mọi thứ dường như đã khác.

Một người đàn ông đi ngang qua anh, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt trống rỗng.

Một nhóm trẻ con chạy chơi trên con đường đất, nhưng tiếng cười của chúng không còn hồn nhiên như anh nhớ.

Anh nhìn lên bầu trời, những đám mây xám xịt vẫn bao phủ, nhưng không còn dày đặc và u ám như trước.

Có vẻ như thế giới đã dần hồi phục, nhưng không hoàn toàn như anh mong đợi.

Anh nhận ra, tuy với anh, hành trình đó dài hơn ba thiên niên kỷ với một triệu lần chết đi sống lại, nhưng ở thế giới thực tại, chỉ mới ba năm trôi qua.

Ba năm... một khoảng thời gian ngắn ngủi đối với một hành trình dài đằng đẵng của anh, nhưng lại đủ để thay đổi mọi thứ.

Trái tim Will thắt lại khi anh nhớ về cô gái mà anh yêu, người con gái đã cùng anh lớn lên từ thuở nhỏ, cùng nhau chia sẻ những giấc mơ và hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp.

Cô gái đã từng hẹn ước sẽ chờ đợi anh, dù cả đời.

Anh vẫn còn nhớ rõ nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô nói lời chia tay, hứa hẹn sẽ chờ anh trở về.

Anh lê bước chân mệt mỏi về phía ngôi làng của mình, lòng đầy mong ngóng và hy vọng.

Nhưng rồi, khi anh đến gần căn nhà nhỏ quen thuộc, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.

Cô gái của anh, người anh đã hy sinh tất cả để cứu lấy thế giới của cô, giờ đây đang bế một đứa trẻ nhỏ, bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt.

Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc.

Và rồi, một đứa trẻ khác, lớn hơn một chút, chạy ra từ trong nhà, gọi cô là "mẹ".

Hai đứa con.

Hai đứa con với một người đàn ông khác.

Trái tim Will như bị bóp nghẹt.

Ba năm.

Chỉ mới ba năm trôi qua thôi sao?

Tại sao lòng người lại dễ đổi thay đến vậy?

Thậm chí còn đau đớn hơn khi anh nhận ra, đứa con gái lớn của cô ấy đã tròn hai tuổi, nghĩa là cô ấy đã có người mới từ khi anh đi có vài tháng.

Cơn đau đớn không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần dâng trào trong lòng Will.

Tất cả những gì anh đã trải qua, những cái chết, những nỗi thống khổ, những hy sinh, giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước sự thật phũ phàng này.

Anh đã chiến đấu vì một thế giới, vì một lời hứa, vì một người.

Nhưng người đó, đã không giữ lời hứa của mình.

Will đứng đó, như một bóng ma, nhìn người phụ nữ mà anh đã yêu thương hơn cả mạng sống.

Cô ấy vẫn xinh đẹp, nhưng nụ cười của cô ấy, ánh mắt của cô ấy, giờ đây không còn thuộc về anh nữa.

Anh cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một địa ngục để rồi rơi vào một địa ngục khác, đau đớn hơn gấp bội.

Anh tiến đến, không một tiếng động.

Người phụ nữ ngước lên, đôi mắt cô ấy mở to khi nhìn thấy Will.

Khuôn mặt cô ấy tái nhợt, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Cô ấy không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy sợ hãi và tội lỗi.

"Cô thực sự coi tôi là thứ gì?"

Giọng Will trầm đục, khàn đặc, mang theo nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng.

"Cô không thể đặt niềm tin vào tôi sao?

Cô đã hứa... cô đã hứa sẽ chờ tôi!"

Người phụ nữ cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài trên má.

Cô không nói một lời nào, không dám đối diện với ánh mắt đầy tổn thương của Will.

Sự im lặng của cô ấy còn đau đớn hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Trong khoảnh khắc đó, Will hiểu rằng không có gì để níu kéo nữa.

Thế giới này, dù đã được anh cứu rỗi, không còn là nhà của anh.

Người anh yêu, đã không còn thuộc về anh.

Tất cả những hy sinh của anh, giờ đây chỉ còn lại nỗi đau và sự phản bội.

Will quay lưng lại, bước đi khỏi nơi từng là quê hương của mình.

Anh không ngoảnh đầu lại.

Anh không bao giờ quay lại nữa.

Anh biết rằng cuộc hành trình của mình vẫn chưa kết thúc.

Anh đã cứu được thế giới, nhưng bản thân anh, vẫn đang lạc lối trong nỗi đau và sự cô độc.

Và có lẽ, đây mới chính là thử thách lớn nhất mà đã ban tặng cho anh.
 
Back
Top Bottom