Cập nhật mới

Khác [Homicipher] một đám báo

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
385307004-256-k166902.jpg

[Homicipher] Một Đám Báo
Tác giả: VanLe0592
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đơn giản chỉ là một câu chuyện lúc tui có hứng nên chắc chắn sẽ có sai sót

Nhân vật và thời gian sẽ không giống nguyên tác 100%

Nếu thích thì đọc không thích thì next



homicipher​
 
[Homicipher] Một Đám Báo
Chapter 1: Sự trùng hợp?


Trần Hưng Đạo

Một ngôi trường bình thường không có gì quá nổi trội hay đặc biệt

Tôi, Hân, Quỳnh Anh là những học sinh ở đó.

Một nhóm bạn bình thường như bao nhóm bạn khác

__________________

Một ngày bình thường

Như bao ngày tôi vào lớp và xem ở ngăn bàn thì thấy một phong thư màu đỏ và mở ra xem, nội dung bức thư:

GỬI T.LÝ

Cậu và các bạn cậu có vẻ rất yêu thích chúng tôi nhỉ.

Chúng tôi sẽ rất vui khi gặp các cậu đấy.

Vậy thì 10 năm sau chúng ta sẽ gặp nhau nhé!

Ẩn danh

from: homicipher

Tôi liền lấy điện thoại ra xem và đúng là những chữ này đều trong game

Tôi: *Mình có ảo game đâu ta*

"Ê Hân, Quỳnh Anh bây chơi khăm tao đúng không?!!!"

- hét nhỏ vừa đủ cho cả lớp nghe

Quỳnh Anh quá quen nên chỉ nhẹ nhàng bịt mõm tôi lại khiến tôi chỉ biết ú ớ

Quỳnh Anh: "Tém nết lại đi mày"

Hân chỉ biết khinh bỉ liếc nhìn khinh bỉ

Hân: "Khó chịu vô cùng.

Mở ra xem coi nó nói gì"

Quỳnh Anh thả tôi ra, tôi định mở miệng chửi thì...

Quỳnh Anh: "mày câm nói thôi chửi nữa tao cho mày ăn dép à"

Tôi: "Rồi rồi"

Giơ lá thư lên

Tôi: "Bây làm đúng không?

Tao bị nghiện chứ đâu có ảo game"

Hân: "không phải bọn tao, bọn tao cũng đang tìm xem đứa nào chọc tụi mình này"

Giơ lá thư màu đen lên

Quỳnh Anh: "Tao cũng có"

Giơ một lá thư màu trắng lên

Tôi:"Hm...vậy là có đứa nào phá mình à, thôi kệ đi học tiếp.

Ê mà cũng phải công nhận... mấy ảnh đẹp vãi mày ạ"

Tôi đứng quắn quéo khiến cả đám chỉ biết nhìn bằng nửa con mắt

Hân: " Tao hiểu mày quá mà... mà tao cũng mê"

Tôi: "Cấm bây cướp anh Scarletella của tao"

Quỳnh Anh: "trời ơi cho tao cũng đếch thèm cái cờ đỏ di động tao chỉ cần Silver thôi"

Hân: "Tao cũng không thèm tao có Crawling rồi*

Tôi: "Nói trước thôi.Mà mai đi chơi bây có chuẩn bị đồ chưa vậy?"

Quỳnh Anh: "Rồi rồi đầy đủ hết chứ không có não cá vàng như mày đâu"

Hân: *Ồn ào vô cùng*

Hân chỉ nhẹ nhàng liếc mắt khinh bỉ

________________

Ngày hôm sau

Chuyến đi rất bình thường cho đến lúc về trời đã tối đường nhỏ và do trời mưa to nên rất trơn...bỗng nhiên một người cầm cây dù đỏ đứng giữa đường làm tài xế phải lách qua và đâm xuống vực

Tất cả đều ngất tại chỗ...trước khi ngất tôi lại mơ màng thấy cái bóng màu đỏ ấy

Tôi: *Ai vậy chứ...*

TIN THỜI SỰ

VỤ TAI NẠN XE BUÝT GẦN ĐÂY CỦA TRƯỜNG TRẦN HƯNG ĐẠO THIỆT HẠI VỀ NGƯỜI LÀ RẤT LỚN, TẤT CẢ HÀNH KHÁCH VÀ TÀI XẾ ĐỀU ĐÃ TỬ VONG TRỪ 3 HỌC SINH VẪN CÒN SỐNG VÀ KHÔNG HỀ CÓ VẾT THƯƠNG NÀO QUÁ NẶNG

_______________

10 năm sau...

Cả 3 bọn tôi đều an toàn và gần như chẳng còn bị ảnh hưởng gì bởi vụ tai nạn năm đó

Tôi: "Haizz Hân à lại có mấy xác chết bị phát hiện này...chúng ta bất cẩn quá đấy"

Quỳnh Anh: "Rồi rồi lần sau tới mày thì nhớ dọn dẹp đấy"

Tôi: "Biết rồi khỏi nhắc tao"

Hân ôm một đống đồ từ trên lầu xuống

Hân: "lên đây phụ tao dọn ở đó mà tám nhảm"

Tôi: "rồi rồi đừng cằn nhằn"

Hân: " Lẹ đi!!!"

Tôi với Quỳnh Anh mệt mỏi leo lên lầu phụ Hân dọn dẹp đống đồ cũ và tìm thấy...3 bức thư

Quỳnh Anh: "nhìn mấy bức thư này mới nhớ...bây không thấy lúc tao với bây nhận được bức thư mọi chuyện kì lạ à"

Tôi: "Kì lạ gì?"

Quỳnh Anh tát đầu tôi một cái rõ đau

Quỳnh Anh: "Ngu có vậy cũng không nhận ra"

Hân: "Con Quỳnh Anh nói không sai, lúc chúng ta nhận bức thư thì bỗng nhiên xe của chúng ta lại bị tai nạn ai cũng chết hết chỉ có mình còn sống lại còn không bị thương nhiều"

Quỳnh Anh: "Không những vậy chúng ta cũng đột nhiên khát máu hẳn ra thích đi..."

Tôi kẹp cổ cả hai

Tôi: "Tao tưởng có mỗi tao bị điên ai ngờ bây còn điên hơn tao bớt ảo tưởng đi bây"

Hân: "Bọn tao nói nghiêm túc đấy"

Tôi: "Thôi im nào dọn lẹ đi"

Rồi tôi và 2 đứa kia cũng cất nó đi và không quan tâm gì nữa

Quỳnh Anh: "Nay ăn gì tao nấu cho nè~"

Hân: "Gớm quá mày ơi, thôi nay mệt rồi đi ra ngoài ăn đi"

Tôi: "Đúng đó đi thôi"

Tôi đi lấy xe đợi cả 2 ra và bắt đầu chạy trên đường.

Con đường được chiếu sáng bởi ánh đèn đường, bầu trời quang đãng không một chút mây...vậy mà đột nhiên...trời đổ cơn mưa

Quỳnh Anh: "Hể?

Sao tự nhiên trời mưa vậy, có mây đâu ta"

Tôi: "Chắc mưa ở đâu rồi gió thổi qua thôi quan tâm làm gì"

Tôi liếc ra ngoài thì thấy Scarletella, chắc chắn tôi không thể nhầm được tôi đã nhìn rất kĩ và...

Hân: "LÝ ƠI COI CHỪNG!!!"

Tôi nhìn về phía trước và thấy một chiếc xe tải đang lao đến, tôi thắng xe lại nhưng không kịp...vụ tai nạn đã xảy ra...tất cả đều bất tỉnh...

__________________
 
[Homicipher] Một Đám Báo
chapter 2: bắt đầu hành trình


______________

Một lúc lâu sau tôi lờ mờ tỉnh dậy thì thấy Hân và Quỳnh Anh đang ngồi thất thần.

Tôi cố ngồi dậy và sốc khi thấy cảnh tượng kì lạ...không phải đường lúc nãy chúng tôi đi...càng không giống một bệnh viện...Trong lúc tôi còn đang sốc thì Hân liền đưa điện thoại cho tôi xem

Hân: "Không thể sai được, đây chắc chắn là thế giới trong game Homicipher"

Tôi: "N...này đừng đùa vậy chứ...t...tuy có giống thật nhưng nhiều khi chỉ là trò đùa hay một chương trình truyền hình nào đó thôi chứ...haha..."

Quỳnh Anh: "Không đâu, mày nhìn đi cả bức thư của 3 đứa mình đầu nằm đây"

Nhặt 3 bức thư lên

Quỳnh Anh: "Chúng ta đã quá chủ quan rồi"

Tôi: "Mà thôi kệ đi được gặp chồng sướng thấy mẹ hé hé hé"

Hân: "Xách dép chạy tám hướng thì có"

Tôi: "Vậy tao xin anh tóc đen nhá"

Hân: "Có cái nịt, mày thử đi xem tao có đồ sát mày không"

Tôi: "Đùa mà bình tĩnh"

Quỳnh Anh: "Thôi mấy má lo mà giữ mạng sống đi rồi tính"

Cả đám đứng dậy đi về phía trước thì một bóng đen xuất hiện trước cửa

Tôi: "Bây có thấy quen quen không"

Tôi quay qua thì thấy cả hai đã chạy mất dép rồi

Tôi: "Ê chơi gì hèn vậy!"

Quỳnh Anh: "Hèn còn hơn chết"

Tôi: "Đợi tao!!!"

Chạy theo qua phòng bên kia

Tôi: "Có đứa nào còn nhớ cốt truyện không vậy?"

Quỳnh Anh: "Mày kêu 10 năm rồi rồi nhớ kiểu gì"

Tôi: "Ờ ha tao quên"

Một tiếng e hèm rõ to khiến cả 3 bọn tôi tập trung về phía trước.

Một người mặc áo trùm không thấy được mặt trên tay vẫn đang cầm vũ khí

Tôi: "Hể?

Mr.hood nè"

Hân: "À cái ông đó hả, vậy khỏi sợ"

Mr.hood: "/con người/ /?/"

Tôi: "E hèm để tao ra tay"

Tôi liền lấy điện thoại ra dịch và phát âm như những gì tôi còn nhớ lúc chơi game

Tôi: "/đúng/"

Mr.hood: "/Biết/ /nói chuyện/ /hiểu/ /?/"

Quỳnh Anh: "Thì từng chơi nên hiểu"

Tôi: "/Tôi/ /phải/ /đi tìm/ /lối ra/. /Tạm biệt/"

Mr.hood: "/tạm biệt/"

Cả ba bọn tôi liền đi ra khỏi phòng

Tôi: "Không biết khi nào tao mới được gặp chồng tao nhờ"

Hân: "Nói vậy chứ gặp mày cũng chạy 8 hướng"

Tôi: "Suỵt nói đúng đừng nói to tao nhột"

Cả ba luyên thuyên cho đến khi đến một nơi có 2 ngã rẻ.

Tôi: "rồi giờ đi đâu?"

Quỳnh Anh: "Ai biết"

Tôi: "rồi đứng đây tới sáng mai à"

Có tiếng động như có người đến khiến cả ba con người dũng cảm này...xách quần chạy theo hướng ngược lại ngay lập tức

Quỳnh Anh: "Ôi mẹ ơi tao còn muốn sống để gặp chồng"

Tôi trốn vô trước và đẩy bọn nó ra

Tôi: *Có gì mình chết cuối*

U linh đó tiến tới và rồi hù làm Hân giật mình phang thẳng cây xà beng vào đầu hắn...và người bị phang không ai khác chính là Mr.crawling

Tôi: "Ngu chưa đánh chồng lát chồng dỗi nè"

Mr.crawling liền bò ra một góc ngồi úp mặt vào tường.

Hân đành phải đi lại

Hân: "/Xin lỗi/. /Bạn/ /có/ /bị thương/ /không/?"

Mr.crawling quay qua cười khiến con Hân sượng trân xịt keo cứng ngắt

Tôi với Quỳnh Anh được cười đã luôn

Tôi: "Há há há coi kìa có người đi dỗ người ta mà bị gạt kìa há há há"

Quỳnh Anh: "Này thì dại trai nè con há há há"

Chị Hân liền dịu dàng cầm đôi dép lào nhét vào mồm của hai đứa

Tôi: "Ác độc"

Hân: "Đã làm gì đâu ai làm gì đâu"

Mr.crawling ngồi đó chẳng hiểu gì hết thấy bọn tôi cười cũng cười theo rồi xoa đầu Hân

Mr.crawling: "/không sao/ /không sao/"

Hân chỉ nhẹ nhàng nhếch mép khinh bỉ

Hân: "Bây có được chồng xoa đầu như tao không mà cười"

Tôi: "Khó chịu vô cùng cơm choá vô cùng"

____________________
 
Back
Top Bottom