Cập nhật mới

Khác [Homicipher] Định mệnh từ giấc mơ_Mr.Scarletella

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389107237-256-k298937.jpg

[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_mr.Scarletella
Tác giả: PhngNguyn430628
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⚠️Occhar⚠️
‼️Occ‼️
❗trong chuyện sẽ có tranh mà t giả vẽ, nếu ko phải ảnh t giả vẽ sẽ cre❗
❗tác phẩm đã được đăng trước trên mangattoon!
nội dung ko tiết lộ để tăng sự hồi hộp.



scarlatella​
 
[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_Mr.scarletella
Chương 1: mọi thứ mới chỉ là khởi đầu.


Cửa thang máy từ từ mở ra, phát ra âm thanh ken két lạnh lẽo như vọng lại từ cõi xa xăm.

Sunshine bước ra, đầu óc choáng váng, mọi thứ xung quanh như bị phủ lên một làn sương mờ ảo.

Cô không nhớ được điều gì đã xảy ra trước đó, chỉ cảm thấy một nỗi bất an sâu thẳm.

Cô chắc chắn mình đã quên mất một chuyện rất quan trọng, nhưng càng cố nhớ, đầu óc cô càng đau nhói.

Trước mặt Sunshine là một tấm gương vỡ, những mảnh kính loang lổ phản chiếu lại hình bóng mờ nhạt của cô.

Ánh sáng yếu ớt từ hành lang đổ lên gương càng khiến hình ảnh trong đó trở nên méo mó và kỳ quái.

Sunshine chợt khựng lại.

Hình ảnh phản chiếu của mình khiến cô không khỏi rùng mình: mái tóc dài ngày thường luôn suôn mượt và được buộc gọn giờ đây rối bù, bết lại thành từng mảng.

Bộ váy đồng phục gọn gàng đã được thay bằng một chiếc váy trắng có đường cúc ngực tinh tế, nhưng phần chân váy lại nhuốm đầy bùn đất.

Cô lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào tấm gương.

Cảm giác như chính mình trong gương đang nhìn lại cô với một sự phán xét lạnh lùng.

"Chuyện gì thế này?

Mình không nhớ gì cả..."

Sunshine thì thầm, giọng cô vang vọng trong hành lang trống vắng.

Ngay lúc đó, một cơn đau nhói bỗng bùng lên trong đầu.

Cô khẽ rên rỉ, đưa tay ôm lấy trán.

Từ trong màn sương ký ức, một cái tên hiện lên rõ ràng như bị khắc sâu vào trí óc.

"...

Mashiro Sunshine...

Là tên mình?

Đúng rồi, mình là Mashiro Sunshine."

Nhưng tên thì nhớ ra, còn mọi thứ khác lại hoàn toàn trống rỗng.

Sunshine đảo mắt nhìn xung quanh, cố tìm kiếm điều gì đó quen thuộc.

Đây là một khu để xe tối tăm chỉ có 1 chút ánh sáng lệ lỏi từ lối thoát phía xa chiếu vào, cũ kỹ, tường bong tróc và mạng nhện giăng khắp nơi.

"Khoan đã...

đây là tòa nhà bỏ hoang.

Sao mình lại ở đây nhỉ?"

Cô nuốt khan, cảm giác bất an dâng lên như một cơn sóng dữ.

"Phải rời khỏi đây ngay!"

Dù ký ức lờ mờ, dù đầu óc vẫn quay cuồng, nhưng đôi chân cô lại bước đi vô cùng chắc chắn, như thể chúng đã quen thuộc với con đường này.

Sunshine không hiểu nổi tại sao mình biết rõ lối về, nhưng từng bước chân lại dẫn cô qua những hành lang hẹp và tối, như thể có một bản năng vô hình đang điều khiển cô.

Trên đường đi, những âm thanh lạ lùng bắt đầu vang lên từ xa: tiếng bước chân, tiếng thì thầm khe khẽ như vọng lại từ nơi sâu thẳm của tòa nhà.

Sunshine cắn chặt môi, cố phớt lờ nó, nhưng từng âm thanh ấy lại như găm thẳng vào tâm trí cô, gợi lên những mảnh ký ức rời rạc.

Một thứ gì đó quen thuộc, nhưng cũng vô cùng đáng sợ...

"Mình đã quên điều gì đó rất quan trọng..."

Trên đường đi, Sunshine không thể tránh khỏi những ánh mắt kỳ lạ từ người qua đường.

Một cô gái với mái tóc rối bù, váy áo lấm lem, dáng vẻ như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, tất nhiên sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Nhưng cô không quan tâm.

Ánh mắt xa lạ, những lời bàn tán thì thầm xung quanh như bị chặn lại bởi bức tường vô hình trong tâm trí cô.

Sunshine tiếp tục bước đi.

Những bước chân ban đầu còn chậm chạp, lưỡng lự, nhưng càng đi, cô càng cảm thấy như từng mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu mình dần được ghép lại.

Gương mặt những người thân quen, cuộc sống thường nhật của cô, tất cả bắt đầu hiện lên, mờ ảo nhưng dần rõ nét.

"Đúng rồi... mình là Sunshine, sinh viên đại học.

Cuộc sống của mình rất bình thường, không có gì kỳ lạ cả.

Chuyện này chỉ là một giấc mơ thôi!"

Nỗi lo lắng trong lòng dường như tan biến.

Sunshine bắt đầu bước nhanh hơn, rồi từ lúc nào không hay, cô đã chạy.

Cô muốn về nhà ngay lập tức, muốn gột rửa hết sự mệt mỏi và kỳ quặc này khỏi cơ thể.

Cô muốn thay một bộ quần áo sạch sẽ, quen thuộc, và quay trở lại với cuộc sống bình yên của một cô gái đại học bình thường.

Cô chạy mãi, hơi thở ngày càng dồn dập, tim đập loạn nhịp, nhưng chẳng điều gì ngăn được đôi chân.

Cuối cùng, Sunshine đứng trước một ngôi nhà nhỏ hai tầng với bức tường màu trắng sữa quen thuộc.

"Nhà mình..."

- Cô thì thầm, ánh mắt dán chặt vào ngôi nhà như thể sợ rằng nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

"Mình về rồi."

Cảm giác như một cơn sóng an toàn xô đến, nhưng không xua tan được cơn mệt mỏi trong cơ thể.

Sunshine cúi gập người, thở hổn hển, tay đặt lên đầu gối để lấy lại sức.

Cô bước chậm rãi về phía cửa chính, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngôi nhà.

Từng viên gạch, từng chi tiết nhỏ của cánh cửa, mọi thứ đều quen thuộc, nhưng đồng thời lại như có gì đó... khác lạ.

Không nghĩ ngợi nhiều, cô cúi xuống lật tấm thảm trước cửa, nơi cô luôn giấu chìa khóa.

Ngón tay lần mò một cách thành thạo và nhanh chóng tìm thấy chiếc chìa khóa quen thuộc.

"Mình nhớ mọi thứ rồi.

Đây là nhà mình.

Mình an toàn rồi."

Nhưng có thực sự là như vậy?

Cánh cửa kêu nhẹ một tiếng "cạch" khi cô xoay chìa.

Sunshine bước vào, đôi chân trầnbẩn thỉu làm bẩn sàn nhà sạch bóng.

Cô không để tâm.

Những bức tường, những đồ vật trong nhà, tất cả đều giống hệt như trong ký ức của cô, nhưng lại mang một cảm giác xa cách kỳ lạ, như thể cô chỉ đang bước vào một phiên bản sao chép của chính căn nhà mình.

Không chần chừ, Sunshine lập tức đi về phía phòng tắm.

Cô muốn tắm gội sạch sẽ, thay một bộ đồ mới để xóa đi hết những dấu vết kỳ quái trên cơ thể.

Đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, cô chợt khựng lại.

Hình ảnh phản chiếu của cô, dù quen thuộc, nhưng lại như có một đôi mắt khác đang dõi theo từ phía sau.

_____________________

Chương sau là cho gặp Deluluking nè 🙂))

23/11/2024---26/11/2024.
 
[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_Mr.scarletella
Chương 2: Người đàn ông trong giấc mơ.


Ánh mắt Sunshine dán chặt vào gương, nơi đôi mắt kỳ lạ vừa thoáng qua.

Chỉ trong chớp mắt, chúng đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

"Không thể nào... chắc mình suy nghĩ nhiều quá thôi."

Cô vốc nước lạnh táp lên mặt, cố xua đi cảm giác bất an.

Cô xả nước vào bồn tắm, để làn nước ấm áp xoa dịu cơ thể mệt mỏi.

Ngồi trong bồn, Sunshine cảm thấy thoải mái hơn, tâm trí dần thả lỏng.

Nhìn vào bản thân, cô nhận ra mình không phải quá nổi bật, nhưng cũng đủ thu hút ánh nhìn.

Tuy nhiên, những vết sẹo trên cánh tay khiến cô luôn tự ti, luôn phải che giấu trước ánh mắt người khác.

Cuộc sống sinh viên của cô không dễ dàng.

Trường đại học phân cấp rõ rệt: xinh đẹp mà không có tiền bạc hay quan hệ, cô chẳng là gì trong mắt người khác.

"Mai lại phải đến trường..."

- Sunshine thở dài, cố gắng gạt mọi suy nghĩ sang một bên.

Ra khỏi bồn, cô chọn một bộ đồ ở nhà thoải mái, rồi nằm dài trên giường.

Ánh mắt lơ đãng nhìn lên đồng hồ.

"Mới 7 giờ... nhưng sao mình lại mệt thế này?

Chuyện gì đã xảy ra trước khi bước ra khỏi thang máy?"

Những câu hỏi lởn vởn trong đầu khi đôi mắt cô dần khép lại.

Sunshine thiếp đi lúc nào không hay, bỏ mặc những ký ức mơ hồ và những câu hỏi chưa lời giải đáp.

Mở mắt ra, không gian xung quanh cô lại hoàn toàn khác biệt.

Cô đứng trong một vùng không gian mờ mịt, vô tận, nơi không có gì ngoài màu đỏ máu bao trùm khắp nơi.

Những màn sương trắng dày đặc lơ lửng, di chuyển một cách chậm rãi, mơ hồ như thể thời gian ở đây không còn tồn tại.

Mỗi bước đi của cô như nặng nề hơn, không gian này khiến cô cảm thấy ngột ngạt, khó thở.

(Ảnh được cắt ở trong game)

Trước mặt cô, một bóng dáng cao lớn hiện lên.

Anh ta đứng vững như một bức tượng, tỏa ra một khí thế lạnh lẽo, áp bức.

Cao đến khoảng 2 mét rưỡi, anh ta mặc một chiếc áo khoác dài màu đỏ máu, phủ xuống tận mắt cá chân, tạo nên một vẻ ngoài đậm chất huyền bí và đáng sợ.

Mái tóc ngắn của anh cũng mang màu đỏ máu, như hòa lẫn với không gian xung quanh, nhưng nó lại che khuất đôi mắt, khiến khuôn mặt anh trở nên càng thêm bí ẩn.

Trong tay anh là một chiếc ô đỏ thẫm, màu sắc hoàn toàn phù hợp với trang phục và mái tóc của anh.

Cảm giác khó thở càng lúc càng dâng lên trong lòng Sunshine.

Tim cô đập thình thịch, từng nhịp mạnh mẽ đến mức cô cảm thấy như mình không thể tiếp tục đứng vững.

Mặc dù hoảng sợ, cô lại không thể cử động, như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đang giữ chặt cô tại chỗ.

Đột nhiên, anh ta biến mất rồi lại xuất hiện trước mắt cô 1 cách bất ngờ.

Khi anh ta cúi xuống, Sunshine cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của anh, một cảm giác như thể nó xuyên thấu vào tận sâu trong tâm trí cô. khuôn mặt gần sát với mặt cô, chiếc ô đỏ thẫm vẫn che khuất nửa gương mặt của anh, tạo nên một bóng dáng mờ ảo đầy ma quái.

Anh ta thì thầm, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo và đầy quyền lực, như một lời thì thầm từ bóng tối:

(Ảnh được cắt ở trong game)

"Tên em?"

Sunshine giật mình tỉnh dậy, tim đập thình thịch, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Cơn ác mộng quá chân thực khiến cô run rẩy.

"Chỉ là mơ thôi..."

- Cô tự nhủ, cố trấn an bản thân.

Những tia nắng sớm chiếu qua khe rèm, đồng hồ chỉ mới 6 giờ.

Sunshine bước ra ban công kéo rèm, hít sâu để lấy lại bình tĩnh.

Sau khi vệ sinh cá nhân và chuẩn bị gọn gàng, cô bận rộn làm hộp cơm trưa đơn giản, rồi khoác balo lên vai, sẵn sàng cho một ngày học tập.

Khi bước ra cửa, cô mỉm cười nhẹ: "Một ngày mới, cứ coi như không có gì bất thường cả."

Trên đường đến trường, mọi thứ dường như trở lại bình thường, nhưng trong tâm trí, hình ảnh người đàn ông với chiếc ô đỏ thẫm và không gian kỳ lạ vẫn lẩn khuất, như một cái bóng không thể xua tan.

Vừa bước chân vào lớp, một giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến nụ cười vừa hé trên môi Sunshine lập tức vụt tắt.

"Ai kia chết ở đâu hai ngày rồi bỗng dưng sống dậy đi học thế này?"

Ngay sau câu nói, một tràng cười rộ lên từ đám bạn học, phụ họa cho lời chế giễu.

Sunshine cúi đầu, im lặng.

Cô đã quá quen với cảnh này, ngày nào đến trường cũng bị cô ta châm chọc, rồi cả đám người xung quanh hùa theo.

Phản kháng chỉ đồng nghĩa với việc bị đánh hội đồng, và cô không đủ sức đối mặt với điều đó.

Người vừa nói là Yamishita Ketsune, một cái tên mà Sunshine không muốn nghe thấy.

Gia đình Ketsune giàu có, là cổ đông lớn của trường.

Với địa vị ấy, cô ta trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, luôn có người nịnh bợ và phục tùng.

Sunshine lặng lẽ đi về chỗ, cố không để tâm đến những tiếng cười nhạo.

Bàn học của cô giờ đây chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc: "Rác rưởi," "Không có người dậy dỗ," "Nghèo nàn."

Cảm giác tức giận dâng lên trong lòng, nhưng cô chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Ketsune và đám người của cô ta cuối cùng cũng rời đi, để lại Sunshine với những suy nghĩ bâng khuâng:

"...

Mình đã không đi học hai ngày sao?"

Dù bận tâm đến câu hỏi không lời giải đáp, Sunshine vẫn cố gắng gạt mọi thứ sang một bên và ngồi xuống.

Nhưng trong suốt giờ học, cô không thể tập trung được.

Tâm trí cô luôn quay về khoảnh khắc bước ra khỏi thang máy kỳ lạ ấy, nơi mà mọi ký ức quan trọng dường như bị xóa sạch.

Giờ ăn trưa trôi qua trong yên lặng.

Khi tiết học buổi chiều bắt đầu, cô hít sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ hỗn loạn để tập trung hơn vào bài giảng.

Lần này, cô tự nhắc mình không để những điều mơ hồ ấy ảnh hưởng đến việc học nữa.

Chẳng mấy chốc, giờ tan học đã đến, nhưng trời lại đổ mưa.

Sunshine ngước nhìn bầu trời xám xịt, khẽ thở dài.

Nhà cô không xa trường lắm, nhưng đi bộ cũng mất khoảng 30 phút, và rõ ràng không thể đội mưa mà về được.

Cô ngồi lại trong lớp, lặng lẽ nhìn các bạn lần lượt ra về.

Người thì được những chiếc ô tô sang trọng đón, kẻ thì có cha mẹ hay anh chị mang ô đến tận nơi.

Sunshine cảm thấy một chút tủi thân dâng lên trong lòng.

"Ai mà không muốn được như họ chứ?"

- Cô tự nhủ, ánh mắt thoáng chút nghẹn ngào.

Thời gian trôi qua, lớp học dần vắng lặng.

Mưa vẫn rơi đều, không có dấu hiệu ngớt.

Cô ngồi thẫn thờ, lắng nghe tiếng mưa tí tách trên mái.

Khi hành lang ngoài lớp cũng không còn bóng người qua lại, một tiếng động nhỏ bất chợt vang lên.

"Cạch."

Ánh mắt Sunshine lập tức hướng về phía cửa.

Một chiếc ô đỏ thẫm nằm ngay ngưỡng cửa lớp, màu sắc nổi bật đến kỳ lạ giữa ánh sáng mờ ảo.

(hình ảnh mang tính chất minh họa_AI)

"Ô?

Của ai để quên nhỉ?

Nhưng giờ này, còn ai đâu..."

Sunshine lẩm bẩm, bước đến gần cửa, đầu óc ngập tràn nghi hoặc.

Cô ngó qua ngó lại, nhưng hành lang hoàn toàn vắng lặng, không một bóng người.

Sunshine cúi xuống nhặt chiếc ô đỏ lên, thầm nghĩ: "Chắc ai đó để quên... hoặc có lẽ trời thương mình thật rồi."

Nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào bề mặt chiếc ô, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến cô bất giác rùng mình.

Cô ngước nhìn quanh, hành lang vẫn vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài.

Ra đến hiên tầng 1, định bung ô để thử, thì bất ngờ, chiếc ô tự động xòe ra, giống như có linh hồn điều khiển.

Sunshine giật nảy người, buông tay làm chiếc ô rơi xuống đất.

"Không phải chứ?

Chắc... chắc nó bị hỏng thôi.

Dù sao thì cũng cũ rồi..."

Cô lẩm bẩm, cố trấn tĩnh bản thân.

Nhưng ánh mắt lại vô thức dừng trên chiếc ô đỏ thẫm ấy, cảm giác như nó đang nhìn thẳng vào cô, âm thầm giấu trong mình một bí mật khó lường.

Sunshine nhìn chiếc ô đỏ nằm mở toang trên mặt đất.

Nó trông cũ kỹ và có vẻ chẳng có gì đặc biệt, nhưng hình ảnh nó tự bung ra khi nãy vẫn khiến cô rùng mình.

"Dù sao thì... mình cũng chẳng có lựa chọn nào khác."

- Cô tự nhủ, cố gắng bỏ qua cảm giác bất an.

Sunshine cúi xuống, nhấc chiếc ô lên, giờ nó vẫn đang mở.

Cô chỉnh lại tay cầm và bước ra khỏi hiên trường.

Mưa vẫn rơi dày, từng giọt tí tách đập lên bề mặt ô.

Những âm thanh ấy có vẻ bình thường, nhưng lại khiến cô cảm thấy trống ngực đập nhanh hơn từng chút một.

"Lạ thật.

Chỉ là một chiếc ô thôi mà... phải không?"

Cô tự hỏi, vừa bước đi vừa liếc nhanh qua vai, cảm giác như có gì đó lẩn khuất trong làn mưa mờ ảo.

_________________

Đến đây thôi dài quá rồi 🙂))

26/11/2024--27/11/2024.
 
[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_Mr.scarletella
Chương 3: Mất kiểm soát.


Trên đường về, cảm giác bất an không ngừng bao trùm lấy Sunshine.

Cô luôn có cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình, nhưng mỗi lần quay lại nhìn, chẳng có gì bất thường ngoài con phố mưa lấm tấm và tiếng bước chân cô vang lên lẻ loi.

Đi ngang qua nơi làm việc bán thời gian, cô quyết định ghé vào để xin phép đi muộn vài buổi.

Nhưng vừa đặt chân vào cửa, giọng bà chủ đã vang lên, đầy khó chịu:

"Nghỉ hai ngày không phép, cô làm tôi mất một khoản rồi!

Còn hợp đồng thì cam kết không được nghỉ buổi nào.

Bây giờ tôi không cần nhân viên như cô nữa!

Cô bị đuổi!"

Sunshine sững người, cố gắng giải thích:

"Xin bà nghe cháu nói-"

"Không cần!

Đây bận lắm.

Cầm lấy số tiền này rồi đi đi!"

- Bà ta lạnh lùng cắt lời, ném một phong bì không dày cũng chẳng mỏng lên bàn.

Sunshine cắn chặt môi, cúi đầu đáp lại:

"Cháu... xin lỗi.

Cảm ơn bà đã cho cháu công việc suốt thời gian qua."

Cô cầm lấy phong bì, lòng nặng trĩu.

Cánh cửa khép lại sau lưng, để lại ánh đèn le lói của cửa tiệm hòa lẫn trong màn mưa lạnh lẽo.

Về đến nhà, Sunshine cầm chiếc ô định gấp lại, nhưng ngay khi chạm vào, nó tự động gập xuống.

Cô giật bắn mình, tim đập thình thịch.

"Mày cũ đến vậy rồi à..."

- Cô lẩm bẩm, cố trấn an bản thân.

Cảm giác bất an lại trỗi dậy.

Chiếc ô này từ đầu đã kỳ lạ, và giờ đây nó khiến cô không muốn giữ nó trong nhà.

Sunshine để nó ngoài cửa, nhanh chóng bước vào phòng và khóa chặt cửa lại.

Cô thay đồ rồi bước vào phòng tắm.

Dòng nước ấm không xua tan được nỗi lo lắng trong lòng.

Với số tiền tiết kiệm ít ỏi và khoản lương vừa nhận, cô biết mình chỉ cầm cự được không quá ba tháng.

Tựa đầu vào thành bồn tắm, cô nhắm mắt, tiếng thở dài vang lên trong căn phòng nhỏ.

"Hôm nay... thật sự quá tệ."

Tắm xong, cô ngồi vào bàn học, cố gắng tập trung.

Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, chỉ còn hơn một tháng nữa.

Nhưng những con chữ trước mặt dần nhòe đi trong mắt cô, áp lực học tập và tài chính đè nặng khiến cô nghẹt thở.

Đến tận 11 giờ đêm, Sunshine mới mệt mỏi leo lên giường.

Cô nhanh chóng thiếp đi, nhưng lại tỉnh giấc trong một cơn ác mộng.

Trước mắt cô là một không gian vô tận, ngập tràn màu đỏ máu, bao phủ bởi màn sương mờ ảo.

Và hắn ở đó.

Người đàn ông cao lớn với chiếc ô đỏ thẫm che khuất nửa khuôn mặt.

Hắn cúi xuống, khuôn mặt chỉ còn cách cô vài centimet.

Giọng nói trầm lạnh vang lên, lặp đi lặp lại như xoáy sâu vào tâm trí cô:

"Tên em là gì?

"

Tim cô đập loạn, cảm giác như lồng ngực sắp nổ tung.

Cơ thể cô cứng đờ, không thể nhúc nhích, không thể hét lên, chỉ có đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

Mở mắt ra lần nữa, ánh sáng mờ ảo trong phòng khiến cô cảm giác lạc lõng.

Liếc nhìn đồng hồ để bàn: 2 giờ 43 phút sáng.

Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, trái tim vẫn đập dồn dập.

Sunshine ngồi dậy, cảm giác nặng nề trong lồng ngực khiến cô không thể nằm yên.

Cô bước vào phòng tắm, vốc nước lạnh rửa mặt.

Làn nước mát lạnh làm dịu đi phần nào cảm giác bất an, nhưng không xua tan được những câu hỏi xoay mòng trong đầu: "Người đàn ông đó là ai?

Tại sao lại xuất hiện trong giấc mơ của mình?

Tại sao hắn cứ hỏi tên mình?"

Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc gương trước mặt.

Khuôn mặt mệt mỏi với đôi mắt quầng thâm phản chiếu rõ ràng.

Sunshine thầm nghĩ: "Mình đang dần mất kiểm soát rồi..."

Cô thở dài, quay trở lại giường, nhưng lần này không dám nhắm mắt.

Sự sợ hãi mơ hồ khiến cô trằn trọc suốt cả đêm.

Trong suốt một tuần, giấc ngủ của Sunshine chẳng bao giờ yên ổn.

Đêm nào người đàn ông đó cũng xuất hiện trong mơ, kéo cô vào không gian đỏ máu vô tận.

Và như một chiếc đồng hồ định mệnh, cô tỉnh dậy đúng lúc 2 giờ 43 phút sáng mỗi đêm.

Áp lực học tập, tài chính và giờ là những cơn ác mộng khiến cô gầy rộc đi.

Đêm nay cũng vậy.

Trong giấc mơ, hắn lại đứng đó, gần hơn bao giờ hết.

Lần này, hắn nghiêng đầu, để lộ một con mắt đen láy tối tăm.

Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa 1 áp lực khủng khiếp, như muốn xuyên thủng tâm trí cô:

(Ảnh được cắt trong game)

"Tên em là gì? nói!

CHO TÔI BIẾT"

Ánh mắt hắn như siết chặt cổ họng cô.

Miệng Sunshine run rẩy mấp máy, nhưng âm thanh phát ra yếu ớt, như bị nuốt chửng bởi nỗi sợ:

"Tôi..."

Cô bật dậy, thở hổn hển, tim đập loạn xạ.

Vẫn là 2 giờ 43 phút sáng.

Lần này, cô không còn sợ hãi, mà là tức giận.

"Hắn là ai?

Rốt cuộc hắn muốn gì ở mình?!"

Tiếng động vang lên.

Keng... keng...

Keng...

Sunshine giật mình.

Tiếng gõ nhịp nhàng vọng đến từ cửa sổ.

Cô cắn môi, cố trấn tĩnh, nhưng cảm giác bất an lại trỗi dậy.

Lấy hết can đảm, cô bước tới và mở tung cửa sổ.

Trước mặt cô, một con quạ đen đứng trên bậu cửa, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, như muốn xé toạc tâm hồn cô ra.

Đôi mắt Sunshine bỗng thay đổi.

Cảm xúc biến mất.

Đôi đồng tử trong trẻo trở nên vô hồn, ánh lên sắc đỏ kỳ lạ.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cô không còn là chính mình nữa.

Không chần chừ, cô đưa tay túm lấy cổ con quạ.

Nó giãy giụa, những tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn đêm.

Sunshine không hề nao núng.

Những áp lực, những uất ức, và cả sự tức giận trào dâng trong cô.

Tay cô siết chặt hơn, chặt hơn, cho đến khi con quạ ngừng vùng vẫy.

Không chút do dự, cô buông tay, thả con quạ rơi tự do từ tầng hai xuống đất.

Như không có chuyện gì xảy ra, cô đóng cửa sổ, quay lại giường và nằm xuống.

Đôi mắt nhắm nghiền, nhưng không còn sự bình yên nào nữa, chỉ có bóng tối sâu thẳm bủa vây.

_____________________

nếu flop thì chắc tui drop quá, mong mọi người ủng hộ.

27/11/2024
 
[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_Mr.scarletella
Chương 4: Manh mối.


Hôm nay là ngày lễ XXX, Sunshine được nghỉ bốn ngày liền.

Cô quyết định tận dụng cơ hội hiếm hoi này để ngủ bù sau những đêm ám ảnh bởi cơn ác mộng kỳ quái.

Khi mở mắt, ánh nắng đã len lỏi qua rèm cửa.

Đồng hồ chỉ 11 giờ trưa, nhưng thay vì cảm giác khoan khoái, cô lại thấy toàn thân rã rời, như thể đã bị rút cạn sức lực.

"Không được để lãng phí ngày nghỉ.

Hôm nay nhất định phải tìm được việc làm mới," cô tự nhủ, cố gắng lấy lại tinh thần.

Sau khi hoàn thành các công việc thường nhật như vệ sinh cá nhân, ăn uống và dọn dẹp nhà cửa, cô nhận ra thời gian đã trôi nhanh hơn dự tính.

Kim đồng hồ đã chỉ hơn 2 giờ chiều.

Sunshine vội thay một bộ quần áo lịch sự, chuẩn bị sẵn sàng ra ngoài.

Cô bước đến cửa, hít một hơi thật sâu, tự trấn an bản thân.

Nhưng ngay khi nắm lấy tay nắm cửa và xoay nó, một âm thanh nhẹ vang lên, như thứ gì đó vừa rơi.

Cô cúi xuống và đông cứng tại chỗ: chiếc ô đỏ.

Nó nằm ngay trước cửa, như thể đang chờ cô.

"Sao nó lại ở đây?"

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

Cô rõ ràng nhớ rằng mình đã để nó ngoài hành lang tối qua.

Sunshine ngần ngại cúi xuống nhặt chiếc ô lên, nhưng cảm giác bất an kỳ lạ khiến tay cô khựng lại giữa chừng.

Cô không thể lý giải tại sao, nhưng bản năng mách bảo rằng chiếc ô này không phải thứ nên giữ bên mình.

"Cũ kỹ thế này...

Chắc ai đó để quên.

Tốt nhất là để nó ở đây."

Cô nhanh chóng dựng chiếc ô vào cạnh thùng rác bên ngoài cửa.

Ánh mắt cô lướt qua chiếc ô thêm một lần nữa, trước khi quay lưng bước đi.

Nhưng chỉ được vài bước, cô sực nhớ ra mình quên điện thoại.

"Thật đãng trí quá," cô tự trách, rồi vội quay vào nhà tìm.

Trong khoảng khắc cánh cửa đóng lại sau lưng Sunshine, chiếc ô đỏ đứng đó, tĩnh lặng nhưng kỳ quái.

Không ai để ý rằng, dưới ánh nắng chiều, một chiếc bóng mờ kỳ dị từ chiếc ô vẽ thành một hình dáng bất thường trên nền đất, như thể nó có sự sống.

Sunshine dành cả buổi chiều lẫn tối mịt để đi loanh quanh khắp phố tìm việc làm mới.

Cuối cùng, may mắn mỉm cười khi cô tìm được một công việc phù hợp, lương tháng còn nhỉnh hơn chỗ cũ đôi chút.

Niềm vui nhỏ bé ấy xua tan phần nào những căng thẳng đè nặng bấy lâu, khiến tâm trạng cô thoải mái hơn hẳn.

Trên đường về nhà, cô bất chợt thấy cơn thèm đồ cay trỗi dậy, có lẽ vì đang đến kỳ kinh nguyệt.

Sunshine ghé vào một siêu thị mini gần đó, mua vài gói mì cay và chút kim chi để dự trữ.

Đồ ăn vặt đơn giản, nhưng với cô là đủ để tự an ủi bản thân sau một ngày mệt mỏi.

Về đến nhà, cô như thường lệ lấy chìa khóa giấu dưới tấm thảm trước cửa và bước vào.

Bên trong, căn nhà tối om, không khí hơi lạnh vì lâu chưa bật điện.

Cô nhanh chóng cởi giày, định đi bật đèn thì bất ngờ chân vấp phải thứ gì đó dưới đất.

"Rầm!"

Cú vấp khiến Sunshine ngã nhào xuống sàn.

Đau nhói nơi đầu gối khiến cô phải ngồi im vài giây trước khi lấy lại bình tĩnh.

"Thứ quái gì vậy?"

Cô lẩm bẩm, tay quờ quạng tìm công tắc đèn.

Khi ánh sáng tràn ngập căn phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một chiếc ô đỏ nằm ngay giữa lối đi.

Sunshine cảm thấy da đầu mình tê dại, hơi thở bỗng chậm lại.

"Không thể nào...

Chiếc ô này..."

Rõ ràng, cô đã để nó cạnh thùng rác ngoài cửa từ sáng.

Làm sao nó có thể xuất hiện ở đây?

Ánh mắt của Sunshine dán chặt vào chiếc ô.

Một cảm giác lạnh sống lưng lan tỏa, như thể có ánh mắt vô hình nào đó đang theo dõi cô từ mọi góc trong căn phòng.

Hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh.

"Chắc... chắc là lúc mình quay lại lấy điện thoại, vô tình cầm nó vào nhà mà không để ý..."

Cô tự an ủi bản thân, dù lòng vẫn còn ngổn ngang cảm giác bất an.

Sau một lúc ngồi lặng im để lấy lại bình tĩnh, Sunshine quyết định không để chiếc ô này làm phiền mình thêm nữa.

Cô nhấc nó lên, bước ra ngoài cửa, nhẹ nhàng đặt nó lại cạnh thùng rác.

"Xong rồi, chỉ là trùng hợp thôi mà," cô lẩm bẩm, như thể muốn thuyết phục chính mình.

Trước khi quay vào, cô cẩn thận khóa chặt cửa, chắc chắn rằng không có gì bất thường có thể lọt vào.

Tối hôm đó, Sunshine tự thưởng cho mình một bát mì cay nóng hổi với kim chi và vài món ăn kèm đơn giản nhưng đầy hấp dẫn.

Hương thơm cay nồng lan tỏa khắp căn bếp nhỏ khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Khi ngồi xuống bàn, cô mỉm cười nhẹ nhàng, nhận ra rằng đây có lẽ là bữa tối ngon miệng nhất mà cô đã thưởng thức từ lúc bước ra khỏi chiếc thang máy kỳ lạ đó.

Vị cay xé nơi đầu lưỡi khiến cô như được giải tỏa, tạm quên đi những ngày nặng nề vừa qua.

"Chỉ cần thế này thôi là đủ," cô thầm nghĩ, lòng tràn đầy hy vọng cho một khởi đầu mới.

Nhưng những giây phút thư thái ấy chỉ thoáng qua.

Đêm đến, Sunshine không muốn ngủ, cô sợ phải đối mặt với giấc mơ đó, với người đàn ông kỳ lạ kia.

Nhưng làm sao có thể chống lại cơn buồn ngủ mãi được?

Cuối cùng, cô lại thiếp đi lúc nào không hay.

Đúng như mọi khi, hắn vẫn ở đó.

Đứng giữa vùng không gian đỏ máu vô tận, chiếc ô đỏ quen thuộc che nửa khuôn mặt.

Sunshine muốn hét lên, nhưng tay chân cô như bị trói chặt, chỉ có đồng tử co rút biểu lộ nỗi sợ tột cùng.

Cảm giác ngột ngạt bao trùm, như thể không khí xung quanh bị rút cạn bởi áp lực từ hắn.

"Đừng sợ."

Giọng nói trầm khàn vang lên, nhưng lời an ủi đó dường như chỉ khiến nỗi sợ của cô nhân lên.

"Tôi muốn gặp em!

Nhớ em!"

Cô mấp máy môi, cố lấy hết dũng khí:

"Anh...

Anh là ai?

Đừng làm phiền tôi nữa..."

Hắn tiến thêm một bước, giọng nói trở nên dồn dập hơn:

"Muốn gặp!

Gặp em!"

"..."

"Chiếc ô đỏ!..Thang máy!...Tòa nhà!...Tên em!"

Sunshine giật mình tỉnh dậy.

Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe rèm.

Cô co rúm người lại, cảm giác lạnh lẽo từ giấc mơ vẫn còn nguyên.

Mồ hôi túa ra như nước, thấm ướt cả lưng áo.

______________________
 
[Homicipher] Định Mệnh Từ Giấc Mơ_Mr.scarletella
Chương 5: Níu dữ.


Sau giấc mơ, cô không thể chìm vào giấc ngủ được nữa.

Ngày mai là ngày đi làm đầu tiên ở công ty mới, vì vậy cô muốn bản thân mình thật tươm tấp.

Khi mở tủ quần áo ra, cô bất chợt nhìn thấy một chiếc áo màu đỏ, và cô giật mình.

Nỗi ám ảnh về người đàn ông trong giấc mơ lại ùa về, khiến cô cảm thấy sợ hãi mỗi khi nhìn thấy thứ gì đó màu đỏ.

Cảm giác lạnh lẽo như thể có một bàn tay vô hình siết chặt trái tim cô.

Đôi mắt cô dừng lại trên chiếc áo đỏ, và hình ảnh người đàn ông ấy lại hiện lên trong tâm trí.

Chiếc áo khoác đỏ, chiếc ô đỏ, đôi mắt đỏ.

Mọi thứ như kéo cô vào một vòng xoáy ma quái, nơi cô không thể thoát ra.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ đó, nhưng không thể.

Lúc này, cô không nhớ mình đã mua chiếc áo này từ đâu, cũng không biết nó đã ở trong tủ bao lâu.

Nhưng sự hiện diện của nó khiến cô không thể thoải mái.

Nó như một lời nhắc nhở từ quá khứ, một dấu hiệu gì đó mà cô chưa hiểu được, nhưng lại cảm thấy rất rõ ràng, rất gần.

Với một chút do dự, cô rút chiếc áo đỏ ra khỏi tủ, nhìn nó thật kỹ.

Màu đỏ không phải là màu tươi sáng, mà là một sắc đỏ đậm, nhạt dần ở các viền như thể nó đã tồn tại lâu năm.

Cảm giác sợ hãi dâng lên khiến cô thả nhẹ chiếc áo xuống, định quay đi.

Nhưng khi vừa quay lưng lại, một âm thanh vang lên trong đầu: "Tên Em?"

Cô giật mình, mắt mở to, vội vàng nhìn xung quanh.

Lại một lần nữa, cảm giác không thể thoát khỏi người đàn ông ấy.

Cô vội vàng nhặt chiếc áo lên và vứt vào góc tủ, khóa chặt lại.

Mặc dù làm vậy, nỗi lo lắng vẫn không thể xua đi.

Cô mệt mỏi, miết miết sống mũi, cố gắng xua tan nỗi sợ.

Cảm giác bất an vẫn chưa rời xa cô, nhưng cô không có gì để làm ngoài việc tiếp tục ôn thi.

Cô ngồi vào bàn học, lật lại sách vở, cố gắng tập trung vào bài vở.

Những vấn đề ngoài lề, những giấc mơ kỳ lạ, nỗi lo lắng về tương lai và, tất cả đều bị cô gạt ra khỏi đầu.

Không có người thân bên cạnh, không có sự hỗ trợ tài chính, cô chỉ có con đường học tập để chứng minh bản thân.

Suốt những năm qua, thành tích học tập của cô luôn xuất sắc, nhưng gần đây, áp lực tâm lý đã khiến cô không thể duy trì phong độ như trước.

Mỗi đêm, giấc mơ kỳ lạ về người đàn ông đó lại quay lại, làm cô mất ngủ và ảnh hưởng đến sự tập trung trong học hành.

Cô biết nếu không cố gắng hơn nữa, mọi thứ sẽ tuột khỏi tay.

Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải kiên cường hơn.

"Không thể để những thứ đó làm mình gục ngã.

Phải tiếp tục cố gắng, vì tương lai của chính mình."

Cô nhìn lại những trang sách, quyết tâm xua tan hết tất cả những nỗi sợ hãi trong lòng.

7 giờ sáng, Sunshine chỉnh lại trang phục trước gương, cố gắng tạo dáng vẻ tươm tất cho buổi đi làm đầu tiên.

Cô thầm nhắc nhở bản thân phải tập trung, gạt bỏ hết những điều kỳ lạ đang ám ảnh mình.

Nhưng khi vừa mở cửa, một cảnh tượng quen thuộc khiến cô đứng khựng lại: chiếc ô đỏ máu lại xuất hiện, nằm chắn ngay lối đi như đang chờ cô.

Tim cô bất giác đập mạnh, cảm giác bất an không ngừng dâng lên.

Đến tận lúc này, cô mới nhận ra sự tương đồng rợn người giữa chiếc ô này và chiếc ô của người đàn ông trong giấc mơ-màu sắc, kiểu dáng, tất cả đều trùng khớp.

"Không lẽ... nó là của anh ta?"

Ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến cô lạnh sống lưng, tay khẽ siết chặt mép áo.

Cô lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào chiếc ô như thể nó là sinh vật sống.

"Không thể để thứ này ở đây được," cô tự nhủ.

Hôm nay nhân viên thu gom rác sẽ đến, đây là cơ hội để tống khứ nó đi.

Nhưng chỉ nghĩ đến việc phải chạm vào chiếc ô cũng khiến lòng cô rối bời.

Bản thân cô không muốn dây dưa thêm với bất cứ điều gì liên quan đến nó.

Cô định phớt lờ mà bước qua, nhưng chưa kịp di chuyển, chiếc ô bỗng ngã xuống, cán ô vướng vào vạt áo cô như thể đang níu kéo.

Sunshine giật nảy mình, cảm giác như có bàn tay vô hình vừa chạm vào người.

Cô cố rút áo ra, tay run lên từng hồi.

"Quái gì thế này?

Sao mày cứ bám lấy tao?" cô lẩm bẩm, giọng nghẹn lại vì sợ.

Gỡ được chiếc ô ra, cô nhìn chằm chằm nó trong vài giây, đôi mắt ánh lên sự giận dữ xen lẫn hoang mang.

"Mình không thể để nó ảnh hưởng nữa.

Đơn giản chỉ là một chiếc ô thôi!"

Cố trấn tĩnh, cô dựng chiếc ô lại cạnh thùng rác ngay ngoài cửa nhà, đóng cửa, và rời đi.

Ngày đầu tiên ở chỗ làm mới trôi qua khá suôn sẻ, và điều đó khiến Sunshine cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Cô tận hưởng những giờ phút yên bình hiếm hoi khi tiếp đón vài vị khách thân thiện.

Công việc tuy không dễ dàng, nhưng ít ra đây là nơi cô có thể thoát khỏi những ám ảnh kỳ lạ bủa vây mình gần đây.

"Mọi thứ sẽ ổn thôi," cô tự nhủ, cố dặn lòng phải giữ tinh thần lạc quan.

Nhưng rồi, tiếng "cộp...cộp ...Cộp"của đôi giày cao gót vang lên, kéo theo đó là một cảm giác quen thuộc đáng sợ.

Cô ngẩng lên và đôi mắt chạm ngay vào Ketsune - là bạn học cùng lớp, nhưng luôn khiến cô cảm thấy bị nhỏ bé và bị hạ thấp.

Ketsune bước vào với dáng vẻ kiêu kỳ, ánh mắt lấp lánh như một con chim săn mồi vừa phát hiện ra mục tiêu.

Cô ta bật cười khẽ, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy vẻ giễu cợt:

"Ôi, đây không phải là Mashiro sao?

Cậu làm việc ở đây luôn à?

Mình thật bất ngờ đấy, không nghĩ lại gặp cậu trong hoàn cảnh... thú vị thế này!"

Sunshine hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn bực bội đang cuộn trào trong lòng.

Cô gượng cười, giữ đúng phong thái chuyên nghiệp:

"Quý khách cần gì ạ?"

"Cần gì à?"

Ketsune làm bộ suy nghĩ, tay vân vê chiếc túi xách hàng hiệu.

"Mình cần nhiều thứ lắm.

Phiền cậu lấy hộ nhé!"

Danh sách mà Ketsune đưa ra không chỉ dài mà còn kỳ quặc đến mức khó tin.

Sunshine lẳng lặng đi gom từng món, từ những thứ nhỏ nhặt như gói tăm đến các hộp mỹ phẩm nằm ở kệ cao.

Một số món còn bị khuất trong góc, khiến cô phải cúi người tìm kiếm.

Khi tất cả đã được chất đầy quầy thanh toán, Ketsune làm ra vẻ tiếc nuối:

"Ôi, chết thật!

Mình quên mất ba mình không cho mua nhiều thế này.

Thôi, mình chỉ lấy... cái tuýp kem đánh răng này thôi."

Cô ta nhặt một tuýp nhỏ từ đống hàng, ném lên bàn với một nụ cười mỉa mai.

"À, phiền cậu sắp xếp lại giúp mình.

Trông chỗ này lộn xộn quá!"

Sunshine đứng lặng, cả cơ thể như bị kìm chặt trong cơn tức giận.

Những ngón tay cô bấu chặt vào nhau đến mức các đốt trắng bệch.

Cô cúi đầu, giọng khàn đi nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự:

"Cảm ơn quý khách 'Đã ghé thăm'."

Ketsune nhếch môi cười, quay lưng bước đi.

Nhưng khi đi được vài bước, cô ta bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

Một luồng khí lạnh kỳ lạ lan tỏa trong không khí, như có đôi mắt nào đó đang bám theo mình từng bước.

Trong cửa hàng, Sunshine đứng yên sau quầy, ánh mắt không còn vẻ nhẫn nhịn nữa.

Một màu đỏ nhạt như máu thoáng lóe lên trong mắt cô, rồi vụt tắt.

Một giọng nói trầm thấp, sâu thẳm vang lên trong đầu cô:

"Cô ta dẫm đạp lên giới hạn của em!

Không...được tha thứ! ..."

Ketsune vừa ra đến cửa, bước chân đột ngột khựng lại.

Cô ta ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng ánh đèn trong cửa hàng vẫn sáng bình thường.

Sunshine đứng đó, khuất trong ánh sáng mờ, ánh mắt bình thản như chưa từng xảy ra điều gì.

Ketsune rùng mình, vội bước nhanh ra ngoài.

Nhưng trong lòng cô ta vẫn không thể xua đi cảm giác rằng mình vừa làm phiền một thứ gì đó... không thuộc về thế giới này.

_______________________

28/11/2024-29/11/2024

💋💋💋💋❤❤❤
 
Back
Top Bottom