Ngôn Tình Hôm Nay Tỏ Tình Chưa?

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
868,881
0
0
AJFCJaXo6Nz35USxZyIDyczfWt_SRLTiHegQ74FCZ_7qYxkus3zts3CeSSWvXJ3QWu_pVECQTO_crNTxdOpG9I8tiWowE3ek2xpsmqxo2xV2zXytG95YtMug7n5UuIqiPN4AXVGEA-kSfX0IkXGiB5qYgFs0=w215-h322-s-no

Hôm Nay Tỏ Tình Chưa?
Tác giả: Tỉnh Thập
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU] HÔM NAY ĐÃ TỎ TÌNH CHƯA?

Tác giả: Tỉnh Thập

Thể loại: Ngôn tình, Truyện ngắn, Hiện đại, HE, Đô thị tình duyên, Góc nhìn nữ chính, 1v1

Editor + Bìa: Sơ Nguyệt Thập Lục

Số chương: 3

- ---

Giới thiệu

Video tôi say rượu hát “Chiến binh cô độc” trong hôn lễ của bạn bị người ta đăng lên Bilibili.

Tôi nửa đùa nửa thật bình luận: Nếu video được hơn 100.000 lượt thích thì mình sẽ tỏ tình với crush.

Bão bình luận chỉ có duy nhất một câu “Góp sức xây dựng mỗi ước mơ.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Phụ Thân Hôm Nay Người Đọc Sách Chưa
  • Hôm Nay Tôi Đã Có 0 Chưa?
  • Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
  • Hôm Nay Bệ Hạ Lại Ghen Sao?
  • Hôm Nay Cũng Muốn Cùng Sư Tôn Linh Tu
  • Này Anh Hôm Nay Anh Gặp Hoạ Đó
  • Hôm Nay Tỏ Tình Chưa?
    Chương 1


    1.

    Hôm nay bạn tôi kết hôn.

    Tôi ngồi bàn đầu.

    Tôi khuyên hai người bọn họ chia tay không đến 200 lần thì cũng phải 180 lần, mà bây giờ tôi chỉ muốn rút lại những lời đã từng nói trước đây.

    Vừa ngồi xuống tôi đã bắt đầu uống rượu, toàn bộ quá trình hai người bọn họ quen nhau vẫn đang được trình chiếu trên màn hình lớn, có cô bé ngây thơ không hiểu sự đời còn hâm mộ nói rằng đây mới là tình yêu.

    Đằng sau một tình yêu trông có vẻ hào nhoáng đều có một người bạn tốt tận tình khuyên bảo.

    Bạch Nhiễm đi cùng tôi tới đây thấy tôi như vậy, ngồi bên cạnh khuyên tôi.

    “Cậu uống ít thôi.”

    “Tớ tên là gì?”

    “Lý Kim Triêu đó.”

    “Kim triêu hữu tửu Kim Triêu túy” (Sáng nay có rượu Kim Triêu say.)

    (Kim Triêu còn có nghĩa là “sáng nay”)

    Bạch Nhiễm nhìn tôi một cái đầy khinh thường rồi không thèm để ý tới tôi nữa.

    Thật ra tôi cũng không muốn uống say, khi uống một lượng vừa đủ, tôi cũng đã dừng lại rồi.

    Kết quả là lúc bạn tốt của tôi, cũng chính là cô dâu ngày hôm nay, phát biểu trên sân khấu, nhất quyết nhắc tới tôi.

    “Tôi rất biết ơn Lý Kim Triêu, bạn của tôi, nếu không có cậu ấy, chúng tôi cũng sẽ không đi được đến ngày hôm nay.”

    Cô ấy đứng trên sân khấu khóc nức nở, còn tôi ngồi dưới thì cười giả lả cả buổi.

    Càng nghĩ càng buồn bực, tôi lại bắt đầu cầm ly rượu lên uống.

    Cuối cùng, tôi thành công say mèm, ý thức trở nên vô cùng mơ hồ, đầu cũng bắt đầu nặng dần.

    Trong đầu tôi chỉ nghe thấy tiếng ai đó trên sân khấu: “Có ai chủ động đi lên hát tặng cô dâu và chú rể một bài không ạ?”

    Tôi mượn men say, vọt lên giật lấy chiếc micro từ tay MC.

    Mấy trăm người ở bên dưới đều đang nhìn tôi.

    MC thấy tôi đứng không vững nên định đỡ tôi, tôi đẩy anh ta ra, bắt đầu hát: “Yêu bóng dáng cậu cô độc đi qua hẻm tối, yêu dáng vẻ không khuất phục của cậu~”

    Câu hát này vừa cất lên, bốn phía hưởng ứng nhiệt liệt.

    Đám học sinh tiểu học dừng tranh dưa hấu, gân cổ hét: “Yêu cậu vì cậu giống như tôi vậy, khuyết điểm cũng giống nhau, đi không? Đi chứ!”

    Không có kỹ thuật, tất cả đều là cảm xúc.

    Bầu không khí tại hiện trường đạt c@o trào vào thời khắc này.

    Một giây trước khi ngất xỉu, hình như tôi nhìn thấy Thẩm Túy, crush của tôi.

    Chắc là tôi nhìn nhầm rồi, nếu Thẩm Túy nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, chắc tôi c.h.ế.t mất.

    Buổi sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, tôi chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ.

    Vừa mở mắt đã thấy Bạch Nhiễm nhìn tôi với vẻ mặt khó tả.

    “Hôm qua tớ… không làm gì đâu đúng không?” Tôi có hơi chột dạ, hỏi cậu ấy.

    Cậu ấy không nói gì cả, ném thẳng cho tôi một đoạn video.

    Trong video, người mặc váy với khuôn mặt đỏ bừng, đứng không vững, hát lạc tông bài “Chiến binh cô độc” chính là tôi.

    Tôi lập tức ném điện thoại tới cuối giường, dùng gối đầu bịt tai lại.

    Bạch Nhiễm nhìn tôi với vẻ mặt như hận rèn sắt không thành thép: “Đừng buồn, dù là người quen biết cậu hay không quen biết cậu đều có một bản video này rồi.”



    Tôi toang rồi.

    “Tớ còn làm gì nữa không?” Lòng tôi như tro tàn, bỏ gối ra.

    Bạch Nhiễm liếc tôi một cái, muốn nói lại thôi: “Cậu còn kéo một học sinh tiểu học hát to nhất kết làm anh em, tớ không ngăn cản nổi.”

    Tôi toang thật rồi.

    Bây giờ tôi định đi nhảy lầu đây.

    “Khúc này có video không?” Tôi hoảng sợ nhìn cậu ấy.

    Cậu ấy im lặng một lúc lâu, do dự trả lời: “Cậu, muốn xem à?”

    Tôi vội vàng xua tay.

    Bây giờ tôi chỉ muốn đi c.h.ế.t thôi.

    Tôi ôm trái tim đau đớn kịch liệt đăng một status lên trang cá nhân: Xin các bác trai xinh gái đẹp có đoạn video em hát đừng lan truyền lung tung, em quỳ lạy các bác.

    Vừa đăng lên, mấy chữ ha ha ha tràn màn hình.

    [Hay là phát lại trong hôn lễ của cậu nhé?]

    [Tôi vẫn thích dáng vẻ nổi loạn ngày ấy của bà lắm.]

    [Hát hay lắm, lần sau đừng hát nữa.]

    Thẩm Túy?!

    Nhìn thấy bình luận cuối cùng, tôi lập tức lộn mèo ngồi dậy.

    “Hôm đó Thẩm Túy cũng tới à?” Trong ánh mắt tôi lộ ra sự hoảng sợ.

    “Đúng vậy, anh ấy là anh họ của chú rể, cậu không biết à?”

    Tôi không biết!

    Sao mà tôi biết được?!

    Tôi chỉ biết rằng, tôi sắp phát điên rồi.

    Hóa ra hôm ấy cái tôi nhìn thấy không phải là ảo giác.

    Uống rượu nổi điên hát “Chiến binh cô độc”, kết làm anh em với học sinh tiểu học trước mặt crush, Lý Kim Triêu à, sao mày có thể làm được hay thế?

    Tôi thật sự muốn quay lại quá khứ, bóp ch3t bản thân của ngày hôm đó.

    2.

    Từ khi chuyện tôi hát “Chiến binh cô độc” nổi như cồn trong vòng bạn bè, tôi không còn tham gia bất kỳ buổi tụ tập nào nữa.

    Điều đáng sợ chính là, tôi có thể nghe thấy học sinh tiểu học đang hát “Chiến binh cô độc” ở khắp mọi nơi, ngay cả khi nằm trên giường ngủ trưa.

    Bài hát này hoàn toàn trở thành bóng ma của tôi.

    Khi tôi đang bị “Chiến binh cô độc” tập kích một lần nữa, cuộc gọi Bạch Nhiễm làm gián đoạn cơn ác mộng của tôi.

    “Hát Karaoke, cậu tới không?”

    “Cậu bị điên hay tớ bị điên thế hả? Tớ hát Karaoke á?”

    “Tới đi, tới đi mà, cậu cũng không thể rúc ở nhà cả đời được.”

    Cuối cùng, dưới sự năn nỉ ỉ ôi của cậu ấy, tôi vẫn tới.

    Vừa mở cửa phòng riêng ra, mọi người đồng loạt nhìn tôi chằm chằm, sau đó tiếng hò reo vang lên.

    Người đang hát lập tức chạy đến bên cạnh tôi, đưa micro cho tôi: “Vua hát, tới đây nào, sân nhà của cậu đấy.”

    Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, nhạc dạo của “Chiến binh cô độc” đã vang lên.

    Đám người này đúng là hóng hớt không chê to chuyện.

    Lúc tôi đang cảm thấy lúng túng, Bạch Nhiễm đi tới giải vây cho tôi giống như một thiên sứ.

    “Chúng ta nghe giọng ca của vua hát Lý một lần là đủ rồi, muốn nghe thêm thì phải trả tiền.”

    Nói rồi túm tôi sang một góc.

    Bọn họ vốn dĩ chỉ đùa một chút mà thôi, trêu chọc vài câu là xong.

    Ngồi xuống một góc, tôi mới phát hiện người ngồi bên cạnh tôi chính là Thẩm Túy.

    Sau vài phút bối rối, anh bỗng mở miệng: “Thật sự không hát à?”

    Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh cầm ly rượu, nhìn thẳng về phía trước như thể người anh đang nói chuyện cùng không phải là tôi.

    “Không phải anh bảo em đừng hát nữa à?” Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.

    Anh quay đầu nhìn tôi một lúc lâu, nhìn tới mức khiến tôi cảm thấy mất tự nhiên.

    “Lý Kim Triêu, sao anh không phát hiện em còn có thể điên cuồng như vậy nhỉ? Bình thường em đâu có như vậy.”

    Tôi thầm trợn trắng mắt.

    Anh trai à! Là vì em giả vờ đó! Ở trước mặt người mình thích, em phải giả vờ là một cô gái trầm tính thục nữ chứ! Nếu không đã khiến anh sợ hãi bỏ chạy từ lâu rồi!

    “Thế ạ, chắc là vì em không uống được rượu.” Tôi xấu hổ cười cười.

    “Vậy ư?” Ánh mắt Thẩm Túy nhìn tôi mang theo chút nghi ngờ.

    Xin đừng nhìn em với đôi mắt đẹp như vậy mà, em dễ phạm tội lắm.

    Lúc tôi quay đầu lại, mặt đã đỏ hơn phân nửa.

    Bạch Nhiễm hát một bài xong, quay lại nhìn tôi, khó tin nói một câu: “Không phải chứ, Lý Kim Triêu, cậu lại uống rượu à?”

    Uống cái đầu cậu ấy!

    Tôi như cảm nhận được ánh mắt đánh giá của Thẩm Túy ngồi bên cạnh, vội vàng bịt kín miệng Bạch Nhiễm.

    Tôi chỉ vừa ngồi được mấy phút, Thẩm Túy đã đứng dậy định rời đi.

    “Không phải chứ, Thẩm Túy, đi sớm thế à?” Người trong văn phòng ngăn anh lại, không cho anh rời đi.

    “Hết cách rồi, phải đi đón con.”

    “Đừng bịa chuyện với tôi, cậu còn chẳng có bạn gái, con ở đâu ra?”

    Tôi ngồi tại chỗ, ngoài mặt làm ra vẻ không thèm để ý, nội tâm lại vô cùng dày vò.

    Thẩm Túy cười cười, tiếp lời: “Con của chị gái tôi.”

    Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ anh bỗng quay đầu lại nhìn tôi, tôi bỗng trở nên căng thẳng.

    Sau đó, anh chỉ vào tôi rồi nói: “Còn là anh em kết nghĩa của cô ấy.”

    Cái quái gì thế?!

    3.

    Mười giờ tối, tôi đứng dưới tầng nhà chị gái Thẩm Túy nghi ngờ nhân sinh.

    Vừa rồi đám người trong phòng ầm ĩ bảo tôi đi cùng Thẩm Túy thăm “anh em kết nghĩa” của tôi, đầu óc tôi đóng băng, thật sự đi theo.

    Không lâu sau, một đứa trẻ từ xa chạy lại, nhìn thấy tôi, hai mắt sáng lên.

    “Chị gái chiến binh cô độc!” thằng bé lao vào vòng tay tôi.

    Thật sự không cần phải gọi như vậy đâu!

    “Gọi cô là cô Kim Triêu là được rồi.” Tôi ngồi xổm xuống, nói với thằng bé với vẻ hết sức dịu dàng.

    Gọi là chị sẽ kém một thế hệ, dù sao tôi cũng là người muốn trở thành mợ của nó.

    “Đã kết nghĩa anh em rồi, không gọi em là đại ca là tốt lắm rồi.” Thẩm Túy đứng bên cạnh móc mỉa.

    “Hôm nay chị gái chiến binh cô độc có hát “Chiến binh cô độc” nữa không?”

    Đứa trẻ này chớp chớp đôi mắt to, hết sức vô hại, nhưng sao có thể nói ra lời kinh khủng như vậy cơ chứ?

    Tôi xấu hổ cười cười: “Hôm nay không hát.”

    Tôi vừa dứt lời, thằng bé lập tức la lối khóc lóc, lắc lắc tay tôi: “Hát đi, hát đi mà~”

    Thẩm Túy không nhìn nổi nữa, bế thằng bé lên xe, còn nói với giọng điệu uy h**p: “Nếu còn làm mình làm mẩy nữa thì cậu sẽ vứt cháu cho sói xám.”

    Thằng bé nghe vậy, lập tức ngậm miệng.

    Tôi chứng kiến hết thảy, bỗng nhiên bắt đầu ảo tưởng tới dáng vẻ của Thẩm Túy khi có con.

    Chắc là cũng không tệ nhỉ?

    Đang nghĩ ngợi, trán bị người ta búng nhẹ, không biết Thẩm Túy đã đứng trước mặt tôi từ bao giờ.

    “Đang nghĩ cái gì vậy?”

    “Anh.”

    Nghĩ tới anh.

    Cứu với, sao tôi lại nói lời trong lòng ra rồi?

    Thẩm Túy nghe xong, sững người tại chỗ.

    May mà tôi kịp thời phản ứng, bổ sung một câu: “Đang nghĩ cháu trai của anh đáng yêu thật đấy.”

    “Vậy ư?”

    Không biết vì sao, tôi cảm thấy giọng điệu của anh như đang nghiến răng nghiến lợi.

    Lên xe, dưới yêu cầu mạnh mẽ của đứa nhỏ, tôi chỉ đành cùng ngồi ở hàng ghế sau với thằng bé.

    Thẩm Túy lái xe ngồi một mình ở hàng ghế trước, vẻ mặt vô cùng khó coi.

    Bầu không khí quá xấu hổ, tôi quyết định tìm một đề tài ấm áp một chút để trò chuyện.

    “Bé cưng à, cháu cảm thấy cậu của cháu thế nào?”

    Đứa nhỏ đang hết sức tập trung chơi Ultraman trong tay nghe tôi nói xong, lập tức ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt đề phòng.

    Không hổ là cháu ngoại ruột thịt, ánh mắt này giống Thẩm Túy như đúc, là kiểu người sống chớ gần.

    Nhìn chằm chằm tôi khoảng mười mấy giây, thằng bé nghiêm túc trả lời tôi: “Chị chiến binh cô độc, cậu của em không được lắm đâu.”

    Thẩm Túy bỗng giẫm phanh, dừng lại trước đèn đỏ, quay đầu lại, nói với vẻ hung thần ác sát; “Thằng nhóc thối, cháu nói ai không được đấy hả?”

    Anh nổi giận.

    Đứa nhỏ thấy dáng vẻ đáng sợ của Thẩm Túy thì rúc vào lòng tôi, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng đáng thương như thể đang nói: “Thấy chưa, cậu ấy thật sự không ổn lắm đâu.”

    “Trẻ con ấy mà, có biết gì đâu, có biết gì đâu.” Thấy Thẩm Túy đã đứng bên bờ vực bùng nổ, tôi vội vàng hòa giải.

    May mà đèn xanh sáng lên đúng lúc sáng lên, nếu không tôi sợ Thẩm Túy sẽ ném đứa nhỏ ra ngoài mất.

    Thẩm Túy đưa tôi về nhà trước, lúc chuẩn bị xuống xe, đứa nhỏ lưu luyến thì thầm bên tai tôi: “Chị chiến binh cô độc, cậu của em hung dữ lắm, chị nhất định không được thích chú ấy đâu đấy.”

    Nghe xong, tôi bất giác nhìn về phía Thẩm Túy, mắt chạm mắt với anh.

    Đôi mắt đào hoa của Thẩm Túy khiến người ta nhìn mà say mê, vành tai tôi lập tức đỏ lên, vỗ đầu đứa nhỏ cho có lệ, cười nói: “Chị biết rồi.”

    Tôi biết rồi, nhưng tôi không đồng ý.

    Cưng nói chậm rồi, cô đã thích từ lâu rồi!
     
    Hôm Nay Tỏ Tình Chưa?
    Chương 2


    4.

    Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, đôi mắt yêu nghiệt kia của Thẩm Túy vẫn lấp đầy tâm trí tôi, để ổn định tâm tình, tôi mở Bilibili ra.

    Vừa nhấn vào, mấy chữ [Công cụ dụ dỗ học sinh tiểu học] thu hút sự chú ý của tôi.

    Tôi tò mò mở video này ra.

    Nhìn cái thứ nhất, người này trông quen thật đấy.

    Nhìn cái thứ hai, hình như đây là tôi mà?

    Nhìn cái thứ ba, mẹ nó đây là tôi chứ còn ai!

    Đậu má!

    Mẹ nó, ai lại đăng video hát ở hôn lễ đáng xấu hổ của tôi lên Bilibili thế này!

    Tôi tức điếng người, vô cùng giận dữ.

    Màn hình đầy chữ ha hah ha, tôi chỉ cảm thấy ồn ào.

    Rốt cuộc là đứa khốn nạn nào làm vậy? Tôi thật sự muốn vả c.h.ế.t kẻ đó!

    Lúc tôi đang say sưa cào phím để đăng bài lên trang cá nhân, lý trí đang offline của tôi bỗng online.

    Vừa đăng lên trang cá nhân, tất cả mọi người đều sẽ biết chuyện mất mặt của tôi bị cả nước biết rồi.

    Không thể đăng!

    Tôi thoát khỏi WeChat, quay lại Bilibili, nhất định phải tìm ra người đăng video là ai.

    Nhưng tìm một lúc lâu cũng không ra, nhưng lại bị một vài nhân tài trong khu vực bình luận chọc cười ha hả.

    Tôi cười bản thân tôi.

    Cuối cùng, tôi bất chấp tất cả, nửa đùa nửa thật bình luận một câu: Nếu video đạt hơn 100.000 lượt thích, mình sẽ tỏ tình với crush.

    Lời chém gió trên Internet, đừng tin là thật.

    Tôi hoàn toàn không để chuyện này trong lòng, kết quả là ngày hôm sau, vừa mở điện thoại ra, thông báo từ Bilibili gần như tràn ngập màn hình.

    Một đám người tag tôi, tôi nhấn vào video tối hôm qua, bão bình luận chỉ có duy nhất một câu: Góp sức xây dựng mỗi ước mơ.

    Thôi xong, đùa quá trớn rồi.

    Tôi nhìn hàng triệu lượt xem và hàng trăm nghìn lượt thích, rơi vào trầm tư.

    Điều đáng sợ hơn nữa là, nó lên xu hướng!

    Điều đáng sợ hơn nữa nữa là, hai phần ba bạn bè trong danh sách bạn bè của tôi đều đã lướt thấy, còn gửi cho tôi qua trang cá nhân.

    Điều đáng sợ hơn nữa nữa nữa là, tài khoản Bilibili của tôi bị người ta đào ra!!

    Bây giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều đang hỏi xem crush của tôi là ai.

    Trong một đêm ngắn ngủi, áo giáp của tôi bị lột s@ch, bây giờ tôi như k.h.ỏ.a t.h.â.n trên mạng.

    Tôi tiêu tốn một tiếng đồng hồ để ổn định tâm tình, đăng một bài viết lên trang cá nhân: Đứa đăng video nhất định đừng để bị tôi bắt được, nếu không tự gánh chịu hậu quả đi.

    [Đương sự tới rồi đấy à?]

    [Đã tỏ tình chưa?]

    [Đã tỏ tình chưa? +1]



    [Đã tỏ tình chưa? +99999]

    Giữa một đám người hóng hớt không chê lớn chuyện, bình luận của Thẩm Túy có vẻ vô cùng dễ thấy.

    [Lý Kim Triêu, vậy mà em cũng chơi trò yêu thầm à?!]

    5.

    Khinh ai thế hả?

    Tôi nhìn bình luận kia, thật sự muốn nói thẳng với anh rằng: Đúng vậy! Em thích anh đó! Thì làm sao?!

    Nhưng tôi không dám, tôi có hơi hèn.

    Thôi được rồi, tôi hèn lắm.

    Tôi bỏ qua một loạt bình luận đằng trước, chỉ trả lời anh: [Anh có ý kiến gì à?]

    Đợi một lúc lâu mà anh vẫn chưa trả lời tôi.

    Nhưng thông báo của Bilibili thì liên tục hiện lên, tôi không chịu nổi, nhấn vào thì phát hiện một người dùng chuyên đăng video về chủ đề tình cảm khá nổi tiếng để lại bình luận dưới “Thông báo tỏ tình” của tôi: Góp sức cho mỗi ước mơ.

    Bây giờ thì hay rồi, cả thế giới đều biết tôi có crush, hơn nữa còn dõng dạc tuyên bố muốn tỏ tình.

    Nói cũng nói rồi, bát nước đã hắt ra ngoài, tôi chỉ đành đâm lao thì phải theo lao, để lại bình luận: Chắc chắn sẽ tỏ tình trong vòng một tháng.

    Bình luận này vừa xuất hiện, fan của tôi dậy sóng.

    Không ít người còn nhắn tin riêng cổ vũ tinh thần cho tôi.

    Tôi thật sự cảm ơn bọn họ.

    Mặc dù mọi người đều đã biết chuyện tôi yêu thầm, nhưng tôi vẫn giấu kỹ crush như trước.

    Ai hỏi thăm tôi cũng ngậm chặt miệng.

    Tôi cần một tháng để xây dựng tâm lý, kết quả là ngày hôm sau, Thẩm Túy xuất hiện trước mặt tôi.

    “Chị chiến binh cô độc!”

    Tôi đang đi trên đường thì nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi mình.

    Tôi quay đầu lại nhìn thì phát hiện đứa nhỏ kia và Thẩm Túy mặc áo sơ mi trắng đang đứng đằng sau thằng bé.

    Tôi lập tức chạy tới bịt kín miệng thằng bé.

    Đứa nhỏ này thật là, trên đường nhiều người như vậy, tôi không biết xấu hổ chắc?

    “Sao anh lại ở đây?” Tôi ngẩng đầu hỏi Thẩm Túy.

    Anh ấp a ấp úng một lúc lâu mới nói được một câu: “Dẫn trẻ đi dạo.”

    Dẫn trẻ đi dạo ư?

    Đây là hoạt động mới mẻ gì đó sau bữa tối à?

    “Nhà anh cách nhà em mấy con phố lận, vậy mà anh dẫn nó tới tận đây cơ à?” Tôi xoa mặt đứa nhỏ, nghi ngờ hỏi.

    Anh còn chưa trả lời, đứa nhỏ đã nhanh nhảu nói: “Em lén nói cho chị biết nè, cậu không cho em nói đâu, cậu lái xe đưa em tới đây đó.”

    “Giang Tô Nam!” Thẩm Túy tức giận tới mức gọi cả họ tên thằng bé.

    Đứa nhỏ sợ tới mức rúc vào lòng tôi.

    Tôi nhìn Thẩm Túy, ánh mắt anh né tránh, tức giận nói: “Môi trường chỗ em tốt hơn, không được à?”

    Đại ca à, anh có tin không?

    Lấy cái cớ này, anh có tin nổi không?

    Đề tài này cứ bị anh cho qua như vậy, đúng lúc tôi muốn tới trung tâm thương mại mua ít đồ, thế nên đi cùng bọn họ một đoạn đường.

    Thẩm Túy đi bên cạnh tôi, dáng vẻ muốn nói lại thôi, ấp úng một lúc lâu, anh giả vờ lơ đãng hỏi tôi: “Em định tỏ tình à?”

    Hóa ra là chạy ngàn dặm xa xôi tới đây để hóng hớt.

    Nhưng anh là nam chính đấy, làm gì có chuyện hóng hớt chuyện của mình.

    Tôi khống chế trái tim sắp nhảy ra ngoài, giả vờ không thèm để ý trả lời: “Vâng.”

    “Người đó là ai?”

    Thẩm Túy bỗng nhiên nâng cao âm lượng khiến tôi hoảng sợ.

    “Anh nhỏ giọng một chút.”

    “Anh có quen không?”

    Tôi nhìn vào ánh mắt khao khát của anh, gật gật đầu.

    “Người đó so với anh thì thế nào?”

    Tôi giả vờ tự hỏi một lúc, nghiêm túc trả lời anh: “Cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, còn nhiều tiền hơn anh.”

    Tôi còn chưa nói hết, sắc mặt của Thẩm Túy đã vô cùng khó coi, sau khi nói xong, vẻ mặt của anh bỗng thay đổi.

    “Em thích Ngô Ngạn Tổ à? Còn muốn tỏ tình với người ta?”

    6.

    Tôi quên mất.

    Anh rất tự tin.

    Tôi cho anh một ánh mắt xem thường, kéo đứa nhỏ đi về phía trước.

    Anh nhanh chóng đuổi theo sau, nhưng anh không nói gì nữa mà im lặng suốt cả đoạn đường.

    Lúc đến siêu thị, hai người bọn họ hoàn toàn không có ý định rời đi, thế là tôi đành phải tiếp tục kéo đứa nhỏ.

    Vào trung tâm thương mại, đứa nhỏ như một chú ngựa hoang thoát cương, chạy về phía một khu vui chơi, tôi không kéo nổi.

    Tôi đi qua đó, dòng chữ “Cuộc thi hát bài Chiến binh cô độc” trên banner vô cùng nổi bật khiến tôi đau cả mắt.

    Chiến binh cô độc, Chiến binh cô độc, lại là Chiến binh cô độc, sao tôi lại không chạy thoát được thế này!

    “Chị Chiến binh cô độc, chị đi lên hát đi, chị hát hay lắm.” Đứa nhỏ kéo tay tôi đi về phía sân khấu.

    Lý trí và da mặt của tôi nói với tôi rằng tôi nhất định không được đi lên, nếu đi lên, tôi xong đời là cái chắc.

    “Lên đi, lên đi mà!”

    Tôi thật sự hết cách, nhìn Thẩm Túy với ánh mắt cầu xin.

    Anh mỉm cười, đi tới bỏ thêm dầu vào lửa: “Em hát được thật mà.”

    Được cái quần què!

    Nếu không phải ở đây đông người, hơn nữa tôi còn thích anh, tôi thật sự muốn đánh cho anh một trận tơi bời.

    “Không phải anh bảo em đừng hát nữa à? Em nghe lời anh thế còn gì?” Trong giọng nói của tôi mang theo một chút tủi thân.

    Thẩm Túy nghe xong, trong mắt bỗng hiện lên ý cười nhàn nhạt, sau đó ngồi xổm xuống nói với đứa nhỏ: “Cô không muốn hát, đừng làm người ta khó xử.”

    Đứa nhỏ nghe vậy thì xụ mặt: “Nhưng phần thưởng là một con Ultraman, cháu muốn.”

    Trẻ con thật sự không có sức chống cự trước Ultraman.

    Tôi thấy đứa nhỏ sắp khóc tới nơi, có hơi không đành lòng, vì thế cân nhắc một lúc, mỉm cười nói với Thẩm Túy: “Hay là anh lên hát đi?”

    Ánh mắt của Thẩm Túy như thể muốn g.i.ế.t c.h.ế.t tôi.

    7.

    Cuối cùng, anh đi lên sân khấu với sự miễn cưỡng tột độ.

    Như thể đang đi lên pháp trường.

    Đứa nhỏ lại vô cùng hưng phấn, cứ đứng dưới nhảy nhót suốt.

    Tôi lén lút mở camera trong điện thoại lên, dùng một góc độ không quá rõ ràng quay lén anh.

    Không thể không nói, anh đứng trên đấy vô cùng nổi bật, đẹp trai nổi bật.

    Không lâu sau đã thu hút không ít cô gái xinh đẹp.

    Ngoài anh ra, còn có hai ông bố khác kiếm Ultraman cho con trai.

    Sau khi thay phiên nhau hát, phần thể hiện của ba người sêm sêm nhau.

    Bình thường như nhau.

    Nếu nói là dễ nghe thì lại có hơi khó nghe, nhưng nếu nói là khó nghe thì cũng khá dễ nghe.

    MC đứng trên sân khấu tuyên bố thể lệ thắng cuộc: Do mọi người ở dưới bình chọn.

    Không có gì nghi ngờ, Thẩm Túy thắng.

    Thắng nhờ nhan sắc.

    Nhưng hình như anh không cho là như vậy, lúc anh cầm thắng lợi phẩm Ultraman đưa cho đứa nhỏ, người lâng lâng.

    “Thấy chưa? Thắng bằng thực lực đấy.”

    Tôi nhìn dáng vẻ tự tin của anh, trong lúc nhất thời không biết nên nói là anh quá tự tin với năng lực ca hát của mình hay là anh quá tự ti với sức ảnh hưởng nhan sắc của mình.

    Chỉ một câu thôi, đó là không tự mình hiểu lấy mình.

    Tôi cất điện thoại, nhìn anh một cái đầy xem thường, dẫn đứa nhỏ đang vô cùng vui vẻ đi ở đằng trước.

    Đi được vài bước, Ultraman đã mất đi sức hấp dẫn, đứa nhỏ lại ồn ào đòi ăn kem.

    Một tay tôi nắm tay thằng bé, một tay cầm Ultraman, không còn tay nào rảnh rỗi cả.

    Thẩm Túy thấy ánh mắt trông mong nhìn anh của tôi và đứa nhỏ, nhíu mày, nhưng vẫn đi mua.

    Tôi nhìn bóng lưng của anh, bỗng nhiên cảm thấy tôi vốn không thể xây dựng tốt phòng tuyến tâm lý được.

    Chỉ nhìn thấy anh thôi là tôi đã cảm thấy mình không thể gánh vác được chuyện không thể tiếp tục làm bạn bè sau khi tỏ tình thất bại được rồi.

    Phòng tuyến tâm lý của tôi đã sụp đổ từ lâu rồi.

    “Là người hát “Chiến binh cô độc” định tỏ tình đúng không?”

    Lúc tôi đang ngẩn người, có hai cô gái đứng bên cạnh tôi nói chuyện với giọng điệu không quá chắc chắn.

    Tôi quay đầu lại, hai người họ như đã xác nhận được tôi là ai, hưng phấn tới mức lại gần tôi hơn một chút.

    Tôi không ngờ lúc sinh thời tôi còn được trải nghiệm loại chuyện được người ta nhận ra thế này.

    Tôi kéo tay đứa nhỏ, xấu hổ cười cười với bọn họ.

    Một cô gái trong số đó thần bí đến gần tôi, nhỏ giọng hỏi tôi: “Người chị muốn tỏ tình chính là anh đẹp trai kia à?”

    Nói rồi cô nàng đưa tay chỉ về phía trước.

    Tôi nhìn theo phương hướng mà cô nàng chỉ, là Thẩm Túy.

    Lúc ấy, tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

    Người tôi giấu trong lòng một năm, người ngoài cuộc chỉ mất một phút đã nhận ra.

    Tôi không phủ nhật, mỉm cười gật đầu.

    “Thật á?” Hai cô nàng vô cùng kinh ngạc: “Em cảm thấy chị chắc chắn sẽ thành công, hai người cực kỳ xứng đôi luôn! Trai xinh gái đẹp!”

    Tôi mỉm cười nói cảm ơn với bọn họ, trước khi đi, bọn họ còn cổ vũ cho tôi.

    Khi Thẩm Túy trở lại, anh đưa cho hai người chúng tôi mỗi người một cây kem.

    Là vị matcha mà tôi thích.

    “Bạn à?” Thẩm Túy đứng bên cạnh tôi, bỗng nhiên lên tiếng.

    Tôi ngẩn người rồi mới hiểu ra anh đang nói tới hai cô gái vừa rồi.

    Tôi nở nụ cười, li3m một miếng kem, kiêu ngạo nói: “Là fan.”

    Từ trung tâm thương mại về nhà, tôi còn chưa nằm được mấy phút thì phát hiện điện thoại của tôi lại bùng nổ.

    Tôi nhấn vào Bilibili mới phát hiện hai “fan” kia đăng một đoạn video, bọn họ sử dụng filter đầu hình quả chanh, nói về chuyện hôm nay tình cờ gặp được tôi với giọng điệu kích động.

    “Cứu với! Hai người bọn họ xứng đôi lắm luôn! Thật sự là xứng đôi lắm ấy! Cả nhà à, tin mị đi, ship couple này không sai đâu, với giá trị nhan sắc của chị gái Chiến binh cô độc, chắc chắn có thể tỏ tình thành công!”

    Khu vực bình luận và bão bình luận đều vô cùng hưng phấn.

    Nhất Thủy: [Tui ship nhiệt tình lắm rồi đây.]

    Như thể tôi thật sự đã hẹn hò với anh rồi ấy.

    Điều tôi cảm thấy may mắn chính là hai cô ấy không đăng ảnh.

    Tôi thấy tin nhắn chuẩn bị quá tải tới nơi, bất đắc dĩ đăng một dòng trạng thái: [Đang cố gắng đây ạ…]

    Rời khỏi Bilibili, tôi tình cờ nhìn thấy Thẩm Túy đăng một bài lên trang cá nhân, chỉ có một câu.

    [Rất muốn uống trà dầm chanh]

    8.

    Bạn chung của chúng tôi còn bình luận một câu: [Đã ngửi được mùi chua rồi đấy.]

    Giác quan thứ sáu của tôi nói với tôi rằng.

    Không ổn.

    Anh không ổn.

    Một suy nghĩ lặng lẽ xuất hiện trong đầu, tôi bỗng cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

    Không lẽ nào lại đen như vậy đấy chứ?

    Mối tình đầu của tôi còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc rồi sao?

    Tôi càng nghĩ càng cảm thấy bực bội, dứt khoát nằm xuống đi ngủ.

    Ai mà biết rằng trong mơ tràn ngập bóng dáng của Thẩm Túy.

    Anh ôm một cô gái giới thiệu với tôi rằng đây là bạn gái của anh, tôi la hét trong mơ, giống như một người đàn bà đanh đá. Sau đó tôi bị dọa tới mức tỉnh hẳn, cơn ác mộng này đáng sợ quá.

    Không đến mức ấy đâu, Lý Kim Triêu à, không đến mức ấy đâu.

    Cho dù anh có bạn gái, mày cũng không thể biến thành người đàn bà đanh đá được!

    Tôi cầm điện thoại lên nhìn, phát hiện mới sáu giờ. Tôi muốn ngủ thêm một giấc nữa, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được.

    Đi ra ngoài chạy một vòng, mang theo hai chữ “Thẩm Túy” chạy xuyên qua hai kilomet.

    Thôi, bằng bất cứ giá nào.

    Thay vì ở đây lo lắng đề phòng, tôi trực tiếp tấn công anh… bạn của anh.

    Tôi là người giỏi nói bóng gió nhất.

    Vì thế tôi mở khung chat với anh em của anh ra, đi thẳng vào vấn đề: [Thẩm Túy có người mình thích chưa?]

    Vài phút sau, anh ấy trả lời: [Sao bỗng nhiên em lại hỏi thế?]

    Câu trả lời này tương đương với việc thừa nhận rồi.

    [Là ai vậy?]

    [Em hỏi cái này làm gì?]

    Tôi hỏi cái này làm gì ư?

    Sao tôi có thể nói với anh ấy được?

    Nói rồi tôi sẽ toang luôn.

    [Em định tỏ tình, muốn rủ người tỏ tình cùng.]

    […Tạm biệt.]

    Tôi tạm biệt thật.

    Tôi có hơi hối hận vì trước đó đã mạnh miệng, kiểu gì chẳng thua, có nhất thiết phải tỏ tình không?

    Tôi có loại xúc động muốn vào Bilibili tuyên bố tôi hối hận rồi, nhưng nhìn thấy những cư dân mạng ngày nào cũng ngồi xổm theo dõi mình.

    Tôi không xuống tay được.

    Thôi.

    C.h.ế.t thì c.h.ế.t vậy.

    Kiểu người có phẩm chất vì người quên mình như tôi chắc chắn sẽ tỏa sáng trong video BE của Bilibili.

    Lúc tôi đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện tỏ tình, những chuyện khó chịu lần lượt xảy ra.

    Bạn tôi ồn ào đòi ly hôn.

    Chính là người bạn tôi đã khuyên can hơn một trăm lần trước kia.

    Tôi không muốn quan tâm nữa, nhưng tôi thật sự không chịu nổi việc cô ấy khóc lóc tới mức c.h.ế.t đi sống lại trong điện thoại, đành phải tới nhà cô ấy xem tình hình.

    Lúc tôi tới, là Thẩm Túy mở cửa cho tôi.

    Tôi thấy anh ngẩn ra, anh cũng không ngờ người tới là tôi, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

    Tôi đang định lên tiếng, Lương Tĩnh Tĩnh đã chạy ra khóc lóc với tôi.

    Tôi cố gắng không nhìn Thẩm Túy nữa, đi vào nhà. Trong gạt tàn thuốc trên bàn trà có rất nhiều tàn thuốc, chồng của Lương Tĩnh Tĩnh còn đang hút thuốc.

    “Anh ta ngoại tình.” Lăng Tĩnh Tĩnh ngồi trên ghế, chôn đầu khóc.

    Tôi đứng một bên không biết nên nói cái gì.

    Tôi cảm thấy nếu tôi khuyên cô ấy ly hôn, cuối cùng cô ấy cũng sẽ không nghe lời tôi.

    Trước đây khi hai người bọn họ chưa kết hôn, đằng trai mập mờ với người khác, tôi đã bảo cô ấy chia tay.

    Cô ấy cố gắng được một tuần, đối phương nói vài lời ba hoa chích chòe, hai người lại làm hòa.

    Sau khi hai người bọn họ kết hôn, tôi quyết định không xen vào chuyện của bọn họ nữa.

    Tôi không phải nhà giảng hòa, tôi không khuyên cô ấy được. Cô ấy có người nhà và những người bạn khác, thêm tôi cũng chẳng có gì khác biệt, mà thiếu tôi cũng chẳng sao.

    Tôi gọi điện cho phù dâu của cô ấy tới, trước khi đi, Thẩm Túy kéo tôi lại: “Anh đưa em về.”

    Chúng tôi sóng vai nhau đi xuống dưới tầng, trong bóng đêm, chỉ có thể nghe thấy tiếng ve kêu.

    “Anh cho rằng em sẽ hùng hồn khuyên cô ấy ly hôn.”

    Trước đây, có lẽ tôi sẽ làm như vậy.

    “Em từng khuyên rồi, nhưng không có tác dụng.”

    Việc tôi uống say trong hôn lễ của cô ấy đã chứng minh rằng tôi xem cô ấy là người bạn rất thân rất thân, tôi thấy không cam lòng cho cô ấy.

    Nhưng tỉnh rượu rồi, người cũng nên tỉnh táo lại thôi.

    Thẩm Túy không nói gì cả, đi đến chỗ đậu xe, anh bỗng nhiên dừng lại, nhìn thẳng về phía tôi: “Bao giờ em tỏ tình?”

    Sự nghiêm túc bất ngờ của anh đem lại cho tôi một loại ảo giác.

    Ảo giác anh thích tôi.

    Nhưng tôi vẫn chưa đến mức xem ảo giác là thật.

    Tôi mỉm cười, nói với giọng điệu bông đùa: “Sao nào, anh muốn tỏ tình cùng em à?”

    Anh không lên tiếng, vẫn nhìn tôi chằm chằm như trước.

    Một phút sau, anh cũng bật cười.

    “Tới khi em tỏ tình xong, có thể làm mẫu cho anh.”
     
    Hôm Nay Tỏ Tình Chưa?
    Chương 3: Hoàn


    9.

    Sau khi tôi quyết định tỏ tình, cư dân mạng còn sốt ruột hơn tôi, ngày nào cũng nhắn tin cho tôi.

    Tôi lướt mạng nhấn thích bình luận cũng có người hỏi tôi hôm nay đã tỏ tình chưa.

    Tôi rất biết ơn cư dân mạng, khiến tôi đã tốt nghiệp nhiều năm rồi còn có thể có được cảm giác căng thẳng khi bị người ta thúc giục làm bài tập về nhà.

    Không chỉ có cư dân mạng, Bạch Nhiễm cũng vô cùng sốt ruột, mặc dù cô ấy không biết đằng trai là ai, nhưng lại tích cực bày mưu tính kế hơn bất kỳ ai.

    Tôi bị làm phiền mấy ngày, thật sự không chịu nổi nữa, chạy đến một công viên hẻo lánh, tắt nguồn điện thoại.

    Khoảnh khắc ấy, thế giới yên tĩnh hơn nhiều.

    Chỉ là chưa đến mấy phút sau, tôi đã cảm thấy biện pháp này của tôi cũng chẳng ra làm sao cả.

    Trong công viên chỉ toàn là mấy đôi yêu nhau, hoặc là một nhà ba người.

    Một mình tôi ngồi trên băng ghế dài, trông mới thê thảm làm sao.

    Lúc tôi không kiên trì nổi nữa, định mở điện thoại ra, tôi nghe thấy giọng nói của đứa nhỏ.

    “Chị Chiến binh cô độc!”

    Hay quá.

    Thằng bé vẫn thích khiến tôi xấu hổ trước mặt nhiều người như vậy.

    Lúc tôi thấy thằng bé chạy về phía tôi, tôi nhìn ra đằng sau theo bản năng, sau khi thấy người ở phía sau, tôi có hơi thất vọng.

    “Hôm nay cháu tới công viên với mẹ à?” Tôi bế đứa nhỏ, xoa xoa mặt thằng bé.

    Thằng bé gật đầu, nhìn lại đằng sau.

    Thẩm Yên, chị của Thẩm Túy đang mỉm cười nhìn chúng tôi.

    Tôi đã gặp chị ấy vài lần nên đứng dậy chào hỏi chị ấy.

    Sau đó tôi dạo quanh công viên vài vòng cùng bọn họ.

    Lúc về nhà, đứa nhỏ bỗng nói khẽ bên tai tôi: “Em lén nói cho chị biết nè, gần đây tâm trạng của cậu em không tốt, ngày nào cũng uống rượu, vậy nên cậu mới không tới.”

    Sắc mặt của tôi thay đổi, sau đó bắt chước giọng điệu của trẻ con, nói: “Vậy sao?”

    Thằng bé nghiêm túc gật đầu.

    Tôi không biết mình suy nghĩ thế nào, nghe nói anh uống say nên tới quán bar tìm anh.

    Mặt anh rất đỏ, cứ nằm im không nhúc nhích trong góc mãi, giống như đã ngủ rồi.

    Trước mặt anh còn một đống chai rượu trống rỗng.

    Tôi không đánh thức anh, kéo người anh em bên cạnh anh hỏi: “Anh ấy làm sao thế?”

    Người anh em của anh nhìn tôi, tôi lại nhìn anh ấy, người nọ như muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy hả, thích người thích người khác.”

    Tôi nghe xong, ngượng ngùng cười cười: “Vậy à, xui thật đấy.”

    Xui thật, xui giống tôi.

    Tâm lý của tôi bỗng được cân bằng hơn nhiều, buồn vui của nhân loại có đôi khi gắn kết với nhau như vậy đấy.

    Lúc tôi quay đầu nhìn Thẩm Túy thì phát hiện không biết anh đã tỉnh từ bao giờ, đang nhìn tôi chằm chằm.

    Anh nhìn tôi một lúc lâu rồi nói một câu: “Em thì biết cái gì?”

    “Hả?” Tôi không hiểu vì sao anh lại nổi cáu với mình.

    “Nếu người em thích thích người khác, chắc chắn em sẽ còn khó chịu hơn anh.” Nói rồi anh lại đưa tay cầm lấy chai rượu trước mặt.

    Từ trước tới giờ, tôi chưa từng thấy anh như vậy.

    Chưa từng.

    Mặc dù thường ngày trông anh rất ngông cuồng, nhưng những người thân thiết với anh đều biết anh rất cần kiệm.

    Dáng vẻ đau khổ hiện tại của anh hoàn toàn phá vỡ nhận thức của tôi về anh.

    “Đừng uống nữa.” Tôi giành lấy chai rượu trong tay anh.

    “Người này không được thì đổi sang người khác là được chứ gì. Thẩm Túy anh cũng không phải là người không ai cần.” Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc của mình để khuyên anh.

    Anh buông chai rượu ra, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, lúc này tôi mới phát hiện hốc mắt anh đỏ bừng.

    Tôi vẫn luôn cảm thấy đôi mắt của anh rất đẹp, lúc này đây lại càng khiến người ta dễ dàng phạm tội hơn.

    Tình yêu đúng là thứ c.h.ế.t tiệt.

    Không ai chiếm được cả.

    “Em sẽ đổi sang một người khác à?” Thẩm Túy lại cúi đầu, rầu rĩ nói.

    “Đổi sang cái gì?”

    “Đổi sang thích một người khác.”

    Tôi không trả lời, tôi không thể trả lời.

    Không biết bao lâu sau, anh cúi đầu cười cười, cầm lấy chai rượu trong tay tôi: “Thấy chưa, em không có tư cách khuyên anh.”

    m nhạc xung quanh vô cùng ồn ào, tôi cứ đứng đó nhìn anh uống hết chai này đến chai khác.

    10.

    Sau khi trở về từ quán bar, tôi đã đưa ra quyết định.

    Ngày hôm sau tôi sẽ livestream tỏ tình.

    Cho dù kết quả không như kỳ vọng, nhưng tôi hi vọng sẽ có một quá trình mang tính hình thức. Để không cho bạn bè xem được, tôi không thông báo trước trên Bilibili, thậm chí còn block bọn họ.

    Livestream tên là [Ước mơ mà các bạn góp sức].

    Tôi mới mở chưa bao lâu đã có rất nhiều người vào xem, trên màn hình máy tính tràn ngập bình luận [Lót dép hóng].

    Để không khiến bầu không khí quá căng thẳng, tôi đặc biệt dùng điện thoại bật bài hát “Chúc may mắn”.

    Tôi cho rằng hiệu ứng chương trình như thế này là ok lắm rồi, nhưng không ngờ cư dân mạng lại không hài lòng.

    [Không có hợp, không phải nên mở “Chiến binh cô độc” à?]

    [“Chiến binh cô độc” +1]

    Chiến binh cô độc ư?

    Nghĩ cũng đừng nghĩ!

    Tôi nhìn bão bình luận tràn màn hình, lựa chọn bỏ qua.

    Có BGM vui mừng như thế, cảm xúc căng thẳng của tôi lập tức giảm đi nhiều.

    Tôi hít sâu một hơi, click mở khung chat với Thẩm Túy, giao diện trò chuyện dừng lại ở chỗ tối qua tôi về nhà, dặn dò anh uống ít một chút, anh trả lời bằng một chữ “Ừm”.

    Tuân theo quy tắc một tiếng trống là tiếp thêm dũng khí, hai tiếng trống là suy sụp tinh thần, ba tiếng trống là hết sạch dũng khí, tôi gõ lách cách trên bàn phím.

    [Anh có ở đó không?]

    [Em có chuyện muốn nói với anh.]

    Tôi gửi hai câu này xong, bão bình luận lại càng điên cuồng hơn, tất cả đều đang chờ đợi nam chính lên sân khấu.

    Một phút sau, trên khung thoại của anh xuất hiện dòng chữ [Đối phương đang nhập tin nhắn…].

    Tôi dám thề, đây là khoảnh khắc tôi căng thẳng nhất trong đời, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, còn không dám thở mạnh.

    Tôi tập trung cao độ, nhưng một lúc lâu sau anh vẫn chưa trả lời tôi, lúc lòng tôi dần c.h.ế.t lặng, chuẩn bị gửi thêm một tin nhắn nữa thì chuông điện thoại của tôi vang lên.

    Là Thẩm Túy.

    Tôi thoáng ngẩn người, tim đập nhanh hơn, tay cũng run lên.

    Sau khi tôi nghe điện thoại, anh không lên tiếng, lúc tôi chuẩn bị phá vỡ cục diện bế tắc, anh đã mở miệng.

    “Lý Kim Triêu, anh đang xem livestream của em.”

    !!!???

    Không phải tôi đã block hết rồi à? Sao vẫn còn cá lọt lưới thế?!

    Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của tôi, tôi hoàn toàn không biết nên trả lời anh như thế nào.

    “Thì sao?” Tôi cảm thấy giọng nói của tôi cũng đang run lên.

    Đầu bên kia im lặng một thoáng, sau đó tiếng cười của anh truyền qua điện thoại: “Nên anh cảm thấy chuyện tỏ tình vẫn nên để anh làm thì hơn.”

    Tôi ngẩn người tại chỗ, đại não trống rỗng, bão bình luận lướt qua tầm mắt tôi, nhưng tôi lại không nhìn thấy gì cả.

    “Lý Kim Triêu, anh thích em.”

    Sao có thể?

    Lòng bàn tay cầm điện thoại của tôi đã đổ mồ hôi.

    Một lúc lâu sau, tôi nói: “Anh nghiêm túc đấy à?”

    “Lý Kim Triêu, anh đã uống tới mức ấy rồi mà em còn hỏi anh có nghiêm túc hay không à?” Trong giọng điệu của Thẩm Túy mang theo cảm giác như đang nghiến răng nghiến lợi.

    Tôi cảm thấy tôi không thể nói được gì.

    [Song hướng yêu thầm đó! Ai c.h.ế.t vì ship couple nào? Là tui đó!]

    [Hic hic hic hic, ngọt ngào quá đi.]

    [Lượng đường hôm nay đạt tiêu chuẩn rồi, nếu còn xem tiếp sẽ bị tiểu đường mất.]

    Tôi còn chưa phục hồi tinh thần, Thẩm Túy đã nói một câu “Chờ anh” rồi cúp điện thoại.

    BGM cũng dừng lại vào giây phút này, tôi ngồi trên ghế, nhìn những lời chúc phúc trên bão bình luận, bỗng nhiên bật cười.

    Tắt livestream, nói tạm biệt xong, tôi lại nhìn màn hình, cười tới mức có hơi ngốc nghếch.

    Nước mắt đảo quanh tròng, như thể giây tiếp theo sẽ bật khóc.

    Nhưng tôi kìm lại.

    Bởi vì tôi trang điểm, còn gắn lông mi giả.

    Lúc tôi đang do dự không biết có nên gỡ lông mi giả ra hay không, tôi nghe thấy tiếng đập cửa.

    Thẩm Túy mặc một cái áo thun trắng, đứng ngoài cửa nhìn tôi.

    Tôi ngửi thấy mùi rượu.

    “Anh uống rượu à? Uống rượu mà còn lái xe? Anh điên rồi sao?”

    Anh nhìn tôi, bỗng nhiên bật cười, sau đó kéo tôi vào lòng.

    “Anh đi taxi.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    “Không ngờ mượn rượu giải sầu còn nhận được niềm vui bất ngờ.” Anh vùi đầu vào vai tôi, nói.

    Tôi cũng không ngờ, coi thường cái c.h.ế.t cũng có niềm vui bất ngờ.

    11.

    Sau khi tôi và Thẩm Túy ở bên nhau, tôi cho rằng người có phản ứng mạnh mẽ nhất sẽ là Bạch Nhiễm, nhưng không ngờ lại là Lương Tĩnh Tĩnh.

    Nguyên văn lời nói của cô ấy là: “Tớ sắp ly hôn, vậy mà cậu còn yêu đương, đây là việc bạn bè nên làm à?”

    Nếu không phải nể tình việc khi cô ấy bình thường, mối quan hệ của chúng tôi vẫn rất ổn, tôi thật sự muốn đường ai nấy đi với cô ấy.

    Cô ấy làm ầm ĩ ở nhà tôi, sau đó Thẩm Túy không nhịn được nữa, trực tiếp gọi điện thoại cho em họ của anh tới đón cô ấy về.

    “Nói thế nào đi chăng nữa cô ấy cũng là em dâu của anh, làm như thế liệu có ổn không?” Tôi có hơi lo lắng hỏi anh.

    Anh lại không cho là đúng: “Cô ta châm ngòi quan hệ của chúng ta, anh nhịn được chắc? Nếu còn nhịn nữa thì mất vợ mất.”

    Tôi không để ý tới anh, nhưng tôi cảm nhận được vành tai của tôi đỏ lên.

    Thẩm Túy ôm tôi vào lòng, hôn lên vành tai phiếm hồng của tôi, cười nói: “Sao trước kia anh không phát hiện em dễ đỏ mặt như thế nhỉ?”

    Trước kia… Trước kia toàn là giả vờ thôi.

    “Lý Kim Triêu, nếu trước kia anh biết em đáng yêu như vậy, anh đã khiến em rơi vào tay anh từ lâu rồi.”

    Bây giờ thì hay rồi, không chỉ tai đỏ mà mặt cũng đỏ bừng lên.

    Buổi tối, tôi ra ngoài tản bộ với Thẩm Túy, đi đến một ngã rẽ, tôi nghe thấy có người đang gọi tôi.

    “Chị Chiến binh cô độc!”

    Nghe giọng là biết ai liền.

    Tôi bỏ tay đang nắm tay Thẩm Túy ra, ôm lấy đứa nhỏ đang chạy về phía tôi.

    “Sao cháu lại tới đây?”

    Đứa nhỏ chỉ chỉ vào Thẩm Yên đi đằng sau, bập bõm nói với tôi: “Ra ngoài mua đồ với mẹ ạ.”

    Tôi thấy dáng vẻ này của thằng bé vô cùng đáng yêu, không nhịn được xoa xoa mặt thằng bé.

    Thẩm Túy đứng bên cạnh có hơi không nhìn nổi, kéo đứa nhỏ ra khỏi ngực tôi: “Đừng có không biết lớn nhỏ, sau này không được gọi là chị Chiến binh cô độc nữa, phải gọi là mợ!”

    Rõ ràng là đứa nhỏ bị dọa sợ rồi, nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ.

    Tôi vừa định lên tiếng, Thẩm Yên đã đi tới, đứa nhỏ như nhìn thấy cứu tinh, rúc vào lòng chị ấy.

    “Chị, chị trông nó chặt vào.”

    Thẩm Yên không để ý tới anh, mỉm cười với tôi, sau đó nói với đứa nhỏ trong lòng: “Cậu nói đúng đấy, sau này phải gọi là mợ.”

    Bây giờ mặt tôi chắc chắn đang đỏ y hệt một quả gấc.

    Sau khi bọn họ rời đi, vẻ mặt của Thẩm Túy trở nên vô cùng u oán.

    “Vừa rồi em buông tay anh ra.” Anh tủi thân nói với tôi.

    Tôi nhìn dáng vẻ này của anh, cảm thấy có hơi buồn cười, vươn tay ra, nói với anh: “Vậy em có thể dắt tay anh một lần nữa được không?”

    Anh kiêu ngạo ngẫm nghĩ một lúc, trịnh trọng nói: “Có thể, nhưng phải dắt cả đời.”

    “Đương nhiên là phải dắt cả đời rồi.”

    Ngoại truyện: Được như ước nguyện

    Tôi không biết mình bắt đầu hoảng loạn từ bao giờ.

    Có lẽ là kể từ lúc tôi nhìn thấy em hát “Chiến binh cô độc” trong hôn lễ.

    Đó là lần đầu tiên tôi phát hiện em không giống trong suy nghĩ của tôi, em ở trước mặt tôi không phải là em thật sự.

    Vậy nên tôi luống cuống.

    Tôi tự cho rằng mình quen biết em nhiều năm như vậy, đã đủ hiểu biết về em rồi, mãi cho tới ngày hôm ấy tôi mới phát hiện, em còn “điên” hơn tôi nghĩ.

    Tôi vẫn luôn theo dõi tài khoản của em.

    Vậy nên khi tôi nhìn thấy em ở khu vực bình luận, tôi không thể hình dung tâm trạng lúc đó của mình.

    Giống như tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa, hai chữ “yêu thầm”, “tỏ tình” đặt cạnh nhau trông vô cùng chói mắt.

    Tôi muốn đi tìm em, hỏi em xem người nọ là ai.

    Nhưng cuối cùng tôi lại không làm gì cả, tôi chỉ dùng giọng điệu chung chung trả lời bình luận của em ở khu vực bình luận.

    Em trả lời tôi: [Anh có ý kiến gì à?]

    Tôi có ý kiến.

    Tôi rất có ý kiến.

    Tôi không thể thờ ơ, tôi lái xe dẫn theo đứa nhỏ tới thì thấy em đang đi trên đường.

    Em thấy tôi, vô cùng kinh ngạc, thật ra tôi cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    Đây không giống tôi.

    Tôi sẽ không làm chuyện nhàm chán như vậy, nhưng tôi vẫn làm.

    Tôi cảm thấy tôi có hơi hết thuốc chữa rồi.

    Lúc em nói người kia cao hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, còn nhiều tiền hơn tôi, tôi chỉ cảm thấy mất hết sức lực.

    Tôi bật cười, nói đùa với em.

    Lúc về nhà, tôi nhìn thấy video đầu chanh kia.

    Người đó nói bọn họ rất xứng đôi.

    Tôi nhìn khắp video trên dưới mười lần, càng nhìn càng bực bội.

    Lúc em dò hỏi về tôi thông qua người anh em của tôi, tôi còn cảm thấy có chút may mắn, nhưng chút may mắn ấy hoàn toàn biến mất sau câu trả lời của em.

    Buổi tối ngày hôm đó, tôi nhìn em rồi nói em làm mẫu cho anh xem.

    Thật ra lúc đó tôi muốn nói là: Nếu em thành công, anh sẽ chúc phúc cho em. Nếu em thất bại, anh cũng sẽ tỏ tình với em, anh cũng sẽ cảm nhận được nỗi đau của em.

    Tôi từng khuyên bản thân mình, hay là bất chấp mọi thứ, nói thẳng với em đi.

    Nhưng tôi không làm.

    Tôi không biết tôi đang sợ hãi điều gì.

    Có thể là sợ mối quan hệ giữa chúng tôi không thể quay lại như lúc trước, cũng có thể là sợ mình sẽ gây thêm phiền não cho em.

    Tôi cảm thấy tôi phải học cách từ bỏ.

    Nhưng từ bỏ cũng cần một thời gian, vậy nên tôi đi uống rượu.

    Lúc say lúc tỉnh, nhưng lúc nào cũng khó chịu.

    Tôi không ngờ em sẽ đến tìm tôi.

    Tôi cũng không ngờ em tới để khuyên tôi.

    Em khuyên tôi ư?

    Em khuyên tôi kiểu gì?

    Không phải em cũng như thiêu thân lao vào lửa, không đụng vào tường nam thì không quay đầu hay sao?

    Sao em có thể khuyên tôi được.

    Tôi muốn nói với em rằng, Em có thể đổi sang thích một người khác được không, đổi sang anh này.

    Tiếc rằng, mặc dù có men say, tôi vẫn duy trì một phần lý trí cuối cùng, không nói gì cả.

    Lúc em block rất nhiều người, tôi biết ngay là em định tỏ tình.

    Nhưng em không biết tài khoản của tôi.

    Từ rất lâu trước đây, tôi đã follow em.

    Lúc em livestream, tôi nhận được thông báo, tôi khui một chai rượu, nhìn em phát bài hát “Chúc may mắn”.

    Một bài hát rất vui vẻ, nhưng tôi lại không vui vẻ nổi.

    Tôi bỗng nhớ ra hình như giáo viên môn Ngữ Văn hồi cấp ba từng nói rằng cái này gọi là lấy nhạc vui để lấp nỗi buồn tình.

    Tôi nở nụ cười tự giễu, càng cảm thấy vị rượu trong cổ họng đắng chát.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vẫn cứ im ắng, mãi cho tới khi em mở khung chat với tôi ra.

    Sau đó điện thoại của tôi vang lên hai tiếng.

    Tôi như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, như pháo hoa nở rộ vào đêm giao thừa, như người chờ mong đã lâu cuối cùng cũng được như ước nguyện.

    Tôi mất một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh lại được.

    Bàn tay gõ chữ cứ run mãi, gõ một lúc lâu, cuối cùng tôi xóa sạch.

    Tôi kiềm chế nỗi vui mừng trong lòng, gọi cho em.

    Tôi nói: “Lý Kim Triêu, anh thích em.”

    Tôi nói: “Chờ anh.”

    Tôi lao xuống nhà gọi xe, lúc ôm em vào lòng, tôi mới cảm nhận rõ ràng.

    Tôi không ngờ, mượn rượu giải sầu còn có niềm vui bất ngờ.
     
    Back
    Top Dưới