Cập nhật mới

Khác Hôm nay là ngày mai của hôm qua

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403784218-256-k448403.jpg

Hôm Nay Là Ngày Mai Của Hôm Qua
Tác giả: MavuongBotto
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một ngày như mọi ngày.

Chỉ khác là thời gian khẽ trượt đi - và chẳng ai chịu nhận ra.



time​
 
Hôm Nay Là Ngày Mai Của Hôm Qua
CHAPTER 0: THE PREVIEW


"Một cơn gió thoảng, và trật tự bắt đầu lung lay..."

Tổng Quan Thế Giới

Trong vô số vũ trụ chồng lên nhau, có một thế giới xanh quen thuộc: biển cả, núi non, bầu trời, và sự sống.

Loài người trải qua hàng triệu năm tiến hóa, tạo dựng rồi phá hủy văn minh, lịch sử của họ đan xen giữa vinh quang và đổ nát.

Mọi thứ tưởng như vẫn tiếp diễn đều đặn… cho đến khi những điều lạ bắt đầu xuất hiện.

Không phải phép màu.

Không phải thần thoại.

Chỉ là những “sai số” — lặng lẽ và khó giải thích:

Một âm thanh vọng lại từ nơi không người.

Một trang giấy tự đổi vị trí.

Những người xa lạ cùng mơ chung một giấc mơ.

Rất nhỏ.

Rất mơ hồ.

Như cơn gió lướt qua tai, khiến người ta chỉ thoáng rùng mình:

“…có gì đó không đúng.”

Không ai biết vì sao “sai số” sinh ra.

Chỉ biết từ khoảnh khắc đầu tiên, bánh răng vô hình đã chuyển động, và trật tự quen thuộc đang chậm rãi lệch đi — từng chút một.

Những quy luật từng bất biến trở nên lung lay.

Nhận thức của con người bị khuấy động, như thể có bàn tay vô hình chạm vào quỹ đạo vốn có của Vũ Trụ.

Đó là khởi đầu — trước khi mọi thứ trượt khỏi đường chạy mà nó đáng ra phải đi.

Một câu hỏi dần xuất hiện:

Liệu đây chỉ là báo hiệu cho biến cố… hay là lời cảnh báo cho hồi kết của Vũ Trụ này?

Tổng Quan Nhân Vật

Natsume Yukiwara

Một thiếu nữ trầm lặng, ít nói.

Thông minh, nhạy bén, đôi khi có trực giác đáng ngờ — như nhớ được những điều chưa từng xảy ra.

Ký ức lẫn vào mơ, dự cảm mơ hồ… khiến cô càng muốn chạm tới sự thật.

Ước mơ: trở thành nhà khoa học.

Nguyễn Ngọc Mai (Ruan Mei)

Ấm áp như nắng sớm.

Bên dưới nụ cười là vết nứt bởi một mất mát lớn.

Đôi lúc, cô có linh cảm mơ hồ — mỗi lần như vậy cơ thể lại kiệt sức như vừa chạy đường dài.

Ước mơ: trở thành nhà ngoại giao, nối con người lại với nhau.

Joseph Jordan (JoJo)

Tự do, vui tính, dễ khiến người khác bật cười.

Giỏi quan sát, đôi khi nói chính xác điều người khác đang nghĩ — như một trùng hợp ngẫu nhiên.

Ước mơ: đi khắp thế giới, sưu tầm những câu chuyện đẹp.

Câu lạc bộ thiên tài

Ba người — mỗi người mang một quỹ đạo riêng — gặp nhau không vì định mệnh hay thế lực nào.

Chỉ là… vô tình.

Từ vài cuộc trò chuyện vu vơ, họ lập nên một câu lạc bộ nhỏ ở trường Saitama:

Không có lý tưởng vĩ đại.

Không truy lùng bí ẩn thế giới.

Chỉ đơn giản:

“Thấy gì lạ thì ghi lại.”

Họ sống đời học sinh bình thường: đi học, ăn trưa, tán gẫu, đôi lúc cãi nhau vặt…

Cho đến khi những “sai số” trở nên rõ ràng hơn:

Một câu nói lặp lại nhiều ngày.

Một bức ảnh chụp ba người… từ trước khi họ quen nhau.

Một trang nhật ký không ai nhớ đã viết.

Rất nhỏ.

Rất mơ hồ.

Nhưng đủ khiến họ đặt câu hỏi:

“Thế giới… có thật sự bình thường?”

Đó là nơi câu chuyện bắt đầu.
 
Hôm Nay Là Ngày Mai Của Hôm Qua
CHAPTER 01 - NATSUME ── NHÀ KHOA HỌC (GẦN) HOÀN HẢO


"Khoa học không giải quyết được? ── ghi lại đã."

Sáng đầu xuân.

Sương mỏng phủ lên hàng cây trước cửa, như một lớp tiếng thì thầm.

Căn phòng nhỏ của Natsume im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở đều của chính mình.

06:00.

Không báo thức — Natsume mở mắt như đã lập trình sẵn.

Cô với tay tìm đồng hồ báo thức.

Chưa chạm đến—

RING—

Âm tắt.

Natsume khựng nhẹ.

Không kinh ngạc.

Nhưng… mi mắt run một chút, như phản ứng quá quen lại vẫn thấy kỳ.

“…Lại nữa.”

Cô nâng đồng hồ lên.

Pin đầy.

Không nóng.

Không hỏng.

Giây kim lặng im.

Một nhịp thở.

Natsume ghi:

06:00

Báo thức tắt trước tiếp xúc

T2 tần suất tăng

Chấm bút hơi đè mạnh hơn thường lệ.

Cô dừng bút một chút, nhìn dòng chữ, rồi gấp sổ.

Không kết luận.

⬦ Bếp — buổi sáng

Tô mì nghi ngút khói.

Natsume không ăn ngay, chỉ chống cằm nhìn.

Một sợi mì tách khỏi đám còn lại, trượt sang mép tô — rất chậm, như có ai khều.

Tim cô nén lại một nhịp.

Không phải sợ.

Là… bối rối.

Cô chạm đũa thử.

Nước tĩnh.

Không gió.

Dù đã quen… nhưng quen không đồng nghĩa với ổn.

07:12

Mì dịch chuyển chậm

Không lực tác động rõ

Một khoảng lặng dài hơn thường lệ trước khi cô đứng lên.

⬦ Trên đường đến trường

Đồng hồ tay đứng kim.

Natsume nghiêng cổ tay, đưa sát tai nghe.

Không tiếng tích tắc.

“…Làm biếng à?”

Cô thử tháo ra, để trong túi.

Năm phút sau, đeo lại — kim vẫn đứng.

Cô cười khẽ, nửa bất lực:

“…Tao hiểu rồi.

Mày không thích cổ tay tao.”

Ghi chú:

07:43 — Đồng hồ chán chủ

Không có biểu cảm quá đà.

Nhưng trong đầu, cảm giác như đứng trên lớp băng mỏng.

Không nguy hiểm — nhưng chỉ cần thêm một bước, sẽ nghe tiếng nứt.

Cô hít thật sâu.

Tiếp tục đi.

⬦ Lớp 1-A — Buổi giới thiệu

“Giới thiệu bản thân.

Ngắn gọn — chỉ cần đúng với chính mình.”

Giọng thầy Fujimoto bình thản.

Natsume đứng dậy, nói rõ ràng:

“Tôi là Natsume Yukiwara.

Tôi thích ghi chép những điều đáng chú ý… dù rất nhỏ.”

Cô cúi nhẹ.

Một bạn nam thì thầm:

“Chắc cậu ấy học giỏi lắm ha…”

Natsume về chỗ.

Mở sổ.

Nhưng tay đặt trên trang giấy lâu hơn bình thường — cô không viết gì.

“Đúng với chính mình?”…

Lạ thật.

Bạn cùng bàn nghiêng đầu hỏi:

“Cậu ghi gì vậy?”

“Nếu thứ gì lệch khỏi chuẩn bình thường, mình ghi lại.”

“Chuẩn bình thường là gì?”

“…Không biết.

Nhưng khi nó lệch, mình nhận ra.”

Bạn cười:

“Cậu đúng kiểu nhà khoa học luôn.”

Natsume im lặng.

Cô chưa gọi tên được cảm giác ấy.

Chỉ thấy… nhẹ gợn.

⬦ Ra chơi — Căn-tin

Natsume ngồi ăn bento dưới ánh sáng trắng.

Không gió.

Không xáo động.

Đôi đũa tuột tay rơi— chạm khoảng không và dừng lại.

Không lơ lửng hoàn toàn.

Chỉ hơi khựng giữa không khí, như ai giữ một đầu rồi thả ra.

Một giây.

Hai giây.

Rơi xuống.

Không ai la hét.

Nhưng hai bạn bên cạnh nhìn rõ.

“Ơ— mình không nhìn nhầm đúng không?”

Natsume nhặt đũa.

Động tác bình thản.

Nhưng tay hơi chậm.

Không vì sợ — mà vì… cố cảm nhận.

Cơ thể mình… quen với chuyện này từ bao giờ vậy?

Cô lau đũa.

Ghi:

09:37

Đũa dừng 1–2s

Không gió

Nhân chứng (2)

Rồi ngừng viết nửa nhịp.

“Tần suất tăng… nhưng tăng vì mình để ý, hay vì nó thật sự nhiều hơn?”

Không ai trả lời.

Cô đóng sổ.

Lồng ngực hơi nặng, không phải vì lo.

Mà là cảm giác…

đang tiến gần điều gì đó cô không hiểu được — và không chắc mình muốn hiểu.

⬦ Hành lang → Thư viện → Sân trường

Chuông reo.

Học sinh ùa ra.

Natsume bước chậm trong hành lang.

Cô thấy một chiếc lá khô bay từ ngưỡng cửa, không rơi xuống ngay — mà lượn vòng một lúc, như chọn hướng.

Ở hành lang phía trước, một cô gái tóc mềm (Mai) cúi nhặt chiếc lá đó.

Gương mặt cô hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ nụ cười dịu.

Natsume dừng lại một chút.

Cảm giác… quen?

Không.

Là…

đồng nhịp.

Mai nhìn chiếc lá, lẩm bẩm:

“Hừm… lại lặp rồi.”

Rồi bỏ vào hộp bút như thói quen.

Tiếng cười rõ ràng từ sân ngoài:

“Ha— tớ đoán cậu sẽ nhặt nó đó!”

Một chàng trai mặc áo đồng phục hơi nhăn nhúm (JoJo) ngồi trên băng ghế, cắn bánh mì, vừa nói vừa tay vẫy.

Mai bật cười rồi quay lưng vào lớp.

Không ai trong ba người nói chuyện với nhau.

Không ánh nhìn giao nhau.

Chỉ là…

ở khoảnh khắc ấy, họ cùng nhìn về một hướng.

Như ba nhịp tim không quen, nhưng vô tình rơi vào cùng tiết tấu.

Natsume đi tiếp vào thư viện.

Một tờ giấy rơi khỏi kệ trước mặt cô.

Không bất thường.

Chỉ là— nó trượt đúng đến mũi giày cô, dừng lại như chờ được nhặt.

Natsume cúi xuống.

Không nhặt.

Chỉ nhìn.

…Tại sao cảm giác như có người đang dẫn mình đi đâu đó?

Cô quay người rời đi.

⬦ Hành lang — gặp Fujimoto

Thầy bước đến.

Áo sơ mi nhăn nhẹ, nét mặt hiền.

“Bento ngon chứ, Yukiwara?”

“Bình thường, thầy.”

“Ừ… bình thường đáng quý.”

Thầy mỉm cười.

Giọng nghe rất… hiểu chuyện.

Natsume siết nhẹ bìa sổ.

“Thầy nói vậy…

ý gì?”

“Chỉ là…

ổn mà,” thầy đáp.

Ánh mắt lướt qua sổ ghi chép của cô.

Một thoáng — như biết chính xác trong ấy chứa gì.

Trước khi thầy rẽ sang góc khuất, bước chân hơi dừng lại.

Chỉ nửa giây.

Nhưng đủ khiến sống lưng Natsume lạnh.

Có phải… mình không phải người duy nhất đang ghi lại những thứ này?

⬦ Đêm

Phòng tối.

Tĩnh.

Natsume đặt đồng hồ lên bàn.

Không chạy.

Cô quay lưng —

tick

....tick

....tick *

Tiếng kim.

Không đều.

Như mô phỏng nhịp tim người.

Natsume không quay ngay.

Cô nghe.

Dài.

Rất dài.

Cảm giác không phải sợ, mà là…

được quan sát.

Cô xoay người.

Kim đứng im.

— Hoạt động bất quy tắc

— Không phải lỗi cơ học

Cô ghi chậm hơn bình thường.

Không phải do tay run — mà vì… có điều gì đó trong lồng ngực đang thay đổi, như một cánh cửa mở hé.

“Tại sao… lại là mình?”

Câu hỏi rất nhỏ.

Nhỏ đến mức không ai, kể cả chính cô, chắc mình đã thật sự hỏi.

Tắt đèn.

Căn phòng tối.

Trong bóng tối, có gì đó như đang… hít thở.
 
Hôm Nay Là Ngày Mai Của Hôm Qua
CHAPTER 02 - MAI ── NHỮNG GIẤC MƠ KHÔNG CÓ TIẾNG


“Người ta bảo mơ là hư vô.

Nhưng nếu nó còn để lại vết đau khi tỉnh dậy… thì nó có thật không?”

⬦ Buổi sáng — Bếp

Mùi trứng ốp hòa tiếng nước sôi lách tách.

Mai lê dép ra khỏi phòng, tóc xù như bị mèo nằm qua đêm.

Mẹ quay lại, cười:

“Dậy rồi à?

Mặt như bánh bao đó.”

Mai nhăn nhó:

“Con là bánh bao sống… chưa hấp kỹ.”

Mẹ bật cười:

“Hấp kỹ rồi lại chảy mất.”

Mai ngồi vào bàn, cúi nhìn bát miso nghiêm trọng như đang hỏi đời.

“Cha con để lại gia tài cho con…”

Mẹ nghiêng đầu.

M

ai ngẩng lên.

“…một cái thìa.”

Mẹ:

“…???”

Mai múc miso:

“Món hôm nay hơi lỏng.”

Mẹ lườm:

“Tối qua chính miệng con bảo thích nhiều nước.”

Mai chớp mắt.

“Mẹ chắc chứ?”

“Con còn nói — ‘miso mà đặc là phạm pháp’.”

Mai ngậm muỗng.

Cảm giác mơ hồ.

Không nhớ.

Mẹ vô tư:

“Trưa mẹ để phần nhé.”

Mai đứng bật dậy:

“Nhớ để trứng ít muối!”

Mẹ huơ xẻng:

“THẤY CHƯA!

Chính con hôm qua bảo nhiều muối!”



Mai hơi… rùng mình.

Không phải chuyện muối, mà là cảm giác mọi người nhớ về cô không giống chính cô nhớ về mình.

Ở góc bếp, đồng hồ treo tường khựng một nhịp, kim giây nhảy lùi một bước rồi mới tiếp tục.

Mẹ không để ý.

Mai nhìn theo — như thể nó vừa “nghĩ lại” về thời gian.

⬦ Ra khỏi nhà

Trời tạnh, nhưng không khí nặng hơn bình thường.

Mai khép áo khoác, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Nếu mình là bản copy… thì bản gốc đâu?”

Rồi tự lắc đầu:

“Mai ơi bớt xem anime trước khi ngủ.”

Một con mèo nằm trước hiên.

Cô cúi xuống xoa đầu.

“Này bé, hôm qua gặp chưa nh—”

Con mèo kêu “meow” đầy khoan thai rồi…

đưa chân chạm đầu cô — kiểu đừng nói nữa, ta biết rồi.

Mai nghiêm mặt:

“Chắc mày cũng bảo hôm qua tao nói thích nhiều muối đúng không?”

Mèo: “Meow.”

Mai thừ ra:

“…Nó xác nhận rồi.”

Khi Mai bước qua cổng, con mèo nhìn theo rất lâu, đôi mắt hơi…

“biết quá mức cần thiết”.

Có khoảnh khắc — nó nghiêng đầu cùng góc với Mai, như đang soi xem cô có lệch không.

Mai rùng vai:

“Mày nhìn kiểu đó tao kiện vì xâm phạm quyền riêng tư.”

Mèo: “Meow.”

⬦ Tàu điện

Tàu đông.

Mai đứng cạnh cửa, một bên tai đeo earphone phát piano lo-fi.

Một cậu nhóc ăn taiyaki nhìn cô chằm chằm.

Rồi chìa một miếng ra:

“Chị ăn hông?”

Mai cười:

“Chị đánh răng rồi.”

Thằng bé gật gù nghiêm túc:

“Luật đánh răng: cấm ăn bánh.

Ba em nói vậy.”

Mai khó kiềm cười.

“Ba em là người có đạo đức.”

“Không.

Ba em bị sâu răng.”

Mai:

“…”

Cửa tàu mở.

Cô đổi tay cầm lấy thanh trụ.

Thằng bé vẫn vẫy:

“Hôm qua chị cũng không ăn!”

Mai giật mình.

“…Chị gặp em hôm qua à?”

Nó nhai một miếng, nói mơ hồ:

“Chị thích phần nhân nhiều.”

Mai đứng hình.

“Không.

Chị thích vỏ…”

Tàu lắc —

Đèn trần chớp.

Thằng bé vẫn nhai… như không có gì.

Mai trấn tĩnh, móc note trong điện thoại:

03:11 — tỉnh giữa mơ.

Ai đó đếm.

Tim lệch.

Không hiểu sao cô lẩm bẩm:

“Ba… bốn… năm…”

Đến bảy — tàu khựng.

Trần tàu hơi cong xuống — như bị ai ấn một lực vô hình từ trên.

Chỉ 0.5 giây.

Rồi bật lại.

Không ai phản ứng.

Mai nhìn quanh.

Không ai thấy.

Hoặc họ giả vờ không thấy.

Cô siết tay cầm — đầu ngón tay hơi đau như có tĩnh điện.

⬦ Trường Saitama — Cổng

“MAAAIIIIIIII!!”

Giọng Hana vang như quảng cáo giảm giá 70%.

Cô lao đến, ôm vai Mai như đã 10 năm xa cách.

“Mai ơi tớ mơ thấy cậu tối qua á!”

Mai nhăn:

“Trong mơ tớ làm gì?”

“Cậu ăn đủ 12 miếng sushi rồi nói số 12 là định mệnh!”

Mai nghĩ một giây.

“…Tớ thề sushi tối đa 7 miếng là tớ bỏ cuộc.”

JoJo từ sau bồn cây nhảy ra:

“7 là số yếu.

12 mới là ĐẲNG CẤP.”

Hana:

“…Cậu núp sau đó nãy giờ?”

JoJo cắn bánh mì, tay xỉa xỉa:

“Tớ không núp.

Tớ đang… thu thập dữ liệu địa lý.”

Mai khoanh tay:

“Cậu đang theo dõi tụi tớ.”

JoJo gật ngay:

“Ừ thì cũng gần vậy.”

Trong lúc Hana kéo Mai đi, JoJo bỗng quay đầu ra sau — nhìn cổng rất chăm chú.

Như thể có ai đó vừa đứng đó — vừa thoáng qua.

Rồi cậu nhún vai, lại ăn bánh mì.

Mai bật cười.

Có cảm giác… dù mọi thứ lệch, họ vẫn là một góc bình yên của cô.

“Ai đánh rơi đồng hồ xin đến văn phòng nhận lại…”

Mai đứng hình.

Đồng hồ.

Cảnh vật trong mơ chập lại trong đầu.

Hana:

“Sao mặt cậu như vừa nhớ ra chưa tắt bếp ấy?”

Mai nuốt khan:

“À… không có gì.”

⬦ Giờ ra chơi — Sân trong

Ánh nắng loang trên bàn đá.

Ba đứa ngồi ăn snack.

Hana hỏi:

“Mai, cậu trông hơi… mệt.

Mơ gì ghê vậy?”

Mai nhìn chiếc lá rơi.

Không trả lời ngay.

“Có bao giờ cậu chắc là mình đúng… nhưng người khác bảo mình sai không?”

Hana gật ngay:

“Thường xuyên!

Mẹ tớ cứ bảo tớ ăn hết trái đào trong tủ.

Tớ rõ ràng nhớ tớ ăn nửa trái thôi!”

Mai:

“…sai hay đúng?”

Hana:

“Kệ.

Tớ không nhận.”

JoJo chen vào:

“Nếu không thừa nhận thì coi như không tồn tại.”

Mai:

“Lý thuyết vật lý mới?”

JoJo:

“Jo-physics.”

Hana vỗ bàn:

“MUA SÁCH ĐI!”

Chiếc lá rơi từ trên cao, xoay, rồi… trôi ngược nhẹ trở lại đúng vị trí ban đầu.

Khi rơi lần hai — nó chạm vào tay Mai.

Hơi lạnh.

Nhưng không phải lạnh kiểu ngoài trời — mà lạnh giống kim loại trong bóng râm.

Hana không thấy đoạn lá đi ngược.

JoJo thì… có vẻ thấy, nhưng lại gật gù như chuyện hiển nhiên.

Như thể — chuyện đó phải xảy ra.

Mai lẩm bẩm:

“Lại… lặp.”

Hana nghiêng đầu:

“Hả?”

Mai nhặt lá.

JoJo chỉ tay:

“HA!

Biết ngay cậu sẽ nhặt mà!”

Mai thở dài:

“Tại sao ai cũng nói vậy?”

“Vì đó là… tính cách định mệnh của cậu.”

JoJo gật mạnh — rất triết.

Hana thì chấm muối vào snack.

“Định mệnh muối.”

Mai:

“Không nói muối nữa…”

Ở tầng 2,

Natsume nhìn xuống.

Ly nước trong tay cô khẽ gợn sóng.

Không ai chạm vào.

⬦ Thư viện

Thư viện chiều vắng.

Mai chọn sách về trí nhớ — tự an ủi rằng có lẽ do stress.

Cô mở trang bất kỳ.

Một mảnh giấy rơi xuống.

“Không phải lần đầu.”

Mai nhíu mày.

Ai viết?

Bên cạnh, một nam sinh ngủ gục, miệng hé ra, trên mặt còn dính miếng giấy note:

“Gọi tao dậy lúc 4h.”

Giờ là 5h.

Mai khẽ lay cậu ta.

“…Bạn ơi?”

Không trả lời.

Cô định gọi lần nữa thì bất ngờ — cậu ta bật dậy:

“EM THỨC RỒI CÔ!”

Mai:

“…”

(Hơi thương.)

Cậu ta dụi mắt:

“Giờ…

5h rồi hả?”

Mai gật.

Cậu đứng dậy:

“Vậy em ngủ tiếp.”

Nằm xuống.

Ngủ tiếp.

Mai:

“???

Ờ… chúc ngủ ngon?”

Cô đặt tay lên mảnh giấy.

Một luồng lạnh chạy qua.

Không khí… bị bóp nghẹt.

Âm thanh mờ đi.

Không khí trong thư viện bỗng khẽ đổi nhiệt.

Mai rùng mình, như có luồng gió lạnh lướt qua gáy — nhưng các cửa sổ đều đóng kín.

Trên da cô nổi lên từng lớp gai nhẹ, như có ai đó đặt tay cách mình vài milimet.

Ghế gỗ cô đang ngồi — kéo kẽo kẹt một đoạn rất nhỏ không theo trọng lực mà giống bị ai…

đẩy ra một khoảng.

Mai đặt tay lên bàn.

Ngay lúc đó, bìa quyển sách trước mặt rung lên một nhịp rồi dừng hẳn.

Không phải gió.

Không đủ mạnh để rơi — nhưng đủ để… cố ý.

Hana cúi đầu đọc, không thấy gì.

Vài kệ sách phía xa khe khẽ phát âm thanh “bục… bục…” như gỗ đang căng ra rồi hồi lại.

Rất mảnh — nhưng đều nhịp.

JoJo bên kia kệ, đang gặm bánh mì, bất giác nghiêng đầu đúng góc của quyển sách đang rung.

Cậu chép miệng:

“Hm.

Lại bị dội sóng à?”

Rồi lại gặm tiếp, như chẳng có gì lạ.

Natsume thì… khựng một giây.

Cô liếc qua hướng Mai, ánh mắt đo độ, như đang kiểm tra sự sai khác của không khí.

Ngón tay cô vô thức gõ lên cán bút — đúng nhịp “bục… bục…”

ở kệ sau.

Mai nhíu mày.

“Đừng nói… ma nhé.”

Không ai trả lời.

Rồi mọi thứ trở về bình thường — nhanh đến mức khi Mai định kể với Hana, chính cô cũng thấy nghi ngờ chính mình.

“Đừng để nó trôi…”

Giọng ngay bên cổ.

Cô quay phắt — không ai.

Rồi tối.

⬦ Tối — Phòng

Mai bật dậy.

Đèn ngủ vàng.

Mẹ gõ cửa:

“Mai?

Nghe con xỉu ở thư viện?

Con vẫn ổn chứ?”

Mai:

“Con ổn… chắc thiếu ngủ.”

Mẹ thở dài:

“Ngày mai mẹ mua bánh lô hội cho, con thích lắm.”

Mai giật nhẹ:

“…Con thích ạ?”

“Ủa?

Con ăn hoài mà.”

Mai nhìn xuống tay mình —

Không hề nhớ.

Khi mẹ rời đi, trong phòng chỉ còn tiếng kim tích tắc.

Trên bàn — mảnh giấy xuất hiện thêm dòng mới:

“Cậu đã thấy nó rồi, đúng không?”

Mai đứng lặng.

Cô khẽ đáp, như người bên kia đang lắng nghe:

“…Thấy rồi.

Nhưng ‘nó’ là gì?”

Không ai đáp.

Đồng hồ tích tắc đều — rồi lệch một nhịp.

Ngay khoảnh khắc đó, ở một toà ký túc khác, ai đó kêu lên:

“HẾT NHÂN Ở SỐ BẢY!!”

Mai giật mình bật cười.

“…JoJo?”

Cô nằm xuống.

Ánh đèn chậm rãi tối dần.

Có những giấc mơ không cần người ta ngủ để bắt đầu.
 
Hôm Nay Là Ngày Mai Của Hôm Qua
CHAPTER 04 - NGÀY BÌNH THƯỜNG THỨ MƯỜI BẢY


“Mọi thứ vẫn diễn ra như thường.

Chỉ có thời gian là lỡ nhịp… và thỉnh thoảng cười khúc khích.”

⬦ Buổi sáng — Cổng trường

Trời hơi đục, như mặt trời còn đang ngái ngủ.

Sân trường vắng lặng, không khí nặng nề, như đang chờ một điều gì đó sẽ đến mà chẳng ai rõ.

Natsume (1-A) dựa vào cổng tòa nhà, tay chỉnh chiếc đồng hồ đeo tay.

Mai (1-B) bước ngang, liếc nhanh:

“Đồng hồ cậu ngủ nướng hai phút rồi kìa.” — Cô nói, giọng bình thản.

“Không đâu.

Thời gian chỉ trễ khi thế giới vội.” — Natsume đáp, giọng điềm tĩnh đến mức khó đoán.

Ngay lúc đó, JoJo (1-C) xuất hiện từ sân giữa các tòa nhà, tay cầm miếng bánh sừng bò vụn, trò chuyện như đang có khán giả:

“Nghe này, Croissant-sensei, hôm nay vũ trụ xếp máy quay ngay chỗ ta.

Kịch bản ngon nghẻ lắm đấy.”

Mai nhướng mày, khó chịu:

“Tụi tôi còn chưa biết tên nhau, mà cậu nói như đạo diễn vậy đó.”

JoJo nhún vai, cười bí hiểm:

“Chi tiết nhỏ thôi.

Trong truyện, mọi cú gặp đầu tiên đều là khúc dạo đầu của định mệnh… hoặc tai nạn.”

Natsume quay lại nhìn JoJo, nghi ngờ:

“Trong truyện?”

JoJo dừng lại, nhíu mày, rồi thì thầm với bánh sừng bò:

“Ờ thì… giả sử ai đó đang đọc cảnh này chẳng hạn, và họ thích pha trò.”

Im lặng.

Không khí như ngưng lại.

Tiếng chuông vang dài, ngân qua loa phát thanh, như bị mắc kẹt giữa hai giây.

Âm vang ấy tràn vào hành lang lớp 1-A, nơi Natsume đang mở sổ tay.

⬦ Lớp 1-A — Natsume

Natsume đi giữa các bàn, lướt qua các bạn trao đổi bài tập, ghi chú vài dòng vào sổ tay.

Ánh nắng cuối cùng chiếu qua tán cây, hắt lên mặt bàn thành những vệt vàng nhạt.

Một bạn thả giấy gấp hình chim, Natsume mỉm cười, đưa tay ra để chim bay ra ngoài cửa sổ.

“Cậu làm gì mà nhìn chằm chằm ra cửa sổ vậy?” — Một bạn nữ hỏi.

“Theo dõi quỹ đạo một con chim đang thử thoát khỏi vật lý.” —

Natsume đáp, cười khẽ.

Giọng thầy Fujimoto vang lên:

“Cả lớp chú ý.

Ai hoàn thành bài tập rồi, chuẩn bị tinh thần cho tuần tới nhé.”

Một vài học sinh rì rầm.

Natsume bật cười.

Thầy Fujimoto liếc qua, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa thân thiện:

“Cười là dấu hiệu nguy hiểm, Natsume.

Biết đâu năm nay em cũng sẽ lỡ đăng ký một câu lạc bộ gì đó không tưởng.”

“Em không nghĩ vậy, thầy.” — Cô đáp, mắt vẫn hướng ra sân.

Một học sinh ném giấy vòng quanh cây, Natsume bình tĩnh ghi chú:

“Vẫn phải ghi.

Thế giới vận hành bằng dữ liệu — và một chút hài hước.”

Mảnh giấy gấp nhỏ ấy bay lên theo luồng gió, xoay vài vòng — và đáp xuống hành lang lớp 1-B.

⬦ Lớp 1-B — Mai

Mai cùng vài bạn nữ trang trí góc lớp bằng những bức tranh nhỏ, vừa cắt giấy vừa cười khúc khích.

“Ê, lệch thêm tí nữa là thành tranh trừu tượng đấy.” — Cô nhắc.

Liếc ra sân, thấy Natsume và JoJo bên ngoài, cô mỉm cười.

“Mai này, cậu có muốn lập câu lạc bộ nghệ thuật không?” — Một bạn hỏi.

“Có thể.

Nhưng phải chờ xem tuần sau ai đăng ký trước đã” — Mai đáp.

“Nhưng nếu làm, mình sẽ dán tranh đầy hành lang luôn!” — Bạn kia tiếp.

“Ừ, rồi cả trường sẽ trượt té vì ngắm tranh quá lâu.”

Mai cười.

Một bạn nam chen vào:

“Cậu Mai, lớp tớ định tham gia câu lạc bộ thí nghiệm nữa.

Nhìn mấy thí nghiệm nổ tung sân luôn.”

“Thì sao nào, vui mà.

Chỉ cần đừng ném hóa chất ra ngoài hành lang là được.” — Mai đáp, cười rạng rỡ.

Mai nhặt giấy vụn từ 1-A, ném sang tòa nhà 1-C:

“Xem nào, kết nối cả ba lớp mà chẳng cần lý do… và tạo chút trò vui.”

⬦ Lớp 1-C — JoJo

JoJo ngồi xổm trên ghế đá ngoài sân, nhai bánh sừng bò, quan sát cả hai tòa nhà:

“Cưng à, hôm nay là chương bốn.

Tức là ta đang sống trong phần filler… mà filler thì hay có trò vui.”

Một nhóm học sinh chạy qua, JoJo nhai một miếng bánh:

“Đấy, cậu thấy không?

Vũ trụ sắp xếp cảnh vật để chúng ta quan sát thôi… và đôi khi để cười một tí.”

Một bạn trêu:

“Cậu lại nói chuyện với bánh sừng bò nữa à, JoJo?”

“Đúng, nó hiểu nhiều hơn người ta tưởng.”

JoJo nhếch mép.

Một nhóm khác chen vào:

“Cậu đoán xem lớp nào sẽ thắng trò ném bóng rổ tuần sau đi?”

“Croissant-sensei nói rồi — vũ trụ không chọn đội mạnh, nó chọn đội vui.”— JoJo đáp.

Tiếng cười lan ra khắp sân — kéo theo giờ ra chơi.

⬦ Ra chơi

Natsume mang hộp sữa ra sân, ngồi ghế đá.

Mai cầm gói bánh bước qua, mỉm cười nhìn cô.

JoJo trò chuyện với chiếc bánh sừng bò, nghiêng đầu:

“Chúng ta đang cùng một khung hình, cưng ạ.

Ai đọc cảnh này sẽ thấy sự hòa hợp tuyệt vời… hoặc cười toe toét.”

Mai nhún vai:

“Cậu luôn xem mọi thứ như truyện vậy, JoJo.”

“Đúng thế.

Vũ trụ và bánh đều hiểu.

Cậu có nhận ra không?”

“Triết lý như cậu chắc cũng phải đi cùng tách cà phê nguội.” — Natsume cười.

Ba người cùng cười, im lặng một chút, nghe tiếng lá cây xào xạc, học sinh chạy nhảy, đá cầu, bóng rổ.

Học sinh thi nhau ném giấy, JoJo nhặt, nháy mắt:

“Xem vũ trụ xếp đặt những vòng ném thế này, thú vị ghê.”

Một nhóm đá cầu:

“Ê, ai ghi điểm trước sẽ được khen nè!”

JoJo chỉ tay:

“Vũ trụ thích cú nhảy ngẫu nhiên nhất!”

Mai đá cầu, trêu Natsume:

“Ai mà ngã là phải làm lễ kết nạp vào giáo phái Croissant đấy!”

Tashigi và Hanami tranh cướp gói bánh của Mai, JoJo cười:

“Trong luật vũ trụ, ‘chia sẻ’ và ‘cướp’ chỉ khác nhau ở góc quay máy thôi.”

Tiếng cười, bóng rổ nảy, đá cầu, lá rơi — tất cả hòa nhịp điệu thư giãn, vui nhộn.

Bỗng một tiếng rè phát ra, trên loa thông báo của trường — Thầy Tanaka

Giọng thầy Tanaka, bình thường đến mức cực kỳ bình thường:

“Nhắc lại: tuần sau là sự kiện mở câu lạc bộ.

Ai muốn lập câu lạc bộ, đăng ký ở văn phòng giáo viên.

Chuẩn bị ý tưởng nhé.”

Ba người không mấy bận tâm, nhưng ánh mắt vẫn tò mò.

⬦ Phòng thí nghiệm cũ — Fujimoto

Thầy Fujimoto đứng nhìn sân trường, tay cầm tách cà phê, gác chân lên bàn.

Thầy quan sát ba học sinh, mỉm cười:

“Những điểm chạm nhỏ… chẳng có gì đặc biệt, nhưng khiến ngày bình thường trở nên thú vị… và tinh nghịch.”

Tiếng chuông vang lần nữa.

Ngày bình thường thứ mười bảy tiếp tục — hoặc có lẽ, vừa bắt đầu lệch đi một chút… nhưng vẫn đủ vui.
 
Back
Top Bottom