Cập nhật mới

Khác Hồi Tuyến

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393233542-256-k224494.jpg

Hồi Tuyến
Tác giả: shawznpgs
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"nếu phải chết, tôi sẽ không hối tiếc, vì tôi đã sống trọn vẹn những ngày tuổi trẻ, đã yêu, đã cống hiến và đã chiến đấu vì lý tưởng."



vietnam​
 
Hồi Tuyến
Mở đầu


Cuộc đời, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc để có thể rẽ sang hướng khác.

Một tiếng sét.

Một trái tim không bao giờ chết.

Một cái nắm tay từ một người xa lạ.

Và rồi, tất cả những điều từng biết, từng tin, bỗng vụn vỡ như chiếc kim tiêm rơi khỏi bàn phẫu thuật.

________

Trần Mai Linh - 27 tuổi, bác sĩ nội trú tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, giỏi giang, quyết đoán và lạnh lùng.

Cô không tin vào định mệnh.

Cô tin vào khoa học, vào chỉ số sinh tồn, vào phác đồ điều trị và thời gian vàng trong cấp cứu.

Cuộc sống của cô là một chuỗi những ca bệnh kéo dài, giành giật từng giây phút sống còn cho người khác mà quên rằng chính mình đã mệt mỏi như thế nào.

Thế rồi, trong một đêm mưa đầu hạ năm 2025, Linh tiếp nhận một ca cấp cứu đặc biệt được chuyển vào - một người đàn ông vô danh, mặc quân phục cũ kĩ - bị thương, sốc đến mất máu, tay vẫn nắm chặt một huy hiệu đỏ cũ mèm, miệng không ngừng lặp lại:

"Bác sĩ Linh... về lại đi...

đồng đội vẫn đang chờ.."

Lúc ấy, tim Linh như nghẹn lại.

Đó là cái tên cô từng thấy... trong một tấm ảnh tập thể cũ, bị cháy xém, kẹp trong một tập hồ sơ lưu trữ về một trạm quân y dã chiến thời kháng chiến chống Mỹ - nơi 20 chiến sĩ hy sinh, chỉ riêng một người không rõ danh tính.

Ngay đêm đó, khi rời phòng cấp cứu...

ánh đèn vụt tắt.

Trời đổ mưa như xối.

Một tiếng sét xé ngang trời.

Linh gục xuống hành lang.

Tỉnh dậy giữa tiếng bom rền trời là tiếng gào thét:

"Mau chạy đi, bom rải thảm đấy!"

__________

Không còn phòng cấp cứu và bàn mổ, không còn điện thoại, không còn đường truyền tín hiệu.

Chỉ có bùn đất, rừng rậm, bom đạn, mùi máu, mồ hôi và những người lính gầy guộc vẫn siết chặt khẩu súng trong tay.

___________

Kể từ giây phút đó, Linh không còn là một bác sĩ thời bình.

Cô là một phần của chiến tích, một phần của lịch sử.

Và là một phần của những con người kiên trung, bất khuất, sẵn sàng chết vì nhau, vì đất nước, vì niềm tin và lý tưởng không thể bị đánh gục.

________

Lưu ý: Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng tác giả, một số nhân vật và sự kiện chỉ là hư cấu, không liên quan đến tiến trình lịch sử‼️‼️‼️
 
Hồi Tuyến
Chương 1: Giữa rừng sâu - một mình


_Năm 2025_

Trời Hà Nội mưa phùn, lạnh thấu xương.

Đêm trực cuối cùng trong tuần, Linh ngồi trong phòng trực của bệnh viện tuyến trung ương, mắt dán vào màn hình hiển thị sinh hiệu.

Ngoài trời, tiếng còi xe cấp cứu hú từng hồi dài - nhịp quen thuộc mà cô đã nghe suốt bao năm qua.

Trần Mai Linh - bác sĩ nội trú - khoa cấp cứu,

một người có tất cả: tri thức, chuyên môn, danh tiếng.

Nhưng đằng sau ánh đèn trắng lạnh lẽo ấy, cô thấy mình trống rỗng.

Cứu được một người, lại mất một người.

Những cái chết vô danh.

Những sự sống bị lãng quên.

Cô từng hỏi: "Làm bác sĩ là để cứu người.

Nhưng người cần được cứu thật sự là ai?"

________

Đúng trong đêm định mệnh ấy, tiếng còi xe cứu thương lại vang lên dồn dập, át cả tiếng bước chân người đang lao vào khu vực cấp cứu.

Linh nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt cặp găng cao su, vết máu loang đỏ từ ống quần của bệnh nhân chưa kịp cầm lại.

Một ca cấp cứu đặc biệt được chuyển vào - một người đàn ông vô danh, quân phục cũ kỹ, thương nặng, không giấy tờ, miệng không ngừng thì thào:

" Bác sĩ Linh...Cô phải về..."

Trước khi tim người đàn ông ngừng đập, ông ta nắm tay cô, nhét vào một vật nhỏ: một mảnh huy hiệu đỏ bạc màu, hình bông lúa cháy xém.

Những kí ức từ bức ảnh tập thể cũ mà cô từng thấy qua được kẹp trong tập hồ sơ về một trạm quân y dã chiến cũ thời kháng chiến chống Mỹ ùa về.

Ngay sau đó, một tia sét bổ xuống trạm biến áp bệnh viện.

Cúp điện.

Tối đen.

Linh ngã gục.

Và khi mở mắt....không còn bệnh viện, không còn màn hình sinh hiệu, không còn tiếng còi xe cứu thương.

Chỉ còn rừng già ngút ngàn, tiếng máy bay phản lực rít trên đầu và một hành trình dài đang chờ đợi.

________

Tiếng ve sầu.

Mùi cỏ cháy.

Tiếng nước chảy róc rách.

Linh choàng tỉnh.

Cô nằm trong một vũng bùn lầy giữa rừng, gương mặt ướt đẫm mồ hôi.

Thân thể đau nhức, nhưng điều đầu tiên khiến cô hoảng loạn chính là cảnh vật xung quanh – không còn đường nhựa, không có đèn điện, không có sóng điện thoại.

Thay vào đó là rừng rậm, dây leo chằng chịt và những tiếng động lạ lẫm.

Trên bầu trời làn khói mỏng đang bốc lên – hình như có người.

Cô đứng dậy, hai tay đỡ lấy vũng bùn lầy dưới chân, đầu óc quay cuồng.

Những tiếng chân bước nhanh, tiếng la hét, quát tháo, tiếng súng rơi văng vằng lại gần.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lê bước đi được vài trăm mét thì tiếng súng bỗng vang lên – tạch! tạch! – không phải đạn thật mà là tiếng bắn để cảnh cáo.

"Đứng yên!

Giơ tay lên!" – một giọng nam trầm, sắc lạnh vang lên, nhưng giọng điệu mang âm hưởng quê mùa.

Linh sững người.

Ba người đàn ông mặc quân phục màu cỏ úa, mũ tai bèo, súng trường vác vai.

Một người trong số họ dí thẳng súng vào cô.

"Không phải người làng.

Ăn mặc kỳ quái.

Giọng nói cũng khác.

Mày là gián điệp Mỹ hả?" – người lính trẻ nhất nghiến răng.

"Không!

Tôi là bác sĩ!" – Linh gào lên, hoảng hốt – "Tôi... tôi không biết chuyện gì đang xảy ra cả..."

Một người đàn ông lớn tuổi hơn, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tinh anh, khoát tay:

"Bình tĩnh.

Trói lại đưa về lán kiểm tra sau.

Nếu là gián điệp, cứ theo quy định mà xử."

Linh bị trói, lôi đi giữa rừng trong ánh chiều đang tắt.

Gió đưa hương gỗ mục và lá khô.

Mỗi bước đi, cô cảm giác mình lún sâu hơn vào một cơn ác mộng không có lối thoát.

________

Khu lán nhỏ nằm giữa thung lũng kín đáo.

Trên nóc lán phủ đầy lá cây ngụy trang, có tiếng nồi canh sôi nhẹ, và tiếng radio rè rè phát bản tin: "Mỹ tiếp tục rải bom ác liệt xuống miền Trung..."

Linh ngẩn người.

Radio?

"Đài Giải phóng"?

Cô chưa từng nghe thứ đó ở hiện đại.

Bỗng Linh rụt rè lên tiếng:

"Cho tôi hỏi...đây là năm bao nhiêu vậy?"

"1968"- Một trong số những người chiến sĩ đáp.

Với vốn kiến thức lịch sử ít ỏi của mình, Linh dễ dàng nhận ra đây chính là mốc thời gian mà quân ta tiến hành Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, gây ra cho đế quốc Mỹ một đòn choáng váng, làm đảo lộn thế bố trí và phá vỡ kế hoạch tác chiến của chúng, làm rung chuyển không những toàn bộ chiến trường miền Nam mà còn cả Lầu Năm Góc cũng như toàn nước Mỹ.

Từ đó là bước ngoặt buộc Mỹ phải đàm phán ở Paris để bàn về việc chấm dứt chiến tranh ở miền Nam Việt Nam.

Một người phụ nữ bước vào – tóc bới gọn, ánh mắt sắc sảo – nhìn Linh từ đầu đến chân.

"Thế cô tên gì?

Quê quán?

Vào vùng giải phóng với mục đích gì?"

"Tôi... tên Trần Mai Linh... tôi là bác sĩ.

Tôi không biết vì sao lại ở đây.

Tôi đến từ Hà Nội... nhưng là Hà Nội hiện đại..." – Linh khựng lại, cảm thấy mình đang nói ra điều điên rồ.

Cả căn phòng im bặt.

Người phụ nữ – sau này Linh biết tên là chị Hồng, cán bộ chính trị của đơn vị – nheo mắt: "Cô bị sốc bom hay bị điên thật rồi?"

Linh thì thào: "Tôi nghĩ... tôi đã xuyên không..."

Tiếng cười khẽ vang lên từ góc lán.

Một người đàn ông mặc quân phục, vai đeo băng đỏ, cất tiếng:

"Hay đấy.

Lần đầu tiên tôi thấy gián điệp dùng chiêu này.

Đưa cô ta ra lán cách ly.

Mai thẩm tra lại."

________

Đêm đầu tiên ở năm 1968, Linh co ro giữa chiếc lán tre, bị trói một tay vào cột gỗ, bên cạnh là một túi nước và bát cơm độn sắn.

Tiếng đạn pháo vọng từ xa.

Cô nhắm mắt, tự hỏi liệu đây có phải là giấc mơ dài... hay là khởi đầu cho một sứ mệnh mà cô chưa hiểu hết?
 
Hồi Tuyến
Chương 2: Nhát dao niềm tin


Trời rừng ban sớm không có ánh nắng rõ ràng – chỉ là một màn sương dày xám đục, phủ lên từng cành cây, từng mái lán tranh.

Linh ngồi tựa lưng vào cột gỗ, mắt trũng sâu vì cả đêm gần như không ngủ.

Cô vẫn bị trói một tay, khớp cổ tay tê buốt.

Dù không khí buổi sáng nơi rừng sâu có mùi lá thông và đất ẩm, nhưng lòng cô vẫn ngập tràn lo âu.

Tiếng xào xạc vọng lên, chị Hồng bước vào lán, nét mặt không khác hôm qua là mấy.

"Đêm qua cô nói linh tinh.

Sáng nay chúng tôi cần kiểm tra thực hư." – giọng chị trầm, ánh mắt sắc lẻm – "Cô nói cô là bác sĩ?"

Linh gật đầu.

"Vậy tốt.

Có người bị thương.

Nếu cứu được người, cô sẽ được trả tự do.

Nếu cô là gián điệp... thì đừng mong sống sót thêm ngày nữa."

________

Tại lán quân y dã chiến, không khí nặng mùi thuốc tím, máu và mồ hôi.

Một chiến sĩ trẻ nằm co giật trên chiếc cáng tre, đang hôn mê, người phủ đầy mồ hóng, máu loang lổ từ vùng bụng.

"Đồng chí Nghiên – bị mảnh pháo găm vào ổ bụng.

Cả đêm không ngớt sốt." – y tá địa phương báo cáo.

Linh nhìn sơ qua – vết thương đã mưng mủ, có dấu hiệu nhiễm trùng nặng.

Sốt cao liên tục khiến da bệnh nhân đỏ ửng, lưng run lên từng cơn.

"Phải mở vết thương, lấy mảnh đạn ra, khâu lại.

Ngay." – Linh nói, giọng không run.

Y tá tròn mắt.

"Không có thuốc mê."

"Có rượu không?"

"Có."

"Kim khâu?"

"Chỉ còn kim khâu tay, loại dùng cho quần áo."

"Còn hơn không."

Nữ y tá chần chừ, nhưng cũng nhanh chóng lấy dụng cụ ra.

Nếu không kịp sơ cứu, e là chiến sĩ đang nằm trên cáng kia có thể sẽ không sống được qua hôm nay.

________

Linh bắt tay vào việc.

Cô xé chiếc áo của mình làm khăn, nhúng rượu lau sạch tay.

Dụng cụ cũng được khử trùng.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Người lính tên Nghiên bắt đầu rên rỉ, không ngừng gồng người lên vì đau đớn.

Một số người đứng xem lắc đầu.

"Đã bảo chuyển đi bệnh xá huyện mà cứ cố..."

Chị Hồng khoanh tay đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn xoáy vào Linh – như thể chỉ cần một sai sót, cô sẽ bị đưa ra rừng "xử lý nội bộ".



Nhát dao đầu tiên.

Linh rạch một đường dứt khoát – mảnh kim loại sáng bạc hiện ra giữa lớp máu và mô cơ.

Cô hít sâu, dùng kẹp gắp ra, lau sạch từng chút.

Tay run, nhưng ánh mắt không dao động.

Mọi người im bặt, lặng lẽ quan sát từng ngón tay điêu luyện của vị bác sĩ không rõ danh tính.

Ba mũi khâu.

Bốn.

Năm.

Linh thở dốc.

Mồ hôi cũng từ đó mà thi nhau túa ra.

Cô băng vết thương lại, còn đồng chí kia thì ngất lịm đi vì đau đớn.

Một phút.

Hai phút.

Đồng chí Lê Văn Dần – bí thư tỉnh ủy – bước vào, nhìn Linh bằng ánh mắt nửa cân nhắc, nửa tò mò.

"Cô đã học ở đâu?" – ông hỏi, giọng chậm rãi.

"Hà Nội.

Trường Y.

Nhưng không phải nơi ông biết.

Là tương lai." – Linh đáp, miệng khô khốc.

Không ai nói gì.

Chị Hồng liền quay sang ông Dần, thì thầm: "Không thể nào bịa được mấy kỹ thuật như thế.

Tôi từng làm cứu thương, chưa ai dạy kiểu cầm máu và tiệt trùng như cô ấy làm."

Ông Dần gật nhẹ.

"Vẫn cần theo dõi thêm.

Nhưng nếu cô ta là gián điệp, thì cô ta là gián điệp biết cứu người."

________

Sau ngày đầu tiên tại nơi này, cô đã xác nhận rằng mình thực sự đã xuyên không.

Buổi tối hôm đó, Linh được tháo trói.

Cô ngồi riêng trong lán, ăn bát cháo loãng mà nước mắt cứ rơi lặng lẽ.

Không phải vì tủi – mà là vì lần đầu tiên cô cảm thấy mình cần thiết.

Một mảnh giấy được để lại gọn gàng trên chiếc bàn tre: "Cảm ơn đồng chí bác sĩ, chúng tôi sẽ còn cần cô." – không ký tên.

________

Trong bóng đêm rừng rậm, giữa ánh đèn dầu leo lét, Linh biết cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến với bom đạn – mà còn là cuộc chiến giành lấy lòng tin giữa những người cùng chiến tuyến.

Và cô, vô tình, đã đặt chân vào lịch sử - nơi mà cô tưởng chừng như một giấc mơ không thể thoát ra được.
 
Hồi Tuyến
Chương 3: Tiểu đội 4


"Cô ấy không phải gián điệp.

Nhưng cũng chưa chắc là người của ta." – câu nói của Bí thư Dần vang lên trong buổi họp nội bộ sáng hôm ấy như một con dao hai lưỡi.

Linh đứng bên ngoài lán, nghe từng tiếng thì thầm, đoán được bản thân vẫn chưa hoàn toàn được tin tưởng.

Nhưng ít nhất, cô không còn bị trói, không còn bị gọi là "mày" hay "đối tượng" mà thay vào đó được coi như là một bác sĩ.

Và lần đầu tiên, cô được chính thức... gọi tên.

"Bác sĩ Linh."

Chị Hồng nói.

Vừa dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Trong bầu không khí lẫn mùi khói củi, bụi súng và mồ hôi, danh xưng ấy không chỉ là một cách xưng hô – mà còn là lời công nhận đầu tiên.

______

"Đơn vị ta chuẩn bị thành lập một tiểu đội y tế cơ động," chị Hồng nói, mắt vẫn không rời tập hồ sơ cũ kỹ trên bàn tre.

"Sẽ theo sát đội hình chiến đấu di chuyển dọc dãy Trường Sơn, tôi mong cô sẽ tham gia."

"Vì sao lại là tôi?" – Linh hỏi, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến cô không khỏi nghi ngờ.

Chị Hồng nhìn cô chằm chằm.

"Vì cô đã khâu bụng một chiến sĩ sống sót bằng chỉ khâu tay vá áo.

Vì cô biết cách khử trùng mà không cần thuốc đỏ.

Và vì... ngoài cô ra, chúng tôi chẳng có ai đủ y học để cứu người trong những trận tới."

Gật đầu trước lời đề nghị của chị Hồng.

Buổi chiều, Linh được dẫn tới nơi đóng quân của tiểu đội 4, nơi cô sẽ sinh hoạt và hành quân cùng.

Tại đây, cô gặp được những người bạn, những đồng đội mới.

Đang không biết chào hỏi ra sao thì anh chàng Vinh "Thợ mìn" tên thật là Nguyễn Văn Vinh, trẻ tuổi, từng làm công nhân mỏ than trước khi xung phong vào Nam.

Vóc người khá cao, da sạm nắng, nói chuyện ngắn gọn nhưng khéo léo.

Đôi mắt sáng, ánh lên vẻ xa xăm.

Anh là người đầu tiên chìa tay bắt tay Linh, dù không cười.

Còn kia là Tám "Nổ": Trung sĩ truyền tin.

Gầy đét, nhưng nhanh nhẹn và hoạt bát.

Nói nhiều và rất thích "đánh vần" chính trị, là cây hài của tiểu đội.

Anh tân binh tên Chiến mới ra trường được bổ sung vào đơn vị.

Người gầy, cận thị nhẹ, thông minh nhưng khá nhút nhát, quê ở Nghệ An.

Rất kính trọng bác sĩ, luôn gọi Linh là "cô" dù cô chỉ lớn hơn vài tuổi.

Mai, y tá phụ tá cho Linh, vừa tốt nghiệp sơ cấp y tế do quân khu đào tạo gấp rút.

Tuy vụng về nhưng chăm học hỏi.

Chiến sĩ nhỏ tuổi nhất tiểu đội là Cường mới tròn 18 tuổi.

Cậu chàng vừa đủ tuổi là xung phong ngay vào mặt trận.

Thấy Linh, Cường nhanh miệng:

"Em chào bác sĩ ạ."

Linh chỉ mỉm cười đáp lại.

Nhìn cậu chiến sĩ trẻ tuổi ấy, lòng cô dâng lên một xúc cảm khó tả.

Ở cái độ tuổi đẹp đẽ cất chứa bao nhiêu hoài bão, đáng lẽ là những ngày tháng thênh thang trước ngưỡng cửa cuộc đời, lại hóa thành bước chân vội vã ra chiến trường.

Tuổi mười tám - cái tuổi chưa kịp trưởng thành đã hóa bất tử trong lòng dân tộc.

______

Chỉ sau một đêm, Linh được phát cho bộ quân phục màu xanh bạc màu, mũ tai bèo và đôi dép râu rộng hơn hai số.

Chuyến hành quân đầu tiên kéo dài 6 cây số đường rừng.

Anh Vinh "Thợ mìn" dẫn đoàn.

Nhiệt độ ban ngày trong rừng gần 40 độ, Linh đổ mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Đường đi ngổn ngang cây đổ, rễ cuốn, có nơi chỉ vừa một bàn chân.

Cả tiểu đội vẫn miệt mài băng rừng, bất chấp cái nắng gắt gao, mặt mày ai nấy đều tỏ rõ vẻ mệt mỏi.

Mai bỗng thì thầm: "Trước em có một y tá nữ.

Đi được ba hôm là xin quay về tuyến sau."

Linh mím môi, không đáp.

Mỗi lần dừng nghỉ, cô tranh thủ kiểm tra túi thuốc, đồ y tế phòng hờ, phân loại băng gạc, còn cố học cách cột võng, gấp tăng theo kiểu bộ đội, mặc cho tay đỏ rát vì dây thừng.

______

Khi đoàn vừa tới điểm hẹn ở trạm giao liên số 3, một tiếng nổ ầm trời khiến tất cả giật mình.

Chiến – tân binh – đã bước trúng mìn bẫy khi đi tiểu gần mé rừng.

Máu phun ra từ đùi như suối.

Linh lao tới đầu tiên.

Không suy nghĩ.

"Cắt quần ra!

Cầm máu!

Nẹp chân lại!"

"Không có nẹp!"

"Dùng hai khúc gỗ kia!

Cởi dây thắt lưng làm băng!"

Mọi người nhìn cô làm, ai cũng cuống cuồng, tay run nhưng vẫn theo lệnh.

Ấy vậy mà Linh vẫn bình tĩnh, đôi tay xử lí vết thương thoăn thoắt.

Một người lên tiếng: "Cô ấy còn chẳng suy nghĩ... làm như thể đã cứu hàng trăm người rồi..."

Khi máu được cầm lại, nhìn Chiến được băng bó xong xuôi ngất lịm đi vì đau, Linh lau máu rồi ngồi phịch xuống nền đất, thở dốc.

"Đừng để cậu ấy chết.

Đừng để ai chết nữa..." – cô thì thào

Vinh đặt nhẹ tay lên vai cô, không nói gì.

Nhưng trong mắt anh, thứ ánh sáng nghi hoặc đã vô thức chuyển thành sự kính nể tuyệt đối.

_____

Đêm rừng buông xuống, tiếng côn trùng râm ran.

Cả tiểu đội vây quanh bếp lửa nhỏ, bỏ bụng vài hạt cơm nắm với cá khô và nước lá vối.

Dù chỉ vừa mới quen vài ngày, nhưng trong thâm tâm Linh, những con người này giống như có sợi dây gắn kết, gần gũi và quen thuộc đến kì lạ.

"Đồng chí bác sĩ giỏi thật đấy," Tám "Nổ" nói lớn, "Không biết từ đâu tới, nhưng chắc chắn không phải phe địch."

Linh im lặng.

Vinh quay sang cô:

"Có thể mai chúng ta lại phải đi thêm mười cây số, hoặc rẽ ngang theo lệnh khẩn.

Liệu đồng chí có gục trước khi tới mặt trận không?"

Linh ngẩng lên.

Mắt cô ánh lên một tia gan góc:

"Nếu có chết... thì cũng chết cạnh các đồng chí."

Câu nói ấy khiến cả nhóm im lặng một giây.

Rồi Mai cười rộ, Tám đập tay cái "bép" quay sang khoác vai Cường, còn Vinh – chỉ khẽ gật đầu.

______

Lần đầu tiên, Linh cảm thấy mình không còn là người bị dò xét nữa.

Mà là một phần của họ.

Không cần biết ngày mai ra sao – đêm nay, bên ánh lửa rừng, cô được gọi tên như một người đồng chí, đồng đội.
 
Hồi Tuyến
Chương 4: Hai mặt trận


_Tháng 2, năm 1968_

Ký hiệu đặc biệt: "Đơn vị 559 bị bom cắt đứt tiếp tế, cần lực lượng y tế cơ động tiếp viện gấp."

Chưa đầy 24 giờ sau khi Linh về tiểu đội, binh nhất Chiến được đưa về lán trị thương.

Đồng thời, lệnh hành quân khẩn cấp được phát xuống.

Khu vực cần đến là ngã ba C, đoạn đường mòn giữa rừng già, nơi một phân đội chủ lực vừa bị máy bay Mỹ đánh bom rải thảm suốt đêm.

Tiểu đội 4 không được phép mang theo vũ khí hạng nặng – chỉ đồ y tế, truyền tin, võng cứu thương.

Tám "Nổ" nhận được tin từ bộ đàm, mặt tái đi:

"Bom bi rải kín như trải chiếu, máy bay còn bay lượn dò tín hiệu.

Ai bật radio là chết."

"Đi trong im lặng.

Mỗi người cách nhau 5 mét.

Nếu bị thương, ưu tiên giữ người sống.

Không được để đồng đội cõng nhau bỏ mạng cả hai." – Vinh ra lệnh, ánh mắt lạnh và gọn như dao rừng.

Đường vào ngã ba C như chui vào địa ngục.

Khói vẫn âm ỉ từ những thân cây cháy dở.

Mùi xác cháy lẫn với mùi thuốc súng khiến Linh cảm thấy buồn nôn.

Tiểu đội lần theo những vết bánh xe và mảnh vải đỏ cột vào gốc cây – dấu hiệu được để lại bởi nhóm trinh sát đi trước.

Gần trưa, họ tìm được một bãi đất lầy, nơi có ba chiến sĩ bị thương đang nằm rải rác – một người gãy xương đùi, một người nát bàn tay phải, thương tích đầy mình, người còn lại bỏng toàn thân do cháy xăng napalm.

Linh quỳ sụp xuống bên người bị bỏng – da thịt đã cháy quăn, lớp biểu bì bong tróc như vảy cá.

Người lính run lên bần bật, miệng mấp mé:

"Đừng...

đừng bỏ tôi... chị ơi..."

Cô cắn môi đến bật máu.

Rút chai nước cất duy nhất ra, cô lau từng mảng cháy, nhẹ tay băng vết thương bằng vải thô đã luộc.

"Chị không bỏ em đâu.

Đừng ngủ.

Xin em..."

Mai run như cầy sấy, lần đầu thấy cảnh này, liền nức nở.

Linh không nói gì, chỉ kéo tay Mai đặt lên nẹp tre:

"Cầm cái này cho chắc.

Đừng khóc nữa.

Đồng chí Cường đang nhìn."

Bỗng.

Máy bay do thám xuất hiện bất ngờ.

Tiếng động cơ gào rú.

Mọi người ngay lập tức nằm rạp.

Vinh hét khẽ: "Tắt hết radio!

Tản ra!"

Một quả bom rơi cách đó chưa đầy 300 mét.

Mặt đất tung lên, rung chuyển như cơn địa chấn.

Cây cối bật gốc, đám lá rừng đổ ập xuống.

Không khí đặc quánh khói bụi và mùi khét của thuốc súng.

Linh ôm chặt thân người bỏng, che cho anh khỏi bụi đất.

Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn nghĩ đến gì khác ngoài một điều duy nhất: phải giữ mạng sống cho người đang thoi thóp dưới tay mình.

Sau gần một giờ trốn bom, họ bắt đầu chuyển các thương binh về tuyến sau, vượt qua vùng có mìn bi và rễ cây gãy chắn lối.

Cường siết chặt quai võng, mặt trắng bệch nhưng vẫn lầm lũi bước.

Mai thì cõng túi thuốc nặng trĩu không than lấy một câu.

Vinh không nói gì, chỉ hiên ngang đi trước.

Trong thời khắc hiếm hoi, Linh cảm thấy đây không chỉ là đơn vị.

Đây là những người sẵn sàng chết và sống vì nhau.

______

Tối hôm ấy, tại lán trung tâm của đơn vị, một cuộc họp chi bộ nội bộ mở rộng được triệu tập, vừa để đánh giá nhiệm vụ vừa để làm rõ vấn đề nhân sự mới: "đồng chí bác sĩ Linh."

Linh ngồi giữa, không khỏi bồn chồn, mồ hôi lạnh ướt lưng áo.

Trước mặt là các tổ trưởng, đại diện chính trị, cả Bí thư Dần và chị Hồng.

"Đồng chí Linh có lập trường rõ ràng không?

Vì sao không rõ quá trình công tác trước kia?

Không có hồ sơ lý lịch.

Không tổ chức, không chi bộ gửi tới."

Một người lên tiếng, giọng đầy nghi ngờ:

"Tôi không phủ nhận chuyên môn đồng chí Linh, nhưng ở thời điểm này, giặc nó dùng đủ mánh khóe.

Có thể đây là kiểu gián điệp kiểu mới, dùng kiến thức vượt thời đại để tạo niềm tin."

Không khí căng như dây đàn.

Linh siết chặt tay, đứng dậy.

Ánh đèn dầu lay động trong gió đêm.

"Tôi không có giấy tờ.

Không có chi bộ.

Tôi không thể giải thích vì sao mình có mặt ở đây.

Nhưng tôi biết, hôm nay tôi không bỏ những chiến sĩ bị thương.

Và ngày mai tôi cũng sẽ không bỏ."

"Nếu các đồng chí muốn đưa tôi ra xét xử, tôi sẽ chấp nhận.

Nhưng nếu có người cần cứu, tôi vẫn sẽ làm công việc của mình.

Đơn giản, vì đó là điều đúng đắn."

Một khoảng lặng kéo dài.

Chị Hồng nhìn cô, khóe môi hơi cong lên.

Rồi bất ngờ, Vinh đứng dậy:

"Tôi xác nhận, hôm nay nếu không có đồng chí Linh, ít nhất ba người đã không còn sống."

"Đó là sự thật."

Tiếng ủng dậm xuống đất.

Một người khác gật đầu.

Cuộc họp kết thúc với một quyết định tạm thời: Linh sẽ được tiếp tục ở lại tiểu đội y tế cơ động, trong thời gian thử thách ba tháng.

Trong thời gian đó, chị Hồng sẽ trực tiếp giám sát, và định kỳ báo cáo lại với chi bộ.

Ra khỏi lán, Linh thấy Tám "Nổ" đứng đợi, tay cầm bát cháo.

Anh gãi đầu:

"Tôi không hiểu cô từ đâu tới.

Nhưng nếu mai tôi mất một tay hay một chân, tôi cũng muốn người khâu nó là cô."

Câu nói ấy không phải là một lời hài hước.

Nó là một sự tin tưởng, thật thà, thô ráp, và quý giá giữa những người đồng đội.

________

Chào mừng 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất Đất nước🇻🇳🇻🇳🇻🇳

(30/04/1975 - 30/04/2025)
 
Hồi Tuyến
Chương 5: Những ngày chưa yên giấc


"Ba tháng... không dài.

Nhưng giữa rừng sâu, giữa bom súng, giữa những cái chết cận kề – đó là cả một đời người."

-----------

Kể từ sau trận cứu hộ ở ngã ba C, Linh được giao nhiệm vụ chính thức: huấn luyện sơ cứu, điều trị vết thương nhẹ tại chỗ và hỗ trợ chiến đấu tuyến trước nếu cần.

Mỗi sáng sớm, khi sương rừng còn nặng trĩu như mưa, Linh lại gùi ba lô thuốc, cùng Mai đi qua các lán dân công hỏa tuyến, trạm giao liên, hoặc bám theo từng đại đội đang di chuyển.

Cô dạy cách băng bó vết thương bằng lá cây, vải thô; phân biệt sốt rét thường và sốt rét ác tính; xử lý sốc do mất máu, tụt huyết áp trong khi hành quân và nhiều thứ khác cho các chiến sĩ.

Ở một môi trường thiếu thốn trầm trọng các thiết bị y tế chuyên dụng và không loại trừ khả năng nhiễm trùng cao.

Linh cùng tiểu đội phải đối mặt với những khó khăn trong việc sơ cứu cũng như chữa trị cho người bị thương.

"Không có băng, lấy áo lót.

Không có nẹp, chặt tre.

Không có thuốc đỏ, luộc muối sạch.

Không được hoảng, và không được để người bị thương chết vì hoảng."

Giọng cô vang lên giữa trưa rừng, khi tiếng ve gào bên tai, máu vẫn dính chặt trên tay, mặt bê bết bùn.

Lúc ấy, Chiến đã bắt đầu chăm chú ghi lại các bài giảng bằng bút chì nhỏ và sổ tay bọc nylon – "Để sau này còn dạy lớp mới."

Vào tuần thứ ba, một trận phục kích bất ngờ của địch ở trạm tiếp vận số 7 khiến đơn vị mất ba người.

Linh được vận tới ngay sau khi tiếng súng lắng xuống.

Không may thay, khi đến nơi, hai chiến sĩ đã hi sinh.

Một người do dẵm trúng mìn nên đã không qua khỏi, người còn lại thì bị bắn chết.

Một trong số đó là Hào – chiến sĩ giao liên 17 tuổi đang hấp hối, trong lúc đang chuẩn bị đi làm nhiệm vụ liên lạc đến trạm giao liên tiếp theo thì bất ngờ trạm bị phục kích.

Cậu bé bị mảnh pháo cắt vào bụng.

Ruột đã trào ra ngoài, mắt mờ đục nhưng miệng vẫn thì thào gọi "mẹ ơi".

Linh cúi xuống, định sơ cứu thì Vinh giữ tay cô lại.

Anh khẽ lắc đầu:

"Không kịp đâu.

Giữ cho em nó đỡ đau thôi..."

Cô ngồi bên, chua xót nhìn Hào, nắm chặt tay em như lời an ủi cuối cùng cho đến khi mạch đập tắt dần.

Sau đó, cô đi ra bìa rừng, nôn mửa như thể cả người đang bị bóp nghẹt.

"Tôi không cứu được em ấy..."

Suốt bao năm làm bác sĩ ở hiện đại, chưa có ca phẫu thuật nào vào tay cô là không thành công cả.

Đó là cái chết đầu tiên cô không thể cứu.

Mai đến bên, nhẹ nhàng: "Chị đã cố hết sức rồi.

Ở đây... nhiều khi chỉ cần ai đó nắm tay lúc chết thôi là đã đủ."

----------

Đến tuần thứ năm, khi băng bó xong cho người lính gãy tay thì Linh bắt đầu choáng váng, người có dấu hiệu sốt cao, mệt mỏi, đầu đau như búa bổ.

Cơ thể run lẩy bẩy, da nổi mẩn, mắt lóa, tim đập loạn, rồi bất ngờ gục xuống.

Chiến nhanh chân đến bên đỡ.

Mai chạy vội tới, hốt hoảng:

"Mau lên đưa chị ấy vào trong.

Trời ơi, chị ấy đã kiệt sức thế này."

Cô không đủ sức đứng dậy, miệng khô đến mức không nói nổi chữ "nước".

Ban ngày là người hướng dẫn những người lính cách phòng tránh các loại bệnh, cô cũng không ngờ rằng chính mình có ngày phải hứng chịu một trong số đó.

Mai là người chăm cô, không rời nửa bước.

Chiến dùng lá thuốc đắp trán, còn Cường lén để lại gói đường của mình.

Tám "Nổ" bưng thau nước vào, nhìn cô, không nhịn được mà khẽ lên tiếng:

"Cô mà chết thì tụi tôi không còn ai biết lấy gì cầm máu khi bị trúng đạn nữa đâu."

Linh mơ màng, giữa lằn ranh sống và chết, lần đầu cô nghĩ đến bố mẹ, đến phòng khám bệnh viện, nơi có điều hòa, ánh sáng trắng và tiếng máy sinh hiệu.

Tiếng cười nói rôm rả tám chuyện của các nữ y tá và tiếng rối rít của những bệnh nhân.

Rồi cô nhớ tới Hào, nhớ đến bàn tay bé nhỏ lạnh ngắt nắm lấy tay mình.

"Nếu lỡ mình chết ở đây, các chiến sĩ đang bị thương ngoài kia sẽ ra sao.

Bây giờ có chết thì cũng chẳng ai biết tên.

Nhưng nếu còn sống, mình có thể cứu thêm nhiều người nữa..."

Với tư cách là một bác sĩ, cô không cho phép bản thân yếu đuối, không cho phép mình gục ngã.

Nghĩ rồi cố gượng dậy, Linh bắt đầu bám lại vào cuộc sống.

Chị Hồng – người trực tiếp giám sát Linh cũng chỉ lặng lẽ quan sát từng hành động của cô, âm thầm ghi chú vào cuốn sổ đã sờn cũ:

"Đồng chí Linh, tuy ngã bệnh nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ được giao."

----------

Cuối tháng thứ hai, chi bộ mở cuộc họp sơ kết ba tháng thử thách.

Linh ngồi giữa, da sạm đi rõ rệt, tóc rối bù, áo quần rách vá nhiều chỗ, nhưng ánh mắt bình tĩnh và cương quyết.

Bí thư Dần đọc báo cáo:

"Đồng chí Linh đã trực tiếp tham gia sơ cứu 18 ca chấn thương, huấn luyện cho 3 tổ dân công, góp phần cứu sống 7 người trong trận phục kích vừa qua..."

Một tổ trưởng phát biểu:

"Ban đầu tôi còn nghi ngờ.

Nhưng bây giờ, nhìn cô ấy, tôi thấy giống như một chiến sĩ thực sự."

Chị Hồng không nói gì, chỉ đặt một tờ quyết định lên bàn:

"Ðã có đề xuất kết nạp tạm thời vào hàng ngũ quân y mặt trận.

Chờ đợi thêm kết luận chính trị từ trên."

Linh cúi đầu.

Trong lòng, không phải là niềm vui – mà là cảm giác lạ lẫm khi mình đang từng bước trở thành một phần của lịch sử.

----------

_Tháng 5 năm 1968_

Một đêm mưa lớn của tháng thứ ba, cả đơn vị phải dựng tăng chống sạt lở.

Linh lội bùn đi kiểm tra những chiến sĩ đang ốm.

Vinh bắt gặp cô đứng dưới mưa, khoác áo mưa rách rưới, gùi thuốc nặng trĩu, chân sưng tếu do côn trùng đốt.

Anh hỏi:

"Không tiếc à?

Đời trước chắc cô là bác sĩ giỏi lắm..."

Linh nhìn mưa, đáp:

"Ở đâu cũng có người cần cứu.

Ở đây thì càng cần hơn."

Vinh không hỏi thêm, chỉ khẽ nhìn, khoé miệng bỗng chốc nhếch lên.

Cô quay sang anh, lần đầu hỏi ngược lại:

"Anh có sợ chết không?"

Vinh nhìn trời.

Rồi cười, lần đầu cười thật sự.

"Sợ.

Nhưng sợ hơn là không làm gì trước khi chết.

Với lại, tôi cũng có lý tưởng của mình, không chết được đâu."

Dứt lời, Linh cảm thấy khâm phục con người trước mặt mình.

Ba tháng thử thách không chỉ là bài kiểm tra về chuyên môn, mà là hành trình để Linh hiểu ra – chiến tranh không chỉ có đạn bom.

Nó còn có máu, nước mắt, tình đồng đội, và cả sự sống được giữ lại bằng từng giây, từng phút.
 
Back
Top Bottom