Khác Hồi Ký Sống Còn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404214567-256-k46655.jpg

Hồi Ký Sống Còn
Tác giả: HongAnhPhm018
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhạc Cửu vốn là một pháp y lão làng và nỗi tiếng trong nghề, một ngày nọ cô vô tình tỉnh giấc ở nơi hoàn toàn xa lạ với những kẻ tự xưng tín đồ muốn tạo ra một vật chưa hoàn hảo cho vị thần của chúng.

Cô phải trải qua nhiều thử thách nguy hiểm tính mạng để tìm cách sống sót và thoát ra, đồng lời song song với đó cũng phát hiện ký ưc của mình đang dần phai nhạt phải tìm cách để cứu vãn tất cả.

Đọc và tự cảm nhận, cũng như nếu hết hứng thú tác giả có thể drop bất cứ lúc nào



vôhạnlưu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hắc Dạ Khởi Nguyên
  • Lĩnh Vực Thời Không
  • Những Lần Ra Khơi
  • Dư Âm Sau Hồi Kết
  • Hồi ký thế giới
  • Hồi Ký Sống Còn
    Chương 1 "Quái vật"


    Reng reng reng

    Tiếng chuông vang lên khiến Nhạc Cửu tỉnh giấc, đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt mà dò xét xung quanh một vòng.

    Không gian nơi đây tối đen và có mùi ẩm mốc tanh tưởi đến ghê rợn, nó không phải máu động vật mà giống máu người hơn, nhớp nháp tởm lợm khiến cô bịt lấy mũi mình ngay lập tức khi mới ngửi thấy.

    Đảo thêm chút nữa thì thấy mấy kẻ khác đang hoang mang nhìn xung quanh giống cô, bao gồm có 4 nam 4 nữ trừ bản thân.

    "Thả tôi ra!

    Mấy người đang giam giữ người trái phép!

    Tôi sẽ báo cảnh sát đó!"

    Một nam nhân to lớn đôi phần thô lỗ gào lên, hắn nhăn nhúm mặt mày đến đỏ chét muốn bật dậy ngay lập tức, thế nhưng khi vừa dùng sức đã lập tức co quắp bởi cơn đau đột ngột lan toả khắp người như bị điện giật.

    Hắn kêu lên oai oái, nước bọt văng lên tứ tung mà ho khan vài cái thụp mặt xuống bàn.

    Cái cơ thể bóc lên chút khói giật giật vài cái rồi bất động khiến mọi người còn lại im phăng phắc.

    Nhạc Cửu thấy một màn đó cũng chấn kinh, cô dù đã trải qua nhiều chuyện cũng chẳng thấy cảnh tượng nào phi diệu đến vậy chỉ đành im lìm một bên quan sát tình hình.

    Một...

    Hai...

    Ba

    Sau thời gian dài huyên náo, ồn ào, khi mọi người đã bình tĩnh trở lại.

    Một tiếng bước chân ôn tồn vang lên, theo đó là sự xuất hiện của một đứa trẻ đang mỉm cười đi đến.

    Con bé mang vẻ ngây thơ với mái tóc sáng màu, đôi mắt to tròn hơi híp thích thú nhìn chín người đã tỉnh.

    Nó nhe răng lộ hàm răng nanh đầy máu vui vẻ lên tiếng:

    "Hehe cuối cùng cũng tỉnh rồi à?

    Tôi còn tưởng phải đợi lâu lắm cơ..."

    Con bé chụm đầu hai ngón tay lại với nhau, khoé miệng kéo dài đến ghê rợn khiến ai cũng thất kinh.

    Ánh mắt họ đầy kinh hoàng nhìn cảnh tượng ấy, có lẽ cả đời này họ cũng chẳng từng thấy gương mặt ghê rợn từng ấy, mấy người tâm lý yếu đã chẳng nhịn được mà nôn khan.

    Mà nó nhìn thấy cảnh tượng ấy chỉ càng thêm thích thú mà quan sát chăm chú thêm, có lẽ nó rất vui khi thấy gương mặt sợ hãi của người khác.

    Nhưng nó có lẽ cũng khó chịu khi phải chờ đợi...

    "Được rồi!

    Rất vui được gặp mặt mọi người, tên tôi là Vương Trân kẻ sẽ phổ biến trò chơi thứ nhất ở đây"

    "Nếu có gì thắc mắc, xin cứ hỏi, nếu không khi bắt đầu trò chơi sẽ không thể nữa đâu~"

    Đứa trẻ kéo dài giọng, âm điệu mang theo sự nguy hiểm tiềm ẩn chẳng cho phép chống đối, chờ đợi câu hỏi từ mọi người.

    "Rốt cuộc đây...

    Là đâu?"

    Một cô gái dè dặt hỏi, ánh mắt cô mang theo nỗi sợ hãi không thể che giấu mà nhìn thứ chẳng biết có thể gọi là con người kia không.

    Nó nghe vậy liền trả lời câu hỏi một cách phấn khích lạ kỳ, hai tay dang rộng hướng lên, ánh mắt sáng hoắc, miệng bị kéo dài đến man tai liên tục tuôn lời:

    "Nơi đây sao?

    Là nơi tạo ra một vật chứa hoàn hảo để cho 'ngài' hấp thụ!

    Là nơi kẻ ưu việt nhất có thể được ngài để mắt để sở hữu thứ sức mạnh vượt qua cả quy tắc, thứ quy tắc luật lệ nhàm chán của thế giới hiện nay sẽ bị phá vỡ ngay ngày mà ngài tìm được thân xác phù hợp!"

    Con bé càng nói gương mặt càng thêm biến dị, từ từ, từng chút, cho đến khi nó trở thành một con quái vật nhơm nhớp máu thịt thật sự khiến ai cũng kinh hoàng.

    Thế nhưng chẳng dừng ở mặt, cả thân thể đứa trẻ ấy cũng dần biến đổi trở nên cao lớn đến hai mét rưỡi với đôi vuốt sắc nhọn ở tay, làn da trong không gian tối lại thêm xám xịt mịch mờ.

    Thật hoang đường...

    Nhạc Cửu thầm nghĩ, cô không ngờ một kẻ theo chủ nghĩa duy vật như mình lại có thể chứng kiến một cảnh tượng siêu nhiên đến vậy, liền không ngừng đổ mồ hôi hột căng thẳng.

    Cô sợ rằng nếu làm chút trái ý nó, liệu có khi nào cái mạng mình không còn nguyên vẹn không?

    Càng nghĩ nhiều, nỗi sợ lại càng lấn át tâm trí khiến cô chẳng rét mà run yên tĩnh như pho tượng.

    Mấy cái ngữ như thần, vật chứa lại quá đỗi xa lạ với cô đi, không biết, không hiểu, những cái đó nếu ngày thường có khi cô đã bật cười phản pháo nhưng nhìn trường hợp bây giờ mà nói, nó không phải là không thể...

    Thứ gọi là làm vật chứa ấy, có khi còn khổ hơn cả việc chết đi không chừng.

    Bởi một nơi quái dị như đây liệu có gì tốt đẹp chứ?

    Trở thành cái thứ vật chứa ấy nghe đã chẳng tốt lành gì, chẳng ai lại muốn biến bản thân thành con rối cả.

    "Nè nè, tôi biết mọi người đang nghĩ gì đấy nhé.

    Nên là đừng có mà chống đối, không thì...

    Chẳng gì là đảm bảo số lượng cả"

    ...

    Sau câu nói đó, tất cả chìm trong bầu không khí im lặng chết chóc.

    Chẳng ai dám lên tiếng, cũng chẳng hỏi gì, bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

    Mà con quái vật khi thấy đã yên tĩnh cũng hài lòng, bún lấy ngón tay tạo nên tiếng động "tạch".

    "Được rồi, bắt đầu trò chơi thôi nào~"
     
    Hồi Ký Sống Còn
    Chương 2 Lòng tin


    "Trò chơi lần này có tên 'Lòng tin' với luật lệ rất chi là đơn giản"

    Nó dừng lại đôi chút quan sát sắc mặt tất cả rồi tiếp tục.

    "Khi bắt đầu, tôi sẽ phát cho tất cả các lá bài rỗng và trong đó lẫn lộn hai lá Joker và ba bích.

    Hai kẻ nắm giữ lá bài này sẽ là sâu mọt cần bị tiêu diệt, nếu mọi người có thể tìm ra chúng trước 2 tiếng tới rồi cùng chỉ định kẻ đó, thiểu số phục tùng đa số, tất cả sẽ thắng và sâu mọt bị tiêu diệt.

    Còn không thì...

    Hai kẻ đó sẽ sống sót~"

    "Nhưng mà hãy nhớ nhé, không cho xem bài, không được rời khỏi chỗ, và sai một lần là hết..."

    Nó cười lên một tiếng khúc khích khi nói đến câu từ cuối, ngoại hình ghê rợn dần biến đổi trở lại với dáng hình trẻ con, rồi nó đưa tay vào lòng ngực móc ra các lá bài dính đầy thứ chất lỏng đỏ thẫm, đầy tanh tưởi với mùi như tử thi bị phân hủy lâu ngày.

    Làm ai trong căn phòng cũng chẳng nhịn được mà buồn nôn một trận, nhưng vẫn cố nhịn mà cầm lấy là bài lên.

    Nhạc Cửu cũng vậy, chỉ có chút khác là cô chỉ lật một phần hai lá bài chứ chẳng cầm lên hoàn toàn. [Lá trống].

    Đôi mày cô nhíu chặt, trò chơi này nếu bóc trúng lá trống, dù nói là bất lợi hoàn toàn cũng không hẳn, nhưng nói một đám xa lạ ở chung với nhau mà tìm được hai kẻ mang lá Joker và ba bích trong hai tiếng, liệu có quá quan đường không?

    Với lại chẳng chút manh mối, tìm được bằng niềm tin gì chứ!

    Nhìn xung quanh một lượt, có vài kẻ cũng nhíu mày trầm tư, có lẽ cũng đã nghĩ đến việc này giống cô.

    Rồi một cánh tay bỗng dơ lên không trung, là của một nam nhân trẻ tuổi đầy sợ sệt lên tiếng:

    "Trò chơi này vốn đã chẳng công bằng từ đầu, nó quá bất lợi cho lá rỗng và có lợi cho sâu mọt.

    Liệu có phải có gì đó ẩn giấu hay đơn giản là nó chỉ muốn hai kẻ cầm hai lá bài ấy sống sót?"

    Anh ta có mái tóc dài lãng tử được búi gọn, đường nét gương mặt thanh tú mang chút sắc lạnh đầy trí thức, nhưng cũng có nét non nớt tuổi xuân.

    Lời nói lại đúng trọng tâm khiến mọi người đều có chút thiện cảm nho nhỏ với chàng trai này.

    "Tên tôi là Trạch Viễn...

    Lúc ngủ gật trong ca làm đêm bỗng nhiên xuất hiện ở đây...

    T-tôi quả thật không muốn chết, chỉ muốn sống thôi!"

    Trạch Viễn vốn chỉ là một cậu học sinh nào từng trải nghiệm những chuyện kinh dị đến vậy, sớm đã bị phá vỡ rào chắn tâm lý từ lâu.

    Đôi tay ban nãy dơ cao cũng run rẩy từng đợt, giọng nói khô khóc có chút gấp gáp, ánh mắt lại mang vẻ kinh hoàng khiến ai cũng biết hiện giờ cậu đang sợ đến mức nào.

    "Bình tĩnh đi cậu trai trẻ"

    Giọng nói của người đàn ông trung niên cất lên, gã dùng tay đẩy gọng kính gỗ mà nhìn thẳng vào Trạch Viễn đầy an ủi.

    Ngoại hình kẻ này nhìn đã toát lên vẻ thượng lưu, mái tóc được vuốt gọn, thân khoác trên mình bộ vest ôm dáng đen tuyền khiến ai lướt nhìn cũng phải dừng lại hai giây.

    Bởi hắn quá đỗi nho nhã.

    Nhạc Cửu xem xét tình huống hiện giờ cũng chỉ im lặng.

    Cô đang chờ đợi.

    Chờ đợi một kẻ đứng lên trở thành lãnh đạo.

    Đúng vậy, cô chẳng phải thánh nhân, cũng chẳng muốn bị chú ý đến trong cái tình huống chết tiệt này bất cứ lúc nào.

    Đôi tay bất giác run rẩy liền bị kiềm lại, ánh mắt cô khẽ liếc trộm về phía con quái vật đang quan sát kia mà không khỏi đổ mồ hôi hột.

    Có lẽ cô phải cẩn trọng hơn nữa, nếu không chẳng biết nó sẽ làm gì quá khích.

    Dò dẫm xung quanh căn phòng kính đầy ngột ngạt này, quả thật cái mùi ẩm mốc nơi đây khiến tâm trí người thường khó mà có thể tập trung suy nghĩ.

    Nhưng đối với người như cô, một kẻ đã quá quen thuộc với việc làm việc với tử thi đang phân hủy.

    Thứ mùi này chẳng đáng là bao.

    Suy nghĩ!

    Phải suy nghĩ!

    Nhạc Cửu cố trấn an bản thân.

    Cô phải ra ngoài ngay lập tức, bởi có kẻ còn đang đợi cô, em gái của cô nếu không có cô làm sao có thể sống sót trong thế giới khắt nghiệt ấy.

    Con bé không thể sống thiếu cô được.

    Bằng mọi giá, cô phải trở về...

    Nghĩ vậy khiến lòng cô bình tĩnh thêm đôi chút.

    Cánh tay thon dài đặt lên trán mà xoa xoa bắt đầu nghĩ cách hoàn thành trò chơi.

    Cái trò chơi này vốn quá khó để chiến thắng với lá trống, tỷ lệ đoán được lá Joker và ba bích đối với kẻ xa lạ là gần như không phần trăm.

    Liệu có phải đây là trò cần dùng mẹo vặt thông qua không?

    Nếu vậy mấu chốt liệu là ở đâu cơ chứ...
     
    Hồi Ký Sống Còn
    Chương 3


    "Lòng tin" vốn là thứ vô hình được cảm nhận giữa người với người.

    Trò chơi này mà dựa vào lòng tin đúng là có chút hoang đường giữa người mới gặp lần đầu.

    Chẳng biết gì về nhau, chẳng hiểu nhau, tất cả đều mịt mù như sương mù chưa tan.

    Nếu nói trò này chơi theo kiểu nghĩa đen trên mặt chữ đã thấy sai sai.

    Kể cả việc bây giờ nghĩ đến cái xác nằm chình ịch bên cạnh mình thôi Nhạc Cửu đã thấy đủ kinh tởm, rốt cuộc trò chơi này hoạt động ra sao đây?

    Joker...

    Ba bích...

    Hai lá bài này có gì quan trọng cơ chứ.

    Joker trong bộ bài tây chỉ đơn thuần là lá bài bỏ đi chẳng đáng lưu tâm, còn ba bích vốn là lá nhỏ nhất chỉ hữu ích ở lượt đầu ngoài ra về sau không mấy tác dụng.

    Hay lời giải của câu đố này nằm trong chính lời nói ban nãy của con quái vật đang đứng ở kia lẳng lặng quan sát.

    Nghĩ đến đây khiến cô không nhịn được nhớ lại những từ mà nó nói mặc cho sự ồn ào xung quanh.

    "Tất cả"

    Đúng rồi!

    Chính là tất cả!

    Tất cả ở đây liệu có bao gồm con quái vật lẫn tên nam nhân thô lỗ ban nãy không thì nó chẳng nói, nhưng vấn đề lại bắt đầu xuất hiện ở đây.

    Tại chỗ bàn tên đàn ông ấy lại không có lá bài nào, mà người con quái vật cũng chẳng có thứ gì cả.

    Nếu xét trên phương diện nó đang giấu bài chỗ nào đó, có lẽ là trong cái chỗ nó đã lấy ra những lá bài này.

    Là bên trong cơ thể nó.

    Còn kẻ này, chắc phải kiểm tra mới biết được.

    Nghĩ vậy liền chẳng chút chần chừ, đôi tay cô nhanh chóng nắm lấy cái xác chết của tên nam nhân kéo lại gần, làm mọi người ở đó không khỏi kinh hô.

    "Này, cô định làm gì vậy?!"

    Một cô gái với mái tóc ngắn sáng màu cùng lối trang điểm loè loẹt sững sờ lên tiếng.

    Từ nãy đến giờ, cô ta vốn đã thần trí gần như bên bờ vực sụp đổ, giờ lại thấy cảnh tượng kẻ khác đến xác đồng loại cũng không tha.

    Ánh mắt cô ta đã lộ ra vẻ bàng hoàng thật sự.

    Nhạc Cửu dù nghe một màn hốt hoảng cũng không dừng lại mà động tác tay càng nhanh thêm.

    Cô lục soát hết người hắn, từng chút một, cái áo ba lỗ khen khét gần như không còn hình dạng, làn da phồng rộp đỏ sưng còn kèm theo cả co cơ, ấn mạnh vào da có thể thấy nội tạng đã chẳng còn nguyên vẹn mấy phần.

    Điện áp quả thật rất cao, cô thầm nghĩ.

    Đôi tay mò mẫm từng đợt rồi bất chợt nhận ra, nó chẳng có gì...

    Không thể...

    Rõ ràng là đúng rồi cơ mà tại sao lại...

    Không lẽ từ đầu đã đoán sai, hay đúng hơn là những sinh vật sống mới có quyền chơi?

    Cô hoàn toàn không rõ, chỉ đang đơn thuần đi theo phán đoán của bản thân mà tìm kiếm kết luận.

    Nhưng có lẽ phán đoán đã sai, khiến cô nhíu mày chẳng thôi.

    Đúng là việc suy luận mấy thứ kiểu này ngay từ đầu đã chẳng thích hợp để giao phó cho cô.

    "Cô nghĩ rằng 'tất cả' trong lời Vương Trân nói là bao gồm ở đây hết đúng không?

    Nên mới tìm cách xác nhận từ trên người gã đàn ông đã chết ấy.

    Kết quả là chẳng có gì?"

    Tên trung niên ban nãy lại lên tiếng, gã hỏi một cách điềm tĩnh rồi liền xoa xoa cầm.

    "Tên tôi là Vũ Thiên, một cảnh sát hình sự đã về hưu, nhìn thái độ ban nãy của cô cho tôi biết cô cũng là đồng đội hoặc đại loại liên quan đến cảnh sát đúng chứ?"

    Vũ Thiên nói xong khoé môi có chút cong nhẹ khó phát hiện, rõ là một vẻ thăm dò xác nhận ý nghĩ của mình.

    Điều đó khiến Nhạc Cửu cũng có chút bất ngờ khi không ngờ rằng lại có người có xuất thân bên ngoài gần tương tự mình.

    Nhưng giọng cô cũng chẳng biến sắc mà nhàn nhạt cất lên:

    "Ừm, tôi làm pháp y"
     
    Back
    Top Bottom