Reng reng reng
Tiếng chuông vang lên khiến Nhạc Cửu tỉnh giấc, đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt mà dò xét xung quanh một vòng.
Không gian nơi đây tối đen và có mùi ẩm mốc tanh tưởi đến ghê rợn, nó không phải máu động vật mà giống máu người hơn, nhớp nháp tởm lợm khiến cô bịt lấy mũi mình ngay lập tức khi mới ngửi thấy.
Đảo thêm chút nữa thì thấy mấy kẻ khác đang hoang mang nhìn xung quanh giống cô, bao gồm có 4 nam 4 nữ trừ bản thân.
"Thả tôi ra!
Mấy người đang giam giữ người trái phép!
Tôi sẽ báo cảnh sát đó!"
Một nam nhân to lớn đôi phần thô lỗ gào lên, hắn nhăn nhúm mặt mày đến đỏ chét muốn bật dậy ngay lập tức, thế nhưng khi vừa dùng sức đã lập tức co quắp bởi cơn đau đột ngột lan toả khắp người như bị điện giật.
Hắn kêu lên oai oái, nước bọt văng lên tứ tung mà ho khan vài cái thụp mặt xuống bàn.
Cái cơ thể bóc lên chút khói giật giật vài cái rồi bất động khiến mọi người còn lại im phăng phắc.
Nhạc Cửu thấy một màn đó cũng chấn kinh, cô dù đã trải qua nhiều chuyện cũng chẳng thấy cảnh tượng nào phi diệu đến vậy chỉ đành im lìm một bên quan sát tình hình.
Một...
Hai...
Ba
Sau thời gian dài huyên náo, ồn ào, khi mọi người đã bình tĩnh trở lại.
Một tiếng bước chân ôn tồn vang lên, theo đó là sự xuất hiện của một đứa trẻ đang mỉm cười đi đến.
Con bé mang vẻ ngây thơ với mái tóc sáng màu, đôi mắt to tròn hơi híp thích thú nhìn chín người đã tỉnh.
Nó nhe răng lộ hàm răng nanh đầy máu vui vẻ lên tiếng:
"Hehe cuối cùng cũng tỉnh rồi à?
Tôi còn tưởng phải đợi lâu lắm cơ..."
Con bé chụm đầu hai ngón tay lại với nhau, khoé miệng kéo dài đến ghê rợn khiến ai cũng thất kinh.
Ánh mắt họ đầy kinh hoàng nhìn cảnh tượng ấy, có lẽ cả đời này họ cũng chẳng từng thấy gương mặt ghê rợn từng ấy, mấy người tâm lý yếu đã chẳng nhịn được mà nôn khan.
Mà nó nhìn thấy cảnh tượng ấy chỉ càng thêm thích thú mà quan sát chăm chú thêm, có lẽ nó rất vui khi thấy gương mặt sợ hãi của người khác.
Nhưng nó có lẽ cũng khó chịu khi phải chờ đợi...
"Được rồi!
Rất vui được gặp mặt mọi người, tên tôi là Vương Trân kẻ sẽ phổ biến trò chơi thứ nhất ở đây"
"Nếu có gì thắc mắc, xin cứ hỏi, nếu không khi bắt đầu trò chơi sẽ không thể nữa đâu~"
Đứa trẻ kéo dài giọng, âm điệu mang theo sự nguy hiểm tiềm ẩn chẳng cho phép chống đối, chờ đợi câu hỏi từ mọi người.
"Rốt cuộc đây...
Là đâu?"
Một cô gái dè dặt hỏi, ánh mắt cô mang theo nỗi sợ hãi không thể che giấu mà nhìn thứ chẳng biết có thể gọi là con người kia không.
Nó nghe vậy liền trả lời câu hỏi một cách phấn khích lạ kỳ, hai tay dang rộng hướng lên, ánh mắt sáng hoắc, miệng bị kéo dài đến man tai liên tục tuôn lời:
"Nơi đây sao?
Là nơi tạo ra một vật chứa hoàn hảo để cho 'ngài' hấp thụ!
Là nơi kẻ ưu việt nhất có thể được ngài để mắt để sở hữu thứ sức mạnh vượt qua cả quy tắc, thứ quy tắc luật lệ nhàm chán của thế giới hiện nay sẽ bị phá vỡ ngay ngày mà ngài tìm được thân xác phù hợp!"
Con bé càng nói gương mặt càng thêm biến dị, từ từ, từng chút, cho đến khi nó trở thành một con quái vật nhơm nhớp máu thịt thật sự khiến ai cũng kinh hoàng.
Thế nhưng chẳng dừng ở mặt, cả thân thể đứa trẻ ấy cũng dần biến đổi trở nên cao lớn đến hai mét rưỡi với đôi vuốt sắc nhọn ở tay, làn da trong không gian tối lại thêm xám xịt mịch mờ.
Thật hoang đường...
Nhạc Cửu thầm nghĩ, cô không ngờ một kẻ theo chủ nghĩa duy vật như mình lại có thể chứng kiến một cảnh tượng siêu nhiên đến vậy, liền không ngừng đổ mồ hôi hột căng thẳng.
Cô sợ rằng nếu làm chút trái ý nó, liệu có khi nào cái mạng mình không còn nguyên vẹn không?
Càng nghĩ nhiều, nỗi sợ lại càng lấn át tâm trí khiến cô chẳng rét mà run yên tĩnh như pho tượng.
Mấy cái ngữ như thần, vật chứa lại quá đỗi xa lạ với cô đi, không biết, không hiểu, những cái đó nếu ngày thường có khi cô đã bật cười phản pháo nhưng nhìn trường hợp bây giờ mà nói, nó không phải là không thể...
Thứ gọi là làm vật chứa ấy, có khi còn khổ hơn cả việc chết đi không chừng.
Bởi một nơi quái dị như đây liệu có gì tốt đẹp chứ?
Trở thành cái thứ vật chứa ấy nghe đã chẳng tốt lành gì, chẳng ai lại muốn biến bản thân thành con rối cả.
"Nè nè, tôi biết mọi người đang nghĩ gì đấy nhé.
Nên là đừng có mà chống đối, không thì...
Chẳng gì là đảm bảo số lượng cả"
...
Sau câu nói đó, tất cả chìm trong bầu không khí im lặng chết chóc.
Chẳng ai dám lên tiếng, cũng chẳng hỏi gì, bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Mà con quái vật khi thấy đã yên tĩnh cũng hài lòng, bún lấy ngón tay tạo nên tiếng động "tạch".
"Được rồi, bắt đầu trò chơi thôi nào~"