---
Trời sập tối rất nhanh.
Khi Mã Tiến quay đầu lại, rừng đã không còn là rừng ban sáng.
Gió luồn qua tán lá tạo thành những tiếng rít mảnh, lạnh và sâu.
Ngọn đuốc trong tay binh lính chập chờn, ánh lửa hắt lên gương mặt nam nhân đang được hắn ôm trong tay - trắng đến mức không giống người sống giữa trần gian.
"Đưa về phủ."
Giọng Mã Tiến trầm, dứt khoát, không cho phép phản đối.
Có kẻ lính định mở miệng nhắc lại lời đồn cấm kỵ, nhưng vừa chạm ánh mắt của hắn liền cúi đầu im bặt.
Vị quan này trước giờ vốn như vậy - không tin quỷ thần, chỉ tin điều mình thấy.
Chỉ là… từ khoảnh khắc hắn cúi xuống chạm vào người kia, lòng hắn đã loạn.
Nam nhân tỉnh lại vào nửa đêm.
Mã Tiến khi ấy đang ngồi bên án thư, lật xem sổ sách huyện, nhưng tâm trí chẳng còn đặt vào chữ nghĩa.
Từ lúc mang người kia về phủ, hắn đã cho gọi đại phu giỏi nhất, nhưng kết quả nhận được chỉ là cái lắc đầu.
"Không có bệnh, không bị thương, chỉ là… khí tức không giống người thường."
Lời ấy khiến hắn cười nhạt, cho rằng là nói nhảm.
Cho đến khi tiếng thở nhẹ vang lên sau tấm bình phong.
Mã Tiến ngẩng đầu.
Ánh nến lay động, bóng người in mờ trên vách.
Nam nhân ngồi dậy, mái tóc dài xõa xuống vai, da trắng như sương đêm, đôi mắt mở ra mang một màu hổ phách nhạt, trong đến mức khiến tim người đối diện khựng lại.
"Ngươi tỉnh rồi?"
Mã Tiến đứng dậy, bước chậm tới.
Nam nhân nhìn hắn, ánh mắt không sợ hãi, cũng không mừng rỡ như hắn nghĩ.
Chỉ có một nỗi buồn nằm yên trong đáy mắt.
"…Quan gia."
Giọng anh nhẹ, như gió chạm lá.
Mã Tiến sững lại.
Một người ngất trong rừng sâu, lại biết hắn là quan?
"Ngươi là ai?"
Nam nhân khẽ cười.
Nụ cười mỏng như sương sớm.
"Ta tên là Vũ Phàm."
Cái tên thật đẹp.
Vũ Phàm ở lại phủ quan.
Không ai biết từ lúc nào chuyện ấy trở thành hiển nhiên.
Anh không hỏi vì sao được cứu, cũng không tìm cách rời đi.
Ban ngày anh ngồi trong sân, chăm hoa, đút cá.
Ban đêm thắp đèn đọc sách, chữ nghĩa cổ xưa nhưng trôi chảy đến lạ.
Dân trong huyện bắt đầu xì xào.
Người nói quan huyện mang yêu nghiệt về nhà.
Kẻ nói nam nhân ấy đẹp quá mức phàm trần, sớm muộn cũng mang tai họa.
Mã Tiến nghe hết, nhưng chưa từng đuổi Vũ Phàm đi.
Hắn không tin hồ ly.
Nhưng hắn tin cảm giác của mình - thứ cảm giác mà không thể yên khi nhìn anh thiếp ngủ, cảm giác muốn được ngày ngày ở bên.
Có đêm mưa, Vũ Phàm đứng dưới hiên, áo mỏng ướt sũng.
Mã Tiến bước tới, khoác áo cho anh.
"Đừng đứng mưa."
Vũ Phàm ngước lên, nước mưa lẫn vào mi mắt.
"Nếu ta thật sự là tai họa… quan gia có hối hận vì đã cứu ta không?"
Mã Tiến im lặng rất lâu.
"…Chưa từng."
Anh cười.
Lần đầu tiên, nụ cười ấy mang theo thứ gì đó giống như hy vọng.
Cho đến ngày chiếc đuôi lộ ra.
---
Một đêm trăng tròn.
Vũ Phàm tỉnh lại trong phủ huyện vào canh ba.
Hương thuốc nhàn nhạt, chăn đệm mềm đến lạ.
Anh mở mắt, trần nhà gỗ khắc hoa văn cổ hiện ra mờ mịt như một giấc mộng chưa tan.
Vừa động nhẹ, cổ tay đã bị một bàn tay giữ lấy.
"Đừng cử động."
Giọng Mã Tiến trầm và thấp như đang nén thứ gì đó rất sâu trong ngực.
Vũ Phàm quay đầu nhìn hắn.
Ánh đèn dầu lay lắt chiếu lên gương mặt vị quan trẻ, sắc mặt bình tĩnh, nhưng đáy mắt lại đỏ nhạt, như người cả đêm chưa ngủ.
"Ta đã cho người phong tỏa miếu."
Mã Tiến nói chậm.
"Cũng cho người tra hết các lời đồn về cửu vĩ."
Vũ Phàm khẽ cười nhàn nhạt.
"Vậy…
đại nhân đã có đáp án chưa?"
Không khí trong phòng bỗng đặc quánh.
Mã Tiến nhìn anh rất lâu, lâu đến mức Vũ Phàm không thể thở mạnh.
" Ta chỉ hỏi một chuyện."
Hắn nói.
"Ngươi… là người, hay là yêu?"
Vũ Phàm im lặng.
Không phải vì không biết trả lời.
Mà vì đã chờ câu hỏi này từ lâu.
Ngoài sân, gió nổi lên.
Chuông gió treo dưới hiên khẽ va vào nhau, phát ra âm thanh khô lạnh như lời tiễn biệt.
"Ta từng nghĩ…"
Anh khẽ nói, giọng nhẹ như gió.
"… nếu đại nhân không hỏi, ta cũng sẽ không nói."
Mã Tiến siết tay anh chặt hơn.
" Trả lời ta."
Vũ Phàm chậm rãi rút tay mình ra.
Động tác ấy rất nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một nhát dao cắt thẳng vào ngực Mã Tiến.
"Ta là hồ yêu."
Ba chữ rơi xuống, vang lên trong đầu hắn, đè nặng tâm can.
Mã Tiến đứng sững.
Trong khoảnh khắc đó, hắn không nghĩ đến truyền thuyết, không nghĩ đến tai họa cũng không kịp nghĩ đến chức quan hay sinh mạng dân chúng.
Hắn chỉ nhớ rất rõ - làn da người này mềm đến mức khiến hắn sợ làm đau, hơi thở yếu ớt trong rừng tối, và cảm giác khi ôm anh vào lòng… tim hắn đã loạn đến mức nào.
" Vậy những ngày qua..."
Giọng hắn khàn đi.
"...những lời ngươi nói với ta… là thật hay giả?"
Vũ Phàm ngẩng đầu.
Ánh mắt anh chân thành đến đau lòng.
"Ta chưa từng lừa ngươi."
Rồi, như thể đã quyết định xong điều gì đó, anh chậm rãi nói tiếp:
"Chỉ là… ta yêu ngươi."
Một nhịp.
Hai nhịp.
Mã Tiến lùi lại một bước.
Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở.
Binh lính ùa vào, ánh đuốc rực sáng cả gian phòng.
Một tiếng hét vang lên khi ai đó nhìn thấy đuôi hồ trắng bạc hiện ra sau lưng Vũ Phàm - do yêu lực không còn khống chế được.
"Yêu nghiệt!!"
"Bắt lấy!"
Tiếng gươm rút khỏi vỏ vang lên chói tai.
Vũ Phàm không trốn.
Anh chỉ quay lại nhìn Mã Tiến.
"Dừng lại!!
"
Mã Tiến gầm lên, nhưng đã muộn.
Một mũi tên xé gió lao tới.
Vũ Phàm nghiêng người chắn trước Mã Tiến theo bản năng.
Máu bắn lên tay áo quan phục màu sẫm.
Mã Tiến đỡ lấy thân thể đang đổ xuống, run rẩy gọi tên anh lần đầu tiên không giữ lễ nghi:
" Vũ Phàm...!"
Vũ Phàm tựa vào ngực hắn, hơi thở yếu dần.
"Đại nhân…"
"… kiếp này ta sai rồi."
Ngón tay anh khẽ nắm lấy vạt áo hắn.
"Kiếp sau…
đừng cứu ta nữa."
Hồ quang tan dần.
Chỉ còn lại một thân thể lạnh đi trong vòng tay người không kịp giữ.
Ngoài kia, trời bắt đầu mưa.
---
14012026
Còn ngoại truyện.