Duy Khánh tỉnh dậy khi ánh sáng ngày còn mờ đục như bị phủ một lớp tro mịn.
Đồng hồ trên tủ đầu giường nhảy về 5:12 sáng, bản thân cậu không nhớ đã ngủ từ lúc nào chỉ nhớ rằng trước khi chìm vào giấc ngủ, hình ảnh dòng sông đỏ thẫm vẫn còn đậm đặc trong đầu.
Căn biệt thự rộng quá mức khiến hơi thở của cậu trở nên cô động cùng tiếng đồng hồ treo tường gõ từng nhịp như đếm ngược thứ gì đó đang chờ đợi.
Duy Khánh ngồi dậy, tấm chăn trượt khỏi người và ngay khoảnh khắc chân chạm sàn, toàn thân cậu nổi da gà.
Dưới chân cậu là một làn sương mỏng như tơ đang lượn lờ.
Cậu chớp mắt nhìn kĩ lại...sàn hoàn toàn khô ráo, trong trẻo... nó như chưa từng tồn tại, không có sương, không có hơi nước.
Nhưng cảm giác lạnh từ lòng bàn chân lại chân thật đến khó chịu.
-Ảo giác nữa rồi sao...
Duy Khánh lẩm bẩm, tay xoa mạnh mặt mình cố làm bản thân tỉnh táo.
Cậu đã định đứng lên đi rửa mặt thì một tiếng lọc cọc đập vào tai, tiếng gì đó đang nảy trên sàn gỗ ngoài hành lang.
Một nhịp rồi một nhịp nữa... chậm rãi và đều đặn như tiếng bước chân của người đang lê đôi dép cũ.
Duy Khánh cứng người, tim đập mạnh như muốn thoát khỏi lồng ngực.
-Không thể nào...
Trong nhà chỉ có cậu và Viễn Thanh.
Nhưng tiếng bước chân này chắc chắn không phải của ông, không nhanh không chắc, nó dường như mềm oặt giống như tiếng bàn chân trần của một người không còn nhiều sức lực.
Duy Khánh hít một hơi sâu, bàn tay run rẩy mở nắm cửa.
Thì trước mắt chỉ là một hành lang trống, hoàn toàn không có người.
Nhưng trên sàn gỗ... có dấu nước dài, mờ nhòe như ai đó vừa đi ngang qua với đôi chân vẫn còn ướt.
Duy Khánh lùi một bước, sống lưng lạnh ngắt, cậu chạm ngón tay xuống vệt nước nó lạnh buốt như nước đá.
-Không thể nào...
Cậu thì thầm với giọng khàn đặc
-Mình chưa từng ảo giác đến mức này.
Khi cậu còn đang hoang mang, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ cuối hành lang.
-Cậu chủ? cậu dậy rồi sao?
Viễn Thanh bước ra từ nhà bếp với áo khoác mỏng, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
Người đàn ông trung niên nhìn thấy dấu nước trên sàn thì khựng lại một giây, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh.
-Có chuyện gì sao?
Duy Khánh muốn nói gì đó nhưng khi mở miệng, cổ họng cứ bị một thứ gì đó chặn lại làm kẹt cứng.
Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen với việc giấu sợ hãi trong lòng, dù cho Viễn Thanh là người thân cận nhất, cậu vẫn có bản năng giữ điều kỳ lạ cho riêng mình.
-Không có gì ,chỉ là tôi lại... nghe thấy tiếng gì đó, chắc ảo giác thôi
Viễn Thanh nhìn cậu, ánh mắt sâu, hiểu hơn mức mà Duy Khánh mong đợi.
Nhưng ông không tra hỏi mà chỉ gật đầu
-Cậu có muốn ăn sáng luôn không?
Thưa cậu chủ?
-Dạ... chắc đợi một chút nữa.
Viễn Thanh rời đi, còn Duy Khánh đứng nguyên ở hành lang, nhìn những dấu nước đang dần bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Buổi sáng trôi qua chầm chậm trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cậu không thể tập trung vào bất kỳ việc gì.
Mỗi lần nhắm mắt lại, cậu lại thấy dòng sông đỏ như máu và đôi mắt vô danh đang quan sát mình từ trong sương mù khiến cậu luôn vô thức bật dậy khỏi cơn mệt mỏi
Tới khoảng 9 giờ, điện thoại cậu rung... là tin nhắn từ Viễn Thanh.
-Xe đã chuẩn bị xong, khi nào cậu muốn xuất phát ạ?
Duy Khánh trầm ngâm nhìn ra cửa sổ.
Sương bên ngoài dày đến mức những tòa nhà cao tầng đều bị nuốt một nửa.
-Bây giờ
Cậu nhắn lại chỉ hai chữ, nhưng mắt vẫn nhìn vào sương mù kia.
Không biết vì sao, cậu có cảm giác bầu trời hôm nay... giống hệt như trong giấc mơ.Giống đến mức khiến xương sống cậu tê dại.
Đường đến ngoại ô dài và im ắng, thượng Hải mùa này không thiếu sương, nhưng sương hôm nay có cảm giác nặng bất thường, như có thứ gì vô hình đang nằm ẩn bên trong.
Viễn Thanh vừa lái vừa nhìn gương chiếu hậu.
-Cậu chủ...
đêm qua cậu lại mơ giấc mơ kì lạ đó sao?
Duy Khánh tựa đầu vào cửa kính nói với giọng mệt mỏi
-là nó và bóng dáng của một thứ gì đó
- Thứ gì ạ?
Duy Khánh hơi quay đầu sang.
-Có ai đó gọi tên tôi, là đàn ông.
Giọng hơi khàn, giống như... giống như tiếng vọng trong ngực và đôi lúc là một cô gái, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đang chất chứa một nỗi oán hận.
Câu nói khiến Viễn Thanh khẽ chau mày, ông không nói ra nhưng trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
Những chuyện siêu nhiên ông không hiểu rõ, nhưng ông biết một điều giấc mơ lặp đi lặp lại theo chu kỳ và có tiếng gọi rõ ràng như vậy không phải điều tốt.
-Cậu có nhớ gương mặt người đó không?
-Không.
Mỗi lần quay lại nhìn... thì một lực mạnh kéo tôi xuống sông.
Những ký ức mơ hồ như dao cùn cứa vào tâm trí cậu.
-Nhưng cũng có ai đó kéo tôi lên
Duy Khánh lẩm bẩm.
-Chỉ là... tôi không thấy được người đó.
Không phải người đó cậu muốn nói vậy, nhưng giữ lại.
Bởi cảm giác đó... quen thuộc đến kỳ lạ cứ như cậu từng gặp rồi.
Khoảng hơn ba tiếng sau, chiếc xe băng qua những khu dân cư thưa thớt và dừng lại trước một trạm xăng nhỏ nằm giữa khu ngoại ô hoang vắng.
Trạm xăng cũ kỹ, sơn bong tróc, không có bóng người, chỉ có một ngọn đèn neon nhấp nháy như sắp tắt.
Duy Khánh bước xuống xe hít một hơi, không khí ở đây lạnh buốt hơn Thượng Hải rất nhiều.
Khi cậu đang nhìn quanh, từ bên trong cửa hàng tạp hóa nhỏ, một bà lão dáng cong, khuôn mặt nhăn đến mức không thấy rõ biểu cảm bước ra.
Chuyển động của bà... chậm, nhưng cái cách đôi mắt bà lão dừng lại nơi Duy Khánh khiến toàn thân cậu lạnh toát.
-Chào hai cháu...
Giọng bà ta khàn đặc, kéo dài như tiếng gió thổi qua khe cửa.
Ánh mắt không rời khỏi mặt Duy Khánh.
-Đi đường sớm vậy...
Viễn Thanh bước lên một chút, đứng chắn phía trước cậu một cách rất tự nhiên nhưng cảnh giác.
-Chúng tôi chỉ nghỉ một lát rồi đi tiếp.
Bà lão nghiêng đầu, đôi mắt hơi nheo lại như nhìn xuyên qua cả hai người.
-Đi đâu xa vậy?
Chỗ này...
ít khách lắm.
Giọng bà như cười như không, khó mà phân biệt.Duy Khánh đáp thay.
-Cháu...
đến gần vùng núi phía tây.
Có chút việc.
Ngay khoảnh khắc cậu vừa nói xong, bà lão ngừng hẳn chuyển động.
Đôi mắt vốn mờ đục của bà sáng lên lạ thường, như được phản chiếu từ ánh đỏ nào đó mà cậu không thể nhìn thấy.
-Phía tây... gần sông sao?
Viễn Thanh cau mày.
-Bà có chuyện gì sao?
Bà lão im một lúc rồi khẽ bật cười, tiếng cười khô như gỗ mục.
-Sông đỏ lắm...
đừng đến gần,linh hồn trôi qua đêm vẫn chưa hết đâu.
Câu nói ấy khiến tim Duy Khánh đập mạnh đến nghẹn lại.
Viễn Thanh lập tức xen vào:
-Chúng tôi không đến nơi đó,cảm ơn bà.
Nhưng bà lão vẫn nhìn chằm chằm Duy Khánh.
-...Cậu nhìn quen mắt lắm.
Bà chậm rãi thì thầm.
-Cậu... từng đứng bên bờ sông rồi phải không?
Duy Khánh sững người.Trong một giây, cậu gần như ngừng thở.Không ai biết giấc mơ Không ai thấy hình ảnh ấy trừ cậu.Vậy mà người phụ nữ xa lạ này...
-Bà nói gì...?
Giọng Duy Khánh khẽ run.
Bà lão không trả lời nữa ,bà chỉ lùi lại một bước, nâng tay gầy guộc chỉ vào con đường mòn phía xa, giọng trầm xuống như lời nguyền.
-Dù cậu có đến đó... cũng đừng quay đầu.
Viễn Thanh lập tức bước đến kéo nhẹ tay áo Duy Khánh, ý bảo rời khỏi đây ngay.Bà lão nhìn theo đến tận khi cả hai bước vào xe.Và chỉ khi cửa xe đóng lại, Duy Khánh mới nhận ra.Bà ta lại không có bóng.
Xe lại tiếp tục lăn bánh trong im lặng.Duy Khánh dựa đầu vào ghế, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Viễn Thanh liếc cậu qua gương chiếu hậu, giọng thấp.
-Cậu chủ, đừng để tâm.
Có thể bà ấy... tinh thần không ổn.
-Nhưng... những điều bà ta nói...
Duy Khánh dừng lại, không nói tiếp.
Cậu nhìn ra cửa sổ sương đã dày tới mức chỉ còn thấy mấy mét phía trước.
Không gian trắng xóa như bị xoá hết biên giới.Cậu nhắm mắt ,một hình ảnh lóe lên.
Đôi mắt đỏ ẩn dưới mặt nước.Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay cậu.
Một giọng nói đứt quãng, gọi tên cậu trong bóng đêm.
-Duy Khánh...
Cậu giật mình tỉnh dậy, đôi mắt mở trừng cũng hơi thở khó khăn, cậu cảm giác rằng có ai đó đang ngồi ở băng ghế sau, không phải Viễn Thanh,không phải người.Một hiện diện lạnh buốt như bóng đêm vừa đi theo từ giấc mơ.
Duy Khánh xoay đầu thật chậm.Băng ghế sau trống không.Chỉ có một vệt sương mỏng như tro đang tan dần trong không khí.Cậu bật cười khẽ, một tiếng cười run rẩy.
-Lại bắt đầu rồi.
Dòng tin nhắn về Thôn Nại Hà, dòng sông đỏ, giấc mơ...
Tất cả không phải trùng hợp.Tất cả đang dẫn cậu đến nơi ấy.Nơi mà có lẽ Kỳ Âm đang chờ,Duy Khánh khẽ thì thầm, như nói với ai đó đang ngồi cạnh mình trong không khí.
-Nếu là nhóc... tại sao lại gọi tên tôi?
Không một ai đáp lại chỉ có sương mù ngoài cửa kính đọng lại thành những giọt nước đỏ nhạt như vệt máu bị pha loãng.Cậu liếc mắt nhìn ra cửa sổ, cảnh vật chỉ còn là sương mù, cây cối điều bị bao bọc bởi một màu xám xịt.
Hành trình đến Thôn Nại Hà vừa mới thật sự bắt đầu.